OnGoing Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 5
(Kỷ niệm cũ)
Nó đưa nhỏ Trâm đến những con đường mà nhỏ chỉ dẫn, tuyệt nhiên nó không nói một lời nào với nhỏ, từng luồn gió tanh mát nổi lên. Hình như trời đổ mưa, nó thì không quan tâm cho lắm vẫn cứ vít xe mà chạy. Bánh xe lắm trên đường cứ ù ù như chính nó muốn chạy đi thật xa cái suy nghĩ về Em vậy. Em đã đi rồi cơ mà…
Nhỏ Trâm khẽ kéo tay áo nó rồi bất giác vòng tay qua bụng nó ôm ghì lại. Nó hơi bất ngờ nhưng không nói gì cả, nó thấy hơi ấm nơi phía sau.
_ Anh ơi… hình như trời sắp mưa rồi!
Nó định thần hỏi nhỏ.
_ Cũng gần tối rồi, nhà em ở đâu để anh đưa em về?
Nhỏ Trâm bỗng úp mặt vào lưng nó dụi dụi.
_Hôm nay em không muốn về nhà…
_ Trời thì sắp mưa, em còn muốn đi đâu nữa?
Nó không nghe thấy nhỏ nói thêm, nó vẫn chạy xe. Dường như trời đang sầm lại, nó chưa bao giờ thấy một cơn mưa SG nào, chắc có lẽ đây là dịp để trải nhiệm. Mưa ở SG buồn hay ở HN buồn hơn.
_ Anh có nơi nào để về không?
Nhỏ Trâm thủ thỉ.
_ Ừ… Anh có thuê một chỗ để có chỗ nghỉ ở đây, nhưng hơi xa chỗ này.
_ Vậy anh đưa em về đó đi anh…
Nó hơi chột dạ, sắp tối nhỏ còn muốn sang bên nó nữa. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì. Mà kệ nó tự nhủ, mình là con trai mình sợ gì chứ.
Nó vọt xe đi. Ừ đúng là lạ thật. Trời mưa rồi, mưa SG lạ quá. Nhỏ Trâm ôm chặt nó hơn, SG mưa cực to và mạnh, chả báo trước gì ngoài một luồng gió trời. Nó phải đi chậm để không bị mờ mắt. Ngoài đường bao nhiên người cứ hối hả. Mưa SG cứ như con người SG vậy lúc nào cũng vội vã.
_ Em có sao không !!? ( Nó hét )
_ Sao là sao ?!! ( Nhỏ Trâm hét theo )
Tiếng mưa và tiếng đường không cho chúng nó giao tiếp một cách bình thường được.
_ Lạnh ý…. Em có lạnh không ?!!
_ Không… ôm anh rồi em không thấy lạnh !!
Nó và nhỏ cùng hét lên, chợt sao nó thấy lòng nhẹ bẫng. Hình như nhỏ Trâm làm nó thấy như vậy.
Phải gần một giờ đồng hồ nó mới về được chung cư của mình, đỡ cái xe lên cùng nó. Nó thấy mặt nhỏ Trâm hơi tái môi cũng nhạt đi. Hai đưa ướt như chuột lột. Vậy mà nhỏ kêu nhỏ không lạnh. Từ lúc bước vô cửa đến lên phòng, nhỏ và nó không nói câu gì. Nó cũng không biết mở lời sao, trời tối hẳn rồi. Mưa ở đây không có sấm sét như ở HN, nhưng mưa cực to và mạnh, chả trách mấy lần chỗ nó bị ngập.
_ Ướt hết cả rồi, em mặc tạm đồ của anh nhé ?
Nó bật cái công tắc đèn, hơi ngại vì phòng nó có mùi rượu, đấy là cò hôm ông anh bên nhà máy để nhờ mấy can rượu rồi đổ ra nó lười chưa có lau, giờ vẫn còn mùi. Nó lục cái vali của nó một cái áo phông và cái quần đùi đưa cho nhỏ Trâm. Hơi xấu hổ tý, tưởng nhỏ sẽ trêu, ai ngờ nhỏ không nói gì mắt cứ tròn xoe nhìn nó rồi cầm bộ đồ chui tọt vào wc.
_ Hầy… - Nó thở dài. Đầu óc khá mông lung, không biết nhỏ có muốn mình đưa về trong tối nay không nữa. Mưa vẫn to nó khá ngại, nhưng để nhỏ qua đêm ở đây thì thật sự nó không giám nghĩ tới. Nó cứ nghĩ linh tinh như vầy, người vẫn ướt sũng. Nhỏ Trâm làm gì lâu thấy mẹ.
_ Hắt….xì…. !!!
Nó xoa mũi nhỏ mới đi ra, nhìn nhỏ hơi hài hước trong bộ đồ của nó. Vì bộ đồ của nó rộng mà nhỏ Trâm thì người nhỏ xíu. Nó vác theo đồ lững thững đi vào, nhỏ cũng chả thèm nói gì với nó chỉ nhìn nhìn… vẫn con mắt tròn xoe. Chậc.. khéo mưa quá làm nhỏ chập rồi cũng nên, lúc mới gặp lắm mồm vậy mà…
Tranh thủ tắm luôn, nó có cái thói quen bật bình nước nóng rồi chả tắt nên nhà lúc nào cũng có nước nóng, nhiều lần sợ giật chết như trên báo đưa tin ấy vậy mà cứ quên vì ngoài ngủ và tắm ra thì nó hầu hết ở ngoài công ty chứ không ở đây hoài. Nó quen tắm xong ở trần nên cứ thế mà đi ra, tưởng nhỏ Trâm sẽ ngại nhưng nhỏ chỉ nhìn thấy nó cái rồi quay đi. Nó cũng kệ, người nó không có múi gì cả toàn xương nhưng được cái trắng nên nó không ngại.
Không biết sao hai đưa nó không nói với nhau câu nào. Nó ngồi ngay cạnh cửa sổ nhìn trời với đường, còn nhỏ ngồi giũ tóc ở cái bàn làm việc của nó, không khí trở nên ngột ngạt.
_ Em có đói không… ?
Nó phá vỡ bầu không khí chán nản đó, nhỏ lắc đầu. Nó khiến cho mình trở nên bận rộn để không phải nói chuyện với nhỏ bằng cách vờ lục lục cái tủ lạnh, chỉ có cái bánh ngọt với vài gói mì tôm cùng vài quả táo… Nó lười đi chợ nhưng lâu lâu cũng hay nhặt nhạnh vài cái nó thích ăn để hôm nào lười ra tiệm còn có cái bỏ vô miệng. Chợt nhỏ Trâm cất lời.
_ Nhà anh có rượu à ?
_ Ừ có !
Nhỏ Trâm giũ mái tóc ướt ướt của nhỏ.
_ Anh có muốn uống với em không, anh ở một mình mà còn có cả rượu vầy chắc cũng uống tốt chứ ?
_ Cũng biết uống…
Nó nói vầy cho qua loa, đột nhiên nhỏ nhảy luôn vào người nó ngồi hẳn xuống. Nó ở trần da thịt chạm vô nhau mặt nó nóng như phát hỏa. Nhỏ ngửa cổ lên.
_ Anh này… anh hong khô tóc giùm em được chứ ?
Mắt nhỏ long lanh, nó không biết sao mà người cứ rạo rực. Nhỏ cứ ngồi vậy để nó sấy đầu, từng lọn tóc thơm nhẹ cứ đập vào mặt nó.
_ Xong rồi đấy…. !
Nó đứng dậy nhìn ra ngoài trời có vẻ cơn mưa đã nhẹ dần.
_Em có muố….
_ Hôm nay em không muốn về. Em muốn ở đây qua đêm….
Nhỏ chặn họng nó luôn. Nó bối rối, nhỏ cứ tròn xoe mắt nhìn nó.
_ Anh đừng lo… haha…em không làm gì anh đâu… Em chỉ muốn nhậu thôi à !
Nhỏ Trâm lại nhảy vào người nó cười, nhỏ thơm quá. Nó phải tránh thật xa chứ không lại làm liều thì hỏng bét, gì chứ nó cũng là trai thẳng mà.
_ Để anh đi lấy rượu…
Nhỏ Trâm gật đầu. Nhậu thì có gì nhậu đấy, nó lấy ra cái bánh ngọt hỏi nhỏ.
_ Nhà anh chả còn cái gì ngoài cái này với mì tôm sống… xem được thì được…
Nhỏ gật đầu.
_ Sao cũng được hết, chỉ cần anh uống với em thôi…
Nó cố gắng đáp lại một cách tự nhiên nhất để hai đứa khỏi ngại. Trong đầu vẫn tự nhủ, mình mới gặp nhỏ này mấy tiếng trước mà cảm chừng quen từ lâu rồi ta.
_ Bộ nay khát rượu à mà hăng thế ?
_ Không… em chỉ muốn uống vầy thôi !
Nó với nhỏ cũng cụng ly như thật, phòng nó còn một chai 1,5lit của anh ở nhà máy, nó cũng không biết rượu gì thấy hơi chua chua ngọt nữa, nói chung uống khá ngon, hỏi nhỏ Trâm thì nhỏ kêu không quan tâm. Nhỏ này nãy giờ chỉ kêu là muốn uống với nó thôi, nó nghĩ nhỏ này uống cũng như nước lã nên mới vậy.
_ Này anh ở đâu thế ?
Uống rượu vô rồi hai đứa hình như bị uống cái gì đó như thuốc sự thật với ngáo đá, nó với nhỏ cứ luyên thuyên mãi.
_ Ở Hà Nội… Thế em ở đâu ?
_Ở SG này… ở lâu rồi, em cũng chả nhớ hihi…
Nhỏ hình như hơi say, mà nó cũng thấy sao sao ở trong bụng. Hình như cái rượu nó ngấm.
_ Này anh ?
Nhỏ Trâm nhìn chòng chọc vô nó, mặt đỏ lên.
_ Hả ?
_ Em thích anh đấy…. !
_ Ở nói rồi mà….
Nó với nhỏ hình như không ngại ngùng gì nữa cả. Kiểu như rượu vô rồi muốn nói sao thì nói. Lúc ấy gần hết nửa chai.
_ Anh có thích em không ?
_ Có !
_ Mình thích nhau nhanh nhỉ ?
_ Ừ !
Hai đứa cứ như thế suốt, nó cũng không để ý giá trị lời nói cho lắm. Bỗng nhiên nhỏ bò sang ngồi vô người nó bỗng nhiên nó thấy người ướt ướt. Nhỏ Trâm khóc.
_ Hức hức…. hức…
Nó tỉnh cả đầu, hoảng hốt.
_ Ơ kìa… sao khóc thế… ?
Nhỏ không nói gì cứ ngồi ôm nó khóc, hình như nhỏ say. Nó biết nó cũng vậy, người cứ quay rồi mệt. Đúng là đói uống rượu vào không tốt chút nào. Nó để nhỏ ôm một lúc lâu, giờ thì đã muộn lắm rồi. Hai đứa nó lai nhai nói chuyện linh tinh cũng hết hơn nửa chai với cái bánh ngọt cùng hai gói mì sống. Ấy rồi ngồi ôm nhau.
_ Đêm nay cho em là của anh nhé… ? Nhỏ Trâm cất nhẹ giọng.
Nó chắc nhỏ buồn chuyện gì đó, nó cũng buồn. Không hiểu sao nó thấy thương hai đứa. Nó siết chặt nhỏ Trâm hơn. Đầu nó tự nhiên muốn nổi loạn. Chắc do cô đơn lâu lắm rồi.
Nhỏ Trâm ngước lên nhìn nó, đôi mắt long lanh như chờ đợi. Nó cũng không làm chủ được mình, thêm tí men trong người. Chuyện gì đến rồi cũng đến. Nó chỉ muốn nói không phải lần đầu của nó tính tại thời điểm đó. Nó cũng không thấy mình làm sai điều gì cả, đơn giản cho nhau một chút gì cũng được. Nó biết nhỏ Trâm cũng thấy vậy, ít ra nó còn được nhìn khuôn mặt mãn nguyện của nhỏ chứ không phải oán trách gì. Đêm hôm đó SG lại mưa.
***
Sáng hôm sau tỉnh dậy bằng một tiếng còi xe và ánh nắng xiên thẳng vào mặt. Bật ngồi nó nhìn xung quanh, mọi chuyện đêm qua như một giấc mơ mà nó nhớ như in. Nó nhìn xung quanh căn phòng của nó. Căn phòng đã được dọn sạch sẽ, mùi rượu cũng hết thay vào đó là mùi lavender ở chai xịt phòng của nó, quần áo cũng được giặt và treo ngoài ban công mọi thứ đều hoàn hảo. Chỉ có điều nó không thấy nhỏ Trâm đâu nữa… Nó ngồi thụp xuống đệm, có một mẩu giấy vàng được xé từ tệp giấy nhớ của nó, với vài dòng chữ nắn nót : «Gía như anh xuất hiện sớm hơn người lạ của em ạ ! nếu có kiếp sau em vẫn chọn là người phụ nữ của anh một lần nữa. »
Nó không hiểu gì cả, người nó lặng đi. Gì nữa đây, mọi thứ đối với nó như trò đùa vậy. Hay nhỏ đang chơi khăm nó. Dám chừng nó mở cửa ra là nhỏ hù nó mới bản mặt dễ thương ấy không chừng.
Nhưng rồi, nó mở cửa. Không có ai, nó phải chấp nhận sự thật này, nó không bao giờ gặp nhỏ Trâm nữa. Nó chỉ biết về nhỏ qua lời nhỏ nói, nó còn không biết nhỏ có tên là Trâm thật sự hay không.
Nhiều ngày sau, cho đến tận bây giờ. Nó chưa một lần gặp lại nhỏ cho dù nó vẫn lang thang nhiều ngày giời ở mọi chốn mà nó với nhỏ đã đi qua. Cả quán caffe nhỏ kêu nhỏ diễn, nó hỏi anh chủ bao rằng đúng là có người diễn band ở đấy nhưng không phải nhỏ Trâm mà là người khác. Nó thất vọng rất nhiều. (Hết)
Sau tháng lương thứ 3 nó nhận ra rằng mình bị nhiễm giọng miền Nam thành ra Nam Bắc cứ lần lộn miết trong giọng nó, mẹ nó gọi hỏi thăm cũng kêu nói chuyện kì quá mẹ không nghe ra. Nó thở dài, ăn tiền ở miền nào thì nói giọng miền đó là đúng thôi. Chỉ có một ngày giữa lúc tan tầm, nó có một cuộc điện thoại khá lạ vì cái số hiện lên nó không biết ở nơi nào nữa.
_ Alô… ?
_ Alô ?
Đầu bên kia là giọng nữ nghe khá quen nhưng cứ lớ lớ thế nào nó nghe mà khó nhận dạng được là ai.
_ Cho hỏi ai đang gọi vào số máy này đấy ạ ?
_ Ừm… có phải Minh đấy không ?
Nó ngạc nhiên.
_ Ơ dạ đúng rồi ạ, thế bạn là ai nhỉ ?
Nó vẫn không thể nhận ra cái giọng vừa quen vừa lạ này, chỉ có điều cái kiểu cười khúc khích đầy vẻ trêu chọc bên kia đầu dây làm nó liên tưởng đến một người.
_ Hihi… đoán đi nào ?
_Ơ ai đấy nhỉ ? Nếu không có chuyện gì mình cúp máy nhé ?
Nó nghe bên kia thổi phù một cái, rồi giọng hạ xuống.
_ Cậu vẫn không thay đổi gì nhỉ ?
_ Ơ ừ… nhưng ai đấy nhỉ ?
Nó đoán được rồi nhưng kệ cứ hỏi cho chắc, biết đâu không phải thì cũng quê.
_ Mình đi có vài năm thôi mà giọng nói cậu cũng không nhận ra nữa có à ?
Giờ nó chắc mẩm rồi.
_ Chi đúng không… ?
Vui quá, thì ra cô bạn đồng hương của nó đi mấy năm giờ gọi điện. Nó chợt nhớ đến lần cuối cùng nói chuyện của nó với Chi chả vui vẻ gì cả, sau đó Chi đi bao giờ nó cũng không biết luôn. Đầu giây bên kia nhỏ cười khúc khích.
_ Vâng ạ… nhớ mãi cũng không ra tưởng quên luôn ấy ?
_ Đâu dám quên, thế Chi lại về nước à ?
_ Ừ mình mới về, lần này thì ở lại VN luôn không đi nữa. Mấy năm rồi thu xếp ổn thỏa đâu vào đó rồi !
Giọng nhỏ nghe hào hứng nó cũng mừng cho nhỏ, đi học biệt xứ bao nhiêu năm giời con gái chứ phải con trai đâu. Thêm nữa lại có bạn để hàn huyên rồi, mấy năm qua bao nhiêu chuyện.
_ À Minh ra trường rồi chứ hả ? hiện đang làm ở đâu để mình qua chơi nào ?
Giọng nhỏ vẫn hào hứng, nó trêu nhỏ.
_ Không, Minh bỏ học giờ về làm ruộng ở quê rồi. Về quê thì qua nhà mình mời nước trà !
Nó không thấy đầu dây bên kia nói gì nữa, chắc nhỏ phải há hốc mồm ra mới tưởng tượng được nó đang làm nông dân ở quê.
_ Thiệ…tt đó hả ?
_ Thì thiệt.. !!
_ Thiệt…tt á.. ? không đùa đâu nhé?
Nó phá lên cười.
_ Trêu cậu đó mình đang đi làm rồi, chứ ở quê ba mẹ làm cho rồi không mượn mình làm?
Đầu dây bên kia xì một cái rõ dài.
_ Cậu này… thế cậu đang ở đâu đọc địa chỉ mình qua liền nào?
Nó im lặng xíu rồi bảo nhỏ Chi. Nhỏ về không đúng lúc quá, nó đang trong Nam sao gặp được.
_ Mình đang ở trong SG, công ty có chi nhanh ở trỏng mình vô làm, chưa biết bao giờ về. Cậu không gặp được đâu hehe.
Nó cứ cười vậy thôi chứ cũng hơi chán vì không biết bao giờ mới gặp được nhỏ bạn, ít ra nó biết đây là người lúc nào cũng quan tâm đên nó và nó phải trân trọng.
_ Vậy hử… không sao để vài hôm nữa mình vô, coi như đi chơi luôn!
Nó há hốc mồm lắp bắp.
_ Ờ.. ờ thôi không cần đâu… Để khi nào mình công tác xong mình với cậu gặp nhau sau!
Ai lại phiền nhỏ đến thế cơ chứ.
_ Hứ không!! Mình cứ thích đi đâu, lúc đó mà cậu không nói địa chỉ mình xới tung cái SG mình tìm !
Nhỏ đe dọa, không biết mấy năm du học của nhỏ có thêm cái tính đanh đá không mà trước khi đi là một Chi thùy mị nết na giờ lại còn biết dọa nó.
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 6
Dẫu sao nghe được chút tin tức của Chi nó cũng vui, càng vui hơn khi biết nhỏ vô đây chỉ để gặp nó. Đã 4 năm qua nó không được gặp nhiều người, chị, Tâm, P.Anh, cả Chi nữa. Không biết mọi người giờ có cuộc sống ra sao. Nó vẫn luôn tò mò và tìm cách liên lạc nhưng đều không được. Kể từ sau ngày chia tay ấy, nó luôn một mình và cô đơn đến lạ.
Thường thì đời sinh viên sẽ trãi qua nhiều thứ, những năm cuối nó với nhóm bạn dành ra một thời gian để thử mấy thú vui tệ hại của thằng Tuấn rồi nghe trải đời nên thằng nào cũng trưởng thành từ ấy cùng với suy nghĩ khác, ít nhất là khác xa so với năm đầu học. Dường như cách nghĩ của nó thoáng hơn, nó cũng biết tiêu tiền hơn trước.
Sau ngày cuối cùng của tháng, nó lĩnh lương song và phóng tuốt sang cây ATM ở gần chung cư nó ở. Đang loay hoay gửi tiền thì nhỏ Chi gọi.
_ Alo?
_ Hừm… Ở trỏng sao rùi, mình sắp bay rồi đó?
_ Thì cứ bay vào thôi, nhớ mang theo nhiều tiền đi.
Nó đút tiền vô máy rồi bấm, trời nắng chang chan sau cái cửa kính, nó nhễ nhại mồ hôi nhăn mặt.
_ Cậu nhớ mang theo đồ chống nắng đây đang nắng dữ lắm coi chừng vô không quen rồi ốm không làm gì được.
Bên kia nó nghe thấy tiếng thở phù phù, giọng Chi nhỏ nhẹ.
_ Ừ được rồi, chắc chỉ vài tiếng là đến thôi. Đi máy bay nhanh lắm…
_ Thế nhá… vào thì gọi mình, mình ở Quận 2 nhé!
_ Vâng… hihi!
Nó cụp máy thở dài, vô đây là nó đi làm chứ có phải đi chơi đâu. Nhỏ Chi thì lúc mới gặp nó thấy nhỏ hiển lành nói ăn nhỏ nhẹ, lại còn là đồng hương, hình tượng của nhỏ với nó khác hẳn bây giờ, nhỏ có vẻ hướng ngoại và ồn ào hơn lúc trước, nhưng nó vẫn biết nhỏ quý nó, chứ không đâu quan tâm chăm sóc nó lúc nó ốm đau rồi bay vô đây chơi với nó là đủ hiểu rồi.
Gởi tiền xong nó chạy về chung cư. Trước có cái hợp đồng bên nó ký được thành công, nó được chia hoa hồng khá nhiều nên giờ rủng rỉnh và cũng được phép mấy hôm, nó định nhân cơ hội để mấy hôm ấy chơi với nhỏ Chi phải nói đúng đợt này nhỏ vô SG là hên rồi. Ở trong phòng chung cư nó bật điều hòa mát rượi nhớ lúc đó bàn làm việc của nó nhiều giấy nhớ, nó không có việc gì làm cứ ngồi ghi chép lại nhiều việc nó trải qua, đấy là cái sở thích kỳ quái của nó giống như người ta viết vô nhật ký vậy ( Sau này nhờ vào tập giấy nhớ đấy cái hồi ký này mới đến được với độc giả một cách trân thực nhất ).
Ở SG ồn ào, nó không thể ngủ nhiều nên hai mắt nó khá thâm và người cũng hơi rạp đi, và nó bị sút vài ký sau mấy tháng ở trỏng vì không quen với khí hậu, nhưng riết rồi cũng đỡ hơn lúc mới vào. Nó nói chuyện hoài với an hem và khách hàng ở trong nên cứ bị lớ lớ tiếng Bắc với tiếng Nam nhiều lần khách hàng hỏi nó đành thú thực mình ở ngoài Bắc vô lập nghiệp không.
Cái ngày nhỏ Chi đến dài thấy lạ với nó, nó cứ có một cảm giác bồi hồi, háo hức và cũng là thấp thỏm gần như không tin những chuyện sắp đến, chắc tại cô đơn lâu sinh ra hoang tưởng là vậy vì dù sao nó cũng là người tánh đào hoa.
Buổi chiều nó chạy ra cty ngồi làm sổ sách cho chỉn chu công việc, nó còn xuống dây chuyền để điều chỉnh và dặn dò công nhân cẩn thận, có khi vài ngày tới nó sẽ dành thời gian cho nhỏ Chi nó cứ nghĩ trong đầu là nên vậy.
_ Bộ sếp nghĩ chi mà ngẩn ngơ vầy?
Con nhỏ ở miền Tây nhìn nó rồi hua tay trước mặt.
_ À không có gì đâu, em làm tiếp đi.
Nó cười, nhỏ cười nhí nhảnh.
_ Chắc nghĩ đến người yêu mới vầy chứ, mấy hôm em hổng có thấy sếp cười lúc nào hết á?
_ À haha, cũng gần đúng nhưng anh chưa có người yêu đâu.
_ Sếp xạo quá à, người như sếp muốn thì thiếu gì nè, đẹp trai còn có tiền nứa… hihi.
_ Trông vầy chứ anh cũng ăn lương sếp tổng như em thôi tiền còn gửi về quê nứa chứ không có nhiều đâu... Mẹ anh bảo vô đây kiếm vợ đây anh sắp già rồi mà độc thân đấy.
Nhỏ miền Tây cười, nó hôm đấy đúng là lạ thật, chả bao giờ nó lắm mồm như vậy còn thêm cái kiểu trêu ghẹo này nữa. Chắc từ lúc vô đây đó là khoảng thời gian nó vui nhất.
_ Nay sếp cũng chịu chia sẻ với em nhiều đó ha, bộ mở cửa đèn xanh cho em hả sếp?
Nhỏ nháy mắt, nó gật đầu trêu nhỏ.
_ Ừ đấy, em xem ra được làm dâu ngoài Bắc thì anh chiều…
Nhỏ lè lưỡi lắc đầu.
_ Thôi em không dám đâu… em nghe ở ngoài dè xẻn dữ lắm tánh em có bao nhiêu tiều vầy chắc chả quen được…
Hai đứa cười phá lên, nó bước lên trên phòng làm việc nhỏ cũng quay vô trong. Tâm trạng nó tốt đến nỗi anh Quân còn hỏi dò xem có phải vớ được cái hợp đồng béo bở nào không nó chỉ lắc đầu.
Đến tối nó tức tốc phi sang Sân bay Tân Sơn Nhất đợi, ở bên Q Tân Bình cũng gần chắc khoảng trên 10 cây, nhưng mà nó không biết đường may sao nó sài được ggmap với hỏi được người ta lom khom mãi mới đến, cảm giác đang khoác trên người mấy tấn bụi vì nó phải băng qua đường Sài Gòn sau giờ tan tầm.
SG tối có vẻ mát hơn nó ngồi xổm cạnh chiếc xe máy trước chỗ ghi là cảng hàng không Tân Sơn Nhất, cứ nhìn nhìn người ta ra vô, vài chiếc ô tô hay xe máy đi qua lại mang luồn gió bụi vô người nó khiến nó phải quay mặt đi, nó cũng không biết chắc rằng nhỏ Chi sẽ xuống lúc mấy giờ nhưng thà cứ đợi trước còn hơn, nó háo hức quá mà, mắt nó bang quơ ngắm dòng người, bất chợt nó thấy mùi nước hoa nó quay đầu lại.
Nhỏ Chi, nhỏ mỉm cười và đứng cạnh nó, nó chăm chú nhìn, nhỏ bận đồ khá lịch sự chiếc áo sơ mi trắng với chiếc quần dài giống váy lắm nó cũng không biết nên gọi là gì, thêm đôi cao gót nữa trông nhỏ trưởng thành lên rất nhiều. Kiểu tóc cũng đã thay đổi, nhưng đôi mắt nâu vẫn hấp háy cười như lần đầu nó gặp… Nhỏ đẹp nó chỉ biết nghĩ có vậy trong đầu.
_ Lâu quá rồi không gặp!
Nó vẫn tẩn ngẩn nhìn, Chi gỡ chiếc kính đen để hờ trên trán chào nó, tay bên kia vẫn ghì nhẹ chiếc vali đang bon theo đà bước của nhỏ. Nó vội vàng ra đỡ và cứ lúng túng.
_ À … ờ…
_ Hihi Minh vẫn vậy trông không khác xưa tẹo nào, có hơi già xíu…
Chi cười, nó vẫn không biết nói gì cảm giác như bị chặn họng và ngu đi rất nhiều, chỉ biết đứng im đấy.
_ Bộ gặp mình không vui sao mà cứ tần ngần vậy?
Nhỏ Chi gõ nhẹ lên trán nó cười. Nó định thần gãi đầu.
_ Đâu có, tại bất ngờ quá nên thế đó mà, đã lâu rồi không gặp cậu...
_ Ừ gần bốn năm rồi đấy… mình nhớ như in…
Nhỏ gật gù. Nó thì cứ lúng túng.
_ À thôi về chỗ mình nhé, đứng ngoài này bụi bẩn lắm…
_ Ừ hihi.
Nhỏ Chi cũng giản dị nó biết vậy đồ đạc chỉ tóm gọn trong cái vali thôi không lỉnh kỉnh nên nó vẫn thồ được cả nhỏ lẫn đồ về, Chi vui vẻ lên sẽ chứ chả ngại ngần gì cả, chắc nó lại đa sự nghĩ Chi khác đi, nhưng cô bạn của nó vẫn thế.
Đường lúc về thường nhanh hơn lúc đi, nhỏ Chi ở sau nó khẽ bám vai nó chứ không ôm, nó cũng chả mong chờ gì, cảm giác của nó với Chi không hơn gì một người bạn từ lâu nay.
SG về đêm bớt hối hả hơn, nhưng có vẻ thanh niên SG quậy nhiều hơn ở HN, ở lâu mới biết họ phá phách dữ lắm, nhất là vào ban đêm, nó đèo Chi về cứ phải phóng nhanh. Dừng trước cửa nhà nó, nó hỏi nhỏ Chi.
_ Mình thì ở một mình thôi, nhưng Chi có cần thuê khách sạn hay gì không để mình đưa đi, giờ muộn rồi để mai nói chuyện tiếp.
Nhỏ Chi ngáp nhẹ bám vô vai áo nó lắc đầu.
_ Không cần đâu, mình ở chung với cậu cũng được bạn bè với nhau mình ngại gì… Với lại mình biết Minh là người như thế nào mà.
_Không sợ sau mấy năm mình thay đổi à?
Nhỏ lắc đầu, mắt nhắm nghiền tựa vào lưng nó.
_ Chắc có thay đổi nhưng cậu vẫn là Minh đó thôi…
Nó không nói gì mở cửa phòng và để vali của nhỏ vào một góc.
_ Đây là phòng mình ở để tiện công tác, đồ đạc không có nhiều nhưng cậu cứ thoải mái đi nhé!
Với Chi thì nó không có cảm xúc rạo rực như những cô gái khác dẫu rằng nhỏ rất đẹp, nhưng mà nó cứ thấy bình thản vậy thôi. Nhỏ Chi có vẻ đã thấm mệt nên đi từ từ vô wc phòng nó, nó thì ngồi nghịch nghịch cái điện thoại ở bên ngoài, lúc đó thì nó có con điện thoại mới chứ không còn phím cũ như xưa. Chừng 15 phút nhỏ ra với bộ đồ ngủ hình còn thỏ nó phì cười.
_ Lớn rồi mà trông còn dễ thương ghê ha!
_ Hi mình còn bé lắm á Minh!
_ Cậu đói không?
Nó thì cũng hơi đói xíu vì không ăn trưa mà ra đợi nhỏ Chi luôn, không biết nhỏ có vậy không nữa.
_ Cũng hơi hơi nhưng giờ mà ăn là không ngủ được đâu đấy…
Nhỏ gật gù nên dẫn nhỏ đi mua cái gì nhẹ nhẹ mà ăn, cũng hên gần chung cư nó có cái cửa hàng tiện lợi mở 24/24 đi vô cứ để nhỏ Chi nhặt, nhỏ nhặt một đống thứ đồ hộp rồi mì, bim bim các loại nó lắc đầu.
_ Trời sao kêu ăn nhẹ mà?
_ Xì mình thừa biết cậu ở một mình chả thèm mua gì cả đâu mà chắc tủ lạnh trống trơn chứ gì?
Nhỏ Chi vênh mặt rảo bước đi trước, ừ thì nhỏ cũng biết nó quá rồi còn gì nữa. Trong cái đêm ồn ào ở SG nó và nhỏ sột soạt đôi dep lên với bịch đồ ăn vung vảy đèn điện sáng trưng cho thấy mặt nhỏ Chi rạng rỡ một cách kì lạ, đâu cần vui đến vậy chứ nhỉ.
Về phòng nhỏ ngồi bịch xuống bật cái máy lạnh, nó cứ ngẩn ngơ cảm giác như là nhỏ Chi là chủ nhà và nó là khách vậy, nhỏ mới đên mà chả có chút lạ lùng hay bẽn lẽn gì cả.
_ Hihi với Minh thì mình sẽ thật sự là mình…
Nhỏ cười cười nhìn nó đứng vậy, nó lắc đầu cười và ngồi bên cạnh. Nhỏ Chi lúc nào cũng mang lại cho người bên cạnh nhỏ cảm giác thoải mái nhất.
_ Bộ học ở bển mệt không Chi?
Nhỏ Chi lôi ra hai chai bia nó ngồi bóc bim bim ăn gọi là kiểu nhậu nhẹ, nó tuy hơi ngạc nhiên nhưng cũng kệ không hỏi, ai mà chả phải khác.
_ Cũng bình thường, ở bển chủ yếu tự học rồi trả bài thôi đến trường ít lắm nên mình nhàn không à…
Nhỏ cười. Nó gật gù ngồi im im ăn rồi nhìn cửa sổ, nó thường không giỏi nói chuyện với người con gái nào thân thuộc với nó.
_Minh vẫn vậy nhỉ không tò mò chi nhiều hay ít nói nứa…
_ Ừ tùy cảm nhận của mọi người thôi chứ làm nghề của Minh ít nói cũng không được…
Nhỏ ngồi dựa vào người nó thở dài.
_ Thời gian qua cuộc sống của cậu vẫn tốt đúng không?
Nó quay sang hít nhẹ mùi thơm ở tóc nhỏ nói khẽ.
_ Vẫn tốt, mình thấy như vậy là ổn rồi, mình có công việc cũng đỡ khó khăn hơn trước.
Nhỏ Chi im lặng, nó và nhỏ tuyệt nhiên không nói sâu về chuyện quá khứ chỉ xã giao vài câu hỏi thăm, Chi dường như muốn nói thêm gì đó mà cứ ngập ngừng hoài.
_ À mình có quà cho Minh đây…
Nhỏ rời nó ra ngồi dậy chạy đến lục lục chiếc vali.
_ Nè quà gặp mặt nhé, hàng chính hãng luôn…
Nhỏ đưa nó một bộ đồ và một chiếc giày, có vẻ là hàng hiệu nên nhỏ mới nói vậy nhưng nó ngu ngơ chả biết hiệu có nổi tiếng không nghe nhỏ nói vậy thì biết là được quà thôi.
_ Cảm ơn Chi nha hehe đôi giày cũng mới rách…
Nhỏ Chi cười híp lại nó cũng thấy vui, nhỏ lại dựa vào người nó tiếp, giờ cũng đã khuya nhưng với SG chắc chưa phải giờ ngủ. Tự nhiên Chi nói nhỏ lại.
_ Cậu có người yêu rồi à ?
Nó hơi bất ngờ nhưng vẫn hỏi lại nhỏ.
_ Sao lại hỏi thế ?
Nhỏ Chi nói bé xíu.
_ Mình thấy có thỏi son trong wc…
Nó mém xỉu luôn, thỏi son đó là của Trâm Anh để quên ở đó, nó cứ định vứt mấy lần nhưng cứ nghĩ đến Trâm Anh nó lại muốn giữ rồi cứ để vậy, nay Chi đến quên không cất. Nó chối biến.
_ À không có mấy đồ để lại của chủ nhà cũ mà mình thấy mới tiếc rẻ không vứt ý mà, để lại xem công nhân ở nhà máy thiếu cái gì thì cho…
_ Minh tốt quá ha…
Thấy câu khen này hơi không đúng nhưng đã chối rồi nên nó mặc kệ, trống lảng đi.
_ Chi buồn ngủ rồi à… vô giường mà ngủ, để lát mình trải tấm đệm nữa rồi ngủ luôn.
Nhỏ gật lờ đờ chả nói gì, nó đành phải bế nhỏ lên giường rồi chạy đi tăng độ máy lạnh sợ nhỏ rét. Gần đêm nó nghe tiếng thở đều đều của nhỏ rồi mới long khom đi nằm, chắc nhỏ đi vầy cũng mệt lắm, nó vắt tay lên trán nhìn cửa sổ, vẫn sáng đèn SG là thành phố không ngủ. Nó lằm mông lung nghĩ ngợi, lâu rồi nó mới có cái hành động này. Bất giác nó nghĩ đến em và nhỏ P.Anh rồi chị. Nếu như bình thường đúng với cuộc sống đại học, họ chỉ là người quen xã giao mà nó có thể quên , nhưng đằng này, họ đến và đi một cách đặc biết làm thằng đa cảm như nó nhớ mãi, không quên được ai. Trong số đó có người đang nằm gần nó kia là Chi. Chi như một cầu nối giữa nó và những người còn lại.
Mê mệt thế nào nó mơ, nó mơ về thời bé xíu, cô bé mà nó từng có lời hứa đi tìm. Nó cứ nửa quen nửa lạ làm sao vậy, rồi nó cũng thiếp đi lúc nào.
***
Sáng hôm sau trời mưa to, nó không dẫn Chi đi đâu được đành đi làm. Nhìn nhỏ ngồi cửa nhà thở dài cũng tội nó an ủi.
_ Cậu hơi xui vô đúng mùa này, nhưng mình coi thời tiết qua mạng thì kêu mưa này không kéo dài đâu, để hôm nào ráo ráo mình coi chỗ nào vui mình dẫn đi.
Nhỏ gật gù.
_ Ừ thì vô gặp cậu thôi mà cũng chả nghĩ đi đâu nhiều…
_ Thôi mình qua cơ quan xíu, cậu coi nhà nếu chán đi đâu thì nhớ cầm điện thoại không lạc đấy…
Nó nhìn trời mưa lắc đầu.
_Mà tốt hơn thì cậu nên ở nhà…
Nhỏ không nói gì vẫy tay chào nó rồi đóng cửa lại. Ra lục bục cái áo mưa để trùm cả người và xe, nó cười nhẹ, Chi đã trưởng thành và điềm tĩnh hơn nhiều so với ngày xưa nó cũng không phải lo nghĩ gì nhiều, cơ mà thân con gái ở chung phòng với nó thì hơi sao sao. Nó tặc lưỡi rồi nổ máy phóng đi.
Được cơn mưa nhiệt độ đỡ hơn xíu nhưng vẫn nóng, ở trong đây độ ẩm dị thường hơn ở HN rất nhiều mà mưa xíu còn lụt chả thua gì ở HN. Nó bì bõm mãi mới đến nhà máy, chợt thấy anh Quân, anh kéo nó lại hỏi.
_ Bộ người yêu em vào thăm à ?
Nó giật mình nhìn ảnh.
_ Đâu có đâu, mà sao anh biết vậy ?
_ Hôm qua anh đi uống bia về muộn, rồi anh thấy hai đưa dắt nhau đi đâu đó mà ?
Bên chỗ nó có quán bia chỗ mấy anh hay lui tới uống sở dĩ để rượu bên nó là vậy cho gần hơn.
_Thật ra thì không phải bạn gái đâu, bạn bình thường thôi, nó qua nước ngoài lâu không gặp vào thăm em ấy mà.
Anh Quân cười cười vỗ vai nó rồi đi, chả nói câu gì cả. Nó thở dài biết thế nào cũng có hiểu lầm mà.
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
PART 1
Có vẻ em thấy hớ nên chỉ im im.. Chút của em chắc bằng tiền ăn 1 tháng của nó mất.. Vẫn cắm cúi chơi rồi tự nhiên nhạc dừng, lũ kia đứng hết trong phòng màu tím tím.. Em đang chat gì đó.. _Tên gì lạ vậy.. Mrs friday.13th _ Hihi.. Hay không anh? _Thứ sáu ngày 13 có gì hay, đen lắm.. _Anh.. Em sinh vào thứ sáu ngày 13 đấy.. _Hả..? _Vâng.. Mẹ em tín lắm, nên ngày thứ hay giờ sinh mẹ đều ghi nhớ hết.. Em không biết số phận em ra sao nhưng cứ mỗi lần vào thứ sáu ngày 13 là em lại gặp may mắn.. Thế mà mọi người bảo là ngày đen đủi..hihi _Vậy à..?- Nó suy nghĩ nhiều lắm.. Em sinh ra vào ngày đó ư? Đúng là một cô gái đặc biệt.. Em bỗng nép sát vào người nó hơn.. Môi kề môi nó.. Ngọt ngào.. _Không biết có phải sự trùng hợp không.. Nhưng ngày em thấy tên ngốc này nè.. Cũng vào thứ sáu ngày 13 đó..hihi.. Đúng là kì lạ anh nhỉ..may mắn ghê.. Nó ngạc nhiên vì sự trùng hợp này, tự nhiên thấy vui.. Một buổi tối đông, có hai đứa đang ôm nhau đều thích ngày thứ sáu đen.. Ngày cả thế giới đều không muốn bước chân ra khỏi nhà.. Cặp đôi này thật kì lạ.. Em vẫn ôm nó chặt cứng.. Không khí tĩnh lặng, ngoài tiếng gió ra thì không có gì nữa.. _Em thích ngày đó lắm hả? _Vâng hihi.. Ngày của riêng em mà.. Quí cô thứ sáu ngày 13..hihi.. _Hâm.. _Có anh hâm ý.. Rồi em hát hát một bài chế con cóc của em.. Theo một điệu nhạc kì lạ.. "Trên trời có mây và gió.. Ánh Dương là em theo chàng suốt cuộc đời.. Chàng lãng tử nhẹ nhàng ơi.. Mây và gió muốn giữ chàng ở lại.. Nhưng ánh mặt trời không chịu đâu.. Em sẽ len lỏi qua mọi thứ soi tỏ bước chân chàng.. Vì chàng là của em.. La la..la.." Giọng em trong như giọt nước, thấm đẫm vào đầu nó.. Mê hồn trận được giăng nó không thể thoát khỏi lưới tình.. Nó giờ chỉ biết yêu em mà thôi.. _Hihi.. Hay không anh.. _Nhạc đâu thế.. _ Dango guitarver.. Em chế đó..hay anh nhỉ? _Ừ hay.. Anh yêu em.. Lần hai nó nói.. Nhẹ nhàng.. Em trợn tròn mắt đỏ mặt.. _ Em vui lắm.. Nếu ngày nào anh cũng như thế thì em muốn ngày nào cũng hát cho anh.. Tim anh đã tan hết rồi..vui quá. Hihi.. _Hết từ lúc lâu rồi.. _Không đâu.. Nó vẫn lạnh theo một cách nào đó anh ạ.. Em luôn cảm nhận được dù anh có yêu em.. Nhưng giờ thì em biết nó đã tan chảy vì em.. Em vui lắm.. Kể từ giây phút.. Mình mãi bên nhau anh nhé.. Hứa đi.. _Thề.. _hihi..
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 7
Ngày hôm ấy là một ngày làm việc mệt nhọc đối với nó, phần vì công việc thời điểm ấy rât nhiều phần vì nó cứ nơm nớp cho nhỏ Chi ở nhà một mình, dẫu nhỏ chẳng còn bé bỏng gì nữa.
Mưa vẫn cứ từ sang tới chiều tối, SG vẫn hối hả và nhiều nước nhừ vầy cũng kém gì HN mùa lũ đâu. Nó còn sống ở cái quận mà trũng nhất.
Gần tối nó mới bì bõm về cứ lo cái xe chết máy. Nó thì đã gọi cho nhỏ Chi bảo mua đồ ăn trước rồi nên chả để ý gì nhiều cứ cắm đầu mà về. Lịch kịch để cái xe vô nhà, tháo bộ áo mưa ra nó giũ giũ. Chi đứng ở gần nó khuôn mặt cứ trầm ngâm.
_ Sao thế?
Nó gấp cái áo mưa bỏ vô cốp xe quay qua nhỏ thắc mắc. Chi vẫn im lặng.
_ Ủa sao mà mặt kì vậy, bộ mình đi làm có chuyện gì à?
Chi lắc đầu, nó tháo giày rồi đi vô nhà nhỏ đi theo. Uí cha, nay Chi nấu ăn nó nhìn cái bàn cơm mà thấy vui vui sao chớ. Mấy ông thích lấy vợ sớm thì sẽ được trãi nghiệm thôi chứ cảm tưởng đi làm mệt mõi về có người đợi với chờ cơm nó khác lúc độc thân nhiều. Nó cười.
_ Ghê ha, cậu làm hết đó hã?
_ Ừ thấy giỏi không?
Nhỏ nghinh cái mặt lên tự hào, nó gật gù.
_ Được đấy không biết ngon không ta?
_ Ngon chứ ở bển mình toàn tự nấu ăn không à, đồ sẵn ở đó mắc lắm.
Nó đi tắm, nhỏ thì tắm rồi nên ngồi đợi nó. Khi ra nó với Chi ngồi ăn luôn cũng chả hỏi han gì nữa. Nó chưa bao giờ giỏi nói chuyện với con gái dù là bất kì ai.
_ Nè Minh, mình bảo?
Chi rụt rè nói trông khi nó đang tọng đầy mồm đồ ăn, đúng là Chi nấu ăn ngon hết sảy, dẫu sau Chi cũng là gái quê mà.
_ Ừ..aa.. cứ nói đi.. nãy hỏi cứ im hoài?
_ Mai cậu nghỉ làm được không?
Nó hơi bất ngờ.
_ Hả?
_ Ừm mai cậu nghỉ làm được không, mình muốn đi chơi với cậu…
Nhỏ nói mà cứ lấm lét như nói dối vậy nhưng nó vẫn thắc mắc.
_ Ủa mưa gió mà tự nhiên đòi đi chơi? Dạo này việc nhiều mình hơi bận, nếu muốn đi phải đi vào buổi tối.
Chi gật gật mặt vẫn lấm lét, nó muốn hỏi có việc gì lắm nhưng lại thôi. Sáng đến giờ nó làm nhiều nên ăn xong mắt cứ trùng xuống và khá là mệt mỏi. Nó chanh rửa bát với Chi nhưng Chi không cho, sau bữa ăn nhìn Chi có vẻ vui hơn trước nhưng cảm giác cứ có tâm sự gì đó.
Về đêm nó với Chi nằm ôm nhau ngủ, nó chả ngại nữa nhỏ cũng dạn dĩ. Suy cho cùng nó là con trai nhỏ Chi lại đẹp nên nó kệ nhỏ muốn sao cũng được. Chi nằm ôm nó mắt nhắm nghiền, nghe tiếng nhỏ thờ đều đều nó lại nhớ về hình ảnh ngày trước. Đợt ấy Chi mặt bầu bĩnh mắt nâu và trông hiền hậu hơn bây giờ. Ai rồi cũng khác thôi. Nó cứ ngắm nhỏ rồi ngủ lúc nào không hay.

Hôm sau nó đi làm vẫn là công việc bận rộn và mệt mỏi, nhưng giữ lời với Chi, về đến phòng là nó tắm rửa rồi thay đồ luôn. Trước thời sinh viên kể cả với bất kỳ ai, em hay người con gái nào khác nó cứ nghĩ đi chơi với nhau mặc gì thoải mái là được. Nhưng giờ đi làm tiếp khách nhiều nó cảm giác đi ra đường và có cuộc hẹn với ai đó cũng phải ăn mặc đàng hoàng một chút không cứ thấy cảm giác không quen.
Chi ở bên nước ngoài về nên nó như vậy cũng không thắc mắc, nhỏ cũng ăn mặc đẹp và ra dáng lắm nhìn hai đứa như vợ chồng vậy, nó dắt xe ra rồi khóa cổng lại. Chi nhìn nó cười.
_ Nay đẹp trai ha?
Nó cười gật đầu.
_ Ừ vẫn vậy mà.
_ Giờ đi ăn đã nhỉ, gần đến giờ cơm rồi, nay mình cũng không nấu nướng gì hết.
_ Ừ đi thôi!
Nó cũng thấy tâm trạng đỡ hơn chút vì nay tự nhiên trời không mưa, hai đứa nó đồng quan điểm là đi nhậu, nó cũng biết một vài quán vì lúc mới vô SG hay đi mò mò. Một quán lẩu bình dân bé bé. Ngồi với chai rượu ngâm. Bỗng dung nó nhớ mùa đông HN.
_ Chúc sức khỏe!
Hai đứa cạnh và bắt tay như thật, Chi uống rượu cũng giỏi. Nó thì không thích uống nhưng qua quá trình rèn luyện những năm đại học và lúc tiếp khách tửu lượng nó khá lên dần ít nhất không thua Chi. Nó vẫn cứ thắc mắc là nó không bị bụng bia mặc dù nó cũng hay đi uống lắm.
_ Ngon ha…
_ Vẫn sành ăn như mọi khi nhỉ…
_ Tất nhiên, ở bển khó ăn lắm, nhớ món Việt.. Nhiều khi thèm quá mà nó đắt chả dám mua, về đây rẻ bèo ăn cho thích đi…
Nó với Chi cạnh cũng nhiều mặt Chi hơi đỏ nựng trông khá dễ thương nhưng chả ai say cả. Ăn xong Chi rủ nó đi coffe, nó cũng ừ dẫu không thích cho lắm.
Ngồi nghe bản nhạc nhẹ trong quán nó nhâm nhi cốc bạc sửu, ngọt quá… Nó cứ thơ thẩn nhớ về cô bé lúc nhỏ người mà từng hứa với nó, nó cũng hứa với người ta. Cô bé ấy thích đồ ngọt, nó cứ loáng thoáng nhớ nhưng không thể nhớ nổi mặt chỉ biết cô bé ấy mũm mĩm và sung rang thôi. Chi bảo đi wc nó ngồi một mình thở dài, cứ lúc một mình nó lại buồn những kỷ niệm buồn theo đó mà về, 4 năm rồi mà như ngày hôm qua vậy. Chi bước ra sắc mặt lại như tối hôm qua.
_ Lại sao thế?
Nó gặng hỏi Chi chỉ lắc đầu, bỗng dưng mặt Chi buồn man mác, Chi cứ thờ ơ nhìn vào khoảng không nào đó vô định vậy. Nó rượu vào nên cũng chả quan tâm, hai đưa chung bàn nhưng chả nhìn hay nói chuyện với nhau, nó nhìn ra mấy chậu cây trước quán thi thoảng có cái đèn xe vụt qua, tai vang vang…
“…..Ngày đó ta lầm lỡ ôm ấp nhau hững hờ. Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ. Mãi vô tình đến bây giờ. Nhận ra hai đứa không còn nhau.
Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã. Xô cuốn ta miệt mài. Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài. Lạc mất nhau ngày mai.
Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu. Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu. Sẽ ghi lại biết bao điều. Để nhớ một thời ta đã yêu…..”
Quán này để nhạc Lệ Quyên nó càng buồn, khoảng 20 phút sau khi mà nó chắc mẩm là Chi và nó sẽ về khi không nói chuyện gì cả thì nó trông thấy ở lối vào gần chỗ những chậu cây có một người phụ nữ bồng một đứa bé, tóc búi, khá là cao nhìn vô chăm chú. Rồi cô ta lấy cái điện thoại ra gọi ai đó. Nhỏ Chi đang bang quơ bỗng giật mình lên nó cũng thấy nhạc chuông, nhỏ bắt máy.. Nó ngập ngừng..
_ Ủa cái Chị ở ngoài là bạn cậu à, hình như mình thấy chị ý gọi kìa?
Nó thắc mắc chỉ tay ra Chi giật mình lần nữa nhìn lấm lét, không nghe điện nữa nhỏ đi ra ngoài sau khi buồn buồn liếc nhìn nó. Nó thì vẫn không hiểu, cũng chả thể thấy được rõ mặt của người phụ nữ kia, đầu cứ thắc mắc sao Chi có bạn ở trong Nam mà đến giờ mới gặp mà bạn bè gì đã bồng con thế kia, nó lắc đầu..
_ Khéo mình ế rồi…
Chi và người phụ nữ kia đi vào. Nó trợn to mắt lên người cứng đờ, người phụ nữ đến bé trai mà chị ấy bế xuống cái sofa đối diện nó, Chi cũng ngồi xuống không nói gì, nó cũng không thể nói gì được cả.
_ Chào nhóc… lâu rồi không gặp.
Chị, là Chị Huyền, chị của nó, Chi quản lý của nó, Chị mà cứ luôn mồm nhóc tồ nhóc tẹt của nó, người mà luôn quan tâm đến nó cũng là người bỏ nó đi không một lời từ biệt… người mất tích 4 năm trước khi mà chả ai chịu nói ra. Nó cứ ngồi trơ ra đấy.
_ Sao rồi, không nhận ra chị nữa ha…
Mặt chị vẫn đẹp nguyên si như vậy, nhưng nét trẻ con hồn nhiên chả còn nữa, đúng là thanh xuân của con gái thật ngắn ngủi, 4 năm chị của nó từ cô gái trở thành người phụ nữ mặn mà hơn rất nhiều, nó định thần.
_ Ơ… Chào chị, em bất ngờ quá…
Nhất thời nó chả thể biết nói gì chỉ xã giao vậy thôi. Chị cười nhẹ nhàng.
_ Nhóc trưởng thành rồi nhỉ mà vẫn ngốc nghếch nhừ vầy…
Chị nói và nó không nói thêm gì lòng ngổn ngang suy nghĩ, biết nói gì đây, chị dẫu sao cũng chỉ là quản lý cũ của nó. Nhưng sao nó thấy chị với nó có sự gắn kết và quan trọng hơn rất nhiều.
_ Chị xin lỗi nhóc…
Chị không khóc nhưng mặt chị buồn như trực chờ một dao động thôi. Nó vẫn im lặng.
_ Chị… Chị đã đi trong lúc ấy, chị không muốn xa nhóc 1 phút nào cả, nhưng chị phải vào… ba mẹ chị ép chị lấy chồng, hai bên gia đình có hứa hôn từ trước, nhưng chị không muốn… Chị biết chị nói như vậy sẽ có lỗi với chồng… nhưng chị không muốn mọi chuyện như thế…
Chị bắt đầu khóc, giường như chị không kiềm chế nổi cảm xúc của mình và bắt đầu nói lẫn lộn nó lờ mờ hiểu lời nói của anh Vinh hồi trước.
_ Chị chỉ muốn ở cạnh nhóc với các em chị… chị muốn ở HN chị muốn chơi, chứ không phải cuộc hôn nhân này… Nhưng chị không thể làm gì được… Nhóc ơi Chị lấy chồng rồi…
Chị nhìn nó nói câu đấy, cứ vang vang trong não nó, khuôn mặt chị vẫn đẹp mà buồn. Chi ngồi ôm chị có lẽ Chi biết mọi chuyện trước nó rất nhiều.
_ Em em... ừm, không sao đâu mà, chị đi thì cũng phải bảo trước em một tiếng chứ để em còn biết mừng cho chị, đám cưới chị thiếu em rồi đấy… giờ mới biết, chị phải hạnh phúc đấy…
Nó chưa từng biết nó mạnh mẽ và lạnh lùng đến vậy, thôi chị có chồng rồi chị phải hạnh phúc và chẳng vướng bận gì hết chứ. Chi trợn mắt há hốc mồm.
_ Minh….
Chị bỗng nhiên cười hiền, nó với chị lúc đó đều hiểu thứ mà hai người giành cho nhau là gì, Chi chắc không tin nó có thể nói như thế được.
_ Nhóc à… nhóc vẫn mạnh mẽ và giỏi che dấu như vậy..
Nó gật đầu, Chi quay quay nhìn hai người.
_ Chị có sống tốt không..
Nó ngập ngừng.
_ Tốt.. anh chồng chị yêu chị rất nhiều.. chị không phàn nàn gì cả, chị đang rất hạnh phúc nhóc à…
Cả chị cũng vậy chị cũng mạnh mẽ và giỏi che dấu. Chị bắt đầu bồng thằng bé lên.
_ Tôm kìa chào chú Minh đi con…
Thằng bé được mẹ bế cứ thu lu vào, mắt đảo quanh nhìn vì lạ người, nó cười cười trong lòng, thằng bé có mắt giống chị rất đẹp.
_Trộm vía trông khỏe quá chị ha..
_ Ừm bé ăn giỏi lắm cũng không quấy nhiều…
Chị cười nhìn thằng bé với ánh mắt rạng rỡ, đây là con của chị với chồng sao mà nghe lòng nó nhiều tâm sự. Nó cười cười nắm tay thằng bé, Chi cứ chăm chú nhìn nó không nói năng gì cả.
Rồi nó cả chị bắt đầu nói những điều mà hai người bạn lâu ngày không gặp phải nói với nhau, những dòng hỏi han thật xã giao những câu bông đùa thật nhạt nhẽo, thanh xuân của nó gắn liền với nhiều người con gái và một trong số đó đang ngồi đây đang cười nói thật giả tạo cùng nó và cô ấy đã có chồng. Bỗng nhiên nó ngộ ra tại sao người ta lại tiếc nuối thanh xuân của mình như thế cũng giống nó bây giờ vậy.
Nó hiểu vì sao Chi lại như vậy và cũng hiểu vì sao Chi lại nhất nhất đòi bay vào đây với nó, Chi còn dấu nó điều gì nữa nhỉ. Thằng bé ngồi yên hai tay chụm lại trong lòng chị mắt gà gà, chắc cu cậu buồn ngủ nó nhìn đồng hồ gần 10h đêm rồi.
_ Nhóc đã có người yêu chưa… từ lúc ấy..
Chị hỏi mà ngập ngừng chắc sợ nhắc đên em, nó lại buồn và nó nghĩ dù ở trong Nam chị vẫn biết chuyện của nó nếu đã gặp được nó như này…
_ À em chưa hihi… yêu ai được đâu tiền chả có cũng xấu trai yêu đương gì…
Nó giả tạo và cười nhạt… Chị cứ nhìn nó mặt buồn, Chi cũng vậy.
_ Ủa chứ sao hai đứa không yêu nhau đi… sống một mình hoài không buồn à.
Chị cứ gợi gợi vậy nhưng nó và Chi hết tuổi để xấu hổ rồi nên cũng phân bua.
_ Em với cậu ý không hợp đâu…
Chi nói nó cũng thấy đúng.
_ Đấy chị thấy chưa…
Nó nháy mắt với Chi chị cười cười..
_ Hihi nói vậy chứ gặp lại nhóc chị thấy vui quá… lúc nào rảnh chị em mình lại gặp nhé, giờ muộn chị phải cho bé về đi ngủ..
Nó gật đầu.
_ Vâng chị về trước đi có khi em ở lại thêm lúc nữa.
Chị đeo túi xách lên vẫy chào hai đứa nó, nó cười cười vậy lại. Chị đi khuất nó trầm ngâm, ở cái tuổi này nó không được phép như thời xưa nữa, đa tình đã cảm. Mọi chuyện phải rõ ràng. Nó thở dài.
_ Sao cậu lại dẫn chị ấy đến đây?
_ Chị ý muốn gặp cậu, và mình nghĩ cậu cũng vậy.
Chi nhìn nó nhưng không nhìn thẳng mặt vừa nhìn vừa quay đi.
_ Thôi cũng không sao, nhưng lâu rồi có đôi chút bất ngờ…
Nó nói dối, nói dối cực giỏi. Chi gật đầu khuôn mặt đỡ đỡ hơn chút. Quán đóng cửa nó mới đưa Chi về.
_ Quán này đồ không ngon bằng quán cũ của mình.
Nó nói phá sự im lặng Chi vòng tay ôm eo nó khá chặt giống em ngày xưa, nó bất ngờ.
_ Cậu đừng nghĩ linh tinh nữa nhé..
Nó biết Chi cũng hiểu nó đôi chút nó gật đầu, SG đêm nay buồn quá..
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
CHAP 8
Ở với nó thêm vài hôm thì Chi về lại quê, bảo là đang phân vân giữa việc làm tại Việt Nam hay sang bên đó mặc dù lúc mới về nhỏ cứ quả quyết chuyến này ở lại luôn không sang bển nữa. Mà nói đi phải nói lại Chi học thuộc loại cực giỏi vì nhỏ có khoe nhiều thành tích với nó, thậm chí có công ty nước ngoài muốn nhận mà nhỏ cứ lưỡng lự chả bù cho nó.
Khệ nệ với vali của nhỏ ra sân bay nó nhìn Chi vẻ tiếc nuối rõ rệt, bởi ở trong đây nó cô đơn mà.
_ Trùi ui nhìn mặt cậu kìa, mình với cậu còn gặp nhau nhiều.. hi.
_ Ờ thì gặp nhau nhiều nhưng chả biết bao giờ, đà này mình còn ở cái thành phố này dài…
Chi đeo kính râm lên véo má nó cười.
_ Thì ở đây luôn có sao, điều kiện tốt hơn HN nhiều mà, lương Minh cũng có thấp đâu..
Nó gãi đầu.
_ Ừ nhưng thích sống với gia đình, hết hạn công tác chắc mình cũng về thôi…
Chi gật đầu.
_ Ờm thì tùy cậu… À mà dù sao vẫn còn chị Huyền ở đây Minh ít ra cũng có bạn mà.
Chi nói đến chị, nó vẫn suy nghĩ lung bung có nên gặp lại chị không vì nhiều lý do lắm lắm mà nó chả giải thích được nhưng nghiễm nhiên trong tâm trí nó gặp lại chị là điều không nên.
_ Thôi cũng có gì đâu, dù sao người ta cũng là gái có chồng con rồi có khi mình hạn chế…
Nó thành thật với Chi, nhỏ thở dài.
_ Ừ ha, nhiều chuyện xảy ra ghê… Sau này Minh có khi còn mệt mỏi nhiều thứ đấy.
Chi vỗ vỗ vai nó rồi đi không quên vẫy tay chào tạm biệt, nó không tiễn nữa vì nó quen với cái cảnh chia ly này đến chai sạn rồi. Nhỏ đi khuất, nó phóng về chỗ làm. Đợt đó mọi công việc nó làm cứ như mớ bòng bong rối ren không sao giải quyết được.
***
Gần tháng sau công việc được nó thu sếp ổn thỏa, lợi nhuận cũng tăng lên. Anh nó và sếp tổng có gọi điện hỏi thăm tình hình nhiều lần, thật ra hỏi việc chứ có quan tâm gì đến nó, mà nó biết tỏng ông rõ hết nhưng cứ gọi lấy tiếng thế. Buổi chiều cuối tuần có cuộc gọi nghe xong nó nằm vật ra giường thở dài, miệng lảm nhảm..
_ Đời nhạt nhẽo quá…
Nó cứ vắt tay lên trán mắt nhìn trần nhà mà nghĩ linh tinh, cái sở thích này của nó từ lâu mà nó chả bỏ được. Những hình ảnh ở bệnh viện cứ xoay xoay đầu nó, thời sinh viên nó vô viện khá nhiều nên cứ nhìn trần nhà nó lại liên tưởng. Rảnh không có việc gì làm nó ngồi ghi ghi chép chép vào quyển giấy nhớ mấy kỷ niệm của nó.
Lục lọi một hồi trong cái túi đồ cũ nó thấy khá nhiều thứ hay ho, con doremon nhồi bông của em giờ đã thành màu cháo lòng, cái đồng hồ của bé gái ngày xưa, cái khăn của ai tặng chả biết,… nhiều thứ khác nữa mà nó không nhớ nổi. Nó có kiểu cứ đi xa là phải mang nhiều cái đồ vớ vẩn chứ quần áo thì chả có.
À còn cây guitar một thời oanh liệt của nó, thầm cười lúc ấy đi đánh quán nhiều mà giờ chắc cây đàn đó ra tro rồi, vì có một đợt nó làm rớt mạnh, thùng đàn nứt làm đôi, tiếc nhưng chả làm gì được.
Nó cứ ngơ ngơ như thế cho đến tối, phòng chuyển màu đêm từ bao giờ mà nó vẫn nằm im nghĩ gì đó bụng cũng không kêu đói.
_ “….”
_Alo..?
_Nhóc à, chị đây!
Nó không hay nghe số lạ gọi nhưng nay cứ bấm bừa đầu giây bên kia là chị, nó hơi bất ngờ.
_ À sao có số em mà gọi thế ?
_Bé Chi cho chị đó…
Ầy nhỏ này cũng thiệt tình. Nó bình thản hỏi chị.
_ Vậy chị gọi em có việc gì không ?
Như ngày xưa chị sẽ trêu nó rằng : không có việc gì là không được gọi à ? Nhưng giờ chị chỉ thở nhẹ và nói kiểu rụt rè pha chút hào hứng nữa.
_ Có việc nhưng mà nhóc phải làm theo lời chị thì chị mới nói cơ, hứa đi...
Chị vẫn trẻ con như vầy chả biết gì cũng bắt nó hứa trước, nhưng nó nghĩ chắc chả có gì nghiêm trọng đâu.
_ Ừ thì hứa… Rồi sao, có chuyện gì ?
_ Em chị có một shop thời trang ở … Nhóc qua đấy mua ủng hộ em chị đi..
Cái vấn đề này nó quá ư là bình thường so với cái giọng đầy mùi ẩn ý của chị vậy mà nó vẫn ngu ngơ.
_ À tưởng gì, thế em chị là trai hay gái?
_ Con gái…
_ Bộ bán đồ con gái sao em mua được…
_ Hem hem.. shop ý to lắm bán cho cả nam lẫn nữ…
Đầu óc nó lúc đấy nghĩ đơn giản là em chị chắc mới mở shop rồi chị kêu bạn bè qua mua cho nó đắt hàng, nên đồng ý ngay.
_ Được rồi để em qua mua vài thứ… có thể thôi tưởng gì quan trọng chớ?
_ Hihi nhóc cứ đi mua đi nha…
Chị cười cười rồi cụp máy, cảm giác của nó với chị vẫn tự nhiên với nhau chả như người quen xã hội như trên danh nghĩa thế nào dù bao nhiêu năm vẫn gặp lại. Nó ngó vô điện thoại chị đã gửi tin nhắn địa chỉ cái shop ý cho nó, khá xa nhưng chị nhờ thì nó vẫn làm thôi, dẫu sao nó cũng muốn mua thêm đồ.
Nó vẫn nằm đấy băn khoăn về lời đề nghị của người quen lâu ngày gặp lại là chị, giữa nó với chị khoảng cách giờ là vô tận. Ấy vậy mà nó cứ cảm giác kì lạ về cái lời đề nghị bất chợt đó, kiểu như giác quan thứ 6 vậy, một điềm không lành.
*
Chiều hôm sau nó mới mò dậy vì thức khuya, những lúc cô đơn nó bắt đầu biết tìm một số bộ phim để xem. Nó thuộc loại dân quê mùa, nơi nó ở ngày trước thì toàn đồng không mông quạnh nên nó bạo gan, bao nhiêu phim ma quỷ nó tìm được nó xem hết mà càng xem càng nghiền. Có một số bộ phim ma Thái nó thấy cũng hơi ám ảnh khi nó ở một mình nhưng mà chả là gì so với lời bà nội nó kể năm xưa…
Tắm rửa cho thật sạch sẽ rồi chải bừa bừa tóc cho có lệ, thời đó nó bắt đầu cắt ngắn tóc đi vẫn để mái nhưng không còn buộc lên được như trước, ngắm ngắm trong gương thật ổn, nó bắt đầu mở điện thoại coi lại mess của chị để xem địa chỉ nơi kia… Ngại đi vì xa, nó thở dài ra đổ xăng rồi bắt đầu phóng.
Đường SG vội vã cả vô ngày nghỉ chả đâu như chốn ăn chơi này, con người nơi đây thật biết hưởng thụ, nó thấy các nơi vui chơi thời trang mọc lên như nấm mà nhìn người SG cũng khác xa với người Bắc vì trông họ được hưởng thụ hơn còn ở ngoài Bắc thì cứ quần quật rồi giàu có cũng chả dám tiêu tiền.
Lục bục mãi cũng đến nơi. Là một cái toàn nhà to tổ bố nó cũng không biết gọi là gì mà cái shop trên tận tầng 4 nó phải gửi xe dưới tầng hầm xong hỏi bảo vệ mới biết chính xác. Đi vô cái thang máy tầm xíu là nó lên, nó thì thật chả lạ với những cái này như trước nhưng cứ mỗi lần đi vô các khu trung cư hay tòa cao tầng hay mọi thứ bóng loáng sạch sẽ, sang trọng chút là nó lại thấy không quen cứ cảm giác nhà quê lên tỉnh vậy.
Bước ra cái thang máy nó mới thấy hết được, đây dường như toàn nơi bán đồ phụ kiện cái gì cũng lấp lánh, cái mùi gỗ với mùi đồ mới xộc vào mũi nó khiến nó phải đứng dựa vào cái tường đối diện, cũng may nơi đây đông người..
Bỏ điện thoại ra xem nó tiến vào đúng cái shop đấy. Thề là nó to vật vã như cái siêu thị mini vậy, giày, dép, mũ, nón quần áo cái gì cũng có hết trơn lóa cả mắt. Đang mải nhìn thì có bé nhân viên chạy ra..
_ Dạ chào quý khách, quý khách muốn tìm sản phẩm gì ạ?
Đùa chứ con nhỏ này nó đẹp mà cao, nó thì trai thẳng nên cứ đơ đơ ra.
_ Ơ dạ chị cứ để em tự lựa…
Nhỏ gật đầu cười.
_ Dạ vâng nếu muốn tìm gì, anh cứ gọi em nhé…
Nhỏ đi vô tư vấn cho khách hàng khác, cái shop này cũng đông người vô lựa, nhân viên nhiều nên nó chả lo về việc chọn đồ lâu cả, đỡ ngại. Nó thì đi chợ Vồi chỗ nó mòn dép rồi nên sờ chất vải chuẩn lắm. Chui vô cái khu cho nam nhìn nhìn sờ sờ, nó nghĩ ngợi, với cái tác phong và số người như này thì đây không phải shop mới khai trương vậy tại sao chị còn cần đến nó để mua ủng hộ nhỉ?
Nhìn quanh thì nó để ý một đứa con gái ngồi ở quầy góc khuất phía trong đang cầm bút hí hoáy chốc chốc lại bấm bấm cái lap, chắc con bé này là chủ quán em chị đây mà. Nó chả quan tâm miễn là mua rồi khoe với chị là được cơ mà cứ thấy lãng xẹt với có gì không đúng ở đây.
Chọn một hồi nó nhận định, chất vải tốt, mẫu cũng đẹp, giá thì trên trời rơi xuống. Tất nhiên với quy mô này shop không treo giá vầy còn lâu mới tồn tại được. Định lấy vài bộ rẻ nhất rồi về bỗng dưng nó thấy giật mình rơi cả cái áo đang cầm trên tay. Vội để lại chỗ cũ, với một con mắt và tâm trạng bất ngờ nhất. Nó thấy nhỏ P.A đi vào, tất nhiên nhỏ không thấy nó, nhỏ tiến lại gần phía trong, cúi xuống để nhỏ không thấy nó vẫn chằm chằm nhìn. Nhỏ vẫn vậy không thấy khác quá nhiều, cái phong cách trang điểm đậm và mái tóc dài mượt với màu khói khác lạ làm nhỏ trông lạnh lùng đi rất nhiều, cái vẻ đẹp mê hồn này vẫn giữ được sau ngần ấy năm thật kì lạ.
Nó sững người nhìn thật lâu vì đầu không kịp nghĩ ngợi gì, bất giác hoàn hồn nó thấy nhỏ đứng sau con bé ngồi ở quầy nhìn vô luôn cái lap. Con bé ý đưa nhỏ một bản giấy trông như là báo cáo. Bắt đầu nó nghĩ tới mọi sự việc từ chị, đây, hóa ra em chị là đầy, điều mà chị muốn nó thấy là đây chứ chả phải cái lý do sida của chị đưa ra. Sao trùng hợp vậy nhỉ, bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu nó, sao nhỏ P.A lại ở đây? Sao lại có cái shop như này?
Từ trước đến giờ nó chỉ luôn yêu Em, Ánh Dương của nó mà chả mấy khi để ý nhỏ P.A mặc dù nhỏ có nói là nhỏ yêu nó và nó sẽ không bao giờ hiểu được. Nó thấy nuối tiếc, buồn bã và hối hận. Có một điều gì đó điên rồ trong nó rằng. Nhỏ có còn yêu nó không?
Đánh bạo nó tiến lại gần cho hai nhỏ đó, mắt vẫn nhìn nhỏ P.A nó thấy xấu hổ nhưng vẫn muốn gặp thẳng mặt nhỏ. Đồ rằng khuôn mặt thon gọn và đôi mắt lạnh lùng kia sẽ từ chối thẳng nó.
_ Chào…
Nó đến gần nói bé, rồi nở nụ cười hiền lành nhất có thể, tưởng nhỏ cười một cái nhận người quen hay ít ra cũng chào lại nhưng, nhỏ chỉ ngước lên nhìn, nó cam đoan rằng nhỏ bất ngờ rất nhiều vì mắt nhỏ mở to ra nhìn nó, bỗng dưng có gì chặn lại nhỏ lại trở về với khuôn mặt lạnh lùng đến ớn người kia rồi quay đi, xong im lặng.
_ Ơ hai anh chị quen nhau ạ…
Nó xấu hổ nhưng hạ giọng xuống rồi lui lại..
_ Ơ… xin lỗi bạn, mình nhận nhầm người…
Vẫn bài cũ nó thở dài, phải rồi, là nó đẩy nhỏ đi trước, là nó chả để ý gì đến nhỏ, phũ phàng với nhỏ còn gì? Trước nó còn có em, giờ em mất rồi nó lại muốn gì ở người ta nữa. Đúng là thằng khốn nạn, nó tự thấy mình như vậy, có khi nhỏ cũng khinh thường nó lắm.
Lấy đại một thứ rồi về, suốt đường về nó buồn lặng người. Tưởng trưởng thành sẽ dừng lại những cảm xúc mà làm đau mình thời trẻ nhưng ai ngờ trưởng thành rồi thấu hiểu cảm xúc ấy thì lại đau hơn nữa.
Chị có gọi cho nó mà nó chả buồn nhấc máy, vẫn như đêm qua trong bóng đêm nó nằm nghĩ ngợi thật nhiều. Chán nản thật nhiều, sao tự nhiên nó lại muốn bắt chuyện với nhỏ điều mà nhỏ luôn cố làm trước đây với nó. Nếu cứ để yên lẳng lặng đi về lòng đã không day dứt như này.
Nó không gọi để hỏi chị về P.A về những cái nó thắc mắc mà trong một phút đầu nó lại nghĩ rằng. Nếu nhỏ không còn yêu nó nữa thì chí ít cũng không để nhỏ ghét nó, và nó sẽ làm mọi cách để như vậy. Chẳng phải nó hết yêu em đâu, nhưng thời điểm đó, cái tuổi đó khiến nó cảm thấy rằng dù nó có làm gì cũng không thấy có lỗi với em nữa, dù nó có làm gì em cũng vẫn dõi theo nó thôi.

P/S: Làm gì đến nỗi một năm vài chap hả các bác
:3
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom