Full Cuộc Chiến Giữa Nhíp Xinh Và Quần Đùi Hoa (nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi P3)

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Last edited by a moderator:

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Lời tựa













Tôi để ý đến chàng từ rất lâu rồi, khi tôi bắt đầu biết chú ý đến ngoại hình của mình hơn là cái việc phải làm sao phải đến lớp đúng giờ mỗi sáng, khi tôi bắt đầu thấy thích những chiếc váy xếp ly mặc kèm áo phông in họa tiết nhẹ nhàng hơn là quần jean kết hợp với áo thụng cá tính, khi tôi biết chọn mua những cái bờm và thun buộc tóc xinh hơn là thả rông mái tóc bù xù như cái chổi. Và dĩ nhiên là chàng chẳng biết điều ấy đâu, cho đến khi chàng đọc được những dòng này.

Câu chuyện của tôi có lẽ sẽ đảo ngược hoàn toàn những suy nghĩ của chàng về tôi từ trước đến giờ. Và sau đó thì chàng có còn yêu tôi như bây giờ không? Cũng chẳng biết nữa. Tình yêu làm sao có thể dễ dàng thốt lên bằng một hai từ CÓ hay KHÔNG. Nhưng dù sao điều quan trọng nhất, là tôi đã giữ cho riêng mình một miền kí ức bí mật mà chưa có ai đặt chân vào được, kể cả người tôi yêu thương nhất.

Trước khi chúng tôi yêu nhau, chàng chẳng bao giờ để ý đến tôi mặc dù tôi luôn tìm đủ trò gây ấn tượng như dắt lũ chó nhà tôi ra ị ở gốc cây trước cửa nhà chàng, va vào chàng mỗi khi chạy ra đổ rác, phi xe ra cổng đúng lúc chàng vừa hay đi tới, và chạy sang cho nhà chàng những món đồ ăn đặc biệt mẹ tôi làm. Mỗi lần như thế chàng chỉ ừ hữ cho qua rồi chạy tọt vào nhà, mặc kệ tôi tưng hửng đứng đó. Sau một vài lần bị đối xử “lịch sự” như thế, tôi xếp chàng vào hạng: những động vật máu lạnh.

Chàng vẫn hay lủi thủi ở ban công bên nhà chàng, tỉ mẩn với những cành tường vi vươn lả lơi trong gió rồi kéo gọn chúng lại với nhau, hay cẩn thận đặt bốn chậu xương rồng ra ngoài lan can mỗi khi trời nắng và cất vào phòng khi trời tối. Thi thoảng tôi thấy chàng quét nhà, gom rác vào góc ban công bên phía nhà tôi, báo hại tôi phải lụi hụi cầm mê ra hót đi cho chàng vì tôi biết rằng chàng sẽ để đấy cho đến khi rác ngập như núi.

Chàng thích mặc quần đùi hoa! Lần đầu tiên nhìn thấy cái dây phơi quần áo sặc sỡ đến mức ong bướm cũng phải bay đến vì tưởng nhầm đó là vườn hoa cứt lợn, tôi đã nằm lăn ra cười. Không nghĩ là trên đời này lại có một người đàn ông chân chính có sở thích biến thái đến như vậy. Chàng thích nghe nhạc Moza, thích uống nước bằng ca (may mà không bằng bô) và thích ăn chuối đá (chuối chín để trong ngăn đá trong tủ lạnh đến khi cứng rẳng thì lôi ra gặm). Chiều chiều mỗi khi tôi mang xôi hay chè sang cho mẹ chàng, vẫn thấy chàng ngồi nghe nhạc Moza, uống nước bằng ca và ăn chuối đá. Cuộc sống của chàng chỉ có vậy thôi. Sáng chiều đi học, tối về hưởng thụ những thú vui tao nhã của riêng mình.

Còn tôi, tôi là đứa thích thu mình trong vỏ ốc khi ở nhà, sống hòa đồng và cần cù chăm chỉ khi tới lớp, hội tụ đầy đủ những yếu tố mà các cô giáo chủ nhiệm thường hay ghi trong học bạ của một học sinh ngoan gương mẫu. Ngày lại ngày trôi qua, chẳng có gì đột phá. Tôi vẫn thường vặn volume chiếc piano điện trong phòng tôi lo lên hết cỡ và hành hạ hàng xóm mỗi khi đêm về. Thực tình tôi chỉ muốn hành hạ chàng thôi, nhưng khổ nỗi chàng vẫn chẳng thèm ỏ ê gì, chỉ có mấy gia đình xung quanh sang ăn vạ mẹ tôi.

Tôi thích chàng vì cái gì nhỉ? Kể ra tôi cũng tự thấy tôi dở. Chàng cao 1m6 (thậm chí chưa đến), đầu tóc lúc nào cũng trong trạng thái 1 tháng chưa trải 1 tuần chưa gội, cận lòi mắt, mông cong, răng chuột, đen đen bẩn bẩn. Hic. Trong khi con gái lớp tôi vẫn mơ tưởng đến các ồ pa trong từng giấc mơ thì tôi lại để ý đến một thằng rất bình thường. Chàng không cao to, nhưng đen hôi thì đủ tiêu chuẩn thậm chí thừa. Chàng chẳng thông minh, không học giỏi, không biết chơi thể thao, luật bóng đá chàng cũng không biết gì hơn ngoài việc đội nào đá bóng vào goal đội kia thì thắng. Chàng chẳng có gì đặc biệt, và tôi biết chính chàng cũng tự cảm thấy mặc cảm mỗi khi đứng trong một tập thể những thằng bạn to cao lực lưỡng sáng sủa.

Vậy cuối cùng thì vì sao tôi lại yêu chàng? Điều duy nhất tôi có thể kết luận. Đó là: tôi là một đứa thực tế! Tôi không mong đợi gì vào một người đàn ông đẹp trai ngời ngời, vai năm tấc rộng thân mười thước cao, có chăng chỉ là những mối tình vụng trộm khi mà tôi không đủ sức phục vụ nâng niu hắn. Điều nữa, có lẽ Chúa ban tặng tôi cho chàng, một món quà giúp chàng tự tin và tự hào về bản thân mình hơn chẳng hạn. Tôi sẽ là hình mẫu tượng trưng cho chân lý rất nhân văn: Không phải gái xinh gái giỏi là sẽ yêu trai đẹp trai giàu! Dù có mù què đui chột mà vận phải cái duyên cái số thì người ta vẫn yêu nhau thôi.

Và một điều cuối cùng khiến tôi thích chàng, là đôi mắt hiền lành của chàng có ma lực gì đó giúp tôi khẳng định, chàng sẽ hết lòng vì một người con gái khi yêu. Mà đối với một đứa con gái luôn trốn sâu trong vỏ ốc như tôi, điều đó là quá đủ. Bạn có biết không? Vì sao đi qua bao nhiêu người mà chỉ để lại thương nhớ cho một người? Là bởi vì mỗi chúng ta chỉ có một mảnh ghép vừa khít với mình, trong vũ trụ vô cùng rộng lớn này.

Đó là tất cả những gì vẫn thường xảy ra hằng ngày, trước khi tôi và chàng chính thức lao vào cuộc chiến ẩu đả nhau!
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 1 !











Tôi là một cô gái bình thường lắm. Ngoại hình ở mức trung bình khá, cao có 1m5, mắt hơi xếch, mũi hơi to, ngực lép, bụng bự, mông cong, chân vòng kiềng… Được cái thông minh học giỏi, thầy yêu bạn mến. Tuy nhiên vẫn FA. Bởi tôi khó mở lòng ra với một ai đó riêng biệt, luôn sợ rằng tôi không thể yêu thương được một người trong khi người đó lại rất yêu thương tôi. Tôi luôn sợ cảm giác nhận quá nhiều mà không thể trả lại.

Cuộc sống của tôi luôn lặp đi lặp lại những công việc quen thuộc, ngày đi học, tối về nhà. Cuối tuần học đàn. Khi buồn thì chơi với chó.

Ở lớp, tôi kết thân với một cô bạn tên Linh!

Linh xinh xắn và nhanh nhẹn, hòa đồng và tốt tính. Tôi thương cô ấy nhiều, bởi cô ấy cũng giống tôi. Đều là những đứa trẻ cô đơn riêng một thế giới thiếu vắng bàn tay quan tâm chăm sóc của cha mẹ, tự mình vùng vẫy trong những nỗi đau của gia đình.

Linh yêu một anh khóa trên, tên Hưng. Cuộc sống này nhiều khi có những móc xích thật kỳ lạ. Hưng là bạn thân của Hoàng – hàng xóm tôi – người đã bước vào trái tim tôi, và làm nó nổi gió.

Cuộc sống của tôi bắt đầu bị đảo lộn vào một ngày thứ Tư đen tối. Linh gọi điện ầm ỹ cho tôi khi trời chưa sáng. Mặt vẫn vùi trong chăn, tôi với tay lấy điện thoại:



- Nói đi con hĩm. Rồi tao sẽ giảm án cho mày cái tội phá giấc ngủ của tao!

- Mày lên facebook mà xem đi. Ảnh sex của mày ngập tràn facebook của bạn bè ông Hưng nhà tao này.

- Cái gì? Ảnh sex nào? Tao có bao giờ đi bơi hay đi xông hơi công cộng đâu?

- Lên mà xem. Lảm nhảm mãi! Nhớ mua thuốc trợ trim!

- Chim chóc gì? Con thần kinh!

Mò mẫm dậy bật máy tính lên xem.

*khóc thét*

Trên trang chủ, nick bạn bè tôi lác đác xuất hiện một hình ảnh chụp khung cảnh vô cùng quen thuộc… ban công nhà tôi, chiếc ghế gỗ màu chàm, tôi ngồi mé cửa, gác một chân lên lan can, vô tư ngoặc đầu sang bên phải, tay trái cầm nhíp, mắt soi vào nách, nhổ!!!

Phải nói là RẤT KHÙNG! Tôi có một thằng hàng xóm bệnh hoạn lại thích làm loạn. Biến thái tới mức rình con gái nhà người ta nhổ lông nách rồi chụp hình post lên facebook, tag share khắp nơi kèm theo cái caption vô cùng tưng tửng: “Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm ngồi nhổ lông nách”. Không biết hắn có não không nữa? Mà chắc là không có đâu. Nếu có thì đã không chụp lại cái hình tởm rồi đem khoe thiên hạ thế kia. Bạn bè của hắn nữa chứ. [''=.=]. Tại sao có thể lôi cái hình của mình share khắp nơi với đủ thứ bình luận: “Vãi cả nhổ”, “Vãi cả lông”… Trời đất, vãi cả đàn ông. T___T

Lật đật chạy ra giường bấm điện thoại điên cuồng:



- Linh ơi, tao phải làm sao? Mày biết hack nick không?

- Hack con khỉ? Sao mày không chui vào nhà tắm soi gương mà nhổ, ngồi ra ban công làm gì? >o

- Hôm qua mất điện! T___T

- Tao chịu, xin lỗi mày. Chính ông Hưng là người chia sẻ cái hình của mày từ face ông Hoàng sang page của lớp ông ý.

- Con chó, mày yêu thằng mất dậy thế hả????

- Xin hãy thứ tha, hu hu.

- Giờ tao phải làm gì? Phải làm gì? Trông cái hình tao ngồi oặt ẹo kinh quá.

- Sang mà tẩn thằng hàng xóm nhà mày chứ hỏi gì tao?

- Tẩn á?

- Oánh bỏ mọe đi. Ông Hưng bảo lão Hoàng này hiền với nhát lắm. Anh hùng bàn phím thôi.

- Thằng trời vật! Để tao!

Phí công tao âm thầm trao tình cảm cho mày. Con đĩ Hoàng! Từ nay tao sẽ quẳng mày từ trái tim tao phi ra chuồng xí.

Sao tự nhiên tôi thấy thằng điên này nó xấu xa thế. Người đã lùn, mặt thì đụt đụt ngu ngu, học thì dốt như bò, giờ lại thêm tật bẩn tính. Dù gì thì cũng phải xử, rồi xong đường ai nấy đi. Chạy vội nhà nhà tắm đánh răng, vớt nước rửa mặt, buộc lại tóc, tô ít son. Con gái dù có ra trận cũng phải xinh tươi. Sau đó chạy xuống cổng, sang nhà thằng hàng xóm bệnh hoạn, bấm chuông liên tục. Tôi đếm đủ 12 hồi chuông thì hắn mới lò dò đi xuống. Cởi trần, mặc quần đùi hoa màu vàng đỏ lá xanh, đầu tóc bù xù như cái tổ – thiếu mỗi con chim trên đầu. Hắn còn ngái ngủ, dò dẫm mở chốt cửa, thò cái mặt ngu ra hỏi:

- Gì thế? Nhà này không có bán đồng nát đâu!

Đồng nát cái *beep*. Nhìn bà mày giống buôn đồng nát lắm à? Bà mày mà buôn đồng nát, thì mày là thằng nhặt rác ở bến xe.

Tôi tiến thằng vào cổng, dồn hắn vào giữa sân rồi lấy hết sức vả cho hắn một phát nát mặt. Thằng mất dậy.

- Bệnh hoạn! Biến thái! Nghĩ sao mà làm cái trò khốn nạn đó vậy hả? Có nghĩ đến danh dự của con gái nhà người ta không? Đồ điên! Đồ đầu không não. Đồ óc toét. Khôn hồn thì tìm cách gỡ hết cái ảnh đó đi. Không thì tôi sẽ thuê xe cẩu về nghiền nát nhà anh ra. Tôi thề đấy. Con tinh tinh lai khỉ đột!

Mặt thằng khốn cứ đực ra, mắt lồi to như mắt chuồn chuồn, chắc không hiểu chuyện gì. Nói xong bỏ về. Tiên sư bố thằng khùng. Làm phí buổi sáng quý báu của bà. Hùng hục về nhà bật bếp bắc nồi nấu mì tôm ăn. Mặc xác thằng cha hàng xóm đó muốn làm gì thì làm. Tối nay đi học về mà vẫn thấy cái ảnh của tôi thì tôi sẽ cho hắn hiểu thế nào là lễ độ.
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 2 !











Cuộc sống nhàn nhạt của tôi như bị đảo lộn hết lên. Bạn bè tôi có nhiều người chơi thân với khóa trên, nên cái ảnh tôi ngồi ban công, gác chân lên thành ghế nhổ lông nách nhanh chóng được lan truyền từ di động đứa này sang đứa khác. Khổ nỗi tôi mặt dày và nhọn như điếu cày, vẫn sống ung dung, hiên ngang trước thị phi sóng gió. Nhưng đôi lúc xấu hổ cũng dâng ngập lên tận mỏ. Tôi càng thù càng hận lão hàng xóm đến tận xương tủy khi bạn bè thăng chức cho tôi thành GIÁO SƯ NHỔ LÔNG. (“_ _)



- Tao phải làm gì bây giờ hả Linh?

- Thích mà. Đi đâu cũng có người chỉ trỏ. Chắc mai tao cũng vác ghế ra ban công nhổ lông nách quá.

- Con điên. Ờ, nhổ đi rồi xâu lại cắm lên cằm ông Hưng nhà mày

- :])



Lôi cuốn sách Văn ra lẩm nhẩm lại bài cũ. Văng vẳng phía cuối lớp tiếng trêu chọc vọng lên: “Nhíp Hôi! Nhíp Hôi ơi”. Tự an ủi cái tên Nhíp Hôi nghe cũng dễ thương. Cái lớp này, cả năm quây quần với nhau, bộn bề sách vở, bài tập mỗi ngày chất chồng như núi, không còn thời gian mà bàn ra tán vào những câu chuyện nhỏ nhặt vu vơ. Thế mà hai ngày nay cứ ầm ỹ râm ran chuyện “nhỏ Vi ngồi ban công nhổ lông nách”. Lũ khỉ, nhổ lông nách thì có gì mà lạ, dễ bà nội bà ngoại, mẹ đẻ, dì ruột, cô họ, mợ hờ nhà chúng bay không bao giờ nhổ lông nách hả??? Hả hả hả??? Bực ói máu. Từ mai quyết tâm tiết kiệm tiền ăn sáng đi triệt lông miễn phí.



- Tao điên lắm rồi nha Linh. Mày nói chúng nó nín ngay chứ còn trêu nữa tao xuống bẻ cổ từng đứa một cho coi

- Ha ha. Nhưng tao thấy rất hứng thú với vụ này.

- Thú con cú. Tao về đây. Nay tao bỏ học.

- Thật á?

- Ờ, bỏ không?

- Ơ… Có!

Tôi và Linh vác balo lẻn ra đường cổng sau trèo ra khỏi trường. Tôi đi trước, Linh chạy theo sau. Nó cũng quá quen với việc nổi loạn khi tâm trạng không tốt của tôi như thế này. Hôm nay bốn tiết. Lúc đầu tôi định bụng chỉ trốn hai tiết thôi, dắt Linh đi lang thang vòng vo đâu đó rồi quay về. Nhưng thôi, đã đi rồi thì đi luôn. Cũng chẳng thế học với cái tâm trạng như có ròi bò trong bụng thế này.

- Này Vi!

- Nói!

- Tao không hiểu tại sao?

- Sao cơ?

- Mày lại bực bội chỉ vì mấy cái lông nách?

- …

Ừ nhỉ. Ngẫm đi ngẫm lại, cũng có cái gì quan trọng đâu, Tại sao tôi lại nổi khùng đến mức bỏ cả học?

- Mày chỉ là người bình thường, không xinh đẹp, chẳng hotgirl, mấy ai biết mày đâu? cái ảnh đó cũng không khiến nhân cách mày sứt mẻ tí nào, không giúp mày giàu lên hay làm mày nghèo đói đi. Mày làm sao phải thế?

- Thế thôi lại quay về học đi!

- :]) Con điên. Hôm nay tao thích chơi! Đi thôi. Kỉ niệm ngày nhổ lông thế giới!



Chúng tôi, hai đứa trẻ cấp 3, lưng leo balo, đầu đội nón kết, lê lết trên xe bus ra hồ Gươm chơi. Bây giờ nhắc vẫn còn nhớ ngày hôm ấy. Linh và tôi mặc áo trắng, tóc buộc đuôi gà lúc lắc sau lưng, cười đến mỏi miệng khi chậm chậm hỏi một người khách Tây: “Sir! What time is it?”, rồi người ta đưa tay lên xem đồng hồ và trả lời dõng dạc: “9h rồi các cháu!”. Xuống bến xe mà tôi với Linh vẫn há miệng ra cười, rãi rớt tận cổ, tự thấy mình quê hết sức. Tôi dắt Linh đi bộ một vòng quanh hồ, mua kem ăn, chụp ảnh, cùng nhau lòng vòng qua phố sách Đinh Lễ, đứng coi cọp sách đến mỏi chân rồi lại dắt tay nhau lên gác 2 cafe Đinh ngồi ngắm một mảnh Hà Nội.



Tôi gắn bó với thành phố này đã 5 năm. Đủ dài để hiểu, để cảm nhận những gắn kết với cuộc sống của mình hằng ngày. Chống tay lên lan can, dựa cằm vào, im lặng. Linh gọi cho tôi một cốc long nhãn lồng hạt sen ngọt lịm, còn cô ấy uống chanh tươi không đường, chua loét. Cái sở thích cũng giống hệt chính tâm hồn cô ấy, không hề ngọt ngào và luốn khiến người khác nhăn mặt khi nếm. Thế nhưng chỉ có tôi mới đủ bình tĩnh để trải nghiệm hương vị chanh không đường, thơm thanh khiết…



- Mày đang nghĩ gì thế? – Linh chọc chọc

- Lung tung!

- Hầy, không biết hôm nay có bị ghi sổ không nữa – Linh thò tay vào cốc nước chanh rồi đưa lên mồm mút mút => TỞM! :-ss

- Tao nhắn tin bảo Nhật xin phép hộ rồi.

- Đi xem phim nhé!

- Ờ

- Mày đang nghĩ gì?

- Linh tinh

- Mẹ mày! Con điên!

- Ô?

- Ha ha



Linh kéo tôi đi xem phim cho đến tận tối mịt mới về. Xe đạp đã để ở trường, tôi bắt chuyến bus đi qua ngõ nhà tôi, xuống xe rồi lững thững tản bộ. Con đường nhỏ đi về nhà quen thuộc tới mức có thể đếm được từng bước chân. Một tay giữ quai ba lô, một tay đung đưa bên sườn, tôi… hát! Thỉnh thoảng tôi như con dở, bất chấp người đi đường, cứ nghêu ngao mấy bài hát thiếu nhi từ đầu ngõ. Bà Tám đứng lum khum dưới mái hiên ở cửa hàng tạp hóa, tay vẫy vẫy gọi tôi:



- Vi, con về muộn thế?

- Dạ nay con học thêm giờ, bà nấu cơm chưa?

- Ăn xong xuôi rồi. Cho này!



Tôi chìa tay ra, bà đổ vào tay tôi vài mảnh kẹo lạc tự làm, mấy miếng kẹo lạc cứ lạo xạo trong tay. Chưa ăn mà đã thấy ngọt lịm. Ngày nào cũng như ngày nào, đi qua đây đều được bà Tám dúi cho mấy cái kẹo, bà cấu cấu hai cái má gầy nhom thịt của tôi rồi mới cho về.



- Còn cái này nữa. – Bà đưa cho tôi một cái dây thun may bằng vải để buộc tóc. – Sao bà thấy con cứ lấy khăn đỏ buộc tóc là thế nào?

- Dạ con thích!

- Con gái con đứa thứ gì! Lôi thôi!

- Hì hì, con về nha bà!

- Cẩn thận nha Vi, bà thấy thằng Tùng nó ngà ngà say rồi đấy

- Dạ!

- Đừng để bị đánh nữa nha con!

- Dạ!



Chạy nhanh về nhà. Ki đã đứng đợi tôi từ lâu rồi. Thò tay mở chốt cổng, tôi bước vào gục mặt lên vai Ki.



- Òa, mệt quá Ki ơi!





Ki đáp lại bằng mấy tiếng “gâu gâu”, đuôi vẫy tít mù. Ki là giống Becgie to phải gấp đôi người tôi, nên tôi thích cảm giác vùi mặt vào bộ lông bông xù to đùng của nó. Ki thè lưỡi liếm nhẹ vào tay tôi. Còn tôi thì lần xuống bụng em kiểm tra. Lép kẹp!



- Trời ơi… Trưa nay em không được ăn cơm à?



Ki trả lời bằng mấy tiếng rên ư ử. Nhìn quanh sân, không có xe của mẹ, chắc hôm nay mẹ không về. Tôi mở ba lô lấy tạm cho Ki cái bánh ngọt, ngồi bệt ở góc sân nhìn em ăn xong, tháo xích và nhẹ nhàng đi vào nhà. Bố đã ngủ. Nhà sực hơi rượu. Tôi rón rén đi trước, Ki bước theo sau không một tiếng động. Vào phòng rồi đóng chặt cửa lại. Tôi ngồi xuống bên cạnh Ki, thở đều cho đỡ mệt. Thế là kết thúc một ngày phá phách. Tôi lại trở về với góc phố rêu phong của mình, với những đồ vật nhỏ xinh và những bản đàn quen thuộc.
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 3 !













Đêm hôm ấy mẹ về muộn. Nằm ôm Ki dưới sàn, tôi nghe rõ từng tiếng cãi vã, cốc chén rơi loảng xoảng. Ki ngẩng đầu lên, dỏng tai nghe, rồi thấy những âm thanh đã quá quen thuộc, em lại nằm xuống, mắt buồn buồn nhìn tôi. Tôi cười vuốt nhẹ lên tai em. Đừng sợ. Cuộc sống nhàm chán quá, bố mẹ phải đánh đấm cho vui. Cũng vì mải đi chơi nên không kịp qua chợ mua đồ ăn, tối nay tôi với Ki chỉ lót dạ bằng mấy miếng bánh ngọt, vài mẩu mì tôm Hảo Hảo sống. Cứ bỏ mồm một miếng, tôi lại bẻ cho Ki một miếng, hai chị em ngồi nhai rộp roạp, mặc kệ sự đời. Vừa ăn tôi vừa nghĩ, ở bên bức tường kia, tên hàng xóm đang làm gì? Ngồi cay cú chửi rủa tôi hay đau đớn tiếc nuối mấy cái quần? Nghĩ cũng khổ, nhìn mặt thẫn thờ của hắn, tôi cũng nhận ra mấy cái quần đùi hoa quan trọng với hắn như thế nào. Thôi thì mình cũng không phải dạng thù dai và nhỏ nhen đến mức thế. Tôi đứng dậy chạy lên tầng thượng, rút mấy cái quần từ ống thoát nước ra rồi đem xuống để mai giặt.

Mải suy nghĩ quá, tôi chẳng để ý bố Tùng đã đi lên gác, bố đứng ở cửa phòng tôi, miệng lẩm bẩm. Tôi giật thót, chân bắt đầu run.

- Bố… chưa ngủ ạ?

- Liên quan đéo đến mày? Đm con đĩ non

Chửi hay lắm! Tôi tiến thẳng đến đẩy mạnh bố ra rồi vào phòng đóng cửa lại sau khi quăng trả một câu:

- Xin lỗi nha, bố đừng vơ đũa cả nắm. Làm gì cũng được nhưng đừng xúc phạm tôi.

Tôi không muốn đôi co với người say rượu, cũng không thích cái kiểu từ mẹ suy con. Nhân cách của tôi do chính tôi vẽ nên, không bị ai bôi bẩn hay làm ảnh hưởng hết. Không dạy dỗ được con cái cẩn thận thì cũng đừng có hàm hồ nói xàm. Vớ va vớ vẩn.

Đêm hôm ấy tôi nằm mơ rất nhiều. Về bức tranh hạnh phúc tuyệt đẹp khi tôi còn bé – lúc ấy bố Tùng và tôi đều nghĩ chúng tôi là ruột thịt của nhau. Nhưng cuộc đời này lắm khi trêu ngươi quá. Trời cho trò chơi mà. Chẳng biết trách ai, cũng chẳng trách được mẹ – người đàn bà lỡ đường đi lạc, lại càng không trách được bố – người đàn ông vô tình mọc sừng. Làm sao có thể yêu thương nữa khi biết sự thật đứa con gái chính tay mình chăm bắm bao nhiêu năm lại là con của vợ mình với một người đàn ông khác. Cơ mà cũng chẳng sao, tôi thì đơn giản lắm, không yêu tôi nữa thì thôi, tôi tự yêu bản thân mình. OK?

Hiu hiu… Thật ra thì có lúc chẳng thấy OK như mình vẫn nghĩ, vẫn buồn, vẫn tủi, vẫn hờn vu vơ. Nhưng rồi mọi thứ lại qua đi, tôi vẫn có một gia đình, vẫn là một cô bé chăm ngoan trong mắt thầy cô và bè bạn, thế là quá đủ rồi. Tự thấy mình vẫn còn may mắn khi không bị tống ra ngoài đường, cho dù thường xuyên bị thượng cẳng chân hạ cẳng tay, luôn phải nghe chửi mắng, ăn uống cũng phải rón rén vụng trộm… Riết thành quen. Cuộc sống vẫn lặp đi lặp lại những công việc quen thuộc, ngày đi học, tối về nhà, cuối tuần học đàn, khi buồn thì chơi với chó.















Mỗi sáng, Ki gọi tôi dậy bằng cách liếm nhẹ vào má tôi. Nếu tôi ọ ẹ khóc lóc, em sẽ im để tôi ngủ thêm chút nữa rồi lại gọi, dữ dội hơn. Đêm qua không đóng cửa sổ nên tôi tỉnh giấc sớm hơn mọi ngày vì nắng chiếu ngập phòng. Ki vẫn đang thiu thiu ngủ. Đứng dậy vươn vai, tôi ngó ra cửa sổ ngắm đường. Bất giác nhìn sang nhà bên, mắt tôi như lồi ra khi thấy tên hàng xóm đang …tập thể dục. Nhưng mà… tập thể dục gì mà như bọ hung cào phân, người uốn uốn éo éo như con giun đũa, cởi trần, trên người mặc mỗi cái quần đùi kẻ sọc cũ sỉn – kiểu quần đùi của các ông cụ ngày xưa. Tôi lao ngay vào giường, cầm điện thoại chạy lại phía cửa sổ, nhẹ nhàng bật camera rồi thò ra chụp cảnh tượng hùng vĩ kia. Cạnh giàn tường vi, một chàng trai ái ái đang uốn éo luyện hàng.

- Hoàng!!!! Có cần tao ra ban công mắc màn cho mày ngủ không? Làm cái quái gì cũng lâu thế? Mai này ăn cứt cũng không kịp chó đâu con ạ!!!

Tôi cười gần chết. Dù to mồm hung hăng ở đâu thì khi về nhà cũng bé xíu dưới chân mẹ. Tôi quay vào nhà tắm, vừa đánh răng, vừa chỉnh lại màu ảnh một chút rồi post lên facebook:



“Hôm nay trời nhẹ lên cao

Quần đùi không sịp ra ngoài cào hoa”



Ngày mới mát mẻ quá. Ki sủa nhặng lên chào tôi khi tôi chốt cửa đi học. Chạy tung tăng trên đường, tôi thầm nghĩ cái cảm giác trả thù dễ khiến người ta hưng phấn vậy sao? Biết bao bài học về sự tha thứ phải chăng là chỉ có ở trên sách vở? Mở máy ra nhìn thấy cái hình tên hàng xóm uốn éo là tôi lại cười như con dở. Thằng này cao có đến mét rưỡi không nhỉ? Sao trông lùn quá vậy. T___T



Vừa tới lớp, Linh đã lôi tôi vào bàn xì xầm xì xầm. Phía cuối lớp mấy đứa gọi vọng lên: “Vi ơi, mày được lắm! Được!”. Được cái mả cha chúng mày. Lũ ba phải. Linh mở mở điện thoại dí vào mắt tôi: “Này này đọc nhanh đọc nhanh, chửi lại nhanh nhanh! Thằng Hoàng này mồm mép như đàn bà!”. Tôi bấm điện thoại đọc comment. Lẫn trong đống comment của lũ bạn bè cười nói trêu đùa là comment của Hoàng, dài như vạn lý trường thành:



“Gửi cô gái nhổ lông nách bên cửa sổ! Tôi không biết cô có liêm sỉ không mà chơi cái trò trả đũa này. Nhưng điều đó càng khiến tôi và mọi người hiểu thêm về nhân cách của cô thôi. Cái loại con gái vô duyên, giữa thanh thiên bạch nhật bê ghế ra ngoài trời phơi nách nhổ lông, người ta cho một bài học nhớ đời còn không biết đường sửa đổi, lại ôm hận và tìm mọi cách trả thù. Hết ăn cắp quần đùi lại chụp hình hàng họ. Chính cô lúc trước chửi tôi não toét, vô văn hóa, giờ cô lại nghiễm nhiên chèn lên vét xe đó. Thử hỏi cô là thể loại gì? Là người thì đừng tự tay bóp dái, à nhầm, bóp vú! Nhá! Thân mến!”



Tôi hoa hết cả mắt. Không ngờ hắn có thể viết lên những lời lẽ trơ trẽn như thế, trong khi hắn là người châm ngòi cuộc chiến mang tính chất bẩn bựa khốn nạn này. Được. Thích chửi ư? Tao sẽ không cho mày như ý đâu. Tôi lấy điện thoại đăng nhập face rồi xóa bình luận của hắn luôn. Cứ lúc lúc tôi lại vào face để xem, hắn post lại thì tôi lại xóa. Thế đấy! Làm gì được?



Cả lớp tôi lại được phen ầm ỹ lên. Một nửa thì theo phe Hoàng, chỉ trích tôi, một nửa thì theo phe tôi, chửi rủa Hoàng. Nhỏ Linh thì chỉ biết cười hô hố. Còn tôi vẫn bình thản. Đã chơi thì chơi đến cùng. Vi chưa biết sợ gì bao giờ đâu.



Đến buổi chiều, khi đã bị tôi xóa comment cả thảy 7 lần, Hoàng inbox cho tôi, thái độ điên cuồng hơn: “Này con điên kia? Ngày xưa mày sang face tao chửi rủa, còn lao sang cả nhà tát tao lật mặt, tao có nói gì làm gì xóa dấu vết đâu? Sao mày chơi bẩn thế? Sao mày xóa bình luận của tao?”. Tôi chậm chạp trả lời: “Ô thằng điên, mày sang nhà tao ỉa bậy, tao đã không muốn bắt phạt mày phải phơi đít cho thiên hạ xem, còn lịch sự đi dọn cứt cho mày, mà giờ mày lại sang đây đòi ỉa tiếp là sao? Ngày xưa tao sang bậy nhà mày mày không dọn là việc của mày, sống bẩn thỉu quen rồi. Còn tao thì tao không chịu được mùi thối, tao xóa. Biến!”. Hắn trả lời ngay lập tức: “Con đàn bà điên!”. Tôi lại chậm chạp nhắn lại: “Con đàn ông điên!”.



“Đời sống được mấy mà hững hờ…” – Đó là câu hát tôi vừa cười khúc khích vừa nhẩm đi nhẩm lại suốt ngày hôm đó. Nghe tuy không liên quan gì, nhưng cứ thích kể ra. Hi hi ^_^
 

Bình luận facebook

Top Bottom