Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
593,372
Reaction score
1,461
Points
278

Độc thê của hoạn quan có thai-282.html

Truyện được đăng tại Vietwriter.com


Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai - Chương 256: Viên mãn không trọn vẹn!




Editor: Jun





Mùa xuân ở phía bắc. Gió Bắc lạnh giá gào thét cắt lên da thịt đau đớn.





Đường Tử An mặc áo giáp màu vàng đứng ở trên đầu tường thành, mắt nhìn về xa xa. Cách một dòng sông, đối diện là quân doanh Trần quốc bị bao phủ băng tuyết.





"Tướng quân, gần đây hoàng đế Trần quốc Dạ Thiếu Tân bệnh, cả Trần quốc lo lắng thấp thỏm. Mạt tướng đoán Trần quốc sẽ không dám phát binh đánh Tiêu quốc chúng ta." Phó tướng trung niên đứng bên cạnh Đường Tứ An cao giọng nói.





Đôi mắt sắc bén bức người của Đường Tử An vẫn nhìn dòng sông xa xa phía đối diện. một lát sau, hắnmới thu hồi tầm mắt, dặn dò phó tướng bên cạnh:"Tâm tư Dạ Thiếu Tần cũng không hề đơn giản hơn so với phụ thân của hắn. Mấy năm nay chúng ta cũng không ít lần bị người Trần quốc gây khó dễ. Năm nay thời tiết ẩm ướt hơn so với năm qua, mặc dù Dạ Thiếu Tần tuyên bố với bên ngoài thân thể ốm bệnh nhẹ nhưng có thể chỉ là kế sách dương đông kích tây của hắn mà thôi. Khoảng thời gian này, phòng thủ của chúng ta vẫn không được buông lỏng, ngươi truyền lệnh xuống các tướng sĩ chớ có buông lỏng cảnh giác để kẻ địch có cơ hội lợi dụng."





Lời nói uy nghiêm của Đường Tử An vừa dứt thì phó tướng bên cạnh ôm quyền lĩnh mệnh lui xuống.





Gió lạnh thổi vù vù khiến chiến bào của Đường Tử An báy phấp phới. Bóng dáng phó tướng vừa mới biến mất ở bậc thang tường thành thì bên tường thành liền có một bóng dáng nhanh nhẹn xuất hiện.





Bóng dáng kia gần tới bên cạnh Đường Tử An thì dừng lại. Người nọ cúi đầu sửa sang lại y phục trênngười, tất cả chỉnh tề xong mới đến bên cạnh Đường Tử An, vô cùng khéo léo gọi:"Cha."





Đường Tử An nhìn lại, đứng trước mặt hắn là tiểu nữ nhi Đường Hiểu Phù. Nữ nhi mười ba mười bốn tuổi nhà người khác đều thích thêu thùa hay vẽ tranh. Nhưng nữ nhi nhà hắn thì lại say mê võ nghệ, khi bảy tám tuổi đã ở trong quân doanh lăn lăn lộn lộn, hiện đã lớn mà vẫn không có ý muốn lập ra đình, suốt ngày chỉ thích cùng binh lính trong quân doanh luận bàn tỷ thí võ nghệ.





Với nữ nhi này thì hắn thực sự hết cách.





Sắc mặt hơi trầm xuống, Đường Tử An bình tĩnh hận không thể rèn sắt không thành thép giáo huấn:"Ta không phải bảo con ở nhà thêu bức hoa mẫu đơn hay sao? Tại sao lại chạy tới đây?"





"Cha! Cha cũng không phải không biết nữ nhi chỉ biết múa thương, đâu có biết cầm kim chỉ. Cha bảo con thêu bức mẫu đơn kia không phải là làm khó con sao?" Đường Tiểu Phù cười khan, thuận tiện cả người tiến lên bám lấy cánh tay Đường Tử An, gương mặt ngây thơ vô tội.





Đường Tử An thở dài, lại mang vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, nói:"Ta như thế nào mà lại sinh ra nữ nhi như con và ca ca của con, một đôi chỉ biết làm ta tức giận."





Đưởng Hiểu Phù lại bày ra vẻ mặt tiểu nữ nhi rúc vào người hắn, cười khôn khéo lấy lòng.





Đường Tử An vuốt ve đầu nàng, trong mắt tràn đầy vẻ từ ái:"Hiểu Phù, ta mới viết thư bảo cô con mai mối giúp con. Cũng được một thời gian rồi, cô con cũng sẽ nhanh có tin tức." Khi Đường Tử An được mười lăm tuổi đã bị Trì Lệ Dập đưa vào trong quân doanh huấn luyện. Từ đó về sau hắn từ một binh lính bình thường thăng lên chức đại tướng quân, trong quá trình đó cũng đã trải qua rất nhiều trận chiến tàn khốc.





Thê tử của hắn là nữ nhi của tộc trưởng bộ lạc Khương. Nàng cứu hắn một mạng, sau này hai người kết làm phu thê, cùng nhau ở luôn biên quan. Đại khái vì đời sống quân doanh ảnh hương nên sau khi thành thân vợ chồng bọn họ vẫn không có con nối dòng. Đợi vài năm sau, thê tử của hắn mời sinh cho hắn một nam một nữ.





Nhưng thê tử hắn sau khi sinh xong thì mất máu quá nhiều, khó sinh mà chết.





Sau này, Đường Tử An đưa nhạc phụ nhạc mẫu của hắn tới Tiêu quốc. Mấy năm nay hắn vẫn không tái giá, cũng không có di nương hay thông phòng... Nhạc phụ nhạc mẫu của hắn cũng từng uyển chuyển nhắc hắn tái giá, nhị lão không ngại nhưng Đường Tử An vẫn không chịu. Nhị lão cũng làm trung gian tạo cơ hội cho hắn gặp mặp với những cô nương thích hợp nhưng Đường Tử An vẫn cự tuyệt.





không còn cách nào khác, cuối cùng nhị lão bọn họ cũng chặt đứt tâm tư làm cho hắn tái giá.





Đường Hiểu Phù nghe thấy làm mai cho mình thì hai gò má nàng ửng hồng, thẹn thùng nhăn nhó:"Cha à, không phải con từng nói với người là không lấy chồng rồi sao. Con muốn cả đời đều ở cùng với người."





Đường Tử An cười:"Nữ hài tử nhà nào lại không lập gia đình."





Đường Hiểu Phù bĩu môi, nói:"Cha, nam nhân có cái lợi ích gì. Cha nhìn con xem, hiện tại những đại lão gia trong doanh kia đánh nhau cũng chưa chắc đã là đối thủ của ta. Những chuyện nam nhân làm con cũng có thể làm được. Tại sao con phải gả cho một nam nhân còn yếu hơn cả con? Cha à, con khônglấy tướng công đâu."





Đường Tử An bị sự ngốc nghếch của nàng làm cho tức cười, hắn lắc lắc đầu, buồn bã nói:"nói bậy! Nữ hài tử không lấy chồng sẽ bị người ta nói ra nói vào. Hơn nữa, nữ nhi của Đường Tử An ta sao có thể kém hơn người khác, nữ nhi nhà người ta có thể gả thì nữ nhi của ta vì sao không thể gả ra ngoài?"





"Cha à, nếu cha nhất định ép con gả thì con đây nói cho người biết, con muốn gả cho người có thể cưỡi ngựa thắng con, thuật bắn tên cũng không được thua kém, kiếm pháp phải cao siêu hơn con, giống như cha vậy..." Đường Hiểu Phủ còn muốn nói điều gì nữa thì chỗ bậc thang tường thành có một nam tử trẻ tuổi đi tới. Nam nhân kia mặc một thân áo trắng, trong tay cầm một cây quạt giấy tinh xảo, đó là mộtcông tử không hề nhiễm chút hỗn loạn dù trong thời đại đen tối.





hắn đi tới trước mặt Đường Tử An và Đường Hiểu Phù, cười thản nhiên nói:"Muội muội, trước cha đã để ta viết thư cho cô, bảo cô giúp muội tìm một phu quân tốt. hiện đã có thư hồi âm của cô, xem ra muội muội của ta sẽ nhanh thành thân." hắn nói xong thì cố ý cầm quạt phẩy phẩy mấy cái, tay còn lại lấy từ trong tay áo ra một phong thư.





Thư này được gửi từ thành Ung Châu tới là thư cô của hai huynh muội bọn họ gửi đến.





Đường Hiểu Phù thẹn thùng tiến lên muốn lấy thư lại bị nam nhân kia tránh được. Đường Hiểu Phù đuổi theo cũng không lấy được phong thư trên tay nam nhân.





Đường Tử An đưa tay khẽ vuốt chòm râu, cười ngăn:"Được rồi, huynh muội hai con không nên ồn ào. Mộ Tuân, con đừng trêu muội muội con nữa, mau đưa thư cho ta xem đi."





Đường Mộ Tuân cười khẽ, đem phong thư trong tay giao cho Đường Tứ An. Đường Hiểu Phù làm mặt quỷ với hắn, nói đểu:"Trời thì lạnh mà lại đi cầm quạt, thật là thúi!"





Đường Mộ Tuân chỉ lớn hơn Đường Tiểu Phù hai tuổi, từ nhỏ hắn đã trở thành thủ hạ của Đường Tử An. Cuộc sống trong chiến tranh tàn khốc cũng không khiến hắn trở lên thô kệch, hắn anh dũng trầm ổn liên tiếp khiến đich quân phải thất bại. Lúc rảnh rỗi, hắn tinh thông cầm kỳ thư họa, tướng mạo của hắnlại tuấn mỹ. Bình thường thích nhất là cầm quạt trên tay, dân chúng đều gọi hắn là "Ngọc diện hồ ly".





Đường Tử An không hề để ý tới hai người đùa giỡn, hắn mở phong thư thì thấy ngay chữ viết trên thư quả nhiên là của đích tỷ Đường Tứ Tứ.





"Cha, trong thư cô viết gì vậy?" Đường Hiểu Phù tò mò hỏi han.





Khóe miệng Đường Tứ An chứa đựng ý cười, đem phong thư trên tay đưa cho Đường Mộ Tuân, Đường Mộ Tuân mở thư ra xem. Đường Hiểu Phù cũng tò mò tiến lên.





"Cha! Biểu tỷ lập gia đình!" Đường Hiểu Phù nhanh chóng đọc lướt qua thư một lượt, lập tức kêu lên. Bộ dáng nàng kinh hô lập tức trêu chọc Đường Tử An, Đường Hiểu Phù lập tức thu lại tươi cười khoa trương trên mặt, hơi nhe răng cười làm bộ thục nữ duyên dáng.





Đường Mộ Tuân xem xong thư thì đem thư gập lại lại bỏ vào trong bao thư. Sau đó, hắn lại phe phẩy cây quạt nói chậm rãi:"Cha, thư này bị trì hoãn vài ngày trên đường. hiện chúng ta mới nhận được thư, nếu muốn tới đúng ngày thành thân của biểu tỷ ở Ung Châu thì hơi khó..."





Đường Tử An gật gật đầu, Ung Châu và biên quan cách nhau vạn dặm. Mấy ngày hôm nay, ở biên quan lại có tuyết rơi không ngừng, cho nên Trường Giang va Hoàng Hà đều đóng băng không thể thông hành. hiện bọn họ nhận được thư, muốn tới kịp thì có hơi muộn rồi. Nhưng dù thế nào cũng là đại hôn của cháu gái hắn, bọn họ cũng không thể không phái người đi chúc mừng.





Đường Tử An nhìn vùng đất rộng lớn bị tuyết trắng bao trùm nói:"Mộ Tuân, buổi tối con sắp xếp lễ vật, ngày mai cùng Hiểu Phù đi tới Ung Châu đi."





"Cha, chúng con đều đi vậy còn người?" Đường Hiểu Phù cắn cắn cánh môi.





Nàng rất thích cô, mẹ của nàng mất sớm, cha của nàng bận việc chiến sự nơi tiền tuyến cả ngày. Khi đó cô của nàng không ngại vạn dặm xa xôi từ Ung Chau tới chăm sóc hai huynh đệ bọn họ. Sau này nàng cũng mấy lần được tới Ung Châu. Ở nơi đó, nàng cũng được cô chăm sóc tận tình. Khác với đại tộc thế gia khác, ba nhà Quân gia, Trì gia, Đường gia có quan hệ thân thiết, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, đứa nhỏ của ba nhà cũng không tranh giành lợi ích trần trụi, cũng không bởi vì lợi ích mà trở mặt nhau hay làm chuyện gì tổn hại đến mọi người.





Trong trí nhớ Đường Tử An, hắn cũng đã lâu chưa gặp tỷ tỷ. Năm hắn mười ba mười bốn tuổi, không có hiểu biết, luôn ảo tưởng có một ngày có thể trở thành anh hùng đỉnh thiên lập địa, bảo vệ tỷ tỷ của mình. Nhưng thời gian trôi qua, hắn từ một thiếu niên ngây thơ giờ đã trung nhiên. Nhưng hắn vẫn còn nhận sự quan tâm của tỷ tỷ mình.





"Ta sẽ đi Trần quốc, chẳng may Trần quốc đột nhiên phát binh thì phải làm sao?" Đường Tử An cười vỗ vỗ bả vai Đường Hiểu Phù, nhìn thấy Đường Hiểu Phù vì hắn nói vậy mà khóe miệng rũ xuống thì hắnlại đùa giỡn:"Hiểu phù, trên đường đi nhớ ngoan ngoãn nghe lời ca ca. Đến Ung Châu cũng nhớ phải nghe lời cô của con. Ở đấy thêm ít ngày, tốt nhất là ở đến khi cô con tìm cho con được một nam nhân trong sạch rồi mới trở về."





"Cha à, con đã nói rồi cả đời này con sẽ không gả, cả đời này sẽ luôn ở bên cạnh cha." Khuôn mặt Đường Hiểu Phù thẹn thùng mà đỏ ửng, hét to chạy mất.





Sau khi nàng chạy xa, Đường Mộ Tuân thu lại quạt:"Cha, cha cũng đã lâu chưa gặp cô, hay là để con trông coi nơi này giúp cha, cha cùng Hiểu Phù đi đến Ung Châu đi."





Đường Tử An lắc đầu:"không cần đâu. Các con còn trẻ tuổi sau này sẽ còn đi xa. một ngày kia ta già đikhông đánh trận được nữa sẽ đi Ung Châu, hàng ngày đều ở nhà của cô con để cho dượng con tức chết."





Đường Mộ Tuân cười.





Đường Tử An đột nhiên nghĩ tới cái gì lại nhắc nhở:"À đúng rồi, ngày mai các con lên đường thì nhớ đến mộ của mẫu thân thắp hương. không thì mẫu thân sẽ nhớ các con lắm đó.





Đường Mộ Tuân im lặng gật đầu.





Ngày hôm sau, Đường Hiểu Phù và Đường Mộ Tuân thu thập hành lý xong, Đường Tử An dẫn hai người đến mộ thê tử quá cố của hắn. Hai người con đứng trước bia mộ vái ba cái. Trong tay Đường Tử An cầm một bầu rượu nhỏ, trong bầu rượu chứa loại rượu hoa quế thê tử hắn thích nhất.





Mở bầu rượu, đem rượu hoa quế nghiêng về phía bia mộ, vẻ mặt hắn buồn bã đau thương, nói:"A Tự, các con phải đi xa nhà một chuyến. Nàng ở dưới suối vàng nhất định phải phù hộ cho chúng thuận buồm xuôi gió."





Đáp lời hắn chỉ có hai cây Mai bị gió thổi xào xạc, năm đó thê tử hắn tự tay chăm sóc hai cây mai này, nay cây mai cũng đã nở hoa khiến ngôi mộ lạnh lẽo thê lương càng thêm bi lãnh.





"Thời gian không còn sớm nữa, hai con mau đi đi." Đường Tử An nhìn chăm chú bia mộ trước mặt, nóivới hai người con phía sau lưng:"Ta muốn nán lại nói với mẫu thân các con mấy lời..."





"Cha, vậy người bảo trọng." Đường Mộ Tuân kéo Đường Hiểu Phù rời đi. Hai người lên ngựa, trước khi đi quay đầu nhìn bia mộ của mẫu thân và phụ thân đang quỳ gối. Sắc mặt của hai người cũng dần trở nên nặng nề.





Mẫu thân bọn họ đã ra đi nhiều năm nhưng phụ thân vẫn luôn trông coi phần mộ cẩn thận.





"Cha, chúng con đi rồi người phải chăm sóc bản thân cho tốt!" Đường Hiểu Phù nói cầm lấy roi giục ngựa rời đi. Đường Mộ Tuân đuổi theo sau.





Hai người cưỡi ngựa đi được một đoạn xa lại ngay lại nhìn bóng dáng phụ thân bọn họ mờ nhạt trong tuyết trắng xóa.





Hai người không hẹn mà cùng mang tâm trạng nặng nề đi tới Ung Châu.





Khi không có người khác, Đường Tử An liền ngồi xổm trước phần mộ, si ngốc nhìn bia mộ.





"A Tự, lần trước ta từng nói ta nhờ tỷ tỷ của ta tìm người thành thân với Mộ Nhi và Phù Nhi. Trong thư tỷ tỷ dặn riêng ta nhất định phải mang hai đứa cùng đi Ung Châu. Ta nghĩ tỷ tỷ của ta nhất định là đãcó tin tức tốt rồi."





"A Tự, gần đây phu quân nàng lại huấn luyện được một chi kỵ binh. Chi kỵ binh này có sức chiến đấu hết sức cường hãn, phu quân của nàng có phải là rất giỏi hay không?"





"A Tự, mùa xuân ở đây rất lạnh. Nàng ở đó nhất định phải chịu lạnh... Nếu bình thường ta đốt không đủ tiền giấy cho nàng thì nàng phải báo mộng cho ta biết..."





...





Đường Tử An cũng không biết bản thân ngồi ở trước bia mộ bao lâu. Khi hắn ý thức được thì trời đãkhuya, bầu trời đen kịt lại bắt đầu rớt xuống những bông tuyết trắng xóa. Bông tuyến dừng trên người hắn sau đó tan ra, khiến làn da lạnh lẽo.





Đường Tử An đứng lên, phủi tuyết trên người rồi lại ngắm mãi hai chữ "ái thê" trên bia mộ.





"A Tự, nàng ở dưới đó không cần phải lo gì cả. Ta sẽ chăm sóc hai con tốt nhất." Trong lòng Đường Tử An nặng nề lạ thường, hắn dừng lại một chút, sau khi bình phục lại tâm tình mới miễn cưỡng bày ta mộtnụ cười, dịu dàng nói:"A Tự, khi nào có thời gian ta sẽ trở lại thăm nàng. Nàng bảo trọng."





hắn và thê tử quá cố của hắn không có một tình yêu oanh oanh liệt liệt, chuyện tình xưa của bọn họ rất bình thường. Khi hắn bị thương trên chiến trường được một nữ tử của dân tộc Khương cứu. Sau đó chàng hữu tình nàng có ý. Sau này hắn cưới nàng làm thê tử, nàng coi hắn là ông trời.





Nàng ở cùng hắn trong hoàn cảnh máu tanh giết chóc suốt chín năm. hắn từng nghĩ sẽ cả đời năm lấy tay nàng không rời. Chỉ không ngờ ông trời không cho phu thê bọn họ may mắn đó. Sau khi nàng sinh hạ nữ nhi của hắn thì vĩnh viễn nằm trong phần mộ lạnh băng.





Nếu hỏi hắn chuyện vui nhất trong đời này là gì? Câu trả lời chắc chắn là khi phụ thân của nàng đồng ý gả nàng cho hắn. Mà việc hắn hối tiếc nhất chính là vào giờ khắc kết thúc sinh mạng của nàng thì hắnđang ở chiến trường giết địch.





Khi hắn đại thắng vô cùng vui mừng trở về nhà thì thân thể của nàng đã hoàn toàn lạnh băng...





Ba ngày sau, hắn ôm nữ nhi không ngừng khóc nhìn linh cữu của nàng đặt xuống lòng đất, vào lúc đó tâm hắn đã hóa tro tàn.





Cũng may hiện tại con của bọn họ đều đã trưởng thành rồi, cũng mau tới thời điểm thành gia lập nghiệp.





đã từng có người hỏi hắn vì sao không đi bước nữa?





hắn không phải hán tử si tình, chẳng qua hắn cảm thấy trên đời này sẽ không bao giờ có người thích hợp với hắn bằng nàng. hắn không thành thân, con của A Tự và hắn sẽ không phải có huynh đệ tỷ muội cùng cha khác mẹ. Mặc dù huynh muội bọn chúng không có được yêu thương của mẫu thân nhưng sẽcó tất cả yêu thương của phụ thân.





Kỳ thực như bây giờ hắn cũng thấy rất tốt rồi. Chuyện hắn vui thích chính là nhìn hai con thành gia lập nghiệp, sinh mệnh của hắn cũng coi như là "viên mãn" dù không được trọn vẹn!





đi bộ rời đi, ngựa của hắn thấy hắn đi tới thi tiến về phía hắn. Đường Tử An nhảy lên yên ngựa, thúc ngựa rời đi.





Ngựa rời đi liền để lại dấu chân ngựa thật dài trên đường. Bầu trời tuyết rơi nhiều, không lâu sau, tuyết trắng bao trùm lên dấu chân ngựa.





Hai tán Mai trước mộ lặng yên đón gió lạnh xôn xao. Hương thơm theo gió bay xa.





Đường Hiểu Phù và Đường Mộ Tuân ngày đêm chạy đi, nửa tháng sau thì rốt cục hai người đến được thành Ung Châu. Chỉ là bọn họ đã bỏ lỡ đại hôn của Quân Úc Bảo. Nhưng cũng may bọn họ đến đúng ngày Úc Bảo lại mặt.





Trăng đã lên cao, trong phòng khách của Quân gia vô cùng náo nhiệt. Khi bọn họ dùng bữa được mộtnửa thì quản gia đến bẩm báo Đường thiếu gia và Đường tiểu thư tới.





Mấy năm nay Đường Tứ Tứ không ít lần sai người mang quà tới biên cảnh. Tính toán thời gian cũng đãhai ba năm nàng không gặp hai cháu. Bây giờ biết bọn họ đến thì chẳng còn quan tâm gì hết, tự mình ra ngoài sảnh tiếp đón.





Những người khác cũng vui mừng đứng dậy khỏi chỗ ngồi tự mình đi ra ngoài chào đón.





Hoàn!
 

Bình luận facebook

Top Bottom