Full Đạo Mộ Bút Ký Ngoại Truyện - Hạ Tuế Thiên

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 21: Gia phả
Trở lại thôn, nghi thức đã hoàn thành, cỗ đậu hũ (cỗ chay á mọi người ) vẫn chưa giải tán, lão cha tôi và ông bác họ đang tiếp tục xử lý nốt mọi sự, chỉ có điều là cái chuyện quan trọng nhất kia, rốt cuộc cũng hoàn thành rồi. Còn lại vài bàn, phần lớn đều là đạo sĩ và gánh hát, khách tới ăn có yêu cầu bọn họ hát cho vui, giờ tới phiên bọn họ ăn cơm. Lão cha vẻ mặt uể oải, nhưng tinh thần vẫn còn tạm được, ông đang bồi mấy người bên gánh hát uống rượu, cũng không quan tâm tới bọn người chúng tôi, chỉ có ông bác họ thấy người vừa về liền ra đón, hỏi chúng tôi chuyện tiến triển sao rồi.

Chú Ba đem chuyện vừa rồi kể qua một lượt, ông bác họ cũng không phải hiểu hết được, chú Hai mới bảo ông cho xem gia phả, xong thì chú sẽ kể lại kỹ càng cho.

Gia phả có hai bản, một quyển là sao chép lại, ở trong nhà người thân chúng tôi, bản gốc vẫn để ở chỗ nhà nước, ông bác họ cáo từ mấy người trong bàn ăn kia rồi bảo chúng tôi đi theo.

Gia phả để trong rương Đàn Mộc dưới phòng ngủ của ông bác, khóa chặt lắm, đối với ông bác họ mà nói, thứ này tượng trưng cho địa vị của ông. Ghi chép trong gia phả cũ vô cùng đặc biệt, chúng tôi lật không ra, liền nhờ ông bác giúp chúng tôi giở, rất nhanh liền tới chi nhà chúng tôi.

Ngô gia lão thái gia (cụ ông), phần mộ tổ tiên là trong quan tài thứ nhất, chi trưởng của gia phả là từ trưởng tử, có điều là các nhánh khác lại không được như thế, phải tra một mạch mới có thể thấy được. Sau khi thấy rồi, trên cơ bản đều là từ Ngô gia lão thái gia mà tra xuống. Tôi thấy Ngô lão thái gia hiệu là “Tổ Nghĩa Công”, trưởng tử ở trên thì hiệu là “Thiện Thành Công”, dưới chữ Thiện Thành Công còn ghi một hàng nhỏ: Tỷ Hà có trưởng tử Vạn Cơ, con thứ Vạn Bá, con trai thứ ba Vạn Cùng.

Cũng chính là Ngô gia lão đại mà Từ A Cầm nhắc tới, hay còn là Thiện Thành Công, vợ của Thiện Thành Công là Hà thị, mà Thiện Thành Công lại có ba người con trai, trưởng tử là Ngô Vạn Cơ, con thứ là Ngô Vạn Bá, con trai thứ ba là Ngô Vạn Cùng.

Trong gia phả của Trung Quốc không có tên nữ nhân, vì vậy không biết vợ cả của Thiện Thành Công là bà nào, có điều là ở phía sau, có một chút ghi chép sơ lược về thành tích của họ, đại khái một tờ gì đấy, đơn giản là giới thiệu công trạng của người kia cùng với chuyện cưới xin, và chuyện sống chết. Chú Hai lật qua, tra thẳng tới Thiện Thành Công, chú nói Thiện Thành Công là người thứ hai trong chi nhà chúng ta, như vậy gia phả nhất định là ông ta sửa, tất nhiên cũng sẽ có tóm tắt sơ lược.

Vừa mở ra xem, quả nhiên là có, Thiện Thành Công cũng chính là Ngô gia A Đại đứng ra sửa phần mộ tổ tiên, có hai người vợ và ba người con trai. Chú Hai nhìn thật cẩn thận tên vợ của ông ta, thốt lên:

“Có”

Chúng tôi tới hỏi chuyện gì vậy, chú bảo mọi người nhìn xem, hai bà vợ này, người thứ nhất tên An thị, người thứ hai gọi là Hà thị. Sau đó lật về xem gia phả, ba con trai Thiện Thành Công tất cả đều là do Hà thị sinh ra.

Tôi nói, vậy thì bà cả không có sinh con, bà cả là vô sinh. Điều này cũng thực bình thường mà, lúc đó đâu đã có viện phụ sản Maria trị liệu các bệnh hiếm muộn chứ.

Chú Hai lại bảo ông bác đem danh sách ghi chép phần mộ tổ tiên ra, từ tốn giải thích: “Nhưng mọi người xem, trong phần mộ tổ tiên cùng với các quan tài hợp táng, không phải An thị mà là Hà thị. Kể cả có là vô sinh thì cũng không thể để vợ lẽ lên hạ táng thành bà cả được. Nhìn lại nữa, trong đây cũng có sơ lược về cuộc đời của Hà thị, bà ta là con gái thứ tư của Hà gia, chết lúc nào cũng được viết lại, nhưng bà cả là An thị, tại sao lại không thấy ghi chép gì. Trong xã hội phong kiến, tình hình như này không thể xảy ra được, nếu là Hà thị ỷ vào con trai mà ngang ngược, Ngô gia còn có trưởng tộc, không đời nào để cho bà ta làm chuyện phá lệ như vậy được, nếu bà ta phạm phải gia quy còn có thể bị trầm gian (cho cạo đầu bôi vôi thả bè trôi sông ) nữa. Thế nhưng chuyện này lại xảy ra, mọi người không thấy kỳ quái sao? Bà cả là An thị, hình như là một người tàng hình vậy, vô cùng thần bí.”. Nói hay như tiên sinh dạy học vậy

Tôi nghe mà một chút khái niệm cũng không rút ra được, nghe tới mức to đầu, liền bảo chú ngừng lại, “Chú Hai chú nói đơn giản chút đi.”

Chú Hai cầm một cây bút, ở mặt sau danh sách quan tài viết, vừa viết vừa nói: “Không biết mọi người có xem qua “lục mệnh thông hối” chưa, bên trong có một điển cố rằng, vào thời cổ đại còn có cách gọi khác. Trong đó có một câu như sau: an hài âm thị ám, ám tức là không có ánh sáng, không có ánh sáng nói cách khác chính là không minh bạch. An thị, hay còn gọi là người vô danh. Còn có người từng viết lại một câu thơ, là “khả liên mông thành giai An thị, sinh nhân hà tu hoài đông thổ.”

(Đáng thương mê muội trong thành toàn người họ An, sinh ra không phải nghi ngờ đất trời đông)

Tôi hơi hiểu được ý tứ của chú, nhưng không tin là chú lại có ý này, ông bác họ và chú Ba vẫn chưa vỡ ra được, tôi liền nói: “Chú Hai, chẳng lẽ ý chú là bà cả họ An, không có tên? Sau đó, quan tài vô danh thừa ra kia chính là của bà cả họ An đó?”

Chú Hai gật đầu, ông bác họ liền hỏi: “Nhưng nữ thi trong quan tài, không giống như cách chôn cất bà cả chút nào.”

Chú Hai nói mọi người phải nghe tôi nói hết đã, lại lật ra gia phả, tiếp lời: “Vào năm đó, làm sao có thể cho phép lấy một người phụ nữ không tên làm bà cả được chứ? Người phụ nữ họ An này sống, tương đối quỷ dị.”

“Anh đừng quả quyết như thế, có thể nào là bà cả có tính đặc biệt khiêm tốn, bà ấy họ An thì không thể sinh con được sao?” chú Ba nói, “anh cũng chỉ là đoán mò, hơn nữa anh sao lại nghĩ ra cái phương diện này chứ? Tôi cũng nghe lão già kia nói, cơ bản là nghĩ không nổi được điều vừa rồi đâu.”

Tôi cũng lấy làm lạ, chú Hai đã quá mức phóng đại rồi.

Chú Hai nói: “Đương nhiên là có lý do rồi, là anh chú ý tới những lời cuối cùng của ông ta kia.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 22: Họ An
Chú Hai tựa vào sau ghế, một bên lật gia phả, một bên chậm rãi nói với chúng tôi: “Từ A Cầm nói, phần mộ tổ tiên nhà chúng ta lúc đó có đào ở chỗ giếng cổ, cuối cùng thì Thiện Thành Công cũng không hề đổi sang nơi khác, vẫn cho chôn tại vị trí đó. Hơn nữa chuyện cuối cùng này, có sự xuất hiện một một thầy địa lý cao tay nữa, về điểm này có chỗ không sao giải thích được. Nếu chỗ đó phong thủy thực bình thường, lại đào ra một xác chết, đó là nơi âm sát, vì sao Thiện Thành Công còn kiên trì ở lại mà không di dời vị trí mộ tổ tiên?”

“Thôn dân tung tin vịt về giếng thần này nọ hẳn không phải là vô căn cứ, Mạo Sa Tỉnh giống như là nói về một vùng ruộng cạn, làng cũ của chúng ta ngoại trừ có tiếng là thôn hạn hán, còn là nơi mất mùa nghiêm trọng nhất vùng, theo như cách nói của bọn họ, phần mộ tổ tiên chúng ta xây ở nơi như này không chết khô thì mới là lạ. Vì thế mà nơi chôn cất kia nhất định là một chỗ tốt, Thiện Thành Công nếu không vì có lợi mới kiên trì, thì chuyện hẳn là ngược lại, ông ấy bị ép buộc.”

“Bị ép?”

“Đúng, đem mộ tổ tiên xây ở nơi như vậy, là chuyện bất đắc dĩ mà thôi, điều này tất nhiên có liên quan tới tờ giấy Độc Nhãn Trầm đưa cho, mà anh nghĩ vấn đề bất đắc dĩ ở chỗ, chính là trong giếng cổ lại đào ra được cái xác chết kia.”

Ông bác họ nghe, rít một hơi thuốc lào, nói: “Vậy –“, đang định nói gì lại thôi.

“Đối với chuyện này cháu cơ bản có thể xác định được, cho nên cháu mới bắt đầu lo lắng, dưới nhân tố ấy, tình huống có thể xảy ra nhất là gì, nghĩ tới nghĩ lui, cháu liền hiểu ra, cái nữ thi bị đám ốc bám vào kia là một ấm thi (thi thể chôn lâu rồi), mà lúc trước khi đào ra, tảng đá có khắc chữ chắn miệng giếng rõ ràng là dùng để phong bế nó lại, như vậy khối ấm thi này khả năng có vấn đề gì đó, khiến cho phải để ở bên trong. Mà nơi đây mấy đời trước đều có làn gió trộm mộ phát triển–”

Nghe tới đó, tôi bỗng hiểu ra, “Chú muốn nói là, Độc Nhãn Trầm cho rằng, khối xác cổ này không phải là bị hại chết, mà là–”

“Cả người xích lõa, không có bất kỳ món đồ trang sức hay ngọc ngà nào, rõ ràng là bị trộm lấy đi tất cả mọi thứ, sau đó ném vào trong giếng, hơn nữa bên ngoài còn có những hài cốt khác nữa, cái giếng kia khả năng chính là nơi thổ phu tử hủy thi. Hơn nữa, bọn họ có thể còn trộm cả đồ tươi sống, hay đúng ra là trộm của những người mới hạ táng.”

Tôi lập tức gật đầu đồng ý, “Sâu sắc quá.”

“Khối nữ thi này cả người phát màu xanh biếc, chết mà không cứng, nghi là có khi xác chết vùng dậy, chỉ sợ chôn cất một thời gian sẽ bò ra hại người”, chú Hai tiếp: “ngay lúc đó thổ phu tử khả năng cũng nghĩ như vậy, cho nên vội vàng ném xuống giếng, dùng tảng đá thật to trấn miệng giếng rồi viết lên đó vài dòng cảnh cáo, giếng này bên trong chứa rất nhiều thi thể rữa nát, khiến cho lũ ốc ăn xác sinh sôi nảy nở, số lượng vô cùng nhiều, vì thế chúng tranh đoạt xác mới, kết quả bị thi độc làm cho chết, bao trùm ở bên ngoài thi thể, hình thành một quan tài kín, vì vậy mà khối nữ thi được bảo tồn nguyên vẹn – đương nhiên là đây cũng chỉ coi như phỏng đoán thôi.”. Chú Hai nói vòng vo một hồi, “khảo cổ có vô vàn cách tiếp cận chân tướng, nhưng vĩnh viễn vẫn chỉ là suy đoán mà thôi.”

“Mày nói tiếp đi”. Ông bác họ gật đầu nói.

“Sau đó là tới vấn đề này, Thiện Thành Công phá cái giếng cổ ra, đào được xác chết kia đặt vào trong từ đường, nếu là người chết bình thường, có thể chỉ cần thiêu đi là hết, mồ mả là điềm xấu, ngược lại một điểm đó là vì sao lúc ấy bọn họ lại mời thầy địa lý, cháu nghĩ tất nhiên là cái xác chết kia cũng có xảy ra biến hóa không thể tưởng tượng được, khiến cho Thiện Thành Công khủng hoảng. Nghĩ tới đây, cháu liền phát hiện chiều hướng này có thể theo được.”. Chú Hai xoa xoa huyệt thái dương: “Thầy địa lý thời bấy giờ chủ yếu đều là thần côn (người làm mấy nghề liên quan tới ma chay thì phải ), tất nhiên sẽ nhân cơ hội này muốn kiếm tiền, vì vậy mà cũng sẽ viện ra những lời quỷ dị mà nói dối.”

“Từ A Cầm nói thầy địa lý kia không đòi tiền mà.”

“Tập tục thời đó, mời thầy địa lý không phải trả thù lao, mà là tặng đồ, hiện còn rất nhiều thầy tướng số vẫn làm như vậy, nói không lấy tiền, nếu ngài thành tâm muốn cảm tạ ta, vậy ta sẽ lấy một món đồ bằng giá của ngài, ngài “đưa” nó cho ta. Lão cha mày lần trước cũng chính là bị người ta lừa mất một món như vậy, vì thế mà nói gì thì nói thầy địa lý sẽ không lỗ chút nào, tất nhiên là được tiền thì vẫn tốt hơn.”. Chú Hai nói: “Vì vậy chú lo lắng, thầy địa lý đã xúi dại, chú ngẫm lại những trò mà mấy thần côn kia thường làm, thì tìm ra một cách nghe tương đối rợn người.”

“Là cách gì? Lão Nhị anh nói thẳng ra được chưa? Con mịa nó, anh nói tốc độ như thái lão nhị kể truyện trong quán trà ấy vậy.”. Chú Ba nói.

“Là âm hôn.”

“Âm hôn?”

“Đúng, lấy chồng cho ma, thầy địa lý kia khẳng định là đã nói như này: Thiện Thành Công quấy nhiễu quỷ thi, khối nữ thi này xuất hiện dị trạng, tất nhiên là đã thành lệ quỷ, muốn bảo vệ gia đình bình an, chỉ có thể cưới khối nữ thi này, để cho cô ta một suất trong mộ phần, không thì toàn bộ thôn này sẽ có tai ương. Vì vậy dưới áp lực của một tộc trưởng, Thiện Thành Công mới bất đắc dĩ sửa lại phần mộ tổ tiên ngay tại chỗ cũ.”

Tôi toát một thân mồ hôi lạnh, cảm giác có điểm ghê tởm, vài người đều không nói lên lời, cách một lúc sau chú Ba mới lên tiếng: “Cần động phòng không ?”

“Chúng ta không cần biết tới chi tiết này.”. Chú Hai thản nhiên nói:” những suy đoán này của anh, sở dĩ là nhìn từ trong gia phả, có thể tìm được đầu mối chứng minh hay không, hiện tại xem ra ý tưởng này rất có khả năng. Vị An thị này, đoán chừng chính là xác chết trong giếng cổ. Cũng chính là xác trong quan tài vô danh, mà Hà thị tuy rằng là vợ lẽ, nhưng thực tế là vợ cả, sở dĩ hai cỗ quan tài đều phải nhập phần mộ tổ tiên, chuyện này quá mức tối nghĩa, vì thế–”

“Nếu như là tôi, tôi khẳng định cũng không muốn người khác biết.”. Chú Ba nói.

“Nói như vậy thì lũ ốc tụ thành hình dạng quỷ quái kia, có phải là đã ứng nghiệm lời thầy địa lý, cái xác chết cổ kia hóa lệ quỷ rồi không?” Lưng tôi bỗng mát lạnh.

“Cũng không phải ~”. Chú Hai buông gia phả: “những cái lệ quỷ hung yêu kia, đều là không có lửa thì làm sao có khói, chuyện thời nhà Thanh, bọn họ khi ấy còn có người tin chứ giờ chúng ta vì sao tin được chứ.”

(“Bật ngón cái” chú Hai giỏi như Conan)
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 23: Mưa to
“Chú không tin, vậy chú giải thích xem chuyện chúng ta gặp phải là sao?”. Tôi nói, trong quan kia là một lũ ốc sống, trong suối nước lại có hình ảnh ma quỷ, không cái gì là không quái dị, muốn nói không phải chuyện ma quái thì tôi thật không nghĩ ra cách giải quyết nào khác hơn.

“Chuyện này hiện tại chưa rõ được, nói là quỷ thần thì chú không tin, chỉ có điều đã biết được căn nguyên rồi, ít nhất chúng ta cũng có phương hướng suy luận.”. Chú Hai nói: “bất kể nói như nào thì hiện chúng ta cũng không cần quá lo lắng lũ ốc này, cùng xem xét tình hình, nếu thật sự nữ thi kia là quỷ, vậy phần một tổ tiên đã được di dời, xác nữ thi vô danh kia cũng được hạ táng rồi, theo đạo lý thì không còn oán thán gì nữa.”

Chúng tôi ai nấy đều thở dài, xem ra hiện tại cũng không còn cách nào khác nữa, ông bác họ nhìn lên tường vài phút liền đứng dậy, nói nghĩ ra một việc vội vàng rời đi trước, còn bảo xem xong nếu không nghĩ ra được thêm gì về chuyện kia, thì tôi, chú Hai và chú Ba hãy về nghỉ ngơi đi.

Trên xe có chất đầy dưa muối của Từ A Cầm, tôi hỏi giờ phải làm sao với chúng, đâu thể mang thẳng tới Hàng Châu được, tôi mà đi chuyển đồ cổ cho người ta, trên xe này lại toàn mùi dưa muối, chuyện mua bán ắt sẽ thất bại. Chú Ba nói mày cứ tìm chỗ nào chất nó vào, chú Ba mày rất thích ăn cái này.

Cố gắng nghỉ ngơi một lúc, tôi vẫn thấy bất an, truyền thuyết về xác chết hóa xanh của nữ thi kia khiến cả người tôi không được tự nhiên, liền tới cống nước kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, hệ thống cung cấp nước sạch dẫn từ trong tháp quản lý ở trên trấn, nói vậy chắc sẽ không liên quan, hẳn là sẽ không thông với nước ở chỗ này, nghĩ vậy tôi mới hơi chút yên tâm.

Sáng sớm hôm sau mới năm giờ, tinh thần đã hoàn toàn hồi phục, thần thanh khí sảng, tôi liền cảm thấy sắc trời vô cùng tối, vội mặc quần áo vào, đi tới bên cửa sổ, nghe âm thanh từ bên ngoài có chút khiến tôi sửng sốt, liền hiểu được có gì đấy không ổn.

Không biết từ khi nào trời đã mưa.

Có một dự cảm không rõ xuất hiện trong lòng tôi, tôi lập tức chạy tới mái hiên ở gian ngoài, lại thấy chú Hai và chú Ba sắc mặt tái mét đứng ở đó.

Tôi cũng nhìn theo ánh mắt bọn họ, nhìn tới trong màn mưa như trút nước ngoài kia, có một cái gì đó, đang đứng trong sân nhà chúng tôi.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 24: Vật thể
Trời mưa rất lớn, tầm mắt mơ hồ, vì cống thoát nước đã bị lấp nên trong sân lênh láng nước mưa, dưới mái hiên mưa rơi sầm sập xuống, trong tai toàn tiếng nước bàng bạc.

Đèn đường chiếu ra có thể nhìn tới thứ kia có hình dạng một người, nhưng nhìn kỹ lại không quá giống, trong mưa chỉ nhìn ra mơ hồ bóng dáng, còn tổng thể chi tiết lại không thấy rõ ràng.

Chính do vậy, tôi cũng đoán được đây là cái gì, tôi nuốt một ngụm nước miếng, lắp bắp nói: “Nó đã có hình người–”

“Cái này mà là hình người sao? Người ngoài hành tinh à?”. Chú Ba nói.

“Thứ này xuất hiện từ lúc nào vậy?” tôi hỏi.

“Nửa giờ trước khi chú đang chuẩn bị tập quyền đã thấy.”. Chú Hai nói: “lúc ấy nó còn đứng ở cửa.”

Tôi thầm chột dạ, hiện nó đang ở giữa sân, còn cách chúng tôi tầm mười thước, nói cách khác, trong nửa giờ thứ kia luôn luôn tiến tới gần chúng tôi.

Tôi nhìn quần áo chú Hai và chú Ba đều khô, lại hỏi: “Hai chú không qua xem nó à?”

“Hay là mày qua đi?”. Chú Ba trừng mắt liếc tôi một cái, tôi thấy thần sắc bọn họ khác thường, liền hỏi làm sao vậy?

“Hiện giờ có gì đấy bất thường.”. Chú Hai nói, “mày xem mưa kìa.”

Tôi cúi đầu nhìn nước đọng trong sân, liền phát hiện mưa trút thành từng mảnh từng mảnh, có vài chỗ lại vẩn lên màu đỏ.

“Đây là…”

“Máu.”. Chú Hai nói.

Tôi hít một ngụm khí lạnh, lập tức cảm giác được nỗi bất an mãnh liệt, tay có tia lạnh run, trầm mặt trong chốc lát, tôi hỏi: “Chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Mày đừng hoảng, chú đã gọi điện cho thủ hạ rồi, bảo bọn chúng mang súng tới.”. Chú Ba đáp, lúc này tôi nhìn thấy trong tay chú có cầm một cái liềm, trong mắt lộ hung quang: “Bất kể là cái quái gì, lão tử cũng làm cho nó một đi không trở lại luôn.”

Tôi gật đầu đồng ý, trong lòng không khỏi nhói lên, lập tức nhìn xung quanh xem có vật gì phòng thân, cuối cùng cũng tìm được một cái đòn gánh, lập tức thủ thế kiểu bắt quỷ vào thôn.

Mưa không dứt, lại đổ liền trong mười phút mới bớt nặng hạt, lúc này thủ hạ của chú Ba đã tới, nhưng không ai dám theo cửa chính tiến vào, tất cả đều theo chú Ba trèo vào từ cửa sổ trong khu người làm, chú Ba đã sớm chờ đợi giờ khắc này, liềm giắt bên hông, hưng phấn gỡ túi vải bạt ra.

Tôi vừa nhìn liền thấy kia là một khẩu súng săn ngắn, còn mới nguyên, sáng loáng, “Nhìn hàng này xem, tất cả đều được mua ở Xương Giang, chính là nơi khởi nghĩa Bạch Sa, đây đều là đồ thủ công của dân bản xứ. Một phát súng này, đừng nói là ốc, đến đầu con la cũng bị đánh bay.”. Chú Ba nhếch miệng cười nói.

“Cậu lần này trở về chủ yếu là để lấy chứ này phải không.”. Chú Hai lên tiếng.

“Bậy nào, lão tử cũng không phải dân săn trộm, là bằng hữu muốn tôi lấy hộ đấy.”. Chú Ba nói, vừa thành thạo tra đạn vào nòng, dùng vạt bạt che súng lại, vừa đi vào trong mưa, “được rồi, chúng ta đi xem đây là trò gì nào.”

Tôi và chú Hai cũng theo qua, chú Hai lại còn bình tĩnh mà bật dù nữa. Vài bước đã tới gần cái thứ kia, chúng tôi không dám tiếp cận quá gần, cách nó hai ba thước liền ngừng lại, quan sát thật kỹ, vừa nhìn lập tức khiến tôi dựng tóc gáy.

Đó là một đống ốc khổng lồ loang lổ đen trắng tụ thành hình “cây cột”, hơi giống dáng một người, nhưng đó chưa phải là đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là nó có một cái đầu cực lớn, nhưng còn có cả ngũ quan mơ hồ, vặn vẹo dị dạng, nhìn qua vô cùng dữ tợn.

Chú Ba nhìn mà hít vài ngụm khí lạnh, chúng tôi đi quanh nó hai vòng, thứ này vẫn không nhúc nhích, chú Ba giơ súng lên: “Chúng ta bắn thử một phát xem nhé?”

Vừa định giật cò súng, chú Hai liền cản lại, nói với chúng tôi: “Khoan khoan, hình như bên trong có cái gì đó.”

“Gì cơ?”

Chú Hai nhìn chằm chằm trong chốc lát, lại lấy đòn gánh của tôi mà dùng sức cắm vào trong cột ốc kia, một chưởng đó lũ ốc tản ra bốn phía, chốc lát liền để lộ ra một cánh tay người từ bên trong.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 25: Chết
Thi thể ông bác họ nằm trong từ đường, còn đang không ngừng chảy nước, trước mặt thi thể có chắn bằng một bức bình phong, ngoài bình phong là toàn bộ những người trong Ngô gia đều đã tới, ngồi trên băng ghế dài, lão cha tôi ở vị trí chủ trì, tay ông đè trán, gần như không cách nào thốt lên lời, lần này thực sự là sứt đầu mẻ trán rồi.
Tôi và chú Ba đều lui vào trong góc phòng, chậu sắt dùng để đốt vàng mã vừa cất đi giờ lại lôi ra, mấy nữ nhân thân thích đã bắt đầu đốt vàng mã, các nam nhân thì thi nhau hút thuốc. Sắp hết năm, chuyện như này xảy ra thực sự là điềm xấu.
Chú Hai cùng vài người khác đang ở bên trong kiểm tra thi thể, cảnh sát trong thôn cũng tới, chưa từng hạ đấu bao giờ, họ đều là công dân lương thiện. Một nửa cảnh sát bước ra, chú Hai liền ra hiệu cho chúng tôi, bảo chúng tôi đi theo.
Bật dù đi tới đồn công an thôn, kỳ thực cũng chỉ là một phòng làm việc, chúng tôi tới đây để thông báo sự tình, ba người ngồi xổm xuống dưới mái hiên, phiền muộn rối tinh rối mù. Chú Ba ngậm thuốc, nhìn trời chẳng buồn nói.
Tình cảm đối với ông bác tất nhiên không sâu sắc tới mức này, những người như bọn họ đối với cái chết đều đã nhìn rất quen rồi, chỉ có điều chuyện này thực sự rất khó chịu mà thôi.
“Là chết đuối.”. Chú Hai nói: “ngày hôm qua khi chúng ta kết thúc, có thể là bác qua uống với mấy tên đạo sĩ kia vài chén, hơi say nên khi trở về tới khe suối kia thì bị nước cuốn. Kết quả là như vào đêm hạ trời đổ mưa lớn, cứ như vậy mà chết.”
“Máu thì sao?”
“Ở trong khe suối kia chắc bị va đập nhiều, trên người xây xước chằng chịt.”. Chú Hai lắc đầu, “tất cả đều là lỗ hổng, đầu khớp xương còn lộ ra, chết rất thảm.”
“Chuyện lũ ốc kia chúng ta có nói ra luôn không?”. Chú Ba hỏi.
“Nói ra ai tin? Chú nói xem đồn công an thôn mình có loại hồ sơ X như vậy không?”. Tôi đáp.
Chú Hai loạch xoạch hút thuốc, khói bay vào trong màn mưa, ông bác họ vừa chết, đã định là tới đây chưa thể quay về Hàng Châu, hơn nữa hiện tại có người chết, sự tình liền thay đổi tính chất. Liên quan tới phương diện này sự việc càng thêm phiền toái hơn. Vì ông bác là người có tiếng trong chi chúng tôi, bình thường là dựa vào uy tín của ông mà đàn áp đám người phía dưới, ông đưa lão cha tôi lên làm trưởng tộc, giờ lại vừa mất, không riêng gì lão cha tôi khả năng bị người ta chèn ép, phe phái nhà này sẽ càng thêm rối loạn. Đặc biệt mấy ngày qua là chúng tôi cùng ông bác bàn bạc bí mật, người khác chắc chắn sẽ chú ý, lần này khẳng định cái gì cũng thành chuyện.
“Nếu thực sự là chính ông ấy ngã xuống thì yên tâm rồi.”. Chú Ba nói.
Tôi gật đầu, ông bác tửu lượng tốt lắm, nói ông uống rượu say thì chẳng ai tin, nhưng nói qua thì người ở đây đều dùng hạt đỗ xanh rang lên để làm rượu, cỗ chay ăn cũng không có gì đặc sắc, nồng độ còn thấp, e là có người uống nhiều rồi làm loạn, rượu này đối với người ở đây uống chẳng khác gì nước sôi.
“Nhưng mà ông tuổi cũng lớn rồi, ai biết được chứ.”. Tôi tự an ủi mình.
“Cháu ngoan, chuyện này chú thấy vẫn không được, đợi tạnh mưa, còn phải lên trấn trên mua nông dược, con mẹ nó, chúng ta liều mạng với lũ ốc này!”. Chú Ba mắng một tiếng. “Xem ai diệt ai.”
Tôi thở dài, thầm nói thật đúng là nghẹt thở, đang mùa đông rét mướt lại chạy tới đây phân cao thấp với một lũ ốc, năm nay con mẹ nó sống sao đây, trong lòng cũng bắt đầu cân nhắc chuyện bên Hàng Châu, nếu lâu như vậy không quay về, bên kia chẳng biết phải xử lý ra sao nữa, ông bạn Vương Minh mấy ngày trước đã về nhà, lẽ nào quán giờ đang đóng cửa? Chuyện bên này chưa xong, cũng không biết lúc nào thì kết thúc. Trong lòng tôi có một dự cảm, nếu như chuyện này không giải quyết cho thỏa đáng, khả năng sau này không bao giờ làm lại được nữa.
Lúc này tôi thấy chú Hai nhìn nhìn vào một bên cống ngầm sững sờ, giống như đang dụng tâm suy nghĩ gì đó, tôi liền vỗ chú một cái: “Chú Hai chú đang nghĩ gì vậy?”
Chú Hai khôi phục tinh thần, nói: “Chú có vấn đề vẫn chưa nghĩ ra.”
“Làm sao vậy?”. Chú Ba lại gần.
“Mấy người có thấy lạ không, cái thứ kia vì sao lại chạy sao trong sân nhà chúng ta? Nơi chúng ta ở cách tương đối khe suối kia.”
“Này!”. Chú Hai vừa nói tôi cũng thông minh ra một chút, quả thực trước giờ vẫn không nghĩ tới.
“Mục đích của nó là gì?”. Chú Hai đứng lên lẩm bẩm. Nói rồi chú liếc mắt về phía chú Ba, nhìn chú ấy chằm chằm.
Chú Ba bị nhìn tới không được tự nhiên, nói nhìn gì chứ?
Chú Hai nói: “Lão Tam, cậu thành khẩn khai báo, cậu có phải đã làm chuyện gì mà anh không biết phải không?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom