Full Giải ngải ký phần 3: Ký sự 2h59' - Cầu cơ

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Ký sự 2h59' - Cầu cơ (5)
Sẽ là thiếu sót rất lớn nếu tôi không nhắc đến những người hàng xóm sống quanh căn hộ của mình. Như đã liệt kê từ đầu, ngoài tôi thì còn ba hộ gia đình khác đang sống ở đây, vậy mà sau hơn một tháng chuyển đến, tôi vẫn chưa làm quen được với bất cứ ai cùng tầng. Họ thuộc tuýp người đi sớm về khuya, tôi đoán thế, vì mỗi sáng đi làm tôi đều thấy cửa nhà nào cũng treo một chiếc khóa khá to. Còn lúc về thì thường rất trễ, có khi 10h tối tôi mới nghe thấy tiếng khóa cửa leng keng ngoài hành lang. Nhưng có một điều lạ là tuyệt nhiên, tôi chưa từng nghe thấy tiếng cửa mở ở phòng bên cạnh.
Căn hộ của tôi nằm ở cuối dãy, cầu thang máy đặt giữa hành lang, muốn tới đó tôi phải đi qua phòng bên cạnh, hay còn gọi là phòng 133. Lần trước tôi đã kể rằng mình nghe thấy tiếng nước róc rách bên đó, không rõ là cấu trúc phòng ấy có giống bên tôi không, nhưng bản thân vẫn đinh ninh là trong phòng có người ở. Vì vậy tôi cũng muốn sang hỏi thăm họ một câu, hàng xóm sát vách, tối lửa tắt đèn có nhau, đều là người lớn nên tiếc gì câu nói. Sau khoảng vài tuần rình rập, cuối cùng tôi cũng có được cơ hội gặp mặt họ.
Hôm đó là chủ nhật, buổi sáng tôi đi viện thăm thằng Duy, tới đầu giờ chiều thì về. Phòng 133 có điểm khác với các phòng xung quanh, đó là nó chỉ có duy nhất một lớp cửa gỗ, trong khi nhà nào cũng phải có thêm một cánh cửa sắt rào bên ngoài, ngay như phòng tôi cũng vậy. Có thể nhìn khóa để biết nhà có người hay không, riêng bên hàng xóm này thì lúc nào cũng đóng im ỉm, cửa khóa hay không cũng không rõ.
Trong lúc đang ngồi phòng khách xem tivi, lâu lâu tôi lại nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bức tường sau kệ tủ. Ban đầu tôi không để ý, vì là chương trình yêu thích nên tôi mải xem, nhưng tới lúc nghe thấy âm thanh đó, tôi gần như bị nó thu hút. Nếu ai đó vô tình nghe thấy tiếng gì lặp đi lặp lại cùng tần suất trong một khoảng thời gian, tự nhiên người ấy sẽ nảy sinh suy nghĩ về tiếng động đó. Với tôi thì còn một nguyên nhân nữa khiến bản thân phải chú ý, bên kia bức tường là nhà hàng xóm, có động tức là họ đang ở nhà, hôm nay còn là ngày nghỉ nên tôi nhận ra đây là lúc thích hợp để tiến tới kết tình hàng xóm.
Tôi mang theo ít hoa quả, nghĩ cũng đã gần 3h chiều, chắc sẽ không phiền nếu tôi gọi cửa vào lúc này. Đứng trước cửa phòng 133, tôi bấm chuông, bên trong có tiếng đính đong, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy ai ra mở. Vừa rồi ở phòng khách, tôi nghe tiếng động lạ kia chưa rõ, ra tới cửa mới thấy, đây là tiếng “lọc cọc”, từng hồi chậm rãi, giống như có cái gì đang quay từng vòng bên trong phát ra. Nói đến cái có thể quay tròn mà kêu thành tiếng, tôi đoán ngay được là quạt trần, trong phòng khách của tôi cũng có một cái như thế.
Rõ ràng là phải có người mới bật được quạt trần, nếu như đã bật quạt thì người đó phải ở ngoài phòng khách, mà chuông cửa to như thế không có chuyện họ không nghe thấy, Tôi suy luận một chút, thấy đúng lắm nên quyết định bấm chuông lần nữa, quả thực là sau đó vẫn không ai ra mở cửa. Ngay cả một tiếng dép lê bên trong cũng không thấy, tất cả chỉ là một chuỗi những tiếng “lọc cọc” kéo dài. Bị điếc hay sao vậy, tôi nghĩ mà bực mình, sau ít phút thì đành hậm hực cầm túi hoa quả về phòng.
Họ có thể thấy tôi qua lỗ cửa nên không muốn mở, mấy người thành phố bây giờ khó làm thân lắm, chắc họ ngại bị nhờ vả. Tôi càng nghĩ càng khó chịu, không như hồi còn ở Thái Nguyên, cả khu tập thể gần trăm con người, ai tôi cũng quen hết. Mà tiếng “lọc cọc” bên đó cứ như trêu ngươi tôi, ngồi trong nhà mình cũng không yên. Tôi tính tắt tivi đi ra ngoài, bỗng từ đâu tôi lại nảy ra một suy nghĩ, thực sự nó khiến tôi phải lưu tâm.
Vốn quạt trần của tôi cũng từng kêu như vậy, nhưng đó là hồi đầu tôi mới chuyển đến. Bật một lúc mà nghe nó kêu khó chịu quá, tôi để được ba bốn ngày rồi cũng phải đi mua dầu về tra, là do lâu không dùng nên máy bị khô. Quả nhiên sau đó quạt chạy êm ru, nếu cứ để nguyên thì trời nóng mấy tôi cũng không muốn bật, thực sự rất đau đầu. Thế mà bây giờ nhà bên cạnh lại có thể để quạt kêu to như vậy, không phải bị điếc thì cũng là người có sức chịu đựng phi thường.
Suy nghĩ ấy kéo theo một giả thiết, có chắc đó là tiếng quạt trần không? Tôi bị câu hỏi trong đầu dồn tới mức áp tai vào tường, nín thở lắng nghe động tĩnh ở bên đó. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình như bị điên vậy. Được một lát, tôi nhận ra tiếng “lọc cọc” kia phát ra rất chậm, tức là một vòng quay của nó lâu hơn bình thường, so với bật quạt số nhỏ nhất cũng không chậm bằng. Hoặc là cánh quạt bị treo một vật có trọng lượng đủ khiến nó trĩu xuống, trục quay bị lệch dẫn đến tiếng kêu kéo dài hơn. Còn nữa, tôi hoàn toàn không nghe thấy gì khác ngoài tiếng “lọc cọc”, nếu bỏ âm thanh ấy đi thì bên kia chỉ là một mảnh tĩnh lặng.
Như vậy có tính là bất thường không? Qua một tháng sống tại đây, tôi nhận ra rằng những chuyện kỳ quái này không chỉ diễn ra trong căn phòng của tôi, những người khác có thể cũng gặp phải trường hợp tương tự. Và nhà hàng xóm hẳn là không phải ngoại lệ, tiếng động này vô cùng khả nghi, trực giác nói cho tôi biết mình không được bỏ qua nó. Dù chưa biết sẽ phải làm gì nhưng trước mắt tôi muốn xác minh được nguồn phát ra tiếng động trong căn phòng kia.
Đắn đo giây lát, tôi nhìn đồng hồ, 14h59 p.m, tức là 2h59 chiều, thời gian có vẻ trôi chậm hơn tôi tưởng. Nhưng dẫu sao lúc đó vẫn đang là ban ngày, những chuyện mờ ám thường không xuất hiện vào thời điểm như vậy được. Thế là tôi quay lại cửa phòng 133, đầu tiên là cứ bấm chuông trước đã. Nếu như trong phòng có người, chắc chắn họ sẽ không chịu được việc bị bấm chuông làm phiền quá nhiều. Tôi bấm liền một lúc năm sáu lần, sau đó áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Quá trình diễn ra tầm một phút, mắt tôi nhìn chếch xuống tay vặn cửa, đơn giản là nhìn để tập trung thính giác phát hiện thay đổi bên trong kia, nhưng đúng lúc mất cảnh giác nhất đó lại có chuyện bất thường xảy ra. Tay vặn cửa chuyển động. Đó là kiểu tay quai, nếu ở trong vặn xuống thì bên ngoài cũng nhìn thấy, ngay lập tức tôi giật mình, vì tai tôi vẫn đang dán vào cửa, mà đó giờ không hề nghe thấy tiếng động nào khác. Đột ngột tới mức tôi chẳng kịp nghĩ ra nên làm gì khi người ta bắt gặp mình đang lén lút nghe trộm họ, tất cả những gì tôi làm lúc đó chỉ là nuốt vội một ngụm nước miếng và nhìn cái khe cửa ngày càng mở rộng.
Thứ tôi nhận biết được đầu tiên là màu sắc u ám ở bên trong, trời chiều nắng như đổ lửa mà sau cánh cửa này hoàn toàn tối tăm. Tối tới lạnh người, hoặc do không khí trong phòng tỏa ra mà tôi chợt rùng mình, bất giác toàn thân nổi gai ốc. Cửa cứ thế mở ra mà không thấy người nào xuất hiện. Tôi đoán là họ buông rèm, vì phòng tôi cũng có một dãy rèm cửa, nếu kéo hết xuống thì trong phòng cũng sẽ tối y như vậy. Dần dần tôi thấy được vài tia sáng, đúng là họ buông rèm kín mít các cửa sổ, có rất ít ánh nắng lọt qua được kẽ vải, lượng ánh sáng yếu ớt đó chỉ chiếu cho tôi xem được một phần toen hoen trong phòng.
Phần ánh sáng đó vừa đẹp lại là chính từ khe hở nhìn vào, thẳng tầm mắt tôi. Sau vài giây cửa mở, tôi không di chuyển, cũng không thay đổi tư thế, vẫn đứng sát cửa và dùng ánh mắt kẻ gian bị bắt tại trận nhìn vào. Có bộ bàn ghế đối diện cửa sổ, tôi thấy một chiếc ghế đã được đẩy ra giữa nhà, nhưng không có ai ngồi đó. Giữa nhà là một khoảng trống, chắc người ta sẽ không ngồi đấy, họ có thể dùng nó để kê chân khi với đến chỗ nào khá cao. Và tôi đưa mắt thẳng từ ghế lên trần nhà. Quạt trần đang quay, rất chậm, tôi chỉ thấy được một cánh quạt chĩa ra, hết cánh này đến cánh khác, tốc độ quả thực không gì đong đếm được.
Nó quay tới cánh thứ ba thì tôi phải trợn mắt, lúc bấy giờ cái mà tôi thấy không chỉ là cánh quạt, có một thứ được treo trên đó, thân hình kéo dài từ trên trần xuống. Nhìn hình dạng thì tôi nghĩ tới một người, có thể là chưa trưởng thành, cổ nối với cánh quạt qua một đoạn dây, đầu cúi sâu, tay buông thõng và chân thả lơ lửng giữa không trung. Cánh quạt chịu sức nặng nên trĩu xuống, bằng một cách nào đó mà nó vẫn quay, đáng nhẽ nó phải bị trọng lượng người kia cản lại. Hoặc là thứ treo trên đó không phải là người.
Đợi tôi nghĩ xong thì quạt đã quay tới cánh khác, nếu như bình thường tôi sẽ đẩy cửa mà vào xem. Nhưng trước một hoàn cảnh đặc biệt, trong không gian ma quái như vậy, tôi đoán rằng đây là một cái bẫy. Cửa không thể tự mở, bên trong dường như không có người, hơn nữa cái bóng đen kia còn rất đáng ngờ, nếu có ai đó giết người rồi muốn dụ đổ oan cho tôi, tốt nhất vẫn phải giữ nguyên hiện trường.
Sau khi quay hết hai cánh quạt, cánh thứ ba lại xuất hiện, bóng đen kia từ từ ló ra, không hiểu sao tôi thấy tư thế của nó đã thay đổi. Cụ thể là mấy giây trước đầu nó chỉ còn là một khối đen không phân rõ tóc tai mặt mũi, tới lúc này thì tôi đã thấy được chi tiết. Mắt người đó mở thao láo, giữa bóng tối mờ mờ bất thình lình hiện ra một khuôn mặt nhợt nhạt, mà khuôn mặt đó không biết là của người hay của ma.
Tôi chết điếng người khi trông thấy cái mặt treo trên đó, thế vẫn chưa hết, khóe miệng nó bỗng kéo dài sang hai bên mang tai, mí mắt cong cong như đang cười. Trông gớm chết. May mà sau đó cánh quạt lập tức quay đi, phổi tôi lúc đó nghẹn lại như bị ai bóp chặt, muốn thở mạnh cũng không dám. Quay lại với cảnh tượng trước mắt, thứ tôi vừa thấy giống như là người, nhưng bị treo cứng ngắc trên cảnh quạt, nhưng mà nó có thể ngửa mặt lên và cười với tôi. Thật tâm thì nó giống như đang trêu tôi hơn, cố tình khiến tôi điên đầu và lấy đó làm thú vui.
Nghĩ vậy thực ra chưa thỏa đáng lắm, chọc tức tôi thì nó cũng không được gì, thay vì khiến tôi sợ hãi mà lùi xa, sao nó không ra đây kéo tôi vào, biết đâu tôi lại hợp khẩu vị nó. Bấy giờ tôi chưa sợ nó lắm, vì những chuyện tôi từng trải đáng sợ hơn nhiều. Cơ mà tôi lại không biết làm gì trong trường hợp này, nhìn mãi cũng chẳng phải cách, tốt nhất nên rời đi trước khi nó trở lên nguy hiểm, coi không nghe không thấy gì nữa.
Nếu một người phải đối mặt với nỗi sợ hãi, họ sẽ vừa nhìn nó vừa rời đi, với tôi cũng vậy, dù mắt vẫn dán vào khe cửa nhưng chân bắt đầu nhích từng chút một. Đề phòng mình quay lưng đi thì nó nhào tới tấn công. Nhưng tôi đếm cánh quạt một lúc, thấy không đúng lắm, hình như cánh thứ ba không còn treo gì nữa. Thiên địa ơi, đúng là thứ treo trên đó đã biến mất, lúc tôi dừng hình quan sát, trong khoảng lơ lửng giữa phòng chỉ còn lại sợi dây thòng lọng rủ xuống. Trán và gáy tôi lạnh toát đi, khoảng cách giữa tôi và cánh cửa chỉ tầm hơn một gang tay, bỏ chạy lúc đó gần như không kịp.
Ngay lúc một khuôn mặt ló ra sau cánh cửa, tốc độ còn nhanh hơn điện giật, tôi chỉ kịp thấy tia sáng trong phòng bị lấp đi, thế vào đó là thứ gì đó trắng trắng, với hai cái lỗ đen hấp háy, tư thế như sắp nhào ra khỏi cửa đến nơi. Tôi không kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì, trong khi đầu óc hỗn loạn, khuôn mặt đó hiện ra như dọa chết khiếp tôi vậy. Trước khi nghĩ đến việc bỏ chạy, tay tôi liền túm lấy vặn cửa và kéo sầm nó lại. Tôi thở dốc trong vài giây, cảm giác sau cánh cửa lại trở về với tĩnh lặng, giờ thì tiếng “lọc cọc” cũng không còn nữa.
Sau thì tôi trở về phòng, từ đó tới nay tôi không bao giờ nghĩ đến việc sang nói chuyện với hàng xóm nữa. Nhưng mà vừa rồi tôi có hỏi một người cùng tầng với tôi, ở phòng 132, anh ta nói rằng, phòng 133 đã ba năm không ai thuê. Thỉnh thoảng chỉ có chủ nhà đến dọn phòng, có khi là hôm đó tôi gặp người chủ phòng, họ đang dọn dẹp nên không muốn tôi làm phiền. Tôi không tin, cái mặt người lúc đó tôi thấy là của ai, chẳng lẽ là chủ phòng đấy, nếu thật thì người chủ này điên rồi.
Còn về tiếng nước chảy, người kia kể với tôi, từng có ai đó thuê phòng 133, nhưng sau đó chuyển đi không biết vì lý do gì, vội vã tới mức đồ đạc còn để lại hết. Chủ nhà liên lạc không được nên về sau đem chỗ đồ đạc đó nửa dùng nửa cho đi, trong số những đồ giữ lại, có một đôi găng tay cao su. Anh ta từng nghe chính chủ nhà đó kể, lúc dọn phòng thì nghe thấy tiếng nước chảy, vào nhà tắm kiểm tra vòi nước mới thấy đôi găn tay vắt thành bồn rửa mặt. Sợ có chuyện gì chẳng lành nên chủ nhà có lần đã vứt nó đi, nhưng thỉnh thoảng vòi nước vẫn tự chảy như vậy.
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Ký sự 2h59' - Cầu cơ (6)
Chuyện xảy ra tiếp theo đây, thực ra không liên quan đến cái chung cư tôi đang sống lắm. Nhưng nó lại trùng hợp với những sự kiện kì dị mà tôi gặp phải ở đây, thế nên tôi vẫn sẽ viết lại. Chẳng là hôm đấy tôi phải đi trông đứa cháu gái bị sốt vi rút cho chị họ, hai vợ chồng chị ấy đi công tác, để con nhờ bố mẹ tôi giữ hộ, chiều hôm đấy nó sốt, tối phải đưa đi viện vì khó thở.

Lúc tôi vào viện là hơn 9h tối, vì đang là mùa dịch nên trẻ con nhập viện rất đông, người ra người vào tấp nập. Tôi còn nghe phong thanh được một vụ bắt cóc, xảy ra đúng tối hôm trước, nạn nhân là một bé gái mới hơn 3 tuổi, bị kẻ gian lẻn vào bắt đi lúc mẹ cháu ra khỏi phòng bệnh. Người ta chỉ kịp nghe thấy tiếng thét thất thanh bên ngoài hành lang, vừa qua giờ giới nghiêm nên bọn trẻ đã ngủ hết, tới khi ùa ra thì cháu bé đã không thấy đâu, mẹ cháu thì ngất xỉu, còn một người chú hay cậu của cháu thì ngã từ tầng ba xuống, may không chết.

Mẹ tôi sợ quá mới gọi tôi tới trông cháu, nhỡ thằng bắt cóc ấy quay lại thì bà không chống nổi mất. Một điều trùng hợp nữa là phòng của cháu giai tôi lại ở ngay cạnh hiện trường vụ án, phòng bệnh kia ở bên trái và đang bị đóng cửa để điều tra. Mẹ tôi bảo mẹ của cháu bé ấy cũng đang điều trị ở dưới tầng hai, chắc cô ấy phải sốc lắm, tận mắt chứng kiến con mình bị bắt đi như vậy, nhiều người còn tưởng chết luôn được.

Vì bệnh viện chỉ có một người ở lại trực bệnh nhân, nên mẹ tôi phải về, bà dặn dò tôi không được rời mắt khỏi thằng nhỏ, nhất định phải để mắt đến nó, tôi quả quyết với mẹ rồi chia tay bà ngoài hành lang. Trong phòng có bốn giường nhưng chỉ có hai chú cháu tôi, chắc một phần là vì cuối tuần nên người ta tranh thủ đưa con về, một phần nữa là do vụ bắt cóc gây hoang mang nên không ai dám để con ở lại. Tôi ngồi cạnh giường nhìn thằng nhỏ nhắm nghiền mắt, nó thở nhẹ và hai má ửng hồng vì sốt. Không hiểu sao lúc đó tôi lại nghĩ đến lần đầu tiên đi trông bệnh nhân ở Thai Nguyên, trong lòng cũng hơi hoang mang lo lắng như vậy, không biết giờ cậu ta ở đâu, có cơ hội nào cho tôi để gặp lại cậu ta nữa không?

Thấm thoắt cũng qua mấy tiếng, ngồi không một chỗ thường khiến người ta suy nghĩ lung tung, tôi thì chẳng có kỉ niệm nào vui với cái bệnh viện, chuyện mà tôi nhớ nhất thực ra lại là mấy lần vô tình gặp ma trên Thái Nguyên. Nếu là bình thường thì tôi sẽ không thấy đáng sợ lắm, nhưng vì lịch sử lặp lại, trong một không gian trống trải và vẳng lặng, xung quanh sáng tối nhờ nhờ như thế này, còn không được bật điện nên chỉ bằng ánh đèn ảm đạm dưới sân hắt lên, nhìn cái gì cũng ra là mấy cái bóng. Chỉ cần hơi có gió lay rèm cửa là cảnh tượng trong phòng liền thay đổi, chốc chốc tôi lại phải nín thở nhìn xem có cái gì dịch chuyển không, hoặc là có cô gái nào đang nấp trong góc rình tôi ngủ gật thì lao ra mời nước không.

Đêm trong viện lúc nào cũng tĩnh mịch như vậy. Tôi bấy giờ bị vụ bắt cóc làm cho tỉnh táo, kẻ thủ ác đó, liệu hắn có thể làm gì với một đứa bé ba tuổi, liệu hắn có thể làm gì nó, bất giác tôi nhìn cháu mình, cảm giác không rõ ràng khiến tôi cau mày, là bất an hay thương cảm, và chuyện không may đó nếu xảy đến với mình thì mình có đủ bình tĩnh để ngồi đây suy nghĩ không? Người cậu của đứa bé kia vì sao lại lao ra khỏi lan can tầng 3? Như có tia sét lóe lên trong đầu tôi, giả thiết là cậu của đứa trẻ đuổi theo tên bắt cóc, vậy tên bắt cóc cũng phải lao ra khỏi lan can, hắn còn đang ôm theo một đứa trẻ, đây là tầng ba nữa, nếu hắn không rơi xuống thì có thể trốn ở đâu?

Nhất thời tôi lạnh người, nếu đây không phải trò quỷ thì công an chắc chắn phải tìm ra kẻ đó rồi, làm sao hắn có thể đột nhiên biến mất được như vậy. Hoặc là, hắn vẫn chưa ra khỏi bệnh viện này, bằng cách nào đó hắn trà trộn được vào những nhân viên ở đây, cũng có khi hắn chính là người làm công trong này. Vậy mới thuật tiện ra vào hiện trường, xóa sạch dấu vết. Tôi thầm phục tài suy luận của mình, cùng lúc lại đứa mắt nhìn hành lang, nơi lan can mờ mờ tối, bỗng có một cái đầu nhấp nhô.

Khoan!

Tim tôi rơi thành tiếng trong ngực, đúng là một cái đầu thấp hơn của kính đang dập dềnh lên xuống ngoài kia. Cái đầu với mái tóc tơ bay bay, đột ngột lướt qua trước cửa phòng tôi, không một tiếng động, tôi kinh hãi không thốt lên lời, thậm chí còn không dám chớp mắt. Cho tới khi cái chỏm tóc bay hết một vòng, chân tôi mới hơi động, lý trí nói cho tôi biết mình chưa bị thứ ngoài kia dọa chết.

Là cái gì vậy?

Khoảnh khắc ngỡ ngàng nhanh chóng qua đi, tôi chắc chắn bấy giờ phải quá nửa đêm rồi, con nhà ai còn lang thang ngoài hành lang mà chưa đi ngủ. Chòi má! Nó quay lại kìa! Đang nghĩ mà tôi lại thấy chỏm tóc phất phơ bay qua, nó chính xác là đầu của một đứa trẻ con, hơn nữa còn đang tung tăng chạy. Rất nhanh tôi liền tự nhủ, phải bình tĩnh ra xem là chuyện gì, không nên tự hù dọa mình như thế.

Ra tới gần cửa, tôi có thể thấy được mình đoán đúng rồi, kia là một bé gái đang chập chững tập chạy, nó nhỏ và tròn trịa như một cục bột, chỉ là nó trắng quá, trắng tới mức tôi còn tưởng mình nhìn xuyên qua người nó được. Đứa bé cứ đi men men theo lan can, cho tới khi tôi vừa vặn nắm cửa, bất thình lình nó như bị ai đó nhấc bổng lên, thân hình lơ lửng trong nửa dây trước mắt tôi, một khắc tiếp theo, con bé bị ném qua lan can và rơi thẳng xuống.

Rầm!

Tôi hoảng hốt lao khỏi cửa, gần như là vồ lấy cái lan can, nơi con bé vừa biến mất, trong lòng đã sớm lạnh băng, tôi nuốt một ngum nước miếng đắng ngắt. Không có, bên dưới không có ai cả, bóng dáng đứa bé gái giống như bốc hơi vậy, nhìn khắp cũng không thấy, bên dưới là một mảnh tối đen, tĩnh lặng như tờ, gió hun hút vờn qua gáy tôi, thổi mãi vào khoảng tối bịt bùng.

Nơi hành lang trống trải giờ chỉ còn mình tôi đứng tần ngần, trực giác thôi thúc tôi tìm kiếm, bất giác nhìn vào căn phòng bên tay trái, không có lấy một điểm sáng nào lọt vào trong phòng, tất cả chỉ toàn một màu đen như hắc ín. Trên tấm kính tôi thấy ảnh phản chiếu của mình, cùng với một bóng trắng mờ ảo như sương kết lại, quanh quẩn nơi lan can. Bóng trắng hình dạng không rõ, lặng lẽ ở bên cạnh tôi, gần như là bất động.

- Oa!!!A!!Oa!!!

Tiếng trẻ con khóc đột ngột phá vỡ bầu không khí tịch mịch, nó khiến tôi bị một phen kinh thần, hai mắt dáo dác giống như vừa thoát khỏi cơn mê. Ngay lập tức tôi nhận ra là cháu mình đang khóc, chắc tôi đẩy cửa mạnh quá làm cho nó bị đánh thức, vội vàng, tôi chạy vào phòng. Ngồi giữ cho thằng cháu ngủ, tôi không lúc nào rời mắt khỏi ô cửa, chỏm tóc ấy cả đêm không xuất hiện lại, bóng trắng kia tôi nghĩ không phải nó theo tôi, tại nó luẩn quẩn ở lan can kia, tôi vô tình đứng đúng chỗ đó nên thấy thôi.

Sáng hôm sau mẹ đến trông cháu thay cho tôi về, lúc đi qua tầng hai, tôi có để ý tới căn phòng mà mẹ của đứa bé bị bắt cóc đang nằm điều trị. Cũng không phải tò mò gì, tôi chỉ đứng ngoài hành lang nhìn vào giây lát, thấy cô ấy còn trẻ, vẻ mặt đau đớn tới tái dại, dù thức hay ngủ thì nước mắt vẫn chảy vòng quanh má, còn không ngớt miệng gọi tên đứa bé:

- Bông ơi… về với mẹ đi Bông ơi…

Có một người đàn ông túc trực bên giường bệnh của cô ấy, có vẻ hai người họ là vợ chồng, vẻ mặt người kia cũng tràn đầy lo lắng cùng mệt mỏi. Quả thực là tôi thấy ái ngại cho bọn họ, cầu trời là đứa bé vẫn an toàn, công an sẽ sớm tìm ra nó để đem trả cho hai người bọn họ. Mãi sau tôi mới nhớ đến chuyện bóng trắng ở hành lang tối qua, loại trừ hết mọi khả năng đi thì chỉ còn một cách giải thích, dựa vào kinh nghiệm của tôi mà nói thì đó là một vong nhi!

Tôi không nghĩ là sẽ có lúc mình phải sử dụng khái niệm siêu hình để nói về một vấn đề như vậy. Trên đời chuyện quái gì chẳng có thể xảy ra, muốn xác minh thì tôi chỉ cần gặp lại nó là được.

Nhưng mà, nếu gặp lại cái bóng đó thì tôi phải làm gì? Khi nghĩ ra câu hỏi này, tôi đã trên đường đến viện trông cháu cho mẹ tôi rồi. Thời gian cấp bách không kịp để lên mạng tìm kiếm thông tin về trường hợp này, có điều, tôi đoán nó không phải muốn ám tôi. Bóng trắng ấy và đứa bé tôi thấy ngoài hành lang có vẻ là một người, kiểu như khi sống nó hay chơi đùa ở đó, xong tai nạn xảy ra, để tới mức không thể rời khỏi nơi mình đã chết, có thể đứa bé ấy mới gặp nạn cách đây chưa lâu, nó còn chẳng biết là mình đã chết nên mới tha thẩn ở đấy.

Nghĩ mà tôi thấy không được thoải mái, vì có nhiều điểm tương đồng với vụ bắt cóc trẻ con vừa xảy ra cách đây hai ngày. Thật tâm tôi vẫn hi vọng là đứa trẻ kia sẽ sớm được đoàn tự với gia đình nó.

Quanh đi quẩn lại tôi tự hỏi mình có phải đã đẩy vấn đề đi quá xa rồi không, chính vụ bắt cóc đang ám ảnh đầu óc tôi mấy ngày nay, ma quỷ do con người tạo ra, đúng là nhân loại vẫn đáng sợ nhất. Tôi cho xe dựng vào một góc, sau đó đi qua bãi đậu xe vào đại sảnh, lúc bước tới bồn cây, tôi thấy một đàn đom đóm lập lòe bay ra.

“Đom đóm có thể dẫn vong hồn từ Âm phủ về dương gian.”

Trong đầu tôi lúc ấy vang lên giọng thằng Cường, lần đó là nhờ ánh sáng của con đom đóm dẫn đường mà tôi thoát chết. Nếu giờ tôi dùng thứ này để đưa một vong hồn từ dương gian quay lại âm phủ, liệu có tác dụng không? Quyết định vậy đi, tôi chộp lấy một con to nhất vào lòng bàn tay, đem nó nhốt trong bao diêm, thỉnh thoảng lại hé ra xem nó có bị chết không.

Đêm thứ hai trong viện, cháu tôi đã hạ sốt, nhưng vì nó còn bệnh hen suyễn nên bố mẹ tôi không dám đem nó về nhà ngay, sợ có biến chứng nguy hiểm. Dỗ nó ngủ xong tôi lại lấy tài liệu ra làm, tại sáng mai tôi phải dự gói đấu thầu nên cần chuẩn vị diễn văn trình sếp. Tôi vùi mặt vào màn hình labtop tới lúc hai mắt hoa lên, nhìn đồng hồ đã hơn 1h sáng. Đột nhiên nhớ ra cái hộp diêm có con đom đóm, vội nhìn qua ô cửa kính, sợ là tôi đã lỡ mất thời điểm gặp được con bé kia.

Ngoài hành lang không một bóng người, nhìn vừa tối vừa sâu hun hút, đợi một lát vẫn không thấy đứa bé đâu, tôi không dám nhìn lâu, nếu thay vì gặp nó, tôi lại gặp một cô y tá ma nào đó, vậy chắc chuyến này có hai cái mạng tôi cũng không đủ dùng. Đang định quay đi thì cái chỏm tóc bay bay kia liền xuất hiện, dù đã có chuẩn bị nhưng tôi vẫn bị nó làm cho chột dạ. Cái đầu nhấp nhô lướt qua chầm chậm, tôi nín thở đợi cho nó vòng lại mới nhẹ nhàng mở cửa ra xem.

Đứa bé không biết tôi đang nhìn nó, vẫn cứ hồn nhiên bước đi chập chững trên hành lang, một mình nó, giữa khoảng tối mênh mông, không một tiếng động, lặng lẽ như một cái bóng. Tôi chạnh lòng, đứa bé đi tới đầu phòng bên kia thì dừng, mặt hướng vào trong phòng, rất lâu lại quay đi, không biết nó nghĩ gì, hay đợi ai trong đó.

Tôi mở hộp diêm, nín thở chờ đợi con đom đóm bay ra, đốm sáng lập lòe vụt lên như một ngôi sao. Bỗng tôi nhớ ra là thứ sinh vật này không có tư duy, nó sẽ bay mất ngay khi vừa được phóng thích.

Nhưng kỳ lạ làm sao, con đom đóm giống như có linh tính, nó bay về phía đứa trẻ, ngay khi bé gái quay mặt ra, thấy con đom đóm bay đến liền với tay muốn bắt. Tôi đoán là trong mắt đứa bé kia không thấy thứ gì ngoài ánh sáng ma mị mà con đom đóm phát ra, một thứ ánh sáng không thuộc về nhân gian. Tiếp theo con đom đóm sẽ đưa đứa bé này đi đâu?

Vừa tự hỏi, tôi liền thấy con đom đóm bay về phía hành lang, đứa bé đuổi theo nó, tôi đi qua căn phòng bên tay trái, nhìn trong tấm kính, lúc đó tôi chỉ còn thấy ảnh mình phản chiếu, bóng trắng hôm qua vậy mà đã biến mất.

Con đom đóm bay xuống tầng hai, càng đuổi theo tôi càng cảm thấy bất an, trong lòng như có lửa đốt, nơi mà nó dẫn đứa bé kia tới, không phải âm dương lộ nào cả, đó là căn phòng của người phụ nữ đáng thương bị mất con. Cảm giác của tôi lúc đó, giống như mình vừa bị đẩy xuống vực, toan thân hụt hẫng, rơi mãi không chạm đáy, bao nhiêu hi vọng bỗng chốc tiêu tan, trước mắt chỉ có thực tế tối tăm và tàn khốc.

Đứa bé mà mọi người vẫn đang tìm kiếm, nó đã trở về rồi đây, vốn dĩ nó vẫn chưa đi đâu cả, chính cái đêm thảm ản xảy ra, đứa bé ấy đã không còn cơ hội gặp lại người thân trong hình hài nguyên vẹn. Tôi nghẹn họng không biết mình nên làm gì lúc này, trong lòng vừa phẫn uất vừa thương cảm. Mãi tôi mới dám bước tới trước cửa phòng của người phụ nữ, lúc nhìn vào bên trong, bất giác tôi thấy sống mũi cay cay.

Đứa bé đứng cạnh giường, nhìn mẹ nó ngủ trong khi nước mắt vẫn chảy hai hàng. Nó gọi. Tôi không nghe thấy tiếng nó, nhưng đúng là nó đang gọi mẹ, vừa gọi nó vừa chùi tay lên má. Đứa bé vừa khóc vừa gọi.

“Mẹ ơi…”

“Mẹ ơi….”

Cứ sau một câu nó lại càng rướn cổ để gào to hơn. Nhưng tuyệt nhiên không ai nghe thấy, đứa bé khóc trong câm lặng, hai tay nó bưng lấy mắt, nó cố gạt nước mắt mà gọi, tha thiết gọi. Tới cùng chỉ còn thấy nó bất lực ngửa mặt khóc, nước mắt như sương rơi lã chã dưới cằm, dưới áo.

Tôi đứng chôn chân ngoài hành lang, muốn bước đến gõ cửa đánh thức người phụ nữ kia, nhưng không cách nào di chuyển được. Có lẽ do tôi chỉ là người ngoài, đối với số phận của hai mẹ con họ, không cách nào can thiệp được.

Con đom đóm đậu ngoài then cửa lại bay lên, đem theo ánh sáng nhấp nháy phiêu động giữa thinh không, tôi thất thần nhìn nó rời xa. Đứa bé không đi cùng con đom đóm, thốt nhiên tôi nhận ra điều đó và nhìn lại trong phòng, nó đã không còn ở đó. Trong phòng bây giờ chỉ còn lại người phụ nữ đáng thương khóc thiếp đi vì nhớ con, và bóng tối bao trùm lên hi vọng tìm lại đứa con gái bẻ nhỏ của cô ấy.

Tôi trở về phòng nhìn đứa cháu của mình đang say giấc, cảm giác thương tâm vẫn đeo bám tôi. Suốt cả đêm cho tới sáng hôm sau, tôi vẫn thấy đâu đó khuôn mặt non nớt đẫm nước mắt không ngừng gọi mẹ của bé gái kia, khiến cho mỗi lần nghĩ tới lại không nhịn được mà thở dài.

Mẹ tôi lúc tới có kể là vừa đi qua phòng của người phụ nữ mất con, nghe nói lúc sáng cô ấy tỉnh lại liền chạy đi tìm con khắp nơi. Bảo là cô ấy nghe thấy tiếng con gọi, nhưng mở mắt ra lại không thấy nữa. Mẹ tôi còn lắc đầu ra vẻ thương hại, nói sợ rằng cô ấy sẽ nhớ con tới phát điên mất. Chỉ có tôi là biết cô ấy không nghe nhầm, có thể hai mẹ con họ đã gặp nhau trong mơ, nêu khi tỉnh lại cô ấy vẫn tưởng là mình đã tìm được con rồi.

Ngẫm một chút, tôi lại nghĩ thằng Cường nói sai tác dụng của con đom đóm, không phải con đom đóm dẫn đường cho vong linh ở dương gian về địa phủ, hay ngược lại. Mà là nó dẫn đường cho linh hồn đến nơi đạt được ước nguyện. Như lần đó tôi muốn tìm cửa ra, con đom đóm liền dẫn tôi tới nơi có cửa ra. Và lần này, đứa bé vì muốn gặp mẹ mà không thể rời khỏi đây, con đom đóm liền dẫn đứa bé đi tìm mẹ nó, để nó được toại nguyện mà biến mất.

Cuối cùng thì cũng viết xong chương bi thảm nhất của cả bộ truyện.
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Ký sự 2h59' - Cầu cơ (7)
Quay lại vói căn hộ chung cư tai hại mà tôi đang ở. Đây lại là một nỗi thương tâm nữa mà tôi phải gánh chịu, có điều trong chuyện này phần lớn vẫn nên tự trách mình, khi không đi tham của rẻ để chuốc họa vào thân. Ban đầu tôi vì số tiền đã bỏ ra mà miễn cưỡng ở được, nhưng dạo gần đây mấy hiện tượng ma mãnh bỗng nhiều lên bất thường.

Có thể do tôi quá nhạy cảm, cơ mà trong cái nhànày chỉ có mình tôi ở, vậy tôi không cười thì đứa nào đang cười rinh rích lên kia. Còn cứ nhè những lúc đêm vắng mà cười, nhiều khi tôi tự hỏi đấy có phải là tiếng cười không, văng vẳng vọng đến từ một nơi sâu kín nào đó, đều đều lành lạnh, truyền vào tai làm dây thần kinh bị kích thích, khắp người đồng loạt nổi gai ốc, không rét mà run.

Cười thôi chưa đủ, dã man hơn là điện thoại của tôi còn tự động gọi đi, toàn những số tôi chưa thấy bao giờ, có lần đang thiu thiu ngủ tôi bị ánh đèn điện thoại làm cho giật mình, màn hình hiển thị cuộc gọi đi, còn chưa kịp hủy thì đầu dây bên kia đã nhận điện. Tôi vô tình áp tai nghe, trong điện thoại lùng bình mấy tiếng rồi bất thình lình có giọng nói vang lên ngoài điện thoại, sát gáy tôi:

- Tôi đâyyyyyy ….

“tôi đây cái đmm!”

Khiếp đảm quá làm tôi bật ra một tiếng chửi thề, lúc định thần được thì cái điện thoại đã bị tôi quăng vỡ đôi dưới sàn nhà. Chuyện này càng ngày càng giống một trò đùa dai, không tổn hại tới thể xác tôi nhưng lại khiến tinh thần tôi suy sụp. Mấy lần như vậy, tôi đâm ra đa nghi, chắc chắn là cái nhà này có vấn đề, tôi vừa mới đến ở không lâu chưa đắc tội với ai mà để người ta phải trù yểm tôi, mấu chốt chính là ở căn nhà này.

Tôi đã cho là lão chủ nhà bày trò quỷ để nuốt tiền thuê nhà và ép tôi phải rời đi trước hạn. Kiểu như lão cho thuê giá rẻ, lại bắt ký hợp đồng nửa năm, nhưng người thuê chỉ có thể ở vài tháng đã bị dọa sợ chạy mất dép, lão lại cho thuê và tiếp tục lặp lại mánh khóe ấy. Nếu đúng như vậy, tôi sẽ không dễ dàng để lão lừa đảo nữa, không ở thì tôi cũng không rời đi, đồ sẽ vẫn để ở đây còn tạm thời tôi sẽ về nhà bố mẹ ở ít hôm.

Cái ngày tôi quyết định quay lưng bỏ đi, tưởng như mọi gánh nặng đeo bám suốt thời gian qua đã được thả rơi, những ám ảnh sẽ không còn hiện về giữa cơn mơ tôi, mọi chuyện từ đây chấm dứt. Ngồi trên xe máy về nhà, lòng tôi nhẹ nhõm đi hẳn, quãng đường không tính là xa, tôi còn đi thong thả để tới lúc đến nhà thì vừa đúng giờ cơm tối.

Lúc ấy là gần 6h30. Đã qua giờ tan tầm, đường cũng thưa thớt người đi lại. Vừa vòng xe ra đường lớn, tôi có liếc vào gương chiếu hậu, phía sau liền có một xe tải từ xa chạy tới, ánh đèn pha bật sáng choang, nó rọi vào gương khiến tôi chói mắt. Đang nheo nheo mắt nhìn đột nhiên tôi sững người, tim giật đánh thót một cái và gáy tôi tê rân rân.

Yên sau tôi có người!

Một tiếng nói vang lên trong óc, vừa xong khi tôi liếc gương chiếu hậu, ánh đèn pha bỗng nhiên bị khuyết một khoảng, hình dạng như một đầu người ló ra sau lưng tôi, vì ngược sáng nên tôi không thấy chi tiết. Tôi siết chặt tay lái, tự nhiên tôi thấy run quá, có phải mình nhìn gà hóa quốc rồi không? Đang hoang mang thì xe tải liền chạy vụt lên trước, thùng xe bằng nhôm bóng, ảnh phản chiếu của tôi hiện lên mờ mờ, chỉ một khắc vô tình nhìn sang đó đã đập tan cơn hoang mang trong tôi.

Đúng mẹ rồi! Có cái chân đứa trẻ con thò ra ở cạnh xe kìa.

Ôi đệchhhhh! Tôi chửi trong vô thức, nó leo lên xe tôi từ bao giờ mà tôi không biết? Ngay lập tức tôi dừng xe, lúc nhìn lại yên sau, tôi càng muốn nổ đầu, không có, yên sau hoàn toàn trống không. Thế cái chân trắng bợt như đứa chết trôi mà tôi vừa thấy rơi đâu rồi, bình tĩnh, có thể chỉ là vết sơn trên thùng xe, tôi tự trấn an bản thân, có xua đi hình ảnh về cái chân trẻ con lủng lẳng cạnh xe mình. Lâu rồi tôi không bị căng thẳng như vậy, phải mất vài giây tôi mới hít thở thông suốt được. Máu lên não quá nhanh khiến tôi bị ù tai, mẹ kiếp, còn tưởng mình lên cơn đau tim luôn rồi.

Tôi vững tâm đi tiếp. Cứ một chốc tôi lại nhìn vào gương chiếu hậu, quả nhiên là không có gì thật, trong lòng thầm thở phào một tiếng. Vừa thoát hết hơi bụng, trước mắt tôi lại xuất hiện một chuyện bất thường. Dưới cột đèn xa xa, có một bóng đen đang đứng, tôi cho xe chạy chậm lại, trực giác khiến tôi phải chú ý tới bóng đen đó.

Là một đứa trẻ, không rõ bao nhiêu tuổi nhưng rất nhỏ, nó đứng vịn vào chân cột đèn, ánh sáng chiếu lên đầu làm cho mặt nó tối sầm. Đứa bé cứ đứng bất động cho tới khi tôi đi qua, chưa bao giờ tôi cảm thấy hồi hộp như thế, thậm chí tôi còn phải nín thở mấy giây xem có gì xảy ra tiếp theo không.

May sao là không có, tôi an toàn chạy xe qua mặt đứa bé. Bấy giờ não tôi có hơi giãn ra, chỉ một ít phút từ nhà ra đường thôi mà tim tôi đã liên tiếp bị dọa ba lần, lồng ngực cứ phập phồng mãi. Nhưng mà sao gáy tôi cứ cảm giác lành lạnh, xe cũng nặng hơn nữa, đây là tôi tự huyễn hay bánh xe nó lún xuống thật?

Đứa bé đó vẫn còn ở chỗ cũ chứ?

Thầm hỏi và tôi lấy hết can đảm nhìn thử vào gương chiếu hậu.

Ú ÒA!

Một khuôn mặt nhòe nhoẹt ùa ra từ sau lưng tôi. Giống như trò ú òa của con nít, cả khuôn mặt chỉ thấy rõ cái miệng đen ngòm há rộng ngoác. Nó đột ngột choán hết cả khung gương chiếu hậu, tôi chưa kịp nhìn kỹ thì tay lái đã lạng đi một đường, có chút hoa mày chóng mặt khiến hai mắt tôi nổ đom đóm, không khác gì bị người ta đánh vào ót, tứ chi cùng bủn rủn, hốn phách một chút liền thoát xác.

Kéttttt! Ruỳnh!

Đau tay quá. Hình như tôi vừa ngã xuống đường, thôi đúng rồi, chân còn đang bị xe đè lên mất hết cảm giác nữa. Tôi cố ngồi dậy, vẻ mặc chưa hết bàng hoàng, hai mắt thấn thần nhìn lại sau lưng, cái gì cũng không có, rốt cục là tôi bị làm sao vậy, năm lần bảy lượt bị cái thứ ma quỷ ấy đeo bám, chẳng lẽ vấn đề là nằm ở tôi?

May mà lúc ngã xe không bị ai nhìn thấy, tôi ngượng ngập đứng lên, phải đi tiếp, bằng mọi giá phải thoát khỏi chuyện này. Sau khi xem xét vết thương, thấy không nghiêm trọng tôi mới phóng xe đi. Có thể hiểu là tôi đang tức giận và trống rỗng vô cùng, mặc kệ hết tất cả, bất chấp đau đớn mà tiến lên, tự tôi còn cảm thấy mình đang bốc ra một luồng sát khí dữ dội, đủ sức nhấn chìm hết mọi sợ hãi.

Tôi thực sự quyết tâm được khoảng hai phút là cõi lòng liền se lại. Mấy cái cột đèn ở đây mới có vấn đề, phía trước lại xuất hiện một đứa trẻ con đứng núp dưới chân cột, mà nó còn hơi ngẩng mặt lên một vài độ, đủ để cách xa 3m tôi vẫn thấy được thái độ lồi lõm của nó.

Hình như là nó đang trừng tôi, mắt nó rất lâu không chớp, cứ như mắt búp bê, mở thao láo ra ngây dại. Ruột gan tôi tự nhiên quặn lên, căng thẳng quá sẽ khiến dạ dày bị ảnh hưởng, và giờ tôi bắt đầu cảm thấy buồn nôn bỏ mẹ.

May mà trước mặt xuất hiện một ngã ba, tôi nhanh tay cua vào đường khác, tránh phải đối diện với nó là tốt nhất, kiểu gì cũng sẽ có lối để về nhà thôi. Lại nữa! Chưa kịp nhìn đường tôi bỗng thấy thấp thoảng cái bóng đen thò ra từ một cột đèn, tự nhiên tôi nghĩ đây giống một trò đuổi bắt, muốn chơi thì tôi sẽ chơi với nó, có giỏi thì bắt tao đi. Tay lái tôi tự tin hơn hẳn, gặp ngã rẽ tôi lập tức lao vào, cứ ở đâu có cột điện là tôi tránh đi, đường xá quanh các khu đô thị thường vắng người, vì thế mà tôi cứ liều lĩnh ôm cua như một tay đua chuyên nghiệp.

Hồi lâu không thấy bóng đen ấy đâu nữa, tôi đoán là mình đã cắt đuôi được nó, nhìn trong gương chiếu hậu cũng không thấy, chắc chắn là thoát rồi, hahahah….

Đang lúc tôi ngoác miệng cười thì đập vào mắt tôi không còn là bóng đen bé xíu nữa, kia là cả một khối đen sừng sững, đen tới tận trời. Tiên sư, tòa chung cư tôi ở bỗng hiện ra trước mắt, gió từ đâu bủa vây lấy tôi, mồ hôi trán túa ra như tắm, tôi bàng hoàng nhìn quanh, đây chính là đoạn đường dẫn đến chung cư tôi ở. Vậy là nãy giờ tôi chỉ chạy vòng tròn để quay lại đây?

Bỗng đầu tôi sáng lạ lùng, hiểu rồi, đứa trẻ đó, nó cố tình dụ tôi vào đường này, đây chính là mục đích của nó. Tôi phải quay lại, nếu không nhanh rời đi tôi sợ mình sẽ điên mất.

Thịch.

Yên xe tôi bỗng trĩu xuống. Tim phổi lại được thể thi nhau đập, là nó, tôi bị bắt rồi. Giờ có nên quay đầu lại xem không? Ngay lập tức tôi gạt ý định đó đi, dây thần kinh tôi sắp đứt rồi, dù có thấy thì tôi cũng không thoát được. Trong lòng có chút chua xót, số phận của tôi lại một lần nữa bị kẻ khác năm giữ, đây chính là cái dớp mà tôi dính phải từ đợt trước, lúc ấy còn may mắn có người nọ người kia giúp đỡ, bây giờ một thân một mình, hẳn sẽ lành ít dữ nhiều.

Rốt cục thì tôi vẫn phải ngậm ngùi đi về phòng, kỳ quái là, nó không có động thái tiêu cục nào sau đó, tức là cả đêm hôm ấy tôi bình yên và mấy ngày sau cũng vậy. Điều đó làm cho hi vọng trốn thoát của tôi một lần nữa nhen nhóm, và lần này tôi chọn dùng phương tiện giao thông bên ngoài để di chuyển.

Tôi tính toán là sau khi xong việc thì sẽ về thẳng nhà bố mẹ luôn, tất cả những gì tôi đemt heo chỉ có một bọc quần áo, trước đó dù chuẩn bị kế hoạch hay thu dọn đồ đạc, tôi cũng hoàn toàn không đẻ lộ ý đồ ra mặt. Có thể tôi đa nghi nhưng nó vẫn đang nấp ở một góc trong nhà này để quan sát tôi, vì thế tôi phải hành động thật tự nhiên.

7h30 tôi ra khỏi phòng. Không có gì thay đổi khi tôi chạy xe tới công ty, bình tĩnh làm việc tới 6h30 chiều. Mọi thứ vẫn ổn, tôi để xe lại công ty và gọi một chiếc taxi để về. Xe rất nhanh đã tới, tôi bước lên ngồi ở ghế sau, trong lòng vơi bớt căng thẳng, đến đây là tôi đã thành công được một nửa, giờ chỉ còn phải đợi thêm 15’ để về tới nhà.

5’ trôi qua. Không có biến cố gì xảy ra, tôi nhìn cảnh đường xá vun vút trôi qua trước mắt, tâm trí dần dần thả lỏng. Nhưng mà tôi để ý thấy một điểm rất kỳ quái, là tái xế xe taxi cứ thỉnh thoảng lại nhìn tôi qua gương, ánh mắt cũng không được tự nhiên, lúc đầu thì là vô tình nhìn, sau đó vài lần liền chuyển qua nghi hoặc rồi có vẻ bất an, tóm lại là cứ lén lút liếc tôi trong gương.

- Anh ơi, em hỏi thế này không có ý gì đâu, nhưng trong balo anh đựng cái gì mà phồng vậy?

Cuối cùng thì tài xế cũng không nhịn được mà lên tiếng, tôi không ra vẻ ngạc nhiên, lại đang tâm trạng tốt nên tôi liền mỉm cười thân thiện, nói:

- Mấy bộ quần áo thôi, có gì đâu.

- À vâng, vậy chắc cái chỏm tóc kia là tóc giả phải không anh?

Tóc? Tóc nào? Tôi chột dạ nhìn tài xế, người ấy cũng nhìn tôi qua gương, thấy mặt tôi đã biến sắc.

- Có… có tóc nào đâu – giọng tôi đã hơi nghẹn lại, thực sự là không có, tôi sờ vào balo, cố làm ra vẻ tự nhiên.

Tài xế liếc tôi một lần nữa, hơi chút cau mày, tôi thấy thái độ người đó khang khác, rõ ràng là không tin lời tôi nói.

- Đấy, chỗ tay anh chạm vào có một đống tóc lòi ra đấy thôi.

Bàn tay đang đặt chên balo của tôi bỗng bất động. Trong đầu vang lên tiếng đứt gãy, lý trí tôi chết lặng, thực sự tôi vẫn không thấy sợ tóc nào chạm vào da thịt mình, người tài xế kia bị làm sao vậy? Không được hoang mang, nhìn người đó như đang dè chừng tôi, hai người đó nghĩ trong này là cái gì ghê gớm lắm, ví như giết người chặt xác, nhét balo đem phi tang. Không thể nào, để tôi cho người đó thấy, trong này chỉ có quần áo thôi.

- Anh cứ đùa, tôi để quần áo trong này thật mà – vừa nói tôi vừa kéo khóa balo, bên trong đúng là quần áo của tôi.

Kettttttt!

Bỗng phanh xe rít lên, tôi theo quán tính lao từ ghế xuống sàn xe, đầu cốc vào thành cửa đau muốn nứt đôi. Lại chuyện gì nữa? Chưa kịp định thần thì cửa xe đã mở toang, tài xế túm lấy tôi gào lên:

- Cút ra khỏi xe bố, ngay từ đầu tao đã nghi mày có vấn đề rồi, đmm, muốn phi tang xác chết không? Bố báo công an,…

- Ngáo đá à? Cái gì mà phi tang xác chết? – tôi điên lên giằng áo khỏi tay tài xế, giờ muốn đánh nhau tôi cũng không ngán.

- Balo mày đem theo cái gì?

- Tao… - Tài xế chỉ tay vào trong xe, tôi mở mồm cãi, mắt nhìn theo tay người đó, là cái balo đã mở tung, bên trong chỉ có quần…

Là một đứa trẻ con trắng bệch!

Trước mặt tôi là một cảnh hết sức hãi hùng, trên ghế tôi vừa ngồi xuất hiện nửa người một đứa trẻ con, nửa còn lại vẫn đang nằm trong balo, trông thì rõ ràng là đã chết và còn chết từ lâu rồi thậm chí tôi còn tưởng mình phát điên khi thấy cảnh ấy, tôi không nhớ là cảm giác khi đó thể nào, đầu óc quay cuồng, một lát sau tôi mới lấy lại được ý thức, nhìn quanh đã không biết đây là đâu. Tôi đã bỏ chạy thục mạng, chạy trong tình trạng vô thức, bị nỗi sợ hãi làm cho không phân biệt phương hướng được nữa.

Đây không phải sự thật, trong cái balo đó là quần áo, tôi chắc chắn là quần áo, nhưng tại sao lại tòi ra một đứa trẻ nữa. Nghĩ đi nghĩ lại thì tôi vẫn cho là mình bị ám ảnh bởi những chuyện ma mãnh diễn ra gần đây, nhưng tài xế xe kia cũng nhìn thấy, giải thích sao bây giờ? Mấy câu hỏi cứ xoay vần trong đầu tôi, khiến tôi lang thang đi càng lúc càng xa, tới khi mệt mỏi rã rời tôi mới nhìn đồng hồ, đã 11h đêm. May mà ví tiền tôi vẫn để trong người, bây giờ thì hết cái đeo bám rồi, tôi liền bắt cái taxi khác để về.

Tài xế hỏi địa chỉ, tôi không còn sức để nói nữa, trong bóng tối nhập nhoạng, tôi viết ra địa chỉ cho người đó và tựa lưng vào thành ghế, xe lập tức rời đi. Cảm giác lâng lâng trong người khiến tôi hơi buồn ngủ, dù vẫn văng vẳng bên tai bài hát phát ra từ radio, nhưng hai mắt từ lúc nào đã nhắm nghiền.

Một giấc ngủ nhọc nhằn, tài xế phải đánh thức tôi dậy, để tôi trả tiền và xuống xe, lúc ấy tôi vẫn còn tưởng mình chưa tỉnh ngủ. Ơ, thế quái nào mà trước mắt tôi là là cái chung cư chết tiệt kia? Taxi vẫn chưa rời đi, tôi đập cửa kính, hỏi tại sao lại đưa tôi đến đây? Tài xế lập tức đưa tôi mảnh giấy ghi địa chỉ, đầu tôi ù đặc không nghĩ được gì nữa, trong mảnh giấy đó là địa chỉ chung cư này, con chữ nguệch ngoạc, hoàn toàn không phải chữ tôi.

Khi mà tôi đang ngu người, taxi liền chuyển bánh, tôi thất thần nhìn cái xe từ từ chạy qua mặt mình, đập vào mắt tôi, sau cùng, chính là một đôi chân trẻ con đang ngồi ở ghế sau, ngay cạnh ghế tôi vừa ngồi. Lòng chợt lạnh băng, đôi chân trắng bợt thòng xuống ghé, đung đưa đung đưa, nhìn vừa quen vừa sợ, nhưng mà, nó đang theo xe taxi rời đi, tiên sư mày, đi luôn đi đừng ám tao nữa. Tôi đứng như trời trồng nhìn xe đi khuất, lại đợi thêm một lát mà không thấy cái bóng trắng ma quỷ ấy quay lại, trong lòng mừng quýnh, nó đi thật rồi, tôi thoát khỏi nó rôi!

Tôi sung sướng chạy lên phòng, hả hê tra chìa khóa vào cửa, vừa hé cửa ra, chào đón tôi là khoảng tối mông lung và nửa khuôn mặt nhòe nhoẹt bất thình lình ló rạng.

- Đệch mẹ màyyyyy!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ký sự 2h59' - Cầu cơ (8)
Tôi bắt đầu thấy chuyện này hơi quen quen, thôi đúng rồi, cái viễn cảnh đi không được ở không xong này, chỉ cách đây mấy tháng tôi còn khốn đốn mãi mới dứt ra được, giờ đây lại tiếp tục tái diễn. Cái gì chứ mấy trò đùa dai như vậy tôi biết là do ai bày ra. Là nó! Chắc chắn nó theo tôi từ Thái Nguyên về đây, cái con quỷ nhỏ ấy đúng như tôi nghĩ, nó rất mạnh, có khi nó đã đánh bại thằng Cường rồi.

Tôi sợ quá, nó thù tôi đến mức nào mà không chịu buông tha cho tôi, chắc phải thấy tôi chết thì nó mới hả dạ. Trong quá khứ tôi tin mình chưa làm gì sai, vậy là tiền kiếp của tôi hẳn đã gây ra đại họa, lớn cỡ giết người hàng loạt thì kiếp này tôi mới bị đày đọa như vậy. Chỉ một lúc mà tôi nghĩ ra biết bao nhiêu chuyện khủng khiếp, nhìn bản mặt mình trong gương, sơn ăn tùy mặt ma bắt tùy người, mặt tôi có đến nỗi nào đâu mà hết cô đơn đến cô hồn thi nhau đeo bám.

Muốn khóc quá mà không khóc được, tôi vốc nước lên mặt, có chút tê tái khiến tôi rùng mình, nước lạnh cuốn tôi về thực tại, tôi sắp muộn cmn giờ làm rồi, tại tối qua tôi không ngủ được, còn sáng nay thì không muốn dậy. Sau khi mặc vội bộ quần áo lên người, tôi tức tốc xuống hầm lấy xe, chỉ cần muộn một phút thôi, sếp có thể sẽ quạc tôi nguyên buổi sáng mất.

Dưới hầm để xe có một mẹ một con - tôi đoán vậy – cũng đang loay hoay chuẩn bị rời đi, xe tôi dựng ngay cạnh xe họ. Dù không biết họ là ai nhưng để giữ phép lịch sự, tôi vẫn mỉm cười chào hai người bọn họ. Mẹ của đứa trẻ liếc nhìn tôi, khuôn mặt cô ấy xanh xao, hai con mắt thâm quầng và trũng sâu, có những tia đỏ vằn lên trên khóe mắ. Cô không cười đáp lại, chỉ lặng lẽ gật đầu với tôi, có vẻ là rất nhiều đêm rồi cô mất ngủ, cái nhìn rụt rè của cô dành cho tôi khiến tôi băn khoăn tự hỏi, có phải trong lòng cô đang chịu đựng một chuyện gì đáng sợ lắm không?

Tôi lập tức xua đi cái ý nghĩ đen đủi đó, đâu phải ai cũng có số phận như tôi, ít nhất là cô ấy đã lập ra đình rồi, và đứa bé ôm chặt phía sau người phụ nữ mới đáng yêu làm sao. Chắc là do ánh đèn trong hầm xe ảm đạm quá nên tôi thấy đứa bé ấy mang một vẻ nhợt nhạt rất khó tả, nhưng nó lại hơn hớn với tôi, đứa trẻ cười đến thích chí khi thấy tôi đi qua. Lúc mà hai xe chúng tôi giao nhau, đứa trẻ cười thành tiếng khanh khách, bất chợt nó vẫy tay, nhưng thoạt nhìn thì không phải với tôi, mà là với cái yên xe trống không của tôi.

Quái lạ, tôi khó hiểu nhìn theo đứa bé, thấy nó cũng ngoái lại, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm yên xe tôi, một giây sau tôi mới thấy nó nhìn đến mình, môi đứa bé bất ngờ mấp máy không thành tiếng:

“Không nhìn thấy đâu.”

Khẩu hình miệng của nó đại loại là như vậy. Cái gì không nhìn thấy? Ngay lập tức tôi quay đi, thật tâm là tôi không dám dõi theo đứa bé kỳ lạ đó nữa, có phải nó thấy cái gì sau yên xe mà tôi không thấy không? Gáy tôi ớn lạnh, đứa trẻ không chỉ thấy mà rõ ràng nó còn cười với cái yên xe tôi, bất giác tôi liếc mắt vào gương chiếu hậu, muốn xem phía sau mình có gì không. Không có. Tim tôi đồng thời đập thịch một tiếng, không chỉ yên xe tôi, mà ngay cả sau yên xe người phụ nữ kia cũng không có gì cả. Đứa bé đã biến mất!

Tức thì tôi quay ngoắt lại, muốn tận mắt nhìn xem có phải mình bị hoang tưởng rồi không. Đúng lúc đó người phụ nữ đi khỏi hầm xe, tôi không kịp nhìn thấy gì nữa. Đáng ra tôi phải đuổi theo cô ấy, nhưng người tôi bỗng cứng đờ, tri giác cùng bất động, dù có trải qua chuyện tương tự bao nhiêu lần thì cái cảm giác chết lặng này vẫn luôn bộc phát trong tôi.

À hóa ra mình không phải duy nhất, cũng có người bị ma theo như mình ngoài kia, sau vài giây thất thần, tôi liền tự nhủ với lòng mình như vậy. Đây là một điều lạc quan nho nhỏ trong cuộc sống đầy rẫy nhưng bi quan của tôi, giống như trong hoạn nạn tìm ra tri kỉ, tôi cũng vớt vát lại một nụ cười dù không được vui lắm.

Không biết cô ấy ở tầng mấy, phòng bao nhiêu, trông vẻ tiều tụy của cô ấy mà lòng tôi se lại, tôi là đàn ông mà khi rơi vào hoàn cảnh này còn mất ăn mất ngủ, một người phụ nữ như vậy thì có thể chịu đựng trong bao lâu. Câu hỏi lởn vởn trong đầu tôi suốt ngày hôm ấy, tới buổi chiều liền được giải đáp.

Ngay khi tôi về tới cổng chung cư, đập vào mắt tôi là vài vòng hoa trắng, và một mảnh cáo phó dán trình ình phía trên tường. Khuôn mặt buổi sáng tôi bắt gặp, hiện đang được in màu trên giấy, với rất nhiều thông tin cá nhân, năm sinh năm mất, ngày mất ghi trong đó, cũng chính là ngày hôm nay. Người phụ nữ xấu số chết vì tai nạn trên đường đi làm, chỉ sau khi tôi gặp cô ấy chưa đầy một giờ đồng hồ.

Tôi nhình mảnh cáo phó tới xuất thần, có phải kết cục của những người bị ma theo là như vậy không? Hình ảnh người phụ nữ hốc hác buổi sáng so với trong kia thì không được tươi bằng, nhưng cái vẻ tươi cười giả tạo ấy càng nhìn lại càng giống như đang chế nhạo tôi. Trong một khắc tiếp theo, tôi còn tưởng như miệng cô ấy cũng mấp máy, khẩu hình chậm dãi đủ để tôi hiểu được:

“Rồi sẽ đến lượt mày.”

Cô ấy là đang nguyền rủa tôi. Khiếp quá đi mất, tôi loạng choạng lùi lại, có chút sây sẩm khiến tôi muốn khụy ngã, phải vất vả lắm tôi mới đứng vững được, mấy người đi qua còn tưởng tôi là người thân của cô ta, họ xuýt xoa và nói những lời như là an ủi tôi. Điên rồi, tôi vội rời khỏi cổng, cuống cuồng chạy vảo thang máy, tim tôi loạn nhịp, một cảm giác nôn nao khiến tôi muốn ói tận họng.

Tưởng không nhịn được, nhưng ngay khi thang máy mở ra, tôi lao đến cửa phòng mình, vừa cầm chìa khóa lên, tay tôi liền khựng lại. Sai rồi, tôi không muốn chạy vào trong căn phòng này, đây chính là chỗ chết của tôi. Nhưng giờ thì tôi làm còn chỗ nào để đi nữa, vậy nghĩa là chắc chắn tôi phải chết sao.

Tôi tuyệt vọng nhịn lại bi thương, tay tra chìa khóa, cửa mở ra, bóng tối ùa đến tràn đầy mắt tôi, không chỉ có thế, tôi biết trong bóng tối kia có thứ gì đó đang ẩn nấp, dù không thấy rõ ràng nhưng chính nó vẫn ngày đêm uy hiếp tôi. Rốt cục thì tôi vẫn bước vào, dường như bản thân đã quen dần với sự đáng sợ ở đây. Vì thế mà dẫu tôi có khiếp đảm đến đâu thì tôi vẫn không hề trốn chạy.

Lao đao cả ngày khiến thân xác tôi rã rời, dù tinh thần vừa trải qua một trận đả kích lớn, tôi vẫn quyết định đi ngủ. Để đèn sáng trưng khiến tôi không tài nào chợp mắt nổi, trằn trọc hồi lâu, tôi vùng dậy tắt đèn đi, cảm giác buồn ngủ mà không được ngủ thực ra còn ức chế hơn cả bị ma làm, tôi cho là như thế.

Đèn vừa tắt, tôi đột nhiên thấy trên giường mình có ánh sáng, không có cuộc gọi đến, thôi tiên sư, lại đến cái điện thoại mới mua này cũng dở chứng. Trò này không dùng được hai lần đâu, nghĩ rồi cầm điện thoại lên, đột nhiên màn hình liền chuyển sang chế độ chụp ảnh, tôi thề là mình không chạm vào biểu tượng đó. Khi mà tôi còn đang tự hỏi thì đèn flash liền nháy lên liên tiếp, phải tới ba lần kèm theo tiếng máy chụp ảnh. Dù đã có chuẩn bị nhưng tay tôi vẫn không kiềm chế được mà hất cái điện thoại đi, cú ném không mạnh lắm, chỉ đủ để nó rơi xuống và nảy vào gầm giường.

Mày muốn tao thò tay xuống lấy điện thoại, rồi thừa cơ cầm tay tao chứ gì, không được đâu con ợ, tôi biết cái mánh lới mà bọn ma hay dùng trong các phim điện ảnh nên đã để kệ cái điện thoại dưới gầm giường. Rất nhanh ánh sáng trong gầm giường liền biến mất, căn phòng lại chìm vào một màu đen câm lặng, tai tôi nghe rõ tiếng thở của mình, ngoài ra còn thỉnh thoảng có tiếng “phiu” kỳ quái ở đâu phát ra nữa.

Tôi nín thở để nghe cho rõ, đó giống như tiếng gáy, đứt quãng nhưng đều đặn, cứ “phiu phiu” hai tiếng một. Gì nữa vậy? Tôi nháo nhào lao ra bật đèn lên, vừa rồi tôi nghe thấy nó ở rất gần, có lẽ là ngay trên giường, tôi nuốt một ngụm nước miếng đắng ngắt, đừng nói là nó theo tôi lên giường nhé! Nghĩ đoạn, tôi nhận ra tiếng gáy không còn nữa, chắc nó sợ ánh sáng. Niềm an ủi ấy tuy không chắc chắn lắm nhưng đủ để tôi vơi đi sợ hãi và quay về giường ngủ.

Tôi mệt mỏi tới không buồn nghĩ nữa, nếu có chết trong lúc ngủ thì tôi cũng cam lòng. Nhưng tôi không chết, rõ ràng là vậy, sáng hôm sau tiếng chuông báo thức réo ing tai đánh thức tôi dậy. Tắt chuông báo thức xong màn hình lại trở về trạng thái lúc trước. Tức là chế độ xem ảnh sau khi chụp và hiện ra trước mắt tôi, không phải là một bức ảnh tối đen, mà là một góc giường.

Có chút rợn người khi nhìn vào bức ảnh, tay cầm điện thoại của tôi run run, ở trên tường của góc giường lọt vào trong ảnh, điên rồ thay lại xuất hiện một bàn tay trẻ con đang bám trên đó. Tôi lật sang bức ảnh tiếp theo, không thể nhầm được, đó là một cánh tay đang ở tư thế trườn xuống giường. Và ở bức ảnh cuối cùng, bàng hoàng hơn cả, có một gương mặt trắng toát ló ra đối diện với camera, một gương mặt mà ngay giữa ban ngày khi nhìn thấy cũng khiến tôi phải ớn lạnh sống lưng.

Hai còn mắt đen như hũ lút trong ảnh phóng ánh nhìn man dại vào người tôi, khóe miệng chênh chếch cười nhe nhởn, biểu cảm sinh động tới mức tôi còn tưởng nó sẽ từ trong điện thoại mà lao ra vồ mình. Thế là tôi lập tức mở cửa sổ và vung tay ném chiếc điện thoại đi, không thể giữ những thứ như vậy bên người thêm một giây nào nữa. Hành động ấy về sau khiến tôi ngu người hơn cả bị ma dọa, đó dẫu sao cũng chỉ là mấy tấm ảnh vô tri, thứ mà tôi cần vứt đi phải là con ma xuất hiện trong đó kia.

Quá thất vọng, tôi cứ ngồi ở mép giường mà không nghĩ ra gì để làm cả, hay là buông xuôi đi, ý định ấy lóe lên trong óc tôi, khi tôi vẫn đinh ninh rằng nó là con quỷ ở Thái Nguyên theo về đây. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu như thằng Cường bỏ mạng thật, thì tôi phải có trách nhiệm báo thù cho thằng ấy, phải, chính là báo thù, không thể để nó lộng hành trong trời đất như vậy, dù phải đánh đổi cả mạng tôi nữa – cái này thì chắc rồi, tôi cũng phải lôi nó về âm phủ, bắt nó đến ta lỗi với thằng Cường.

Việc bây giờ tôi cần làm là tìm ra cách để xử lý nó trước khi nó hạ sát thủ với mình. Thực ra tôi thì nghĩ được cái mẹ gì đâu, phải tìm người hiểu biết về tâm linh và dù đã xảy ra rất nhiều chuyện, tôi vẫn tin tưởng vào giải pháp cầu cứu cộng động mạng.

Tôi đến công ty vừa làm việc vừa tra cứu khắp các website, quá trình đó kể ra thì rất ngớ ngẩn, người ta khuyên tôi, đã đến nước này thì nên nhờ một ông pháp sư cao tay mà giải quyết cho, bản thân tôi cũng từng tiếp xúc với mấy trò trừ yêu diệt ma rồi nên thấy cũng có lý. Vấn đề là tìm đâu ra một ông pháp sư cao tay, có pháp lực thượng thừa đủ để giải thoát cho tôi bây giờ.

Sau một hồi bàn luận sôi nổi, tôi liền tìm được một địa chỉ, người mà đám đông cộng đồng mạng tán dương là pháp sư cao tay, đã nhiều lần hàng yêu phục ma thành công, cũng là người ở cách tôi không xa lắm, ông ta tên là Khương, gốc Hoa và đã có thâm niên 20 năm trong nghề. Tôi nhanh chóng liên lạc và có được cuộc hẹn với Khương sư phụ vào lúc 7h tối hôm đó.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ký sự 2h59' - Cầu cơ (9)
Khương sư phụ.

Nói thật là tôi vẫn chưa quên những gì lão thầy bùa làm với mình khi còn ở trên Thái Nguyên. Lúc đó tôi cũng bế tắc lắm, bốn thằng chúng tôi, đúng vậy, là bốn thằng cùng chung số phận, nhưng kết cục mỗi người một khác, nghĩ đến mà tôi không khỏi đau lòng. Tôi đã tưởng mình là người may mắn nhất trong đám, nhưng xem ra kết luận đó quá vội vàng rồi, nhìn lại bản thân hiện tại, tôi thấy mình không khác gì người bị bệnh nan y chưa tìm ra thuốc chữa, mà thời gian sống dường như ngày một thu hẹp lại.

Nghĩ mà tôi bất giác thở dài, đúng lúc đó chuông điện thoại reo lên, Khương sư phụ gọi báo đã đến nơi, tôi nhanh chân xuống dưới sảnh đón ông ta. Ngay khi vừa trông thấy, tôi lập tức bị thuyết phục bởi vẻ ngoài đậm chất đạo sĩ của Khương sư phụ. Ông ta có dáng người quắc thước, tay chân khẳng khiu, một thân áo lụa đen tuyền, đôi mắt dài lúc nào cũng lim dim như đang tư lự điều gì, thần thái đạo mạo, khí chất ung dung, từ xa đã thấy một luồng chân khí cuồn cuộn ập vào mặt, khiến cho hai chân không rét mà run, thần hồn bỗng chốc điên đảo.

Thực sự là tôi không nói quá chút nào về ấn tượng ban đầu của mình với Khương sư phụ. Trong lòng tôi tự nhủ mình gặp được cao nhân, chắc chắn là cao nhân rồi.

Vội vàng đón rước Khương sư phụ lên phòng, hỏi han qua loa vài câu, trông cách trả lời của ông ta, tôi càng khẳng định là mình không tìm nhầm người. Vào tới phòng, Khương sư phụ trầm ngâm quan sát một lượt, sau đó phán:

- Phòng này phong thủy bị khuyết, chỉ có nhập mà không có xuất, âm khí lưu thông không có đường thoát, ứ đọng tạo thành một khối, không ngừng lớn mạnh.

- Thế nào là chỉ có nhập mà không có xuất? – tôi hỏi.

- Cậu xem – Khương sư phụ chỉ vào ba cái cửa trong phòng, cửa chính, cửa phòng ngủ và cửa ra sân phơi, tiếp - tam môn đối mặt với nhau, âm khí luân chuyển qua ba cửa, thành một vòng không thoát ra được. Chưa kể ở đây từng xảy ra chuyện giết chóc, âm khí sẵn có càng dễ dàng thu hút những thứ không sạch sẽ tới đây, nơi này vốn dĩ không có thần thánh cai quản, dù cậu có là người tốt số thì một khí đã sống trong này cũng khó bảo toàn được tính mạng.

Tôi kinh thần nhìn Khương sư phụ, ông ta căn cứ vào đâu mà có thể khẳng định như vậy?

- Sư phụ sao biết nơi này từng xảy ra chuyện giết chóc?

- Người phàm như cậu hẳn là không có kinh nghiệm, những chuyện này ta trải qua đã nhiều, đến bất kỳ nơi nào, chỉ cần gieo một quẻ là sẽ biết ngay nơi đó tốt xấu thế nào. Trước khi tới đây ta đã gieo thử, không ngờ lại là quẻ đại hung, quả nhiên vướng vào một vụ hóc búa mà.

- Vậy xin hỏi là ở đây từng có bao nhiêu người chết?

- Không dưới hai người.

Khương sư phụ quả quyết, ông ta bấm đốt ngón tay một chút, hai mắt nhắm hờ, tôi nghe câu trả lời kia chưa thông suốt, còn đang nhẩm tính thì Khương sư phụ liền tiếp, giọng gấp gáp:

- Sắp thành ba người rồi!

Câu này là ý gì? Có phải Khương sư phụ ám chỉ tôi sắp vong mạng rồi không? Đột nhiên tôi thấy ông ta mở trừng mắt ra, khiến tôi níu lưỡi không kịp hỏi thêm, Khương sư phụ nói:

- Đừng dài dòng, mau kể chuyện của cậu cho ta, nếu không nhanh, đêm nay sẽ không kịp mất.

Đêm nay? Lại một tin sét đánh nữa, bỗng chốc tôi thấy hoa mày chóng mặt, nếu như không gặp được Khương sư phụ đây, vậy chỉ vài giờ nữa là tôi sẽ ra người thiên cổ, điều đó làm tôi cảm kích tới độ vừa kể lại những chuyện kỳ lạ mà mình trải qua, giọng tôi vừa run run. Khương sư phụ im lặng nghe tôi nói, ánh mắt ông ta nhìn vào vô định, thỉnh thoảng lại gật đầu một cái rất khẽ và môi hơi mím lại. Ông ta là đang đánh giá xem tình hình tôi hiện ở mức độ nào rồi.

Tôi kể xong thì đột nhiên Khương sư phụ nhìn thẳng vào mặt tôi, mắt ông ta sáng quắc, biểu cảm đanh lại, giống như thầy thuốc bắt trúng cơn bệnh, bằng giọng quyết liệt, sư phụ nói:

- Năm lần bảy lượt đều lựa lúc nửa đêm về sáng để ra mặt, cái thời khắc 2h59’ đó, cậu có hiểu ý nghĩa của nó không? – tôi lắc đầu – vong linh mà cậu gặp phải nhất định là một đứa trẻ, thời điểm mà nó xuất hiện chính là lúc đám trẻ con thức dậy giữa đêm quấy khóc, là như vậy đấy.

Tôi nghe cũng có lý lắm, nhưng còn phải xem phương hướng giải quyết của ông ta thế nào đã. Khương sư phụ ngừng một lát, ông ta nhìn từ đông sang tây, tay lướt qua khắp các ngóc ngách trong phòng, cuối cùng nói:

- Những góc tối trong phòng cậu, vốn dĩ là nơi dễ nhìn thấy vong linh nhất nhưng ta tuyệt nhiên không thấy chút khác biệt nào, mà luồng âm khí cần có chỗ kết tụ, không phải ở ngoài này thì chỉ có thể là ở trong phòng ngủ của cậu. Đi, chúng ta vào đó xem thế nào.

Tôi ra hiệu mời sư phụ đi trước, trong lòng đã có chút tia sáng, bắt bệnh hay như vậy, chuyến này tôi có cửa sống rồi. Hai người chúng tôi đi vào phòng ngủ, tôi thấy Khương sư phụ đứng ở ngưỡng cửa, lại nói với tôi:

- Mạng cậu tuy không sạch sẽ, nhưng phúc rất lớn, có thể sống trong một nơi âm khí nặng nề như vậy mà không bị tẩu hỏa nhập ma, quả nhiên còn có quý nhân phù trợ.

Quý nhân sao? Nếu quả thực là tôi có được may mắn đó vậy cắc là do thằng Cường đã không bỏ rơi tôi, dù cho hai người hai thế giới nhưng lúc nào tôi cũng cảm giác như thằng ấy vẫn đang cố gắng bảo vệ mình. Điều này có hơi hoang đường, nhưng tôi rất có niềm tin, giống như là chuyện tôi bị ma quỷ đeo bám, tại sao một người tốt như thằng ấy lại không thể làm thế được.

Quay lại với Khương sư phụ, tính tới thời điểm này thì lời nào ông ta nói ra cũng chí tình chí lý cả, kiến thức uyên thâm như vậy không phải là cao nhân thì là gì, để xem con ma kia có đủ mạnh để chống lại ông ta không.

Khương sư phụ vậy mà chỉ đứng ngoài ngưỡng cửa. Tôi bước qua ông ta vào phòng, ánh sáng bên trong đủ để chiếu rọi tới cả những góc khuất nhất, hiện tại thì tôi chẳng thấy có gì đáng sợ ở đây cả.

- Tắt đèn đi.

Giọng nói vang lên sau lưng tôi đã thay đổi, có biến, tôi thầm than và lập tức với tay tắt đèn. Quay lại nhìn Khương sư phụ, tôi chỉ thấy thân hình cao gầy của ông ta đứng yên như tượng tạc, không nhìn ra biểu cảm như thế nào, tôi liền lên tiếng:

- Sư phụ, có phải nó đang ở trong phòng này không?

Im lặng.

- Tám tháng mười hai ngày, 2h59’, ngày Tý giờ Tý, một xác hai mạng.

Tôi khựng lại một khắc, giọng nói này, không thể nào, đây là giọng trẻ con, nó từ đâu phát ra vậy? Còn chưa hết rùng mình thì mắt lại thấy Khương sư phụ chợt động, tay ông ta giơ lên, rất chậm dãi, ngón tay chỉ thẳng vào người tôi, không, là chỉ ra phía sau tôi, da đầu tôi lập tức tê rân rân.

Đáng ra tôi sẽ chỉ biết đứng ngây người, nhưng vì niềm tin vào sự có mặt của Khương sư phụ nên tôi liều mình quay lại, vừa nhìn tôi vừa cầu cho không phải là thứ mà tôi đang nghĩ đến. Thế mà không có gì cả. Phía sau tôi lờ mờ tối, hay là cái mà Khương sư phụ chỉ tôi không thể nhìn thấy?

Khoan!

Không phải là sau lưng tôi, mà là ở trên tấm kính cửa sổ, chính là nó! Đầu tôi lạnh toát, mồ hôi lấm tấm, chỉ một khắc thôi, tôi tưởng như tim mình ngừng đập. Thân ảnh Khương sư phụ phản chiếu lên tấm kính thành một bóng đen do đứng ngược với ánh sáng ở ngoài phòng khách, một tay ông ta giơ lên, một tay buông thõng. Cái khiến tôi kinh hãi là ở bàn tay buông thõng của Khương sư phụ có dắt một đứa trẻ con, hình dáng nó hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.

Đây là Khương sư phụ bắt được nó hay nó bắt được ông ta vậy? Tôi nhất thời cứng họng, một ý nghĩ vụt qua rất nhanh trong óc, Khương sư phụ, ngài hãy làm gì đi, ngài chỉ nó cho tôi xem thì được tác dụng gì chứ! Không quá hai giây, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng bản lề kẽo kẹt, là cửa chính vừa mở, có phải Khương sư phụ sắp trục xuất con ma này ra khỏi phòng tôi không?

Cản tượng tiếp theo thật khó diễn tả bằng lời, Khương sư phụ giống như bị gió thổi bay ra ngoài cửa. Đúng là gió thổi, tôi không thấy ông ta chạy, chân ông ta còn không chạm đất, người ông ta chới với và chỉ trong chớp mắt đã xa cả chục mét. Đây là pháp lực thượng thừa của bậc cao nhân phải không, tôi không dám nghĩ tiếp vì linh cảm sẽ có chuyển chẳng lành sắp diễn ra thúc giục tôi phải đuổi theo Khương sư phụ.

Khi chân tôi ra tới cửa, tai liền nghe thấy một tiếng động rất đáng sợ. “Bịch!”, nó phát ra từ hướng cầu thang bộ. Lòng tôi dao động dữ dội, Khương sư phụ vừa lao qua đó và biến mất. Ngay khi tôi tới trước lan can, từ bên dưới đột ngột truyền đến tiếng hét thất thanh, tôi nhìn xuống, bỗng chốc đầu óc liền trống rỗng.

Đập vào mắt tôi là tấm lưng của Khương sư phụ đang nằm vắt trên lan can cầu thang tầng dưới, người ông ta rũ ra như tấm rẻ lau, trông không có vẻ gì là còn sống. Tôi thở dốc, cái này là án mạng, có tiếng ồn ào ở các tầng xung quanh, tai tôi ù đặc không nghe ra người ta nói gì, cảm giác hỗn độn khó tả. Tôi ngồi thụp xuống trấn an bản thân, hoang mang đến mức không ngẩng nổi mặt lên nữa.

Các tầng khác dội lên những tiếng xôn xao, riêng tầng tôi vẫn im lìm, tôi bỗng thấy hành lang sau lưng mình âm u vô cùng, không một tiếng động nào ngoài tiếng tim tôi đập thùm thụp. Tôi hé mắt nhìn lại, ơ kìa, cửa phòng tôi vẫn mở, sau cánh cửa tôi thấy có bàn chân be bé thò ra, rất nhanh nó liền rụt lại. Là nó vừa giết người, tôi phải báo cảnh sát bắt nó, phải bỏ tù nó!

Cảnh sát ngay lập tức có mặt ở hiện trường, tôi tự mình ra làm chứng, khám nghiệm tử thi phát hiện Khương sư phụ chết do ngạt thở, có dấu tay tím bầm trên cổ ông ta, sau đó mới bị gãy xương sống do ngã từ trên cao xuống. Thêm một thông tin nữa mà tôi được phía cảnh sát cung cấp, đó là về Khương sư phụ, ông ta dường như có liên quan đến một thứ tà đạo man rợ có tên là Thiên linh cái, vì người ta phát hiện trong chiếc túi ông ta đem theo có một cái lọ nhỏ, bên trong chưa thi thể một bào thai năm tháng tuổi.

Tôi ghê người khi nhìn thấy cái lọ đó được đem tới trước mặt mình, gã sư phụ này hóa ra cũng không phải thứ tốt đẹp gì, không cần biết ông ta có làm những chuyện ác độc hay không, nhưng đây hẳn là nhân quả báo ứng mà ông ta phải chịu.

Bên cảnh sát không tìm thấy dấu hiệu phạm tội của tôi, ngoài những chi tiết liên quan đến con ma nhỏ đang lén lút trong phòng tôi, thì tôi hoàn toàn thành khẩn khai báo, cộng thêm thái độ hợp tác rất nghiêm túc, bọn họ liền để tôi tại ngoại và hẹn sáng mai tới đồn làm việc tiếp. Công cuộc điều tra kết thúc vào lúc 2h30’ sáng. Sau tất cả tôi lại chỉ còn một mình trong phòng, ngẫm lại những lời Khương sư phụ kia từng nói, tôi chợ thấy nực cười.

Cái gì mà bói ra một quẻ đại hung, xong rồi còn sắp có người chết ở đây, không sai, nhưng quẻ đó là dành cho ông ta, đáng ra ông ta phải nghĩ tới trường hợp ấy. Quả nhiên là đạo cao một thước, ma phải cao một trượng, không thể tự tin quá mà coi thường được.

Nhưng nghĩ người rồi lại nghĩ ta, chính cái sự nhẹ dạ cả tin muôn đời bất biến của tôi đã gián tiếp hại chết một mạng người. Dù Khương sư phụ đó có đáng chết thì tôi cũng không có quyền lôi ông ta vào chuyện của mình, cứ mù quáng tin vào thế giới mạng, vừa liên lụy đến người khác, lại vừa đặt mình vào hoàn cảnh hung hiểm bội phần.
 

Bình luận facebook

Top Bottom