Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
276,492
Reaction score
621
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ,sủng,HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
318
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
505,130
Truyện Cưỡng Hôn Vợ Yêu từ Inovel
Bị mẹ gả bán cho lão già. để hủy hôn. có đến một quán trai bao, tiện tay vớ đại một người đàn ông xa lạ. Không ngờ trai bao lại biến thành đại tổng tài yếu sinh lý, coi có như thuõc bất cô về nhà dùng mỗi đêm. tối nào cũng ăn vài lần, còn xem cô như thuốc bôi và thuốc uống. “Mộ Thương Nam! Quỷ tha ma bắt anh cái này mà gọi là yếu sinh lý à?" Diệp Phi xoa xoa cái lưng đau nhức, tức giận lên tiếng, đã mệt tới mức không bước nối xuống giường nữa. Cánh tay thon dài của anh ôm cô gái nhỏ vào lòng. giọng nói hùng hậu kéo theo mị lực nam tỉnh của anh. “Trừ em ra, anh yếu sinh lý với tất cả phụ nữ khác. Bệnh này phải chữa. em phải chiu trách nhiêm chữa khỏi cho anh không?“
 
Last edited:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
276,492
Reaction score
621
Points
278
chương 1: Người đàn ông đeo mặt nạ bạc
“Cô gái, cô dự định chọn anh chàng đẹp trai nào?” Phục vụ hỏi.

Diệp Phi cong cong khóe môi, “Rẻ nhất bao nhiêu tiền?”

“1000 tệ. Ưu đãi đặc biệt.” Phục vụ trả lời.

Diệp Phi thiếu chút nữa theo phản xạ có điều kiện hỏi, có mua 1 tặng 1 không?

“Cái đó, có rẻ hơn nữa không?”

“Trai đẹp chỗ chúng tôi đều là trai đẹp cao cấp, đảm bảo eo tốt, chân tốt, gì cũng tốt!” Phục vụ nói

“Ha ha, đẹp trai cũng là do chỉnh hình đẹp.” Diệp Phi chê bai nói.

“Vậy cô định ra giá bao nhiêu?” Phục vụ có vẻ mất kiên nhẫn rồi.

“100 tệ có được không?” Diệp Phi phát âm không tự tin.

“Hửm, cô đùa đấy à? 100 tệ đòi tìm trai chỗ chúng tôi. Cửa ra vào đằng kia, “ Phục vụ quay người hướng tới vị khách khác, đến nhìn cũng không thèm nhìn Diệp Phi nữa.

Sâu trong hành lang truyền đến những tiếng cười yếu ớt của đàn ông.

Hừm! Diệp Phi chỉ thiếu nước nổ tung phổi, không có tiền đều bị đàn ông coi thường.Ánh mắt cô nhìn trúng người đàn ông đeo mặt nạ bạc, trên mặt nạ khắc đồ đằng , là bị hủy dung nhan rồi hay xấu quá?

Trời ạ, bản thân đã như vậy rồi còn dám cười người khác?

Nếu không phải cô phải hủy trinh tiết của mình, cô còn lâu mới đến chỗ này tìm đàn ông.

Cô đứng lên hướng phía đàn ông đi tới, “ Cười cái gì mà cười, chưa nhìn thấy tìm đàn ông bao giờ sao?”

“Nhìn thấy tìm đàn ông rồi, nhưng chưa thấy bỏ 100 tệ để tìm đàn ông, cô gái, cô có biết đây là nơi nào không?” Người đàn ông mặt nạ bạc lắc nhẹ ly rượu thủy tinh trên tay, lười biếng xem nhãn hiệu rượu vang, tà mị lại kiêu ngạo.

“Tôi chỉ có 100 tệ.” Diệp Phi giải thích.

“Không có tiền còn muốn tìm đàn ông, cô rốt cuộc là đói khát đến mức nào?” Người đàn ông đeo mặt nạ bạc khinh thị nói.

Diệp Phi co rút khóe miệng, “Anh cho rằng tôi muốn? Tôi là phụ nữ, bọn họ dù có không lấy tiền vẫn không thiệt!”

“Bọn họ ra ngoài là để kiếm tiến không phải để sưu tập phụ nữa, chẳng lẽ sưu tập 7 người phụ nữ có thể triệu gọi thần rồng?” Người đàn ông lạnh giọng nói.

Khóe môi Diệp Phi co rút, gặp qua cái mồm độc, chưa gặp qua mồm độc như này!

“Coi như anh giỏi! Đáng đời anh bị hủy dung nhan đeo mặt nạ kinh doanh không tốt!” Cô không khách khí chê bai.

Rất rõ ràng, những người phục vụ đó giới thiệu kinh doanh cho soái ca khác, căn bản không quản người ngồi trong góc này.

Khuôn mặt dưới chiếc mặt nạ của người đàn ông co rút, nói anh ta bị hủy dung nhan thì thôi, còn nói anh ta là bán thân!

“Tôi không cần đến kiếm tiền của phụ nữ!”

Ánh mắt Diệp Phi lóe lên, “Anh kiếm tiền của đàn ông? Hóa ra anh là gay.”

Người đàn ông xém chút bị rượu sặc chết, “Cô đang tìm chết!”

“Tôi chỉ tìm đàn ông, không tìm chết. Anh bao nhiêu tiền 1 đêm? Bỏ đi, chính là anh đi!” Diệp Phi kéo cánh tay người đàn ông đi về phía phòng đơn, cơ thể to lớn của người đàn ông so với người phụ nữa khoa trương trước mặt cao hơn hẳn 1 cái đầu, hoàn toàn không hiểu người phụ nữ nhỏ có gan to cỡ nào lại dám kéo cánh tay anh ta.

Có điều dám mắng anh ta là bán thân, còn là gay, xem anh ta ngược chết nha đầu này như nào?

“Nhắm vào chủ ý của tôi, cô tìm sai đối tượng rồi.”

“Tôi chỉ dùng đồ của anh 1 lát, anh coi tôi là đàn ông được rồi.” Diệp Phi đem người đàn ông đẩy vào 1 căn phòng đơn, không chú ý đến ánh mắt ngược đãi của người đàn ông.

Ngón tay người đàn ông nâng cằm cô gái lên, giống như thượng đế nhìn xuống, “ Tôi đối với loại phụ nữ như cô không hứng thú. Biết điều xin lỗi tôi, nếu không tôi cho cô sống không bằng chết!”
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
276,492
Reaction score
621
Points
278
chương 2: coi tôi là công cụ
“Không cần đến anh thấy hứng thú với tôi, đàn ông không phải đều là động vật nửa thân dưới , “ Diệp Phi vừa nói, vừa kiễng chân chặn môi của anh ta, cô ấy thực sự không còn thời gian nữa rồi. Ngày mai sáng sớm liền có người đưa cô ấy đi. Hương rượu nồng nặc xen vào hơi thở của người đàn ông, anh ta quay đầu tránh môi của cô gái nhỏ , “Cô đã uống rượu trắng?”

“Thì 1 chai lão bạch cán.” Tay của Diệp Phi móc chặt cổ người đàn ông, không để ý gì hôn môi người đàn ông.

Để lấy can đảm cho bản thân, trước khi đến cô tự chuốc mình 1 chai rượu trắng. Tiền của cô chỉ mua được loại rượu rẻ tiền này.

Hương rượu kèm theo bờ môi mềm mại của cô gái nhỏ, thu hút môi mỏng man mát của người đàn ông.

Không ai biết rằng anh ta có thể uống hết lượt tất cả rượu vang Whisky Tequila, không chút phản ứng. Nhưng duy chỉ với rượu trắng cực kỳ mẫn cảm, chỉ 1 giọt rượu trắng cũng sẽ say, sẽ mất đi lý trí, sẽ không khống chế được bản thân.

Rượu trong miệng cô công chiếm toàn bộ lý trí của anh ta, mềm mại thoải mái làm anh ta rất muốn nhiều thêm 1 chút.

1 chút lý trí cuối cùng trong đầu làm cho anh ta vươn tay đẩy cô gái trên người ra “Tôi không phải người cô có thể nhòm ngó tới”

Diệp Phi không cam tâm vươn tay túm lại người đàn ông “Tôi thật sự rất cần, anh coi như cứu tôi!”

Đuôi mắt người đàn ông trượt qua ánh mắt kinh ngạc, rất muốn lột móng vuốt đang loạn cào của nha đầu thối, “Cút! Nếu không tôi đảm bảo cô sẽ hối hận!”

“Tôi đảm bảo sẽ không hối hận!” Diệp Phi nói.

Nhưng bây giờ nên làm thế nào nữa?

Không biết có phải sức mạnh của rượu chạy lên đầu, đại não cô từng trận mơ hồ.

Tay cô tóm lấy thắt lưng của người đàn ông, nhưng đồ này rốt cuộc tháo như nào?

“Hu hu, tôi tháo không ra, anh tự tháo! Tôi không còn thời gian nữa, tôi sẽ chết!” Cô gấp gáp khóc thành tiếng.

Cô gái vốn là khuôn mặt xinh đẹp, rơi nước mắt, làm cho người đàn ông thấy tim đập loạn.

Bị rượu trắng khống chế tất cả dây thân kinh đều đang kêu gào, rượu trắng nóng bừng chạy toán loạn giữa các phế phổi.

Cánh tay anh ta ôm lấy cô gái, quay người đè cô lên tường, nếu cô tìm chết thì tôi thành toàn cô!

“Đây là cô tự tìm!”

Tốc độ của anh ta lấy lại quyền chủ động, tham lam hút hương rượu trong miệng cô gái, thần kinh hưng phấn làm anh ta muốn 1 miếng nuốt chửng cô gái…..

Diệp Phi chỉ cảm thấy bản thân muốn say rồi, “ Đau quá, anh dừng lại, tôi không muốn nữa! 100 tệ tôi cho anh.”

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười rét lạnh của người đàn ông, “Cô nương, cô coi tôi là công cụ? Muốn cần thì cần, không muốn cần thì không cần?”

Lúc này kêu dừng lại, anh ta tức đến muốn làm chết cô.

“Khốn kiếp! Anh chỉ là tôi dùng 100 tệ thuê đến. Khách hàng là thượng đế, anh phải nghe lời tôi!” Diệp Phi đau đến khom người xuống.

Tay to của người đàn ông ấn giữ chân cô gái, cố định vị trí của cô, “Tôi sẽ cho cô biết, ai là thượng đế!”
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
276,492
Reaction score
621
Points
278
chương 3:Thoát thân
Tay của Diệp Phi bám chặt vào lưng người đàn ông, trên đầu là chiếc mặt nạ của người đàn ông, đại não say rượu, 1 trận choáng váng, , chỉ cảm thấy người đàn ông giống Tula dưới địa ngục.
Thân thể 2 người quấn lấy nhau, bị đèn thủy tinh chiếu lên tường, giống như 1 bóng hình được cắt hoàn mỹ.

Thân thể của Diệp Phi dần dần có cảm giác khác lạ, tê tê ngứa ngứa trên thân thể cô nhẹ nhàng mà qua…

Ngày thứ 2 mặt trời xuyên qua bức rèm cửa rọi vào trong phòng, Diệp Phi mở mắt ra.

Đồng hồ sinh học của Diệp Phi trước nay rất chuẩn, đến giờ lên lớp, tự khắc sẽ tỉnh, không cần biết ngày hôm trước ôn bài đến mấy giờ.

Toàn thân đau nhức, làm cho cô rất không thoải mái động đậy 1 chút.

Mẹ kiếp! Tiết thể dục chạy 1000m sao chứ?

Cô mở mắt ra, mặt đất vứt đầy quần áo hỗn loạn, tìm lại tất cả kí ức, cô đã thật sự làm lần đầu tiên của mình chưa.

Quay đầu liền nhìn thấy người đàn ông đeo mặt nạ bạc bên cạnh mình, sofa kiểu Âu rất rộng, anh ta ôm lấy cô ngủ trên đó. Trên người anh ta đầy những vết máu do cô cào xước, giống như người bị cưỡng bức là anh ta.

Tim cô đập thình thịch, hôm qua là trong men rượu to gan, hôm nay cô tỉnh rồi, không có can đảm đối mặt với người đàn ông này.

Khuôn mặt của cô ửng đỏ, bàn tay nhỏ với lấy điện thoại rơi trên sofa, còn 1 việc quan trọng chưa làm.

Cô mở điện thoại, căn chỉnh đúng mình và người đàn ông chụp 1 bức ảnh, bỗng chốc chán nản hẳn, người đàn ông đeo mặt nạ nhìn không ra là nam hay nữ.

Ống kính điện thoại quay lại, lại chụp vài bức ảnh người đàn ông không mặc gì, như vậy có thể chứng minh cùng cô ấy lăn lộn là đàn ông.

Có mấy bức hình này rồi, cô không tin là lão già kia còn muốn cô.

Đột nhiên 1 cánh tay bắt lấy cổ tay cô, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông đánh trên đỉnh đầu cô. “Dám chụp ảnh tôi? Xóa đi!”

Diệp Phi bị dọa đến cả thân đều run, “ Anh dậy rồi? Tôi chỉ là, cái đó, chụp ảnh làm lưu niệm. Dù sao thì anh mang mặt nạ, cũng không ai biết anh là ai.”

“Đưa đây!” Người đàn ông đưa ngón tay ra, nắm chặt cổ tay cô, gỡ điện thoại trên tay cô.
“Ảnh không thể xóa.” Diệp Phi 1 bước ngồi trên bụng dưới của người đàn ông.

Người đàn ông bị giẫm đau, đặc biệt là buổi sáng sớm thời kỳ mẫn cảm của người đàn ông này, “Dám giẫm tôi, tôi thấy cô không muốn sống nữa rồi!”

1 tay khác của anh ta túm lấy cổ chân cô gái, rõ ràng sức mạnh của rượu trắng đã trôi qua rồi nhưng anh ta nhìn thấy cơ thể mịn màng tinh tế hoạt bát của người phụ nữ nhỏ vẫn có phản ứng.

Hồi ức đêm qua đè cô xuống các loại thoải mái làm cho anh ta sâu sắc muốn thêm 1 lần nữa.

Đột nhiên, chuông điện thoại kêu lên, người đàn ông buông người phụ nữ nhỏ, cầm điện thọai mình lên.

Diệp Phi nhân cơ hội này nhặt quần áo lên, chạy vào nhà vệ sinh, vết thương rách ra đau làm cô hận hỏi thăm 18 đời tổ tông người đàn ông.

Âm thầm có thể nghe thất tiếng người đàn ông ngoài nhà vệ sinh.

“Không đến. Đem người kia xử lý cho tôi, người nào dám động tay chân với tôi, giết không tha!”

Tim Diệp Phi đập thình thịch, đâm lên xương đòn của mình.

Không đến? Là nói người đàn ông hẹn hò với anh ta không đến sao?

Người dám động tay chân với anh ta, có lẽ chính là cô!

Trời đất ơi, cô chỉ là giẫm anh ta 1 chút, anh ta có đáng phải giết cô không?

Ánh mắt cô chuyển động, mở vòi hoa sen, đương nhiên không phải tắm, trốn thoát gấp hơn!

May mà đây là tầng 2, cô mặc quần áo mở cửa sổ lật người ra ngoài, ống thoát nước trên tường trở thành vật cứu mạng cô, cô trèo lên ống thoát nước trượt xuống đất tầng 1.

Ống thoát nước thô ráp ma sát làm rách chân cô, căn bản không chú ý đau, cô chạy lên đường chui vào trong chiếc xe công cộng.

Trong phòng ngủ, người đàn ông tắt điện thoại đi về phía phòng vệ sinh,”Vẫn chưa tắm xong? Ra đây!’
 
Last edited by a moderator:

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
276,492
Reaction score
621
Points
278
chương 4: Cùng diệp gia từ bỏ quan hệ
Mộ Thương Nam chuyển động nắm cửa, mới phát hiện cửa nhà vệ sinh bị khóa rồi, anh ta 1 bước đạp tung cửa, ảnh HD bắt buộc xóa đi.

Sau đó nhà vệ sinh trống không, làm mắt anh ta đầy ý hận, nha đầu thối lại cầm lấy ảnh của anh ta bỏ chạy rồi.

Anh ta ấn màn hình điện thoại gọi cuộc điện thoại “tra cho tôi nha đầu thối ngày hôm qua, bắt!”

1 tay khác gỡ mặt nạ xuống, khuôn mặt hoãn mỹ như điêu khắc kiêu ngạo lộ ra trong không trung.
Nửa tiếng sau , Diệp Phi rốt cuộc cũng về tới ký túc xá, chỉ thiếu chút nữa đi như phế cái chân.

Trên đường đi cô không quên 1 việc, chính là gửi ảnh cho mẹ mình Thiên Huệ, nói cho mẹ cô biết, cô đã không còn là xử nữ nữa rồi.

Xem xong mẹ cô đáp lại, muốn cô cút ra khỏi Diệp gia, tận đáy lòng cô phát ra tiếng cười nặng nề, vì 50 vạn, bán cô cho lão già xấu xí, cô còn háo hức muốn thoát khỏi Diệp gia ấy.

Đầu cô 1 trận lạnh buốt, lần này bán cô cho lão già xấu, không vì cái gì khác, mà vì ấy tiền bán cô để cho chị gái cô học đại học.

Cô không hiểu tại sao mẹ cô yêu thương chị gái cô lên trời, mà đối với cô cô con gái này lại giống như đối đãi với đứa trẻ nhặt được vậy.

Cô đi vào cửa ký túc, 1 lão già xấu đến chào đón, cô nhanh chóng thu lại tâm tình.

Lão già trên dưới đánh giá Diệp Phi, ánh mắt như muốn nuốt sống cô làm cô thấy buồn nôn.

“Đẹp, thật là đẹp, so với trong ảnh còn đẹp hơn, 50 vạn đáng giá. Anh chính là chồng em Vương Kim Tài, chúng ta đi bệnh viện kiểm tra thân thể, sau đó đi đăng ký kết hôn!” Vương Kim Tài đưa tay ra kéo tay cô đi.

Diệp Phi lùi sau vài bước “Ông chủ Vương phải không? Tôi nghĩ chúng ta không cần phải đi bệnh viện.”

“Hả? Không đi bệnh viện?” Vương Kim Tài nháy mắt 1 cái,”Em xấu hổ à? Nghe nói xử nữ đều xấu hổ đi bệnh viện bị người ta nhìn, anh tự mình kiểm tra cũng được.”

Nào, để chồng em ôm 1 chút. Chúng mình động phòng trước, sau đó đi lĩnh giấy đăng ký.!”

Vương Kim Tài hướng tới cô vồ lấy, cô gái tươi non làm lão ta không nhịn được đến sau khi lĩnh giấy đăng ký.

Diệp Phi hướng bên cạnh nháy mắt trốn khỏi vòng tay lão “ Không phải, ông hiểu nhầm rồi , là tôi thấy tôi không xứng với ông. Thực ra mẹ tôi lừa ông , tôi sớm đã không còn là xử nữa rồi, ông xem!”

Cô cầm điện thoại lật ra bức ảnh của cô và người đàn ông cho Vương Kim Tài xem.

Biểu tình trên mặt Vương Kim Tài ngay lập tức cứng đơ, cô gái trong bức ảnh được đàn ông ôm chặt, cười sáng lạn! Người đàn ông ở trần, trên thân còn có vết đỏ bị cô gái cào, có thể nhìn thấy 2 người trong đêm h như nào.

“Cô, cô chọc tôi chơi à?”

“Tôi đi, tôi có thời gian chọc lão đầu, không phải lão già, không đúng, chọc ông chủ Vương chơi à? Dù sao tôi cùng đàn ông lăn lộn rồi, thật lòng không xứng với ông, mời ông đi mạnh khỏe!”

Diệp Phi mở cửa cười híp mắt mở ra 1 lối đi.

Mặt Vương Kim Tài sắp bị tức đến co rút rồi, cô gái sạch sẽ đến tay không còn rồi!

“Cô là chê tôi già, tự tìm đàn ông?”

“Ai yo, ông còn biết mình già! Con trai ông còn lớn hơn tôi, còn muốn lấy tôi? Tiền trong tay mẹ tôi, ông tìm bà ấy đòi tiền đi!”

Vương Kim Tài tức đến mắc bệnh tim, ông ta lấy điện thoại gọi cho mẹ Diệp Phi, “ Thiên Huệ, con gái bà không phải xử nữ, bà con mẹ nó trả lại tiền cho tôi!”

Thiên Huệ đoan trang trong điện thoại, từ kẽ răng thốt lên mấy chữ, “ Dù gì thì tiền tôi cũng tiêu rồi, con gái chỉ có mình Diệp Phi, ông cần hay không tùy ông! Muốn tiền, tìm nó đi đòi!”

“Được a! Mẹ con các người liên thủ hãm hại tiền của tôi, tin hay không tôi mang cô ta bán cho hộp đêm!” Vương Kim Tài tức mình hét.

“Người đã đưa ông rồi, ông xử lý thế nào là việc của ông. Đừng gọi điện thoại cho tôi nữa!” Thiên Huệ ngắt điện thoại.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom