Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 10
 Hai con cá sấu rơi xuống nước, lập tức thu hút những con cá sấu khác tới tranh giành, cả con sông trở nên sôi sục.

 Nhân cơ hội này họ đã an toàn đặt chân tới bờ bên kia.

 Lâu Thất quay đầu lại nhìn dòng sông nhuộm đỏ, thầm thè lưỡi. Công phu của Trầm Sát lợi hại khó đoán, trên không trung mà vẫn có thể đánh chết hai con cá sấu biến dị! Hắn đáng sợ tới vậy, nếu sau này nàng muốn bỏ trốn thì nhất định phải lên kế hoạch thật kỹ lưỡng, nếu bị bắt lại thì sao có thể đỡ nổi một chưởng của hắn?

 "Đi thôi!" Eo lại bị siết chặt, nàng được ôm đi về phía trước.

 Cỏ bên này rất rậm rạp, mọc cũng rất cao, đã tới bắp đùi Lâu Thất. Xa hơn một chút, là hoa tươi khoe sắc giống như một tấm thảm gấm, không khí ngập tràn hương hoa, mùi hương rất thơm khiến người ta si mê.

 Ưng và thị vệ vẫn mải miết cúi đầu tìm Mê Hồn hoa, Lâu Thất thì nhìn ngó xung quanh, lông mày nhíu chặt.

 "Có điều gì không ổn sao?" Trầm Sát nhìn nàng.

 Lâu Thất ngẩng đầu nhìn hắn, chậm rãi lên tiếng: "Ngươi có phát hiện ra một điều rất kì lạ không, nơi này có nhiều hoa như vậy, thơm như vậy nhưng lại không hề có một con ong, con bướm nào!"

 Trầm Sát mặt biến sắc, lập tức thét lên: "Nín thở."

 Ưng và thị vệ lập tức nín thở nhưng thị vệ công lực hơi kém bất ngờ cảm thấy mặt mày xây xẩm, người lảo đảo.

 "Khí độc... thật lợi hại!"

 Ưng lập tức lấy ra một viên thuốc, nhanh chóng nhét vào miệng hắn, sau đó mình cũng nuốt ngay một viên.

 Lâu Thất biết đó là giải độc hoàn, nhưng cảm thấy rất rầu rĩ: "Ta nói này, Ưng đại nhân, chủ tử nhà ngươi không cần uống thuốc sao?" Tên Ưng thối này không phải luôn con chủ tử là trời sao?

 Ưng trừng mắt nhìn nàng nói: "Chủ tử bách độc bất xâm."

 "Bách độc bất xâm?" Lâu Thất kinh ngạc nhìn Trầm Sát: "Lợi hại vậy sao?"

 Trầm Sát mặt lạnh đi, liếc nhìn nàng sau đó bước đi.

 Lâu Thất bĩu môi, nàng khen hắn lợi hại mà, sao lại còn bày đặt mặt người chết nhìn nàng làm gì, người này đúng là khó hầu hạ.

 "Chủ tử vì trong người đã có loại độc bá đạo nhất thế gian nên mới bách độc bất xâm, ngươi cũng muốn được bách độc bất xâm như vậy sao?" Giọng nói của Ưng không mấy thân thiện.

 Lâu Thất sững người, nhìn bóng lưng Trầm Sát. Một nam tử phong hoa tuyệt thế, lãnh tuấn vô song như vậy không những trúng cổ lại còn trúng độc, cổ là loại cổ cực kỳ lợi hại, độc cũng là loại độc cực phẩm có thể chấn áp bách độc, đúng là xui xẻo...

 "Nhân phẩm của hắn ta tệ biết bao, khiến người khác ghi hận..."

 Ưng nghe thấy lời nàng lẩm bẩm, mặt đen như đít nồi: "Nhân phẩm của ngươi mới tệ." Một viên thuốc mùi hơi tanh được đưa tới trước mặt nàng, Ưng tức tối trừng mắt nhìn nàng nói: "Mau uống đi, muốn chết sao?"

 "Không cần, thuốc của ngươi mùi khó ngửi quá!"

 Ưng kinh ngạc nhìn vẻ mặt chê bai của Lâu Thất, nàng ta dám chê bai thuốc giải độc do thần y Phá Vực điều chế? "Ngươi phải biết rằng, nếu như không phải vì ngươi có thể giảm đau cho chủ tử, ngươi sẽ chẳng có tư cách ngửi mùi giải độc hoàn này, bây giờ cho ngươi một viên ngươi lại còn dám chê?"

 "Ta cám ơn." Lâu Thất cho hắn một nụ cười giả tạo, tay nhanh chóng sờ xuống eo, sau đó nhét vào miệng, lại làm mặt hề: "Ta có mang theo giải độc đan!" Nói xong, nàng chạy nhanh về phía rừng hoa kia.

 Ưng nhìn theo bóng nàng, cứ cảm thấy có chút kỳ lạ: "Giải độc đan? Trên người nàng ta có loại thuốc này sao? Sao không ngửi thấy mùi gì?" Vừa rồi động tác của nàng ta quá nhanh, hắn còn không kịp nhìn thấy là giải độc đan gì, không hề có chút mùi vị nào cả. Trên thực tế, trong thiên hạ này thuốc có liên quan tới giải độc, đều rất nặng mùi.

 Trầm Sát nhìn về phía cô gái không để ý tới biển hoa vô biên, chân giẫm lên hoa không chút nương tình kia, ánh mắt chùng xuống: "Không cần để ý tới nàng ta, mau tìm Mê Hồn Hoa."

 "Vâng!"

 Hương hoa trong rừng hoa này có độc, tới bươm bướm cũng không dám lại gần, vậy thì trong rừng hoa này có khi nào còn có những nguy hiểm khác hay không? Ưng và thị vệ không dám lãng phí thời gian, hai người nhanh chóng xông vào rừng hoa, tìm Mê Hồn Hoa màu trắng trong vô vàn những bông hoa rực rỡ sắc màu này.

 Tìm một bông hoa trong số hàng ngàn hàng vạn bông hoa, độ khó không cần nói cũng biết, Ưng và thị vệ trong lòng bắt đầu lo lắng, cũng không còn tâm trí để ý tới Lâu Thất nữa.

 Trầm Sát tìm kiếm một lát trong rừng hoa, cảm thấy bóng dáng cô nàng kia càng đi càng xa, lông mày hắn nhíu chặt. Nàng ta đi về khu rừng rậm trước mặt, trong rừng rậm, mặt trời không chiếu được xuống đất, bên trong một màu tối tăm, nhìn giống như một con thú khổng lồ, còn cô gái đó giống như một con thỏ trắng bé nhỏ đang bước vào miệng thú tà ác, cảnh tượng đó mang một vẻ đẹp bạo tàn.

 Trong lòng hắn bất giác cảm thấy tức giận, người lao về phía nàng: "Thân là thị nữ, không đi tìm Mê Hồn Hoa cho chủ nhân mà tới đây làm gì?"

 Lời chất vấn sắc như dao truyền vào tai, Lâu Thất lập tức quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt lạnh băng của hắn.

 "Trầm Sát!" Nàng lùi sau mấy bước tới bên cạnh hắn, giọng nói trong trẻo gọi tên hắn.

 Ánh mắt Trầm Sát hơi lóe sáng, mặc dù hắn nói tên của mình cho nàng nhưng không ngờ nàng lại có thể gọi hắn mà không hề có áp lực tâm lý. Đã rất lâu rồi hắn chưa được nghe cô gái nào dùng giọng điệu bình thường như vậy gọi tên hắn, hai chữ Trầm Sát vốn dĩ sát khí nặng nề, nhưng được nàng gọi lại trở nên vô cùng êm tai. Hắn không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn nàng.

 Lâu Thất không để tâm tới phản ứng của hắn, nàng quay đầu chỉ về phía rừng hoa nói: "Mê Hồn hoa là loài hoa đặc biệt nhất của Mê Hồn Cốc? Ngươi cho rằng loài hoa đặc biệt như vậy sẽ chen chúc cùng với vô vàn các loài hoa bình thường sao?"

 "Đó là là một rừng hoa độc, không phải hoa bình thường."

 "Hoa độc lại càng bình thường, trong muôn vàn loài hoa, hoa độc chính là loại hạ phẩm."

 Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cách lý giải như vậy! Nhưng hắn không thể không thừa nhận, nàng nói rất có lý, một bông hoa đặc biệt như thế không thể nào mọc trong một rừng hoa bao la được.

 "Vậy ngươi cho rằng, Mê Hồn hoa sẽ mọc trong rừng sao?"

 Lâu Thất đang định trả lời thì Ưng và thị vệ bay tới, sắc mặt Ưng vô cùng khó coi, nói: "Chủ tử, trong rừng hoa có hơn hai mươi bộ hài cốt, là thị vệ của chúng ta."

 Thị vệ trước đây phái đi có một nhóm tìm Mê Hồn Hoa ở trong rừng hoa kia, bị trúng độc khi nào không hay và đều gục ngã tại đó. Mặc dù họ có mang theo giải độc hoàn nhưng không có ai ngờ rằng mùi hương hoa thơm kia chính là khí độc chí mạng, đợi tới khi phát hiện ra thì đã quá muộn.

 "Xem ra rừng hoa đó tà ác hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, còn phân giải thi thể làm thành phân bón cho chúng nữa." Lâu Thất nói.

 Ưng ngẩng đầu nhìn nàng.

 Là nàng ta đã cứu mạng họ, nếu như không có nàng nhắc nhở kịp thời, hắn và thị vệ còn sống sót cũng sẽ trúng chiêu. "Giải độc đan của ngươi là mua sao?" Ưng vẫn rất hứng thú với việc này, phải biết rằng khí độc của rừng hoa này tới hắn cũng không kháng cự được, điều đó chứng tỏ đây là đây loại kịch độc cực mạnh, thuốc có thể giải được chất độc này nhất định không tầm thường, nàng ta lấy ở đâu ra?

 Lâu Thất trợn ngược mắt: "Liên quan gì tới ngươi? Ta không trộm cũng chả cướp, đồ trên người ta đều phải báo cáo với ngươi hết sao?"

 "Lấy một viên ta xem nào." Ưng đưa tay ra.

 "Hết rồi, chỉ có một viên." Lâu Thất chớp mắt, vẻ mặt vô cùng vô tội.

 Ưng trong lòng bực bội, không biết tại sao nhìn cô ta lại thấy ngứa mắt.
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 11
 “Được rồi.” Trầm Sát nhìn Lâu Thất một cái, nói: “Đi tìm hoa trước đã.”

 Tìm hoa quan trọng hơn.

 Sau đó hắn dẫn đầu tiến vào rừng rậm.

 “Chủ nhân, trong rừng rậm nguy hiểm...”

 “Muốn đi thì nhanh đi thôi, gì mà cứ lằng nhà lằng nhằng thế? Ngươi có phải nam nhân hay không hả?” Lâu Thất quét mắt nhìn hắn một cái, rồi đi theo vào rừng.

 Ưng tức giận, vừa đuổi theo vừa cả giận nói: “Ngươi có muốn thử xem rốt cuộc ta có phải nam nhân không không?”

 “Lưu manh.” Lâu Thất cũng không quay đầu lại, ném cho hắn hai chữ đánh giá.

 Hắn lưu manh? Ai là người nói hắn không phải nam nhân trước? Nữ nhân này đúng là thiếu dạy dỗ mà.

 Ưng còn muốn phản bác lại thì Trầm Sát đang đi trước lạnh lùng lên tiếng: “Câm miệng hết cho ta.”

 Trong rừng rậm, ánh sáng lờ mờ, tối tăm, không khí cũng có mùi ẩm mốc khó chịu. Lá cây rụng dưới đất rất dày, khi dẫm lên chân cũng bị lún xuống vài phân, không biết lá rụng ở đây đã được tích trữ bao nhiêu năm rồi.

 Không gian vô cùng yên tĩnh, vắng vẻ, thậm chí còn có thể nghe được cả tiếng hít thở của bọn họ.

 Càng kỳ lạ hơn là trên đường đi, thỉnh thoảng họ còn thấy cây cối và những vùng cây nhỏ bị cháy rụi, dưới gốc cây có những bộ hài cốt cũng bị thiêu rụi, không thể nhận ra được là người nào.

 Nghĩ đến đám thị vệ mà họ đã phái đi lần trước, sáu mươi người đi nhưng không có một ai sống sót trở về, có lẽ những hài cốt này là của bọn họ.

 Khí tức trên người Trầm Sát trở lên băng lãnh, môi mỏng mím chặt lại. Những người này là thị vệ của hắn, lại đều vì hắn mà chết.

 Nhưng họ cũng không có thời gian đi tìm hiểu nguyên nhân của những đám cây và hài cốt bị đốt cháy. Bây giờ họ phải đi tìm Mê Hồn hoa trước, tìm nó quan trọng hơn.

 Không biết đã đi được bao lâu, bỗng có thị vệ thấp giọng than: “Nóng quá.”

 Đúng vậy, rất nóng, nhiệt độ càng ngày càng cao, bất tri bất giác, mồ hôi trên người họ chảy ra như tắm, quần áo cũng bị thấm ướt, giống như vừa từ dưới nước đi lên vậy.

 Hơn nữa, đường đi cũng bắt đầu dốc hơn, nhưng bọn họ đang đi lên núi cơ mà?

 Tê tê, tê tê. Có rắn.

 Trong rừng rậm ẩm thấp như thế này, có rắn cũng không phải chuyện gì lạ.

 “Tất cả cẩn thận chút.” Ánh mắt Trầm Sát thâm trầm, lên tiếng nhắc nhở.

 Ngay lập tức, mấy người đều đề cao cảnh giác, âm thầm phòng bị, lại vừa cẩn thận tìm kiếm tung tích của Mê Hồn hoa.

 Xoẹt!

 Thị vệ lập tức quay đầu nhìn, nhưng không phát hiện ra gì cả, xung quanh vẫn là rừng cây rậm rạp, cành lá um tùm, đường đi phía trước cũng đã không nhìn rõ được nữa, phía sau cũng vắng vẻ.

 Nhưng vừa rồi rõ ràng hắn có thấy một vật gì đó chợt vụt qua sau lưng, nó còn mang theo một chút hơi nóng.

 “Phát hiện cái gì sao?” Ưng đang đi phía trước quay đầu hỏi.

 “Không có gì...” Thị vệ còn chưa nói hết câu, chợt thấy Ưng trợn to hai mắt, nhanh chóng vung tay chém mạnh về phía đầu hắn một cái.

 Mũi tên ‘vút’ một cái như vũ bão, mang theo sát khí nồng đậm, toàn thân thị vệ cứng đờ, Ưng muốn giết hắn ư?

 “Nghiêng đầu.”

 Một tiếng hét vang lên, thị vệ theo bản năng nghe lệnh nghiêng đầu đi, mũi tên kia lướt qua tai hắn, vang lên một tiếng nhỏ, sau đó ‘phập’ một tiếng.

 Một con rắn nhỏ toàn thân đỏ rực, tấc thứ bảy của nó đang bị mũi tên đâm trúng ghim chặt trên cây. Nó vẫn đang thè lưỡi ra, lưỡi đỏ như lửa, ngay cả đôi mắt của nó cũng đỏ ngầu.

 “Đây là loài rắn gì vậy?” Ưng cau mày tiến lại gần định nhìn kỹ, bỗng nhiên hắn biến sắc, nhanh chóng lùi về sau mấy bước. Chỉ thấy con rắn kia há mốm phun ra một ngọn lửa đỏ rực, ngọn lửa rơi vào trên cây, trong nháy mắt bùng lên vô số ngọn lửa nhỏ thiêu cái cây kia.

 Má ơi, rắn biết phun lửa!

 Chỉ trong chớp mắt, cái cây đã bị ngọn lửa thiêu rụi, lửa nhỏ còn tiếp tục lan ra những cây xung quanh, bỗng chốc ánh lửa bùng lớn lên.

 “Mau dập lửa.” Sắc mặt Ưng thay đổi, giơ tay chém mạnh cành cây, sau đó xông về phía ngọn lửa. Nhất định phải dập lửa, nguyên nhân không phải vì hắn sợ chết, cũng không phải sợ cánh rừng bị thiêu hủy, mà là vì Mê Hồn hoa đang ở trong này. Nếu rừng bị cháy, Mê Hồn hoa không phải cũng sẽ bị thiêu luôn sao? Đó là một trong những thuốc dẫn của chủ nhân, tuyệt đối không thể thiêu mất được, tuyệt đối không thể.

 Đám thị vệ cũng theo hắn đi dập lửa. Đúng lúc này, bỗng họ nghe thấy âm thanh gì đó đang bò qua cành cây.

 Sột soạt, sột soạt.

 Tê tê, tê tê.

 Bốn phía xung quanh đều có âm thanh này, chúng đang bao vây hướng đến chỗ họ.

 “Không lẽ đều là rắn phun lửa?” Sắc mặt Lâu Thất cũng biến đổi.

 Giống như chứng thực cho suy đoán của nàng, nháy mắt, có vô số con rắn đang bò đến tiến vào trong tầm mắt họ. Từng con từng con chi chít nối đuôi nhau bò đến. Mắt đỏ, lưỡi đỏ, toàn thân đỏ rực, tất cả bọn chúng đều cùng một loại rắn, đang từ bốn phương tám hướng bò tới, trên đất, trên cây, đâu đâu cũng là rắn, ước chừng có hàng ngàn hàng vạn con.

 “Ôi trời ơi...” Lâu Thất hoảng sợ thốt lên.

 Một con rắn phun lửa đã có thể khiến người ta sợ hãi rồi, bây giờ lại còn có đến tận hàng ngàn con! Nếu chúng nó đều phun lửa thì không phải trong nháy mắt, cánh rừng này sẽ biến thành biển lửa sao? Bọn họ sao có thể chạy thoát được? Lúc này họ cũng đã biết những cây cối và hài cốt bị thiêu rụi lúc trước là chuyện gì xảy ra rồi.

 Đám thị vệ đã phái đi lần trước chính là bị chết trong ngọn lửa của những con rắn này.

 Mặt Trầm Sát cũng đen như mực, hét lên: “Chạy.”

 Chạy thôi, lúc này còn suy nghĩ cái gì đến chuyện dập lửa, Mê Hồn hoa nữa chứ! Nếu không chạy nhanh, ngay cả mạng cũng không giữ được.

 Thế nhưng, khắp nơi đều là rắn, biết chạy đi đâu?

 “Có lẽ những con rắn này sợ độc, chúng ta lùi ra khỏi rừng, trở lại chỗ biển hoa bên kia.” Trong lúc khẩn cấp, Ưng nhanh chóng nói. Đúng vậy, đám rắn này chắc chắn là sợ những chất độc kia, nếu không thì tại sao trong biển hoa lại không có bóng dáng một con rắn nào?

 “Được, được, chúng ta mau lùi...” Lâu Thất cũng không muốn chịu chết ở đây, nàng lập tức nghĩ cách đột phá vòng vây phía sau. Nhưng nàng còn chưa nói xong thì con đường mà họ đi đến chợt bốc lên một ngọn lửa, cả cánh rừng bốc chốc cháy lên. Cùng lúc đó, bầy rắn ở xung quanh cũng bò lại, thu nhỏ vòng vây.

 Vô số lưỡi rắn đang phun ra, từng cái lưỡi dài nhỏ, trơn bóng, đông nghịt một mảnh, giống như một làn sóng đỏ thẫm nối nhau mà đến. Trong không khí toát ra một mùi tanh hôi khiến người ta có cảm giác buồn nôn.

 “Má nó! Thế này là muốn cắt đường lui của chúng ta sao?” Lâu Thất tức giận mắng một câu thô tục.

 “Đi theo ta.”

 Âm thanh của Trầm Sát rất bình tĩnh vang lên, không nghe ra một chút sợ hãi nào. Hai tay hắn chắp lại, mạnh mẽ vỗ “ầm” một cái. Trong nháy mắt, lá cây bay mù mịt, vô số con rắn bị một chưởng này đánh cho bay đi, có con đang bay trên không trực tiếp bị đánh cho nổ tung. Bầy rắn vây quanh thế mà bị hắn tung ra một chưởng quét đi cả đám.

 Mấy con rắn đang chuẩn bị há miệng phun lửa liền bị một chưởng đánh ngược trở lại, bay đi mười mấy mét.

 Mạnh mẽ, quả thực quá mạnh mẽ! Sát khí của Trầm Thất thực sự rất mạnh mẽ!

 “Đi.”

 Lâu Thất không nói gì lập tức chạy về phía lỗ hổng đã được Trầm Sát đánh văng bọn rắn trước đó. Lúc này không chạy còn chờ khi nào nữa? Phải nhanh chóng chạy trốn, người nào không trốn mới là kẻ ngu.

 Lỗ hổng được Trầm Sát mở ra cũng chỉ có thể để một người đi qua, bọn rắn lại quá nhiều, rất đông, cho nên khi Lâu Thất chạy đến đó, rắn ở hai bên cũng vây lại chỗ nàng, có con còn ngước đầu lên phun lửa tới. Trước đó ngọn lửa ở xa nên nàng không có cảm giác gì, nhưng lúc này, lửa cháy ngay bên cạnh, nàng mới nhận thấy, nhiệt độ của nó cực kỳ cao, còn chưa cháy lên người thì cả người đã toát đầy mồ hôi rồi.
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 12
 Hóa ra bọn họ đã đến rất gần ổ rắn, chả trách lại càng ngày càng nóng như thế. Có điều, bầy rắn này cũng quá biến dị rồi, cũng đâu phải biến dị không đâu, chúng còn ngoài sức tưởng tưởng của họ, làm gì có loài rắn nào biết phun lửa chứ?

 Thế nhưng chúng thực sự xuất hiện ngay trước mắt.

 “Chạy, chạy mau.”

 Âm thanh của Tràm Sát vẫn trầm ổn, lạnh nhạt như cũ, giống như nguy hiểm trước mắt họ bây giờ không đáng nhắc đến vậy. Người nam nhân này sao lại có thể luyện ra được bản lĩnh mặt không biến sắc, vững như Thái Sơn thế này chứ?

 Lâu Thất chạy rất nhanh, nhưng tốc độ của bầy rắn còn nhanh hơn. Hơn nữa, giống như bọn chúng đã tu luyện thành tinh hết, biết đi bắt nạt kẻ yếu, những con rắn ở trên cây đều phóng đến chỗ nàng, tìm cách quấn lên cổ, cắn mặt nàng, còn muốn phun lửa lên đầu nàng.

 Cũng may có Trầm Sát ở trước vung chưởng quét những con rắn hai bên bay ra xa, cả rắn đang phun lửa cũng bị đánh lui.

 Phía sau lưng nàng có thị vệ và Ưng nên nàng cũng không cần lo lắng.

 Có điều, dù bọn họ có mạnh mẽ đi nữa, nhưng rắn lại có rất nhiều, muốn giết cũng không giết nổi.

 Đường đi ngày càng dốc, bọn họ chạy cũng càng khó khăn hơn.

 “Lên đây.”

 Nghe thấy Trầm Sát phía trước không quay đầu, đột nhiên nói ra hai chữ, Lâu Thất không hiểu hỏi lại: “Cái gì?” Dưới chân bỗng có một con rắn phun lửa bò đến, nàng vội vàng nhảy lên.

 Trầm Sát giống như mọc một con mắt ở phía sau vậy, chân hắn giơ lên, mạnh mẽ giẫm lên đầu con rắn. Trước khi chết, con rắn lại phun ra một ngọn lửa, ngọn nửa lập tức lan lên đế giày của hắn.

 Trầm Sát hừ lạnh một tiếng, giẫm chân dập tắt lửa. Hành động không chút hoang mang, sạch sẽ dứt khoát của hắn, hoàn toàn không có một chút sợ hãi khẩn trương khi bản thân đang ở trong một bầy rắn phun lửa biến dị.

 “Lên đây.” Khi nói lại lần thứ hai, giọng điệu của hắn có chút không kiên nhẫn.

 Nếu không phải vì nàng là thuốc giảm đau của hắn, ngày mười lăm hàng tháng sẽ cần đến nàng, thì làm sao hắn có thể đối xử như thế với một nữ nhân, hơn nữa còn cho phép nàng đến gần chứ.

 Bây giờ Lâu Thất mới hiểu được hắn có ý muốn cõng nàng, nàng có chút do dự, nhưng lại nhìn bầy rắn dưới chân, cắn cắn môi, nhảy lên tấm lưng dày rộng của hắn.

 Nàng là người hiện đại, lại không có quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hơn nữa, nàng ghét nhất là rắn, có thể tránh được thì tất nhiên sẽ tránh. Chẳng qua, Trầm Sát này cũng thật là khỏe mạnh, nàng hơn bốn lăm cân nhảy lên mà hắn cũng không lung lay gì, chân vẫn không ngừng lại, nhanh chóng đi lên trên núi, giống như nàng ở sau lưng hắn nhẹ như bông vậy.

 “Chết tiệt, bọn chúng lại bắt đầu phun lửa rồi.”

 Ưng đi sau nghiến răng nghiến lợi kêu lên. Lâu Thất quay đầu nhìn, bầy rắn xung quanh đang ngẩng đầu chuẩn bị phun lửa, ngọn lửa như muốn thiêu trụi cây cối xung quanh, nháy mắt, phía sau đã bùng lên ánh lửa dữ dội. Trong rừng rậm, lửa bắt cháy rất nhanh, ngọn lửa cũng đang lan về hướng họ.

 Xem ra, bọn rắn này không dây dưa được với họ, nên tức giận muốn cùng nhau đồng quy vô tận ư?

 Chạy, phải chạy thật nhanh, nếu không chắc chắn sẽ bị chết trong biển lửa này mất.

 Lúc này rồi thì làm gì còn hơi sức đâu mà lo tìm Mê Hồn hoa nữa.

 Lâu Thất ghé sát vào lưng Trầm Sát. Một tay Trầm Sát đỡ nàng, tay còn lại vận khí vung về đám rắn vẫn đang không ngừng đuổi theo kia. Đồng thời, dưới chân cũng không ngừng, cơ hồ mỗi lần chạm chân một cái có thể bay xa vài mét.

 Phía sau, Ưng và thị vệ cũng liều mạng đuổi theo tốc độ của hắn, gắng sức thi chạy với bầy rắn.

 “Bên kia, chạy về hướng đó.” Lâu Thất đột nhiên vui vẻ vỗ vào vai Trầm Sát, chỉ về hướng bên phải trước mặt.

 Ưng ở phía sau tức giận gầm lên: “Cứ chạy thẳng một đường đỡ tốn sức nhất, ngươi chạy vòng làm cái gì hả?”

 Lâu Thất không có thời gian đi giải thích với hắn, nàng lại vỗ vào vai Trầm Sát, nói to: “Trầm Sát, Trầm Sát, ngươi nghe ta đi, chạy về hướng bên kia, ở đó có nước.”

 Có nước? Công lực của hăn cao như thế cũng không nghe được tiếng nước chảy, sao nàng lại biêt ở đó có nước?

 Phía sau, biển lửa vẫn đang lan ra khắp nơi, từng bước ép sát họ. Trên núi cũng toàn là cây cối rậm rập, không có đường lui. Nếu cứ tiếp tục chạy như thế này không biết chỗ nào là an toàn, cũng không biết đến lúc nào thì dừng được. Ánh mắt Trầm Sát trầm xuống, người cũng không chần chừ lập tức rẽ vào một hướng chạy đi, là hướng mà Lâu Thất đã chỉ.

 “Đuổi theo.”

 Ưng và thị vệ thấy hắn thực sự nghe theo lời Lâu Thất nói, hơi ngẩn ra một chút, sau đó nhanh chóng đuổi theo.

 Thế lửa sau lưng vô cùng dữ dội, bầy rắn đang điên cuồng đuổi theo, tốc độ của mấy người phía trước cũng càng nhanh hơn.

 “Dừng lại, dừng lại!” Lâu Thất chợt hét to lên.

 Trầm Sát cũng đứng ngay lại, thị vệ đang liều mạng đuổi theo sau nhất thời không dừng lại được, va vào bên cạnh hai người. Sắc mặt Lâu Thất khẽ biến, lập tức đưa tay ra túm lấy cổ áo hắn, gắng sức kéo về sau.

 Dưới chân có đá vụn đang lăn xuống, sắc mặt mấy người đại biến.

 Một khe vực sâu xuất hiện trước mặt họ, đá vụn kia lăn mấy vòng, sau đó rơi xuống phía dưới, thật lâu cũng không nghe thấy tiếng đá rơi xuống đáy. Đây chính là vực sâu vạn trượng đó!

 Nếu không phải vừa rồi Lâu Thất phản ứng nhanh níu thị vệ kia lại, thì chắc chắn hắn đã rơi xuống vực sâu, đến hài cốt cũng không còn rồi.

 Ưng xanh mặt, từng bước đến gần nhìn xuống, chỉ thấy một lớp sương mù mỏng manh vây quanh, đáy vực thăm thẳm, sâu không thấy đáy. Vách núi phía đối diện cũng rất xa, trong lớp sương mù bao phủ, mơ hồ không thấy rõ.

 “Đây là đường ngươi chỉ à? Căn bản chính là đường cùng đó! Không phải ngươi nói ở đây có nước sao? Nước đâu? Nữ nhân này, có phải trong lòng ngươi có ý định muốn hại chết bọn ta không hả?” Ưng lập tức nổi giận, quát lên với Lâu Thất vẫn còn đang ở trên lưng Trầm Sát.

 Lâu Thất cũng không ngờ rằng chỗ này lại là một cái vực sâu như thế. Nhưng nàng lại không phục Ưng không có lý lẽ gì trách mình như thế, lập tức chỉ tay về phía vách núi bên kia, nói: “Nước ở bên đó.”

 Nàng cũng không nói dối, vừa rồi khi gió thổi qua, rõ ràng có chút hơi nước từ hướng đó, khẳng định ở đây có dòng nước. Hơn nữa cũng không phải là sông nhỏ, nếu không thì cũng không có hơi nước ẩm ướt được gió thổi đi như vậy. Trên núi thì đang cháy, chạy về chỗ có nước thì có gì là không đúng? Có điều, nàng cũng không ngờ được ở đây lại có một cái vực thẳm mà thôi.

 Mấy người ngưng mắt nhìn, phát hiện quả nhiên vách núi đối diện có dòng nước đang chảy theo cách núi xuống đáy vực, sương mù kia phần lớn cũng do hơi nước bị gió thổi mà thành. Đứng ở chỗ này, có thể cảm nhận được hơi nước ẩm ướt phả vào mặt.

 Ưng nghiến răng nghiến lợi nói: “Tốt, rất tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc thì nước bên đối diện kia có tác dụng gì hả?” Chữ cuối cùng hắn rống lên, giống như muốn cắn Lâu Thất thành mảnh vụn vậy.

 Sau lưng, lửa cháy trên núi đang điên cuồng lan đến, hơi nóng áp phía sau họ. Bầy rắn phun lửa tuy đã bị thiêu cháy hơn một nửa, nhưng vẫn có một đám không chịu chết đuổi theo họ, vừa bò vừa phun lửa.

 Phía trước không có đường đi, sau lưng lại là biển lửa. Chẳng lẽ hôm nay họ phải táng thân ở chỗ nào sao?

 Lâu Thất cắn môi dưới, cơ thể hơi cứng lại.

 “Ồn ào gì chứ? Những đường khác chưa hẳn đã là đường sống.” Trầm Sát lạnh giọng nói. Hắn chỉ nói sự thực mà thôi, tuyệt đối không phải là không quen nhìn Lâu Thất bị mắng mới nói thế, tuyệt đối không phải.

 Chỗ này vốn dĩ đã nguy hiểm trùng trùng, bên kia còn có vực sâu, chọn con đường khác cũng chưa chắc đã là đường cùng. Lâu Thất phát hiện bên này có nước nên chạy theo cũng không sai. Bọn họ ba người nam nhân ở đây, lẽ nào lại đi đổ trách nhiệm việc rơi vào đường cùng cho một nữ nhân?

 Lâu Thất cũng không ngờ Trầm Sát không những không trách nàng, mà hắn còn nói thay cho nàng nữa. Trong nháy mắt, ấn tượng đối với người nam nhân này cũng tốt lên mấy phần, không giận chó đánh mèo, không nóng nảy hấp tấp, người nam nhân này đúng là có một ưu điểm không nhỏ.
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 13
 Nàng bình tĩnh lại rồi nói: “Cách duy nhất bây giờ là xuống dưới đấy.” Qua thì không qua được, lùi về thì lùi cũng không xong, đã đường cùng rồi thì phải tự mình mở đường thôi.

 Nàng nhớ trước đó bọn họ từ trên núi phi thân xuống dưới mê cốc cũng chỉ dùng đầu ngón chân liên tục chạm nhẹ vào trên vách núi, cả người như chim đại bàng mà phóng xuống. Loại công phu này đẹp đẽ đến mức khiến nàng sợ hãi. Tuy vực sâu vạn trượng không thể sánh với núi cao, nhưng suy nghĩ thêm biện pháp thì cũng không phải không thể.

 Nàng vừa nói xong thì Ưng mím chặt môi lại rồi vội đi đến bên cạnh vách núi nhoài người ra nhìn cho kỹ. Hắn không phải chỉ biết giận chó đánh mèo, lâm vào tình cảnh này rồi thì sốt ruột cũng chẳng ích gì. Quả thật nếu nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có mỗi cách xuống dưới thôi.

 “Sâu quá, không thể được.” Đây là kết luận của hắn. Sâu như thế bọn họ vốn không có cách nào để đi xuống cả.

 Lửa đã bén đến sát người, sắp không kịp nữa rồi.

 Trầm Sát thả Lâu Thất xuống, xoay người lại đi đến một chỗ chưa bị cháy đến, hắn chọn một vài cái cây nhỏ một chút rồi vung tay lên, ánh bạc sắc bén xẹt qua, xoàn xoạt vài tiếng thì vài cái cây nhỏ kia đã đổ xuống trong im lặng, vết cắt kia thế mà lại phẳng lì nhẵn nhụi.

 Lâu Thất thấy thế thì trợn mắt ngoác mồm. Lại thấy hắn ném những cái cây nhỏ kia lên không trung, rồi lại lấy con dao găm nàng từng mượn làm cá để vót gọt chúng. Từng cọc gỗ ngay ngắn rơi xuống bị hắn phóng đến đưa tay bắt lấy.

 Ngầu, ngầu quá, sao lại ngầu đến thế chứ!

 Lâu Thất nhìn đến nỗi mắt bắn ra hình trái tim, kìm lòng không đặng mà vung tay reo hò: “Trầm Sát giỏi thật đấy!”

 Người được khen ngợi kia cũng chẳng thèm nhìn nàng mà lại tung người nhảy vọt xuống phía vực sâu vạn trượng kia.

 Vẻ mặt Lâu Thất biến sắc: “Trời ơi, cho dù có cùng đường thì ngươi cũng không nên nhảy xuống vực sâu mà tự sát chứ? Ta rút lại câu nói vừa rồi!” Vừa dứt lời thì chỉ thấy Ưng cùng thị vệ tỏ vẻ quái lạ mà nhìn nàng, tựa như đang nhìn một con quái vật vậy.

 Câu nói kia của Lâu Thất chỉ là buột miệng nói mà thôi. Cũng bởi vì thấy Trầm Sát cứ vậy nhảy xuống vực sâu thì quá nguy hiểm nên chốc lát không kiềm chế được. Nhưng nói xong rồi thì nàng lập tức vỗ trán mình một cái, sao có thể chứ? Tự sát á? Nhìn hắn đàn ông kia không có vẻ gì là người muốn tự sát cả! Nàng ta đúng là điên rồi.

 Chạy tới vách đá, nhoài người nhìn xuống, nàng lập tức trợn mắt mà nhìn. Nàng đang thấy cái gì vậy trời?

 Khi tên đó nhảy xuống, một tay thì nắm lấy một đoạn gỗ, cắm mạnh vách đá. Sau đó hắn xoay người không trung, hai chân quắp lấy mảnh gỗ kia, treo ngược cơ thể xuống, lại là một đoạn gỗ nữa cắm vào bên dưới. Bàn tay vỗ một cái lên đoạn gỗ thứ hai, tóm lấy nó, cơ thể xoay vòng, tiếp tục đi xuống, lại cắm gỗ.

 Động tác kia tưởng chừng như đã tập luyện qua cả trăm lần, trơn tru như nước chảy, chẳng ngừng nghỉ chút nào. Ngay cả vực sâu vạn trượng cũng chẳng đặt vào mắt, thân thể chỉ dựa vào bằng này cọc gỗ mà cứ bay nhảy lên xuống ở vách đá.

 Trong chớp mắt hắn đã tự thân vận động cắm phập vào vách đá cả năm cọc gỗ, tạo thành một cái thang trời đơn giản! Gan dạ đến vậy, giỏi giang đến thế, hắn còn là con người sao? Còn là người sao?

 Trầm Sát lại phóng người lên ôm lấy eo của Lâu Thất, hơi nóng đã mãnh liệt cuộn trào đến sau lưng, hắn ôm chặt lấy eo nàng mà tung người nhảy xuống: “Xuống thôi.”

 Đạp lên những cái cọc kia, hắn ôm nàng đứng ở cái cọc thứ năm, chân đạp cọc gỗ, một tay ôm eo nàng một tay vịn lấy cái cọc thứ tư, ôm chặt nàng vào lòng.

 Ưng với thị vệ cũng phóng người nhảy xuống như thế, đang đứng ở phía trên bọn họ.

 Vừa mới đứng vững thì ngọn lửa đã phừng phừng tràn tới, biển lửa nuốt sống trọn cả vị trí mà họ vừa đứng lúc nãy. Suýt chút nữa thì họ chỉ có thể chọn một trong hai cách chôn thây trong biển lửa hoặc là nhảy xuống vực tự sát rồi.

 Lâu Thất dựa sát lưng vào vách đá, mặt thì áp vào lồng ngực của Trầm Sát, nàng có thể nghe được tiếng tim đập của hắn, thình thịch từng tiếng, vô cùng vững vàng.

 Mùi hương thảo mộc nhàn nhạt vấn vít ở trong hơi thở của hắn. Dưới chân là vực sâu vạn trượng nên Lâu Thất cũng không dám bỡn cợt, chỉ có thể ôm lấy eo hắn thật chặt thật chặt. Trong lòng cũng vô cùng bất đắc dĩ, kiếp trước nàng không thích tới gần đàn ông, ngay cả bạn trai cũng không có nổi một người nữa, không ngờ sau khi xuyên qua đã nhanh chóng thân mật với một người đàn ông xa lạ như thế này.

 E rằng đợi đến lúc cháy rừng dập tắt rồi leo lên lại thì cần phải chờ một khoảng thời gian rất lâu nữa.

 Xì xì…

 Mặt của Lâu Thất trong chốc lát đen sầm lại!

 “Còn có rắn nữa à!”

 Hàn ý sau lưng khiến nàng nổi hết da gà da vịt lên, nàng thật sự rất ghét loại động vật thân mềm này! Rắn phun lửa ở phía trên mang theo nhiệt lượng, còn rắn ở sau lưng nàng này lại mang theo giá buốt. Nghĩ đến việc vách đá này vừa vặn có một động rắn, nàng lại đang kề sát bên cạnh động dẫn dụ mấy thứ đó ra ngoài!

 “Đừng động đậy!”

 Giọng nói của Trầm Sát vừa vang lên thì Lâu Thất đã không chịu nổi mà vặn vẹo mình, bởi vì con rắn kia đang ở sát bên cổ nàng, lưỡi rắn lạnh lẽo thè ra, thậm chí còn liếm vào cổ nàng nữa chứ! Không phải nàng sợ mà là không chịu nổi cảm giác buồn nôn này! Bởi vì nàng không chịu được cho nên mất kiềm chế lỡ vặn vẹo qua lại, muốn thoát khỏi con rắn kia.

 Một đoạn cọc gỗ vốn chỉ đủ cho một người đứng. Giờ bọn họ chen chúc đứng hai người đã miễn cưỡng lắm rồi. Nàng vừa vặn người một cái thì dưới chân lập tức bước hụt, trong lòng Lâu Thất nảy lên một cái, thân thể không tự chủ được mà rơi xuống vực sâu vạn trượng!

 “Nắm chặt!” Trầm Sát chỉ kịp đưa một tay xuống miễn cưỡng bắt được tay nàng.

 Đúng lúc này, con rắn mất đi mục tiêu là Lâu Thất kia thì lập tức há miệng rắn ra mà chuyển hướng phóng đến táp vào cổ Trầm Sát.

 Nếu hắn buông tay ra giết rắn thì không giữ được Lâu Thất, còn nếu hắn giữ lấy Lâu Thất thì bản thân phải liều lĩnh chịu mối nguy bị rắn cắn! Mà con rắn kia xanh biếc đến khác thường, chắc chắn là rắn độc!

 Phía trên Ưng cũng không kịp ra tay giúp đỡ!

 Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt!

 Con ngươi của Lâu Thất co rút lại rồi lập tức kêu lên: “Thả tay ra, giết rắn đi!” Cùng lúc đó bản thân nàng cũng buông tay ra, hy sinh bản thân. Trong khoảnh khắc rơi xuống phía dưới, Lâu Thất cười khổ trong lòng, khi nào mà nàng vĩ đại như vậy? Lúc này nàng mới nghĩ đến, Trầm Sát bách độc bất xâm, hắn làm gì sợ rắn độc? Ngớ ngẩn, chỉ số thông minh của nàng thụt lùi rồi! Thôi vậy, xem ra lần này nàng xuyên qua chỉ là sống thêm mười mấy ngày, đã định trước vẫn phải chết thôi!

 Trầm Sát cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong đôi mắt trong suốt tĩnh mịch kia chỉ có chút bất đắc dĩ cùng tự giễu, không có sợ hãi, không có hoảng hốt, bình tĩnh đến kỳ lạ.

 “Chủ nhân!” Tiếng kêu của Ưng vang lên ngay trên đỉnh đầu, Trầm Sát nhanh như chớp vung tay ra bắt lấy đầu của con rắn rồi vứt nó ra ngoài. Một giây sau hắn cũng thả người nhảy xuống, mau chóng nhảy theo Lâu Thất.

 Ưng và thị vệ kinh hãi, đồng thanh kêu to: “Chủ nhân không được!”

 Lâu Thất đang nhanh chóng rơi xuống không dám tin mà trợn tròn cả hai mắt lên, nhìn Trầm Sát đang đuổi đến phía mình, nhìn khuôn mặt lãnh khốc không gì sánh được của hắn, nhìn lửa giận vô biên trong đôi mắt hắn mà không nhịn được kêu lên: “Ngươi điên rồi à!” Điên thật rồi, tại sao? Tại sao chứ? Hắn rõ ràng có thể sống, sao lại phải nhảy xuống?

 Vòng eo nhỏ lại lần nữa được cánh tay vững chắc của hắn ôm chầm lấy. Tiếng gió vù vù vang vọng ở bên tai, thân thể của hai người vẫn đang tiếp tục rơi xuống tự do. Trong lòng Lâu Thất phức tạp vô cùng.

 “Ngu ngốc.” Giọng nói lạnh như băng của Trầm Sát vang lên bên tai.

 Không phải ngu ngốc quá sao? Người đang đối diện với thời khắc sống chết có ai lại đi quan tâm người khác có bị rắn cắn hay không chứ? Nên theo bản năng mà tóm chặt hắn như cọng rơm cứu mạng chứ. Làm gì có ai ngu ngốc đến độ tự buông tay mình ra để hắn có thể giết rắn như nàng.
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
644
Points
278
Chương 14
 Đồ ngu xuẩn, chỉ là một con rắn mà thôi, nàng cho rằng chàng chỉ vì sợ một con rắn mà ép chính thị nữ của mình phải chết, nàng coi vị chủ tử này chỉ là vật trang trí sao, rõ ràng chàng ra lệnh cho nàng phải nắm chặt vào mà nàng lại không nghe, muốn chết chắc. Trầm Sát vô cùng phẫn nộ.

 Cảm giác rơi xuống với tốc độ cao khi mất trọng lượng vốn đã chẳng tốt đẹp gì, huống hồ là biết bản thân đang rơi xuống vực cao vạn trượng, ngã xuống là chết không toàn thây. Nhưng khi nàng được ôm chặt bởi nam nhân này, trong lòng Lâu Thất lại bỗng có cảm giác an toàn nhất từ trước đến nay.

 Nàng không kiềm được tự chế giễu bản thân, rõ ràng sắp chết tới nơi rồi, còn an toàn cái khỉ gì nữa.

 Đột nhiên nàng cảm nhận được toàn thân Trầm Sát trở nên căng cứng, chàng đang ôm nàng ở trong tư thế lơ lửng giữa không trung, chàng ở dưới còn nàng thì đang áp sát người vào lòng chàng.

 “Bịch!”

 Hai người ngã rơi thẳng xuống dưới đất.

 Lâu Thất bị ngã đau điếng tới mức đầu ong ong hai mắt nổ đầy sao, mũi của nàng đụng vào bờ ngực chàng. Nàng lắc lắc đầu, đột nhiên tỉnh táo lại, ý thức được điều gì đó không đúng. Vực cao vạn trượng ơi là vực cao vạn trượng, không thể nào tới đáy luôn như vậy được, nếu thật sự rơi hẳn xuống đáy vực thì não nàng sớm đã văng toé tung ra ngoài chứ đâu thể chỉ hoa mắt như vậy được.

 Ái chà, hoá ra bọn họ vừa thoát chết đấy trời xanh ơi, rơi xuống như vậy mà bọn họ thoát chết được, lại còn bình an vô sự.

 Trong chốc lát Lâu Thất vui phát điên lên được, trong mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh, mặt mày hớn hở hét lớn lên vài tiếng bộc lộ sự vui mừng khôn xiết của lần thoát chết này.

 “Cút ngay ra cho ta.”

 Một âm thanh lạnh lùng vang lên, nàng cúi đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của Trầm Sát rồi ngay lập tức bò ra khỏi lồng ngực chàng, vị này vừa rồi đã biến mình trở thành miếng đệm thịt của nàng.

 Vị chủ tử này tốt thật đấy, đối với thị nữ mà tốt hết ý luôn, không còn gì để nói.

 Nàng giơ tay ra, ra cái vẻ tay sai chính hiệu: “Chủ tử, để ta kéo người dậy.”

 Có người nào đó coi như không thèm nhìn thấy tay của nàng, tự bật dậy, bỗng nhiên ánh mắt thay đổi, dữ dằn nhìn nàng chằm chằm, năm ngón tay tựa như sắt thép dùng sức bóp chặt lấy cái cổ gầy của nàng.

 “Muốn chết như vậy cơ à, có cần bản đế quân ta tác thành cho ngươi không.”

 Lâu Thất bị chàng bóp nghẹt tới mức không thở nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngay tức khắc trở nên đỏ phừng phừng, nàng sắp tắt thở rồi.

 Trong con mắt lạnh lùng của chàng toát ra sự u tối vô tận, trong đó ngập ngụa sự phẫn nộ tựa đang ùn ùn kéo tới như muốn nhấn chìm nàng. Nhưng chàng đang giận dữ cái quái gì vậy, nàng ý thức được là mình đâu có làm liên luỵ đến chàng, nàng buông tay để chàng đi giết rắn, chàng lẽ nào không nên cảm tạ tinh thần hy sinh và đại nghĩa của nàng hay sao? Chàng nhảy xuống theo nàng cũng đâu phải là do nàng ép buộc chứ, lẽ nào chàng ta lên cơn điên mà nàng còn phải có trách nhiệm với căn bệnh điên khùng này của chàng sao?

 Nàng thật sự sắp bị bóp chết rồi.

 Nàng xin dược thu lại ý kiến đánh giá vừa rồi, đây nào phải vị chủ tử đối xử tốt hết ý với thị nữ chứ, đây chính xác là một cỗ máy giết người hỉ nộ vô thường mà. Nàng không thở được nữa rồi, nàng trợn trừng mắt nhìn chàng, lần này nếu chết đi, nàng cầu nguyện bản thân mình sẽ biến thành quỷ để quay về tìm chàng báo thù.

 Thấy nàng sắp không chịu nổi nữa thì năm ngón tay của Trầm Sát mới buông ra, chàng lạnh lùng nói: “Ngươi thử có lần sau nữa xem.”

 Cả người Lâu Thất trở nên mềm nhũn, nàng ôm lấy cổ ho sặc sụa. Không cần soi gương thì nàng cũng biết cổ họng mình bây giờ nhất định là có mấy vết tím bầm hằn dấu ngón tay của chàng. Lực lúc nãy chàng dùng thật sự là muốn bóp chết nàng mà.

 Thế nhưng lúc ở giữa ranh giới giữa sống và chết nàng mới hiểu được ý chàng. Chàng bảo nàng nắm chặt nhưng nàng lại tự ý buông tay. Đây chính là nam nhân không chấp nhận nổi bất cứ một sự phản bội và phản kháng nào, ở bên chàng phải coi chàng là trời, tuân theo mọi mệnh lệnh của chàng. Chàng không cần kiểu tự cho mình là khôn ngoan mà đối xử tốt với chàng, mọi thứ đều phải phục tùng theo chàng. Nếu không thì, giết!

 Quá đỗi bá đạo, quá đỗi cuồng vọng.

 Trầm Sát đang lạnh lùng nhìn vách đá, ánh mắt của Lâu Thất lại có chút phức tạp quan sát sau lưng chàng. Dây vào tên bá quân như này cũng không biết được lúc nàng muốn rời đi sẽ khó khăn thế nào. Nhưng nàng nhất định phải đi khỏi, còn lâu nàng mới làm thị nữ của bất kỳ người nào, đã vậy Trầm Sát còn là một cái máy giết người hỉ nộ thất thường, nhỡ đâu hôm nào nàng làm hắn điên lên thì nàng tuyệt đối không có đất chôn thân.

 Trong lòng nàng âm thầm hạ quyết định nhưng ngoài mặt lại không dám lộ ra chút nào, dù sao thì bây giờ vẫn chưa đi được. Tạm thời Lâu Thất nén tâm tư này xuống, quan sát bốn bề xung quanh cái đã.

 Quan sát như vậy, nàng bỗng ngạc nhiên phát hiện ra đây là một phiến đá lơ lửng nhô ra từ sườn núi, phiến đá rất to, bề mặt bằng phẳng, rộng khoảng ba mét, dài khoảng hai mét, có lẽ vì trời mưa lâu năm nên bùn đất từ sườn núi chảy xuống tạo thành một lớp đá dày như vậy, nơi đây chưa từng có người đặt chân đến vì vậy mà mọc lên một tầng cỏ xanh vô cùng rậm rạp. Cũng chính bởi lớp bùn dày và lớp cỏ rậm rạp mà bọn họ rơi từ trên cao như vậy xuống vẫn bình an vô sự.

 Quả đúng là phúc lớn mạng lớn, ai mà ngờ được rơi từ trên đó xuống vừa hay lại được một phiến đá nhô ra đỡ lấy bọn họ như vậy chứ.

 “Chủ tử.”

 Gió trên đầu bỗng rít lên, sắc mặt Lâu Thất hơi biến đổi, ngay lập tức nàng đứng sát vào bức tường phía sau, “bịch”, “bịch” hai tiếng, Ưng và thị vệ lần lượt rơi xuống.

 Lâu Thất thấy bọn họ rơi xuống lập tức bật dậy, nàng không nhịn được bịt mồm lại. Thủ hạ của cái cỗ máy giết người họ Trầm quả là trung thành, họ nhảy xuống để cùng an táng với chàng hay sao?

 “Úi, hoá ra chủ tử không sao, chủ tử chưa chết, tốt quá rồi.” Ưng vốn tưởng chủ tử đã chết không còn nghi ngờ gì nữa nên nhảy xuống để được tuẫn táng cùng ngài, ai ngờ nhảy xuống lại thấy Trầm Sát đang yên ổn đứng một bên. Hắn vô cùng mừng rõ nhưng ánh mắt lại quét qua Lâu Thất một lượt, không nhịn được lại nổi cáu. “Ngươi, đây…”

 “Ngươi định đánh nhau à?”

 Lâu Thất thấy bộ dạng hung dữ của hắn bèn tức tốc chuẩn bị sẵn tư thế nghênh chiến, thế nhưng khuỷu tay không cần thận lại đập vào vách đá đằng sau.

 Chỉ nghe thấy một riếng “két”, vách đá phía sau bỗng nhiên bật mở lộ ra một cổng động tăm tối, có tiếng gió âm u lạnh lẽo từ bên trong thổi ra.

 Trầm Sát vẫn luôn quan sát vách đá nhìn thấy cảnh đó đột nhiên hướng mắt về vị trị mà khuỷu tay nàng vừa chạm phải, ánh mắt bất giác loé lên chút kinh ngạc.

 Vốn dĩ chàng cảm giác rằng vách đá này có gì đó không đúng nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy vết tích gì, cuối cùng lại bị khuỷu tay nàng vô ý đập phải làm nó mở ra. Nữ nhân này có thể coi là may mắn không vậy?

 Còn Ưng vốn dĩ định đánh nhau với Lâu Thất nhất thời cũng bị cuốn hút bởi cửa động đột nhiên mở ra, hắn nhanh chóng tiến vào: “Chủ tử, thuộc hạ đi trước thám thính xem sao.”

 Ở trong vách đá vực sâu này lại có một cơ quan động huyệt như vậy, lẽ dĩ nhiên phải cẩn thận lên trên hết. Nhưng bây giờ bọn họ lên không lên được mà xuống cũng chẳng xuống được, chỉ có thể đặt hy vọng vào cái động này mà thôi, hy vọng đây là một con đường sống. Chỉ đáng tiếc, bọn họ không thể tìm được Mê Hồn Hoa.

 Trầm Sát lườm Lâu Thất: “Lại đây.”

 Lâu Thất âm thầm cắn răng. Cỗ máy giết người này ban nãy suýt chút nữa đã bóp chết nàng, bây giờ lại gọi nàng như gọi chó vậy, thật đúng là coi nàng chẳng có tự trọng gì sao.

 Một mặt thầm chửi rủa trong bụng, mặt khác nàng lại chẳng có lập trường đi về phía chàng ta.

 Đến khi nàng bước đến cạnh chàng, chàng cúi đầu đi trước vào trong động: “Đi theo.”

  Lâu Thất biết hai chữ này là nói để nàng nghe, lập tức không dám chần chừ đi sát theo sau.

 “Đi thôi.” Ưng chau mày rồi cùng theo vào trong. Chủ tử nhẫn nhịn Lâu Thất như vậy ắt hẳn là bởi thể chất đặc biệt của nàng ta có thể giảm sự đau đớn cho chủ tử. Mê Hồn Hoa vẫn chưa tìm được, ngày có thuốc giải cho chủ tử vẫn xa vời vợi, cứ tới rằm hàng tháng đều phải chịu đựng nỗi thống khổ như vậy, Lâu Thất thật sự quan trọng.

 Vì vậy hắn cũng buông bỏ thành kiến, cố gắng bảo vệ nàng.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom