OnGoing Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 9
Với nó lúc bấy giờ chả thể nghĩ ra được những điều hay ho như hồi trước nữa, nó tìm cách để nhỏ P.A ít nhất nói chuyện với nó trực tiếp được thì tốt nhưng nếu nó tự bắt chuyện một hướng đảm bảo sẽ ăn quả bơ to đùng.
Chả nghĩ được gì nó đành nảy ra cái trò sang shop của nhỏ miết xem như nào. Công nhận nó khá thừa cơm. Ngày hôm sau của cái hôm nó gặp nhỏ P.A đầu tiên ở SG, nó lại tiếp tục sang shop của nhỏ. Vẫn cái khu đồ Nam và cái mùi quần áo mới nồng nặc nó vẫn vờ lựa lựa rồi tìm nhỏ trong cái chỗ mà nó thấy nhỏ…
Ngày một…
Ngày hai…
Ngày ba…

_ Em hỏi câu này có hơi vô duyên xíu, bộ anh thích bạn nào ở shop em à?
Đấy là tròn 2 tuần nó đến cái shop đó, hôm nào nó cũng vào không cách một ngày. Đường thì xa và rất đông cứ giờ tan tầm nó lại sang shop của nhỏ P.A đúng là chả còn cách nào khác, ấy vậy mà nhỏ P.A chả thèm nói chuyện hay đúng hơn là nhìn nó lấy một lần. Nó khá buồn. Nay được bữa mấy đứa nhân viên bắt đầu thấy nó là khách quen, không quen sao được khi mà có thằng dở hơi hôm nào cũng vào shop nhà người ta mua đúng một cái áo hoặc một cái quần, nó biết là vô duyên nhưng đồ ở đây mắc quá, ngày nào cũng vô mua là may rồi, còn hơn là xem xem rồi đi về. Phải nói đầu tư cho gái chả bao nhiêu là, đủ đây là nó chỉ muốn nói chuyện với nhỏ thôi chứ chả phải tán tỉnh gì cả.
_ Dạ.. không … Thôi em xin phép…
Nó né tránh câu hỏi của con thu ngân và trả tiền rồi về. Đến bên ngoài nó thở dài chả đâu vào đâu cả, rốt cục cũng không nói chuyện được với nhỏ. Trước giờ thì nó cứ từ chối nhỏ, thậm chí còn xua đuổi nhỏ, thế mà giờ…
Nó không còn qua shop nhỏ nữa sau 2 tuần đó, nhưng nó cứ đợi nhỏ đến lúc tối muộn về xem nhỏ về kiểu gì biết đâu nó lại được đèo nhỏ, tất nhiên là với điều kiện nhỏ cho phép, thấy không khả quan nhưng nó biết làm gì khác
Đường SG lúc nào cũng kẹt xe rất dữ dằn, khi hít đủ mùi xăng và khói bụi nó lại đứng ngoài đường tiếp để đợi nhỏ P.A, tối mịt nó nhìn lòng người và cái đèn đường lâu lâu lại liếc vào cái hầm để xe xem nhỏ có phi xe ra không hay có ai đèo mà nó không thích cái giả thiết thứ hai cho lắm.
Gần đêm nó gật gù cứ ngồi đó, lâu lâu lại có cái xe to đi nhanh qua mang theo luồng gió bụi phụt thẳng mặt làm nó phải lấy tay bịp mũi vô. Cuối cùng nhỏ P.Anh cũng ra, đúng là nhỏ đi xe riêng. Nó nổ máy phóng chậm chậm theo..
_ Sao về muộn vậy?
Nó cố nói chuyện khi đi song song với nhỏ, và nó chưa bao giờ là thằng mở lời với gái hay ho nhất.
Nhỏ P.A quay qua vẻ bất ngờ, nhưng rồi lại quay đi nhìn đường xong phóng nhanh lên. Hôm nay nhỏ diện bộ đồ bó sát màu đen nó cam đoan thằng nào đi đường gặp phải nhỏ cũng phải dán mắt vô nhìn để rồi tai nạn.
Nó chán nản đi chậm chậm phía sau, suy cho cùng nó chưa bao giờ rơi vào trường hợp này với bất kì người con gái nào cả. Đến ngã rẽ nhỏ, rẽ khác hướng nó về, nó không theo nữa cũng đi cùng một đoạn đường dài rồi có giải quyết được gì đâu.
.. Nó không từ bỏ, lại một thời gian ngắn nó đi cùng nhỏ về và cố bắt chuyện, nhưng chưa bao giờ nó thấy nhỏ nói gì với nó cả…
_ Dạo này bận thế à Minh? Cứ về là lại đi biệt đâu, anh sang phòng tìm cũng không thấy ?
Cái sự ngông ngông ngu ngốc của nó được mấy anh cùng cơ quan phát hiện, từ khi gặp nhỏ P.A nó từ chối biết bao cuộc vui mà trước giờ nó chả bao giờ từ chối đi cùng các anh, dẫu sao nó là cấp trên mà không đi đầu têu thì thôi. Nó chối nhẹ…
_ Không, đợt này có chút công chuyện ngoài Bắc Sếp nhờ em làm ấy mà..
Mấy ổng gật gù cũng chả rủ rê nó thêm nhiều. Nó lại qua chỗ nhỏ P.Anh đều đặn.
Sau gần tháng trời nó không biết mình cần làm thêm gì cả, ừ cứ cho nó đang theo đuổi một cô gái đi mà khó khăn thật sự. Sau khi ngồi xem điện thoại về một bài viết « cách tán gái » thì nó thấy không cải thiện được mấy, nó cam đoan đời thằng con trai ai cũng từng có ít nhất một lần tò mò với những bài viết đại loại như vậy.
Căn phòng nó nằm vẫn trơ trọi một mình như vầy, ở SG nó rất cô đơn. Chỉ đêm hôm đó nó không sang nhỏ P.Anh nữa, nó cứ nằm vật vã để tìm cách nói chuyện được với nhỏ và cũng luôn tự hỏi sao nó lại phải làm như thế.
…._ Alo ? Chị à…
Chị gọi sau một tháng.
_ Ưm chị đây, sao rồi nhóc hihi…
Nó vẫn biết chị gài cái vụ gặp lại nhỏ P.Anh mà kệ cứ giả đò.
_ Sao là sao chị ?
_Ủa bộ nhóc không gặp ai à…
Bà chị ngốc của nó cũng lòi đuôi ra, nó thản nhiên.
_ Có, gặp P.Anh…
Giọng chị hào hứng.
_ Đó đó… hihi… rồi hai đứa nói chuyện với nhau chưa ?
_ Nói gì đâu, em với nhỏ đó có gì để mà nói… chỉ là người cũ gặp lại thôi, không có gì đặc biệt cả.
Nó mong nói chuyện với nhỏ P.Anh thấy mẹ luôn ấy mà có được đâu, nhưng mà vẫn phải giữ lại sĩ diện của mình chứ, đàn ông mà thằng nào chả coi trọng sĩ diện .
_ Hừm… chỉ tưởng là…
Chị thở dài, nhưng chưa nói hết câu nó đã.
_ Thôi thế nhé… em có chút việc, em cụp máy đây…
Nó tắt máy, nó chưa bao giờ nghĩ là nó có thể bất lịch sự và như vậy với chị, nhưng nó đã phải nghĩ thoáng hơn rồi dằn lòng mình, chỉ chả là gì của nó cả, chị chả còn đặc biệt như trước với nó, chị đã có chồng đơn giản là thế thôi. Nếu người ta bảo nó ăn cháo đá bát hay dị nghị này nọ là nó cạn tình cạn nghĩa, nó cho rằng bắt buộc là phải vậy vì nó luôn là người thực tê, lạnh lùng đúng lúc là được nó đâu còn là thằng nhóc của vài năm trước. Nó ngủ.
Hôm sau, tan tầm lại chạy sang bển đợi, nó biết shop của nhỏ đóng cửa muộn hơn rất nhiều nhưng biết đâu nhỏ sẽ đi về trước hay đi đâu đó, ở vị trí của nhỏ nó biết là chẳng cần lúc nào nhỏ cũng phải ở shop. Nó thì bắt đầu quen với cái việc đợi chờ này, nó không biết nó đã yêu nhỏ từ trước hay bây giờ mới yêu nhỏ, đơn giản hơn thấy xinh muốn bắt quàng. Nhưng nó cảm giác ở nhỏ có điều gì đó mà nó muốn gần với nhỏ hơn chứ không phải xa lạ như này.
Muộn nó chỉ biết vậy, đèn sáng rồi. Nó hơi gật gù ngồi ở cái xe cũ, lúc sau nhỏ P.Anh đi xuống mà không phải đi xe, nay nhỏ trang điểm đậm đeo cái ví hờ bên vai. Trông như người mẫu hay diễn viên vậy vì nhỏ đã cao còn mang đôi cao gót chắc phải 5 cm. Nó hí hửng.
_ Nay em không đi xe à ? để anh đèo em về nhé ?
Cơ hội là đây đúng thiệt là cơ hội. Nhỏ nhìn thấy nó, không còn vẻ bất ngờ nữa, chắc nhỏ cũng biết một tháng nay nó đã làm gì rồi. Vậy mà nhỏ quay mặt đi, mặt nhỏ đã lạnh lùng sẵn còn trang điểm đậm trông đến phát sợ vì cái ánh nhìn vừa rồi. Nó im lặng một lúc.
_ Thôi muộn rồi, để anh đèo em về nhé ?
Chưa bao giờ nó thấy nó xuống nước và tha thiết như vậy với nhỏ. Nhưng vẫn là sự im lặng, nhỏ coi nó như không tồn tại ở chỗ đó. Lúc lâu sau nó vẫn đứng đợi cùng nhỏ ở chỗ đó, nó nghĩ nhỏ này chắc đợi bạn gì đó đèo về, đẹp như nhỏ mà đứng một mình ở đây, thôi không đèo thì đợi cùng nhỏ.
Ông trời thì khéo trêu ngươi người ta. Có một anh chàng đến đón nhỏ khi nó đang vẩn vơ ngắm nhỏ lại lần nữa. Phải rồi cái chuyện người ta không mong muốn xảy đến thì vẫn thường xảy đến một cách tệ hại nhất mà. Anh ta đi cái loại xe máy phân khối lớn, nó không thấy anh ta đẹp trai nhưng anh ta rất cao ráo và gọn gàng. Nó chỉ ngồi im nhìn, nó không thuộc típ người ghen linh tinh, nhất là khi nhỏ không là gì của nó cả. Kể cả khi đây là người yêu của nhỏ cũng không sao, nhưng trong ngực nó hơi nhói nhói một chút khi đây là lần đầu tiên nó thấy nhỏ cười tươi đến vậy khi được anh ta cài quai mũ bảo hiểm cho. Nó chả bao giờ được ngắm nụ cười ấy vì bên nó, nhỏ không khóc cũng tức giận, nhìn nhỏ cười đẹp hơn nhỏ khóc rất nhiều, đẹp hơn cả cái vẻ mặt lạnh lùng thường ngày nữa chứ.
Không muốn cũng phải thừa nhận họ đẹp đôi. Người ta đi khuất, nó không buồn chỉ thấy chán nản.
Vấn đề ở đây là… Nó chưa từ bỏ vì sao nó không biết, hôm sau nó đợi tiếp. Thề là nó kiên trì hơn cả việc kiếm tiền, nhưng sau hôm đấy nó không còn cố bắt truyện với nhỏ nữa.
Nó có một vài hôm về lại HN là do công việc thôi chứ không phải nghỉ phép gì cả. Ngồi máy bay về lại HN sau mấy tháng trời ở trong Nam làm nó cứ bồi hồi khó tả.
Đến quê nó chỉ kịp ăn bữa cơm chào hỏi bố mẹ, biếu họ hàng ít quà, thắp hương cho chị. Lại tất tả lên cơ quan làm, gặp ông anh nó cùng sếp nghe hai ổng nói mà mệt cứ làm như nhớ mình lắm vậy, nó ở trong bòn xác hai ổng ở ngoài béo múp đầu. Hôm ở cơ quan nó thấy chị Quỳnh có đứa cháu vào với chồng nó chào hỏi chị thôi. Ngày xưa anh chị yêu nhau nó đâu có nghĩ bà ở cùng dãy nhà trọ lại là chị dâu nó cơ chứ, họ yêu từ thời sinh viên còn viên mãn được như này, chả bù cho nó.
Nhà nó không có ở trên đây nên mấy hôm ở HN nó thuê tạm cái phòng khách sạn, xa xỉ vài hôm tý chứ ở độ tuần là biết mặt nhau ngay. À nó có về qua nhà Em, mà giờ cũng không còn là nhà Em nữa, chắc gia đình em đã bán nó cho người ta rồi vì nó thấy cảnh nhà thay đổi nhiều và toàn người lạ lùng, nhiều năm rồi còn gì nữa. Có lẽ nó phải quen dần việc Ánh Dương đã đi xa nó lắm rồi.
Hết việc, nó lại bay vô SG. Cảm giác lúc đó nó bị sụt cân đi vì nhìn trong gương nó bắt đầu hở xương quai xanh hai bên má thì hốc vào, mắt thì thâm đen đi vì thức muộn. Nó là thằng lười hay dồn việc vì nó quan niệm nước đến chân mới nhảy cao được.
Nhiều hôm ở ngoài HN không đến shop nhỏ P.Anh, chả biết ra sao rồi nhỏ đã quên mình chưa, nó ngựa quen đường cũ.
Dẫu sao nay nhỏ tự đi rồi không còn cái anh chàng kia đèo. Nó nhớ trước ngoài HN cũng có lần thấy nhỏ đi với ai đó mà lần đó nó còn dỗi vu vơ vì lúc ây Em đang bên Nhật nghĩ lại thấy mình vừa trẻ con lại vừa xấu xa.

Đầu tháng kế tiếp nó lại kiếm được một hợp đồng béo bở, chả ai không vui khi kiếm được tiền cả. Muộn muộn nó phóng tót sang bên khu tòa nhà sang trọng đó và đứng đợi mặt cứ cười cười, nó chả biết nó vui vì tiền hay vui vì nhỏ P.Anh người mà nó hôm nào cũng gặp nữa.
Hôm đấy nó đen đủi, biết là đi đường thấy tanh tanh đất sắp mưa mà cứ ngu ngu đứng cười. Qủa thật cơn mưa ở SG chưa bao giờ làm người ta thấy thất vọng, nó không có áo mưa nên phi tạm vào đoạn hiên gần cái hầm gửi xe. Mưa này không biết nhỏ P.Anh về kiểu gì nữa hay có cái chàng kia đón.
Tối đến mưa không ngớt nó cứ đứng dưới cái hiên mà nghe tiếng mưa ào ào. Chợt tiếng cộp làm nó chú ý. Nhỏ P.Anh đang đi nhanh ra chỗ hiên nó đứng từ dưới cái hầm, mặt vẫn lạnh lùng. Thiết nghĩ thà nhỏ cứ đứng ở dưới và không quan tâm nó như mọi lần thì hơn. Nó cũng hơi lạ lạ. Hai đứa quay đi hai phía, nó thì nhìn trời mưa đen xì với dòng người lác đác phóng nhanh, còn nhỏ nó chả biết. Chắc ra đây đứng để người đón dễ tìm.
_ Này…
Nó giật mình, nhỏ P.Anh đang nói với nó. Quay qua nó dáo dác để chắc chắn không có ai ở đây ngoài nó và nhỏ. Nó chỉ vào mình. Nhỏ gật. Bất ngờ quá.
_ Sao.. ?
Nó nói hơi rụt rè. Chả hiểu sao nó thiếu tự tin đến thế. Mặt nhỏ P.Anh bớt lạnh lùng.
_ Sợ mưa không ?
Nó bất ngờ vì câu hỏi có phần ngơ ngơ của nhỏ nhưng cũng thật thà.
_ Không…
_ Sợ lạnh không ?
_ Không…
Nó với nhỏ có lẽ nói trống không quen rồi hay ít nhất là nhỏ muốn thế.
_ Đưa về giùm…
Bất ngờ lần ba, nhỏ P.Anh bắt chuyện với nó và bảo nó đưa về. Nó hơi run run.
_ Ơ… mưa to mà…
Nhỏ nhìn nó…
_ Bảo không sợ mưa không sợ lạnh mà?
Hóa ra nhỏ hỏi trước nó để đề nghị vầy. Nó nói khẽ.
_ Sợ em lạnh với ướt thôi…
Bỗng dưng nhỏ cúi cúi lắc đầu không nói gì, tay giữ vào vạt áo nó. Điều này đánh bay cái vẻ lạnh lùng của nhỏ, bỗng dưng nó thương nhỏ gì đâu.
_ Không sao đâu… đưa về giùm đi… Muốn tắm mưa…
Nó gật gù dắt xe ra mắt chớp lia lịa vì mưa hắt, tốt nhất trong lúc này cứ làm theo nhỏ dù nó bất ngờ kinh khủng. Mà nó thoáng thấy nhỏ mỉm cười trước khi lên xe ngồi thì phải.
Nó phóng vù đi, ơn trời mưa có dấu hiệu chậm lại không như trút nước giống vừa rồi. Nhỏ P.Anh giữ eo nó làm nó không dám thở mạnh vì sợ điều gì đó, đâu phải lần đầu nó đèo gái đâu mà khổ sở giữ vậy chứ?
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 10
Im lặng chỉ còn tiếng mưa và xe cộ. Nó với nhỏ không nói với nhau gì thêm, thôi với nó như vầy là đủ rồi mặc dù nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Tay nhỏ P.Anh xiết mạnh hơn khi có một cơn gió đi qua, nó đến đoạn rẽ của nhỏ thì bắt đầu đi chậm lại nó dò dò..
_ Nhà ở đâu?
_ Cứ đi thẳng đến cái biển xanh thì dừng…
Nó đi từ từ, đến cái biển hình chữ nhật phát sáng của một salon tóc nó dừng lại. Nhỏ P.Anh buông nó ra rồi tự đi xuống, trời thì vẫn không có dấu hiệu tạnh. Nó nhìn nhỏ, nhỏ quay đi tay hôm ai bên vai, mặt thì bết tóc lại vì nước, nhỏ không có mũ bảo hiểm mà, tự nhiên lòng nó cứ nghẹn nghẹn sao vầy, thì ra nhỏ vẫn là một cô gái yêu đuối chứ.
_ Về đi…
Nhỏ nói khẽ, nó đăm đăm nhìn nhỏ mà lưỡng lự vì nhỏ chưa đi nó cũng chưa thấy cái chỗ nào giống cái nhà ở đây cả.
_ Đã đến nhà em chưa?
Nhỏ P.Anh lắc đầu tay vẫn ôm hai bên vai.
_ Thế để anh đưa đến cổng, trời mưa mà…
_ Đến đây là gần rồi, tự đi được…
Nghe nhỏ nói vầy nó cũng chạnh lòng, chắc nhỏ không muốn nó biết nhà nhỏ đang ở chính xác ở đâu, có khi sợ nó sẽ chầu chực ở chỗ làm của nhỏ như hơn tháng rồi, phiền nhỏ lắm. Nó cũng không biết làm gì hơn là quay đầu xe lại và nói bằng giọng quan tâm nhất có thể.
_ Em về cẩn thận nhé… Đi nhanh đi không lại nhiễm lạnh…
Nhỏ gật đầu bước ngược lại nó phóng đi, không ngoái nhìn nó cứ sợ điều gì đó vô hình khó nói ra.
***
Nhiều hôm sau nó vẫn đợi ở cái chỗ mà nó cho là quen thuộc ấy, đến nỗi thằng bảo về đi qua cũng chào hỏi nó bình thường. Nhưng mất vài hôm nó không thấy nhỏ P.Anh nữa, liên tục như vầy dù hôm nào nó cũng chờ đến tối mịt. Chắc nhỏ bận việc gì đó mà không qua shop. Nó thấy tâm trạng đỡ hơn chút sau ngày mưa ấy nên nó kiên trì lắm.
SG 5 tháng. Nó bắt đầu lớ lớ tiếng ở trỏng, nó cứ tiếp xúc với ai dù người miền Tây đi chăng nữa nó lại bắt chước người ta nói xong cứ cười cười vì họ có kiểu nói khá kì lạ. Riết rồi quen nó nói chuyện bằng giọng Nam nhiều hơn là giọng Bắc. Anh em công nhân ở nhà máy cũng quen dần rằng nó ở đây. Nó cũng chưa nghĩ đến cái ngày về Bắc của nó.
_ Này uống đi…
Anh Quân ngồi dưới cái ghế nhựa gần dải băng truyền rồi thảy nó chai nước suối. Nó vừa ở dưới chỗ làm ra nên người vã mồ hôi, nó nhìn anh em làm việc vất vả quá. Chắc chắn nó sẽ báo cáo sếp tổng về việc tăng thêm chút lương cho họ.
_ Đợt này không thấy Minh đi uống với bọn anh… Tối toàn đi đâu thế, có chuyện gì khó nói không em?
Nó lắc đầu cười.
_ Chuyện cá nhân thôi anh… Cảm ơn anh lo giùm em mấy cái dự án kia nhé…
Nó vẫn biết là việc của anh nhưng kệ vẫn phải lịch sự chứ.
_ Việc anh mà… Ở đây cũng lâu rồi em có nghĩ ở luôn trong đây không?
Nó tu chai nước nhìn xung quanh rồi thở dài.
_ Không ạ, gia đình em còn ở ngoài Bắc với em thích ở quê hơn là ở đây…
Anh gật gù cũng không nói thêm gì nữa, nó thấy điều kiện ở đây tốt nhưng nó vợ con chưa có cứ ở đây cũng chả được. Huống hồ mẹ đã dặn kiếm mẹ một cô vợ mang về mà.
Sau ngần ấy thời gian nó tiết kiệm được kha khá tiền, với cái tuổi của nó và suy nghĩ của nó, nó nhận thấy số tiền nó dành được là khổng lồ đối với nhiều năm trước rồi. Nhưng nó nghĩ công việc này chưa thật sự phù hợp với nó mặc dù kiếm ra tiền.
Chiều muộn, nó đến chỗ cũ. Vì đói nên nó mua tạm ổ bánh mì với hộp sữa bé xíu ngồi vừa đợi vừa gặp. Nó thề là cái máu dân quê làm nó tự nhiên ở khoản ăn uống một cách kinh khủng, thành phố hiện đại, nhà cao sang trọng vậy mà vẫn ngồi xe máy ăn đường hít bụp như xe ôm ấy mới biết ngoài bộ quần áo thì ai cũng giống nhau.
Nó đợi khá lâu nhìn trời, nay thời tiết SG lạ lùng quá, gió man mát mà chả mưa. Đây là người ta gọi là trời đẹp này. Đèn vàng sáng dần, người ta không còn đông nữa. Nó lại bắt đầu gật gù, từ bao giờ nó có cái kiểu chai mặt một cách kiên nhẫn vầy chứ.
Mọi thứ trở nên im lặng hơn sau vài giờ đồng hồ. Đây rồi nhỏ P.Anh, nay cũng không thấy nhỏ đi xe, nhỏ giữ túi sách lững thững bước ra, giờ thì nó lại nghĩ đến cái trường hợp xấu nhất là có người đến đón nhỏ, tim nó đập hơi nhanh và nín thở.
Nhỏ P.Anh nhìn quanh, chợt ánh mắt đánh sang chỗ nó, nó cười nhẹ. Cuối cùng nhỏ cũng đến gần và tự ngồi lên yên sau, nó hí hửng đội cho nhỏ cái mũ bảo hiểm mới mua mặc cho nhỏ quay sang hướng khác không nhìn vào nó.
Nó nổ máy đi, im lặng vì nó sợ nói ra nhỏ sẽ đổi ý mất. Đường nay không đông còn mát như ủng hộ cho nó vây. Nhỏ P.Anh bám hờ vào eo nó.
_ Này…
Nhỏ nói khẽ.
_ Hả?
_ Đưa đi ăn đi, đói quá…
_ Ừm…
Nó không biết đấy có phải dấu hiệu mở lòng không, càng không biết nó cố gắng vì nhỏ để làm gì nhưng trong bụng nó cứ thấy vui vui sao. Hai đứa đi ăn nướng, nhỏ không nói là nhỏ muốn gì, nó tự quyết. Đỗ xe lại, nhỏ P.Anh tự bám vào tay nó, mà quán này lắm con trai nhỏ đi vô cùng nó làm người ta cứ dòm dòm không. Nó chọn góc khuất và để nó ngồi trong.
Đối diện nó nhỏ không nhìn thẳng mặt mà cứ bâng quơ mặc cho nó ngắm nhỏ. Nay không trang điểm đậm, nhìn nhỏ khác lạ với mọi ngày, cái nét xinh xắn của nhỏ phải những lúc như vầy mới được hiện ra, nó càng nhìn nhỏ nó càng thấy quen quen sao đó mà nó không nhớ nổi. Biết nó nhìn nhỏ cúi xuống.
_ Nhìn gì?
Nó lúng túng, vờ lấy đôi đũa lau lau.
_ À ừm không có gì…
Đồ ăn được đưa ra, nhỏ ăn cứ tự nhiên như thật vậy nó hơi bất ngờ nhưng cũng vui vẻ. Chắc lúc này bắt truyện được rồi đây.
_ Em sao lại vô đây ?
_ Học xong vào đây làm… ở đây có họ hàng nên vào quản lý shop đồ, chán thì lại về Bắc… Thế còn …
Nhỏ không nói nổi từ ‘Anh’ liền chỉ vào nó mặt hơi hồng hồng.
_ A cũng đi làm, đây là chi nhánh của công ty anh ở ngoài Bắc… Anh làm ngay đường…
Nhỏ gật gù kiểu có lệ như chẳng bận tâm đến nó vậy, nó thật sự cũng không biết hỏi hay nói gì với nhỏ trong khi nó có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi. Nó im lặng.
_Uống rượu không ?
Nhỏ P.Anh đề nghị, nó gật đầu. Nhỏ gọi ra. Rồi tự uống, chắc làm như vầy dễ nói chuyện hơn chăng.
_ Cạch đi…
Nhỏ giờ lên, nó hùa theo. Có tý cồn vô cảm giác thoải mái khá nhiều.
_ Này… sao lại lạnh lùng với anh thế ?
Nhỏ lườm nó.
_ Còn nhớ những chuyện ngày xưa không ?
_Nhớ…
_ Nhớ như nào ?
Nhỏ P.Anh cứ hỏi dồn, không biết nhỏ dữ như vầy luôn.
_ Chỉ là anh yêu Ly và anh muốn tôn trọng cô ấy thôi…
Nhỏ uống rượu. Nói bằng giọng buồn buồn.
_ Tôn trọng ấy hả… Anh chả tôn trọng ai hết… Anh là thằng tồi…
Đây rồi, ít nhất nhỏ bắt đầu gọi được bằng chủ ngữ ấy vậy lại là câu chửi nó mới nhục.
_ Anh nói anh yêu Ly… vậy gần tháng qua anh làm gì thế ?
Nhỏ cứ hỏi nó bằng giọng lạnh băng. Nó ngẩn ngơ, đúng thật là gần tháng qua nó đã theo đón nhỏ làm gì nhỉ, nó lờ mờ hiểu sao nhỏ P.Anh không muốn gặp nó rồi. Nó không biết phải trả lời sao, nói do Em đã mất thì nhẫn tâm với Em quá. Nó im lặng.
_ Này… con gái, không phải đồ chơi… Khi anh mất cái này anh lại mua cái mới đâu…
Nó vẫn im lặng. Nhỏ P.Anh vẫn cứ uống chả dừng.
_ Anh có biết ngày đó anh đẩy tôi đi như thế nào không ? Anh có biết tôi sẵn sàng với tâm lý làm kẻ thứ 3 với người yêu của bạn thân mình không ?
_ Chắc anh chưa bao giờ hiểu được cảm giác… Ê chề nhục nhã ấy nhỉ ? Anh đào hoa lắm mà, hết cô này rồi cô khác nhỉ ?
Nó bắt đầu thấy lạnh sống lưng, mặt mũi tối tăm lại, cũng may nhỏ P.Anh không hét lên chỉ nói kiểu đay nghiến, giữa cái không gian ồn ào này chỉ mình nó đủ nghe thôi.
_ Anh xin lỗi…
Nhỏ P.Anh bỗng dưng rơi một giọt nước ra khỏi khóe mắt. Nó hơi bất ngờ.
_ Đã bao giờ anh để ý đến em chưa…. ?
Nó buồn, không phải vì câu hỏi mà vì đôi mắt của nhỏ, nhỏ lạnh lùng đến khi khóc vẫn vậy. Nhỏ tự quệt nước mắt rồi mặc kệ nó.
Lúc sau có vẻ chán chê. Nhỏ bảo về. Nó đèo nhỏ mà lòng ngổn ngang những suy nghĩ khó hiểu. Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, nhỏ nói như vầy nghĩa là sao.
Vẫn đến tấm biển xanh nhỏ bắt nó về và tự đi. Nó làm theo.
_ À… Đưa điện thoại đây…
Đang quay đầu nhỏ gọi với lại, nó không biết nhỏ có say không nhưng mà nhỏ người toàn mùi rượu không, cũng chả thấy ói hay có triệu chứng loạng choạng gì cả. Nó đưa điện thoại cho nhỏ. Nhỏ tự lưu số vào, đơn giản ‘P.Anh’ rồi gọi để biết số nó. Xong đuổi nó về.
***
Ngày hôm đó là ngày nó chấm dứt cái việc chờ đợi như kia, nó cảm thấy lúc say nhỏ nói vầy nghĩa là nhỏ ghét nó lắm, dẫu sao nó cũng đạt được mục đích là nói chuyện trực tiếp với nhỏ rồi, chẳng còn lưu luyến gì cả. Vả lại đẹp như nhỏ chắc cũng đã có người yêu, nó cũng chả tính tới chuyện yêu nhỏ bao giờ cả nên nó đành kệ.
Gần cuối năm công việc có chút không ổn định, đây cũng là nguyên do nó phải ở lại SG thêm ít thời gian. Nó cũng bận bịu hơn, bẵng đi một tuần nó không có liên lạc gì với nhỏ P.Anh cả. Chỉ có chị, cái ngày thứ 7 có rủ nó đi coffe, lưỡng lự mãi nó cũng đi.
Ngồi đợi chị trong cái không gian đông đúc, với ánh mắt bâng quơ nhìn đường. Dòng người SG vội vã làm nó chỉ nhớ HN nhiều hơn. Xa hoài cơ mà lòng cứ nghĩ đến nhiều chuyện ngày xưa cũ.
Chị đến nó nhìn thấy, không còn nhiều hào hứng. Nay chị không bế bé theo, đặt cái vì xuống bàn chị cười.
_ Sao rồi, dạo này công việc vẫn ổn chứ nhóc ?
_ Dạ vẫn ổn ạ…
Nó khách sáo. Chị vẫn cười giọng hồ hởi.
_ Hai đứa tiến triển sao rồi ?
_ Sao là sao… ?
_Nhóc với bé P.Anh đó, chị đã tạo cơ hội cho rồi nè…
Nó chả biết có cảm ơn được cái cơ hội của chị nổi không mà nó thấy cứ day dứt sao đó khi gặp lại nhỏ, dù nó muốn điều đó.
_ Thi bình thường thôi… Có gì đâu mà…
_ Xì, chắc bị người ta bơ thẳng thừng chứ gì…
Chị bĩu mỗi ấn vào đầu nó, gớm cứ làm như còn trẻ con xì tin lắm không bằng. Nó gật gật.
_ Tính bé P.Anh vầy mà… nhưng chị nghĩ bé P.Anh có tình cảm với nhóc á…
_ Thôi đừng đoán mà nữa, nhỏ có người yêu rồi với lại em thấy nhỏ đối với em chả giống có cảm tình gì hết trơn..
Chị cười, nhấp một ngụm coffe. Nó chưa bao giờ là thằng khoái cái thứ nước cống đen ngòm này, do công việc bắt buộc mà nó uống hoài cho tỉnh thành quen. Nó thấy hơi lạ vì chị cười kiểu nó vừa nói gì ngốc lắm vậy.
_ Bé P.Anh chưa bao giờ có người yêu đâu… nhóc à, ít nhất là chưa bao giờ khoe với chị…
Nó ngờ vực với vẻ bất ngờ, thế tự trước giờ nhỏ đi toàn mấy thằng đẹp trai là ai ? Nó im lặng để chị kể biết đâu nó lại biết thêm được gì về nhỏ này.
_Nhóc thử nghĩ mà xem, bé P.Anh thì đẹp như vầy, tính cách còn mạnh mẽ, lạnh lùng vậy nữa… Thử hỏi xem trai nào vừa lòng được…
_ Đẹp trai, nhiều tiền… Các thứ…
Chị bĩu môi lắc đầu.
_ Trai đẹp sắp hàng theo P.Anh hàng dài luôn… còn nhiều tiền thì chị nói thẳng với nhóc nhà P.Anh cơ ngơi giữ lắm á…
Nó cảm giác như chị tâng bốc nhỏ sao vậy đó mà càng nói nó càng thấy nhỏ với nó khác nhau nhiều lắm.
_ Thôi kệ đi em không quan tâm đâu…
Chị chắc cũng hiểu nó lắm rồi vì trước giờ cứ động kiểu nghèo hèn là nó tự tái nên chị không nói nữa, nhìn bâng quơ ra rồi véo vào tay nó.
_ Chị muốn hỏi nhóc một câu này ?
_ Gì thế chị ?
_ Nhóc đã sẵn sàng quên bé Ly chưa ?
Câu hỏi này làm nó chững lại rất lâu, đôi mắt long lanh của chị xoáy sâu vào nó và để mặc như vậy, nó đờ người ra. Im lặng. Chỉ còn tiếng ồn ào của những vị khách.
_ Quên thì chắc chả bao giờ em quên được đâu chị à… Nhưng em nghĩ mình nên tự cho mình một cơ hội gì đó nếu nó đến… Ở tuổi này rồi, em cũng muốn có một gia đình nhỏ của riêng mình… như chị vậy..
Nó chợt nói ra điều thầm kín trong lòng nó với chị, bấy lâu nay công việc cuốn nó đi để quên rằng nó là một thằng đa tình, nó cũng khao khát có được tình yêu. Sau lần đầu vụn vỡ như kia.
Chị gật gù. Chợt chị cổ vũ nó như rằng chẳng có cuộc nói chuyện vừa rồi.
_ Cố lên nhóc… nhóc là con trai mà, con trai làm gì chả dễ dàng… À mà, chị muốn hỏi… Nhóc có thích bé P.Anh không ?
Tự dưng nó thấy phiền muộn quá, biết rằng bà chị của nó trẻ con ấy nhưng mà cái gì cũng moi ra để biết. Nó lắc đầu ra vẻ người lớn.
_ Vấn đề này em không muốn nói đến nữa…
Chị gật gật. Nó thở dài, chả phải nó có thích nhỏ hay không chính xác vấn đề này là từ nhỏ chứ không phải từ nó, nó cũng đang tự hỏi rằng nhỏ có thích nó hay không mà ?
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 11
Hai chị em vẫn ngồi đó thêm một lúc lâu, nó phần vì nghĩ ngợi về lời nói của chị, phần vì tính ít nói nên im lặng. Chị vẫn hấp háy mắt nhìn nó, đôi khi nhấp ngụm coffe.
_ Ngồi với nhóc chị lại bị trở thành bà cô nhiều chuyện… Ôi chị sợ già quá…
Người ta bảo, gái một con trông mòn con mắt. Chị của nó trước kia đã đẹp giờ còn mặn mà lên khá nhiều. Nhưng chị có chồng rồi nó cứ mông lung mãi chuyện đó mà chẳng bao giờ hỏi.
_ Rồi cũng đến lúc thôi… ai cũng phải qua thời điểm nào đó chứ…
_ Nhóc này ác ghê cơ… Ai biểu nhóc hết tồ sớm nhanh thế…
Cái vẻ ngoài của nó giờ cảm thấy cũng đỡ búng sữa hơn, bớt trắng bớt ngố ngố, hít nhiều mùi dầu với sắt thép ông nào nhìn chả rắn hơn. Nó cười cười.
_ Thôi về chứ hả…?
_ Um…
Nó chạy vô thanh toán rồi theo chị về một đoạn trước khi đi về đúng đường. Trời SG vẫn nặng như lòng người vầy.
***
Rồi cái thời điểm đó cũng đến, sau nhiều ngày tháng miệt mài thì vào một sáng cận mùa khô, nó nhận được cú điện thoại rằng mình sẽ được về Bắc tiếp tục làm việc vì trong đây ổn rồi vả lại ổng sếp sẽ điều đứa khác thay. Nhớ nhà mãi rồi cũng về. Nó ngồi trong căn phòng nhỏ ngắm quyển lịch đầu giường, HN đang lạnh tháng này là tháng đông đến .
Không biết mọi người sao chứ cái lạnh của đông HN thường đem lại cho nó cảm giác khá là cô đơn ấy vậy mà cái sự cô đơn ấy thú vị ở chỗ, biết đâu mình tìm được một gì đó…
Còn 3 ngày. Thứ 7 cuối cùng, vẫn là cái quán bia gần chỗ nó. Anh em cán bộ cùng vài ông công nhân hay nói chuyện rủ nó là bữa chia tay. Ừ thì theo, tính nó dễ, tiền kiếm được rồi việc chi dè sẻn đã vợ con gì đâu.
_ Dzô…
Tiếng cốc cạch không ngớt với sự bàn tán và lời chúc xôn xao, nó cũng không biết ở miền Trung có nhiều câu hò uống bia như vầy, có vài anh em ở đó vô đây làm giờ mới biết.
_ Uống đi… Nay say anh cõng về… Làm ly nữa..
Anh Quân có vẻ xung nhất, nó không khoái lắm ba thứ bia bọt nhưng tiếp khách miết rồi bụng cũng dần tròn đi may không quá phưỡn.
Bí tỉ nó lếch thếch đi về, mấy anh bảo đưa về nhưng toàn ông say hơn nó mà nhà nó ngay đấy đi bộ cũng được. Hơi oải nó ngồi nhìn đèn đường một lúc mới lên phòng. Người mềm nhũn, lạ ở chỗ nó mà say lại không nôn chỉ vô wc xíu là xong.
Nằm một mình, tiếng quạt cứ lạch cạch, gần giữa đêm nó không ngủ nổi, uống bia nó cứ tỉnh rụi kiểu như uống coffe vậy. Bỗng nó nghĩ, vài ngày nữa về rồi, có nên nói với P.A không. Bởi dẫu sao nó với nhỏ không là gì, thậm chí bạn bình thường cũng không ấy vậy mà nó cứ có cảm giác phải như vậy với nhỏ. Nếu chỉ vì nhỏ đẹp thì đơn giản quá.
_ Tút…
Chán chê thì cũng đành, nó cứ hay có những quyết định bộc phát xong lúng túng, giữa đêm rồi gọi vô duyên quá.
_ Alô…
_ À um chưa ngủ à?
_ Chưa… Có chuyện gì không ?
Nhỏ bắt máy rất nhanh nhưng giọng chả có vẻ gì hào hứng, nó chột dạ. Lâu lắm rồi nó mới phải lúng túng trước đứa con gái này.
_ À thì chẳng có gì to tát… Vài hôm nữa anh sẽ về HN, anh không làm ở đây nữa…
Nhỏ im lặng nó thở dài.
_ Anh chỉ nói vậy thôi, em ngủ đi..
Nhỏ cất tiếng.
_ Về xong có vô nữa không?
_ Chắc không, bởi vì anh xong việc rồi mà… Với lại anh thích làm ở HN hơn…
Nó thành thật, đợi một câu nói gì đó ở bên đầu dây kia, nhưng nhỏ dừng một chút.
_ Thế đang ở đâu? Có muốn gặp nhau không?
Nó tự nhiên vui lạ lùng, trong long thì muốn quá ấy chứ nhưng đêm rồi.
_ Cũng được, để anh qua… Đêm rồi nguy hiểm…
_ Thôi khỏi… để em bắt taxi sang, bên đây ở chung với người nhà không tiện…
Nó nghe vầy cũng thôi, mà còn đang có men trong người, chả may ra gặp cảnh sát thì xui.
_ Ừ để anh nhắn địa chỉ…
Vất cái điện thoại sang bên nó ngó trần nhà cười một mình. Bao lâu rồi nó mới có lại cảm giác này, từ khi em đi, nó qua lại với khá nhiều cô gái mà nó không thể có được. Cảm giác này khá lạ lùng, vừa thích vừa lo lắng. Dạng như ăn vụng ấy. Nó cười một mình.
Chừng 20 phút sau P.A gọi, nó chậm rãi đi xuống tay vịn cầu thang, người vẫn mềm. Bên kia đường nhỏ đứng nhìn nó, ăn vận vẫn cứ như là minh tinh trong cái ánh đèn đường nó vẫn lờ mờ được cái khuôn mặt không bao giờ cười và nét thanh tú của nhỏ.
Vội chạy sang bên nó hào hứng.
_ Bên này cẩn thận chút…
Vì ở đây có cái ổ gà mà nhỏ đi guốc sợ bước hụt, không nói gì nhỏ tự nắm tay nó. Nó thì sởn da gà với gáy cứ nóng nóng. Độc thân lâu rồi nên vầy.
Nó dắt nhỏ lên mà đầu cứ lùng bùng về mục đích cuộc gặp gỡ này.
_ Phòng anh đây… Em ngồi đi.
Nó hơn ngại vì phòng không thơm tho lắm cũng hơi bừa tý. Nhỏ gật đầu bỏ cái túi sách sang bên ngồi nhìn nó, nó tự vào cái giường.
_ Uống rượu à?
_ Ưm… có nhậu chút, mấy anh ở cơ quan chia tay…
Nhỏ không them thắc mắc nữa. Tự nhiên đứng dậy rồi bắt đầu dọn phòng nó.
_ Ấy ấy để anh làm cho…
_ Ngồi im đi…
Nhỏ chẳng gắt gỏng như mọi ngày, giọng nói nhẹ nhàng nó ít thấy mà làm nó ấm lòng. Ngồi thở nhìn nhỏ, ngắm mãi nó không chán, vẫn lạnh lùng vẫn xinh đẹp thêm chút cố gắng để dọn cái phòng của nó. Nó cứ thấy vừa thương vừa buồn. Thì vẫn là tiểu thư đấy mà ở cạnh nó sao cứ cảm giác muốn bảo về che chở nhỏ.
Nhỏ cứ mặc nhiên xếp đồ chả thèm hỏi nó để đâu. Duy chỉ có cái tập giấy nhớ là nó vội giấu đi và nhỏ cũng không quan tâm.
_ Nè muộn rồi ngủ đi…
Xong việc nhỏ ngồi nghịch điện thoại, hình như đăng dòng tus gì đó là lúc ấy nó chưa có sài facebook thật ra nó cũng không thích sài.
_ Em ở đây mấy hôm nhé?
Nhỏ đề nghị, nó hơi bất ngờ nhưng với P.A thì nó muốn chả được ấy chứ.
_ Được mà nhưng có sợ người nhà lo không?
_ Không, bảo ở với bạn là được… Em vẫn đi làm bình thường…
Nó gật đầu lòng vui lắm, P.A ngáp dài trông dễ thương nhỏ biết nó nhìn nên đỏ mặt đẩy ra.
_ Đi mua giùm cái bàn chải răng đi…
Nó hấp tấp đi liền, may có cái cửa hàng tiện ích. Nó về P.A vẫn nghịch điện thoại, nó bỏ đấy không nói gì nhiều wc xong nó đi ngủ. Tất nhiên nằm dưới nếm trải còn giường nó để cho nhỏ.
_ Em ngủ sớm đi nhé…
_ Ừ…
Sáng sau nó không thấy nhỏ đâu nhưng túi sách vẫn còn đây, trong wc thì không có. Thấy lạ lạ nó ngó ra đường. Sáng sớm nên đường có lác đác. Nó nhìn thấy nhỏ đứng phía dưới cùng cái người dạo trước đón nhỏ. Chả biết hai người nói gì người kia đưa cho nhỏ một cái túi. Nhỏ cười đáp lại, hơi buồn chút vì nhỏ chưa bao giờ cười với nó cả, Nhưng nó không thắc mắc lắm từ hôm gặp nó đã không bận tâm rồi.
Nó đi vô wc, mặc kệ nói vầy chứ đầu óc cứ nghĩ miết không ngừng. Nghe tiếng nhỏ lịch kịch đi lên nó thò đầu ra hỏi.
_ Dậy sớm vậy á?
_ Ừ hẹn lấy đồ, không thì đồ đâu mà mặc…
Không kìm được nữa nó ngứa miệng.
_ Ai đưa đồ cho thế?
_ Người yêu…
Hơi suy tim một chút, nó wc cho xong rồi ngồi nhìn cừa sổ nhỏ vẫn lạnh lạnh bước vô wc, đùa chứ cứ chối tý cho người ta bớt nghĩ thì sao. SG bắt đầu lên tiếng bằng những tràng còi xe cùng tiếng người.
Nhỏ bước ra với bộ đồ ngủ khác hôm qua nhìn kĩ này mới thấy nhỏ quen kì lạ, nó cứ chăm chăm.
_ Nè… anh sao thế?
_ Không sao… Có người yêu ở đây không lo à? Người ta ghen đấy…
Nhỏ không nói, bất giác mỉm cười nhìn nó.
_ Anh yêu bao nhiêu cô rồi, vẫn thích tôi đấy thôi…Cái lúc anh yêu Ly anh xem cái mắt anh nhìn tôi có phải vẫn thích tôi không…?
Nhỏ này cũng tinh ghê vậy, nó đỏ mặt không nói được gì nữa.
_ Đùa chút, bạn tôi thôi…
Nó vui mà chả dám vui ra mặt. Nhỏ ngồi kề nó đầu tựa vai, nó cứ hồi hộp thở đầu óc cứ bị ngây ngây vì mùi thơm.
_ Lát đèo đi làm giùm được không?
_ Ừ... được.
Đợi P.A trang điểm nó vui vui sao vầy, nó cũng chuẩn bị đến cơ quan nhưng giờ hết việc đến cũng được không cũng không sao anh Quân lo hết rồi.
_ Nay đẹp dữ hen…
Nhỏ im lặng nhưng nó biết nhỏ vui lắm, vớ cái tui xách, nhỏ tự trèo lên xe, giờ nhỏ bận đồ khác rồi đồ công sở nên ngồi lệch sang bên và phải bám eo nó. Hai đứa đi ăn sáng mới qua, bên chỗ làm của nhỏ xa nên nó vui vì lâu chút thì ở bên nhỏ thêm, nó không biết thế là đã yêu chưa nữa.
_ Chiều đón được không hay phải đi làm?
_ Được chứ anh xong việc rồi mà…
Ở SG lâu vầy rồi đến lúc về mới được mấy ngày cuối đỡ nhạt , nó nhìn nét mặt nhỏ P.A cũng tươi tỉnh hơn đỡ phần nào. Bởi nhìn nó cứ lạnh tanh riết. Nay còn đề nghị nó đón nữa, nhìn nhỏ đi lên mà cái viễn cảnh kì kì cứ hiện trong đầu nó.
Đợi chả có gì làm nó ra quán nét ngồi chơi game, đùa cảm giác vô quán toàn mấy bạn học sinh một cái phòng mình nó già nhất vừa chơi vừa buồn. Đợt đó nổi lên cái game Liên Minh nó cũng nghiền. Mà cứ loay hoay chơi quên cả thời giờ, đến gần chiều muộn thấy nhỏ gọi vội vàng..
_ Đang đâu vậy?
_ Anh đang quán nét…
_ Đợi à… nay về sớm chút, qua đón đi…
Thôi thì cũng đành thôi bỏ đồng đội mới được vài phút trong game. Hấp tấp nó phi sang liền, nhìn nhỏ cứ cười nhỏ cứ tự động leo lên xe.
_ Nè ra chợ mua đồ nấu ăn…
Nó gật gù, trông nhỏ này chả biết đảm không vì tiểu thư sang chảnh quá tay chân trắng nõn. Nhưng nhỏ muốn sao lúc này nó chiều hết. Lựa lựa đến gần 7h tối rồi về, nó sống một mình nên thường ăn muộn hoặc nhịn luôn, xoong nồi thì có mỗi cái hơi vất vả cho nhỏ vì nhỏ dành nấu ăn.
_ Cần anh phụ không?
_ Khỏi… Ngồi đợi được rồi…
Nhỏ thay bộ đồ mặc ở nhà nom hiền lành lắm, mà cứ cặm cụi làm không vì phòng nó bé, Nấu ăn thì phải để một góc xa giường. Được cái nay đỡ phải ra tiệm.
Thường thì mấy cặp tình nhân toàn như này rồi bón miếng cho nhau, nó với nhỏ thì khác hai đứa cứ nhìn nhau im lặng rồi ai biết việc người đấy. Nhỏ còn kệ nó cứ thế mà ăn.
_ Ngon đấy…
Nó khen để phá vỡ bầu không khí im lặng này, nhỏ nhìn nó bất giác hai má hồng hồng.
_ Không ngon cũng cố mà ăn…
Lãng mạng quá ấy chứ, xong thì nó lanh tranh rửa bát nhỏ kệ luôn tay lướt cái điện thoại hý hoáy, làm nó phát bực chả khác gì mấ năm về trước cái lúc mà vô quán nó nghe nhạc uống coffe.
_ Giờ cũng chưa muộn lắm, muốn đi đâu chút không?
Nó dò dò.
Nhỏ nhìm chằm chằm nó, hơi nhếch môi.
_ Muốn rủ gái đi hẹn hò mà vầy à?
Nó ngớ người ra. Nhỏ bỏ điện thoại xuống rồi tiến gần đến nó, gần quá rồi nó tiến lên cái là hai đứa hôn nhau liền luôn, nó thở dốc, nhỏ thơm quá … viễn cảnh quái gì đây
_ Muốn đi thật không hay ở nhà…
Vừa nói xong nhỏ thúc mạnh vô bụng nó liền, làm nó tỉnh ngơ ngác. Chợt cười cười rồi đi vô wc. Tưởng con nhỏ lạnh lùng này có mỗi trạng thái thôi chứ.
Rục rịch cái xe, nó đèo con nhỏ sau xe dạo phố, nay trang điểm nhẹ với ăn bận đồ kín đáo lắm, váy dài luôn chả biết tả sao mà nhìn nhỏ trẻ ra vài tuổi so với lúc đi làm, vẫn cái màn ôm eo nhưng tối nay có vẻ chặt hơn. Nó có hỏi nhỏ khi qua vài quán coffe, nhỏ đều không muốn cho đến khi một quán ăn vặt vỉa hè hiện ra.
Hai đứa cũng không gọi gì nhiều toàn ba cái thứ hoa quả xanh, con gái ai cũng thích thứ này thì phải. Nó nhìn đường nhỏ nhìn nó, lâu rồi mới có cảm giác hẹn hò nhẹ nhàng như vậy.
_ Nè…
Nhỏ P.A kéo tay áo nó, trông nét mặt hiền đến lạ luôn, khuôn mặt này đây là lần đầu nó thấy.
_ Sao?
_ Đừng yêu em nha…
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 12.
Chap 12.
Nó khá bất ngờ. Những cũng chả biết nói gì đành nhìn đường và im lặng. Nhỏ cúi mặt xuống chăm chăm nhìn nó nét mặt có hơi thờ ơ..
_ Sao anh không nói gì?
_ Em muốn anh phải nói gì?
Buồn đấy chứ, nó không hiểu sao nhỏ lại như vầy với nó nữa. Cũng chẳng phải là đối tốt đẹp gieo nó hi vọng hay gì cả, đơn giản là nhỏ không biết rằng nó đã bắt đầu có tình cảm với nhỏ chăng. Nhỏ bắt đầu hơi to tiếng.
_ Nhẽ ra anh phải hỏi tại sao chứ, anh im lặng vậy chẳng nhẽ anh thừa nhận rằng đã yêu em rồi à?
Hai bên má nhỏ đỏ nựng lên khi hỏi vậy. Nó quay qua chăm chú nhìn nhỏ, và dối lòng.
_ Anh không muốn biết, tình cảm anh dành cho em cũng chưa lớn đến thế.
_ Tốt! Em đã sợ anh yêu em chỉ vì lý do đơn giản nào đó… Em biết anh là tên đa tình mà…Ai mà anh chả dễ thích?
_ Em đang trách anh đấy à?
_ Em không nói đúng sao?
Phải rồi, nhỏ nói đúng và cũng chẳng có gì lưỡng lự trước lời nói, khuôn mặt xinh đẹp lạnh tanh khi xoáy thẳng nó vậy.
_ Em muốn sao cũng được…
Nó chỉ muốn biết rằng sao nhỏ bảo nó không được yêu nhỏ nhưng giờ thì cũng không thật sự còn thiết tha nhiều được vì lý do đó nữa. Nó quá mệt mỏi, nó sẽ không cố quá vì tình yêu đâu một lần đau đủ rồi. Nhìn nhỏ có vẻ ấm ức chứ chẳng hả hê khi đấu khẩu thắng nó.
Dòng đường đi mãi nó không nhớ rằng nó và nhỏ ngồi đó lâu như nào nhưng nó nhớ hai đứa chả còn nói thêm gì với nhau nữa. Muộn, nó đèo nhỏ về, nhỏ ôm nó khá chặt như cách em ôm nó ngày xưa, nếu là lúc còn trẻ nó sẽ muốn có mối quan hệ như này, không phải bạn không phải người yêu, đi đâu cũng có nhau chuyện gì cũng nói với nhau. Ấy thế mà giờ thật sự chỉ muốn yên bề gia thất luôn thôi.
Cho đến ngày nó đi nó và P.Anh cứ quanh quẩn bên nhau, nó không biết nhỏ sao chứ miệng thì không cho nó yêu nhưng vẫn cứ ôm nó ngủ, còn quan tâm nó hơn. Chuyến bay sớm, nó đặt vé cũng đến, sau ngày dọn dẹp mệt nhoài nó trả xe, nhà cùng giải quyết một số thủ tục. Xách cái vali lên taxi nhỏ P.Anh tạm biệt nó nhưng tuyệt nhiên không tiễn nó.
_ Cố gắng mạnh giỏi nhé anh…
Mỗi câu nói và khuôn mặt cười buồn nó không biết sau này nó có gặp lại nhỏ không mà lòng cứ day dứt. Kể mà có yêu nhau thì kẻ ngoài Bắc người trong Nam cũng không đến đâu cả. Nó ở tuổi này với con trai vẫn trẻ nhưng nhỏ thì cũng sắp đến lứa tuổi bắt buộc phải lấy chồng rồi nên chắc lần cuối là đây. Nó cảm giác rằng trong tim như mất đi một thứ gì nếu cứ thể mà đi. Cố gắng lắm nó mới đáp lại được.
_ Cảm ơn em…. Em cũng thế nhé…
Tạm biệt SG.
Dải mây vất vơ cánh máy bay, nó nhìn bang quâng mà lòng hỗn độn nhiều cảm xúc, vui có vì được về quê gần gia đình… buồn có vì người ta....
_ Con thuê một cái chung cư rẻ ở trên đấy tiện đi làm, chứ đi đi về về thế này mệt lắm..
Nó bàn bạc với bố mẹ sau khi về lại nhà, nói thế thôi chứ nó cũng nhờ đồng nghiệp thuê hộ rồi. Bố mẹ nó dân quê cũng không biết nhiều nghe nó nói vậy chỉ biết gật nhưng mẹ nó hơi buồn.
_ Đi suốt thế con, mới về ở nhà vài hôm chứ…
_ Con đi công tác chứ có đi chơi đâu việc thì vẫn phải làm mà mẹ…
Nó lâu lắm mới về mẹ nó xót con nên cứ bày vẽ bao đồ ăn, nhìn đầu mẹ bạc nhiều rồi nó cứ không muốn mà mẹ vẫn làm. Nó ở nhà có một ngày sau đó lên luôn. Lâu không về HN thấy tuy không đẹp bằng SG mà đang đông ấm hơn SG nhiều, tuy SG không rét mà ở đó đất khách cô đơn quá.
Chung cư nó ở bên đường TH, cũng chỉ ở một mình thôi, có anh nó thi thoảng sang uống với rủ đi chơi nên đỡ nhạt nhẽo. Cứ tưởng ngày đi làm tối chơi là sướng nhưng buồn lắm chứ người lớn có nỗi buồn riêng mà.
***
Sau cái chuỗi ngày đông rét đó nó về HN được gần 1 tháng thì đời nó xảy ra biến cố. Để mà nhắc lại thì thật sự nó không thể nhớ rõ được. Buổi cuối tuần đi làm về, nó chạy dọc đường NT, vì cuối tuần xe khách nhiều nó chỉ đi chậm, ấy vậy mà đời không như mơ. Nó bị một thằng sang đường cố đâm, vì cố sang lúc đông cho chót mà thằng đó đâm một cú cực mạnh vô chính bên người của nó, xong lại có cái xe khách đang đi bị nhỡ đà không phanh kịp bồi nó cú nữa. Nó lúc đó còn đội cái mũ bảo hiểm chống đối nên khi bị văng thì đập đầu xuống. Nó không nhớ gì sau đó, chỉ biết tỉnh thì thấy ở trong bệnh viện cả người đau với đầu choáng váng, có mẹ ngồi cạnh cứ sụt sùi khóc. Với một thằng yếu nhớt chả bao giờ thể dục thể thao như nó thì bị đâm như vậy khá thấm. Nó đau kinh khủng luôn, miệng không mở được, nó ngửi thấy một đống mùi hỗn độn. Thật sự lúc tỉnh dậy nó nhìn mẹ mà ngợ mãi mới nhận ra được, chính tỏ đầu nó bị đập mạnh lắm. Chận tay thì gãy, không đến nỗi nát vụn mà cũng nát gần hết.
Sau này nghe kể nó được đưa vào cái phòng mà xác định là chờ chết thế nào mà trong phòng đó 7 người chết mình nó sống, không biết là hên hay đen nữa. Nó cũng tỉnh nhưng nói không thể nói chỉ thì thào và nằm bẹp một chỗ bao tháng giời, nó mất việc nhưng vẫn được hỗ trợ khá nhiều về tài chính vì cái tình nghĩa. Mẹ nó và bố túc trực suốt, tiền viện phí của nó thuộc loại khổng lồ, nhưng nhờ mấy anh chị và số tiền tiết kiệm của nó trước đi làm mà bố mẹ vẫn xoay đủ sống ổn không quá nhiều biến cố.
Một thời gian sau nó bắt đầu tỉnh táo hơn chút mới nhờ bố mẹ mua cho cái điện thoại mới để lắp sim vô rẻ tiền thôi nhưng miễn là có dùng là được. Sau quãng thời gian bị tai nạn như thằng phế nhân nó ngồi xe lăn… Nó thề là ai mà có lúc bị thế chỉ muốn chết đi cho xong khá căng thẳng đầu óc nhất là nó biết lúc đó nó không được bình thường. Bố mẹ già rồi vẫn phải gánh nợ thằng con vô dụng.
_ Mẹ ơi con xin lỗi…
Mẹ nó bảo những lúc nó mệt là nó cứ sảng như vậy. Thật sự quãng thời gian đó cực kì khủng khiếp với nó. Cho đến khi đầu óc tỉnh táo chút thì anh nó dẫn đi viện tâm thần để điều trị tâm lý nghe thì thật buồn cười nhưng nhờ đó mà nó đã ổn định như người bình thường chỉ có điều chân nó chưa thể đi được, người ta chỉ nói nôm na là chân nó vẫn có thể hồi phục được nhưng phải chờ rất lâu. Nó không nhớ quá nhiều chỉ biết rằng khi nó biến cố như này mấy tháng trời thì có một cú điện thoại của thằng bạn thân thời đại học của nó là thằng Tuấn, nói qua thì nhóm bạn nó học xong toàn làm việc tại HN hết mặc dù quê ở mọi nơi trừ thằng Tuấn thằng công tử này bỏ học và đi học tiếng.
_ Alô nghệ sĩ…
Mẹ nó cầm máy cho nó nghe. Ngồi ở bên hè, gió mát làm nó dễ chịu. Nó ở bệnh viện lâu đến qua cả mùa lạnh.
_ Ừ ừ… tôi đây sao thế?
_ Alo? Phải Minh không… giọng lạ thế?
Giọng nó bị khó nghe đi chút vì vụ tai nạn. Nó cũng buồn buồn.
_ Đúng mà sao thế? Tuấn à?
_ Tôi đây… à, thứ 2 tuần sau tôi bay ông đi ăn với tôi một bữa nhé, anh em mình lâu không gặp nhau rồi, tôi rủ cả hội thằng Khánh nữa đấy…
Lúc đó nó biết là bạn nó qua bên lập nghiệp. Lòng cũng mừng mà buồn vì nó không đi được.
_ Vừa tai nạn gần chết không đến được đâu… Qua thăm thì thăm…
_ Ơ… đm… sao thế sao thế? Ông vẫn ở HN đấy chứ, sao trước bảo vào Nam đúng không?
_ Vô xong về rồi, xong bị đâm xe mấy tháng nay đã khỏi đâu…
_ Ui đm nặng thế à?
_ Ừ… gãy một số thứ…
Nó trêu thằng bạn mà vừa thập tử nhất sinh nhớ nhiều người quá. Thằng Long bạn nó lại đi Quảng Ninh nữa ở nhà loanh quanh không có ai không tự đi được toàn giựa vào mẹ.
_ Mai tôi đến nhà ông, đưa địa chỉ đi…
Thằng Tuấn bạn nó nhà ở HN nhưng đến quê nó cũng không gần nó đành đọc địa chỉ cho cu cậu muốn làm gì làm, không phải nó cần ai thương để mọi người đều biết nó bị chỉ là nó muốn gặp ai đó bạn bè hay bất kì ai để tâm sự chứ cứ tù tù khéo lại nghĩ quẩn như trước. Tay chân có dùng được đâu.
Bạn bè nó mấy thằng thời sinh viên đều đến, thằng nào cũng già dặn hơn mà chưa thằng nào có vợ con gì cả. Đúng chiều hôm sau cả lũ kéo đến, tiếp chuyện với bố mẹ nó xong thằng nào cũng đòi đẩy xe lăn cho nó, mấy đưa kéo nhau ra cái sân cỏ của làng chỗ nó chỉ nói chuyện.
_ Ai mà ngờ nghệ sĩ cũng có ngày này haha…
Mấy đứa cứ trêu.
_ Tai nạn nặng thật, mặt mũi xẹo hết cả rồi… là người ta đâm hay ông đâm người ta?
_ Bị thằng khác đâm mà giờ cũng không nhớ nhiều?
_ Chắc do cái này?
Thằng Tuấn chỉ vô cái xẹo to tổ bố ở đầu nó, lúc đấy nó cạo trọc vì nó phải phẫu thuật 2 lần liền.
_ Đúng là đời đéo nói trước được gì cả? Khổ cho thằng nghệ sĩ quá…
_ Không chầu là may rồi…
_ … Mạng tôi lớn trong cái phòng đó mình tôi sống… Haha..
Mấy thằng nhìn nhau cười, nó không cười được cả miệng nữa chỉ nhếch được thôi.
_ Này giờ vẫn một mình à?
_ Ừ thì vẫn thế thôi, mấy ông biết chuyện tôi rồi đó… có thêm ai đâu?
Thằng Tuấn nhìn nó hít một hơi sâu..
_ Trước vô Nam có gặp con P.Anh không?
_ Sao hỏi thế?
Nó thắc mắc sao thằng này lại biết nó với nhỏ P.Anh ở trong Nam.
_ Lúc mà ông còn yêu cái Ly thi thoảng nó có hỏi thăm về ông, sau rồi lúc Ly mất thì nó vô Nam nó kêu nếu có chuyện gì thì nói cho nó biết, chung quy về ông thôi rồi sau tôi bỏ học nó không hỏi nữa. Tôi nghĩ vô Nam biết đâu ông gặp được nó…
Mấy thằng còn lại nghe thằng Tuấn kể mà cứ gật gù, bảo nhỏ P.Anh ngon này nọ, bỏ mẹ chúng nó.
_ Ừ thì cũng có gặp mà cũng chả xơ múi được gì, nhỏ không thích tôi…
_ Ủa sao thấy hồi đó kết ông lắm ấy chứ mà sao lại hết rồi…
_ Ai mà biết…. Thế còn ông thì sao, cái My với ông còn không?
_ Ui giời nhắc làm gì, chia tay lâu rồi còn… yêu vớ vẩn ý mà…
Nói vậy chứ giọng ông tướng cũng buồn. Nó chẳng nhắc thêm gì nữa, gần tối thì nhóm bạn của nó xin phép về, dù dấu mà nó biết mấy ông tướng gửi mẹ nó tiền nói thẳng thừng là cho nó. Tình nghĩa đây chứ đâu.
Lúc mà tay nó tháo bột thì thằng Khánh có xin giùm nó một công việc viết báo online ở nhà thôi người ta giao việc thì mình viết được một số tiền nhuận bút ổn không phải làm gánh nặng cho bố mẹ nhiều, nhưng nó vẫn phải đi xe lăn.
Sau cái vụ tai nạn đó thì nó phải mua kha khá thứ, xe cũng hỏng, lap hỏng nốt, gia đình thằng đâm nó đến xin lỗi và đền bù cũng nhiều tiền lắm vì thằng đó không bị nặng như nó. Đấy là cái chuỗi thời gian nó ngồi một chỗ viết lách, cái bản thảo của hồi kí này khi nó viết cũng mất nên nó chả buồn viết lại tuy không nhiều. Đôi khi nó nhớ nhỏ P.Anh mà không giám gọi vì cái thời điểm hiện tại của nó và cái lúc nó về HN cũng ngót nghét nửa năm, Sim vẫn còn mà máy mãi sau mới mua nên không biết nhỏ có gọi cho nó không.
Nó vẫn điều trị và hồi phục cho đến khi đi lại được. Thì nó bàn bạc với bố mẹ rằng nó muốn đi học tiếng. Vì việc viết lách ở nhà tuy kiếm được tiền mà bèo bọt không đủ duy trì cuộc sống cho lắm. Sau thì nó còn làm thêm ở một shop đàn nữa, vừa bán vừa dạy guitar. Tóm lại ban ngày nó đi làm ở Shop chiều tối đi học đêm lại ngồi viết bài. Đấy là nó sau khi điều trị xong. Cái vụ tai nạn đó để lại cho nó vài cái xẹo lớn và chi chít xẹo nhỏ, mặt nó thì khó coi một chút nhưng không đến nỗi biến dạng.
Nó lại đi học, tất nhiên là tiếng anh, nó học ở một trung tâm khá uy tín và có chứng chỉ tốt nghiệp đàng hoàng. Ở lớp của nó toàn mấy đứa kém tuổi chỉ có một chị là hơn nó gần chục tuổi vẫn đi học, giáo viên là người nước ngoài. Nó và chị đôi khi nói chuyện với nhau thôi chứ còn bọn trẻ con kia nó không nói chuyện cùng mấy. Đa phần nhờ mấy cái xẹo của nó.
_ Tuổi này rồi chị vẫn đi học à?
Nó hỏi chị trong một chiều lên lớp.
_ Ừ học vì chị thích thôi chứ chồng con rồi cũng không cần thiết…
_ Vâng… À mấy cái này em bị tai nạn…
Nó thấy chị nhìn tò mò mấy vét xẹo của nó nên nói luôn.
_ Nặng quá nhỉ… Trông em cũng phải ra trường rồi, không đi làm mà đi học nữa kiếm việc à?
_ Thời buổi này mình làm đâu cũng cần tiếng anh mà chị… Trước em cũng đi làm mà sau vụ tai nạn mất hết việc nên đi học lấy thêm cái bằng tiếng đi xin việc cho dễ…
.***
Ngoài cái lớp tiếng của nó thì nó còn bán và dạy guitar nữa, cũng may cái việc này không quan trọng ngoại hình, chỉ là cái lớp guitar của nó có con bé nhìn thầy là sợ văng mật ra nên đôi khi trợ giảng toàn kèm riêng cho nó. Nó thì tự học nhưng do chơi lâu rồi nên nhạc lý vững, trước khi xin vô người ta cũng test trình của nó rồi. Thấy ổn người ta mới cho đứng lớp. Khá mệt mỏi nhưng bố mẹ nó chẳng cản nổi, lúc ấy nó vừa gầy vừa ốm nhách trông thảm đến lạ mỗi lần nó soi người. Đầu óc lúc nào cũng công việc và học hành nó không nghĩ nhiều hơn thế trong thời điểm ấy.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 13
Chap 13.
Nó cũng kiếm được một số tiền kha khá khi mà bản thân nó chăm chỉ như vầy, nhưng mà vì công việc bắt buộc nên nó đành ở nhà thuê cùng một anh đồng nghiệp cũ ngày xưa, giờ nó vẫn kinh vụ tai nạn mà chưa dám chạy xe máy. Đi làm hay đi học cũng chỉ bằng bus đó thôi. Ngày qua ngày cứ thế nó mệt mỏi.
_ Anh nể mày thật bị thế mà mày vẫn chì đấy nhỉ, sao không ở quê kiếm cái nghề gì đó mà làm cho yên vị, lên đây bon chen chi?
Ông anh đồng nghiệp của nó cũng hay tâm sự với nó lắm .
_ Ở quê thì bao giờ mới phất được hả anh? Em sống khổ quen rồi mà sau này có gia đình khổ nữa không đành lòng… Anh cũng hơn gì em đâu, lương vầy vẫn ở nhà thuê còn gì kẹt sỉ thế? - Nó trêu.
_ Ừ thì anh cũng đang tiết kiệm mua căn nhà, chứ chưa có nhà chưa dám cưới vợ đâu khổ lắm…
Ông châm điếu thuốc rồi thở dài, anh này trước cùng cơ quan với nó cũng thân mà từ đợt nó vô Nam không liên lạc nữa, sau vụ tại nạn anh đến thăm thì nó mới xin ở nhờ được, dẫu sao cũng share tiền trọ.
_ Nhưng em hỏi thật lương công ty mình trả cao thế mà, anh còn vô trước em mấy năm đến giờ anh vẫn chưa đủ mua nhà á?
_ Hị hị trước anh mày có dính vào bóng bánh báo nổ cũng kha khá… chưa bị chém chết là may rồi, nợ còn day day tiền đâu em…Nó im lặng, đời cũng nhiều cái éo le. Khổ đâu riêng ai đâu, nhưng với cái ông này là dại.
Hè nóng bức làm xẹo nó cứ ngứa râm ran, đêm đến nó phải đóng cửa phòng kín để gõ bài gửi sợ phiền ông anh đang ngủ, thời gian đó nó khá tất bật và khó khăn.
Vẫn một ngày như bao tuần nhàm chán, nó đang chăm chú nghe trong lớp học thì bị một số máy lạ gọi vô.
_Alô ạ?
_ Minh à, Mình Chi đây… hihi… đang đâu vậy?
_ À đang ở HN rồi… Lâu lắm rồi mới gọi đấy nha… Mà sao dùng số mới vậy? Lại về nước à?
_ Ừ mình vừa về HN luôn, tưởng cậu ở trong Nam chưa về…
_ Về lâu rồi…
_ Trước gọi cho cậu hoài mà toàn thuê bao riết có được đâu nay mua sim mới gọi thử hihi…
Ngẫm mới nhớ sau vụ tai nạn cũng khá lâu nó mới mua cái điện thoại cũng không có cớ trách nhỏ Chi vì nó cũng không chủ động liên lạc với nhỏ mà. Nó thì không bất ngờ lắm vì với nó Chi cứ đi về hoài như vậy, trước nhỏ còn tính về luôn cơ mà.
_ Ừ tại… Mà thôi gặp nhau nói chuyện cho dễ đi nha… mình đang bận chút, cậu cứ về quê đi rồi tính…
_ Cũng được, mình đang về rồi… Cậu đang ở HN hay ở quê?
_ Đang trên HN…
_ Um để hôm nào mình lên…
Nó cụp máy, lòng cứ buồn buồn. Không biết trông cái bộ dạng này của nó Chi có nhận ra không nữa. Tự nhiên cứ thấy đời đen đủi biết nhường nào.
Hai ngày sau Chi đòi gặp nó, nó hẹn cô bạn ở một quán Coffe bên đường TX, tất nhiên nó là người đến trước, vừa thấy nhỏ bạn nó vẫy vẫy… Chi trông thấy nó mặt cứ ngẩn ngơ, nheo mắt nhìn vì chắc không nhận ra mãi sau nhỏ mới đến gần. Cũng không biết tả cái mặt Chi như nào nữa, nom bất ngờ lắm.
_ M..in…h… M..inh.. đấy à?
Chi vẫn chưa chắc đây là nó cơ mà.
_ Ừ mình đây… cứ ngồi xuống bĩnh tĩnh đã, mình kể cho…
Nó không dấu Chi điều gì mà nó nhớ, lâu rồi mới gặp lại mà còn là người để nó tâm sự nữa chứ. Chi không nói gì, chỉ thút thít khóc, nó hiếm khi thấy điều này. Vừa thương vừa ngần ngại. Nhập một ngụm coffe cố tổ ra ngầu mặc dù đắng ngắt nó nhỏ nhẹ.
_ Không sao đâu… mình vẫn ổn mà, chỉ là hơi khó cười thôi hè…
Nó nhếch cái miệng méo xếch của nó lên khiến Chi phì cười, vừa khóc vừa cười.
_ Hức… vậy còn trêu được…
_ Bộ sao tưởng ở bên chứ sao đã lại về rồi…
Nó lau hai khóe mắt của Chi, nó cũng ga lăng phết chứ bộ.
_ Mình không bận lắm được nghỉ phép thì về thôi… ở bên đó có làm bóc lột như bên đây đâu… Thế giờ Minh làm gì, nghe cậu kể mất việc rồi mà…
_ Mình giờ học tiếng với làm thêm một số thứ, cũng ổn thỏa cả…
Chi gật gù.
_ Được đấy thêm cái bằng tiếng nữa có nhiều cơ hội hơn… Mà, còn đau không vậy?
Chi chạm nhẹ vào cái xẹo mổ của nó mà cứ rơm rớm, nó cười xòa.
_ Hết rồi… mình điều trị tốt mà, lâu lâu ngứa chút thôi..
Bỗng nhiên Chi nắm chặt tay nó tay nó gầy nên lọt thỏm, rồi cứ lí nhí.
_ Mấy ngày này cho mình ở gần Minh nhé…
Nó gật đầu, nhìn bâng quơ. Nó biết nó không nên từ chối Chi lúc này và cũng không có lý do thiết nghĩ cũng chỉ như lúc ở miền Nam thôi, nó cũng cô đơn chết đi được.
_ Thế Chi ở đâu? Trọ mình 2 người cơ…
_ Bác mình ở trên đây mà… quên rồi à? Lấy lý do chơi bời là cứ ở thôi..
_ Con gái con đứa về là toàn loanh quanh với trai đó hả?
Nó đùa, Chi bĩu môi…
_ Ai biểu bị vậy mà không nói chi hết? Với lại mình vẫn gọi về nhà đều đặn mà…
Nó bận rộn vào ban ngày nên không biết làm gì cả, Chi đòi nó dẫn đến luôn cái tiệm đàn nó bán cũng may anh chủ dễ tính nó bảo người nhà ngồi chờ nó thì anh đồng ý, cái quan trọng là Chi cũng xinh và lễ phép. Bình thường, cái tiệm đàn này không có khách mấy vì với dân mình guitar còn khá xa lạ chỉ có vài thanh niên máu văn nghệ thì thích thú thôi. Nó và Chi cứ ngồi đó nói chuyện cho đến hết ca, thi thoảng có vài đứa học sinh vô nghe tư vấn rồi lượn chứ không mua mấy nói chung nhàn hạ.
Chiều nó vẫn đi học Chi thì về nhà bác, chỉ có đến tối nó với Chi mới đi linh tinh ăn uống và dạo phố thôi, Chi có đem theo xe nên tiện, nó thì khó khăn lắm mới dám đi lại xe, hơi run chút, cũng may cái sĩ khí không để gái đèo nó lớn.
_ Ôm chặt dữ ha…
Chi không nói gì, số nó cũng lạ, toàn được ôm bởi gái xinh mà chả làm ăn được gì, cuối cùng vẫn ế mốc mồm.
Nó nhớ cái thời điểm đó có một kỷ niệm như này mà nó được lời mãi về sau, chẳng là đợt đó đang có một giải bóng đá gì lớn lắm, nó không quan tâm đâu mà đến tối mát mẻ Chi cứ đòi nó đi xem bằng được.
_ Mình đợi cậu dưới cổng nha…
Gần tan học Chi có gọi và bảo nó vậy. Đi về nó ra thì thấy Chi vẫy tay dữ lắm rồi hai đứa kéo nhau ra một quán bia, thề luôn là nó choáng ngợp bởi cái sự đông kinh dị như này, bộ bóng đá nước ngoài còn vầy thì chắc VN còn nhiệt hơn nữa. Nhỏ Chi chơi lớn đặt bàn luôn rồi đến chỉ việc ngồi thôi, nó đang kiêng bia rượu mà vui cũng gọi cho đầy đủ.
_ Ủa chưa có bóng à?
_ Chưa lát nữa mới chiếu… mà cậu có thích xem đâu…
_ Hehe thì cũng hỏi cho biết… Bộ sao máu xem thế?
_ Thì mình thích xem bóng đá mà…Ai như cậu không biết tý gì hết con trai gì giải bóng toàn cầu còn chả biết…
Chi cứ nhìn nó cười tội nghiệp nó cũng kệ, điều đó không hấp dẫn bằng cái bé mặc bộ quần áo bia tiger bó sát đang đi bưng bê của quán, nhìn ẻm mà nó say đứ đừ.
_ Nè nè…
Chi nhéo tai nó nháy mắt.
_ Minh cá độ không?
_ Cá độ chi?
Nó ngẩn ngơ vì cái lời đề nghị của Chi.
_ Bây giờ có hai đội, cậu chọn một đội mình chọn một đội, đội của cậu mà thắng thì mình sẽ gọi cậu bằng anh và ngược lại…
Nó ngẫm nghĩ một lúc, nhỡ nó mà thua thì mang nhục vì sẽ phải gọi Chi bằng Chị , nó thắng thì nó cũng không thích lắm vì gọi quen rồi không muốn sửa ấy thế mà…
_ Sao? Chơi không, con trai gì nhát thế…
Chi khích, nó biết nhưng kệ nếu nhỏ muốn thì nó cũng chiều.
_ Được thôi, nhưng mà mình đâu biết đội nào yếu đội nào mạnh cậu xem rồi cậu biết cậu chọn đội mạnh thì sao?
_ Ây trời… vào đến vòng này rồi thì đội nào chả mạnh với lại bóng đá có nói trước được điều gì đâu, nếu cậu muốn thì chọn Tây Ban Nha đi… đội đó được đánh giá mạnh hơn đó… chấp cậu…
Chi bĩu môi, nó gật đầu chấp thì chấp, sao không được.
_ Okê…
Cũng kì khi một đứa con gái xinh đẹp như này lại đi cùng một thằng xẹo đầy người vô quán bia, nó không xem chăm chú trên màn hình lắm chỉ lăm lăm con bé bưng bê, còn vài thằng bợm cũng thi thoảng liếc nhỏ Chi nó biết hết. Gì chứ nó quan sát kĩ lắm, lúc đi qua con bé bưng bê nháy mắt với nó, đáng yêu phết, chắc con bé cũng biết bị nó ngắm. Cũng vui và tự tin rằng mình vẫn đẹp trai lắm hơi nhiều xẹo tý thôi. Lâu lâu Chi lại cấu nó một cái vì có pha nguy hiểm với đội Chi chọn.
Sau khi hết vài chai thì trận đấu cũng ngã ngũ, nó không quan tâm diễn biến, nhưng kết quả là đội của nó thắng công nhận được đánh giá cao hơn nó phải khác, nghe mấy ổng nhận xét về cái đội này đã tai lắm, kể ra cũng hên vì nó biết gì đâu. Nhìn qua Chi nhỏ thua mà trông còn vui mới sợ. Mặt cũng hơi hồng hồng.
_ Hihi…
_ Hâm à, thua còn cười… Nhưng mà thôi khỏi cần xí xóa đi…
_ Không… thua là thua… mình quân tử lắm… Cứ thế là theo giao kèo đi…
Nó im lặng và ra về. Trên đường Chi vẫn ôm nó, hai đứa mới uống chưa ăn gì nhiều, nó ngỏ ý ghé tiệm cơm mà Chi không muốn đành đèo nhỏ về phòng nó vứt xe ở đấy rồi 2 đứa đi dạo. Hai que kem yên vị cảm giác cứ lạ lạ. Chi quay sang nó bấy giờ vẫn im lặng.
_ Này… E…m bắt đầu nhá…
Nó hơi sởn da gà và ngượng ngùng, chẳng biết nói gì chỉ gật. Bóng đèn đường rọi rõ hai đứa nó.
_ Hầy có nhất thiết phải thế không?
_ Hihi dám chơi dám chịu… Anh cứ dần dần sẽ quen thôi…
_ Ừ…
Chi bỗng quàng tay qua tay nó nhìn hai đứa như một cặp tình nhân và thủ thỉ vào tai.
_ Này… Anh có thích em không?
Nó giật thột, quay qua Chi hai mắt nhỏ long lanh mà nó không biết nói sao nũa. Đành gật đầu thú nhận.
_ Vậy… còn yêu?
Nó thở dài, không được để mọi thứ bốc đồng quá đà mặc dù nó có thích Chi.
_ Không… mình có thích cậu… nhưng mình và cậu vẫn là bạn mà phải không, yêu đương gì… còn cả một tương lai sự nghiệp kia kìa…
Nó vừa lảng vừa thật, bỗng gió nổi lên xào sạc, dòng xe vẫn vút đi. Nó tần ngần khi Chi chặn môi nó lại bằng một ngón tay.
_ Suỵt… Anh gọi sai rồi kia… Sửa đi…
_ Ừm… A..nh.. Xin lỗi…
Lần này đến được Chi gật đầu, rồi nhỏ cười cười như tự nhiên lắm mặc dù gượng gạo. Cảm giác như Chi phải chấp nhận một điều nhỏ không muốn.
_ Hihi… Cứ mỗi lần về là anh lại đem đến một cái mới mẻ gì đó đên với em khi thì vui khi thì buồn… chẳng trách sao Ly nó yêu anh nhiều như vầy…
Chi bạo mồm miết như vậy khi gọi nó là anh đầy tự nhiên và nhắc đến Em. Nó tỏ vẻ..
_ Thôi thì quá khứ ngủ yên để bình yêu cho những ngày còn lại…
_ Gớm văn thơ ghê…hihi…
Lần này thì nó thấy Chi cười vui thật rồi.
Trong đêm HN vẫn có hai kẻ hâm nắm tay nhau dạo phố mặc cho HN ngủ.
Ngày Chi phải đi tiếp, nó tạm biệt Chi trong một chiều gió lộng nhưng có nắng của HN, nó biết Chi rồi sẽ lại về với nó thôi.
***
Bù vì ra Chap lâu cho các bạn nhé ^^.
 

Bình luận facebook

Top Bottom