Full Đại thần báo thù

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
Thể loại
Hiện đại, đoản văn, võng du, hài, sủng, HE
Số chương
5
Lượt đọc
904
Một câu chuyện đáng yêu và đáng đọc :3
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 1
Sau khi tan học, Phạm Đình Đình đeo cặp sách một đường chạy trở về túc xá, vào cửa liền mở máy tính ngay, đây đã là thói quen tự nhiên của cô rồi.



Song, khi cô vào giao diện trò chơi, lúc nhập mật khẩu, tin sét đánh như sấm nổ vang đầu làm người cô như bị bổ làm hai mảnh.



【 hệ thống nhắc nhở 】: Thật xin lỗi, bạn đã nhập sai mật khẩu.



Lần thứ hai nhập vào, sai mật khẩu; lần thứ ba, sai mật khẩu… Lần thứ mười, sai mật khẩu! Tất cả đều sai.



“A! Đáp án lấy lại mật khẩu cũng bị trộm sửa rồi, tài khoản của mình bị trộm rồi sao? !” Phạm Đình Đình hoảng sợ trừng to mắt, không, đây không phải sự thật.



Nhớ lại ba tháng trước, trong từng đêm cô quạnh tịch mịch thê lãnh, cô vô số lần ngồi cắm đầu trên máy soát tiểu BOSS, vô số lần không thu hoạch được gì, vô số lần nội tâm gầm thét, cho đến tối hôm qua, cô rốt cục sắp chịu đựng không nổi muốn vật ra ngủ chết thì soát được một trang bị cực phẩm nhỏ. Hôm nay, a… NO! (ㄒoㄒ ) ~~ cô chịu không nổi hiện thực tàn khốc này.



Này… Bị vi rút xâm nhập sao.



Phần mềm diệt vi rút rất nhanh cho ra kết luận —— người sử dụng IP ẩn xâm nhập máy tính của cô.



Phạm Đình Đình run run môi, nhìn về đèn dây tóc, tuyệt vọng chảy nước mắt.



“Cậu khóc cái gì chứ, bây giờ tạo một tài khoản khác lên xem một chút, cái tài khoản bỏ đi của cậu, muốn cấp bậc không có cấp bậc, muốn trang bị không có trang bị, cái người trộm tài khoản kia, có thể còn đáng thương cảm hơn cả cậu.” Bạn cùng phòng Tiểu Hồng vừa lật xem tạp chí, vừa “an ủi” cô.



“A! Cậu tàn nhẫn quá đó!” Phạm Đình Đình lau nước mắt, bình phục tâm tình, lập tức đăng kí một tài khoản mới vào cửa sổ trò chơi.



Thuận lợi đăng nhập vào giao diện trò chơi, ngay lập tức cô nhảy vào kênh nói chuyện riêng kể chuyện mình bị mất tài khoản.



[Tiểu Thổ Đậu bi thương] nói chuyện riêng [ Đình Đình Ngọc Lập ]: Này.



—— nếu như gửi đi thành công, thì chứng tỏ tài khoản đang online.



Quả nhiên, chuyện Phạm Đình Đình không muốn thấy nhất đã xảy ra, tài khoản của cô chẳng những online, hơn nữa trắng trợn trả lời.



[ Đình Đình Ngọc Lập ] nói chuyện riêng [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: Có chuyện gì sao?



Phạm Đình Đình nắm quyền, hít sâu nhắc nhở mình nhất định phải tỉnh táo, tài khoản của mình trong tay hắn, cô không thể nóng giận nhất thời chửi tên trộm nick ầm ĩ. Mà là! … Vứt bỏ tôn nghiêm, van cầu xem sao.



[ Tiểu Thổ Đậu bi thương ] quanh co lòng vòng nói với [ Đình Đình Ngọc Lập ]: Xin chào, anh có phải đăng nhập sai tài khoản rồi hay không?



[ Đình Đình Ngọc Lập ] thì trực tiếp trả lời [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: Trộm được, hiện tại tài khoản này thuộc về tôi.



Phạm Đình Đình một ngụm máu đen ngăn ở cổ họng, tên trộm này quá càn rỡ rồi đó.



“Cứu mạng đi Tiểu Hồng! Hắn còn thừa nhận trộm tài khoản của mình!” Cô lắp bắp than vãn.



“Bình tĩnh, cậu tính ngả bài với hắn ta sao, hỏi đối phương năm đồng tiền bán tài khoản hay không.” Tiểu Hồng nghiêm túc xuất chiêu.



“…” Phạm Đình Đình vươn năm ngón tay, phản bác, “Tớ nhất định cũng luyện hơn ba tháng rồi, chỉ trị giá năm đồng?!”



Phạm Đình Đình phẫn hận nheo mắt, vì tiền tài và mặt mũi tranh đấu trong vòng ba giây, nhanh chóng liên lạc với kẻ trộm…



[ Tiểu Thổ Đậu bi thương ] nói chuyện riêng [ Đình Đình Ngọc Lập ]: Tôi muốn mua tài khoản này, tôi đã thấy mấy lần, nói thật, muốn trang bị không có trang bị, muốn cấp bậc sao cũng không cao, tôi rất lười không muốn luyện lại cái mới, tài khoản này, năm đồng mua lại được chứ?



Đánh xong chữ, Phạm Đình Đình nắm chặt hai tay, thấp thỏm bất an chờ đợi đối phương cò kè mặc cả. Nếu như không hơn năm mươi đồng, cô nguyện ý mua về, ừ, cực hạn.



[ Đình Đình Ngọc Lập ] trả lời [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: Xem trước mắt, tài khoản này một đồng cũng không đáng, không bằng tôi luyện tài khoản này cao chút rồi bán cho cô, cho tôi một tuần lễ, tôi có thể luyện lên cấp 50 cho cô ( max level 60 ), có mật khẩu bảo vệ, yên tâm sử dụng.

Phạm Đình Đình vừa nghe lời này giận đến hai mắt nổ đom đóm, cô không lười biếng cũng không có phí công luyện ba tháng cũng mới cấp 30, muốn tăng thêm cấp cũng khó khăn vô cùng, một tuần lễ có thể hoàn thành? Có cần coi thường người khác dữ vậy không?!



Cô mới vừa tính chửi tên trộm, rồi lại nghĩ lại, hừm? Như nếu như đối phương nói thật thì, nói ra, thật đúng là điều kiện rất mê người.



Nhưng mà nhân phẩm tên trộm tài khoản quá thấp kém, cô nghĩ ngợi chốc lát, bắt đầu đàm phán với đối phương.



[ Tiểu Thổ Đậu bi thương ] nói chuyện riêng [ Đình Đình Ngọc Lập ]: Có thể nói chuyện một chút, bao nhiêu tiền?



[ Đình Đình Ngọc Lập ] trả lời [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: 500.



[ Tiểu Thổ Đậu bi thương ] trả lời [ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh cũng quá gian xảo rồi, giảm một chút đi.



[ Đình Đình Ngọc Lập ] trả lời [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: Gía chót, 300.



Phạm Đình Đình thầm tính toán, tiền điện thêm đồ ăn vặt cũng không tới bao nhiêu tiền, dường như rất có lời nha.



[ Tiểu Thổ Đậu bi thương ] nói chuyện riêng [ Đình Đình Ngọc Lập ]: Đồng ý, luyện xong trả tiền. Tin tưởng tôi, tôi có nhân phẩm nhất định.



—— theo như quy củ nhận luyện dùm phải trả trước 30%. Phạm Đình Đình biết khả năng tên trộm đồng ý không lớn, nhưng mà lỡ như hắn là kẻ ngốc thì sao? Hắc hắc, thử một chút cũng không hại gì.



[ Đình Đình Ngọc Lập ] trả lời [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: Vậy cũng được, nhưng tôi không thể luyện một mình, tôi đưa mật mã tài khoản này cho cô, mật mã tạm thời giữ lại, tôi mở nick dẫn cô đi soát kinh nghiệm, như thế nào?



“A Tiểu Hồng, tên trộm trả tài khoản lại cho mình rồi! Hắn quả nhiên là kẻ ngu! Ha ha.” Phạm Đình Đình kích động rồi.



Tiểu Hồng xuống giường, hí mắt nhìn khung trò chuyện giữa hai người, chậm rãi nói, “Mình thật sự không hiểu trí thông minh như cậu vì sao lại có dũng khí bước vào thế giới võng du? Hai người soát cấp dĩ nhiên nhanh hơn một người rất nhiều, mật mã bảo vệ lại không cho cậu, một khi luyện đến cấp bậc đáng giá, đối phương tùy thời có thể đổi mật mã, cậu chẳng những phí tiền điện với thời gian, kết quả vẫn là trắng tay.”



“…” Phạm Đình Đình nháy mắt không ngừng, nhanh chóng tiêu hóa lời của cô, rốt cục hoàn toàn tỉnh ngộ, không khỏi thở hốc vì kinh ngạc.



Lúc này, trộm tài khoản đã đứng trước mặt tài khoản cô vừa tạo.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Này, cô còn muốn mua hay không?



Phạm Đình Đình nhìn chăm chú vào nick của mình, tan nát cõi lòng không giải thích.



[ Tiểu Thổ Đậu bi thương ]: Hừ, đừng cho là tôi ngu, kéo mặt nạ anh xuống đi! Anh nhất định là luyện tài khoản lên cấp cao xong rồi đi bán cho người khác!



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Nếu như không tin lời tôi, cô có thể nghe giọng của tôi, số điện thoại di động cũng có thể nói cho cô biết, tôi làm người rất có nguyên tắc.



Phạm Đình Đình hận đến ngứa răng. Được rồi, đã như vậy, không bằng trước hết lấy được số điện thoại di động tên trộm, mặc dù cuối cùng không lấy lại được nick, cũng có thể chờ hắn nửa đêm đang ngủ say gọi hắn rời giường buồn đái (lời tác giả =.:]!



Cho nên, hai người trao đổi phương thức liên lạc, thêm bạn tốt, rất quy củ.



Chuyện làm Phạm Đình Đình hâm mộ ghen tỵ và hận thù lại tới nữa ——



Mã hiệu của đối phương lại là 5 sao! ! ! ! Khẳng định cũng là trộm được mới có!! !
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 2
Cô vỗ vỗ ngực, đeo tai nghe lên.



Nick name Phạm Đình Đình: Tiểu Đình. Nick name tên trộm: Nhạn Nam Phi.



Cô ôm dạ dày, nôn, tên trộm đáng chết này, vô liêm sỉ. Còn tưởng là mình là đại hiệp sao? Nếu như cô nhớ không lầm, khu đặc biệt “Đệ Nhất Dũng Sĩ” đã đề [ Nhạn Nam Phi ], tài khoản max level, trang bị kỹ thuật không ai bằng, đứng đầu bảng dũng sĩ PK (đồ sát).



Tiểu Đình: Nè, nghe thấy không?



Nhạn Nam Phi: Ừ.



Tiểu Đình: Đưa mật mã cho tôi.



Nhạn Nam Phi: Mật mã tingting222, không trách được cô thích tài khoản này, trong tên có chữ “Đình” sao?



Tai nghe truyền đến giọng nói tràn đầy từ tính, Phạm Đình Đình rất rất không hiểu một tên trộm không phải chuyện ác không làm sao có giọng nói dễ nghe đến vậy cơ chứ!



Phạm Đình Đình không đáp lại, hầm hừ đăng nhập vào tài khoản, trộm tài khoản của cô còn dám mắng cô “2*”?! (*từ ngữ mạng thông dụng bên TQ nghĩa là ngu)



Nhưng tức thì tức, cô cũng không thể bắt tên trộm này xử một trận được, một khi chọc vào lông mao đối phương, thì cô sẽ không còn được gặp lại [ Đình Đình Ngọc Lập ] luyện ngày luyện đêm rồi. Nhưng mà, chuyện cô âm thầm may mắn vẫn phải có: Vật phẩm trang bị luyện cấp trong thương khố vẫn còn nguyên xi không động. Hắc hắc, trang bị quá kém không bán được chứ gì? Khụ khụ, cô cao hứng cái gì chứ nhỉ = =



Tiểu Đình: Tôi lên rồi, đi đâu luyện cấp?



Nhạn Nam Phi: Tôi rời khỏi một lát, chờ.



Phạm Đình Đình ừm một tiếng đáp lời, đứng cạnh thương khố chờ đợi.



Chừng một phút



Phạm Đình Đình kinh sợ thấy “Đệ Nhất Dũng Sĩ” [ Nhạn Nam Phi ] hiện thân chỗ thương khố. Có lẽ anh ta đang đổi trang bị hoặc là treo máy, dù sao đều không nhúc nhích.



Cô theo thói quen địa mở trang bị cao nhất của [ Nhạn Nam Phi ] “Thấy dung mạo”, thổn thức than thở.



Trò chơi này lấy “PK(đồ sát)” làm phương hướng phát triển, vì vậy, mỗi tuần cũng sẽ cử hành cuộc chiến đoạt thành trì theo bang phái một lần, người chơi có thể tự do lựa chọn “Chính” hoặc “Tà” tham dự thành chiến, sau khi tuyển chọn thành viên bang phái, trước khi thành chiến kết thúc thì không được phép thay đổi bang phái. Nói trắng ra là, hai phe “Chính” “Tà” tùy tiện chém giết lẫn nhau, trong thời gian quy định, bên nào cướp được thành kì (cờ thủ thành) trước thì xem như chiến thắng. Bên thắng có thể nhận được số tiền rất lớn trong trò chơi cùng với sách kỹ năng cao cấp phân phát ngẫu nhiên. Mọi người đều biết, sách kỹ năng cao cấp ở mỗi một màn trong trò chơi đều là vật phẩm hi hữu ngàn vàng khó cầu, cho nên việc lựa chọn bang phái đi thành chiến để được sách kĩ năng cao cấp là nhiệm vụ cấp thiết nhất của game thủ.



Bây giờ nói đến trọng điểm rồi, chính là bởi vì kỹ thuật PK của [Nhạn Nam Phi] siêu quần, lấy một địch mười, cho nên anh ta tham gia phái nào tất nhiên gia tăng tỷ lệ phần thắng của bên đó. Nhưng mà, [Nhạn Nam Phi] từ trước đến giờ xuất quỷ nhập thần, ở trong trò chơi dường như cũng không có bạn tốt cố định, anh ta luôn trước khi hết hạn đăng kí thành chiến vài giây mới báo danh chọn bang phái, cho nên, bạn học Phạm Đình Đình luôn chọn sai đội hình.



Lúc này, chỉ thấy một người chơi nữ váy đỏ tung bay chạy đến trước mặt Nhạn Nam Phi.



[Nhân bỉ hoa kiều]: Nhạn Nam Phi, em biết anh đang ở đây, mang em đi thăng cấp được chứ?



Phạm Đình Đình im lặng, cô thường gặp nickname này đi liếc mắt đưa tình khắp nơi, theo tin bên lề nghe ngóng được, người hâm mộ [Nhân bỉ hoa kiều ] truyền ra, trên thực tế đúng là người cũng như tên, là một đại mỹ nữ. Lòng yêu thích cái đẹp mọi người đều có nha, mấy game thủ nam độc thân phá tiền đều xếp hàng dài nối đuôi theo đuổi cô ta, trang bị tất nhiên cũng có người cướp đưa, rất xài được luôn đó.



Cô dời tầm mắt về phía Nhạn Nam Phi, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Phạm Đình Đình thật tò mò Nhạn Nam Phi lãnh nhược băng sương sẽ đáp lại thế nào.



Nhưng kết quả lại làm Phạm Đình Đình thất vọng, dưới đôi mắt trông ngóng của [Nhân bỉ hoa kiều], mà Nhạn Nam Phi lại dường như treo máy không có mặt.



Lúc này, trong tai nghe phát ra tiếng sột soạt, trộm tài khoản cuối cùng đã trở lại.



Phạm Đình Đình cho là anh ta đang đăng ký mấy tài khoản khác, cũng lười thúc giục, chỉ chú ý bát quái màu đỏ bên cạnh thương khố.



[ Nhạn Nam Phi ] đột nhiên dịch một bước, [ Nhân bỉ hoa kiều ] vội vàng đánh chữ gọi anh ta, lời kịch không sai biệt lắm, kêu anh ta dẫn cô đi luyện cấp, mang cô đi cày đồ vân vân, cô ta không quên quăng mị nhãn về phía Nhạn Nam Phi, hiện mấy vẻ mặt đáng yêu.



Nhạn Nam Phi lại làm như không thấy, Phạm Đình Đình mở khung trang bị của anh ta ra xem lần nữa, a, thì ra anh ta đang đổi lại trang bị thăng cấp. Bình thường mà nói, kiểu game thủ như trâu bò đều có phần lớn vài bộ trang bị cao cấp nhất, mỗi bộ đều có trang bị cách dùng, thuộc tính khác nhau.



Trò chơi cũng giống xã hội, giàu nghèo cách biệt rất lớn, người nghèo lái chiếc xe điện còn lo bị trộm mất, nhưng người giàu lái một chiếc xe thể thao thì vẫn còn ngại không đủ, trong ga-ra tư nhân ít nhất cũng đậu mấy chiếc sang chảnh khoe khoang. ╮ (╯_╰ )╭



Lúc Phạm Đình Đình âm thầm cảm khái, trong tai nghe phát ra tiếng nói.



Nhạn Nam Phi: Gặp ở núi Tượng Nha.



Tiểu Đình: Ừm, nickname của anh là gì, tôi đứng ở chân núi đợi anh sao?



Nhạn Nam Phi: Nick của tôi đứng cạnh cô, bên cô bị đứng máy à?



Phạm Đình Đình hết nhìn đông tới nhìn tây, ngây ngốc nói: Không có đứng máy, bên cạnh tôi chỉ có [Nhạn Nam Phi] và [Nhân bỉ hoa kiều]. Nhạn Nam Phi hình như không có ngồi máy, giống như cọc gỗ đứng một chỗ không động đậy gì cả. Nhân bỉ hoa kiều cô nương đợi đến hoa cũng tàn.



Nhạn Nam Phi bình tĩnh nói: Vậy hãy để cho cô ta chờ đi, chúng ta đi.



Vừa dứt lời, chỉ thấy [Nhạn Nam Phi] xuất ra một chiêu “Tật hành huyễn ảnh”( đi nhanh như ảo ảnh), nháy mắt biến mất trong tầm mắt Phạm Đình Đình.



Thấy thế, Phạm Đình Đình rốt cục có chút phản ứng, bật thốt chất vấn.



Tiểu Đình: Anh? … Anh cũng trộm tài khoản của Nhạn Nam Phi rồi hả?!



Nhạn Nam Phi bật cười một tiếng: Đây vốn là tài khoản của tôi, tôi chỉ trộm tài khoản của cô thôi.



“…” Phạm Đình Đình ngây người như phỗng, chuyện này không thể nào, Nhạn Nam Phi đầu óc nước vào mới có thể trộm tài khoản nhỏ bé của cô.



Tiểu Đình: Anh cũng đã vô liêm sỉ cung khai rồi, tôi đây cũng thừa nhận tôi chính là [Đình Đình Ngọc Lập], thành thật khai báo, rốt cuộc anh đã bẻ khóa mật mã của bao nhiêu game thử rồi?



Nhạn Nam Phi lớn lối trả lời: Hacker sơ cấp mới dùng mã khóa trộm tài khoản, tôi không cần.



Phạm Đình Đình trợn mắt, nói: Không trách được ai cũng không muốn kết bạn, thì ra là vốn dùng danh hiệu Đệ Nhất Dũng Sĩ để trộm trang bị cao cấp.



Nhạn Nam Phi gửi biểu cảm thong thả uống trà nói: Cô khờ thật hay ngu thế? Tôi có cần thiết trộm tài khoản của cô còn mang cô đi luyện cấp sao? Có thời gian rảnh rỗi như vậy còn không bằng đi soát mấy phó bản, tùy tiện bán một trang bị cũng vượt qua 300 rồi.



Phạm Đình Đình trừng mắt nhìn, lời này cũng không phải giả, nhưng nếu là như vậy, không phải lại càng kỳ quái sao?



Tiểu Đình: Tôi và anh bình thường không thù không oán, anh chính là trong lúc rãnh rỗi khi dễ tôi sao?



Nhạn Nam Phi dừng một chút, nói: Dĩ nhiên không phải.



Tiểu Đình: Không được nói dối nữa, anh chính là người xấu! Cướp sửa đáp án câu hỏi bảo vệ mật của tôi!



Vốn câu hỏi bảo mật và đáp án của Phạm Đình Đình là —— người khác phái thích nhất là ai? Đáp án: Lưu Xuyên Phong.



Hiện tại đương nhiên là đáp án sai.



Nhạn Nam Phi lại cười không nói, nhân vật trên màn hình đã đi tới bản đồ núi Tượng Nha.



Phạm Đình Đình đến địa điểm luyện cấp, nên quái vật trong bản đồ chẳng những cấp bậc cao hơn nữa còn phát sinh con khác cực nhanh. Vì để tránh cho [ Đình Đình Ngọc Lập ] chết ở chỗ này, Nhạn Nam Phi đề nghị tạm thời ngăn chat thoại.



Mặc dù Phạm Đình Đình còn muốn nói gì đó, nhưng là bên kia đã đóng hệ thống chat voice, chuyển thành đánh chữ.



Phạm Đình Đình nhìn chằm chằm màn hình, vừa tránh né công kích của quái vật, vừa nhìn hướng Nhạn Nam Phi đang giết quái không ngừng tay. Nói sao thì, lúc Nhạn Nam Phi giết quái biểu hiện thật rất thân sĩ, chỉ cần có quái vật nhích tới gần [ Đình Đình Ngọc Lập ], anh liền bước một bước dài che trước người [ Đình Đình Ngọc Lập ], búa lớn vung lên dẫn quái vật đi, sau đó một chiêu “Hoành Tảo Thiên Quân” đưa tới nhiều quái vây công hơn, sau đó lại sử dụng quần công chém giết.



Cũng vì vậy, [ Đình Đình Ngọc Lập ] thủy chung giữ vững trạng thái an toàn không rỉ máu.



Điểm kinh nghiệm EXP của Phạm Đình Đình càng soát càng mạnh thêm, cô vui vẻ nhưng vẫn rất nghi ngờ, game thủ max level giết quái căn bản không được kinh nghiệm, Nhạn Nam Phi đang suy tính cái gì?



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Trang bị anh dùng đều là đệ nhất, vừa đẹp vừa quý, tự nhiên phát phát thiện tâm, nói cho tôi biết đáp án mật mã bảo vệ đi. Anh đẹp trai, tốt bụng ~~~~ (>_< )~~~~



[ Nhạn Nam Phi ]: Cô đoán là gì? (vẻ mặt mưu đồ )



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Tôi nào biết, là người tên vậy thì anh điền một chỗ trống trước đi? Cho giới hạn chút đi… (ㄒoㄒ ) ~~



[ Nhạn Nam Phi ]: Tên người, phái nam. Hai chữ.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Cho thêm chút đề kỳ được chứ, dòng họ và vân vân



[ Nhạn Nam Phi ]: Cô thật là quá đáng, như vậy không tốt.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Wow, hai ta ai quá đáng hơn đây? ! Anh có trang bị đệ nhất thì sao, khi dễ tài khoản nghèo được hả!



[ Nhạn Nam Phi ]: Được rồi, họ Viên.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Viên cái gì nữa? Tôi biết anh cực kì muốn nói cho tôi biết, nói đi, cố gắng lên!



[ Nhạn Nam Phi ]: …



Phạm Đình Đình thấy anh bận rộn giết quái không để ý tới mình, cấp bách muốn lấy được đáp án nên cô di động con chuột, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa vọt vào trong đống quái vật. Quái vật vốn là ba tầng trong ba tầng ngoài bao quanh Nhạn Nam Phi, lúc này cảm ứng được có người chơi khác xuất hiện, cho nên, một phần quái vật trong đó thay đổi phương hướng, giương nanh múa vuốt hướng cô đánh tới.



Bản đồ đánh quái này dành cho người chơi cấp bậc 50, cô mới cấp 30 chỉ có thể bị đánh te tua.



Thấy thế, Nhạn Nam Phi lao ra ôm chặt, lúc [ Đình Đình Ngọc Lập ] sắp hy sinh ngã xuống đất hết sức, anh mở hình thức PK(đồ sát), sử dụng một chiêu kỹ năng công kích, đột nhiên đem [ Đình Đình Ngọc Lập ] đẩy ngã hết đám quái vật, ngay sau đó bay lên trời, quay 360 độ quay về, nương theo ánh sáng bạc chói mắt, mấy chục búa ảo ảnh đâm vào thân thể quái vật.



[ Đình Đình Ngọc Lập ] lảo đảo hai bước ngã trên mỏm núi đá, cô không cảm ơn cử chỉ trượng nghĩa của Nhạn Nam Phi, mà chậm rãi xụi lơ trên mặt đất, u oán nói: Anh để cho tôi chết đi, không chịu nói cho tôi biết đáp án tôi cũng không muốn sống nữa, ~~~~ (>_< )~~~~ ( nè, cô đang đóng phim hay sao, cũng không phải là chết thật, bò dậy lại là một hảo hán.*lời tác giả*)



Đôi mắt màu lam của [ Nhạn Nam Phi ] liếc qua, dường như không tiếng động thở dài, giống như chưa bao giờ thấy một người chơi chủ động tìm chết đến vậy. Anh vừa giết quái, vừa dán chặt bên người cô, ngay lúc đó mở “Lá chắn bảo vệ phòng ngự”, một vòng sáng vàng nhạt bao vây thân thể nhu nhược của [ Đình Đình Ngọc Lập ], lá chắn bảo vệ như tường đồng vách sắt, hoàn toàn cách trở tập kích của quái vật với cô.



Phạm Đình Đình đối với những động tác toát vẻ đẹp trai của anh làm như không thấy, tiếp tục khóc lóc tố cáo.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh… Để cho tôi chết đi…



[ Nhạn Nam Phi ]: Chỉ cần có tôi ở đây, bảo đảm bình an vô sự.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: -_- … Cái anh này thật kì cục, mới đầu trộm tài khoản của tôi, bây giờ tốt với tôi như vậy. Anh có phải thầm mến tôi hay không …



Phạm Đình Đình thật sự nghĩ không ra rồi, xốc xếch cô bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.



[ Nhạn Nam Phi ] trầm mặc hồi lâu, phát cái



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh còn đùa, tôi thật muốn khóc, thật muốn khóc T__T



[ Nhạn Nam Phi ] lập tức dừng động tác đánh trách, vội vàng nói: Đừng khóc, tài khoản của cô vậy cũng được xem là bị trộm sao? Mật mã tài khoản cũng ghi chép lại trong thư mục trên desktop rồi.



Phạm Đình Đình thở nhẹ một tiếng, vội vàng mở thư mục lưu trữ, quả thật có một file word, tên là “Các loại mật mã”.



Cô suy sụp hạ bả vai, bởi vì trí nhớ không tốt thường xuyên quên mất mật mã, cho nên…



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Anh còn xâm nhập máy tính của tôi lục xem thư mục, đồ lưu manh, trong máy vi tính có □□! Tôi muốn báo cảnh sát bắt anh, tên biến thái chết tiệt, hèn mọn!



[ Nhạn Nam Phi ]: Cô bình tĩnh lại đã… Tôi chỉ thấy một tấm hình đứa bé ngồi trong bồn tắm.



[ Đình Đình Ngọc Lập ]: Đó chính là tôi! Trời ạ! Lưu manh!



Phạm Đình Đình hoàn toàn phát điên, gửi icon khuôn mặt quay cuồng đến chóng mặt, cô muốn giết Nhạn Nam Phi!



Nhạn Nam Phi thấy Phạm Đình Đình không trả lời nữa, ngay sau đó, [ Đình Đình Ngọc Lập ] bực tức logout!



“Tớ không muốn sống nữa! Bảo mật là thần sao? ! Nhân quyền là mây bay! ! ! Không sống nữa được không! ! ! !”



Vèo vèo vèo, những chiếc dép đủ màu bay về phía Phạm Đình Đình, tiếng rít gào của cô bị các bạn cùng phòng dùng võ lực trấn áp.



Phạm Đình Đình chạy trở về giường của mình, núp ở trong chăn, nức nở.



Nhạn Nam Phi, tôi hận anh, huhu.



Đang lúc cô nguyền rủa Nhạn Nam Phi tối nay đái dầm tối mai tiếp tục đi tiểu, cô nhận được một tin ngắn.



Tiểu tặc lòng dạ hiểm độc (biệt hiệu cô đặt cho Nhạn Nam Phi khi lưu số anh): Thật xin lỗi, trong lúc vô tình nhìn qua, cô có khỏe không? Tối nay tôi lên tài khoản của cô giúp cô luyện cấp, ngủ ngon, mơ đẹp_.



Mơ đẹp cái đầu anh! Phạm Đình Đình giận đến nghiến răng nghiến lợi, tắt điện thoại di động, ôm hận đi ngủ.


2- Tên trộm tài khoản, anh thầm mến tôi phải không? . . .
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 3
Trưa hôm sau, Chủ nhật.



Phạm Đình Đình tóc tai rối bù tỉnh giấc, theo thói quen vừa mở mắt vừa mở máy tính, tiếp đó mở điện thoại.



Cô đăng nhập vào tài khoản, rất tốt, Nhạn Nam Phi không có bỏ mật mã “tingting222”, hừ, anh ta mới nhị! (╰_╯ )#



Tiến vào trò chơi, một màn kinh người xuất hiện ——



Cằm Phạm Đình Đình suýt nữa rớt xuống đất, cô rướn cổ lên, nhìn nhân vật trò chơi xa lạ nhưng quả thật thuộc về mình.



[ Đình Đình Ngọc Lập ] cấp bậc 51, một thân trang bị cực phẩm, hoa lệ hiện thân cho trong thành an toàn phân biệt.



Cô nuốt nuốt nước miếng, đây là chuyện gì xảy ra?



Cho nên, cô vội vội vàng vàng mở điện thoại di động, tìm số Nhạn Nam Phi, hoả tốc bấm gọi.



Trạng thái cuộc gọi được kết nối kéo dài ba phút đồng hồ, đối phương rốt cục bắt máy.



“Alo…” Giọng của anh hơi có chút khàn khàn.



“Khụ, là tôi… Phạm Đình Đình.” Trong lúc bối rối cô báo ra tên thật.



“Biết rồi, lên tài khoản xem một chút, ăn thuốc kinh nghiệm vào mười giờ sáng, tôi tận lực…” Anh hữu khí vô lực nói.



Thuốc kinh nghiệm là người chơi nhân dân tệ mới ăn được để nâng cấp lên đạo cụ cao cấp. Phạm Đình Đình lại ngẩn ra, anh ta vậy mà lại sử dụng thuốc kinh nghiệm đút tới tấp đến khi[ Đình Đình Ngọc Lập ] lên tới cấp 51.



“Anh xài bao nhiêu tiền?”



“Đừng quan tâm, không tìm cô tính sổ là được rồi.” Anh cười cười, “Tối hôm qua ngủ ngon chứ? Chuyện xâm nhập vi tính của cô, đừng nóng giận.”



Trong lời nói của anh lộ vẻ hối lỗi. Phạm Đình Đình không tự chủ thả chậm tốc độ nói: “Không có chuyện gì nữa, anh ngủ trước đi, cực khổ…” Nói cô đơn thuần cũng được, mặc dù quá trình quen biết không tính vui vẻ gì, nhưng cô mơ hồ cảm thấy Nhạn Nam Phi không phải người xấu.



Nhạn Nam Phi hiển nhiên là mỏi mệt không chịu nổi, hữu khí vô lực nói, “Tối nay dẫn cô đánh thành chiến, chọn Tà phái.”



“A! Tốt quá, rốt cục tôi có thể hãnh diện một lần rồi, chờ anh lên chờ anh lên!” Cô cực kì hưng phấn.



Nhạn Nam Phi cười ra tiếng, đợi cô cúp điện thoại trước, anh mới kết thúc trò chuyện.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 4
Khi Phạm Đình Đình ngồi bên cạnh bàn, đang vui thích tìm hiểu nhân vật trên màn ảnh vừa thay da đổi thịt, ở ký túc xá nam sinh phía đối diện, bát quái thay nhau nổi lên.



“Này Viên Dã, cậu rốt cục tóm được cô bé sinh viên năm nhất ngốc nghếch đó rồi hà?” Cậu bạn cùng phòng nằm giường trên thò đầu xuống hỏi.



“Đừng phiền, ngủ…” Viên Dã không nhịn được quay người, khẽ nhếch khóe miệng.



Viên Dã, thân phận một, sinh viên năm tư xuất sắc của khoa cơ điện tử; thân phận hai, con của đổng sự trưởng tập đoàn Viên thị Sofware Developer. Dù không đề cập đến hai điểm trên, căn cứ vào bề ngoài xuất chúng của anh, đương nhiên luôn có một đống lớn oanh oanh yến yến quay chung quanh anh, nhưng anh vẫn không gặp được người làm mình động tâm.



Cho đến đầu năm nay, khi anh cúp học, dựa vào gốc cây đại thụ cạnh bờ hồ lim dim ngủ.



Đột nhiên xuất hiện Phạm Đình Đình, trong lúc vô tình xông vào thế giới của anh.



Cô là tân sinh viên năm nhất, ngày thứ ba tựu trường thì bị lạc trong khuôn viên rộng lớn. Bởi vì phải đang trong giờ lên lớp, cô tìm không được ai để hỏi đường, chỉ đành phải tự mình đi loạn. Cô bất tri bất giác đi tới bên hồ, vừa phát hiện có người, liền cực kì vui mừng chạy tới.



Viên Dã đối với chuyện phát sinh ngày hôm đó, đến nay vẫn cảm thấy “Nhìn thấy mà giật mình”. (hán việt là xúc mục kinh tâm, hiểu mà k biết thay kiểu gì =.:]



Phạm Đình Đình thấy anh đang ngủ say, không nóng lòng quấy rầy, mà ngồi xổm một bên chờ anh tỉnh lại.



Lúc này, có một con sâu róm từ trên cây rơi xuống, không chết thì thôi mà còn rơi ngay lên mặt Viên Dã.



Con gái hiếm ai không sợ sâu, Phạm Đình Đình cũng không ngoại lệ, vừa thét chói tai, cô vừa giơ cuốn từ điển thật dầy, hung hăng đập xuống con sâu trên mặt Viên Dã, hơn nữa là đánh liên tục!



Hậu quả ra sao không cần nói, dù sao rớt xuống có chết hay không thì căn bản mạng cũng bị mất trong tay Phạm Đình Đình.



Phạm Đình Đình kinh sợ nhìn người ngũ quan thanh tú bị mình đánh cho sưng đỏ không chịu nổi, cô lại làm chuyện xấu táng tận thiên lương—— hoả tốc đứng lên, đeo lên khẩu trang y tế, đè thấp mũ lưỡi trai, chân đạp Phong Hỏa Luân, vèo! … Gây chuyện chạy mất.



Viên Dã nhìn bóng người nhỏ nhắn điên cuồng chạy trốn, gạt vật thể dẹp lép như tàu lá trên trán xuống, sửng sốt nửa giờ, đầu ong ong.



Chính là từ ngày đó trở đi, Viên Dã bắt đầu truy xét nữ sát thủ chạy án.



—— từ nhỏ đến lớn anh chưa từng gặp phải chuyện oan ức thế này, muốn trả thù, là đương nhiên.



Cho nên, anh triển khai một loạt hành động trả thù Phạm Đình Đình.



Kế hoạch A: Sau khi kết thúc lớp tự học buổi tối, anh và bạn cùng phòng đội mặt nạ ác quỷ hù dọa Phạm Đình Đình đi ngang qua, không nghĩ tới Phạm Đình Đình bị dọa ngất ngay tại chỗ. Mấy anh thấy thế thất kinh, hợp lực mang cô đến bệnh viện, trốn khỏi hiện trường trước khi cô tỉnh lại.



Sau đó, Viên Dã không cam lòng, làm một con gián giả, sai tên cùng phòng đi kẹp vào sách của cô. Phạm Đình Đình lại đưa quyển sách kia cho một nữ sinh khác, bất tri bất giác, may mắn thoát khỏi.



Viên Dã ảo não không dứt, hừ! Hại một người sẽ làm cho cô trầm mê võng du (game online), sau đó đánh cắp tài khoản cô khổ luyện, làm cô sống không bằng chết.



Áp dụng kế hoạch B, bạn của Viên Dã đeo kính mát, dán râu mép, giả trang nhân viên khai thác thị trường game online, đưa cho Phạm Đình Đình vật phẩm đan dược đặc biệt chế tạo. Phạm Đình Đình lập tức bị đại lễ giá trị 288 tệ hấp dẫn, mắc câu.



Chẳng qua là Viên Dã không nghĩ tới, làm sao cũng không nghĩ ra, Phạm Đình Đình luyện cấp tháng ba có thừa, cấp bậc không thấy cao lên, đạo cụ đồ bỏ cũng chất đầy một thương khố. Cô bình thời rất ít đi dã ngoại luyện cấp, ngược lại đứng ở trong thành cùng với game thủ mới trao đổi trang bị đồ bỏ, thậm chí làm không biết mệt.



Tiếp đó… Rốt cục có một ngày, Viên Dã phát hiện mình mấy tháng này ngoại trừ giống như kẻ cuồng theo dõi theo đuôi bóng dáng Phạm Đình Đình, không có làm khác.



Viên Dã anh, đường đường là sinh viên tài cao khoa điện tử, Phú Nhị Đại người người ao ước, bạch mã hoàng tử trong mắt nữ sinh, lại vì trả thù một cô bé mà hoang đường tới mức như thế!



Là một tay Phạm Đình Đình phá hủy danh dự của anh, anh còn muốn trả thù sao? Đúng vậy!



Cho nên, liền xuất hiện sự kiện trộm tài khoản tối qua. Đầu tiên, anh đổi đáp án mật mã bảo vệ của Phạm Đình Đình, sau đó đăng nhập vào nhân vật rách mướp của Phạm Đình Đình. Kế hoạch của anh là thế này, tìm vài trang bị có chút giá trị trong kho hàng của cô, sau đó ở trước mặt cô, ném xuống đất tùy ý các người chơi tranh đoạt.



Nhưng là, khoảnh khắc anh mở thương khố tư nhân của [ Đình Đình Ngọc Lập ] ra, kinh hãi…



Không có một trang bị đáng giá nào, không có cái nào giống nhau, thậm chí cả một trăm vạn tiền của trò chơi cũng không đủ. (một trăm vạn tiền của trò chơi tương đương một đồng. )



Viên Dã nhìn màn ảnh, tiếc hận thay cô, đã gặp người nghèo, nhưng chưa từng thấy người nghèo đến như vậy, một đại nam nhân như anh khi dễ nữ lưu “Nhược trí”, thật có lỗi.



Đang lúc anh cảm thấy hối lỗi, [ Tiểu Thổ Đậu bi thương ] nói chuyện riêng [ Đình Đình Ngọc Lập ].



Viên Dã cho là mình không đủ hiểu rõ Phạm Đình Đình, nhưng nhìn thấy ba chữ “Tiểu Thổ Đậu”, anh biết tài khoản này nhất định là Phạm Đình Đình. Bởi vì cô thích ăn khoai tây sợi xào, khoai tây luộc, khoai tây chiên đều lấy khoai tây làm nguyên liệu chính. (Tiểu Thổ Đậu có nghĩa là Khoai tây nhỏ)



Nhìn nick cô hiển thị cấp 0, dáng vẻ nhỏ bé tội nghiệp, tim Viên Dã hoàn toàn mềm nhũn.



Đồng thời, bạn cùng phòng dùng một câu vạch trần anh: “Đừng nháo nữa Viên Dã, cậu rõ ràng thích cô bé ngốc đó mà, có giống báo thù người ta sao? Cô ấy không bưng nổi thùng nước, cậu liền gọi tớ giả vờ người đi đường hỗ trợ; cô ấy tan lớp muộn, cậu vừa chạy đi phòng ăn dùng giá tiền gấp đôi giúp cô ấy mua cơm trưa, vừa dặn dò dặn dò lại nhân viên nhà bếp lần nào cũng chừa lại một phần khoai xào, làm hại đồ ngốc đó lầm tưởng anh ta thầm mến cô ấy. Những chuyện như vậy không chỉ có nhiêu đây, cậu mau tỏ tình đi, cậu không mệt chúng tôi cũng mệt mỏi.”



Sau khi nghe xong, Viên Dã ngỡ ngàng hồi lâu, thì ra là mấy người bạn tham dự “Kế hoạch báo thù” đã sớm nhìn thấu tâm tư của anh, chỉ có bản thân còn chưa tỉnh ngộ.
 

Bình luận facebook

Top Bottom