Cuộc Đời Nó Và Những Người Con Gái Đặc Biệt

Bài viết
60
Reaction score
11
Points
8
Ảnh bìa
Tác giả
Kẹo Bông Lông Bông
Thể loại
Truyện có thật
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Vietwriter.com
Lượt đọc
16,826
Truyện này dựa trên những sự kiện có thật , do em viết sát với những gì em nhớ nên câu văn có thể hơi cộc lốc, em xin hứa sẽ không thêm bớt một tí gió nào, các thím tin hay không cũng được. :smile: thân và yêu.

Chap ở #2 nhé cả nhà !
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
60
Reaction score
11
Points
8
CHƯƠNG 1 : MỘT PHẦN VỀ QUÁ KHỨ.
Trước ngày vào lớp 10, tôi nằm cạnh bà tôi hôm cuối vì tôi phải đi học xa do cấp 3 thi trượt trường gần nhà nên tôi phải lên hà nội một học,tôi rúc vào lòng bà để bà ôm ,bà vuốt tóc trong nhà bà là người luôn thương yêu tôi nhất, vừa vuốt bà vừa kể , bà tôi kể lại cho tôi chuyện từ hồi tôi còn bé ,
Tôi được sinh ra ở hà đông tức hà nội 2 bây giờ, hồi đó nhà vẫn còn nghèo , bố mẹ tôi hay cãi vã từ lúc tôi còn là 1 đứa bé sơ sinh, bà bảo lắm lúc khuyên can không được vì tính bố tôi hay bốc đồng, nóng nảy nhưng bố rất có hiếu và thương cả nhà , được khoảng 6 tháng không biết vì lý do gì mẹ tôi bỏ nhà, sẵn sàng vứt bỏ tôi và ra đi ,đi đâu thì cũng không ai biết chỉ nhớ cho đến sau này tôi chỉ biết được đúng 1 điều mẹ tôi tên hương do hàng xóm kể lại, còn ông bà thì cứ giấu không muốn cho tôi biết từ bé vì sợ tôi bị ảnh hưởng việc học còn lại thì không rõ nữa ,thời đó nghèo ,tiền ăn còn chẳng đủ lấy đâu ra tiền mua sữa ngoài hằng ngày ông nội tôi vẫn bế tôi đi xin sữa ,rồi thi thoảng đi vòng ra bến xe hỏi thăm tin tức mẹ tôi rồi vô vọng không thể biết thêm đc gì , rồi nhà còn nuôi ong nên thi thoảng tôi đc pha mật ong vs nước cho loãng loãng ra để ăn,bà kể còn tôi vừa suy nghĩ , vừa rơm rớm nước mắt khi hồi tưởng lại đó là cái quãng thời gian tôi không thể quên được ông bà mình vất vả như thế nào , rồi bố tôi gày còm đi làm công nhân để có tiền nuôi cả nhà, . đến lúc tôi được 5 tuổi khi có vốn liếng bố tôi đi làm lái xe taxi rồi cưới thêm 1 người vợ nữa.Đó là người mẹ kế của tôi, kể đến đây bà tôi khựng lại rồi nói tiếp , bà tôi bảo tất cả chỉ vì muốn tôi có một người mẹ, không bị ai soi mói chê cười càng không muốn để bố tôi cảnh gà trống nuôi con, nên cả nhà đều đồng ý , hồi đó tôi có biết cái gì đâu nghe người lớn bảo thì chỉ biết vâng rồi cười .Tôi nghĩ lại nếu có thể thay đổi , tôi sẽ không bao giờ nhận người đó làm mẹ
Những nỗi đau đầu tiên.......

Năm học lớp do 1 lần bị mất cái bút mới mua mẹ kế đánh tôi tím tay, không thể viết , làm gì, sờ vào là đau, cầm cái gì cũng không nổi , tôi khóc, tủi thân và cam chịu vì tôi chỉ là 1 đứa bé , nói thì ai tin cơ chứ , thi thoảng thì bị ăn mắng vì những việc vô cớ , rồi lại chửi rồi lại bị đòn, có những việc tôi làm đúng vậy mà vẫn kiếm việc để chửi rồi để đánh tôi, cũng đúng mà ai đời dì ghẻ thì thương con chồng chứ . mọi chuyện cứ tiếp tục như vậy đòn roi ,rồi cho đến năm lớp 4 một chuyện xảy ra , một nỗi đau mà khi nghĩ lại tim tôi đau thắt khi nhớ về nó
Sáng hôm ấy như mọi ngày bố tôi vẫn đưa tôi đến trường trên chiếc xe máy mà 2 năm liền làm việc mới mua được , trước lúc tôi bước vào lớp ông còn dặn học ngoan nhé con, chiều bố đón đi ăn phở . tôi *gật đầu* vâng con biết rồi, con chào bố, tôi chạy tung tăng vào lớp ,xong đến tiết văn t3 của cô hương tôi cảm thấy mệt mỏi , choáng váng , thở cũng khó khăn , cô giáo đưa xuống phòng y tế nghỉ ngơi , tôi nằm đó ngủ li bì cho đến 1h chiều đang định lên lớp thì thấy gặp mẹ kế và cô chủ nhiệm đang nói chuyện gì đó ,cô chủ nhiệm nhìn tôi với ánh mắt trìu mến lẫn lo lắng, tôi vẫn đang lơ ngơ thì cô bảo : con đỡ hơn chưa, hôm nay cô cho nghỉ sớm đi nhé..tôi chào cô và lấy làm lạ, mẹ kế dắt tôi đi ra xe và lên xe mẹ kế, bà đưa tôi không phải về nhà mà đưa tôi đến viện, tôi thắc mắc , thầm nghĩ : ra viện làm gì, :-( nóng quá sốt thôi mà, chết rồi khéo phải tiêm mất. Tôi: Mình đến đây làm gì vậy ạ; mẹ kế: um đến gặp bố , bố mất rồi .
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
60
Reaction score
11
Points
8
CHƯƠNG 2 : MỘT CHÚT TRẢI LÒNG CỦA CON
Một chút trải lòng của con ...
Ông mắc bệnh hiểm nghèo , đi mưa nắng nhiều , lúc ốm vẫn đi làm , vẫn lo cho tôi, vẫn muốn tôi có được 1 cuộc sống ổn định dù lắm lúc ông mắng ,đánh tôi sau mỗi lần như thế ông đều ôm tôi vào lòng và nói rằng con hư bố đánh nhưng bố cũng xót lắm tôi thì bé nhỏ nghịch ngợm nên không hiểu được hết cho đến mãi về sau , ông mất nhưng cuối cùng trước khi nhắm mắt người ông muốn ôm, muốn nói chuyện là tôi, tôi không được nói những lời cuối với ông, biết rằng tuy mọi thứ đã qá muộn rồi cho đến bây giờ mỗi khi xuống nghĩa trang thăm ông , tôi vẫn thầm nói rằng con yêu bố lắm, con đang trưởng thành dần dần ,người mà sau này con yêu sẽ không như mẹ đâu, sẽ ở bên cạnh con và sau này con sẽ rất tự hào khi nói với cô ấy rằng, bố anh mạnh mẽ và hoàn hảo lắm .
Lần đầu tiên trong đời khi nhìn thấy ông bà mình, cô chú các bác mặt đỏ hoe rưng rưng nước mắt , tôi mới nhận ra rằng bố quan trọng với

tôi đến mức nào , tôi rơi nước mắt trên đường đi, khóc và khóc rất nhiều cho đến khi vào phòng nhìn thấy bố mình nằm trên chiếc giường

sắt lạnh, mặt không còn 1 tí sức sống, tôi ôm bố và khóc , chỉ biết khóc , trong đầu tôi hiện về 1 ý nghĩ chưa bao giờ được nhìn thấy mặt mẹ

mình một lần , giờ bố cũng quyết định thế sao. cũng quyết định rời bỏ con sao... tại sao, những điều bố hứa rằng sau này con lớn bố con mình sẽ tìm được mẹ ,sẽ tìm mà .
Tôi khóc, tôi lao vào ôm lấy ông , kêu gào khản rằng với một chút niềm tin nhỏ nhoi ông sẽ nghe thấy lời tôi, sẽ nghe thấy lời của đứa con này sẽ mở mắt kéo tôi vào lòng nhưng không ... tôi không bao giờ còn được nghe ông mắng nói những lời yêu thương và ôm tôi nữa.

Cho đến bây giờ khi 18 tuổi đầu rồi, tôi vẫn nghĩ rằng cuộc đời này, mọi thứ thật tàn nhẫn
mọi thứ cứ rời xa mình, từng chút , từng chút một, không thể kéo lại, ngay cả những thứ quan trọng nhất , người quan trọng nhất rồi cũng ra đi
Tôi nghỉ học hơn 1 tuần liền, nằm li bì trên giường, họ hàng, các cô đến thăm động viên , tôi chỉ biết quay mặt lại nhìn 1 cái, gật đầu cho có lệ rồi lại thu lu góc giường , ông mất , khiến tôi ảnh hưởng rất nhiều ,.. .. cho đến khi
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
60
Reaction score
11
Points
8
CHƯƠNG 3 : CUỘC SỐNG NHƯ MỘT GIẤC MƠ
E xin phép bỏ qa phần bố e mất, đám tang mọi thứ về ông, đối vs e ông là người rất tuyệt vời nhưng qá khứ là qá khứ r. Ông mất nhưng vs tôi ông vẫn luôn luôn ở cạnh tôi âm thầm và lặng lẽ. 4 tháng sau bác tôi từ đức về tức chị ruột bố tôi vì khi bố tôi mất bác k thể về do công việc, bước chân vào nhà việc đầu tiên bác thắp hương cho ông , ôm tôi vào lòng , động viên vừa nói , vừa khóc:
Bác: bác biết linh buồn,bác cũng khổ nhiều lắm con phải cố lên, học giỏi thật ngoan , bố con luôn phù hộ cho con
Tôi ôm chặt bác nhưng như mất hết cảm xúc rồi, khuôn mặt bình thản,, tuyệt nhiên không có 1 chút nước mắt nào nữa, tôi k0 giận bác vì về muộn, bởi vì bác cũng giống tôi đều không thể gặp , nói chuyện vs bố tôi lần cuối
Tôi: vâng, con không sao đâu bác.
Mọi chuyện cứ diễn ra đều đều như thế, được 3 tuần thì bác bay trong khoảng thời gian đó mỗi ngày bác đều an ủi tôi nhưng với tôi đó là 1 nỗi buồn mà cho đến bây giờ không thể hết vẫn chỉ còn giữ ở trong lòng, khép kín ......
Lực học của tôi trong những năm tiếp theo giảm sút thậm tệ, mất học sinh giỏi , bắt đầu thi chuyển cấp thcs thì tạch 2 trường điểm chỉ đỗ vào 1 trường trái tuyến , và cũng thật may mắn vì tôi đã gặp được em , người con gái đầu tiên của cuộc đời tôi
Từ năm lớp 6 đến hết lớp 8 mọi thứ với tôi vẫn bình thường, bạn bè , mọi chuyện không có gì nhiều nhưng bắt đầu đến năm lớp 9 thì mọi thứ thay đổi : Lẽ ra đó là 1 niềm vui thật đẹp, lẽ ra cuộc đời của tôi sẽ tốt hơn, và
Lớp 9:
thứ 2 :12-9-2012: 5h30 sáng tôi dắt xe ra khỏi nhà, chào ông bà ( hồi đó ông bà tôi bán bia ở cửa hàng điện thoại cũ của bố tôi,sau khi ông mất thì bỏ hẳn quán điện thoại , sửa sang thành quán bia) vẫn theo thói quen từ năm lớp 6 cho đến lúc này đạp xe đi đến trường, tranh thủ rẽ vào quán nét ần trường nghe nhạc big bang ( theo như e còn nhớ chính là album có bài haru haru ) ngồi vào ghế , gật gù nghe nhạc và không quên nhắc a chủ quán : khi nào gần đến giờ đi học gọi bố dậy nghe chưa .
e ảo tưởng sức mạnh tí thực ra là : anh trường nhỡ e ngủ gật ,gọi e dậy nhé
Đang mơ màng đi ngoài đường nhặt được cái điện thoại chuẩn bị cầm thì *chát chát* giật mình bật dậy lẩm bẩm chửi:

Tôi: . d.m đứa nào tát bố đấy

Một giọng nói quen thuộc, sắc sảo hét lên : Cái d.km m bố mày đây chứ đứa nào , d.m có định đi học không, con tó naỳ

Tôi dụi mắt nhìn lại hoá ra là hường , con bạn cạ cứng, người con gái mà lần đầu tiên tôi cảm giác thân thiết nhất, thoải mái nhất( d.m m chó hường bốc) ,

Tôi: ơ bạn hường à , ấy chết tao tưởng thằng nào*ngoảnh mặt sang anh chủ quán* d.m a sao không gọi e

A trường: lúc mày gật gù được 15p nó đến thì tao nhờ nó rồi

Tôi: d.cm nó đến kệ mẹ nó chứ , việc của anh là gọi khách khi khách ngủ quên , tổ má . * :]) e nghĩ thế thôi *

Hường: d.m m có định đi không hay lại thích đứng chào cờ, câu giờ hơi nhiều

Tôi: từ từ, a trường lấy e 2 gói bim bim

Đưa cho nó 1 gói, định mệnh nó cất vào cặp nó nhanh vờ lờ hơn cả tia chớp đang định cất gói còn lại vào trong cặp thì nó kêu

HƯờng: đưa gói kia đây vừa đi vừa ăn, sáng t đã ăn gì đâu

Tôi: ơ đệt , m có gói kia còn gì

Hường : :]) thế chú có thích em thảo béo 6a5 bám đuôi không để chị còn biết

Tôi: ấy ai lại làm thế này
Xong tôi chạy ra đằng sau lấy xe , nó nhảy lên , (tổ sư con hãm, phí mất 8k của tao) đèo nó, mợ con lợn này nặng vồn nhưng thôi em nể tình nó là hoa khôi thứ 5 của trường em đéo chửi nữa, chỉ dám nghĩ thôi.Vừa đạp cật lực, vừa thở thi thoảng lại đạp chậm nó đút cho mấy miếng bim bim ăn, kể cũng phê voãi các thím ợ . vừa đạp vừa ăn vừa nghĩ, vừa phóng viu qua hồ mải nhìn 1 chị mặc quần jean trắng, đùi to , + trắng thế méo nào đến khi nó hét lên: linh nhìn đường , kìa aaaaaaaaaaaaa
 
Last edited by a moderator:
Bài viết
60
Reaction score
11
Points
8
CHƯƠNG 4 : ĐỊNH MỆNH CỦA TÔI
Do vừa lo lắng muộn học tôi vừa đạp nhanh lại còn ngoảnh lại ăn bim bim đến khi con hường kêu tôi ngoảnh lại và đâm va vào bánh xe sau của 1 cô bé đi mini nhật đằng trước, đội mũ có cánh hình thiên thần, đi đôi giày màu hồng cũng có hình thiên thần nốt, theo quán tính cô bé ấy ngã sang bên phải , xe đè lên, con hường thì ngã về đằng sau dập mông ( đã mông lép lại còn dập :])) ha ha ha) tôi thì ngã chúi về đằng trước sượt 1 đoạn dài nhưng vẫn kịp lấy tay đỡ xuống mặt đường, cũng may vì lúc đó đường văn quán chưa đông như bây giờ không thì không biết thế nào nữa .

Sau 1 hồi lấy lại tinh thần, sức lực nhìn lại bản thân mình, rách 1 bên tay áo, xước 1 vệt quanh khuỷa tay, tôi chép miệng: thôi ksao, tôi chạy lại chỗ con hường nhìn qua nó gục mặt đầu gối, đỏ bừng lên, tôi cuống cuồng * thổi thổi* phủi phủi* quanh người nó , rồi bảo:

Tôi: m sao không , đau chỗ nào à
Hường không nói gì vẫn gục , d.m nó chứ đã muộn học rồi còn lâm vào cảnh bi đát. tôi hét lên
Tôi: cái d.m bị làm sao , có cần đi viện không
Hường vênh mặt lên, rồi chửi tôi: Cái d.m bố ksao nhưng rơi mẹ hết gói bim bim của bố rồi
Tôi ngớ người ( cái d.m tưởng thế nào) : thôi ksao lát về t mua cho gói khác
Hường: ra xem e kia bị sao không
Tôi giật mình chạy lại , đẩy cái xe qua 1 bên *phủi phủi* quanh người cô bé ý , nhìn qua xem có bị sao không, mà có vẻ cũng k sao. cho đến khi tôi đỡ cô bé ấy ,2 con mắt nhìn thẳng vào nhau và.
=> cho đến khi viết những dòng này , a vẫn nhớ như in khoảnh khắc đó,
cô bé thiên thần của a,nếu a đi cẩn thận, nếu a để ý, chắc chẳng bao giờ mình gặp được nhau, nhưng a không hối hận ^_^ cảm ơn e, thiên thần ạ
Tôi * gãi đầu*: em có sao không
Thiên thần: không sao ạ
tôi: anh xin lỗi, tại a muộn học quá, đạp nhanh không để ý xin lỗi e nhé
thiên thần: dạ, * không nói gì* mặt nhăn nhăn*
thiên thần đang định đứng lên, lại khuỵ xuống, , tay ôm chân, hiện nguyên vẻ đau đớn
tôi ngồi xuống , phủi qua lưng áo của e , bảo:
E bị đau ở chân à, có sao không , đưa a xem
Ngọc: đầu gật gật, dạ không sao đâu .
tôi: thế kia mà bảo không sao ,hay bây giờ thế này a đưa e lên phòng y tế của trường nhé , tiện thể xin phép nghỉ cho e luôn
ngọc: thôi ạ, để e tự đi
Tôi: thôi là thôi thế nào , chân thế kia e đi kiểu gì được
Tôi kéo cái xe của ngọc lên, rồi chạy lại chỗ hường bốc
Tôi: mày đi tạm xe của tao về nhà nhé, chiều lên ngôi nhà hoa hồng trả tao sau
Hường: bố tổ thấy gái là sáng mắt lên, có xinh không nhìn được không
tôi: mày lại đến giờ xàm ạ. tạm thôi. đi đi. tao đèo nó đi lên trường đã
Hường: mẹ con chó , nhớ đền trà sữa cho tao vì gái bỏ bạn là giỏi thôi.

Tôi chạy lại đỡ e lên yên sau và tranh thủ vừa đi vừa bắt chuyện

Tôi: em tên gì thế

Thiên thần: dạ ngọc ạ,

Tôi: à ngọc à, ý là ngọc trai hả

Ngọc : *im im không nói gì*

Tôi : a đùa thôi , ý a là họ và tên của em

Ngọc: anh hỏi làm gì ạ

Tôi : À chả may nhỡ lát nữa về a bị đánh ở cổng trường a còn biết đường méc cô là ai đánh a

Ngọc: ơ tại sao lại thế

Tôi: ơ e không biết à nhìn đểu hoặc va phải nhau là hay bị ăn đòn lắm, trường mình có đầy vụ như thế rồi mà

Ngọc: e không ác đến thế đâu

Tôi: ==' ý a không phải là e đánh mà ý a là lúc nãy đi xe ngu va phải e, làm hỏng mất bàn chân thiên thần của e, a sợ bị fan hâm mộ của e đánh

Ngọc: :]) yên tâm đi, nếu thực sự e có fan, khi nào a chuẩn bị bị phục kích ở gần trường e sẽ báo cho a chuẩn bị trước mà anh gọi em là

ngọc được rồi đừng gọi thế nữa ạ
Tôi : :] sao thế , có gì đâu tại anh nhìn em giống thế lắm mà

Ngọc
im im*

TÔi: :3 em không sợ anh bắt cóc à

Ngọc: *thở dài* từ đây đến trường còn chưa đầy 50m mà anh, anh đạp nhanh lên tí muộn học rồi, cô em mắng là em gọi người đánh nah đấy

TÔi: *giả vờ khóc lóc* hxhx vợ tương lai ơi, con tương lai của bố ơi hôm nay bố có mệnh hệ gì thì hãy tìm lấy cô này báo thù nhé

Ngọc: Hơi thảm thiết quá đấy anh ơi . e đùa thôi mà . *cười nho nhỏ*.

Tôi: :]) a biết là e đùa nên a mới khóc đấy hị hị

Ngọc: a tập trung đi không lại tai nạn part 2 bây giờ ..

TO be continuer :3 để sau nhé các bạn
do đây là mối tình đầu của em nên nên. :/
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom