phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 573
“Nếu không, chút sương mù này sao có thể làm gì được bổn Đế Quân?”

Hắn không muốn Hắc Liên Quyết chết dễ dàng như thế, đúng, tốt nhất hắn ta nên thỉnh thoảng nhìn thấy hắn và Thất Thất ân ái, kích thích chết hắn. Hơn nữa, hắn ghét người đó, ghét đến mức để hắn chết dễ dàng cũng cảm thấy tiện nghi cho hắn ta.

Nhìn hắn ta nhập ma càng tốt.

Lâu Thất làm một cái Thanh Phong Quyết, rất nhanh đã thổi tan sương mù đầy phòng.

Đợi sương mù tan đi, quả nhiên không còn thấy Hách Liên Quyết nữa.

Bọn họ trở lên mặt đất, Lâu Hoan Thiên vừa nhìn liền thấy thứ trong tay Lâu Thất, lập tức nhào qua, vui mừng nói: “Ngọc Ly Thiên Cơ! Lấy được Ngọc Ly Thiên Cơ rồi!”

“Đúng.”

Lâu Hoan Thiên lấy hộp ngọc, lật tới lật lui nhìn nhưng lại không phát hiện có khe hở nào.

“Sao mở được đây?” Hắn không nhịn được, giơ tay muốn vứt xuống đất, nhưng Hiên Viên Chế lập tức ngăn hắn lại: “Ngươi muốn chết à? Ngọc Ly Thiên Cơ không thể đập, không thể rơi. Bởi vì bên trong có thiết kế mưa châm độc, nếu bị lực bên ngoài tác động thì mưa châm độc sẽ lập tức bắn ra, bốn phương tám hướng đều có, căn bản không thể tránh được.”

“Vậy làm sao để mở? Ông biết cách không?” Lâu Hoan Thiên đưa hộp ngọc đến trước mặt Hiên Viên Chế.

Hiên Viên Chế lại tức giận nói: “Tên phụ thân khốn kiếp của ngươi, ngay cả ông đây cũng không tin, sau khi lấy được cũng không nói cho ta làm sao để mở.”

“Phụt” Lâu Hoan Thiên cười trên nỗi đau của người khác: “Chuyện này cũng rất bình thường, ông muốn hại con gái ông ấy, sao ông ấy có thể nói cho ông cách mở chứ? Ông…”

“Ngươi dám nói Hoàng gia gia như thế à?” Hiên Viên Chế làm động tác muốn đánh hắn

“Phụ hoàng.”

Nhìn ánh mắt lạnh nhạt của Lâu Thất, dáng vẻ không phục của Lâu Hoan Thiên, lại nhìn ánh mắt của Hiên Viên Ý và Hiên Viên Trọng Châu, Hiên Viên Chế có cảm giác bị đám người xa lánh.

Hắn hất tay áo, quay về xe ngựa: “Ta không muốn để ý các người.”

Nhưng trong lòng ông đã có ý định, dù thế nào cũng phải theo họ, lỡ Lâu Thất chọc phải chuyện gì thì ông ít nhất cũng có thể dùng hết sức lớn nhất của mình để bảo vệ Hoàng thất Hiên Viên.

Lâu Hoan Thiên vẫn còn đang xoắn xuýt nhìn Ngọc Ly Thiên Cơ: “Tiểu Thất, trong này là sinh thần bát tự và hôn thư của muội, sao lấy ra được đây?”

Hắn vẫn có cảm tình và kính trọng rất sâu với phụ thân, hắn rất hi vọng hôn sự của muội muội mình có thể danh chính ngôn thuận, nhận được hôn thư tự tay phụ thân viết.

Nhưng Lâu Thất lại cười: “Thứ này muội không cần. Ca, giao cho huynh đi, vứt hay giữ tùy huynh.”

Trầm Sát đã giải được cổ rồi, sinh thần bát tự của nàng có gì quan trọng nữa? Cho dù không có hôn thư, thì ai dám nói hôn sự của nàng là không có hiệu lực?

Nhưng, trong ánh mắt kinh ngạc của nàng, Trầm Sát lại vươn tay lấy hộp ngọc kia.

Chỉ thấy hắn nhìn vài cái, rồi kẹp nó vào trong lòng bàn tay, âm thầm dùng lực, chỉ nghe tiếng cộp một cái, có cơ quan bị tác động, chớp mắt đã bật nắp hộp ra.

Đám người kinh ngạc nhìn Trầm Sát.

Sao Đế Quân mở ra được vậy?

“Oa, Trầm Sát, chàng giỏi quá.” Lâu Thất không thèm để ý gì cả, chớp mắt đã nhảy lên người hắn, ôm lấy cô hắn, treo người mình lên, rồi ngẩng đầu sùng bái nhìn hắn: “Thế mà chàng cũng mở được! Giỏi quá đi mất!”

Trước mặt các trưởng bối và thuộc hạ cứ ôm ôm ấp ấp, kêu to gọi nhỏ thì ra thể thống gì!

Hiên Viên Chế tức giận thả rèm xe: “Mắt không thấy thì tim không phiền.”

Không có ai để ý ông ta, một tay Trầm Sát cầm hộp ngọc, tay còn lại ôm Lâu Thất lên. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh của nàng, đúng thật là có sự tán thưởng, khuất phục hắn, sùng bái hắn. Trong lòng hắn hưởng thụ vô cùng.

Thích, hắn rất thích tính cách thẳng thắn này của nàng.

Vui hay không, thích hay không đều thẳng thắn biểu lộ ra. Sao lại cứ hợp tâm ý của hắn thế nhỉ? So với những thiên kim tiểu thư có tư thế đoan trang tao nhã, dịu dành hiền thục kia thì hắn thích nàng hơn nhiều! Phải nói là mê mẩn!

“Nàng không biết nam nhân của nàng là thiên tài ở mặt cơ quan sao?” Hắn nghiêng mặt, trong mắt mang theo ý cười nhìn nàng.

Lâu Thất gật mạnh đầu: “Ừm, ta biết.”

Lâu Hoan Thiên xông Đến, dùng lực vỗ lên vai Trầm Sát một cái, tay còn lại kẹp hai tờ giấy dầu được gấp nhỏ bên trong ra.

Hắn mở giấy dầu, không nhìn thấy có chữ bên trên, nhìn mãi mới xé mặt bên trên đi, bên trong quả nhiên có xuất hiện chữ.

Lâu Thất nhảy từ trên người Trầm Sát xuống, cúi đầu xuống nhìn.

Tờ đầu tiên là sinh thần bát tự.

Lâu Thất nhìn một lúc, quay đầu về hướng Trầm Sát: “Quả nhiên không phải âm nữ.”

“Ừ, nhưng nàng là thuốc của bổn Đế Quân.” Ánh mắt Trầm Sát dịu dàng nhìn nàng, câu sau thì truyền âm: “Tối nay bổn Đế Quân vẫn muốn bồi bổ.”

Trong đầu Lâu Thất lập tức hiện lên hình ảnh thân mật của hai người, nhịn không được đỏ bừng mặt, trả lời hắn: “Tối này cũng phải để ta nghỉ ngơi chứ.”

“Bồi bổ xong thì cho nàng nghỉ, hoặc là, nàng có thể ngủ, bổn Đế Quân tự làm việc của mình.”

Trong lòng Lâu Thất thầm kêu xong rồi, Đế Quân càng ngày càng vô sỉ: “Chàng mạnh mẽ như thế, người ta có thể ngủ được sao?”

“Ý của nàng là đang khen bổn Đế Quân dũng mãnh sao?” Trầm sát thấp giọng cười: “Cảm ơn Đế Hậu, bổn Đế Quân sẽ tiếp tục cố gắng, còn nữa, nàng thích không?”

Mẹ kiếp.

Lâu Thất thất bại rồi.

Nàng thật sự không ngờ, nàng sẽ có một ngày thất bại khi nói những này kiểu này trước mặt người cổ đại.

Lâu Hoan Thiên giơ tay lắc trước mặt nàng: “Nghĩ gì mà mặt đỏ thế?”

Lâu Thất lập tức hoàn hồn, nhìn tờ giấy hơi ngả màu vàng mà hắn đưa đến.

Tờ giấy có in chìm hình cây trúc, mang theo mùi hương nhàn nhạt, có lẽ vì để lâu trong hộp nên mùi vẫn chưa hết.

Chữ bên trên rất xinh đẹp, cứng cáp có lực, vừa nhìn thì đôi huynh muội Lâu Thị này liền có thiện cảm với phụ thân rồi.

Cách thức của hôn thư cổ đại khá phức tạp, Lâu Thất nhìn thấy tên của phụ thân Hiên Viên Chiến và mẫu thân Vân U ở bên trên.

Nhưng thực sự khiến nàng cảm động là hai câu ở đằng sau.

Ái nữ Tiểu Thất, độc nhất vô nhị. Nếu lấy nàng thì xin hãy yêu nàng, thương nàng, chiều nàng, không thể ức hiếp sỉ nhục nàng.

Lâu Hoan Thiên cũng nhìn thấy câu nàng, hừ một tiếng: “Hừ, ta đố kỵ quá, ghen ghét quá. Lúc đó có mấy tuổi chứ, thế mà lại nói độc nhất vô nhị. Ta phát hiện phụ thân của chúng ta da mặt thật dày.”

“Ca, ý ngươi là ta không phải độc nhất vô nhị ư?” Lâu Thất chớp cái đã ôm lấy cổ hắn, che đi ánh mắt ướt át.

Phần tình cảm này, nàng nhận.

Lúc đó, nàng còn bị coi là yêu nghiệt gì đó, còn gây chuyện khiến thiên hạ đại loạn, gây cho hoàng thất Hiên Viên phiền phức rất lớn. Nhưng phụ thân nàng vẫn có thể viết ra lời độc nhất vô nhị này, từ đó có thể thấy, ông ấy rất yêu nàng.

Phụ thân, phụ thân…

Trong lòng Lâu Thất dâng lên một sự kích động, nàng muốn tìm phụ thân.

“Đi thôi, bây giờ liền xuất phát.” Nàng cất hai tờ giấy lại vào trong hộp ngọc, đưa cho Trầm Sát. Hắn nhận lấy, tay động một cái thì nắp hộp đã đóng lại không còn khe hở nào. Nhìn thì như một viên ngọc hoàn chỉnh, sao biết được bên trong còn giấu đồ chứ.

Trầm Sát đưa nó cho Nguyệt: “Cất giữ cẩn thận.”

“Vâng.” Nguyệt trịnh trọng nói.

Vân tiến lên, nói với Lâu Hoan Thiên: “Lâu thiếu chủ, đây không phải nói rõ là Đế Quân và Đế Hậu của chúng ta đúng là trời sinh một đôi sao?”

“Đúng đúng đúng. Ta cũng rất vừa ý với muội phu. Đúng không muội phu?” Lâu Hoan Thiên nói rồi gác tay lên vai Trầm Sát: “Cho nên chúng ta có thể ngồi cùng một xe ngựa rồi nhỉ?”

Trầm Sát liếc hắn một cái, hất nhẹ hắn sang một bên, nắm tay Lâu Thất lên xe của họ: “Thiên Nhất, Địa Nhị, trông kĩ, không cho phép ai được lên xe của bổn Đế Quân.”

“Vâng.”

Thiên Nhất, Địa Nhị lập tức lên trước làm người đánh xe, thuận tiện đóng cửa xe cho họ, cũng kéo cả rèm xe dày xuống.

Âm thanh Trầm Sát từ trong xe vọng ra: “Xuất phát đi đại lục Long ngâm.”

“Xuất phát.”

Thái Thúc Bảo giơ kiếm hô to.

Gió mạnh mẽ, mùa thu đã Đến, đại lục Long Ngâm, chúng ta đến đây.

Đi qua cõi trần, thông tới chân trời, đường núi kéo dài, phía trước mênh mông…

Cả một đường phong trần mệt mỏi, ngày đi đêm nghỉ, trèo qua núi hiểm, đi qua miền đất khó, qua sông chảy siết, giết trùng độc mãnh thú. Cuối cùng, vào một buổi hoàng hôn cuối thu, họ đã chân chính bước vào đại lục Long Ngâm, nhìn thấy thành trì đầu tiên của đại lục Long Ngâm.

Nhưng, không giống với sự phồn hoa trong tưởng tượng, tòa thành này cờ trắng bay bay khắp nơi, tiếng nhạc buồn nổi lên từng đợt, nhìn qua thì có vẻ rất nhiều nhà đang có tang.

“Chuyện gì thế này?”

Tất cả bọn họ không thể đi vào thành hết, chỉ có Nguyệt và Ưng đi trước, mang theo ba xe ngựa và hai, ba mươi người vào thành. Lúc vào không hề có một binh sĩ nào ngăn họ, cứ thế mà đi vào. Nhưng sau khi vào thì tình huống nhìn thấy lại khiến họ buồn bực vô cùng.

Lâu Thất và Trầm Sát ngồi trong xe ngựa, vốn vì cuối cùng cũng nhìn thấy thành trì mà muốn vào cửa tiệm ăn cơm, giờ đây lòng lại run lên.

Cả tòa thành đều tản ra một bầu không khí bi thương.

“Đế Quân, thuộc hạ đi hỏi xem sao.” Sau khi Ưng xin ý kiến, đang định đi thì đột nhiên có hơn nghìn người cầm thương, đầu thương chỉ vào họ rồi vây họ lại.

Biểu tình của họ đều là phẫn nộ và giận dữ, thanh niên đi đầu quát lên: “Các ngươi là người nước nào? Có phải lại muốn tiếp tục giết người không? Nói cho các ngươi biết, Long thành sẽ không khuất phục đâu.”

Ưng và Nguyệt nhìn nhau, đều không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Huynh đệ bình tĩnh đã, hiểu lầm thôi.” Được sự đồng ý của Nguyệt, Lâu Tín tiến lên một bước: “Chúng ta chỉ đi qua thôi.”

“Đi qua?” Thanh niên đó nghe vậy liền càng tức giận hơn: “Gan của các ngươi đúng là lớn lắm. Lần nào cũng nói là đi qua. Các huynh đệ, chúng ta đừng phí lời với họ, giết họ đi.”

Hơn nghìn người đối đầu với hơn hai mươi mấy người của họ, thật đúng là…

Khi đối phương xông đến đều dùng sát chiêu. Nhìn như thật sự có thâm cừu đại hận gì đó vậy.

Hơn nữa, khiến bọn họ kinh ngạc chính là võ công của đối phương đều không tầm thường, binh lính của một thành bình thường thì võ công sẽ không mạnh như thế.

“Đám côn trùng các ngươi! Ta phải thay muội muội báo thù!”

“Ta phải báo thù cho vợ chưa cưới của ta. Giết!”

Sát ý vô tận.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 574
Cho dù họ có chuẩn bị tâm lý thì cũng không ngờ vừa đến đại lục Long Ngâm đã gặp phải tình huống như thế này, hơn nữa trong gần nghìn người này, chỉ có một phần ba trong đó là binh lính, những người khác rõ ràng là bách tính.

“Chúng ta thành côn trùng có hại bao giờ vậy?” Lâu Thất nhìn Trầm Sát, chỉ bản thân rồi lại chỉ hắn: “Chàng từng hại vợ chưa cưới của người ta à?”

Trầm Sát há miệng ngậm ngón tay trắng ngần của nàng, thấp giọng nói: “Bổn Đế Quân chỉ hại vợ của chính mình, hơn nữa còn từ lâu lắm rồi.” Hương vị của việc hãm hại rất tốt, muốn ngày nào cũng hại.

Thê tử nhà ai có thể đẹp hơn thê tử hắn? Thê tử nhà ai có thể tốt hơn thê tử nhà hắn? Hắn cuồng thê tử hắn đến sắp phát điên rồi!

“Này, bây giờ chàng nói nhiều thật đấy nhỉ?” Lâu Thất vỗ vai hắn.

Bên ngoài xe ngựa, Nguyệt đã nhảy xuống ngựa đi lên hai bước, trầm giọng nói: “Các vị, xin hãy bình tĩnh, chuyện này nhất định là có hiểu lầm. Đây là lần đầu tiên chúng ta đến đây, chưa hề làm gì có lỗi với mọi người đâu.”

Thanh niên đứng đầu tức giận nói: “Có hiểu lầm gì chứ? Chính là đội xe ngựa như thế này đến từ bên kia, còn nói là những người khác qua hai ngày nữa cũng sẽ đến, vậy không phải là các ngươi à? Còn có thể nói gì nữa? Lần này chúng ta nhất định liều mạng phản kháng, không để cho các ngươi được như ý!”

Nguyệt nhíu mày: “Trước đó từng có đội người ngựa khác đến ư?”

“Giả vờ cái gì! Các ngươi là những tên khốn kiếp!” Một nam nhân cao lớn, trên đầu có đeo khăn trắng thấm máu ra ngoài, ánh mắt căm ghét mà nhìn họ: “Trả muội muội lại cho ta!”

Cảm xúc hàng nghìn người kích động, mắt nhìn thấy sắp xông tới thì đột nhiên, bên trong xe ngựa truyền ra tiếng huýt gió lanh lảnh, hóa thành thực thể tập kích ra ngoài, thế mà khiến cho nghìn người ở đây không chịu nổi phải che tai lại, hoảng sợ lùi hai bước.

Tiếng huýt sáo dừng lại, đám người cảnh giác nhìn xe ngựa.

Rèm xe vén lên, họ nhìn thấy một đôi nam nữ. Nam vô cùng xuất sắc, lạnh lùng anh tuấn, khí thế hơn người. Nữ thì xinh đẹp yêu kiều, đôi mắt linh động uyển chuyển.

Họ nhìn thấy nam nhân xuống xe, dáng người cao ráo hơn người nhưng khi dìu nữ tử xuống xe thì lại dịu dàng khiến người khác kinh ngạc.

Trầm Sát nắm tay Lâu Thất, chầm chậm đi đến trước đội.

Ưng và Nguyệt lùi hai bước ra sau lưng hai người.

Không biết vì sao, vừa nãy rõ ràng họ còn có thể phẫn nộ mà hét to, nhưng khi đứng trước mặt hai người này, họ lại không dám ngang tàng nữa.

Trầm Sát quét mắt nhìn họ, môi mỏng khẽ mở: “Các ngươi muốn đánh một trận?”

Lời này vừa nói ra, gần nghìn người kia lại soàn soạt lùi một bước. Đùa gì thế, người này tại sao lại đáng sợ như vậy? Nói đánh một trận, làm bọn họ ngay cả khí thế cũng không nhấc lên nổi.

“Vốn… vốn là các ngươi không đúng, thành này trước giờ vẫn an phận thủ thường, ba mươi năm trước Chiến thái tử, à không, hoàng thượng Hiên Viên đã hạ lệnh, dù là vương triều nào cũng không được chiếm biên thành, không được hạ thủ với biên thành, bây giờ các ngươi lại vi phạm hoàng lệnh của hoàng thượng Hiên Viên. Hoàng tộc có thể khiển trách các ngươi.” Thanh niên dẫn đầu tức giận nói.

Trầm Sát nghe xong liền nhìn Lâu Thất một cái, Lâu Hoan Thiên cũng xuống xe ngựa, đi đến bên cạnh họ: “Ngay cả ta cũng không biết nơi này thuộc về gia tộc Hiên Viên.”

“Nơi này chính là lãnh thổ của vương triều Hiên Viên. Các ngươi đừng tưởng hoàng thất Hiên Viên không ở đây là các ngươi có thể bắt nạt. Ta nói cho các ngươi, nghe nói hoàng hậu đã về rồi, hoàng hậu cũng đã hạ phượng chiếu, thái tử rất nhanh cũng về, vương triều Hiên Viên chúng ta sẽ hưng thịnh. Không để các ngươi tùy tiện bắt nạt đâu.”

Lâu Hoan Thiên nghe được lời này, liền đối mặt với Lâu Thất, đồng thời kinh ngạc: “Hoàng hậu? Thái tử?”

Hoàng hậu của hoàng tộc Hiên Viên không phải chỉ Vân U sao?

“Thái tử?” Lâu Thất chỉ Lâu Hoan Thiên: “Ca, huynh nói xem có phải huynh không?”

Lâu Hoan Thiên lắc đầu, ai biết chứ?

Lúc này, Hiên Viên Chế ở trong xe ngựa nhìn hết tình trạng này liền nhịn không được nhảy xuống, bước lớn lên trước, phẫn nộ hét: “Ai dám bắt nạt nhân dân vương triều Hiên Viên ta?”

“Ngươi là ai? Lời này có ý gì? Các ngươi cũng là người vương triều Hiên Viên?” Thanh niên dẫn đầu nhìn Hiên Viên Chế, khó hiểu mà cảnh giác hỏi.

“Ta chính là Thái thượng hoàng Hiên Viên Chế!” Hiên Viên Chế trầm giọng nói.

“Thái thượng hoàng?” Đám người kinh ngạc, nhưng vẫn bán tín bán nghi.

“Không cần nói lời thừa, lời vừa nãy là ý gì? Các ngươi nói rõ cho ta.”

Mấy người Trầm Sát đều nhìn Hiên Viên Chế, không ngờ khí thế lúc này lại mạnh như thế.

“Thái thượng hoàng không phải đã băng hà từ sớm sao?”

“Lần này hoàng hậu về cũng nói hoàng thất chỉ còn lại người và thái tử điện hạ thôi mà.”

Lâu Hoan Thiên bị Hiên Viên Chế đen mặt kéo đến: “Nhìn, đây là thái tử điện hạ của các ngươi.”

Vừa nãy họ không nhìn Lâu Hoan Thiên, nhưng bây giờ Lâu Hoan Thiên bị kéo đến trước mắt thì mấy người trung niên trong nhóm đó đột nhiên kinh ngạc hô lên: “Người… người này giống với hoàng thượng quá.”

Thanh niên dẫn đầu lập tức chuyển về ông ta: “Đại thúc à, ngươi nói gì cơ?”

Cuối cùng, vẫn là vì dáng vẻ Lâu Hoan Thiên có năm, sáu phần giống với Hiên Viên Chiến đã khiến cho họ tin tưởng bảy, tám phần nên mới bảo người tản ra trước, mời họ vào nhã gian trong tửu lâu gần nhất.

Mà chủ của tửu lâu này chính là thanh niên dẫn đầu tên Cố Thiếu Nghi kia.

Cố Thiếu Nghi kể hết chuyện từ lúc bắt đầu ra, không khác lắm so với suy đoán của Trầm Sát và Lâu Thất. Là người của Đoạn Trần tông lúc rời khỏi Đoạn Trần tông đến đại lục Long Ngâm đã thuận tiện làm vướng chân họ.

“Biên thành xuất mỹ nhân.” Cố Thiếu Nghi nói đến đây thì không biết nên tự hào hay đau lòng: “Bởi vì đây là biên giới, bình thường không có người ngoài đến, mọi người an cư lạc nghiệp, cả thành đều là người quen, võ công cũng là truyền thụ cho nhau. Từ hai mươi năm trước, khi phụ cận truyền đến tung tích của Tử Vân Hồ thì thỉnh thoảng có người muốn đến thử vận may, xem có kỳ trân dị thú gì không, cho nên trong thành mới có nhiều khách điếm tửu lâu như vậy.Còn nữa, mấy năm gần đây cũng có nhiều xe ngựa đi đến đi lui, những người đó nhìn thì không dễ chọc, cũng may họ cũng không gây chuyện, chỉ ăn cơm, ngủ một đêm, mua chút lương thực rồi đi. Chúng ta vẫn luôn cho là không sao, kết quả lần này họ ngang tàng bắt cô nương trong thành đi, từ mười ba đến mười tám, những người nào xinh xắn đều bị họ bắt lên xe.”

Cố Thiếu Nghi nói đến đây thì rất phẫn nộ, siết chặt tay: “Họ nói những mỹ nhân này đi tấn cống cho bệ hạ, có thể phục vụ bệ hạ là phúc của họ. Nhưng chúng ta chỉ biết hoàng thất Hiên Viên, đâu biết còn có bệ hạ nào nữa?”

“Họ có nói bệ hạ là ai không?” Lâu Thất hỏi.

Cái xưng hô bệ hạ này, bọn họ không phải đầu tiên nghe thấy, nhưng ngay cả là vương triều nào cũng không biết.

Cố Thiếu Nghi lắc đầu: “Bọn họ không nói, nhưng thảo dân nghe họ nói chuyện, hình như không thèm để tám vương triều lớn vào mắt.”

Lâu Thất và Trầm Sát nhìn nhau.

Chẳng lẽ là vương triều Tân Hưng có người tạo phản muốn lập vương quốc?

Chuyện này cũng rất có khả năng. Lâu Thất thấy, trên lịch sử từ xa xưa, thiên hạ hợp lại lâu chắc chắn sẽ phân ra, ví dụ về kiến lập chính quyền mới cũng có rất nhiều.

Hiên Viên Chế rời khỏi đại lục Long Ngâm lâu như vậy, đương nhiên không biết gì cả.

“Bách tính trong thành đương nhiên không đồng ý nữ nhi bị tiến cống, nên đồng loạt phản kháng. Nhưng võ công đối phương cao cường, còn có người chuyên dùng độc vì thế có không ít người chết, nên bây giờ mới có nhiều nhà làm tang sự như thế.” Cố Thiếu Nghi nói.

“Họ đi về phía nào?” Trầm Sát hỏi.

Mang nhiều thiếu nữ như vậy, vết tích trên đường có lẽ không ít.

Cố Thiếu Nghi lắc đầu: “Chúng thảo dân cũng phái người đuổi theo, nhưng đối phương căn bản không để lại vết tích gì, ngay cả vết xe và chân ngựa cũng không có. Hơn nữa, hai ngày trước vừa mưa to, cho dù có cũng bị trôi sạch rồi.”

Hắn ta nghĩ rồi lại nói: “Nhưng, lần này họ chuẩn bị một số lượng lớn lương khô và thịt khô, chúng thảo dân đoán, nơi họ đi cách nơi này rất xa, hơn nữa còn định đi đường tắt, đường núi.”

Chuyện đã đến bước này, ngoài việc chia nhau ra hành sự thì hình như không có cách nào tốt hơn.

Lâu Thất muốn đi tìm sư môn của lão đạo thối, nhưng tung tích của Đoạn Trần Tông là có thể tìm được bệ hạ kia, chuyện năm đó có lẽ cũng có cơ hội giải thích, còn cả tin của phụ thân nàng nữa…

Lâu Thất nghĩ nàng và Trầm Sát sẽ tách ra, mỗi người mang theo một đội binh mã là tốt nhất, ngoài ra phân ra hai đội nữa, do Lâu Hoan Thiên dẫn đầu đi đến hoàng thất Hiên Viên, nhìn xem người hoàng hậu kia có chuyện gì. Trầm Sát sẽ dẫn một đội về vương triều Trầm thị, còn nàng đi sư môn lão đạo thối.

Nhưng nàng vừa nhìn Trầm Sát thì thấy hắn giơ tay véo mặt nàng: “Nàng muốn chia xa bổn vương hả?”

“Chúng ta chia bốn đội hành sự, một đội đuổi theo, một đội đến hoàng thất Hiên Viên, ta đi sư môn lão đạo thối, còn chàng về vương triều Trầm Thị.”

Lời còn chưa hết thì mặt Trầm Sát đã đen xì.

“Không thể tách ra. Vương triều Trầm Thị để Thái Thúc Bảo dẫn đội đi.”

Lâu Thất âm thầm thè lưỡi.

Lâu Hoan Thiên nhíu mày, cũng không muốn tách ra với nàng, thế là liếc về phía Hiên Viên Trọng Châu. Người này cũng họ Hiên Viên, chuyện của hoàng thất Hiên Viên cũng là chuyện của hắn nhỉ.

Hiên Viên Trọng Châu vừa nhìn đã hiểu ánh mắt của hắn, nhanh chóng giơ ngón trở lắc lư, nói như chém đinh chặt sắt: “Không có cửa đâu, nghĩ cũng đừng nghĩ, thái tử điện hạ.”

Ai là thái tử chứ? Đừng hòng vứt chuyện mình lên đầu hắn. Đặc biệt là loại chuyện rắc rối của hoàng thất Hiên Viên. Hắn thà đi theo Lâu Thất và Trầm Sát đến sư môn của Tam thúc, nói không chừng còn vui hơn.

“Nếu đã không hợp, vậy đành đánh một trận đi.” Lâu Hoan Thiên đứng dậy bắt đầu vén tay áo, dáng vẻ lưu manh vô cùng.

Hiên Viên Trọng Châu đỡ trán, nhưng cũng không chịu đựng, liền đứng dậy, cắn răng: “Được, đánh thì đánh, ta chưa chắc đã thua ngươi.”

Ánh mắt Trầm Sát lóe lên: “Ra tìm chỗ khác đánh, đánh hỏng đồ ở đây ai đền?”

Hai người nghe xong gật đầu, nhún người nhảy ra ngoài cửa sổ.

Người vừa đi, Trầm Sát liền đứng dậy, hạ lệnh với mấy người Nguyệt vệ: “Lập tức sắp xếp theo lời bổn Đế Quân, chia nhân mã ra thành bốn đội, để lại một đội nhân mã đợi Trọng Vương và Lâu thiếu chủ, mội đội khác do Nguyệt và Thái tướng quân dẫn đầu về vương triều Trầm Thị, Ưng dẫn một đội đuổi theo tung tích Đoạn Trần Tông, bổn Đế Quân và Đế Hậu sẽ dẫn ba mươi người sẽ đi trước.”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 575
Trầm Sát dắt Lâu Thất, không quay đầu lại, đi ra khỏi cửa, bước lên xe ngựa.

Ưng và Nguyệt liếc nhìn nhau, cười khổ, sau đó hai người đồng thời ra tay, đánh vào bả vai của Hỏa.

“Tên nhóc nhà ngươi đúng là may mắn, có thể đi theo Đế Quân và Đế Hậu.” Hai người bọn họ, một người muốn đi tìm vương triều Trầm Thị, một người muốn tìm Đoạn Trần Tông, hai nhiệm vụ này không có cái nào là dễ dàng cả.

Hơn nữa đi theo Đế Quân, Đế Hậu dù sao cũng rất vui vẻ, rất kích thích.

Hỏa cười khổ: “Hai người không nương tay thật sao?”

Đánh cho hai bả vai của hắn sắp gãy luôn rồi.

“Không sao chứ?” Nguyệt đi được hai bước, quay đầu lại, liếc nhìn Hỏa.

Hỏa sững sờ nhìn Nguyệt, hắn lập tức hiểu Nguyệt muốn hỏi chuyện gì. Trong đầu hắn lóe lên gương mặt đau đớn và ánh mắt tuyệt vọng của A Mộc, trong lòng cũng dâng lên chút thương cảm.

Thấy ánh mắt Nguyệt tràn đầy lo lắng, Hỏa mỉm cười: “Ta không sao.”

Ưng vỗ vỗ vào vai của hắn: “Có thể có chuyện gì chứ? Nam tử hán đại trượng phu, sao có thể bị chuyện tình cảm đánh gục được, nhìn ta xem, ta ăn ngon, ngủ ngon, cái gì cũng tốt cả.”

Nguyệt và Hỏa liếc mắt nhìn nhau, lập tức nở nụ cười, đồng thời đánh vào vai Ưng một cái.

“Ngươi phải nghĩ thoáng ra.” Nguyệt nói.

Đương nhiên bọn họ cũng nhìn ra tâm tư trước đó của Ưng, nhưng Ưng không giống Hỏa, Ưng đã sớm tuyệt vọng rồi, bởi vì nếu hắn dám có bất kì mơ tưởng nào thì nhất định sẽ bị Đế Quân băm thành nghìn mảnh.

Cũng may, Ưng có thể nghĩ thông suốt.

Bọn họ đi xuống lầu, Tần Thúc Bảo đã tập hợp hơn hai mươi người theo lệnh của Trầm Sát. Trần Thập, Lâu Tín, Thiên Nhất, Địa Nhị, Ấn Dao Phong, Thu Khánh Tiên, Tiểu Trù, Nhị Linh, còn có thêm hai mươi tên Thần Quỷ quân đã theo Lâu Thất, Trầm Sát rời đi, đám người còn lại thì đang chia đội.

Lát sau, hai bóng người vội vã lướt đến, Lâu Hoan Thiên và Thiên Nhất vừa nhìn tình hình đã lập tức mắng chửi: “Khốn kiếp! Bổn thiếu chủ biết ngay tên nhóc kia không có ý tốt!”

Ưng sờ lên mũi, hỏi: “Thiếu chủ và Trọng vương phân thắng bại nhanh như vậy sao?”

“Phân cái rắm!” Hiên Viên Trọng Châu tức giận.

“Bổn thiếu chủ đánh được một nửa đã biết tên Trầm Sát kia muốn rời đi, nhưng không ngờ lại đến chậm một bước. Bọn họ đã đi đâu rồi?”

“Chúng ta không biết!” Khi bọn họ tới thì người đã đi từ trước rồi: “Đế Quân bảo hai vị cùng về hoàng cung Hiên Viên.”

Nghe xong lời này, Lâu Hoan Thiên vô cùng tức giận.

“Hắn làm như vậy là có ý gì? Ta còn có thể cùng hắn đoạt thê tử sao?”

Hiên Viên Trọng Châu nhìn dáng vẻ tức giận của hắn, cảm thấy rất buồn cười: “Nói như kiểu ngươi không đoạt vậy? Ngươi kề vai sát cánh cùng Tiểu Thất như vậy, biểu đệ của ta sao có thể dễ chịu được?”

“Vô sỉ! Có biết cái gì gọi là huynh muội tình thâm không hả?”

“Được rồi, ngươi là thái tử của vương triều Hiên Viên, hiện giờ hẳn là nên tranh thủ thời gian để trở về Hoàng Đô mới đúng.” Sắc mặt Lâu Hoan Thiên không tốt chút nào, hắn không ngờ Trầm Sát và Lâu Thất lại rời đi trước.

Tâm trạng của Lâu Hoan Thiên rất phức tạp. Tuy hắn vẫn cảm thấy Lâu Thất là yêu nghiệt, cũng không yêu thích nàng, nhưng sâu trong nội tâm hắn lại nhận định rằng Lâu Thất là một thành viên của gia tộc Hiên Viên. Nhất là bây giờ xem ra nàng cũng không có vấn đề gì, cho nên trong lòng hắn có một chút hi vọng xa vời, hi vọng nàng có thể trung thành với hoàng tộc Hiên Viên, thậm chí hắn thấy nàng có năng lực như vậy, hắn càng muốn nàng mau chóng xử lý vấn đề của nàng và Trầm Sát, mau chóng chấn chỉnh lại gia tộc Hiên Viên.

Nhưng bây giờ nàng nghe được tin tức có một nữ nhân tự xưng là Hiên Viên hoàng hậu, nàng lại không tranh thủ thời gian để về xem là chuyện gì xảy ra mà lại đi đến Thánh Tiên Cung trước...

Đúng là khiến cho người ta bực mình!

Chỉ là không biết lão tam đang ở nơi nào.

Chia ra bốn đường, những người khác thì tạm thời không nhắc đến.

Nhưng Trầm Sát và Lâu Thất sau khi rời khỏi thì lập tức đi về phía mà Cố Thiếu Nghi chỉ.

Đội của bọn họ có ba cỗ xe ngựa, còn người khác đều cưỡi ngựa.

Trầm Sát và Lâu Thất một xe, Tiểu Trù và mấy người khác một xe, còn lại một xe dùng để đựng đồ ăn. Trầm Sát và Lâu Thất cũng không ngồi im trong xe ngựa. Khi Nguyệt và Ưng chạy tới đã mang theo Phá Ngân và Đạp Tuyết, cho nên phần lớn thời gian bọn họ đều cưỡi ngựa, gấp rút đi cùng mọi người.

Sau khi rời khỏi thành khoảng nửa canh giờ thì xung quanh đều là cảnh đẹp.

Hai bên đường rộng lớn, bằng phẳng, có cây phong và các loại cây ăn quả, tạo thành một bức tranh thiên nhiên vô cùng xinh đẹp. Cuối mùa thu, cây cối không còn nhiều sắc xanh, nhưng vẫn có thể nhìn ra sự sống tồn tại ở khắp nơi. Những quả cam dại to lớn làm trĩu cả cành, thỉnh thoảng bọn họ đang cưỡi ngựa chạy ngang qua cũng ngửi được mùi thơm.

Ở phía xa là những dãy núi trùng điệp, sương mù bao phủ, nhìn giống như tiên cảnh.

Nếu như bọn họ dừng lại, có thể thấy được mấy con sóc tinh nghịch đang nhảy nhót chuyền cành, móng vuốt ôm theo trái cây.

“Đại lục Long Ngâm đúng là màu mỡ. Cho dù là cuối mùa thu thì núi rừng hoang dã cũng có trái cây thơm ngon...” Nhị Linh vén rèm xe lên nhìn cảnh sắc bên ngoài, nhìn rất lâu cũng không thấy chán.

Nói xong nhưng không nghe thấy Tiểu Trù đáp lại, nàng hơi ngạc nhiên quay đầu, thấy Tiểu Trù chăm chú nhìn ra bên ngoài, nhưng dường như hồn đã bay đi nơi nào rồi.

Nhị Linh đưa tay vẫy trước mặt Tiểu Trù, hỏi: “Tiểu Trù cô cô, ngươi đang nghĩ gì vậy?”

Gọi hai lần, Tiểu Trù mới có phản ứng: “Ơ, sao vậy?”

“Nghĩ gì thế?”

Tiểu Trù thở dài: “Ta đang nghĩ đến chủ tử của chúng ta. Không phải nói đến Đế Quân và Đế Hậu đâu, ta nói đến tam thúc của Đế Hậu cơ. Trước kia ta thường gọi hắn là công tử, tuy Đế Hậu chưa từng nói hắn ở nơi nào, nhưng ta biết đó nhất định là một nơi rất bí ẩn, không thể tùy tiện ra vào được. Lần này tới Thánh Tiên Cung chính là vì muốn đem chủ tử về...”

“Ừm, ta đã nghe Ưng vệ đại nhân nói qua về lai lịch của Đế Hậu, rất kì lạ...”

“Đúng vậy, cho nên ta mới lo lắng. Không biết lần này tới Thánh Tiên cung có thể thuận lợi mang chủ tử về hay không?”

Nhị Linh im lặng một chút, mỉm cười nói: “Hẳn là có thể, ngươi nghĩ thử xem, có chuyện gì mà Đế Quân và Đế Hậu không làm được chứ?”

Tiểu Trù gật đầu: “Cũng phải.”

“Hay là ngươi nói cho ta chút chuyện về Thánh Tiên Cung đi!”

“Ta cũng không biết rõ lắm về Thánh Tiên Cung, ngươi quên rồi sao, ta cũng là người của đại lục Tứ Phương. Trước đây chủ tử cũng chưa từng nói chuyện Thánh Tiên cung cho ta biết.”

Nhị Linh có chút thất vọng, sau đó nhìn ra bên ngoài, khi thấy Ấn Dao Phong và Thu Khánh Tiên sóng vai nhau, ngưỡng mộ nói: “Nếu ta có võ công cao cường, lại biết cưỡi ngựa như Ấn Dao Phong cô nương và Thu cô nương thì tốt...”

“Ngươi muốn cưỡi ngựa sao?”

Nhị Linh gật đầu, vén rèm xe lên, thấy bóng lưng đám người Hỏa vệ đang phóng ngựa phía trước, trong mắt lóe ra tia phiền muộn.

Tiểu Trù nhìn nàng một cái, lại nhìn Hỏa vệ, sau đó nói: “Ngươi muốn cưỡi ngựa cùng với Hỏa vệ đại nhân sao?”

“Tiểu Trù cô cô, ngươi nói gì vậy?”

Nhị Linh cười chua chát: “Trong lòng Hỏa vệ đại nhân đã có A Mộc rồi.”

Tiểu Trù khinh thường: “A Mộc rất đần, tính cách thẳng thắn, ánh mắt cũng rất tệ, tuy bọn họ từng có tình cảm nhưng nếu Hỏa vệ đại nhân nhớ mãi không quên nàng ta, thì hắn đúng là kẻ ngốc!”

“Sao lại ngốc chứ?” Nhị Linh vô thức giải thích thay Hỏa vệ: “Đó gọi là trọng tình trọng nghĩa.”

“Ôi, đã bắt đầu bênh vực người đi.”

“Tiểu Trù cô cô, ta không thèm nghe ngươi nói nữa.” Nhị Linh lúng túng, đang định hạ màn xe xuống thì Hỏa vệ đúng lúc quay đầu lại. Thấy ánh mắt của Nhị Linh, hắn hơi ngẩn ra, sau đó thả chậm tốc độ lại, đi đến bên cạnh các nàng.

Tiểu Trù ở bên cạnh cười chế nhạo một tiếng khiến gương mặt Nhị Linh đỏ hồng, nhìn vô cùng xinh đẹp.

“Có phải tốc độ quá nhanh nên bị xóc nảy không?” Hỏa vệ hỏi.

Nhị Linh khẽ lắc đầu: “Không phải.”

Tiểu Trù phì cười: “Hỏa vệ đại nhân, Nhị Linh muốn ngươi dạy nàng học cưỡi ngựa đó, nàng ở trong xe rất buồn bực!”

“Tiểu Trù cô cô!” Nhị Linh xấu hổ, khẽ buông màn xe xuống.

Trong xe truyền ra tiếng cười, Hỏa vệ hơi giật mình, cười khổ một tiếng, cưỡi ngựa đi lên phía trước.

Trần Thập và Lâu Tín đi trước xe ngựa của Trầm Sát, còn hai người kia thì chạy ở phía đầu, chỉ thấy bóng lưng của bọn họ mà thôi. Gió thổi bay tóc hai người bọn họ, hình ảnh vô cùng đẹp...

Lâu Tín quay đầu nhìn thoáng qua Hỏa vệ, nói với Trần Thập: “Ngươi nói Hỏa vệ đại nhân liệu có không buông bỏ được A Mộc không?”

“Sẽ không!” Trần Thập lạnh nhạt nói.

“Vì sao ngươi lại khẳng định như vậy?”

Trần Thập không nói gì, Lâu Tín cũng biết từ trước tới nay hắn rất ít nói cho nên không hỏi nữa, nói tiếp: “Vậy ngươi có cảm thấy mấy ngày gần đây Ấn Dao Phong đối xử hơi kì lạ với ta không?”

“Mấy chuyện này ta không để ý.”

Lâu Tín đang định nói tiếp thì phía trước truyền đến tiếng ngựa hí, bọn họ lập tức nhìn lên, chỉ thấy Trầm Sát và Lâu Thất đã quay ngựa chạy về.

“Quay đầu!”

Trầm Sát chưa chạy tới nhưng âm thanh đã truyền tới chỗ bọn họ.

Trần Thập lập tức hạ lệnh cho mọi người quay đầu, tăng tốc chạy về, nhưng Lâu Tín và Vân vệ lại dừng lại, chờ hai người kia trở về.

Chờ hai người kia tới gần, bọn họ vô cùng kinh ngạc vì phát hiện ra sắc mặt Lâu Thất đã trắng bệch.

“Đế Hậu sao vậy?”

“Không sao, chạy mau, về ngã ba lúc trước!” Lâu Thất không kịp nói rõ ràng cùng bọn họ, nàng nhanh chóng cưỡi Đạp Tuyết chạy tới cạnh xe ngựa của Nhị Linh.

“Nhị Linh, Tiểu Trù, cho dù lát nữa xảy ra chuyện gì thì các ngươi cũng không được xuống xe!”

Nhị Linh và Tiểu Trù đồng thời đáp: “Vâng!”

Hai người bọn họ đi theo chỉ lo cơm nước, dọn dẹp mà thôi, nhưng bọn họ lại không có võ công, cho nên Lâu Thất phải căn dặn bọn họ trước.

Cũng bởi vì vậy, mọi người mới càng thêm trung thành với Lâu Thất và Trầm Sát. Bởi vì đi theo chủ tử như vậy thì cho dù gặp nguy hiểm gì bọn họ cũng có cảm giác an toàn.

Ấn Dao Phong và Thu Khánh Tiên thấy Trầm Sát và Vân vệ chạy ngược lại, cũng chạy theo, Lâu Thất lại hét lên: “Hai ngươi cũng vậy, đợi lát nữa gặp những thứ kia thì phải trốn đi thật xa, trốn được bao xa thì trốn!”

“Đế Hậu, những vậy kia là gì vậy?” Ấn Dao Phong kinh hãi.

Lâu Thất nói: “Mấy thứ buồn nôn mà thôi, tốt nhất các ngươi đừng nhìn, giao cho mấy nam nhân kia xử lý là được!”

Thật ra nàng cũng không biết mấy thứ kia gọi là gì, nhưng trong Kỳ Vật Chí của lão đạo sĩ thối đã từng nhắc đến, ông còn luôn dặn nàng, nếu gặp phải mấy thứ đó thì mau chạy trốn, càng xa càng tốt!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 576
Trước khi bọn họ đi qua cánh rừng phong này thì đã gặp một ngã ba, nhưng Cố Thiếu Nghi vốn chỉ về phía này, cho nên bọn họ cũng đi theo, hiện giờ gặp được những vật kia, Lâu Thất muốn tránh đi nên mới đổi đường khác.

Thật ra Trầm Sát còn chưa kịp thấy rõ là thứ gì, nhưng hắn sẽ không nghi ngờ quyết định của Lâu Thất, chờ nàng quay đầu, hắn mới nhìn một cái. Sau khi nhìn thấy thì mặt của hắn cũng đen lại.

Những người khác không thấy rõ đó là gì, chỉ biết nghe theo Lâu Thất và Trầm Sát, chạy thẳng một đường. Đến lối rẽ bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi Lâu Thất đã nhìn thấy cái gì.

Lâu Thất nhíu mày, nàng quay đầu lại thì không thấy đám người Trầm Sát đâu.

“Đế Hậu, thuộc hạ đi xem thử!” Thiên Nhất quay ngựa lại.

“Ừm, cẩn thận một chút.”

Nhìn Thiên Nhất chạy đi, Lâu Thất mới thở hắt ra, nói với đám người Ấn Dao Phong: “Là người, là nam nhân…” Nhưng đây là một loại yêu nghiệt do Hắc Vu thuật ở đại lục Long Ngâm tạo thành. Lão đạo sĩ thối không nói rõ ràng với nàng nhưng nàng cũng có thể đoán được là chuyện gì xảy ra.

Thu Khánh Tiên hiếm khi thấy được sắc mặt này của Lâu Thất, cho nên rất muốn hỏi rõ ràng mọi chuyện. Lâu Thất thấy các nàng đều tò mò, lập tức giải thích cho bọn họ một chút.

Lúc này, Thiên Nhất đã đuổi tới bên kia, chạy nửa đường, hắn gặp được mấy chiếc xe Hỏa Long Tứ chạy qua, hắn nhìn thử thì thấy đó là ba thiếu nữ trẻ tuổi đang cầm roi dài, trên thân roi có đốt lửa, nhanh chóng quất về phía mười tên nam nhân trần truồng.

Trên người mấy nam nhân kia quả thật là không có một mảnh vải che thân, mà phần thân dưới còn dựng thẳng lên, rung rung theo bước đi của bọn họ. Ngay cả hắn là nam nhân mà nhìn cũng thấy xấu hổ, chẳng trách Đế Hậu muốn bỏ chạy.

Võ công cao cường không đáng sợ, bị người ta dùng độc, dùng cổ cũng không đáng sợ, nhưng hình ảnh đau mắt như thế này thì quả thật rất đáng sợ.

Trầm Sát, Trần Thập và Lâu Tín ngồi trên ngựa, nhìn thấy ba thiếu nữ hành hạ đám nam nhân kia, Thiên Nhất tới gần bọn họ, khẽ hỏi: “Đế Quân, những người này là…”

Trầm Sát không nói gì, Trần Thập đáp lại: “Người của Bạch Vu tộc.”

Ba thiếu nữ này là người của Bạch Vu tộc sao? Thiên Nhất hơi sửng sốt, hắn cũng hiểu vì sao Đế Quân lại chờ ở đây. Mẫu thân của Đế Hậu là người của Bạch Vu tộc, hẳn là Đế Quân muốn lấy thông tin của Bạch Vu tộc từ ba người kia.

Hơn nữa, trước đây bọn họ đã lấy được chìa khóa bằng ngọc ở mộ địa của Lâu gia, cho nên bọn họ cũng muốn tìm hiểu một chút, liệu có phải người của Bạch Vu tộc đang tìm chiếc chìa khóa đó để mở Thánh Cốc hay không?

Nếu cần thiết thì bọn họ còn có thể bàn luận điều kiện.

Nghĩ như vậy, Thiên Nhất cũng đợi ở một bên.

Tuy mấy nam nhân này nhìn qua thì có chút chật vật, nhưng nhìn kĩ sẽ phát hiện ra cả đám người đều có gương mặt tuấn tú, dáng người cũng rất được, da thịt trắng nõn nà…

Nhìn giống như mấy vị công tử thường được ăn sung mặc sướng vậy.

Bọn họ bị roi lửa đánh lên người, ánh mắt có chút quỷ dị, sóng mắt chuyển động, tiếng kêu yếu ớt, nghe có vẻ rất… không bình thường.

“Những thứ này rốt cuộc là gì vậy?”

Lâu Tín thấp giọng nói: “Không biết, ba thiếu nữ kia vừa đuổi đến đã lập tức động thủ rồi.”

Lúc này bọn họ nghe được tiếng quát tức giận của một thiếu nữ: “Đúng là không biết xấu hổ! Dám dùng đôi tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào ta…”

Nói xong, roi lửa lập tức cuốn vào cổ của nam nhân kia, thít chặt cổ hắn ta, ngọn lửa lan lên tóc và mặt hắn ta, đốt cháy.

Hắn ta kêu thảm thiết một tiếng, ngã trên mặt đất. Thiếu nữ thu roi lại, lấy một cái bình, mở nắp ra, đổ vài giọt thuốc nước màu xanh lá cây đậm lên người nam nhân kia. Chỉ nghe thấy âm thanh “xèo xèo”, rất nhanh, thi thể kia đã hóa thành một vũng máu.

Mà hai thiếu nữ khác cũng không chịu thua kém, tuy những nam nhân kia đang không ngừng nhào về phía các nàng, nhưng các nàng tỏ ra rất bình thường, không hề rối loạn, nhanh chóng thu thập hơn một nửa đám nam nhân kia.

Lúc này, một thiếu nữ xoay đầu lại, thở hổn hển, dáng vẻ mệt mỏi, nhìn đám người Trầm Sát, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, kêu lên: “Này, mấy người đàn ông các ngươi đang xem kịch vui sao? Còn không mau giúp đỡ bọn ta?”

Trầm Sát mặt không có biểu cảm gì, chỉ khẽ vung tay một cái.

Cả ba người Trần Thập cũng nhảy từ trên ngựa xuống, gia nhập vòng chiến.

Từ lúc đó, áp lực của ba thiếu nữ cũng giảm đi, có cơ hội thả lỏng.

Người vừa nói chuyện là một thiếu nữ mặc váy màu xanh lục, cài một cây trâm hồng ngọc, gương mặt xinh đẹp, nhìn khoảng mười bảy, mười tám tuổi.

Nàng liếc nhìn Trầm Sát, sau đó nở nụ cười, lộ ra hai núm đồng tiền: “Ngươi cũng không tệ, vừa nhờ giúp thì đã giúp rồi. Này, ta tên là Vân Tinh Nhi, ngươi tên gì?”

Vân?

Trước khi đến Lâu gia, có lẽ Vân U kia cũng là họ Vân.

Trầm Sát nghĩ tới đây, lập tức lên tiếng: “Bạch Vu tộc, Vân gia?”

Vân Tinh Nhi ngây người một chút, sau đó nở nụ cười: “Đúng vậy, các ngươi từ biên thành tới sao?”

Nàng nhìn đường đi của bọn họ, từ hướng này đi tới cũng chỉ có biên thành mà thôi. Bọn họ mặc định rằng người của đại lục Tứ Phương và người của Đoạn Trần Tông sẽ không đi tới nơi này. Bọn họ không biết về đại lục Tứ Phương, cũng giống như người ở đại lục Tứ Phương không biết tới bên ngoài còn có đại lục Long Ngâm vậy…

Chẳng lẽ biên thành kia ngoài mỹ nhân thì vẫn còn có mỹ nam tử sao?

Nam nhân này rất đẹp trai, rất cao to, có khí thế!

Trái tim thiếu nữ của Vân Tinh Nhi bắt đầu rung động. Mấy người phía bên kia đã chém giết sạch sẽ, hầu như không còn ai sống sót, hai thiếu nữ kia cũng giống như Vân Tinh Nhi lúc trước, dùng nước Hóa Thi đổ lên thi thể.

“Trở về phải dùng nước thuốc rửa mắt mới được, buồn nôn quá…” Một thiếu nữ khác oán trách, quay đầu đã thấy Vân Tinh Nhi đang nói chuyện cùng Trầm Sát. Hai thiếu nữ lập tức liếc nhìn nhau.

“Tinh Nhi nhìn trúng vị công tử kia sao?”

“Không thể nào, nếu như Hoa tỷ tỷ biết thì sẽ không tha thứ cho nàng ta đâu.”

Hai người nói xong, lập tức đi về phía Trầm Sát:” Tinh Nhi.”

Vân Tinh Nhi đang mỉm cười, nghe được giọng của hai người kia, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Bình tỷ tỷ, Thúy tỷ tỷ, xử lí xong rồi sao?”

Vân Bình và Vân Thúy liếc mắt nhìn đám người Trần Thập, khẽ kêu lên một tiếng.

“Không biết mấy vị công tử từ đâu tới, mấy vị muốn tới nơi nào?”

“Chúng ta muốn tới Thánh Tiên Cung.” Lâu Tín nói. Dựa theo lời của Cố Thiếu Nghi thì ở đại lục Long Ngâm này có rất nhiều người sùng bái Thánh Tiên Cung, ngày nào cũng có người muốn tới Thánh Tiên Cung, cho nên dù nói thẳng ra thì cũng không có ai nghi ngờ.

Ba thiếu nữ kia quả nhiên chỉ hơi kinh ngạc, cũng không nghi ngờ gì.

“Đến Thánh Tiên Cung thì phải rẽ ở phía trước mới đúng, đường đó mới là đường tới Thánh Tiên Cung.” Vân Bình nói ra, sau đó lại nhíu mày: “Nếu các ngươi là người ở biên thành thì hẳn là sẽ không thể nhầm đường được…”

Nghe xong lời này, cả đám người Trầm Sát hơi thay đổi sắc mặt.

Trầm Sát lập tức thủ thế, ra hiệu cho Thiên Nhất và Lâu Tín lên ngựa, chạy về phía biên thành.

Trần Thập nhìn Vân Bình hỏi: “Con đường còn lại sẽ đi tới đâu?”

“Nếu các ngươi đi thẳng con đường này thì đến lúc hoàng hôn sẽ tới một thành nhỏ gần biên thành, nhưng trông các ngươi như thế này thì…” Vân Bình nói đến đây hai má đỏ bừng, trong mắt hiện lên một tia chán ghét và căm hận.

“Dáng vẻ của chúng ta có vấn đề gì sao?”

Vân Tinh Nhi tiếp lời: “Không phải, là do các ngươi quá đẹp mà thôi. Tòa thành phía trước tên là Triều Hà thành, nam tử đẹp như các ngươi mà tới đó thì có thể sẽ bị biến thành người giống như mấy nam nhân vừa nãy…”

Sắc mặt Trần Thập tối sầm: “Là sao?”

“Đó là địa bàn của Hắc Vu tộc.” Vân Tinh Nhi nói.

“Vậy sao các ngươi lại đuổi bắt mấy nam nhân kia?” Trầm Sát hỏi.

“Bởi vì…” Vân Tinh Nhi cảm thấy hơi khó mở miệng, không biết phải nói như thế nào. Vân Bình kéo nàng, thuận thế nói: “Ôi, dù sao thì nói các ngươi cũng không hiểu đâu. Đi mau đi, nếu không người của Triều Hà thành đuổi tới thì bọn họ sẽ bắt các ngươi làm mấy chuyện kinh tởm…”

Nói xong, nàng lập tức đưa tay về phía Trầm Sát.

Trầm Sát giật mình, nhưng lại không có bất cứ hành động nào.

“Này, chúng ta cũng coi như có chút giao tình. Bây giờ chúng ta muốn tới Cẩm Dương thành, cùng đường với các ngươi. Ngựa của chúng ta bị trúng Hắc Vu thuật nên chết cả rồi, các ngươi cho chúng ta đi nhờ một đoạn nhé!” Vân Tinh Nhi nói xong lập tức nhảy lên ngựa của Trầm Sát.

Trong lòng Trầm Sát vốn đang suy nghĩ xem có thể dùng ba người Vân gia này để điều tra chuyện của mẫu thân Lâu Thất không, cho nên hơi xuất thần một chút, nào ngờ chỉ mới có vài giây ngắn ngủi mà Vân Tinh Nhi đã leo lên ngựa của hắn.

Lúc này, phía trước đột nhiên truyền đến tiến vó ngựa. Lâu Thất chờ mãi mà bọn họ chưa trở về, không yên lòng nên mới quay lại, đúng lúc trông thấy một thiếu nữ leo lên ngựa của Trầm Sát, ngồi ở phía sau hắn.

Nàng giữ chặt dây cương, khẽ hô một tiếng cho Đạp Tuyết ngừng lại, nhìn Trầm Sát, khẽ nhếch môi cười.

Nàng hiểu rõ tính cách của Trầm Sát, hắn tuyệt đối sẽ không để cho người khác leo lên ngựa của hắn, đặc biệt là nữ nhân. Vậy chuyện bây giờ là sao đây?

Còn chưa đợi nàng lên tiếng, hai vai Trầm Sát khẽ động, nội lực mạnh mẽ tuôn trào ra ngoài, lập tức đánh bay Vân Tinh Nhi đang ngồi trên lưng ngựa.

“Tinh Nhi!”

Vân Bình và Vân Thúy kinh ngạc, đồng thời bay qua, một trái một phải giữ chặt lấy Vân Tinh Nhi.

“Này, ngươi làm gì vậy?” Vân Thúy trừng mắt nhìn Trầm Sát.

Lúc này Trầm Sát làm gì còn bụng dạ nào mà quan tâm tới bọn họ chứ? Hắn cưỡi ngựa đi tới trước mặt Lâu Thất, còn chưa kịp lên tiếng thì Lâu Thất đã một tay che trước ngực, khịt mũi một cái, ấm ức nói: “Mọi người nói nam nhân đều giống nhau, trước khi chiếm được nữ nhân thì coi trọng như bảo bối, sau khi chiếm được rồi thì coi nữ nhân như cỏ rác, muốn đổi nữ nhân khác… Ta vốn không tin, nhưng không ngờ lại như thế, hu hu…”

Trần Thập nghe xong toát mồ hôi lạnh, cố kìm nén xúc động, chậm rãi lui về sau.

“Ừm, nếu có thể khóc ra nước mắt thì càng giống thật hơn.” Trầm Sát lườm Lâu Thất.

“Trần Thập!” Lâu Thất lập tức kêu lên: “Có mang ớt không?”

Trần Thập bất đắc dĩ: “Không mang…”

Lâu Thất lập tức phất tay: “Vậy ta trở lại xe ngựa khóc là được.”

“Bọn họ là người Bạch Vu tộc, họ Vân.” Âm thanh trầm thấp của Trầm Sát truyền vào trong tai Lâu Thất. Lâu Thất hơi sững sờ.

“Họ Vân?”

Ánh mắt của nàng đảo qua người ba thiếu nữ kia, ngừng diễn trò.

“Này, các ngươi muốn tìm người nào của Vân gia?” Điều khiến bọn họ không ngờ tới chính là dù âm thanh của Trầm Sát rất nhỏ mà Vân Tinh Nhi lại nghe được rõ ràng…

Thính lực của nàng ta rất mạnh, mạnh đến mức khiến người khác kinh ngạc.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 577
Đối phương đã nói như vậy, đúng lúc Lâu Thất cũng có chuyện muốn hỏi cho nên nàng quyết định cho ba thiếu nữ này đi cùng.

Vân Tinh Nhi chỉ vào Trầm Sát nói: “Có ba con ngựa, mỗi người đưa theo một người. Ta sẽ ngồi con này.” Mặt Vân Bình hơi đỏ lên, đi về phía Lâu Thất. Vân Thúy thì nhìn về phía Trần Thập.

Lâu Thất cười một tiếng: “Các ngươi đã tự sắp xếp xong rồi à?”

“Còn cười sao?” Trầm Sát nghiêng đầu nhìn nàng, đưa tay ra, Lâu Thất lập tức bị hắn dùng nội lực hút tới, rơi vào trong lồng ngực hắn.

Nàng ở trên cao nhìn xuống Vân Tinh Nhi bên dưới, cười nói: “Xin lỗi, không thể dựa theo sắp xếp của các ngươi rồi. Ngựa của ta cho các ngươi mượn đó, thị vệ đẹp trai nhất của chúng ta cũng có thể mang các ngươi theo, tên hắn là Trần Thập.”

Ở phía bên kia, Trần Thập đã đưa tay kéo Vân Thúy lên.

Vân Bình cũng không do dự, nhanh chóng lôi kéo Vân Tinh Nhi về phía Đạp Tuyết. Vân Tinh Nhi bĩu môi, cấu vào eo Vân Bình, thấp giọng nói: “Bình tỷ tỷ, sao ngươi không cho ta…”

“Cho cái gì? Muội không thấy công tử đó và cô nương kia là một đôi sao?”

“Nhưng bọn họ cũng chưa chắc đã thành thân.” Vân Tinh Nhi có chút không phục.

Vân Bình thở dài, thấp giọng nói: “Tinh Nhi, ta biết muội không muốn bị tiến cống, nhưng Hoa tỷ tỷ đã có vị hôn phu, hiện giờ Vân gia chỉ có muội là thích hợp nhất mà thôi.”

“Năm đó… không phải người đó cũng chạy trốn sao?”

“Im miệng!” Vân Bình thấy nàng nhắc tới người đó, trong lòng hơi hoảng loạn, vội cắt ngang: “Sao có thể so sánh được? Người đó là hiến cho Hắc Vu tộc, còn muội chẳng qua chỉ là vào Thánh Cốc để làm một nữ tử bị tiến cống mà thôi, hoàn toàn không giống nàng ta. Muội đừng mơ mộng hão huyền nữa, nếu không Hoa tỷ tỷ không tha cho muội đâu.”

“Vị hôn phu của Hoa tỷ tỷ cũng có chút kì quái, ta không cách nào gọi hắn là tỷ phu được, tỷ biết không, ta cảm thấy thị nữ bên cạnh hắn có chút kì quái.” Vân Tinh Nhi nói.

Hai người cưỡi ngựa cách mọi người một đoạn, cứ nghĩ không có ai nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, nhưng không ngờ Trầm Sát và Lâu Thất đã nghe được rõ ràng.

Chỉ là thính lực của Vân Tinh Nhi tốt hơn cả dự đoán của bọn họ nên bọn họ mới không dám nói nhiều, cho dù muốn nói thì cũng dùng truyền âm nhập mật.

Rất nhanh đã tới ngã ba, mọi người thấy Trầm Sát và Lâu Thất thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng thấy ba người Vân gia thì lại hơi sửng sốt.

Vừa nãy Lâu Thất đã nói cho bọn họ biết phía trước là thứ gì, nhưng sao lúc về lại trở thành ba thiếu nữ xinh đẹp vậy?

Nhưng mọi người cũng không hỏi nhiều, Thiên Nhất và Lâu Tín đã về biên thành nghe ngóng, cho nên bọn họ dùng tốc độ rất chậm, vừa đi vừa đợi…

Trầm Sát và Lâu Thất vừa xuống ngựa thì lập tức lên xe ngựa, đám người Vân Tinh Nhi cũng đi cùng. Tiểu Trù và Nhị Linh thấy vậy cũng đi theo. Hừ, tự dưng có thêm ba người không rõ lai lịch xuất hiện, các nàng nhất định phải đi lên phục vụ Đế Hậu, nếu không đối phương lại nghĩ Đế Hậu dễ bị bắt nạt!

Biết rõ không ai bắt nạt được Lâu Thất những bọn họ vẫn không nhịn được, muốn đi lên.

Lên xe ngựa, Vân Tinh Nhi lẩm bẩm: “Xe ngựa này lớn thật đó…”

Nhiều người ngồi như vậy mà vẫn còn rất rộng…

Nhị Linh đi pha trà, Tiểu Trù lấy một món điểm tâm từ ngăn kéo ra, nhanh chóng bày đầy bàn. Những món điểm tâm kia nhìn rất tinh xảo, thơm ngọt ngon miệng, có hình hoa mai, hình con thỏ, hình vuốt mèo… vô cùng đáng yêu. Trước giờ bọn họ chưa từng nhìn thấy điểm tâm đáng yêu như vậy, trái tim bọn họ cũng sắp mềm nhũn rồi…

Ba người không nhịn được, không để ý những thứ khác nữa, ánh mắt đều nhìn chăm chú vào chỗ điểm tâm trên bàn. Vân Tinh Nhi còn không nhịn được mà hỏi một câu: “Mấy thứ này đều ăn được sao?”

“Ừ.” Lâu Thất nói xong lập thất duỗi tay lấy một miếng bánh ngọt hình vuốt mèo, nhưng tay lập tức bị Trầm Sát bắt lấy.

Nhị Linh ở bên cạnh nhanh chóng đưa một chậu đồng khắc hoa đến, đổ thêm chút nước nóng, sau đó lại lấy một bình nhỏ, đổ hai giọt tinh dầu thơm bên trong ra.

“Vừa cưỡi ngựa xong, không rửa tay mà đã ăn sao?” Trầm Sát tự mình cầm tay Lâu Thất, cẩn thận rửa tay cho nàng. Tiểu Trù đưa vải bông trắng tinh tới, hắn lấy vải bông bọc tay nàng lại, lau khô từng ngón tay cho nàng, sau đó mới nói: “Ăn đi.”

Lâu Thất bĩu môi một cái.

Thật ra đây là thói quen xấu của nàng. Trước đây, khi đi làm nhiệm vụ thường không có điều kiện tốt để ăn đồ ngon, đôi khi hoa quả cũng chỉ cần dùng tay áo lau qua là có thể ăn rồi. Nàng cho rằng thể chất của mình không giống người thường, không sợ độc, không sợ ốm đau bệnh tật cho nên không quá coi trọng vấn đề vệ sinh.

Nếu như ở bên ngoài, không có điều kiện thì Trầm Sát cũng mặc kệ nàng, nhưng vừa có điều kiện là hắn đã bắt đầu quan tâm đến nàng rồi.

Ba người Vân Tinh Nhi nhìn thấy cảnh này vô cùng kinh ngạc.

Trong nhận thức của bọn họ, cho dù ở đâu thì trước giờ cũng chỉ có nữ nhân phục vụ nam nhân mà thôi. Ở Hắc Vu tộc và Bạch Vu tộc thì đó là chuyện đương nhiên, ở Bạch Vu tộc còn đỡ hơn một chút, có vài nam nhân cũng cưng chiều nữ nhân của mình. Nhưng trước giờ các nàng chưa từng thấy nam nhân rửa tay cho nữ nhân, còn rửa một cách dịu dàng, cẩn thận như vậy, quả thật là coi nữ nhân kia như bảo bối…

Lập tức, trái tim của ba thiếu nữ đều đập thình thịch. Có lẽ tình cảm này của bọn họ không phải là yêu, chỉ là ngưỡng mộ mà thôi…

“Hai người thành thân rồi sao?” Vân Tinh Nhi không nhịn được, lên tiếng hỏi.

“Ừ.” Lâu Thất gật đầu, cầm miếng bánh hình vuốt mèo lên cắn một cái, vui vẻ híp mắt lại.

Nhìn dáng vẻ của Lâu Thất, ba người Vân Tinh Nhi cũng không dám ăn, bọn họ còn chưa rửa tay, nhỡ đâu lại có người không cho bọn họ ăn thì sao?

Nhưng các nàng đã nhanh chóng phát hiện ra bản thân mình suy nghĩ quá nhiều rồi, bởi vì Tiểu Trù đã cười nói với các nàng: “Mời ba vị dùng điểm tâm.” Sau đó chỉ lên mặt bàn. Các nàng phát hiện ra điểm tâm của các nàng và Lâu Thất là hoàn toàn giống nhau, mỗi bên một phần, căn bản không cần tranh giành.

Trầm Sát cho ba người này lên xe ngựa của hắn cũng vì Lâu Thất mà thôi. Nàng có lời muốn hỏi bọn họ, cưỡi ngựa không tiện nói chuyện.

Bọn họ còn chưa kịp nói vào vấn đề chính thì Thiên Nhất và Địa Nhị đã chạy về, Thiên Nhất ngồi bên ngoài xe ngựa, biết trong xe có người nên hắn cũng không nhiều lời.

“Không tìm thấy tung tích của Cố Thiếu Nghi trong thành nữa, tiểu nhị ở quán rượu nói rằng hai ngày nay hành động của ông chủ có chút khác lạ, dường như khác trước rất nhiều.”

Mặt Trầm Sát đen lại.

Bọn họ lại bị lừa!

Nếu không phải vừa gặp gỡ những nam nhân kia, Lâu Thất nói muốn quay về thì bọn họ đã đi thẳng theo con đường kia, Triều Hà thành gì đó mà Vân Tinh Nhi nói, lúc đó thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì…

Đương nhiên, chưa chắc bọn họ đã xảy ra chuyện, nhưng như vậy cũng làm chậm trễ thời gian đi đường của bọn họ.

Đáng chết!

Xem ra có người cải trang thành Cố Thiếu Nghi kia.

“Những người khác đâu rồi?”

“Đều đã xuất phát, hẳn là không đi lầm đường…” Thiên Nhất nói.

Cho nên, đối phương cũng chỉ nhằm vào hắn, hoặc Lâu Thất.

Nhất định người kia là do Đoạn Trần Tông lưu lại.

Nói như vậy thì chẳng lẽ Thánh Tiên Cung có chuyện gì liên quan tới bọn họ? Vì thế đối phương mới hi vọng bọn họ đến Thánh Tiên cung trễ một chút, bọn họ có thể tranh thủ thời gian để sắp xếp lại một ván cờ khác?

Lâu Thất vỗ vỗ vai hắn: “Sẽ có cơ hội gặp lại thôi.”

Hắn không cần lo lắng không có cơ hội diệt trừ đối phương.

Nói chuyện với ba người Vân Tinh Nhi cũng không quá khó khăn, ngoại trừ Vân Bình lớn tuổi hơn thì hai người kia đều chưa có nhiều kinh nghiệm, trước mặt con cáo già như Lâu Thất, bọn họ đều biết gì nói nấy.

Bọn họ thật sự đến từ Bạch Vu tộc. Bạch Vu tộc, Vân gia. Trong đó, Vân Bình và Vân Thúy là chị em họ, là con gái của quản sự trong Bạch Vu tộc, còn Vân Tinh Nhi là con gái của trưởng lão trong tộc. Trưởng lão này và tộc trưởng là huynh đệ ruột thịt, nàng ta còn có một tỷ tỷ tên là Vân Nhược Hoa nữa. Đáng lẽ Vân Nhược Hoa mới là người bị tiến cống, nhưng trước khi tiến cống thì nàng ta lại có vị hôn phu nên gánh nặng này lập tức rơi xuống đầu Vân Tinh Nhi.

Nữ tử tiến cống của Bạch Vu tộc? Nghe nói là mỗi khi Thánh Cốc mở ra, bọn họ phải dùng tay nâng một chiếc nến được chế tạo đặc biệt đi vào trong, sau đó đi thẳng, đi cả một ngày, tới lúc mặt trời lặn, ở trong đó ba mươi năm, lần tiếp theo Thánh Cốc mở cửa thì bọn họ mới có thể ra ngoài.

Nhưng mỗi lần Thánh Cốc mở ra thì những nữ tử tiến cống đời trước đều chưa từng xuất hiện, điều đó khiến cho bọn họ rất sợ hãi.

Lần này Vân Tinh Nhi theo Vân Bình và Vân Thúy ra ngoài chính là vì giúp quan lại của Triều Hà thành giết mấy tên nam nhân trúng Dục độc kia. Bởi vì mỗi lần Dục độc phát tác thì những nữ nhân của Hắc Vu tộc kia sẽ bị phản phệ, không được nhúng tay vào. Đây cũng là một thỏa thuận giữa Bạch Vu tộc và Hắc Vu tộc.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này thì các nàng phải đến Cẩm Dương thành, bởi vì Vân Nhược Hoa đang ở Cẩm Dương thành, các nàng muốn tới đó họp mặt.

“Nếu các ngươi đều là người Vân gia thì ta muốn hỏi chuyện của một người. Không biết các ngươi đã từng nghe đến cái tên Vân U chưa?

Lâu Thất bình thản hỏi, dường như đây chỉ là câu hỏi vu vơ vậy.

Nàng vừa dứt lời đã thấy Vân Tinh Nhi kinh ngạc: “Ngươi hỏi chuyện của nàng ta làm gì?”

Nàng chưa từng nghe ai hỏi về chuyện này.

“Tinh Nhi!” Vân Bình giật áo Vân Tinh Nhi, ra hiệu không cho nàng nói nữa.

“Xem ra cho dù Tinh Nhi tiểu thư chuẩn bị làm nữ tử tiến cống thì vẫn không biết gì cả…” Lâu Thất lấy một miếng điểm tâm hình hoa mai đút vào miệng: “Ở trong Thánh Cốc, có phải hơn ba mươi năm cũng không có ai nói chuyện gì không?”

Lời này đã thành công kích thích Vân Tinh Nhi, nàng chu mỏ nói: “Làm gì có chuyện gì ta không biết chứ? Mọi người đều nói năm đó Vân U phải tiến cống cho Hắc Vu tộc, nhưng nàng đã chạy ra ngoài, còn gặp một nam nhân tốt, sau đó thành thân với hắn. Về sau đành phải đưa muội muội của nàng tới Hắc Vu tộc, còn nàng bị coi như phản đồ của Bạch Vu tộc, chỉ có muội muội Vân Thái của nàng ta là hi sinh cho toàn tộc..”

Ánh mắt Lâu Thất sáng lên, liếc mắt nhìn Trầm Sát.

Mọi chuyện hình như vượt qua cả dự đoán của bọn họ.

Vân U vẫn còn có một muội muội!

Cũng vì nàng mà muội muội của nàng bị đưa tới Hắc Vu tộc.

Việc này bọn họ hoàn toàn không biết gì, đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói tới.

“Vân Thái?” Lâu Thất lẩm bẩm cái tên này.

“Ừm, cũng vì Vân Thái mà hơn hai mươi năm nay, mối quan hệ giữa Bạch Vu tộc và Hắc Vu tộc cũng đỡ căng thẳng hơn nhiều.” Vân Tinh Nhi nói tiếp, nhìn dáng vẻ của nàng ta thì hình như rất ngưỡng mộ Vân Thái.

“Vậy Vân Thái kia vẫn ở Hắc Vu tộc sao?”

“Không, nàng biết chìa khóa của Thánh Cốc đã mất tích nên những năm này đều đi khắp nơi tìm chìa khóa.” Vân Tinh Nhi nói: “Không ai biết nàng đã đi đâu…”
 

Bình luận facebook

Top Bottom