Truyện ngắn Forget-me-not

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Blue_Windy, 8/6/16.

  1. Blue_Windy

    Blue_Windy Tác giả VW

    Bài viết:
    80
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    “Không phải thứ gì đó quá lớn lao, với Ân thế là đủ. Cô cứ nghĩ, giữa cô và My, đã chẳng còn giữ được mối quan hệ tình bạn. Cô là người chủ động gần như chấp nhận buông bỏ My, và giờ đây, My lại giúp cô nối chặt lại mối quan hệ ấy. Không phải cô phần lớn sống nhờ tình bạn đó hay sao…!!!”

    ♫Forget-me-not ♫

    Tách...tách...

    -Ân này, không cần tớ đưa về nhà thật hả?

    My lo lắng ngước nhìn từng đợt mưa xối xả tuôn xuống đập vào mái tôn nghe tanh tách, ái ngại dè chừng với vẻ mặt xanh xao của cô bạn cùng lớp. Ân hình như bị cảm rồi, vậy mà vẫn cứng đầu đến lớp học nữa, không hiểu con nhỏ này nó nghĩ gì nữa.

    -Ừm, không cần thật mà! Về đi, cứ coi tớ như trẻ con không bằng!

    Ân nở nụ cười yếu ớt như muốn trấn an, cô khẽ nén tiếng ho đọng lại nơi cổ họng, cố tỏ ra thật vui vẻ vẫy tay chào cô bạn rồi dần mất hút trong làn mưa rào trắng xóa. Cái dáng cô liêu xiêu như bị không gian nuốt chửng khiến My không an tâm một tẹo nào.

    Ân ép tay sát lại gần cơ thể cố thu lấy chút hơi ấm tàn lại, cả cơ thể vẫn run lên từng đợt. Lạnh, lạnh quá! Đầu óc cô trở nên choáng váng, từng làn nước mưa lao xuống như những mũi kim châm vào da thịt cô. Tưởng chừng như ngay lúc này đây cô có thể ngã quỵ xuống được. Nhưng cô cố gắng, chỉ một chút nữa thôi, khu nhà trọ đó đây rồi...

    Chẳng lẽ, liều thuốc ban sáng không có tác dụng sao?...

    Ân là học sinh mới chuyển trường. Cô chuyển lên thành phố gần hai năm rồi. Vậy mà, trong hai năm ấy, cô chỉ có duy nhất My là bạn. Những người khác, đến rồi lại đi, không có ai đủ kiên nhẫn để cùng cô vượt qua những khó khăn của bản thân, họ vội vã rời bỏ cô đi xa, hệt như một vì sao lạ.

    Ân uống vội hai viên hạ sốt, khẽ khàng nằm xuống giường, chờ đợi tác dụng của thuốc. Cô vẫn nhớ như in, ngày cô gặp My, trời cũng mưa to như vậy.

    My là một tiểu thư chính hiệu, có vô vàn những người bạn là công tử, tiểu thư khác. Chả khó gì cho cô để có thêm một người bạn. Nhưng Ân là người đầu tiên và cũng là duy nhất-người ít ra hiểu được ở My là một sự cô đơn lớn bao trùm khắp tâm hồn.

    Ân không phủ nhận, việc không cùng đẳng cấp khiến cô và My như có một giới hạn mong manh nhưng chẳng dễ để vượt qua. Nếu như không có cửa hàng hoa đó, cô đã chẳng có được một người bạn chân thành.

    "-Xin lỗi, chỉ còn đúng một bó này thôi ạ! Một trong hai người có thể chọn loại hoa khác được không?

    -Không còn bó nào thật sao ạ? Tiếc quá, em rất thích hoa ấy, nhưng có vẻ bạn cần nó hơn mình, vậy bạn cứ lấy đi!

    -Bạn nhường tôi ư? Đừng hiểu lầm, tôi hỏi vậy vì chưa có ai tự nguyện nhường cho tôi thứ gì, thứ họ thích thì lại càng không...

    -Chỉ là một bó hoa thôi mà.Tớ là Ân, còn bạn?

    -My, tôi là Hoàng My.

    -Vậy My này, chúng ta làm bạn nhé, được không?

    -Được, tất nhiên là được...”

    Thứ mà chẳng ai nghĩ đến, nó lại là một sợi dây quan trọng gắn bó cô và My. Đúng là nó, là Lưu Ly...

    Ân chợp mắt lúc nào chẳng rõ. Xem ra, sáng mai cô vẫn không thể đi học được rồi...

    ***

    -Ân, dậy đi nào! Sao hôm nay lại uể oải thế? Vẫn chưa hết sốt à?

    Ân mơ màng nghe thấy tiếng nói quen thuộc, của My, không sai! Cô cố mở mắt, ánh sáng đột ngột chiếu vào khiến cô bất giác đưa tay lên che mặt, sự kích thích này sẽ khiến đầu óc cô trở nên choáng váng như tối hôm trước mất. Cô bạn thân hiểu ý, che chắn cho cô quen dần với ánh sáng, và cô nhận ra My không đi một mình.

    Một chàng trai với mái tóc đen hơi xù cũng khuôn mặt dường như vô cảm, đôi môi không hề nhếch lên lấy một lần-đang chiếu khắp người cô tia nhìn thật khó chịu. Cô đã làm gì sai ư ?

    -Ân này, đây là Thiên, là bạn tớ. Cậu ấy mới từ Mỹ về, hai người đừng ngại làm quen nhé, chẳng qua cậu ấy không thích tiếp xúc với người lạ thôi!

    My nhanh nhẹn giải thích, kèm theo đó là nụ cười thật tươi, có ý muốn giúp Ân làm quen với Thiên, nhưng cậu bạn Mỹ dường như hơi hơi có ác cảm với cô thì phải!

    -My, hết sốt rồi. Về thôi.

    Thiên hơi liếc nhìn Ân, lạnh nhạt buông lời. Anh không muốn phí thời gian vào những thứ không thiết thực với bản thân. Anh mới về từ sáng nay và thời gian về của anh là có giới hạn.

    -Cậu làm sao thế? Trước đó tôi đã nói cậu không cần đi với tôi rồi mà! Ân vẫn còn hơi yếu, hay cậu về nhà tôi đợi trước đi ha!

    My hiểu thái độ khó chịu của Thiên là dành cho ai, nhưng cô chẳng thể bỏ mặc Ân lúc này được. Ân hơi nghĩ ngợi một chút, rồi cô khẽ khàng đưa ra một đề nghị mà cô cho rằng tốt cho cả đôi bên:

    -Tớ đỡ rồi, cậu cứ an tâm về đi. À, cho tớ mượn vở để chép lại bài học buổi sáng nữa nhé!

    -My không đem theo vở. Cho cô mượn. Đừng cố làm phiền chúng tôi nữa.

    Thiên ném cho Ân quyển vở, không quan tâm đến vẻ mặt khó đăm của cô bạn mình mà kéo áo lôi đi, chỉ một loáng là mất hút.

    Ân khẽ nén tiếng thở dài. Đôi mắt nâu nhạt thấp thoáng nét buồn.

    "Đừng cố làm phiền chúng tôi..."

    Từ bao giờ cô lại trở thành kẻ phá đám thế này...
    ***

    Thiên nhận lại vở của mình từ My vào hôm Ân đi học lại. Anh sẽ chẳng để ý đâu nếu cuối vở không lộ ra một tờ giấy nhớ màu vàng, có trên đó là những dòng chữ nắn nót hơi nghiêng.

    Anh hơi nhíu mày. Cái này...

    Ý cô ta là gì chứ?

    ***

    Cả một thời gian dài.

    Ân cố tránh đụng mặt My.

    My mới đầu còn hỏi tại sao, nhưng dần dần cũng chỉ gật đầu lấy lệ như một thói quen khó bỏ. Hơn ba tuần rồi, hai người chưa có một lần đi chơi riêng.

    Điện thoại reo lên bài hát chỉ duy nhất Ân cài cho cuộc gọi của My. Giọng cô nàng rất vui, và hẹn cô đến quán kem hai đứa vẫn thường tới.

    Không phải thứ gì đó quá lớn lao, với Ân thế là đủ. Cô cứ nghĩ, giữa cô và My, đã chẳng còn giữ được mối quan hệ tình bạn. Cô là người chủ động gần như chấp nhận buông bỏ My, và giờ đây, My lại giúp cô nối chặt lại mối quan hệ ấy. Không phải cô phần lớn sống nhờ tình bạn đó hay sao…!!!

    -Ân, đến rồi à? Vào đây đi, tớ có chuyện quan trọng muốn nói!

    My hí hửng, miệng cười toe kéo Ân vào ghế đối diện, chị phục vụ ngay lập tức đem cho cô ly kem dâu cô vẫn gọi mỗi khi cùng My đến đây.

    -Có chuyện gì thế?

    -Cậu đoán được không? Tớ, sẽ sang Mỹ du học đấy! Ngay ngày kia thôi, nhờ Thiên thuyết phục bố mẹ cho tớ cả đấy!

    My cười híp mí, còn Ân thì sững lại, hồi lâu khẽ nở một nụ cười buồn bã. Cô thấy tiếc, cô chẳng còn tâm trạng gì để ăn uống nữa, ly kem cuối này, coi như không thể ăn cùng cô bạn rồi.

    -My, tớ xin lỗi, tớ có hẹn mất rồi. Yên tâm đi, tớ sẽ ra sân bay tiễn cậu. Thế nhé, đừng lo!

    Ân cố tìm một lí do thật hợp lý để nhanh chóng rời đi, cho dù cả chiều nay cô chỉ có cuộc hẹn với My mà thôi.

    Và dù cô đã mong chờ nó thế nào đi chăng nữa, giờ đây, cô ao ước mình chưa từng đến quán kem đó, chưa từng nhận cuộc gọi đó từ My.

    Âm thầm ngắm nhìn người bạn đó mỗi ngày không phải vẫn tốt hơn để một phần cuộc sống của cô bỏ cô mà đi thật xa hay sao?

    Không, cô không muốn thế, việc này, làm tổn thương cô rất nhiều.

    "Tám giờ sáng tớ bay nhé Ân!"

    Chỉ ngần ấy chữ thôi đã khiến cô gần như ngã gục. Vậy là My...sắp đi thật rồi. Cậu ấy muốn bỏ cô để đi Mỹ thật ư? Vì cậu bạn đó thật sao?

    "-Ân này, vậy là chúng mình có chung sở thích rồi. Thế cậu biết hoa Lưu Ly mang thông điệp gì chứ?

    -Tất nhiên tớ biết rồi.Là Forget-me-not, phải không?

    -Ừ, đúng rồi. Chừng nào mà hoa Lưu Ly vẫn còn tồn tại, tớ hứa sẽ không rời xa cậu đâu. Chỉ ở đây với cậu mãi thôi"

    My, cậu quên lời hứa đó rồi, quên hết thật rồi...Mưa lại rơi, và sao trái tim lại quặn đau thế này?...

    ***

    "Thiên, tôi biết cậu không ưa tôi. Nhưng nếu cậu là bạn của My, hãy hứa với tôi là đừng làm cậu ấy buồn hay phải khóc.

    Nếu cậu luôn giữ được nụ cười trên môi cho cô ấy, tôi hứa sẽ không xen vào hai người nữa đâu."

    Ân.

    Ân, cô thực sự đang nghĩ cái gì thế? Cô ta điên rồi, điên thật rồi! Giờ thì anh mới hiểu, tại sao, cậu ấy lại nhất quyết từ chối như thế. Hóa ra là ở đây, có thứ còn ngọt ngào níu kéo cậu ấy hơn cả áp lực từ cha mẹ.

    Lần này, coi như tôi thua cô...

    ***

    Ân vội vàng khoác vội chiếc áo mưa, trời đổ mưa từ buổi cuối cô gặp My, đến nay vẫn chưa dứt. Y như trong lòng cô những giọt nước mắt vẫn không có cơ dừng.

    Suốt cả hôm trước, cô không nhớ mình đã làm những gì. Cô chỉ nhớ những kỉ niệm đẹp của ngày xưa dẫn bước chân cô đến cửa hàng hoa quen thuộc, đặt một bó hoa Lưu Ly. Kỉ niệm ùa về trong chốc lát đã khiến khuôn mặt cô tèm lem nước mắt.

    Cô bạn thân cũng như bặt vô âm tín. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Forget-me-not sao? Không, My, cậu quên lời hứa của chúng ta rồi! Hoa Lưu Ly vẫn còn đây, nhưng cậu thì sắp đi xa, đi thật xa…

    -Ân, con đến muộn vậy? My đã lên máy bay rồi.

    Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Đi rồi. Đi rồi sao? Tại sao cả lần cuối cũng không cho cô thấy My một lần?...

    -My dặn con đến cửa hàng hoa, nó để lại lời cảm ơn cho con ở đấy.

    Ân bước đi như người vô hồn, không cần che ô, để mặc những hạt nước mưa tự do lăn dài trên khuôn mặt, hòa cũng những giọt nước mắt mặn đắng trào dần qua khóe mi.

    Cửa hàng hoa ư? Cô vừa ở đó xong. Bó hoa Lưu Ly trên tay cô dập nát bởi mưa thật thảm thương. Thế đã là gì chứ, liệu nó có bằng tâm trạng của cô lúc này không?

    Âm thanh thân quen trong trẻo, đôi tay đột ngột ôm lấy cô từ phía sau, rực rỡ lên là sắc xanh của Lưu Ly mới chớm nở.

    -Bị lừa rồi nhé! Thiên lên máy bay với cô em họ tớ rồi, tớ phải năn nỉ bố mẹ mãi đấy. Trời mưa thế này thật nhớ hoa Lưu Ly đó nhe. Forget-me-not, tớ không quên cậu, không quên lời hứa đó đâu nhé! Bị lừa thật rồi kìa, làm sao mà bỏ lại cậu được chứ!

    My dựa đầu vào vai Ân, tinh nghịch nghịch mớ tóc rối vì nước mưa của cô bạn, cười rạng rỡ. Còn Ân, cô chỉ siết chặt tay, cố giữ mãi hơi ấm của tình bạn dưới trời mưa lạnh giá, khẽ mỉm cười. Ừ, forget-me-not, bị lừa cũng được, miễn là chúng mình mãi không xa nhau, thế là đủ rồi...
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.

Chia sẻ trang này