Bài viết
13
Reaction score
9
Points
3
Mong cuối tuần ad đăng nhiều chương hơn mọi ngày
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
nhiều người vì bộ truyện này lập nick đăng bài ghê
nên ad hãy thương con dân đăng dạo thêm từ giờ tới tối đi nè ad hehehe
Mọi người cmt trong threads mình vui nên sẽ đăng thêm 5 chap nữa nhé .:big_smile: hi hi.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 591
Trầm Sát ôm chặt thắt lưng Lâu Thất, thấp giọng nói: "Theo sát bổn Đế Quân."

Lâu Thất ừ một tiếng, hắn không nói thì nàng cũng sẽ theo sát, ở nơi nguy hiểm tiềm tàng này, chỉ có ở cùng một chỗ thì mới yên tâm nhất. Trần Thập bọn họ cũng theo sát bên cạnh, trước sau trái phải đều là người của mình, bảo vệ hai người bọn họ ở giữa.

Bọn họ nghe thấy xung quanh có không ít hơi thở, những người đó tất nhiên cũng theo vào, có người không nhịn được mà nôn ra.

"Thánh Tiên Cung đây là muốn làm gì? Nếu đã dẫn chúng ta vào rồi, sao lại không đem chúng ta tới Thánh Tiên Cung?"

"Đúng vậy, không phải là cố tình chơi đùa với chúng ta chứ? Xe ngựa của bọn họ thì có thể lên, chúng ta không biết rõ đường, đến ngựa cũng không dám cưỡi."

"Ðược rồi, cũng chẳng phải là Thánh Tiên Cung không muốn chúng ta đến." Trong bóng tối có người từ tốn lên tiếng, giọng nói hùng hồn này khiến mọi người cảm nhận được rõ ràng đây là một thân nội lực thâm hậu, cho nên hắn vừa lên tiếng, những người khác liền im lặng.

Kít một tiếng, có người đánh đá đánh lửa, không biết nhặt được khúc gỗ ở đâu, đốt thành ngọn đuốc.

Trong nháy mắt họ đã nhìn rõ được tình hình trước mắt.

Đám dây đằng rậm rạp chằng chịt bò trên đất trông như hàng ngàn hàng vạn con rắn màu nâu đen, dài ngằn khác nhau, những dây dài quấn thành một đoàn, thậm chí là không thể nhìn thấy đầu, dây ngắn chí ít cũng dài đến hai mét, dệt thành một tấm lưới, căn bản không nhìn thấy được lối ra.

Có thể điều này khiến người chấn kinh, nam nhân cầm bó đuốc run tay, ngọn đuốc liền rơi xuống, nháy mắt đã muốn chạm đất.

Trầm Sát mâu quang chợt lóe, tay phẩy một cái, đem theo một chưởng gió lạnh dập tắt ngọn đuốc, khiến nơi đây lại một lần nữa rơi vào hắc ám.

Nhưng mà vừa rồi có rất nhiều nhìn rõ là ai ra tay, ngay lập tức liền nổi giận.

"Các hạ muốn chết sao?"

Trầm Sát chỉ hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến đối phương.

"Ở đâu ra cái tên đâm chọc này, các ngươi cho rằng nhiều người mà được hống hách chắc? Đừng tưởng rằng chúng ta không biết, nếu không phải nhờ có Lâm Tử Quân đổi lấy sắc đẹp câu nhân thì sao có cơ hội lên núi chứ?"

"Vừa nhìn đã biết ngay là tà môn ngoại đạo, đem theo hai vị cô nương xinh đẹp đến vậy, công phu chẳng qua cũng chỉ thường thôi! Không phải cũng chuẩn bị tặng người cho Thánh Tiên cung đấy chứ?"

Lâu Thất đánh về một phía, mấy người Lâu Tín cùng xoay eo, bên hông mỗi người đều treo một viên dạ minh châu, thoáng cái liền chiếu sáng cả một mảng bên cạnh.

Chiếu rọi lên mặt những người bên kia, họ vẫn chưa kịp thu hồi lại nộ khí và khinh bỉ. Những người này đại khái là đã sớm đến Tứ Thanh thành, đều đã lăn lộn đến quen mặt nhau, được coi là kết nửa đồng minh, ước chừng có bảy tám người. Còn lại thì có tốp năm tốp ba, cũng có người một mình đứng ở xa một chút, nhưng lúc này đây đều bị phía này hấp dẫn mà nhìn tới.

Lâu Thất nghĩ đám người này chí ít cũng có khả năng muốn tới cửa của lão đạo sĩ thối, hiếm khi hảo tâm giúp Trầm Sát giải thích một câu.

"Đây là Hỏa Đằng, gặp lửa là cháy, ngọn đuốc kia rất nguy hiểm."

Nàng vừa nhìn liền nhận ra đó là Hỏa Đằng, chỉ là không ngờ Trầm Sát cũng biết, vừa nãy may mà hắn ra tay đủ nhanh, dập tắt ngọn đuốc đi, nếu không đuốc mà rơi xuống đám Hỏa Đằng đang bò trên đất đó, trước mắt sẽ biến thành đám cháy lớn thiêu rụi mọi thứ, phỏng chừng bọn họ sẽ phải chôn thân trong đám cháy này.

Nói ra thì vẫn là Trầm Sát đã cứu họ, Chẳng qua, Trầm Sát tất nhiên sẽ không thèm để ý sống chết của bọn họ, hắn chỉ là không muốn để Lâu Thất có chút thương tổn nào.

Những người khác nghe xong liền bừng tỉnh, có người liền tỏ vẻ cảm kích với Trầm Sát, nhưng người đàn ông ông trung niên ban nãy cầm đuốc thì lại cười nhạt, quan sát Lâu Thất, giễu cợt: "Sao nào? Thỏ con đây là muốn nói giúp người tình sao? Xem ngươi lớn lên trắng nõn mịn màng xinh đẹp như vậy, chẳng biết trên giường có bị hắn làm cho đến khóc hay không? Hắn..."

Lới vẫn chưa nói xong, mọi người chỉ nhìn thấy một vệt sáng lạnh màu đen xẹt qua, đầu gã đã bay đi như quả bóng.

Nhất thời, mọi người đều ngây hết ra, nam nhân tên Tôn Tòng đó bọn họ cũng có chút biết, cũng là một cao thủ, với lại có thể thông qua khảo nghiệm của cơ điểu kia thì công lực khẳng định không thấp, vậy mà lại bị nam nhân đeo mặt nạ này một kiếm chém rơi đầu!

Một kiếm, chỉ là một chiêu!

Đối phương còn chẳng kịp phản ứng mà đầu đã rơi khỏi người!

Không chỉ vậy, sau khi hắn rút kiếm, trong không khí sát khí tràn lan, đè ép khiến bọn bọn gần như gập cả người lại, trong lòng đều run sợ.

Trong đầu bọn họ đều lóe lên ý niệm, tên sát thần này từ đâu tới vậy?

Những tên trước kia được coi là kết đồng minh với Tôn Tông mặc dù đều lộ ra vẻ mặt oán giận, nhưng nhiều hơn vẫn là kinh sợ.

"Xuất ngôn vũ nhục người, chết." Trầm Sát lãnh khốc vô tình nói.

Tên nam nhân buồn nôn kia vậy mà dám mở miệng vũ nhục nữ nhân bảo bối của hắn, chết như vậy vẫn còn là quá lợi cho hắn.

Bởi khúc nhạc đệm này, bầu không khí liền có chút trầm xuống, nhưng dù sao thì những người ở đây cũng vẫn là cao thủ trong cao thủ, đã quen kiêu ngạo rồi, lại không giống với những người thường sợ hãi vô cùng, cho nên vẫn có người tiến lên nói chuyện với Trầm Sát, đầu tiên là một đôi vợ chồng gần năm mươi tuổi, nam nhân lùn hơn nữ nhân một chút, nữ nhân cho dù đã là tuổi xế chiều, nhưng có thể nhìn ra thời trẻ cũng là một mĩ nhân.

"Vương triều Trầm thị Du Long song kiếm Mạc Vấn, xin hỏi các hạ xưng hô như thế nào?"

Vương triều Trầm thị?

Có thể nói, nếu như Mạc Vấn này không trước tiên nói ra hắn đến từ đâu, Trầm sát chắc chắn không quan tâm, nhưng vừa khéo là Du Long song kiếm, lại còn vừa khéo đến từ vương triều Trầm thị, cho nên Trầm Sát mới thật để ý tới.

"Trầm."

Hắn chỉ nói ra họ, nhưng theo như Lâu Thất suy đoán, hai người này lại cho rằng là họ Trần, Trầm cái họ này, ở đại lục Long Ngâm này rất ít gặp, tất cả người trong thiên hạ dều cho rằng vương triều Trầm thị là họ của hoàng thất.

"Thì ra là Trần đại hiệp."

Trần đại hiệp?

Lâu Thất không khỏi muốn cười, vị Mạc phu nhân liền nhìn sang phía nàng, nở nụ cười: " Vị công tử này cũng quả là phong thái bất phàm."

"Quá khen."

Trần Thập ở bên cạnh nói: "Đây là Thất công tử nhà chúng ta."

"Không biết Trần đại hiệp và Thất công tử có cách nào phá đám Hỏa Đằng này đi không?"

"Cắt đi là được." Trầm Sát nói nhẹ như bẫng.

Những người bên kia liền không khỏi giễu cợt, "Cắt đi? Ngươi cho rằng là cắt cỏ chắc? Mỗi dây đằng này đều thô to bền chắc, cắt một dây cũng phí chẳng ít sức, muốn cắt toàn bộ thì phải tốn bao nhiêu thời gian đây? Cái ý kiến ngu xuẩn lỗ vốn vậy mà cũng nói ra được."

Lâu Thất cười tủm tỉm nhìn tên đó: "Đó cũng là một cách, đợi đến khi bọn ta cắt được một lối thoát, các ngươi cũng đừng có ngồi đó mà hưởng lợi nha."

"Hừ, ai thèm chứ."

"Được, gạt người là chó nha." Lâu Thất nói rồi rút Phá Sát ra, đưa cho Hỏa Vệ.

Mấy người Trần Thập cũng rút kiếm ra, xem ra quả thực muốn làm chuyện điên rồ này.

Vợ chồng Mạc Vấn nhìn nhau, cùng nhau tiến lên, "Chúng ta cũng làm."

Có vài nam nhân trầm mặc một chút, cũng rút kiếm hoặc chùy thủ ra, đi đến bên Hỏa, chỉ nói thêm người thêm lực, liền bắt đầu động thủ cắt đằng.

Nhưng mà đúng là là đám Hỏa Đằng này rất chắc chắn, đối với nó mà nói thì kiếm hay chùy thủ có chút yếu, đám người lúc trước chỉ đứng nhìn liền cười giễu cợt.

Lúc này, Hỏa vung tay hạ xuống, rạch một cái, một mảng lớn Hỏa Đằng vậy mà lại bị hắn gọt xuống.

"Đây là...."

Có người trợn mắt nhìn thanh dao găm trong tay hắn, có người lộ ra chút vẻ tham lam.

Phá Sát, thần binh lợi khí, mặc dù bị Lâu Thất đem ra giết cá thái rau, nhưng vẫn sắc bén không gì ngăn nổi.

Rất nhanh, bọn họ liền cắt ra được một lối thoát, Lâu Thất và Trầm Sát sánh vai nhau ra trước.

Lâu Thất quay đầu nhìn tên nam nhân đã nói lúc trước, nở nụ cười: "Gâu một tiếng đi xem nào."

Ấn Dao Phong và Thu Khánh Tiên đều nở nụ cười, tên đó đỏ mặt, hừ một tiếng, đem theo vài người vọt tới chỗ bọn họ, rất nhanh liền biến mất khỏi tầm mắt của họ.

Đi được một đoạn, không khí dần trở nên ẩm ướt, địa thế cao dần, không còn nhìn thấy đường, mặc dù người thường nhất định cảm thấy rất khó để trèo lên, nhưng mà bọn họ đều là bay lên, không chút tốn sức.

Nhưng mà càng lên cao càng kinh hãi, thế núi hiểm trở, thỉnh thoảng lại có đá đột nhiên rơi xuống, không để ý có thể bị đập trúng đầu, ngay cả đằng sau bọn họ cũng chẳng dám lơ là.

Đột nhiên, trên trời mây đen kéo tới, sắc trời nhanh chóng tối sầm, có tiếng vượn kêu không biết truyền tới từ đâu, toát ra vài phần thê lương.

"Tất cả cẩn thận một chút." Trầm Sát nhíu mày, hiếm thấy mà nhắc nhở một câu.

Ngay khi hắn vừa nói xong, trước mặt đã là đường cùng, thế núi hướng thẳng xuống, phía dưới mây mù nhẹ cuốn, ở giữa nơi sơn thảo tươi tốt, rễ mọc xuyên qua đá.

Có một bóng đen xẹt qua, nhanh đến mức mọi người vẫn chưa kịp nhìn ra là người hay là thú.

Bọn họ đứng ở nơi không còn đường để đi.

"Chỉ có thể nhảy xuống thôi." Hỏa thò đầu xuống nhìn.

Lâu Thất nhìn một chút, vẫn luôn cảm giác có một luồng sức mạnh không hợp lý lắm, đây cũng chẳng phải là nơi quá cao, dựa vào khinh công của bọn họ, nhảy xuống quả thực cũng không sao, thế nhưng, nơi này gần như được vài ngọn núi nhỏ bao quanh, nhìn xuống lại có vẻ như một cái lồng giam vậy.

"Nhìn lại một chút."

"Lá gan của Lâu công tử vẫn có chút nhỏ nhỉ." Có một nam nhân liếc nhìn bọn họ, nói: "Các người có lẽ cũng biết nhỉ? Lúc Lâm Tử Quân khảo nghiệm đã từng nói, người nào tới Thánh Tiên cung trước sẽ là khách quý, Đới mỗ xin đi trước một bước, các người cứ tiếp tục nhìn đi." Nói xong liền giang hai tay như đại ưng xông thẳng xuống dưới.

Một vài người khác cũng do dự, cũng nhảy xuống theo.

"Còn nói câu này? Đến trước là khách quý sao?" Đám Lâu Thất vốn không hề biết chuyện này, nghe vậy liền hướng tới vợ chồng Mạc Vấn, liền thấy bọn họ gật đầu.

Trong lòng Lâu Thất càng nghi ngờ, Thánh Tiên cung muốn làm gì đây?

Nhưng chẳng cần nàng nghĩ thông, ở phía dưới nơi mấy người kia vừa nhảy xuống bỗng nhiên có một màn sương đen bay lên, mơ hồ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thiết của ai đó truyền tới.

Mọi người đều biến sắc.

Thu Khánh Tiên đang muốn thò đầu ra nhìn, Ấn Dao Phong liền kéo nàng lui ra sau, "Màn sương đen này không ổn!"

Vừa dứt lời, một người nam nhân khác thò đầu ra nhìn liền đang bị đám sương đen tập kích, nhất thời liền nghe thấy tiếng da xèo xèo như bị nướng.

"A! Bỏng chết ta mất!" Tên đó vội vàng che mặt lùi lại, thế nhưng bọn họ lại thấy chỉ trong nháy mắt mặt hắn đã nổi lên mảng bọt nước lớn, đã không còn hình dạng gì nữa rồi.

"Chúng ta bị bao vây rồi !" Lâu Tín đột nhiên phát hiện không ổn, phía dưới lại có sương đen nổi lên, gió thổi tới, đám sương đen ấy vậy mà lại tản ra khắp nơi, đến cả đường bọn họ đi tới cũng bị che phủ không ít, chỉ còn chừa lại một chỗ nhỏ đỉnh núi nơi họ đang đứng.

"Không được chạm vào sương đen, có kịch độc." Ánh mắt Lâu Thất ác liệt hơn.

Giờ họ đang lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 592
Sương độc như vậy, cho dù là Trầm Sát và Lâu Thất gặp phải cũng gánh không nổi, mặc dù không đến nỗi mất mạng, nhưng da dẻ bị tổn thương thì hậu quả cũng vẫn là bị hủy dung.

Lâu Thất vẫn tự nhận khá hài lòng với khuôn mặt của bản thân, mà tướng mạo của Trầm Sát càng khiến nàng hài lòng, mặc dù yêu hắn, nhưng nếu như mặt hắn bị hủy, nàng sẽ rất buồn phiền đó.

Trầm Sát thấy thế nhịn không được hỏi: "Tại sao ta lại cảm thấy... nàng rất lo lắng cho khuôn mặt của ta nhỉ?" Bởi bên cạnh còn những người khác, hắn không tự xưng là bổn Đế Quân.

"Ðương nhiên rồi, khuôn mặt đẹp như vậy, ai hủy ta liền lấy mạng hắn." Lâu Thất trả lời như lẽ dĩ nhiên.

Những người khác nghe thấy hai người bọn họ lúc này vẫn còn lo lắng đàm luận về dung mạo, trong lòng liền bừng tỉnh, hai người nói chuyện có chút mờ ám, xem ra thật sự là loại quan hệ đó.

Lúc này, đến cả ánh mắt vợ chồng Mạc Vấn cũng nhìn họ có chút là lạ.

Một lão giả bên cạnh ngượng ngùng nói: "Hai vị...tình cảm đậm sâu, thế nhưng giờ có thể nên nghĩ cách trước hay không?"

Lâu Thất liếc mắt: "Các người không nghĩ được sao?"

Đều là người lạ có được hay không, đừng tưởng rằng chuyện gì cũng trông cậy được vào bọn họ.

Đương lúc nói chuyện, sương đen dần dần bay tới, thu nhỏ vòng vây. Ở nơi này, trừ đám Lâu Thất, vẫn còn năm người khác nữa, vợ chồng Mạc Vấn, lão giả kia, và còn hai người đàn ông trung niên. Vốn dĩ bình thường là như vậy, đa số những người có nội lực đủ sâu thì đều đã có tuổi rồi, dù sao thì nội lực cũng phải tu luyện từ tháng năm tuổi trẻ, không phải ai cũng là yêu nghiệt như Trầm Sát.

Tuy nhiên, dù là yêu nghiệt, sau khi giải được cổ độc, việc hắn vẫn luôn thể hiện nội lực thâm hậu cũng thường khiến Lâu Thất cảm thấy kinh ngạc.

Chẳng lẽ huyết mạch của vương triều Trầm thị lại mạnh mẽ đến vậy? Khả nãng này chắc không lớn, bằng không, sao Trầm Hương lại không có huyết mạch mạnh đến thế cơ chứ?

Lâu Thất nhớ tới Trầm Hương, trong lòng có chút lo lắng. Nàng để Hiên Viên Ý đem Trầm Hương đến vương triều Trầm thị gặp ông nội của Trầm Sát trước, ôm mục đích như vậy, hi vọng Trầm thị Thái thượng hoàng có đủ bản lĩnh khống chế bệnh tình của Trầm Hương, đợi đến lúc nàng đem được lão đạo sĩ thối cùng tới đó thay nàng cứu chữa,

"Mọi người dùng chưởng phong đẩy bay sương đen kia đi, về lại đường cũ!" Lão giả vừa bị Lâu Thất nói lúc trước liền quay lại, phóng khoáng đập một chưởng về phía sương đen.

Hai người trung niên còn lại lập tức lách người tới đằng sau lão giả, giúp lão một tay.

"Cùng ra tay sẽ dễ dàng phá được một lỗ hổng."

"Đế Quân Đế Hậu, chúng ta có cần ra tay không?" Hỏa bảo vệ bên người bọn họ, thấp giọng hỏi.

Mà vợ chồng Mạc Vấn thỉnh thoảng lại chú ý tới bên này.

Trầm Sát khẽ cau mày, nhìn Lâu Thất: "Bổn Đế Quân vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng."

"Ừm, các ngươi nhìn kỹ sương đen bên cạnh chúng ta mà xem, rồi lại nhìn sương đen bên phía bọn họ ấy." Lâu Thất kéo hắn đứng yên không động, mà bọn họ cũng không động, đám Hỏa tất nhiên cũng không động.

Trầm Sát híp mắt, được nàng nhắc nhở liền nhìn ra, "Sương đen bên cạnh chúng ta bay rất chậm."

Mọi người đều cả kinh, không phải vậy chứ? Bọn họ đều đứng bất động, cơ hồ không nhìn ra sương đen bên cạnh đang lại gần, nhưng nhìn đến ba người đang cố gắng dùng chưởng đẩy lùi sương đen, đám sương đen ấy lại như du long vậy, vẫn cứ đang trườn tới tiếp cận bọn họ, vừa bị đánh tan lại liền tụ lại, vừa tan lại tụ, thẳng đến khi ba người mệt mỏi hết sức, chẳng qua cũng chỉ tạm thời ngăn sương đen dính vào người, căn bản không thể nào xua tan chúng để tạo thành một lỗ hổng, cho nên ba người ấy tới giờ vẫn đứng tại chỗ, không cách nào phá vòng vây đi ra.

Cho tới lúc này, ba người mới nhận ra điều không thích hợp, một người trong đó quét mắt qua phía đám Lâu Thất thì thấy họ vẫn đang nhàn nhã đứng nhìn, liền lùi về phía sau, tới đứng cạnh họ.

"Chư vị có phải có phát hiện gì không?" Hắn hỏi, ánh mắt lại không tự chủ được mà liếc về phía Ấn Dao Phong.

Nữ nhân này nom thật xinh đẹp, không phải kiểu nhu nhược, thật khiến người động lòng.

Ấn Dao Phong cảm nhận được ánh mắt của người này, lòng cảm thấy không thoải mái, theo bản năng tiến về phía Lâu Tín hai bước, Lâu Tín ngẩn ra, nhìn sang theo ánh mắt cô, liền vừa vặn nhìn thấy gã ấy vẫn chưa kịp thu hồi lại ánh mắt, nhất thời liền âm thầm nghiến răng.

Hắn đi tới bên Ấn Dao Phong, thấp giọng nói: "Nhớ không được rời ta quá xa đấy."

Mà Ấn Dao Phong thì lại khiếp sợ trong lòng vì phản ứng vừa rồi của bản thân, vừa nãy cô vậy mà lại muốn tìm kiếm cảm giác an toàn và được bảo vệ từ Lâu Tín! Mặc dù võ công của nam nhân đó rõ ràng là hơn cô, thế nhưng cô đã trải qua tháng ngày được Đế Hậu chỉ dạy, cũng chẳng vô dụng đến thế! Vả lại, cô luôn cho rằng tình cảm của mình với Lâu Tín không sâu, mà người ở sâu trong tâm khảm cô phải là Trần Thập mới đúng, còn Lâu Tín, chỉ là bị cảm động, hoặc không biết làm thế nào để chối từ mà thôi.

Lâu Tín cũng không biết lúc này trong lòng Ấn Dao Phong đang khiếp sợ, trong lòng hắn lại có chút vui sướng, rốt cuộc thì nữ nhân mình thích cũng vô thức mà tín nhiệm hắn rồi.

Trầm Sát và đám Lâu Thất cũng không chú ý tới khúc nhạc đệm nhỏ này, chỉ có Thu Khánh Tiên nhìn thấy, cô mỉm cười, lại có chút hâm mộ Ấn Dao Phong, nếu như Ấn Dao Phong thật sự có thể buông bỏ được Trần Thập, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc khi ở bên Lâu Tín. Chỉ là cô sao có thể.....

Thu Khánh Tiên không nhịn được mà chuyển ánh nhìn về phía Trần Thập, Trần Thập đứng cạnh Lâu Thất, đang tập trung chú ý xem sương đen có tập kích tới hay không, dường như không để cái gì khác trong lòng.

Hắn đang trong trạng thái bảo vệ Đế Hậu.

Nàng không kìm được mà có chút chua xót.

Trầm Sát vẫn luôn lạnh lùng đến mức gần như là vô tình, tất nhiên sẽ không hiểu được vấn đề của gã kia, hắn tuy không thấy ánh mắt gã đó vừa nhìn Ấn Dao Phong, nhưng vốn cũng chẳng thích gì, vậy nên khi nghe thấy gã hỏi cũng chẳng thèm để ý, trái lại còn quay ra kéo Lâu Thất, để lại cho gã bóng lưng.

Trong mắt gã chợt lóe lên chút âm hiểm, dù gì gã cũng là một trong những cao thủ tuyệt đỉnh, hành tẩu giang hồ bao năm, vẫn chưa bị người khác khinh thường đến vậy bao giờ!

Chẳng phải chỉ là hai con thỏ nhãi thôi sao? Bàn về tuổi tác thì vẫn chưa đủ lông đủ cánh, vậy mà còn dám bày đặt trước mặt gã!

Lúc này Mạc phu nhân cũng nhận ra vừa đám người Lâu Thất đã phát hiện được vấn đề, "Có phải chúng ta không động, thì đám sương đen này cũng sẽ không động không?"

Nghe vậy, lão giả kia liền lập tức dừng lại, lùi về phía sau.

Bọn họ làm lâu như vậy cũng vô dụng hể, dù nội lực thâm hậu, nhưng cũng có tuổi rồi, giờ cũng thở có chút hổn hển, nhìn mọi người vẫn luôn không động, sắc mặt liền có chút không vui.

"Đừng trách lão lắm miệng, chúng ta giờ đang đứng cùng một thuyền, có phát hiện gì thì nên nói ra kịp thời, mọi người hỗ trợ lẫn nhau mới có thể an toàn mà tới Thánh Tiên Cung được. Các vị tiểu bằng hữu giấu diếm như vậy là không được."

"Mật lão nói đúng, bây giờ bị vây ở chỗ này cũng không ổn, theo ta thấy, vẫn nên có người đi thăm dò đường !" Gã trung niên Trung Tự kia vừa dứt lời, liền động thủ bắt lấy Lâu Tín.

Gã ra tay lúc này khiến mọi người hoàn toàn không ngờ được, vả lại gã vừa ra tay đã biết ngay võ công của gã thực sự cao hơn Lâu Tín rất nhiều, gã đã nắm được cổ áo của Lâu Tín, Lâu Tín cảm giác được, căn bản là tránh không nổi.

Ấn Dao Phong kinh hô một tiếng, lập tức nghiên răng rút kiếm đâm tới cánh tay gã. Cô nào biết được gã động thủ với Lâu Tín là vì cô chứ?

Trong lòng vừa sợ vừa giận, ra tay liền không chút lưu tình, chỉ muốn chém tay đối phương ngay lập tức.

Gã cười quái dị, một bên nắm cánh tay Lâu Tín một bên cong người một cách quỷ dị, nhanh chóng tránh thoát một chiêu của Ấn Dao Phong. Nhưng mà gã lại vì Ấn Dao Phong mà bỏ quên Lâu Tín, dù Lâu Tín bị bắt được, lại nhanh như chớp đưa tay cắm về phía mắt gã.

Lâu Thất đã từng nói với hắn, không cần biết là là chiêu thức gì, trong lúc tình thế cấp bách, có thể bảo trụ bản thân là được. Cho nên hắn sẽ không quan tâm chiêu chọc mắt này có độc ác hay không, vừa ra tay liền dùng hết sức lực.

Mắt gã bị Lâu Tín cắm mạnh vào, dù cuối cùng vẫn nhanh chóng nhắm mắt lại, nhưng lực đạo đó vẫn khiến mắt gã đau nhói.

Vốn chỉ muốn dạy bảo Lâu Tín một chút, áp chế khí thế của hắn, làm cho Ấn Dao Phong cảm thấy tên tiểu bạch này vô dụng, bây giờ, gã lại thực sự tức giận rồi, mạnh mẽ hất văng Lâu Tín ra ngoài.

Trần Thập và Hỏa Vệ đồng thời ra tay, nhưng là bọn họ vẫn chậm nửa bước, bởi Lâu Tín đột nhiên bay ra ở giữa không trung, đám sương đen liền tập kích tới chỗ hắn.

"Lâu Tín!" Ấn Dao Phong hoảng sợ kêu to.

Trầm Sát và Lâu Thất lúc nãy đang nghiên cứu đám sương đen, mặc dù biết đằng sau có người đang động thủ, lại không ngờ rằng đối phương sẽ thẳng tay ném Lâu Tín ra ngoài, cho nên quay người lại cũng chậm nửa bước.

Lâu Thất nhìn đám sương đen cuốn lấy Lâu Tín, con ngươi nhất thời nổi lên bão táp.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 593
"Lâu Tín!"

"Lâu Tín!"

Đám người Thu Khánh Tiên và Trần Thập kêu to, Trần Thập và Hỏa đã cản lại gã kia trước, gã lấy một địch hai nhưng lại không hề chịu thua, ánh mắt Trầm Sát lạnh lẽo, rút kiếm ra, lập tức đâm về phía gã.

Khí thế đột nhiên bị đè xuống, gã trong lòng kinh hãi, với tu vi như bây giờ của gã, đã có rất ít người có thể đem lại cho gã cảm giác áp bách, trong lúc nhất thời gã đâu có lo lắng về Hỏa và Trần Thập, liền lập tức nghiêng người tránh một chiêu này.

Nhưng hắn lại không ngờ một chiêu này của Trầm Sát thoạt nhìn thì dường như rất thong thả, lại phát ra khi thế cường hãn vô cùng, hơn nữa uy lực của kiếm này vượt qua tưởng tượng của gã, gã rõ ràng cảm thấy bản thân tránh được, nào đâu nghĩ tới vẫn còn kiếm khí phá rách y phục gã, sau đó rạch một mảng trên da gã.

Mọi người đều kinh hãi, hoàn toàn không ngờ được nam nhân trẻ tuổi đeo mặt nạ này lại có tu vi cao đến thế!

Gã dám ra tay với Lâu Tín, chẳng qua là vì nhìn ra được bọn Trần Thập, Lâu Tín, Ấn Dao Phong tu vi đều thấp hơn gã không ít, mà Trầm Sát và Lâu Thất gã lại không nhìn ra được, với tuổi tác của hai người bọn họ, gã không nghĩ tới tu vi hai người sẽ cao hơn gã, cho nên đã xem nhẹ.

Nếu biết nội lực của Trầm Sát thâm hậu đến vậy, gã nào có thể xem thường mà ra tay với Lâu Tín chứ?

Nhưng lúc này hối hận cũng không kịp rồi, một kích này của Trầm Sát cũng không cho gã có chút điểm dừng nào đã lập tức tấn công tới, khiến gã ứng phó không kịp, hoảng hốt tột cùng.

Mà trong lúc đó, Lâu Thất cũng đã đưa tay bắt lấy Lâu Tín, thế nhưng U U vẫn nhanh hơn nàng.

"U U!"

Ngoài Lâu Thất, Trần Thập và Lâu Tín cũng coi như đã ở cùng với U U lâu nhất, U U tất nhiên sẽ không để hắn xảy ra chuyện, nó vọt tới vai Lâu Tín như một vệt sang tím, há miệng, ngửa đầu kêu một tiếng dài.

"Uuuuu!"

Tiếp sau đó xảy ra một màn khiến Lâu Thất giật mình, chỉ thấy đám sương đen khó khăn lắm mới bám được lên quần áo của Lâu Tín vậy mà như bị thứ gì đó làm kinh hách mà lui ra, như là có sinh mệnh vậy !

"Uuuu!"

U U thấy đám sương đen lui ra, liền cúi đầu, cắn y phục của Lâu Tín, xé một mảnh y phục của hắn xuống, lộ ra một mảng da lớn bị cháy đến mức chi chít bọt nước.

Bọn họ vẫn chậm một chút, nhưng may mắn là nơi bị thương không phải là mặt mà là ở ngực.

Nhưng cho dù là vậy, Lâu Thất đã tức giận không gì ngăn nổi, nàng vốn là người thiên vị, nay thuộc hạ bị thương thành như vậy, sao có thể tha cho đối phương đây?

"Sát, giết hắn ta!"

Trầm Sát nghe thấy chỉ đáp lại một chữ.

"Được."

Gã kia vốn đang trưng ra cái vẻ cao thủ, nhưng nghe thấy Lâu Thất nói câu đó nào còn chịu được nữa, liền kêu lên: "Mật lão, Hàn đại hiệp, chúng ta dù sao cũng có chút quen biết phải không? Giúp ta với!"

Mật lão và nam nhân trung niên còn lại nghe vậy thì có chút do dự, nói thật thì, dù bọn họ không cảm thấy mình là người tốt, thế nhưng vừa nãy là do gã kia động thủ trước, bọn họ cũng cảm thấy thật sự quá đê tiện.

Lâu Thất lóe mắt, lạnh lùng nhìn họ: "Không xen vào, các ngươi còn có thể sống, nếu đã xen vào, bản công tử sẽ không tha!"

Quả đúng là...lớn miệng!

Cái người trẻ tuổi đeo mặt nạ kia quả đúng là tu vi võ công cao không lường được, thế nhưng ba người bọn họ mà liên thủ cũng chưa chắc là không đánh bại được hắn, thế nhưng vị tiểu công tử nom mảnh mai xinh đẹp này, rõ ràng khá giống thế gia công tử, lấy đâu ra tự tin mà buông lời như vậy?

Chẳng qua, con tiểu hồ ly của nàng lại khiến bọn họ sinh lòng kiêng kỵ.

"Vị tiểu ca này cũng không có gì đáng ngại về tính mạng, ở đây lão phu có một bình thánh dược chữa thương, Thất công tử mau lấy bôi lên cho hắn, tuy không thể chắc chắn là khỏi hẳn, thế nhưng cũng có thể giúp thương thế của hắn bớt đi được phần nào." Mật lão lấy ra một chiếc bình trong ngực đưa cho Lâu Thất, có thể thấy được chút không nỡ trên gương mặt lão, "Có thể tha cho hắn một mạng không?"

Quả đúng là có chút quen biết, có thể cầu tình thì cầu giúp hắn vậy. Chủ yếu là Mật lão cảm thấy phân lượng của bình thần dược chữa thương này cũng đủ nặng!

"Thuốc ông cứ tự giữ đi!" Lâu Thất cười lạnh một tiếng, đưa tay lấy ra một bình dược nhỏ, Ấn Dao Phong liền chạy tới, viền mắt ửng đỏ nhìn Lâu Thất: "Thuộc hạ bôi thuốc giúp Lâu Tín."

Lâu Thất nhìn cô một chút, bản thân nàng tuy rằng cảm thấy loại tiếp xúc này cũng chẳng có gì, nhưng đối với người cổ đại mà nói, giờ bôi thuốc là dùng tay thoa lên ngực hắn, đây hẳn là hành vi quá giới hạn rồi, Ấn Dao Phong lại chủ động như vậy, có lẽ hiểu rõ tâm ý của bản thân rồi nhỉ?

Nàng gật đầu, đưa thuốc cho Ấn Dao Phong.

Ấn Dao Phong tới bên Lâu Tín, lúc này đầu hắn đầy mồ hôi, rõ ràng là đang chịu đựng cơn đau, trước ngực là một mảng bọt nước, vậy mà bắt đầu tự vỡ rồi, đã vậy còn chảy ra một ít mủ vàng, chỉ một chút như vậy đã vô cùng thê thảm rồi.

"Có phải là đau lắm không?"

"Không đau." Lâu Tín nhìn cô, cố gắng nở nụ cười. Ấn Dao Phong muốn thoa thuốc giúp hắn, Lâu Tín cầm cổ tay cô, "Nàng đã nghĩ kỹ chưa? Giờ nàng mà đụng vào ta thì phải chịu trách nhiệm đấy."

Ấn Dao Phong vốn dĩ buồn bực trong lòng, nghe thấy câu nói này lại nhịn không được mà nín khóc mỉm cười, giọng nói không tự chủ mà đem theo chút hờn dỗi: "Ta giống loại người không chịu trách nhiệm lắm sao?"

Vừa nghe lời này, mắt Lâu Tín liền sáng như sao, hắn gần như muốn nhảy cẫng lên, nhưng Ấn Dao Phong đã đè hắn xuống, "Đừng động!"

Bên này Lâu Tín cảm thấy bản thân bị thương rất đáng, Lâu Thất vẫy U U tới đuổi đám sương đen kia đi. U U đứng trên vai nàng như một vị vương oai phong lẫm liệt.

Bên kia, Trầm Sát phát hiện gã này là kẻ mạnh nhất trong số những đối thủ hắn gặp qua, nhưng vậy thì cũng để làm gì đâu? Cứ giết đi thì hơn.

Thất Thất nhà hắn nói phải khiến gã chết bây giờ, thì tuyệt không thể để gã sống đến hôm sau.

Rạch một nhát, sát khí màu đen cũng như chính hắ, xông về phía ngực gã kia, mạnh như vũ bão. Cùng lúc đó, hắn đã lấn người lên, cho nên, sát khí màu đen cũng đâm vào tim gã, năm ngón tay của Trầm Sát cũng nắm được yết hầu của gã, dùng lực bóp một cái.

Rắc.

Lại là một cao thủ lợi hại, cuối cùng cũng cứ vậy mà chết trong tay hắn.

Mấy người Mật lão nhìn đến trong lòng phát run, đều kiêng dè mà nhìn Trầm Sát.

Một người mới chừng hai mươi tuổi vậy mà có tu vi như vậy, nếu như để hắn thuần thục thêm mấy năm nữa, còn ai có thể là đối thủ của hắn đây?

Trần Thập đưa khăn tay lên, Trầm Sát lau kỹ từng ngón, vứt khăn tay đi, nói ra thì trước đây hắn thì cũng không quái dị như vậy, nhưng kể từ sau khi chân chính động phòng cùng Lâu Thất, sau khi giết người nếu như không có điều kiện rửa tay, liền sẽ lấy khăn tay lau cho sạch.

Hắn không muốn mùi của kẻ khác dính lên da của Thất Thất, Đế Quân đại thần quyết định cứ như vậy mà sạch sẽ đến chết.

Mật lão kinh hãi hơn, một sự không vui dâng lên trong lòng, lão nhìn Lâu Thất: "Thất công tử khước từ thuốc của lão phu như vậy, có lẽ là cũng chẳng coi vết thương của thuộc hạ ra gì..."

Lời còn chưa nói hết, liền nhìn thấy ngực của Lâu Tín vừa mới thoa thuốc chưa bao lâu mà đám bọt nước đều đã giảm đi, trong ngực chỉ còn lại vết hồng nhàn nhạt, vậy mà hoàn toàn không nhìn ra vết thương lúc trước.

"Đây, đây là sao?"

Lâu Thất liếc nhìn lão, cười xùy một tiếng: "Bản công tử mà còn phải cần thuốc của người khác sao? Đúng là nực cười." Vừa dứt lời, nàng liền rút roi ra, roi Thí Hồn đem theo tiếng gió quất về phía nam nhân được gọi là Hàn đại hiệp, mạnh mẽ mà nhanh chóng đến mức khiến người ta không phản ứng kịp.

Nam nhân họ Hàn kia căn bản không hề nghĩ đến nàng sẽ bất ngờ ra tay với hắn, càng không ngờ nàng sẽ xuống tay mạnh đến vậy, mặc dù động tác của hắn rất nhanh, lập tức liền muốn thối lui, nhưng vẫn chậm một bước, hông đã bị roi dài màu đen cuốn chặt lấy.

"Chết tiệt!" Hắn liền rút đao bổ về phía chiếc roi, trong mắt lóe lên một tia đắc ý. Dù sao thì đao của hắn cũng là thần binh lợi khí, khi roi bị cắt đứt, đối phương không có ưu thế ra tay trước, hắn nắm chắc được phần thắng của mình.

Nhưng mà chỉ nghe keng một tiếng, đao của hắn vậy mà xuất hiện một lỗ hổng, mà roi da lại không hư tốn chút nào!

Lâu Thất cười lạnh một tiếng, cổ tay run lên, ném hắn vào đám sương đen.

Đám sương đen vây kín họ Hàn lại, chỉ nghe thấy tiếng két két két, rất nhanh tên đó liền đau đớn kêu lên, y phục trên người bị ăn mòn gần như chỉ thừa lại vài mảnh vắt trên người, da dẻ cũng không còn chỗ nào lành lặn, đáng sợ nhất là đám sương đen đó vẫn chưa rời đi, tiếp tục bọc lấy hắn.

Sắc mặt Mật lão khó coi: "Thất công tử đây là có ý gì? Hàn đại hiệp đã làm gì chứ?"

Lâu Thất nói: "Cho là bản công tử không nhìn thấy chắc? Vừa nãy hộ vệ của ta bay qua đó vốn dĩ từ chỗ hắn đứng có ra ngăn cản một chút, thế nhưng hắn lại nghiêng người tránh ra sao?"

"Chỉ bởi vậy thôi sao?"

"Ông có ý kiến?" Lâu Thất nhíu mày nhìn lão, ý là nếu như ngươi có ý kiến thì ta cũng không ngại ra tay, trong mắt Mật lão thì đây thật sự là phách lối đến mức khiến người ta nghiến răng.

Bão táp trong mắt Lâu Thất lúc này mới lui đi, ai dám động thủ với người của nàng thì kẻ đó phải chết !

Lâu Tín và Ấn Dao Phong nhìn nam nhân họ Hàn dần dần không còn phát ra âm thanh gì, cả người như độc nhân trông rất đáng sợ, trong lòng nghĩ lại mà kinh hãi. Nếu như không phải U U tới kịp lúc, lúc này mạng hắn cũng chẳng còn nữa rồi, đâu có cơ hội để được thoa thuốc nữa chứ?

" U U,về sau ngươi chính là ân nhân cứu mạng của ta!"

" U u." U U ghé vào vai Lâu Thất, lại như chẳng còn khí lực.

Lâu Thất xoa đầu nó, lấy hai viên thuốc để vào lòng bàn tay, đưa đến bên miệng nó, U U lập tức nuốt xuống, sau đó dụi dụi vào mặt nàng, U U kêu lên hai tiếng, giông như đang làm nũng.

Trầm Sát xách nó lên, khẽ quăng vào lòng Trần Thập. Hắn đến bên Lâu Thất, quét mắt qua phía vợ chồng Mạc Vấn, lạnh lùng nói: "Các người trung thành với hoàng thất Trầm Thị ư?"

Vợ chồng Mạc Vấn sửng sốt, không biết hẳn hỏi như vậy là có ý gì, nhưng sau khi đã thấy được tu vi võ công và thủ đoạn độc ác của hai người này, họ chẳng muốn đắc tội chút nào, nghĩ một chút rồi nói : "Chúng ta vốn là người dân của vương triều Trầm thị, mặc dù Hoàng thượng đã mất tích nhiều năm, Thái thượng hoàng vẫn luôn một mình chống đỡ vương triều, ngoại nhân đều đồn đại rằng chúng ta sắp gặp cảnh nước mất nhà tan, nhưng kính nể cách làm người của Hoàng thượng và Thái thượng hoàng, lần này tới Thánh Tiên Cung, thực ra là muốn mời lão cung chủ bói một quẻ Thái thượng hoàng..."

Đây là sự thật, nhưng ông nói ra cũng sợ hai người này có thù với hoàng thất Trầm thị, nếu là như vậy thì phỏng chừng vợ chồng họ sẽ gặp nguy hiểm. Trầm Sát nghe xong lời ông nói thì ngẩn ra: "Sao lại muốn xem bói cho Thái thượng hoàng? Người xảy ra chuyện sao?"

"Bách quan truyền rằng, nửa tháng nay Thái thượng hoàng đã không thượng triều rồi..."

Nghe thấy lời này,Lâu Thất cảm thấy khí tức của Trầm Sát trở nên lạnh lẽo hơn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom