Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,579
Reaction score
641
Points
278
Chương 316
Tay Diệp Phi xoa đầu Mộ Dã “Đúng vậy, cô muốn đưa Thiên Thiên đi, nhưng con có thể giữ bí mật cho cô không?” Nhìn vào đôi mắt trong veo của thằng bé, cô không nhẫn tâm lừa dối.

“Con thề! Con sẽ không nói ra ngoài!” Mộ Dã giơ ba ngón tay mập mạp lên thề. Ngay sau đó, cậu bé tiến sát đến bên Diệp Phi “Vậy cô có thể cho con đi theo không? Con đảm bảo con sẽ yêu thương Thiên Thiên.”

Diệp Phi cay đắng cắn môi mình “Cô phải ba năm mới có thể ra ngoài. Mộ Dã, con phải ngoan, mẹ đẻ con tìm thấy rồi, phải nghe lời mẹ đẻ con.”

“Nghe thấy chưa? Mộ Dã!” Sở Nhiễm bước vào phòng tiếp đón, ánh mắt sắc nhọn nhìn Diệp Phi.

Diệp Phi ngước mắt nhìn Sở Nhiễm “Cô đến đón Mộ Dã?”

“Phải, tôi đến đón con trai tôi. Diêp Phi, cô cũng có con gái có Mộ Ly, tại sao cô nhất định phải xuất hiện?” Sở Nhiễm chất vấn.

“Tôi chỉ đến tìm bản đồ của gia đình tôi.” Diệp Phi nói.

“Bây giờ cô tìm thấy rồi, tôi hi vọng cô không còn làm phiền đến gia đình nhà tôi. Mộ Dã vẫn là một đứa trẻ, không có năng lực phân biệt, không được lợi dụng sự lương thiện của nó!” Sở Nhiễm không khách sáo nói thẳng.

“Cô dựa vào gì mà nói Tiểu Phi Phi của cháu? Cô mới là người phụ nữ xấu xa!” Mộ Dã cầm lấy cốc nước trên bàn hất vào người Sở Nhiễm.

Nước nóng rơi vào người Sở Nhiễm, cô vội vàng tránh ra sau, Mộ Dã nhân cơ hội này chạy mất. Sở Nhiễm ướt hết, giận giữ nhìn Diệp Phi, chạy ra ngoài phòng tiếp đón đuổi theo Mộ Dã. Nhưng Mộ Dã sớm đã chạy thoát, không thấy bóng dáng đâu rồi. Cô vội vàng gọi điện cho Mộ Thương Nam, để người nhà họ Mộ đi tìm Mộ Dã, nhưng Mộ Thương Nam không đồng ý điều người, chỉ nói, anh sẽ không quan tâm đến việc của Mộ Dã nữa. Trái tim Sở Nhiễm lảo đảo, là vì anh biết Mộ Dã là con của cô nên mới không quan tâm việc của Mộ Dã sao? Cái nhận thức này khiến trái tim cô tan vỡ.

Cô lại nhấc điện thoại lên gọi “Giúp tôi tìm Mộ Dã, nó chạy mất rồi.”

Điện thoại vang ra giọng nói yêu nghiệt “Sao lại bắt tôi tìm Mộ Dã? Ba nó đâu?”

“Mộ Thương Nam không quan tâm đến việc của Mộ Dã nữa, nên tôi mới tìm anh” Sở Nhiễm nói.

“Chẹp chẹp, ba nó không quan tâm đến nó nữa, cô quan tâm cái gì? Thực sự coi mình là mẹ nó sao? Sở Nhiễm, cô từ lúc nào biến thành thánh nữ rồi vậy?” Người đàn ông đó trêu chọc.

“Tôi thành cái gì không liên quan đến anh, tôi yêu cầu anh cho người đi tìm Mộ Dã, thì anh cho người đi tìm! Nếu không đừng trách tôi lật mặt vô tình!” Sở Nhiễm nói dõng dạc.

“Chẹp chẹp, ngữ khí như này mới đúng, đây mới là Sở Nhiễm máu lạnh! Nhưng, cô muốn lật mặt vô tình như nào? Sở Nhiễm, cô chắc chắc cô làm như vậy, ba cô sẽ không giết cô sao? Đừng quên thứ ông ấy muốn là gì?” Người đàn ông nói xong thì cúp máy.

Sở Nhiễm suýt chút nữa đập nát điện thoại của mình, nếu như cô làm hỏng chuyện tốt của ba cô, ba cô nhất định sẽ không tha cho cô. Dường như việc tìm Mộ Dã là vô vọng, cô thậm chí Mộ Dã có thể chạy đi đâu cũng không biết, cô đành phải quay về bệnh viện của mình.

Diệp Phi nhìn thấy người đàn ông yêu nghiệt trong phòng tiếp đón “Thiên Thiên đâu?”

“Chẹp chẹp, thật là vô tình, tôi đến, cô đến nhìn tôi lấy một cái cũng không thèm nhìn, chỉ biết hỏi Thiên Thiên đâu? Có phải trong lòng cô, tôi không quan trọng một chút nào?” Mộ Ly thở dài.

“Chúc mừng anh trả lời đúng rồi, tôi chỉ quan tâm Thiên Thiên!” Diệp Phi lạnh lùng nói.

“Có lúc tôi đã nghĩ, cô quan tâm Thiên Thiên như vậy, rốt cuộc vì Thiên Thiên do cô sinh ra, hay là vì ba của Thiên Thiên là Mộ Thương Nam? Diệp Phi, bao nhiêu năm rồi cô vẫn không từ bỏ được anh ta, thậm chí cho dù bên cạnh anh ta có bao nhiêu phụ nữ sao?” Mộ Ly hỏi.

“Thiên Thiên là con gái tôi, tôi đương nhiên yêu thương nó” Diệp Phi đáp lời. Cô bỏ qua điểm mấu chốt trong câu hỏi của Mộ Ly, còn về vấn đề quan tâm hay không quan tâm bên cạnh Mộ Thương Nam có bao nhiêu phụ nữ, cô không muốn nghĩ đến, vì nghĩ đến đều là đau, đau đến xé tim xé phổi.

Rõ ràng đây không phải đáp án Mộ Ly cần “Nếu như chúng ta có một đứa con gái, cô có quan tâm đến nó như Thiên Thiên không?” Anh không can tâm hỏi tiếp.

“Cái giả thiết này vốn dĩ không có ý nghĩ gì, vì tôi sẽ không sinh con gái cho anh. Mộ Ly, chúng ta chơi với nhau bao nhiêu năm như vậy, việc không có ý nghĩa như này, không cần phải vướng víu nữa.” Diệp Phi nói.

“Sao cô biết, những việc này không có ý nghĩa với tôi?” Mộ Ly cay đắng cắn chặt môi “Thế thì nói việc có ý nghĩa đi, bản đồ ở đâu? Đưa tôi” Mộ Ly hỏi.

“Tôi sẽ không nói cho anh bản đồ ở đâu, nếu như tôi phải ngồi tù 3 năm, 3 năm sau khi tôi được ra ngoài, tôi sẽ tìm anh đổi lấy Thiên Thiên” Diệp Phi nói.

Mộ Ly lạnh lùng nói “Cô cảm thấy cô giấu đi tôi sẽ không tìm thấy sao?”

“Anh không thể tìm thấy” Diệp Phi nói dõng dạc.

Mộ Ly tay nắm chặt “Diệp Phi, tại sao nhất định phải ép tôi? Mộ Thương Nam ngồi máy bay ra nước ngoài rồi, lúc cô bị nhốt, anh ta nhởn nhơ ra nước ngoài, đây là người đàn ông ngày nhớ đêm mong của cô! Cô còn cần quan tâm đến con gái anh ta sao?” Anh đấm nắm đấm của mình lên bàn.

“Nếu như anh đến vì bản đồ, vậy chúng ta không còn gì để nói, có bản lĩnh, anh sẽ không để tôi bị kết án, tôi có thể đưa bản đồ cho anh, đưa Thiên Thiên đi.” Diệp Phi nói.

“Cô yên tâm, tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây, năm đó tôi có thể đưa cô ra, bây giờ cũng vậy, tôi có thể đưa cô ra!” Mộ Ly nói.

“Không. Anh hiểu lầm ý của tôi rồi. Tôi không muốn chạy trốn, tôi muốn đường đường chính chính bước ra khỏi cánh cửa này, năm đó việc tôi giết Mộ Lạc Lạc, đã điều tra rõ rồi là Thiên Tịnh làm, năm đó tôi vô tội, lần này cũng vậy, tôi cần vô tội ra ngoài” Diệp Phi nói. Cô biết rất rõ, nếu như lại một lần nữa để Mộ Ly đưa cô ra ngoài hậu quả sẽ như thế nào, cô lại thành đào phạm và chỉ có thể cầu xin sự bảo vệ từ Mộ Ly.

Lông mày Mộ Ly cau lại thành cục, đứng dậy ra khỏi cục cảnh sát, muốn để Diệp Phi vô tội ra khỏi đây, trừ phi chứng minh Thiên Thiên không phải con của cô, Diệp Phi không trùng hôn.

Diệp Phi bị giam giữ trong cục cảnh sát chờ ra tòa án, đã chờ ba ngày.

Sáng sớm ngày thứ tư, cô bị áp giải đến tòa án, nguyên cáo Mộ Thương nam đã đến hiện trường, cô đứng ở vị trí bị cáo, Mộ Ly, Sở Nhiễm, Liễu Họa, Cung Trạch Vũ, lão gia nhà họ Mộ cũng có mặt ở tòa án, và Thiên Thiên là bằng chứng thép cho tội trùng hôn của Diệp Phi, được coi như nhân chứng ngồi ở bàn nhân chứng.



Tình tiết vụ án rất đơn giản, thẩm phán theo thông lệ hỏi một chút về tình hình, liền bắt đầu đi vào quá trình kết án.

“Chờ một chút, tôi còn có một chứng cứ chưa đưa ra!” Mộ Thương Nam lấy ra một tập tài liệu đưa cho thẩm phán.

Quan toàn nhận lấy tài liệu, ngạc nhiên nhìn Mộ Thương Nam “Anh chắc chắn đệ trình cái này?”

“Đúng vậy, tôi phải đưa ra cái này, mời ông phán xử theo pháp luật”. Mộ Thương Nam nói dõng dạc, ánh mắt anh nhìn Thiên Thiên đang ngồi ở bàn nhân chứng. Thiên Thiên đột nhiên chớp chớp đôi mắt to của mình, không biết ông chú đẹp trai này, đưa ra chứng cứ mới, là thứ liên quan đến mình.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, thời gian dường như ngừng lại.

Thẩm phán gật đầu “Nếu như cái này là anh tự nguyện đệ trình lên, thì tôi tuyên bố!” Ông cầm chứng cứ mới lên bắt đầu tuyên đọc...............................
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,579
Reaction score
641
Points
278
Chương 317
“Chứng cứ mới là một bộ giám định y học, kết quả giám định cha con, ba của Thiên Thiên trên sinh lý học là Mộ Thương Nam! Do đó không có chứng cứ xác thực cho việc trùng hôn của Diệp Phi, tòa án tuyên bố, Diệp Phi vô tội được phóng thích!” Thẩm phán cao giọng.

Tất cả những người có mặt tại tòa án kinh ngạc, vốn dĩ phán quyết Diệp Phi tội trùng hôn, kết quả lại chứng minh, Thiên Thiên là con gái của Mộ Thương Nam. Một tiếng ồ lên náo động cả tòa án.

Mặt của Mộ Ly đột nhiên biến sắc “Mộ Thương Nam! Anh, cái này là giả! Diệp Phi, cô nói cho anh ta biết, Thiên Thiên là con gái của ai?” Anh đứng gần Thiên Thiên nhất, một tay ôm Thiên Thiên vào lòng.

Diệp Phi mặt tái mét, cái bí mật chôn giấu bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng bị lộ ra. Nhưng cô phải làm thế nào. Cô nói ra thân phận của Thiên Thiên, Mộ Ly sẽ làm gì Thiên Thiên?

Chính là lúc cô đang xoay sở, Mộ Dã từ trên cao rơi thẳng xuống bên đầu Mộ Ly.

“Yeah!” Mộ Dã dùng lực đá chân vào mặt Mộ Ly.

Mộ Ly theo phản xạ có điều kiện lùi ra sau để tránh chân Mộ Dã, đúng lúc này, Mộ Thương Nam một bước nhảy đến bên Mộ Ly, giành lấy Thiên Thiên về vòng tay anh. Mền như mầm non, rõ ràng làm tan chảy trái tim anh, thiên thần nhỏ xinh đẹp này, hóa ra là con gái của anh!

“Cục cưng, ta là ba con, đừng sợ!” Anh hôn in dấu lên trán Thiên Thiên, giống như lời hứa năm đó với Diệp Phi.

Tất cả mọi thứ đều quá nhanh, vượt qua phản ứng của Mộ Ly, khi anh tách Mộ Dã ra, Vệ sỹ của Mộ Thương Nam đã vây lấy anh. Trong tay anh không còn con tim Thiên Thiên nữa!

“Thiên Thiên!” Đáy mắt anh tóe ra ánh lửa, giống như con dã thú bị chọc giận.

“Thiên Thiên không phải cậu có thể gọi! Mộ Ly, cậu thật độc ác, bắt ba con tôi xa cách bao nhiêu năm như vậy! Tôi sẽ không tha cho cậu!” Mộ Thương Nam gằn giọng lên nói, quay đầu nhìn Diệp Phi “Phi Phi, nói cho mọi người biết, Thiên Thiên là con gái của ai?”

Nước mắt Diệp Phi thi nhau rơi xuống “ Cha của con tôi là Mộ Thương Nam! Không phải Mộ Ly! Tôi không có bất kì quan hệ gì với Mộ Ly!”

Cánh tay dài của Mộ Thương Nam kéo Diệp Phi ôm vào lòng “Xin lỗi, để em ở trong tù bốn ngày, sau này anh sẽ không để em chịu một chút ấm ức nào nữa!” Anh cúi đầu hôn lên mắt Diệp Phi, hôn lên nước mắt cô. Anh chờ ba ngày, không phải dùng ba ngày đó để điều tra rõ, mà vì anh phải để Mộ Ly đưa Thiên Thiên đi tham dự xử án, chỉ có ở đây, anh mới có thể đảm bảo sự an toàn cho con gái mình. Tất cả đều bắt nguồn từ câu nói đó của Diệp Phi “Nếu như tôi chết rồi, giúp tôi đi tìm một bé gái tên là Thiên Thiên, anh nợ con bé!” Anh luôn nghĩ, vì sao Diệp Phi lại nói anh nợ Thiên Thiên, nếu như Thiên Thiên là con của Mộ Ly, chỉ có thể là Mộ Ly nợ con bé.

Sở Nhiễm từ trên ghế khán giả đi về phía Mộ Thương Nam và Mộ Dã, mặt cô tái mét thành từng lớp, Mộ Thương Nam chứng minh thân phận của Thiên Thiên, lại ôm lấy Diệp Phi nói ra những lời như thế, đây là ý gì? Mộ Thương Nam và Diệp Phi sẽ bên nhau? Vậy tất cả những gì cô khổ tâm gây dựng thì sao?

Cô đưa tay kéo Mộ Dã “Mộ Dã, đến chỗ của mẹ, con xem con lại có thêm một em gái!” Cô vội vàng tuyên bố thân phận của mình.

“Thật là không biết xấu hổ! Sở Nhiễm, uổng phí chúng ta quen biết bao nhiêu năm, coi cô như bạn! Người đẹp rắn độc chính là nói loại phụ nữ như cô phải không?” Giọng nói của người đàn ông vang vào phòng thẩm vấn. Bắc Minh Phong ôm Bắc Minh Ý, kéo Thủy Tinh bước vào.

Sở Nhiễm mặt biến sắc “Bắc Minh Phong, anh có ý gì?”

Lửa trong đáy mắt Bắc Minh Phong cháy trên cơ thể Sở Nhiễm “Tôi có ý gì? Sở Nhiễm, mẹ đẻ của Bắc Minh Ý là ai? Cô hại cả gia đình tôi như vậy! Hại vợ chồng tôi phân ly! Hôm nay tôi đến để lấy mạng cô!”

Sở Nhiễm môi run rẩy “Anh nói gì tôi nghe không hiểu?”

Mộ Thương Nam kết lời “Cậu ta nói cô nghe không hiểu, vậy để tôi nói cho cô! Cô từ đầu đến cuối là người phụ trách đến lâu đài của George chăm sóc Thủy Tinh mang thai, nhưng lúc Thủy Tinh mang thai được bảy tháng, đột nhiên sinh non, người đỡ đẻ là cô. Cô nói với George và Thủy Tinh đứa bé sinh non nên chết yểu. Nhưng đứa bé đã chết đó sao lại trở thành con của Lăng Tuyết? Hơn nữa còn khớp với thời gian sinh nở của Lăng Tuyết. Thực ra Thủy Tinh không phải tự mình sinh non, mà do cô cố ý để cô ấy sinh non, đem con cô ấy thay thế cho con của Lăng Tuyết. Vì cô biết, nhà Bắc Minh nhất định sẽ giám định quan hệ của cha con của Bắc Minh Phong và Bắc Minh Ý, nếu như không phải cha con thật, Lăng Tuyết không thể đứng vững trong nhà Bắc Minh. Nhưng nhà Bắc Minh lại sơ sót không giám định quan hệ của Lăng Tuyết và Bắc Minh Ý, dù sao Lăng Tuyết cũng mang thai thật, không ai đi nghi ngờ quan hệ của cô ta và Bắc Minh Ý, càng không ai ngờ được rằng, có người lại tráo đổi hai đứa bé.”

Trái tim Sở Nhiễm hoang mang đến cực điểm “Các người không có bằng chứng!”

“Chứng cứ chính là Bắc Minh Ý, Thiên Thiên và Mộ Dã! Diệp Phi sinh đôi, bé nam được sinh ra thì chết yểu, mà hai ngày sau Thiên Tịnh sinh Mộ Dã, Mộ Dã và Thiên Thiên chính là thai song sinh! Sở Nhiễm, người lấy cắp đứa con của Diệp Phi là Mộ Ly, nhưng người đổi đứa bé nhất định là cô!” Mộ Thương Nam tức giận hét lên.

“Không những thế, năm đó tôi say rượu người tôi cưỡng hiếp không phải Lăng Tuyết, là Thủy Tinh!” Bắc Minh Phong căm hận nói. Anh mạnh dạn làm giám định huyết thống, giám định quan hệ của Bắc Minh Ý và Thủy Tinh, kết quả anh đoán thành thật. Bắc Minh Ý và Thủy Tinh thật sự là mẹ con, anh cuối cùng cũng hiểu, tại sao đôi mắt của Bắc Minh Ý lại giống Thủy Tinh. Anh dẫn con mình đi tìm Thủy Tinh, nói ra chân tướng với Thủy Tinh. Thủy Tinh ôm con khóc không ra tiếng, cô không thể nào ngờ được, Bắc Minh Ý chính là đứa bé cô sinh non đó. Hai người trước nay chưa từng suy nghĩ đều đang tự kiểm điểm lại lỗi lầm của mình, hối hận nếu như năm đó, họ có thể bớt chút sự cố chấp và khí phách tuổi trẻ, họ sẽ không xa cách xương thịt bao nhiêu năm nay. Thủy Tinh đem việc lần đầu tiên bị mất, thẳng thắn nói với Bắc Minh Phong, cô không hề muốn phải bội Bắc Minh Phong, là bị người ta cưỡng hiếp, mà thời gian và địa điểm bị cưỡng hiếp, hoàn toàn khớp với thời gian địa điểm mà Bắc Minh Phong cưỡng hiếp người phụ nữ đó. Bắc Minh Phong nói ra mình chính là người đã cưỡng hiếp Thủy Tinh, anh ôm chặt Thủy Tinh vào lòng, hối hận đến chết tại sao năm đó mình lại đối xử với Thủy Tinh như vậy. Tất cả hiềm khích của hai người năm đó đều được gỡ bỏ, họ cùng nhau ôm con đến tòa án vạch trần Sở Nhiễm.

Sau lời nói của Bắc Minh Phong, một lần nữa toàn bộ hội trường lại ầm lên náo động.

Toàn thân Sở Nhiễm đang run rẩy “Không phải, việc này không phải do tôi làm. Tôi không làm anh hiểu lầm chuyện của Lăng Tuyết. Ở nước đó, tôi không quen biết ai, tôi làm sao có thể làm ra bao nhiêu video giả như vậy, để anh hiểu lầm Lăng Tuyết là người bị anh cưỡng hiếp.” Cô vội vàng giải thích.

Mộ Thương Nam lạnh lùng “Cô làm sao biết được có video? Sở Nhiễm, Cô biết rõ mọi việc như vậy, cho dù người đó không phải cô, cô cũng là đồng bọn! Để tôi nói hay là cô tự nói ra đồng bọn của mình?” Anh chất vấn Sở Nhiễm.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,579
Reaction score
641
Points
278
Chương cuối
“Tôi, đồng bọn của tôi” Ánh mắt Sở Nhiễm hướng về phía Mộ Ly, khi những việc được chôn vùi trong tích tắc bị người ta đào ra, giống như tội ác bị lộ ra dưới ánh mặt trời, làm đầu óc cô trống rỗng, còn không biết mình phải làm gì.

Mặt Mộ Ly tối sầm lại đến cực điểm, Việc của Sở Nhiễm liên quan đến anh.

“Cô thấy tôi làm gì? Việc của cô có liên quan đến tôi sao? Các người không có chứng cứ tôi và Sở Nhiễm bắt tay nhau!” Anh nói dõng dạc.

“Đứa bé Thiên Tịnh sinh ra là con của cậu, nghe nói trong lâu đài của cậu còn có một đứa bé là nô lệ nhỏ! Từ nhỏ đã được ôm đến lâu đời nuôi dưỡng. Có cần tôi cho người làm giám định huyết thống cho hai người không. Nếu như cậu và Sở Nhiễm không câu kết với nhau, cậu và con của Thiên Tịnh sao lại ở bên cậu! Nhưng cậu thật độc ác, có thể làm ra những việc như thế với chính con mình” Mộ Thương Nam nói.

Tim Mộ Ly đau nhói, đứa bé đó anh chưa từng coi là con mình, vì mẹ của đứa bé là Thiên Tịnh, anh hận muốn giết chết Thiên Tịnh. Anh và Thiên Tịnh sinh con, rõ ràng là sự sỉ nhục đối với anh! Nhưng nó lại là vết sẹo anh mãi mãi không xóa đi được.

“Mộ Thương Nam, anh điều tra rõ ràng đấy. Cho dù đứa bé đó là của tôi, cũng chỉ là tôi mua một đứa bé từ trong tay Sở Nhiễm” Từng từ phát ra từ khóe môi anh.

“Tôi có thể chứng minh, chứng minh anh câu kết với Dạ Thần, hôm đó người tôi nhìn thấy trên đảo của Dạ Thần là anh!” Diệp Phi đột nhiên nghĩ ra chuyện này, mặc dù không có liên quan đến việc của Sở Nhiễm, nhưng Dạ Thần cũng là kẻ thù của nhà họ Mộ.
“Dạ Thần? Cậu cấu kết với Dạ Thần? Mộ Ly, cậu thừa biết nhà họ Mộ và nhà họ Dạ có bao nhiêu năm ân án, cậu muốn giúp người của nhà họ Dạ đối phó với tôi?” Mộ Thương Nam chất vấn Mộ Ly.

“Nhà họ Mộ và nhà họ Dạ có thù, thì có liên quan gì đến tôi? Tôi và Dạ thần chỉ là đều muốn có được thứ mình cần. Mộ Thương Nam, thắng làm vua, thua làm giặc. Giữa chúng ta không cần phí lời. Cho dù tôi và Dạ Thần có như nào, với anh không có ảnh hưởng thực tế gì, toà án không thể phán quyết tôi có tội! Nhưng Sở Nhiễm, chúng ta phải cân nhắc mức hình phạt cho cô ta.” Mộ Ly nói to.

Dây thần kinh của Sở Nhiễm bị cắt đứt, cô sẽ bị phán quyết. Tay cô nắm chặt lấy vạt áo trên ngực mình, cô là sinh viên xuất sắc của viện y học, tự mình kinh doanh bệnh viện, là một viện trưởng cao cấp. Cô không thể chấp nhận rớt xuống vực sâu như vậy.

“Không, tôi không ngồi tù, tôi không làm sai chuyện gì, Mộ Thương Nam, anh không thể đối xử với em như vậy! Yêu anh, em có gì sai? Bao nhiêu năm nay em luôn ở bên cạnh anh âm thầm yêu anh!” Cô nắm lấy cổ áo Mộ Thương Nam và nói.

“Tôi không bắt cô phải yêu tôi! Sở Nhiễm, cô hủy hoại tình bạn bao nhiêu năm của chúng ta!” Một tay Mộ Thương Nam đẩy tay Sở Nhiễm ra.

“Tình bạn của chúng ta? Anh có biết em cứu anh bao nhiêu lần không? Anh biết không? Không có em, anh sớm đã chết không biết bao nhiêu lần rồi! Luôn là em cứu anh. Diệp Phi làm cho anh được cái gì?” Sở Nhiễm nói đến khàn giọng.

“Cô đã từng giúp tôi. Nhưng cô từ lúc nào cứu tôi rất nhiều lần?” Mộ Thương Nam chất vấn.

“Ba em rất nhiều lần muốn giết anh, đều là em những lúc quan trọng nhất kịp thời cứu anh! Ba em chính là Dạ Thần!” Sở Nhiễm nói bi thảm. Dạ Thần vì trả thù nhà họ Mộ, đưa con trai và con gái của mình đến nơi khác nuôi dưỡng, chờ sau khi họ trưởng thành, ông mới nói rõ thân phận của mình, để Sở Nhiễm và Cung Trạch Vũ giúp ông báo thù. Vì có như này Mộ Thương Nam mới không điều tra ra Sở Nhiễm và Cung Trạch Vũ có quan hệ với ông, hai người này là người mai phục bên Mộ Thương Nam bất cứ lúc nào có thể giết chết Mộ Thương Nam. Sở Nhiễm thực sự không chỉ cứu Mộ Thương Nam một lần, còn bị ba cô nhiều lần suýt nữa đánh chết.

“Ba cô là Dạ Thần?” Mộ Thương Nam điều tra ra tất cả, chính là không ngờ được ba Sở Nhiễm là Dạ Thần.

“Vì vậy, anh biết em vì anh làm bao nhiêu thứ? Anh nhìn vết thương của em!” Sở Nhiễm tự tay cởi áo mình ra, quay lưng cho Mộ Thương Nam xem. Cô gái mảnh mai này, sau lưng chằng chịt những vết tích cuả roi da khủng bố, đó đều là bị ba cô đánh. Vì Mộ Thương Nam, cô đến tính mạng của mình cũng không cần, hoàn toàn dùng tính mạng của mình để yêu. Cô tráo đổi hai đứa bé, là vì bảo toàn tính mạng cho hai đứa trẻ.

Mộ Thương Nam mặt biến sắc “Sở Nhiễm, tình cảm không thể thay đổi được, nếu như tôi nợ cô cái gì, tôi có thể trả cho cô, ví dụ như tính mạng của tôi, chỉ có tình cảm là không được.”

Nước mắt của Sở Nhiễm rơi xuống, từ phát ra từ khóe môi cô “Thứ em cần trước giờ không phải là tính mạng của anh, nếu như em cần mạng của anh, cỏ trên mộ của nhà anh đã mọc thành cây rồi.”

“Áp giải bọn họ xuống thẩm vấn! Hôm nay là ngày gia đình chúng ta đoàn tụ! Có lòng đến tham gia tiệc của gia đình chúng tôi, đều đến nhà cũ họ Mộ” Mộ Thành đứng lên ra lệnh.

Sở Nhiễm bị bắt giam, Mộ Ly vì bị nghi có dính líu đến việc của Dạ Thần nên cũng bị bắt, dù sao Dạ Thần có liên quan đến vài vụ án nổ lớn, cái này nhất định phải thẩm vấn.

Mộ Thương Nam dẫn cả nhà mình về nhà cũ họ Mộ.

Diệp Phi ôm lấy hai cục cưng của mình hôn lấy hôn để, làm sao có thể ngờ được Mộ Dã chính là đứa bé chết yểu của mình. Nhưng, nụ hôn nồng thắm của cô làm hai đứa nhóc ghét, Thiên Thiên trước giờ chưa từng gặp Diệp Phi, không thân thiết với Diệp Phi, trước sau nhớ mong Mộ Ly, nhưng con bé rất có cảm tình với Mộ Thương Nam, chính là thích được Mộ Thương Nam ôm giống như con Koala trên người Mộ Thương Nam.

Diệp Phi nhìn con gái hôn Mộ Thương Nam, cũng yên tâm phần nào, cô đố kỵ trợn mắt lên nhìn Mộ Thương Nam, quả nhiên là khác giới hút nhau, con gái đều là người tình của ba. Chỉ là con trai hôn mẹ trong truyền thuyết đâu? Cô nhìn Mộ Dã đang ủ rũ , tay xoa đầu thằng bé “Mộ Dã, con không thích mẹ sao?”

Mặt Mộ Dã phúng phính như cái bánh bao “Con thích mẹ làm bạn gái con, không thích mẹ làm mẹ con. Ba thối, ba cướp vợ con! Ba nói lời mà không giữ lời!” Cậu bé giậm chân khóc to, nói trước cứu được Tiểu Phi Phi, Mộ Thương Nam sẽ đồng ý để cậu bé mãi mãi ở bên Tiểu Phi Phi, cậu mới mạo hiểm trước giờ xử án trèo lên đèn pha lê trên trần nhà, chờ tấn công Mộ Ly cứu Thiên Thiên.

Một đàn chim bay qua đầu Mộ Thương Nam, như này là anh cướp sao? Không có các kiểu yêu của anh và Diệp Phi, tiểu tử thối này ở đâu chui ra?

“Ba đồng ý để con và Tiểu Phi Phi mãi mãi bên nhau, ba có nuốt lời đâu! Phi Phi là vợ của ba, con còn dám nhớ nhung vợ ba, xem ba sẽ trừng phạt con thế nào!” Một chân anh đá vào mông nhỏ bé của Mộ Dã.

Mộ Dã sờ sờ vào mông mình, trợn mắt nhìn ba, rõ ràng ba đang ăn cắp ý tưởng, cái mãi mãi mà cậu bé nói không phải ý mãi mãi làm mẹ cậu.

Bộ não ma quoái của cậu bé xoay chuyển, lao vào lòng Diệp Phi “Mẹ, chúng ta 5 năm không gặp, con nhớ mẹ lắm, buổi tối mẹ con mình ngủ với nhau được không?” Cậu bé ôm cổ Diệp Phi nũng nịu.

Diệp Phi đột nhiên được Mộ Dã ôm chầm lấy, hạnh phúc đến suýt ngất “Được thôi, từ nay về sau mẹ ngày ngày sẽ ngủ cùng con!”

Ánh mắt Mộ Dã lóe lên sự gian xảo như hồ ly, cả đời như này mới đúng!

A a a! Muốn ngủ cùng cũng phải là anh ngủ cùng. Mộ Thương Nam tức đến mím môi lại, đó là vợ của anh, vợ của anh, vợ của anh!

“Ba thối, ba thử cướp mẹ của con xem! Bổn thiếu gia sẽ không nhường mẹ đâu!”

Từ đó trong nhà cũ của họ Mộ, ngày nào cũng diễn ra đại chiến ba con tranh giành quyền ngủ cùng, Diệp Phi hạnh phúc đến đau khổ, như này mỗi ngày rốt cuộc phải ngủ cùng ai? Cá nhân cô tỏ ra thích ngủ cùng con trai, dù sao ngủ cùng Mộ Thương Nam rất mệt, mỗi lần không dày vò đến sáng, anh đều không tha cho cô!

“Cục cưng, em xa anh 5 năm, một năm 365 ngày, em nợ anh 1825 lần, trước tiên hãy trả lãi cho anh!” Nửa đêm Mộ Thương Nam sờ lên giường của Diệp Phi, không ngượng ngùng không e thẹn cắn lên vành tai cô.........

Kết chuyện.
 

Bình luận facebook

Top Bottom