OnGoing Đã Nhớ...Một Cuộc Đời-Mrs.13th [Part 3]

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
mrfriday13th
Thể loại
voz
Nguồn
voz
Lượt đọc
1,148
"Cuộc đời là những lần gặp gỡ và biệt ly, là những lần lãng quên và bắt đầu nhưng luôn có những chuyện một khi đã xảy ra sẽ để lại dấu vết và luôn có những người một khi đã tới sẽ không thể nào quên.." Đấy là điều tôi học được ở một số người, bản thân tôi giờ ngẫm lại vẫn thấy đúng. Trước khi dành trọn vẹn thời gian để chăm sóc gia đình bé nhỏ của mình. Tôi dành thời gian để hoàn thiện nó, một hồi ký có thật về cuộc sống sinh viên của tôi trước kia. Nếu một ai muốn quên đi những tháng ngày trong quá khứ, chắc hẳn họ sẽ để yên nó trong tim, còn tôi, tôi chọn cho mình cái cách quên khó hiểu đó là viết lại một cách thật nhất những gì mình nhớ, những gì mình trải, tôi không quan tâm người ta gọi nó là gì.. Truyện, chuyện hay tiểu thuyết.. Điều tôi quan tâm và mong muốn là những người đến với hồi ký của tôi sẽ có thể tìm được một chút gì của mình trong đó bằng cảm nhận của cả trái tim. Có thể với bạn nó sẽ khó tin, nó sẽ vô lý, có những điều tưởng chừng như cổ tích giữa đời thường vì vậy hãy chắc chắn rằng bạn có lòng tin vào mọi chuyện trước khi tiếp tục nó, thật giả mong manh tuỳ người đọc, điều mà tôi có thể làm là viết cho đến khi kết thúc mà thôi. Do đó, tôi chọn "đây" là lơi lưu giữ những dòng tôi viết để có thể chia sẻ, để tôi quên đi và nếu tình cờ cô ấy có đọc được thì hãy xem như một lời cảm ơn tôi dành đến "Em" người con gái tôi đã yêu, vẫn yêu và sẽ mãi yêu. Có thể nhiêu đây là một chặng đường dài tôi đã đi qua, nhân vật không hẳn là ai, không hẳn là điều gì khi biết. Nó sẽ mập mờ nhất định với người tò mò điều mà tôi mong muốn. để bắt đầu sau bao lời dẫn lan man giông dài. Tôi xin trích một câu nói tôi từng được biết và rất ưa thích " Vẫn biết có câu nếu kiên trì giấc mơ sẽ thành hiện thực, nhưng hiện thực nghiệt ngã hơn giấc mơ có mấy ai đủ sức đi đến cuối con đường? ".
Hi vọng quá khứ hãy ngủ yên.
Để bình yên cho những ngày còn lại.
Một tựa đề đơn giản mà có thể nói nên rất nhiều điều "Đã Nhớ Một Cuộc Đời"
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chap 1
Đã Nhớ Một Cuộc Đời – Phần 3 – Lan!
Chú Thích: Phần này sẽ tới cuộc sống hiện giờ của Minh nên Mính sẽ thay đổi ngôi kể, để cho mọi người cảm thấy gần gũi hơn.
Chap 1.
Sau 4 năm học đại học, mình rút ra kinh nghiệm. Học ở đâu hay học thể nào thì học, hay chả học đại học cũng được. Cứ làm những gì bạn thích và cố gắng hết sức mình thì thế nào cũng thành công.
Ngày tốt nghiệp, mình còn nhớ bố mẹ cũng đến, bố cười vẻ tự hào mẹ thì rớm rớm chắc mẹ nghĩ con mẹ đã trưởng thành, cảm giác lúc đó sung sướng lắm. Đám bạn mình thì hò hét, dường như mọi người đang làm nóng cái tiết trời thu se lạnh. Dưới sân trường vài chiếc lá rơi lác đác. Mình bảo bố mẹ đi ra xe đợi, chắc ai cũng vậy thôi ngày tốt nghiệp sắp ra trường thì nhiều hoài niệm lắm. Nhìn hàng ghế đá bên sân tập của trường. Mình nhớ lại.
4 năm trước chân ướt chân ráo lên đây, gặp biết bao nhiêu là chuyện. Tim mình đau đớn nhiều chai sạn đi từ đó. Cảm giác buồn và nuối tiếc… Chợt mình thấy Nhi đang di dọc hành lang, trong bộ đồ công sợ các bạn ạ. Thật sự mình không biết phải làm như nào trong tình cảnh này nữa. Nhi hơn tuổi mình, nghe đâu mấy đứa bạn mình chim lợn thì Nhi đang học cao hơn để cố gắng làm giảng viên của trường. Nghĩ đến việc mình làm ngày trước. mình thật sự rất xấu hổ. Mong cho Nhi không để ý đến mình.
Bước đi rồi mới ngoảnh lại nhìn, hình như Nhi biết. Mình cảm giác cô ấy đang cười buồn thôi. Ừ thì ai rồi cũng phải khác, phải trưởng thành mà.
Ra trường thì mình đã có sẵn công việc. Thật ra là được người nhà giúp đỡ. Mình có anh trai mà ở những chap đầu lúc mới lên Hà Nội có nhắc tới là mình ở trọ cùng ảnh. Anh ra trường trước mình 2 năm. Đến lúc mình lên năm 3 ảnh đã dần ổn định và đi làm ở một công ty khá là tốt có chi nhánh ở HN và trong Tp. HCM. Hơn năm trước. Lúc mình bắt đầu nghỉ làm ở quán anh Tân. Thì anh mình có rủ về làm chung công ty, chỉ là công việc bàn giấy thống kê nên khá là nhàn mình làm lúc đấy cũng được gần năm. Trong dạo đó mình không có liên lạc với bất kì cô gái nào cả. Chi, nhỏ Phương Anh… đều không, giống như họ đã đi qua đời mình vậy. Mình cảm thấy nhẹ nhõm khi mình chỉ có công việc gia đình và học tập.
… À nhỏ Hoài đã lấy chồng được 2 tháng khi mình nghỉ làm…
***
Ra trường rồi anh mình có đề cập cho mình về chuyện công việc. Cụ thể là như này :
_ Công ty mình còn chi nhánh trong Nam chắc em cũng biết đúng không ?
Lúc đó mình đang ngồi ăn nên cũng không để ý lời anh chỉ ậm ừ cho qua.
_Vâng, có chuyện gì không anh ?
_ À… Công ty mình có một dự án lớn về nguyên liệu ở trong Nam. Mà Sếp bảo ở trong đấy không có người thân cận để tin tưởng được. Em hiểu không ?
_Vâng em hiểu, anh cứ nói tiếp đi…
_ Sếp có bảo anh thu xếp vào trong đó ở vài tháng để quản số nguyên liệu cho đến khi xong hết sản phẩm ở trong thì về… mà kẹt nỗi…
Anh Cương cứ gãi đầu. Mình thì bình thản ngồi ăn nốt cho xong bữa trưa.
_ Vợ anh…
Nói thế mình mới nhớ ra, Chị Quỳnh vợ ảnh vừa sanh. Chắc vì thế mà anh không muốn rời gia đình. Kể ra mà nói hai anh chị yêu nhau từ thời sinh viên ( mình đã kể qua những chap đầu ) lâu bền như vậy là chuyện hiếm còn cưới được nhau chắc có duyên định sẵn rồi. Mình ngưỡng mộ 2 người ấy lắm chả bù cho mình…
_ Em hiểu rồi. Anh muốn em đi thay anh đúng không ?
Mặt anh Cương hơi ngại ngùng mình cười thoải mái.
_ Thôi mình là anh em có gì đâu mà ngại hả anh. Không có anh chắc em giờ vẫn đang lông bông quá. Với lại em vừa ra trường đi xa gia đình cho trưởng thành biết đây biết đó. Anh nhỉ ?
Anh vẫn ái ngại nhìn nó.
_Nhưng anh quan trọng cô chú có muốn cho em đi không hay thôi. Phận làm anh để thằng em gánh thay việc… Khổ nỗi…
_Em hiểu mà anh… Em chắc chắc sẽ thuyết phục được bố mẹ thôi anh. Anh cứ yên tâm ở nhà lo cho cháu…
Anh Cương vẻ cảm động. Hai anh em mình cũng tình cảm như anh em ruột nên mình khá thoải mái. mình nghĩ đi xa vậy cũng chưa phải là không hay.
_Vậy bao giờ đi anh nhỉ ?
_2 Tuần nữa. Nếu được thì anh cảm ơn chú trước. Đi được nhớ bảo anh luôn còn sắp xếp nhé !
_Dạ vâng…
Sau cái hôm đó cũng khoảng 1 tuần mình trình bày với bố mẹ. Thuyết phục mãi mới được bố mẹ đồng ý cho đi. Mình thì hay tâm sự với mẹ, mẹ bảo.
_ Đấy mày xem… mấy năm nay có mình thằng Anh mày ở nhà, mày chết lệt trên đấy… giờ ra được trường lại muốn đi tiếp. Như là mày ghét ở nhà… Mà cũng hai mấy tuổi đầu rồi… công việc cũng ổn định rồi thì lo mà ở nhà lấy vợ không lo… Cứ thích đi…
Mình biết mẹ dỗi mình thôi chứ mẹ thương mình lắm. Mình đùa.
_ Thế để đợt này vào Nam con rước về một cô cho mẹ duyệt nhé…
_Ừ để xem mày có rước nổi ai không ?
Riêng bố, thì cứ luôn miệng nhắc nhở lúc nào cũng phải suy nghĩ trước khi làm việc, đề phòng tệ nạn này nọ. Còn anh trai mình thì chỉ dặn dò rồi vỗ vai bảo đi rồi về sớm cho bố mẹ khỏi mong. Anh cũng trưởng thành rồi nên không nhơn nhơn như trước điềm đạm hẳn đi. Ra dáng con cả lắm.
Chuẩn bị xong mọi thứ thật kĩ càng, mình bắt đầu Nam tiến. Hôm tiễn mình có nhà Anh Cương, nhà mình, mấy thằng chiến hữu trên đại học, quê tụi nó xa mà vẫn cố lên tiễn mình, với thằng cu Long bạn thân mình nữa. Cảm giác lúc đó vừa vui vừa lo, nó khác hẳn với việc xa nhà đi học. Mà đây là xa nhà đi lập nghiệp nghĩ nó khác nhiều. Thật sự chả bao giờ mình nghĩ mình sẽ có ngày này đâu các bạn ạ. Ấy thế mà vẫn xảy ra. Thiết nghĩ đời lắm éo le. Lúc đi học mình có thích một ngành, thi đại học thì vô được trường nhưng học không được đúng ngành. Ra trường rồi thì lại theo làm ở công tý ngành khác hẳn. Cảm giác như có bằng mà các bằng chả có giá trị gì cả. Nghĩ ngợi trong đầu bất giác mình thở dài.
Vì chi phí đi lại công ty lo hết nên mình đi máy bay để vào Nam. Vì là lần đầu đi nên mình thấy ghê ghê. Lúc ngồi trên nó cứ Ù… hoài, mình thì say xe mãn tính đi máy bay không quen nên khá mệt mỏi. Nhìn mọi người xung quanh ai cũng thư giãn thoải mái mà thèm. Mình thì ngồi nhìn chị tiếp viên thèm thôi… Nằm không nghĩ ngợi, mình đi đêm nhưng không ngủ mình có cái bệnh hay nghĩ nhiều. Cứ hồi hộp xem mọi việc có suôn se hay không.
Trong thời gian đó mình cực thích kiếm tiền, cứ công ty có dự án là mình lao vào ngay. Hiển nhiên là được việc ông Sếp cũng biết mình, Anh Cương lại là trợ lý của sếp nên việc chọn mình đi thay cũng là đương nhiên. Mà đi chuyến này. Anh Cương bảo nếu làm được việc là thế nào cũng được nhiều cái lợi, theo kiểu ‘Thăng quan tiến chức’. Vậy là quá được nên mình chả từ chối.
***
Cứ nghĩ mình đi chỉ để lo công việc thôi. Chứ ai ngờ rằng vào Nam rồi mới gặp biết bao nhiêu là chuyện, giờ ngồi viết mà cảm tưởng như mọi chuyện như mới xảy ra từ hôm qua vậy.
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chap 2
Đến SG thì mình được công ty sắp cho một căn hộ nhỏ gần như là chung cư. Mình cũng không nhớ rõ là đường nào vì lâu rồi, Quận 2 thì phải. Mình còn được thêm một anh trợ lý, lúc đấy nghĩ là oai lắm vì mình mới ra trường, nhưng giờ nghĩ lại chỉ là giúp nhau trong công việc thôi nên thấy bình thường. Anh trợ lý ấy tên Quân., anh cho mình mượn chiếc xe máy cũ của anh sài tạm vì mình mới vô, ảnh thì đi xe hơi rồi.
Nhà cửa ổn thỏa xong thì chiều đến, mình với anh ra nhà máy coi nguyên liệu. Nhìn cái mớ nguyên liệu cùng danh sách sản phẩm, mình còn đi loanh quanh coi quá trình làm nữa. Không phải tự nhiên mà mình dễ dàng được chọn vô đây đâu, ngoài quan hệ ra mình còn phải có thực lực nữa. Lúc đó thì mình đã khá tự tin với bản thân hơn so với những năm trước. Mình quay qua anh Quân.
_ Làm như thế này, thì nửa năm mới xong được anh ạ. Thế hơi chậm…
_Không sao đâu, anh cứ yêm tâm bọn em tính hết rồi… đảm bảo kịp tiến độ…
Anh Quân thì là người SG, ăn nói khá lịch sự. Mình ít tuổi hơn, anh ý biết. Nhưng vẫn tôn trọng mình. Dù sao anh ý cũng là trợ lý của mình.
Vì hôm đó mới vào SG nên mình không làm luôn, chỉ xem chút rồi về nhà tắm. Đến tối, tính ra quán hủ tiếu ăn thử. Thì anh Quân có gọi mình qua nhà anh ăn cơm, mình từ chối khéo nhưng không được. Anh ấy mời nhiệt tình quá. Mình cảm tưởng như người SG rất hiền, thật thà với mến khách.
Anh có vợ có con rồi, một bé trai khoảng 3,4 tuổi. Chị ấy mang đĩa đồ ăn với vài chai bia ra rồi chăm thằng cu ăn.
_ Hết anh cứ kêu em nha… còn nhiều lắm á…
Thật ra thì mình không thích nhậu, chứ không phải không biết. Đi học đại học mà không biết nhậu thì hơi không đúng với quy trình. Mình với anh có tý men vào là nói đủ thứ chuyện. Anh tâm sự nhiều lắm hết công việc rồi gia đình. Lúc đó tự nhiên mình thấy cuộc sống hôn nhân cũng khá thú vị. Nhưng mà trong đầu chả nghĩ đến chuyện lấy vợ sớm đâu, lúc ấy chỉ tiền thôi.
***
Đón mình vô SG là cái không khí nóng kinh khủng của SG mình đã nghĩ vô là mùa mưa nhưng chưa tới, chỉ nắng không thôi. Mình lúc đó hai mấy tuổi đầu, có trưởng thành thật nhưng tự nhiên sinh ra cái thói ăn vặt ở đâu, chắc là từ lúc yêu em. Nghĩ lại lúc đó mới vào nhớ em lắm, nhưng mình chả làm gì được. Cảm tưởng xa HN cứ như xa em một lần nữa, ở một mình trong cái chung cư mình nhiều lúc thấy buồn với cô đơn đến lạ. Mình cứ nghĩ sẽ quên được em, nhưng mọi thứ cứ nguyên vẹn trong đầu mình ở cái ngày em đi. Ở cái công viên mình đón mưa như đón một cuộc sống mới không có em vậy.
Lúc đó thì mình vẫn chưa đổi đt vẫn dùng cái đt cũ, có lưu ảnh em mình chụp trộm vs khá nhiều bài hát rap mình nghe cả tỉ lần. Nghe nó buồn nhưng nhẹ nhõm. Các bạn ạ, càng trưởng thành các bạn sẽ càng thấy cô đơn.
Vì đi làm nên mình không có hứng đi khám phá phố phường như ở HN. Thật sự lúc đó mình chỉ có đến nhà máy rồi về rồi đến nhà máy. Ngày qua ngày với công việc giám sát sổ sách. Hay đôi khi rảnh rang lại chạy đi khuân đồ phụ công nhân. Mình nhớ mình có quen một bé khá duyên với một bên răng khểnh… hôm ý là hôm gần cuối tuần mình có ở lại muộn để thống kê lại hóa đơn… Việc mình là bàn giấy tưởng dễ nhưng cũng phải có vài ba người phụ. Lúc xong việc thì xuống xưởng kiểm tra, mình thấy cô bé ấy…
_ Em chào sếp trẻ… hi.
_Chào cô… Cố gắng làm việc nhé.
Lúc đó thì thấy mình oai lắm nên chả quan tâm cô bé ý. Chỉ cái lúc cô ấy bỏ cái khăn bịt mặt ra thì mình mới để ý. Dễ thương giọng nói thì nghe khá thích tai nhưng hơi khó luận. Nói chuyện quen thì ms hiểu được. Đại khái em là người miền Tây, lên đây là việc mưu sinh. Nhưng mà kiếm tiền ở cái tuổi như mình mới vô đại học luôn thì chắc hoàn cảnh cũng khó khăn.
Sở dĩ mình viết chuyện có hay lộn ngôn ngữ vì trong thời gian đó mình ở SG nói chuyện riết với mn nên quen luôn, vì từ đầu chuyện nhiều bạn cứ thắc mắc. Mình thì thấy con gái xinh chỉ chú ý thôi chứ không có bồng bột như ngày trước nên ăn nói với cô bé ấy khá nhã nhặn.
_ Em còn trẻ lắm sếp đừng gọi em bằng cô…
_Vâng…
Trong thời gian ở nhà máy đôi khi mình với cô bé ấy nói chuyện với nhau, coi như là bạn với nhau chứ không quá tỏ ra thân mật sợ dị nghị. Cô bé ấy có nói cho mình biết khá nhiều chuyện ở nhà máy này trước khi mình đến một số thông tin khá là hữu ích, dẫu sao thì mình cũng đến sau cả nhân viên ở đây.
Nhà máy đấy là địa điểm thứ nhất mình làm việc, còn một nơi nữa… Nơi này thì gọi là công trường cũng không phải vì nó rất nhỏ, đang xây một căn nhà gần như nhà chứ nguyên liệu để vận chuyển cho cty mình. Vì nguyên liệu phát sinh nên tiến hành gấp, mà mình thấy cũng lạ xây những 4 lầu liền, nhưng mình không quan tâm lắm vì việc của mình chỉ giám sát tiến trình thôi.
Mình đi làm thì mình được nhân viên người ta giúp đỡ nhiều, vì họ bảo ông chủ trước khá khó tính. Mình còn trẻ lại hiền nên người ta thấy thoải mái hơn, xưởng mình thì hầu hết toàn các cô các bác có mỗi cô bé răng khểnh tên Mỹ, với vài anh ngang tuổi thôi.
Mình nhớ lúc mà mình làm được nửa tháng, thì có anh tổ trưởng trong đội mình có rủ rê.
_ Cuối tuần cậu rảnh không ?
_ Dạ có anh… anh có chuyện gì ạ ?
_ À tổ mình đi Bar, cậu xem đi được thì đi với bọn tớ… Cậu vào cũng được tuần rồi mà im hơi lặng tiếng quá… Khà Khà…
Mình hơi ái ngại. Bar bủng thì mình chưa đi lần nào, nhưng nghe kể thì nó không phù hợp với mình cho lắm. Mà mình mới đến lại chưa ra mắt mọi người, chỉ đâm đầu làm việc. Cái việc cơ bản nhất lại quên. Anh ấy thì rủ nhiệt tình. Lúc ấy mình nghĩ ngợi nhiều lắm, cảm tưởng như là mình thì lo ăn chơi để ba mẹ ở nhà lao động vất vả vậy đó.
_ Vào chi anh ?
_ Vào nghe nhạc uống rượu giải trí… thoải mái đi cậu tuần nào bọn tớ chả đi có gì đâu…
_Đi cùng cho vui…
Mình không từ chối được đành gật đầu. Lòng thì bồn chồn lo lắng. Thôi cứ hạ quyết tâm, cái gì cũng nên biết.
Cuối tuần mình ăn mặc chỉnh tề, đợi mấy anh đến đón. Anh Quân thì không chịu đi. Lý do rất đơn giản.
_ Tau đi vợ tau ghè chết tụi bay chịu cho tao không ?
Mấy anh đến chỗ mình thấy mình thì bảo.
_ Cái cậu này chưa đi bao giờ hay sao nhể, nhìn cậu thế này bọn nó tưởng thằng đơ… Ai đời đi ba mặc áo sơ mi quần tây.
Mấy anh cứ khúc khích cười, mình quê độ.
_Ông tướng vô thay đồ cho tôi nhờ, ông cứ táng cái bộ nào ông thấy láo nhất ra đây.

Mình vừa ngại vừa bực, vào mặc mấy cái đồ mình không bao giờ mặc, đồ anh trai cho, cái quần mài rách với cái áo phanh ngực vét cứa nhìn cứ sao sao. May đợt ý mình cắt tóc ngắn hẳn rồi nhìn nó trẻ trung hơn ngày xưa, không chắc thằng ông ăn mày mất.
_Đấy thế này thì khối em chết… trai không thích làm lại thích lên lão .
Đến nơi, tai mình chưa kịp thích nghi nó đập cứ như là sấm hè ở HN nhạc mới nhẽo đau hết cả đầu. Anh trong tổ mình nói như hét vào tai.
_ Quen dần thôi, nhịp sống SG nó cũng như vậy…
Ngẫm cũng phải, mình chưa trải nhiều. Nhưng nghĩ chuyện gì cũng dễ dàng như này lại tốt quá chỉ mong đừng xảy ra chuyện gì. Mình không thích đâu nên chỉ ngồi uống, tất nhiên là rượu chả nhẽ vô đấy uống nước ngọt, có thì mình cũng gọi. Mấy anh mình uống, rồi ra quay như cắn thuốc. Mình lẳng lặng ngồi nhâm nhi rồi nhìn đám người nhảy nhót. Bao nhiêu mảnh đời ở đây là bất hạnh?
Mình cứ lẩm nhẩm như vậy. Bỗng nhiên.
_ Như anh mới đến đây lần đầu… ?
Từ đâu mà bên cạnh mình lúc ấy có một cô gái, ngồi sát rạt mình hỏi. Mình thì tỏ ra điềm đạm nhưng bụng nghĩ con gái SG bạo vậy ư ?
_ Đúng rồi sao em biết hay vậy, còn em chắc lúc nào cũng ở đây ?
_Vì anh lạ mặt quá, mà giọng cũng khác người ở đây… Thế sao anh biết lúc nào em cũng ở đây ?
_ À vì em đẹp, mà ăn mặc chả giống đi chơi. Lại còn khoanh tay ngồi một góc nhìn xung quanh, lâu lâu nói chuyện với bảo vệ… Mà quan trọng hơn em đẹp mà chẳng ai để ý…
Nó nói giọng nửa đùa nửa thật. Cô ấy thì nháy mắt với nó.
_ Anh vô duyên nhỉ ? Em là chủ ở đây. Anh là dân Bắc à ?
_ Đúng rồi.
_ Anh có bạn gái chưa ?
Cô ấy ngồi sát rạt vào hơn, nó nóng nóng hai bên má
_ Ớ..
_ Hihi dễ thương vậy…
Cái sự tự tin nãy giờ của nó đổ vỡ luôn. Nó tự nhiên bị ngại, chỉ ngồi im.
_ Sao rồi ? Tự nhiên im re vậy. Có rồi nhưng nhìn em, muốn nói dối là chưa à ?
Cô ấy lại chớp mắt. Nó ấp úng.
_ Anh chư…a
_ Thiệt hôn… giỡn nha… đẹp trai vầy…
Nó không nói gì chỉ ngồi im. Mấy ông anh nó đến gần.
_ Mơi vô cưa được em hot girl nào vậy?
Nó chỉ chỉ.
_ À… nhỏ đó con chủ ở đây, nó mới tý tuổi đầu thôi mà nhìn già thiệt chứ…
_ Nhưng nó đẹp hề hề…
_ Sao nó quen cậu hả?
_ Dạ không, tự nhiên nó ra nói chuyện với em. Em biết gì đâu?
Mấy ông anh nó cười. Nhỏ đó đâu mất tiêu luôn. Nó hú hồn. Hỏi ra thì mấy anh bảo con bé mới học cấp ba, nhưng của nhà nó nên nó cứ thỉnh thoảng lại vào, khách quen thì ai cũng biết nên chả quan tâm cho lắm. Cái Bar này cũng nhỏ nên người ta kệ.
_ Ông thần này số hưởng. Cưa được xơi tuốt rồi làm chủ chỗ này luôn không chừng. Rồi cho chúng tôi zô miễn phí.
_ Mấy anh cứ đùa. Em làm việc bục mặt ra chỉ muốn ngủ mà các anh cứ kéo đi.
_ Ấy… chứ đừng ngoan vậy cậu.
Mình chỉ cười mặc kệ mấy ổng. Ai chứ riêng nó giờ không có yêu đương gì hết. Không có thích thú gì cả. Quyết tâm mang tiền về chứ không thêm gì khác.
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chap 3
Đấy là nó quyết tâm vầy chứ mọi thứ trong đây thực sự khá đắt đỏ nếu không biết chi tiêu một cách hợp lý mặc dù nó thì được công ty hỗ trợ khá nhiều.
Có một tuần trời sau đó nó phải cắm đầu ở nhà máy với mấy anh thợ dù tin tưởng tay nghê với có giám sát nhưng nó vẫn muốn theo dõi tình hình để viết lại báo cáo rõ ràng cho anh sếp ở ngoài Bắc. Đi làm thì cái tính cẩn thận của nó được sử dụng hết công suất nhất là do đây là lần đầu tiên nó được thử thách với vai trò quản lý.
Thời tiết thì nóng nực nhà máy nó khép kín trong khâu sản suất nguyên liệu nên ai cũng khá căng thẳng vì dây chuyền bên nó sinh nhiệt khủng khiếp, người nào cũng lép nhép mồ hôi và tóc thì ướt đẫm. Nó chạy loanh quanh giám sát để đốc thúc anh em làm cho kịp tiến độ nên người cũng chả kém anh em. Đầu thì luẩn quẩn mấy suy nghĩ thiếu hàng với cái tốc độ này.
_”…….” Alo? – Anh Quân gọi nó. Nó thì bắt anh gọi nó bằng em vì nó ít tuổi hơn cho quen, vì nó ngại.
_” Minh à? Chiều nay có cuộc họp với đối tác bên lấy hàng của mình em đi họp không?”
_” Có nhất thiết phải em đi không anh? Em thấy bên đấy họ toàn cử cò thôi, còn em cũng chưa biết mặt sếp bên ấy.”
Bên lấy hàng của nhà máy nó đã gặp mấy lần, nhưng thường thì họ toàn cử mấy thằng tổ trưởng hay quản lý dự án chứ chả bao giờ cho gặp ông trùm cả. Nó cũng không có hứng thú với bên này nữa rồi, họp tới họp lui nhưng chưa thấy xe chuyển bánh để lấy tiền. Dù sao thì công ty nó có quá nhiều đơn hàng đã đi trong năm nay chả qua sếp tiếc khối nguyên liệu nên mới tìm thêm người mua.
_”Cũng không cần thiết nhưng mà anh thấy em đi thì hợp hơn với lại mấy lần trước em đi mà?”
_”Thế lần này anh đi rồi đưa em cái báo cáo là được.”
_”Vậy được rồi để anh đi.”
Nó cụp máy, bên đây đang làm nó không bỏ đi được và cũng chả muốn đi chút nào. Chẳng thà theo dõi công nhân làm còn hơn là ngồi không nghe mấy ông bên kia nói mấy cái dự án viễn tưởng.
Về chiều nó mệt nhoài, hai bên lồng ngực hơi thắt lại vì hít hơi nhiều khí thép chạy ra bên ngoài đường nó thở phào. Sài Gòn xô bồ và nô nức một vẻ nhẹ nhàng hơn Hà Nội nhưng có phần đa dạng hơn về con người. Với lại ở đây nóng, con gái Sài Gòn ăn mặc mát mẻ hơn ở Hà nội nhiều, nó được dịp nhìn thả cửa nhưng hai tay chống đầu gối vì mệt. Tan tầm nó ngồi tán ngẫu với cô bé ở miền Tây làm nhân công ở nhà máy nó. Nghe giọng vẫn ngọt như thường. Chập tối nó đói rã ruột mãi sau anh Quân mang báo cáo đến nó mới được đi ăn. Ở trong Sài Gòn này có món đặc sản cơm tấm ngon bá cháy. Nó suốt một thời gian dài ăn tìm được một quán nhỏ trong con hẻm ở Q2 rồi sau chán cứ đi mò ăn vặt.
Sài Gòn ngủ muộn quá. Chẳng biết nó nhỡ mông lung về ai mà không thể ngủ, chẳng như Hà Nội nó có thể đi bất cứ nơi đâu để tìm kiếm một hình bóng của em. Phải công nhận những lúc như này, nó là người cô đơn.
_”…..” - Điện thoại nó kêu lên, ngập ngừng nó ấn nút và thắc mắc không biết ai ở đầu dây bên kia vì hiện số nó không lưu.
_” Alô… ai đấy?” – Nó thấy đầu dây bên kia thở phù một cái khá mạnh.
_” Đây có phải số của Minh không?” - Một giọng nữ người Bắc nó cũng không biết là ai nhưng giọng nói này khá nhỏ nhẹ.
_” Vâng đúng rồi ạ, chị là ai vậy nhỉ?”
Nó thấy đầu dây bên kia thở phù một cái nữa rồi cụp máy. Đầu nó hiện lên dấu hỏi to đùng nhưng đang mệt mõi nên không gọi lại. Trong đây mọi thứ lạ lẫm với nó thật là nhiều.
Có mấy hôm sau khi tan giờ. Mấy anh trong nhà máy rủ nó đi uống bia, mà không phải loại bia bình thường. Các anh gọi là bia “Ôm” cái hình thức này thì ở đâu cũng có, nó đảm bảo nó vẫn là trai thẳng nhưng không hiểu sao nó không hứng thú với mấy cái ôm kia. Nhìn mấy ông chả còn đứng đắn như trong nhà máy nó thở dài. Đàn ông thằng nào chả có hai mặt, không phải mặt tốt hay xấu mà là một mắt với xã hội và một mặt với gia đình. Sống như vậy mới dễ chứ cứ phô hết như nó thì khó khan lắm.
_ Anh không thấy bọn em xinh à? – Cô bé dịch vụ ấy mặt non choẹt nháy mắt với nó, chả biết bao nhiêu tuổi nhưng người phổng phao trong bộ đồ bó sát. Nó cười.
_ Anh có vợ rồi. - Nó vẫn cười trêu con nhỏ.
_Nhưng vợ anh đâu có ở đây? – Nhỏ ghé sát vào nó, nó lắc đầu.
_ Mũi vợ anh thính lắm .
Nhỏ cũng phì cười rồi đi ra chỗ mấy ông kia, mấy ổng nhìn nó ánh mắt kiểu dành cho thằng ngu . Nó cũng kệ. Đứng đắn thì không đứng đắn nhưng mà nó chả có hứng. Sở dĩ anh em có thể như này với nhau là do nó còn ít tuổi, mặc dù là quản lý nhưng nó cũng biết tôn trọng họ không thì anh em khó làm việc với nhau.
Tiếng nhạc đinh tai nó ra bên ngoài. Thật ra qua mấy năm đại học cuối cùng, ngày mà nó không còn ai thì nó cũng có thử nhiều trò cùng mấy thằng bạn. Sinh viên thường thì cái gì chả biết, khéo ngoài ma túy ra thì không chưa cái gì cả. Nghĩ lại thời đó nó hơi sợ .
***
Nắng Sài Gòn vàng đỉnh đầu, nhưng da nó không bắt nắng. Nó ngang nhiền đi chơi linh tinh vì hôm đấy là ngày nghỉ. Nói thẳng ra đi coi gái cho đỡ chán, thú vui tao nhã của nó khi vô trong này mà. Người Sài Gòn thường thi to cao hơn người miền Bắc con gái thì lúc nào cũng phơi phơi, giọng ngọt lịm từ bé bán trà sữa cho đến cô bán bánh tráng… Cái chất giọng này nó cực thích. Nó có đi mấy shop quần áo để lên đồ, từ khi kiếm ra tiền nó cũng tự biết lo cho bản thân mình người cũng không còn gầy như trước nữa.
Đi vào một cái shop to kềnh hình như tên là 4Men thì phải nó kéo được mấy cái sơ mi rồi vô highland uống coffe, được ngày nghỉ thì nó tự cho mình tận hưởng. Điều như này nó không cần phải giữ cái suy nghĩ tiết kiệm to đùng như hồi sinh viên, tiền nhà thì cty lo. Còn lương nó để dư ra khoản đủ lớn để bô mẹ ở quê trang trải, thường thì rút được lưng xong nó lại gửi về cho anh cả nó rút. Nhà nó cũng không thiếu thốn như trước nhưng nó vẫn gửi. Mấy lần mẹ gọi kêu giữ lại mà sài nhưng nó không chịu.
Nhâm nhi cốc đen đặc không đường nó thờ ơ nhìn đường phố nghĩ ngợi, giờ nó không để tóc dài nữa mà cắt gọn gang rồi, tự thấy mình qua miếng kính ở cửa hàng nom ngon trai phết mỗi tội lùn thôi. Cái thứ đồ uống từng được nó xem là nước cống này tự nhiên hôm nay thơm ngon đến lạ. Nó không bị say vì có ăn linh tinh rồi… Bỗng nó nhớ con nhỏ lạnh băng kia, nhỏ Phương Anh.
Mấy năm trước lúc lật đất mới đi làm thêm, xảy ra bao nhiêu chuyện. Nhỏ hành nó với cái tính ngang ngược của mình và thứ tình cảm khó hiểu. Chả hiểu sao nghĩ lại thấy tim loạn nhịp. Nó ngả người ra thở dài, nhớ về khoanh coffe đáy cốc còn dính lại trên bàn và mái tóc bạch kim bay nhẹ trong gió…..
_ Anh ơi...!
Giọng gái ở đâu ngọt như mía lùi. Nó bừng tỉnh mở mắt, cái ghế nó ngồi mất thằng bằng làm nó tí thì ngã nếu không chống được hai bàn tay xuống đất. Nó định thần lại thì nghe thấy tiếng cười khúc khích.
_ Hihi…
Thật sự khá là ngạc nhiên, trước mặt nó là một con nhỏ trời ơi đất hỡi ở đâu đang nhìn nó hấp háy mắt. Nhỏ này xinh xẳn người cao ráo, nhỏ mặc một cái váy hồng nhạt, tay lăm lăm một tờ giấy nhỏ.
_ À ờ… Sao thế bạn? Bạn gọi mình à ?
Nó ấp úng bối rối vì chả hiểu chuyện gì cả, đầu thì cố rặn ra cái suy nghĩ mình đã gặp con này lần nào đâu.
_ Vâng em gọi anh đó….
Nhỏ vẫn cười.
_ À vâng có gì không bạn? mình từng gặp nhau chưa nhỉ?
Nhỏ vẫn cười và lắc đầu. Nó thì ngẩn tò te quay hẳn người lại.
_ Không ạ, mình chưa gặp nhau đâu anh…
_ Vậy bạn gọi mình có việc gì thế nhỉ?
Nhỏ chìa mảnh giấy ra, đưa nó bằng hai tay rồi cười.
_ Anh cho em xin sdt?
Nó ngẩn ra lần hai.
_ Ơ bạn xin làm gì nhỉ ?
Trong một giây cuộc đời nó nghĩ là con này xin số để mua sản phẩm bên nó cơ. Rồi bỗng chợt nghĩ ra. Nó cười.
_ Em muốn xin chỗ trống sau xe anh…
Nhỏ đỏ mặt, giờ mới để ý nhỏ này mắt to mà tròn, giọng thì lanh lảnh nghe thích tai. Mà con gái Sài Gòn thì có vẻ gì sang trọng với ăn mặc đi chơi rất diện, ngoài ra còn khá thẳng và mạnh dạn…
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chap 4
Nó thì chẳng lạ gì cái kiểu làm quen như này, nhưng không ngờ một thằng như nó với lại ở cái tuổi này rồi vẫn được người ta để ý. Mà nó cũng hơi ngạc nhiên khi được một cô gái SG làm quen lộ liễu vậy. Nó bình thản.
_ Anh đi bộ em ơi!
Nhỏ lắc đầu cười.
_Nói xạo nè, nãy lúc mới vô em thấy anh có đi xe mà?
_ Ủa vậy em nhìn anh từ lúc anh vô đó hả?
Nhỏ ngượng ngùng gật đầu, nó cười rồi lấy mảnh giấy viết sdt nó vô. Lâu lâu sưởi ấm tim mình chút cho bớt đi cái hương vị nhàm chán của công việc cũng được, dù sao vô đây nó cũng cô đơn. Thêm con nhỏ này, có lẽ nó sẽ sống ở SG được lâu hơn những gì nó nghĩ ấy.
_ Hi hi tưởng anh không cho… À mà giọng con trai Bắc nghe khàn khàn thích thiệt á.
Nhỏ cười ngồi xuống đối diện nó luôn. Giờ mới để ý con nhỏ này xinh dữ, đúng là cái tuổi này con gái ai cũng phơi phới ra, quê nó mấy ông hàng nước toàn nói vậy, nó cũng học leo.
_ Trời đất có cái giọng nói cũng mê được nứa, vầy không sợ anh là người xấu à? Con gái mà chạy đi xin sdt con trai là sao?
Nó trêu nhỏ vờ lớn tiếng xíu, ai ngờ nhỏ chả ngại ngùng gì cả.
_ Có sao em nói vậy thôi, em thích thì em xin bộ không được à ?
_ Em thích cái gì vậy ?
_ Thích anh đó hihi.
Nó lắc đầu.
_ Vừa gặp sao thích được em?
_ Thì em thấy anh đẹp trai…
_ Trời đẹp trai thì thiếu gì người….
Nhỏ nhìn chằm chằm vô nó.
_Anh lạ hoắc à, em đã nghĩ anh không phải người SG rồi đến lúc nói chuyện mới thấy. Nói chung là anh có cái gì đó làm em thích mà không biết tả sao?
Nó cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, ừ thì thích sao mà chả được. Nó không có quá nhiều tình cảm để dành cho tình yêu mới và cũng chưa sẵn sang cho tình yêu nào nữa. Cô bé này có phần nữ tình hơn Em nhưng mà nó cứ nhớ hoài không thể nào quên được Em cái mái tóc ngắn đó, rồi em cười.
_ Em bao nhiêu tuổi rồi?
_ Em á… 20 này!
Chỉ kém nó vài tuổi mà thấy nhỏ có gì đó trẻ con hơn cái độ tuổi ấy. Nó ngả người ra thở thẩn nhìn đường qua phông cửa kính, ở đây view khá đẹp không khí cũng thoải mái hơn ở HN. Con nhỏ phụng phịu.
_ Hỏi tuổi người ta rồi cứ kệ vầy hả?
_ Chứ anh biết sao bây giờ, à em tên gì đó?
_ Em tên Trâm!
Nó cười.
_ Nghe đã thấy đau rồi… Vầy đó anh cho em sdt rồi, em còn cần gì nữa không?
_ Trời đất bộ anh chưa bao giờ được con gái tán tỉnh bao giờ à?
Nhỏ vờ ngạc nhiên, nhưng diễn kém quá.
_ Anh chưa….
Nó cứ để xem nhỏ muốn làm gì, vì nhỏ cũng xinh nó thấy khá thú vị, thêm vào đó cái tính bạo dạn và tự nhiên bất thường này khiến nó tò mò xem con gái SG ra sao.
_ Anh có thể đưa em đi chơi được không?
Nhỏ tít mắt xoay xoay mái tóc được uốn xoăn nhẹ màu hạt dẻ, nhỏ này cười có má núm đồng tiền một bên. Nó ngồi đấy thầm nghĩ, vào SG chả có bạn bè dăm ba hôm lại nhậu với bar bủng với mấy ông thần ở nhà máy thì cũng nát người. Thôi thì cứ thử xem biết đâu lại kiếm được cô vợ SG này về cho mẹ cũng hay. Ở cái tuổi này người ta thường có nhiều quyết định qua loa như thể cho tròn trách nhiệm vậy, nó cũng thế mặc dù cũng chưa có nhiều cảm xúc với nhỏ. Cơ mà nhỏ xinh là được rồi.
_ Ừ được, chỉ lo em ngại thôi chứ anh với em mới gặp lần đầu mà ?
Nhỏ lắc đầu rồi bám vai nó.
_ Chả sao đâu anh qua cái thời bẽn lẽn nhìn nhau cười tủm tỉm rồi, giờ thích mà không nhanh thì chả có cơ hội đâu?
Nó cười tinh nghịch trêu nhỏ.
_ Bộ chắc ế lắm mới như này hở?
Nhỏ nghinh nghinh cái mặt.
_ Em thích ai em tán chứ em không thích ai tán em cả? Chứ người thích em có mà xếp hàng từ đây đến Quận 1 không hết nha.
Chắc cũng vậy thiệt nhỏ xinh như vầy cơ mà. Nó thì quen cũng được nhiều gái xinh đấy nhưng số có hưởng đâu, buồn đau thấy mẹ.
_ Em đã muốn về chưa?
_Dạ chưa đâu anh, em còn phải đi chơi với anh nữa?
Nhỏ cười vẫn giữ vai nó.
_ Đúng là không ngượng thật, anh chuẩn bị đi đây…
Nó đứng dậy, nhỏ bảo nó đợi một chút rồi đi lẹ lẹ sang bàn cách nó 3 chiếc bên phải. Ở bển có 2 nhỏ khác chắc bạn của nhỏ Trâm, biết ngay tụi con gái đi đâu cũng phải có đội mà chứ khi không đâu mà lại chạy ra xin sdt tắp lự vậy, chắc cũng có kèo thách thức của hai nhỏ kia rồi, riết nó không lạ cai trò này nữa. Xưa nó tán tỉnh nhỏ Nhi cũng vì thế mà, nghĩ lại giờ thấy hối hận qua một trò chơi mất đi cả tình yêu lẫn tình bạn.
Được một lúc, nhỏ đi về phía nó hua hua bàn tay trắng nõn. Hai đứa bạn của nhỏ Trâm cũng đứng dậy, chỉ nhìn nó thôi còn đâu cũng chả có vẻ gì là lạ, hơi khó hiểu chút.
_ Đi nào anh, hôm nay anh là của em đấy….
Trong cái trường hợp này thì nó cam đoan thằng con trai nào cũng gục trước cái “kiểu” của nhỏ, quá nhanh quá nguy hiểm là đây chứ đâu. Nó còn ngẩn ngơ.
_ Ơ… Nhưng còn đồ a mua nữa… Hay để anh qua gửi đồ đã…
Nhỏ gật đầu, nó phóng đi may cái công trường của nó ở gần. Nó gửi đại mấy cái áo nó sắm rồi phóng ra chỗ nhỏ đợi. Nghĩ cái chuyện này cứ sao sao á, cảm giác như nó cả nhỏ quen nhau lâu rồi mới có thể tự nhiên đến vậy.
_ Hi anh!
_ Ừm em muốn đi đâu, mà ngồi cái xe này có ngại không á?
Cái xe cà tàng nó lấy của anh quân không đến nỗi xấu như khá cũ, ít nhất còn hơn cái wave cũ nó mua hồi năm nhất.
_ Không em ngại gì đâu, đừng nghĩ em tầm thường vậy chứ!
Nhỏ lắc đầu xua tay vẫn cười, thiệt chứ nhỏ cười xinh mà hiền hiền chả như cái cách tiếp xúc của nhỏ chút nào.
_ Nhưng mặc váy mà ngồi xe này ngộ nó tung tóe hết ra rồi sao…?
Nhỏ Trâm ký đầu nó.
_ Anh khùng hã, em ngồi nghiên chứ bộ ngồi kiểu kia sao được khùng …..
Nó gật đầu rồi chống chân, may nãy nó biết ý mua được cái nón bảo hiểm cho nhỏ.
_ Kể ra anh cũng chu đáo ghê…
Nhỏ trèo lên bám vô người nó…
_ Đi đâu cô nương? Anh không biết đường đâu á. Anh mới đến du lịch thôi!
Nó cứ nói xạo nhỏ như vậy coi như mình ngu cho nhỏ dẫn đường, giả ngu cũng là thú vui của nó ấy chư nhất là nó cũng chưa hiểu con người nhỏ này ra sao nứa.
_ Anh cứ chạy xe đi rồi em chỉ đường cái đất này em là thổ địa đấy…
Nhỏ vẻ tự tin lắm, nó nghĩ nhỏ là người SG chứ không phải ở các vùng khác đến bởi nhỏ giọng miền Nam chứ không khó nghe lắm. Ở phía sau nó nhỏ ghì chặt eo chứ không ôm, nó tưởng sẽ được tựa hay ôm chứ. Lâu rồi nó mới được cái cảm giác nhừ vầy lạ lùng thiệt, con nhỏ này cũng thơm ấy chứ nó khịt khịt mũi.
Bao lâu nay, qua mấy năm đại học nó tự rút ra được bài học cho nó rằng khi nhìn đứa con gái nào thì cũng nên nhìn chân trước sau có gần gũi được thì mới ngửi mùi. Cũng chả hiểu như thế thì có đánh giá đúng không nhưng nó quen vậy nên gặp đứa con gái nào nó muốn nhìn nó sẽ làm y như thế, nhỏ Trâm cũng không ngoại lệ.
Nhỏ mặc váy nên hở chân, mà chân nhỏ thon thon trắng muốt nhưng nhỏ không cao bằng Em được vì nhỏ lùn hơn nó còn em thì cao hơn nó cơ.
_ Nè nè… rẽ vô đây đi anh, anh nghĩ gì mà đờ đờ thế… Em gọi mãi không thưa?
Nhỏ véo vào hông nó đau điếng.
_ Ui da….! À… lần đầu được đèo gái xinh nên có hơi bối rối mà…
Nhỏ cười khì.
_ Thiệt đó hở…? hihi…
Con nhỏ này cũng thẳng tính có sao nói vầy còn ưa nịnh, tốt thôi giờ nó học được nhiều kiểu nói xạo dẻo lắm nên cứ đâm lao với nhỏ xem.
Cũng gần chiều. Ai ở SG cũng thấy không khí SG lúc tan tầm thì chỉ hít thở cũng thấy vôi vàng nhanh chóng, khác ở HN lúc nào cũng ồn ào ngột ngạt, ở SG con người vội vàng từ người đến xe. Không hẳn là họ về nhà, nó để ý cái giờ đó thường thì các tụ điểm ăn chơi đông lắm. Người SG họ biết hưởng thụ hơn người HN, ở HN người ta giàu rồi vẫn tham tiết kiệm.
Nhỏ Trâm nói với nó. Quận 2 không phải là nơi có nhiều địa điểm ăn chơi cho lắm cũng không sầm uất như Quận 1. Đặc sản ở đây chỉ có ngập nước và tắt đường. May sao nó xa trung tâm thành phố nên đỡ hơn, Q2 đặc biệt nhiều người nước ngoài sống nên nhỏ Trâm kêu nhỏ nói thạo được cả tiếng Anh. Nó nể phục luôn.
Cũng không xa xôi gì nhưng khá lòng vòng, nhỏ kêu đói nên dẫn nó đến một quán Thảo điền, là quán caffe thôi nhưng có cả bánh ngọt để ăn nhẹ, nó thì không thích caffe vì đắng thấy mẹ, chả qua tìm chỗ nào không ồn ào và không gian riêng tự một chút.
Cái nội thất ở đây bài trí khá dị, cái phong cách này thì ở HN hiếm thấy lắm. Đó là kiểu ghế ngồi và bàn không cùng bộ có vẻ họ cố tình để như thế, nom cái quán có không khí xưa cũ mà lại thoáng mát nói chung cảm giác khá tuyệt và thoải mái khi ngồi. Gọi đồ xong nhỏ ngồi cạnh nó luôn.
_ Anh thấy sao… quán này được không?
Nó gật gù.
_ Được đấy chứ, bộ chỗ này đường linh tinh vầy em cũng mò đến được hả?
_ Dạ, quán này trước em có biểu diễn ở đây vài lần. Nhưng rồi sau bận học nên em ít lui tới, với lại nó cũng gần nhà em?
Nó tò mò.
_ Biểu diễn chi vậy?
_ À em có band riêng, đây là quán CF Acoustic mà. Anh nhìn bên kia kìa!
Nhìn hướng tay nhỏ chỉ, có một sân khấu bé. Ở đó có một cây Acoustic với một cái cajon, piano nữa.
_ Òm giờ mới để ý, ủa mà sao không thấy ai vậy?
_ À quán này không thuê nhạc công riêng đâu ai muốn chơi thì cứ lên diễn thôi. Trước bọn em diễn được bo nhiều lắm luôn!
Nhỏ cười, nó nhìn nhỏ. Ừ dễ thương thế này, cũng đúng cần gì hay xinh là được.
_ Anh này…
_Hả…?
_ Muốn nghe em hát không?
_ Muốn…!
Nhỏ hấp háy mắt, nó thì không có gu âm nhạc nhiều lắm nhưng không phải không thích nghe nhạc. Nó chơi guitar đến lúc ấy gần 10 năm trời rồi, cứ bài gì hay nó tự soạn rồi quẩy finger thôi chứ chả mấy khi hát hò.
Nhỏ gật đầu chạy lên, thấy nhỏ nói gì với anh chủ quán xong có một cậu mập mập lên ngồi vô cái bàn piano . Nhỏ thì chạy ến cái ghế giữa dựng cây guitar lên.
_ Ái chà… cũng biết chơi đây…
Nó tự thì thầm mặt thì nhìn nhỏ vẻ thú vị. Nhỏ Trâm gật đầu với cậu mập. Có vài vị khách hiếu kì nhìn nhỏ chăm chú. Nhỏ thì chả thèm giới thiệu cứ thế mà intro rồi hát…
… My love has gone away, quietly after hundred days…
..This is what’s she has always said she won’t stay for more than what she can repay…
Betrayal…
Nhỏ cứ thế hát khá nhập tâm, giọng nhỏ buồn. Có gì đó rất buồn nhỏ hát không to nhưng nhẹ nhàng đủ nghe. Nó hiểu lời bài hát, tự nhiên thấy lồng ngực khó thở rồi sống mũi cay cay. Không hiểu sao nhỏ chọn bài này. Đúng cái tâm trạng mấy năm trước lúc em mới đi… Tự nhiên nó thấy đau, tai nó ù mắt đỏ hoe. Mẹ kiếp, nó đứng bật dậy chạy ra phía ngòai hít thở.
_ Phù…ph ù…
Rồi cứ đứng đó. Nó nhìn thành phố trầm ngâm. Lúc sao nhỏ chạy ra
_ Anh sao thế…?
Mặt nhỏ vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.
_ Không sao… chỉ là anh thấy hơi chóng mặt tý thôi, em hát hay thiệt đó còn biết chơi guitar nữa. Giỏi ha.
_Hừ có thèm nghe hết đâu mà kêu hay chứ…
Nó quay sang nhìn nhỏ, gần sáp mặt nhỏ đến độ thấy nhỏ Trâm thở nhẹ.
_ Ơ…? Tính làm gì thế ?
Nhỏ Trâm cứ nhìn chằm chằm nó mặt hơi hồng lên.
_ À không… mình đi chỗ khác đi.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom