OnGoing Con Nuôi Để Thịt

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 10
  • Mộc Nghi ? Em vẫn còn trinh tiết trong trắng đúng không nè.
  • Chị hỏi vậy để làm gì ạ?
Mộc Nghi đang ngồi ăn bánh nghe người phụ nữ kia hỏi vậy ngẩng mặt quay qua nhìn, cất giọng hỏi lại.
15 tuổi Mộc Nghi đã hiểu ý nghĩa của từ trinh tiết trong trắng là gì, bởi Mộc Nghi đâu còn là trẻ con nữa? Mộc Nghi dậy thì rồi cơ mà.
- Hmm. Đúng là lanh lợi và xinh đẹp, chắc là được Elu và Lãnh Hàn chăm sóc kĩ càng lắm đúng không nè?
Người phụ nữ đó nở nụ cười nham hiểm rồi đưa tay lên véo má Mộc Nghi, mẹ kiếp làn da rất mịn màng khuôn mặt tổng thể rất xinh đẹp, không hề có một tì vết.
Mộc Nghi còn đẹp hơn khi người phụ nữ ấy ở độ tuổi này. Thảo nào Lãnh Hàn lại chết mê chết mệt như vậy? Chăm sóc đến vậy mà.
- Nhưng một lát nữa cuộc đời mày sẽ nát như tương thôi con à?
Người phụ nữ kia nhếch mép cười đểu, bỏ bàn tay ra khỏi má Mộc Nghi đứng dậy bước đi Mộc Nghi cũng không quan tâm mấy tiếp tục ngồi ăn bánh miệng lẩm bẩm.
- Hai chú khi nào mới về? Cháu chán quá
[...]
Ở một góc khác người phụ nữ ấy thập thò lén lút nói chuyện cùng một người đàn ông lạ mặt.
  • Con bé đó là hàng mới sạch tinh tương, trinh tiết vẫn còn ! Thế nào muốn dùng thử không?
  • Cô em nói thật không vậy? Có đồ ăn ngon vậy sao
  • Tất nhiên. Thế nào có muốn không thì nói một lời
Người phụ nữ nôn nóng cất giọng thúc giục gã đàn ông đó. Nghe vậy người đàn ông kia cười tà gật đầu rồi quay lưng đi vào một căn phòng trống chờ món ăn bày lên.
Người phụ nữ thấy thế rất đúng kế hoạch của mình. Mục đích người phụ nữ ấy là để cho gã kia cưỡng hiếp Mộc Nghi.
Ả phụ nữ gian xảo sải bước đi lại chỗ Mộc Nghi giả vờ mệt mỏi khó chịu trong người cất giọng.
  • Mộc Nghi em vào phòng kia lấy giúp chị hộp thuốc đau đầu được không ? Chị cảm thấy không khỏe.
  • Chị có sao không? Đợi em đi lấy cho nhé
  • Chị cảm ơn nha ? Phiền em quá
Mộc Nghi cười tươi gật đầu rồi đứng dậy đi nhanh lại căn phòng mà ả phụ nữ đó chỉ, Mộc Nghi không hề biết một khi bước vào cánh cửa đó thì cuộc đời chính mình sẽ đi về đâu, khi trong đó một gã đàn ông đang hăm he chực chờ.
Mộc Nghi vừa bước vào thì ngay lập tức cánh cửa vội vã đóng chặt lại. Chỉ còn nghe tiếng la vang vọng của Mộc Nghi ả phụ nữ ngồi đó hài lòng.
- Cô bé hôm nay chính là ngày tàn của em đó? Haha Lãnh Hàn đừng mong dùng được nó
[...]
Bên trong căn phòng:
Mộc Nghi bị gã đó đè xuống giường, Mộc Nghi hốt hoảng khóc lóc van xin kêu la thảm thiết.
  • Tránh ra đi ? Đừng đụng vào cháu
  • Cô bé ngoan ? Quả nhiên rau rất sạch sẽ, cơ thể rất đẹp, khuôn mặt? Đẹp...đẹp hết.
  • Aaaa ! Buông ra đi mà đừng động vào cháu
Gã đàn ông kia thô bạo nhìn Mộc Nghi thèm thuồng dùng tay xé rách áo của Mộc Nghi ra, hiện rõ trước mắt gã là nữa phần cơ thể vô cùng hoàn hảo, rất đẹp.
Gã đó giữ chặt Mộc Nghi từ từ hôn lên người cô, Mộc Nghi càng kinh hoàng hơn không ngừng giãy giụa vạn xin nhưng cũng vô ích
  • Aaa đừng mà.
  • Chú ơi ? Cứu cháu với aaaa đừng...
Quần áo của Mộc Nghi dần dần lần lượt bị tháo bỏ. Mộc Nghi sợ lắm cứ luôn miệng gọi hắn đến cứu.
...
[...]
Phía ngoài vô tình hắn và Elu đi về do đã giải quyết xong công việc.
  • Hàn ? Sao hôm nay nhìn mày kì lạ vậy? Tự nhiên đòi về sớm
  • Tao không biết thấy trong người khó chịu thế thôi.
Hắn vừa hắn lời thì nghe tiếng la thất thanh khóc lóc van xin của Mộc Nghi trong căn phòng: - Tránh ra đi. Đừng...
Hắn và Elu nghe xong cau mày nhìn nhau, vội vã hai người đàn ông chạy nhanh lại phá cửa phòng vô tình thấy Mộc Nghi tinh thần la liệt quần áo bị xé nát.
- Mẹ kiếp ! Thằng chó này?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 11
- Mẹ kiếp ! Thằng chó này?
Hắn thấy hình ảnh gã đàn ông kia thô bạo cưỡng bức Mộc Nghi.
Hắn cay nghiến hùng hồn đi lại lôi gã đó ra vung tay đấm thẳng vào mặt gã một cú. Lực rất mạnh khiến gã đó chảy cả máu miệng nằm lăn đùng ra sàn nhà.
- Lãnh... Lãnh Hàn?
Gã đó ngẩng mặt ôm miệng run rẩy cất giọng khi thấy hắn, vẻ mặt đó của hắn tưởng chừng như muốn bóp nát gã đó ra.
Mộc Nghi nằm trên giường co ro thân, trên người chỉ còn vỏn vẹn bộ đồ lót Mộc Nghi bật khóc tinh thần bị hoảng loạn, Mộc Nghi không còn biết gì nữa.
- Mộc Nghi? Chú... Aaaa tránh ra đi? Đừng lại gần
Mộc Nghi khóc lớn đưa tay xua đuổi hắn, bây giờ Mộc Nghi không còn nhận biết đâu là ai, trong đầu chỉ là một mớ hỗn độn.
Thấy Mộc Nghi như vậy lòng hắn nhói lên vội vàng bước lại cởi áo, choàng lên người cho Mộc Nghi
- Đừng sợ? Chú đây ? Mộc Nghi ngoan
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng ôm Mộc Nghi vào lòng vuốt ve trấn an tâm lý lại cho cô.
- Chú...? Chú ơi? Hức cháu sợ lắm
Mộc Nghi nhìn hắn khóc nức nở trong lòng hắn. Tay ôm hắn chặt cứng, người run rẩy sợ hãi cất giọng nói
- Hàn ? Mày chăm sóc rồi đưa Mộc Nghi đến viện đi ? Chuyện ở đây cứ để tao lo
Elu lạnh lùng nhìn gã đàn ông dưới sàn nhà rồi nhìn qua hắn cất giọng nói. Hắn nghe vậy bế Mộc Nghi lên quay người nhìn Elu
- Đừng làm cho tao thất vọng
Ngắt lời hắn bế Mộc Nghi bước đi ra khỏi căn phòng, câu nói của hắn cũng đủ chứng minh tất cả. Gã đàn ông đó chỉ có một con đường...
Sau khi hắn rời khỏi, Elu nhìn gã đàn ông đó vung chân đá mạnh vào người, miệng ngấu nghiến.
  • Khốn kiếp ! Mày dám làm vậy với con bé chỉ mới 15 tuổi ?
  • Elu ? Xin anh tha lỗi
  • Em không biết, em thật sự không biết? Anh Elu tha cho em đi
Gã đó ngồi chồm dậy ôm chân Elu cất giọng van xin. Elu không thương tiếc ngược lại đá gã văng ra xa nhếch mép cười đểu.
- Tha cho mày ? Dám động vào người của Lãnh Hàn còn mở miệng xin tha.
Gã đó câm nín không dám hé miệng nói thêm câu nào. Trước giờ hễ ai mà động vào Lãnh Hàn đều có những kết cục không bao giờ tốt đẹp gì.
  • Mày đang có hứng cao trào phải không?
  • Tao sẽ cho mày toại nguyện.
Elu nhìn gã đó cười nhạt, mang theo ánh mắt đầy mưu mô. Gã đó đơ người không hiểu Elu định làm gì.
- Mấy tụi mày ? May đem nó qua cho tụi Wen dùng bữa
Elu hả hê cất giọng sai bọn đàn em. Gã đàn ông nghe xong hớt hải bò lại chỗ Elu van xin, không được, Wen chẳng phải là những tụi bị bê đê luôn thèm thuồng trai thẳng sao?
  • Elu ? Xin anh tha cho em
  • Mày đang rất muốn mà ? Chơi gái và bị đàn ông chơi thì có khác gì nhau. Hôm nay tao sẽ cho mày vui
  • Không.
  • Mau đem nó đi thật chướng mắt.
Nghe Elu nói vậy một đám người hùng hồn đi vào lôi gã đàn ông đi ra. Gã đàn ông đó chỉ biết gào thét van xin Elu, bị bọn Wen chơi đùa còn kinh tởm hơn cái chết.
...
  • Mễ Ly ? Cô ta đâu?
  • Dạ thưa anh ? Hình như chị ấy không có trong doanh trại.
  • Mẹ kiếp ? Chắc cô ta bỏ trốn rồi mau cho người đi tìm bắt sống cô ta về đây
  • Dạ
[...]
Xử lý xong gã đó Elu liền gọi cho hắn, biết hắn đang ở bệnh viện cùng Mộc Nghi thì đến đó.
Tại bệnh viện:
  • Mộc Nghi con bé sao rồi
  • Đang nằm ngủ ? Vừa được tim thuốc an thần
Hai người đàn ông đang đứng nói chuyện thì vị bác sĩ trẻ đẩy cửa bước vào, cười nhẹ cúi đầu cất giọng.
  • Con gái của anh tình hình đã ổn.
  • Cái gì ? Con... Con gái? Mẹ nó ! Nhìn tôi già đến vậy cơ à
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 12
- Cái gì? Con... Con gái? Mẹ nó ! Nhìn tôi già đến vậy cơ à
Hắn cau mày nhìn vị bác sĩ trẻ hỏi, vẻ mặt đen lại tỏ ra thái độ không hề thích.
Elu đứng cạnh muốn bật cười lớn về biểu cảm đó nhưng cố kìm nén để giữ thể diện cho hắn, nay Lãnh Hàn đã trở thành người đàn ông có con gái rồi
- Tôi... Tôi hình như đã nói gì sai sao?
Vị bác sĩ trẻ lúng túng mở miệng, hắn nghe xong thở dài thôi thì bỏ qua, dù sao hắn cũng không muốn làm lớn chuyện chỉ vì tuổi tác Mộc Nghi đang còn nằm đó lớn tiếng lại ảnh hưởng.
  • Không có gì.
  • Dạ ! Vậy xin phép hai anh tôi đi trước
  • Khi nào con gái anh tỉnh thì có thể gọi cho y tá để đến khám lại.
Ngắt lời vị bác sĩ trẻ sải bước rời đi, hắn thì tức sôi máu, mẹ nó còn nhắc lại hai từ con gái? Rõ là muốn hắn tức điên.
- Elu ? Thằng bác sĩ ấy rõ ràng không có mắt nhìn người.
Hắn quay mặt qua nhìn Elu than vãn, Elu bật cười gật đầu đưa tay lên vai hắn vỗ vỗ vài cái đáp lại.
  • Phải ! Mày nói đúng tao nhìn mày trông còn trẻ không đến mức làm ba của Mộc Nghi
  • Vẫn còn rất phong độ, đẹp trai
  • Mày nói đúng lắm? Bản thân tao cũng cảm thấy như vậy. Thật sự ngại khi cứ được nhiều người khen
Hắn tự luyến cười nhạt nói với Elu, rồi quay người đi lại chỗ giường bệnh Mộc Nghi ngồi chăm sóc cô. Elu nghe xong đứng ngơ ngác không tin vào tai của chính mình.
Câu vừa nãy là của Lãnh Hàn nói à? Elu chắc phải đi khám lại lỗ tai, Lãnh Hàn mà nói những câu này kể ra cũng rất lạ
Một người từ xưa luôn tự cao tự ngạo về bản thân, hôm nay chỉ vì những lời nói của vị bác sĩ mà lại để bụng, đã vậy còn tự khen chính mình điều này trước giờ hắn không bao giờ làm.
  • Hàn ? Mày thay đổi rồi đấy
  • Vậy sao?
  • Vì Mộc Nghi à? Đừng nói với tao mà thích con bé rồi nha
Elu nhướm mày nhìn hắn chằm chằm hỏi, Elu muốn khẳng định liệu chuyện đó có phải thật.
- Ừ ! Chắc vậy
Hắn nhìn Mộc Nghi ngủ say trên giường gật đầu khóe miệng cười nhẹ thừa nhận. Chăm sóc Mộc Nghi 5 năm hắn nảy sinh tình cảm cũng là lẽ thường tình.
Elu nghe hắn nói vậy im lặng không hỏi thêm gì nữa đưa mắt nhìn qua Mộc Nghi cười Elu khâm phục Mộc Nghi cô bé mới 15 tuổi nhưng đã thay đổi được con người hắn.
Trong khi Elu sống chung với hắn lâu như vậy nhưng vẫn chưa thấy bất kỳ cô gái nào làm được. Nói chi sâu xa ngay cả Elu là ông bạn thân còn không làm được nữa kia mà.
[...]
Ngày hôm sau:
Mộc Nghi vẫn còn ở trong viện tĩnh dưỡng sau cú sốc tinh thần lẫn thể xác đó. Mộc Nghi ngồi trên giường nhìn Elu cất giọng nhõng nhẽo.
  • Chú Elu ? Cháu chán
  • Hả ? Vậy cháu ăn gì không? Để chú đi mua ăn cho đỡ chán
Mộc Nghi lắc đầu nhìn khắp phòng không thấy hắn liền hỏi tiếp.
  • Chú Hàn đâu rồi ạ ?
  • Chú Hàn có công việc nên đã ra ngoài? Mộc Nghi cháu cảm thấy trong người còn chỗ nào khó chịu không?
  • Không ạ
  • Còn sợ nữa không?
Elu từ tốn đi lại ngồi xuống ghế xoa đầu Mộc Nghi hỏi han. Mộc Nghi cười hì hì lắc đầu tuy trong lòng vẫn còn rất hoảng nhưng không muốn nói ra bởi Mộc Nghi không muốn làm hắn và Elu lo.
  • Thế có muốn đi dạo với chú cho khuây khỏa đầu óc không?
  • Dạ được.
Mộc Nghi cười rồi bước nhanh xuống giường đi theo Elu ra khỏi phòng bệnh ngột ngạt. Đi xuống tản bộ dưới sân bệnh viện.
Đang đi thì Mộc Nghi bất ngờ bị bụi bay vào mặt. Mộc Nghi đưa tay lên dụi mắt.
- Chú ơi ? Hình như có bụi bay vào mắt cháu khó chịu quá
Elu nghe xong liền cúi xuống xem cho Mộc Nghi
- Ngẩng mặt lên để chú thổi cho.
Mộc Nghi nghe vậy ngẩng mặt lên cho Elu giúp. Elu mới đưa mặt lại gần chưa kịp thổi thì hắn xuất hiện, thấy cảnh mờ ám đó hắn vội đi lại.
  • Elu ? Mày... Mày làm gì Mộc Nghi vậy
  • Làm là làm gì ? Mộc Nghi bị bụi ở mắt nên tao thổi dùm.
  • Bụi... Bụi cái gì? Bụi cũng là của tao tránh ra cho tao thổi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 13
- Bụi... Bụi cái gì? Bụi cũng là của tao tránh ra cho tao thổi
Hắn hằn học đi lại kéo Elu đứng sang một bên để mình chen vào, lần đầu tiên trong đời hắn vì con gái, phụ nữ mà nỗi cáu với Elu đấy.
- Thằng này ? Bụi có ăn được đâu mà mày cũng giành thế hả?
Elu nheo mắt đứng nhìn hắn nói lại, hắn thì chả mấy quan tâm đến lời của Elu. Chỉ để ý mỗi Mộc Nghi hắn nhẹ nhàng nâng cằm Mộc Nghi lên thổi cho cô.
  • Mộc Nghi ? Cháu thấy sao rồi đỡ chưa
  • Chưa ! Vẫn còn
Mộc Nghi lắc đầu tay dụi mắt cất giọng nhẹ đáp. Hắn nghe xong thì tiếp tục ghé sát mặt lại thổi cho Mộc Nghi nữa.
- Rồi ạ ! Hết vướng rồi ! Cảm ơn chú Hàn
Mộc Nghi nhăn răng cười tươi, hắn thấy thế cũng cười lại đưa tay lên xoa đầu Mộc Nghi, Elu đứng phía sau câm nín lắc đầu, Lãnh Hàn rõ là tên khó hiểu.
Hắn và Mộc Nghi vui vẻ nắm tay nhau đi lên phòng bệnh, Elu thấy vậy cũng sải bước lẽo đẽo phía sau đi lên tính rủ Mộc Nghi đi dạo để cho cả hai được khuây khỏa đầu óc ai ngờ lại bị hắn xuất hiện rồi phá đám.
[...]
Vài ngày sau:
Mộc Nghi được xuất viện về nhà, sau lần đấy hắn thuê nhiều vệ sĩ để bảo vệ cho Mộc Nghi hơn để đề phòng bất trắc nếu hắn và Elu không thể ở cạnh.
Tối đó hai gã đàn ông ngồi uống vài ly rượu tâm sự. Hắn đưa ly lên uống cạn rồi ngẩng mặt nhìn Elu mở miệng.
- Elu? Mày là trai thẳng à
Elu nghe hắn hỏi xong thật sự muốn nghẹn luôn miếng thức ăn ở cổ họng. Con mẹ nó là bạn bè gần mấy chục năm chẳng lẽ Elu thẳng hay cong hắn lại không biết.
  • Mày làm tao tổn thương đấy Lãnh Hàn.
  • Nói như vậy mày là thẳng à ? Nhưng gần mấy chục năm tao lại không thấy mày qua lại với cô gái nào?
  • Do tao không thích ! Tao không có nhu cầu cao như mày? Hàn à
Elu cười nhẹ nhìn hắn nói lời châm biếm, ý là đang nói hắn có dục vọng quá cao nên mới suy nghĩ Elu là gay.
- Thế thì tốt !
Hắn cười rạng rỡ rồi tiếp tục ngồi uống. Trên lầu Mộc Nghi đi xuống thấy hai người họ đang uống rượu cũng bẽn lẽn đi lại.
  • Hai chú uống rượu ạ ?
  • Ngồi xuống đi Mộc Nghi.
Elu kéo ghế nhìn Mộc Nghi gọi cùng ngồi xuống Mộc Nghi tí tởn đi nhanh lại.
- Đã khuya hai chú còn uống rượu sẽ ảnh hưởng cho sức khỏe lắm.
Mộc Nghi nhìn chằm chằm hắn và Elu nói, vẻ mặt đang tỏ vẻ lo lắng. Hắn và Elu nghe xong bật cười lớn.
- Hai chú chỉ uống vài ly nhỏ, Mộc Nghi cháu đừng lo
Mộc Nghi gật đầu cười rồi nhìn qua Elu chu môi nũng nịu nói.
- Chú Elu? Dạo này cháu thấy hình như chú trẻ ra? Chú đang yêu ai ạ?
Nghe xong hắn bất chợt nhướm mày nhìn Elu ánh mắt hoài nghi. Elu thì cười phà phà tỏ ra thích thú xoa đầu Mộc Nghi.
- Chú cũng cảm thấy như vậy
Hắn nheo mắt nhìn Mộc Nghi và Elu đang cười tít cả mắt. Liền giận lẫy đập bộp ly rượu xuống bàn cố ý phát ra tiếng động để mình được chú ý.
Elu và Mộc Nghi giật mình vội nhìn qua hắn thì sắc màu của hắn đổi trạng thái ngay cười tươi hỏi Mộc Nghi.
- Thế còn chú? Cháu thấy chú thế nào? Có trẻ ra không.
Mộc Nghi đưa đôi mắt tròn xoe nhìn hắn lắc đầu im lặng không nói gì, khuôn mặt đó thể hiện đang không biết. Hắn thấy vậy thất vọng tràn trề Mộc Nghi là do hắn nuôi nấng suốt 5 năm, nay hỏi chỉ một câu hắn già hay trẻ mà cô cũng không biết.
Elu che miệng cười.
Hắn thở dài nhấc mông đứng dậy khỏi ghế bước đi.
  • Mày đi đâu vậy ? Còn chưa uống xong
  • Tao hết hứng ! Thôi thì nhường chỗ lại cho hai bạn trẻ
Hắn ngắlờiời đi ra khỏi nhà bếp, Elu và Mộc Nghi vẫn bình thản ngồi ở trong ăn uống hắn đang đi vô phòng thì gặp Sen chị giúp việc liền gọi lại
  • Sen?
  • Dạ cậu chủ.
  • Cô thấy tôi thế nào? Trẻ ra hay già đi? Tôi và Elu ai trẻ hơn
Sen nghe xong đứng ngơ ngác? Cái khăn trên tay suýt nữa thì rơi xuống đất không tin vào tai mình, cậu chủ hôm nay lại hỏi những câu này với người làm sao? Quái lạ.
  • À dạ ! Tất nhiên là cậu chủ...
  • Tốt ! Tháng này tôi sẽ tăng lương ! Mau đi nghỉ ngơi sớm đi
Hắn nhìn Sen cười đáp. Ơ Sen còn chưa kịp nói hết câu cơ mà hắn đã chen ngang. Thôi thì mặc kệ cậu chủ hiểu lầm cũng được miễn là lương tháng Sen được tăng. Sen phấn khởi cất khăn rồi đi nghỉ ngơi.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 14
- À dạ ! Tất nhiên là cậu chủ...
- Tốt ! Tháng này tôi sẽ tăng lương cho cô? Mau nghỉ ngơi sớm đi
Hắn nhìn Sen cười đáp.
Ơ Sen còn chưa kịp nói hết câu cơ mà hắn đã chen ngang. Thôi thì mặc kệ cậu chủ hiểu lầm cũng được miễn là lương tháng Sen được tăng. Sen phấn khởi cất khăn rồi đi nghỉ ngơi.
[...]
Ngày hôm sau: Tại doanh trại.
- Anh Elu? Đại ca Hàn hình như dạo này có sự thay đổi
Elu ngồi trên ghế hút điếu thuốc nhìn tên đàn em cười nhạt, cứ tưởng chỉ mỗi Elu nhận ra sự khác lạ của Lãnh Hàn ai dè ngay cả đàn em cũng biết.
  • Có gì lạ sao ?
  • Dạ.
  • Em thấy đại ca Hàn đang lướt xem những sản phẩm chăm sóc da dành cho cánh đàn ông thì phải.
Elu nghe xong suýt rơi mẹ điếu thuốc trên tay xuống, đưa mắt nhìn. Cả bọn đàn em đang ngồi ở ghế cạnh Elu ai nấy nghe cũng choáng váng nhìn nhau xì xào
  • Cái gì? Sản phẩm chăm sóc da sao
  • Đúng rồi anh. Vừa nãy em mang rượu vào cho đại ca
  • Đại ca nói từ nay sẽ không uống rượu cũng như cafe nữa bởi hai thứ đó làm tổn hại nhan sắc.
Elu phì cười bỏ ngay điếu thuốc xuống bàn nằm lăn ra ghế ôm bụng cười, chỉ vì câu nói đêm qua Mộc Nghi khen Elu trẻ, có nhất thiết hắn phải làm như vậy không?
  • Lãnh Hàn? Xem ra mày quyết tâm thay đổi thật rồi.
  • Anh Elu? Liệu đại ca Hàn có bị gì về giới tính và sinh lý không hả anh
Một tên đàn em khác nhìn qua Elu đang cười mở miệng rụt rè hỏi.
  • Phải đấy anh đại ca Hàn đã mấy năm cũng không còn thấy qua lại với cô gái nào hết.
  • Đợt trước có hàng mới cô nào cũng sạch em có mời. Đại ca không dùng ngược lại còn trách mắng.
Tên đàn em xịu mặt xuống than vãn. Elu vẫn bình thản vô tư nhe răng cười trong vụ này chỉ có mỗi Elu là biết nguyên do.
  • Các chú đang nghĩ Lãnh Hàn bị yếu sinh lý đấy hả
  • Dạ không ? Sao bọn em dám nghĩ thế
  • Lãnh Hàn mà bị yếu sinh lý thì tất cả các chú ở đây đã trở thành thái giám cả rồi? Biết chưa
  • Cẩn thận? Giữ mồm giữ miệng một chút những lời này mà lọt vào tai của Lãnh Hàn các chú liệu cái thân
Elu làm vẻ mặt nghiêm nghị nói. Bọn đàn em nghe xong ai cũng im thinh thích chả dám hó hé nữa lời thôi thì bảo toàn tính mạng vẫn là điều trên hết.
[...]
Tối đó.
- Hai chú? Mai ở trường cháu có họp phụ huynh vậy hai chú ai sẽ là người đi ạ?
Mộc Nghi ngồi ăn ngon miệng nhai chóp chép nhìn hắn và Elu cất giọng.
Hắn nghe xong ngẩng mặt nhìn Mộc Nghi năm nào chả có hai người đàn ông quý tộc này đi cùng nhau? Năm nay thì cũng như vậy thôi.
- Hai chú sẽ cùng đi.
Mộc Nghi nghe hắn nói vậy cười gật đầu rồi lại tiếp tục ăn không nói thêm gì.
Mộc Nghi cảm thấy vui khi có hai chú rất đẹp trai mấy năm trước hai người họ đi họp phụ huynh cho Mộc Nghi lúc nào cũng gây náo loạn ở trường.
Cô giáo Mộc Nghi rất thích hắn và Elu mấy đứa bạn của Mộc Nghi 12 tuổi 13 tuổi cũng đã biết mê trai rồi khen ngợi hai chú Mộc Nghi hết lời. Cũng nhờ cô giáo mê hắn và Elu nên năm học đó Mộc Nghi được ưu ái rất nhiều
Năm nay không biết thế nào? À không sao năm nay chủ nhiệm lớp Mộc Nghi là thầy không phải cô nữa.
[...]
Ngày hôm nay. Tại lớp của Mộc Nghi
  • Á ! Hai anh ai là ba của Mộc Nghi?
  • Thầy ơi ? Đây là hai chú của em không phải ba đâu thầy
Mộc Nghi cười tươi nhìn thầy giáo giải thích.
  • Chu cha mạ ơi? Đẹp trai quá? Mộc Nghi cuối giờ cho thầy xin số điện thoại của hai chú nha.
  • Ư á ! Nhìn mà muốn...
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom