Full Đặc Công Bắt Ma

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi Chú Bé Rắc Rối, 10/1/16.

  1. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43
    Bắt Ma Đặc Công - Quyển 1 - Chương 1

    Chương 1: Báo cáo khám nghiệm tử thi
    “ Người chết: Trần Diễm Lệ, giới tính: nữ, ngày sinh: 29 tháng 2 năm 1984, nơi ở: khu đông thành phố. Chuyển đến thành phố này làm việc vào ba năm trước, hiện là nhân viên văn phòng. Phán đoán ban đầu: thời gian tử vong từ 11h30 đêm hôm qua đến rạng sáng hôm nay.

    Giang Vĩ Bân vừa nghe điều tra viên tiểu Triệu báo cáo, vừa đánh giá hiện trường. Đây là một phòng trọ phổ thông dành cho người độc thân, một bên là cửa, bên kia là ban công và phòng vệ sinh, không có nhà bếp.

    “Nạn nhân được phát hiện lúc 10h30.” Tiểu Triệu tiếp tục nói,” Đồng nghiệp thấy cô ấy không đi làm, điện thoại cũng không liên lạc được, cho nên sau khi hết ca thì ghé qua thăm, lúc kêu thì không có người mở cửa, nhưng trong phòng lại có tiếng TV, vì thế hắn kêu chủ nhà mở cửa phòng…”

    Giang Vĩ Bân giở tấm vải trắng lên nhìn. Đây là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, giờ phút này lại toàn thân trần trụi, lạnh băng nằm trên giường, thân hình trắng muốt đã cứng ngắc, cặp đùi thon dài khẻ mở, đôi tay đặt giữa hai chân…

    “Đã kiểm tra, nạn nhân trước khi chết từng có hành vi…”Tiểu Triệu liếm liếm môi, lại nói: “Nhưng không phát hiện tinh dịch nam giới…”

    Giang Vĩ Bân quay đầu lại, không có tinh dịch nam giới, nhất định là đã sử dụng áo mưa, đương nhiên còn có một trường hợp, chính là tự sướng.

    Giang Vĩ Bân khẽ nhíu mày, sau đó quay đầu lại cẩn thận quan sát thi thể.

    Tiểu Triệu nuốt nước miếng, nói tiếp: “Nạn nhân toàn thân không có vết thương, không có dấu hiệu trúng độc, hiện trường không có dấu vết xô xát, cửa sổ vẫn tốt, tài sản không mất thứ gì, cho nên khả năng nạn nhân bị sát hại là không lớn…”

    Nếu phân tích theo các án mạng tương tự, thì không ngoài ba trường hợp: Bị sát hại, tự sát, hoặc đột tử. Trường hợp này không phải bị giết, thì hẳn là tự sát, hoặc là đột tử, nói cách khác án mạng này không phải là án hình sự.

    “Nguyên nhân tử vong là gì?” Giang Vĩ Bân cũng không quay đầu lại, vừa hỏi vừa cẩn thận đánh giá khuôn mặt nạn nhân. Không thể nghi ngờ, Trần Diễm Lệ rất đẹp, nhưng chết rồi mà còn đẹp như vậy cũng không có mấy người. Giờ phút này Trần Diễm Lệ hai mắt trừng trừng, giống như nhìn thấy cái gì rất khủng bố, miệng khẻ mở nhưng lại giống như không thể thét thành tiếng. Trực giác của một người làm trinh sát hơn hai mươi năm nói cho Giang Vĩ Bân biết án này không đơn giản như nhìn bên ngoài.

    “Cái này…”Tiểu Triệu ấp úng nói:” Tạm thời còn chưa điều tra ra, phải chờ báo cáo pháp y vào ngày mai thôi.”

    “Tại sao lại phải chờ đến ngày mai?” Giang Vĩ Bân buông tấm vải trắng xuống, che lại khuôn mặt Trần Diễm Lệ, quay lại nói: “Báo ngay với bên pháp y, đêm nay khám nghiệm tử thi, sáng mai tôi muốn lấy báo cáo”

    “Sếp, cái này… em thấy tám chín phần là cô ấy trong lúc tự sướng, bệnh tim phát tác, đột tử thôi… Nhất thiết cần gấp như vậy sao?” Tiểu Triệu vừa than thở thì nhìn thấy sắc mặc khó chịu của Giang Vĩ Bân liền vội vàng im miệng, quay đầu le lưỡi, kêu mấy anh em khác đi báo cho bên pháp y, tiến hành phong tỏa hiện trường, mời đồng nghiệp của nạn nhân, chủ nhà và toàn bộ nhân chứng về cục để thẩm vấn…

    *****

    Giang Vĩ Bân cùng tiểu Triệu và các trinh sát viên thức suốt một đêm thẩm vấn đồng nghiệp Trần Diễm Lệ, chủ nhà, hàng xóm tình huống lúc đó nhưng đến hừng đông vẫn không có manh mối giá trị nào.

    Trần Diễm Lệ tính cách hơi hướng nội, không có nhiều bạn bè, bình thường cũng không kết oán với ai, cho nên khả năng giết người trả thù là không lớn. Mà cô ấy ở quê đã đính hôn, ở thành phố cũng không có bạn trai khác, giết người vì tình cũng có thể loại trừ. Hơn nữa đêm qua, hàng xóm cũng không có nghe tiếng động khác thường gì trong phòng cô ta, cho nên vụ án này có lẽ thực sự không phải là giết người.

    Chẳng lẽ giống như lời tiểu Triệu nói, vì cô ta thủ dâm quá độ làm cho bệnh tim đột nhiên phát tác mà chết sao? Nhưng đồng nghiệp cũng không nghe nói cô ta có tiền sử bệnh tim, trong phòng của nạn nhân ngoài mấy viên thuốc cảm cũng không thấy có phát hiện loại thuốc đặc trị nào….

    Nhưng cặp mắt sợ hãi của Trần Diễm Lệ cùng cái miệng khẽ mở ra lại cứ ám ảnh trong lòng Giang Vĩ Bân

    Nhìn đồng hồ trên điện thoại di động, đã tám giờ mười lăm phút. Một đêm không ngủ đã bình thường như ăn cơm, nhưng lần này so với những lần trước cảm giác mệt hơn nhiều. Án mạng này không có điểm nào rõ ràng, thật là đau đầu a.

    Chẳng lẽ thật sự mình quá mẫn cảm? hay là nghỉ ngơi một chút. Giang Vĩ Bân nằm xuống bàn làm việc, nhưng thế nào cũng ngủ không được, đang mơ màng thì tiểu Triệu chạy tới, trong tay là bản báo cáo khám nghiệm tử thi.

    Giang Vĩ Bân lật bản báo cáo nghiệm thi, bỏ luôn phần nội dung phía trước, tìm tới chỗ nguyên nhân tử vong để xem, đập vào mắt là mấy chữ: tuyến thượng thận bị kích thích quá độ, tim đột ngột ngừng đập…

    Anh nhướng mày, nguyên nhân tử vong đây sao? Ba mươi năm làm cảnh sat, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy báo cáo khám nghiệm tử thi như vậy. Tuyến thượng thận kích thích quá độ, nói cách khác là nạn nhân lúc đó nhất định gặp sự tình rất khủng bố, dân gian hay nói là bị dọa chết – cái đó và biểu tình gương mặt nạn nhân rất phù hợp. Đến tột cùng thì tình huống gì có khả năng dọa chết một cô gái trẻ tuổi như vậy?

    Giang Vĩ Bân ném bản báo cáo lên bàn, ngửa người ra sau. Nghi điểm, tất cả đều là nghi điểm a.

    “Sếp…”, thấy mặt Giang Vĩ Bân thất thần, tiểu Triệu thử kêu một tiếng.

    Giang Vĩ Bân dừng một chút, nói:” tiểu Triệu, chú nói cô ta vì lý do gì mà tuyến thượng thận bị kích thích quá độ?”

    “Hả, theo em thấy tám phần là cô ta ở nhà xem phim kinh dị bị dọa chết.” Vấn đề này lúc lấy báo cáo tiểu Triệu cũng đã có nghĩ qua. “Đồng nghiệp nạn nhân không phải nói cô ta lúc đó đang mở TV sao chứ?”

    Giang Vĩ Bân gật gật đầu, nói:” Ừ. Đúng rồi, trong nhà Trần Diễm Lệ không phải là không có đầu DVD sao? Chú đi hỏi đồng nghiệp của cô ta xem lúc vào nhà thì TV đang phát kênh nào, sau đó tra xem 12h đêm ngày hôm đó đang chiếu tiết mục gì…”

    Tiểu Triệu cuống quít đi ngay, anh rất rõ cá tính của Giang Vĩ Bân, có vấn đề là phải làm rõ ràng ngay. Nếu chứng thật lúc đó đúng là Trần Diễm Lệ đang xem phim kinh dị, thì án mạng này coi như kết thúc, hôm nay mình cũng không phải thức đêm nữa rồi. Ôi, con gái bây giờ cũng thật là, nhát gan còn thích xem phim kinh dị, bị dọa chết cũng không trách được ai…

    “ Không đúng!” Giang Vĩ Bân đột nhiên thốt lên, làm tiểu Triệu bị dọa nhày dựng lên.

    Giang Vĩ Bân chỉ vào một đoạn trong bản báo cáo nghiệm thi nói:” Nạn nhân trước khi chết từng có hành vi giao cấu, nhưng không có tinh dịch nam giới, nhưng trên ngón tay nạn nhân phát hiện có âm dịch nữ giới….”

    Tiểu Triệu cuống quit gật đầu, về điểm này chính mình đã sớm đoán từ trước. Ay da, thật đúng là có điểm đáng tiếc, một cô gái xinh đẹp như vậy lại… Sớm nói, tìm mình a, mình còn zin đó…

    Không đúng! Tiểu Triệu cũng đột nhiên ý thức được một điểm – lúc đó mình phán đoán là cô ta vì thủ dâm mới làm bệnh tim phát tác, như vậy cũng có nghĩa là không thể vì xem phim kinh dị khiến cho tuyến thượng thận bị kích thích quá độ mà chết. Mặc khác, có ai lại vừa thủ dâm lại vừa xem phim kinh dị không đây?

    “Cái này… Có lẽ cô ta xong rồi mới mở TV…” Tiểu Triệu ấp úng nói.

    Giang Vĩ Bân khép hờ ánh mắt, lập luận của tiểu Triệu không phải là không có đạo lý, nhưng trong lòng anh cứ thấy có chỗ không đúng, nhưng cuối cùng là chỗ nào đây? Anh thở dài, giọng có chút mệt mỏi nói:”Ừ, chút nữa các anh em cứ kiểm tra trước một chút vấn đề bên truyền hình, còn có thông báo cho người nhà nạn nhân nữa chứ? Chờ họ đến đây xem có thêm manh mối gì không…”

    “Sếp! Lại có án mạng!” Đang lúc nói chuyện thì có một người trẻ tuổi hấp ta hấp tấp chạy vọt đến, vẻ mặt hưng phấn, đây đúng là lính mới vừa tốt nghiệp trường cảnh sát đến thực tập, tiểu Lưu.

    “La cái gì mà la? Chú ý hình tượng! Có người chết đáng để cao hứng vậy sao?” Tiểu triệu tiến lên chụp tiểu Lưu lại. Bình thường tại cục cảnh sát tư cách hắn nhỏ nhất, bây giờ có tiểu Lưu rồi, rốt cuộc củng có đối tượng để hắn giáo huấn đây mà.

    Chân mày Giang Vĩ Bân nhíu lại, vội hỏi:” Chú nói cái gì?”

    “Lại có án mạng.” Tiểu Lưu xấu hổ cười cười, rồi lại nghĩ làm sao chết người mà mình còn cười được như vậy? Chẳng qua lần này thật đúng là làm cho người ta hưng phấn – Án mạng liên hoàn, tuyệt đối là một vụ án lớn, chẳng phải hắn vẫn luôn mơ sẽ phá các loại án như thế này sao.
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  2. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    chap 02

    Bắt Ma Đặc Công - Quyển 1 - Chương 2

    Chương 2: Nạn nhân thứ hai

    8h sáng, Vương Đại Dũng vừa tan ca đêm về, thấy trong nhà TV đang mở, mà vợ thì vẫn nằm ngủ say trên giường, lại không chịu đi làm, hắn vừa lầm bầm vừa vén chăn lên, không ngờ phát hiện toàn thân nàng trần truồng mà lạnh như băng, sớm đã ngừng thở.

    Người chết tên là Lâm Nguyệt, sinh ngày 28 tháng 1 năm 1984, ở Trương gia thôn. Ba năm trước chuyển đến thành phố làm công, đầu năm nay mới vừa kết hôn với Vương Đại Dũng. Hiện tại là một nhân viên bán hàng siêu thị, bước đầu ước định thời gian tử vong là khoảng 12h đêm hôm qua.

    Người chết toàn thân trần trụi, có dấu vết hành vi tính dục, không lưu lại tinh dịch nam giới, cả người không có vết thương, gương mặt biểu tình sợ hãi.

    Cửa phòng, cửa sổ không bị cậy phá, hiện trường không có dấu vết đánh nhau...

    Cơ hồ hoàn toàn giống nhau! Giang Vĩ Bân vừa nhìn hiện trường vừa nghe thuộc cấp không ngừng báo cáo, chân mày anh nhíu chặt lại.

    Đây tuyệt đối là mưu sát! Hơn nữa lại là một án giết người liên hoàn, một tên tội phạm thông minh, trình độ gây án cũng cực cao.

    Báo cáo của pháp y và phòng kỹ thuật nghiệm chứng chắc đến chiều mới có kết quả, bọn Giang Vĩ Bân lại như trước tiến hành thẩm vấn bạn bè của Lâm Nguyệt, đồng nghiệp, hàng xóm, chủ nhà trọ, người thân, vân vân...đến hai giờ chiều mọi người đều có vẻ tiếc nuối thu đội.

    Kết quả giống nhau, không có ai là nghi phạm.

    “Hai án mạng này nhất định là một người làm”. Tiểu Lưu hưng phấn phân tích, “Nhất định là một tên biến thái cưỡng gian cuồng sát”

    “Nếu là cưỡng gian, thì tại sao nạn nhân không phản kháng?” Tiểu Triệu khinh bỉ liếc tiểu Lưu một cái, giống như đang nói: Người trẻ tuổi, phá án không đơn giản như chú tưởng đâu.

    “Đó là bởi vì có thể hắn là người quen của nạn nhân...” Tiểu Lưu nói với giọng không có chút tự tin nào.

    “Một khi đã được nạn nhân đồng ý quan hệ, vậy tại sao hắn còn giết người đây?” Tiểu Triệu thích thú quan sát nét mặt tiểu Lưu.

    “tiểu Lưu nói cũng không phải là không có lý.” Giang Vĩ Bân lên tiếng,” Kiểm tra một chút xem hai nạn nhân có điểm chung gì không.”

    “Đã điều tra qua.” Tiểu Triệu vội vàng nói,” Trần Diễm Lệ và lâm Nguyệt đều không phải dân địa phương, không có quan hệ họ hàng, không học chung trường, công việc cũng hoàn toàn khác nhau, cơ bản là không có điểm chung gì...”

    Giang Vĩ Bân trầm tư, không có điểm chung, cũng có nghĩa động cơ giết người của tên tội phạm có thể không phải vì tình, hay trả thù, mà chỉ là vì cưỡng gian rồi giết người. Đồng thời, cũng có nghĩa là hắn có thể tiếp tục gây án, hơn nữa mục tiêu tiếp theo cũng không xác định được...

    Tiểu Triệu nói tiếp:” Điểm duy nhất giống nhau chính là đều thuê phòng trọ tại Đại Vương thôn, tướng mạo không tệ, dáng người rất chuẩn...”

    “ Còn có, còn có.” Tiểu Lưu cuống quít cướp lời bổ sung, “ Nạn nhân đều là hai mươi bốn tuổi, thời gian tử vong đều là rạng sáng khoảng 12h đêm, lúc chết thì đều là toàn thân trần truồng, có dấu hiệu hành vi tính dục, nhưng lại không có tinh dịch nam giới.”

    Tiểu Triệu khinh bỉ liếc tiểu Lưu một cái, những điểm này giống nhau quá rõ ràng chính mình không thèm nói, vừa muốn đả kích tiểu Lưu mấy câu, Giang Vĩ Bân tiếp lời nói:” Còn có, chính là TV đều đang mở. Tiểu Triệu, chú đã điều tra hôm qua Trần Diễm Lệ xem TV là chương trình gì chưa?”

    Tiểu triệu vội vàng đáp:” Đã điều tra qua. Thời điểm phát hiện nạn nhân, TV của cô ta đang mở kênh địa phương của Đại Vương thôn, kênh này bình thường chủ yếu phát một ít thông báo công tác thôn, thình thoảng cũng phát một số phim ảnh. Nhưng khuya ngày hôm trước, tối ngày hôm qua, vẫn chỉ phát danh sách phí điện thoại của thôn dân, cũng không phát tiết mục nào khác.

    Giang Vĩ Bân nhíu mày, vốn tưởng đây là một manh mối, xem ra là không có ý nghĩa gì, thử hỏi, có ai bị danh sách phí điện thoại dọa chết bao giờ?

    “Sếp Giang, có báo cáo khám nghiện tử thi rồi đây.” Điều tra viên lão Trương chạy ào vào, đưa bản báo cáo cho Giang Vĩ Bân. Hắn và Giang Vĩ Bân đều có hơn hai mươi năm kinh nghiệm làm cảnh sát, nhưng giờ phút này vẻ mặt của hắn và Giang Vĩ Bân giống nhau, đều là cảm thấy vô cùng nghi hoặc.

    “ Giống vụ trước, nạn nhân là do tuyến thượng thận kích thích quá độ dẫn đến tim đột ngột ngừng đập.” Giang Vĩ Bân đem báo cáo nghiệm thi để lên bàn, nói, “ khoa kỹ thuật có kết quả thế nào?”

    “ Hai nơi xảy ra án mạng đều đã kiểm tra qua, hiện trường không có dấu vân tay tay khả nghi, phân tích quang phổ cũng không tìm được dấu chân người lạ...” lão Trương giọng có vẻ mơ hồ, bản thân theo nghề cảnh sát hơn hai mươi năm, tới bây giờ còn chưa gặp được vụ án nào quỷ dị như vậy – mật thất, hoặc nói là tương tự án mạng trong mật thất, không có dấu vết đánh nhau cũng như âm thanh liên quan truyền ra, cưỡng gian, nhưng không có dấu hiệu của bất kỳ người nào khác ở đây...

    Chuyện này cơ hồ là không có khả năng thực hiện được!

    “ Chẳng lẻ là quỷ làm?” Tiểu Triệu thở dài, làm cho Giang Vĩ Bân tức giận trừng mắt, hắn vội vàng le lưỡi, ngậm miệng lại.

    “ Đây là đồng thời, không, là liên tiếp một chuỗi hành vi phạm tội trình độ cao.” Giang Vĩ bân quét mắt qua một lượt các đội viên, nói,” Tội phạm tuyệt đối có thủ pháp gây án trình độ cao, cùng với thủ đoạn phản điều tra cao minh. Nhưng có một điểm, chính là hắn sẽ không ngừng tay, nhất định sẽ tiếp tục gây án. Trước khi có án mạng lần sau chúng ta nhất định khiến hắn phải chịu tội trước pháp luật! làm người chết nhắm mắt, xã hội an bình.”

    “Tốt, nói rất hay.” Từ cửa một người vỗ tay đi vào. Mọi người vừa thấy liền cuống quít đứng dậy – Cục trưởng đại nhân giá lâm.

    Trịnh cục trưởng, một lão hình cảnh sắp phải về hưu, mười mấy năm làm cục trưởng đã mất dần khí thế hào hùng năm xưa, sớm thỏa mãn với cuộc sống hiện tại. Nhưng giờ phút này nghe những lời khẳng khái của Giang Vĩ Bân, ông cũng không khống chế được, nhớ tới những năm tháng làm trinh sát của mình.

    Ông đi đến bên Giang Vĩ bân, vỗ vỗ đầu vai anh, cảm thán nói:” Tiểu Giang nói hay lắm, chúng ta làm cảnh sát là vì cái gì? Chính là muốn trừ hung diệt ác, duy trì trị an xã hội. Hiện tại muốn xây dựng xã hội tốt đẹp, trách nhiệm của cảnh sát chúng ta càng mười phần quan trọng a.”

    Trịnh cục trưởng ngồi xuống bên cạnh Giang Vĩ Bân, ra hiệu mọi người ngồi xuống, nói tiếp:” Đây là một án lớn, hai người chết a, còn đều là những cô gái trẻ. Chuyện bây giờ còn chưa truyền ra, thử nghĩ xem, nếu sự tình này mà truyền ra, thì sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ người dân thành phố lớn cỡ nào?” Trịnh cục trưởng vẻ mặt trịnh trọng nói,” Cho nên, trước mắt quan trọng nhất là phải phong tỏa tin tức, để tránh làm cho người dân khủng hoảng. Phương diện truyền thông không cần lo lắng, chủ yếu là lời đồn đãi trong dân chúng thôi, ta yêu cầu các cảnh viên tham gia vụ án phải giữ lấy miệng mình, tuyệt đối không để tin tức tiết lộ ra ngoài, còn về mặt đối ngoại thì cứ nói là nạn nhân bị bệnh tim đột tử là được.”

    Giang Vĩ Bân cuống quít cam đoan:” Chúng ta nhất định khiến tội phạm phải chịu tội trước pháp luật...”

    Trịnh cục trưởng xoa xoa bàn tay, ý bảo Giang Vĩ Bân không cần gấp, nói tiếp:” Ta biết tiểu Giang có khả năng phá án, tên tội phạm này nhất định là không chạy thoát được đâu a. Nhưng vấn đề là lúc nào mới có thể phá án, hắn tiếp tục gây án thì làm sao bây giờ?”

    Giang Vĩ Bân nhíu mày, căn cứ phân tích, tên tội phạm này thật có thể còn tiếp tục gây án, hơn nữa hai ngày liên tục hắn gây án vào khoảng 12h đêm, như vậy hôm nay thì sao? Có thể hay không sáng mai lại phát hiện một thi thể trần trụi của cô gái trẻ tuổi nào đó?

    Trịnh cục trưởng vẻ mặt trịnh trọng nói:” Cho nên ta yêu cầu chính là phải sớm phá án, nhất định trước khi hắn tiếp tục giết người phải đem hắn ra trước pháp luật chịu tội.”

    Giang Vĩ Bân vừa xoa huyệt thái dương có chút đau, vừa nhìn một chút đồng hồ trên tường, còn chưa tới mười giờ, trong đoạn thời gian ít ỏi này muốn bắt được tên tội pham cao siêu như vậy, lại không có lấy một manh mối rõ ràng trong án giết người liên hoàn, thật đúng là anh không có một chút lòng tin nào.

    “ Ta đã báo cáo tình huống lên tỉnh, lãnh đạo tỉnh rất coi trọng vụ án này, yêu cầu không tiếc thứ gì, bất cứ giá nào cũng phải nhanh chóng phá án này, hơn nữa đặc biệt phái một vị chuyên gia hình sự đến hỗ trợ chúng ta, chắc chạng vạng là sẽ tới đây.” Trịnh cục trưởng nói vào việc chính,” Tiểu Giang, trước tiên nói một chút nhận định của chú xem.”

    Giang Vĩ Bân hắng giọng nói:” Hai vụ án này đều xảy ra tại ngoại ô Đại Vương thôn, cho nên hung thủ cũng có thể ẩn núp tại Đại Vương thôn. Cho nên tôi chuẩn bị yêu cầu cảnh sát địa phương trợ giúp, khẩn cấp điều tra tại Đại Vương thôn.” Giang Vĩ Bân khẽ nhíu mày” Dù không bắt được tội phạm, ít nhất cũng có thể rung cây nhát khỉ*, làm hắn không dám gây án...”

    (*: Nguyên văn là: 敲山震虎 = Xao sơn chấn hổ: công kích khiến kẻ địch phải hoảng sợ. Đây là một loại chiến lược, chỉ uy hiếp trên hình thức, phô bày thực lực quân sự khiến đôi phương phải sợ hãi mà khuất phục, đạt được mục đích không chiến mà thắng. Sau này được dùng với nghĩa rộng: cố ý cảnh báo, khiến người ta phải chấn động.

    Tương tự như câu rung cây nhát khỉ bên mình.)

    “ Được, liền lấy danh nghĩa kiểm tra dân cư lưu động, điều động toàn bộ cảnh viên đến Đại Vương thôn kiểm tra suốt đêm nay.” Trịnh cục trưởng vỗ bàn nói.

    Giang Vĩ Bân nhìn một lượt vẻ mặt đầy nhiệt huyết của các đội viên, đây là một vụ án lớn, tham gia phá một án lớn như vậy tuyệt đối là giấc mơ của các trinh sát hình sự, nhưng đây là một vụ án lờ mờ không đầu không đuôi mà cả đời anh chưa gặp phải, trong lòng Giang Vĩ Bân mười phần không nắm chắc, tự nhiên sinh ra một tia khủng hoảng, không vì cái gì khác, chính là sợ hãi tội phạm tiếp tục gây án, tiếp tục có người bị hại...

    Anh thở dài một tiếng, Bây giờ việc có thể làm có lẽ cũng không phải là lập tức đem tội phạm ra trước pháp luật, mà là như thế nào đảm bảo hắn không dám tiếp tục gây án, chỉ cần có thời gian, Giang Vĩ Bân tin tưởng rằng mình tuyệt đối có thể phá án tử này.
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  3. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    chap 3

    Bắt Ma Đặc Công - Quyển 1 - Chương 3

    Chương 3: Chuyên gia của Tỉnh.

    Một chiếc xe Jeep cũ kỹ chầm chậm đậu lại trước cửa cục cảnh sát thành phố, Lữ Minh Dương nhảy xuống xe, vừa quan sát tòa nhà làm việc to lớn vừa xoay đầu qua lại, ba giờ đồng hồ chạy xe tốc độ cao cơ hồ làm cho hắn thấy xương cốt toàn thân cứng ngắc.

    Bây giờ đã là 6h45’ chiều, các phòng bên ngoài đã tắt bớt đèn, cả chi cục to lớn cũng không còn mấy người, chỉ có một thanh niên hơn hai mươi tuổi vẻ mặt bất đắc dĩ đang đứng trước cổng tòa nhà, giống như đang chờ ai đó.

    Lữ Minh Dương tiến tới hỏi:” Quấy rầy một chút, xin hỏi đến phòng cục trưởng thì đi lối nào?”

    Thanh niên kia quan sát kỹ Lữ Minh Dương một hồi, lại nhìn bảng số xe của Lữ Minh Dương, trên mặt nhất thời vui vẻ, vội vàng bắt tay Lữ Minh Dương cười nói:” Chào anh, chào anh. Anh chắc là người trên tỉnh phái đến hả. Ha ha, tôi đợi các anh thật lâu, rốt cục cũng đợi được các anh tới, ha ha...”

    Lữ Minh Dương mỉm cười rút tay lại, nói:” Thật xin lỗi, trên đường đi hơi chậm...”

    “ Không sao, không sao, ha ha.” Thanh niên vừa cười vừa đi về phía xe của Lữ Minh Dương,“ Mau mời lãnh đạo xuống xe đi, tôi dẫn các anh đến phòng làm việc của cục trưởng.”

    Lữ Minh Dương than thầm một hơi, cố nén lúng túng, cười nói:” À, trên xe không có ai.”

    Thanh niên hơi cảm thấy kinh ngạc, nói:” Trên xe không có ai? Trên Tỉnh không phải phái chuyên gia đến sao chứ?... A, thực xin lỗi, chẳng lẻ anh chính là vị chuyên gia đó sao?

    Lữ Minh Dương vẻ mặt bất đắc dĩ, tại sao đầu năm nay cứ nói đến chuyên gia là nhất định phải là người cao tuổi nhỉ? Đã không biết bao nhiêu lần bản thân hắn là chuyên gia mà cứ bị người ta tưởng lầm thân phận là anh tài xế, anh trợ lý, chẳng lẽ trẻ tuổi cũng là lỗi của hắn?

    Lữ Minh Dương bất đắc dĩ cười cười, nói:” Tôi là Lữ Minh Dương, không dám nhận là chuyên gia, tôi cũng là đến học hỏi kinh nghiệm của Giang đội trưởng thôi.”

    “Xin lỗi, xin lỗi, ấy.” Thanh niên cuống quít cười bồi nói,” Tôi là Triệu Chí Dũng, cứ gọi tôi tiểu Triệu là được. Ai, thực không nghĩ tới chuyên gia như anh lại trẻ tuổi như vậy...”

    Cái này cũng khó trách người khác nhận lầm, Lữ Minh Dương chẳng qua mới hơn hai mươi tuổi, gương mặt không tuấn tú, nhưng cũng có nét riêng, không biết phải nói là kiên nghị hay là thông tuệ, chẳng qua có thể khẳng định trong đó có ba phần cô đơn, hơn nữa lại bận một cái quần xám tro bình thường với cái áo sơ mi đen, khoác bên ngoài là cái com lê màu xanh nhiều túi, trên cổ tay còn đeo cái đồng hồ điện tử to đùng cổ lỗ sỉ, nói vui chứ đây không phải chính là hình tượng một tài xế sao, như thế nào người ta có thể liên hệ hắn với hai chữ “ Chuyên gia” đây?

    Tiểu Triệu vừa đánh giá lại một lượt cái người được gọi là “chuyên gia của Tỉnh” này, vừa nói:” Nói tới sếp Giang thì vốn anh ấy muốn tự đến đón anh, nhưng bên Đại Vương thôn đang tập hợp gần cả ngàn cảnh viên thành phố chuẩn bị tiến hành kiểm tra toàn bộ thôn, cho nên nhất thời không thể phân thân, anh thứ lỗi cho. Ấy, đi bên này...”

    Lữ Minh Dương theo Tiểu Triệu vào thang máy, đến văn phòng cục trưởng ở lầu bốn, nhẹ nhàng gõ cửa, một giọng nói mạnh mẽ đáp lại:” Mời vào.”

    Đi vào phòng, Trịnh cục trưởng đã từ phía sau bàn làm việc ra đón, vẻ mặt nhiệt tình, nắm chặt tay Lữ Minh Dương cười nói:” chú nhất định chính là tiểu Lữ đây, vừa rồi Hà trưởng phòng có điện thoại cho tôi, khen chú một trận nha, nói chú tuổi trẻ có tài, nhưng mà tôi cũng không nghĩ tới chú lại còn trẻ hơn cả trong tưởng tượng của tôi nữa, ha ha, đây đây, mau ngồi xuống.”

    Lữ Minh Dương vẻ mặt điềm đạm, giống như những điều này đều nằm trong dự liệu của hắn. Hắn lễ phép khiêm tốn một phen, ngồi xuống ghế salon, Trịnh cục trưởng vẫn nhiệt tình nắm tay, ngồi xuống cạnh hắn nói lớn:” Tiểu Lữ này, đi đường vất vả nhỉ. Tiểu Triệu, chú đi nói bên nhà khách sắp xếp một cái phòng để tiểu Lữ đây tắm rửa, nghĩ ngơi một chút, sau đó chúng ta cùng đi ăn cơm...”

    “ Trịnh cục trưởng, không cần khách sáo như vậy, tôi không mệt. Nghe nói cảnh viên toàn thành phố đã đến Đại Vương thôn để tra xét, ở đây tôi lại đi tắm rửa, ăn cơm, chỉ sợ phụ lòng tin của tổ chức.” Lữ Minh Dương khẽ cười nói,” Tôi thấy hay là tra án trước, đợi đến khi phá án, Triệu cục trưởng không mời tôi một bửa ra trò là tôi tìm anh nói lý đó.”

    Triệu cục trưởng ha ha cười nói:” Được, người trẻ tuổi mà chỉ một lòng nghĩ tới công việc, thật không dễ dàng nha, ha ha. Tiểu Triệu, chú phải học hỏi tiểu Lữ nhiều một chút thôi, ha ha. Lần này có tiểu Lữ góp sức, tên ma đầu giết người kia nhất định bị tóm gọn, ha ha.”

    Tiểu Triệu vừa cười theo vừa lảm nhảm trong lòng, tiểu Lữ đồng chí chuyên gia này cuối cùng là có ai chống lưng, lại khiến cho Triệu cục trưởng phải vỗ mông ngựa, vẻ mặt còn nhún nhường như vậy. Chắc là có gốc gác đây, dù sao còn trẻ như vậy lại mang danh “chuyên gia” hàng đầu đến thành phố hỗ trợ điều tra trọng án, tuyệt đối không phải người bình thường – chẳng lẽ hắn là công tử thế gia, đến đây chính là vì muốn nổi danh sao? Phải biết rằng án đã vào tay sếp Giang của chúng ta thì chưa bao giờ không phá được án cả. Nhưng mà nhìn bộ dạng hắn cũng không giống như vậy.

    “ Tốt lắm, chúng tra nói chuyện công việc trước, ha ha.” Trịnh cục trưởng vẻ mặt mỉm cười nói,” tiểu Lữ, hay là để tiểu Triệu nói cho chú biết một chút về vụ án?”

    “À, khi tôi đến đã xem qua tài liệu mà anh gửi, nếu không có vấn đề gì đặc biệt, tôi muốn đi xem hiện trường trước.” Lữ Minh Dương nói, “Nếu có thể , tôi còn muốn xem di thể nạn nhân.”

    “ Không thành vấn đề. Cái này dễ mà, trước tiên để tiểu Triệu dẫn chú đến khoa pháp y, sau đó lại qua Đại Vương thôn xem xét hiện trường.” Trịnh cục trưởng liền đáp ứng.

    “ Vậy làm phiền đồng chí Triệu.” Lữ Minh Dương quay về phía tiểu Triệu gật đầu cười nói.

    “ Phiền toái cái gì.” Triệu cục trưởng tiếp lời, nhìn tiểu Triệu nói,” tiểu Triệu, giao cảnh sát Lữ cho chú, chú tiếp đãi cho tốt là được, nếu cậu ta có yêu cầu cái gì, chú phải hoàn toàn đáp ứng, nghiêm khắc chấp hành, nghe rõ không?”

    “ Trịnh cục trưởng anh cứ yên tâm, tiểu Triệu tôi có khi nào làm hư chuyện của anh chưa?” tiểu Triệu hi hi cười nói.

    Trịnh cục trưởng gật đầu hài lòng, sở dĩ nhất quyết mượn tiểu Triệu từ chỗ Giang Vĩ Bân, cũng chính là vì bình thường xem bộ dáng hắn ngơ ngơ ngác ngác, nhưng con người lại rất thông minh, có hắn tiếp đãi Lữ Minh Dương cũng không sợ có sơ sót gì.

    Tiễn hai người ra khỏi văn phòng, Trịnh cục trưởng thở phào nhẹ nhỏm, khóe miệng cười khổ - sang năm phải về hưu rồi, lại không biết ở đâu ra một vụ trọng án. Chẳng qua thấy Lữ Minh Dương, khối đá trong lòng cuối cùng cũng có thể ném xuống, có lẽ sang năm về hưu cũng không có ảnh hưởng đến đường lui của mình, làm việc vài năm trong cơ quan chính trị địa phương.
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  4. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    4

    Bắt Ma Đặc Công - Quyển 1 - Chương 4

    Chương 4: Phòng Giám định pháp y
    Bình thường mọi người đều cho rằng phòng Giám định pháp y là nơi rất âm u, nhưng lúc này ít nhất mười ngọn đèn cùng mở làm cho căn phòng trở nên sáng đến trắng bệch, khiến người ta cảm giác được một trận ớn lạnh.

    Hai thi thể được đặt trên giường là hai cô gái trẻ tuổi toàn thân trần trụi, đường cong tinh tế, nhưng giờ phút này cũng khó có thể làm cho người ta sinh ra một tia dục vọng.

    Thi thể đã bị giải phẫu, vừa được may lại, trên cái bụng trắng như tuyết kia là những đường may giống như chân rết quái dị, chúng như hướng cặp mắt căm tức nhìn về phía những người trong phòng. Trưởng phòng pháp y, lão Chu, dùng chất giọng băng lãnh nói đại khái tình hình rồi liếc nhìn người được xưng là “Chuyên gia của Tỉnh” lạnh lùng nói:” cảnh sát Lữ, chú có muốn tự mình giải phẫu lại một lần không?”

    Tiểu Triệu đứng sau lưng Lữ Minh Dương cố nén cười, lão Chu này cũng thật thích đùa, để cho tiểu tử này đi giải phẫu tử thi? Nhìn hắn còn không lớn tuổi hơn mình, ban đầu còn lo không biết hắn đã thấy người chết qua chưa, có giống như mình khi mới lần đầu tiên gặp xác chết tại hiện trường lại nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu.

    “ Vậy cũng không cần, Chu đội trưởng tiến hành kiểm nghiệm tin chắc là không có vấn đề gì.” Lữ Minh Dương thản nhiên nói,” Chẳng qua tôi muốn làm một cái trắc nghiệm đặc biệt, hy vọng Chu đội trưởng bỏ qua cho.”

    “ Cảnh sát Lữ cứ tự nhiên.” Lão Chu vẻ mặt lạnh lùng, lập tức tránh sang một bên tìm cái ghế dựa để ngồi, giả bộ nhắm mắt dưỡng thần, rồi lại liếc nhìn trộm cái tên Lữ Minh Dương mang danh “chuyên gia” này xem cuối cùng hắn muốn làm trò gì.

    Lữ Minh Dương mỉm cười, cũng không để ý. Thông qua biểu hiện nãy giờ của Lão Chu, chỉ sợ là ông ấy đối với kết quả kiểm nghiệm của mình mười phần tự tin, tự tin đến nỗi thành tự phụ, không chịu được khi người khác hoài nghi phán đoán của bản thân.

    Lữ Minh Dương từ trong túi áo com lê xanh biếc của mình lấy ra một cái bao da lớn cỡ bàn tay, mở túi rồi rút ra mấy cây châm dài chừng 10cm, giống như mấy cây kim châm cứu bình thường.

    Hắn chậm rãi cắm một cây ngân châm vào cổ họng tử thi, vẻ mặt bình tĩnh giống như đang viết một bài thơ cổ tuyệt đẹp lên giấy trắng, thậm chí trên khóe miện còn có một nụ cười thản nhiên.

    Tiểu Triệu thật sự không dám tin, cái người nhìn như còn muốn trẻ tuổi hơn mình này cuối cùng đang muốn làm gì, thản nhiên mặt đối mặt với một cổ thi thể ở khoảng cách gần như vậy lại còn cười được. Phải biết giống như lão Chu cả đời tiếp xúc với tử thi, khi đối mặt người chết cùng lắm là không sợ hãi, vẻ mặt lạnh băng, có ai như hắn, khóe miệng thản nhiên lộ nét cười?

    Hạng người gì mới có thể đối mặt thi thể mà vẫn giữ được nụ cười?

    Chẳng lẽ tiểu tử này thật sự có chút tài ngăng?

    “ Tôi vừa rồi đã nói qua, không có dấu hiệu trúng độc.” Lão Chu vẻ mặt lạnh như băng nói. Thật sự không rõ cái người mang danh “chuyên gia” này đến tột cùng là làm ăn cái gì không biết, thời buổi này còn muốn lấy “Ngân châm nghiệm độc”. Phải biết rằng ngân châm thời cổ đại lúc luyện chế không thuần khiết và chỉ khi tiếp xúc với chất độc tỳ sương có hàm lượng lớn chất lưu hóa mới có phản ứng xảy ra.

    Tiểu tử này quả thực là làm nhục pháp y hiện đại mà!

    Lữ Minh Dương quay đầu mỉm cười, cũng không đáp lời, tiếp theo lại lấy ra một cây ngân châm cắm ở mi tâm của thi thể, sau đó lại đem hai cây ngân châm đồng thời cắm vào hai bên trái phải huyệt thái dương.

    Lão Chu có chút tức giận, cái này cũng gọi là nghiệm thi? Bản thân cả đời làm pháp y, cho tới bây giờ còn chưa nghe qua có phương pháp nghiệm thi bằng ngân châm thế này. Lão Chu dứt khoát nhắm mắt lại, làm ra bộ dạng không thấy gì hết.

    Lữ Minh Dương đứng thẳng người, chậm rãi từ một túi áo khác lấy ra một cặp mắt kiếng màu vàng nâu, vừa dày vừa nặng đeo lên, sau đó chậm rãi thở ra, cắm một cây ngân châm vào nhân trung của tử thi...

    Bất thình lình, mười ngọn đèn trong phòng chớp tắt, tiểu Triệu đột nhiên cảm thấy trong lòng một trận kinh sợ - dù sao trong này chính là phòng giám định pháp y, trước mắt còn có hai cỗ thi thể trần trụi, ở ngoài ánh sáng cũng không có cảm giác gì, nhưng lúc này một trận lúc sáng lúc tối hỏi có ai không sợ đây?

    Tiểu Triệu có một cảm giác thôi thúc, thôi thúc phải lập tức chạy khỏi nơi này. Hắn không khỏi muốn lui về phía cửa, lại phát hiện hai chân mình nặng như núi, một bước cũng không thể di động. Không khí tựa hồ ngưng kết, giống như một khối vật chất, không khí âm lãnh mà trầm trọng ép tới hắn cơ hồ không thở nổi...

    Hít – thở -

    Thật là may, trong thời gian một hơi thở, ngọn đèn liền khôi phục bình thường. Tiểu Triệu nhìn về phía thi thể, lo sợ có phải các nàng làm cho mấy ngọn đèn lấp lóe, lại quay sang nhìn Lữ Minh Dương đang rút từng cây ngân châm ra, cất vào bao da.

    Nhìn sang lão Chu thì lão cũng đang nghi hoặc nhìn một lượt mấy cái đèn, than thở:” Ngày mai nên kêu thợ điện tới xem, con bà nó đúng là cái nơi đoản mệnh.”

    Lữ Minh Dương thản nhiên nói:” Phải, tốt nhất là tìm luôn người kiểm tra cái tủ đựng xác, sợ là nhiệt độ không đủ thấp, đừng để thi thể bị thúi.”

    Hắn vừa nói, vừa kêu tiểu Triệu cáo từ lão Chu.

    Lão Chu tiễn hai người ra, vừa hoài nghi cẩn thận ngửi một vòng, thật đúng là có phảng phất chút mùi hôi. Lại nhìn sang bàn mổ, hai cái thi thể rõ ràng có một cái đen đi không ít, vốn là làn da trắng noãn trơn bóng tựa hồ cũng khô quắt lại không ít, dường như đã bắt đầu thối rửa. Xem ra ngày mai phải kêu người đến kiểm tra...

    Đột nhiên, lão Chu cả kinh trong lòng, phát hiện cái xác bắt đầu thối rửa lại là Lâm Nguyệt, nhưng vấn đề là Lâm Nguyệt rõ ràng chết sau Trần Diễm Lệ một ngày, hơn nữa thi thể được phát hiện tương đối sớm, lại cùng ở trong một môi trường nhiệt độ, theo lý mà nói, tuyệt đối sẽ không thối rửa trước cái kia a.

    Mà này, cổ thi thể này là vừa rồi Lữ Minh Dương tiến hành “Ngân châm thử độc” kia mà...
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  5. Chú Bé Rắc Rối

    Chú Bé Rắc Rối Manly nhất xóm Thành viên BQT

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    239
    Điểm thành tích:
    43

    5

    Bắt Ma Đặc Công - Quyển 1 - Chương 5

    Chương 5: Đả thảo kinh xà

    Ra khỏi khoa pháp y, ánh đèn bên ngoài cũng đã tắt gần hết. Chỉ còn vài ngọn đèn soi đường ở ngoài sân lớn thị cục tỏa ra ánh sáng mờ mờ, những cơn gió đêm đầu thu thổi tới, đã có một chút lạnh lẽo.

    Tiểu Triệu hít sâu một hơi, cuối cùng cũng thoát khỏi cái không khí quỷ dị của phòng giám định pháp y.

    “ Cảnh sát tiểu Lữ, anh vừa rồi có phát hiện mới gì sao?” Tiểu Triệu tìm đề tài nói.

    Lữ Minh Dương cười nhạt, nói:” Không cần xưng hô với tôi như vậy, kêu tiểu Lữ được rồi. Không có phát hiện mới, chẳng qua tôi xác định án này quả thật cần tôi đến giải quyết.”

    Tiểu Triệu trong lòng nhất thời nảy sinh một chút tức giận, khẩu khí của tiểu tử này cũng không nhỏ, giống như nói nếu án này không phải ngươi tới phá thì không được sao? Chẳng qua tức giận thì thức giận, người ta dù sao cũng là cấp Tỉnh phái xuống, bản thân mình chỉ là một trinh sát hình sự nho nhỏ có thể so với người ta sao?

    “ Ấy, Chúng ta không phải đi xem xét hiện trường một chút sao?” Tiểu Triệu thấy Lữ Minh Dương đi về phía xe của hắn liền hỏi.

    “ Hiện trường cũng không cần xem, chẳng qua là muốn đi Đại Vương thôn gặp mặt Giang đội trưởng.” Lữ Minh Dương vừa nói vừa mở cửa xe, hướng tiểu Triệu kêu,” Đi xe của tôi đi”

    Tiểu Triệu liếc liếc chiếc xe cũ nát, ngay cả cái khung gắn bảng số cũng không có, cơ hồ có thể gọi nó là xe Jeep thượng cổ, trong lòng có chút cảm giác coi thường. Lữ Minh Dương này mang danh là nhân vật lớn từ Tỉnh tới, bộ dáng kiêu ngạo, sao lại dùng con xe rác rưởi này, số xe cũng không phải là số mà cảnh sát dùng, thật là có điểm nghi ngờ hắn là tên giả mạo. Hắn bất đắc dĩ phải bỏ lại chiếc Audi chuyên dụng của cảnh sát, leo lên ngồi xe Jeep cũ, Lữ Minh Dương chậm rãi nổ máy.

    Đại Vương thôn nằm ở ngoại ô, là thôn lớn nhất thành phố, có gần mười vạn dân cư sinh sống. Lúc này là giờ cao điểm, mà các con đường lại bố trí gần cả ngàn cảnh sát, nhất thời các con đường trong thôn đông đúc, kẹt cứng không chịu nổi, đến một giọt nước cũng khó lọt.

    May mắn có sếp Giang chỉ huy toàn cục, lấy một chiếc xe minivan đậu ở đầu thôn làm trung tâm chỉ huy lâm thời, tiểu triệu sau khi nghe ngóng một chút liền tìm được.

    Giang Vĩ Bân đang trợn tròn hai mắt, ngẩn người nhìn chằm chằm lên bảng phân tích trên xe, tiểu Triệu mở cửa xe, dẫn Lữ Minh Dương chui vào rồi giới thiệu hai người với nhau.

    Giang Vĩ bân bắt tay Lữ Minh Dương, bật hỏi:” cảnh sát Lữ đi xem hiện trường chứ? Hay là để tiểu Triệu dẫn chú đi xem?”

    Lữ Minh Dương mỉm cười, Giang Vĩ Bân này đúng là giống như lời đồn, chính xác là một người cuồng công việc, ngay cả một câu khách sáo cũng không có, trực tiếp nói đến vấn đề tra án.

    “ Hiện trường không cần xem, tôi tin tưởng sếp Giang đã kiểm tra qua thì không có thứ gì bị bỏ sót.” Lữ Minh dương nói,” trước khi tôi đến đã xem qua tư liệu các anh gửi cho tỉnh, không biết nửa ngày này sếp Giang có đột phá gì mới không?”

    Giang Vĩ Bân vẻ mặt mệt mỏi lắc lắc đầu, thở dài nói:” Chẳng có gì mới. Nguyên cả buổi chiều đến cái rắm cũng chẳng tra ra. Chú xem, mất công cả ngàn người, chỉ sợ suốt đêm nay cũng chẳng được gì.”

    Lữ Minh Dương gật gật đầu, cũng không trả lời, Giang Vĩ Bân lại nói:” chỉ mong là có thể đả thảo kinh xà, để tên biến thái này đêm nay không tiếp tục gây án là đủ thắp hương trả lễ rồi.

    Lữ Minh Dương khẽ nhếch mép, đả thảo kinh xà là một ý kiến hay, vấn đề là lần này đụng trúng cũng không phải là “xà”, vậy làm sao có thể “kinh”?

    Hắn trầm ngâm một chút nói:” sếp Giang, tôi muốn nghe cách nhìn của anh về vụ án này, không biết có được không?”

    Giang Vĩ Bân vuốt vuốt mũi, nói:” À, nói về vụ án này, thật đúng là làm tôi đau đầu nha, từ đó tới giờ cũng chưa gặp qua án nào như vậy. Liên tục hai ngày, hai mạng người đó.” Anh thở dài, tiếp tục nói:” Nhức đầu nhất là hai án mạng này cơ hồ giống nhau như đúc, nhưng tựa hồ lại không hề có chút nào liên hệ - ít nhất là trước mắt chúng ta vẫn chưa phát hiện hai nạn nhân này có điểm chung gì, động cơ gây án lại không rõ ràng, thủ pháp gây án càng làm người ta đoán không ra...”

    Giang Vĩ Bân lắc lắc đầu, thở dài thật dài.

    Lữ Minh Dương dừng một chút, mỉm cười hỏi:” sếp Giang xem, có khi nào đó chỉ là trùng hợp thôi? Cả hai nạn nhân đều đơn giản là vì bệnh tim đột ngột phát tác mà chết?”

    “Không thể nào, không thể nào. Tuyệt đối không thể nào!” Giang Vĩ Bân còn chưa trả lời, tiểu Triệu liền cướp lời nói trước, Giang Vĩ Bân trừng mắt một cái làm hắn nuốt xuống lời vừa nói.

    Giang Vĩ Bân quay đầu về phía Lữ Minh Dương nói:” Kỳ thật lúc ban đầu chúng tôi cũng cho đây là một cái chết bình thường, chẳng qua hai án kiện thật sự rất giống nhau, làm cho chúng tôi không thể không hoài nghi được, không cẩn thận tra xét thật sự không yên tâm. Đương nhiên, nếu đúng là trùng hợp, vậy thì tốt quá.”

    “Vâng.” Lữ Minh Dương có chút khẽ gật đầu, dừng một chút lại nói:” Đúng rồi, sếp Giang cho tôi hỏi cái này, hai năm gần đây Đại Vương thôn có phát sinh án mạng nào không?”

    Giang Vĩ Bân nhíu nhíu chân mày, trầm ngâm nói:” Hai năm gần đây...À, năm ngoái có một vụ cưỡng gian giết người, chẳng qua đã phá án, hung thủ cũng đã sớm sa lưới rồi mà? Cùng vụ án này không có quan hệ gì mới phải?

    Lữ Minh Dương nói:” Hung thủ đã sa lưới? Không biết là xử hắn thế nào?”

    “ Cưỡng gian giết người, tự nhiên là phán tử hình rồi.” Giang Vĩ Bân nói.

    “ Không biết là hắn đã thụ hình chưa?” Lữ Minh Dương vội vàng hỏi tiếp, bộ dáng giống như gấp không thể đợi.

    “À, cái này tôi cũng không rõ. Nhưng mà vụ án từ năm ngoái, thời gian lâu như vậy hẳn là đã thụ hình rồi mới phải?” Giang Vĩ Bân trầm ngâm nói.

    Lữ Minh Dương vẻ mặt trầm tư, chậm rãi gật đầu, lại nói:” sếp Giang còn nhớ rõ tình huống cụ thể của án này chứ?”

    “ Tình huống cụ thể? Cái này chỉ sợ nhất thời cũng nói không rõ, nhưng mà trong cục có lưu hồ sơ vụ án .” Giang Vĩ Bân nói,” Cái này cùng vụ án hiện tại có quan hệ sao chứ?”

    Lữ Minh Dương ha ha cười nói:” Không có, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi. Đúng rồi, ngoài vụ án cưỡng gian giết người này còn có vụ trọng án nào khác không?”

    “ Vụ khác?” Giang Vĩ Bân trầm tư nói,” Tôi nhất thời cũng không nghĩ ra. Cảnh sát Lữ chú không phải cho rằng vụ án này có thể do người có tiền án gây ra chứ? Ừ, đây cũng là một khả năng. Hay là tôi phái mấy người trở về cục tìm lại hồ sơ vụ án, xem có phát hiện manh mối khác không?”

    “ A, tôi đúng là có ý này.” Lữ Minh Dương cười nói,” Hay là tôi cùng tiểu Triệu quay về cục xem một chút, dù sao bên này nhất thời cũng không có manh mối gì.”

    “ Được, cứ làm như vậy đi.” Giang Vĩ Bân lập tức vỗ bàn nói.

    Lữ Minh Dương nhìn thấy đồng hồ trên xe đã là 8h15’, cười nói:” hành động đả thảo kinh xà đã bắt đầu chưa?”

    Giang Vĩ Bân cũng nhìn đồng hồ, nói:”Ừ, đã bắt đầu. Nói thật, lần này cũng làm khó anh em, Trịnh cục trưởng lần này cơ hồ điều động hai phần ba lực lượng cảnh sát thành phố, mấy người đang ở nhà cũng bị điều tới tăng ca.”

    “ Anh em vất vả rồi. Nam đồng chí cũng thôi, chính là nhiều nữ đồng chí cũng bị điều tới.” Lữ Minh Dương gật đầu nói, lại trầm tư, tựa hồ có điểm khó khăn, nói:” Sếp Giang, tôi đề nghị một chút được không, chính là trước 11h đêm, nếu hành động còn chưa kết thúc, có thể để các nữ đồng chí đi về trước không?”

    Giang Vĩ Bân nhìn chằm chằm Lữ Minh Dương, đột nhiên khoa trương cười ha hả, đây là lần đầu tiên trong hai ngày qua anh cười to thoải mái như vậy. Anh chỉ Lữ Minh Dương cười nói:” Không nghĩ tới cảnh sát Lữ chú tuổi không lớn, mà lại biết thương hương tiếc ngọc nha. Ha ha, không thành vấn đề, dù sao hôm nay mục đích chủ yếu cũng không phải là tra ra hung thủ, trước 11h đêm tôi nhất định để các nữ đồng chí rút lui trở về.”
    ------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.