ĐIỀU BÍ MẬT

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Moderator
Bài viết
41,710
Reaction score
507
Points
113

Chương 18: Tri kỷ- Q.1

Q.1 - Chương 18: Tri kỷ- Q.1
Đại cùng Tường Vi đi trên con đường dẫn ra bãi biển. Khi tới bãi cát trắng mịn, ngửi được vị mặn của muối ở trong gió, thấysóng mơn man bờ cát trải dài, cả hai ngồi xuống.

Tường Vi ngồibên cạnh Đại, mùi rượu vang hòa quyện với mùi nước hoa đàn ông của anhkhiến cô cảm thấy ngây ngất. Cô không lý giải được tại sao mình lại theo người đàn ông này ra đây. Từ lần trước gặp mặt, cô đã không ngừng nghĩvề người này, một người đàn ông thành thục và hấp dẫn, khác hẳn nhữnganh chàng vẫn theo đuổi cô trước kia.

- Cô này cũng liều thật,dám theo một người đàn ông xa lạ ra chỗ vắng vẻ này cơ đấy – Đại cườinửa tỉnh nửa say – Em không sợ anh làm gì em à?

- Có mồm mà, không biết kêu sao? – Tường Vi bướng bỉnh cãi lại.

- Kêu nổi không? – Đại cúi đầu nhìn cô hỏi.

- Thử biết liền – Tường Vi bĩu môi, nhưng vẫn nhìn anh bằng ánh mắt đầy đề phòng.

Đại nhìn cô hồi lâu rồi đột nhiên anh bật cười, lại quay đầu nhìn ra biển, nói tiếp:

- Không trêu em nữa. Làm sao em lại có mặt ở đây vậy?

- Em là bạn của anh An – Con ông chủ ở resort này. Hôm qua em tới QuảngNinh nên anh ấy vào đất liền đón em ra đây chơi – Tường Vi giải thích.

- Ra Trái Đất thật sự tròn. Không những An quen Cường mà còn quen cả em nữa – Đại gật gù.

- Thế anh ra đây làm gì? Đừng nói là cũng có thời gian rảnh rỗi đi chơi như em nha? – Tường Vi tò mò.

- Anh ra đây công tác. Anh mà có thời gian rảnh như em thì anh đã ở nhà ôm con ngủ rồi.

- Con anh là con trai hay con gái, xinh không?

Đại nhớ tới gương mặt bụ bẫm của đứa con gái bé bỏng, nhớ tới những lúc con bé toét miệng ra cười, để lộ ra mấy cái răng sữa. Anh không tự chủ được mà bật cười:

- Con gái. Xinh lắm. Nó giống anh.

- Anh có đẹp đâu. Chắc giống vợ anh thì mới xinh.

Đại lắc đầu, trên gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng nụ cười đã có phần gượng gạo:

- Anh không có vợ.

- Đùa nha… Không có vợ vậy anh tự sinh ra trẻ con hả? – Tường Vi tỏ vẻ không tin.

- Thật mà. Cô ấy sinh đứa trẻ ra rồi đem tới trước cửa nhà anh.

Tường Vi trố mắt nhìn anh, dường như cô đang phải nghe một câu chuyện rất hoang đường.

- Em không tin à? – Đại thấy cô há hốc mồm nhìn mình thì cười hỏi lại.

©STE.NT

- Không… À, ý em là có… – Tường Vi hết lắc rồi lại gật, loạn lên một hồi – Thảo nào mà em thấy anh không đeo nhẫn cưới. Ngón tay đeo nhẫn cũngkhông có vệt hằn.

- Cũng tinh tế ghê nhỉ?

- Tinh tế bình thường thôi – Tường Vi lại nhìn thẳng ra biển để anh không nhận ra niềm vui nho nhỏ xuất hiện trong mắt cô.

Cô vui vì biết người đàn ông này chưa hề kết hôn sao?

Tường Vi lắc đầu, cố dẹp tan những mơ mộng hão huyền vừa xuất hiện trong đầu mình.

Đại ngả người nằm dài xuống bãi cát, hai tay gối lên đầu, đưa mắt nhìn bầutrời đen kịt bên trên. Ánh sáng từ ngọn hải đăng phía xa lấp lóe giữabiển đêm mênh mông.

Tường Vi quay đầu nhìn anh, trong ánh sángmờ mờ của đèn điện từ xa hắt lại, cô thấy trong mắt Đại có chút suy tư.Phía biển đêm, gió lạnh thốc vào khiến cô hơi run rẩy. Bỗng Đại đã cởichiếc áo vest bên ngoài ra, khoác lên vai cô. Rồi anh lại nằm dài ra bãi cát. Anh hỏi cô những chuyện liên quan đến tuổi thơ. Hỏi cô về nhữngchặng đường cô đã đi qua. Hỏi cô về công việc viết lách. Đổi lại, Đạicũng kể cho cô nghe những kỷ niệm nghịch ngợm thời còn đi học khiến côphá lên cười. Sương buông xuống càng lúc càng nhiều.

Đại lại đột nhiên hỏi:

- Nhóc đi hoài thế này, bạn trai không có ý kiến gì sao?

Tường Vi lắc đầu không đáp, cô chợt buồn bã hơn.

- Sao vậy? – Đại thảng thốt.

Cô quay lại nhìn anh, cười gượng, cũng không biết có nên trải lòng với người đàn ông xa lạ này hay không.

Rồi cô kéo cánh tay anh ra, sau đó ngả người, nằm gối lên cánh tay đó của anh. Đại vẫn gối đầu bằng một tay, cười hỏi:

- Sao nhắc tới bạn trai mà buồn vậy?

- Em chia tay bạn trai rồi.

- Lâu chưa?

- Lần em từ Hà Nội quay về Sài Gòn. Có lẽ là tại em vô tâm với người ta, cũng lại quá đa tình.

- Lý do có vẻ hợp lý – Đại nhận xét.

- Sau khi chia tay thì em lại quay lại đây, bắt đầu hành trình khám phámiền Bắc. Cũng nhờ đó mà chuyện tình cảm nguôi ngoai dần.

- Đatình muôn đời là một cái tội. Anh cũng là người đa tình lắm. Phụ nữ điqua cuộc đời anh vốn anh không thể đếm hết được, cũng chẳng thể nhớ hết. Anh có một trái tim quá nhiều ngăn. Mỗi một người đi qua cuộc đời anh,lại chiếm giữ một ngăn trong đó. Cũng có thể đó là lý do mẹ của Như Ýkiên quyết không tới với anh. Anh hiểu nên không muốn đi tìm. Anh sợ anh sẽ làm khổ cô ấy vì sự đa tình của mình.

- Cái đa tình củangười đàn ông và của phụ nữ khác nhau. Người phụ nữ chỉ cần ngoại tìnhtrong tư tưởng cũng đủ nguy hiểm rồi – Tường Vi thở dài.

- Cáinày cũng tùy người nữa. Bạn gái trước đây của anh, người mà anh yêu thật lòng, vốn không chỉ ngoại tình trong tư tưởng. Nhưng anh yêu cô ấy nênvẫn bỏ qua cho mọi lỗi lầm ấy, chỉ là sau cùng cô ấy vẫn rời bỏ anh.

- Vì anh là người đa tình à? – Tường Vi tò mò hỏi.

- Vì nhiều chuyện. Có thể là do khi đó hai đứa còn quá trẻ. Cũng có thểlà cô ấy tìm được một tương lai tốt hơn ở một người khác. Cũng có thể là do anh quá mải mê với công việc nên không chăm lo được cho cô ấy đầyđủ… Sau đó anh mới đắm mình trong những mối quan hệ chẳng đi tới đâu.Không cô gái nào giữ nổi chân anh quá lâu. Khi anh cảm thấy họ thú vị,anh theo đuổi họ, và họ ngả vào vòng tay anh. Nhưng rồi anh cũng rấtnhanh chán, cuộc chơi cũng kết thúc theo. Nhiều người mắng anh là khốnnạn, là sở khanh. Họ thừa biết anh có nguyên tắc của anh, và người nàophạm phải nguyên tắc đó thì phải ra khỏi cuộc chơi.

- Nguyên tắc gì vậy?

- Không tình yêu – Đại lạnh lùng nói ba chữ – Anh có thể chiều chuộng họ, có thể lên giường với họ, đối xử đúng mực với họ như một người bạntrai. Nhưng nếu họ yêu anh, anh sẽ rời bỏ họ.

- Như thế là không tốt – Tường Vi lắc đầu.

- Trò chơi nào cũng có nguyên tắc cả.

- Nếu cứ chạy theo nguyên tắc đó, anh sẽ chẳng bao giờ tìm được một tình yêu thực sự.

- Cả đời này, anh có Như Ý là đủ rồi.

- Con gái anh rồi sẽ lớn, rồi sẽ đi lấy chồng, nó không thể ở bên anh cả đời được.

- Bỏ qua đi, chuyện đó là chuyện của mấy chục năm về sau rồi – Đại cười lắc đầu.

- Vậy nếu con gái anh nói nó cần một người mẹ thì sao? – Tường Vi thắc mắc.

Đại quay sang nhìn Tường Vi, không hiểu sao lúc đó trong đầu anh lại xuấthiện hình ảnh của một cô gái quê mùa cần mẫn và rất dịu dàng. Tường Vicũng quay sang nhìn anh, thấy anh không nói gì, cô nhổm dậy:

- Trời lạnh hơn rồi, mình về thôi.

- Ừ… – Đại cũng ngồi dậy, chìa tay ra cho Tường Vi đề nghị – Để anh đưa em về.

***

Linh ngắm nhìn Như Ý đã ngủ say sau một ngày bận rộn chơi đùa, cô vén nhữngsợi tóc tơ của con bé sang một bên. Cuối cùng, cô vươn tay tắt điện.

Cô cúi xuống, vò đầu Tuyết và cười với nó. Con chó vẫy đuôi tít lên, có vẻ rất thích được cô vuốt ve như thế. Ngoài Đại và hai đứa trẻ con trongnhà ra thì chỉ có Linh mới có thể ôm ấp, vuốt ve con chó này thân thiếtnhư thể chính cô là chủ nhân của nó vậy.

Khi Linh vừa bước rangoài thì Minh cũng ôm mũ bảo hiểm về tới. Thấy cô, anh không nói gì màđi thẳng về phòng mình. Nhưng vừa chạm tay vào cửa, nghĩ thế nào anh lại nhìn theo cô gọi:

- Khoan đã.

Linh dừng bước, quay lại nhìn anh, yên lặng chờ đợi.

- Nấu cho tôi bát mì.

Ăn bát mì nóng hổi, Minh thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Linh. Cô vẫn tỉmẩn lau bệ bếp, dường như không hề biết mệt với công việc có vẻ nhàmchán này. Nhìn dáng vẻ cần mẫn và chăm chú của cô, Minh muốn cất lờicũng không được, anh có cảm giác mình sẽ làm phiền cô.

Khi Linh lau xong bệ bếp thì thấy Minh đang ngồi khoanh tay nhìn mình, bát mì trước mặt đã hết từ bao giờ. Cô ngạc nhiên hỏi:

- Anh muốn ăn nữa sao?

- Không. Chỉ muốn nhìn cô làm việc một chút thôi. Cô có vẻ yêu thích công việc này? Nó có gì hay ho sao?

Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện anh và hỏi:

- Anh đọc Kitchen của Banana chưa?

- Kitchen à? Con gà? Quả chuối? – Minh ngây ngô hỏi lại.

- Không… – Linh bật cười – Kitchen chứ không phải Chicken. Kitchen cónghĩa là bếp mà. Đó là một tác phẩm văn học. Còn Banana Yoshimoto là tác giả của cuốn sách ấy.

- Cô hỏi sai người rồi, tôi không phải là người có hứng thú đọc sách, cũng rất dở môn tiếng Anh. Cái đó phải hỏianh trai tôi – Minh lắc đầu.

- Đó là một cuốn sách rất hay, vớimột phong cách viết rất rung động. Nữ nhân vật chính trong truyện đó cómột tình yêu đặc biệt với căn bếp. Cô ấy bỏ ra hầu hết thời gian củamình trong căn bếp, thậm chí phải ngủ ở bếp cô ấy mới có cảm giác antoàn…

- Cô cũng thế à? – Minh chống tay lên cằm.

- Từnhỏ, bố đã dạy em, căn bếp chính là nơi giữ lửa cho hạnh phúc gia đình.Bếp phải sạch sẽ, gọn gàng thì ngôi nhà mới có cảm giác êm ấm. Ở quê,nhà chỉ có bếp đun rơm rạ, rồi bếp củi, bếp lò, nhưng mẹ em vẫn luôn giữ bếp rất ngăn nắp. Thói quen này của mẹ ảnh hưởng nhiều tới hai chị emem.

- Cô có thể trở thành một người vợ hoàn hảo trong việc giữ lửa cho hạnh phúc gia đình mình. Nhưng đàn ông họ cũng tham lam lắm.

- Trên đời này có việc gì vẹn tròn được đâu, nên bằng lòng với những gì mình có và phải trân trọng nó.

Minh nhìn cô rất chăm chú, sau đó anh đột ngột nói:

- Tôi không tin cô chỉ là một cô gái nhà quê, lần đầu lên thành phố, đi làm người giúp việc…

Linh giật mình, hơi bối rối khi nhìn vào đôi mắt thản nhiên của anh.

Những điều Minh nói không phải là không có lý. Trong khi Đại suốt ngày bậnrộn với công việc ở nhà hàng, chỉ tiếp xúc một chút vào buổi tối hoặcsáng sớm. Lâm cũng không mấy khi về nhà, mỗi lần về đều rất vội vàng.Ông bà Phương thì luôn mải lo lắng cho con, cho cháu. Chỉ có Minh làngười có thời gian quan sát Linh nhiều nhất, nên anh mới có thể đưa ranhững cảm nhận như thế. Từ phong cách làm việc và sinh hoạt hàng ngàycủa Linh, anh có thể thấy cô không hề đơn giản là một cô gái từ nhỏ sống ở nông thôn, lên thành phố làm người giúp việc. Không phải cô thiếu sựthật thà, chân chất của con gái nông thôn, mà là càng ngày anh càng cảmthấy cách nói năng, cách đi lại, cách chăm sóc người khác của cô đều làcủa một cô gái có hiểu biết và từng trải.

- Tôi không biết phíasau gương mặt này của cô là một người như thế nào, cũng không quan tâmtrước đây cô làm gì, chỉ cần biết cô tới nhà tôi không phải vì ác ý làđược rồi – Cuối cùng Minh kết luận.

- Em có thể là ai được chứ? – Linh cười gượng.

- Cái cách cô nhìn anh trai tôi ngay từ lần đầu tiên gặp, tôi đã thấy có gì đó không ổn. Cô vào nhà tôi vì anh ấy sao?

Linh không đáp, chỉ lắc đầu.

- Vậy vì Như Ý, đúng chứ?

Lần này thì Linh giật mình, không lắc đầu nữa mà chỉ nhìn chăm chăm vào Minh, Minh khẽ cười:

- Vậy là đúng. Cô tới trước, rồi sắp xếp cho con bé vào sau. Cô là ngườithân của con bé sao? Cô biết mẹ đẻ của nó? Hay… cô chính là mẹ đẻ củanó?

Linh run rẩy cả người, không nói được câu nào. Một lát sau, lấy lại được sự tự nhiên rồi, cô mới đáp:

- Anh không cần đoán mò đâu.

- Không phải đoán mò. Nếu không phải lần trước tôi tình cờ thấy ảnh củaNhư Ý dưới gối của cô thì tôi đã không nghĩ gì. Mỗi lần để ý, tôi thấycô đối xử với Như Ý không đơn giản chỉ là một người giúp việc, một bảomẫu. Thậm chí khi nó ốm, cô còn lo lắng cho nó hơn cả bố mẹ hay anh trai tôi. Cô dỗ dành nó, chơi với nó, dành tình cảm cho nó, giống như chínhlà mẹ của nó vậy…

- Như Ý còn quá nhỏ, nó lại không có tình thương của mẹ. Chăm sóc nó lâu dần em mới có tình cảm đặc biệt với nó thôi.

- Không cần giải thích với tôi. Những chuyện đó tôi không quan tâm đâu.Đó là việc của anh tôi, và anh tôi sẽ giải quyết nó chứ không phải tôi – Minh thờ ơ nói.

- Anh không cần bận tâm nhiều như thế, em cũng sắp nghỉ làm ở nhà anh rồi.

- Nghỉ làm?

- Người nhà ở quê gọi em về. Em chỉ làm tới Tết Nguyên Đán thôi. Cho tớilúc ấy em hy vọng anh vẫn nhắm mắt coi như không biết chuyện gì. Em cũng không làm hại gì cho bất kỳ ai trong gia đình anh. Em hy vọng mìnhkhông phải nói ra mọi chuyện. Nó là một chuyện không vui vẻ gì. Nhữngngày cuối năm này em chỉ muốn dành hết tình cảm, thời gian cho Như Ý… Xa nó là một chuyện khó khăn, nhưng như thế tốt hơn.

- Cô có yêu anh trai tôi không? – Minh đột ngột hỏi một câu khiến Linh sợ tới ngây cả người.

Nhưng không đợi cô trả lời, Minh đã nói tiếp:

- Cô nhìn anh tôi rất khác. Không biết có phải vì anh ấy là bố của Như Ý, hay còn vì lý do nào khác. Nhưng tôi không hi vọng cô yêu anh ấy, nếukhông cô sẽ khổ cả đời. Vì anh ấy có thể là một người cha tốt, nhưngkhông phải là một người chồng chung thủy. Tôi nghĩ đó là lí do tại saomẹ Như Ý không muốn ra mặt. Có lẽ người đó cũng rất yêu anh tôi, đúngkhông?

Minh liếc nhìn Linh, thấy cô cứ ngồi lặng yên, tâm trídường như không còn ở nơi này nữa. Anh lắc đầu, không làm phiền cô thêmmà đứng dậy đi lên phòng.

Chỉ còn Linh ngồi lại trong căn bếp vắng lặng với câu hỏi cứ vướng vất mãi trong đầu: “Cô có yêu anh trai tôi không?”

Rốt cuộc là cô có yêu Đại hay không?
 

Bình luận facebook

Top Bottom