Full Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ Ba lạnh lùng

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 15/1/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,030
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu:

    Nhân vật 9: Mục Tư Viễn + Cố Bảo Bảo

    Kết: mở

    Tình tiết: Lâu ngày gặp lại, thanh mai trúc mã

    Nam 9: Thâm bất khả trắc, lạnh lùng kiên nghị

    Nữ 9: Đáng yêu thiện lương

    Bối cảnh: Hiện đại

    Khi mà cô tâm tàn ý lạnh, không thể kiên trì, chợt một tin tức kinh thiên động địa lọt vào tai.

    Trừ cô ra, còn có người thứ hai được chọn sao? Còn nữa, bóp chết mọi thứ!

    Thế là, sau một tháng mười lăm năm yêu thầm, cô rốt cuộc có thể giữ lấy hắn mười một tháng lẻ một ngày... Cô có thể mượn điều này giữ lấy hắn cả đời không?

    Đáp án là: Không thể.

    Năm năm sau. Hiện trường cuộc thi chọn ra cục cưng thiên tài.

    Người chủ trì xinh đẹp: "Xin mời anh bạn nhỏ Hoan Hoan và ba của bé lên sân khấu nhận phần thưởng của quán quân."

    Một đứa trẻ dơ dáy chợt chạy lên đài, "Ba, anh! Con rốt cuộc tìm được hai người rồi!"

    "Con là ai?"

    "Con là Nhạc Nhạc!"

    Làm sao lại có hai bé cưng thiên tài giống nhau như đúc vậy? Toàn trường sôi trào!

    Chỉ có anh bạn nào đó tỉnh táo nhất, anh từng bước ép tới đứa trẻ dơ dáy: "Con. Mẹ con ở đâu?"

    "Cái này, cái này..." Ba dữ thiệt nha, Nhạc Nhạc nhất định không thể nói.
     
    Hoàng Hoàng and Quang Huy like this.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,030
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Thí sinh kỳ quái

    Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới.

    Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ.

    "Cộp cộp cộp..."

    Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?"

    "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên.

    "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo.

    "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi.

    "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời.

    "Cái gì?"

    "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo.

    Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn.

    Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn.

    Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!"

    Cố Bảo Bảo lễ phép cười: "Cảm ơn, hẳn là có thể, nhưng tôi chưa từng tham gia bất kỳ cuộc kiểm tra nào."

    Vị giám khảo lắc đầu, "Tiếng Anh có tốt hay không không phải cứ thi là biết. Cô Cố, xét thấy khả năng tiếng Anh của cô xuất sắc, tôi hy vọng cô có thể cân nhắc làm phiên dịch viên cho tổng giám đốc chúng tôi, cái này..."

    "Không, cám ơn! Tôi nghĩ năng lực của tôi còn chưa đủ." Không ngờ, hắn còn chưa nói xong, Cố Bảo Bảo lại vội vã cắt ngang.

    Mấy vị giám khảo đều kinh ngạc, "Cô Cố." Một người trong đó kinh ngạc nói: "Tiền lương công việc phiên dịch viên rất cao, hơn nữa đi theo bên cạnh tổng giám đốc, cô sẽ càng có cơ hội bộc lộ mình hơn."

    Nhưng cô không cần bộc lộ bản thân!

    Cố Bảo Bảo cắn môi, "Tôi hy vọng... Có thể nộp đơn cho chức vị thư kí hậu cần."

    "Được," Mặc dù có chút tiếc nuối, vị giám khảo cũng không miễn cưỡng nữa, "Cô Cố, cám ơn cô. Có tin tức chúng tôi sẽ thông báo cho cô."

    Cố Bảo Bảo ngẩn ngơ, vậy thôi sao? Vấn đề gì cũng không có hỏi, cứ như vậy kết thúc phỏng vấn?

    Cô lo sợ không yên đứng dậy, nhìn mấy vị giám khảo: "Xin mọi người tin tưởng tôi, mặc dù là công việc thư kí, tôi cũng nhất định sẽ làm tốt! Tôi..."

    Cô chợt tỏ ra có phần kích động, trong đôi mắt hiện lên lệ quang: "Tôi thực sự... Rất cần công việc này!"

    Cái này... Mấy vị giám khảo sửng sốt, mặc dù người muốn dùng cách cầu khẩn để nhận được việc không ít, nhưng Cố tiểu thư trước mắt này hình như có vẻ khác.

    "Cô Cố," Một vị giám khảo lâu năm có kinh nghiệm lập tức mỉm cười an ủi, "Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ có nhận xét tốt nhất, có quyết định chúng tôi sẽ lập tức gọi điện báo cho cô hay."

     
     
    Quang Huy thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,030
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Tổng giám đốc lại đổi bạn gái

    Lúc này, Cố Bảo Bảo cũng cảm giác mình có hơi luống cuống, "Xin lỗi, tôi đi trước, xin lỗi." Nói rồi cô vội vã lui ra.

    Cô một đường đi thẳng vào toilet, rửa mặt rồi mới ra ngoài.

    Ban nãy, mình thật sự quá kích động rồi!

    Có lẽ là bởi vì, do thăm lại chốn xưa đi!

    Cô vào thang máy, kỳ quái, lúc này trong thang máy lại chỉ có mình cô! Muốn lên hay xuống đều tùy thuộc vào cô.

    Xuống, xuống, trong lòng cô lặng lẽ tự nhủ, sau đó ma xui quỷ khiến thế nào cô lại ấn lên. Tầng 28.

    "Đinh đông!" Đến tầng 15 thì có hai cô gái bước vào.

    Nhìn trang phục các cô hẳn là viên chức trong công ty, hai người vừa uống cà phê vừa nói chuyện, không mảy may chú ý tới sự tồn tại của cô.

    "Này, cô có nghe nói không? Tổng giám đốc lại đổi bạn gái rồi đó!"

    "Thật sao? Lần này là ai vậy?"

    "Cái cô minh tinh quốc tế lần trước tới chỗ chúng ta chụp một bộ phim ấy, không nghĩ tới là lại có thể quỳ dưới quần tây của tổng giám đốc chúng ta."

    "Ai... Vì sao tổng giám đốc chưa từng nhìn tôi một cái, tôi trông cũng không kém nha."

    "Cô thôi đi, cô không biết à, tổng giám đốc thế nhưng là không ăn cỏ gần hang đâu đấy..."

    Các cô ấy tới tầng 21 liền ra ngoài, từ xa còn nghe được tiếng cười hài hước của hai người đó, sắc mặt của Cố Bảo Bảo chợt trắng bệch, nhìn thang máy đi lên từng tầng một, cô chợt như con gió ấn vào một số khác, cô không muốn...

    Không nên tới tầng 28, cô bị con ma nào nhập vậy mà lại muốn tới tầng 28?!

    Trời ạ, cô trốn ngay ở tầng 27, vội vã chạy xuống cầu thang bộ, 27 tầng lận đó!

    Khi cô lao ra khỏi cao ốc tập đoàn Mục thị, cô đã không rõ bao lấy cả người là mồ hôi nóng chảy ra do vận động hay là mồ hôi lạnh do sợ hãi nữa.

    Thở gấp gáp mấy hơi, cô vịn vào lan can bên lề đường chậm rãi bước về phía trước.

    Cô cảm giác hồn mình như bị rút đâu mất, không, dường như tim đã ngừng đập, mỗi khi nhớ tới hắn, tới gần hắn, cô lại cảm giác mình sẽ chết đi một lần.

    Không nhớ rõ mình làm sao về nhà, lúc tinh thần bình tĩnh lại mới phát giác mình đã đứng trước cửa nhà.

    Sửa sang lại một chút mái tóc tán loạn của mình xong cô mới đẩy cửa vào.

    Trong phòng rất yên tĩnh, ánh mắt cô hốt hoảng tìm bốn phía, khi thấy bóng dáng bé nhỏ đang chơi cờ cạnh bàn ăn mới bình tĩnh lại. Cô bước nhẹ tới bàn ăn, chỉ thấy bé lại đang tự đánh cờ với chính mình!

    "Nhạc Nhạc." Cô gọi một tiếng.

    Thân ảnh bé nhỏ nghe được giọng mẹ, nghiêng đầu nhìn cô rồi lại tiếp tục đánh cờ. Nét mặt hoàn toàn không có sự hoạt bát hay ỷ lại vốn có của đứa trẻ 5 tuổi.

    Cố Bảo Bảo thật đau lòng, đây là phản ứng lớn nhất bé có thể cho cô.

    "Nhạc Nhạc," cô ngồi xổm xuống vỗ về cái đầu nhỏ của bé, "Hôm nay không chơi cờ nữa được không? Cùng theo mẹ đi siêu thị mua sắm nhé?"

    Nhưng đôi lông mày bé nhỏ nhíu lại, biểu thị không muốn đi, ánh mắt lại trở về trên bàn cờ.
     
    Hoàng Hoàng and Quang Huy like this.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,030
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Cục cưng tự khép kín bản thân.

    "Vậy, vậy Nhạc Nhạc ra xem ti vi có được không?" Nói rồi cô ôm bé tới ngồi trên ghế sô pha rồi bật ti vi.

    Mặc dù bị cưỡng ép ôm tới ghế sô pha, Nhạc Nhạc cũng không có phản kháng, ngơ ngác nhìn vào màn hình.

    Cố Bảo Bảo vỗ gương mặt nhỏ nhắn của bé, "Nhạc Nhạc, mẹ tới siêu thị tầng dưới mua đồ, lát nữa sẽ về."

    Nhạc Nhạc nhìn cô, thể hiện mình đã nghe được.

    Xem ra hôm nay tâm tình bé không tồi, Cố Bảo Bảo khẽ mỉm cười, đổi thành bình thường, mặc kệ cô nói gì với bé, bé trừ chớp mắt ra thì không có phản ứng nào hơn.

    Cố Bảo Bảo đi ra ngoài, căn phòng trở nên yên tĩnh khiến tiếng ti vi phát ra có vẻ to hơn.

    Chợt, một đoạn nhạc rộn rã vang lên, ánh mắt không có tiêu điểm của Nhạc Nhạc dần dần dời tới màn ảnh truyền hình.

    Thấy một người dẫn chương trình dắt tay một cậu bé xuất hiện trên sân khấu, giọng nói đầy sự vui vẻ: "Hoan nghênh mọi người đã tới cuộc thi chọn lựa ra thiên tài thiếu nhi, chúng ta hãy cùng vỗ tay chào mừng quán quân Mục Hà Hoan, anh bạn nhỏ Hoan Hoan của chúng ta!"

    Tiếp đó là một tràng pháo tay nhiệt liệt, người dẫn chương trình ngồi xổm xuống, đưa mi-crô tới miệng Mục Hà Hoan: "Xin hỏi anh bạn nhỏ Hoan Hoan thích ăn nhất là gì?"

    Mục Hà Hoan năm tuổi cực kỳ lễ phép đáp: "Con chào mọi người, con thích ăn nhất là ruột cà chua."

    "Ồ," người dẫn chương trình cười, "Thật là một khẩu vị đặc biệt nha, vậy Hoan Hoan bình thường ở nhà, thích nhất là làm gì?"

    Hoan Hoan cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền đáng yêu: "Con thích nhất là chơi cờ một mình."

    "Bụp!" Đột nhiên Nhạc Nhạc nhảy xuống ghế, vừa lúc lại ấn phải nút tắt trên điều khiển.

    Nhìn màn hình màu sắc chợt biến thành đen, luckygirl_co cơ thể nhỏ nhắn run lên, đôi mắt to vô thần trống rỗng tràn đầy sự sợ hãi.

    Đột nhiên, bé nắm lấy gối trên ghế ném vào ti vi, chạy thật nhanh vào phòng ngủ rồi chui vào chăn.

    Cố Bảo Bảo sau khi trở về liền gặp ngay tình cảnh như thế: Nhạc Nhạc dùng chăn chùm kín bản thân, cơ thể bé nhỏ trốn bên trong run lẩy bẩy.

    "Nhạc Nhạc? Nhạc Nhạc!" Cô mau chóng chạy lại, lo lắng muốn vén chăn lên, "Nhạc Nhạc, con sao thế? Con mau ra đây, đừng dọa mẹ!"

    Song đôi bàn tay nhỏ bé lại nắm chặt góc chăn, Cố Bảo Bảo sợ làm bé bị thương, lại không dám dùng sức, chỉ có thể lo lắng suông.

    "Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc, con đừng vậy, đừng dọa mẹ có được không? Có được không? Nhạc Nhạc..." Cô không còn cách nào, chỉ có thể kìm nén nước mắt đưa tay vào trong chăn ôm lấy con trai, tim như bị dao cắt.

    Đây đã là lần thứ bao nhiêu rồi? Bé không muốn tiếp xúc với bất kì người xa lạ nào, cho dù là cô, bé cũng chưa từng nói một câu!

    Bé có đói bụng không, có lạnh không, có đau không, muốn cái gì? Bé cho tới giờ chưa từng nói ra.
     
    Hoàng Hoàng and Quang Huy like this.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,030
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Cô lại gặp ác mộng

    May là bé giờ mới chỉ năm tuổi, dù làm gì thì cũng sẽ không có sức.

    Chờ sau khi bé ngủ, Cố Bảo Bảo mới ôm bé từ trong chăn ra.

    "Bé cưng, hôm nay con làm sao vậy?" Cô thì thào hỏi, trong đầu nhớ lại lời bác sĩ nói: Con cô mắc chứng tự bế ở trình độ nhất định, bé cự tuyệt tiếp xúc với bất kỳ thứ gì bên ngoài, bé sẽ không giống những đứa trẻ khác vì tò mò mà tự động học tập tìm tòi. Cho nên, mặc kệ bé có thể tiếp thu hay không, có thể tiếp thu bao nhiêu, cô cũng nhất định phải cho bé tiếp xúc nhiều với môi trường bên ngoài, dẫn dắt bé phải học tập tri thức, không thể buông tha.

    Bác sĩ, vậy con của tôi, bé có thể tới trường được không?

    Có thể, con cô chỉ là tự bế, với bé thì không nên có khuynh hướng bạo lực.

    "Bé cưng," Cô đã ra quyết định, "Mẹ đưa con đi học nhé!"

    Sau khi tỉnh lại, Nhạc Nhạc bình tĩnh hơn rất nhiều, buổi tối trước khi ngủ, Cố Bảo Bảo nói với bé quyết định này.

    Nhạc Nhạc vẫn không phản ứng chút nào, đôi mắt vô thần nhìn trần nhà, dường như chuyện cô nói không có quan hệ gì tới bé.

    Cố Bảo Bảo gượng cười," Nhạc Nhạc, con nghe mẹ nói nè, trong trường có rất nhiều bạn nhỏ, con học tập cùng các bạn, chơi với các bạn, mỗi ngày đều rất có ý nghĩa."

    Nhạc Nhạc trở mình, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

    Bé thủy chung đắm chìm trong thế giới của mình, đối với bên ngoài thì chẳng quan tâm.

    Cố Bảo Bảo buộc lòng phải lại một lần nữa quyết định thay bé, ngày mai, phải liên hệ với trường học!

    Sau khi quyết định, cô liền tắt đèn, ôm con trai ngủ thiếp đi...

    --- ------ ---

    Gió thổi mạnh, mặc dù đêm khuya, cô cũng có thể cảm giác được bầu trời đã bị mây đen che kín.

    Cô đang ở đâu đây?

    Cô không biết, trong con đường núi nhỏ, không có đèn, không một bóng người, không có xe, chỉ có ngọn gió ác liệt thổi qua, mãi không ngừng.

    Cô rùng mình một cái, vòng tay che kín bản thân.

    Cô muốn đi ra khỏi con đường này, đi tới đường lớn đón xe.

    Thế nhưng càng đi, cô lại càng sợ, cuối cùng không đi được nổi nữa. Cô đầu hàng, cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số quen thuộc.

    "A lô, anh Tư Viễn," Cô vừa lạnh vừa sợ, gần như là khóc, "Anh tới đón em có được không? Em sợ, em sợ lắm."

    Bên kia im lặng trong chốc lát, giọng nói lạnh lùng truyền ra, "Cố Bảo Bảo, cô nhớ kỹ, tôi không cần một người đàn bà lúc nào cũng chỉ biết giận dỗi. Nếu không có đứa bé, với tôi cũng không có gì ghê gớm, đàn bà tôi có thể tìm thêm, hoãn lại mấy tháng, tôi vẫn có."

    Sau đó, điện thoại đã bị cúp.

    Tít tít... Từng tiếng báo đánh sâu vào lòng cô, cả người cô run lên, mở bừng mắt ra.

    Hóa ra đó là mộng. Chỉ là mộng thôi!

    Cố Bảo Bảo thở dài, lên sân thượng, trong bóng đêm lau đi nước mắt, đốt một điếu thuốc.
     
    Hoàng Hoàng and Quang Huy like this.