OnGoing Đừng Làm Đĩ Nữa

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,160
Reaction score
480
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
LaDuy
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
La Duy
Lượt đọc
1,020
Tóm tắt nội dung P1 : Khoa thân Duy, Duy thân Thư, Thư thân Vy, Thư thích Duy, Duy thích Vy, Vy thích Khoa, Khoa thích Vy, Vy không thích Duy, Duy lại thích Thư, Thư và Duy thích nhau, Vy và Khoa chia tay, Duy và Thư cũng chia tay, Vy lại thân Duy, Duy gặp lại Vy, Vy làm gái, Thư lấy chồng??
Các bạn có thể đọc phần 1: Bạn thân tôi làm gái ở Vietwriter.com
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,160
Reaction score
480
Points
83
Chương1
: Vy Và Duy

Ngụm cuối cùng của Ly Đen Đá thì trời cũng đã gần sáng...

Tàn dư của những mẫu thuốc lá vụn vặt khắp dưới chân của Vy và Tôi đêm qua để lại..

Tôi đứng lên và trở về sau một đêm đầy bão tố trong lòng..

Tiết trời sáng sớm Sài Gòn hanh khô kèm chút gió khiến lòng người ảm đạm hơn bao giờ hết..cái tiết trời chưa bao giờ làm lòng người được thoải mái hơn...

Biết gì không, tôi quên lấy cả số điện thoại của nó để liên lạc..

Cảm giác gặp lại con bạn mình sau bao năm xa cách không thân thiện một chút nào, cảm giác nó cứ xa cách cứ lẩn tránh cứ như một người xa lạ chưa từng gặp.

Tôi về ngủ với cái bụng cồn cào vì không thể nuốt nổi một thứ gì.

Ngán ngẫm đến tột độ.

Úp mặt ngủ một giấc cho qua ngày dài

Rồi lại tiếp tục công việc, một thằng lễ tân rách, điều đào nát...

Hôm nay tôi không có hứng thú thật sự với công việc, không muốn điều đào, không muốn tiếp khách...

Tôi cứ kệ mẹ mọi thứ, nhấp từng ngụm đen đá đắng ngắt..rít từng hơi thuốc cho tâm trí nó phiêu lãng đi một tí...

Anh Dương đến (chủ ks người gọi cáp Vy cho tôi )

- Anh Dương

- Sao đấy em

- Con bé hôm qua đúng giá là bao nhiêu anh?

- 7 triệu một chén

- Vcl sao anh gọi có 3 tịu thế lại cắt 500 cho em.

- Không có anh giờ chắc nó ngồi sau song sắt rồi ấy, 3 tịu là cái gì.

N g ồ i s a u s o n g s ắ t!?

- Ôi thiếu gì đào sao lại đưa con bé già thế anhh

Tôi cố tình dò xét thêm

- Con bé đấy già à, già cái đầu chú, mới 95 mà già gì

Phuttt !

Ngụm nước trong mồm vừa uống chợt phụt ra hết, tôi phì cười trước ánh mắt của mấy người ở đó

- 95 á

- Ơ thằng dở người này, nhìn nó già lắm à. Xinh thế còn gì mày

- Chắc không phải guu của em ruifii

- Mày guu đéo gì. Hấp , làm việc đi

Giọng điệu nghe như muốn bảo tôi là thằng nhiều chuyện ấy, mà đúng là tôi cố tình nhiều chuyện để moi thêm thông tin. Còn mọi khi cạy răng nửa lời tôi cũng không nói một câu.

- Mà khoangg anh, cho em số nó luôn đi, anh VP sang em khỏi gọi qua anh..

- Có cái lol xin số nó, đâu raaa

- Mỗi lần có khách phải gọi anh à?

- Cứ gọi anh, mà con bé đó khách thường không gọi nha

- Nó tên gì anhh

- Nhi

Hahaa! Nhi cơ đấy. Dm anh đéo phải chủ em thì em trẻ trâu với anh rồi, em tha anh đấy. Vì em không muốn thất nghiệp thôi nha anh...

Tôi thầm nghĩ trong đầu chứ đéo dám nói ra..

Giờ sao nhỉ? Nghĩ thì dễ mà làm nó khó thế nhỏ?

Leave a light onnnn!!

Bài nhạc chuông điện thoại bất chợt reoo lên.

Một số lạ gọi tới

- Đang làm hả

Một giọng nữ

- Ai vậy

- Đoán thử

- Biết rồi, sao thế !

Tôi cố tỏ ra giọng điệu không tò mò lắm..

- Đi nhậu đi

- Rồi ai làm thay tao, sao biết số tao ?

- Kêu ông Dương gởi, nói cho số thằng lễ tân.

- Lễ cái địt mẹ mày à lại còn thằng. Nghiệt súc

- Gâu Gâu

- Đéo đùa

- Điiii

- Đi kiểu đéo gì được ! Dm bị đuổi sao

- Tao nuôi

- Nuôi mẹ mày ấy, tao không bám váy đàn bà, số mày đây à?

- Không, ngu sao lấy số tao gọi mày.

- Vậy cút !

- Mày nhớ nha

- Cút?

Đang gay gắt trong điện thoại với con Vy..

Ông Dương lên tiếng nên tôi kết thúc cuộc gọi luôn.

- Ê thằng kia, sao ồn như cái chợ bán lol thế, yên anh nói chuyện nào...

- Hả! Ồn như chợ bán lol...ở đâu bán em ra mua một thúng anh ơi..

- Trong mồm mày ra ý

=))

...

Chậc !

Tôi giả làm thanh niên cứng thôi, chứ tôi thật sự tò mò lắm, và sự tò mò của tôi đảm bảo hơn những người khác rất nhiều vì nó là bạn thân tôi mà !?

Nếu không như thế nó sẽ dè chừng và tạo khoảng cách với tôi, còn nếu tôi cứ như thế tỏ ra bình thường nó sẽ có cảm giác tôi vẫn là bạn nó, không kì thị, không tò mò.

Leave a light onnnn !!

Chuông điện thoại lại reoo lên

- Đi, tao buồn

- #[email protected](@×÷$¶!")÷($|)`¶

- Đm điên à.

- Để xin đã, đéo biết nói sao, tháng được off 1 ngày hôm qua đã đi rồi.

- Nghỉ mẹ đi, làm đéo gì.

- Hic, dạo này thô bạo quá nha.

- Vy chết rồi. Lẹ đi

Cúp máy ! Tôi lấy hết bình tĩnh lại xin chủ nghĩ, tôi thân với a Dương nhưng vợ anh Dương mới là người quyết định, nên buộc phải xin chị chủ..nhưng tôi khá nhùng bà chị này, bà chị người bắc , tôi đã nghe chị chửi con bé tạp vụ rồi. Chị chửi hay như hát, ai nghe chị chửi chắc chắn cảm động mà khóc, nếu không khóc chắc chắn sẽ đập cho chị khóc vì chị chửi kinh vãi cả lông lol luôn.

- Chị, em em nó bị sốt siêu vi chị cho em nghỉ đêm nay được không chị

- Mày nghĩ ai làm

- Dạ em nhờ con bé tạp vụ trông hộ, em cũng ở gần đây có gì em chạy về hỗ trợ nó.

- Mày vừa gọi nó là gì

- Dạ Tạp Vụ.

- Ừ nếu nó biết làm lễ tân chị có tuyển mày không mà nhờ trông hộ..

Ơ ! Đjt me, chị nhỏ hơn em nhưng chị là chủ nên em mới lịch sự tử tế với chị mà sao chị cứ hãm lol cành cạch thế này. Chị có biết 2 năm em ở Hà Nội em ngán ngẫm gái Bắc như nào không hả..oan nghiệt quá mà..vớ phải chị..mà thôi, chị đẹp nên em tha đấy...

- Thế thôi em làm tiếp vậy, chỉ sợ nó lên cơn co giật không ai đưa vào viện thôi chứ em cũng lười

- Thôi mày nghỉ dùm chị đi.

-
=)) v â ngggg

" Nắm được điểm yếu của phụ nữ thì bạn đã nắm cả nữa thiên hạ rồi, điểm yếu của phụ nữ ấy mà, yếu lòng "

- Này, off được rồi

- Hẹn hò ở đâu, à mà qua đêm nhé

Chậc ! Nghe câu qua đêm sao thấy nao núng trong lòng...

- Rẻ trái rẻ phải cuối cùng cũng rẻ vào lòng anh..

- Nhảm lồn

Cụp !

Tiếng cúp máy chua chát dứt khoác..

Qua đêm ! Qua đêm à ! Qua đêm sao ?

Vy không còn là Vy của hôm qua nữa..là Vy của sau này.

Được, tôi lại phải đi ủi cái áo sơ mi trắng cất 8 năm chưa dám mặc..vì mặc sơ mi trắng nghe nói làm các em lo lắng.

Quần tây màu xám kèm với áo sơ mi trắng thì phải nói là các em gái chỉ có điêu đứng điên đảo đòi đ* ngay..

Nhìn vào gương đá mắt một cái..hoàn hảo!

Xuống lấy xe để qua đón cái Vy qua đêm..

Nhìn cái chìa khóa trên tay, nhìn lại cái xe wave ghẻ, nhìn lại bộ đồ mình mặc...

Đéo khác gì một thằng nhà quê với combo đồ tay đi wave ghẻ, ghẻ cỏn nhẹ, nó còn rách nát nữa...

Thôi lên thay đồ..quần đùi áo thun vậy....
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,160
Reaction score
480
Points
83
Chương 2
: Vy và Duy

Gượm đã, click vào link nghe đi, vừa nghe vừa đọc , nhạc phải nghe, không nghe đừng đọc. Có tai phone càng tốt

https://soundcloud.com/danielahearnmusic/nobody-jess-delgado

- Đang qua nhé

Tôi gọi báo một tiếng để nó chuẩn bị, cũng không xa lắm từ chỗ tôi bắt đầu đi. Đi 800 mét rẻ phải đi 200 mét rẻ trái đi thên 400 mét rẻ trái rồi đi thêm một tí 1000 mét nữa là rẻ phải rồi đi một tẹo 10m mét nữa tới chỗ nó ở.

Đúng địa chỉ này không nhỉ!?

Tôi tự nhủ khi đứng trước nhà nó, nhà khá củ kỉ và bẩn bị nhét vào cuối con hem mà oto không vào được.

Vy của Duyy đây sao !

Trời tối lại thiếu ánh đèn trong con hẻm khá nhỏ làm ngôi nhà nó ở trở nên ảm đạm hơn nữa, nhà có cái sân nhỏ cổng màu xanh, cửa bằng gỗ. Nhà cũ lắm rồi..như những năm chín mươi.

Hai ô cửa sổ cách cửa chính màu đen tuyền thật chẳng ăn nhập với cái màu xanh cửa chính tí nào.

Cửa sổ mở ra

- Đợi tí

Nó lật đật chạy ra mở cổng cho tôi, cái áo màu tím hai dây bóng loáng kèm cái quần cùng màu ngắn cũn để lộ hết cả đôi chân thon dài trắng nõn của nó khiến tôi quan ngại sâu sắc..

À đồ ngủ, đồ ngủ bọn con gái hay mặc khi ở nhà.

- Thay đồ đi

- Vô đi, chê nhà xấu à.

- Mày xấu, không phải nhà.

- Lồn, bao nhiu năm mắt mày vẫn cận nặng như thế hả

- Tâm trí tao bị cận, không phải mắt..

- Thôi mày đừng văn với tao

- Một là tao văng tục, hai là tao văn vẻ

- Tục đi đừng vẻ, tao không còn là Vy của Duy ngày xưa đâu

- Vy chưa bao giờ là của Duy cả

Nó ngước mắt lên lườm khi tay còn đang tra chìa vào ổ khóa, nó ngập ngừng như không muốn mở cánh cửa đó và cặp mắt đó như muốn nói " Thôi mày về đi " vậy..

Sự ngập ngừng của nó làm tôi thấy khó xử, tôi thẳng tính, chỉ thích nói sự thật. Nó không mở tôi leo cửa vào..xe ghẻ mà, không ngại mất đâu..

- Còn chưa mở cửa, nhìn tao làm gì

- Tự mở đi..

Nó ném chùm chìa khóa vào người tôi..

Sao cái khoảng khắc này làm tôi nhớ đến một đoạn nhạc tôi từng mê mệt đến độ đeo phone thúi cả tai một thời...

" Nobody save me like u...nobody crazy me like u...no...nobody "

~~

Vật vả mở ổ khóa trong với cái chìa rỉ sét muốn gãy làm đôi mới mở được..đẩy cánh cổng qua một bên tôi gượm lại..

Nhìn lại cái xe, nhìn lại mình, nhìn lại ngôi nhà này.

Tôi buồn, buồn cho cảnh ngộ này. Chúng ta đáng lẻ không phải như thế, đã một thời chúng ta không phải thế này, ngày chúng ta còn trẻ..chúng ta đã từng mơ mộng rất nhiều..

Bốn đứa đều có một mục tiêu là phải thật thành đạt..một ngày ngồi lại cùng nhau, kể về một thời trẻ dại..

Nhưng bây giờ ?

Tôi ở đây, nó ở đó. Trong căn nhà cả đời cũng chẳng bao giờ nghĩ tới..

Dắt xe vào vì dù sao hiện tại nó cũng là tài sản đáng giá nhất..giá trị kinh tế không cao nhưng giá trị lợi dụng vẫn tuyệt đối hơn là đi bộ..

- Ở đây lâu chưa

- Lâu hơn mày nghĩ

- Tao chưa nghĩ gì

- Cứ văn vẻ như thế mà vẫn cứ ế mốc cặc ra

- Văn là bản chất tâm hồn tao rồi. Gái quan trọng gì..

- Gái không quan trọng, tao quan trọng không

Nó nhìn tôi một cách nghiêm túc

- Ngoài Thư ra mày chưa bao giờ là thôi quan trọng

- Thư à , haha.

Giọng cười khinh khỉnh làm tôi khó chịu nên tôi gắt lại

- Im đi, vì dù sao cũng là tình yêu tuyệt nhất của tao thời trẻ.

- Bọn mình giờ già rồi Duy ạ. Đừng cứ mãi như thế nữa. Ngày hôm qua đã qua rồi..

- Tao không tiếc về ngày hôm qua, tao chỉ tiếc hiện tại thôi. Cố gắng bao nhiêu cuối cùng cũng vậy.

- Sao lại làm ở đó, tao tưởng ở Hà Nội mà, quán cf đâu.

- Go somewhere ?

Nó gập người nhẹ nhàng thả nữa điếu Esse xuống gạt tàn rồi đứng lên đi một mạch vào thay đồ.

Nhìn nó tôi biết, nó vẫn vậy. Chỉ là cố tỏ ra như thế thôi, từng ngón tay, từng cử chỉ, từng bước đi nó vẫn như thế, vẫn nhẹ nhàng, vẫn uyển chuyển. Vẫn đẹp như Vy năm nào thôi.

Chỉ là...gượng ép bản thân thành một thứ gì đó..giả tạo mà thôi

Ngồi nhìn điếu thuốc có dính chút son môi đỏ trên đầu lọc tôi lắc đầu..sexy nhưng không phải là nó..nó không nên thế.

- Đẹp đó

Tôi khen khi nó trở ra với cái quần bò ôm sát kèm áo thun có hình cô gái đang hút thuốc màu trắng ôm gọn vòng ngực nó..

Vẫn vậy, vẫn muốn khen nó lắm. Vì thật sự nó có thể đổi ngược câu " người đẹp vì lụa thành lụa đẹp vì người " được.

Nó đi ngang tôi khi tôi đang thẩn thờ trước những đường gợi cảm của nó...mùi thơm từ tóc nó phảng phất trong làn gió nhẹ khi nó di chuyển làm tim tôi lại lạc nhịp nữa rồi..

Nó ngồi một chân trụ một chân quỳ xuống xỏ đôi giày Nike màu trắng khiến vòng ngực nó đè lên hai đầu gối làm lộ một phần tư ra trên mép cổ áo lại nữa khiến tôi sắp điên lên mất...

- Thẩn thờ gì đấy

Nó ngoắc đầu làm mái tóc dài đen bóng hất qua một bên, mùi thơm cứ thế lại dồn dập đến thính giác cực nhạy của tôi...

Hoàn hảo !

7 tịu một shot tôi sẳn sàng nếu người ngồi đó không phải là nó.

- Điiii, hâm à, đực mặt ra đó

- Oh, lâu rồi không gặp, mày vẫn đẹp.

Nó cột đuôi tóc theo kiểu tôi thích, tóc đuôi ngựa buộc thấp thả hai lọn tóc hai bên mái tạo thành kiểu mà tôi thích nhất...

- Này, ai cho mày cột kiểu đó

- Cấm hả

- Không cấm được nhưng đừng cột kiểu đó..

Nó kéo cột tóc ra làm nguyên mái tóc nó xõa hết qua một bên vai..khiến nó càng trở nên quyến rũ hơn nữa..

- Đi thôi..

- Ê, đi biển không tao muốn đi dạo biển

- Đi biển Bạch Đằng à 1h sáng rồi??

- Đii vũng tàu đi

- Not today

- Hay thôi ở nhà đi, lười đi quá.

- Đi Biển nhé

- Điiii

Hai mắt nó sáng rực lên

- Ồ, lười nhỉ, có cái lồn. Đi

Tôi hếch mắt lên chọc quê nó.

Mà khoan đã, nó rủ tôi đi Vũng Tàu làm gì? 1 nam 1 nữ thế này sao?

- Hay để tao thuê xe đi Vũng Tàu mai về

Mắt nó lại sáng rực lên

- Duyệt

- Sợ chạy xe mệt quá mai lại không đi làm được

- Tao chạy

Tôi trợn ngược mắt nhìn nó hơi bất ngờ, nó cũng biết chạy oto rồi, mà cũng không có gì lạ..

Chậc ! Già hết rồi

- Có điều kiện

- Nói

- Phải kể tao nghe hết những gì xảy ra thời gian qua

- Mày kể trước

- Được, để thuê xe.

....

Tới lúc phải biết những gì cần phải được biết rồi..

Bổ sung 2.1

Vất vả lắm tôi mới thuê được một chiếc Kia Cerato 2016 để đi. Xe không phải không có mà tôi muốn làm gì thì cũng hoàn mĩ một chút..không nên để mất niềm vui vì một số ngoại cảnh ngoài tác động...vậy nên tôi cố thuê một chiếc thật sự tử tế để đi.

Tôi đi lấy xe và tất nhiên chi phí Vy nó lo, vì tôi không có tiền , hơi phũ nhưng là sự thật..mà cũng chỉ tại vì bởi nó là bạn thân tôi chứ nếu là người con gái khác tôi cũng không cho bỏ ra một đồng nào.

Bốn giờ sáng xe cộ và mua vài thứ linh tinh mới xong xui..

- Nhưng sao tao lại thấy nó nhạt nhạt

Vừa chạy tới chân cầu Sài Gòn thì nó nói như thế làm tôi cũng cụt mẹ hết hứng.

- Thế thì về, đơn giản !

- Ừ thôi về đi. Bốn giờ tới đó sáu giờ, ơ cũng được ngắm Bình Minh rồi về

- Vậy ngủ một lát đi

- Ơ sao lại ngủ, tao nhớ là mày thích nhất đoạn đi đường mà...

- Tao không biết, lần này mày cứ ngủ đi, tao muốn im lặng một chút

- Không ! Kể tao nghe mày làm gì ba năm qua đi.

- Không có hứng

- Có hứng chén tao không?

Tôi trợn ngược mắt nhìn nó, câu nói đó khiến tí nữa tôi lao luôn cả xe vào Suối Tiên và hãm hiếp nó ngay tại chỗ rồi...

Nhưng đó không phải là tôi, tôi không tầm thường như thế, tôi có thể chén cả nghìn em cũng được, nhưng không phải cách này. Không phải cách thỏa mãn cái tính dục của mình, tôi có chén thì ít ra cũng phải có chút gì đó thiên vị về tình cảm. Không có tình cảm, tôi không chén. Hai lần trước tôi chén hai em kia đều có lí do của nó, một lần là quan hệ xã giao và được khao. Một lần là điều đặc biệt.

Còn nó..mà thôi chắc chỉ là câu nói đùa..

- Thôi ngu rồi, đi đường Cát Lái nhanh hơn 30 phút không đi

Tôi đánh lãng qua chuyện khác..

- Kệ đi

- Mày thay đổi nhiều quá, bạo mồm hơn nhiều đấy

Xoẹt !

Nó bật cái zippo màu bạc mồi điếu Esse và đưa lên môi

- Gợi cảm đấy, tao thích nhìn phụ nữ hút thuốc.

- Chẳng ai giống mày, thích phụ nữ hút thuốc

- Thích nhìn, không phải thích

Tôi vừa chạy lại vừa cứ nhìn sang nó, một tay để bên cửa sổ gãy gãy điếu thuốc một tay cầm con XMas ôm trọn vào bụng..

Nhìn nó gai góc và mạnh mẽ một cách kì lạ..không! Con người này thật sự tôi không quen, thú thật ba năm qua..à không bao năm qua bọn tôi vẫn giữ liên lạc, vẫn nói chuyện vẫn gọi cho nhau vào những dịp đặc biệt nên tôi vẫn cứ nghĩ nó là Vy thôi.

Không phải thế này, thời gian làm nó gai góc quá.

- À Thư

- Im đi, đừng bao giờ nhắc lại một lần nữa

Tôi chen ngang ngay khi nó vừa nói đến tên Thư.

- Còn thằng mặt lồn kia sao rồi..

- Mày không liên lạc với nó hả

- Mày hâm hay sao, tao không rảnh

- Tao cũng vậy..

Cứ mỗi lần nhắc đến Thư là tôi thật sự khó chịu với nó, tôi không muốn nó cứ như thế, cứ nhắc đến Thư trước mặt dù bất cứ lí do nào.

Đang chìm trong im lặng và suy tư thì tôi có phone!

Phone lúc 5h sáng !??

Hơi e ngại tôi nhìn vào số trên màn hình lcd trên xe vì đang mở nhạc, nó tự kết nối cuộc gọi vào nên hiện lên luôn..

Tên anh VP hiện lên

Tôi ngơ ngác nhìn sang nó

- Ai vậy

- Anh VP đó

- Là ai?

- Người hôm mày gặp tao ở KS

- Thôi khỏi nghe đi

- Khách vip của tao đó

Nó xì một phát rồi mặc kệ tôi, thái độ đó tôi biết. Nó lại nhìn ra cửa sổ mồi điếu Esse mới, làn tóc nó cứ tung tăn nhảy múa bởi những làn gió luồn qua khe cửa khiến cả xe toàn mùi thơm của nó...

Tôi quên chỉnh chế độ loa thoại qua Phone, mà để luôn loa thoại qua BlueTooth trên xe, vì vậy đoạn nói chuyện tất nhiên nó không thể không nghe thấy..

- Em nghe anh

- Đang ở đâu đó em

- Em đang đi Vũng Tàu

- Có gọi đc bé Nhi không

Tôi liếc sang bên nó, nó thờ ơ như không nghe thấy gì.

Tôi vỗ vai nó, muốn hỏi ý nó nên trả lời thế nào.

Nó lắc đầu !

- Giờ thì khó đó anh, anh đi cái giờ này chỉ có thông em thì được

- Thông cái đầu mày, gọi cho anh thử xem

- Mà sao lại là nó, thiếu gì người, cần em xếp không, ngon hơn nó nhiều. Nó già như trái cà mà đại ca thích gì ta

- Không phải vấn đề đó, không có đi ngủ, anh muốn gặp cf hỏi vài vấn đề liên quan đến vụ của nó lần trước xem sao..

Tôi hơi giật mình, chợt nhớ ra câu ông Dương nói lần trước

N g ồ i s a u s o n g s ắ t !

Tôi nhìn nó, nó trợn mắt nhìn ngược tôi như bất ngờ vì không biết tại sao anh VP biết..

Tôi thì không để ý hôm anh Dương nói lắm

Giờ thì tôi mới ngờ ngợ ra

Tôi trả lời

- Anh, trước khi anh gặp nó anh gặp em trước, em cũng có chuyện muốn nói tí

- Khi nào em về

- Tối nay gặp bên quán Cf sát Ks đi anh.

- Có gì nhắn zalo anh.

Rụp !

Âm thanh tắt cuộc gọi !

Tôi quay qua nhìn nó, sự tò mò tăng lên một cách đỉnh điểm

- Nói nhanh đi trước khi tao ném mày xuống xe

- Mày dám

Tôi đạp thắng xe lết bánh một đoạn hằn vệt đen kéo vài mét. Mùi khét của cao su dội ngược vào cabin làm tôi vội kéo cửa kính xuống...

Tôi tắp xe vào lề

Nó một tay vịn tay cầm trên cửa sổ một tay nắm dây khóa an toàn

Nó trợn mắt nhìn tôi rồi quát lên

- Thằng choooo, mày điên rồi.

- Ừ, bố mày đang điên đấy

Giọt nước mắt trên mi nó lại rơi một lần nữa..
 
Last edited:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,160
Reaction score
480
Points
83
Chương 3
Nhạc chương 3 : Hurt - Mike Dignam

https://soundcloud.com/mikedignam/hurt

Nhạc phải nghe khi đọc truyện

#laduy #bttlg2 #dldn #hurt

Tiếng thắng xe khiến những người xung quanh đều quay lại nhìn…âm thanh khá hỗn độn giữa tiếng còi xe và tiếng la ó.

Tôi mặc kệ

Tôi nhìn nó…

Nó nhìn lại tôi với ánh mắt vừa sợ hãi vừa giận dữ. Mọi lần tôi sẽ lại áp tay lên đôi má mỏng manh và trắng tinh khôi của nó lau đi giọt nước mắt đó…

Lần này thì không

Vì tôi đang tức giận thật sự..

Cả đời tôi lăn lộn nhiều rồi, mọi ngành nghề tôi đã phải làm để sống, từ Bắc ra Nam tôi đi cũng một nữa , cư trú cũng một nữa của một nữa nơi tôi đi rồi. Nhưng kiên quyết một điều là tuyệt đối tay không nhúng chàm…

Chợt tôi nổi da gà …nhận ra một điều gì đó

Nghĩ lại mình đang bị cái quái gì vậy..cảm xúc của mình trẻ con quá

Nó đang làm Gái..
Mình thì điều Gái..

Cảm xúc tử tế của mình quá thừa rồi…quá hãm rồi

Chợt tôi thấy ân hận, một phút mât kiểm soát tôi thấy mình đánh mất một thứ gì đó trong lòng một thứ gì đó không nói ra được, một cảm giác gì đó khi làm người khác tổn thương…

Ân hận ?
Tiếc nuối ?

Lời xin lỗi có giá trị gì đâu khi bạn đã khiến người khác tổn thương rồi?

Nó vẫn ngồi im đó..

Sự hớt hãi đáng thương trên mặt nó làm Vy của ngày trước xuất hiện trong mắt tôi, cái lúc nó thất tình nó cũng như vậy, mỗi lần nó khóc tôi không kìm long được..sợ lắm

Sợ nhất là nhìn phụ nữ khóc, sợ hơn nữa là phụ đẹp khóc…

Phụ nữ khóc mà đàn ông đau lòng . Sợ là sợ như vậy…!

Tháo dây an toàn tôi xuống xe, mồi vội điếu thuốc đứng nhìn cánh đồng lúa trước mặt trầm tư , bỏ lại nó ngồi đó cứ khóc như thế.

Tiếng nấc của nó chạm vào tai tôi, tôi không đành lòng.

Nhìn điếu thuốc rơi khi tôi vừa thả xuống mặt đường cảm giác mọi thứ trở nên chậm chạp một cách lạ thường.

Tôi tiến đến cửa sổ phía bên phụ nó đang ngồi.

Tôi nắm cổ tay nó..

Nó giật ra tỏ thái độ

Tôi lại áp đôi tay nồng ấm lên hai má đỏ ửng của nó..

Nó để im

Tôi lau đi nước mắt đang lăn trên mi nó..

Chắc nó thích điều đó..cố gắng thế nào nó cũng chỉ là phụ nữ yếu đuối mà thôi..

Còn tôi ấy mà, người gì đâu mà dễ xiêu lòng trước những giọt nước mắt phụ nữ như thế..

Tôi gập người qua ô cửa sổ, bờ vai tôi chạm nhẹ vào ngực nó, nó lui người tránh nhưng không được, lưng ghế quá vững chắc. Tôi chồm tay tháo dây an toàn cho nó, lấy ít khăn ướt chạm nốt những giọt nước mắt thừa thải còn xót lại trên khuôn mặt nó..

Khăn ướt không nên lau trên môi, nhưng trên môi nó vẫn còn đọng lại vài giọt, tôi có thể bỏ qua. Nhưng không, tôi lấy ngón tay cái chạm nhẹ vào môi nó..

Khoảng khắc đó tôi nhìn nó, nó nhìn tôi..

Tim tôi đập mạnh

Không, không phải đâu. Chắc có lẻ lực hấp dẫn bởi bề ngoài của nó khiến tôi như bị cuốn vào thôi..

Không , tôi đã dặn lòng không bao giờ thích nó lại một lần nữa..

Tôi mở cửa xe, một tay đở đầu cho nó không phải chạm trần xe, một tay đở nó xuống..

Tôi dắt nó tới đầu xe , đèn vẫn chiếu sáng tít tắm đằng xa..tôi chỉ vào ánh đèn nói

- Có thấy điểm cuối của nó không?

- Làm sao mà thấy được

- Uh , ngày xưa cái tình cảm tao theo đuổi mày nó cũng như vậy đấy, chiếu sáng và xa tận chân trời

- Kệ mẹ mày, đéo liên quan và bây giờ không phải mười mấy năm trước, bớt nhắc đi. Cái thái độ của mày tao thấy hơi hãm rồi đó

- Mày là tao mày cũng thế thôi

- Chuyện đó tao phải báo cáo mày sao

Tôi tức tối lớn giọng

- Tao ít ra là bạn thân của mày

Nó im lặng một vài giây rồi nói

- Vì là bạn thân nên tao không nói

Tôi hiểu rồi. Đã hiểu

Tôi chậm rãi đút tay vào túi quần hai mắt nhìn mũi giày mình e ngại nói

- Tao hiểu rồi. Mà này từ giờ thôi gọi mày tao được không

- Anh em hả

- Tất nhiên là không , chưa bao giờ xưng hô thế, mà cũng không thích thế

- Đừng nói gọi như hồi xưa?

- Chắc chắn là vậy rồi

Nó quay sang nhìn tôi nói tiếp

- Có biết vì sao ngày xưa tao k thích mày không

Tôi quay qua trợn mắt nhìn nó, rít một hơi thuốc nói

- Lòng người khó đoán, làm sao biết được họ nghĩ gì

- Mệt lồn, đéo thích kiểu văn vẻ, nói bao nhiêu lần rồi.

- Ờ, sao , Nói !

- Mất hứng, đéo muốn nói nữa

- Tao với mày từng là cùng một loại người, bây giờ vẫn vậy, mày không cần cứng với tao làm gì, không thấy mệt à. Cuộc sống chỉ thay đổi hoàn cảnh, còn con người bản chất sao thì nó cũng chỉ vậy thôi. Mày cứ làm quá

Nó im lặng nhìn tôi, tôi lườm nó tỏ vẻ không hài lòng...

Nó trả lời

- Vì Duy quá ngok ngek. ( ngu, tác giả dùng từ này cho mình trông đở ngu tí )

Tôi...Ơ.dm,clgt.wtf#+%-(($×|)|?$

Im lặng, vì đéo biết trả lời sao

Nó lại nói tiếp

- Vì mày ngày đó không làm cho tao thích được, không phải là tao không thích, có chút gì đó. Nhưng nhiêu đó chưa đủ, tao thấy mày nhiệt tình, si mê, nhưng trẻ trâu quá mức. Có thể với các em gái khác là so cool nhưng với tao là so fool. Sau đó thì khác...

Nói tới đây nó khựng lại, nhìn sang tôi rồi lại mồi điếu Esse trầm tư..

Tôi tò mò hỏi

- Sau đó thì sao?

- Không còn sau đó nữa...

Đến đây tôi có chút bồi hồi nhớ về tuổi trẻ của mình.

Đôi khi nhiệt tình quá là cái dại...dại khờ quá lại thành ngu..một tình yêu dại khờ của tuổi trẻ..tôi lại nhớ tới nó thời đó

Thời còn trẻ và đẹp

Nhưng không dành cho tôi

Cảm giác thẩm thấu qua từng huyết mạch của kẻ văn chương như tôi khiến tôi không ngại ngùng buộc miệng nói:

" Vẽ lại khuôn mặt người
Họa vào trái tim ta"

Nó ngơ ngác nhìn tôi chưa hiểu, tôi bồi thêm

- Nhớ Vy của ngày đó..mãi chưa quên được

Nó thả điếu thuốc xuống lấy chân dẫm lên làm tắt lịm đi làn khói đang bay hờ hững. Nó vòng tay lại trước ngực hai mắt nhìn xuống mũi giày, một chân cứ day day tàn dư của điếu thuốc, nó ngồi một nữa phần lên đầu mũi xe..nhẹ nhàng nói

- Còn Thư thì sao?

Tôi im lặng không trả lời, tôi biết mình đang bị cuốn vào những nét đẹp của nó mà trở hết mất lí trí...

" Phụ nữ đẹp có khả năng làm cho đàn ông trở nên khờ dại "

Khoan đã ! Hình như đi lạc vấn đề rồi, mà không phải, là tôi cố tình, cố tình dìu dắt cơn giận của nó cho hạ hỏa bằng nhũng lời tình cảm như thế, giả dụ xuống xe mà đã hỏi tới tấp thiết nghĩ một là nó không trả lời mà còn tức giận hơn, hai là sẵn sàng gọi taxi đi về. Có lẻ vậy

Tôi quay sang chậm rãi nói

- Đi tiếp nhé , không thì không kịp bình minh đâu

Nó gật đầu, tôi lại mở cửa cho nó lên xe.

- Vừa đi vừa tâm sự có lẻ thú vị hơn nhỉ..

Tôi nói xong nhìn nó, nó không trả lời. Tôi cài dây an toàn cho cả hai rồi tiếp tục hành trình..

Chưa kịp hỏi thì nó đã lên tiếng

- Chẳng muốn nói tí nào, nghĩ là thấy mệt mỏi rồi

- Không muốn nói thì thôi không cần phải nói, tao tự tìm hiểu

Nghe tôi trả lời nó nhếch mắt tỏ vẻ nghi ngờ nhìn tôi

- Mày tìm..

Chưa đợi nó dứt câu tôi chen ngang

- Thôi cái ngôn ngữ mày tao đi.

- Mắc đéo gì, tao thấy thoải mái

Nó ngang ngược trả lời, tôi cũng thôi chẳng buồn nói nữa, im lặng nhìn xa xăm chạy xe.

Nó lại có vẻ không chịu được sự im lặng nên lên tiếng

- Có thật sự muốn nghe không

- Luôn luôn

---

Nó nói tiếp

- Có nhớ cái stt tao up cách đây 4 năm sau " vụ đó " không?

- Sau vụ Thư hả

- Ừ

- Stt gì mà " Có lẻ lần này và mãi mãi không còn gì nữa " kèm cái ảnh m đứng ở tầng 14 bên Úc đó hả, phải k ta.

- Vậy có nhớ vụ ba tao mất thế nào không ?

- Ổng treo cổ tại nhà, hic

- Sau đó

- Mẹ mày ốm, mày phải về VN .

- Sau đó

- Sau đó mày không còn nói thật nữa, ngay cả vụ thằng Khoa

- À, ừ...thì vậy đó

- Vẫn chưa hiểu vì sao lại dính án

- Không dính án

- Chứ ngồi sau song sắt ông Dương nói là sao

- Xém thôi

Dứt câu nó quay sang nhìn tôi, ánh mắt nó như muốn nói điều gì đó, rồi lại thôi. Nó lại mồi điếu Esse chậm rãi rít từng hơi..cũng phải ba bốn hơi thuốc như thế mới nói nên lời.

- Tao..

Tôi quay qua nhìn nó, thấy nó có vẻ hơi nghẹn trong lòng, chắc là khó nói lắm.

Giọng nó run rẩy lẩm bẩm từng từ

- Tao bán trinh 12000 AUD...

Tôi trợn ngược mắt lảo đảo tay lái, tôi thở không nổi..tôi shock.

Tuột huyết áp ! Mồ hôi túa ra như mới tắm xong..hai tay tôi run rẩy , chân tôi không đạp ga nổi nữa...

Tôi tấp xe vào lề, gục mặt vào tay lái , cần nghỉ ngơi một chút..

Tiếng nấc âm ỉ bên tai...

Tôi cố gắng lấy sức quay sang nhìn nó mặc dù đầu vẫn dựa vào vô lăng. Tiếng còi xe kêu in ỏi vì tôi dựa vào đó..

Âm thanh hỗn loạn len lỏi trong từng sợi dây thính giác khiến tôi trở nên mệt mỏi hơn nữa

Tôi nhìn nó với ánh mắt thương nhất có thể..

Tiếng nấc của nó

Khuôn mặt của nó

Nó là Vy.

Vy của Duy ngày đó..

Vy của Duy lại khóc rồi..

" Tuổi trẻ thật buồn, tìm được nhau giữa bảy tỉ người, chạm nhẹ một cái, buông hờ...rồi thôi. "

Trời bất chợt đổ cơn mưa...
 
Last edited:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,160
Reaction score
480
Points
83
Chương 4
: Mưa hay Nước Mắt
Nhạc nên nghe khi đọc
N o v o A m o r- A n ch o r
https://soundcloud.com/mrsuicidesheep/novo-amor-anchor
----
Trời bất chợt đổ cơn mưa…
Rạng đông không ló dạng..
-----
Chỉ một chút nữa thôi là tới bãi sau Vùng Tàu rồi…
Nhưng không kịp rồi, cuộc sống là như vậy mà phải không?
Đi muộn thì sẽ trễ giờ , tới sau thì luôn đau hơn tới trước..
- Nhưng mà bán trính thì liên quan gì tới…
Nó chặn ngang họng tôi
  • Bị bắt một đường dây lớn, trong đó có tao, đường dây cả trăm ngàn đô, lên báo đấy..
  • Sau đó thì sao
  • Tao bán cho ông Dương...
Tôi giật thốt lên
- WHAT THE... ???
Tôi nói tiếp
  • Ông Dương khách sạn tao?
  • Thật không thể tin nổi..
  • Lúc bị hốt là bên Mã Lai, tao vẫn chưa hiểu sao ở bên đó lại bị công an bắt được tao bán dâm. Trong khi tiền chuyển lúc ra sân bay rồi có cầm tiền mặt đâu, vậy mà vừa xong là cửa phòng bị mở ra rồi tao với ông Dương bị bắt về. Sau đó ông Dương lo mọi thứ, muốn xóa án thì tao phải chấp nhận điều kiện của ổng. Không thì về VN phải đi nghe nói đâu đó gần chục năm.
  • Điều kiện gì
  • Làm gái cho ổng. ( là đào riêng của Dương và chấp nhạn điều đi theo ý ổng )
  • Địt mẹ súc vật, tao sẽ giết nó
Tôi giận giữ hét lên. Lúc đó máu tôi dồn lên não cực độ rồi, tôi đứng trước mặt chắc tôi cầm dao xiên nó thật chứ không đùa đâu. Điên lắm, tôi điên vì biết con bạn mình bị gài rồi..
Tôi đã nói rồi, nó cũng chỉ là con Vy thôi, chỉ cố tỏ ra mạnh mẻ để che đậy đi những thứ xấu xa này., bản chất nó cũng chỉ là con Vy, chỉ là con Vy thôi.
Nó kiêu kì nhưng nó không phải hạng người dễ bán rẻ bản thân như thế...
Đang trong cơn điên cùng cực, điều tôi nghĩ duy nhất lúc đó là lên xe chạy về ngay SG rồi thua đủ với thằng chó chết đó một phen. Tôi đéo cần công việc đến mức như vậy, tôi cũng đéo ngại bọn nham hiểm một tí nào...
Nó biết tôi giận dữ, ngoài Thư ra có lẻ nó hiểu tôi hơn ai hết...
- Calm down..
Tôi liếc mắt qua nó...đạp ga nhanh hết sức có thể, từ bùng binh ra bãi sau vũng tàu chưa được hai phút..
Kettttt
Tiếng xé của vỏ lốp ma sát mặt đường vang lên
Tôi dừng xe..
Mở cửa bước xuống..
Đi một hướng ra thẳng biển, bỏ lại sau lưng tất cả
Bỏ lại nó, bỏ lại nổi buồn, bỏ lại sự tức giận, bỏ lại tất cả, tôi vô hồn cứ thế bước đi dưới cơn mưa…
“ Trời bên ta đang mưa..dường như ta thấy nàng đang khóc “
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Những đợt sóng cứ thế mà vỗ bởi những cơn gió, bởi cơn mưa đang rỉ như những giọt nước mắt của nó…
…Của tôi nữa..
Tôi khóc !
Khóc cho số phận mình, khóc cho nó …"khóc cho cả Thư nữa" .
" Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi "
Khoảng khắc này, tôi cảm thấy buồn một cách không thể tả được, buồn như của một kẻ thất tình, buồn của một kẻ vô phương, buồn của một kẻ ngu dại..tôi là vậy đó, không có gì, không có gia đình, không có người thân, không có gì cả…nothing..
Vì sao tôi buồn, vì đơn giản những người nào tôi coi là thân cận đều không được may mắn. Những người tôi yêu thương đều không được trọn vẹn…
-----
Bố tôi…ông mất từ lúc tôi còn trong bụng mẹ.
Bà tôi..bà mất khi tôi mới vừa trưởng thành,vừa cảm nhận được mọi thứ, vừa hiểu được giá trị của sự mất mát là gì, bà ra đi lúc tôi 14 tuổi. Số 14 tôi xăm sau lưng là lí do. Bà là người chăm tôi từ nhỏ, bố tôi mất mẹ tôi đi tu biền biệt 10 năm mới về. Gia đình dòng họ tôi không một ai nghèo về kinh tế cả…Nhưng tất cả đều nghèo về tình cảm…với nhau
Mẹ tôi..ha tôi còn 1 lần chưa được bà đưa đón đi học. Toàn bộ là bác xe ôm gần nhà tới năm lớp 10 thì tôi tự đi xe riêng. Từ nhỏ tới lớn tôi không thiếu gì, chỉ thiếu tình cảm..một tình cảm chân thật từ gia đình…
Còn Thư nữa..người mang đến cho tôi cái thứ mà tôi chắc khôgn bao giờcó được nữa, một cái tình yêu, một cái tình cảm thật sự. Một cuộc tình mà tôi trân trọng nhất cuộc đời mình, một cái tình yêu cả muôn vạn kiếp sau chắc có lẻ không còn có được như thế nữa..
( Nói luôn ở đây cũng không sao, nhưng mọi người nên đọc bộ mối tình đầu sau bộ này để hiểu hơn, tôi cũng muốn nói lắm nhưng dặn lòng phải giữ lại, giữ cho 1 bộ Mối Tình Đầu hoàn hảo nhất và tuyệt vời nhất để tặng Thư)
Rồi sau đó..
không còn sau đó nữa..không còn gì nữa..hết rồi
Ổn? Định nghĩa ổn của tôi cũng chưa biết phải như thế nào gọi là ổn nữa, không có sóng gió thì không phải cuộc sống của tôi, không có sóng gió thì không có La Duy ngày hôm nay..
( rõ hơn về tác giả chắc cũng để dành đất cho bộ MTD vậy, ở đây tập trung đở lang man )
Vậy đấy, tôi khóc là vì vậy, 1 hành trình xuyên suốt từ xưa đến nay lùa về tâm trí tôi..lẻ đương nhiên dù gai góc tới đâu tôi cũng phải rơi nước mắt mà thôi.
Tôi quỳ gục 2 chân xuống bãi cát lầy lội vì nước mưa kèm sóng vỗ tạo thành 2 lỗ hõm xuống, 2 tay tôi chống xuống rồi tôi gục ngã…
Tôi nằm thả mình ra đó. Mặc kệ sóng vỗ , mặc kệ mưa, mặc kệ nước mắt đang rơi..mặc kệ tất cả…
---
Kệ cả mày…người mang lại cho tao quá nhiêu đau thương..
Mày đứng đó..mày ra khỏi xe từ khi nào tao không biết nữa..
Mày nhìn tao..mày khóc…
Tao nhìn trời..tao cũng khóc…
Tao mệt mỏi lắm rồi , từ đầu tao phớt lờ đi mọi chuyện có lẻ tốt hơn.
Không chỉ đơn giản vì mày bán trinh tiết của mày mà tao trở nên như thế này, mà là tất cả kí ức đau buồn nó lùa về một lúc
..tao không chịu nổi.
Tao chấp nhận trở thành thằng yếu đuối lần thứ “2” trước phụ nữ khóc lóc như trẻ con..
Bà tao , người tao thương nhất mất đi tao cố gắng không khóc để bà không phiền lòng, nhưng…lần đầu tao khóc mày rõ mà..tao không kìm được…lại lần này nữa.
Tao không gào, không hét, không la lối…
Tao cứ nằm đó..để nước mắt lăn dài trên mi mà thôi….
Tiếng nấc của mày hòa cùng âm thanh của mưa khiến tao càng không chịu nổi nữa…
Hãy lại đây, ngồi cũng được, nằm cũng được, vỗ về con tim tao một chút
" Lại với tao trong những cơn sóng vỗ
Vỗ về tao cho qua những u sầu
Lại đây…kề bên tao."
- Đừng buồn..
Âm thanh trong trẻo của nó len lỏi xuyên qua từng hạt mưa rớt vào tai tôi…
Tôi nhìn nó…dơ tay lên
Nó bước đến nắm tay tôi kéo tôi đứng lên…
Nhưng sức của nó không kéo nổi tôi..tôi kéo giật ngược nó về phía mình , nó ngã vào người tôi.
Tôi ôm nó trong cơn mưa ..cơn mưa bất chợt..cơn mưa vô tình..nhưng là cơn mưa đau lòng…cơn mưa của nốt nhạc buồn.
Lần đầu tiên tôi ôm nó vào lòng, lần đầu tiên tôi khóc trước mặt nó và cũng là
…lần đầu tiên tôi nắm tay nó và nó ôm tôi…
Tuy buồn, nhưng tôi cứ muốn như thế mãi
Nằm ôm nó trên những đợt sóng vỗ, mặc kệ tất cả .
Nhìn đời , nhìn mưa , nhìn tổn thương, nhìn người mình đã từng thích ..
Tôi nói trong bất lực..
  • Hay lại về Đà Lạt thôi
  • Mày đã thề không bao giờ về đó sống nữa rồi
  • Anh sẵn sàng bỏ quy tắc nếu em muốn
Nghe tôi nói thế Vy có vẻ cảm nhận được sự chân thành trong mắt tôi.
Vy ngước lên nhìn tôi với ánh mắt long lanh bởi những giọt lệ đã rơi quá nhiều, giọt mưa vẫn còn đọng trên những sợi tóc…
- Thật sự là không....
Tôi cắt ngang
  • Đối với anh không gì là không thể
  • Đời anh đã quá nhiều mất mát ở đó rồi, em không muốn anh bận lòng thêm về cuộc sống của em nữa...
Tôi không trả lời mỉm cười đưa tay ôm nó vào lòng vỗ về...
...những giọt mưa lạnh lẻo cuối cùng hòa vào ánh sáng âm u của một ngày đầy giông bão buông xuống...
Rạng đông không ló dạng
.....
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom