Full Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
Thể loại
Ngôn tình, Cổ đại, Ngược, SE, Tình yêu
Thể loại
CĐ, cung đấu, ngược tâm, ngược thân, SE <OE tùy cảm nhận>
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
8 quyển
Lượt đọc
285
Một cỗ quan tài lạnh lẽo được chôn vùi cả ngàn năm vừa được khai quật…

Một người đàn ông và một cô gái bất ngờ bỏ mạng cùng lúc…

Những sự kiện bí ẩn chưa từng được ghi lại trong chính sử…

Tây Hán, 7 nước chiến loạn, nàng phụng chỉ nhập cung thi triển sở học phục vụ giang san. Dung mạo khuynh quốc khuynh thành khiến ánh mắt của vương gia địch quốc cũng phải đắm chìm…

Vì hắn đi về phương Bắc xa xôi, vì hắn tiết lộ thiên cơ, vì hắn họa định cả nửa giang san, đến lúc quyến luyến thâm tình mới phát hiện, hắn muốn nàng chỉ là vì “Có Hoàn dư có cả thiên hạ.”

Kết tội nàng sử dụng vu thuật, nam nhân cao cao tại thượng với khuôn mặt băng lãnh tựa diêm vương đưa tay giữ lấy cằm nàng

“Bản vương hỏi lại lần nữa, đứa bé đâu?”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 0
Ngàn năm lặng lẽ qua đi, mối tình thiên thu cũng câm lặng. Ranh giới giữa sự sống và cái chết vẫn rất khó định. Thế sự xoay vần, tiền duyên liệu có tiếp nối?
***
Thời gian: Tháng 10 năm 2010, 9h tối
Vào thu, cơn mưa lớn làm rụng vô số lá cây, tạo thành bầu không khí có chút lạnh lẽo. Sương mù bao phủ khắp nơi. Thấp thoáng trong màn mưa phía xa là một khối kiến trúc đồ sộ. Lớp sương mù bao phủ quanh đó nhanh chóng bị màn mưa xé rách, khiến bóng dáng nó dần hiện ra cùng với một bầu không khí có chút quỷ dị.
Một chiếc xe thương vụ xa hoa màu đen dừng lại trước tòa nhà kia. Cửa chính tòa nhà cũng lập tức mở ra rồi mấy người đàn ông mặc đồ đen đi ra ngoài, trong đó có một người lập tức tiến tới phía cửa xe, giương ô chờ sẵn.
Cửa xe vừa bật mở, đập vào mắt là ống quần tây bao lấy đôi chân dài, sau đó một người đàn ông dáng vóc cao lớn bước xuống. Màn mưa xối xả cùng lớp sương mù nhanh chóng vây lấy người đàn ông mặc bộ vest đắt tiền kia. Chiếc ô đen che khuất tầm nhìn khiến người xung quanh không nhìn thấy rõ gương mặt hắn . Sau đó, hắn theo đám người áo đen đi vào tòa nhà.
Từng giọt mưa điên cuồng đập vào kính cửa như muốn phô trương sức mạnh của mình.
“Hách Liên tiên sinh, mời ngài xem thứ này.” Bầu không khí trong tòa nhà hoàn toàn tách biệt với hơi lạnh bên ngoài cửa sổ. Một người áo đen ước chừng 50 tuổi đưa một tờ báo cho người đàn ông kia, cũng nhân tiện thấy rõ được tướng mạo của hắn.
Người đàn ông kia có một cặp mắt cực kỳ sắc bén, sống mũi cao có chút hơi khoằm hệt chim ưng khiến người ta dễ dàng nhận thấy không dễ gì chọc vào chủ nhân của nó. Ngũ quan cân đối thâm thúy với những đường nét tinh tế như được chạm khắc, Ánh mắt của hắn cực kỳ bình tĩnh, con ngươi màu hổ phách nhạt, thản nhiên liếc nhìn tờ báo, khóe môi cương nghị hơi nhếch lên.
Bài báo ghi lại mấy ngày trước, cục văn vật phát hiện một lăng mộ từ thời Tây Hán bị vùi lấp dưới một huyệt mộ. Huyệt mộ nằm sâu dưới đất 11m, đường kính đáy 34m, cạnh bên dài 7,3m, khoang chứa quan tài có chiều dài 6m. Do việc thi công đường cao tốc nên lăng mộ này được phát hiện một cách tình cờ. Tuy tấm quách che chắn phía ngoài lăng mộ đã bị đào phải nhưng quan tài vẫn được bảo tồn hoàn hảo.
Bài báo cũng cho biết, ngôi mộ này được táng tại phía chính diện trên sườn núi lăng Viêm Đế. Việc phát hiện các ngôi mộ từ thời Tây Hán ở khu vực này cũng là hoạt động khá thường xuyên. Khu Viêm lăng hiện giờ đã được xác định là khu mộ táng cấm khai quật, trước khi các công đoạn chính thức được tiến hành thì phải chờ sự cho phép chính thức của cục di sản văn hóa và khảo cổ.
“Phát hiện lăng mộ thời Tây Hán này chỉ là chuyện sớm muộn. Cái tôi muốn không phải thứ này.” Người đàn ông kia rốt cục cũng mở miệng, thanh âm cũng hệt như tiếng mưa bên ngoài cửa sổ, bình thản nhưng lại khiến người nghe cảm thấy lạnh lẽo.
“Hách Liên tiên sinh, tôi biết ngài vẫn luôn có hứng thú với cổ vật từ thời Tây Hán. Ngài yên tâm, hiện chúng tôi có một phát hiện cực kỳ trọng đại, chỉ là…” Sắc mặt người đàn ông trung niên kia có chút chần chừ, vô thức liếc nhìn hắn…
Hách Liên Túc Thiên - ông trùm trong lĩnh vực phân phối hàng hoá, sở thích duy nhất là nghiên cứu lịch sử đời Tây Hán. Phàm là đồ cổ thời Tây Hán, hắn đều nhất nhất can thiệp vào. Tất cả mọi người đều không biết rốt cục hắn muốn tìm kiếm cái gì, cũng không biết tại sao hắn lại có hứng thú với văn hóa thời Tây Hán như vậy.
Không ai có thể tìm hiểu được, ngay cả những người bên cạnh hắn cũng không biết nguyên do. Người đàn ông này thực sự quá bí hiểm.
Hách Liên Túc Thiên nhìn thẳng người đàn ông trung niên một hồi rồi hờ hững lên tiếng, “Nói xong rồi?” Từ giọng nói của hắn, không khó khiến người ta nhận ra tác phong cường thế đầy mạnh mẽ.
“Lần khai quật cổ vật lần này thực sự vượt xa sự tưởng tượng của mọi người. Hiện trường lúc đó cũng rất kỳ quái, cũng rất khó để giải thích một cách khoa học.” Người đàn ông trung niên suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, “Phiền Hách Liên tiên sinh theo tôi xuống tầng hầm một chuyến.”
Hách Liên Túc Thiên hơi nhíu mày, vẫn không nói lời nào.
“Hách Liên tiên sinh, cổ vật này còn chưa đưa ra công bố với giới truyền thông. Những nhân viên hữu quan đã đặt nó ở dưới tầng hầm. Bởi vì tình hình đặc thù nên tôi cũng không có cách nào mang nó tới cho ngài xem…”
Hách Liên Túc Thiên nghe giải thích xong, khẽ gật đầu rồi một mình đi theo người đàn ông trung niên kia xuống tầng hầm…
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1
Tầng hầm được nhân công chế tác thành một căn phòng lạnh lẽo. Khi bước vào nơi này cảm giác như có những lưỡi dao nhỏ bén nhọn không ngừng đâm vào lòng buốt nhói. Bước qua một lối đi hẹp, khung cảnh trước mặt dần sáng lên và rộng rãi hơn nhiều.
Cả căn phòng như được bao bọc bởi một thứ ánh sáng màu tím nhạt, nhẹ nhàng phản chiếu lên những vách tường xung quanh tạo thành sự khúc xạ ánh sáng đẹp mắt đầy quyến rũ như những dải cầu vồng nơi chân trời.
Vật ở dưới tầng hầm này là một cỗ quan tài. Nói là quan tài có chút không hợp lý lắm bởi nhìn kỹ thì vật thể này tuy có hình dáng giống chiếc quan tài nhưng vật liệu chế tạo nên nó lại hoàn toàn trong suốt, tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh hệt pha lê. Mà thứ ánh sáng màu tím kia chính là đang tản mát ra từ cỗ quan tài này.
Hách Liên Túc Thiên nhìn cỗ quan tài đến ngây người. Hắn đã từng thấy rất nhiều cổ vật quý hiếm được khai quật nhưng chưa từng thấy cỗ quan tài thế này. Suy nghĩ một hồi, chân mày hơi nhíu lại thể hiện sự khó hiểu, hắn nghiêng đầu nói, “Cho dù vào thời cực thịnh đời Tây Hán cũng không có khả năng có được vật liệu hiện đại thế này để chế tạo quan tài.”
Người đàn ông trung niên thấy thanh âm của Hách Liên Túc Thiên lộ rõ vẻ nghi vấn liền vội vàng giải thích, “Hách Liên tiên sinh, vật này thực sự được đào lên từ ngôi mộ đời Tây Hán mới khai quật. Cho tới giờ vẫn chưa xác định được danh tính của chủ nhân ngôi mộ. Chúng tôi đoán không chừng người nằm trong cỗ quan tài băng này cũng chính là chủ nhân của ngôi mộ.
Quan tài băng?
Cỗ quan tài băng này thực sự do một khối băng hiếm thấy tạo thành. Hách Liên Túc Thiên đi vòng quanh xem xét một hồi, sau khi xác định lại mọi thứ thì điều khiến hắn khiếp sợ không phải chỉ có cỗ quan tài kia mà còn cả người nằm trong nó.
Nằm trong cỗ quan tài là một nữ tử. Đây là lần đầu tiên Hách Liên Túc Thiên thấy rõ diện mục của một người được coi là “cổ vật” rõ ràng như vậy. Nếu như không phải bốn phía người này được bao phủ bởi những bức vách băng kia thì hắn nhất định sẽ lầm tưởng rằng nàng chỉ vừa chìm vào giấc ngủ mà thôi.
Nữ tử trong chiếc quan tài băng có mái tóc đen dài mềm mại rủ xuống bên người, gương mặt mỹ lệ cực kỳ an tĩnh, bộ trang phục với màu trắng tinh khiết bao lấy thân hình quyến rũ.
Rõ ràng nàng đã chết từ lâu, nhưng làn da vẫn mềm mịn như người sống, hàng mi dài cong vút rợp bóng trên gương mặt thanh tú, dáng vẻ cực kỳ thanh nhã dịu dàng, những món đồ trang sức trên người cũng không quá rườm rà càng tôn lên vẻ đẹp thánh khiết vô hạn khiến người ta không dám mạo phạm.
“Hách Liên tiên sinh, đây chính là nguyên nhân khiến chúng tôi không dám khai quan. Nữ tử này được tìm thấy trong ngôi mộ vừa khai quật, nhìn qua cách ăn mặc cùng trang sức thì rõ ràng là người sống ở thời Tây Hán. Xác cô ấy được bảo quản dưới lớp hàn băng ngàn năm nhưng lại chẳng khác gì người sống. Thật sự là quá thần kỳ.” Người đàn ông trung niên phía sau lưng Hách Liên Túc Thiên khẽ lên tiếng.
Hách Liên Túc Thiên chậm rãi giơ tay ra, từng ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve chiếc quan tài băng giống như đang vuốt ve gương mặt người con gái nằm trong đó. Khuôn mặt vốn bình tĩnh thường ngày của hắn giờ cũng hiện rõ sự chấn động. Chiếc quan tài này được chế tác từ một khối hàn băng là điều không cần phải bàn cãi. Nhưng không hiểu ai lại có thể có khả năng kinh người như vậy, đường hoàng đặt xác một nữ tử vào trong đó. Mà như vậy cũng chưa thấm vào đâu. Cứ coi như thời Tây Hán thực sự có người tài có thể làm được như vậy thì còn thân thể nữ tử này phải làm sao? Làm thế nào mà sau cả ngàn năm vẫn được bảo tồn hoàn hảo như vậy?
Ánh mắt lướt khắp thân hình nữ tử trong chiếc quan tài băng, rồi hướng về gương mặt như đang say ngủ của nàng, Hách Liên Túc Thiên cũng không ngốc đến mức sai người khai quan để được quan sát tỉ mỉ. Vạn nhất khi mở quan tài ra, thân xác của nàng sẽ biến thành hình dạng như thế nào vẫn là chuyện không thể dự đoán. Hắn sở dĩ có thể xác định nàng sống ở thời Tây Hán là bởi vì hắn nhìn thấy khối bạch ngọc đeo ở thắt lưng nàng.
Khối bạch ngọc này được chạm khắc những hoa văn cực kỳ tinh tế, phần dây đeo được kết bằng những sợi tơ vàng. Hách Liên Túc Thiên có thể nhận ra đây là loại ngọc bội tùy thân của nam nhân thời xưa, nhìn kỹ một chút thì thấy trên mặt miếng ngọc bội còn có khắc chữ…
Thấy vẻ mặt Hách Liên Túc Thiên lộ rõ vẻ suy tư, người đàn ông trung niên vội đưa cho hắn một tờ giấy, trên đó có ghi vài chữ. “Hách Liên tiên sinh, chúng tôi cũng phát hiện trên miếng ngọc có văn tự nên đã ghi chép lại ra đây.”
Hách Liên Túc Thiên cầm lấy tờ giấy, trên đó chỉ có mấy chữ, “Thế thế nan tu, sinh sinh khước thác.” Lúc đọc thấy câu này, trái tim hắn cảm giác như bị một lực vô hình bóp nghẹt, một nỗi bi thương không rõ từ đâu nhanh chóng dâng lên trong lòng…
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 2
Màn sương mù ngày thu càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, cơn mưa cũng giăng tầng tầng lớp lớp.
Cây cối hai bên đường không ngừng xao động, những chiếc lá bị nước mưa quất vào rơi rụng tứ tán. Cảnh sắc lúc này khiến người ta thực cảm thấy phiền muộn.
Hách Liên Túc Thiên vốn không phải mẫu người có tâm trạng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh. Nhưng đêm nay, trong lòng hắn lại có cảm giác thật lạnh lẽo thê lương, dường như những cơn gió lạnh kia đã hóa thành những lưỡi dao nhỏ sắc bén không ngừng cứa vào ngực hắn, khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Cần gạt nước nơi kính trước xe không ngừng gạt đi màn mưa đang quất rào rào vào đó nhưng vẫn không ăn thua khiến hắn có chút không nhìn rõ đường. Khóe môi cương nghị hơi trùng xuống, hắn hơi giảm tốc rồi chiếc xe chìm dần vào màn đêm.
Sự hiện hữu của chiếc quan tài bằng băng này là sự thật, giai nhân khuynh quốc nằm bên trong đó cũng là thật, giai nhân đó là người của cả ngàn năm trước cũng là thật mà chiếc ngọc bội nàng đeo trên người cũng đích thực thuộc về một người đàn ông…
Hách Liên Túc Thiên đã từng nghiên cứu khá nhiều về ngọc bội thời Tây Hán. Ngọc bội ở thời này vẫn có những đặc điểm được duy trì từ đời nhà Thương, thường được chạm khắc hoa văn long phụng nhưng phía đầu miếng ngọc bội thường có chạm khắc biểu trưng của nó. Vừa rồi nhìn miếng ngọc bội trên người mỹ nhân kia, hắn có thể thấy đường kính của nó khoảng 10cm, là loại ngọc thượng phẩm, móng vuốt con rồng chạm khắc trên đó cũng giơ ra đầy mạnh mẽ, trên đầu có ba cái sừng nhô ra, đuôi dài uốn lượn, mang ý nghĩa cát tường nhưng cũng biểu trưng cho sự dũng mãnh ẩn chứa.
Loại ngọc bội này thường là vật tùy thân của đàn ông thời xưa nhưng nó lại ở bên cạnh mỹ nhân kia chứng tỏ tình cảm của người đàn ông đó với nàng vô cùng sâu đậm. Hách Liên Túc Thiên cảm thấy nơi ngực có chút khó chịu. Lẽ nào, người vì mỹ nhân kia chế tạo chiếc quan tài băng chính là nam chủ nhân của miếng ngọc bội này?
Rốt cục người đó có mục đích gì? Người đã chết rồi, vì sao hắn còn muốn bảo tồn dung mạo của nàng cả ngàn năm như vậy? Sao hắn lại dám khẳng định rằng hắn sẽ làm được mọi chuyện?
Điều khiến Hách Liên Túc Thiên nghĩ không ra chính là mặc dù lớp hàn băng kia có tác dụng giữ lạnh rất hiệu quả nhưng sau một thời gian cũng sẽ làm biến đổi dung mạo người nằm trong đó, ít nhất cũng làm cho thân xác nàng trở nên không còn sức sống. Nhưng sự thực là dung nhan tuyệt thế của nàng không hề bị biến đổi dù chỉ một chút, so với người sống ở bên ngoài càng không có điểm nào khác biệt. Không thể không thừa nhận, người hạ táng nàng thế này đã dụng tâm vất vả đến cỡ nào.
Hắn nghĩ không ra, thực sự nghĩ không ra. Người hiện đại ngày nay còn chưa chắc đã làm được như vậy, sao người đời xưa lại có thể?
Lại thêm hai hàng chữ trên miếng ngọc bội nữa, “Thế thế nan tu, sinh sinh khước thác…”
Rốt cục đã phát sinh chuyện gì? Có thể thấy là những chữ đó được khắc lên miếng ngọc bội với một mục đích tốt lành.
Hắn chỉ cảm thấy nơi ngực lại đau nhói.
Màn mưa dày đặc như giăng kín trước mắt, khẽ bẻ tay lái, hắn chỉ cảm thấy nơi ngực càng lúc càng thắt lại, tim cũng đập loạn lên, nỗi đau đớn càng lúc càng rõ rệt. Bất ngờ trong màn mưa phía trước hiện lên một cái bóng trắng xóa khiến hắn giật mình phanh gấp xe lại, tiếng phanh két chói tai cơ hồ xé rách cả màn đêm u lãnh.
Thời gian, dường như ngưng đọng lại. Sững người vài giây, Hách Liên Túc Thiên vội cầm theo ô, mở cửa bước xuống.
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn là hắn đã đụng phải người ta, hơn nữa còn là một cô gái. Căn cứ vào bóng dáng nhỏ nhắn xẹt qua dưới ánh đèn xe lúc này thì đúng là như vậy.
Chết tiệt, hắn không ngờ lại xảy ra tai nạn ngoài ý muốn thế này.
Đèn gầm xe chiếu ra hai luồng sáng chói khiến màn mưa trước mặt càng thêm rõ ràng. Từng giọt mưa nặng hạt đập xuống mặt đường, phản chiếu qua ánh đèn xe càng thêm phần chói lóa…
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 3
Đúng là xe của Hách Liên Túc Thiên đã đụng phải một cô gái. Cô gái té xuống khe khẽ cất tiếng kêu đau đớn. Cơn mưa như trút nước nhanh chóng thấm ướt bộ trang phục màu trắng tinh khiết của cô. Chiếc ô của cô rớt xuống nằm trơ trọi một bên, rất nhanh bị cơn mưa xối xả hất đi xa cùng với vô số lá vàng rơi rụng.
Ánh mắt Hách Liên Túc Thiên hơi nhíu lại, vội vàng bước tới gần. Bởi không dám xác định cô gái có bị thương nặng hay không nên hắn chỉ đưa tay khẽ vén mái tóc cô, cẩn thận nhìn xem có thương tích nào không.
“Cô không sao chứ?” Vừa hỏi, hắn vừa lấy di động ra, chuẩn bị gọi xe cứu thương.
Cô gái chậm rãi ngồi dậy. Mái tóc cô rất dài nhưng bởi vì nước mưa nên có chút rối tung. Dưới màn mưa, gương mặt cô có vẻ càng thêm tái nhợt, tay hơi giơ lên như thể muốn chắn đi ánh đèn xe làm chói mắt.
Hách Liên Túc Thiên hơi nhích người, che bớt đi ánh đèn chói lóa, nhân tiện cũng nhìn rõ hơn gương mặt của cô gái.
Khuôn mặt cô gái thực sự xinh đẹp khó tả. Dưới cơn mưa, đôi mắt trong trẻo của cô có chút kinh hãi, hàng lông mày thanh tú khẽ nhăn lại vì đau đớn, đôi môi đỏ mọng cũng hé mở. Khi thanh âm trầm thấp của đàn ông vang lên, cô cũng thuận thế ngẩng đầu, nhìn thẳng về người đối diện.
Hai đôi mắt bất giác nhìn thẳng vào nhau trong một khoảnh khắc. Cô gái vô thức chấn động, dường như hô hấp cũng ngừng lại khi nhìn thấy một người đàn ông quá mức anh tuấn xuất hiện trước mặt. Đôi mắt màu hổ phách của anh ta sâu thẳm, cảm giác như có thể xuyên qua muôn sông nghìn núi, vượt qua thời gian, phảng phất như lúc thiên địa vạn vật còn sơ khai đã có mối liên hệ với cô, ánh mắt đó dường như mang theo một khát vọng thiên thu…
Hách Liên Túc Thiên cũng ngẩn ra, một cảm giác kỳ lạ không cách nào giải thích chợt dâng lên trong lòng nhưng rất nhanh hắn liền khôi phục lại tinh thần, khẽ cất tiếng hỏi, “Cô có bị thương không?” Cô gái này trông giống như một sinh viên đại học, mi thanh mục tú, trên người không có lấy một chút tạp khí, thanh khiết tựa một đóa sen trắng.
Cô gái lúc này mới có lại phản ứng, vội vã cụp mắt xuống, nhẹ nhàng lắc đầu, “Tôi không bị thương, chỉ là đứng không vững mà thôi.” Chiếc xe đột ngột lao tới như vậy khiến cô quá kinh hãi, cũng may là lái xe kịp thời phanh lại bằng không cô cũng không được lành lặn thế này.
Hách Liên Túc Thiên nhìn thoáng qua cây dù đã bị mưa dội vào ướt sũng lăn lóc bên đường, không nói lời nào, xoay người trở lại xe, lấy từ bên trong ra một cây dù màu đen, nhanh chóng mở ra che cho cô gái.
“Đi thôi, tôi đưa cô tới bệnh viện.” Dù sao cũng là hắn lái xe không cẩn thận.
“Không cần đâu, cảm ơn anh.” Khi hắn nâng tay cô, giúp cô đứng dậy, cô khẽ mỉm cười hệt một bông hoa nở rộ giữa đêm tối, giọng nói dịu dàng tựa như dòng suối hiền hòa.
“Tôi thực sự không sao mà.”
Hách Liên Túc Thiên nhìn cô một hồi, thấy cô kiên trì không chịu tới bệnh viện cũng đành phải thôi. Xem ra vừa rồi là do quá kinh hãi nên mới vậy. Nghĩ một chút, hắn lấy cây dù trong tay nhét vào tay cô gái, rồi cúi xuống nhặt hết đồ đạc của cô đang rơi ở dưới, bỏ lại vào túi xách cho cô.
Cô gái lại lần nữa mỉm cười, nói lời cảm ơn. Dưới sự cường thế của hắn đành cầm lấy cây dù kia rời đi hệt như một làn gió nhẹ. Đứng nhìn theo bóng dáng cô khuất dần một lúc lâu, hắn mới rời đi.
Đây cũng chỉ là một sự gặp gỡ tình cờ trong cuộc đời mà thôi. Hách Liên Túc Thiên cũng không suy nghĩ gì nhiều, nhanh chóng trở lại xe.
Màn đêm lại lần nữa nuốt chửng chiếc xe của hắn. Khi chiếc xe vừa khuất dạng, một chiếc máy tính xách tay nằm lại trên mặt đất ở vị trí dưới gầm xe lúc trước, trên mặt chiếc máy tính chỉ có 1 chữ - Kha.
Sẽ chẳng ai để ý đến cuộc gặp gỡ này, cũng có người sẽ nghĩ rằng đây chẳng qua chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ mà thôi.
Nhưng sau 12h trưa ngày hôm sau, một sự kiện lớn đã xảy ra khiến mọi người kinh tâm động phách. Giới truyền thông nhất loạt đưa tin, con trai trưởng của gia tộc Hách Liên - Hách Liên Túc Thiên đã bất ngờ bỏ mạng lúc hừng đông. Cả gia tộc Hách Liên rơi vào cảnh hỗn loạn.
Tin tức vừa đưa ra, thị trường chứng khoán liền lập tức chao đảo, một trường hạo kiếp bao trùm cả thương giới. Tất thảy mọi người đều chỉ quan tâm tới tin tức trưởng tử của gia tộc Hách Liên qua đời nhưng không ai hay biết vào lúc hừng đông, bất ngờ bỏ mạng còn có một người nữa, là một cô gái, tên của cô chỉ có duy nhất 1 chữ - Kha.
Mọi chuyện đều không có lời giải thích. Dường như tất cả những thứ khó đoán định trên đời đều đã tụ về một chỗ. Số mệnh mỗi người đều đã được sắp đặt. Dưới vòng quay định mệnh, không ai có thể cưỡng lại…
 

Bình luận facebook

Top Bottom