ĐIỀU BÍ MẬT

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Moderator
Bài viết
41,692
Reaction score
506
Points
113

Chương 19: Âm mưu- Q.1

Q.1 - Chương 19: Âm mưu- Q.1
Cơn mơ dữ dội khiến Tường Vibừng tỉnh. Cả người cô ướt đẫm mồ hôi, nhưng không hiểu sao cô lại cảmthấy lạnh toát. Kéo chăn trùm lên tận cổ, cô quay sang nhìn người đangnằm bên cạnh mình. Trong ánh đèn mờ mờ của căn phòng, người đàn ông đẹptrai ấy đang ngủ rất ngon, hơi thở đều đều.

Những hình ảnh củabuổi tối hôm qua lần lượt hiện về trong tâm trí Tường Vi. Đến bây giờ,cô vẫn cảm thấy khó tin với những gì đã xảy ra.

Đêm qua, khi Đại đưa cô về đến cửa phòng, hai người còn đứng nói chuyện thêm một hồi.Sau đó, cũng không biết là ai bắt đầu trước, rồi hai người điên cuồngtrong một cơn mưa ái tình bất tận. Sự từng trải và thành thục của Đạikhiến cô không thể làm chủ được mình mà buông thả theo từng đợt ái âncủa anh. Hoặc chính bản thân cô cũng muốn buông xuôi bản thân như thế,không gò bó, không gượng ép, hoàn toàn để anh chinh phục.

Trờichưa sáng, nhưng cơn ác mộng đã khiến Tường Vi không thể ngủ tiếp được.Cô đột nhiên thấy lạnh. Mặc dù Đại cuồng nhiệt nhưng anh lại không đemđến cho cô cảm giác ấm áp như người yêu cũ. Lúc này, dù nằm cạnh anh,nhưng cô lại thấy anh xa xôi vời vợi, lạ lẫm vô chừng. Có thể đêm qua,do men say mà hai người đã không làm chủ được mình. Anh say rượu. Còn cô say anh, say hương vị rượu ngọt ngào trong hơi thở của anh, say hươngnước hoa có vị biển khơi của anh. Cô say cả những câu chuyện mà anh đãkể cho cô nghe về những chuyến đi xa, về những trải nghiệm trong cuộcsống và về cả những vấp ngã đầu đời.

Khi Tường Vi cựa mình lầnthứ hai thì Đại cũng thức giấc. Anh mở mắt, vài giây sau anh thở dài một hơi khi nghĩ ra tình huống hiện tại của mình. Rồi anh quay sang nhìn cô hỏi:

- Sao em không ngủ nữa đi?

- Em lạnh – Tường Vi lắc đầu, thành thật đáp.

Đại mỉm cười, sau đó anh dang một tay ra, kéo cô lại gần cho cô gối đầu lên đó, rồi anh vỗ nhẹ lên vai cô:

- Người miền Nam thường không chịu được mùa đông miền Bắc.

- Phải đi vào thời gian này mới biết thế nào là mùa đông chứ… – Tường Vi cười.

Đại lại đưa mắt nhìn lên trần nhà:

- Không nghĩ là chúng ta lại thành thế này.

- Em cũng không nghĩ được.

- Khi đó anh hơi say, sao em không đạp anh ra chứ?

Tường Vi lặng yên không đáp, chẳng lẽ cô phải nói rằng thực sự thì cô cũng muốn anh ở lại bên mình. Cuối cùng cô thở dài:

- Quên đi, coi như chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau.

- Ừ, có lẽ như thế tốt hơn – Đại gật gật đầu – Em còn có tương lai, sựnghiệp của em. Đừng đánh đổi nó vì thứ tình cảm xa vời này. Anh cũng sẽkhông thay đổi quan điểm của mình đâu.

Đại yên lặng, sau đó quay sang nhìn gương mặt có phần thẫn thờ của cô nói tiếp:

- Hơn nữa, anh thực sự coi em như một người bạn tri kỷ. Dù chúng ta mớichỉ gặp nhau có ba lần, nhưng anh rất thích nói chuyện với em. Trướcđây, anh chưa từng kể cho ai nghe những câu chuyện liên quan tới anh cả, ngoại trừ một người. Và em là người thứ hai. Anh quen rất nhiều bạngái, nhưng để tìm ra một người tri kỷ thực sự thì không có. Vì thế, anhkhông muốn thay đổi mối quan hệ bè bạn này với em.

“Không thể thay đổi sao?”, Tường Vi thầm nghĩ trong đầu.

- Vậy người thứ nhất là ai?

- Một người anh yêu. Nhưng cô ấy không yêu anh, chỉ coi anh là tri kỷ của cô ấy – Đại cười khi nhớ tới Nhật Lệ.

- Em tưởng anh không biết yêu ai chứ? – Tường Vi ngạc nhiên hỏi lại.

- Thì cứ coi như là ngoại lệ đi. Nhưng cô ấy cũng đi rồi, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của anh – Đại thở dài.

Tường Vi nhìn vẻ mặt anh, không hiểu sao cô chẳng thể tìm ra một lời an ủinào dành cho anh cả. Cô xoay người, ôm lấy anh nói khẽ:

- Ngủ đi anh. Đêm còn dài lắm.

Đại cúi đầu chỉ thấy Tường Vi đã nhắm mắt lại, rõ ràng là cô không còn muốn tiếp tục câu chuyện này nữa. Anh cố gắng kéo mình quay lại với giấc ngủ dở dang. Giấc ngủ của anh sau đó cũng không sâu, trong cơn mơ chậpchờn, anh thấy hình dáng quen thuộc của Nhật Lệ ở trong bếp, với chiếctạp dề màu xanh biển và đôi đũa nấu. Nhưng khi nhìn lại, người con gáiđứng trước mặt anh không phải là Nhật Lệ nữa, mà từ lúc nào đã đổi thành hình dáng cần mẫn và nhu mì của cô gái giúp việc nhà anh. Hình ảnh haingười này cứ thế liên tục đan xen vào nhau, đến nỗi khi tỉnh dậy, anhkhông biết là mình đã nhớ tới ai và mơ thấy ai trong hai người nữa.

***

Đại đã đi công tác sang ngày thứ ba. Lâm, sau một thời gian ra nước ngoàiquay MV, cũng đã về nước. Ngay khi xuống sân bay, anh không tới công tymà lại về nhà ngay. Anh thông báo với bố mẹ sẽ ở nhà nghỉ ngơi mấy ngàytrước khi tiếp tục quay lại với lịch đi hát ngập đầu ngập cổ.

Trong ba anh em trai, nếu như Đại là người dành cho Như Ý nhiều tình thươngnhất, Minh là người dành nhiều thời gian cho con bé nhất, thì Lâm lại là người thường xuyên mua quà cho cháu mình nhất. Từ khi có Như Ý, hầu như tuần nào Lâm cũng tranh thủ về nhà, mỗi lần về lại mang cho cháu gái đủ thứ quà. Khi thì sữa, khi thì quần áo, khi thì đồ chơi, đến nỗi bàNguyệt còn phải kêu lên là anh quá hoang phí. Lâm chỉ cười giải thích vì nhà có mỗi cô cháu gái nên nhất định phải trưng diện cho cháu mình thật đẹp mới được.

Sáng nay trời đã không còn mưa phùn nữa. Thờitiết lạnh hơn, lại có gió nên càng khiến người ta cảm nhận được cái rétcắt da cắt thịt của mùa đông năm nay. Linh mở cổng, dắt xe ra, cả ngườirùng mình theo một trận gió ào ào. Một ngày của cô bắt đầu bằng việc rachợ mua đồ và về nấu bữa sáng cho cả nhà. Mấy ngày tới gia đình bàNguyệt sẽ rất đông vui vì các thành viên đều về nhà cả.

Linhkhông để ý rằng từ khi cô bắt đầu bước chân vào chợ thì đã có một ngườilặng lẽ đi theo cô. Đến khi cô đứng mặc cả ở hàng hoa, chợt cảm thấy cómột bàn tay chạm vào lưng mình. Cô giật mình định quay lại xem người nào vô ý như vậy thì lại nghe một giọng đàn ông ồm ồm bên tai:

- Không được kêu. Mày mà kêu tao đâm chết.

Linh điếng người, chỉ cảm giác sống lưng lạnh buốt, giống như có một con dao đang chạm vào tận bên trong da thịt mình.

- Nhìn thấy cái ô tô ở trước mặt không? Yên lặng đi về phía đó, mày mà chạy đừng trách tao ác.

Linh đưa mắt nhìn, quả thật đỗ ở gần ngay cổng chợ là một chiếc xe bốn chỗmàu đen, trên xe hình như có hai người đang ngồi. Ánh mắt họ không ngừng nhìn về phía cô. Linh nuốt nước bọt, hấp tấp lắc đầu với người bán hoa, xách chiếc làn đựng thức ăn lên, chầm chậm tiến về chiếc xe. Cô khôngdám nhìn đi nơi khác, cố tìm trong những người trước mắt một người cóthể cứu cô. Nhưng họ chỉ là những người phụ nữ bán hàng, những người phụ nữ đi chợ sớm để lo bữa sáng cho gia đình mình, thậm chí có cả trẻ con. Linh tuyệt vọng bước về phía chiếc xe. Dù không biết những người này là ai, nhưng việc dùng tới dao để uy hiếp cô cũng đủ cho thấy bọn ngườinày không phải hạng người tốt rồi.

- Đi nhanh lên – Gã thanh niên phía sau lại giục.

Gã vừa dứt lời thì cảm thấy có ai đó đang vỗ vai mình. Gã quay đầu lạinhìn, chỉ thấy một thanh niên cao hơn mình nửa cái đầu, tóc cắt ngắn gọn gàng, gương mặt đẹp trai, ánh mắt hơi cục cằn. Người này chính là Minh.

- Muốn gì mày? – Gã thanh niên cứng giọng hỏi.

Dường như Minh chẳng muốn nhiều lời với gã, vừa thấy Linh bước ra khỏi tầmcủa con dao găm nhỏ là anh lập tức vung tay, đấm một cú thật mạnh vàogiữa mặt kẻ kia. Bị bất ngờ, gã thanh niên không kịp phản ứng gì, ăntrọn một cú đấm và ngã nhào vào hàng hoa ở bên tay phải khiến cho nhữngchậu hoa đổ nghiêng ngửa, cành hoa gẫy nát, tung tóe. Người bán hàng rúlên, còn những khách đang mua hoa gần đó thì bỏ chạy nháo nhào.

Bị giáng một quả tối tăm mặt mũi nên gã thanh niên loạng choạng một lúcvẫn không đứng thẳng dậy được. Hai tên ngồi trên ô tô thấy cảnh này lậptức mở cửa xe chạy tới. Minh chộp lấy bàn tay lạnh ngắt và run rẩy củaLinh, kéo mạnh cô về phía mình, sau đó cả hai cùng chạy vào trong chợ.

Hai đồng bọn tóc xanh, tóc đỏ chạy tới đỡ tên kia dậy rồi bỏ mặc tiếng chửi rủa của người chủ hàng hoa, cả ba cũng vọt theo Linh và Minh.

Minh nắm lấy tay Linh chạy, sau một hồi đâm ngang rẽ dọc, cả hai cuối cùngcũng dừng lại. Tiếng nhốn nháo ở phía xa vọng lại, có lẽ là ba gã kiavẫn đang không ngừng tìm kiếm hai người. Chỗ này đã là cuối chợ, là gian hàng bán đồ gia dụng. Minh nhìn quanh một hồi, sau đó kéo Linh chạythẳng vào một góc. Gian hàng này không có người, dường như người chủ đãchạy đi đâu đó. Minh kéo hai tấm đệm gấp đang dựng đứng ở một góc ra rồi chui vào khoảng trống nhỏ hẹp sát tường. Anh kéo Linh vào đó cùng mình. Từ ngoài nhìn vào, có lẽ sẽ chẳng ai phát hiện ra điều gì bất thườngcả.

Trong không gian nhỏ hẹp, Minh không còn cách nào khác làphải ôm cứng lấy Linh, cố gắng nén hơi thở gấp gáp. Chỉ nửa phút sau,hai người nghe thấy có tiếng chửi rủa. Dường như việc không tìm thấy cảhai khiến ba tên này điên lên. Minh càng ôm chặt Linh hơn, đến nỗi cóthể cảm nhận rõ nhịp tim đang đập loạn lên của cô. Cả hai cố gắng thởthật nhẹ để không bị phát hiện.

Chợt bên ngoài có tiếng của một người phụ nữ:

- Mới sáng ngày ra, không mua hàng của người ta thì thôi, chửi rủa cái gì?

- Câm mồm lại ngay – Tiếng một trong ba thằng quát lên và không hiểu chúng làm gì mà người phụ nữ kia im ngay lập tức.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
Rồi khoảng mấy chục giây sau, tiếng người phụ nữ lại vang lên, càng to hơn:

- Tiên sư bố nhà chúng nó, cái bọn đầu xanh, đầu đỏ, đầu trâu mặt ngựa,mới sáng ra đã đến ám hàng bà mày rồi. Bà rủa cho chúng mày ra đường bị ô tô chèn chết đi. Lũ mất dạy.

Sau đó Linh và Minh ngửi thấy mùigiấy đốt, tiếng lầm bầm chửi rủa mãi không thôi. Minh xích tấm đệm ramột chút, chỉ thấy một người phụ nữ to béo đang quay lưng lại phía anh,trên tay cầm một tờ giấy đang cháy rừng rực xua loạn lên. Người này đang đốt vía.

Minh suýt bật ra thành tiếng cười nhưng kìm lại được.Linh ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy Minh đưa tay lên miệng ra hiệu imlặng, đôi mắt anh đang vui vẻ, dường như anh đã quên hẳn tình hình căngthẳng vừa rồi.

Hai người tiếp tục ở phía trong tấm đệm thêm mộtlúc, cho tới khi chắc chắn là không còn tên nào quanh quẩn, Minh mớithừa dịp người phụ nữ kia không để ý, nhẹ nhàng bước ra. Rồi sau đó, rất tự nhiên, anh lên tiếng chào như một người mua hàng.

- Chú em đẹp trai mua gì nào? – Người phụ nữ quay lại, tưởng anh là khách vừa tới, đon đả tiến lại chào.

- Ở đây có gối đôi chứ chị? – Minh giả vờ hỏi.

- Có… có… Chuẩn bị lấy vợ phải không? Chỗ chị hàng gì cũng có. Chú em cần mua loại bình thường hay loại đẹp? – Người phụ nữ toét miệng cười vàdẫn Minh đi tới kệ đặt những chiếc gối, sau đó liến thoắng giới thiệu.

Minh ngoái đầu về phía sau, thấy Linh cũng lẳng lặng lẻn ra khỏi đống chănđệm rồi mới lại quay vào, lấy lý do màu sắc quá lòe loẹt, hàng khôngđược cao cấp lắm để chuồn êm. Khi hai người đi rồi, vẫn còn nghe giọngngười phụ nữ eo éo đầy bực bội:

- Hãm… Nhìn cái mặt đẹp trai màhãm… Mua hàng cao cấp thì vào siêu thị đi, vào chợ làm cái gì. Đúng làsáng ra xúi quẩy, chỉ tại ba cái thằng đầu trâu mặt ngựa kia. Tiên sư bố chúng nó.

Minh cười phá lên vui vẻ khi nghe thấy những lời đó.Còn Linh thì vẫn lo lắng nhìn xung quanh, chỉ sợ ba tên kia lại thìnhlình xuất hiện.

- Chắc bọn chúng đi rồi, đừng lo – Minh thấy vẻ mặt của cô thì ngừng cười, nhẹ nhàng trấn an.

- Lỡ chúng vẫn đợi mình ở cổng chợ thì sao?

- Cùng lắm đánh một trận chứ sao – Minh cười khẩy – Chợ này có cổng phụ,chắc bọn nó nghĩ mình đã ra bằng lối cổng phụ rồi. Dù sao, để chắc ănthì mình kiếm chỗ nào ăn sáng đã rồi hãy về.

- Nhưng còn giỏ thức ăn, em bỏ lại chỗ hàng hoa rồi – Linh băn khoăn.

- Giờ còn quan tâm mấy cái đó – Minh cau có – Chút quay lại tìm. Mà mất thì chút tôi đưa tiền đi mua cái khác.

Linh không nói gì nữa chỉ lẳng lặng đi theo Minh. Một lúc sau, cô lại nói:

- Cảm ơn anh. Nếu hôm nay không có anh…

- Mọi chuyện để về nhà hãy nói – Minh ngắt lời cô – Việc cô bị bọn nàytheo dõi thì tôi đã thấy từ hai ngày nay rồi, nên hôm nay mới đi theo cô tới đây.

- Ừm…

Linh hững hờ đáp lại mặc dù trong lòng đang ngổn ngang suy nghĩ.
 

Bình luận facebook

Top Bottom