Full Cuộc sống mỹ vị của tiểu nương tử

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Ngư Mông.
Thể loại
CĐ, Trùng sinh, gia đấu
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
87 Chương
Nguồn
https://www.facebook.com/ngontinhnoidanhchotatcamoinguoi/
Lượt đọc
5,040
Trước sau hai thế gả cho cùng một người,

Một đời trước, Hướng Vân Hoan còn chưa vào cửa đã thành quả phụ,

Một đời này, nàng lập chí trở thành sủng thê!

Chỉ là, ma ốm Tống Trường Bình này.... Rất sủng nàng, nhưng cũng rất liều mạng.

Thực ra đây là chuyện xưa của đôi phu thê vật hi sinh tương ái tương sát (yêu nhau giết nhau), có tình yêu, có mỹ thực (thức ăn ngon), ấm áp lại cẩu huyết.

Nhân vật chính: Hướng Vân Hoan, Tống Trường Bình.

Phối hợp diễn: Một nhà họ Hướng, một nhà họ Tống, cặn bã nam, vân vân.....
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 1. Sống lại.
Nàng kia mặc một bộ giá y đỏ rực, trên gương mặt trang điểm tinh xảo đã bị nước mắt làm trôi, trên trán từng giọt mồ hôi thi nhau rơi xuống, nữ tử hoàn toàn không có không khí vui mừng khi xuất giá, nhưng nàng không quan tâm, cong đầu gối, gần như khẩn cầu nói với nam tử mặc hoa phục trước mắt: “Ngọc Lang, chàng đáp ứng muốn cưới ta, nhưng vì sao ta lại ở đây? Ngọc Lang...”

Bộ dáng của nàng hèn mọn như vậy, hèn mọn đến gần như phải quỳ trên mặt đất, nhưng đổi lấy cũng chỉ là bóng lưng kiên quyết của nam tử.

Trái tim nữ tử từng chút chìm xuống, bên ngoài hạt mưa tí tách rơi xuống, một tia chớp xẹt qua chiếu vào gương mặt loang lổ nước mắt của nàng, có vẻ phá lệ dữ tợn. Cuối cùng nàng ngã xuống trên mặt đất, thấp giọng nỉ non nói: “Chàng đáp ứng muốn cả đời đối tốt với ta, Ôn Ngọc Lương, sao chàng có thể đối đãi với ta như vậy?”

Người đưa lưng về phía nàng cuối cùng cũng quay đầu lại: “Hoan nhi, nàng tội gì phải như thế? Tống phủ này vẫn là thế gia vọng tộc, nếu nàng gả vào thành Thiếu phu nhân Tống phủ, còn tốt hơn mấy trăm lần so với đi theo ta! Ta, ta đây cũng là thật sự suy nghĩ cho nàng!”

“Tống phủ?” Thân mình nữ tử mềm nhũn, trên mặt treo lên một nụ cười thảm, “Tống phủ... Hóa ra ngày ấy ta không nhìn lầm, chàng thật sự cùng Hướng Vân Cẩm dây dưa chung một chỗ! Hướng Vân Cẩm, Hướng Vân Cẩm, ha ha ha...”

Nước mắt ngang dọc, nàng ngẩng đầu cười thảm mấy tiếng, cuối cùng yên lặng lau khô lệ: “Hóa ra các ngươi sớm đã nghĩ tốt, hôm nay phải gả chính là ta. Tống phủ, ha ha ha, Tống phủ? Ôn Ngọc Lương, ngươi không có lương tâm, ngươi muốn ta thay tỷ tỷ gả cho tỷ phu sao? Ha ha ha...”

Tiếng cười của nữ tử thê lương như tiếng khóc của lệ quỷ, mấy câu cuối cùng, nữ tử cũng là nghiến răng nghiến lợi, căm giận nói: “Trách ta cả đời kiêu căng, cuối cùng, cũng bị hủy trong tay tiện nhân! Ta không cam lòng, không cam lòng!”

Trên má có một dòng nước nóng, theo khóe mắt chậm rãi chảy qua lỗ tai.

Hướng Vân Hoan nghi ngờ bản thân mình đang làm ác mộng, đang muốn xoay người để bản thân thoát khỏi bóng đè, nhưng nàng phát hiện tay chân của mình đều mất khí lực, nàng dùng hết toàn lực cố gắng mở mắt ra.

Bên ngoài giọt mưa tí tách rơi xuống, cùng tiếng mưa rơi trong mộng nối thành một khung cảnh, Hướng Vân Hoan không tự chủ được rùng mình một cái, trong nháy mắt có chút choáng váng khiến nàng cảm thấy không khỏe, nàng nhịn không được lật người, quay ra cạnh giường nôn khan hai tiếng, đến khi đứng dậy, lúc cảm thấy không đúng thì nam tử trong ác mộng truyền đến một tiếng mừng rỡ: “Cẩm Nhi!”

“Ngọc Lang.” Ngoài cửa sổ vang lên tiếng trả lời, tuy mang theo chút nghẹn ngào cùng kích động, nhưng cuối cùng vẫn là tê dại khiến trên người Hướng Vân Hoan cũng nổi lên một tầng da gà, “Ngọc Lang, nếu để ta gả cho bệnh lao Tống gia kia, ta chết cùng không sợ, ta chỉ sợ ta phụ chàng.”

Nàng kia chắc là giả vờ rơi hai giọt nước mắt, nhưng cũng khiến nam tử kia thổn thức một phen, tiếng hít thở nhợt nhạt của hai người thật sâu truyền vào trong tai Hướng Vân Hoan, làm trong lòng Hướng Vân Hoan không khỏi cảm thấy ghê tởm, cúi đầu lại thêm một trận nôn khan.

Đợi đến khi thần trí Hướng Vân Hoan dần dần thanh tỉnh, trong lòng trào lên một cỗ bi thương, tiếp theo là không tiếng động cười cười.

Sống lại.... Nàng sống lại vào ngày bọn họ tính kế nàng.

Ngày ấy, mưa cũng lớn như vậy, nàng ở nhà sốt ruột, còn tưởng chỉ sợ bỏ lỡ cuộc hẹn với Ôn Ngọc Lương.

Khi đó, Hướng Vân Cẩm đến nói như thế nào nhỉ?

“Hoan nhi, ta là tỷ tỷ ruột của muội, tự nhiên nên vì muội suy nghĩ.”

Đáng tiếc ngày đó, nàng còn đối với Hướng Vân Cẩm thiên ân vạn tạ, nhưng đến cùng tất cả đều là nàng ta đã tính kế tốt. Giả ý giúp nàng giấu diếm phu nhân, dẫn nàng ra cửa, cuối cùng đánh mê nàng, cho Hướng Vân Cẩm và Ôn Ngọc Lương có cơ hội trù tính. dღđ。l。qღđ

Nàng lúc đó thật khờ, khi tỉnh lại, Hướng Vân Cẩm nói thân mình nàng không tốt, chỉ ngất đi thôi.

Nàng còn tin!”

Buồn cười, thật buồn cười.

Hướng Vân Hoan chống tay lên cửa, đầu ngón tay đã sớm trở nên trắng bệch.

Sau một lúc lâu, nàng nghe thấy Hướng Vân Cẩm khẽ nói một tiếng, gắt giọng: “Ngọc Lang, sao chàng nóng vội vậy.”

“Cẩm Nhi, ta nhớ nàng rồi...” Giọng của nam tử hơi khàn khàn, sau khi hít một hơi thật sâu, mới trầm trầm nói: “Chỗ cô...”

“Chàng giúp ta việc lớn như vậy, mẫu thân cảm kích còn không kịp. Nếu chuyện này có thể thành, ta tự nhiên là của chàng.”

“Vậy thì được. Chính là...” Nam tử ngừng lại một chút, chần chờ nói: “Hôm nay ta ở trên đường nghe người ta nói, bệnh lao tử Tống gia kia chỉ còn sống được mấy ngày nữa thôi hả?”

“Sao? Chàng luyến tiếc?” Giọng của nữ tử mới vừa rồi còn hờn dỗi lập tức chuyển sang sắc bén, “Nàng một lòng gửi gắm cho chàng, chàng cũng giao phó thật tình hay sao? Ngọc Lang, không phải là chàng cùng nàng ta diễn giả thành thật đấy chứ? Được được, nếu chàng không đành lòng, chàng để ta gả cho bệnh lao tử kia, để ngày mai ta lập tức trở thành quả phụ!”

“Không không không...” Nam tử kia còn muốn giải thích, nữ tử tăng thêm giọng điệu, nhéo cổ họng vờ nức nở nói: “Chàng nhẫn tâm, ta liền xong rồi... Quy củ ở Ung Châu không phải là chàng không biết.... Trước đó vài ngày ta còn nghe nói, quả phụ Trương gia muốn tái giá, rốt cuộc ngay cả mạng đều bị đánh ra ngoài, cuối cùng tái giá không thành, lại rơi vào tội danh bẩn thỉu ‘không ở yên trong nhà’, Trưởng tộc Trương gia dưới cơn giận dữ, dẫn người trong tộc tươi sống đánh chết nàng ta! Tống gia gia phong nghiêm cẩn, nếu ta gả vào, cả đời này đừng nghĩ tái giá cho chàng... Ngọc Lang, sao chàng nhẫn tâm như thế!”

Mấy chữ cuối cùng thật sự là đầy nhịp điệu, nhưng Hướng Vân Hoan thật muốn tát nàng ta một cái.

Đúng, kiếp trước Hướng Vân Cẩm quả thật không thành quả phụ, nhưng Hướng Vân Hoan nàng chân trước vừa vào Tống phủ, còn chưa làm lễ xong, phu quân của nàng đã đi gặp Phật tổ!

Ngày đó nàng trôi qua thế nào?

Hướng Vân Hoan nhắm mắt lại, nhớ đến lúc đó nàng mặc hỉ phục xấu hổ đứng ở cửa Tống phủ, một lúc lâu sau mới được người dẫn đến phòng khách. Vốn nàng thật sự cho rằng, có lẽ nàng có thể cứ như vậy thuận lợi trở về Hướng phủ.

Nhưng cuối cùng thì sao?

Ngày thân phận thay gả của nàng bị vạch trần, Tống gia nổi giận đùng đùng dẫn nàng trở lại Hướng phủ, tức giận nói Hướng phủ đưa hàng giả, lại ám chỉ bát tự của nàng cứng rắn, khắc chết Đại thiếu gia Tống gia!

Ngày đó, Hướng Vân Cẩm lê hoa vũ đái khóc kể, nói Hướng Vân Hoan bụng dạ khó lường, ham Tống phủ vinh hoa, trù tính trộm giá y của nàng ta, trèo lên kiệu hoa, cứ thế hại Đại thiếu gia Tống gia, tổn hại tình nghĩa nhiều năm của hai nhà.

Người người đều nói Hướng Vân Cẩm là nữ nhi đẹp mắt nhất Hướng gia, nàng ta thục nữ, nàng ta nhu nhược, nàng ta đi lên hai bước cũng phải thở gấp hai hơi, nghỉ ngơi hai lần. Một câu nói của nàng ta, nặng tựa ngàn cân.

Khi bị đuổi ra khỏi nhà, nàng thân không một xu, nếu không phải trong lòng nàng còn có phẫn nộ, nàng đã sớm chết ở đầu đường...

Cũng may, ông trời còn có mắt! Để đời trước trước khi nàng chết, giúp bản thân thắng trở về được tất cả!

Một đời trước, bộ dáng đôi nam nữ này quỳ gối trước mặt mình khóc lóc nức nở, nàng nhớ đến cảm giác giả hận, nhưng đến cùng, giải được mối hận nhất thời, nhưng khó giải được nguyện vọng cả đời.

Có lẽ, ông trời cũng muốn để nàng tránh được nửa đời sau đau khổ, cho nên để cô sống thêm một đời?

Hướng Vân Hoan một lần nữa lau khô nước mắt. Nhìn về phía ngoài cửa, thấy bóng của hai người ngoài cửa dần dần đến gần, Vân Hoan im lặng một lúc, sau đó vội vàng nằm về trên giường.

Một lát sau, Vân Hoan cảm thấy cửa phòng được mở ra, có người bước nhanh đi về phía chiếc giường.

Chắc là Hướng Vân Cẩm lấy móng tay chọc mặt nàng, Hướng Vân Hoan ăn đau trong lòng thầm mắng hai câu súc sinh. Hướng Vân Cẩm cũng nhất quyết không tha, mnag theo chút cuồng loạn ghen tuông nói: “Không phải là chàng thích gương mặt hồ ly tinh này đấy chứ?”

“Cẩm Nhi!” Vân Hoan cảm thấy ghê tởm, Ôn Ngọc Lương lại trầm giọng nói: “Ta chỉ thích nàng, sao nàng có thể vũ nhục tâm ý của ta với nàng. Nếu không phải vì nàng, sao ta có thể tận lực tiếp cận nàng ta, nếu không phải vì nàng, ta cần gì phải dỗ nàng ta? Nếu nàng không thích nhìn, ta đây từ nay về sau không gặp nàng ta nữa là được. Chuyện lừa nàng ta xuất giá thay nàng, ta không xen vào nữa!”

“Chàng dám!” Hướng Vân Cẩm cao giọng, mắt thấy Ôn Ngọc Lương thật sự nổi giận, nàng ta mềm giọng nói: “Ngọc Lương, chàng đừng tức giận, ta chỉ là..... Ta chỉ quá khẩn trương thôi. Nếu chàng không giúp ta, được, ta đi gả cho bệnh lao tử kia, vĩnh viễn cũng không gặp chàng...”

Giọng nghẹn ngào, trái tim Ôn Ngọc Lương cũng mềm nhũn, ôm Hướng Vân Cẩm vào trong ngực, khuyên nhủ: “Ta sẽ không để nàng gả cho người khác, Cẩm nhi.”

“Chàng nhớ đó.” Hướng Vân Cẩm dặn dò, đôi tay kia cũng không thành thật xoa lưng Ôn Ngọc Lương, trên người Ôn Ngọc Lương từ từ nóng lên, hô hấp cũng có chút thở gấp, mắt thấy trong Noãn các này không còn giường, tâm tư nổi lên, nửa xô nửa đẩy dẫn Hướng Vân Cẩm vào bên trong, giơ chân lên ‘két’ một tiếng đóng cửa lại.

Trong phòng dần dần vang lên tiếng thở gấp, Hướng Vân Hoan chậm rãi mở mắt ra, trong phòng Hướng Vân Cẩm không quên cảnh giác nói: “Ngọc lang chàng nói nhỏ chút, Hoan nhi còn ở bên ngoài.”

“Không sợ, nàng ta uống thuốc rồi, thế nào cũng phải nửa giờ sau mới tỉnh, ưm...”

Hướng Vân Hoan đứng dậy đứng một lúc, nghe hai người dần dần quên mình, cuối cùng nhẹ chân nhẹ tay ra cửa.

Ngoài phòng hạt mưa dần nhỏ, trong phòng cũng là vừa mới bắt đầu.

Lúc này, bọn họ đang ở phía đông nam của Hướng phủ, chỗ kia vốn là Hành Vu uyển chỗ ở của Vương thị mẹ ruột Hướng Vân Hoan. Sau khi Vương thị mất, chỗ kia dần dần không có người, chỉ có Hướng Vân Hoan rảnh rỗi thì dọn dẹp.

Lại sau này, phụ thân mang Tô thị về phủ, phù chính bà ta, Tô thị không thích nghe người khác nhắc đến Vương thị, càng thêm hạn ché Hướng Vân Hoan đến Hành Vu uyển, thường xuyên như vậy, chỗ này liền triệt để hoang phế.

Lúc này, Hướng Vân Hoan quay đầu nhìn Hành Vu uyển, dưới bầu trời màu xám, Hành Vu uyển hiện ra có chút yên tĩnh quỷ dị.

Nương, phù hộ ta một đời này không bị tiện nhân bắt nạt, ta muốn bọn họ nợ của ta, phải từng chút trả lại cho ta.

Chỗ ở của Hướng Vân Hoan chỗ này cũng không xa, nàng đi chưa được hai bước, bọn hạ nhân mấy ngày trước còn có chút lười nhác cũng ào ào đi ra. Mấy tiểu nha hoàn tránh dưới mái hiên ríu rít nói chuyện, trong đó có một tiểu cô nương vóc dáng không cao, trên mặt cũng mang theo nhiều chấm tàn nhang, lúc này đang hoa tay múa chân, nhìn vẻ mặt ngược lại rất là sốt ruột.

“Đó là mèo đen của ta, tên Hắc Tử, cái đầu cũng không to, rất lanh lợi. Sáng sớm lại chạy không có, các ngươi thấy nó sao?” Tiểu cô nương khoa tay múa chân một hồi lâu, mấy nha hoàn chỉ xem như coi náo nhiệt, nghe xong hi hi ha ha nghị luận.

“Chẳng lẽ là chạy mất rồi?”

“Có phải chạy theo mèo hoang không. Đây là mùa xuân, mèo chịu không nổi.”

“A, Thạch Lựu tỷ tỷ thật sự là không xấu hổ, cái gì cũng dám nói ra ngoài.”

“Mèo thôi mà, cái này thì có cái gì mà xấu hổ?”

Mấy người líu ríu, hồn nhiên không thèm để ý tiểu cô nương mặt đã nén đến đỏ bừng.

“Hắc tử của ta là mèo đực, sẽ không xằng bậy...” Dù rằng nàng cực lực giải thích, nhưng giọng nói nhỏ bé này, vẫn biến mất trong thanh âm của đám người.

Cuối cùng nàng buông tha cho, yếu thế nói một câu “ Ta lại đi tìm xem.”

Đây là thứ muội Hướng Vân Yến đã từng không có cảm giác tồn tại trong mắt nàng, nàng chưa bao giờ chú ý đến muội ấy một tí tẹo nào, nhưng hôm nay xem ra, muội ấy là một tiểu thư, nhưng ở trong một đám nha hoàn cũng có vẻ hèn mọn như thế.

Yến nhi, đây là Yến nhi một đời trước vì nàng mà chết...

Trong mắt Hướng Vân Hoan xẹt qua một tia kích động, khi hoàn hồn lại thì đã đến gần bên người Hướng Vân Yến, kéo lấy tay Hướng Vân Yến.

Một đám người đang chít chít lập tức dừng lại, một lát sau, đám người luống cuống tay chân thi lễ, cao thấp nối tiếp gọi ‘Nhị tiểu thư’, ngay cả Hướng Vân Yến cũng lắp bắp kinh hãi, ngơ ngác nhìn nàng nắm tay chính mình, thất thanh nói: “Nhị tỷ, tỷ, sao tỷ lại ở đây?”

Hướng Vân Hoan cười với Hướng Vân Yến, sau đó nàng trầm mặt nhìn đám nha hoàn kia, một câu vô nghĩa cũng không, “Trong hôm nay nếu không tìm được mèo của Tam tiểu thư về, các ngươi cũng đừng trở lại!”

Một đời trước bản thân quá mức kiêu ngạo ngang ngược, mới có thể khiến bản thân lâm vào hiểm cảnh. Mặc dù như thế, nhưng lúc này nàng vẫn muốn kiêu ngạo một lần.

Đám người lại thêm một trận rối ren, giống như ruồi bọ không đầu tản ra chung quanh, Hướng Vân Hoan đột nhiên cất cao âm điệu, “Con mèo kia hình như luôn thích chạy về phía Hành Vân uyển, các ngươi chạy về phía đó tìm trước đi. Tìm từng tấc một cho ta!”

Thương tổn nàng, nàng nhất định hoàn trả gấp trăm lần.

Ngược lại, cũng thế.

Nụ cười bên môi Hướng Vân Hoan dần dần loan ra...
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 2. Vong ân bội nghĩa.
Dưới tầng tầng lớp lớp màn, nam tử thân thể nằm sấp, cảm giác tê dại từ cột sống chạy thẳng đến đỉnh đầu, người dưới thân da thịt tuyết trắng kích thích cảm quan của y, khiến y không nhịn được lấy tay bao lấy hai đỉnh tròn tròn trên ngực.

Hướng Vân Cẩm rên một tiếng, hàm răng cắn môi dưới, thế nào cũng không chịu nhả ra âm thanh, trên má đỏ ửng, sau một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Ngọc lang, Ngọc Lương ca ca, chàng nhẹ chút, nhẹ chút...”

Âm thanh này như mèo kêu, làm Ôn Ngọc Lương càng thêm trìu mến, rõ ràng mới vừa rồi đã muốn bắn ra, nhưng lúc này lại cắn răng nhịn xuống, chậm lại tốc độ va chạm, nửa người trước hạ xuống, nằm trên người nàng ta, cắn vành tai nàng ta, cúi đầu cười nói: “Cẩm nhi, nàng gọi ta một tiếng, nhưng cũng không đồng ý gọi tên ta.”

“Ta sợ bên ngoài sẽ có người đến...” Hướng Vân Cẩm cắn môi, thấp giọng trả lời một câu, chỗ nhụy hoa đột nhiên ngừng lại, khoái cảm đột nhiên dừng lại khiến nàng ta cảm thấy không thoải mái. Ôn Ngọc Lương vươn tay ra, từ dỗ hai người dán sát dần dần mò xuống dưới, tinh tế vỗ về Hướng Vân Cẩm, nói: “Đừng sợ, viện này to như vậy, đã sớm không có người đến đây. Lúc này dù nàng có kêu đến vỡ yết hầu cũng sẽ không truyền ra khỏi viện này. Cẩm nhi, đến, gọi ta một tiếng.”

“Còn có Hoan nhi ở bên ngoài đó.”

“Nàng ta mỗi lần uống thuốc đều giống y như lợn chết, ồn ào thế nào cũng không dậy được.” Ôn Ngọc Lương cúi đầu, cũng càng ngày càng không thành thật, bàn tay càng thêm tỉ mỉ, đầu lưỡi cũng vòng qua tai nàng ta.

Hô hấp của Hướng Vân Cẩm từ từ trở nên dồn dập, vốn là gắt gao cắn môi, đến cùng vẫn là không chịu nổi y chọc ghẹo, thấp giọng liên tục kêu, “Ngọc Lương ca ca, ca ca tốt của ta, tướng, tướng công!”

Hai chữ ‘tướng công’ vừa ra khỏi miệng, Ôn Ngọc Lương giống như nhận được cổ vũ rất lớn, ngừng tay, cánh tay dứt khoát đặt trên vai Hướng Vân Cẩm, dưới thân cũng mãnh liệt đẩy vào. Hướng Vân Cẩm nhịn không được ‘ưm’ một tiếng, cực hạn vui thích dạy nàng ta nếm ngon ngọt, nức nở thành tiếng.

Ngay cả Ôn Ngọc Lương miệng cũng không ngừng nói ‘tâm can bảo bối của ta’, chỉ đợi làm một lần tiến lên cuối cùng là hắn đã có thể giao ra, lúc sắp đến đỉnh Hướng Vân Cẩm đột nhiên đẩy hắn ra, kinh hoảng nói: “Biểu ca, biểu ca, giống như có người đến đây...”

Ngoài sân loáng thoáng truyền đến thanh âm của nữ tử, Ôn Ngọc Lương dừng lại nghỉ ngơi một lát, mới vừa rồi còn ảo não vì Hướng Vân Cẩm đẩy y ra, lúc này cũng thật sự lắp bắp kinh hãi.

Trong ngày thường, trừ Hướng Vân Hoan thỉnh thoảng dọn dẹp, viện này nhất định không có người đến đây, vừa rồi khi y bị tinh trùng rút não mơ hồ nghe thấy tiếng vang cũng chỉ làm như bản thân nghe lầm, nhưng lúc này cẩn thận nghe kĩ, thanh âm của những người đó đúng là ở rất gần đây.

Trái tim Ôn Ngọc Lương không khỏi trầm xuống, người bị kinh hách, cây gậy dưới thân lập tức héo rũ, y cũng không quan tâm, một mình vội nhảy xuống mặt đất nhặt quần áo lên mặc vào người. Vừa mặc được áo lót liền nghĩ đến Hướng Vân Cẩm đang ở trên giường, y vội quay đầu khẽ nói với nàng ta: “Cẩm nhi, chúng ta chạy nhanh đi, nếu để người nhìn thấy bộ dáng chúng ta như vậy, thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn rồi!”

Bộ dáng này của hắn thật sự là quá mức hoảng loạn, Hướng Vân Cẩm dựa người vào tường nhìn y, trong lòng bốc lên lửa giận, rất muốn nói một câu ‘ngươi như vậy cũng dám ra ngoài ăn trộm?” Tiếc rằng người ngay ở bên ngoài, trong lòng nàng ta cũng gấp, thấy Ôn Ngọc Lương đã mặc xong quần áo, lại thúc giục, nàng ta vội tùy tiện mặc lung tung, đang muốn mở cửa chính đi ra ngoài, ngoài cửa đã vang lên tiếng người đến.

“Hắc Tử, Hắc Tử, mi ở đâu vậy?” Cô nương này gọi hai tiếng, oán giận nói: “Ta đã nói ngươi nghe lầm, viện này là phu nhân trước đây ở, từ sau khi nàng mất, viện này liền không có người đến, thì làm sao có tiếng vang chứ!”

“Tai ta rõ ràng nghe được trong viện có tiếng người. Còn giống như là thanh âm của nữ nhận, ừ ừ a a, rất quái dị!” Một cô nương khác giải thích.

“Ngươi lại nói bậy!”

“Ta không, hoặc là ta vào trong phòng nhìn xem?”

Nghe ý tứ này, đúng là đang nói chuyện đã muốn vào. Ôn Ngọc Lương quá sợ hãi, mắt thấy không còn đường y vội kéo Hướng Vân Cẩm chạy về phía cửa sổ nhảy xuống, vừa rơi xuống đất lại không dám ở lại vội vàng chạy đi, thẳng đến khi chạy đến cửa sau, hai người tìm xó xỉnh hẻo lánh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Cẩm nhi, hôm nay ủy khuất nàng rồi.” Đến khi phát hiện an toàn, Ôn Ngọc Lương mới khôi phục ôn nhã ngày thường, đối vừa rồi bản thân chật vật, hắn tự giác thấy không ổn.

Trong lòng Hướng vân Cẩm vốn là oán trách Ôn Ngọc Lương, hôm nay nếu không phải y nổi lên sắc tâm, nàng ta cũng không đến mức chật vật như vậy, nhưng lúc này nàng ta thật sự mệt mỏi, thấy tóc mai hỗn độn, xiêm y không chỉnh tề, nàng ta vội vàng thu thập bản thân, khoát tay, đột nhiên hô lên một tiếng: “Nguy rồi, Vân Hoan ở trong phòng!”

“Không sợ, nàng ta ở đó một mình, nếu nói đến tế phu nhân trước, cũng có thể nói qua được.” Ôn Ngọc Lương không thèm để ý nói.

“Chúng ta không ở đó, ta chỉ sợ nàng ta sinh lòng nghi ngờ.” Hướng Vân Cẩm lo lắng nói.

“Đừng sợ, tất cả có ta.” Ôn Ngọc Lương tràn đầy lòng tin cam đoan, “Cẩm nhi, đừng lo lắng, ta sẽ dỗ tốt nàng ta, sẽ không làm hỏng kế hoạch của chúng ta.”

“Ừ.” Hướng Vân Cẩm dịu dàng cười, dựa vào trên người Ôn Ngọc Lương, lúc chàng chàng thiếp thiếp lại hồn nhiên không biết trong lúc vội vàng nàng ta đã đánh rơi túi thơm trên đất trong phòng kia.

“Nhị tiểu thư, ngài xem túi thơm này!” Nha hoàn Tư Hoa đưa túi thơm đến trước mắt Hướng Vân Hoan, Vân Hoan còn muốn đến phía trước nhưng Tư Hoa ngăn đón nói: “Nhị tiểu thư vẫn là đừng đi vào!”

“Đã báo cho Trương mẹ rồi sao?” Vân Hoan nhíu nhíu mày.

“Đã bảo người đi gọi rồi.” Tư Hoa đáp.

Vân Hoan cũng không quản, để Hướng Vân Yến đang khiếp sợ lại ngoài phòng, đi vào trong một bước.

Bên trong nhà, mơ hồ có mùi nam nữ khi giao hoan xong, Vân Hoan đi vào, liền cảm thấy buồn nôn, trên giường chăn đệm hỗn độn, Vân Hoan đưa tay sờ, vẫn còn ấm. Chỉ tiếc, cửa sổ lại mở, bỗng dưng một trận gió lạnh thổi vào.

Thật đáng tiếc, chỉ thiếu chút nữa. Vân Hoan âm thầm nghĩ, nếu có thể bắt gian đôi nam nữ này trên giường cũng tốt, chính là, chỉ trừng phạt bọn họ như vậy, hình như rất tiện nghi cho bọn họ. Vân Hoan gắt gao nắm chặt túi thơm trong tay, “Bảo Trương mẹ đến chỗ ta lấy túi thơm.”

Quay đầu, tầm mắt của nàng dừng trên người Vân yến, khóe miệng mang theo một tia cười, nàng xoa xoa đầu Vân Yến nói: “Yến nhi, muội về trước đi, một hồi nữa nếu tìm được Hắc Tử, ta sẽ sai người mang đến cho muội.”

Còn nhiều thời gian, nên trả, phải trả, nàng sẽ tính rõ từng khoản.

Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, bao nhiêu cái ban đêm Hướng Vân Hoan luôn nghĩ: vì sao Ôn Ngọc Lương lại xuống tay ngoan độc với nàng như vậy. Nàng đã từng kiêu ngạo ương bướng, nhưng nàng chưa bao giờ có ý nghĩ hại người, nàng tự nhận mình là người thiện lương, nàng còn từng mê luyến hắn, nhưng vì sao Ôn Ngọc Lương vẫn bỏ được bức nàng lên tử lộ (đường chết).

Có lẽ, giữa y và Hướng Vân Cẩm thật sự có tình cảm? Hướng Vân Hoan nghĩ nghĩ, cuối cùng lắc lắc đầu.

Ôn Ngọc Lương này, làm sao có thể có tình cảm thật, ham muốn từ trước đến nay của hắn, chính là Hướng gia gia đại nghiệp đại. Từ sau khi hắn vào kinh đi thi không có chỗ ở lại, muốn tìm biểu cô Tô thị nương tựa, hắn tình toán chính là gia sản Hướng gia, đơn giản là cha nàng – Hướng Hằng Ninh không có nhi tử!

Hướng gia chỉ có ba nữ nhi. Cả đời Hướng Hằng Ninh chỉ cưới qua một chính thê là Vương thị - mẹ ruột Hướng Vân Hoan. Chính là thành thân chưa được bao lâu, Hướng Hằng Ninh liền ra ngoài buôn bán, năm sau khi trở về cũng mang về một bình thê Tô thị.

Đầu năm ấy, thương nhân ra ngoài buôn bán cưới nữ tử ở bên hầu hạ cũng là chuyện bình thường, nhưng Vương thị tính tình cứng rắn, mặc dù bình thê thân phận vẫn là thiếp, nhưng Vương thị vẫn không nuốt trôi được khẩu khí này, thường xuyên qua lại, lại đẩy Hướng Hằng Ninh ra bên ngoài, hàng năm đều không trở về nhà, ngẫu nhiên trở về cũng chỉ có một mình, quả quyết không mang theo Tô thị.

Đến khi Vân Hoan vừa được năm tuổi, Vân Hoan mới biết mình còn có một người tỷ tỷ, tên là Hướng Vân Cẩm, cùng tuổi với bản thân, chỉ hơn mình hai tháng mà thôi. Khi đó, Vương thị đã bệnh nguy kịch, nhìn đến Tô thị cũng nói không ra lời. Tô thị ở trước mặt mẫu thân nàng bưng trà dâng nước không ngủ không nghỉ hầu hạ một tháng, mẫu thân nàng liền quy thiên.

Có lẽ là cảm thấy thua thiệt Vân Hoan, Hướng Hằng Ninh từ nhỏ liền rất sủng Vân Hoan, đối Vân Cẩm lại có chút lạnh nhạt, thẳng đến sau này Hướng Vân Hoan kiêu ngạo, Hướng Vân Cẩm lại dịu dàng ở một bên cười. Người khác thấy Hướng Vân Hoan liền muốn tránh đi, nhưng lại tâng bốc Hướng Vân Cẩm, Hướng Vân Hoan mới cảm thấy, chắc là ra vấn đề rồi.

Nhưng khi đó, tính tình của nàng đã được định hình.

Lại sau này, nha hoàn bên người Tô thị trèo lên giường Hướng Hằng Ninh, còn có Vân Yến. Tuy rằng sau đó nha hoàn này khó sinh mà chết, nhưng Vân Yến lại không được vào mắt Tô thị, tiểu thư không giống tiểu thư, nha hoàn không giống nha hoàn, cho dù là bọn hạ nhân cũng không coi trọng Vân Yến.

Người bên ngoài luôn nói, Hướng Hằng Ninh mệnh không có nhi tử, gia nghiệp lớn như vậy cũng sẽ thuộc về họ khác, Hướng Hằng Ninh dựng râu trừng mắt mắng trở về, “Lão tử chỉ thích nữ nhi, đến lúc đó chiêu con rể trở về, tôn tử vẫn là họ nhà ta!”

Có lẽ chính là những lời này, mang lại sát khí cho Hướng Vân Hoan.

Ai đều biết đến, Hướng Hằng Ninh yêu thương Hướng Vân Hoan nhất, nàng còn là dòng chính nữ Hướng gia, nếu muốn thừa kế gia nghiệp, nàng tất nhiên là chiếm phần lớn. Nhưng nếu nhà này Vân Hoan làm chủ, lại thành chuyện xấu với Tô thị và Hướng Vân Cẩm.

Đôi mẹ con gian trá này vì bản thân tính toán đường ra – chỉ có trừ bỏ nàng, chờ Hướng Hằng Ninh sau trăm tuổi, gia nghiệp nhà này sẽ thuộc về mẹ con nàng ta.

Ôn Ngọc Lương gia cảnh ngèo khó chính là nhìn thấu điểm này mới cố gắng nghĩ biện pháp: giúp đỡ trừ bỏ nàng, cưới Hướng Vân Cẩm.

Bề ngoài tao nhã, thực ra chính là một con bạch nhãn lang.

Phòng đầy hương thơm, ánh nến rực rỡ. Ngọn nến trung tâm phụt một cái, bừng tỉnh Hướng Vân Hoan đang lâm vào trầm tư. Nàng vừa quay người, mới phát hiện bản thân đã nhìn chằm chằm túi thơm này một hồi lâu, đầu ngón tay nắm chặt túi thơm đã sớm trở nên trắng bệch.

Ngoài phòng vang lên hai tiếng cốc cốc, Trần Hương nha hoàn thiếp thân của nàng thấp giọng nói: “Tiểu thư, biểu thiếu gia nói muốn gặp ngài.”

Nên tới dù sao cũng tới, Hướng Vân Hoan hít một hơi thật sâu, đè ép oán hận trong lòng xuống, cuối cùng thả ngang âm điệu trả lời: “Bảo hắn chờ, một lát nữa ta tới.”
 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 3. Thử.
Đổi một cái áo màu xanh nhạt thêu bách điệp ôm hoa, xứng với váy dài màu hồng phấn, vãn búi tóc vân tiên đơn giản nhất, trong thanh nhã mang theo một phần nhàn tĩnh. Hướng Vân Hoan nhìn mình trong gương, thấy Trần Hương ở phía sau có chút giật mình nhìn nàng, nàng nhếch mày nhẹ giọng hỏi: “Đẹp mắt không?”

“Đẹp... Đẹp mắt.” Trần Hương cà lăm một lát, nói: “Nhị tiểu thư vốn xinh đẹp, mặc cái gì cũng đều đẹp mắt. Chính là, sao hôm nay Nhị tiểu thư mặc trắng trong thuần khiết như vậy?”

Trong tủ quần áo của Hướng Vân Hoan chất đầy quần áo xa hoa, bên trong mỗi bộ quần áo không phải thêu kim tuyến, thì cũng là chất liệu hiếm có. Chất liệu quý chút vốn cũng không có gì, nhưng từ trước đến nay Hướng Vân Hoan vẫn thiên về màu sắc diễm lệ. Trước đây nàng không hiểu, nhìn bản thân trong gương chỉ thấy mình vô cùng xa hoa, tất nhiên làm cho người ta vô cùng hâm mộ. Thẳng đến sau này mới biết, mới hối hận không thôi, chỉ cảm thấy bản thân mình tục tằng thế nào, nhưng chuyện này không thể trách nàng, từ nhỏ quần áo của nàng đều là Tô thị chuẩn bị, Tô thị nói một câu đẹp mắt, người bên cạnh nàng không một ai nói không đẹp.

Hướng Hằng Ninh lại là nam nhân, sao hiểu được này đó.

Dần dà ngay cả nàng cũng cho rằng, bản thân mình vốn nên là cái bộ dáng đó.

Cẩm y hoa phục, nếu không thích hợp thì có ý nghĩa gì?

Hướng Vân Hoan phục hồi lại tinh thần, ở trong gương nhìn thấy Trần Hương cũng đang chau mày, làm như có chút nghi hoặc và bất an, trong lòng Hướng Vân Hoan không khỏi thở dài một hơi, đứng lên nói: “đi ra ngoài đi.”

“Biểu thiếu gia ở bên ngoài sợ là chờ sốt ruột rồi.” Trần Hương vội nghênh đón, khuông mặt tươi cười nói.

Hướng Vân Hoan chỉ cảm thán một câu ‘nha đầu thiếu kiên nhẫn này”, nghĩ lại chỗ này nơi nơi đều là dấu vết, chính là bản thân mình ngày trước chưa bao giờ dụng tâm nhìn, thần sắc không khỏi ảm đạm, trên mặt lại là giả cười chọc chọc cái trán Trần Hương nói: “Ngươi nha đầu này, không biết được biểu thiếu gia cho bao nhiêu hối lộ rồi!”

“Ở đâu! Tiểu thư đừng nói xấu nô tỳ.” Trần Hương vẻ mặt cả kinh, tươi cười cũng cứng lại. Khi muốn biện bạch, Hướng Vân Hoan cũng đã đi ra cửa.

“Nàng... Đây là thế nào?” Trần Hương chỉ cảm thấy trong lòng khiếp sợ, bộ dáng nói chuyện vừa rồi của Hướng Vân Hoan, nửa thật nửa giả, nhìn như vậy, lại thật giống như đang thử.

Nhưng nàng sẽ sao? Trần Hương cân nhắc một lát, sau đó cười lạnh, theo sát đi lên.

Ở bên này, Ôn Ngọc Lương đã đợi nửa canh giờ. Vừa rồi ở Hành Vân uyển suýt bị người bắt quả tang, đến khi y ổn định lại được tinh thần, mới nhớ tới không biết lúc này Hướng Vân Hoan đang ở đâu. Hướng Vân Cẩm chỉ sợ Hướng Vân Hoan tỉnh dậy biết được chuyện này lại làm ầm ĩ, y bị triền không còn cách nào khác, đến đây vừa hỏi mới phát hiện, Hướng Vân Hoan đã trở lại từ sớm.

Trong ngày thường, nếu như y đến tìm nàng, nàng đã vội vàng chạy đến, nhưng hôm nay lại để hắn chờ một lúc lâu.

Trong lòng Ôn Ngọc Lương lo sợ bất an, cuối cùng không chịu nổi, đứng lên chuẩn bị đi vào trong, nha hoàn Kim Tước tươi cười nhẹ nhàng giữ y lại, khách khí nói: “biểu thiếu gia, tiểu thư bảo ngài chờ ở ngoài này.”

Chờ, y đã chờ một lúc lâu rồi. Nếu làm hỏng chuyện tốt của Hướng Vân Cẩm, sau này y cũng đừng mong có ngày lành. Ôn Ngọc Lương chau mày, lúc đang định xông vào trong thì thấy mành bị vén lên, chưa thấy người nhưng lại nghe thấy thanh: “làm biểu ca phải đợi.”

Lúc mành được vén lên, lại khiến Ôn Ngọc Lương sửng sốt một hồi lâu. Người trước mắt thanh nhã như vậy, nhìn ngũ quan của nàng, rõ ràng là Hướng Vân Hoan y quen thuộc, nhưng lại có chỗ nào không đúng. Hướng Vân Hoan kiêu ngạo ương ngạnh hận không thể mặc cả núi vàng núi bạc lên người, khác với Vân Cẩm, tuy gia tài bạc vạn nhưng không biểu hiện ra ngoài, dịu dàng làm người thương tiếc. Nhưng lúc này, Hướng Vân Hoan giống như biến thành một người khác. Nhất là thần sắc giữa lông mày.... Ôn Ngọc Lương lắp bắp kinh hãi, nhưng nhìn Hướng Vân Hoan, vẫn là dáng dấp như vậy.

Ép nghi hoặc trong lòng xuống, đợi Hướng Vân Hoan ngồi xuống, Ôn Ngọc Lương mới thử dò hỏi nói: “sao Hoan nhi lại trở về một mình?”

“Còn không phải trách Ngọc lang chàng.” Vân Hoan nhếch mày, cố ý làm bộ dáng hờn dỗi, trách cứ nói: “Ta cũng cảm thấy kỳ quái, mỗi lần tới Hành Vu uyển đều cảm thấy mệt rã rời. Trước đây khi ta ngủ chàng sẽ đánh thức ta, hôm qua sao lại không gọi ta tỉnh dậy?”

Ôn Ngọc Lương mi tâm nhảy dựng, Vân Hoan cười nói: “Ngọc lang là đau lòng ta, muốn ta ngủ thêm một lát sao?”

“Đúng, đúng...” Ôn Ngọc Lương xấu hổ cười cười. Vì che giấu xấu hổ trên mặt, hắn vươn tay liền muốn ôm lấy eo Vân Hoan, nào biết còn chưa đến gần, Vân Hoan xoay người, làm hắn chụp hụt.

Từ trong tay áo nàng rơi ra một cái túi thơm, đến khi Ôn Ngọc Lương thấy rõ hoa văn trên túi thơm, lập tức biến sắc: túi thơm này không phải hôm nay Vân Cẩm mới đưa cho hắn sao? Lúc đó hắn còn khoa tay múa chân khen Vân Cẩm tay nghề tốt, mặt trên thêu hoa. Sau đó hai người suýt bị người bắt gặp, vội vội vàng vàng rời đi cũng không chú ý nhiều, không phải bị rơi lúc đó đấy chứ?

“Sao vậy, Ngọc lang biết túi thơm này?” Vân Hoan khom lưng nhặt túi thơm lên lắc lắc hai vòng trước mặt Ôn Ngọc Lương.

“Vật này của nữ tử sao ta biết được?” Ôn Ngọc Lương dừng một lát, lại nói: “Chính là cảm thấy túi thơm này rất độc đáo, không phải là Vân Hoan làm chuẩn bị đưa cho ta đấy chứ?”

“Phi!” Vân Hoan mỉm cười nhổ một ngụm nước miếng, nghiêm cẩn nói: “Vật bẩn thế này sao ta làm được. Ngọc lang không biết đấy chứ, hôm nay lúc ta mơ mơ màng màng ngủ, có người đẩy cửa tiến vào gọi ta, vốn nha hoàn này là vì đến tìm mèo, nhưng không biết là nha hoàn nào không biết hổ thẹn, dẫn theo...”

Một hơi này nghẹn ở trong miệng, thẳng đến khi Ôn Ngọc Lương không thở nổi, Vân Hoan cũng đè thấp giọng, nghẹn đỏ mặt thẹn thùng nói: “Dẫn theo nam nhân làm loại chuyện bẩn thỉu. Thật giận ta ngủ mê mê trầm trầm, không cảm giác được một chút nào. Khi bọn nha hoàn tiến vào, hai người này đã chạy mất, chỉ còn lại vật này thôi. Không biết Ngọc lang đã từng nhìn thấy chưa?”

“Chưa từng!” Ôn Ngọc Lương một ngụm phủ quyết, nói: “Ta và Đại tiểu thư thấy nàng ngủ không đành lòng gọi nàng tỉnh dậy, nửa đường chúng ta đều tự về viện của mình. Nha hoàn này... Thật là không tưởng tượng nổi. Chính là chỉ bằng túi thơm này, có thể nhận ra là ai sao?”

“Sợ là có chút khó khăn, chỉ có điều ta nhìn túi thơm này vật liệu tinh tế, giống như gấm Tứ Xuyên, năm ấy phụ thân mang theo gấm Tứ Xuyên về tổng cộng cũng chưa cho mấy viện, dựa vào điều này là có thể điều tra được. Huống hồ, túi hương này dùng hương liệu cũng đặc biệt.” Vân Hoan oán hận nói: “Phụ thân không ở nhà, những tiện chân (đồ đĩ) này liền muốn lật trời rồi! Xem ta mà bắt được nàng ta, nhất định phải cẩn thận giáo huấn chút!”

Sắc mặt này, trực tiếp làm trái tim Ôn Ngọc Lương run bắn lên, trong đầu cũng tức giận bản thân để người khác bắt được nhược điểm, một bên Vân Hoan cũng thở dài một hơi nói: “Vốn ta còn muốn giao thứ này cho mẫu thân, đáng tiếc hôm nay bà mang theo Trương mẹ đi Hộ Quốc tự, sợ là sáng mai mới có thể trở về. Vật bẩn này, còn muốn ở trong tay ta ngốc một đêm.”

“Hoan nhi, đừng tức giận hỏng thân thể mình.” Ôn Ngọc Lương vội vàng trấn an hai câu liền đứng dậy cáo từ, đến khi ra cửa sắc mặt Ôn Ngọc Lương trầm xuống: còn có một đêm, may mắn, ông trời không diệt y, vật này còn phải ở trong tay Hướng Vân Hoan một đêm. Nếu không giải quyết hậu hoạn này, thực sự bị người ta tra ra trên đầu Vân Cẩm, đến lúc đó không chỉ Hướng Vân Cẩm mất mặt, chính là y cũng có khả năng bị đuổi ra Hướng phủ.

Y thật vất vả đi tới hôm nay, làm sao có thể bị hủy trên một cái túi thơm?

Con ngươi Ôn Ngọc Lương cứng lại, cuối cùng lén lút đi về phía hậu hoa viên.

~*~

Ban đêm, trong phòng Hướng Vân Hoan.

Trong phòng, ánh nến vụt tắt. Ngoài cửa phòng, Trần Hương đứng đó một lúc lâu, nghe trong phòng dần dần không có động tĩnh mới nhẹ giọng kêu một tiếng: “Nhị tiểu thư?”

Nha hoàn bà tử trực đêm mới vừa rồi đều bị người gọi đi, trong phòng vẫn như cũ không có tiếng động gì. Trần Hương nghĩ, trong ngày thường Hướng Vân Hoan ngủ cực sớm, mặc dù bên ngoài có động tĩnh cũng không làm nàng tỉnh dậy, huống chi, mới vừa rồi nàng ta còn thêm mê hương vào ngọn nến, Hướng Vân Hoan tất nhiên là đang ngủ.

Đánh bạo đẩy cửa ra, cửa nhẹ nhàng két một tiếng, Trần Hương nhìn vào bên trong, người trên giường đưa lưng về phía nàng ta, không nhúc nhích. Trần Hương nhớ đến cái túi thơm ban ngày ở hậu hoa viên Ôn Ngọc Lương nói với nàng ta, nàng ta vội vàng đi đến bàn trang điểm của Hướng Vân Hoan.

“Vận khí thật tốt.” Trần Hương nói thầm, nàng ta còn đang sợ Hướng Vân Hoan giấu túi thơm này ở nơi không nhìn thấy, không nghĩ tới lại tùy tiện đặt ở trên bàn, Hướng Vân Hoan quả thật là người không có đầu óc.

Trần Hương âm thầm cười cười, tiếp đó đặt một cái túi thơm khác vào vị trí ban đầu. Xem hình dạng này, nếu không nhìn kĩ, thật đúng là không nhìn ra khác biệt. Chờ làm xong tất cả, nàng ta mới rón ra rón rén ra cửa.
Bà tử trực tiếp cũng chỉ bị điều động đi một lát, Trần Hương không tự giác gia tăng bước chân, trong ngực có túi thơm đòi mạng, nàng ta tìm nơi hẻo lánh đi, mắt thấy sắp ra khỏi viện, trong viện đột nhiên đèn đuốc sáng trưng.

Vô số đèn lồng đột nhiên tụ tập chiếu về phía nàng ta, thanh âm khua chiêng gõ tróng từ gần đến xa, Trần Hương nhất thời không có chỗ để trốn, từ trong ánh sáng một người đi ra, đến khi thấy rõ người, chân Trần Hương mềm nhũn: người phía trước, rõ ràng chính là Hướng Vân Hoan lúc này cần phải ở trên giường ngủ say!

“Trần Hương, lá gan thật lớn!” Trên mặt Hướng Vân Hoan tràn đầy bi thương: “Ngày thường ta đối đãi ngươi không tốt sao? Ngươi cái gì không làm lại đi làm trộm?”

“Nhị tiểu thư, ngài nói gì vậy?” Trần Hương cố ra vẻ trấn định, bà tử từ trong đám người đi ra lôi kéo tay nàng ta, xiêm y của nàng ta lập tức bị xé rách hơn phân nửa, chỗ vạt áo lộ ra một mảng trắng noãn, bà tử này hoàn toàn không quan tâm, trực tiếp lấy túi thơm ở trong lòng nàng ta ra.

“Tiện nhân không biết xấu hổ, lại dám trộm trên đầu chủ tử của mình!” Bà tử đẩy nàng ta hai cái, Trần Hương không chống được ngã ngồi trên mặt đất, đến khi lấy lại được tinh thần lập tức kéo vạt áo của Hướng Vân Hoan nói: “Tiểu thư, nô tì oan uổng! Nô tì đây là... Là can nương (mẹ nuôi) Trương thị bảo nô tì lấy túi thơm này đi tìm bà ấy.... Đúng, chính là can nương muốn sớm tra ra túi thơm này là của người nào. Tiểu thư, ngài tin ta!”

Nàng ta vừa nói xong, lập tức dập đầu. Trong viện người càng tụ càng nhiều, nàng ta mơ hồ cảm thấy hôm nay nhất định xảy ra chuyện lớn rồi. Nhưng lúc này, nàng ta chỉ muốn đẩy Trương thị ra, đó là lão nhân bên người phu nhân, cho dù là Nhị tiểu thư cũng phải nể mặt hia phần, nàng ta nhất định không có chuyện gì.

Trần Hương mặc niệm, nào biết từ phía trên trái lao ra một người, đến trước mặt nàng ta quăng cho nàng ta một cái tát, mạnh đến nỗi Trần Hương đầu hoa mắt choáng, nàng ta thật vất vả mới nhìn rõ người trước mắt, không ngờ lại là Trương thị.

“Tiện nhân! Ta không hề bảo ngươi đi cầu tiểu thư gì đó!” Trương thị nhe răng mắng. Đêm nay bà ta vốn bồi ở cạnh phu nhân dâng hương lễ phật, nào biết nửa đêm có người mời bà ta trở về, bà ta vốn còn nghi hoặc, sau đó nha hoàn bên cạnh tiểu thư nói rõ tất cả quá trình Trần Hương kê đơn tiểu thư cho bà ta biết.

Túi thơm tinh xảo như vậy, sao Trần Hương có thể có?

Trương thị tát xong một cái, lập tức xoay người quỳ gối trước mặt Hướng Vân Hoan cần xin nói: “Nhị tiểu thư, Trần Hương còn nhỏ, nhất định là thấy túi thơm này đẹp mắt mới có suy nghĩ sai lầm, tiểu thư ngài đại nhân đại lượng, bỏ qua cho nàng ta lần này đi!”

Muốn dùng khổ nhục kế sao? Vân Hoan cười thầm một tiếng, vốn đã biết Trương thị này gian trá, cái tát này là đánh thật sự, như là, vẫn không đủ thống khoái!

Một đời trước nàng nghĩ mãi không ra, đến cùng là ai bán đứng nàng, hại nàng thảm như vậy, thẳng đến sau này nàng ra phủ, Trần Hương ngược lại thành thiếp của Ôn Ngọc Lương, nàng mới hiểu được, tai họa này đến cùng là ai!

Nha đầu của nàng, bán nàng, cũng chỉ vì đổi lấy một địa vị thiếp thất, Hướng Vân Hoan nàng, lại rẻ mạt như thế!

Đánh rắn, không phải là muốn đánh bảy tấc sao?

Vân Hoan cười lạnh một tiếng, tiện tay gọi Kim Tước, nói: “Kim Trước, mang gì đó trong phòng Trần Hương ra đây!”


 
Last edited by a moderator:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 4. Đuổi đi.
Kim Tước lên tiếng trả lời, trên tay cũng bưng một hộp nữ trang. Ở trước mặt mọi người, Hướng Vân Hoan từ từ mở hộp này ra, Trần Hương vốn còn có chút nghi hoặc, nhưng khi nhìn thấy Vân Hoan lấy ra một cái ngọc trâm, mặt nàng ta lập tức trắng như giấy. Càng làm nàng ta ngoài ý muốn chính là, ở trong hộp nữ trang kia, Hướng Vân Hoan còn lấy ra mấy cái trâm cài hình thức tinh xảo khác nữa, cuối cùng là mấy hộp son phấn.

“Đây, đây là...” Dù là Trương mẹ sắc mặt cũng biến đổi mấy lần, quay đầu thấy sắc mặt Trần Hương lập tức cảm thấy nghi ngờ.

“Mẹ, đây không phải của ta, không phải ta...” Trần Hương run rẩy giải thích với Trương mẹ, bộ trâm cài này nàng ta chưa bao giờ thấy qua, chỉ có cái ngọc trâm kia, đó là Ôn Ngọc Lương đưa cho nàng ta. Đây chính là lễ vật Ôn Ngọc Lương cảm kích nàng ta mấy lần giúp y truyền tin tức.

Nhưng lời giải thích này vừa muốn ra khỏi miệng, đầu óc Trần Hương đột nhiên tỉnh táo lại, trong sân ánh đèn sáng rực, nàng ta đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy chính là thần sắc chán ghét trong mắt Hướng Vân Hoan --- nhìn tất cả, trong lòng nàng ta tựa hồ hiểu rõ.

Trần Hương chỉ cảm thấy bản thân nhảy vào một cạm bẫy đã được thiết kế tốt, phẫn nộ trong nháy mắt nàng ta đứng thẳng lên.

Nàng ta không muốn bị người oan uổng, không cần!

“Can nương, không phải ta!” Trần Hương còn muốn biện bạch, Trương mẹ lại giơ tay cho nàng ta một cái tát, “Thấp hèn gì đó!”

Bốp một cái, Trần Hương cảm giác môi mình bị rách, thật lâu sau, nàng ta nghe thấy Kim Tước ở một bên lạnh lùng nói: “Trong ngày thường Nhị tiểu thư hào phóng, làm tốt này nọ sẽ thưởng cho tụi nô tỳ chúng ta, Trần Hương tỷ tỷ càng được nhiều hơn. Dù là như thế, Trần Hương tỷ tỷ còn không biết cảm ơn. Nếu không phải mấy ngày trước đây Nhị tiểu thư phát hiện trang sức thiếu rất nhiều, hạ lệnh bảo chúng ta khám xét rõ ràng, chỉ sợ đến bây giờ, trang sức này còn chưa tìm thấy!”

“Ta đối đãi ngươi không tốt sao? Vì sao ngươi còn muốn ăn cây táo, rào cây sung chứ?” Trên đỉnh đầu là thanh âm Hướng Vân Hoan hỏi nàng ta. “Nếu chỉ có trang sức của ta, ta coi như cho ngươi cũng thôi. Nhưng Ngọc trâm này cũng không phải của ta, đây là trang sức Lâm Lang các đặc chế, một cây trâm này, đó chính là tiền công mấy năm. Còn có son phấn này, nếu ta nhìn không lầm, cũng là Ngự Hương phường gì đó... Trần Hương, ngươi nói với ta, chỉ bằng ngươi một cái nha hoàn, sao có thể mua mấy thứ này?”
Trong viện lại yên tĩnh, áp lực trầm trọng làm Trần Hương không thở nổi, một câu truy vấn kia, phảng phất nặng ngàn cân.

Người trong phủ từ từ chạy đến viện này, rất nhiều nha hoàn xem chừng. Ở giữa một đám người, Trần Hương giống như thấy được bóng dáng Ôn Ngọc Lương, nhưng y lại tránh trong đám người, phía sau bọn nha hoàn, không dám lộ mặt.

Nếu như lúc này nàng ta nói ra Ôn Ngọc Lương.... Có lẽ, nàng ta tất nhiên có thể nói rõ ràng chuyện Ngọc trâm và phấn son. Nhưng Ôn Ngọc Lương, có lẽ sẽ bị nàng ta liên lụy, cũng muốn cùng bị đuổi ra khỏi phủ.

Nếu như không nói... Nếu như không nói, nàng ta có lẽ còn có một tia hi vọng. Đợi ngày Ôn Ngọc Lương phượng hoàng bay cao, cho dù nàng ta không làm được thiếp, ít nhất y còn có thể nhớ kỹ chút tình cảm hôm nay.

Trần Hương sắc mặt biến ảo, sau một lúc lâu, nàng ta thấp giọng nói: “Ta, không lời nào để nói!”

Bốn chữ này leng keng có lực, rơi vào trong tai Hướng Vân Hoan chỉ còn lại một tiếng thở dài. Nàng cho Trần Hương rất nhiều cơ hội, nếu hôm nay nàng ta không đến trộm túi thơm này, nếu như mới vừa rồi nàng ta khai ra Ôn Ngọc Lương, có lẽ...

Không có có lẽ.

“Khá lắm nha đầu không lời nào để nói!” Vân Hoan trầm giọng, trên mặt lại cười hỏi trương mẹ, “Mẹ là lão nhân bên người phu nhân, nha đầu trong phủ ta đều dựa vào mẹ, Trần Hương còn là con gái nuôi của mẹ, hôm nay, Vân Hoan ngược lại hỏi mẹ một chút, xử lý việc này như thế nào đây?”

“Nô tỳ không có nữ nhi không biết liêm sỉ như vậy! Trần Hương là nha đầu trong phòng Nhị tiểu thư, tự nhiên từ tiểu thư xử trí, nô tì và nha đầu kia không có một chút quan hệ!”

“Được!” Có nước bẩn, người khác đều là trốn không kịp, huống chi người lõi đời như Trương mẹ. Vân Hoan vỗ tay, “Kim Tước, dùng gia pháp!”

Trần Hương thân mình mềm nhũn, cuối cùng hôn mê bất tỉnh.

~*~

Bên ngoài tiếng kêu rên tê tâm liệt phế đã vang nửa canh giờ, lúc ban đầu, tiếng kêu rên vẫn còn bén nhọn và thường xuyên, xen lẫn tiếng chửi rủa vô cùng dơ bẩn của Trần Hương, nhưng dần dần âm thanh này yếu xuống, đến bây giờ, cũng chỉ ngẫu nhiên có tiếng rì rầm mơ hồ.

Lúc Kim Tước bưng bánh ngọt vào phòng, Hướng Vân Hoan đang nhìn cửa sổ xuất thần, ngón tay nhỏ nhắn gõ gõ xuống mặt bàn. Có lẽ bị âm thanh chửi rủa ngoài phòng làm trong lòng bực bội, Hướng Vân Hoan cau mày, sau khi nghe thấy tiếng bước chân nàng mới quay đầu lại hỏi: “đánh xong rồi hả?”

“Không, lúc đánh đến cái 20 mặt nàng ta đã sưng to giống đầu heo, muốn đánh cũng phải tìm chỗ xuống tay.” Kim Tước thấp giọng nói. Nếu là ấn gia pháp, người ăn trộm, nữ trên mặt phải tát 50 cái. Ngày trước Hướng gia cũng có một ví dụ như vậy, khi đó nữ chủ lòng dạ độc ác, để nam tử hành gia pháp, ước chừng tát 50 cái, nô tỳ này răng cũng không còn một cái.

Sợ là chính Trần Hương cũng không nghĩ tới hôm nay sẽ dùng gia pháp. Ứng một câu nói: tự gây nghiệt, không thể sống.

“Nhìn thấy Biểu thiếu gia sao?” Vân Hoan lại hỏi.

“Nhìn thấy rồi. Hắn đến từ sớm, xen lẫn trong đám người. Lúc hành gia pháp hắn cũng xem, sau này mới đi.” Kim Tước lại nói.

“Đúng là phong cách của Ôn Ngọc Lương.” Vân Hoan lắc lắc đầu, nam tử như vậy, Trần Hương lại vẫn vì hắn bán mạng, còn trông cậy vào hắn, thật đáng buồn, đáng tiếc!

Đứng lên đi ra ngoài, Vân Hoan xuyên qua cửa sổ nhìn Trần Hương đang quỳ trên mặt đất, cúi đầu hấp hối, mơ hồ còn có thể nhìn thấy vết máu trên đất. Như là cảm giác được có người nhìn mình, nàng ta đột nhiên ngẩng đầu lên, thật sự là mặt sưng phù như heo, mặt mày đều sắp đụng vào nhau, một chút cũng không nhìn ra được bộ dáng xinh đẹp ngày thường.

Vân Hoan lập tức sinh lòng chán ghét, bất thình lình đóng cửa sổ, thẳng đến một khắc sau bên ngoài mới dần dần yên tĩnh trở lại. Nàng trợn tròn mắt thất thần trong chốc lát, cuối cùng thật sự ngủ say.

Giấc ngủ này cũng cực kì không an ổn, trong mộng Vân Hoan mơ thấy cảnh tượng một đời trước, khi nàng ở trong phủ làm mưa làm gió, sau khi bị đuổi ra khỏi cửa cô đơn bất lực, Vân Yến đáng yêu thủy chung không rời không bỏ nàng. Còn có Hướng Vân Cẩm giọng điệu nghe không ra tỉnh nghĩa gằn từng chữ nói với nàng: “Hướng Vân Hoan, cha đã sớm chết!”

Một câu nói, trực tiếp làm nàng bừng tỉnh từ trong mộng. Người nàng đầy mồ hôi, thật vất vả mở mắt, nhìn hoàn cảnh quen thuộc lại lạ lẫm chung quanh, còn có Kim Tước đứng ở đầu giường bất an gọi tên nàng.

Ông trời vẫn đối đãi với nàng không tệ. Những thứ nàng đã từng hoài niệm, những thứ nàng sợ nhất, tất cả đều bắt đầu lại từ đầu.

Hướng Vân Hoan, vận mệnh kiếp nàng, từ chính ngươi nắm giữ!

“Giờ nào rồi?” Vân Hoan thấp giọng hỏi, vừa ra khỏi miệng lại phát hiện thanh âm của mình khàn khàn.

“Sắp hoàng hôn. Tiểu thư người đã ngủ bảy canh giờ rồi.” Kim Tước bất an nói.

Bảy canh giờ? Vân Hoan thất thanh cười, chẳng trách nàng tỉnh lại thấy đầu đau muốn nứt ra.

“Phu nhân vừa tới, thấy ngài ngủ liền không đánh thức ngài. Nhưng hỏi hai câu về chuyện Trần Hương, lại phạt Trương mẹ một phen, sau đó sai Trương mẹ gọi người môi giới đến, bảo là muốn bán Trần Hương đến nơi khác, lúc này sợ là người môi giới đã nhận Trần Hương đi rồi.” Kim Tước thấp giọng nói.

“Bán đi đâu rồi?” Vân Hoan ngừng lại một chút, Kim Tước lại chỉ lắc đầu: “Sợ cũng không phải địa phương tốt nào. Hôm qua mặt Trần Hương sưng thành như vậy, cũng không biết dùng loại thuốc mỡ gì, hôm nay mặt nhìn cũng không tốt, còn sưng to hơn, chỉ sợ sau này trên mặt cũng để lại vết sẹo. Có chút nhà có thể diện chắc chắn sẽ lại không muốn nàng ta.”

“Ừ.” Vân Hoan thấp giọng lên tiếng, đơn giản rửa mặt chải đầu, đang muốn đi gặp Tô thị, ra đến ngoài cửa viện trùng hợp đụng phải người môi giới, đến khi nàng nhìn thấy Trần Hương phía sau người môi giới, nàng chưa kịp tránh ra Trần Hương đã giãy dụa muốn nhào lên.

Cũng may người môi giới thân mình to béo, một tay chế trụ nàng ta, Trần Hương vẫn còn giãy dụa, bởi vì bị rụng mấy cái răng nên những lời ác độc nàng ta nói có chút mơ hồ nghe không rõ.

Vân Hoan nghe thật lâu mới hiểu được lời nói của Trần Hương: “Ngươi đồ độc phụ, ngươi chết không được tử tế!”

Chết không được tử tế? Vân Hoan cười nhẹ, thừa dịp Trần Hương bị người đè ở dưới đất, nàng ngồi xuống bên cạnh người nàng ta thấp giọng nói: “Người nam nhân ngươi thích kia, ta một chút cũng không hiếm lạ. Ngươi vì hắn bán đứng ta, nhưng hắn đã làm gì cho ngươi? Nếu ngươi chết, hắn đã vì ngươi rơi một nửa giọt lệ?”

Bị đau da thịt thật không coi là cái gì, sợ nhất chính là một chút ước ao trong lòng bị tan biến. Nhìn Trần Hương thần sắc u ám, Vân Hoan cảm thấy thống khoái.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Nghe Kim Tước nói sáng sớm hôm nay Trương mẹ đã nói chuyện túi thơm cho Tô thị nghe, sợ là lúc này trong nhà nàng rất náo nhiệt.

Vân Hoan nhấc chân đi đến viện của Tô thị, vừa bước chân vào viện đã nghe thấy tiếng rầm rầm, hình như là ai đang giận dữ quét tất cả những gì có trên mặt bàn xuống đất.

Ngoài cửa Trương mẹ thấy là nàng vội đứng lên chào đón kéo tay nàng nói: “Nhị tiểu thư tới không khéo, lúc này phu nhân đang tức giận đây.”

“Không biết là vì chuyện gì?”

“Không biết.” Trương mẹ chỉ lắc đầu, nhìn trái phải Vân Hoan không có người mới lôi kéo nàng sang một bên nói: “Phu nhân nghe nói chuyện ở Hành Vu uyển, sinh giận dữ, sáng sớm liền gọi người trong phòng Đại tiểu thư đến, vặn hỏi cho đến bây giờ.”

Bà ta vừa dứt lời, trong phòng đột nhiên có một nha hoàn lao ra, thân mình nho nhỏ không biết lấy sức mạnh ở đâu, chạy thật đúng là nhanh. Hướng Vân Hoan còn chưa nhận ra là ai, nha hoàn này đã chạy ra khỏi viện.

“Mau ngăn nàng ta lại, đừng để nàng ta chạy!” Tô thị đứng ở ngoài cửa vội vàng kêu, Trương mẹ nhấc chân đuổi theo, qua một lát lại nghe thấy Trương mẹ hô to: “Không tốt, Hoán Hương nhảy giếng rồi!”

Vân Hoan trong lòng lộp bộp, quay đầu lại thấy Hướng Vân Cẩm đứng phía sau Tô thị, vẻ mặt kinh ngạc, sắc mặt tái nhợt, nhìn đến ánh mắt nàng ta cũng là hận đến tận xương tủy. Ngay lúc Vân Hoan cho rằng Hướng Vân Cẩm sẽ nhào lên đánh mình, thần sắc Hướng Vân Cẩm đột nhiên trở lên thê lương, thân thể lung lay hai cái, khóc nói: “Nàng ấy sao ngốc như vậy! Vì sao nàng ấy thà chết cũng không chịu nói ra tình lang là ai! Hoán Hương, mau, mau bảo người cứu nàng ấy lên!”

Lỗ tai oanh một tiếng, qua hồi lâu Vân Hoan mới phục hồi ý thức. Bên tai là Tô thị nắm tay nàng, thao thao bất tuyệt nói: “Hoan nhi. Là mẫu thân không quản lí tốt Hành Vu uyển, mới để Hoán Hương cps cơ hội cùng người tư thông. Con đừng trách mẫu thân, lúc này phụ thân con đang ở Thục Châu, trong nhà việc vặt vãnh nhiều lắm, là mẫu thân lo lắng không chu toàn...”

Tô thị thao thao bất tuyệt, Vân Hoan lại hoàn toàn không có nghe vào.

Dùng túi thơm này đến đoán, đường thêu trên túi thơm, phàm là người quen thuộc với Hướng Vân Cẩm đều hiểu được túi thơm này xuất xứ từ tay nàng ta, càng đừng nói Tô thị. Vì cứu bản thân, Hướng Vân Cẩm thật sự đẩy nha hoàn bên người Hoán Hương ra làm sơn dương thế tội. Mà Tô thị, cũng trơ mắt nhìn Hoán Hương đi nhảy giếng. Bọn họ sao có thể bức người đến mức này?

Vân Hoan nắm chặt tay, Trương mẹ tiến vào bẩm: “Cứu được người lên nhưng lại bị đập đầu và uống quá nhiều nước. Đại phu nói sợ là không qua được tối nay. Ta sợ nàng ta chết trong phủ xúi quẩy, để trong nhà nàng ta đến nâng người về.”

“Người nhà nàng ta làm ầm ĩ rồi hả?” Tô thị lại hỏi.

“Nhiều người thấy nàng ta nhảy giếng như vậy, nàng ta lại làm ra chuyện đồi phong bại tục, chúng ta không tìm nàng ta tính sổ đã không tệ, bọn họ sao dám làm ầm ĩ.” Trương mẹ lắc đầu.

“Vậy là tốt rồi.” Tô thị gật đầu, kéo Vân Hoan lại nói: “Đại tỷ con ngày thường đối đãi với hạ nhân quá hiền lành mới có thể xảy ra chuyện như vậy. Con đừng cùng nàng sinh khúc mắc mới tốt.”

Thấy Vân Hoan không nói chuyện, Tô thị chỉ xem như nàng bị dọa, trấn an một phen xong mới nói đến vấn đề chính.

“Chỉ chớp mắt cha con đi Thục Châu đã sắp ba tháng, gửi thư nói chuyện tình đã làm được tốt lắm, nhưng lại không thấy người trở về. Sinh ý trong nhà dù sao cũng phải có người quản lí. Lúc trước khi cha con đi buôn bán luôn thích mang theo con, ông ấy cũng khen con có thiên phú. Lúc gần đi đã cùng ta nói qua, nếu trên sinh ý có xảy ra chuyện gì bảo ta cùng con thương lượng. Đáng tiếc con là một cô nương tâm tư cũng không ở trên mặt này, ta cân nhắc có thể để Ngọc Lương...”

“Ta đi Phong Niên Thực Phủ hỗ trợ.” Tô thị còn muốn nói chuyện lại bị Vân Hoan đánh gãy. Tô thị nghi ngờ bản thân nghe lầm, không khỏi hỏi lại, “Cái gì?”

“Ta đi Phong Niên Thực Phủ hỗ trợ!” Vân Hoan gằn từng tiếng, rành mạch nói, “Trước khi đi phụ thân đã ở trước mặt mọi người nói qua, nói rằng thực phủ có chuyện gì chỉ có thể từ ta quyết định. Chẳng lẽ mẫu thân đã quên?”

“Không, ta không quên...” Thình lình xảy ra chuyện xấu khiến Tô thị có chút không biết làm sao, sau một lúc lâu bà ta mới nói: “Không phải Hoan nhi không thích nhất là Phong Niên sao? Lại nói con một nữ nhi gia, xuất đầu lộ diện chung quy không tốt. Vẫn nên để Ngọc Lương...”

“Biểu ca, chung quy là người ngoài.” Vân Hoan cong cong môi, ánh mắt nhìn Tô thị sáng chưa từng có, “Cha nói Phong Niên Thực Phủ tạm thời từ ta chưởng quản, ta tự nhiên phải làm tốt, nhất định không cô phụ kỳ vọng của cha... và mẫu thân!”

Muốn nhân cơ hội để Ôn Ngọc Lương tiếp nhận Phong Niên? Vân Hoan nhớ tới chuyện một đời trước, thật muốn phun nước miếng vào mặt Tô thị.

Tiện – nhân!
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom