Full Đạo Mộ Bút Ký Ngoại Truyện - Hạ Tuế Thiên

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Nam Phái Tam Thúc
Thể loại
Bí ẩn, phiêu lưu mạo hiểm, kinh dị.
Số chương
30 + Vĩ thanh + Lời cuối
Nguồn
https://cuahangbantaybac.wordpress.com/dao-mo-but-ky-ngoai-truyen-ha-tue-thien/
Lượt đọc
1,253
Editor: An Nhiên
Beta: tieudieututai
Ngô Lão Cẩu có ba người con trai là Ngô Nhất Cùng, Ngô Nhị Bạch và Ngô Tam Tỉnh. Ngày trước Tết Âm lịch năm ấy, tại tổ thôn Mạo Sa Tỉnh, Trường Sa có một đại sự, là việc dời mộ tổ tông để làm đường cao tốc, ba anh em chi trưởng Ngô gia từ Hàng Châu được mời về trụ trì đại cuộc, Ngô Tà là cháu đích tôn nên được đưa theo. Sự tình sẽ chẳng có gì nếu như không phát sinh ra chuyện kỳ quái kia, đó cũng chính là khởi đầu cho chuỗi những biến cố lớn nhỏ trong Ngô gia, có người chết, có ma quỷ, có kẻ ác tâm, còn có cả người đa mưu túc trí, tình tiết kinh dị, hài hước, diễn biến ly kỳ hấp dẫn, suy luận thấu triệt không kẽ hở.

Chuyện thực sự có phải do thế lực ma quỷ làm ra?

Ngô Lão Cẩu từng nói: “Đáng sợ hơn cả ma quỷ, chính là lòng dạ con người.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 1: Khởi nguyên
Editor: An Nhiên

Beta: Tiêu

Chuyện xảy ra vào Tết nguyên đán sau đó một năm, cụ thể là bao nhiêu thì tôi cũng không nhớ rõ nữa, chỉ biết hôm đó rất lạnh, trời đất đóng băng lại được, vốn dĩ dưới tình hình thời tiết như vậy tôi chắc chắn sẽ ở Hàng Châu như mèo lười trong nhà, hoặc là ngẫu hứng mà đi dòm cửa hàng một chút. Chứ tuyệt không bao giờ đi đâu xa cả, chẳng qua năm ấy là một ngoại lệ. Năm ấy tôi không thể không đi thăm mấy người thân trong họ, lặn lội một chuyến đi tới sơn thôn trong khu Trường Sa.

Đó là tổ thôn của chúng tôi, có tên Mạo Sa Tỉnh.

Thoạt nhìn bên ngoài thì thôn này hiện tại chẳng khác gì với một vùng nông thôn đổi mới, nhà nhà mọc lên thay thế các khu phòng ốc cũ, trang trí thêm vào đó là những mảnh sứ vỡ. Đi sâu vào bên trong một chút mới thấy được cảm giác của thôn xưa, dọc sườn núi vẫn có rất nhiều nhà đắp bùn vàng, chúng thực sự đã được xây từ rất rất lâu rồi. Ngày trước vào thời kỳ ít có điều kiện nghiên cứu thì nơi đây phần lớn vẫn có người sống, nhưng giờ một bóng cũng không còn, toàn khu biến thành một vùng bỏ hoang, nhà cửa cũng rất lụp xụp, nhìn qua tưởng là bất cứ lúc nào đều có thể đổ ập xuống được.

Chúng tôi đến thôn, chuyến này cũng không phải là tới để trò chuyện mừng năm mới, thực tế thì tôi từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ đếm số lần về đây không vượt quá một bàn tay, đặc biệt là sau khi lên đại học thì càng không muốn trở về. Trong phạm vi mười dặm quanh đây chẳng có lấy một cái gì, chỉ có vài cái tivi, tất nhiên là tôi chưa muốn bị ngu


Nhưng lúc này trở về, không chỉ có mình tôi mà ngay cả chú Hai, chú Ba và lão cha tôi cũng phải trở về.

Nhìn qua thì tưởng là trong thôn đang có đại sự gì đó, nhưng nguyên nhân thực tế lại khiến người ta khó nói lắm. Về chuyến này cơ bản là vì ở đây chuẩn bị xây đường cao tốc, lại chèn qua cả cái nghĩa địa cũ của thôn, cho nên phần mộ nhà tôi phải được di dời đi nơi khác, nếu không sẽ bị xe lu san phẳng mất.

Chuyện như này tôi thấy vô cùng bất đắc dĩ, các cụ lão thành trong thôn lại xem đó như đại sự, vì dời mộ giống như là đảo lại phong thủy, thêm nữa là quấy nhiễu tới tổ tiên, nói chung việc kia đại sự vô cùng. Lão cha tôi lại còn là con trai trưởng, chúng tôi cũng là chi giàu có nhất của Ngô gia trong cái thôn này, cho nên ba anh em của lão cha mới được triệu về để chủ trì đại cục. Kỳ thật cũng chính là để đi đầu trong việc vung tiền.

Lão cha tôi nổi tiếng dễ nói chuyện, thấy vậy liền đáp ứng, nói là tiện đây để tôi và mấy anh em con chú con bác nhận chủ quy tông (gặp mặt nhau). Vì vậy mới có chuyến đi lần này.

Ban đầu tôi cũng có chút mong chờ, cái chính là lúc này có nhiều người như vậy cùng trở về có thể sẽ hào hứng hơn trước. Vì rốt cuộc thì là đi vào trong núi, nếu có bên mình vài người bạn hẳn là sẽ vui hơn nhiều. Tôi nhớ rõ là ông bác họ còn có một khẩu súng săn cổ, nếu được đi săn thú thì cũng coi như là trò giải trí tương đối tốt.

Không ngờ là khi chú Hai vừa tới liền bị người ta bắt đi xem phong thủy, còn đối với chú Ba thì đây như địa bàn của chú, một năm cả chục lần đi đi về về, vì thế mà đặt chân xuống liền tìm người ngồi chơi mạt chược. Lão cha tôi bị mấy cụ trong họ túm đi bàn bạc này nọ, cha cũng biết tôi sẽ vì thế mà sinh ra suy nghĩ nên không bảo tôi chạy theo. Vậy là bọn họ ở trước từ đường nói chuyện, còn tôi bị thả một mình lang thang ở bên trong đó.

Từ đường (nhà thờ tổ) nhà tôi ở trong địa giới thôn cổ, đó là một gian phòng lớn, có điều nơi này khác với những tòa nhà cổ trong tivi ở chỗ, bên ngoài phòng cũng được trát một lớp bùn vàng, không phải kiểu tường trắng ngói đen, bước vào đầu tiên sẽ là một khoảng sân, chính giữa có một cái đình (dùng để nghỉ chân) nhìn qua như sân khấu kịch, ở ngay bên trong là linh đường (hội trường để linh cữu). Nhưng mà khi bước lên nhìn trên nóc nhà sẽ thấy lấm tấm những lỗ hổng, trời mà trút mưa xuống hẳn sẽ không thể ngồi yên được. Bài vị tổ tiên được đặt ở cuối linh đường, trên vách tường có khoét rất nhiều động để làm am thờ phật, trong mỗi động lại đặt hai bài vị, đều là tên tuổi lão tổ tông trong nhà. Phía trước chính là bàn thờ, có điều là thay vì dùng nến thắp người ta lại dùng đèn điện ở đây.

Từ đường này cũng là do ông nội tôi bỏ vốn ra trùng tu lại, cho nên niên đại kia cũng xem như là lâu rồi, người của Ngô gia vốn dĩ cũng không phải quá giàu có gì, hơn nữa có điều kiện nhất chỉ có mỗi chi ở Hàng Châu. Vì thế mà so với từ đường này thì chuyện cũng làm cho qua. Tôi tìm quanh xem bài vị của ông nội, thấy kia cũng coi như đại bài vị, kỳ thật thì ông nội tôi là đi ở rể tại Hàng Châu. Không có điều kiện để được lên từ đường này, nhưng giờ đã lên rồi, tất nhiên là cũng vì ông nội tôi khi còn sống chắc đã mưu tính hết thôi.

Ở nơi như này thực chất rất là nhàm chán, hơn nữa trời cũng đang rét mướt, trong từ đường lại không một bóng người, tôi chịu không nổi bắt đầu chạy quanh sờ sờ mó mó. Đọc đôi câu đối, nhòm bia công đức, lúc này đột nhiên tôi liền phát hiện bên cạnh từ đường còn có một hành lang, chạy dài tới một cái cửa, dẫn ra ngoài chính là khu đất trống đằng sau từ đường, nơi đó có một gian nhà cỏ cũ kỹ.

Lúc ấy tôi không nghĩ được gì nhiều, chân cứ thế bước qua, cùng lúc trên khu đất trống có ánh mặt trời chiếu xuống, về một phương diện nào đấy lại làm căn nhà tranh kia nhìn càng thêm xưa cũ, cảm giác có gì đấy hấp dẫn lòng người.

Đi tới bên cạnh xem hình dạng khóa cửa, liền nhận ra quả nhiên là khóa từ thời nảo thời nào rồi, cửa sổ chính có hai lỗ thủng cực to, trên khung cửa sổ dán qua bằng những tờ báo không rõ có từ năm bao nhiêu nữa. Rõ ràng là nó vẫn có song cửa.

Tôi đang chán bằng chết nên có hé mắt nhòm vào bên trong một chút, thực sự là rất tối, nhưng có thể thấy trong có đầy những củi khô, hơn nữa còn cả đất bùn. Trên đống củi kia là lại thò ra một đầu quan tài rất lớn dính bê bết bùn khô.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 2: Quan tài
Bên trong căn nhà cỏ tối tăm kia, tôi chỉ có thể nhìn ra có một chiếc quan tài kiểu cũ, hình dạng như cái hộp gỗ một đầu lớn một đầu nhỏ, không như những quan tài mà các nhà giàu hay dùng trong tivi, quan tài kia tất cả đều dính bùn, gần như là đã không nhìn ra hoa văn trên thân nó nữa.

Chiếc quan tài này khiến tim tôi có phần hồi hộp, lại khơi dậy trong tôi biết bao nhiêu liên tưởng, tuy rằng trí nhớ không thực rõ ràng nhưng cảm giác như là nó và từ đường ngoài kia có trăm ngàn liên quan vậy. Trong lễ tang của gia tộc, từ đường là nơi thực hiện những nghi lễ đưa tiễn người chết, tôi còn nhớ rõ lúc ông nội mất, chính là trong đình thi (nơi tạm đặt quan tài) này, lúc ấy vào giữa hè, còn có cả đạo sĩ làm phép, nghi thức thực ra rất rườm rà, bản thân tôi đã hoàn toàn không nhớ rõ gì nữa. Cho nên có quan tài đặt ở đây cũng chẳng phải chuyện gì kỳ quái.

Vấn đề là vì sao quan tài này lại đặt ở trong gian nhà cỏ sau từ đường kia, hơn nữa bên ngoài lại dính đầy bùn đất, xem trong phòng mạng nhện cùng tro bụi giăng kín và trình độ rỉ của cái khóa này thì chắc quan tài đã được đặt ở đây một thời gian tương đối rồi. Là mười năm trước hay là vài chục năm trước, vì nguyên nhân gì, quan tài này lại bị nâng đến nơi đây, và để lại tới tận bây giờ nữa chứ? Trong quan tài này có thi thể không? Đó là ai vậy?

Trong chớp mắt tôi suy diễn ra biết bao nhiêu là ý niệm, lòng có chút ngứa ngáy, xem ra từ đường kia và gian nhà tranh này cùng với quan tài cũ kỹ bên trong, đằng sau mấy thứ đó hẳn sẽ có một cố sự nào đấy.

Tiếc là trên người tôi mặc chiếc áo ME&CITY mới mua, lại thêm thân thủ có phần chậm chạp nữa, nếu không khẳng định là tôi đã trèo vào nhòm cho kỹ một phát, tôi biết là cho dù mình có vào nhìn thì cũng chẳng thấy cái khỉ gì, vì rốt cuộc là tôi đâu biết khai quan tài này xong sẽ phát sinh thêm chuyện nào không?

Nhìn nửa ngày, tôi đành hậm hực mà quay ra, vòng qua nhà tranh tiếp tục đi tới phía đằng sau. Kia là một thửa ruộng đã bỏ hoang từ rất lâu, cỏ dại mọc um tùm, tôi đi men theo bờ ruộng, lại thấy chỗ này rộng đại khái hơn bốn năm mẫu. Đây cũng vẫn là phần đất của cụ kỵ nhà tôi, tiếc là lão cha tôi không có cày ruộng như mong muốn của các cụ, đất này dĩ nhiên từ đó về sau vẫn để vậy.

Đi tiếp về phía trước chính là địa phận nhà người khác, mặt sau có thể nhìn tới nơi xa nhất, đó là triền núi có đường nhỏ để đi xuống, phía dưới là những thửa ruộng bậc thang.

Lại đi tiếp thì cũng chỉ có thế thôi, trong lòng tôi vừa thầm tính toán, từng này thì ở Hàng Châu sẽ có giá trị là bao nhiêu tiền, vừa quay đầu trở về, lão cha bọn họ không biết đã nói chuyện xong chưa, nếu còn chưa xong, tôi sẽ đứng cạnh nghe luôn, tiện rèn thêm chút thính lực Trường Sa, thế nào thì cũng vẫn tốt hơn là đi lang thang trong này. Lúc bước qua gian nhà tranh, tôi theo bản năng lại nhìn liếc qua một cái.

Ánh mặt trời đã dịu đi, trong phòng càng thêm tối, tôi chẳng thấy gì rõ ràng nữa cả.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 3: Chuyện cũ
Cũng trong bữa cơm tối ngày hôm đó, tôi có hỏi ông bác họ về lai lịch của cỗ quan tài kia.

Ông ấy cũng xem như là người lão làng ở đây, hiện đã 79 tuổi, ngoại trừ hội họp ra thì cơ bản ông bác cũng không rời khỏi thôn bao giờ. Nhưng khi hỏi tới chuyện này, ông lại làm ra vẻ không được rõ lắm, trong nhà tranh sau từ đường có đặt một quan tài cổ, người trong thôn đều biết hết, nhưng mà để rõ được nó là từ khi nào xuất hiện thì trong bọn họ không ai có ấn tượng gì. Bình thường cũng không mấy người hay lui tới chỗ đó.

Còn nghe mấy cụ già hơn nói thì gian nhà tranh ấy tồn tại ở đây còn trước cả khi xây từ đường, lúc ấy nơi này là một vùng đất bỏ hoang, được Ngô gia mua lại, về sau cho san bằng để xây từ đường, nhưng vẫn để lại độc một gian nhà kia tới tận bây giờ. Về phần gian nhà tranh đó ban đầu là ai xây và lai lịch của cỗ quan tài bên trong thì hiện tại không còn kiểm chứng được nữa. Coi như, đây là chuyện có từ hơn sáu mươi năm về trước rồi.

Sáu mươi năm trước ông bác họ đang 19 tuổi, thời gian quả thực rất xa rồi, ông cũng không nhớ rõ là quan tài kia là có sẵn trong gian nhà hay là mãi sáu mươi năm sau mới có người đặt vào nữa. Có điều xem qua cỗ quan tài kia phát hiện hình dạng của nó cũng có từ rất lâu rồi, cụ thể rốt cuộc là từ thời nào thì rất khó nói, tôi thầm suy tính cẩn thận, lại cảm thấy trong cố sự này hơi có chút vấn đề.

Chúng tôi ăn cơm ở bàn lớn trong từ đường cùng với những người thân trong thôn, ông bác họ thân thể cứng cỏi, ăn xong cơm chiều liền làm thêm điếu thuốc lào rồi trở về cho gà ăn, lão cha bảo tôi đi tiễn ông, tôi liền chạy theo. Trên đường đi ông bác họ liền nói với tôi rằng, nếu tôi thực sự có hứng thú với chuyện này thì hay là sang thôn khác hỏi một lão già tên là Từ A Cầm. Lão ta năm xưa được Ngô gia mời tới tiếp quản từ đường này, lúc từ đường họ Ngô tu sửa, lão đang đi làm người giúp việc trong thôn, sau thì cũng phụ trùng tu từ đường. Hai năm tiếp thì nổ ra cách mạng ruộng đất, lão được chia cho một phần đất rộng lớn nên đã dời về thôn. Tính tới giờ khả năng cũng phải hơn một trăm tuổi, nhắc tới chuyện này thì người rõ nhất cũng chỉ có thể là lão ta mà thôi. Nhưng còn phải xem vận khí thế nào đã, hơn một trăm tuổi rồi thì có quỷ mới biết ông ta giờ đã ra cái dạng gì.

Lòng tôi thầm nói tôi cũng đâu phải vô công rồi nghề như thế, hơn nữa bản thân không có mấy kinh nghiệm giao lưu với các cụ già người cao tuổi, tự nhủ thôi quên đi, chỉ gật đầu lấy lệ cho qua.

Trong toàn chuyện, đây là sai phạm đầu tiên của tôi, nhưng cũng là sai phạm nghiêm trọng nhất.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chương 4: Di quan
Phần mộ tổ tiên Ngô gia đặt trên sườn núi phía nam của một tòa nham sơn, núi cao khoảng hơn hai trăm thước, cũng không đồ sộ gì lắm, nơi đó không chỉ có phần mộ của Ngô gia, mà ngay trên sườn núi cũng có rất nhiều mộ táng, vị trí bất đồng đại khái là có bốn năm nấm mộ các loại hình dạng. Đều là âm trạch (nhà cho người âm) của mấy hộ nhà giàu đắp lên. Trên núi có một đường đất, vì bình thường ít khi có người qua lại nên cỏ dại mọc lan tràn, cũng may hiện giờ đang là mùa đông, người mặc nhiều đồ mà cây cỏ cũng hiếm, đi không tới mức khó khăn lắm.

Chỗ này là ở trước mặt nham sơn, vốn là một khe nước rất lớn, nói là phong thủy bảo địa (đất tốt), ngày xưa người ta thường có quan niệm tiền thủy hậu sơn (trước sông sau núi) là như vậy, có điều hiện nay trên kia đã có người xây đập thủy điện nhỏ, còn có người đào cát nữa nên khe nước đã sớm khô cạn rồi.

Nghi thức di quan được định vào sáng ngày thứ ba, xem lịch thì hôm đó đẹp ngày, thế cho nên không chỉ tôi là người trong nhà mà có rất nhiều những thôn dân khác cũng đang chuẩn bị, nham sơn bỗng dưng tấp nập, đâu đâu cũng thấy người đứng ngồi lố nhố.

Tôi là cháu đích tôn của trưởng tử trong họ, đã sớm ra quỳ trước mộ, một bên đạo sĩ vẫn còn đang làm công tác chuẩn bị, bốn phía liên tục có tiếng pháo nổ lép bép.

Ban đầu thì tôi rất lấy làm hứng thú, mộ thổ phu tử sẽ có hình dạng gì đây, có điều là nhìn thực tế sẽ bị thất vọng nặng, kia cũng chẳng khác gì với mộ người bình thường. Xi măng đổ lên một nấm mộ hình quạt, phía trước là một tấm bia mộ đầy bùn, nước sơn mặt trong hầu như bị lấp hết. Tất cả đều là cỏ dại, nếu như không có phần xi măng kia, tuyệt đối sẽ không nhìn ra nơi này có chôn một ngôi mộ.

Chú Ba nói cho tôi biết, phần mộ tổ tiên nhà chúng tôi được xem như cổ nhất trong thôn, từ thời nhà Thanh đã có người cho trùng tu qua một lần, bùn đất kia chính là sau thời Dân quốc đổ lên, ông nằm bên trên tầng mộ cũ đã được tu sửa, bên dưới đại khái sâu sáu bảy thước nữa mới là mộ phần của cụ kỵ tổ tông. Mộ có hình dạng gì, chưa ai được thấy qua, có điều là tuyệt đối không có địa cung gì dưới lòng đất, chú nói luôn cho tôi không phải hy vọng. Mạo phạm chuyến này đi chỉ mong là không có sự gì, những chuyện xây dựng rầm rộ như này tốt nhất không nên làm.

Tôi nghe xong tự nhiên hơi buồn, nhưng lại cảm giác nực cười lắm, một đám người quỳ ở đây đại khái hơn nửa đều chuyên đi đào mộ người khác, đợi lát nữa nhấc mộ lên không biết bọn họ có ngứa nghề động thủ luôn không, nghĩ tới cảnh nhóm người này đột nhiên moi được một cái xẻng gãy từ bên dưới kia tôi liền bật cười. Trộm mộ tặc dời phần mộ tổ tiên giống như pháp y kiểm tra chính thi thể người nhà mình, e rằng phần lớn trong số đó chỉ là bất đắc dĩ.

Quỳ tiếp hai giờ nữa, gõ gõ đập đập mà trời lạnh khiến tôi phát run lên, mãi cho tới khoảng mười một giờ, vị đạo sĩ mặc đồ Nike* kia mới trổ hết tài cán cúng bài của mình, lão cha tôi dẫn đầu mấy người thân trong họ nhấc bia mộ lên trước tiên. Sau đó bắt đầu dùng búa đập đá tiến hành khai mộ.

Việc này hoàn toàn không mang tính kỹ thuật, đập liên tiếp hai giờ mới quật xong mộ, đập ra bốn cái lỗ xi măng song song nhau, quan tài đặt bên trong. Hai lỗ kia thì trống không, có thể đã nằm trong dự định của bà nội và cha tôi, mặt khác trong hai lỗ còn lại có hai cỗ quan tài bằng gỗ. Tôi biết một trong hai quan tài kia có ông nội đang nằm, ngoài ra cái còn lại thì không biết của ai nữa.

Chú Hai kiểm lại tên trên bia mộ, vừa tra lại vừa so sánh với gia phả, bên trong phải có chín cỗ quan tài, chú Ba nói có một phần là mộ chôn quần áo và di vật. Ví như cụ nội ông và cụ nội bà, hai người này vai vế quá cao, tôi cũng không biết phải gọi ra sao nữa, cũng chẳng biết được tình hình những quan tài cổ của hai cụ, nếu như chẳng may rơi vãi lung tung ra thì hẳn sẽ phiền toái lắm.

Hai quan tài được nâng ra, tiếp theo lão cha lại đem chỗ mộ phần vừa quật lên san phẳng ra, bắt đầu đào sâu xuống bên dưới lớp bùn. Đó chính là điểm mạnh của chú Ba, thời gian bằng hút một điếu thuốc liền thấy đào được tương đối sâu xuống dưới, rất nhanh sau đó đã chạm tới tầng gạch xanh, đó chính là đỉnh mộ phần cụ tổ.

Quá trình tiếp theo tôi không đủ tư cách để nhìn, bị lão cha kêu đi ra ngoài đứng, sau thì bọn họ nhảy xuống, bắt đầu phá phần đỉnh mộ ra, đạo sĩ bên trên cũng tiến hành niệm kinh tung tiền vàng.

Tôi không biết tình hình trong mộ cụ tổ thế nào, có điều nhìn niên đại thì hẳn là lâu lẩu lầu lâu rồi, mọi người có chuẩn bị chưa tốt nên mãi cho tới khi mặt trời xuống núi, mới có quan tài thứ nhất được nâng lên. Nó đã bị mục rữa tới mức không thành hình dạng gì nữa. Vừa thấy chỉ biết không phải là của thời kỳ hiện đại, đặt xuống đất liền tản mát ra một mùi khiến người ta không lấy gì làm thoải mái. Kia hẳn là thứ hương vị đặc hữu của bùn đất địa hạ.

Tiếp theo lại thêm một cỗ rồi một cỗ nữa, có cái vẫn còn nguyên nước bùn, rất nhanh sau đó chín cỗ quan tài đã được mang hết ra ngoài, xếp thành một hàng đặt ở chỗ sườn núi bằng phẳng. Bốn phía có người dùng nước phun vào đầu quan tài, chỗ có khắc tên chủ quan. Sau đó có người bắt đầu ghi chép lại.

Tôi gần như đã lạnh cứng, tuy rằng lần đầu nhìn tới trường hợp này nhưng tôi lại chẳng có hứng thú gì cho lắm. Đây là trên núi nên rất lạnh, nhìn tới cỗ quan tài cuối cùng được nâng lên, trong lòng tôi cũng yên tâm, thầm nói con mẹ nó vậy là xong rồi, chóa má gì chứ cái thứ đại công trình này, so với hạ đấu còn thoải mái hơn.

Tiếp theo, chính là phải rửa qua quan tài một chút, muốn nâng tới trong từ đường thì phải đợi một lúc nữa, vì là cụ kỵ đi trước cho nên phải đưa quan tài già nhất nâng lên đầu tiên, sau đó mới lần lượt đi theo, vì vậy mà chúng tôi còn phải chờ ghi lại tên để tìm cụ kỵ đã.

Ngay khi tất cả mọi người đang nhẹ nhàng thở ra thì bỗng nghe thấy lão cha tôi thét to một tiếng, chúng tôi quay đầu nhìn về phía bọn họ, liền nhìn tới trong mộ phần vừa quật kia có người đang không ngừng lôi kéo cái gì đó.

Mặt trời xuống núi rất nhanh, sắc trời càng lúc càng tối, ông bác họ nói khẩu âm Trường Sa, lớn tiếng hét lên, hỏi có chuyện gì xảy ra?

“Còn một cỗ nữa!”. Lão cha tôi hét lớn.

“A?”. Trong đám người có chút xôn xao, mọi người đều nhìn sang bên kia, tiếp theo chúng tôi ai nấy cùng trông thấy một cỗ quan tài nữa được đưa lên.

“Sao có thể chứ?” ông bác họ hết nhìn bia mộ, lại nhìn sang quan tài đặt bên này, kinh ngạc nói: “kỳ quái, sao có thể hơn một cỗ được?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom