phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 578
Có một suy đoán dần dần được hình thành trong đầu Lâu Thất.

“Vẫn chưa tìm được chìa khóa Nguyệt Quang sao?”

Cái gọi là chìa khóa Nguyệt Quang cũng chính là một chiếc chìa khóa được làm bằng ngọc, hơn nữa còn rất lớn, nếu như ai không biết thì sẽ không đoán được đó là chìa khóa.

Nàng xoay người, dựa vào vai Trầm Sát, duỗi dài chân, gác chân lên một rương gỗ, hỏi: “Nếu như không thể tìm được chìa khóa Nguyệt Quang thì Thánh Cốc của các ngươi thật sự không mở được sao?”

Vân Tinh Nhi gật đầu, nhưng thái độ của nàng ta lại rất vui vẻ: “Ta nghĩ là không tìm được chìa khóa Nguyệt Quang đâu!”

“Ồ? Khó tìm như vậy sao?” Lâu Thất hỏi.

“Đương nhiên!”

Vân Tinh Nhi nói: “Tộc trưởng chúng ta đã từng nói, ai có thể tìm được chìa khóa Nguyệt Quang thì có thể mang ba người tiến vào Thánh Cốc, hơn nữa còn có thể lấy được bốn món bảo bối nữa. Điều kiện tốt như vậy, nếu có người thật sự tìm được chìa khóa Nguyệt Quang thì đã sớm đưa tới tộc ta rồi. Đến giờ vẫn chưa có ai đưa chìa khóa đến, chứng tỏ không thể tìm được…”

“Chìa khóa Nguyệt Quang trông như thế nào vậy?”

“Ngươi nghe tên là biết mà… Đó là một chìa khóa được làm bằng ngọc, không hỏng không mòn, còn có thể tỏa ra ánh sáng thánh khiết nữa. Rất nhiều người vừa nhìn thấy ánh sáng thánh khiết này thì trong lòng sẽ sinh ra sự sùng bái, muốn quỳ xuống để lễ bái. Chìa khóa Nguyệt Quang cũng là thánh vật của tộc ta, sẽ phải tiến cống…” Vân Tinh Nhi nói xong, ánh sáng trong mắt hơi lóe lên: “Ta chỉ nghe các trưởng lão trong tộc nói thế mà thôi, chưa nhìn thấy bao giờ.”

Dáng vẻ kia giống như nếu bây giờ nàng ta nhìn thấy chìa khóa Nguyệt Quang thì sẽ lập tức nhào qua quỳ xuống, dập đầu ba cái vậy…

Ánh mắt Trầm Sát khẽ lóe sáng, liếc về phía cái rương mà Lâu Thất đang gác chân, khóe môi khẽ nhếch lên.

Thánh vật tiến cống ở trong miệng người ta đang bị nàng dùng để gác chân đó…

Nữ nhân này, đúng là tùy hứng!

Nhưng vì sao thấy dáng vẻ tùy hứng của nàng, hắn lại càng thêm yêu thích nàng?

Không kìm chế được mà yêu thích nàng…

Hắn không nhịn được, đưa tay ôm chặt eo nàng, thấp giọng hỏi: “Có muốn đi ngủ không?”

Lâu Thất lắc đầu, tay nàng cọ cọ lưng vào tay hắn, buồn bực nói: “Ôi, lúc nãy ở trong thành đã tắm sạch sẽ rồi, sao giờ vẫn cảm thấy ngứa lưng chứ?” Lâu Thất vừa nói vừa tiếp tục cọ.

Nhị Linh đỏ mặt. Tiểu Trù có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn sang chỗ khác. Ôi, Đế Hậu nương nương, nơi này ngoại trừ hai người thì vẫn còn có mấy cô nương chưa thành thân đó, như vậy không được đâu…

Nhưng Đế Quân còn có trình độ cao hơn Đế Hậu, hắn mỉm cười, kéo thân thể nàng ra sau, đưa tay vào lưng nàng, nhẹ nhàng gãi.

“Như vậy được chưa?”

Lâu Thất hơi híp mắt lại, gương mặt thỏa mãn giống hệt như lúc ăn điểm tâm: “Được rồi, bên trái một chút, phía dưới, xuống phía dưới…”

Ba tỷ muội Vân gia nhìn thấy cảnh này cũng không biết nên làm gì?

Trong lòng Vân Tinh Nhi rất phức tạp, nàng cảm thấy trong lòng nàng có chút rung động, tràn đầy tình cảm, nhưng lại có chút nhói đau…

“Ngươi… ngươi đang bao dưỡng hắn sao?”

Lúc đầu mọi người không nghe rõ lời nàng ta nói, đến khi mọi người phản ứng lại thì đã thấy khí tức lạnh lẽo trên người Trầm Sát tản ra ngoài, khiến thân thể ba người bọn họ run rẩy, không nhịn được mà ngồi xích vào gần nhau…

Vân Thúy hoảng sợ đến mức sắp hôn mê bất tỉnh, Vân Bình và Vân Tinh Nhi thì tái mặt nhìn nhau, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

Trời ạ! Quá đáng sợ!

Vân Tinh Nhi lắp bắp, hiện giờ nàng ta mới phản ứng được mình vừa nói gì, nàng ta không ngờ suy nghĩ trong đầu lại đột nhiên thốt ra miệng…

Có lẽ bởi vì Trầm Sát quá dịu dàng, dịu dàng đến mức khó tin. Một nam nhân anh tuấn cao lớn như vậy, sao có thể gãi lưng cho nữ nhân chứ?

Nếu không phải được bao dưỡng thì sao làm ra được những chuyện này?

Cho nên nàng mới nghĩ trong đầu như vậy, không ngờ lại vô thức nói ra thành lời.

Hiện giờ nàng nào dám coi hắn như vậy nữa?

Làm gì có chuyện được bao dưỡng mà lại có khí tức đáng sợ như vậy? Bọn họ chưa từng thấy nam nhân nào có khí tức như thế, ngay cả Vu Tôn của Hắc Vu tộc cũng không bằng. Tuy Vu Tôn có khí tức âm lãnh đáng sợ, nhưng cũng không giống với khí tức này…

Khí tức này thậm chí còn không phải là sát khí…

Nam nhân này không muốn giết nàng, nàng biết, nhưng chính vì vậy nàng mới kinh hãi. Nếu như là sát khí thì rất nhiều cao thủ có thể làm được, điều này liên quan đến nội lực, nhưng chỉ dùng khí thế đã khiến người ta kinh hãi như vậy thì không chỉ liên quan đến nội lực, người bình thường nhất định không thể làm được.

Nam nhân có khí thế như vậy sao có thể được bao dưỡng cơ chứ?

Nói một nam nhân được bao dưỡng đã là một sỉ nhục lớn rồi, huống chi lại là một nam nhân như vậy…

Trong lòng Vân Tinh Nhi run lên, không dám nhìn thẳng gương mặt tuấn mỹ của Trầm Sát.

“Chàng dọa bọn họ rồi…” Lâu Thất đột nhiên bật cười, duỗi ngón tay trắng nõn ra chọc chọc vào mặt Trầm Sát: “Thật ra nếu chàng cũng không tệ đâu, chàng biết đó, chỉ riêng tiền bán thuốc của ta đã kiếm được không ít rồi.”

Sau đó, đám người Vân Tinh Nhi thấy Trầm Sát thu lại khí thế bức người kia, thản nhiên đáp: “Ừm, nàng có thể kiếm được rất nhiều tiền.”

Này, có cần phải phân biệt đối xử như vậy không?

Nhưng Trầm Sát vừa thu hồi khí thế thì bọn họ cũng giống như được sống lại vậy.

Vân Bình lấy hết dũng khí hỏi Lâu Thất: “Ngươi bán thuốc sao? Làm ăn cùng với Thịnh Vân Dược Hàng sao?”

Tuy cảm thấy bọn họ không giống thương nhân, nhưng nhất thời nàng cũng chỉ nghĩ được đề tài này.

“Thịnh Vân Dược Hàng?” Lâu Thất hơi sững sờ, nàng đột nhiên nhớ tới lời Vân Phong từng nói với nàng. Ở đại lục Tứ Phương thì gọi là Thịnh Dược Hàng, nhưng ở đại lục Long Ngâm thì phải gọi là Thịnh Vân Dược Hàng.

Lần cuối cùng gặp Vân Phong, hắn nói muốn về đại lục Long Ngâm giúp nàng nghe ngóng tin tức, nhưng mãi vẫn chưa có hồi âm, không biết hiện giờ hắn ra sao rồi?

Nghĩ tới đây, nàng hỏi: “Các ngươi biết thiếu đông gia của Thịnh Vân Dược Hàng không?”

“Triệu Vân Phong?”

“Đúng, chính là hắn!”

Trầm Sát chỉ hừ một tiếng, nhưng cũng không nói gì thêm.

“Chẳng lẽ các ngươi không nghe được tin tức gì sao?” Vân Bình ngẩn người, giống như việc bọn họ không biết tin tức kia là một chuyện rất kì quái vậy.

Lâu Thất bỗng cảm thấy không ổn: “Tin gì?”

“Thịnh Vân Dược Hàng đã đầu hàng Ma Điện, dân chúng và đám người thế gia đều liên thủ để tẩy chay Thịnh Vân Dược Hàng, tiệm thuốc của bọn họ phần lớn đều bị đập phá, tổn thất rất lớn. Gia chủ Thịnh Vân dược hành nói rằng người cấu kết với Ma Điện chính là Triệu Vân Phong, tuyên bố trục xuất Triệu Vân Phong khỏi Triệu gia, sống chết của hắn cũng không quan hệ với Triệu gia.” Vân Bình nói đến đây, trên mặt lộ ra vẻ tiếc hận.

Vân Thúy không phục: “Ta không tin Triệu công tử lại cấu kết cùng người của Ma Điện. Hắn luôn ôn tồn lịch sự như vậy, xem ra là người tốt…”

Lâu Thất vừa kinh ngạc, vừa lo lắng. Nàng đưa tay lên day day huyệt thái dương. Sao lại xuất hiện thêm một Ma Điện vậy? Rốt cuộc đại lục Long Ngâm này loạn đến cỡ nào chứ?

Từ trong miệng Vân Bình, bọn họ mới biết rằng Ma Điện đã tồn tại từ rất lâu rồi, nhưng lúc trước cũng không có thành tựu gì đặc biệt. Mấy năm nay, Ma Điện càng lúc càng lớn mạnh khiến cho triều đình và dân chúng vô cùng căm hận.

Mấy năm gần đây, không có chuyện xấu nào mà Ma Điện không làm, nhắc đến Ma Điện thì trẻ con đều sợ tới phát khóc. Bọn họ bắt đồng nam đồng nữ, bắt thiếu nữ xinh đẹp, hơn nữa còn dùng người để luyện cổ, ăn tim người…

Nhưng không ai biết được Ma Điện ở nơi nào. Rất nhiều nhân sĩ chính phái muốn đi tìm Ma Điện, nhưng chưa có ai tìm được.

Thịnh Vân Dược Hàng vốn là dược hành đứng đầu ở đại lục Long Ngâm, danh tiếng rất tốt, lần này, danh tiếng của bọn họ cũng coi như bị hủy hoàn toàn rồi…

Nhưng nghe nói sau khi gia chủ Triệu gia tuyên bố cắt đứt với Triệu Vân Phong, nói ra mấy lời đại nghĩa diệt thân kia thì Thịnh Vân Dược Hàng đã khởi sắc hơn nhiều, chỉ là bây giờ Triệu Vân Phong lại thành chuột chạy qua đường, trốn chui trốn lủi…

“Hiện giờ Triệu Vân Phong rất đáng thương, hơn nữa hắn cũng không dám lộ diện bởi vì có rất nhiều người muốn giết hắn. Tuy võ công của hắn không tệ nhưng một mình hắn sao địch nổi toàn bộ người trong thiên hạ chứ?” Vân Tinh Nhi lắc đầu nói: “Nghe nói hắn đã từng xuất hiện ở khu vực gần Cẩm Dương thành, nhưng vừa xuất hiện đã bị ném trứng thối, rau héo vào người, đuổi ra khỏi thành.”

Vân Thúy không cam lòng, nói: “Nhưng cho dù như vậy thì hắn cũng không ra tay với dân chúng, cho nên ta cảm thấy Triệu công tử nhất định bị oan.”

“Ngươi cảm thấy thì làm được gì?”

Lâu Thất nghe bọn họ tranh cãi, trong lòng lại nổi lên lửa giận.

Trong ấn tượng của nàng, Triệu Vân Phong là một nam nhân ấm áp như gió xuân, nấu đồ ăn cũng rất ngon, không nên bị đối xử như vậy.

“Có ai biết Triệu Vân Phong hiện giờ ở nơi nào không?” Nàng nén giận, nhưng giọng điệu vẫn lộ ra một chút tức giận, Trầm Sát khẽ liếc nhìn nàng.

Tuy Lâu Thất tức giận thay cho Vân Phong, nhưng người nàng để ý nhất vẫn là Trầm Sát, cho nên hắn vừa lườm một cái thì nàng đã phát hiện, lập tức ôm cánh tay hắn, truyền âm: “Vân Phong thay ta đi nghe ngóng tin tức.”

Ngụ ý rằng nàng thiếu nợ ân tình của người ta.

Đây là sự khác nhau giữa người mình và người ngoài!

Chỉ một câu nói như vậy đã khiến cho Trầm Sát bình tĩnh lại.

Vân Tinh Nhi thấy bọn họ như vậy, không nhịn được mà ngưỡng mộ. Nếu như về sau nàng có thể tìm được phu quân như vậy thì tốt biết bao…

“Không biết, gần đây nhất chỉ nghe thấy tin hắn xuất hiện ở Cẩm Dương thành mà thôi. Chuyện xảy ra khoảng ba ngày trước…”

Vân Tinh Nhi vừa nói xong, nàng phát hiện ra tốc độ của đoàn người tăng nhanh hơn. Ngựa của bọn họ đều là ngựa có chất lượng cao, khi chạy toàn lực thì tốc độ rất kinh người.

Bọn họ tính phải mất năm, sáu canh giờ mới tới được Cẩm Dương thành, nhưng không ngờ bốn canh giờ đã tới rồi.

Chỉ là khi đến Cẩm Dương thành đã là ban đêm, từ xa nhìn lại chỉ thấy đèn đuốc sáng trưng, cửa thành đã đóng lại.

“Nhược Hoa tỷ tỷ ở trong thành, chúng ta truyền tin cho nàng, nhất định nàng sẽ có biện pháp để cho người mở cửa thành.”

Giọng của Vân Tinh Nhi có chút sùng bái đối với người tên là Vân Nhược Hoa kia.

Lâu Thất gật đầu: “Vậy thì làm phiền các ngươi rồi.”

Bọn họ vừa đến nơi này, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.

Chỉ thấy Vân Tinh Nhi lấy một bình nhỏ ra khỏi tay áo, mở nắp, có một con bướm nhỏ bay ra, ngừng lại trước mặt Vân Tinh Nhi một chút, sau đó bay vào trong thành. Đôi khi, Vu thuật của Bạch Vu tộc cũng rất có ích.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 579
Đợi khoảng nửa canh giờ, bọn họ đột nhiên thấy cổng thành mở ra, có một chiếc xe ngựa chạy tới. Bốn góc của xe ngựa treo bốn chiếc đèn lồng nhỏ, lay động chập chờn, đi về phía bọn họ.

“Nhất định là Nhược Hoa tỷ tỷ đích thân đến.” Vân Tinh Nhi vui vẻ nhảy xuống xe ngựa. Vân Bình, Vân Thúy cũng nhảy theo.

Lâu Thất lười biếng duỗi lưng ra: “Vân Tinh Nhi này khá đơn thuần.” Nàng ta chưa từng nghi ngờ sao? Đáng lẽ Vân Nhược Hoa kia phải trở thành nữ tử bị tiến cống, nhưng người ta đã nhanh chóng tìm một vị hôn phu, đẩy nhiệm vụ tiến cống sang cho nàng ta, không tính là làm hại nàng ta sao?

Đối phương đã vô tình như vậy thì hẳn cũng không có tình cảm gì sâu đậm với nàng ta.

Cho nên Lâu Thất đối với Vân Nhược Hoa chưa từng gặp mặt này không có nhiều hảo cảm. Bọn họ cũng không xuống xe để chào đón Vân Nhược Hoa, cho dù nhờ đối phương mà bọn họ mới có thể vào thành.

Xe ngựa nhanh chóng đi tới trước mặt bọn họ, người đánh xe nhìn thấy có nhiều người và xe ngựa ở đó thì lập tức kinh ngạc.

Hắn nhìn nam nhân cưỡi ngựa phía trên nghiêng đầu nhỏ giọng nói với người trong xe ngựa.

Vân Tinh Nhi và Vân Bình, Vân Thúy đã chạy qua.

“Nhược Hoa tỷ tỷ.”

Màn xe bị một cánh tay trắng nõn xốc lên, cổ tay mảnh khảnh đeo một chiếc vòng phỉ thúy, vô cùng sang trọng.

Vừa nhìn cánh tay đã biết được chủ nhân của cánh tay đó hẳn là rất xinh đẹp.

Ánh mắt Hỏa vệ lóe lên, quả nhiên thấy một nữ nhân mặc váy tím, thêu hoa dâm bụt trắng, khoác áo choàng màu trắng, bước ra khỏi xe ngựa.

Nàng ta búi tóc kiểu Lưu Vân, trên búi tóc cắm một đóa hoa màu hồng, phía trên cài rất nhiều trâm ngọc. Dưới ánh đèn lấp lánh, đôi mắt nàng ta sáng ngời, xinh đẹp rạng rỡ.

Đúng là một mỹ nhân!

Vân Nhược Hoa vừa liếc mắt một cái đã thấy Hỏa vệ, nàng ta mỉm cười, đưa tay ra phía trước, khẽ gật đầu: “Là vị công tử này đưa muội muội ta tới sao? Nhược Hoa vô cùng cảm kích.”

Vết sẹo của Hỏa vệ đã chữa khỏi, nhìn thì vẫn thấy đó là một nam nhân cao lớn, khí chất bất phàm, Vân Nhược Hoa nghĩ hắn là chủ tử cũng không có gì kì quái.

“Cô nương khách khí rồi, chủ tử và phu nhân có chút mệt mỏi, không xuống xe được, mong cô nương thứ lỗi.” Vân lạnh nhạt nói.

Lời này cũng thuận tiện nói cho Vân Nhược Hoa biết hắn không phải chủ tử.

Vân Nhược Hoa nghe vậy lập tức ngây người, không ngờ nam tử xuất sắc như vậy lại chỉ là thị vệ.

“Nhược Hoa tỷ tỷ, chúng ta vào thành đi.” Vân Tinh Nhi kéo tay áo nàng ta.

Vân Nhược Hoa đi tới, ba người các nàng cũng không tiện ngồi trên xe ngựa của Lâu Thất nữa, vì vậy đều chạy tới xe ngựa của Vân Nhược Hoa, chạy về cổng thành.

Đương nhiên đám người Lâu Thất cũng đi theo vào thành.

Vì số người của bọn họ không ít nên Vân Nhược Hoa lại phải giải thích với vị tướng giữ thành vài câu, không biết đưa cho hắn ta cái gì, lúc này bọn họ mới được vào thành.

Trong xe ngựa, Vân Nhược Hoa nhìn ba người Vân Tinh Nhi, lạnh nhạt hỏi: “Đối phương là ai?”

“Chúng ta không rõ lai lịch của đối phương, nhưng nhất định không phải người bình thường, ta đoán có thể là mấy thế gia lánh đời.” Vân Tinh Nhi nói xong, nhớ tới khí thế của Trầm Sát, trong lòng khẽ run lên.

“Thế gia?” Vân Nhược Hoa nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia trào phúng và bất mãn: “Nếu thật sự là thế gia thì sao lại không biết phép tắc như vậy?”

Tuy nói bọn họ đã đưa mấy người Vân Tinh Nhi tới, nhưng khi được trợ giúp vào thành cũng không nói một lời cảm ơn với nàng, ngay cả việc lộ diện để cảm tạ cũng không. Làm gì có thế gia nào không biết phép tắc như vậy?

Hơn nữa, nàng cũng không phải người bình thường, nàng ta là nữ tử của tộc trưởng Bạch Vu tộc.

Địa vị của Bạch Vu tộc ở đại lục Long Ngâm cũng không cao, nhưng vì có Thánh Cốc và những bảo bối kia nên từ trước đến nay tám vương tộc lớn kia đều nể mặt bọn họ.

Nhưng chuyện này chỉ có hoàng thất và thế gia mới biết, những người bình thường đều không biết rõ. Cho nên Bạch Vu tộc thường cho người trong tộc đến giúp đám người quan lại hoặc thế gia kia làm chút chuyện, dùng Vu thuật kiếm chút tiền, cũng bán nhân tình...

Ví dụ như chuyện ba người Vân Tinh Nhi vừa làm, giúp Hắc Vu tộc xử lý đám nam nhân vì trúng Hắc Vu thuật mà mất kiểm soát kia...

Ví dụ như, lần này Vân Nhược Hoa đến Cẩm Dương thành đề giúp thành chủ phu nhân trừ tà...

Vì thế nàng mới có thể dựa vào mặt mũi của thành chủ phu nhân, mở cổng thành trong đêm, đón đám người Lâu Thất đi vào. Chẳng qua Vân Nhược Hoa không ngờ tới bọn họ lại có nhiều người như vậy, hai, ba mươi người đều mang dáng vẻ oai phong lẫm liệt, đương nhiên thủ thành sẽ có chút lo lắng, vì vậy nàng đành phải hứa với tên tiểu tướng kia, ngày mai làm cho hắn một phép thuật thăng quan, hắn mới đồng ý cho bọn họ đi vào.

Điều khiến nàng tức giận nhất chính là nàng làm những chuyện này, nhưng đối phương lại không thèm lộ mặt, quá kiêu ngạo!

Vân Tinh Nhi và Vân Bình cũng không biết nói gì, bọn họ thật sự không biết lai lịch của Trầm Sát và Lâu Thất, ngay cả tên đối phương cũng không biết, nhưng bọn họ biết hai người đó không dễ chọc.

Chỉ là bây giờ nhìn thấy sắc mặt của Vân Nhược Hoa, bọn họ cũng biết nàng tức giận rồi, Vân Tinh Nhi đành phải tranh thủ thời gian, đổi đề tài: “Nhược Hoa tỷ tỷ, bây giờ chúng ta đi đâu? Ngươi ở khách điếm sao?”

“Không, thành chủ phu nhân đã chuẩn bị cho chúng ta một tòa nhà rồi.”

“Xem ra thành chủ phu nhân rất thích tỷ tỷ.” Vân Tinh Nhi nói.

Vân Nhược Hoa kiêu ngạo gật đầu: “Tòa nhà này rất lớn, những người bạn này của muội cũng ở lại đó đi. Gần đây Cẩm Dương thành có rất nhiều người tới, khách điếm đều đầy cả rồi, bọn họ có nhiều người như vậy cũng không dễ kiếm phòng.”

Ở trong xe ngựa phía sau, Lâu Thất hơi nhếch miệng cười: “Sao nghe cứ có cảm giác như đang... bố thí vậy?”

Trầm Sát lườm nàng, đưa tay nhéo khuôn mặt nàng, từ tốn nói: “Bọn họ nói chuyện thì có gì hay mà nghe chứ?”

“Dù sao cũng đang nhàm chán, nghe cho vui...” Lâu Thất nhún vai, nàng không có chút xấu hổ nào về việc nghe lén người khác nói chuyện.

Cho dù nàng nói gì, làm gì, Trầm Sát cũng đều cảm thấy đúng đắn. Chỉ là hắn cảm thấy mấy nữ nhân kia nói chuyện không thú vị, chẳng có gì đáng nghe mà thôi.

“Ha ha, chúng ta tới ở cùng không?” Lâu Thất quay đầu, dựa vào người hắn, đôi mắt lóe sáng nhìn hắn.

Có lẽ khách điếm thật sự không đủ phòng, bọn họ tới muộn như vậy cũng khó tìm chỗ ở. Thật ra Trầm Sát nghĩ rằng bọn họ chỉ đi qua Cẩm Dương thành, còn mấy canh giờ là sáng rồi, bọn họ lại phải tiếp tục đi nên ở trong xe ngựa một đêm cũng được. Mặc dù hắn là Đế Quân của một nước, nhưng cũng không phải là chưa từng chịu khổ.

Chỉ là nghe ý của Lâu Thất, hình như không ở đó thì nàng vẫn có chỗ để đi vậy...

“Nếu không thuê được khách điếm thì nàng định ở đâu?”

Lâu Thất cười gian xảo: “Chàng biết đó, có vài hộ gia đình có rất nhiều biệt viện, phủ nhỏ, ta định bảo mấy người Lâu Tín ra ngoài tìm một biệt viện sạch sẽ trang nhã, ở lại một đêm.”

Trước kia, ở hiện đại nàng cũng từng làm chuyện này rồi, khi không tìm thấy chỗ ở thì đã từng lẻn vào biệt viện nhà người ta ở một đêm.

Trầm Sát ngạc nhiên nhìn nàng.

“Ha ha!” Lâu Thất hiếm khi thấy được dáng vẻ này của hắn, không nhịn được, cười ha hả: “Sao rồi? Có phải phát hiện ra mình cưới được một Đế Hậu đầu trộm đuôi cướp nên rất mất mặt không?”

Trầm Sát không nói gì, chỉ đáp lại lời nàng bằng một nụ hôn khiến nàng suýt ngạt thở.

Trầm Sát thích dáng vẻ này của nàng, thích tính cách vui vẻ, gian xảo của nàng...

Xe chạy một lúc, bọn họ đến một bờ tường bằng phẳng, phía trước có một tòa nhà lớn, tường trắng ngói xám, cửa treo hai cái đèn lồng đỏ, ánh sáng mờ mờ.

Mấy người Vân Nhược Hoa xuống ngựa, nhìn sang chỗ bọn họ.

“Hiện giờ đến đây làm khách, chẳng lẽ không xuống xe ngựa sao?”

Ba người Vân Tinh Nhi có chút xấu hổ. Cho dù hai người kia không xuống xe thì bọn họ cũng không dám đi lên gọi. Trước đây Vân Tinh Nhi cũng là người thẳng thắn chua ngoa, nhưng buổi trưa bị Trầm Sát dọa cho một trận, bây giờ đã ngoan ngoãn hơn nhiều.

Chỉ là không thể để cho Vân Nhược Hoa khó xử, cho nên Hỏa vệ lập tức xuống ngựa, sau đó hắn và Trần Thập kéo màn xe ra, đón hai người trong xe ra ngoài.

Đêm chưa khuya lắm, ánh trăng chiếu xuyên qua tầng mây, đèn lồng mờ ảo, hai người kia chậm rãi bước xuống xe, Vân Nhược Hoa lập tức cảm giác như ánh mặt trời rực rỡ đang chiếu rọi giữa đêm tối...

Nam tử có dáng người cao lớn, áo bào màu đen thêu hoa văn đỏ tôn lên khí thế bức người của hắn, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như hầm băng. Nữ nhân kia thanh lệ thoát tục, cao hơn nữ nhân bình thường một chút, quần áo tung bay, da thịt mềm mại trắng nõn, đôi môi anh đào kiều diễm, vô cùng quyến rũ.

Nàng cũng là người từng trải, liếc mắt đã nhìn ra nữ nhân này đã làm chuyện mờ ám gì đó ở bên trong xe, mà người làm chuyện đó chính là nam nhân có khí thế đế vương kia...

Trong lòng Vân Nhược Hoa đột nhiên có chút ghen tị.

Sao nam nhân như vậy lại không xuất hiện sớm hơn chứ?

Phu xe của Vân Nhược Hoa khi thấy hai người xuất sắc như vậy đi xuống cũng ngây ngẩn cả người.

Vân Nhược Hoa thấy hai người kia sóng vai đi về phía nàng ta, đột nhiên nàng ta nghĩ rằng nếu không có nữ nhân tuyệt sắc kia, chỉ có người đàn ông này chậm rãi đi về phía mình thì tốt biết bao!

Nàng đang muốn lên tiếng thì cửa lớn bị mở ra, một giọng nam trầm ấm truyền vào tai mọi người.

“Hoa Nhi, mấy người Tinh Nhi tới rồi sao?”

Lâu Thất và Trầm Sát đồng thời nhíu mày. Vân Nhược Hoa phát hiện ra hai người bọn họ đồng thời nhíu mày, thần sắc giống hệt nhau.

Vân Tinh Nhi gọi lớn: “Tỷ phu!”

Không biết vì sao, Vân Nhược Hoa đột nhiên bắt bẻ: “Tinh Nhi, không được gọi bậy, còn chưa thành thân mà!”

Vân Tinh Nhi sững sờ, trước giờ bọn họ đều gọi như vậy...

Điều làm cho bọn họ bất ngờ nhất chính là nam nhân vừa mở cửa lại không để ý tới bọn họ, ngược lại, hắn ta đang dùng gương mặt u ám nhìn về phía Lâu Thất và Trầm Sát.

Lâu Thất đột nhiên mỉm cười: “Không ngờ ở đây cũng có thể gặp được người quen... Đã lâu không gặp...”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 580
Đây đúng là người quen cũ, là Cửu vương điện hạ của Tây Cương, Tây Trường Ức.

Lúc trước, khi Lâu Thất vừa tới Đại Thịnh, không, khi đó còn gọi là Phá Vực, khi nàng vừa tới Cửu Tiêu Điện thì thân phận gian tế của Tây Trường Ức đã bị bại lộ, bị giam giữ trong nhà lao. Cuối cùng, Lâu Thất đã cứu hắn, sau đó Trầm Sát cũng thả hắn đi.

Mà nàng làm như thế, phần lớn là do sự thâm tình của Tây Trường Ức với nữ nô lệ kia.

Về sau, ở Hàn gia Lạc Dương thành, bọn họ mới biết được nữ nô lệ kia chính là nữ nhi mà Hàn gia thất lạc nhiều năm. Chỉ là lúc đó Lâu Thất trở mặt với người Hàn gia, suýt nữa không rời khỏi Lạc Dương thành được. Cuối cùng, Triệu Vân Phong phải lấy lệnh bài tri phủ của Hiên Viên Trọng Châu cho nàng mượn dùng.

Từ đó về sau, nàng không gặp lại Tây Trường Ức nữa, không ngờ bây giờ lại đụng mặt ở Cẩm Dương thành.

Lạc Dương thành, Cẩm Dương thành, chỉ khác nhau một chữ!

Tại sao Tây Trường Ức thâm tình với Hàn Tiểu Sức trước kia, cô gia của Hàn gia lại xuất hiện ở đại lục Long Ngâm?

Xuất hiện ở đại lục Long Ngâm thì cũng thôi, nhưng sao hắn lại trở thành vị hôn phu của con gái tộc trưởng Bạch Vu tộc?

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Hàn Tiểu Sức đâu?

Ánh mắt Vân Nhược Hoa quét qua người bọn họ, thần sắc nghi hoặc. Lúc đầu, nàng tưởng Tây Trường Ức và hai người kia là bạn tốt, nhưng sau khi thấy thái độ của bọn họ thì nàng lập tức nghi ngờ, nhất là sau khi nghe câu nói của Lâu Thất, trên mặt Tây Trường Ức hình như có chút xấu hổ.

“Vào nhà trước đi!” Tây Trường Ức nhanh chóng che giấu sự xấu hổ của mình, mỉm cười nhìn Lâu Thất và Trầm Sát, nghiêng người mời bọn họ, bày ra dáng vẻ chủ nhà hiếu khách.

Mọi người vừa đi vào, cửa lớn đã đóng lại, trong lúc đó Lâu Thất đột nhiên có dự cảm kì lạ, nhưng nàng lại không nói rõ được là dự cảm gì.

Đây là một tòa nhà lớn, Vân Nhược Hoa dùng giọng điệu của chủ nhà nói với bọn họ: “Các vị vừa đi đường xa tới đây, hẳn là vừa mệt vừa đói rồi. Ta đi cho người chuẩn bị bữa tối, các vị có thể đến phòng khách nghỉ ngơi trước.” Nói xong lập tức gọi thị nữ tới dẫn người đi nghỉ ngơi.

Những người khác nghe theo hiệu lệnh của Hỏa vệ rời đi, còn mấy người Vân vệ, Trần Thập, Lâu Tín, Ấn Dao Phong và Thu Khánh Tiên thì đi theo Trầm Sát và Lâu Thất.

Vân Nhược Hoa thấy như vậy, trong lòng âm thầm suy đoán thân phận của Trầm Sát.

Trước khi thấy Trầm Sát, Vân Nhược Hoa cho rằng bọn họ không hiểu phép tắc như thế thì chính là mấy người thô tục, cho nên rất khinh thường. Nhưng khi nhìn thấy người thật thì Vân Nhược Hoa cảm thấy khí thế của người nam nhân này quá mạnh mẽ, con cháu của thế gia cũng không có được khí chất như vậy!

Lúc này Vân Nhược Hoa không muốn bọn họ đến phòng khách nghỉ ngơi, nàng chỉ muốn mau chóng hiểu rõ người đàn ông này, cho nên lập tức mời bọn họ đến đại sảnh.

“Bữa tối phải mất một lúc mới xong, hai vị dùng điểm tâm trước đi.”

Vân Tinh Nhi, Vân Bình, Vân Thúy thấy thị nữ bưng lên bánh hoa quế, bánh đậu xanh loại bình thường thì lập tức có chút xấu hổ.

Trong xe người ta có nhiều điểm tâm tinh xảo như vậy, thì sao ăn được mấy món điểm tâm tầm thường này chứ?

Chỉ là bọn họ đã đánh giá thấp Lâu Thất, tuy điểm tâm nhìn không đẹp bằng điểm tâm của nàng, cũng không có hương vị của điểm tâm hiện đại, nhưng nàng cũng muốn nếm thử một lần, biết đâu lại do đầu bếp có tay nghề cao siêu làm ra thì sao?

Nhưng khi tay nàng vừa vươn về phía đĩa bánh hoa quế, mu bàn tay lại bị người nào đó vỗ một cái, tiếng kêu vang dội, khiến tất cả mọi người giật nảy mình.

Trong lòng Vân Nhược Hoa rất vui vẻ, chẳng lẽ nữ tử này không được sủng ái nên ngay cả một miếng bánh ngọt mà nam nhân kia cũng không cho nàng ta ăn?

Lâu Thất dùng ánh mắt oán hận nhìn Trầm Sát, Trầm Sát bình tĩnh nói: “Vừa nãy nàng đã ăn rất nhiều đồ ngọt ở trong xe rồi, không cho phép ăn nữa, cẩn thận ăn quá nhiều sẽ bị hỏng răng đó.”

Ăn nhiều đồ ngọt không tốt. Lúc ở trên xe nàng đã ăn quá nhiều điểm tâm rồi, hiện giờ mới được bao lâu mà đã muốn ăn tiếp chứ? Đáng giận nhất là ăn nhiều như vậy còn không béo lên được chút nào, khiến cho Trầm Sát đang muốn vỗ béo nàng cảm thấy rất đau đầu.

Trầm Sát nói không hề kiêng kị gì, trong giọng nói còn mang theo sự quan tâm cưng chiều khiến cho người khác nổi da gà.

Vân Nhược Hoa nhìn dáng vẻ của Trầm Sát, nghe giọng nói trầm ấm của hắn, trái tim nàng ta đập thình thịch, không bình tĩnh được.

Nữ nhân chính là sinh vật rất kì lạ. Nam nhân dù đẹp tới đâu thì cũng không thể khiến cho các nàng tim đập thình thịch, nhưng một nam nhân có khí thế kinh người, kiêu ngạo, quý phái như vậy lại lộ ra dáng vẻ dịu dàng thì không có nữ nhân nào tránh thoát được.

Các nàng đều muốn được hắn đối xử dịu dàng như vậy.

Sau đó sẽ nảy sinh ra rất nhiều tâm tư không nên có, giống như Vân Nhược Hoa lúc này.

Thấy Lâu Thất có chút buồn bực, Tây Trường Ức nhẹ nhàng cười: “Sau khi kết hôn hình như tình cảm của hai người tốt hơn rồi!”

Nghe hắn nói vậy, Lâu Thất biết hắn cũng hỏi thăm nhiều về tin tức ở bên kia, cho nên nàng cũng mỉm cười đáp lại: “Tình cảm của chúng ta sao? Từ ngày đầu tiên gặp nhau thì đã tốt rồi…”

Vân Nhược Hoa không ngờ Lâu Thất lại mặt dày như vậy, nói mấy lời như thế mà vẫn có thể thản nhiên, không chút đỏ mặt, nàng ta nhất thời ngây ngẩn cả người. còn Trầm Sát thì lại khẽ nhếch môi một cái.

Từ ngày đầu tiên gặp nhau đã tốt rồi sao? Sao hắn lại nhớ lần đầu tiên nàng đã tức giận với hắn?

Vì sao về sau nàng vẫn muốn rời khỏi hắn?

Nếu như hắn không chạy ngàn dặm để bắt nàng về thì không chừng nữ nhân này còn thật sự lấy thân phận của Thất công tử để vui chơi bên ngoài, không trở lại nữa.

Còn nữa, có một lần, ở chỗ của Quỷ Nhân tộc, nàng còn nói nàng muốn giết hắn. Khi đó nàng vô cùng lạnh lùng, lạnh lùng đến mức khiến cho hắn tuyệt vọng.

Nghĩ tới đây, trong lòng Đế Quân có chút chua xót.

Lâu Thất thấy sắc mặt hắn không ổn, lập tức đổi đề tài.

“Tây Trường Ức, sao ngươi lại ở đây? Hàn gia đại tiểu thư đâu?”

Nàng vừa dứt lời thì đã thấy một nữ nhân bưng trà đến, ngẩng đầu nhìn Lâu Thất, cười nhạt: “Lâu cô nương còn nhớ rõ Tiểu Sức, Tiểu Sức vô cùng cảm kích.”

Hàn Tiểu Sức?

Lâu Thất ngẩn người, nàng nhìn Hàn Tiểu Sức, sau đó nhìn Vân Nhược Hoa. Chuyện gì xảy ra vậy? Vợ lớn vợ bé? Chính thất tiểu tam sao?

Nàng cảm thấy não nàng không đủ dùng nữa rồi…

Ánh mắt Vân Nhược Hoa lóe lên một tia oán hận, nhưng khi nhìn thấy Trầm Sát thì tia oán hận này lập tức tan biến. Nếu có nam nhân này thì nàng không cần Tây Trường Ức nữa.

“Tiểu Sức vẫn đi cùng ta.” Tây Trường Ức cười nói. Thái độ của hắn rất tự nhiên, hoàn toàn không có chút xấu hổ nào.

Nhưng ánh mắt Vân Tinh Nhi nhìn Hàn Tiểu Sức lại mang theo chán ghét, không kìm chế được, nói ra: “Nữ nhân không biết xấu hổ kia, Trường Ức ca ca đã bỏ ngươi rồi, ngươi còn cứ bám mãi không buông sao? Ta nói cho ngươi biết, Nhược Hoa tỷ tỷ của ta là người rộng lượng nên mới để cho ngươi làm thị nữ đi theo bên cạnh Trường Ức ca ca, ngươi đừng có được đà lấn tới. Nơi này có khách quý, thân phận như ngươi có thể ra gặp sao?”

Thân thể Hàn Tiểu Sức cứng đờ, nhanh chóng cụp mắt xuống, sau khi đặt trà lên bàn thì hành lễ một cái rồi mới lui xuống.

Ra khỏi cửa, Hàn Tiểu Sức vội vã đi về phía bên trái, xuyên qua hành lang, đến một kho củi ở hậu viện. Cửa phòng có một cái khóa lớn, nàng lấy chìa khóa từ trong ngực ra, mở khóa, nhìn xung quanh một lượt, sau đó nhanh chóng đẩy cửa đi vào, rồi lại nhanh chóng đóng cửa lại.

Trong kho củi là một màu đen u tối.

Nhưng Hàn Tiểu Sức quen thuộc đi vài bước, sau đó ngồi xuống, gạt đống cỏ khô ra, mò được một cái quai, dùng sức kéo lên.

Bên trong là một cái hố cao khoảng nửa người, chỉ đủ cho một người ngồi ôm gối, ném một viên dạ minh châu chất lượng bình thường vao trong góc, vì vậy vừa mở nắp đã có ánh sáng chiếu ra, nhưng ánh sáng này chỉ mờ mờ.

Người ngồi trong hố chậm rãi mở mắt ra. Hắn ngồi bên trong nên không có cách nào cử động thân thể, bị cái nắp đè xuống nên đầu hắn cũng không thể ngẩng lên được, còn thảm hơn nằm trong quan tài nữa, ít ra trong quan tài thì hắn vẫn có thể nằm ngửa.

Hàn Tiểu Sức nhìn hắn, cảm giác khó chịu ở ngực cũng giảm đi không ít. Nàng nở nụ cười: “Có một tin tốt và một tin xấu, ngươi muốn nghe cái nào?”

Nam nhân kia không nói gì.

Hàn Tiểu Sức nói: “Như vậy đi, ta sẽ nói cho ngươi nghe tin tốt trước, sau đó nói tin xấu sau. Tin tốt chính là Trầm Sát và Lâu Thất đã tới, bây giờ đang ở trong đại sảnh.”

Thấy tai nam nhân khẽ động, thân thể vẫn cứng đờ, Hàn Tiểu Sức lại nở nụ cười: “Nhưng ngươi cũng đừng trông cậy vào bọn họ, bởi vì tin xấu chính là ta đã có kế hoạch, đêm nay sẽ để cho Trầm Sát và Lâu Thất tình cảm rạn nứt, ân đoạn nghĩa tuyệt.” Nàng đưa tay sờ lên mặt nam nhân, dịu dàng nói: “Mà ngươi chính là điều quan trọng nhất trong kế hoạch này… Buổi tối nay ta sẽ cho ngươi đến ngủ với Lâu Thất, đúng rồi, đây chính là tin tốt với ngươi đúng không? Ha ha! Ngoan, hơi muộn một chút nhưng ngươi phải cố gắng ra sức đó, nhất định phải làm cho Lâu Thất trở nên dâm đãng một chút, biết không?”

Nam nhân bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực như sói.

Hàn Tiểu Sức lại không bị dọa chút nào, ngược lại còn cười rạng rỡ: “Ngươi không trách ta được, vốn ta định dùng ngươi để đối phó tiện nhân Vân Nhược Hoa kia, nhưng không ngờ hai con cá lớn kia lại tới đây, không dùng thì quá phí. Đúng là tiện nghi cho ngươi rồi… Nghĩ đến việc có thể được ngủ cùng Lâu Thất, có lẽ ngươi đã sớm không chịu nổi rồi nhỉ?”

Ánh sáng mờ ảo chiếu trên gương mặt Hàn Tiểu Sức, ánh mắt nàng giống như lóe sáng lên, khiến người ta cảm thấy kinh sợ, không rét mà run…

Trong đại sảnh, Lâu Thất không tiếp tục hỏi chuyện của Hàn Tiểu Sức nữa, dù sao nàng ta cũng không liên quan gì tới bọn họ.

Vân Nhược Hoa thay đổi thái độ lạnh nhạt lúc trước, hiện giờ nàng ta nói chuyện rất dịu dàng, rất cẩn thận, rất lịch sự. Lâu Thất nhìn ra được nàng ta đang cố ý diễn trò, phô bày những mặt tốt của mình, thỉnh thoảng còn nhắc đến năng lực và địa vị của nàng ta ở Bạch Vu tộc.

Lâu Thất cười nhạt, nhìn về phía Trầm Sát, thấy ánh mắt hắn đã tối sầm lại.

Chỉ là Lâu Thất muốn thăm dò được nhiều chuyện liên quan tới tám vương triều lớn từ chỗ Vân Nhược Hoa nên hắn mới không nói gì.

Vân Nhược Hoa cố ý khoe khoang, lên tiếng nói: “Ồ? Tám vương triều lớn sao? Vốn dĩ do ba vương tộc Trầm Thị, Hiên Viên, Hách Liên cầm đầu, nhưng ba vương triều đó đã xảy ra chuyện rất nghiêm trọng. Vương tộc Hiên Viên gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ còn vài vương gia và công chúa chống đỡ, vô cùng khó khăn. Lúc vương triều Trầm Thị xảy ra chuyện thì lão Thái Thượng Hoàng đã dốc sức chống đỡ, nhưng Thần Quỷ quân không ở đó nên hắn cũng không chống đỡ được lâu, tình huống chỉ tốt hơn vương tộc Hiên Viên một chút…”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 581
Là công chúa thái tử của hai vương triều, khi nghe thấy vương triều của mình gặp phải sóng gió, chia năm xẻ bảy, sắp tiêu tùng từ miệng người khác, đó là một cảm giác như thế nào?

Ít ra, Lâu Thất và Trầm Sát đều không cảm thấy dễ chịu.

Tuy họ đều rời đi từ bé, không lớn lên ở vương triều, thậm chí trước kia còn không biết thân thế của mình, đến ngay cả sự tồn tại của vương triều của mình họ cũng không biết nữa là, nhưng chắc là vì máu huyết hoàng tộc trời sinh sai khiến, bây giờ khi họ nghe thấy vương triều của mình, trong tiềm thức ít nhiều gì cũng nảy lên cảm giác quy thuộc và nhiệt huyết.

Chính bởi vì nhiệt huyết, ánh mắt lúc này của hai phu thê đều vừa rực sáng vừa sâu thẳm khó hiểu như nhau.

Tây Trường Ức ngồi ở bên cạnh, hắn nhìn thấy hai đôi mắt này, trong lòng khẽ run rẩy.

Thật ra ban đầu khi ở Băng Nguyên, hắn đã muốn tìm Lâu Thất, hắn muốn kể cho nàng nghe một vài chuyện hắn vô tình biết được, nhưng khi ấy thời gian không cho phép, nên hắn không thể thực hiện được.

Bây giờ sự việc đã phát triển đến nước này, không biết hắn nói ra thì còn tác dụng gì nữa không?

Trong lòng Tây Trường Ức thấy hơi thê lương.

Lâu Thất bưng tách trà, dùng nắp trà khẽ gạt lớp bọt ở bên trên, ánh mắt nàng bỗng lóe lên. Nàng đưa tách trà đến gần mũi, khẽ ngửi.

Thật ra động tác của nàng rất bình thường, có người sẽ ngửi mùi hương của trà trước khi uống trà, tuy đối với loại trà bình thường mà nói thì hành động này cơ hơi cẩn trọng đến buồn cười, nhưng không hề có ai cảm thấy có gì bất thường.

Ngoại trừ Trầm Sát.

Cho dù Trầm Sát có đang nghe Vân Nhược Hoa nói về bát đại vương triều, thì sự chú ý của hắn vẫn đặt trên người Lâu Thất. Nếu như có người nói, khi người khác đang nói chuyện, thì cử chỉ lịch sự nhất chính là nhìn vào mắt đối phương, chắc chắn Trầm Sát xì mũi khinh thường.

Ngoài trừ nàng thì có gì đáng xem nữa đâu? Tất nhiên là hắn nhìn nữ nhân của hắn sẽ thấy vui mắt hơn nhiều. Nhất là lúc nàng bưng tách trà, một tay cầm nắp khẽ gạt bọt trà, những ngón tay thon dài ấy thật sự rất đẹp, hắn nhìn mà muốn túm lấy cắn nhẹ vài cái.

Sau đó hắn nhìn thấy sự biến hóa khe khẽ của Lâu Thất.

Trầm Sát liền hiểu ra, con ngươi âm trầm, thật ra khi họ nhìn thấy Tây Trường Ức thì họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng không ngờ đối phương lại dùng thủ đoạn cũ rích như vậy, hạ dược trong trà ư?

Nhưng hắn nhanh chóng cảm thấy sự việc không hề đơn giản như thế, bởi vì hắn phát hiện bàn tay bưng tách trà của Lâu Thất khẽ run lên một cái, chỉ một cái, sau đó lại khôi phục về bình thường. Nhưng nội lực giờ đây của hắn cao hơn người khác rất rất nhiều, bản lĩnh của Lâu Thất cũng được xem là cực kỳ giỏi, nhưng hắn vẫn bắt được một thoáng hỗn loạn trong hơi thở của nàng.

Đế Vương Đại Đại phẫn nộ.

Hắn không biết là gì, nhưng hắn biết cảm xúc của nữ nhân của hắn đang dao động rất mạnh, điều đó nói lên, thứ mà nàng phát hiện ra không khiến nàng kinh tởm thì cũng khiến nàng sợ hãi.

Cho dù là loại nào, cũng đều đáng chết.

Lúc này, hắn nghe thấy giọng của Lâu Thất vang lên: "Chàng không được chạm vào tách trà này, và cũng không nên chạm vào ta."

Nghe xong, Trầm Sát liền biết thứ nàng phát hiện ra có độ đáng sợ cao hơn dự đoán của hắn, lập tức, sát khí trong mắt dâng lên, "Có thể giải quyết không?"

Lần đầu tiên hắn tức giận vì mình không biết những thứ này, nếu hắn biết, thì chúng đã không cần phải đè nặng trên đôi vai nàng nữa.

Suy cho cùng, Lâu Thất quả thật là nữ nhân hợp với hắn nhất, luận võ công luận nội lực, một mình bản thân hắn đã có thể càn quét khắp thiên hạ, nhưng hắn lại không biết những thứ kỳ lạ cổ quái này, nhưng Lâu Thất, lại là người giỏi nhất am hiểu nhất về mặt này, hắn thích, cực kỳ thích.

Không phải không có những nữ tử khác biết giải độc cổ, nhưng có ai hơn được nàng? Người Trầm Sát muốn phải là người giỏi nhất.

Nếu có ai nói tình yêu là không màng đến điều kiện không nói đến nguyên nhân, điều đó chỉ là giả dối mà thôi. Nếu Lâu Thất không biết gì hết, chỉ là một nữ nhân chỉ có vẻ ngoại, thì từ ngày đầu tiên nàng đã không có cơ hội đi theo hắn rồi, làm gì còn có quá trình bồi đắp tình cảm của hai người sau này chứ.

Hắn yêu nàng, yêu tính cách của nàng, cũng yêu bản lĩnh của nàng.

Suy cho cùng, kiểu nam nhân ngông nghênh kiêu ngạo như Trầm Sát, thì không thể nào có chuyện yêu một kẻ yếu đuối. May mà Lâu Thất chưa bao giờ là kẻ yếu đuối.

Nhưng mặc kệ Lâu Thất lợi hại đến cỡ nào, ai chọc giận nàng, ai muốn hại nàng, đều đừng hòng được sống nữa!

Lâu Thất bưng tách trà lên, tuy trên mặt vẫn bình thường, nhưng trong lòng đã chửi thề mấy trăm câu.

Nếu đến lúc này mà nàng còn không biết người giở trò là Hàn Tiểu Sức, thì nàng đúng là ngu hết thuốc chữa rồi. Nhưng Hàn Tiểu Sức lại che giấu kín kẽ thật, đúng là ngoài dự liệu. Cho dù lúc trước khi ở Hàn Gia, nàng biết có bóng dáng Hàn Tiểu Sức đứng phía sau chuyện hạ dược, nhưng lại cũng chẳng nghi ngờ gì nhiều. Hóa ra bản thân nàng đã phạm phải sai lầm "ấn tượng ban đầu là nhất", nàng vẫn luôn cho rằng Hàn Tiểu Sức kia chẳng qua chỉ là một nữ tỳ của hoàng thất Tây Cương, cạy vào tình yêu của hoàng tử Tây Trường Ức nên mới có thể sống sót được đến tận hôm nay.

Thật ra bây giờ nghĩ lại, một tiểu cô nương bị lừa gạt bị bắt bán từ bé, nếu không hắc hóa, nếu không học được bản lĩnh gì đó, sao có thể từ một nữ tỳ be bé bò lên được vị trí có thể tiếp cận vương tử, nếu không một chút thủ đoạn, sao có thể nắm được trái tim của một vương tử Tây Cương trong lòng bàn tay? Sau đó còn dẫn theo hắn tìm được Hàn Gia, ngồi lên vị trí đại tiểu thư của Hàn Gia cơ chứ?

Có thể trước đây nàng đã từng nghĩ đến, nhưng số lần xuất hiện của ả nữ nhân tên Hàn Tiểu Sức này trong cuộc đời này quá ít ỏi, ít ỏi đến đáng thương, hai người gần như không có qua lại gì, vì thế nàng không hề quan tâm đến sự tồn tại của cô ta.

Nếu không phải do Lâu Thất có yêu cầu quá cao đối với bản thân, thì nàng sẽ biết, thật ra dù cho có sơ suất thì cũng việc hết sức bình thường, có thể lý giải được.

Nhưng Lâu Thất vẫn luôn đặt ra yêu cầu rất cao với bản thân mình, vì thế có lúc, nàng thấy hơi không thể tha thứ cho sự ngu ngốc giờ đây của mình.

Phải, ngu ngốc.

Bởi vì sau khi bước vào đại sảnh này, nàng không hề tăng lòng phòng bị, trà do Hàn Tiểu Sức bưng lên, nàng cũng không hề cảnh giác.

Chắc là, Hàn Tiểu Sức rất tự tin về thứ mà cô ta dùng lần này, vì thế cô ta không hề che giấu làm gì, thậm chí cũng chẳng cần mượn tay người khác, chính bản thân cô ta đã tự bưng lên một cách rất nghênh ngang.

Lâu Thất ngẩng đầu nhìn Tây Trường Ức, Tây Trường Ức cũng đang nhìn nàng. Bốn mắt nhìn nhau, Lâu Thất nhìn ra được một chút bi thương từ trong mắt của Tây Trường Ức.

Tây Trường Ức biết được bao nhiêu, ít ra, hắn có biết được diện mạo thật của Hàn Tiểu Sức không?

Nhưng lúc này Lâu Thất không có thời gian để ý đến Tây Trường Ức, bởi vì thứ mà nàng chạm phải quả thật rất khó nhằng! Trong Dị Vật Chí, lão đạo sĩ thối từng nhấn mạnh rằng nàng tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không được dùng tay chạm vào thứ này!

"Nhưng, chắc cũng không còn ai biết về thứ này nữa mới đúng."

Khi ấy, lão đạo sĩ đã nói với nàng như thế.

Nhưng bây giờ ai có thể nói cho nàng biết, sao nàng lại đụng phải thứ này thế này? Rốt cuộc Hàn Tiểu Sức có thân phận gì? Sao cô ta lại có được thứ này?

"Thất Thất?"

Trầm Sát thấy nàng không trả lời, bỗng thấy hoảng hốt trong lòng.

Hắn không sợ gì hết, chỉ sợ nàng gặp nguy hiểm.

Lâu Thất ngẩng đầu, mỉm cười với hắn.

Trái tim của Trầm Sát như bị một bàn tay bóp chặt lấy, nặng nề ngột ngạt, sau đó trong lòng hắn nảy lên một cảm giác cực kỳ chẳng lành.

"Sát."

Nàng chưa bao giờ gọi hắn như thế, bây giờ nàng gọi như vậy, trong đôi mắt của Trầm Sát mây đen cuồn cuộn, chúng nhanh chóng tích tụ lại với nhau.

"Có phải rất nghiêm trọng?"

Lâu Thất gật đầu, nàng không muốn giấu hắn. Là do nàng sơ suất, không ngờ lại sẽ đụng phải thứ này.

Vân Nhược Hoa vẫn đang còn nói về chuyện của Bát Đại Vương Triều, nhưng không ai trong số họ có thể nghe lọt tai. Trầm Sát bỗng nhiên vỗ bàn đứng phắt dậy, cả người được bao bọc trong chiếc áo tối tăm của ma quỷ, "Bắt hết bọn họ lại cho bổn Đế Quân."

Tuy nói rất bình thản, nhưng khó có thể che lấp được sát khí bên trong.

Lâu Thất vẫn bưng tách trà kia ngồi yên bất động.

Hỏa và Trần Thập làm gì không biết đã xảy ra chuyện, họ giật mình, sau đó phẫn bộ, lập tức động thủ ngay.

"To gan! Các người đang làm gì?" Vân Nhược Hoa kinh hãi, không phải vẫn còn đang êm đẹp sao? Đột nhiên nói lật mặt là lật mặt, rốt cuộc là sao đây?

Nhưng nhóm Hỏa Vệ đang phẫn nộ, họ làm gì có tâm trạng nói nhảm với cô ta, họ lập tức ra tay bắt hết bọn họ lại.

Ngay khi Vân Nhược Hoa sắp sử dụng vu thuật, Ấn Dao Phong đánh một bùa chú vào ngực cô ta, "Với chút vu thuật của người thì đừng lấy ra chi cho mất mặt nữa!"

Đùa à, tuy Đế Hậu của họ không rành về vu thuật, nhưng vẫn dư sức đối phó với một nữ nhân được Bạch Vu Tộc nuông chiều từ bé, vốn chẳng cần Đế Hậu ra tay, một người được Đế Hậu cầm tay chỉ dạy từ chút một như cô cũng đã có thể xử lý được rồi.

Tây Trường Ức bị Trần Thập gác kiếm lên cổ, hắn cười khổ nhìn Lâu Thất.

"Xin lỗi." Nếu có thể, hắn thật sự không muốn làm kẻ địch với Lâu Thất, cũng không muốn hại nàng.

Bây giờ, người vẫn còn ngồi yên trên ghế chỉ còn mỗi Lâu Thất, Trầm Sát đứng bên cạnh nàng, muốn ôm nàng, nhưng lại bị nàng xua tay từ chối.

Lâu Thất ngẩng đầu lên nhìn Tây Trường Ức: "Ta chỉ muốn biết, các người cố ý nhắm vào chúng ta đúng không?"

Tây Trường Ức lắc đầu: "Không phải, bọn ta đều không biết các người sẽ đột nhiên đến đây."

Đây là sự trùng hợp.

Lúc này, một giọng nói hư không không biết bắt nguồn từ đâu truyền vào trong tai mỗi người, mang theo vẻ đắc ý ngạo mạn: "Lâu Thất, Trầm Sát, chỉ có thể nói là các người mệnh không tốt thôi."

Ai kêu họ tình cờ gặp được nhóm người Vân Tinh Nhi, tình cờ đến đây? So với việc khống chế Vân Nhược Hoa, so với việc không biết chìa khóa Nguyệt Quang đang ở chỗ nào trong Thánh Cốc này, tất nhiên là phải khống chế bọn họ trước mới càng có lợi hơn.

"Lần này bệ hạ phải sẽ vui lắm đây, à, để ta nghĩ xem, lấy các ngươi mang đổi phần thưởng gì với bệ hạ đây nhỉ? À đúng rồi, ta muốn bệ hạ phong ta làm công chúa, Lâu Thất, ngươi nói có được hay không?"

Giọng nói này là của Hàn Tiểu Sức.

Trên mặt Tây Trường Ức hiện lên thần sắc đau khổ.

Lại là bệ hạ.

Lâu Thất cười hờ hờ. Nàng có thể cảm nhận được sát khí mãnh liệt được phát ra từ trên người nam nhân bên cạnh nàng, nàng liếc nhìn một vòng, nhóm người Vân Tinh Nhi và các tỳ nữ trong sảnh đã ngất đi vì không thể chịu nổi cỗ sát khí này.

"Lăn ra đây!" Trầm Sát quát lên.

Sóng âm chấn động, khiến cả đại sảnh lung tay, sắc mặt Tây Trường Ức và Vân Nhược Hoa trắng bệch, hai người họ phụt ra một ngụm máu tươi.

Hàn Tiểu Sức đang ở trong mật thất, khí huyết của cô ta dâng trào cũng bởi vì cỗ nội lực vô cùng hùng hậu này.

Máu tươi rỉ ra khỏi khóe môi, ánh mắt cô ta lóe lên tia sáng vô cùng âm độc, cô ta cắn răng nói: "Trầm Thị thái tử điện hạ, chi bằng người nên chuẩn bị tâm lý trước thì hơn, sắp tới đây người sẽ bị cắm rất nhiều sừng đấy!"

Khựng lại, cô ta lại cười lên: "Sao nào, Lâu Thất, tách trà đó ngươi uống, hay là không uống?"

Cô ta vừa nói xong, quần chúng mới phát hiện, sau một loạt biến cố mới vừa xảy ra, thì Lâu Thất vẫn bưng tách trà đó, không hề buông xuống lần nào.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 582
Trầm Sát từ từ quỳ xuống trước mặt Lâu Thất.

Trái tim Lâu Thất run lên.

Cỗ nội lực được tuôn trào ra bên ngoài khi hắn gầm lên lúc nãy khiến người ta phải cảm thấy khiếp sợ. Nàng xem như đã có một sự lý giải khá trực quan, biết được sau khi giải cổ thì nội lực của nam nhân nhà mình tăng lên đến mức độ như thế nào.

Vả lại, dưới tình trạng bạo nộ như vậy, mà hắn vẫn còn thể bảo vệ nàng, công lực này khiến người ta hoảng hốt.

Nhưng, bây giờ hắn lại không hề do dự, quỳ xuống trước mặt nàng như thế, nhìn nàng với ánh mắt lo lắng để đỏ ngầu.

Trong lòng Lâu Thất bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp, vô cùng mềm mại.

Nàng nhìn rất rõ tâm ý của hắn đối với nàng.

"Thất Thất," Trầm Sát nhìn nàng, ngón tay đang bưng tách trà của nàng trắng bệch vì dùng sức quá nhiều, tất nhiên hắn biết, nếu không phải vì lý do đặc thù, tuyệt đối sẽ không có ai có thể ép nàng uống một tách trà có vấn đề. Huống hồ, lúc nãy nàng cũng không cho hắn chạm vào nàng. "Chuyện gì vậy, nói cho bổn Đế Quân biết."

"Vạn Thần Phệ." Giọng nói của Lâu Thất bình thản, không hề nghe ra chút cảm xúc nào, nhưng ba chữ mà nàng nói ra, xét về nghĩa mặt chữ đã đủ để khiến người khác cảm thấy khiếp sợ.

"Vạn Thần Phệ là gì?" Trầm Sát đã thu lại cơn bạo nộ trên người, ngữ khí dịu dàng đến đáng sợ.

Thật ra Lâu Thất thấy hơi bực bội trong lòng, bởi vì nàng lại đụng phải cái thứ mà Lão đạo sĩ thối đã nói qua. "Nói ra cũng rất đơn giản, là một tơ do một loại trùng nhả ra."

Đáp án nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Nhưng họ đều biết, tuyệt đối không hề đơn giản như thế.

Lúc này, giọng nói của Hàn Tiểu Sức lại vàng lên, mang theo ý cười âm tà: "Chi bằng để ta giải thích cho các người biết nhé."

Khi cô ta bắt đầu nói, ai cũng không biết rằng, Lâu Thất nhìn Trầm Sát một cái, nàng đang truyền âm cấp tốc cho hắn. Trong con ngươi của Trầm Sát lóe lên sát ý lạnh lẽo.

"Vạn Thần Phệ, là tơ do một loại cổ độc trùng nhả ra, mà loại cổ độc trùng ấy đều bị tất cả mọi người nhận định rằng đã tuyệt chủng từ lâu, loại tơ này cực kỳ bé đến mức không thể nhìn ra được, nhưng chỉ cần chúng chạm vào da người, lập tức sẽ bám lên da, dán chặt vào da bắt đầu sinh trưởng."

Lời của Hàn Tiểu Sức như một con độc xà băng lạnh, bò qua tim của tất cả mọi người, khiến họ phải run rẩy.

Trần Thập chấn kinh, hắn nhìn Lâu Thất: "Đế Hậu?"

Đừng nói với hắn, nàng đã đụng phải loại trùng tơ đó rồi nhé!

Lâu Thất cười bình thản. Còn Vân Nhược Hoa đã sớm ngốc lăng ra rồi, cô ta xoay đầu nhìn Lâu Thất một cách đầy cứng ngắc, cho dù thế nào cô ta cũng không thể tưởng tượng ra được, sao nàng ta vẫn có thể vẫn bình thản như thế chứ?

Và Hàn Tiểu Sức vẫn tiếp tục lên tiếng: "Vạn Thần Phệ kia được phủ lên tách trà, khắp cả tách trà, từ nắp đến đĩa nhỏ, bên trên đều có hết nhé."

Trầm Sát nghe thấy thế, hắn giơ tay ra muốn nắm lấy tay Lâu Thất, nhưng Lâu Thất lập tức né người, động tác này của nàng đã nói lên với tất cả mọi người rằng, Hàn Tiểu Sức không hề nói sai.

Vành mắt tất cả mọi người bỗng nhiên đỏ bừng. Sự kinh sợ và phẫn nộ dâng trào đến đỉnh điểm, cho dù không muốn rơi lệ, vành mắt cũng đều ửng đỏ.

Trong con ngươi của Trầm Sát, lửa giận ngút trời đang tích tụ một cách điên cuồng.

"Ha ha ha, các người không biết vì sao cô ta không buông tay chứ gì?" Hàn Tiểu Sức nói với vẻ đắc ý: "Bởi vì, trong tách trà kia có thuốc giải của Vạn Thần Phệ, cô ta bưng tách trà kia, Vạn Thần Phệ sẽ không cử động, bây giờ cô ta vẫn còn an toàn."

Ánh mắt Trầm Sát lóe lên.

Nhưng Trần Tiểu Sức lại nói tiếp: "Nhưng động tác của cô ta không thể nhanh bằng Vạn Thần Phệ, chỉ cần cô ta buông tách trà kia xuống, Vạn Thần Phệ sẽ lập tức bám vào ngón tay cô ta, sau đó nhanh chóng sinh trưởng, đến khi toàn bộ bề mặt da trên người cô ta được phủ kín một lớp Vạn Thần Phệ mới thôi, Tất nhiên, loại tơ như Vạn Thần Phệ này quá mỏng, cho dù có phủ một lớp trên da cô ta thì cũng không thể nhìn thấy được, ngược lại, Trầm Thị thái tử điện hạ à, người sẽ cảm thấy làn da cô ta càng ngày càng mịn màn, nhưng đến lúc đó người dám chạm vào không? Chỉ cần chạm vào, người cũng sẽ bị tơ trùng bám vào đấy nhé."

Nghe cô ta miêu tả, trong lòng mọi người đều cảm thấy rét run.

Đây là thứ quỷ quái gì vậy? Trên đời này sao lại có thứ tà ác như vậy?

"Dính vào rồi thì sao?" Trần Thập nôn nóng hỏi, hắn nhìn nữ tử đang ngồi yên trên ghế, tay nàng vẫn giữ động tác bưng trà, hắn chỉ cảm thấy con tim hắn đau như sắp chết, có thể để hắn chịu thay cho nàng không?

Vạn Thần Phệ là gì, hắn không sợ, để hắn chịu thay cho nàng có được không?

"Hì hì," Hàn Tiểu Sức che miệng bật cười, "Cũng chẳng có gì, ít ra cũng có thể sống được nửa năm, nửa năm sau cũng chỉ biến thành một thi thể xinh đẹp mà thôi, loại Vạn Thần Phệ này sẽ khiếp cô ta chết đi trong dáng vẻ vốn có, thi thể sẽ không biến lạnh biến cứng, thậm chí vẫn còn hơi ấm như một người sống bình thường. Có thể các người không biết, nhưng Trường Ức nhà ta biết đấy, thánh nữ đời đầu của Tây Cương đã dùng cách này để bảo tồn thi thể của nam nhân mà cô ta yêu."

Lâu Tín không khống chế được kiếm trong tay, hắn đè mạnh xuống, trên cổ Tây Trường Ức xuất hiện một vết máu, máu tươi mèn theo kiếm chảy xuống.

Tây Trường Ức cười bi thảm. "Tiểu Sức, cuối cùng ta đã biết, cô ở Vương cung Tây Cương lâu như vậy, hóa ra mục tiêu là vì Vạn Thần Phệ này ư?"

"Không sai." Hàn Tiểu Sức trầm mặc, cô ta nói: "Thật ra năm xưa khi ta còn nhỏ đã bị bắt đi rồi, không lâu sau thì được bệ thạ thu dưỡng, là bệ hạ đã đưa ta đến Tây Cương, các người cất giấu Vạn Thần Phệ quá kỹ, ta mất đúng mười năm ròng mới lấy được nó. Nhưng, Trường Ức, ta thật sự thích chàng."

"Thích ta? Thích ta rồi lại trèo lên giường của phụ vương ta và vài vương huynh của ta ư?" Tây Trường Ức cười bi thảm, "Ngay cả vài thị vệ bên cạnh ta, cũng đều đã nếm qua cơ thể của cô."

Giọng nói của Hàn Tiểu Sức hơi nôn nóng: "Trường Ức! Ta không hề có tình cảm với họ, chẳng qua chỉ là do nhiệm vụ yêu cầu! Với chàng, ta mới là thật lòng."

"Thế thì, vì sao cô lại kêu ta thành thân với Vân Nhược Hoa?"

Vân Nhược hoa nhìn nhắn, vẻ mặt kinh sợ, cô ta lại thấy nước mắt của hắn đã rơi đầy mặt.

"Đây là mệnh lệnh của bệ hạ ban xuống, Trường Ức, chẳng qua cũng chỉ là đóng kịch, đợi đến khi Vân Nhược Hoa có hài tử là được rồi, vả lại, ta vốn dĩ cũng không định để chàng động phòng với ả ta, ta đã tìm được thế thân rồi."

Vân Nhược Hoa nghe thấy hóa ra hôn sự của cô ta và Tây Trường Ức chẳng qua chỉ là một âm mưu, và Hàn Tiểu Sức còn sắp xếp một nam nhân khác động phòng với cô ta, trong lòng cô ta bỗng rỉ máu.

"Hàn Tiểu Sức, đồ nữ nhân âm độc nhà ngươi!"

"Ngươi cứ mắng cho đã đi." Hàn Tiểu Sức cười nói, "Lâu Thất, thế nào, ngươi uống hay không uống?"

Nếu thật sự là thuốc giải, sao Lâu Thất lại chần chừ không uống chứ? Khả năng duy nhất là, thuốc giải này còn khiến nàng không thể chấp nhận hơn Vạn Thần Phệ.

Trầm Sát nhìn Lâu Thất thật lâu, Lâu Thất nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng, "Thuốc giải của Vạn Thần Phệ, thật ra chính là dịch của trùng đực. Nếu uống thứ này vào, thì ta sẽ có tập tính của loại trùng này, à, tập tính của loại trùng này là gì nhỉ, để ta nghĩ xem..."

Thứ đáng sợ thế kia lại bị nàng miêu tả nhẹ nhàng như thế, không biết vì sao trái tim vốn lạnh lùng của Trầm Sát lại thấy hơi đau đớn.

"Ha ha, Lâu Thất, ngươi ngại nói ra chứ gì? Hay để ta nói cho. Trở thành loại trùng như vậy, thì sẽ biết nhả tơ, biết nhả Vạn Thần Phệ đấy! Sau này, ngươi sẽ là một người cực kỳ lợi hại, thấy ai không vừa mắt, nhả chút Vạn Thần Phệ là được rồi! Thế nào, vui không?"

Vui? Trở thành một thứ quái vật như thế, có ai mà vui cho nổi?

Nhóm người Hỏa nghiến răng ken két.

Bên ngoài, Thần Quỷ Quân đều xông vào, trên người họ có một vài vết thương, xem ra lúc nghỉ ngơi khi nãy cũng gặp phải nguy hiểm, nhưng họ đều xông ra được. Chỉ là, nhìn tình hình trong đại sảnh, cảm nhận được bầu không khí trong này, họ đều đồng loạt trầm mặc.

"Không ngờ thân thủ của người các ngươi mang tới đều giỏi như thế." Trong mắt Hàn Tiểu Sức lóe lên hận ý, "Thần Quỷ Quân của Trầm Thị? Không ngờ các người thật sự lại tìm được bọn họ. Lâu Thất, rốt cuộc ngươi có chỗ nào tốt chứ? Vì sao những tên nam nhân này đều thích ngươi? Vì sao bệ hạ cũng luôn tâm tâm niệm niệm muốn có được ngươi?"

Nghe thấy câu nói này, sát ý trong mắt Trầm Sát lại dâng trào.

Cánh môi hắn khẽ cử động, Lâu Thất lẳng lặng lắc đầu.

"Đúng rồi, ít ra cũng có thứ có thể khống chế được thứ này, chỉ cần mỗi ngày tìm một tên nam nhân có nội lực thâm hậu, ép khô hắn là được rồi, ha ha ha, nói ra, ta vốn chuẩn bị tên nam nhân đó cho Vân Nhược Hoa, hôm nay cho ngươi chiếm hời trước vậy. Nếu ngươi đã biết Vạn Thần Phệ, chắc ngươi cũng biết, không phải nam nhân bình thường nào cũng đều có thể khống chế thứ kia cho ngươi chứ nhỉ?"

Mọi người nghe xong, mặt đỏ bừng, vì phẫn nộ, vì đau lòng.

"Ai là kẻ xui xẻo bị ngươi tìm được thế?" Giọng của Lâu Thất rất bình thản, không nghe ra bất kỳ tức giận nào: "Một đêm xuân phong đổi lấy tu vi cả đời đấy, ai mà lại xui xẻo đến thế?"

Chính là vì như thế, Hàn Tiểu Sức mới chắc chắn cho dù Lâu Thất có uống tách trà kia, cũng sẽ không tìm Trầm Sát, trừ khi nàng ta hy vọng tu vi của hắn bị phế bỏ, trở thành một kẻ yếu đuối bệnh thật.

Nhưng, nếu nàng ta tìm nam nhân khác, với tính cách kiêu ngạo của Trầm Sát, tình cảm phu thê hai người chẳng lẽ lại không bị rạn nứt hay sao?

Cô ta không muốn Lâu Thất sống dễ chịu.

"Người này cũng là người quen của ngươi, chắc ít nhiều gì cũng có cảm tình với ngươi nhỉ? Hắn đang đợi ngươi trong phòng củi sau hậu viện, có muốn đi xem thử không?"

Hàn Tiểu Sức thấy Lâu Thất cứ bưng tách trà kia, cô ta hừ lạnh trong lòng, cô ta không hề lo lắng Lâu Thất sẽ không uống, uống rồi ít nhất Lâu Thất vẫn có thể sống tiếp vả lại còn có thể nhả Vạn Thần Tơ, việc đó thật sự rất lợi hại đấy, chỉ cần lên giường với vài tên nam nhân có nội lực mạnh mẽ là được, lại chẳng cần phải chết. Nếu như không uống, nửa năm sau chắc chắn sẽ chết, vả lại trong nửa năm nay, ai đụng vào cô ta kẻ ấy chết.

So sánh hai kết quả, cô ta tin Lâu Thất vẫn sẽ chọn uống, chết tử tế chẳng bằng sống lay lắt.

Lâu Thất bưng tách trà đứng lên: "Nếu đã như thế, ta phải đi xem thử vị công tử chuẩn bị hy sinh một thân tu vi vì ta nào."

Trầm Sát đi bên cạnh nàng, khi ra cửa hắn ta ha lệnh: "Không ai được phép đi theo."

Trong câu nói bình thản ấy, không khó nghe ra sự ghen tuông.

Vân Nhược Hoa nhìn bóng dáng cao to đi bên cạnh Lâu Thất, không biết vì sao, trong lòng cô ta bỗng thấy hâm mộ. Cô ta loáng thoáng phát hiện, hắn ta chắc chắn sẽ không từ bỏ Lâu Thất như vậy đâu.

Vả lại, cô ta cảm thấy một nam nhân cố gắng kiềm nén lửa giận ngút trời, thật sự rất mê người. Sau đó khi Trầm Sát bùng nổ lửa giận cũng quả thật đã khiến trái tim cô ta mê đắm đến mức không thể chứa thêm được người thứ hai.

Trong mắt Vân Nhược Hoa lóe lên tia sáng bất minh, đột nhiên nói với Trần Thập đang ở bên cạnh cô ta.

"Tôi có một thứ có thể giúp các người."
 

Bình luận facebook

Top Bottom