Full Đạo Mộ Bút Ký Ngoại Truyện - Hạ Tuế Thiên

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 26: Mục đích
Chú Ba thề thốt phủ nhận, còn cược rằng lần này trở về sẽ đuổi cùng giết tận lũ ốc, gì cũng không liên quan.
Chú Hai khá hoài nghi, chú Ba liền cả giận nói, lão tử cần phải nói dối sao? Anh là anh của tôi, anh có thể làm gì được tôi chứ?
Chú Hai gật đầu, tôi thấy cũng có lý, với tính cách như của chú Ba, đây lại còn là ở Trường Sa, chú cơ bản không cần lừa gạt ai cả.
“Anh còn tưởng cậu và Tào Nhị Đao Tử kia lúc đi vào có len lén lấy vật gì từ trong quan tài ra, vì thế nên lũ ốc mới tới chỗ chúng ta gây sự. Không thì cậu quay lại sớm như vậy làm gì.”
“Đầu anh bị chảy máu, anh không đi viện sao? Hay cứ để cho nó chảy?”. Chú Ba tức giận nói.
“Nếu như không phải nguyên nhân do cậu, vậy rốt cuộc là vì sao? ở trong sân chúng ta rốt cuộc có thứ gì hấp dẫn nó chứ?”. Chú Hai lẩm bẩm.
Đang nghĩ thì mưa cũng tạnh, chú Ba nói đừng nghĩ gì nữa, lão đại một mình ở đó ứng phó không xong, trước vẫn phải trở về hỗ trợ đã.
Chú Hai vẫn còn nghĩ, có điều là cũng đứng lên, chúng tôi trở lại từ đường, đập vào mắt cảnh tượng nháo nhào ầm ĩ. Chú Hai chú Ba phải đi hỗ trợ, tôi không muốn tham gia vào cái chuyện ghê tởm này nữa nên lập tức về nhà một mình.
Trong sân đã quét dọn sạch sẽ, cống thoát nước cũng mở, xem bên trong không biết bao nhiêu ốc bị nước cuốn trôi, lũ ốc bám trên người ông bác bị quét vào trong một chum nước, bên trên đè chặt một tảng đá, có người nói được hơn nửa chum. Phải đợi mưa tạnh mới xử lý được, tôi nhìn chum nước kia mà cảm giác rất khó chịu, như là nhìn qua một con ốc khổng lồ vậy, không khỏi lùi ra xa.
Trở về phòng mình, chán bằng chết, có nghĩ cũng không nghĩ được, hơn nữa luôn cảm thấy không thoải mái, cái chum kia giống như một quả bom nổ chậm, tâm thần không yên, vô cùng bức bối. Thêm vào đó giờ lại đang là mùa đông, một mình ở trong phòng cũng hơi lạnh, đơn giản là nên đi ra ngoài một lát.
Dọc đường đi dạo trong thôn, vừa đi vừa nghĩ, bất tri bất giác liền đi tới bên dòng suối.
Sau cơn mưa lớn, dòng suối chảy xiết, mực nước cao hơn nhiều, tôi giẫm lên nền đá cách xa dòng suối, nhìn những tạp vật chảy từ trên thượng du xuống, tất cả đều là cành cây và lá khô. Nước đục ngầu, tôi nhặt một tảng đá vừa ném vào trong nước vừa ngẫm tới vấn đề của chú Hai.
Kỳ thật lúc chú nói, trong lòng tôi có một đáp án, nhưng tôi không nói ra, tôi nghĩ là lúc khai quan, là ông bác họ và hai lão nhân khác cùng với tôi và lão cha tổng cộng năm người, mục đích của “nó” kia, có thể cũng là tôi. Vì nguyên nhân gì tất nhiên là chưa rõ, có thể nghĩ là vì năm người chúng tôi đã mở quan tài của bà ấy, phá vỡ sự yên tĩnh của bà ấy.
Lại nói là tôi coi như là con cháu của bà ấy, tuy rằng không cùng huyết thống, hơn nữa quá trình lại quỷ bí, nhưng tóm lại đã chôn trong phần mộ gia tộc, thì vì sao bà ấy còn có khí thế bức người như vậy, năm xưa khi bà ấy sắp chết rốt cuộc đã trải qua chuyện gì, khiến cho bà phải oán độc nhường ấy? Hoặc là chú Hai nhầm rồi, như chú Ba nói, có lẽ quan tài kia không phải dùng để chôn nữ nhân kia, mà là chôn lũ ốc?
Cân nhắc mấy vấn đề này khiến tôi cảm giác buồn cười, nhưng tử trạng của ông bác khiến người ta sợ hãi, chuyện này có liên lụy tới sinh tử, sẽ không phải là nói giỡn, tôi tự nhắc nhở bản thân, nếu có thể, tốt hơn nên sớm trở về, Hàng Châu cách nơi này xa như vậy, nó mà muốn theo tới thật, chỉ sợ phải mất mười mấy năm nữa. Có điều hiện tại bỏ trốn thì không lấy gì làm trượng nghĩa, mà cũng không cam tâm.
Mặt đất ẩm ướt, tôi đoán là mưa cũng chưa ngừng hẳn, có thể đứt quãng một hai ngày, đêm đó khỏi phải ngủ nữa, cứ nắm chắc súng chuẩn bị nghênh chiến. Nghĩ mà tôi bỗng nhiên nảy ra một chủ ý, hay là mượn lấy vài con chó?
Ông nội khi còn tại thế là một lão cẩu, con chó mà ông dạy dỗ thành thạo, hiện chú Hai đang nuôi nó ở Hàng Châu, không có mang theo, nếu không có thể bảo nó trông trong sân được. Nghĩ cũng không đúng, ốc chậm như vậy, lại gần như không tạo ra tiếng động, chắc chó cũng không phát hiện ra.
Nghĩ tới đây, tôi bỗng thấy có điểm kỳ quái, ừ, trong ý kiến vừa rồi hình như có cái gì không được thoải mái.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, liền nhận ra được phương diện nào không thoải mái, đúng rồi, ốc kia rất là chậm.
Từ chỗ tôi ở tới bên dòng suối này cự ly khoảng bao nhiêu, với tốc độ của lũ ốc, nửa buổi tối có thể đi được tới đâu? Càng nghĩ càng thấy mình sai, đứng lên bắt đầu đo đạc, phát hiện từ dòng suối này về tới chỗ tôi là hơn tám trăm thước. Tính bằng tốc độ của lũ ốc, tôi biết mã lực của ốc sên khi đạt tới cực hạn thì được tám mét một giờ, lũ ốc kia so với ốc sên thì chậm hơn. Dự là bò một thước cần tới mười phút, con mẹ nó chứ, hơn tám trăm mét cần tới tám nghìn phút, là một trăm ba mươi ba giờ mới bò tới được, với việc sáng nay nó xuất hiện trong sân nhà tôi, thì nó phải lên bờ từ năm ngày trước, con mẹ nó, năm ngày trước khả năng chưa xảy ra chuyện kinh khủng này.
Cái quái gì chứ, sao lại thế này, chẳng lẽ lúc ốc kia ăn thuốc kích thích sao?
Tôi lập tức đem suy nghĩ của mình nói qua điện thoại cho chú Hai, chú nghe một lát cũng không lấy gì làm hưng phấn, chỉ ừ một tiếng, đáp: “Chú biết rồi.”. Sau thì vội vã cúp máy, dường như bên kia có chuyện gì khó giải quyết.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 27: Giả thiết
Sau khi bọn họ trở về, tôi mới biết được là có chuyện gì xảy ra, hóa ra đúng như đã dự liệu trước, sau khi ông bác họ chết liền nổ ra phân tranh, lão cha tôi bị đánh, tới mức loạn thành một đống, thi thể của ông bác cũng bị hất cho ngã lăn. Cuối cùng người của đồn công an tới mới giải tán được cục diện, có điều là mặt mũi đều đã bị thương tích, chú Ba nói xong liền gọi người tới, nếu không thôn này chúng tôi không ở nổi nữa.
Lão cha tôi bảo quên đi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, rốt cuộc thì cũng đều là người của Ngô gia, chú Ba tức quá, bật lại cha hai câu, cha cũng cáu mà đi lên lầu.
Chú Hai lại gần như không để ý, thấy cha tôi lên lầu rồi mới đóng cửa chính lại, bảo chúng tôi vào phòng chú.
Tôi và chú Ba lấy làm lạ, cũng theo vào hỏi chú để làm gì, chú lấy trong túi ra một thứ: “Hai người xem vật này đi.”
“Đây là cái gì?”
“Anh thấy nó trong mép tay áo ông bác, lúc mấy người đang đánh nhau.”. Chú Hai nói.
Đặt lên trên bàn, tôi liền thấy đây là một cái chìa khóa thời xưa, nhìn quen mắt.
“Đây chẳng phải là chìa khóa hộp gia phả trong phòng của ông ta sao, hôm qua chúng ta thấy qua ở nhà ông ta rồi mà.”. Chú Ba nói. “vậy là ý gì?”
“Ông bác trước khi chết có nói cho chúng ta, xem ra ông ấy muốn cho chúng ta xem lại gia phả.”. Chú Hai nói, “trước khi chết ông ấy đã nghĩ tới điều gì?”
Đây là một biến hóa bất ngờ, chú Ba mắng sao anh trên đường không nói sớm? Làm từ trước có phải tiện hơn không, giờ sợ rằng đã phiền toái.
Gia phả tôi đã từng nhìn qua, có điều nội dung bên trong thực sự xem không hiểu, cho nên không có ấn tượng gì, hiện ông bác đã chết, vì người ta sợ trộm đồ nên đã cho người trông chừng, vừa rồi đánh nhau một hồi, chúng tôi muốn qua nhà ông bác giờ khả năng không thể được nữa.
“Có tiền có thể sai quỷ khiến ma, Ngô Tam Tỉnh cậu không đến mức giận mờ mắt chứ.”. Chú Hai nói.
Chú Ba gật đầu, đúng, lập tức gọi Nhất Đẳng đứng ở ngoài cửa, là thủ hạ đang chuẩn bị gác đêm tối nay, rỉ tai nói với hắn điều gì đó, đám kia lập tức rời đi, tôi có hỏi chú Ba sắp xếp thế nào. Chú bảo trẻ con không cần biết, dù sao thì đêm nay chúng ta cứ tin là lấy được đồ là được.
Biện pháp của chú Ba tôi nghĩ chắc cũng là thủ đoạn, không biết cũng thế thôi, tránh cho gánh nặng tâm lý, quay đầu tôi liền hỏi chú Hai, xem chú thấy lời tôi nói qua điện thoại kia thế nào? Chú Hai lại ra hiệu không cần phải nói, bảo tôi đừng hỏi nữa.
Trong lòng tôi buồn bực, cảm giác chú Hai thần bí như vậy, nhưng nhìn vẻ mặt chú, thấy không thể truy hỏi được, đành phải thôi.
Rất nhanh sau đó thủ hạ của chú Ba đã trở về, cùng chú Ba thì thào một lúc, chú Ba nói được rồi, chúng tôi đi ăn cơm tối, ở nhà chờ tới 12 giờ đêm, liền bật đèn pin xuất phát.
Buổi tối đèn đường trong làng rất ít, có vài chỗ tối tăm mù mịt, không có lấy một ánh sáng nào, dân quê ngủ sớm, lúc đó đã không còn tiếng gì cả, chỉ thấy thi thoảng có con chó sủa, tôi đi đêm trong thôn như này không nhiều lắm, liền theo bước chú Ba, đi đại khái hai mươi phút, chú Ba dừng lại, cùng chú Hai gật gật đầu, chú Hai liền bảo tôi không được nói gì, tắt đèn pin đi.
Trong lòng tôi lấy làm lạ, sau khi tắt đèn pin, mắt phải mất một lúc mới thích ứng được với bóng tối xung quanh, chỉ thấy chú Hai chú Ba bước chân rất khẽ, vòng qua một chỗ ngoặt, tôi thình lình phát hiện chúng tôi đã trở lại, phía trước là sân nhà mình.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 28: Con mồi
Chú Ba lôi tôi thụp xuống chỗ sáng của tường sân, ba người ngồi dựa vào tường, tôi vẫn còn chưa hiểu đây là chuyện gì.
Rõ ràng là chú Ba và chú Hai đã có kế hoạch khác, mục đích của bọn họ đi ra đây không phải là để trộm gia phả. Đương nhiên tôi không biết ý định của bọn họ, nhìn tình thế này rõ ràng là một kiểu mai phục. Tôi ngưng thần tĩnh khí, phối hợp với bọn họ.
Đây là nửa đêm trong tiết trời đông, tuy rằng thời tiết chưa tới mức lạnh cóng nhất, nhưng sau một trận mưa mà phải ra ngoài vào ban đêm, thật sự đó là một chuyện cực kỳ tra tấn con người ta, hàm răng tôi rất nhanh liền đông cứng lại, cả người co quắp, nghĩ tới nhiệt độ cơ thể mình đang theo cổ áo mà bị gió cuốn đi.
Chờ như thế cho tới sau nửa đêm, tôi gần như đã đông cứng hoàn toàn tới tê rần đi, bỗng chúng tôi chợt nghe thấy trong sân có động, chú Ba và chú Hai như ngồi vào vị trí, thanh âm vừa vang lên liền giật mình, rõ ràng là cũng bị lạnh quá, chúng tôi chậm rãi đứng lên, từ từ qua tường sân mà vào, liền thấy tảng đá đè lên miệng chum đột nhiên động đậy.
Mở mắt ra, thần kinh mới làm việc trôi chảy được, nhìn kỹ lại liền phát hiện không phải là tảng đá kia động mà là miệng chum bị người ta đẩy lên. Tiếp theo, tảng đá lăn sang một bên, miệng chum hé ra một khe hở, một người từ trong chum bò ra, nhìn xung quanh sau đó đi vào trong nhà.
“Hóa ra là ở đây!”. Chú Hai nhẹ giọng nói.
“Đi!”. Chú Ba vung tay lên, đứng dậy: “thằng cháu quỷ này đã hiện hình.”
Tôi theo đuôi, bất đắc dĩ chân đã bị đông cứng, lập cập hai cái mới đuổi kịp.
Vừa đi, chú Ba vừa châm thuốc, xem ra rất thản nhiên, đi qua chỗ chất đống tạp vật, chú kéo từ trong ra một cái túi, không biết chú giấu nó từ lúc nào, trong túi là khẩu súng săn buổi sáng, răng rắc lên đạn.
“Ai vậy?”. Tôi hỏi.
“Là lệ quỷ chứ ai “. Chú Hai cười nhạt.
“Là người đúng không?”
“Trong trời đất này, con người còn ác hơn quỷ.”. Chú Hai đáp. Đang nói bỗng trong phòng truyền lên tiếng hét thảm, lòng tôi liền trở nên bất an: “Cha cháu còn trên lầu!”. Nói rồi tôi lao lên.
Chú Hai liền ngăn cản tôi, bảo: “Yên tâm, đã có chuẩn bị rồi.”. Chú Ba phá cửa bước vào, chúng tôi nhanh chóng lên lầu hai, thấy cửa phòng lão cha đã mở, bên trong một mảnh hỗn độn, một người bị một người cao to bẻ oặt trên mặt đất, miệng kêu quang quác.
“Đại Khuê, kéo hắn lên xem.”. Chú Ba nói, người vạm vỡ kia lập tức vặn chặt hai tay, kéo nửa người kẻ kia từ dưới sàn lên, sau đó chặn ở cổ hắn.
Tôi liền thấy kia là khuôn mặt mấy ngày nay đều nhìn tới, Tào Nhị Đao Tử!
“Quả nhiên là mày, con mẹ nó!”. Chú Ba nhếch miệng cười âm hiểm: “cũng coi như là bị lão tử bắt rồi.”
Tào Nhị Đao Tử vẻ mặt kinh ngạc, rõ ràng là không hiểu được có chuyện gì xảy ra, tôi tìm không thấy lão cha đâu liền sốt ruột, hỏi: “Cha cháu đâu?”
“Ở trong từ đường chuẩn bị rồi.”. Chú Hai đáp. Quay đầu lại hỏi Đại Khuê, “ngươi có lấy được gì không?”
“Lấy được hết ở đây.”. Đại Khuê gật đầu: “người này xuống tay rất tàn nhẫn, thiếu chút nữa thì ông ấy đã chết rồi.”
Chú Ba ngồi xuống, trước mặt Tào Nhị Đao Tử, nói: “Con mẹ nó mày không nghĩ tới sao.”
“Chó má! Mày không phải đang ở trong nhà của của lão bác già gặp người của tao sao?”. Tào Nhị Đao Tử kinh ngạc nói.
“Mắt nào của mày thấy tao gặp chúng chứ?”. Chú Ba đáp.
Tôi nghe đoạn đối thoại mà chả hiểu gì, vừa lúc Tào Nhị Đao Tử cũng bị kéo đi, tôi liền hỏi chú Hai đây rốt cuộc là chuyện gì. Chú Hai cười ha hả, đáp: “Chú chẳng đã nói với mày rồi sao, chú không tin quỷ thần gì cả, trên đời này, chỉ có lòng người là đáng sợ nhất thôi.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 29: Chân tướng
Ngồi trên xe về Hàng Châu, chú Hai mới đem mọi sự trải qua nói lại một lượt cho tôi nghe.
Hóa ra là từ lúc chú nhìn đến lũ ốc bám lên cửa sổ phòng tôi, chú đã biết chuyện này khẳng định là do người làm.
“Chuyện này thực ra rất đơn giản, với tốc độ bò của lũ ốc, cho dù có là bố mẹ của lệ quỷ thì mày có thể thấy đây là chuyện gì? Một đống ốc bám vào vừa không thể thịt mày lại cũng không kéo mày đi được, hơn nữa cho dù mày có đứng cách chúng nó một thước, nó muốn hại mày cũng phải nỗ lực mười mấy phút đồng hồ mới có thể tới bên cạnh mày được. Chú là người nghiên cứu phong thủy, chú biết nhiều trò bịp bợm, nên không hề tin vào chuyện này. Lúc đó chú khẳng định đây là có người đang giở trò quỷ.”. Chú Hai lấy điện thoại vừa xem cổ phiếu vừa nói: “Có điều là, lúc đó chú không xác định được là ai, không phải chỉ là để dọa người, chú nghĩ hắn làm vậy chắc có lý do.”
Chú dừng một chút, lại tiếp tục nói: “Lúc đó tâm trí chú tập trung vào việc quan sát trên thân quan tài, quan tài có ốc sống, phóng sinh, sau đó trong nước xuất hiện hình ảnh ma quỷ, chú cảm giác người giở trò này hẳn có liên quan tới quan tài kia. Thế nhưng trong quan tài không có gì cả, chú không nghĩ ra hắn đang muốn làm gì.”. Chú Hai quay đầu nhìn tôi: “A Tà, chú Hai tặng mày một câu vàng ngọc, là chú Hai mày qua nhiều năm tâm đắc rút ra, mọi sự đều có động cơ, phía sau chuyện gì cũng luôn có động cơ dù lớn hay nhỏ, vì vậy mà trước tiên phải làm cho nó rõ ràng nhất.”
“Đây là điều tâm đắc nhất của nhà chứng khoán sao.”. Tôi nhạo lại.
“Cũng đúng, khởi khởi lạc lạc, nhà cái làm việc gì luôn luôn có nguyên nhân.”. Chú Hai đáp, tự nhiên nhìn vào bàn tay: “cho nên lúc trước chú tới Triệu Sơn Độ, biết rõ ràng lai lịch quan tài kia, chỉ có điều hỏi lại thì phát hiện đó là tin đồn vô căn cứ, cũng không có giá trị gì, chú liền hiểu ra rằng, có lẽ mục đích không phải quan tài này, có thể là chỉ trên danh nghĩa, muốn mượn nó để thực hiện kế hoạch của mình. Quả nhiên, sau khi chúng ta trở về, ông bác họ liền chết, hơn nữa lại chết theo kiểu như vậy. Chú lập tức hiểu ra, đây mới là mục đích của đối phương.”
“Vì sao vậy? Đó là ý gì?”
“Người nhà họ Ngô tất nhiên đều trong nghề, giống như chú Ba mày, bao nhiêu thứ thần thần quỷ quỷ gì đấy đều có chút tin tưởng, nếu như chỉ có việc ông bác ngã vào trong khe suối chết, dĩ nhiên chúng ta đều biết tửu lượng của ông ấy, hẳn là nghĩ ngay tới có người hại chết, nhưng nếu là bằng cách quỷ dị như vậy chuyện sẽ thay đổi thành vô cùng tối nghĩa. Người bên này không đàng hoàng, liền có thể tự nhiên bị nghi ngờ, hơn nữa có thể trực tiếp hướng mũi nhọn sang chúng ta. Lúc này chú mới tự hỏi động cơ thứ hai của người này, hắn vì sao muốn hại ông bác chứ?
Ông bác không có con trai chỉ có năm người con gái, lại chẳng có gia sản gì, cũng không có ai đặc biệt thâm thù, khả năng duy nhất khiến cho người khác ghen ghét chính là địa vị của ông. Đây là điểm phức tạp nhất, vì cho dù là địa vị của ông thì cũng không có gì hấp dẫn người khác cả. Vì suy nghĩ rõ ràng này, chú đã lãng phí rất nhiều thời gian nhưng không có kết quả.
Cuối cùng chú không thể không buông xuôi suy nghĩ về điều này, ngược lại liền cân nhắc sang một vấn đề khác, chính là ai là kẻ không chỉ mâu thuẫn với ông bác, mà còn muốn đối phó với chúng ta nữa? Chú và chú Ba suy nghĩ, liền nghĩ ngay ra một người, là Tào Nhị Đao Tử. Sau đó chú len lén cầm theo một phần gia phả sao chép, liền phát hiện, Tào Nhị Đao Tử kia và lão cha mày là cùng vai vế, hay nếu như lão cha mày không làm trưởng họ, thì ở tuổi của mày chưa tới, hắn tất nhiên lên nắm quyền. Chú thấy điều này, đột nhiên liền ý thức ra là nếu quả thực là do Tào Nhị Đao Tử làm, chỉ sợ hắn một mình không dám liều, có thể là có đông người.
Chỉ có điều lão cha mày và ông bác họ khác nhau, lão Tam ở dưới lầu, chú thì luôn dậy sớm, hắn căn bản không có thời gian hạ thủ, để xác định rốt cuộc có phải là hắn không, chú liền sắp xếp cho hắn một cơ hội. Giả như muốn đi trộm gia phả, đánh tiếng cho tay chân ngầm của lão Tam bên kia, hắn chắc chắn sẽ nghĩ rằng đó là một cơ hội tốt, nhất định sẽ tìm người mai phục chúng ta, để tự mình tới giết lão cha mày.”
Tôi nghĩ tới ngay đối thoại lúc đó, “Vậy không ai tới lấy gia phả, chẳng phải sẽ bị phát hiện sao?”
Chú Ba đáp: “Vì chú Ba mày gọi tới là Phan Tử và Đại Khuê, mang theo người nào có mặt giống giống, tới lấy gia phả chính là Phan Tử, đám trẻ ranh xấu xa kia mà đòi đánh lại Phan Tử sao, bị một trận như vậy, bảo bọn chúng làm gì bọn chúng cũng làm. Bên này Đại Khuê mai phục trong phòng lão cha mày, chờ Tào Nhị Đao Tử.”
Tôi nghe hơi có chút cảm giác, “Nói vậy việc này đều là Tào Nhị Đao Tử muốn giết cha cháu và ông bác họ sao? Chỉ vì vị trí trưởng họ kia?”
Chú Ba gật đầu cười nói: “Chính thế.”. Chú Hai tắt di động lại thêm vào: “Cũng không phải ~”
“Ây, cái gì không phải?”. Chú Ba buồn bực, “vậy hắn muốn làm gì?”
“Tới giờ mới xong, chú nói mấy điều này, chuyện kia chỉ là một góc của băng chìm thôi, nói như là những gì chúng ta thấy, chỉ là mặt ngoài của toàn cuộc.”. Chú Hai nói.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 30: Bí mật
Chú Ba sắc mặt hơi biến, chú Hai liền xoa xoa huyệt thái dương nói: “Tào Nhị Đao Tử vì sao tới giờ một chút quấy nhiễu cũng không động tới vị trí trưởng họ? Trong quan tài kia ốc vì sao trăm năm bất tử? Còn nữa, vì sao ông già trăm tuổi kia có thể dễ dàng nhớ lại chuyện từ sáu mươi năm về trước? Chú vẫn còn rất nhiều chuyện không rõ ràng.”
Tôi nghe ngữ khí chú Hai có biến, hơi chút buồn bực, thấy chú nhìn liếc về phía chú Ba: “Có vài người luôn luôn cho rằng đầu óc của mình linh hoạt hơn người, không biết, đứa thứ hai luôn luôn giỏi hơn so với đứa thứ ba một chút, cậu nói xem vậy có đúng không, lão Tam?”
Tôi lập tức thấy chú Ba toát mồ hôi lạnh. Sắc mặt biến đen không nói lời nào. Trên người chú Hai có một áp lực bách thấu kỳ quái.
Trầm mặc một lúc lâu, chú Hai mới nói: “Giờ chú mới phỏng đoán ra rằng, không biết có đúng hay không. Mấy người nghe thử xem một chút.”
Dừng giây lát, chú mới tiếp: “Trong lúc khai mộ tổ tiên, có một tên hậu nhân phát hiện trong mộ tổ có hơn một cỗ quan tài, trời sinh hắn có tính mẫn cảm, lập tức liền ý thức được trong quan tài này có thể là đồ quý của lão tổ tông, nhưng bốn phía đều là người trong nhà, hắn không thể chiếm đoạt công khai được, hơn nữa hắn biết một khi khai quan, mấy thứ này tất nhiên sẽ được chia cho người khác, tên hậu nhân này ngày thường trời sinh tính kiêu hùng, cũng không nể nang gì, trong mười mấy phút đồng hồ, hắn đã nghĩ ra một biện pháp, hắn báo cho hai tên thủ hạ thân tín nhất ở trong gian phòng hoang sau từ đường, nâng cỗ quan tài vô chủ kia ra, đường về thôn lúc đó không có đèn đóm gì, đem quan tài chứa đồ của tổ tiên và quan tài cổ kia tráo đổi với nhau.
Vì để cho phu hòm không phát hiện ra trọng lượng quan tài có biến hóa, thủ hạ của hắn từ trong khe suối đã đổ vào bên trong quan rất nhiều bùn nước, nhưng trong lúc vội vàng liền xảy ra sai phạm, nước vào nhiều quá, còn đem theo cả ốc từ ngoài chui vào. ốc bị quấy nhiễu, đều từ tình trạng ngủ đông tỉnh lại, mà vì khiên quan lúc trời tối, nên tới từ đường vẫn không ai phát hiện quan tài này không phải là từ trong phần mộ tổ tiên lấy ra.
Hắn vốn cho rằng việc này không có sơ hở, không ngờ là về sau có phát sinh nhiều chuyện kỳ quái, đến khi hắn nghe tin chúng ta muốn đi hỏi chuyện cũ ở chỗ Từ A Cầm, hắn biết kỳ thực quan tài trong phần mộ kia cất giấu của nả, nếu như Từ A Cầm biết chuyện này, tất sẽ nói cho chúng ta biết, như vậy chuyện quan tài bị đánh tráo sẽ bại lộ. Vì thế hắn suốt đêm đi tới nhà Từ A Cầm, dùng tiền mua chuộc cụ già, khiến cụ làm theo kịch bản của hắn. Chú nghĩ trí nhớ của cụ già kia để mà nhớ được nhiều thứ như vậy hẳn không dễ dàng gì, vì thế cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải để một thủ hạ giả trang thành Từ A Cầm, đáng tiếc là hóa trang già quá rồi, nhìn thực sự không được thoải mái lắm.
Có điều là, cho dù chuyện này có thế nào thì cũng không thể giấu diếm được, hắn cũng không biết, ở phía sau vẫn có người cũng như hắn, là Tào Nhị Đao Tử, người này giống tính hắn, Tào Nhị Đao Tử biết chắc trong quan tài này có bảo bối, nhưng Ngô Tà cùng lão đại chúng ta và ba lão nhân lại là người khai quan, cuối cùng nói đó là một quan tài đầy ốc, hắn làm sao tin được? Tào Nhị Đao Tử cho rằng đây chắc chắn là ông bác cùng chúng ta bày mưu tính kế, vì thế trong lòng oán hận, cùng lúc hắn muốn tìm quan tài thật, cùng lúc hắn muốn giết người trả thù. Vì thế liền sinh ra nhiều chuyện như vậy. Vừa lúc đem đại án lần này ém đi.
Hơn nữa chú lại bị ghi chép trên gia phả kia làm cho mê hoặc, nên đã phán đoán sai lầm, kết quả sự tình quả nhiên bị xem nhẹ.
Nhưng tên hậu nhân tính toán xảo quyệt này, lại phạm phải một sai lầm cực lớn sau cùng, có thể khiến chú một chút liền nhận ra chuyện này còn có gian dối.”
Nói xong chú Hai lại thở dài, hỏi: “Lão Tam, anh nói chắc phần lớn đều đúng phải không?”
Chú Ba không đáp lời, chỉ trầm mặc rất lâu, sau mới thở dài đáp: “Lão tử còn tưởng rằng lần này thực sự đã lừa được anh, sơ hở chỗ nào chứ?”
“Đó là tốc độ, hai thủ hạ của cậu xuất hiện quá nhanh, trừ phi bọn họ có cánh, nếu không hai tên đó tuyệt đối sẽ không thể trong một buổi chiều mà có trong sắp đặt của anh được. Điều này chứng tỏ, hai tên đó phải ở quanh đây.”. Chú Hai nói.
Chú Ba ngoác miệng, tôi liền tức giận chất vấn chú: “Chú thực sự làm chuyện thất đức đó sao? Trong quan tài kia chứa vật gì vậy?”
Chú Ba cười khổ: “Ai da, nếu thật có gì đó, chú cũng sẽ không buồn bực như thế, chú Ba mày cũng trong sạch, trong quan tài kia chỉ có vải vụn, từng đó còn khiến chú mày phải chạy ngược chạy xuôi suốt đêm bày cuộc, báo ứng, mấy người cũng không cần chửi thêm nữa.”
“Thật sao?”
“Thật, lão tử thừa nhận cả rồi, lừa mày làm gì chứ?”. Chú Ba mắng.
Tôi liền kỳ quái hỏi chú Hai: “Điều này cũng không đúng, vì sao lại đi chôn một quan tài không trong mộ tổ chứ?”
Chú Hai nhận một tin nhắn, nói: “Đương nhiên không có chuyện đó, quan tài kia nặng như vậy, chú đoán quan tài chắc chắn được nẹp chặt, là từ thời nhà Thanh, lúc đó rất hỗn loạn, hẳn là bên trong có chứa vàng thỏi.”. Chú Hai nói xong liền đưa tin nhắn cho tôi xem, tôi nhìn thấy là tin nhắn hình của lão cha tôi, ông vừa mới ở mấy nhà các bác trong thôn về.
Trong tin nhắn hình là nhà tranh phía sau từ đường, bên trong đã phá quan tài ra, ván quan cũng bị đập nát, còn có một khối kim loại rơi dưới đất. Chú Ba giật mạnh lấy, hai mắt hướng thẳng, lập tức nhảy dựng lên, nói với tôi:
“Mau cho xe trở về!”
Chú Hai cầm lại điện thoại, hít một hơi lẩm bẩm: “Cuối cùng thì tết âm lịch năm nay có thể qua tốt đẹp rồi.”
 

Bình luận facebook

Top Bottom