Full Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 2/4/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Nội Dung Truyện : Đời Sinh Viên Khổ Nạn
    Bạn đã thấy thầy giáo nào lại sai tân sinh đáng yêu của mình nhảy vào trong hồ vớt giày lên cho mình chưa?


    Theo lời các anh chị lớp trên nói thì: “Người này không thể nói lý, ngôn hành không thể tưởng tượng, người này ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của bọn anh!!”


    Lời nói của những người từng trải đúng là rất thấm thía, cực kỳ quan trọng.


    Tôi nghe mà gật đầu lia lịa, các anh chị ơi, cho em ôm một cái nào… em rất hiểu anh chị!


    Các anh chị yên tâm mà đi đi, anh chị đã ngã xuống trước rồi, bây giờ đến bọn em nối nghiệp.


    Bốn năm đại học của tôi, nhất định sẽ bị hủy hoại trong tay ông thầy giáo hắc ám này rồi.


    Mẹ tôi nói với tôi rằng, đại học không thể so sánh với trung học được, mọi việc phải khiêm tốn thận trọng. Nhưng mà… tôi khiêm tốn thận trọng nổi sao trời?


    Nếu trời cao cho tôi một cơ hội nữa, tôi chỉ hy vọng có thể nói rằng:


    “Xin hãy trả cuộc sống ‘khiêm tốn’ lại cho tôi.”


    Đọc truyện này hài hài kiểu bị điên ấy, buồn cười lắm. Tình cảm thì thôi không cần phải nhắc tới. Cứ tập trung vào mấy cái hài hài là được. Công nhận là về tình cảm thì không hay còn mấy cái còn lại thì buồn cười...
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Ngày Đầu Tiên Nhập Học

    Hôm nay là ngày phải đến Nam Khai nhập học, tôi nhét lung tung mấy tờ giấy cần khi nhập học vào ví tiền. Mẹ liếc nhìn tôi một cái, dặn dò:


    “Đại học không thể so sánh với trung học, có bao nhiêu tài năng phơi bày hết ra, con nhất định phải khiêm tốn” – tôi rất đồng ý với quan điểm của mẹ, chân thành gật đầu sau đó chạy đi.


    Trên xe bus, tôi bất giác nhớ lại những gì đã trải qua sau kỳ thi đại học, rồi tôi lại thở dài. Vưu Dung tôi học tập chăm chỉ nhiều năm qua như vậy để thi vào một trường đại học trọng điểm vì cái gì chứ? Còn không phải để tìm một người giống anh trai của Điều Thuận sao. Tôi vốn nhắm ghi danh vào trường của Tống Tuấn, vất vả lắm mới nhờ được bạn bè nghe ngóng anh ta tính ghi danh vào Nam Khai, ai ngờ sau khi Tống Tuấn biết được tôi cũng báo danh vào Nam Khai thì lập tức sửa nguyện vọng thành Chiết Đại.


    Đến Nam Khai, dọc đường đến nơi đăng ký, nhìn sinh viên mới đều đi cùng cha mẹ, tay cầm túi lớn túi nhỏ, thỉnh thoảng mới thấy vài người một mình đến báo danh. Nhìn thấy một sư huynh đẹp trai nhiệt tình đi đến kéo hành lý ột bạn học nữ, chủ động yêu cầu dẫn cô ta tới chỗ ghi danh cho tân sinh, tôi mới giật mình, sao tôi lại không nghĩ tới việc này chứ, thất sách thất sách thật, tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội này vô ích. Tôi vội vàng lao đến căng tin mua chậu rửa mặt, tay cầm chậu rửa mặt nửa ngày mà không có vị đàn anh đẹp trai nào đến hỏi thăm, mắt lại thấy một tân sinh mang hành lý nữa được đón đi. Cuối cùng tôi nổi giận, lao đến căng tin mua một hơi ba cái chậu nữa. Vất vả cầm một lúc lâu, rốt cuộc lúc sắp đến chỗ báo danh tôi cũng khiến ột vị đàn anh chú ý, tôi kích động khi thấy anh ta bước nhanh đến chỗ mình, thấy hắn ân cần hỏi:


    “Em mang chậu đến cho căng tin ký túc xá tân sinh phải không? Có cần anh giúp đỡ gì không ?”


    “Thị giác tốt thật đấy, không cần, anh ra chỗ khác chơi đi.” – Tên nhóc con, đừng cậy mình đẹp trai, hừ, tôi nhớ cái mặt anh rồi….


    Sau đó, tôi một mình đến đăng ký, nhận một đống tài liệu đặt trong chậu rửa mặt, ôm nó đi đến ký túc xá.


    (Tái bút: Vì nỗi oán hận với vụ nhập học, bốn năm sau đó lúc tôi tiếp đón tân sinh viên, tôi chỉ tiếp những ai mang chậu rửa mặt đến, nhưng lại chẳng tìm được tên nào cầm một lúc bốn cái chậu rửa mặt giống mình.)


    *


    Tôi là người cuối cùng đến ký túc xá đã được phân, đặt chậu rửa mặt lên trên giường, chiếm lấy một cái giường bên trên cạnh cửa sổ. Lúc này, cô nữ sinh ở giường dưới chủ động chào hỏi với tôi: “Xin chào, mình là Dư Lâm, ở Chiết Giang.”


    Đúng là một cái tên hay, tôi nhiệt tình bắt tay với cô ấy: “Tôi gọi là Vưu Dung, người ở thành phố này.”


    Nữ sinh trên giường đối diện cũng xuống dưới, tự giới thiệu nói: “Mình là Cổ Họa, cũng là sinh viên thành phố này.”


    Chỉ còn lại nữ sinh ở giường dưới đối diện tôi, nhìn qua, đây đúng là một đại mỹ nữ, trong lòng tôi không khỏi nảy sinh chút ghen tị của con gái. Cô ấy dường như hơi ngại ngùng, thấy ba người chúng tôi đều nhìn về phía mình, cô dịu dàng nói:


    “Mình là Phạm Thái, người Giang Tô.”


    Ngay đến cả giọng nói cũng dễ nghe đến vậy, ông trời ơi, chẳng công bằng gì cả….!


    Mặc dù tướng mạo có ba bảy loại, nhưng mà xét về chiều cao, bốn người trong phòng chúng tôi đều không cao đến 1m6, nói chung tâm lý cũng cân bằng được đôi chút. Vừa nói chuyện chưa được vài câu, lúc này một nam sinh bước vào, anh ta nhìn lướt qua tôi, Dư Lâm và Cổ Họa, sau đó rạng rỡ chuyển mắt sang Phạm Thái. Thôi xong, hoa tươi xuất hiện, tôi tự động biến thành lá cây, may mắn là lá cây không chỉ có một mình tôi!


    Nam sinh hỏi Phạm Thái: “Ngăn tủ của em ở đâu?”


    Phạm Thái chỉ xuống dưới, nam sinh giúp cô đặt chậu rửa mặt xong mới quay sang ba người chúng tôi: “Tôi là Chu Hữu, lớp trưởng năm thứ hai.”


    Cổ Họa lịch sự lại gần nói chuyện với hắn, còn tôi và Dư Lâm hai người bất động tại chỗ, tôi liếc mắt nhìn Dư Lâm, thấy cô nàng hai tay khoanh trước ngực, lừ mắt nhìn Chu Hữu, trên mặt viết: ‘Anh có thích chết không! Ai cần biết anh là ai chứ!’


    Thật ra Dư Lâm cũng khá xinh, cô thuộc tuýp mặt tròn đáng yêu, còn Cổ Họa lại có vẻ đoan trang. Ngược lại, dường như tôi không có gì đặc biệt, cũng có người nói tôi giống cái này cái kia, giống con gái thì thôi bỏ qua đi, nhưng có một bác nói tôi giống một minh tinh nam nào đó. Tôi nói bác ơi, mắt bác không tốt thì cũng đừng tùy tiện khoe ra, nói tôi giống con trai tôi cũng nhịn, tức nhất là còn nói tôi giống Triệu Bản Sơn! Mọi người nói xem, ngoài việc tôi thích ăn cật ra, tôi với ông ta rốt cục có gì giống nhau nào?!


    Lắc đầu, tôi cũng nhanh chóng đánh giá Chu Hữu, dáng người thuộc loại trung, diện mạo khủng khiếp khỏi phải bàn, có vẻ giống cái bánh (cũng tức là rất tròn rất phẳng), hơn nữa lại là bánh bò rắc vừng (trên mặt ngoài tàn nhang còn có mụn trứng cá). Hừ, mặt còn chẳng bằng tôi, mặt tôi ít nhất còn giống người, hắn thì giống cái lương khô! Tay chân hắn nhanh nhẹn, đầy tham vọng, ngày đầu tiên đã nhắm vào Phạm Thái, vậy cũng đừng trách tôi thực vật hóa rồi lại động vật hóa hắn – ví hắn như con cóc –.


    Chu Hữu mới xã giao vài câu với Cổ Họa đã lại quay sang Phạm Thái, vẻ mặt tươi cười, vừng rắc trên khuôn mặt như cái bánh kia không ngừng run rẩy, phù lên như cái bánh bao. Đúng là không nhìn được nữa, lát nữa tôi còn phải ăn cơm, ra ngoài đi dạo khôi phục lại sự thèm ăn thôi. Trước khi ra khỏi cửa nhìn qua chậu rửa mặt của Phạm Thái, thì ra chậu rửa mặt phải được đàn anh mua cho, tinh thần sa sút….. tôi cúi đầu đi ra khỏi phòng.


    Lắc lư nửa ngày trong khuôn viên trường, cho đến khi đi đến bên một hồ nước, xa xa nhìn thấy trên cầu có mấy chữ lớn “Câu cá Bơi lội Trượt băng”. Hơn nữa lại nhìn thấy một người đang thả câu bên hồ, tôi chạy chậm qua, thấy một người đàn ông đeo kính. Anh ta ước chừng hai tám, hai chín tuổi, da dẻ trắng nõn, đằng sau cặp kính là một đôi mắt đen láy sáng ngời, phong thái nho nhã giống như thư sinh thời cổ đại, cả người toát lên hơi thở của văn nhân, lúc này anh ta đang ngồi bên bờ hết sức chăm chú.


    “Có cá sao ?” Tôi hỏi anh ta.


    “Chắc là có.” Anh ta không quay đầu lại nhìn tôi.


    “Nửa ngày nay anh không câu được con nào mà.”


    “Ừ, rèn luyện tình cảm thôi.” Anh ta vẫn nhìn vào mặt hồ, không quay đầu.


    “Vậy tôi đi bơi.”


    Nói xong, tôi đi đến căng tin, lúc quay người thoáng thấy người đó rốt cuộc cũng quay lại nhìn tôi. Bị khí chất thanh xuân của tôi hấp dẫn rồi sao?! Ha ha ha…


    Mua một cái áo tắm ở căng tin bên hồ, sau khi thay đồ xong đi đến bên cạnh người đàn ông kia, trước khi anh ta kịp phản ứng, tôi liền nhảy tùm xuống nước. Lúc nhỏ tôi thường xuyên bơi trong hồ ở công viên, cũng không cảm thấy nước lạnh, chỉ cảm thấy nước ở đây tương đối bẩn. Gã đàn ông nho nhã kia chăm chú nhìn tôi một lát, sau đó hỏi:


    “Biết lặn không?”


    Thấy tôi gật đầu, anh ta thu cần câu lại, nói:


    “Có thể ngó giúp tôi xem dưới đáy hồ có cái giày nào không ?”


    Tôi do dự một chút rồi lao ùm một cái xuống nước, tầm nhìn của hồ nước rất thấp, nhưng may mắn là khi tiện tay sờ dưới đáy hồ thì tôi chạm vào một cái giày. Tôi vừa trồi khỏi mặt nước thì lập tức liền sững sờ, cánh tay cầm giày giơ lên giữa không trung, trong nháy mắt như vậy trên bờ đã có một đám đông xúm lại. Tôi còn chưa làm rõ được tình hình thì hai bác bảo vệ đã xuất hiện, kéo tôi lên bờ. Tôi đờ đẫn cầm cái giày, gã đàn ông câu cá chạy vội đến nhận như vớ được vàng. Bác bảo vệ khiển trách tôi:


    “Chỗ này cấm câu cá bơi lội!”


    “Cấm? Không thể nào!”


    Tôi kéo bảo vệ đi đến chỗ cái biển, vừa mới đi được hai bước thì nhìn thấy một nam sinh lấy xe đạp, trong tay cậu ta cầm hộp quà được bọc đẹp đẽ đạp xe rời đi, mà chỗ hắn vừa mới dựng xe đạp vừa vặn chắn mất chữ :“Cấm!”


    “Cậu…. cậu… đứng lại cho tôi !” Tôi hét lớn, định đuổi theo, ai ngờ tên nam sinh kia chỉ quay đầu liếc tôi một cái, cơ bản không xuống xe mà đạp xe đi nhanh như chớp. A… a…. hắn chạy trốn! Thật ra thì tôi cũng muốn chạy theo, nhưng xem xét đến việc tôi đang mặc áo tắm, lúc chạy sẽ dẫn đến hậu quả rất xấu nên tôi cũng chỉ đành nhận tội!


    Lúc này gã trai thả câu đi đến đỡ lấy tôi, an ủi tôi:


    “Bạn học đừng sợ, chuyện nhỏ thôi mà!”


    Vừa nhìn thấy anh ta, tôi đột nhiên nhớ ra, vội vàng chỉ vào anh ta nói với bảo vệ:


    “Tôi tố giác, tôi tố giác! Anh ta còn câu cá đấy!”


    “Thầy Võ, thầy câu cá ?” Bảo vệ nghi ngờ hỏi.


    Thầy Võ? Không thể nào, giáo viên biết mà vẫn cố ý vi phạm sao?! Nếu không thấy anh ta câu cá, tôi cũng sẽ không rơi vào tình hình bây giờ! Tôi giận dữ nhìn cái người được gọi là ‘thầy Võ’ kia, anh ta nhìn tôi, nói với bảo vệ:


    “Vâng! Tôi câu! Tôi và em này sẽ cùng đến chỗ giáo vụ giải thích, các anh đi về trước đi!”


    May mắn là anh ta còn có lương tâm!


    Sau khi thay xong quần áo, đám người cũng bị bảo vệ giải tán, thầy Võ và tôi cùng đi đến chỗ giáo vụ. Thỉnh thoảng tôi còn cay đắng quay đầu nhìn lại cái hồ mà có lẽ suốt đời tôi cũng sẽ không bao giờ quên.


    (Ghi chú: Cái hồ đó có lẽ tích lũy nỗi oán hận cực đại của tôi nên sau nhiều năm, chỉ có người trượt chân rơi xuống hồ chết chìm chứ không có người nào bơi bội ở đây! Mà cái chữ ‘CẤM’ bên hồ kia không chỉ phóng đại gấp đôi, hơn nữa lại còn ghi thêm cả phiên âm Hán ngữ nữa! (có lẽ bọn họ cho rằng tôi bị mù chữ…)
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Hai Kẻ Thù Lớn

    Ngày đầu tiên ghi danh đã xảy ra chuyện đấy, có thể đoán được cuộc sống ảm đạm của tôi suốt bốn năm sau đó. Đại học của tao ơi, mày thật là khổ, hoa còn chưa nở mà đã héo tàn rồi. Tất cả phải oán trách tên thầy giáo đáng chết kia, hắn cứ như vậy mà bóp chết tôi trong cái chậu hoa!


    Thầy Võ thấy vẻ mặt tôi uể oải, giống y như đến ngày tận thế, liền chủ động hỏi tôi:


    “Sinh viên mới hả?”


    “Sinh viên mới thì sao?” Thái độ của tôi rất không tốt.


    “Ngày đầu tiên nhập học không tệ!”


    Sao tôi lại không thấy thế nhỉ!


    “Lần đầu tiên gặp một sinh viên thú vị như em!”


    Lần đầu tiên tôi gặp một giáo viên không biết xấu hổ như anh! Tôi hung hăng trừng mắt với anh ta, anh ta dường như làm ngơ, tiếp tục nói:


    “Lát nữa đến chỗ giáo vụ nên kiểm tra xem em có đủ thông minh để học ở đây không. Đúng rồi, em tên là gì?”


    “Không cho thầy biết!” Tôi đã tức giận đến phun lửa.


    Trong lúc nói chuyện, chúng tôi đã đi đến cửa phòng giáo vụ. Anh ta lại dặn một câu:


    “Tùy cơ ứng biến nhé!”


    Sau đó chúng tôi đi vào.


    May mắn sao, hiệu trưởng là một người mặt mũi hiền lành. Vừa thấy vẻ mặt của ông là biết sự tích của tôi ông đã nghe qua. Ông thông cảm nhìn tôi một cái, sau đó chuyển sang thầy Võ:


    “Em ấy là sinh viên mới, có thể tha thứ, vì sao cậu biết rõ ở đấy không thể câu cá mà còn làm?”


    “Tôi câu cá ở đâu?” Thầy Võ lý giải.


    Tôi choáng! Kẻ nào đây?! Trong tay còn cầm cần câu? Người mà anh gọi là thông minh tài trí đang giả ngu ra vẻ ngố đây. Mau lấy tài liệu ghi chép lại, đây là khóa học đầu tiên khi lên đại học!


    Hiệu trưởng cũng lắc đầu, lúc này thấy thầy Võ nhấc chiếc giầy kia lên, hợp tình hợp lý nói:


    “Rõ ràng dễ thấy là tôi câu giầy mà! Thầy cũng biết là cái hồ kia làm gì có con cá nào?”


    Nói xong, anh ta còn nghiêng đầu nháy mắt với tôi.


    Tôi thiếu chút nữa thì tức không thở được, anh thấy tôi bơi trong cái hồ mà ngay cả cá cũng không sống được mà lại không ngăn cản tôi, anh cũng không sợ tôi bị sặc chết sao! Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, đến nỗi mắt cũng sắp bị lác rồi. Thấy tôi bơi, thân là giáo viên không khuyên can thì thôi, lại còn vô sỉ lợi dụng sinh viên không biết, kêu nó đi vớt giầy, quả thực đúng là ‘Cầm thú’ trong ‘Cầm thú’. Tôi quyết định gọi hắn là ‘Cầm thú’!


    “Chuyện của cậu đợi sau sẽ nói.” Hiệu trưởng bất đắc dĩ quay sang tôi.


    “Còn em sao lại thế này?”


    Hiệu trưởng vừa hỏi như vậy, đầu của tôi ngay lập tức quay vòng, nếu tôi trả lời em không thấy được cái chữ ‘Cấm’ kia, hơn nữa còn có giáo viên xúi giục, chẳng phải sẽ bị đồn thổi là đứa ngốc thiểu năng sao? Liếc mắt lại thấy ‘Cầm thú’ đang nhếch miệng nhìn tôi, tôi hít sâu một hơi, cũng hợp tình hợp lý nói:


    “Em vốn là muốn tự sát!”


    Chỉ thấy hiệu trưởng ngạc nhiên, liếc mắt lại thấy ‘Cầm thú’ ám chỉ đồ bơi trong tay tôi, tôi ho khan một tiếng, tiếp tục nói:


    “Chẳng qua đúng lúc muốn tự sát thì em mặc áo tắm thôi.”


    ‘Cầm thú’ mỉm cười, bàn tay giơ ngón tay cái lên ở sau lưng tôi, lập tức đổi lấy một cái trợn mắt của tôi.


    Hiệu trưởng thở dài một tiếng:


    “Vậy sao bây giờ em lại nghĩ thông rồi?”


    “Chuyện này…” Tôi nhất thời không biết giải thích thế nào, chỉ thấy ‘Cầm thú’ mở miệng:


    “Đó còn không phải là công lao của một giáo viên như tôi sao!”


    Không phải chứ! Tôi chưa tìm anh tính sổ, ngược lại anh còn đòi công sao? Chỉ nghe thấy anh ta tiếp tục nói:


    “Tôi thấy em ấy nghĩ quẩn trong lòng, vì thế tôi xin em ấy, trước khi chết thay tôi vớt chiếc giầy có ý nghĩa trọng đại trong cuộc đời tôi bị rơi trong hồ. Sau khi em ấy vớt lên, có lẽ cảm nhận được niềm vui khi giúp đỡ người khác nên lại không muốn chết nữa, phải không?”


    ‘Cầm thú’ nhíu mày hỏi tôi.


    Còn có ‘chiếc giầy có ý nghĩa trọng đại trong cuộc đời’ anh sao?! Anh quả đúng là tấm gương tốt, bụng đầy cỏ rác, là đại biểu điển hình trong đám ‘Cầm thú’! Tôi cắn răng nói:


    “Đúng vậy! Giúp người làm vui thật sự vĩ đại, có sức mạnh làm cho con người tái sinh! Lôi Phong à, chúng tôi vĩnh viễn ca tụng anh!”


    (Lôi Phong (1940-1962): là một chiến sĩ cộng sản, là tấm gương sáng được toàn Trung Hoa biết tới với thái độ toàn tâm toàn ý phục vụ Đảng, phục vụ nhân dân.)


    ‘Cầm thú’ tiếp nối câu chuyện của tôi, tiếp tục nói:


    “Cho nên, nói là tôi có công cũng không quá, đúng không, em sinh viên này ?”


    “Vâng….. ạ …” Phổi của tôi nổ đến nơi rồi.


    Hiệu trưởng nhìn thái độ của tôi, có lẽ ông cũng cảm nhận được tôi tức giận đến mức sắp trương phềnh lên nên hiểu ý nói:


    “Em sinh viên à, thật ra đây cũng không phải chuyện gì lớn, thầy cũng sẽ không xử phạt em, đừng khó chịu trong lòng. Đại học thật ra chính là một xã hội thu nhỏ, sau này em chỉ cần nhớ kỹ, có làm việc gì thì trăm ngàn lần chớ để một số người có động cơ thầm kín lợi dụng!”


    Hiệu trưởng thấy tôi vừa gật đầu vừa oán hận trừng mắt nhìn ‘Cầm thú’ thì thở dài một tiếng:


    “Vậy em quay về đi.”


    Sau đó quay sang ‘Cầm thú’:


    “Cậu ở lại cho tôi!”


    Lúc tôi mở cửa định đi ra ngoài thì nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng của ‘Cầm thú’:


    “Nhớ kỹ trăm ngàn lần chớ để một số người có động cơ thầm kín lợi dụng nhé! Cũng nhớ đi về uống chút nước gừng, đừng để bị cảm đấy!”


    Ai cần anh giả tạo chứ! Bị anh ta làm cho tức giận đến mức tay không tự chủ mà lén dùng sức, ai ngờ cửa liền nặng nề đóng lại ‘rầm’ một tiếng, làm tôi giật mình. Sợ hiệu trưởng hiểu lầm tôi không lễ phép, tôi vội vàng dán lỗ tai lên cửa, chợt nghe thấy ‘Cầm thú’ kia nói trong phòng:


    “Nữ sinh này rất thú vị, phải không?”


    “Nữ sinh này thật đáng thương, aizz.”


    Hiệu trưởng yếu ớt nói.


    “Bây giờ nói xem cái giày kia của cậu là thế nào vậy!”


    Đúng lúc này, nhìn thấy xa xa có người tiến lại, tôi không dám nghe lén nữa, vội vàng chạy khỏi phòng giáo vụ.


    Không có mặt mũi nào mà đi ra đường lớn, sợ đụng phải người khác, vì thế tôi đi theo con đường hẻo lánh đằng sau phòng giáo vụ trở về ký túc xá, lại tình cờ bắt gặp một màn kịch. Tôi căn cứ theo nguyên tắc ‘kịch miễn phí không xem thì rất phí’, lén lút lặng lẽ ẩn mình. Chỉ thấy nam sinh nhìn chằm chằm nữ sinh trong phút chốc, sau đó lấy ra một hộp quà tinh tế, trầm ngâm, cô gái hình như có chút không kiên nhẫn:


    “Có chuyện gì nhanh nói đi, bố mẹ mình còn đang đợi.”


    Một lát trôi qua, ngay cả người xem như tôi cũng cảm thấy nóng nảy, có rắm thì mau mà đánh đi chứ, tôi không chê cậu thối đâu. Nhưng cái anh chàng kia cứ khư khư giữ lấy hộp quà, rắm nghẹn lại không chịu đánh, mặt cũng đỏ bừng lên. Aiz, đúng là mất thời gian! Cậu nói thẳng ra đi, không phải ý cậu là thế này sao:


    “Con nhóc, em theo đại gia anh đi!”


    Đúng rồi, hộp quà này sao nhìn lại quen mắt như vậy nhỉ?


    Lúc này nữ sinh hoàn toàn mất kiên nhẫn:


    “Vậy mình đi đây, lần sau nói tiếp!”


    Nữ sinh vừa mới quay người bước đi một bước, nam sinh một tay giữ chặt lấy cô, buột miệng:


    “Bọn mình quen nhau đi!”


    Oa! Chờ đợi nửa ngày mới nói ra được một câu lỗi thời như vậy, còn chẳng sáng tạo bằng câu của tôi! Nhưng mà dù sao, đại ca à anh được đấy, đúng là biết nhịn, cẩn thận viêm bàng quang viêm tuyến tiền liệt đấy! Chắc là nên phái anh giả câm giả điếc đi nằm vùng thôi, mấy giây cuối cùng cậu ta đột nhiên thốt ra một câu:


    “Thật ra…. Mình là điệp viên!”


    Sau đó tôi nghiêng cổ đánh giá anh chàng thiết kế câu chuyện kia, lại nghe thấy anh ta tiếp tục nói:


    “Mình vì cậu nên mới ghi danh vào đây, mình…. mình muốn cùng cậu trải qua từng ngày của thời đại học, một ngày cũng không muốn thiếu, bắt đầu từ hôm nay!”


    Nằm mơ à! Một ngày cũng không được! Tôi âm thầm thay nữ sinh nói tiếp trong lòng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, nữ sinh bỏ tay nam sinh ra, tuyệt tình nói:


    “Tôi đã nói chúng ta không có khả năng đâu.”


    Nam sinh chưa từ bỏ ý định, muốn đặt hộp quà trong tay vào tay nữ sinh. Hay lắm! Cậu ta muốn thực hiện chính sách tấn công mạnh đây! Mau lấy giấy bút ghi lại, đợi sau này tôi cũng theo đuổi nam sinh như vậy!


    Có điều theo lời nữ sinh này, dường như không phải là lần đầu tiên cô ấy từ chối hắn, tinh thần theo đuổi nữ sinh dai dẳng đeo báo không thôi này đúng là đáng cho đám hậu bối như tôi đây học tập. Nữ sinh đưa lại hộp quà vào tay nam sinh, giọng nói cứng rắn:


    “Cậu không phải tuýp người mình thích, trước kia không phải, sau này cũng tuyệt đối không phải!”


    Nữ sinh bỏ đi không quay đầu lại. Vỗ tay…. cô gái nói chuyện thật tuyệt! Gọi cậu là quê mùa cũ kỹ, tặng hộp quà, ít nhiều gì cũng phải mang bó hoa đuôi chó đến chứ, tôi mà là nữ sinh cự tuyệt cậu thì hay rồi, có khi tôi ột xẻng than lên mặt cậu rồi!


    (Tác giả: đập ột xẻng là tốt nhất, cùng với cô hợp thành một đôi ‘mặt quả thận’!)


    Kết thúc vở kịch, tôi chậm rãi đi ra. Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt cậu nam sinh ấy. Thì ra là hắn! Cái tên nam sinh có cái xe đạp che mất chữ “Cấm”! Ngoài ‘Cầm thú’ ra, hắn là một tên thủ phạm khác đã hủy hoại cuộc sống đại học tươi đẹp của tôi!


    “Bạn học à…. tôi đang muốn tìm cậu!” Lời thoại sau của tôi còn chưa kịp nói ra, thấy hắn lại liếc tôi một cái, như không nhìn thấy gì xoay người bỏ đi. Có phải bây giờ không thịnh cách gọi bạn học không ? Tôi vội vàng sửa miệng:


    “Lão huynh à? Đại ca à? Tiểu đệ? Anh à, cục cưng ơi... Này! Thằng chết toi kia! Nhớ về nhà ăn cơm!”


    (Mẹ tôi vẫn nói với ba tôi như vậy.)


    Dù sao thì hắn cũng đã đi xa rồi… Lúc này vài người bạn đi tới, có người nhìn về phía tôi thăm dò, tôi sợ người ta nhận ra mình nên cũng vội vàng tránh đi!


    Bước vào ký túc xá, chỉ thấy Dư Lâm đang sống động kể lại cho Phạm Thái nghe chuyện cười mà cô nghe được, đó chính là: tin ngày đầu tiên nhập học có đứa ngốc đi bơi trong cái hồ ở Nam Khai! Cơ mặt của tôi bắt đầu cứng ngắc, lập tức xóa tan ý tưởng ở lại nội trú hôm nay, tôi quyết định về nhà.


    Vừa bước vào cửa nhà, chỉ thấy mẹ đang ngồi trên sô pha. Mẹ à, con xin lỗi mẹ! Tên tuổi con gái của mẹ có khi ngày đầu tiên đã lan truyền rất xa rồi! Thật ra tôi cũng muốn khiêm tốn, nhưng mà không may rồi! Aiz, mẹ nhìn thái độ khóc không ra nước mắt của tôi, theo kinh nghiệm trong quá khứ trong lòng bà đã có một nửa bài soạn rồi, bà an ủi tôi:


    “Con gái, không sao đâu, lên đại học quan trọng nhất là phải có quan hệ tốt với giáo viên.”


    Tôi gật gật đầu, hạ quyết tâm nhất định phải nịnh bợ tốt giáo viên, lật ngược tình thế.


    Nếu cuộc sống của con người mà có thể giống máy tính thì tốt rồi, xóa đi những thứ mình không cần, những thứ muốn quên, những thứ không vui, chỉ giữ lại những thứ tốt đẹp, thậm chí sao chép ra. Đáng tiếc là…. không thể được.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Lý Giải Trường Học.

    Sang ngày, sớm đến khoa vật lý để tập trung, tôi chính thức coi ngày hôm nay là ngày đầu tiên trong cuộc sống tân sinh của tôi, ngày hôm qua thì thôi bỏ đi. Năm nay nữ sinh khoa chúng tôi tổng cộng không đến mười người, tôi, Cổ, Dư ba người học chuyên ngành ứng dụng quang học, còn Phạm Thái lại học chuyên ngành ứng dụng vật lý. Cô ấy là người đầu tiên mở ra thời đại mới thay đổi lịch sử của lớp hói đầu, hơn nữa lại là hoa khôi của khoa, càng khiến cho đa số sài lang hổ báo săm soi chằm chằm, đương nhiên còn có cả một con cóc kiêm bánh bò rắc vừng. Lúc đợi giáo viên lớp, Dư Lâm nói với tôi, nam sinh ngành chúng tôi gọi tắt ba người chúng tôi là “ba ba”, mà nam sinh trong khoa lại nói:


    “Năm nay lại là năm hạn hán, ngoài Phạm Thái ra, những người còn lại không đáng (ngó) hái.”


    Tôi đương nhiên là ở trong bốn chữ ‘những người còn lại’ rồi, có khi còn là người đứng cuối cùng, aiz.


    Quá thời gian tập trung mười phút, giáo viên hướng dẫn bước vào, khi tôi nhìn thấy anh ta, đột nhiên máu sôi lên, cơ thể vì phản xạ tức giận mà đứng bật dậy. Nam sinh toàn khoa kinh ngạc nhìn về phía tôi, mà người nọ sau khi nhìn thấy rõ tôi, trên mặt lại hiện ra một nụ cười. Ra cửa dẫm phải phân bò rồi, kẻ thù số một lại đúng là giáo viên hướng dẫn của lớp tôi!


    Lúc này, tôi mới ý thức được mình bị hớ, tôi nói quanh co:


    “Thưa thầy, thầy tới muộn. Mong sau này thầy có chút khái niệm về thời gian. Tự dưng làm mất không thời gian của người khác, Lỗ Tấn nói điều này tương đương với tội giết người.”


    Đám sinh viên bên dưới ồn ào, tám phần nghĩ rằng, nữ sinh to gan này là ai? Tôi hơi xấu hổ vội vàng ngồi xuống. Trên mặt ‘Cầm thú’ vẫn là vẻ tươi cười, xem ra hôm nay tâm trạng của hắn không tệ, hắn nói:


    “Xin lỗi mọi người, tối hôm qua tâm trạng tôi rất tốt, không ngủ được, cũng lo lắng trời lạnh có người cảm mạo.”


    Hắn cố ý nhìn về phía tôi, tôi tức giận hít một hơi thật sâu, anh cười đến mức bụng bị co giật chưa vậy?! Đồ ‘Cầm thú’….


    Dù sao tôi cũng đã đụng chạm hắn rồi, cũng không quan tâm nói thêm một câu nữa:


    “Nếu thời gian là sinh mệnh, thời gian là tiền tài, như vậy ‘Cầm…. kẻ trộm đánh cắp thời gian của người khác, nên đáng bị xử phạt.”


    Thấy hắn nhíu mày nhìn về phía tôi, tôi lại có chút rụt rè nói:


    “Cái này cũng không phải do em nói, đây là lời của Carnegie.”


    (Carnegie: là một nhà văn và nhà thuyết trình người Mỹ và là người phát triển các lớp tự giáo dục, nghệ thuật bán hàng, huấn luyện đoàn thể, nói trước công chúng và các kỹ năng giao tiếp giữa mọi người.)


    “À, như thế này. Sắp xếp hợp lý thời gian, tương đương với tiết kiệm thời gian. Mà tiết kiệm thời gian tương đương tăng tuổi thọ. Cho nên, sau này tôi sẽ sắp xếp hợp lý thời gian cho các em, từ đó tiết kiệm thời gian và bù lại 10 phút mưu hại ngày hôm nay. Đúng rồi, câu ‘Sắp xếp hợp lý thời gian, tương đương với tiết kiệm thời gian.’ cũng không phải là tôi nói, là Bacon nói.”


    (Francis Bacon, là một nhà triết học, chính khách và tiểu luận người Anh.)


    Anh ta đắc ý nhìn tôi nghẹn lời, quay lại với câu chuyện:


    “Chào mọi người! Ngày tân sinh viên nhập học những năm trước tôi đều có cảm giác không thoải mái, rất không thoải mái, nhưng mà, năm nay thì khác.”


    ‘Cầm thú’ mỉm cười liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục nói:


    “Tôi tên là Võ Thụ, là giáo viên hướng dẫn khóa các em. Sau này các em gọi tôi là Vũ Đạo* là được rồi, tôi vẫn luôn thấy khiêu vũ hay hơn võ thuật, cũng đẹp hơn.”


    (Chỗ này tg chơi chữ 1 chút : Vũ Đạo = khiêu vũ = 舞蹈, đồng âm với 武导 = thầy Võ, còn võ thuật = 武术 thì đồng âm với 武树 = Võ Thụ, tên thật của anh này.)


    Anh ta dừng lại một chút, mắt mọi người chúng tôi nhìn thẳng.


    “Sau này mọi người có vấn đề gì lớn cứ việc…. tới tìm tôi thương lượng, vấn đề nhỏ tìm lớp trưởng là có được rồi. Nhưng mà theo kinh nghiệm của tôi, bốn năm đại học các em dù có vấn đề lớn cũng sẽ không đến tìm tôi.”


    Tôi bắt đầu lấy khăn tay lau mồ hôi, thuận tiện lau luôn nước mũi chảy xuống vì trận cảm mạo ngày hôm qua, anh ta tiếp tục nói quên mình:


    “Các em khóa này may mắn rồi, tôi vừa tiễn bước một khóa sinh viên, bọn họ đánh giá tôi rất cao.” Anh ta dừng lại một chút:


    “Họ nói tôi là người không thể nói lý, ngôn hành không thể tưởng tượng nổi, gây ảnh hưởng rất lớn trong cuộc sống của bọn họ.”


    Tôi nghe mà gật đầu lia lịa, các anh chị ơi, cho em ôm một cái nào…. em rất hiểu anh chị! Các anh chị yên tâm mà đi đi, anh chị đã ngã xuống trước rồi, bây giờ đến bọn em nối nghiệp… Các anh chị thoát ly khổ hải rồi, xin hãy có lòng thắp cho bọn em nén hương đi…. nước mắt ròng ròng… tôi lấy khăn tay tiếp tục lau nước mắt. Sinh viên bình thường một chút đã chết lặng, (đương nhiên khoa chúng tôi theo lệ thường còn có thể xuất hiện rất nhiều sinh viên không bình thường), nhưng mà Vũ Đạo hình như vẫn không tính buông tha cho chúng tôi:


    “Mà tôi muốn nói là, không phải tôi ngôn hành không thể tưởng tượng nổi, thật ra là các em không hiểu cho lòng tôi. I love you, my students!”


    Đột nhiên, tôi cảm giác có cái gì đó dính vào gáy của tôi, sờ vào thì thấy, ra là kẹo cao su! Chịu kích thích cũng không thể phun kẹo loạn như thế được! Với tinh thần bảo vệ môi trường, tôi giận dữ quay đầu lại, ai ngờ nhìn kỹ thì tên nam sinh đằng sau tôi chính là kẻ thù số hai của tôi: têm nam sinh đi xe đạp! Hết dẫm phải phân trâu rồi giờ lại dẫm phải cứt chó! Xem ra hôm nay tôi nhất định phải đổi giày!


    Tôi và hắn đều ngẩn ra, lập tức trăm miệng một lời nói:


    “Chuyện của tôi không cho phép nói ra ngoài!”


    May mắn là chúng tôi đều nắm nhược điểm của đối phương trong tay, tôi cũng coi như yên tâm một nửa, lấy khăn tay lau tóc. Lúc này dưới sức tiến công tình yêu của ‘Cầm thú’, có một số sinh viên đã anh dũng ngã xuống, nhưng vị trâu bò kia vẫn đang nói lời hoa mỹ:


    “Các em nghe nhé, khẩu âm của tôi đúng tiêu chuẩn Oxford chưa. I – love – you – my –students!”


    Anh ta kéo dài âm tiết, còn mang theo âm rung hoàn chỉnh, Oxford tới mức tôi bị chuột rút, nhìn sang xung quanh, thì ra tôi còn thuộc loại mạnh mẽ, Dư Lâm bên cạnh thấp giọng thì thầm:


    “GOD, ngài xem khẩu âm của thầy ấy trâu bò như vậy kìa, đón hắn quay về thiên đường đi! GOD SAVE ME!”


    Thầy Võ nhìn xuống chúng tôi, thở dài:


    “Khóa hiện tại không có được tố chất tâm lý tốt như khóa trước!”


    Tôi nói này ông anh, là công lực của anh càng ngày càng thâm hậu thì có!


    “Bây giờ để tôi giới thiệu lớp trưởng của các em, Ngô Ngọc!”


    Hắn vừa dứt lời, tên nam sinh đi xe đạp phía sau tôi liền đứng lên. Khổ rồi, u ám rồi, thanh xuân của tôi ơi! Vĩnh biệt! Ngất thôi…. kẻ thù số hai của tôi là bạn học của tôi thì thôi đi, giờ lại còn là lớp trưởng của tôi nữa chứ! Trường học này lớn như thế, kẻ thù ít như vậy, sao tất cả đều ở khoa của tôi vậy! Khoa vật lý có sức hút đặc biệt sao? Chẳng lẽ nơi này là trại tập trung biến thái, vậy được rồi, đừng do dự, đem tôi ra xử quyết đi, cho xong hết mọi chuyện! Dù sao tôi ở đây cũng không có tương lai gì đáng bàn!


    Không biết hôn mê bao lâu, đột nhiên bị một câu của ‘Cầm thú’ làm cho bừng tỉnh.


    “Hôm nay tâm trạng của tôi rất tốt, ngoại lệ dẫn các em đi dạo công viên.”


    Mặt của tôi và đám bạn học đều giống nhau, tất cả đều đau khổ, chúng tôi lặng lẽ lên án:


    “Thầy không cần ngoại lệ! Bọn em không đỡ được đâu!”


    Ra khỏi tòa nhà khoa vật lý, thầy Võ quay người lại, chỉ vào tòa nhà ba tầng cũ nát, giải thích:


    “Đây là tòa nhà dạy học thứ ba, tòa nhà cũ có từ hồi thiết kế trường học, lịch sử lâu dài lắm rồi, không tin các em có thể đi sờ cái lớp tường bên ngoài. Mọi người hãy xem trọng tâm và kết cấu ở đây, đoán chừng là sau khi dựa theo phân tích cơ học, giáo sư khoa chúng ta đã thiết kế nó. Trận động đất Đường Sơn năm 76 nghe nói cũng không làm nó lắc lư chút nào, cho nên bốn năm tới các em cũng đừng mong đợi nó hỏng mà đổi cái mới. Đây là cơ sở bốn năm phấn đấu lâu dài của các em, chủ yếu cho nhóm người tự học, người đã thành đôi thành cặp, người tuổi dậy thì đến tương đối muộn và cho những người đã hoàn toàn tuyệt vọng khi tìm đối tượng ở đại học. Có điều chỗ này là nơi yên tĩnh, đằng sau tòa nhà này thường có những cuộc gặp gỡ phi pháp của các sinh viên trẻ tuổi không tuân thủ quy tắc. Tháng trước, còn có một sinh viên nam bị người xấu bắt cóc, may mắn là bạn gái cậu ta giọng khá to, làm kinh động đến nhóm sinh viên đam mê học tập vĩ đại của khoa chúng ta, bọn họ ôm tinh thần xem náo nhiệt và tinh thần hòa bình, chen chúc đi ra, phần lớn quan sát chỉ huy, tính toán phân tích góc độ để bắt, một số ít thì đe dọa uy hiếp, bắt chước máy móc động tác bắt giữ, cuối cùng… để cho kẻ xấu chạy đi, cứu anh chàng sinh viên đó.”


    Mọi người nghe vậy cúi gằm đầu xuống. Bảng hiệu Vật lý to lớn đổ sập ầm ầm trước mặt tôi!


    Ngay sau đó, chúng tôi đến tòa nhà chính. Trước tòa nhà chính là bức tượng của thủ tướng Chu. Thầy Võ vẫn nhiệt tình:


    “Nam sinh khoa vật lý chú ý, nơi này là tòa nhà chính, rất nhiều sinh viên khoa khác đều tới đây tự học, xét thấy tình trạng khó khăn thiếu thốn của tài nguyên nữ sinh khoa chúng ta, tôi tin là nơi này không lâu nữa sẽ trở thành nơi đầu tiên các em chọn để tự học. Trước kia đây từng là kiến trúc cao nhất của trường chúng ta, nhưng bởi vì độ cao của nó mà ngẫu nhiên sẽ có vài sinh viên không lý trí, nghĩ quẩn rồi lựa chọn nhảy xuống từ đây, ban lãnh đạo trường xem xét thấy việc này ảnh hưởng cực kỳ đến hình tượng thủ tướng Chu kính yêu trước tòa nhà, vì vậy đã xây dựng tòa nhà cho khoa kinh tế còn cao hơn. Xin mời các sinh viên hay nghĩ quẩn di dời sang bên đấy, cũng loại bỏ đi rất nhiều sinh viên lo sợ nhảy ở mức độ này không đủ rồi tạo thành hậu quả tàn tật.”


    Đầu các sinh viên cúi xuống thấp hơn. Tôi nói này, chúng tôi là những tân sinh đang tràn đầy hy vọng được bước vào giảng đường đại học đấy ạ, anh ra tay nhẹ nhàng một chút đi.


    Tiếp theo, chúng tôi đến tòa nhà khoa Hóa hùng vĩ đồ sộ.


    “Đây là tòa nhà khoa Hóa. Từ vẻ ngoài của tòa nhà có thể nhìn ra vị trí chênh lệch của khoa chúng ta và khoa Hóa học trong trường. Giảng viên khoa Hóa trường chúng ta rất hùng hậu, có nhiều vị trong học viện Khoa học quốc gia, còn khoa Vật lý ngược lại vẫn phải cố gắng, BUT… khoa Hóa mỗi năm đều xảy ra tai nạn, mỗi khi nghĩ đến đây, tôi liền thấy xúc động sâu sắc, tuân theo sự phát triển của sự vật vật lý mới là con đường sống đúng đắn! Mọi người có cảm thấy như vậy không?”


    Các sinh viên vội vàng gật đầu, anh ta tiếp tục nói:


    “Dựa theo tỉ lệ trường học, nghe nói trung bình hàng năm tai nạn chết hai người, mà nay năm hình như chỉ phát sinh một sự cố ngoài ý muốn. Cho nên mong các em sinh viên làm nhiều việc thiện tích đức, để cầu bình an.”


    “Thầy Võ, thầy học vật lý, sao lại còn tin phật vậy!” Có sinh viên hỏi.


    “Là như thế này, tôi là người ủng hộ Chủ nghĩa hữu thần, tôi tin tưởng trên thế giới có quỷ thần tồn tại, cho nên tôi mới học vật lý, để tìm tòi nghiên cứu chân tướng sự vật, trải qua nhiều năm dốc sức nghiên cứu, cuối cùng – tôi càng khẳng định tín ngưỡng của tôi.”


    Các sinh viên toát mồ hôi lạnh, một dáng vẻ như thể tín ngưỡng đã bị phá hủy.


    “Đúng rồi, mặt khác cá nhân tôi cho rằng, vật lý hạt nhân nên cùng hóa học hạt nhân quy về một mối, vốn là một khoa rất an toàn, hơn nữa chuyên ngành này sẽ không đủ trọn vẹn!”


    (Ghi chú: Bởi vì những lời này của anh ta mà sinh viên khóa này chúng tôi thà đi làm chứ cũng không muốn đi học thạc sĩ chuyên ngành vật lý hạt nhân. Nghe nói, toàn bộ nghiên cứu sinh ngành này khóa đó cả đều là người ngoài.)


    Thầy Võ xem như cũng là người hiểu ý, lúc này anh ta cuối cùng quyết định đại xá :


    “Sau đây, sinh viên có thể tự nguyện theo tôi đi thăm quan.”


    Vừa dứt lời, người không còn đến một nửa. Chúng tôi đi ven đường đến căn tin thứ ba, đội ngũ sinh viên đã thưa thớt, thầy Võ vẫn đang dạt dào cảm xúc:


    “Đồ ăn ở đây vô cùng phong phú, khi ăn cơm tốt nhất mọi người đem cất kính đi, cuối cùng cũng đã đến lúc sinh viên có thị lực tốt các em hối hận vì không được làm khác đi rồi!”


    Anh ta đắc ý nâng gọng kính trên mũi.


    “Các em cũng không mất bao lâu để hiểu được cách phân biệt cấp học ở đây. Phát hiện có sâu lập tức đổ hết đi, chắc chắn là cùng năm với các em; gắp sâu ra tiếp tục ăn là đàn anh năm thứ hai của các em; coi không có tiếp tục ăn, thờ ơ là năm thứ ba; chỉ một kiểu thở dài, cảm khái là năm thứ tư; đến tìm sâu, không tìm thấy sâu ăn không ngon chính là nhóm kỳ tài nghiên cứu sinh và tiến sĩ, là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của các em! Tóm lại, đây là một nơi thần kỳ, là nơi tôi thích đến nhất. Hôm nay em có thể cảm thấy em đã tìm ra món ăn kỳ lạ nhất trên thế giới, nhưng đến ngày mai, em luôn có thể phát hiện em đã sai rồi. Nơi này vĩnh viễn có thể đem đến bất ngờ cho chúng tôi ! Đúng rồi, tôi nhớ có sinh viên còn nhiệt tình trình bày một bài thơ:


    ‘Cháo có thể tắm, cơm có thể đánh chim, bánh bao bay về đảo Đài Loan’!”


    Nhìn thái độ những sinh viên thề sống chết không đến đây ăn cơm kia, trong lòng tôi thầm than, anh có thù oán với mấy người làm trong căn tin này phải không? Tôi muốn đi tố giác anh! Lấy giấy bút ghi lại đã!


    Từ biệt căn tin thứ ba mà tôi không muốn quay lại, chúng tôi đi đến ký túc xá 22 và 23 của tân sinh, ký túc xá 22 là khu nhà của nữ sinh bọn tôi, còn ký túc xá 23 là khu nhà nam sinh. Thầy Võ lại lên tiếng:


    “Nơi này tôi nghĩ các em đã rất quen thuộc, vậy tôi sẽ giảng giải một chút cho các em biết lịch sử nơi này. Nói trước kia ký túc xá 22 là nữ sinh khoa Lý ở, mà ký túc xá 23 là nữ sinh khoa Văn ở, nhưng bởi vì nơi này hẻo lánh, từng xảy ra việc lưu manh đột nhập vào khu nữ sinh, bởi vì lúc bọn lưu manh bị phát hiện đã không đủ bình tĩnh, chọn sai đường chạy, cứ thế trong lúc nhảy sông tìm chỗ trốn, vô ý bị mùi thối hại chết. Nói ra, con sông hôi thối của trường chúng ta đúng là có tác dụng bảo vệ trường học. Việc này khiến cho lãnh đạo trường rất quan tâm, vì lý do an ninh, nam sinh liền vào ở ký túc xá 23, nhưng hình như nữ sinh oán giận còn nhiều hơn so với trước kia, từ việc rèm cửa sổ ban ngày cùng kéo roàn roạt là có thể biết, đôi khi không phải tự nhiên ký túc xá nữ sinh tài nguyên thiếu thốn. Nam sinh và nữ sinh các em hôm nay có thể đến quầy bán quà vặt bên cạnh mua cái ống nhòm tiến hành rình trộm và đấu tranh chống rình trộm, đây cũng là cuộc đấu tranh lâu dài!”


    Vô tình chúng tôi đến sân thể dục, lúc này tôi phát hiện phần lớn sinh viên dường như thừa dịp vừa rồi đã trốn về ký túc xá, cũng có có thể là tranh giành lấy ống nhòm. Tôi cắn chặt răng, tôi phải kiên trì..... cầm chặt sổ ghi chép trong tay, nhất định phải bắt được nhược điểm của ‘Cầm thú’, ghi nhớ lại, hừ! Thầy Võ đứng ở sân thể dục, thái độ đặc biệt nhớ nhung:


    “Thật ra, tôi lên lớp giờ đầu tiên ở đây. Khi đó tôi mới trở về từ Anh quốc, giáo viên thể dục đột nhiên có việc, tôi đến dạy thay, để bồi dưỡng chất lượng tổng thể của sinh viên, vì thế tôi quyết định dùng tiếng Anh giáo dục thể chất cho bọn họ, các sinh viên đều nói nghe không hiểu, nghe không hiểu tôi cũng không thể không nói. Đúng là một bài học tốt đẹp đầu tiên!”


    Thầy Võ dường như rất say mê. ‘Cầm thú’ ơi, tôi nói này, anh là tai họa của khoa vật lý chúng tôi thì thôi cũng đành, anh còn muốn đầu độc đồng bào khoa khác nữa sao, anh lo ngại người bình thường còn quá nhiều sao?


    Điểm dừng cuối cùng là hồ Nam Khai, lúc này đi theo phía sau hắn còn không đến vài người, hắn cũng không phàn nàn.


    “Đây là hồ Nam Khai, tôi chỉ muốn nhấn mạnh một điều, đó chính là ‘câu cá bơi lội và trượt băng’ đều…. bị cấm!”


    “Thầy Võ, nghe nói ngày đầu tiên khai giảng, có một tân sinh bơi ở đây, lúc ấy thầy còn ở đây câu cá nữa, nữ sinh kia cuối cùng là người khoa nào? Tên là gì?” Một nam sinh hào hứng hỏi.


    Lưng tôi chợt lạnh, chỉ thấy thầy Võ cười nhìn tôi.


    “Tên là gì nhỉ ? Để tôi nghĩ xem….”


    Tim tôi nhảy lên cổ họng, anh ta thấy tôi lo lắng dường như có chút hài lòng, học theo cách nói của tôi ngày đó, nói:


    “Không nói cho anh biết!”


    “Chậc…”


    Mọi người lập tức giải tán, tôi cũng nhanh chóng rút lui, chỉ cảm thấy sau lưng bị nhìn chăm chú đến phát nóng lên. Tiểu nhân báo thù bốn năm không muộn! WAIT xem!
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Ra mặt thay người khác.

    Tức giận đùng đùng trở lại ký túc xá, nhìn thấy Phạm Thái đang treo màn cho chiếc giường của cô, mỹ nữ đúng là khác biệt, cần được bảo hiểm gấp đôi. Mà Giả Họa gọi cơm từ căng tin đang ăn trưa. Tôi hỏi Dư Lâm chạy đi đâu, Phạm Thái nói cô nàng đi chuẩn bị công cụ phòng sói rồi. Vừa nói xong, Dư Lâm liền mang theo một cái chai bia rỗng trở lại, vừa ném xuống dưới giường của mình, vừa nói:

    “Trong trường học không dễ tìm được gạch!”

    Tôi động não, tìm Giả Họa đang ăn cơm xin một cái bánh bao:

    “Thầy Võ nói, bánh bao căn tin trường chúng tôi có thể dùng làm đạn đạo, lấy một cái bánh bao khô chắc là dùng tốt hơn một cục gạch!”

    “322! Dưới lầu có người tìm!” Nữ sinh khoa Toán ở cách vách bước vào gọi một tiếng. Gì đấy? Đây không phải cô nữ sinh được Ngô Ngọc thổ lộ sao? Hê hê…. sau này sẽ từ từ hỏi thăm!

    “Tìm ai ?” Giả Họa ăn cơm ngẩng đầu lên hỏi.

    “Không nói!” Nữ sinh khoa toán nói xong bỏ đi.

    “Ba người bọn mình cùng đi xuống hay là phái một người đi xuống?” Giả Họa rõ ràng không muốn bị gián đoạn lúc ăn cơm. Vì thế tôi tiếp lời:

    “Cũng phải, ăn nửa bữa cơm chạy tới chạy lui dễ xì hơi lắm! Cậu đừng đi, mình và Tiểu Dư chơi oẳn tù tì quyết định xem ai đi xuống đi!”

    “Được!” Tiểu Dư đồng ý, sau 3 giây, tôi bại trận, nhìn vẻ mặt theo lẽ thường phải có của Tiểu Dư, cảm giác chơi oẳn tù tì hẳn là sở trường của cô nàng này.

    Người dưới lầu thì ra là lớp trưởng bé nhỏ của chúng tôi, chỉ theo nghe ngóng của Tiểu Dư ‘Vạn sự thông’ thì hắn cũng là người Thiên Tân, thi vào khoa của chúng tôi với thành tích cực cao. Lần đầu tiên phân tích ở cự ly gần, mới xác minh được cái sự ‘cực cao’ của cậu ta, 180 (cm) tổng số đây. Quả nhiên là người khiến người ta ngưỡng mộ mà! Có điều trên mặt cũng có mụn trứng cá, chẳng lẽ sống trong thời đại của Lưu Tường đã trở thành hình mẫu thời trang? Tất cả mọi người đều chỉnh dung thành như vậy? Chỉ thấy cậu ta nói:

    “Mình tên là Vương Cát, đây là sách của ba người các cậu, nam sinh bọn mình thuận tiện đưa qua giúp.”

    Vừa cảm ơn cậu ta thì cậu ta đã đi rồi. Này, không cần phải đi nhanh như vậy chứ, tán gẫu thêm mấy câu thôi. Quan trọng là cậu đi rồi, tôi phải một mình bê ba bó sách này đi lên đấy.

    Giả Họa cơm nước xong đi ra ngoài, tôi và Phạm Thái tiếp tục nghe ‘đài phát thanh bà tám’ Tiểu Dư phát sóng tin tức mới nhất của khoa. Nghe xong vài chương trình, rốt cục Phạm Thái ngồi không yên, sách mới của cô nàng chậm chạp mãi không tới. Vốn là cô định đến ký túc xá nam sinh hỏi, nhưng lại cảm thấy ngại ngùng. Điều này làm cho tôi cực kỳ không thể hiểu được suy nghĩ của cậu ta, có cái gì mà phải ngại chứ? (Cô cả đời cũng không hiểu được!) Vì thế tôi vinh quang gánh vác nhiệm vụ đến phòng của nam sinh hỏi giúp cô ấy.

    Ký túc xá nam ngay phía sau khu nhà của chúng tôi, tôi bước ba bước đã vào đó, lúc đi vào tôi còn nở nụ cười với ông chú quản lý. Nam sinh khoa tôi ở ngay tầng một, tôi vừa vặn gặp được Vương Cát, sau khi hỏi cậu ta phòng ngủ của lớp trưởng Vật liệu ứng dụng ở phòng 106, tôi liền gõ cửa đi vào. Vừa vào phòng, chỉ nhìn thấy một nam sinh vóc dáng thấp bé đang ở trên giường cắt dây đèn, hắn liếc tôi một cái, sau đó tiếp tục với cái dây đèn của mình, nói như không có gì xảy ra:

    “Tôi là Lý Băng, cậu là nam là nữ?”

    Mẹ nó chứ, có thể nói tiếng người không hả? Không hỏi tôi tên là gì mà lại hỏi tôi là nam hay nữ! Tôi tức giận trả lời hắn:

    “Tôi tới tìm lớp trưởng của các cậu!”

    “À, vậy cậu tiếp tục tìm đi!” Lý Băng không để ý tới tôi. Người gì đây! Cũng không biết phép lịch sự mà bảo tôi ở đâu đến?! Tôi đang ức chế với Lý Băng thì Ngô Ngọc bước vào. Cậu ta vừa thấy tôi đã khó chịu hỏi:

    “Cậu đến đây làm gì?!”

    “Tôi đến tìm lớp trưởng Vật liệu ứng dụng!”

    “Chính là tôi! Tạm thời đảm nhiệm thôi!”

    “Sách của Phạm Thái có ở chỗ cậu không?”

    “Không rõ, tôi vừa họp về.”

    “Tự lấy ở dưới khoa! Sách của cậu ở trên giường.” Lý Băng đột nhiên nói, sau đó tiếp tục chăm chú vào cái dây đèn của hắn.

    Tôi liếc mắt nhìn chồng sách mới trên giường của Ngô Ngọc, nghĩ rằng trong lớp bọn họ chỉ có một nữ sinh, vậy mà cũng không nói sẽ giúp mang qua đấy, trong lòng không khỏi chùng xuống. Đi ra, nghe thấy Ngô Ngọc hỏi Lý Băng:

    “Cậu làm dây đèn làm gì?”

    “Mình muốn thiết kế một góc hợp lý, làm giá phơi quần áo!”

    “Dừng tay!”

    Tôi âm thầm cảm khái thần nhân khoa chúng tôi rồi rời khỏi ký túc xá 23. Sau khi quay về phòng ngủ nói cho Phạm Thái, cô nàng đành một mình đến thủ thư của khoa. Không bao lâu, Phạm Thái trở lại. Tiểu Dư nhận lấy sách của Phạm Thái, bất mãn nói:

    “Cậu bó sách sao mà nát quá vậy, là sách mới sao? Cũng không lựa một chút.”

    “Chỉ còn lại có bọc sách này thôi, những người khác đều lĩnh hết cả rồi.” Phạm Thái vô tình nói.

    Vốn tôi đang đứng trước gương nhìn mái tóc ngắn của mình, vì câu nói vừa rồi của Lý Băng làm tôi phát điên, lúc này nhìn thấy bọc sách bị mất góc, thậm chí có chỗ bị rách của Phạm Thái, lại nhớ đến cuốn sách mới tinh trên giường của Ngô Ngọc, ngọn lửa trong lòng lại bùng lên. Mặc dù nói nữ sinh bọn tôi ít, mấy cậu cũng không thể đón tiếp chúng tôi như vậy được, nữ sinh khoa Lý trong trường trung học cũng ít, nhưng các nam sinh đều rất coi trọng bọn tôi, sao lên đại học, tỷ lệ nam sinh và nữ sinh khoa Lý lại cách nhau xa như vậy, mà thái độ sao lại tệ như thế chứ! Xem ra vụ khoa vật lý bắt người xấu như đuổi dê bắt gà mà thầy Võ kể kia cũng không bịa đặt rồi!

    Trong nháy mắt, tôi đã cầm lấy bọc sách kia, hùng hổ đi về phía ký túc xá nam hỏi tội. Vào phòng 106, thấy Ngô Ngọc đang ăn cơm, tôi không nói nhiều, ném bọc sách rách nát kia lên giường của cậu ta, sau đó cầm bọc sách mới tinh lên, tức giận nói:

    “Phạm Thái là nữ sinh duy nhất trong khoa các cậu, các cậu không lấy sách cho cô ấy thì thôi, còn đưa cho cô ấy cái bọc rách nát này! Cậu không hiểu được thân là lớp trưởng thì phải nhường cho người khác trước, còn mình thì lấy sau à! Không phải đàn ông!”

    Nói hết một hơi, tôi cầm bọc sách mới, trong khi mấy kẻ ở trong phòng ngủ còn chưa hồi phục lại tinh thần, tôi bỏ đi.

    Cho đến rời khỏi ký túc xá 23, tôi mới tỉnh táo lại đôi chút, hối hận vừa rồi tôi đã xúc động quá mức, mẹ đã dạy tôi thế nào? Tôi là liệt nữ Trinh Đức sao? Chính nghĩa nhiệt huyết như vậy sao? Sao lại xù đuôi lên thế này! Mặc dù cầm sách về rồi nhưng hậu quả đã không thể cứu vãn được! Sau khi tỉnh táo tôi suy sụp quay về ký túc xá, người khác còn nghĩ là tôi bị bắt nạt ở ký túc xá 23 chứ. (rất ít khi có lúc tôi tỉnh táo!)

    Sự biết ơn của Phạm Thái không bù lại được vết thương trong lòng tôi, tôi quyết định chạy trốn trước khi tinh thần làm phóng viên của Tiểu Dư nổi lên, tôi nhanh chóng thu dọn đồ, quay về nhà.

    Có thể tưởng tượng được bây giờ ký túc xá nam sinh đang nổ tung lên, tất cả mọi người đều tuyên truyền sự tích anh hùng của tôi đây! Mẹ, con gái bất hiếu! Về nhà, mẹ thấy tôi còn đau khổ hơn cả ngày hôm qua, thái độ nhân từ bao dung, ôm tôi vào trong lòng, khuyên giải an ủi nói:

    “Con gái à, quan hệ không tốt với giáo viên hướng dẫn cũng không sao, cứ quan hệ tốt với mấy đứa lớp trưởng là được rồi.”

    “Mẹ, lớp trưởng cũng không xong….”

    Mẹ vỗ lưng tôi, thấm thía nói:

    “Một ngày mà đã căng thẳng với cả giáo viên hướng dẫn lẫn cán sự, khó khăn rồi, khó khăn rồi…”

    Mẹ tôi suy nghĩ nửa ngày, vừa định mở miệng, tôi ngắt lời nói:

    “Không phải mẹ định nói là, quan hệ tốt với bạn học là được rồi đấy chứ!”

    “Đúng thế! Mẹ đang định nói thế đấy, mẹ biết mấy ngày hôm trước có yêu cầu con hơi cao một chút chút, bây giờ chúng ta vẫn nên nhìn khách quan sự thật một chút có lẽ sẽ tốt hơn!”

    Hình như mẹ đã sớm chuẩn bị tư tưởng, mẹ nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được nói:

    “Con gái à, tiêu chuẩn đã thấp lắm rồi đấy, ngày mai con cố gắng thêm một chút đi!”