Full ĐIỀU BÍ MẬT

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,447
Reaction score
435
Points
83
Chương Q.2 - 90: Trò Chơi Của Trẻ Con
Đúng như đội phá án nhanh dự đoán, địa chỉ nhà trọ của tên bắt cóc từtrong lời khai của Hà Phương chỉ cách địa điểm hắn bỏ lại chiếc taxi vàngười tài xế trong tình trạng hôn mê vài km. Tên bắt cóc này dường nhưkhông muốn giết người nên mới đánh thuốc mê người lái xe và để ông talại trong xe. Còn Hà Phương, để đánh đổi lấy sự giúp sức của gã này, côta đã mất một đêm với gã bắt cóc ngay tại nhà trọ lụp xụp của hắn, kèmtheo đó là một số tiền rất lớn.

Từ lời khai của Hà Phương, banchuyên án đã xác định được danh tính hung thủ. Hắn là một tên xã hội đen đã rửa tay gác kiếm hai năm. Nếu không phải Hà Phương là người tình hắn từng một thời quan hệ gần gũi, lại thêm một khoản tiền lớn cô ta đưa đủ để hắn mờ mắt, thì hắn đã không ra tay như vậy.

Khi lực lượngcông an tới được nhà trọ của hắn thì chỉ thấy cửa đã khóa. Số thuê baohắn dùng để liên lạc với Hà Phương đã không dùng nữa, hiển nhiên là hắnmuốn cắt đứt toàn bộ liên hệ với người phụ nữ này. Trung sĩ Việt cùnganh em phá cửa vào nhà nhưng ngôi nhà trống không, ngoài mấy mẩu bánh mì còn sót lại trên sàn thì không có một chút dấu vết gì khác nữa.

Mọi người thất vọng đang muốn rút về để thực hiện phương án tác chiến tiếptheo thì chợt một chiến sĩ công an dùng đèn pin phát hiện ra những mảnhhình ghép rời rạc rơi ở ngay mép bậc tam cấp đi xuống sân.

Trung sĩ Việt cầm lấy mấy mảnh ghép hình xem xét. Linh đứng ở cách anh khôngxa, lập tức tái mặt. Cả Đại và Phong cũng lập tức nhận ra, mặc dù khôngchắc chắn lắm nhưng nhìn phản ứng của Linh thì cũng đoán ra mười mươinhững mảnh ghép này là của Alex.

- Đây là đồ chơi của Alex – Phong tiến lên, nói với Việt.

- Anh chắc chứ?

- Alex đi học đều mang theo hai bộ ghép hình nhỏ tới lớp, đây là trò chơi nó thích nhất – Linh tiến lên xác nhận – Anh cho em xem, em có thể nhận ra đó có phải của con trai mình hay không?

Việt nhìn Linh, sauđó đặt vào tay cô mấy mảnh ghép đó. Linh lật từng mảnh nhỏ lên xem xét,lập tức nhận ra là bức ghép hình vua sư tử mà thằng bé rất thích.

- Đúng là của thằng bé.

Việt gật đầu nói:

- Có lẽ tên bắt cóc đã đánh hơi được nguy hiểm nên đã rời khỏi đây trướckhi chúng ta đến. Chúng ta sẽ quay về cơ quan, sau đó triển khai phươngán tiếp theo – Việt gật đầu, không có ý định sẽ lấy lại mấy mảnh ghéphình kia.

Nhưng anh vừa quay người, lại nghe thấy giọng Linh run run:

- Kho… khoan… khoan đã – Tiếng sau cùng cô nói to thất thanh làm Việt cũng phải giật mình quay lại.

Linh nhìn chăm chú vào mấy mảnh ghép hình trên tay, sau đó vội vàng chạy tới chỗ bậc thềm nơi tìm ra mấy mảnh ghép, dùng ánh sáng mờ mờ trên mànhình điện thoại soi xuống như tìm kiếm điều gì đó.

Việt thấy lạ, cũng lập tức cầm đèn pin tới chiếu cho cô. Chỉ thấy Linh đang cố gắngnhặt hết các mảnh ghép vào. Có tới gần hai chục mảnh ghép còn rơi lại ởđó. Sau khi nhặt hết những mảnh ghép lên, Linh nhìn về phía Đại và Phong nói:

- Hai anh… mau ghép những miếng hình này lại.

Việt cau mày, nhưng anh hiểu không phải tự dưng mà người phụ nữ này lại đánh mất thời gian chỉ để chơi trò ghép hình nên cũng yên lặng. Đại và Phong đều ngồi xuống, bốn người bắt đầu nhanh chóng ghép bức tranh vua sư tửchỉ to bằng bàn tay người lớn lại. Linh, Đại và Phong đều thường xuyênchơi trò này cùng Alex nên chỉ hai phút sau, họ đã ghép được bức tranhmột cách hoàn hảo.

Linh mừng rỡ, cô nhẹ nhàng lật bức tranh lên, để lộ ra phần mặt sau của tấm hình.

Ba người đàn ông lập tức há mồm, trợn to mắt nhìn.

- Cái gì vậy – Phong lên tiếng sau khi nhìn thấy những nét bút chì nguệch ngoạc trên mặt sau của tấm hình.

Nhưng rõ ràng, đó là một dãy kí hiệu được vẽ rất thẳng hàng, được vẽ có mụcđích chứ không phải trẻ con nghịch ngợm gì. Các kí hiệu bao gồm cácthanh ngang, thanh dọc ghép lại với nhau, hầu hết là các hình vuôngkhuyết cạnh, hoặc hình vuông, hoặc góc nhọn quay sang phải hoặc sangtrái. Trong các hình này đều có một dấu chấm tròn.

- Mật mã… – Linh cười mừng rỡ.

Lần đầu tiên sau hơn mười tiếng căng thẳng cô mới nở một nụ cười.

- Mật mã? – Việt kinh ngạc hỏi lại.

- Phải – Linh chậm rãi giải thích. – Tôi thường dùng cách này để dạy Alex học chữ. Đây là loại mật mã dễ nhất và thằng bé thích nhất. Tên của nólà mật mã chuồng bò, hay còn gọi là góc vuông góc nhọn. Tôi không cóthời gian để giải thích cách chơi trò này bây giờ, nhưng theo quy luậtcủa góc nhọn mà chúng tôi thường chơi thì chữ này là…

Linh suy nghĩ một chút, sau đó bật thốt ra hai tiếng:

- Thanh Thủy.

- Cửa khẩu Thanh Thủy – Việt cau mày – Ý chị là cháu bé cố ý để lại thông tin này cho chúng ta?

- Tôi nghĩ vậy. Có thể nó đã nghe tên bắt cóc nhắc tới nơi này, nên cố ý muốn báo cho chúng ta.

- Là thật sao? – Việt vỗ vỗ trán có vẻ khó tin – Nó mới chỉ là một thằng bé năm tuổi.

- Mặc dù nó mới năm tuổi nhưng nó có thể nói tới bốn thứ tiếng thông dụng và đã từng đặt chân tới gần 20 quốc gia trong vòng năm năm qua – Phonglạnh lùng nói.

- Sáng nay khi tôi chuẩn bị đồ đi học cho con, rõ ràng chưa có những hình này. Alex cũng chưa bao giờ chơi trò này trênlớp với các bạn, hơn nữa những từ mà chúng tôi thường chơi với nhau đềuthuộc một chủ đề nhất định nào đó. “Thanh Thủy” là một khái niệm tươngđối lớn so với tầm nhìn của thằng bé – Linh khẳng định nói.

-Tôi sẽ báo cáo lại với lãnh đạo. Chúng tôi sẽ lập tức gửi ảnh của cháubé và thủ phạm lên các cửa khẩu ở Hà Giang, đặc biệt tập trung lực lượng ở cửa khẩu Thanh Thủy.

- Cũng không nên ngoại trừ các cửa khẩu ở những nơi khác nữa – Phong vẫn dặn dò thêm.

- Điều đó là tất nhiên rồi – Việt gật đầu.

- Đi, chúng ta cũng đi thôi – Đại đỡ Linh dậy – Chúng ta lập tức xuất phát đi cửa khẩu Thanh Thủy.

- Đã gần ba giờ sáng rồi. Các anh chị nên nghỉ ngơi một chút, đợi trờisáng rồi hãy đi. Chúng tôi sẽ liên hệ với công an tỉnh bạn và công an ởcác cửa khẩu, chuẩn bị đón lõng hắn và sẽ bắt nếu hắn xuất hiện – Việtkhuyên.

- Không cần đâu. Chúng tôi sẽ lên đường – Phong lắc đầu, sau đó cùng Đại và Linh đi ra xe riêng của anh.

Anh đưa hai người về nhà Linh trước, sau đó gọi điện cho lái xe của mình để anh ta chuẩn bị. Cuối cùng, chỉ sau đó một giờ đồng hồ, chiếc xe đãtiến thẳng về Hà Giang.

Phong ngồi ở ghế trước, tranh thủ chợpmắt một chút. Vì chiếc xe sẽ đi liên tục không nghỉ nên mọi người phảithường xuyên đổi lái cho nhau, vì thế ai cũng cần nghỉ ngơi. Đại và Linh ngồi ở ghế sau. Linh không còn giữ được tỉnh táo nữa, vừa lên xe là côđã chìm vào giấc ngủ. Đại ngồi sát về phía cửa, ôm lấy cô, cho cô ngảđầu gối lên đùi mình, lấy áo bông đắp lên người cô. Anh cũng dần dầnchìm vào giấc ngủ.

Linh không biết mình đã ngủ được bao lâu, khi tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi thì trời bên ngoài đã tang tảngsáng, sương mù mờ mịt giăng trắng đường đi. Những chiếc xe khách đingược chiều lao qua vun vút, ánh đèn rọi sáng trưng. Cô nhổm người dậykhỏi lòng Đại làm cho anh cũng thức giấc theo. Anh vuốt má cô, khẽ giục:

- Kệ nó, cứ ngủ thêm chút nữa đi. Chúng ta mới tới Tuyên Quang thôi.

Nếu là bên công an gọi thì chắc chắn sẽ gọi cho Phong chứ không phải gọicho cô. Giờ phút này không còn điều gì quan trọng hơn việc đi tìm Alexnữa nên Đại cũng không ngần ngại mà ngăn cản cô nghe máy.

Cuộcgọi đổ chuông một hồi rồi kết thúc. Sau đó lại tiếp tục đổ chuông lầnthứ hai. Là từ quản lý của Cường. Nếu không phải có việc quan trọng thìnhất định anh ta sẽ không gọi sớm thế này. Trong đầu Linh xuất hiện một ý nghĩ cực kỳ hãi hùng, cô bắt máy.

- Em Linh đây ạ! Có việc gì gấp thế anh?

- Cô đã tìm thấy Alex chưa?

- Bọn em đang đi Hà Giang tìm thằng bé.

- Cô… có thể trở về Hà Nội ngay không? – Do dự một chút, người trợ lý e dè đề nghị.

Nghe giọng anh ta khang khác, Linh cảm thấy dự cảm của mình đã đúng. Cô cắn răng, lắc đầu:

- Bọn em sẽ quay về sớm thôi.

- Cậu ấy… chủ tịch…

- Anh ấy làm sao? – Linh lo lắng hỏi khiến cho cả Đại ngồi bên cạnh và Phong vừa tỉnh giấc cũng phải quay lại nhìn.

- Bác sĩ nói… chủ tịch sẽ không qua khỏi hôm nay – Nói tới đây, viên trợ lý nghẹn lại không nói được gì nữa.

- Cái gì? Anh nói là không qua khỏi là sao? Tại sao lại như thế được?

- Tối qua cậu ấy có tỉnh lại một chút. Sau đó biết tin bé Alex bị bắtcóc, cậu ấy lập tức lên cơn co giật, khó thở. Bác sĩ phải cấp cứu cậu ấy mới qua được cơn nguy kịch… Bác sĩ nói gan cậu ấy đã yếu lắm rồi, lạithêm cú sốc làm nhồi máu cơ tim…

Hai bên đều im lặng. Vài giây sau, người trợ lý như đã lấy được hơi nên tiếp tục nói:

- Cậu ấy vừa mới lại tỉnh lại. Cậu ấy rất muốn gặp cô và Alex, nhưng tôikhông chắc cậu ấy có thể đợi được qua hết hôm nay. Nếu có thể, tôi xincô hãy quay về gặp cậu ấy. Tôi xin cô đấy. Ước nguyện cùng của chủ tịchlà có cô ở bên khi cậu ấy ra đi…

Giọng người đàn ông ở bên kiađầu dây khàn dần đi, sau đó là tiếng nấc cụt. Rõ ràng là anh ta đã không giữ được bình tĩnh khi nói ra những lời van nài này nữa. Linh buôngthõng tay xuống, chiếc điện thoại cũng rơi cạch xuống chân. Cuộc gọi bịngắt.

- Em… em… phải làm gì bây giờ? – Linh hoang mang, nước mắt lại một lần nữa tràn ra.

Suy nghĩ rằng Cường đã sắp rời xa thế giới này làm cô sợ hãi tới phát khóc. Đại nắm lấy hai tay cô, muốn ôm cô vào lòng, chỉ thấy hai tay cô runrẩy, lạnh ngắt. Ở trên, Phong cũng vừa nhận được một cuộc gọi. Sau khibình tĩnh cúp máy, Phong quay lại nhìn cô, quả quyết nói:

- Nếu em tin tưởng bọn anh thì cứ để bọn anh đón Alex. Còn em quay về Hà Nội đi.

- Em…

- Ừ, em hãy về đi. Bọn anh sẽ thuê xe ở thành phố Tuyên Quang và đi tiếp. Bọn anh sẽ đưa con về cho em – Đại vỗ nhè nhẹ lên tay cô – Về với cậuấy, một lần cuối cùng thôi. Nếu không, sau này em sẽ rất hối hận.

Chiếc xe dừng lại ở thành phố Tuyên Quang, thả hai người đàn ông xuống, sauđó nó lại quay về con đường cũ, trở lại Hà Nội với tốc độ còn nhanh hơncả lúc đi.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,447
Reaction score
435
Points
83
Chương Q.2 - 91: Đau Thương Tới Tột Cùng
Linh về tới Hà Nội, mệt nhoài nhưng cô không muốn ăn sáng theo lời dặncủa Đại mà đi thẳng vào bệnh viện. Khi cô tới phòng bệnh của Cường thìgặp người quản lý đang ngồi ở hành lang. Linh giật mình khi thấy mắt anh ta thâm đen, hằn những tia máu đỏ, rõ ràng là đã lâu rồi anh ta khôngngủ một chút nào. Bà Phượng đang gục đầu tựa vào vai một người phụ nữkhác, có lẽ là họ hàng của bà mà khóc. Nghe tiếng khóc của bà Phượng,Linh có cảm giác tim mình cũng như muốn ngừng đập, hai nắm tay cô dầndần siết chặt lại. Viên quản lý nhìn cô, thở dài một tiếng. Bà Phượngchậm rãi ngẩng đầu và quay lại nhìn. Thấy Linh, trong mắt bà Phượng xẹtqua một tia lạnh lẽo, nhưng rồi bà như chợt nhớ lại điều gì đó, ánh mặtbà lại cụp xuống, tiếp tục khóc. Chiếc khăn tay đã bị bà vo nhàu nhĩthành một nhúm rồi.

- Anh Cường thế nào rồi, anh ấy… – Linh ngập ngừng hỏi.

- Bác sĩ đang cấp cứu – Người quản lý lắc đầu vô vọng.

Bà Phượng dù trong lòng rất muốn lập tức đuổi cô con dâu cũ này đi khỏiđây, nhưng cuộc nói chuyện với con trai trước đó của bà đã khiến bà hiểu rằng, nếu Cường không được gặp vợ cũ của mình, nó sẽ không cảm thấy yên lòng. Rồi bà chợt nhớ đến những gì mình mới nghe được từ thám tử thântín của mình báo rằng mẹ đẻ của Gia Hân hiện đang bị tạm giam và chínhcô ta là người bày ra việc bắt cóc Gia Bảo. Trong lòng bà thở dài mộttiếng, cũng muốn cất tiếng hỏi Linh về tình hình của Gia Bảo, nhưngnhững khúc mắc vẫn chưa thể tan đi ngay được. Vì thế sau khi liếc nhìnLinh một cái lạnh lùng, bà cũng không nói gì nữa.

Linh đứng sững lại một chút, sau đó ngồi xuống chiếc ghế lạnh lẽo bên cạnh viên quảnlý. Cứ thế, Linh chìm vào kí ức của những tháng ngày cô hạnh phúc nhấtbên Cường.

Anh là mối tình đầu của cô, là người đầu tiên đưa côđi vào những giấc mộng ái tình nhiều sắc màu nhất. Lần đầu tiên cô gặpanh là khi anh tới nhà hàng nơi cô làm việc để xin làm người đi giaohàng. Anh không nói nhiều về bản thân mình, sau này cô mới biết anh làmột nghiên cứu sinh mới từ Việt Nam sang. Từ nhân viên giao hàng, anhđược chuyển lên làm nhân viên chạy bàn, sau đó là tới phụ bếp cho cô.Cuối cùng, anh và An đều được coi là “học trò” của cô. Sau ba tháng quen nhau, anh tỏ tình với cô. Anh cho cô một chỗ dựa vững vàng đủ để côkhông còn cảm giác cô đơn nơi xứ lạ nữa. Anh yêu thương và tôn trọng côthực sự, anh nói rằng cô quá nhỏ bé khiến anh luôn có suy nghĩ muốn bảovệ, che chở, không muốn làm cô bị tổn thương.

Nếu ngay từ đầuanh không tiếp cận cô vì mục đích khác, có lẽ dù cô có trở lại Việt Namvì chuyện của Nhật Lệ thì chắc chắn tình cảm của hai người cũng khônghoàn toàn chấm hết. Nếu mẹ anh và bố cô chỉ là hai người xa lạ, có lẽ cô và anh đã có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, dù từ đầu cuộc hôn nhân ấy có sự gượng ép từ phía cô. Mối quan hệ định mệnh giữa anh và cô không biết là duyên hay nợ, chỉ biết rằng cho tới lúc này, sự ràng buộc giữa haingười không chỉ là đứa con bé bỏng, mà còn là một thứ tình cảm khó lýgiải khác. Cũng giống như trước đây, khi cô ở bên Cường, cô nhận ra rằng cô yêu cả Đại. Còn bây giờ, trong lòng đã xác định tình cảm hoàn toàndành cho Đại nhưng Cường vẫn luôn là một vướng bận khó gỡ trong lòng cô. Cuộc đời này, cô dường như không thể thoát được mối quan hệ tình cảmrắc rối với hai người đàn ông ấy, kể cả bây giờ khi Cường sắp không còntồn tại trên thế gian này. Có lẽ kể cả khi anh chết đi rồi, cô vẫn sẽnhớ anh.

Tiếng mở cửa phòng làm Linh giật mình bừng tỉnh. Vàingười mặc blouse trắng bước ra, vẻ mặt ai nấy đều hết sức căng thẳng. Bà Phượng lập tức bật dậy, nhào tới, túm lấy cánh tay vị bác sĩ đi đầu,hoảng hốt hỏi:

- Con tôi, nó làm sao rồi, bác sĩ?

Ông bác sĩ già đưa mắt nhìn gương mặt tèm lem nước mắt của bà Phượng, sau đó thở dài nói:

- Gia đình vào nói chuyện với cậu ấy lần cuối đi.

Linh lảo đảo người suýt ngã. Nếu không có bà Phượng ở đây, chắc chắn cô sẽlập tức lao vào trong căn phòng kia. Nhưng cô biết, lúc này cô không cóquyền tước đoạt đi những giây phút gần gũi cuối cùng của mẹ con bàPhượng. Quả nhiên, đoàn bác sĩ cấp cứu vừa rời đi, bà Phượng đã lập tứcchạy vào trong phòng. Viên quản lý đưa mắt nhìn Linh vẫn còn chôn chânmột cách sững sờ, khẽ nhắc:

- Cô cũng vào đi, người anh ấy mong gặp nhất là cô.

Linh siết chặt tay, sau đó cũng bước vào theo. Bà Phượng đã ngồiở bên cạnh giường bệnh của Cường, hai tay nắm chặt lấy tay contrai, khóc ròng, nói không thành tiếng. Linh đưa mắt nhìn Cường, không ngờ anh đã nhìn mình từ bao giờ, giống như anh luôn đưamắt tìm kiếm cô ngay sau mỗi lần tỉnh giấc. Trên mặt anh xuấthiện một nụ cười yếu ớt, nhưng vẫn tràn đầy ấm áp như mỗilần anh cười với cô. Cường luôn thế, dù trước đây cô có chọcgiận anh cỡ nào thì anh vẫn luôn nhìn cô bằng ánh mắt yêuthương và vị tha như lúc này. Dù cô ví anh như Mặt Trăng quayquanh mình, nhưng anh lại luôn ấm áp như Mặt Trời, không lúc nào để cho cô có thời gian cảm thấy cô đơn.

Nụ cười ấy hôm nay chỉ làm Linh thấy nhói ở trong lòng.

Cô có thể cảm nhận được hơi thở mong manh của Cường. Cô cũng muốn vươn tay, nắm lấy bàn tay gầy của anh.

- Em tới rồi sao? – Anh cất tiếng hỏi cô.

Linh gật đầu, bước tới bên kia giường của anh.

- Con đâu rồi? Nó an toàn không?

Linh lắc đầu, sau đó thở dài đáp:

- Anh Đại và anh Phong đi đón thằng bé rồi, nó sẽ sớm tới đây thăm anh.

- Thật may mắn – Cường không nhìn cô nữa mà đưa mắt nhìn thẳnglên trần nhà, giọng anh thì thào như nói với chính mình.

Thấy cô lặng yên, anh lại nói tiếp:

- Anh đúng là vô dụng quá!

Sau đó, anh quay sang nhìn mẹ mình. Từ sau khi bà biết anh mắcbệnh, bà đã không còn giữ được những nét trẻ trung nữa, thayvào đó là vẻ già nua, tiều tụy. Mái tóc bà đã bạc trắnggần hết, những nếp nhăn cũng hằn rõ hơn.

- Mẹ, con xinlỗi mẹ. Con luôn là một đứa con không nghe lời, khiến mẹ luôntức giận. Bây giờ con lại càng bất hiếu khi không thể phụngdưỡng mẹ được nữa.

- Con nhất định sẽ khỏe mà. Bác sĩ nói con sẽ khỏe – Bà Phượng lắc đầu, bà không muốn tưởngtượng tới viễn cảnh không còn đứa con này bên cạnh nữa.

Đó là nỗi đau tột cùng của người làm cha, làm mẹ.

Từ khi được sinh ra, Cường luôn chỉ có tình thương yêu và sự chămsóc của bà. Chồng bà là người trăng hoa, ngay cả khi bà bụngmang dạ chửa, ông ta đã lập tức có thêm những người đàn bàkhác. Đến tận bây giờ, khi con hấp hối bên giường bệnh, ông tavẫn đang mải mê ở bên người vợ trẻ trung chỉ bằng tuổi con trai mình, không hề đoái hoài gì tới đứa con này.

- Mẹ, mấy hôm nay Gia Hân đi học có ngoan không? Con bé không bị viêm họng hay bỏ bữa chứ?

- Ừ… nó rất ngoan. Nó bảo tối nay tan học sẽ vào thăm con, khoevới con bức tranh nó mới vẽ nữa – Bà Phượng gật đầu.

Mặc dù ngoài mặt Cường tỏ ra lạnh lùng và luôn khắc nghiệt vớiGia Hân, nhưng anh vẫn luôn âm thầm chú ý tới những sinh hoạt dù là nhỏ nhặt nhất của con bé. Con bé không được ở cạnh mẹcòn anh thì chẳng sống được bao lâu, vì vậy Cường định dùngcách tàn nhẫn nhất để dạy con mạnh mẽ hơn. Anh không muốn nóphải nhớ thương một người cha tồi như mình, người cha mà ngaytừ đầu đã không mong muốn nó có mặt trên cõi đời này. Với Gia Hân, anh luôn cảm thấy day dứt nên anh khó lòng có thể đối mặt với nó.

- Mẹ hãy giúp con nuôi nấng và chăm sóc cho Gia Hân. Mẹ hãy cho con bé gặp mẹ của nó. Cô ấy thực ra cũng rađáng thương… Ngày ấy con không muốn lấy cô ấy là vì không muốncô ấy phải chôn vùi hạnh phúc ở bên một người như con. Là concố chấp nên Gia Hân mới không có mẹ… Nếu Gia Hân được sống vớimẹ, giống như Gia Bảo, chắc chắn nó sẽ là một đứa trẻ ngoanvà đáng yêu như Gia Bảo.

Bà Phượng khóc nấc lên. Em gáicủa bà ở phía sau cũng bật khóc. Người quản lý cúi gắm mặtxuống đất như cố che đậy cơn xúc động của mình. Còn Linh, mắtcô cũng đã đỏ hoe.

- Còn chuyện này nữa, thực ra con đã biết chuyện giữa mẹ và bố vợ của con trước đây từ lâu rồi.Gia đình chúng ta thật sự mắc nợ gia đình Linh rất nhiều. Mẹđừng giận cô ấy nữa, lỗi là của chúng ta, cô ấy không có lỗigì trong chuyện này. Mẹ cũng phải hứa với con không được ốm,không được đau buồn, nếu không con sẽ không thể yên lòng ra điđược.

- Ừ, mẹ hứa… mẹ hứa mà – Bà Phượng vừa lau nước mắt, vừa liên tục gật đầu.

Cường mỉm cười yếu ớt, sau đó đưa mắt tìm trợ lý của mình gọi:

- Anh Quang…

- Chủ tịch – Viên trợ lý ngẩng đầu nhìn anh, mạnh mẽ áp chếnhững giọt nước mắt chảy ngược vào trong lòng khiến cho gươngmặt anh càng thêm méo mó tới khổ sở.

- Đến giờ này anh vẫn còn gọi tôi là Chủ tịch sao? Thật vui vì lúc này tôi còn có một người anh em tốt như anh ở bên.

- Chủ tịch… – Quang nhìn anh, chỉ nói được hai tiếng một cách thảng thốt sau đó im bặt.

- Những gì cần nói với anh tôi cũng đã nói rồi. Tôi chỉ muốnlần cuối cảm ơn vì đã ở bên tôi tới tận lúc này. Anh ãy giúp tôi đưa mẹ tôi và dì tôi ra ngoài, tôi có chuyện riêng muốn nói với Linh.

- Không, mẹ muốn ở bên con. Cho mẹ được ở bêncon – Bà Phượng lắc đầu nguầy nguậy, không đành lòng rời xagiường bệnh của con trai một chút nào.

- Mẹ, cho phép con được bướng bỉnh lần cuối. Con chỉ muốn được ở riêng với cô ấy một lúc, mong mẹ đồng ý.

- Cô Phượng, chúng ta đi – Quang bước lên mấy bước, tới gần bàPhượng, dứt khoát dìu bà đứng dậy, mặc cho bà gào khóc vậtvã đòi ở lại.

Một phút sau, căn phòng được trả lại sự yên tĩnh. Chỉ có tiếng nấc của Linh nhấn chìm tất cả tiếngthở yếu ớt của Cường lẫn tiếng máy móc rung nhè nhẹ. Cườngmỉm cười với cô:

- Em ngồi xuống đi. Ngồi xuống cạnh anh.

Linh làm theo lời anh như một cái máy. Cường vươn tay, Linh hiểu ýnắm lấy tay anh, chỉ cảm thấy bàn tay của Cường lạnh ngắt,những ngón tay siết nhẹ lấy tay cô. Linh không kiềm chế được,một tay còn lại bưng miệng để không bật ra thành tiếng nức nở.

- Đừng khóc nữa. Tay anh không còn khả năng vươn tới để lau nướcmắt cho em đâu. Nhìn anh và đừng khóc nữa, được chứ? – Cườngthì thào, dường như anh cũng không còn nhiều sức để nói to hơnđược nữa.

Linh đưa mắt nhìn anh, khẽ gật đầu, nhữnggiọt nước mắt cũng ngừng chảy, chỉ thỉnh thoảng vẫn còn vanglên tiếng nấc không sao kiềm chế được mà thôi.

- Anh rất muốn được gặp con.

- Con sắp về tới nơi rồi – Linh cố gắng an ủi anh, nhưng cô biếtrõ, nếu anh không qua khỏi hôm nay thì cơ hội anh gặp được conlà rất nhỏ.

- Anh mừng là nó vui vẻ với Đại, và cậu ấy cũng rất yêu quý nó.

Linh yên lặng không nói.

- Con thích món quà Giáng sinh chứ?

- Vâng…

- Vậy là tốt rồi. Anh chỉ sợ thằng bé không thích món quà ấy.

- Nó vẫn nghĩ rằng đó là do Bà chúa Tuyết nào đó gửi tặng – Linh thở dài.

Cường cười:

- Linh… Cảm ơn em đã sinh Gia Bảo cho anh. Cảm ơn em đã nuôi con khôn lớn…

- Đó là nghĩa vụ của em, anh không cần phải nói như vậy.

- Không, anh vẫn phải nói, đó là những lời từ lâu anh rất muốnnói với em. Ngoại trừ những ngày tháng chúng ta còn ở bên Mỹcùng nhau, thì những ngày ở bên con là những ngày anh cảm thấy hạnh phúc nhất. Nó chính là minh chứng tình yêu của chúng ta… Anh… anh có một lời thỉnh cầu này…

- Anh cứ nói đi, nếu em có thể nhận lời, chắc chắn em sẽ không từ chối…

- Anh mong em hãy tha thứ cho mẹ. Anh biết những tổn thương bà ấy đã gây ra cho gia đình em là rất lớn, nhưng anh mong em nể tìnhanh, nể tình Gia Bảo là con chúng ta, mong em tha thứ cho mẹ. Emhãy cho mẹ được nhận Gia Bảo. Khi anh không còn nữa, em hãy choGia Bảo được tới chơi với bà nội, được không? Linh, anh cầu xinem… – Vừa nói, những ngón tay xương xẩu của Cường như càng siết chặt hơn lấy tay cô.

- Anh không cần phải nói nữa… – Linh lắc đầu – Em hiểu ý anh. Em sẽ suy nghĩ chuyện này…

- Ừ… – Cường gật đầu, cũng không cố gắng nài ép cô nữa – Còn nữa… ngôi nhà đó, anh để lại cho em và con.

- Ngôi nhà?

- Ừ, là ngôi nhà em đã từng bỏ ra cái giá rất cao để mua màanh không bán. Trước đây khi anh mua nó, anh cũng chỉ biết đó là ngôi nhà mà mẹ anh đã lấy từ tay một người đàn ông, anh mualại vì muốn tìm hiểu về người đàn ông đó. Không ngờ nó lạichính là ngôi nhà cũ của gia đình em. Anh không để lại cho convà em tài sản gì ngoài ngôi nhà đó.

- Em và con không cần tài sản của anh.

- Vì thế em mới kiên quyết bỏ tiền ra mua nó phải không? Embiết, dù cả tập đoàn của anh, tất cả tài sản của anh, thậmchí cả tính mạng của anh, chỉ cần em nói là em muốn có, anhsẵn sàng đưa cho em vô điều kiện mà. Sao lúc nào em cũng phảibướng bỉnh và tỏ ra không cần dựa dẫm vào ai như thế?

Linh im lặng, cố gắng kiềm chế cơn xúc động đang muốn trào ra.Cường một lần nữa lại nắm chặt lấy tay cô, giống như anh đangcố gắng một lần cuối tìm lấy hơi ấm từ bàn tay mảnh dẻ mềmmại này.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

- Em bắttay với Phong, anh cũng biết. Em từng bước ép sát, bức bách anh phải bán lại Winter anh cũng biết… Nhưng sao em cứ phải gồngmình lên như vậy? Sao em cứ phải cố chấp như thế?

- Anh biết hết ư? – Linh cười chua chát, nước mắt một lần nữa không thể kiềm chế được mà cứ thế trào ra.

Ngay từ đầu anh đã biết, vậy mà anh cắn răng nhẫn nhịn, cắn răng nhượng bộ cô. Anh thật ngốc!

- Anh yêu em. Ngày trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, và sau này cũng vậy.

Cô bắt đầu khóc to hơn.

- Anh ước gì kiếp sau, chúng ta sẽ tiếp tục gặp nhau, nhất định anh sẽ không buông tay em ra, để em chạy trốn khỏi anh, không chophép được ở bên bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh. Nếucó kiếp sau, anh nhất định sẽ làm một người chồng tốt…

- Gia Bảo, nói với con rằng… anh rất yêu nó…

- Sống với cậu ấy, chắc chắn em sẽ được hạnh phúc… Em phải hạnh phúc đấy.

Từng giây từng phút chầm chậm trôi qua trong căn phòng thoang thoảngmùi nước hoa oải hương. Một lúc sau, những người đi lại ngoàihành lang có thể nghe thấy rõ một tiếng hét thương tâm phát ratừ một căn phòng khép kín. Những người đang sốt ruột đứng bênngoài xô cửa chạy vào. Trên chiếc giường trải ga và chăn bôngtrắng muốt, Cường đã nhắm nghiền mắt, tim đã hoàn toàn ngừngđập, một nụ cười vĩnh viễn in hằn trên gương mặt thanh thản và hạnh phúc của anh.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,447
Reaction score
435
Points
83
Chương Q.2 - 92: Trở Về
Cùng buổi sáng ngày hôm ấy, vào khoảng chín giờ, tại bến xethành phố Hà Giang, trong một quán phở bình dân có một ngườiđàn ông chừng năm mươi tuổi đang ngồi chậm rãi đốt thuốc. Ngồiđối diện hắn là một thằng nhóc vai đeo ba lô hình con gấu, mặt cúi gằm xuống đất, thỉnh thoảng lại đưa bàn tay nhỏ xinh di di lên trên bàn. Bát phở đặt trước mặt nó đã nguội ngắt từ khinào, mặc dù rất đói nhưng nó kiên quyết không động đũa.

Gã đàn ông và đứa bé chính là kẻ bắt cóc và Alex. Thằng nhóckhông ngờ sau khi tỉnh dậy thì đã ở một nơi xa lạ như thế nàykhiến cho cái tính gan lỳ của nó cũng không thể át nổi sự sợ hãi nữa. Đó là lý do tại sao tới lúc này nó vẫn không chịuăn sáng.

- Mày không ăn sao? Hay quen có người vừa dỗ vừa đút cho ăn rồi? – Gã đàn ông lạnh lùng hỏi.

Mặc dù tỏ ra như thế, nhưng hắn ta hoàn toàn bị chinh phục bởiđứa bé siêu cấp đáng yêu này. Khi hắn bế thằng nhỏ ở trên xe,mặc dù thằng bé bị hắn cho hít thuốc mê và ngủ say như chết,nhưng những người đi cùng chuyến xe với hắn lại không ngừng tấm tắc khen thằng nhỏ này xinh xắn, đáng yêu. Khi đó trong lònghắn đã có chút không nỡ bán thằng nhỏ này đi, ba phen bốn bận đã định xuống xe, nhưng sau đó lại thôi. Lên đến đây thì thằngnhóc cũng tỉnh lại, nó không gào khó gì, lại gan lỳ không ănsáng, chỉ một mực cúi đầu, thỉnh thoảng hậm hực nhìn hắn.

- Cháu không ăn. Chú là người nói dối. Chú nói sẽ đưa cháu về với mẹ cơ mà – Thằng nhóc lí nhí đáp.

Hắn lặng lẽ thở dài. Từ xưa tới nay tất cả mọi người đều mắnghắn là “người xấu”, “người đểu” chứ chưa bao giờ có ngườimắng hắn là “người nói dối” cả. Thằng nhóc này chẳng lẽngốc nghếch đến mức không biết là mình sắp bị bán đi hay sao?Nhưng hắn thấy nó không hề giống một thằng bé không thông minh.

- Thế mày muốn gì? – Hắn nhếch mép cười.

- Cháu muốn về nhà – Thằng bé kiên quyết nói.

- Thì phải có xe tao mới đưa mày về nhà được chứ? Mày có thấy chiếc xe Hà Nội – Hà Giang kia không? Phải một lúc nữa nó mới chạy, chừng đó tao đưa mày lên xe cho mày về Hà Nội là đượcchứ gì – Hắn nói bằng một vẻ rất không đồng ý rằng mình làngười nói dối.

- Chú nói thật? – Thằng nhóc nhìn vềphía hắn chỉ, quả nhiên có một chiếc xe giường nằm màu đỏđang đỗ ở đấy.

Mà đúng laahắn cũng không hoàn toàn nói dối, trong đầu hắn đang có ý định quay về Hà Nội, sau đó mang thằng nhóc này trốn vào Nam, lên Tây Nguyên kiếm một mảnh nương rẫy để làm, sau đó tìm cách đón vợ vào. Như thế hai vợchồng hắn đã có một đứa con xinh xắn rồi. Chính vì thế nênsau khi tới đây hắn mới đánh thức thằng nhóc dậy, nếu khôngthì hắn tiếp tục đánh thêm thuốc mê cho nó ngủ đến tận lúcgiao dịch là xong cho đỡ phiền hà.

- Tao không phải làngười nói dối. Nếu mày không muốn bị đói thì mau ăn cho xongđi. Tao đợi mày hơi lâu rồi đấy. Nếu mày còn làm tao bực mình, tao đem mày bán quách cho xong.

Alex nhận được câu trảlời thì hớn hở gật đầu, sau đó bắt đầu chậm rãi nhặt từngsợi phở đã trương lên từ lâu, chậm rãi ăn.

Thế nhưnglòng tốt của ông “ba bị” vừa thức tỉnh, còn chưa kịp nghĩ làm người tốt thì hắn đã bị lực lượng công an tóm gọn khi đanghí hửng dẫn thằng bé đi lang thang tìm một quán nước ở gầnbến xe. Đến tận khi bị bắt, hắn vẫn hoàn toàn không biết rằng thằng nhóc đã đánh thức lương tri trong hắn cũng chính làngười đã đẩy hắn vào thất bại thảm hại như thế này, chỉbằng mấy mảnh ghép của trò chơi xếp hình.

Mười hai giờ trưa, cuối cùng Đại và Phong cũng gặp được Alex ở trụ sở công an thành phố Hà Giang. Tên bắt cóc đã được làm thủ tục lấylời khai và đưa về Hà Nội trước, chỉ còn trung sĩ Việt ở lại đây cùng Alex, chờ hai người lên. Khi hai người tới nơi, Alex đang hồn nhiên chơi trò mật mã chuồng bò, chính là loại mật mãmà Alex đã để lại trong bức ghép hình dưới Hà Nội. Đến tậnkhi chơi cùng thằng nhóc rồi, trung sĩ Việt mới chấp nhận sựthật là chính thằng nhóc năm tuổi vắt mũi chưa sạch này làtác giả của bức mật thư đơn giả nhưng đầy hiệu quả kia.

Vừa thấy Đại và Phong, thằng nhóc đã chạy ào tới ôm lấy cổ Đại, bô lô ba la nói đủ thứ. Phong theo Việt đi làm một số thủ tụcđiều tra cuối cùng. Hai người định đi taxi về nhưng cuối cùnglại được theo xe công an về với Việt. Không ai từ chối cả, bởitrên đường lên đây, cả hai đều đã nhận được tin báo Cường quađời.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,447
Reaction score
435
Points
83
Chương Q.2 - 93: Bẽ Bàng
Đại vừa chậm rãi nhả khói thuốc vừa nghĩ tới những chuyệnđã xảy ra trong thời gian qua. Trước đây Đại đã có một thờigian bỏ thuốc lá, nhưng rồi những đêm dài chìn trong công việcđã kéo anh quay lại với nó. Anh không hút nhiều, không hút ởnhà hay trước mặt Như Ý, chỉ khi nào quá căng thẳng anh mớilại cảm thấy thèm vị thuốc lá, thèm được thấy những vòngkhói thuốc quẩn quanh trên mặt, thèm thứ có thể làm cho cáiđầu nóng của anh nguội lạnh lại.

Đã một tuần qua đi kể từ sau đám tang đẫm nước mắt của Cường. Đại không muốn nhớlại những cảnh đau lòng đó, nhưng càng cố quên thì nó lạicàng hiển hiện rõ ràng hơn, nhất là những khi anh không cònbận rộn trong công việc nữa và đầu óc trở nên thảnh thơi mộtcách khó chịu. Đại không nghĩ sự ra đi của Cường lại làm anhbuồn đến thế. Dù trong lòng đã xác định rằng sớm muốn sẽ có ngày đó, nhưng khí tận mắt chứng kiến nó, trong lòng anh lạingập tràn một nỗi buồn không thể lý giải nổi. Sự ra đi củaCường đã để lại trong lòng những người ở lại một khoảngtrống mênh mang không ai có thể bù đắp nổi, với mẹ con Linhcũng thế, với anh cũng thế, mà ngay cả với người anh em cùngcha khác mẹ luôn đối đầu với Cường và Phong cũng thế. Chơi thân với nhau suốt quãng đời học sinh rồi sinh viên, đối chọi vớinhau suốt những năm đầu vào đời, cùng yêu thương điên cuồng mộtngười phụ nữ, rồi đến khi nhận ra sự mệt mỏi của tranh đấu, muốn dừng lại thì cũng là lúc người dương kẻ âm.

Ngay sau đám tang củaCường, Đại phải đi công tác bốn ngày. Khi anh trở lại Hà Nội thì mẹ conLinh lại vừa về quê nghỉ ngơi, thế nên cho tới hôm nay anh vẫn chưa gặplại hai người, không biết hiện giờ họ thế nào? Anh có gọi điện cho Linhvài lần nhưng cũng chỉ được vài câu hỏi thăm là dường như hai bên cũngchẳng còn gì để nói với nhau nữa. Cô tỏ ra hoàn toàn xa lạ và hờ hữngvới anh kể từ sau ngày Cường mất. Anh biết, cô cần có thời gian để vượtqua khoảng thời gian chênh vênh này, vì Linh luôn là người sống rất cótình.

Phương Đông đã trở lại trong tay anh và anh sẽ phải rấtbận rộn để đưa nó về với quỹ đạo mà nó từng có trước đây, để nó trởthành nhà hàng đỉnh cao của món ăn dân tộc một lần nữa. Anh muốn nhanhchóng ổn định cuộc sống gia đình để có thể toàn tâm toàn ý gây dựng lạiPhương Đông.

Những suy nghĩ tiêu cực lúc đầu đã hoàn toàn baybiến trong trí óc Đại. Anh không còn giận cô vì trước đây đã rời bỏ anhđể đến với Cường. Anh cũng không còn giận cô đi một mạch sáu năm liền mà không một lần hỏi thăm đến Như Ý. Hai người đã đủ từng trải, đủ trưởngthành để bỏ qua cho nhau những chuyện trong quá khứ.

Anh muốn cưới Linh.

Anh thực sự khao khát được hợp pháp hóa hôn nhân với cô, để anh có thểđường đường chính chính là chồng cô, là bố của Alex, là người sẽ chechở, chăm lo cho hai mẹ con cô cả đời này. Anh chưa bao giờ quên rằngchính anh đã từng nói với cô, mẹ của các con anh chỉ có thể là cô màthôi.

Cửa phòng tắm xịch mở, mùi thơm của sữa tắm lập tức trànngập căn phòng. Đại ngẩng đầu, buộc mình rời khỏi những suy tư của bảnthân, ngước nhìn người vừa bước ra từ nhà tắm. Sáu năm qua, Tường Vigiống như một nụ hoa còn e ấp lúc này đã nở bừng rực rỡ cả về tài nănglẫn ngoại hình. Cô không còn là cô văn sĩ thích lang thang mới bước vàođời như khi hai người mới gặp nhau nữa, giờ đây Tường Vi đã có một chỗđứng tương đối. Cô được nhiều người biết tới hơn, được tham gia nhiềuchương trình lớn về Văn học, đặc biệt còn là khách mời thường xuyên củacác chương trình giao lưu trên truyền hình. Cô trở thành thần tượng củavô số những tác giả trẻ mới chập chững bước vào con đường viết lách.

Là người có nhiều trải nghiệm với cây bút, nhưng trong tình cảm, Tường Vilại là người vô cùng cố chấp, cố chấp tới mù quáng. Cô từ chối tất cảnhững người đàn ông đến với mình, chỉ giữ cho tình cảm của mình hướng về một người duy nhất là Đại. Nhưng dù cô có yêu anh bao nhiêu thì anhcũng không thể cho cô một danh phận, bởi cô là người duy nhất anh khôngthể và không muốn làm tổn thương. Giá như anh có thể vô tình với cô nhưbao người đã đi qua cuộc đời mình thì anh sẽ dứt khoát hơn. Tường Vi làmột cái gì đó hoàn toàn khác, ngay từ đầu anh đã coi cô như tri kỷ củacuộc đời mình. Hồng nhan dễ gặp, tri kỷ khó tìm. Có những người một lúccó thể có vô số hồng nhan, nhưng đi cả cuộc đời họ vẫn không tìm đượccho mình một người tri kỷ. Chính vì coi cô là tri kỷ nên anh không thểđể mất cô. Dù anh có cố gắng đáp trả lại tình cảm của cô hay rời bỏ côthì nó đều dẫn đến việc anh sẽ đánh mất cô, thế nên cho tới giờ, nhữnggì cô muốn anh đều nhượng bộ. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở bên mộtngười phụ nữ mà mình không yêu lâu đến vậy. Hai người không ràng buộcnhau với thể xác, cũng không ràng buộc nhau về tinh thần, họ không baogiờ gặp nhau tại một điểm, nhưng cũng không bao giờ chịu đi một mình. Họ đi song hành cùng với nhau, người này giúp cho người kia không cảm thấy cô đơn và tịch mịch trên chặng đường của mình.

- Anh lại hút thuốc? – Tường Vi rũ cái khăn bông ra, bắt đầu lau tóc cho ráo nước.

- Ừ… – Đại khẽ đáp lại, sau đó dụi dụi đầu thuốc lá đang cháy dở vào cáigạt tàn bằng thủy tinh. Anh nhớ lần cuối cùng anh tới và ở lại căn phòng này là hai tháng trước, mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi cả.

-Hôm nay đúng là mệt thiệt. Gặp mấy ông nhà báo nửa mùa, bị vặn vẹo những cái không đâu. Lại có tay nhà báo còn muốn đến tận nhà để chụp khônggian sống riêng gì gì đó… Hôm qua em đặt được vé máy bay rồi, hên quá.Tưởng năm nay không về nhà nghỉ Tết luôn ấy chứ.

Tường Vi nóimột thôi một hồi, thấy Đại trầm lặng hơn thường lệ thì ngẩng đầu ngạcnhiên nhìn. Hai tháng vừa qua, cô cũng chỉ gặp và đi ăn tối với anh được ba lần, còn lại anh đều báo bận, còn tới phòng cô thì không một lần nào cả, khác xa với trước đây. Nhưng Tường Vi chưa bao giờ đòi hỏi, hay nói đúng hơn hơn là cô không dám đòi hỏi. Sáu năm qua, cô cố gắng giải mãtrái tim anh, nhưng những gì cô nhận được chỉ là một ngăn trái tim nhonhỏ, nhỏ đến mức không đủ để cô níu giữ chân anh sau những ái ân. Côbiết anh không hề lợi dụng cô như những người bạn thân từng nhận xét,tất cả đến như bây giờ đều là cô muốn như thế. Anh muốn dừng lại, nhưngcô thì không, cô vẫn ôm một chút mong mỏi rằng rồi sẽ có một ngày anhnhận ra đâu mới là chân tình. Chân tình của anh không dành cho cô, nhưng chân tình của cô lại hướng về anh, cô không tin anh là người sắt đá tới mức ấy. Cô không muốn như Huyền, trói buộc anh bằng một cái thai, cômuốn đợi đến ngày anh ngỏ lời cưới cô, ngỏ lời muốn được ở bên cô cảđời.

Tường Vi biết Linh đã quay về, một lần Như Ý đã buột mồmnói ra như thế. Ban đầu cô thấy anh vẫn không khác gì lúc trước, nhưngdần dà, anh thay đổi. Cái thay đổi lớn nhất đó là anh không còn tới vớicô thường xuyên nữa. Cô chỉ có thể gặp anh qua những lần ăn tối chóngvánh, hoặc nghe tin về anh qua những lần tới chơi với Như Ý tại Cungthiếu nhi, nơi con bé đang học lớp khiêu vũ mà thôi. Cho đến hôm nay,khi hai người đi ăn tối với nhau và anh đưa cô về đây, cô đã biết anhhoàn toàn thay đổi rồi. Nhất là ánh mắt của anh, nó không còn trống trải và giá lạnh như trước đây nữa. Dù cô cố gắng không tin vào điều đó,nhưng tới giờ, khi nhận ra vẻ lơ đãng của anh và gương mặt như trầm lặng hơn kia, cô lại dự cảm thấy một điều không hay sắp xảy ra với mình.

- Như Ý đã khỏi ho chưa? Tuần trước em thấy con bé bị ho dữ lắm – Cô dừng động tác, ngồi xuống giường nhìn về phía anh.

- Khỏe rồi. Sáng nào vợ Lâm cũng hấp lá hẹ với mật ong cho nó uống – Đạigật đầu, sau khi rời điếu thuốc thì anh bắt đầu chơi với cái điện thoạicủa mình.

Tường Vi biết, anh đang muốn nói gì đó nhưng lại chưa tìm ra cách nào để nói cả.

- Vợ anh Lâm thế nào?

- Có bầu ba tháng rồi, bây giờ ở nhà thôi. Anh đang định cho hai vợ chồng một cửa hàng để làm ăn riêng.

- Thế bố con anh vẫn định ở đó sao? Rồi còn anh Minh nữa, em thấy hơi phức tạp.

- Chắc anh và Như Ý sẽ ra ngoài sống. Ngôi nhà đó cả nhà đều thống nhất sẽ cho Lâm đứng tên.

- Nhưng hai bố con sống riêng liệu có ổn không? Anh quá bận… – Tường Vi băn khoăn.

Đại ngẩng đầu nhìn cô. Anh hiểu ý cô. Không dưới mười lần trong sáu năm qua Tường Vi nhắc khéo với anh chuyện anh cần có một người phụ nữ ở bên đểchăm lo cho Như Ý.

Tường Vi thấy anh nhìn mình thì suy nghĩ mộtchút rồi đứng dậy, đi tới và ngồi xuống lên thành ghế salon mà anh đangngồi, sau đó cô vươn tay ôm lấy cổ anh, dứt khoát nói ra điều mà mìnhvẫn mong muốn trong suốt thời gian qua:

- Mình cưới nhau đi.

Đại nén một tiếng thở dài, vẫn để mặc cô ôm lấy mình, khẽ đáp:

- Anh xin lỗi.

- Anh đã quyết định rồi sao? – Tường Vi không muốn buông tay, càng ghì anh chặt hơn.

Cô đã nhận ra, cô sắp không còn được ôm người đàn ông này thoải mái như vậy nữa.

- Ừ. Đã.

- Tại sao? – Cả người Tường Vi chợt run nhẹ.

- Anh cần cô ấy.

- Hơn cả em ư? – Tiếng thút thít ngày càng lớn hơn, cuối cùng Đại thấy cả người Tường Vi run bần bật.

Đại không trả lời. Anh kéo tay Tường Vi ra, thoát khỏi cái ôm của cô, saođó đứng dậy, đỡ cô ngồi xuống ghế. Để mặc cô khóc, anh đi lấy cho cô một cốc nước ấm, cố gắng để cô không nhận ra nước mắt của cô làm anh đauthế nào. Anh có tình cảm với cô, thậm chí tình cảm ấy còn rất đặc thù mà không một người nào khác có thể thay thế được, nhưng đó không phải làthứ có thể đưa hai người đi tới hôn nhân.

- Chẳng lẽ bảy năm qua em ở bên anh lại không thể bằng vài tháng cô ấy ở bên anh hay sao? –Tường Vi nhìn anh khẩn khoản – Chẳng lẽ bảy năm không đủ để chứng minhem thích hợp hơn người đó hay sao?

- Cô ấy chỉ ở bên anh vàitháng, nhưng anh đã nhớ cô ấy suốt sáu năm. Sáu năm trước anh đã quyếtđịnh sẽ cưới cô ấy. Bây giờ anh vẫn nghĩ rằng anh nhất định phải cưới cô ấy. Anh không thể chấp nhận chung sống với một người phụ nữ nào khác,ngoài cô ấy – Đại ngồi xuống trước mặt cô, đặt một tay lên thành ghế,một tay đưa lên cố gắng lau nước mắt cho Tường Vi.

Nhưng anh càng làm điều đó, cô càng khóc nhiều hơn. Nước mắt của sáu năm chờ đợi, sáu năm kiên trì, sáu năm si tình…

- Anh có thể nói điều đó trước mặt em dễ dàng vậy sao? Khi anh chưa kếthôn, em luôn nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội để chung sống với anh dưới mộtmái nhà. Em đã chuyển hẳn ra Bắc sống cũng chỉ vì anh. Em đã nghĩ gặpđược anh là điều may mắn nhất của em. Rồi anh lấy vợ, anh nói anh sẽkhông tới chỗ em nữa. Anh không yêu vợ mình nhưng sẽ không phản bội vợ.Lúc ấy em đã rất tuyệt vọng. Em đã muốn quay lại Sài Gòn của em, thếnhưng… thế nhưng sau đó anh lại dội vào lòng em một hi vọng khác. Em lại mạnh mẽ tin rằng em sẽ được ở bên anh. Đến giờ em vẫn cứ tin là nhưvậy…

Đại nhìn cô, anh biết dù mình có nói gì với cô lúc này thìcũng chỉ càng làm cho cô cảm thấy đau đớn và giống như được thương hạimà thôi.

- Trái tim anh… trái tim anh nó làm bằng gì vậy? Anhcho em một ngăn của trái tim anh ư, em chỉ cảm thấy mình như được banphát vậy, mà lại là được ban phát một căn phòng bằng băng. Sáu năm emchờ đợi anh, em chưa bao giờ ngừng nuôi hi vọng rằng chúng ta sẽ được ởbên nhau.

Tường Vi ôm mặt khóc. Những lời cuối cùng của cô mangđầy sự bẽ bàng và chua chát khiến Đại định ôm cô dỗ dành cũng phải suynghĩ lại. Có lẽ anh nên im lặng là hơn. Những tổn thương về tinh thần do anh gây ra cho cô không thể bù đắp bằng một cái ôm được. Giá như trướcđây anh đừng quá đa tình, có lẽ giờ đây anh đã không phải nhìn thấynhững giọt nước mắt này. Trước đây, anh chưa từng cho rằng những ngườicon gái quanh mình đối với mình thật lòng, và điều đó đã được chứng minh khi anh lâm vào hoàn cảnh sa sút. Duy chỉ có Tường Vi là không giốngnhư thế. Anh cảm thấy giận mình, giá như bản thân anh không quá cố chấptrong tình yêu thì có lẽ anh sớm mở lòng được với cô, sớm chấp nhận côbước vào đời mình.

Đại thở dài, đứng thẳng dậy khẽ nói:

- Lúc nào em bình tĩnh lại chúng ta sẽ nói chuyện. Anh phải về đây. Em ngủ sớm đi.

Nhưng anh vừa quay người, định bước đi thì đã bị Tường Vi ôm lấy từ phía sau. Cô dụi mặt vào tấm lưng rắn chắc của anh, nói yếu ớt như van nài:

- Anh đừng đi. Em xin anh đừng đi.

Đại ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, cố gắng giữ cho mình không yếu lòng mà chấp nhận yêu cầu của cô. Anh giữ lấy hai tay cô đáp:

- Chúng ta đã đi quá xa rồi. Nên dừng lại thôi.

- Em không cần danh phận gì cả, xin anh cho em được ở bên anh. Em chỉ cần được ở bên anh – Tường Vi thấy anh định kéo tay mình ra thì càng ômchặt hơn, kiên quyết nói.

- Anh không muốn phiêu lưu nữa. Em còn trẻ, đừng vì anh mà vùi lấp tuổi thanh xuân của mình.

- Em không cần ai hết. Em chỉ cần anh.

- Nhưng anh thì đã mệt mỏi rồi, anh muốn ở bên cô ấy, chỉ vậy thôi.

Đại mạnh mẽ gạt tay Tường Vi ra. Cô sụp xuống sàn nhà như không còn sứclực. Đại đau lòng nhưng vẫn kiên quyết không ngoảnh lại, bước ra cửa.Tường Vi thấy anh toan bước đi thì lại ôm lấy chân anh, đau đớn van nài:

- Anh không yêu em cũng được. Anh không ở bên em nữa cũng được. Em khôngcần nữa. Em cũng không muốn lấy ai. Em chỉ cần anh cho em xin một đứacon thôi. Hãy cho em một đứa con của anh, rồi em sẽ vào lại Sài Gòn, sẽvĩnh viễn rời khỏi cuộc sống của anh. Cho em một đứa con của anh đi.

Đại cảm thấy rệu rã đến tột cùng. Anh quay lại, cúi xuống, hai tay túm chặt lấy hai vai của Tường Vi, đỡ thân hình mềm oặt của cô ngồi thẳng dậy,sau đó quát lên:

- Em có bị điên không vậy? Tỉnh lại đi. Em muốn có con của tôi ư? Em nghĩ tôi là con gà trống sao? Tôi là người, tôikhông phải súc sinh, tôi là kẻ chẳng ra gì nhưng cũng có sự tự tôn củatôi. Em nghĩ nếu em có con của tôi rồi, tôi sẽ cho em rời khỏi cái thành phố này, rời khỏi tôi sao? Em là tri kỷ của tôi, nhưng em có thật sựhiểu tôi không vậy?

- Em nhất định sẽ không làm phiền cuộc sống của anh – Tường Vi nhăn nhó khi bị anh siết chặt vai, nhưng vẫn nói như mê sảng.

Đại nhìn gương mặt đờ đẫn của cô, không nhịn được ôm cô vào lòng, gằn giọng:

- Em nghe cho rõ đây, mẹ của các con tôi, chỉ có thể là cô ấy. Tôi có thể bị trả giá vì cách đối xử với em ngày hôm nay, nhưng tôi thà nhận lấyhậu quả chứ hoàn toàn không muốn thấy cô ấy và em, hay những đứa trẻphải chịu đau khổ.

Đại không nói thêm gì nữa. Anh ôm Tường Vi,đặt cô lên giường, kéo chăn bông đắp cho cô, sau đó tắt điện và rời khỏi phòng. Trong căn phòng nhỏ gọn gàng, ánh đèn ngủ le lói hắt lên thânhình cuộn tròn trong chăn, đôi lúc lại vang lên tiếng nấc nhè nhẹ như bị đè lại của Tường Vi.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,447
Reaction score
435
Points
83
Chương Q.2 - 94: Kế Hoạch Bí Mật
“Anh Đại

Em xin lỗi vì ra đi mà không báo trước cho anh một lờinào. Có lẽ đối mặt với anh thực sự là một điều vô cùng khó khăn với emlúc này, vì thế em phải đi đâu đó để bình tâm lại. Có thể là Mông Cổ,cũng có thể là Ai Cập, hoặc xa hơn nữa, tới tận Nam Mỹ,… đó là những nơi từ lâu em vẫn muốn đến nhưng lại cố trì hoãn khi không muốn xa anh. Bây giờ thì em có đủ quyết tâm để làm những điều đó rồi.

Em đã suynghĩ thật kỹ về những chuyện của chúng ta và em nhận ra mình thật ngungốc nếu như cứ để trái tim dẫn dắt lý trí như trước đây. Em đã quá simê vào trò chơi tình yêu của chúng ta mà bỏ qua rất nhiều thứ, rất nhiều cơ hội của cuộc đời em. Em biết rồi em sẽ còn nhớ anh rất nhiều, và còn mất nhiều thời gian hơn để chấp nhận một người đàn ông khác, nhưng điều đó không có nghĩa là em sẽ gục ngã nếu không có anh. Em vẫn luôn là một người mạnh mẽ! Cảm ơn anh vì đã giúp em nhận ra điều đó.

Em xin trả lại cho anh ngăn trái tim mà anh đã dành cho em. Em không còn lý do gì để tiếp tục chiếm hữu nó nữa. Nếu em cứ cố chấp giữ khư khư lấy nó,thì trái tim anh mãi mãi chỉ là một trái tim bị tàn khuyết.

Mộttrái tim bị tàn khuyết sẽ không bao giờ yêu thương trọn vẹn người khácđược, cũng sẽ không bao giờ nhận được đủ đầy yêu thương từ người khác.Điều em muốn nhìn thấy là người đàn ông em yêu phải được hạnh phúc, vàem sẽ rất hãnh diện nếu anh có thể làm cho người mà anh yêu được hạnhphúc.

Vậy nên, từ lúc này, em ra đi mà không còn vướng bận gìnữa. Còn anh sẽ có lại được trái tim nguyên vẹn của mình, nguyên vẹn đểyêu thương và nhận lại tình yêu.

Em luôn tin rằng chúng ta lànhững người rất có duyên. Vì thế em tin rằng chúng ta sẽ vẫn gặp lạinhau. Lúc ấy, hãy cho em thấy anh hạnh phúc thế nào trên con đường anhđã chọn nhé!

Tường Vi”

Đại gập lá thư, đứng dậy, đi tớigiá sách, kẹp nó vào một quyển album sau đó đi tới bên cửa sổ, kéo rèmcửa cho nắng hắt vào. Gió xuân lạnh lẽo theo đó lùa vào, vuốt ve trêngương mặt anh, thổi tung những sợi tóc rối, khúc khích trêu đùa nhữnglàn khói bay ra từ đầu điếu thuốc đang cháy dở kẹp trên tay anh. Tốinay, khi anh tới thăm Tường Vi thì cô đã trả phòng trọ và rời đi. Ngườichủ nhà trọ đưa cho anh lá thư mà cô gửi lại kèm theo một cái nhìn tiếcnuối. Dường như bà chủ trọ đã rất hi vọng rằng anh và cô nhà văn trẻ này sẽ là một đôi.

Hôm nay là cuối tuần, Như Ý đã tới nhà Linh từsáng sớm. Hai mẹ con Alex đã trở lại Hà Nội được mấy ngày, và cả hai đều rất bận rộn. Alex đi học, Linh cũng tới Winter cả ngày. Trụ sở của tậpđoàn Greenmark đã chuyển hoàn toàn ra Hà Nội và đặt ngay tại Winter.Linh đang làm ở đó với cương vị bếp trưởng giống trước đây. Cô nhận ramình không hợp với vai trò quản lý, hơn nữa nếu cô tiếp nhận một trongnhững vị trí quản lý quan trọng của tập đoàn thì bản thân cô lại khôngcòn thời gian chăm lo cho Alex nữa. Bây giờ Alex chỉ có cô, cô khôngmuốn con mình phải thiếu thốn tình thương của mẹ.

Sự gượng gạocủa Linh với anh cũng đã giảm đi chút ít, nhưng cô vẫn không dám mộtmình đối mặt với anh nữa. Cô thường cố gắng kéo lũ trẻ vào mỗi khi haingười gặp nhau. Đại hiểu và không gượng ép. Bây giờ anh không còn vướngbận điều gì, chỉ cần được thấy cô và những đứa trẻ sống vui vẻ, bìnhyên, như vậy là đủ rồi.

Đại cúi nhìn đồng hồ, đã muộn, có lẽ anh không nên đến nhà cô vào giờ này nữa. Đằng nào anh cũng đã hẹn sáng mai sẽ đưa hai đứa tới Fairy Tail chơi, lần này cô cũng sẽ đi cùng hai đứatrẻ, vậy nên lúc này anh chẳng cần phải vội vã chạy tới gặp cô làm gì.Đại ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu vạch kế hoạch đi chơi ngày mai, thỉnh thoảng lại cười một mình. Tâm trạng này giống như trước đây, khi lầnđầu tiên anh chính thức hẹn hò với cô.

***

Đại hài lòngđưa mắt nhìn phòng khách bừa bộn, ngổn ngang vỏ kẹo, giấy vẽ, vỏ lonnước ngọt. Nhìn vào bếp chỉ thấy trong bồn rửa bát, bát và xoong nồichất cao thành núi, không biết đã để đó từ bao giờ. Lọ hoa héo quắt lạicũng chẳng có người đổ đi. Bệ bếp gas dính đầy dầu mỡ thành cáu bẩn.

Đại bước vào phòng ngủ của mình, giũ đống quần áo cũ thay ra chưa giặt ởtrong giỏ, sau đó bắt đầu rải đầy nền nhà, giường, thành ghế, mắc treo.Anh còn nhét nguyên đôi tất bẩn của mình vào ngăn bàn và đứng cười mộtmình. Sau đó Đại bước ra ngoài phòng khách, cất cao giọng gọi:

- Như Ý, con xong chưa vậy?

- Dạ? – Như Ý đáp lại từ phòng ngủ của mình bằng giọng mệt mỏi – Sắp… xong rồi… papa.

- Nhớ là không được để sách vở lẫn lộn, bị ném đi là mệt đấy, chỉ xả rác ra thôi.

Như Ý không đáp lại. Vài phút sau, Đại đang ngồi vắt vẻo trên ghế salongiữa một đống rác, bên cạnh anh là Tuyết với bộ lông trắng muốt, béo ụcịch đang lười nhác nằm ngủ. Như Ý bước ra, trên đầu vẫn buộc chiếc khănmàu hồng gấp chéo, nhìn vô cùng xinh xắn. Như Ý vừa bước ra khỏi phòngđã há hốc miệng, sau đó tò mò đi tới trước mặt đại, nhìn anh đầy vẻ hốihận:

- Papa, chúng ta có hơi… hơi quá tay không?

- Có gì mà quá tay? – Đại bật cười – Con thấy công phu bày bừa của bố thế nào?

- Dì Linh chắc sẽ tức điên lên mất. Tuần nào cũng thế này… – Như Ý rụt cổ nhìn ra phía cửa, sợ sệt nói – Dì giận lên sẽ rất kinh khủng, đến papacòn sợ cơ mà.

- Vậy con có muốn về ở cùng dì Linh và Alex không? – Đại trừng mắt nhìn cô con gái.

- Chẳng phải papa còn mong hơn con sao? – Như Ý bĩu môi, nói giọng như một bà cụ non.

- Chúng ta phải thật bừa bộn, như thế dì Linh mới thương tình mà chochúng ta về ở chung chứ – Đại nháy mắt nhìn con bé – Được rồi, nếu dìLinh có hỏi chúng ta ăn gì, con pải nhớ nói là ăn mì gói đấy.

- Chứ không phải ngày nào cũng đi ăn nhà hàng sao?

- Nhưng chúng ta phải giả nghèo giả khổ một chút, nếu không dì Linh sẽkhông thương đâu. Con cũng muốn ăn đồ ăn dì Linh nấu còn gì? Con khôngmuốn sáng sáng đi xe đạp quanh bờ Hồ với Alex à?

- Có chứ – Như Ý lập tức gật đầu.

- Ok, lady, vậy thì chúng ta nhất định phải làm cho thật tốt. Phải bàybừa thật… hăng, thật hoành tráng. Càng bừa bộn càng tốt. Đến lúc dì Linh không chịu nổi nữa thì chúng ta sẽ nài nỉ dì Linh cho chúng ta về ởcùng.

- Thôi được… – Như Ý lấy tay chống nạnh, hung hăng nhìnanh, trợn mắt đe dọa – Nhưng mà papa phải mua cho con cái máy tính bảng, nếu không, hừ hừ, con sẽ mách dì Linh là papa xúi con bày bừa. Đến lúcđó xem dì Linh sẽ xử lý papa thế nào.

- Con đe dọa papa ư? – Đại trừng mắt – Con có phải là con của bố không vậy? Dám bán đứng bố? Lạiđây, để bố cho con biết thế nào là lễ độ.

Nói rồi Đại nhổm phắt dậy, túm lấy Như Ý, đặt con bé lên đùi và bắt đầu cù vào nách khiến cho bé cười ré lên không ngừng.

- A… papa, con đầu hàng… ha ha… ha ha, tha cho con đi…

- Còn dám uy hiếp papa nữa không?

- Papa mà còn cù con nữa, nhất định con sẽ méch dì… Ha ha… thôi, con chừa rồi… con chừa… ôi…

Đúng lúc này, cả hai bố con nghe thấy tiếng chuông cửa. Đại lập tức thả Như Ý ra, sau đó nói với con bé:

- Dì Linh tới rồi, con nhớ những gì papa dặn chưa?

- Con nhớ rồi mà – Như Ý gật gù ra vẻ bí hiểm.

- Ngoan lắm. Vậy papa vào phòng ngủ đây – Đại nói sau đó lập tức đi nhanh về phòng ngủ của mình.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Như Ý thấy bố khép cửa phòng lại rồi mới tụt xuống đất, xỏ chân vào đôi dép bông đi trong nhà, sau đó lon ton chạy ra mở cửa.

- Con chào dì – Vừa thấy Linh và Alex đứng sau cánh cửa, con bé đã vui vẻ cất tiếng chào.

- Con ăn sáng chưa? Bố con vẫn chưa dậy được à? – Linh lo lắng hỏi.

- Dạ chưa dì ạ – Như Ý phụng phịu nói – Hôm qua bố con về tới nhà là kêumệt, muốn đi nằm, đến giờ chưa dậy nữa. Chắc bố con ốm rồi.

- Ừ… dì có mang bánh mì đến đây, hai chị em ăn đi. Để dì xem bố con ốm thế nào?

Linh gật đầu cười và bước vào nhà. Vừa nhìn quang cảnh trong phòng khách vàcăn bếp, nụ cười trên môi cô đã chợt tắt. Mặt cô tối đen lại, không tìmthấy chút ánh sáng nào nữa.

- A… – Alex vừa tháo giày cũng phải giật mình thốt lên – Chị và papa lại chơi bóng trong nhà sao?

- Không… là tại… Tuyết đấy… – Như Ý rón rén đưa mắt về phía con chó, tìmcách đổ vấy tội cho nó – Chắc nó đói quá nên lục tìm đồ ăn.

Tuyết đang nằm trên ghế, mặc kệ mọi người đổ dồn ánh mắt nhìn nó, nó vẫn chỉvẫy đuôi một cách lười nhác, giống như nói rằng ta đây đã đói nên khôngthể tung tăng chạy nhảy được nữa.

- Tuần nào cũng thế này, thậtkhông thể chịu nổi – Linh cảm thấy không thở nổi trong cái căn phòngkhông khác gì bãi rác này nữa.

Cô đi lại phía bàn, gạt bỏ tất cả đống vỏ kẹo, vỏ lon xuống sàn, mang đống cốc thủy tinh bẩn vào bếp. Vừa thấy đống bát đĩa ngập trong bồn rửa bát, Linh đã muốn ngất xỉu tạichỗ. Thùng rác dưới chân đầy ứ những vỏ mì ăn liền. Cô quay ra nhìn NhưÝ, mặt tối sầm, nghiêm khắc hỏi:

- Như Ý, mấy ngày nay con ăn gì?

- Dạ, mì gói ạ – Như Ý sợ sệt nhìn cô.

- Cái gì? – Linh trừng mắt nhìn về phía cửa phòng ngủ đang khép chặt của Đại, muốn lập tức đạp cửa xông vào hỏi tội anh.

Nhưng nghĩ tới việc anh đang ốm, Linh nhìn hai đứa trẻ, dịu giọng:

- Các con lấy bánh mì và pate ra ăn đi. Ăn xong xuống sân chung cư chơi để dì dọn nhà. Dọn xong dì sẽ đưa hai đứa đi siêu thị.

Hai đứa trẻ nháy mắt nhìn nhau, sau đó bắt đầu lấy đồ ra ăn. Linh nhắm mắtđeo cái tạp dề hôi hám và mốc meo vào, sau đó bắt đầu dọn dẹp.

Nếu đây là lần đầu tiên thì Linh cũng chẳng đến nỗi giận dữ như thế. Nhưngthực tế, trong vòng ba tháng kể từ sau khi hai bố con dọn tới chung cưcho thuê này, cô tới thăm hai bố con bảy lần thì cả bảy lần đều phảichứng kiến cảnh bừa bộn, bẩn thỉu không thể tả nổi. Cách ăn ở luộm thuộm của người đàn ông không vợ và cô con gái tám tuổi khiến Linh lần nàocũng tức muốn hộc máu. Và lần nào cô cũng cặm cụi dọn dẹp, lau chùi chođến khi mọi thứ như lau như ly mới vừa ý.

Dọn bếp xong, cô dọntới phòng khách, rồi tới phòng Như Ý. Hai bố con nhà này dường như chỉcó thói quen bày bừa chứ không có thói quen dọn dẹp nên ở đâu cũng thấyrác. Quần áo của Như Ý chật đầy một cái tủ con, vậy mà lúc này chỉ cònnon nửa, già nửa đang nằm chồng chất trong chiếc giở đựng quần áo bẩn ởgóc nhà. Cô dọn dẹp sau đó ôm đống quần áo bẩn tống hết vào máy giặt.Sau khi phòng khách và nhà bếp gọn gàng sáng bừng lên trong ánh nắngcuối xuân ấm áp, Linh mới mở cửa bước vào phòng Đại.

Vừa nhìn vào căn phòng sáng mờ mờ, cô không nhịn được mà thét lên giận dữ:

- Thật là tức chết mất.
 

Bình luận facebook

Top Bottom