Full Duyên Âm

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
5. Cách nhận biết vong ám.
Giai đoạn đầu tiên, đó là khi thằng Thức đang học lớp 4, nó bắt đầu bị lẩn thẩn, lúc nhớ lúc quên. Kiểu như là do ảnh hưởng của những người âm xung quanh, cộng với tư duy đang phát triển, não nó cùng lúc tiếp nhận rất nhiều luồng thông tin, thằng bé cứ thỉnh thoảng lại đột phát ra một vài ý tưởng, nhưng nó quên rất nhanh.

Thậm chí nó vừa nói câu trước, câu sau liền không nhớ ra là mình vừa nói gì. Học hành cũng không được bằng bạn bằng bè, may là nó chịu khó, dù nhớ trước quên sau nhưng nó học rất chăm, chính vì thế mà bố mẹ thằng Thức không nghi ngờ gì về triệu chứng của nó.

Cũng trong giai đoạn ấy, nó còn hay đi lang thang, thằng Thức kể, có lần đi từ nhà ra sân bóng mà nó đi thẳng sang làng bên cạnh, tới lúc giật mình nhìn lại thì không hiểu sao đã tới được đây. Lần khác thì nó ra chợ phụ mẹ bán hàng khô, mẹ nó bảo về nhà lấy bao bi đông, thằng cu đi một mạch tới bờ đê, bờ đê cách nhà nó hơn 2km.

Nó bảo lần ấy là do nghe thấy tiếng trống bỏi, gõ gần ngay bên tai, thế là tự nhiên chân cứ bước theo, đầu óc chẳng nghĩ được gì cả. Bố mẹ nó phải đi tìm về, đánh mắng một trận, cho chừa cái tội mải chơi.

Vì là hồi ấy thằng Thức vẫn còn nhỏ, mà dấu hiệu thì mơ hồ, hầu như đứa trẻ nào cũng mắc chứng chểnh mảng như thể, sau thì nó cứ vô tư mà lớn lên. Không như ai đó nghĩ rằng chỉ chạm tay một cái là nhớ nhau cả đời, duyên âm cũng được nuôi dưỡng từ từ, vong không phải thần thánh mà có đủ khả năng sinh sát con người, cái khiến cho vong có tầm ảnh hường là ở bước sóng tương tác giữa hai bên.

Như là ở hai người bình thường, nếu đã có duyên thì sống chết có nhau, duyên âm chính là dạng không thể cùng sống thì sẽ bằng mọi cách kéo đối phương cùng chết.

Giai đoạn thứ hai diễn ra sau khi giai đoạn thứ nhất kết thúc hai năm. Tức là sau khi thằng Thức lên cấp hai thì nó có thể tự chủ được suy nghĩ, não bộ con người là sản phẩm vi diệu nhất của tạo hóa, cho phép chặn hoặc lọc bỏ những thông tin lỗi.

Từ lúc này thằng Thức không còn phản xạ lại với những luồng thông tin của người âm xung quanh nữa, giống như trường hợp của thằng Thức, có rất nhiều trẻ em hồi nhỏ thấy được hồn ma, nhưng lớn lên thì khả năng đó lại biến mất. Cái này trên mạng giải thích rất nhiều và khoa học cũng đã chứng minh.

Nhưng não bộ vẫn có sơ hở, ban đêm, khi cơ thể hết thảy đều thả lỏng, tri giác được buông xuôi thì bước sóng vẫn hoạt động. Và chuyện là thằng Thức bị mất ngủ, lên lớp 7 thì nó bắt đầu khó vào giấc sau khi nằm xuống giường. Nếu ngủ được thì cũng không sâu, chỉ khoảng 2h sáng là nó lại bị giật mình, không phải tự nhiên mà nó dậy. Trong bóng tối thằng Thức nghe có tiếng trống bỏi gõ lọc cọc, xen lẫn với tiếng người nói thì thào lúc xa lúc gần. Nó không nghe rõ, âm thanh giống như ảo giác truyền vào tai, vừa sợ vừa khó chịu, thành ra nó toàn phải thức đến sáng.

Thời gian trước nó còn cố được, nhưng đầu mỗi lúc một nặng, thần kinh cũng căng thẳng, sức khỏe của thằng bé đợt đó xuống dốc trầm trọng. Mắt nó thâm đen và trũng sâu xuống, dáng vẻ đói ngủ giống như bọn phê cần bây giờ, mặt mũi lờ đờ, thần thái nửa sống nửa chín.

Bố mẹ thằng Thức đem nó đi viện, ở đây các bác sĩ chuẩn đoán nó đang vào giai đoạn dậy thì mạnh, thay đổi hoóc môn nên tâm sinh lý cũng bị ảnh hưởng. Họ cho nó thuốc an thần, thuốc điều tiết hoóc môn, và một ít thuốc mọc tóc.

Nghĩa là thuốc cũng có tác dụng, khiến nó ngủ được, nhưng vì thế mà triệu chứng thứ hai xuất hiện. Thằng Thức bị bóng đè và thường xuyên gặp ác mộng. Thứ nó mơ thấy, chủ yếu là những cảnh đường xá quen thuộc, nhưng hoàn toàn không có người, có thì cũng không thấy mặt, mà chủ yếu là mơ gặp trẻ con. Có những giấc mơ lặp đi lặp lại, thằng Thức không kể chi tiết, vì cuối cùng nó luôn bị đẩy ngã và giật mình tỉnh dậy. Người nó hẫng một cái và tay chân giống như bị thả rơi xuống giường, cảm giác như nó bị ngã thật vậy.

Bóng đè lại thường xuất hiện vào khoảng gần sáng, lúc mà thằng Thức tưởng mình đang ngủ, thì đột nhiên nó thấy người nặng, tay chân cứng đờ hoặc tê dại đi, mí mắt không mở nhưng tròng mắt bên trong lại đảo liên hồi. Cảm tưởng như nó bị cả cái tủ quần áo đổ lên người, khó thở và đau tức khắp ngực. Kinh nhất là trong khi bị bóng đè, thằng Thức lại nghe thấy tiếng trống bỏi gõ lóc cóc, lúc nào cũng gần ngay bên tai, cứ đều đều, đều đều.

Phải có ai động vào người thì nó mới dậy được, rất khó để tự mình thoát khỏi cơn bóng đè, dù chỉ cần động được một ngón tay, nhưng hầu như thằng Thức chịu chết. Mỗi lần như vậy, xương cốt toàn thân nó đều mỏi rời, từ ngực đến bụng đau như bị ai đấm, mắt nó còn đỏ quạch không khác gì người thức thâu đêm. Đây cũng là khoảng thời gian khốn đốn nhất với nó, tới mức thằng Thức bị chậm lớn vì thiếu ngủ, ăn uống cũng không màng, người ngợm còi cọc.

Bố mẹ thằng Thức thấy con 3 tháng sụt 7kg, đang tuổi ăn tuổi lớn mà như vậy thì không phải thân bệnh cũng là tâm bệnh. Chạy chữa hết thầy thuốc đến thầy cúng, đông tây các kiểu, cuối cùng thằng bé vẫn mất ngủ chán ăn như thường. Bà nó đợt ấy đang đi Yên Tử leo chùa Đồng, nghe tin cháu bị tâm bệnh thì xin lấy một nắm tro bát hương trong chùa, bỏ túi đem về.

Tới khi tận mắt thấy cháu bị hành đến rạc người, bà nó liền buộc cái túi tro hương lên đầu giường thằng bé, lại để xuống dưới đầu giường nó con dao phay, thêm mấy đêm liền ngủ bên cạnh theo dõi. Khoảng một tuần sau thằng Thức ngủ được yên lành, không bị giật mình cũng không bị bóng đè gì nữa.

Giai đoạn hai này không kéo dài lâu, tổng thể là hơn sáu tháng đỉnh điểm, về sau có nhắc lại vài lần, nhưng so với trước thì không đáng ngại. Bà thằng Thức còn cho xây cả một cái am thờ thổ công ở ngoài sân nhà nó, sợ là do vong từ ngoài đường theo vào nên cúng thổ công để trấn yếm bốn phương tám hướng. Có thờ có thiêng có kiêng có lành, nhà thằng Thức cũng nhất tâm niệm vạn tâm cầu, tời mấy năm tiếp theo cũng không ai bị ma hành nữa.

Ấy là cho tới khi nó bước vào giai đoạn 3, dớp với người âm có thể theo đến suốt đời, vì không giải quyết dứt điểm nên tới lúc đỗ đại học, thằng Thức lên Hà Nội, duyên âm bấy giờ mới phát tác. Nó biết mình có biểu hiện lạ từ cách đó hai tháng, chủ yếu là ngủ nhiều, tâm tính thay đổi thất thường, có khi đang nói chuyện với anh em vui vẻ, nó bỗng gắt lên, nhưng sau đó lại không hiểu mình cáu vì cái gì. Trong người lúc nào cũng bứt rứt, không thể tập trung để làm trọn vẹn việc gì, thằng Thức còn nói, gần đây nó bắt đầu thấy và nghe được tiếng người âm.

Riêng phần tâm tính thay đổi của nó thì tớ được tận mắt chứng kiến, có một lần cả phòng đang chơi tú lơ khơ, cũng ăn tiền nhưng chỉ là có cớ để chung nhau làm bữa nhậu, chơi được gần hết ván thứ năm thì thằng Thức lên cơn.

Cách đó mấy giây nó còn hô ăn phỏm, thế mà tự dưng nó bỏ bài, xong còn giật bài của người khác ném đi, lúc ấy mặt nó cạu lại, còn lầm bẩm cái gì trong miệng. Mấy người bọn tớ quát hỏi sao tự nhiên mày làm vậy, thằng bé không nói gì, nó trèo lên giường nằm quay mặt vào tường ngủ. Hôm sau lại nói cười như không có chuyện gì xảy ra.

Tức là khi ấy sóng não của nó bị một tần số khác chen vào, hành động không tự chủ được, hiện tượng mất kiểm soát tạm thời đó là do ở gần một nguồn phát sóng tương thích, nói một cách dễ hiểu là người âm bắt vía thằng Thức đã xuất hiện. Giữa hai người sống cũng có xảy ra chuyện như vậy, nhưng chỉ là ảnh hưởng về mặt cảm xúc, hay còn gọi là tâm ý tương thông, cùng cười cùng khóc.

Chứ kiểu nhảy thẳng vào đầu để tác động đến lý trí thì rất ít, chỉ có những nhà ngoại cảm mới có thể làm được. Ban đầu cơn bệnh của thằng Thức còn thưa thớt, sau thì tần suất dày đặc hơn, cảm giác như nó bị đa nhân cách, đang tươi cười thì mặt mày sa sầm, xong lại nói chuyện bình thường được ngay.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
6. Phát duyên.
Khi biết được căn nguyên của sự việc, bọn tớ bị nó làm cho sợ lây. Vì thời điểm đó là thằng Thức đã bắt đầu thấy và nghe được rõ tiếng của người âm, nó bảo giọng là của một đứa trẻ con, thảo nào mà nó rất hay nghe thấy tiếng trống bỏi. Vì ký túc xá là nhà công nên không có ông thần nào cai quản, ma quỷ có thể tự do ra vào, thằng Thức chốt lại một câu, đứa bé ấy đang ở trong phòng này, cùng với chúng tớ. Hình dạng con ma thế nào thì chưa rõ, thằng Thức mới thấy được cái viền màu xám trắng thỉnh thoảng đi lại trong phòng.

Mấy anh em nghe nó nói câu ấy mà ghê người, nhưng không ai lỡ vì thế mà xa lánh nó, thằng bé đã âm thầm chịu đựng rất lâu rồi, anh em trong phòng thấy thương cảm cho nó nhiều hơn. Tớ có hỏi là để như vậy mãi sẽ rất nguy hiểm, tổn thương hệ thần kinh sau này khó phục hồi lắm, mày đã có cách giải quyết chưa. Thằng Thức bảo là rồi, ở bên Bắc Ninh có ngôi chùa Hàm Long, chuyên để trấn hồn rất linh thiêng, nó tính qua đấy một chuyến xin giải cái duyên này.

Chùa Hàm Long vốn dĩ rất nổi tiếng trong giới tâm linh, người ta truyền tai nhau rằng địa thế của ngôi chùa này rất thiêng, vị sư trụ trì trong đó linh lực cao thâm, có thể áp chế được cả những vong ác nhất. Thức ra bị người âm theo như thằng Thức vẫn chưa phải trường hợp nguy hiểm nhất, so với nó còn đáng sợ hơn một bậc, chính là Trùng tang.

Tức là người chết bị âm binh sai khiến rồi về bắt người nhà. Chùa Hàm Long trước nay vẫn là nơi nhốt nhiều "trùng" nhất cả nước, vong các thể loại cũng bị đem đến đây không ít, thành thử trong chùa lúc nào cũng lạnh lẽo, dù là đang giữa mùa hè.

Nếu ai có ý định giải vía thì tớ khuyên là nên đi chùa, có điều kiện thì làm chuyến đến Hàm Long cho triệt để, chỉ cần đứng trong sân chùa là sẽ cảm nhận được luồng âm khí dồi dào chảy qua, lạnh từ trong xương tủy, bất tri bất giác phải chùn chân khụy gối. Còn như là tìm thầy cúng thì không ăn thua, tiền mất tật mang, mà lo sợ bất an hơn nữa.

Nhưng muốn đội vong lên chùa thì thằng Thức phải thực sự tương tác được với nó, nghĩa là hai bên thấy nhau và trò truyện cùng nhau. Có như vậy mới áp được đích xác con ma đi theo, cứ mơ mơ hồ hồ rồi nó lại trốn được thì bỏ mẹ.

Vì cái lý ấy mà thằng Thức cam tâm tình nguyện sống trong sợ hãi, nếu chúng tớ không phát hiện ra thì thằng cu vẫn sẽ tiếp tục giữ im lặng. Những chuyện như này thì không biết không sao, đã biết rồi là lúc nào cũng lo ngay ngáy, đêm ngủ cũng giật mình thon thót.

Thằng Thức từ sau hôm tâm sự với chúng tớ, tính tình nó có vẻ ổn định hơn, cơ bản là thằng cu sợ trước khi đội được vong lên chùa thì bản thân đã hóa điên. Nó đâm ra sợ ngủ. Giữ cho đầu óc tỉnh táo vào ban ngày thì dễ, chứ đêm xuống là nó chịu không nổi. Cuối cùng thằng Thức nói với anh em trong phòng, cho nó ngủ nhờ giường mỗi người một đêm, nằm một mình nó cứ li bì mê man, bị bắt đi lúc nào không biết.

Thú thực là phòng tớ ai cũng sợ, nhưng thấy thằng Thức chật vật như vậy, mọi người tự nhủ là phải vững tâm, chính nó đã nói là không có duyên thì không lo bị hại. Anh em đồng ý giúp đỡ nó, mấy hôm đầu diễn biến bình thường, nhưng đến lượt thằng Thức sang nằm giường tớ, đêm đó lại có chuyện.

Tớ nằm ngoài, thằng Thức nằm trong, đang thiu thiu ngủ thì tớ nghe thấy tiếng rì rầm ở phía trong tường. Hé mắt nhìn sang bên cạnh, chẳng biết thằng Thức quay mặt vào tường từ bao giờ, mà hình như nó chưa ngủ. Nó cứ lầm bầm một mình, "là cái gì?", xong lại tự trả lời, "một cái bát ăn cơm với một đôi đũa", rồi lại hỏi, "bao nhiêu lâu", và trả lời, "49 ngày". Tớ hốt quá mới đập vào vai nó, lay lay mấy cái, hỏi mày ngủ chưa, nói cái gì đấy?

Thằng Thức đột nhiên gạt phắt tay tớ ra, nó không nhìn lại cũng không động đậy, nhưng miệng vẫn nói: "CÚT NGAY".

Giọng nghe giống đứa trẻ con, lanh lảnh không biết nam hay nữ. Mẹ, tớ sợ vãi luôn, vội rụt tay về, nằm im rẻ, tim đập thình thịch. Đáng nhẽ tớ định rời giường rồi, nhưng nghĩ mình nhúc nhích làm nó cáu thì phải vạ.

Thế là suốt đêm tớ không dám ngủ, mà thằng Thức sau đó cũng không nói nữa. Sáng dậy hỏi nó đêm qua nói chuyện với ai, sao nghe có giọng trẻ con, thằng cu lúc này mới tái mặt, nó bảo không biết, đêm qua chỉ ngủ thôi.

Từ sau hôm đó thằng Thức lại chuyển sang nói chuyện một mình, có khi nó lầm lì quay vào góc tường cả tiếng đồng hồ, ai hỏi cũng không thưa, chỉ lầm bầm trong miệng, bất kể ngày đêm. Giai đoạn giác ngộ duyên âm này chủ yếu diễn ra trong tư tưởng của thằng Thức, nó không biểu hiện ra bên ngoài nhiều, nhưng về bản chất thì nó làm thay đổi con người thằng ấy. Nhiều lúc thằng Thức còn không nhận ra anh em trong phòng, nó bặm môi trừng mắt với mọi người, thái độ cũng mỗi lúc một cáu bẳn.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
7. Chùa Hàm Long.
Đột nhiên một hôm người nhà nó xuất hiện ở ký túc xá, bà thằng Thức cũng đến, mọi người nói chuyện rất bình thường, không ai nhắc đến việc lên chùa, sau đó tất cả nhà ấy cùng rời đi. Bên phía nhà trường gia đình thằng Thức cũng đã xin phép nghỉ một tuần để chữa bệnh. Cứ tưởng chuyện sẽ ầm ĩ thế nào, nhưng thực tế chỉ êm êm như vậy mà giải quyết.

Cho tới lúc thằng Thức quay lại, phòng tớ nhao nhao lên hỏi nó. Thằng bé thần sắc đã tốt lên rất nhiều, đốm đen ở mi tâm cũng không còn, tính khí đã vui vẻ hơn trước. Nó bảo thực chất lúc nó xin ngủ nhờ là đã có biểu hiện giao tiếp với người âm rồi, nhưng dường như là nó chỉ có thể nói trong vô thức, vì vậy phải có người ở bên cạnh nghe ngóng rồi thông báo với nó.

Đã có thể nghe và nói thì rất nhanh sẽ nhìn thấy, quả nhiên chỉ sau đó hơn một tuần, thằng Thức đã rõ được hình dạng của vong. Vẫn là cái bóng màu xám trắng, nhưng có thể phân biệt được tay chân, mặt mũi, vong rất ít khi hành động, chủ yếu là ngồi hoặc rúc vào một góc tường đừng quay lưng ra. Tính tình đứa trẻ đó không được hòa hợp lắm, nó rất hay đòi hỏi, thích ngủ và cáu bẳn như cơm bữa.

Về việc lên chùa hôm ấy, thằng Thức chỉ âm thầm liên lạc với gia đình, chủ yếu là bà nó để bà xem ngày hộ. Vong là trẻ con nên tính khí thất thường, nếu để nó biết chuyện bị ép lên chùa, không đời nào nó chịu đi theo, về sau còn bị nó hành cho bằng chết. Suốt chặng đường tới chùa, thằng Thức luôn trong trạng thái nửa tỉnh nữa mê, không nhận ra ai với ai, đầu óc trì trệ.

Tiếp theo là đùng một cái, nó tỉnh dậy, người cứ nâng nâng, cảm giác chân tay bây giờ mới có lực, ngực cũng không còn nặng nề gì nữa. Đặc biệt là cái bóng đen ám ảnh trong lòng đã tan biến, thằng Thức giống như người chết hồi sinh, tuy có đau đớn âm ỉ vì bị người âm đè lên nhưng nhìn chung là nó đã tỉnh táo.

Bấy giờ nó ngồi ở điện thờ chính trong chùa Hàm Long, sư thầy vừa làm lễ nhốt vong, đang ở trước mặt nó đọc kinh, thằng cu nghe nốt mấy tiếng chuông thì hồn vía cũng về đủ. Hỏi ra mới biết nó ngồi đây đã bốn tiếng đồng hồ, hai chân gần như tê bại không đứng dậy nổi. Vong cũng đã bị nhốt, duyên cũng đã giải xong, gia đình liền đem thằng Thức về nhà tầm bổ.

Theo lời sư thầy dặn, ra đường nên tránh làm việc sát sinh, có điều kiện thì làm chút việc thiện để tích đức. Từ đấy đến nay, thằng Thức không còn bị quấy nhiễu, nhưng nó vẫn phải đến bệnh viện điều trị di chứng thần kinh, tính ra cũng đã ba năm.

Duyên âm vốn không phải trò đùa, muốn biết mình có bị vong theo hay không, ít nhất cũng nên tìm hiểu căn nguyên của nó. Hơn nữa, ngày nay có rất nhiều người kiếm tiền từ cái nghề tâm linh này. Nếu cứ cảm tính mà nghe theo thì chỉ có thể tốn tiền oan, không khéo lúc đó bản mệnh đang nguyên lành lại bị động thành khiếm khuyết.

Xin nhớ cho là âm dương rất gần nhau, bước chân khỏi cửa liền thấy người chết, tới khi thật sự bị bắt vía mà không biết, có bị lôi theo chết cùng cũng chẳng thể kêu ai. Tốt nhất là cứ tĩnh tâm mà sống, tin thần tin phật chẳng bằng tin mình.

Người cũng có trăm nghìn loại, đâu phải ai cũng bị vong ám như ai, cố gắng sống lạc quan, gặp vận rủi thì đừng nghĩ là do vong ám. Ma quỷ do tâm sinh, nghĩ nhiều tự khắc thành chuyện, chi bằng cứ cầu cho sống hết phần đời yên ổn, chuyện của cõi âm, có muốn cũng không quản được đâu.

____Hết___
 

Bình luận facebook

Top Bottom