Doãn Nhất - Tư Vũ

♚Yu❀Vietwriter♥

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Smod
Editor
Tác giả VW
Messages
151,515
Reaction score
5,574
Points
14,914

Chương 9

Kết thúc trò chơi, vừa bước xuống tàu lượn Chân Nhất đã chạy vội ra góc cây nôn thốc nôn tháo. Trang Doãn thì chạy đi mua cho anh chai nước lọc.

Chân Nhất ngồi xuống ghế đá cách đó hai bước chân, sắc mặt anh tái nhợt, gò má trắng xanh.

Trang Doãn đi đến đưa anh chai nước cũng tiện ngồi xuống bên cạnh Chân Nhất. Chân Nhất nhận lấy, không một chút sức lực tựa đầu vào vai Trang Doãn.

“ Một chút thôi “.

Trang Doãn thấy có chút buồn cười. Một Chân Nhất tàn nhẫn lạnh lùng nay chỉ vì cái tàu lượn siêu tốc mà trở nên thục nữ hơn cả con gái. Cô để mặc anh dựa đầu lên vai mình, một khắc này cõi lòng Trang Doãn bình yên đến kì lạ.

Ngày hôm nay Chân Nhất đưa cô đến đây chơi kỳ thực cô rất cảm động, nói là không vui thì chính là nói dối.

Chân Nhất từ khi nào đã ngủ thiếp đi, Trang Doãn khẽ cười, ánh nắng mặt trời rọi xuống gương mặt điển trai của anh, làm nổi bật từng đường nét góc cạnh, Trang Doãn sợ anh khó ngủ liền dùng bàn tay nhỏ bé che khuất ánh nắng.

Chính bản thân cô cũng không biết người đàn ông mang tên Chân Nhất đã mạnh bạo mở cửa trái tim cô, ngự trị bên trong nó.

Thời gian thấm thoát trôi đi cũng đã đến sập tối, Chân Nhất vẫn chưa tỉnh lại mà vai Trang Doãn đã mỏi nhừ. Cô nhìn quanh khu vui chơi cũng chỉ còn lác đác vài người, nhân viên bảo vệ cũng đã bắt đầu thông báo giờ đóng cửa.

Trang Doãn vỗ nhẹ gương mặt Chân Nhất, phát hiện cả người anh nóng bừng.

Lúc này cô mới biết Chân Nhất phát sốt rồi !

Dựa vào sức lực của cô cộng thêm vết thương trên chân chưa khỏi hẳn thì đưa Chân Nhất lên xe là việc cực kỳ khó khăn. Trang Doãn đang loay hoay không biết phải làm thế nào từ xa đã có hai người mặc áo đen chạy đến.

“ Trang tiểu thư, chúng tôi là vệ sĩ đi theo bảo vệ Chân chủ thượng “.

Trang Doãn gật đầu, vội vàng nhờ họ đưa Chân Nhất lên xe.

[ ... ]

Trở về biệt thự Trang Doãn liền gọi điện đến mời bác sĩ qua khám bệnh cho Chân Nhất.

“ Có phải chủ thượng lại làm cái gì liên quan đến độ cao không ? “.

Lòng Trang Doãn khẽ run lên, cô đáp.

“ Phải “.

“ Trang tiểu thư, chủ thượng có chứng sợ độ cao rất nặng, bình thường những công việc liên quan về vấn đề độ cao cậu ấy đều từ chối mà một khi đã làm có khả năng sốt cao từ 48 tiếng đến 72 tiếng đồng hồ “.

Sắc mặt Trang Doãn thoáng qua nặng nề, cô còn nhớ trước khi trò chơi bắt đầu Chân Nhất đã nắm chặt lấy bàn tay cô, vững vàng an ủi.

“ Yên tâm, có em tôi không sao hết “.

Nhưng thực tế thì sao ? Trang Doãn thở dài, nhận thuốc giảm sốt từ bác sĩ rồi nhờ người tiễn ông về, trong phòng chỉ còn lại mình cô với Chân Nhất đang sốt miên man.

Đặt túi thuốc lên tủ gỗ đầu giường, Trang Doãn xoay người vào nhà vệ sinh lấy khăn lau người để hạ nhiệt cho Chân Nhất.

Cô vừa chạm lấy cánh tay anh, đã bị anh giữ chặt.

“ Doãn Nhi “.

Chân Nhất không mở mắt, yếu ớt gọi Trang Doãn.

Cánh tay Trang Doãn cứng đờ, cô đưa mắt nhìn khuôn mặt trắng bệch của anh không hiểu sao trái tim cô lúc này như thể bị thứ gí cán qua, đau như cắt.

“ Sao thế ? “.

“ Đừng lo lắng, anh không sao “.

Chân Nhất cười gượng, dứt lời anh lại ngủ thiếp đi. Trang Doãn cứ như một kẻ ngốc đứng đó nhìn anh.

Cô không gỡ tay mình khỏi tay anh, mặc nhiên để anh tuỳ ý nắm lấy.

Nếu không phải cô cứ nhất quyết muốn chơi trò chơi tàu lượn siêu tốc, Chân Nhất đã không sốt cao như bây giờ, cơ thể cũng sẽ không bị hành hạ như vậy.

Trang Doãn cất khăn lau đi, dùng điều khiển giảm ánh sáng, sau đó ngồi xuống bên cạnh Chân Nhất.

Đêm ấy cứ thế trôi đi, Chân Nhất không có dấu hiệu giảm sốt.

[ ... ]

Hôm sau nhiệt độ cơ thể Chân Nhất vẫn chẳng có gì thay đổi, thuốc hạ nhiệt đối với anh cũng chẳng có tác dụng gì. Trang Doãn lo lắng đến phát điên, năm lần bảy lượt gọi điện cho bác sĩ cũng chỉ nhận được một câu.

“ Rồi dần dần chủ thượng sẽ tự hạ sốt thôi “.

Trang Doãn lo lắng đến mức chẳng nhét được thứ gì vào bụng, cô cứ ngồi bên cạnh Chân Nhất, độ nửa tiếng lại đo nhiệt độ cơ thể anh một lần.

Đến tầm trưa, Chân Nhất dường như có chút ý thức.

“ Doãn Nhi “.

“ Sao thế ? Anh đỡ hơn chưa ? “.

“ Em lo lắng cho anh à ? “.

“ Phải “.

“ Vậy làm vợ anh đi. Doãn Nhi, chúng ta kết hôn đi “.

Trang Doãn sững sờ, một khắc này trái tim cô quả thực bị sự chân thành của Chân Nhất làm cho cảm động.

“ Được, anh khỏi ốm, chúng ta kết hôn ! “.
 

Bình luận facebook

Top Bottom