Truyện dài [ Đam mỹ ]Làm nam phụ cũng không dễ

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Hoài Zanly, 26/8/16.

  1. Hoài Zanly

    Hoài Zanly

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    3

    [Đam mỹ] Hủ Nữ Xuyên Nam Phụ: Ta không biết gì cả! Là Nam Chính Tự Tìm Đến

    (Đây là lần đầu mình viết thể loại đam mỹ, mặc dù viết qua nhiều truyện những không phải ngôn tình cẩu huyết mà là truyện học đường với tình bạn lãng mạn giở khóc giở cười có chút kinh dị nên về mặt thiếu sót là không thể không có mình rất mong được mọi người góp ý )

    Văn án


    Thiên hạ nói tiên nhân thanh tuyết, thanh tuyết không bằng ngươi...

    Thiên hạ nói mặt trăng tú lệ, tú lệ không bằng ngươi...

    Thiên hạ nói ôn tuyền thủy ấm áp ôn nhu, ôn nhu không bằng ngươi...

    Thiên hạ nói nam nhân đa tình, đa tình không bằng ngươi...

    Thiên hạ nói đế vương vô tình, vô tình không bằng ngươi...

    Thiên hạ nói băng sơn lạnh lùng.... Cũng chính là không bằng ngươi...

    " Duyên hồng trần chưa dứt nhưng trong lòng không vướng bận, chỉ đơn giản yêu sinh sát... Kẻ vô tâm vô phế như vậy... cũng chỉ có ngươi "

    Thiếu niên tuyệt sắc ở dưới trời tuyết năm ấy một lần ly khai liền như vậy biệt tăm vô tích. Giang hồ một trận náo loạn rồi im hơi lặng tiếng...

    Một lần ảm đạm... Không ngờ lại suốt 13 năm...

    Chính là vẫn có kẻ một mực đứng ngốc dưới tuyết lạnh chờ hắn...

    Hơn nữa... không phải chỉ một người...





    TA KHÁO!
    TA CHỈ LÀ MỘT TÁC GIẢ KHIÊN HỦ NỮ XUYÊN SÁCH MUỐN LÀM MỘT NHÂN VẬT PHỤ CÓ THỂ ÂM THẦM LẶNG LẼ TRỒNG RAU NUÔI VỊT AN NHÀN SUỐT ĐỜI THÔI MÀ! TA CŨNG KHÔNG PHẢI NỮ CHÍNH! ĐÒI NỢ PHONG LƯU EM GÁI CÁC NGƯƠI! NAM CHÍNH NỮA, NGƯƠI CŨNG MAU TRÁNH RA!!!
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ and 2L like this.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    :yoyo1::yoyo1::yoyo1::yoyo1::yoyo1::yoyo1::yoyo1::yoyo1:
    Ahihi Hủ nữ thích điều này :yoyo45::yoyo45::yoyo45:
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Lâu ra cháp vậy tác giả ơi
     
  4. Hoài Zanly

    Hoài Zanly

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 1

    Xin chào mọi người, vì lúc đầu mình không đăng được truyện nên đã đăng truyện này lên santruyen và đổi tên thành " Hủ Nữ Xuyên Nam Phụ: Ta không biết gì cả! là nam chính tự tìm đến " nên mình sẽ cố gắng vừa đăng ở đây vừa đăng ở santruyen

    ____________
    Xuyên không là gì? Xuyên không là thể loại tiểu thuyết, trong đó các nhân vật chính vì một lý do nào đó mà đã đi đến một khoảng thời gian, không gian, một thời đại khác so với thời đại mà họ đang sinh sống....

    Được rồi, cái mớ khiến thức chép trên mạng này kì thực không phải trọng điểm trọng điểm ở đây là cái thứ phản khoa học này lại thật sự xảy ra... Hơn nữa chính mình bị lấy làm chuột bạch thí nghiệm...

    Lăng Vũ cảm thấy mình qủa nhiên là một kẻ xui xẻo bậc nhất, không những xuyên qua, còn xuyên vào thế giới cuốn np tiểu thuyết mạng mình miệt thị nhất « Nữ chủ! Lại dẫn về một người! »

    Ta kháo! Đại thần xuyên không, ta là con ghẻ của ngươi phải không? Tại sao lại ném ta vào cuốn np não tàn như vậy? Ta là hủ nữ đấy! Được không? Ít ra ngài cũng cho ta xuyên vào quyển đam mỹ làm bạn của tiểu thụ cũng được mà. Lăng Vũ thất thần nhìn hình phản chiếu trong gương

    Một thiếu niên tuổi tầm 16, gương mặt cỡ lòng bàn tay lại phúng phính như tiểu hài tử trắng nõn, môi hoa đào hồng mịn, cái mũi nho nhỏ không qúa cao lại kết hợp rất hài hòa với gương mặt, đặc biệt là đôi mắt hạnh đào với đuôi mắt hơi nhếch lên vừa tạo nên vẻ đẹp thuần khiết lại yêu mị khó cưỡng...

    Là yêu nghiệt mỹ thụ a! Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lăng Vũ sau lại tự vả mình một cái, ngươi đánh chết tính không đổi, còn không nhận ra mắt của hắn có màu xanh lam hay sao? Là màu xanh lam đó! Đây cũng chính là điều làm cô đau đầu, đôi mắt màu lam này đã nói cho cô biết người cô xuyên vào có thân phận gì? Hắn chính là môn hạ của Thương Sơn môn - một trong bảy môn phái lớn nhất Lục địa, cũng là để tử duy nhất của độc sư Tu Vân - một trong thất trưởng lão của Thương Sơn môn...
    Mà cái quan trọng ở đây là...

    HẮN! LÀ! NAM! NHÂN! THỨ! BA! LĂN! TRÊN! GIƯỜNG! CÙNG! NỮ! CHÍNH!

    Em gái ngươi! Dù bây giờ xuyên thành nam nhân ta cũng không muốn trong lòng trồng hoa bách hợp đâu!

    Lăng Vũ còn nhớ rõ hôm qua mình nổi hứng muốn viết truyện NP liền lên mạng tra khảo kinh nghiệm lại đọc đúng một quyển NP tên là « Nữ chủ! Lại dẫn về một người » trong đó có nam nhân vật tuyệt sắc cùng tên với mình. Mặc dù dùng nhân vật trùng tên của mình để trụ lại nhưng cô vẫn không nhịn được chửi ầm lên! Cmn đồ tác giả không não nhà ngươi! Nữ chính trong này tuyệt đối là do ngươi 419 ( tình một đêm ) để lại!

    Khoan nói về nội dung truyện, đầu tiên chính là nữ chính mới mười bảy tuổi liền hẹn hò với ba mươi hai người bạn trai, hơn nữa lập hậu cung đó xong liền phán một câu xanh rờn: Chán rồi! Chia tay! Thế mà ba mươi hai người kia cư nhiên vì một đứa con gái được miêu tả vẻ ngoài vô cùng dễ thương ( cái *beep ) một nửa tự tử, một nửa phát điên! Nữ chính cứ như vậy phủi mông đi mất rõ ràng cái này là gián tiếp hại chết con người ta biết không? Tác giả đại nhân, dù ngươi muốn tâng bốc đến mức nào cũng không nên cho nữ chính như vậy đi! Mà nữ chính lại chính là sắc nữ, không, là lang nữ thấy trai đẹp liền chảy nước miếng rồi ăn đậu hũ người ta vậy nên mới có chuyện xuyên không rồi ở thời cổ đại phát huy hết ánh sáng Mary Sue, Lăng Vũ ghét nhất chính là loại coi mình là trung tâm của vũ trụ này! Hơn nữa sau khi xuyên vào cổ đại nữ chính chưa đến hai ngày giả bộ dễ thương đáng yêu cùng nam cung chủ gì đó lăn trên giường, cái câu " nàng bày ra vẻ phụng phịu, đáng yêu khiến hắn khó nhịn" liền lập đi lập lại N lần trong toàn bộ tác phẩm, hầu như khi gặp được nam nhân tuấn mỹ nào đó nữ chính liền xuất hiện câu văn này, qủa nhiên tác giả gà mờ, không đúng, ngay cả gà mờ cũng không bằng!

    - Lăng Vũ!

    Một tiếng gọi làm Lăng Vũ bừng tỉnh, người đẩy cửa đi vào là một nam nhân gương mặt nhu hòa, tuấn tú, tươi cười ở khóe mắt tràn ngập ấm áp như mặt trời, một thân tử y đầy những hoa văn in chìm hình vân mây, lưng đeo một cây ngự kiếm lục quang uy vũ khí thế mang cho người ta cảm giác vô cùng tin tưởng.

    - Lục sư huynh...!_ Lăng Vũ tiếp nhận kí ức của thân thể này trước đó cứng nhắc gọi một tiếng. Cmn ta còn có thể không nhận ra hắn chính là đệ tử được tối sủng ái của trưởng môn sao? Ta còn có thể không nhận ra hắn đeo Thanh Thủy tịch giao kiếm hay sao? Ta còn có thể không nhận ra hắn chính là kẻ thứ hai cùng nữ chính lăn lên giường hay sao?

    Lục Triền lại cơ hồ không thấy được biểu tình cứng nhắc gượng gạo của Lăng Vũ, chỉ thấy hảo sư đệ sau khi khỏi bệnh liền có chút kì quái, nhưng hình như... Gương mặt của sư đệ có gì đó yêu mị hơn trước...

    - Khụ khụ

    Lục Triền đối với ý nghĩ của mình tự xấu hổ ho khan hai tiếng, sau một lúc liền hồi phục vẻ mặt bình tĩnh nói:

    - Sư đệ! Hôm nay Ngụy cung chủ của Viên Thiên Cung đến Thương Sơn môn chúng ta bàn về việc giải quyết ma tu! Tam sư thúc muốn đệ cùng các trưởng bối ra nghênh đón...

    Lăng Vũ than một tiếng nhìn trời sau đó phát hiện ra có cái gì không đúng! Đoạn này rõ ràng là đất diễn của Lục Triền cơ mà! Đáng lẽ Lục Triền mới là người được cử đi sau đó bị cái gì phụng phịu đáng yêu kia câu hồn mới đúng! Tại sao lại biến thành mình?
    Nhưng là...

    - Ta biết rồi...

    Ta bất qúa cũng muốn xem nữ nhân kia tuột cùng có cái gì đặc biệt phụng phịu đáng yêu để một đám nam nhân các ngươi vì nàng ta sống sống chết chết.
     
  5. Hoài Zanly

    Hoài Zanly

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 2

    Thanh Sơn Môn phái toạ tại đỉnh Thanh Sơn, vị trí thuận lợi hấp thụ tinh hoa trời đất, cả một vùng đại lục rộng lớn đều biết danh tiếng, ngay cả các môn phái nhất nhì lớn mạnh cũng phải có ba phần kính nể.

    Thanh Sơn Môn được sáng lập bởi bảy vị trưởng lão, uy thế đã hơn trăm năm. Trong đó vị trẻ tuổi nhất là thất trưởng lão được mệnh danh là Độc sư Tu Vân. Không phải ngẫu nhiên được danh độc sư, nghe nói từ nhỏ trưởng lão Tu Vân đã có linh căn hiếm lạ , phân biệt được tất cả các loại thảo dược, lại thích dùng độc cứu người, tuy chữa khỏi nhưng người được chữa bằng độc vô cùng đau đớn. Sau này hành tẩu giang hồ liền kết nghĩa với sáu vị trưởng lão kia, thống nhất cùng nhau lên đỉnh Thanh Sơn lập ra Thanh Sơn Môn. Nhiều năm sau đó, một lần độc sư Tu Vân xuống núi một thời gian sau liền mang về một đứa bé tầm tám tuổi, quần áo rách nát dính đầy bùn đất nhưng vẫn không che nổi vẻ đẹp thanh thuần, đặc biệt đứa trẻ đó có một đôi mắt hạnh đào mang màu băng lam yêu mị quyến rũ lại yên lặng lạnh lẽo tựa như thiên hồ thủy của nhân gian...

    Độc sư Tu Vân một câu cũng không giải thích liền trực tiếp nhận đứa trẻ đó làm đệ tử chân truyền, lấy tên Lăng Vũ.

    Được rồi! Đủ rồi! Lăng Vũ xoa xoa huyệt thái dương đau nhức vừa tiếp nhận thêm một khoản kí ức của thân thể này. Ta còn có thể không biết sao? Mấy thông tin lá cải này mà còn không nắm rõ vậy chẳng phải bốn mươi mấy chương « Nữ chủ! Lại dẫn về một người! » ta vừa đọc vừa sỉ vả, vừa buồn nôn kia là cho không hay sao? Nhưng chẳng lẽ cứ trùng tên nhau liền xuyên sao? Con mọe nó đây là cái định luật khốn nạn gì vậy?

    Lăng Vũ lắc đầu cho tỉnh táo lại liền nhận ra đã đến đại sảnh của Thiên Vu Các - nơi tiếp đón các vị khách quý từ các môn phái khác.
    Qủa nhiên vô cùng xa hoa tốn của nha! Các người nhìn đi, một cái cột lớn như vậy xẻ ra có thể lắp luôn thành một cái nhà a! Các người nhìn xem cái sân to như vậy muốn tổ chức đại hội olympic sao? Các người mau coi cái lu nước kia kìa...ba...bla...

    - Khụ, Lăng sư đệ!_ Lục Triền nhìn sư đệ của mình như đứa nhóc nhìn đông, ngó tây đồng tử màu ngọc lam sáng lên, miệng thở dài cảm khái liền cảm thấy có chút buồn cười. Hắn nghe sư tôn nói Lăng sư đệ sau khi ốm một trận khiến đầu óc bị ảnh hưởng, quả nhiên là vậy!

    - Hả?_ Lăng Vũ bị gọi một tiếng, quay qua liền nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Lục Triền liền biết biểu hiện của mình rất buồn cười lập tức cúi đầu yên lặng theo các sư huynh đệ vào đại sảnh.

    Bên trong Thiên Vu Các được trang hoàng không qúa lộng lẫy nhưng toát ra đủ lịch sự tao nhã. Trên chiếc trường kỷ điêu khắc tinh xảo đối diện cửa lớn - chỗ ngồi chỉ dành cho các bậc trưởng bối hiện tại có hai người đang ngồi, hay nói đúng hơn là một người ngồi còn một người được người kia ôm trong lòng.

    Nam nhân mặc hắc y thêu chỉ vàng lười biếng dựa vào ghế trường kỷ, gương mặt góc cạnh, ngũ quan sâu sắc vô cùng tuấn tú lại lạnh băng không biểu cảm như một vị đế vương uy vũ nhưng khi liếc qua thân ảnh nhỏ nhắn trong lòng lại không thể che giấu nhu thì tràn ngập đáy mắt. Người được ôm kia thoáng qua cũng biết là một nữ tử, dù chỉ lộ nửa gương mặt nhưng cũng đủ biết đó là mỹ nhân, mặt trái xoan trắng nõn, má lúm xinh xắn, môi không tô cũng đỏ thắm như cánh hoa, còn có đôi mắt to ngấn lệ uỷ khuất chọc người ta thương tiếc.

    Lăng Vũ là người dễ tính nhưng những thứ gì mình ghét sẽ nhớ rất lâu, hay có thể gọi là thù dai đi! Tình tiết này không cần đoán cũng biết vị hắc y nam nhân kia chính là cung chủ Viên Thiên Trang - Ngụy Quân Tư nam sủng đầu tiên khi nữ chính xuyên về chỗ này. Tên này băng lãnh kiêu ngạo lại bị hào quang Mary Sue của nữ chính thu phục thành một kẻ trung khuyển, cưng chiều nữ chính đến tận trời. Còn nữ nhân được ôm dĩ nhiên là nữ chính xinh đẹp phụng phịu đáng yêu của chúng ta - Nhược Y Tuyết.

    - Xin hỏi Ngụy cung chủ... Nữ nhân kia... !_ Lục Triền nghi hoặc nhìn Nhược Y Tuyết lại bị một ống tay áo màu đen che khuất. Ngụy Quân Tư mang Nhược Y Tuyết khảm vào lòng, giọng nói lạnh băng như cảnh cáo Lục Triền:

    - Nữ nhân của ta!

    - A, cung chủ đại ca!_ Nhược Y Tuyết nũng nịu gọi một tiếng, da đầu Lăng Vũ run lên.

    Em gái ngươi chứ tên "Ngụy Quân Tử " kia, ngươi dù thân phận có ra sao thì đây cũng là phòng khách nhà người khác đấy, các ngươi sợ thế giới không biết các ngươi là tình nhân sao? Cả Nhược Y Tuyết nữa, quả nhiên là không biết xấu hổ, ngồi trong lòng nam nhân rồi còn phóng mị nhãn khắp phòng.

    Lăng Vũ ngồi xuống ghế không yên tâm vuốt ve khối ngọc bên hông, khóe miệng run rẩy tránh đi đôi mắt đầy nước đang bắn mị nhãn về phía mình, thật sự phải quay đi, nếu như nhìn lại thật sự hắn không chắc có nhảy lên chỉ thẳng mặt Nhược Y Tuyết chửi bới hay không.

    Mà bên này Lăng Vũ khổ sở kiềm hãm khinh thường thì Nhược Y Tuyết vừa "phụng phịu đáng yêu" với Ngụy Quân Tư vừa dùng ánh mắt đói rực lửa chĩa thẳng vào Lăng Vũ.
    Oa oa, thiếu niên kia là ai trông xinh đẹp như vậy? Vừa thanh khiết lãnh đạm vừa yêu mị quyến rũ, nhất là đôi mắt màu thủy lam của hắn thật đẹp nha! Nàng muốn nha! Hắn nhất định trở thành người tiếp theo nàng chinh phục! A, hắn sao không nhìn nàng? Chắc chắn là xấu hổ, hắc hắc, tiểu mỹ nhân này thật dễ thương (PS: Những đứa con gái kiểu này người ta gọi là NC - não tàn )

    Phóng mị nhãn đi! Phóng đi! Ngươi phóng ta cũng không hiểu! Phóng cho người mù xem!

    Lăng Vũ vô tình liếc mắt qua toàn bộ sảnh đường, qủa nhiên là ba phần tư giống đực ở đây đều bị vầng sáng Mary Sue của nữ chính chói rọi, hắn nhìn Lục Triền một chút, tuy Lục Triền không có biểu tình gì ngoài im lặng ít ra còn cứu vớt được hình tượng nhưng Lăng Vũ vẫn cảm thấy tự mất mặt cho sư môn.

    - A! Qủa nhiên... ( câu sau tự lẩm bẩm gì đó )

    Lăng Vũ giật mình, tuy rằng lời nói kia cực kỳ nhỏ nhưng tu vi của thân thể này không tầm thường lại nghe rõ mồn một. Hắn suýt nữa không kiềm chế được nhảy dựng lên lại phải nhịn xuống, miễn cưỡng đảo mắt thật nhanh tìm kiếm! Người đó đâu? Là người nào nói ra? Người đó... Chẳng lẽ...