Full Đúng lúc gặp đúng người (Hoàn)

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 17/7/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu vắn tắt:

    Có người nói, Du Kinh là một người lạnh lùng, thờ ơ, không có ham muốn gì. Đương nhiên, đó là chuyện trước kia, lúc chưa gặp phải La Bích. Du Kinh là một người lý trí, cũng là một người sau khi gặp La Bích đã vứt bỏ lý trí để tình cảm làm chủ bản thân.

    Có người nói, La Bích là một người độc ác, không coi ai ra gì. Đương nhiên, đó cũng là chuyện trước kia, lúc chưa gặp phải Du Kinh. La Bích vẫn luôn sống dưới sự che chở của bố, vì một vụ án mạng mà quen biết Du Kinh, sau đó bước qua đủ loại bóng tối khiến cô tìm thấy một thế giới trước kia chưa từng biết đến… kích thích, xa lạ.

    Hai người gặp mặt, nhất kiến chung tình. Trong mắt mọi người, Du Kinh biến thành người đàn ông ấm áp, La Bích trở thành cô gái nhỏ hạnh phúc.

    Thực ra, đây chính là con người thực sự của bọn họ, chỉ vì đúng lúc gặp đúng người.
    https://www.fahasa.com/
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/5/17
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Trở về

    Du Kinh từ sân bay đi ra, thấy một cậu trai đeo kính có dáng sinh viên đang giơ bảng tên “Du Kinh”. Anh đi tới cách bảng tên một mét rồi dừng lại, bóng người cao lớn bao trùm trước mặt chàng trai kia, người kia còn chưa phản ứng kịp, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lối ra.

    Nhíu mày, Du Kinh thấy mấy cô gái bên cạnh đang chỉ vào anh nói gì đó, anh giơ tay lên lấy kính cài trên ngực xuống đeo vào. Lúc này, nam sinh ngẩn người kia mới phản ứng lại, nói, “Là anh Du Kinh phải không, cục trưởng bảo em lái xe và đưa chìa khóa xe cho anh, còn giúp anh chuẩn bị nơi ở. Vậy bây giờ anh muốn đi ăn cơm trước hay là…”

    Thấy Du Kinh duỗi tay ra, nam sinh kia ngừng nói, khó hiểu nhìn Du Kinh.

    “Chìa khoá.” Thản nhiên phun ra hai chữ. “Còn nữa, nơi ở tự tôi sắp xếp, chỗ kia trả lại đi. Nói với cục trưởng ngày mai tôi sẽ đi tìm ông ấy.”

    Cầm lấy chìa khoá, Du Kinh sải chân dài theo dòng người đi ra cửa.

    “Vãi thật, đúng là thần tượng có khác, quá đẹp trai, ôi mẹ nó.” Sau khi Du Kinh đi rồi nam sinh mới hưng phấn phản ứng lại, lấy điện thoại ra lập lại lời Du Kinh nói một lần cho cục trưởng, cục trưởng tính khí nóng nảy vậy mà không hề có ý kiến gì với lời nói của Du Kinh, nghe xong liền cúp máy.

    “Thần tượng đúng là thần tượng có khác.” Nam sinh nhìn điện thoại lẩm bẩm.

    Du Kinh lái xe qua một tiệm rửa ô tô, nghĩ tới bề ngoài của chiếc xe này, không chút do dự rẽ vào định rửa xe.

    Sau khi xuống xe thuận tiện mua một cốc cà phê ở cửa hàng tiện lợi, khi trả tiền, nhìn nhân viên thu ngân và tấm bảng đen sau lưng anh ta, Du Kinh như suy nghĩ chuyện gì, làm như lơ đãng hỏi một câu, “Chỗ các cậu có nhận đưa xe về đến nơi chỉ định phải không?”

    “Có… có nhận…” Nhân viên thu ngân bị nói lắp, lấy một quyển sổ đăng ký ra, “Chỉ cần đăng… đăng ký địa chỉ, phương… phương thức liên lạc là được.” Nói xong, anh ta sờ cái nhẫn trên ngón tay trái có vẻ như theo thói quen, rồi cúi đầu cầm kéo tiếp tục cắt tin tức báo chí.

    Du Kinh lại ra vẻ lơ đãng lật quyển sổ đăng ký, “Tiệm các anh nghe vẻ rất đắt khách.”

    “Đúng… đúng thế.” Nhân viên thu ngân không trả lời, còn cẩn thận cắt tờ báo trên tay.

    Du Kinh đi ra, bấm số điện thoại của cục cảnh sát.

    “Xin chào, xin hỏi có chuyện gì không?”

    “Tôi là Du Kinh, hiện nay tôi ở một tiệm rửa ô tô số 23 đường Dung Hòa, lập tức phái người tới, đã tìm thấy phạm nhân giết người cưỡng hiếp nửa năm trước, bảo cảnh sát mặc thường phục tới, đừng rứt dây động rừng.” Anh nhìn đồng hồ đeo tay, “Cho các cậu 15 phút.”

    “A lô —— a lô ——” Người bên kia chưa nói xong đã bị cúp điện thoại.

    Bên kia, ở bốt cảnh sát, Tiểu Trương bị cúp máy cau mày hỏi, “Các cậu biết Du Kinh là ai không?”

    “Du Kinh? Là chuyên gia tâm lý học tội phạm Du Kinh à?” Có cảnh sát nghe được, kinh ngạc đứng lên hỏi. “Anh ta không phải chuyên gia mà cục trưởng chúng ta mời về phá án sao? Cục trưởng còn đặc biệt thành lập tổ nghiên cứu, nghe nói hoàn toàn độc lập với những ban ngành khác trong cục.”

    “Cậu ta nói đã tìm được tên tội phạm cưỡng hiếp phụ nữ rồi sát hại nửa năm trước, bảo chúng ta mặc thường phục xuất cảnh.” Tiểu Trương do dự một lát rồi đứng lên đi tìm cục trưởng.

    Cục trưởng nghe vậy suy nghĩ rồi phê chuẩn xuất cảnh, đồng thời yêu cầu cảnh sát mau chóng tiếp ứng cho Du Kinh.

    Hai, ba cảnh sát dùng tốc độ nhanh nhất lái một chiếc xe nhìn có vẻ rất bẩn dừng trước tiệm rửa xe, một cảnh sát nhìn quanh muốn tìm bóng dáng Du Kinh.

    Nhìn một vòng, chỉ thấy một anh chàng cao lớn, một tay cầm cốc cà phê hòa tan, một tay đút túi quần, trên mặt đeo kính râm.

    — Hẳn là cậu ta. Một cảnh sát vừa nghĩ vừa làm như lơ đãng tới gần.

    Anh chàng này nhìn bề ngoài hoàn toàn không giống cảnh sát, Du Kinh cũng thật sự không phải cảnh sát, anh ta chỉ là cố vấn cho cục cảnh sát. Người cảnh sát tới gần Du Kinh nghĩ vậy.

    “Chào anh, anh cũng tới rửa xe à?”

    “Hai người trực tiếp vào trong đó bắt hắn, hiện giờ trong tay hắn không có công cụ phạm tội.” Du Kinh thản nhiên nói.

    Anh cảnh sát nhíu mày, “Chẳng may…”

    “Không có chẳng may, trước khi đi cục trưởng của các anh không nói phải hoàn toàn nghe lệnh tôi sao?” Du Kinh nhíu mày theo thói quen, đây cũng là một trong những yêu cầu để anh đồng ý thành cố vấn.

    Anh cảnh sát sờ mũi, lúc ra ngoài quả thật cục trưởng đã dặn bọn họ chuyện này. Anh ta gật đầu, xoay người đi bàn kế hoạch hành động với hai cảnh sát khác.

    Năm phút sau, hai cảnh sát còng tay người nhân viên thu ngân kia ra.

    Anh cảnh sát kia chạy tới hỏi Du Kinh bước tiếp theo làm gì.

    Du Kinh nhìn về phía một căn phòng nhỏ, “Đi khám xét căn phòng kia, hẳn sẽ có chứng cứ các anh cần.”

    Lúc này anh cảnh sát không đoái hoài gì tới nghi vấn nữa, làm theo lời Du Kinh nói, trong căn phòng khoảng hai mươi mét vuông kia, trên tường dán đầy hình ảnh biểu cảm của người bị hại khi bị xâm phạm, bọn họ đeo găng tay lục soát dưới gầm giường, thật sự tìm được trong một cái tủ ngầm có vài sợi dây, cuộn phim và một chiếc camera kỹ thuật số.

    Tên biến thái này, được mấy đồng lương chắc dồn hết vào thứ này, hình ảnh quay được đều là chất lượng cao. Một cảnh sát cầm túi vật chứng đi ra ngoài.

    Lúc này, cục trưởng và những đồng nghiệp khác trong cục cũng đã tới. Cục trưởng đang nói với Du Kinh gì đó, Du Kinh gật đầu, nói một câu rồi bỏ đi.

    “Cục trưởng, lai lịch cậu ta thế nào mà lợi hại vậy.” Anh cảnh sát tiến lên hỏi.

    “Cậu ta à, IQ trên 180, 15 tuổi đã được mời làm thành viên của Mensa*. Sau đó xuất ngoại học chuyên tu về tâm lý học tội phạm, ở nước ngoài đã có tiếng tăm lừng lẫy. Lần này nghe nói cậu ta sắp về nước nên tôi mời cậu ta tới làm cố vấn cho cục cảnh sát chúng ta.” Cục trưởng nghĩ tới vụ thảm án của nữ sinh viên một thời gian trước, “Không ngờ cậu ta vừa mới đặt chân về nước đã đọc hết một lượt hồ sơ nửa năm mà tôi gửi cho cậu ta, đi rửa xe thôi cũng bắt được một tên tội phạm.”

    *Mensa là một câu lạc bộ dành cho những người có IQ cao.

    “Nhìn cậu ta không giống cảnh sát lắm.”

    “Ai nói cậu ta là cảnh sát? Đây chỉ có thể coi là sở thích của cậu ta thôi.” Cục trưởng kết lại một câu, “Ở nước ngoài, người ta gọi là Cá voi.”

    Du Kinh, Cá voi**. Bá chủ biển cả.

    **Du Kinh /yújīng/ – Cá voi /jīngyú/ : vì cách đọc ngược nhau nên mới có biệt danh này.

    Chiếc BMW sạch sẽ dừng trước cửa khách sạn Bích Hải, đã có người đứng đó chờ.

    Vừa xuống xe, một người đàn ông đi tới, gọi một tiếng thiếu gia. Du Kinh đáp lời, đưa chìa khóa xe cho anh ta rồi hỏi, “Hai người dở hơi kia đâu?”

    “Ông bà chủ đang ở tầng thượng đợi cậu dùng bữa.” Người giúp việc nhịn cười nói.

    Nghe xong, Du Kinh sải bước đi vào cửa khách sạn sang trọng, đi cầu thang máy mạ vàng lóng lánh lên tầng hai mươi, cửa thang máy vừa mở ra, hai người cộng lại đã hơn trăm tuổi mỗi người một bên nhảy ra định dọa Du Kinh.

    Du Kinh không có biểu cảm gì nhìn hai người đang đứng hình, “Con nói này, lần nào cũng dùng trò này, không có cái gì thú vị hơn sao?”

    “Con trai, con đúng là không có chút tế bào hài hước gì hết.” Người phụ nữ bỏ tay xuống kéo tay Du Kinh đi về phía phòng ăn, quay đầu nhìn người đàn ông phía sau, “Chẳng như bố con gì cả, nhiều năm vậy rồi mà vẫn rất thú vị.”

    Người đàn ông phía sau không để ý tới câu nói này, cười hì hì một tiếng, vỗ vai Du Kinh, “Con trai, lần này về rồi có đi nữa không?”

    Nhìn vẻ mặt mong đợi của hai cụ, “Để xem tình hình đã.” Nói xong, anh ngồi xuống.

    “Phòng của con là cả tầng này, đã đủ yên tĩnh chưa, bố mẹ ở tầng mười chín. Tiểu tử thối, thói quen xấu xa gì không biết, làm bố mẹ không chơi với con được.” Bà Du không vui oán trách.

    “Hai người nhất định phải chơi với con?” Du Kinh nhướng mày hỏi lại.

    “Mau ăn cơm đi, con xem cua bể hôm nay có tươi không này, ha ha.” Ông Du hợp thời đổi đề tài.

    “Về nước có kế hoạch gì không?” Lúc ăn cơm, ông Du hỏi cậu con trai tướng ăn nhã nhặn trước mặt.

    “Ngày mai đảo qua trung tâm cố vấn một lúc, sau đó đi phá án.” Du Kinh suy nghĩ.

    Trước nay ông Du vẫn biết con trai mình ưu tú, cho dù rời khỏi nhà cũng có tài sản riêng để tùy tiện tiêu xài, nhưng mà… một người đàn ông hai mươi sáu tuổi còn chưa từng có bạn gái có phải là không tốt lắm không?

    “Tiểu Kinh, bố và mẹ con không ngại có con dâu người nước ngoài đâu, quan trọng nhất là con thích.” Ông Du đột nhiên tuôn ra một câu. Đề tài thay đổi quá nhanh nhưng dường như Du Kinh đã quen rồi, trả lời một câu tùy duyên.

    “Nhìn dáng vẻ con thế kia, ngoại trừ mẹ, còn người phụ nữ nào chịu nổi con nữa.” Bà Du nghĩ tới chuyện xảy ra khi năm kia con trai về nước, từ đó về sau hoàn toàn tiêu diệt ý đồ giới thiệu đối tượng cho con trai.

    “Du Kinh, hôm nay con phải đi gặp cô bé kia cho mẹ! Mẹ đã gặp cô bé kia rồi, người ta dịu dàng lại săn sóc, cực kỳ giống dì Hứa!”

    “…” Du Kinh yên lặng lật sách trên tay. “Là con chọn bạn gái, không phải mẹ.”

    “Con không đi, mẹ sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với con!” Bà Du quyết liệt nói

    “Nếu con đi…” Du Kinh gập sách lại đứng lên, “Mẹ đừng có hối hận đấy.”

    “Chào anh, em là Hoàng Chân Chân, hiện đang học tại đại học Q.” Cô gái dịu dàng thẹn thùng nhìn người đàn ông khí thế, sau khi ngồi xuống không nói gì ở đối diện.

    “Ừ, tôi đã biết, tôi có thể đi chưa?” Du Kinh thu hồi ánh mắt đang nhìn ra quảng trường.

    “Em… Chúng ta còn chưa ăn cơm mà.” Nghe anh nói phải đi, Hoàng Chân Chân có phần nóng vội.

    “Xin lỗi, tới nơi này xong dạ dày tôi không thoải mái cho lắm.” Du Kinh đứng lên định đi.

    “A… Có nghiêm trọng không, có cần đi khám bác sĩ không?” Hoàng Chân Chân cũng vội vàng đứng lên.

    Du Kinh không nói gì nữa, hai tay đút túi quần, từ trên cao nhìn xuống cô ta, không có vẻ gì là không thoải mái, Hoàng Chân Chân dường như hiểu được ý của anh khi nói “dạ dày không thoải mái”, sắc mặt lập tức thay đổi…

    Bà Du biết được chuyện này khi dì Hứa giận đùng đùng gọi điện tới oán trách thay con gái, sau đó trực tiếp cúp máy, lại sau đó, không còn sau đó nữa…

    Về phòng, Du Kinh thấy căn phòng chỉnh tề sạch sẽ, thả lỏng chân mày, ngồi máy bay mười mấy tiếng, bắt một tên tội phạm lại ăn một bữa tối, anh mới phát hiện mình hơi mệt.

    Du Kinh đứng trước cửa sổ kính sát đất trong suốt, nhìn sự xa hoa trụy lạc bên dưới, có bao nhiêu kẻ đang thực hiện nhưng giao dịch bẩn thỉu của bọn chúng? Nhìn có vẻ bình yên, thật ra đang sóng ngầm mãnh liệt. Thế sự như thế, lòng người cũng như thế.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Âm thanh hoa nở

    “Tiểu Du, đây là trợ lý của cậu, Lý Hoài Nhân.” Cục trưởng chỉ vào nam sinh ngốc ở sân bay hôm qua.

    “Cậu ta… phản ứng hơi chậm.” Du Kinh lễ phép không nói thẳng là tư duy chậm chạp mà dùng phản ứng chậm để hình dung.

    “Không sao, cậu mới về nước, rất nhiều chuyện còn chưa quen thuộc, cậu cứ để cậu ta đi theo giúp cậu làm vài chuyện. Cậu ta là sinh viên thực tập, vừa khéo lại là sinh viên đại học Q, cũng quen thuộc hoàn cảnh.” Cục trưởng cười híp mắt nói, hoàn toàn khác với dáng vẻ nóng tính thường ngày.

    “Lên xe.” Du Kinh quay đầu không băn khoăn vấn đề này nữa.

    “À… vâng…” Nam sinh nào đó bị ghét bỏ đứng một bên cảm động đến rơi nước mắt, lên xe ngồi bên cạnh Du Kinh.

    “Chỉ đường.” Du Kinh phun ra hai chữ, khởi động xe.

    Khi hai người tới đại học Q là lúc đang lên lớp, trên đường không có nhiều người, xe rất thuận lợi lái thẳng đến bên dưới tòa nhà có phòng thí nghiệm tâm lý học. Bởi người chết trong vụ án là nữ sinh, hai người mặc thường phục tới điều tra, hỏi ở trên kí túc xá có phần bất tiện, cho nên Lý Hoài Nhân đề nghị nhờ giáo viên trong trường cho mượn một nữ sinh.

    Lý Hoài Nhân giải thích mục đích với giáo sư, ông liếc mắt nhìn đám nữ sinh đang thò đầu ra ngoài, bọn họ đang cố gắng nhìn xem người đàn ông phía sau đàn anh Lý Hoài Nhân mặt mũi thế nào. Chỉ có một nữ sinh vẫn cúi đầu viết số liệu, giáo sư suy nghĩ một lát rồi không chút do dự gọi một tiếng, “La Bích.”

    Lúc này, Du Kinh đang bao quát toàn bộ vườn trường cũng quay đầu lại nhìn về phía nữ sinh được giáo sư điểm danh.

    Cuối cùng nữ sinh cũng ngẩng đầu lên, ngồi cuối cùng, cột tóc đuôi ngựa, gương mặt sạch sẽ xinh xắn, đôi mắt mèo mê người lười biếng nhìn về phía giáo sư cùng đàn anh Lý Hoài Nhân… và cả người đàn ông bắt mắt sau lưng nữa.

    Dường như có một tiếng hít sâu kinh ngạc, một nữ sinh trong lớp tự động đứng lên, “Thưa thầy, em tự nguyện giúp bọn họ!”

    “Đừng quấy rối, ngồi xuống!” Giáo sư nhìn bề ngoài của anh chàng đứng ngoài cửa liền cảm thấy nên chọn một nữ sinh bình tĩnh một chút thì tốt hơn, cho nên giáo sư lại gọi một tiếng, “La Bích.”

    La Bích đứng lên, từ cuối phòng học đi lên, La Bích mặc quần sóc ngắn lộ đôi chân dài, cao 1m72, làn da nâu nhạt có vẻ sáng ngời chói mắt dưới ánh mặt trời.

    Trong một giây La Bích đứng lên, Du Kinh tựa như nghe thấy âm thanh hoa nở. Tế bào yên lặng 26 năm giống như tìm được cơ hội kích hoạt, không ngừng chuyển động. Cô càng tới gần, ánh mắt trong vắt và cách ăn mặc năng động làm mắt anh choáng váng, choáng cả tim anh nữa. Đó là một cảm giác không biết miêu tả thế nào, 26 năm qua anh chưa từng cảm thấy hormone mãnh liệt điều khiển cơ thể mình như thế. Trước kia Du Kinh coi thường nhất tiếng sét ái tình, “Đấy chẳng qua trùng hợp lúc hàm lượng adrenalin trong cơ thể bỗng tăng cao gây ra ảo giác mà thôi.”

    Nhưng hiện giờ, anh cũng vì adrenalin đột nhiên tăng cao mà cảm thấy ý thức mơ màng.

    “La Bích, giới thiệu với em, đây là cố vấn trong cục bọn anh, Du Kinh.” Rồi xoay người nói với Du Kinh, “Đại ca, đây là đàn em của em, La Bích.” Lý Hoài Nhân vui vẻ đổi giọng gọi đại ca.

    La Bích nhìn người đàn ông đối diện cao hơn cô một cái đầu, quay lưng về phía mặt trời khiến cho đường nét không rõ ràng, nhưng ngũ quan đẹp đẽ như được khắc trên gương mặt kia thật sự là… đẹp trai chẳng kém gì bố cô.

    Trong thế giới của La Bích, người đàn ông tốt nhất trên thế giới chính là bố cô, những người khác cô đều chướng mắt. Đón ánh nắng, La Bích nghiêng đầu, híp đôi mắt mèo, chủ động đưa tay ra,”Chào anh.”

    Sau đó Lý Hoài Nhân nhìn thấy chuyện càng đáng sợ hơn chuyện đàn em của anh chủ động, Du Kinh vậy mà lại CẦM! TAY! La Bích!!! Cái người lạnh lùng cao ngạo siêu cấp khó gần, bọn họ chưa có ai dám chạm tới “ngọc thể” của anh ta. Trong nháy mắt đó, Lý Hoài Nhân vô cùng muốn… xông tới cầm tay anh ta một cái, vinh hạnh được bắt tay với thần tượng hẳn là vô cùng kích động. Nhưng mà… anh không dám. Anh mở to mắt hâm mộ nhìn bọn họ nắm tay nhau, trong lòng nghĩ, thật ra người như Du Kinh cũng là… rất tốt đúng không? Nhưng anh nghe nói đã từng có một cô gái kéo tay áo Du Kinh muốn tỏ tình, sau khi bị ép phải buông tay dưới ánh mắt lạnh lùng của anh ta, Du Kinh lập tức ném chiếc áo khoác kia vào thùng rác trong cái lạnh dưới 0 độ.

    Là một fans trung thành, Lý Hoài Nhân tự an ủi mình, đó là giả, đó là giả…

    Hai người đang nắm tay bên kia, trong lòng không kích động như Lý Hoài Nhân, mà chỉ mang theo cảm giác rất kỳ diệu kết thúc thời gian làm quen của cuộc gặp mặt này.

    La Bích cảm thấy, lòng bàn tay hơi tê tê. Du Kinh cảm thấy, cảm giác trong tay thật sự là… Wonderful.

    Hai người điều tự lấy lại dáng vẻ trước mặt người khác, nhìn về phía Lý Hoài Nhân. Lý Hoài Nhân phản ứng lại, nói cảm ơn giáo sư rồi dẫn hai người đi.

    “La Bích, em tìm hiểu qua về vụ án trước đi.” Lý Hoài Nhân đưa kẹp tài liệu cho cô.

    “Là vụ án tuần trước một nữ sinh của viện nghiên cứu sinh tử vong ạ?” La Bích nhận lấy tài liệu.

    “Chính là chuyện đó.” Lý Hoài Nhân nói, “Vì chuyện này mà gần đây trị an trong trường thay đổi rất nhiều, nhiều người cũng lo sợ bất an, cho nên trường học và cục cảnh sát đều muốn chúng ta nhanh chóng phá vụ án này.”

    Không nghe tiếng đáp lại, anh biết La Bích đang nghiêm túc xem vụ án liền xoay người hỏi Du Kinh, “Đại ca có muốn uống gì không ạ?”

    Du Kinh nhíu mày, vốn định nói không cần sau lại nghĩ lại, “Mua mấy chai nước lọc đi.”

    Giờ nghỉ trưa yên tĩnh, ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào trên người ngồi ở ghế sau. Du Kinh nhìn cô gái yên tĩnh, nghiêm túc và chăm chú cúi đầu đọc tài liệu đặt trên đầu gối qua kính chiếu hậu. Ai nói đàn ông chăm chỉ làm việc rất mê người? Dáng vẻ cô nàng kia nghiêm túc đọc tài liệu cũng dễ nhìn đến đáng ghét.

    Bên này, La Bích nghiêm túc đọc vụ án kia. Thảm án xảy ra ở hoàn cảnh cô quen thuộc, cô cũng muốn nhanh chóng kết án, kết thúc những ngày lòng người lo sợ.

    Ngày mùng ba tháng năm. Sáng sớm, người chết được một đôi tình nhân phát hiện trong rừng cây, mặc trên người quần áo đẹp đẽ như đi hẹn hò, trên người bị đâm nhiều nhát dao. Sáng sớm, khi được phát hiện, một phần máu đã đông lại, pháp y giám định thời gian tử vong khoảng từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng. Nguyên nhân cái chết rất rõ ràng, bị dùng dao đâm liên tiếp nhiều nhát dẫn đến mất máu quá nhiều, trên người còn phát hiện nhiều vết máu bầm, chính vì sau khi bị đâm bị đấm đá hành hung làm tăng tốc độ tử vong.

    Sau khi sự cố xảy ra, nhà trường lập tức báo cảnh sát, cảnh sát phong tỏa hiện trường, hiện trường chưa bị phá hoại. Thế nhưng sau khi lục soát vẫn không phát hiện hung khí hoặc bất cứ dấu vân tay nào. Cảnh sát suy đoán, hung thủ vẫn còn giữ hung khí hoặc đã ném đi chỗ khác. Sau khi xác nhận danh tính người chết là sinh năm nhất hệ nghiên cứu sinh khoa kinh tế của đại học Q, Đan Vân San. Sau khi điều tra, kết quả như sau.

    Đan Vân San có một người bạn trai, hai người đều là con nhà giàu. Nghe bạn học xung quanh kể lại, nạn nhân trước khi chết đeo vàng đeo bạc, cuộc sống tương đối xa hoa, đặc biệt là sau khi có người bạn trai nhà giàu này. Theo bạn cùng phòng nhớ lại, đêm đó nạn nhân ăn mặc rất đẹp đi ra ngoài mà không nói với bọn họ đi đâu. Tách riêng kiểm chứng đều có chứng cứ ngoại phạm, đêm đó bạn trai của Đan Vân San thuê phòng khách sạn cùng một người bạn gái khác, hai người bạn cùng phòng ở ký túc xá đọc sách và đi ngủ rất sớm. Chỉ có bạn cùng phòng Lý Thiếu Vân là không thể chứng minh chứng cứ ngoại phạm của mình. Theo lời kể của hai người bạn cùng phòng, sau khi Đan Vân San ra ngoài không lâu thì Lý Thiếu Vân cũng xách cặp đi theo, nói là tới thư viện trả sách, thư viện thật sự tra được Lý Thiếu Vân trả sách buổi tối lúc 8 giờ hơn, Nhưng thời gian sau đó lại không có chứng cứ ngoại phạm, hỏi Lý Thiếu Vân lại được câu trả lời trả sách xong đã trở về ký túc xá, cuối cùng thức dậy ở ký túc xá. Tuy nhiên, hai người bạn cùng phòng khác lại nói trước khi ngủ không nhìn thấy Lý Thiếu Vân trở về phòng. Đã tiến hành kiểm tra phát hiện nói dối đối với Lý Thiếu Vân, không phát hiện biểu hiện nói dối.

    Tới đây, vụ án đã không còn tin tức hữu dụng gì nữa, La Bích đọc xong nhíu mày, luôn cảm giác có điểm gì đó kì lạ.

    “Có suy nghĩ gì không?” Du Kinh mở miệng trước. Để người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ lại miệng chữ O, cá voi lạnh lùng cao ngạo mà lại bắt chuyện trước, trăm năm khó gặp.

    “Rất kỳ quái, nhìn có vẻ rất đơn giản lại cảm thấy có điểm phức tạp.” La Bích thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình

    “Sao lại nghĩ vậy?” Dường như Du Kinh đang hỏi ý kiến của La Bích.

    “Khi em xem chứng cứ hiện trường và đoạn ghi âm thẩm vấn, theo trực giác em cảm thấy hung thủ chính là…” La Bích liếc nhìn vẻ mặt không có biểu cảm gì của Du Kinh, tiếp tục nói, “Lý Thiếu Vân.”

    Sau đó, Du Kinh nhìn cô một cái khen ngợi, khóe môi nhếch lên, “Không tệ.”

    Một cái nhếch khóe môi này nếu để nữ sinh khác nhìn thấy nhất định sẽ vô cùng điên cuồng, lại khiến người nào đó đang mua nước bên ngoài phải sợ hãi lần nữa. La Bích nhìn khuôn mặt vốn không có biểu cảm kia đột nhiên vì khóe môi hơi mỉm cười mà trở nên rạng rỡ chói mắt, làm cho trái tim của La Bích suýt nữa không thể khống chế.

    La Bích tạm thời an ủi nhịp tim hỗn loạn, “Nhưng cô ấy đã thông qua bài kiểm tra phát hiện nói dối, hơn nữa có vẻ cũng không có bất cứ động cơ nào để làm thế…”

    “Có một số việc mặt ngoài chỉ là giả tạo, sự thật bị khóa bên trong, chúng ta chính là người vén màn sự thật.” Du Kinh thản nhiên nói.

    Người nào đó mua nước đã trở về, “Đàn em, đại ca, thế nào rồi?”

    “Đi tìm cha mẹ Lý Thiếu Vân trước.” Du Kinh nhắm mắt lại dựa lưng vào ghế, chỉ huy Lý Hoài Nhân vừa mới trở về. La Bích ngồi phía sau cũng không có ý kiến gì, trước mặt đại thần mình đây chỉ là trẻ mầm non không có chút kinh nghiệm nào.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Bảo vệ (1)

    Căn cứ vào địa chỉ trên hồ sơ, ba người dừng xe dưới một khu chung cư, nhấn chuông nhà số 602.

    “Ai vậy?” Một giọng nữ.

    “Chào cô, chúng cháu là bạn học của Thiếu Vân, có một số việc cần điều tra một chút.” La Bích nói.

    “Thiếu Vân xảy ra chuyện gì sao?” Giọng người phụ nữ hơi căng thẳng.

    “Không, không ạ, chúng cháu chỉ tới để tìm hiểu một chuyện về cô ấy.” Lý Hoài Nhân phản ứng chậm một nhịp tiếp lời, “Chúng cháu có thể đi lên nói tường tận với cô không?”

    Do dự một lát, người phụ nữ cuối cùng vẫn mở cửa.

    Khi ba người ngồi trong phòng khách, người phụ nữ có phần căng thẳng.

    “Thiếu… Thiếu Vân làm sao?”

    “Cô ạ, Thiếu Vân không có chuyện gì hết, cô ấy còn đang đi học, chúng cháu chỉ tới để tìm hiểu một chút về hoàn cảnh của cô ấy.” La Bích cười một cái, “Cô có thể nói cho chúng cháu nghe một chút về chuyện trước kia của Thiếu Vân không ạ?”

    Người phụ nữ có điểm không tình nguyện, “Tại sao phải tìm hiểu chuyện trước kia? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

    “Con gái bà có thể là tội phạm giết người, bà cảm thấy có muốn nói hay không?” Giọng nói lạnh lùng trong trẻo của Du Kinh vang lên bên tai, anh nhíu mày có chút khó chịu.

    Người phụ nữ nghe mấy từ “tội phạm giết người” rõ ràng bị giật mình, “Sao… sao lại thế?”

    Du Kinh ném cho Lý Hoài Nhân một ánh mắt, Lý Hoài Nhân lập tức hiểu ý, sơ lược giải thích vụ án này cho người phụ nữ.

    “Không thể nào, từ nhỏ Thiếu Vân đã là một đứa bé yên lặng rất nghe lời, làm sao con bé có thể giết người được?”

    “Cho nên cô à, bây giờ chúng cháu đang điều tra rõ vụ án này, nếu không tất cả mọi người sẽ bất an.”

    Gia đình hiện nay của Lý Thiếu Vân là gia đình thứ hai của mẹ cô ấy. Sau khi Lý Thiếu Vân chào đời, bố ruột hờ hững, thường xuyên lấy tiền trong nhà đi hút thuốc phiện. Lý Thiếu Vân dần lớn lên, phải đi học, của cải trong nhà đã bị bố ruột phá hết, không có tiền hút thuốc phiện, mỗi khi lên cơn nghiện ông ta lại đánh Lý Thiếu Vân. Mẹ cô ra ngoài làm việc, đôi khi thấy trên người Lý Thiếu Vân có vết thương xanh tím mới biết con mình bị ngược đãi đã lâu, trong gia đình bắt đầu liên tục cãi vã. Sống trong khó khăn như vậy mấy năm, sau khi Lý Thiếu Vân tốt nghiệp tiểu học, cuối cùng cha mẹ cũng ly hôn. Một mình mẹ cô dẫn Lý Thiếu Vân đến thành phố khác sinh sống, cho tới khi gặp người chồng bây giờ mới được sống cuộc sống bậc trung. Nhưng hạnh phúc không được bao lâu, bố ruột của Lý Thiếu Vân lại tìm tới cửa đòi tiền, đe dọa nếu không đưa tiền sẽ thiêu rụi nhà bọn họ, còn túm lấy Lý Thiếu Vân quyền đấm cước đá, mẹ cô rất đau lòng nên cho tiền rồi đuổi tên vô lại kia đi.

    “Sau đó, mấy ngày sau, thấy tin tức nói hắn… hắn đã bị người ta đâm nhiều dao cho tới chết ở phố đèn đỏ.” Người phụ nữ kể mà lòng còn sợ hãi. “Hiện giờ cuộc sống của chúng tôi rất tốt, không lý nào lại…” Người phụ nữ lo lắng nói.

    “Bà có chú ý tới thần thái thường ngày của con gái bà không?” Du Kinh đặt vấn đề, “Ví dụ như, thỉnh thoảng thay đổi sắc mặt rất nhanh, giống như biến thành một người khác, hoặc là có phải càng về sau khi bị đánh Lý Thiếu Vân đã không khóc không hô nữa?”

    “Hình như, đúng là vậy.” Người phụ nữ nhớ lại vẻ mặt của con gái khi bị đánh, “Đôi khi con bé trở về phòng, không biết làm gì mà rất ồn ào, giống như hất hết sách vở xuống đất… cảm giác như đang tức giận. Tôi cũng từng hỏi con bé có phải ở trường học không thuận lợi hay không, con bé chỉ cúi đầu không nói gì.”

    Trong lòng Du Kinh đã hiểu ra, La Bích dường như nghĩ tới điều gì cúi đầu trầm tư.

    Lý Hoài Nhân thấy hai người này như vậy vội vàng nói cảm ơn tạm biệt, rời khỏi nhà Lý Thiếu Vân.

    Sau khi lên xe, Du Kinh nói một câu, “Về trường học.”

    La Bích không nhịn được hỏi anh, “Có phải anh đã sớm đoán ra cô ấy bị phân liệt nhân cách hay không? Cho nên mới cố ý đến khoa của chúng em mượn người…”

    “Ừ.” Du Kinh uống một ngụm nước, “Vụ án trình độ thế này vốn là một vụ rất nhỏ, nhưng trong cục lại quá ỷ lại vào kết quả của máy móc, quan sát Lý Thiếu Vân vài ngày rồi lập tức đi vào ngõ cụt. Cho nên chuyện chúng ta phải làm bây giờ là…”

    Du Kinh quay đầu liếc nhìn La Bích, “Dụ rắn khỏi hang.”

    “Nói đúng hơn là, chúng ta phải dụ nhân cách giết người kia ra.”

    “Ừ.” Đối với Lý Hoài Nhân Du Kinh chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng.

    Lý Hoài Nhân ở trong lòng nghiêm trọng mất cân bằng nghĩ, vì sao, vì sao đãi ngộ lại chênh lệch lớn như thế!

    “Tôi nói này, hai người làm thế nào xác định hung thủ là Lý Thiếu Vân?” Cậu bé Lý Hoài Nhân hiếu kỳ hỏi.

    “Em cũng muốn biết.” La Bích phụ họa một câu, cô học tâm lý nên có một loại trực giác mơ hồ, “Tuy theo trực giác cảm thấy là cô ấy nhưng em không có suy luận chính xác…”

    Theo lý thuyết, dưới tình huống còn chưa thật sự bắt được hung thủ Du Kinh sẽ không chịu giải thích, phải chờ cục cảnh sát mở cuộc họp mới làm báo cáo, nhưng La Bích mới chỉ là một sinh viên, không có tư cách ngồi ở đó…

    “Lý Hoài Nhân, cậu nghe một lần nhớ cho kỹ, làm báo cáo gửi về cục, lần sau tôi sẽ không đi họp.”

    “Vâng.” Lý Hoài Nhân gật đầu, hận không thể là người đầu tiên biết quá trình suy luận hoàn chỉnh.

    “Đầu tiên, cảm giác đầu tiên mà hiện trường cho hai người là gì?” Du Kinh ân cần giáo dục.

    “Lộn xộn nhưng cũng sạch sẽ.” La Bích hồi tưởng về hiện trường mà mình vừa mới đọc được.

    “Đúng, lộn xộn, chứng tỏ trong quá trình gây án tâm trạng của hung thủ tương đối kích động; sạch sẽ, chứng tỏ hung thủ hẳn là từng có kinh nghiệm gây án, cho nên tuổi của hung thủ sẽ không quá lớn, từ 20 đến 30 tuổi.” Du Kinh hỏi tiếp, “Điều gì khiến cho hung thủ đâm người bị hại xong còn tiếp tục sử dụng bạo lực?”

    La Bích tưởng tượng bản thân thành hung thủ kia, sau khi hung tàn giết chết một người còn tiếp tục sử dụng bạo lực…

    “Thù hận.” La Bích nói, “Cô ấy hận người kia, sau khi giết cô ấy cảm thấy còn chưa hả giận cho nên dùng tới tay chân, nhưng cô ấy lại rất cẩn thận, không để lại bất cứ mảnh da hay sợi tóc nào ở hiện trường…” Cô chợt hiểu ra, “Chứng tỏ cô ấy đã chuẩn bị sẵn, ở hiện trường đeo bao tay gì đó nên mới không để lại dấu vết!”

    “Bạo hành xác chết rõ ràng là vì thù hận, hẳn là quanh năm suốt tháng hung thủ đã bị người bị hại tổn thương, về phần tổn thương như thế nào, từ phương pháp hành hạ chân tay này có thể thấy khi còn sống người bị hại từng đối xử với hung thủ như vậy, nhưng hung thủ không đánh trả mà đợi đến cuối cùng, bộc phát trong lúc giết chết Đan Vân San.” Du Kinh nói tương đối nhanh, “Người như vậy trong cuộc sống bình thường là một sự tồn tại tầm thường, rất dễ bị bỏ qua, cho nên ở hiện trường mới bộc lộ loại cảm giác mãnh liệt như thế. Còn nữa, hai người không cảm thấy hiện trường thiếu cái gì sao?”

    “Điện thoại!” La Bích chợt nghĩ ra, “Em luôn cảm thấy có điểm gì đó khác thường, theo lý mà nói Đan Vân San là con nhà giàu, hơn nữa ở thời buổi này điện thoại là vật bất li thân, nhưng trong số đồ dùng của Đan Vân San tìm thấy ở hiện trường lại không có điện thoại của cô ấy, là hung thủ đã lấy nó đi.”

    “Hung thủ lấy điện thoại đi chứng tỏ trong điện thoại nhất định có tin tức gì đó không thể tiết lộ, hoặc là nói, từ điện thoại có thể tìm được cô ta. Như vậy, phải chăng có thể hiểu thành, đêm hôm đó Đan Vân San nhận được tin nhắn mới đi ra ngoài? Vậy tin nhắn của ai mới khiến Đan Vân San ăn mặc đẹp như thế để đi gặp?”

    “Bạn trai.” Lý Hoài Nhân nói tiếp, “Nhưng đêm đó bạn trai cô ấy vốn không hẹn cô ấy, chứng minh có người giả mạo bạn trai cô ấy để gửi tin nhắn.”

    “Vậy vì sao cô ta đi ra ngoài mà không hề hoài nghi? Nhất định là một người rất quen thuộc với cô ta, biết thói quen của cô ta, biết địa điểm bọn họ thường hẹn hò. Căn cứ vào tính cách của Đan Vân San, gần như không có bạn bè, như vậy chỉ có bạn cùng ký túc xá ngày đêm đối mặt là quen thuộc nhất. Kết hợp những phân tích và tư liệu bên trên, hai người nói xem, ai là người cuối cùng có hiềm nghi lớn nhất?”

    “Nhưng bởi vì Lý Thiếu Vân thông qua kiểm tra phát hiện nói dối anh mới nghĩ tới cô ấy có một nhân cách khác, nhân cách chính không biết gì hết cho nên khi thẩm vấn mới có thể thuận lợi thông qua bài kiểm tra, tạo một sự vô tội giả tạo.” La Bích có cảm giác chợt hiểu thông suốt.

    “Một nhân cách sẽ không bị chia ra mà không có điều kiện, sự phát triển nhân cách cùng một nhịp thở với hoàn cảnh lớn lên của người đó, hơn nữa từ những lời mẹ Lý Thiếu Vân nói có thể biết vì sao có người dùng vũ lực với cô ta mà cô ta lại không phản kháng. Bởi vì khi còn bé, cô ta bị đánh hoàn toàn không có sức đánh trả, loại tâm lý này vẫn ở trong ý thức của cô ta. Lâu dài, nhân cách mang tính bảo vệ cũng bị chia ra.” Du Kinh uống một ngụm nước.

    “Nói vậy, bố của Lý Thiếu Vân cũng bị cô ta…” Lý Hoài Nhân có phần khó tin, “Ba năm trước ông ta cũng bị người ta đâm chết, có điều ở thời điểm đó mà nói, một tên nghiện bị đâm chết ở phố đèn đỏ là chuyện thường ngày ở huyện. Rất nhiều người sẽ nghĩ, bởi không có tiền hút thuốc phiện nên vay nặng lãi, bị dân xã hội đen chém chết. Nhưng hiện giờ đã qua nhiều năm, chuyện năm đó lại không ai để ý, không có một chút chứng cứ nào, có tác dụng gì đâu?”

    “Ít nhất chúng ta đã tìm được nguyên nhân dẫn đến nhân cách phân liệt của cô ấy, như vậy, bây giờ chúng ta phải khiến nhân cách mang tính bảo vệ của cô ấy xuất hiện là có thể chứng minh người giết chết Đan Vân San chính là cô ấy.” La Bích giải được mối mê hoặc trong lòng, nhẹ nhàng nói.

    Du Kinh ý vị sâu xa nhìn La Bích một cái, La Bích bị người nhìn quen mà còn có phần không chịu nổi ánh mắt như thế, trái tim cũng rung lên, nét mặt lại cố làm ra vẻ bình tĩnh, chớp chớp đôi mắt mèo.

    Không chớp mắt thì thôi, Du Kinh nhìn thấy ánh mắt quyến rũ của cô như có ý mời gọi khiến trong lòng ngứa ngáy.

    Thế này không bình thường, Du Kinh nghĩ thầm, cô gái này thật đáng sợ.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Bảo vệ (2)

    Xuống xe, nhân lúc trời mới xẩm tối, La Bích định tới ký túc xá nữ hỏi một số chuyện. Thế nhưng khi La Bích và Du Kinh đi về phía toà nhà ký túc xá nữ, xa xa ở dưới lầu nhìn thấy Lý Thiếu Vân cùng một nữ sinh đi về phía rừng cây nhỏ đằng sau ký túc xá. Hai người liếc nhìn nhau, rón rén đi theo bọn họ

    Hai người không dám theo quá gần, trốn sau thân cây chỉ có thể nhìn thấy cô sinh viên kia luôn miệng nói, thậm chí động tay động chân. Cô gái kia tát một cái lên mặt Lý Thiếu Vân, sau đó dùng cả tay cả chân bắt đầu đánh Lý Thiếu Vân. Ban đầu, Lý Thiếu Ván còn có vẻ ấm ức ngồi xuống ôm đầu, về sau hai tay buông thõng, vẻ mặt châm chọc nhìn nữ sinh đánh người kia không nói một lời. Nữ sinh kia có chút sợ hãi, ngừng tay nhưng vẫn dữ dằn nói mấy câu rồi mới đi.

    Sau khi cô gái kia đi, Lý Thiếu Vân bình tĩnh đứng dậy phủi bộ quần áo nhăn nhúm trên người, cười lạnh một tiếng, đi về phía phương hướng ngược lại với nữ sinh kia, tức là nơi Du Kinh và La Bích đang đứng.

    La Bích căng thẳng quay đầu lại muốn hỏi Du Kinh phải làm thế nào, nhưng vừa quay đầu đã phát hiện khoảng cách giữa hai người rất gần… Gần đến mức chỉ còn cách một cm môi hai người sẽ chạm vào nhau. Mặt La Bích dần nóng lên, đang định lui về sau thì môi bị bao trùm.

    Trong đầu La Bích trống rỗng, lớn thế này rồi cô còn chưa từng có bạn trai, không phải không có ai theo đuổi mà chỉ muốn làm bạn với ông bố độc thân của mình lâu thêm chút nữa, nhưng mà… Hiện giờ là thế nào? Theo tính cách của La Bích, nếu có một người đàn ông đột nhiên làm thế này với cô, đã sớm bị tặng một cái tát kèm theo một cái lên gối. Hôm nay, đầu óc choáng váng, tay chân giống như không nghe lời,tim cũng đập thình thịch…

    Khi Du Kinh thấy Lý Thiếu Vân đi về hướng này anh không căng thẳng một chút nào, hai bọn họ không tham dự cuộc điều tra lúc trước, Lý Thiếu Vân đương nhiên không biết bọn họ. Nhưng khi nhìn thấy cô gái trước mặt đột nhiên quay đầu lại, mùi hương thơm ngát đặc biệt trên người cô xông vào mũi, đôi mắt mèo mang chút căng thẳng kia vẫn quyến rũ chết người như thế. Thấy cô lui về sau, Du Kinh không chút do dự cầm gáy cô dán môi tới.

    Toàn bộ cảm quan của La Bích tập trung hết lên môi, cô cảm giác được bàn tay vốn nâng sau gáy mình chậm rãi bò xuống ôm eo cô. Anh vươn đầu lưỡi liếm cánh môi La Bích, tiện đà hé miệng ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi trêu chọc La Bích. La Bích chưa từng hôn, bị cái hôn có phần trúc trắc này làm cho đầu óc choáng váng, hành động nhanh hơn cái đầu, bỗng dưng nhắm hai mắt lại. Du Kinh càng thêm hưng phấn, tay kia chuyển ra sau lưng La Bích, ấn cô thật sát vào người mình.

    Dưỡng khí trong ngực dường như cũng bị người đàn ông đối diện hút hết, toàn thân La Bích bám chặt lên người Du Kinh. Mùa hè ăn mặc tương đối mát mẻ, trên người La Bích mặc một chiếc áo phông trắng mỏng, bên dưới là quần sóc rất ngắn, Du Kinh cảm nhận được đường cong phái nữ càng cảm thấy nóng trong người, môi trực tiếp công thành đoạt đất.

    Lý Thiếu Vân nhìn thấy đôi nam nữ hôn nhau khó tách rời, cũng biết rừng cây nhỏ này là thánh địa hẹn hò của rất nhiều đôi tình nhân, cô giẫm lá rụng trên mặt đất nhanh chóng bỏ đi.

    La Bích bị hôn đến mức ý thức tan rã nghe được tiếng bước chân này bỗng phản ứng lại, dùng hai tay đang vòng quanh cổ Du Kinh chống lên ngực anh muốn đẩy ra.

    Cảm nhận được sự chống cự của cô bé, Du Kinh có chút luyến tiếc rời khỏi môi La Bích. Nhưng khi rời ra còn kéo theo một sợi chỉ bạc, La Bích thấy mà mặt “ầm” một cái đỏ lựng lên, Du Kinh thì nhếch khóe môi, tới gần liếm cánh môi La Bích.

    “Lưu manh!” Đầu óc trống rỗng của La Bích đã không tìm được từ nào khác để mắng người đàn ông đối diện nữa, đôi mắt mèo ngập nước trừng lên với anh chàng vẻ mặt xuân sắc trước mặt. Nếu ai quen biết Du Kinh nhìn thấy dáng vẻ này của anh, nhất định sẽ nghi ngờ người này có phải Du Kinh hay không, hoàn toàn không phải cái tên lạnh lùng băng giá kia đâu nhé!

    Du Kinh nhìn cô gái đối diện, suýt chút nữa không cầm lòng được lại hôn cô, đè nén tâm trạng hỗn loạn trong lòng, dùng giọng nói khàn khàn sau khi động tình nói, “Ừ, vậy sao?”

    Lúc này tư duy của La Bích đã dần trở về, nghe anh đáp như vậy thật sự muốn độn thổ, độ ấm trên mặt lại tăng thêm. Làm gì có ai như thế? Vừa quen chưa tới một ngày đã cưỡng hôn một cô gái, càng đáng chết là, vì sao mình lại cảm thấy cảm giác hôn anh ta cũng không tệ lắm nhỉ? Trời ạ, bố ơi, con có lỗi với bố…

    Du Kinh nhìn về mặt ảo não của cô gái đối diện, hắng giọng thay đổi đề tài, “Chí ít chúng ta không cần phiền não tìm cách khiến nhân cách thứ hai của cô ta xuất hiện nữa.”

    La Bích nghe vậy cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác xấu hổ, trong lòng nghĩ, vậy cô ở đây cũng không phát huy được tác dụng gì, “Vì sao anh xác định cô ấy nhất định sẽ ra tay?”

    “Nhân cách thứ hai của cô ta không cho phép người khác bắt nạt Lý Thiếu Vân, từ biểu hiện oán hận và vẻ mặt khinh thường của Lý Thiếu Vân khi bị nữ sinh kia đánh có vẻ tình huống này đã tiếp diễn trong một thời gian dài. Em xem, tuần trước vừa mới giải quyết Đan Vân San, đến giờ còn chưa tìm được hung khí của cô ta, không loại trừ khả năng cô ta đã sớm có dự định gây án lần nữa.”

    Du Kinh nhìn sắc trời đã tối, “Đi thôi, đi ăn cơm.”

    La Bích nhìn vẻ mặt bình thường của Du Kinh, trong lòng luôn tự an ủi nụ hôn kia chỉ để che giấu bọn họ, không có bất cứ ý nghĩa gì, đừng suy nghĩ quá nhiều…

    Sau khi đỗ xe, Lý Hoài Nhân không tìm được hai người, vẫn lang thang bên dưới ký túc xá, thấy hai người một trước một sau đi ra từ rừng cây nhỏ phía sau liền đi tới.

    Thế quái nào anh vừa tới gần đã phát hiện vẻ mặt của đại ca hình như rất sung sướng thì phải? Thế quái nào môi của đàn em La Bích hình như hơi sưng? Mang theo một bụng tâm sự rất muốn hỏi mà không dám mở miệng, Lý Hoài Nhân ở trên xe do dự một lúc cuối cùng nghẹn ra một câu, “Có thu hoạch gì không?”

    “Trở về bảo anh Hoàng dẫn đội ngày đêm giám sát Lý Thiếu Vân, khả năng gần đây sẽ có hành động, bắt được báo cho tôi biết trước tiên.” Nói xong câu này Du Kinh dựa lưng vào ghế, “Đi ăn cơm trước đã.”

    “Em không đi, đưa em về thẳng nhà em đi.” La Bích khe khẽ nói.

    Du Kinh nghe vậy ngồi dậy quay đầu nhìn về phía La Bích, dường như nghĩ tới cái gì nhếch khóe môi nói, “Được.”