OnGoing Cơn Gió Đến Muộn (Vãn Lai Phong Chí )

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Vân Thâm Quân
Thể loại
Suy luận, phá án
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
QueenSK
Lượt đọc
155
Edit: Gió

Độ dài: Đang sáng tác

Thể loại: Suy luận, phá án.

CP: Sở Từ vs Cảnh Nguyệt
(Đại đội trưởng thanh khống tám múi và nữ pháp y vòng eo A4)

VĂN ÁN 1
Ở cuối cái tuổi 31, người đàn ông tên Sở Từ mới “Thiết thụ khai hoa”

Bạn bè đồng nghiệp đánh giá: Căn nhà cũ đã cháy, muốn cứu cũng không được!

VĂN ÁN 2:

Vì nằm vùng nên Sở Từ nhiễm chất gây nghiện. Trong khoảng thời gian cai nghiện anh chỉ dựa vào tiết mục phát thanh đêm khuya của DJ Gỗ Thông để vượt qua. Toàn bộ cảnh đội đều biết DJ Gỗ Thông chính là nữ thần của đại đội trưởng Sở Từ.

*Là những DJ chọn các bài hát để phát sóng trên chương trình radio. Đây là loại hình sơ khai nhất của DJ.

Mãi cho đến một ngày, đội cảnh sát hình sự gia nhập một nữ pháp y mới - Cảnh Nguyệt.

Chỉ nghe cô nói chuyện anh lập tức động tâm.

“Gặp được em chẳng bao giờ là quá muộn” – Sở Từ

VĂN ÁN 3

Câu hỏi: Tình yêu là gì?

Sở Từ: Lốc xoáy!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
TÁC GIẢ CÓ LỜI MUỐN NÓI:
Có một bạn đọc thắc mắc về tựa truyện liên tục thay đổi, tôi cho rằng mình phải kể cho các bạn nghe con đường đau khổ khi mình phải dụng chín ngàn nơ-ron thần kinh như thế nào:

Đầu tiên tôi đặt tựa truyện của mình là “Nói ra đi, tôi muốn nghe!” – thấy nó cực kỳ phù hợp với một soái ca thanh khống không nào?!

Vậy mà biên tập nói tôi là tựa sách dễ khiến người ta liên tưởng đến ba cái chuyện XYZ gì gì đó, nên tôi phải đổi thành “Sa địch tha, vãn lai phong cấp”, đây là một câu trong bài thơ của Lý Thanh Chiếu

Tam bôi lưỡng trản đạm tửu,
Sạ địch tha vãn lai phong cấp!

Tạm dịch nghĩa:
Đôi ba chén rượu nhạt,
Làm sao chống lại được lúc gió mạnh về đêm.
(Thanh Thanh Mạn - Đây là bài từ nổi tiếng của Lý Thanh Chiếu sau những ngày chạy xuống Giang Nam. Trước nhiều đau khổ, bà đã lấy những nét sinh hoạt bình thường tả thành lời văn tha thiết, có ý nghĩa xã hội nhất định.)

Khá lãng mạn nhưng lại không tô đậm ý nghĩa lắm.

Tôi linh động đổi thành “Nói ra đi!”

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, biên tập yêu cầu tôi đổi tựa truyện.

Rồi sau đó tôi nghĩ đến tựa “Nhật Xuất Nhập” nằm trong chương 9 “Tế Thần Thái Dương” của nhóm thơ Giao Tự Ca – Nhạc Phủ(1)

(1) Tập thơ này chủ yếu các tác giả quan sát mặt trời mọc rồi lặn liên tưởng đến tuổi thọ của người thân, ngày này qua tháng nọ con người sinh ra rồi chết đi, rồi lớp người kế tiếp lại được sinh ra; đối lập với sự tồn tại vĩnh hằng của mặt trời. Tác giả mong muốn có thể hòa với mặt trời, điều khiển sự vận hành của mặt trời.

… nói chung nghe qua rất có nội hàm, trông tôi tinh tướng và có văn hóa hẳn lên đúng không?

Vậy mà người bạn thân đã báo cho tôi một tin sét đánh, cụm từ ấy còn có nghĩa xxx trong giới đồng tính... Tôi chợt tỉnh ngộ, hóa ra mình vẫn còn là một người thuần khiết.

Xoắn xuýt không biết bao lần, rồi được bạn thân hiến kế, tôi kiên quyết không quan tâm người ta nghĩ gì, giữ nguyên cụm từ của nhà thơ Lý Thanh Chiếu, nhưng chỉ giữ bốn từ “Vãn Lai Phong Cấp”.

Thống nhất vậy đi, tựa truyện sẽ kết thúc như thế.

Ai bắt tôi đổi tên truyện thà cho tôi một đao còn hơn.

Lời cuối, vị nữ độc giả cao quý kia ơi, hãy nhớ tên truyện không còn là “Tôi muốn em nói ra” nữa nhé! Một thiếu niên “thiên chân vô tà” như tôi làm sao có thể nghĩ đến cái tựa truyện không hài hòa như vậy được chứ?!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
CHƯƠNG 1
1313

Khi một người tốt bị tổn thương, tất cả những gì tốt nhất đối với họ chính là cùng họ vượt qua. (Euripides)

---

Thành phố Dương ngày 13 tháng 7, cơn mưa xối xả một vùng.

Trời phủ mây mù, sấm chớp đì đùng, mưa ùn ùn kéo đến, rõ ràng là ngày tháng bảy nhưng lại mang theo chút u ám.

Tương Đào mặc áo mưa chạy xe điện dừng ở ven đường. Còn không kịp khóa xe, anh ta cấp tốc bế con trai Tương Tiểu An đang ngồi phía sau chạy vào bệnh viện Nhân dân đệ tam thành phố Dương ở đối diện.

Có lẽ do gần đây thời tiết nóng lạnh thất thường, người khám bệnh đông như mắc cửi. Người lớn trẻ nhỏ đều nóng sốt viêm họng, người đăng ký khám xếp hàng từ trong ra tận cửa lớn.

Cửa mở, một cơn gió lọt qua khe cửa, Tương Đào vội vàng siết chặt con trai mình vào lòng.

Đại sảnh bỗng nhiên trở nên ồn ào hơn, có tiếng thủy tinh bị đập xuống nền nhà, Tưởng Tiểu An đang nằm trong lồng ngực ba bỗng giật mình hoảng sợ làm rơi chú khỉ bông xuống đất, cậu bé thấp giọng kêu khẽ:

- Ba ơi, con sợ!

Tưởng Đào vỗ vỗ lên lưng con trai, nhẹ giọng an ủi:

- Đừng sợ, có ba ở đây!

Tương Đào nhón chân, liếc nhìn đám người đang lôi lôi kéo kéo, đám đông quá nhốn nháo nên anh ta không thấy rõ, anh ta đoán có lẽ là cãi nhau với bác sĩ.

Anh ta ngồi xổm xuống tính nhặt con khỉ bông lên, nhưng có một ngón tay tróc da của một người đã nhanh hơn anh ta một bước, ông ta nhặt nó lên và đặt vào tay của Tương Tiểu An.

Tương Đào ngẩng đầu nhìn, là một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo jacket đen, đội chiếc mũ lưỡi trai đen, tóc mái dài che khuất đôi mắt, không nhìn rõ mặt, phía dưới cằm có một vết thẹo to bằng ngón tay cái, làn da sần sùi, cũng bị bong tróc từng mảng lớn, trông vô cùng đáng sợ.

Tương Đào mở miệng nói cám ơn nhưng cơ thể vô thức lùi về sau hai ba bước, cách xa người đàn ông ấy một chút.

Ông ta hình như không quan tâm đến động tác của Tương Đào, chỉ chăm chú nhìn đứa bé đang nằm trong lồng ngực của anh ta, rồi dường như nghĩ ra điều gì đó, ông ta lên tiếng hỏi:

- Đứa bé bị cảm sao?

Thấy người đàn ông liên tục chú ý đến con trai mình, Tương Đào không thích lắm nhưng vẫn miễn cưỡng trả lời:

- Gần đây thời tiết như điên vậy, ngày hôm qua cháu nó còn rất khỏe vậy mà sáng nay đã nóng sốt hừng hực.

Người đàn ông gật đầu:

- Khi cho mấy đứa trẻ ngủ phải lưu ý hơn một chút, con trai tôi lúc nhỏ cũng thường hay bị cảm.

- Ba ơi con đau đầu quá – Tương Tiểu An ôm lấy khỉ bông, vùi đầu vào lồng ngực Tương Đào.

- Tiểu An ngoan, con ráng đợi một chút, lát nữa bác sĩ sẽ đuổi mấy bạn sâu làm đau con ra ngoài là con khỏe ngay thôi.

- Vâng!

Tương Tiểu An ngước đầu, thấy người đàn ông xa lạ đang nhìn mình, cậu bé cũng tròn xoe đôi mắt nhìn thẳng về phía ông ta. Khi cậu bé trông thấy vết sẹo trên mặt ông ta liền tò mò hỏi:

- Chú ơi! Chỗ đó… Có phải vì chú cũng không chịu nghe lời ba giống như Tiểu An không?

Người đàn ông khẽ nở nụ cười, lắc đầu:

- Vết sẹo này là do trong lúc chú làm việc chẳng may bị thương.

Tương Tiểu An ngây ngô hỏi lại:

- À… Vậy nơi đó còn đau không?

Người đàn ông sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì Tương Tiểu An lấy một que kẹo trong túi đưa cho ông ta, ngữ điệu trong vắt tựa như một viên kẹo ngọt:

- Chú ơi, tặng chú một cây kẹo! Ăn kẹo vào sẽ không còn cảm thấy đau nữa.

Tay người đàn ông run run nhận lấy cây kẹo từ cậu bé. Ông ta nhìn cậu bé bằng ánh mắt dịu dàng, rồi đưa tay muốn xoa đầu cậu bé một cái.

Tương Đào thấy toàn bộ da tay người đàn ông như con rắn lột da, chẳng biết đối phương mắc bệnh gì không nên theo bản năng anh ta ngăn cản người đàn ông đụng vào con trai mình. Chứng kiến bàn tay người đó lơ lửng giữa không trung, Tương Đào nhận ra mình có hơi lo lắng thái quá, anh ta vội nở nụ cười ngượng ngùng, đổi chủ đề:

- Thằng bé sốt cao quá, đợi khám không biết đến chừng nào.

Người đàn ông thu tay về, rút ra một cây dù khá cũ từ chiếc balo có in logo nhỏ xíu hình thành phố Dương đưa cho Tương Đào, rồi chỉ qua phòng khám nhi ở đối diện:

- Phía bên đó là phòng khám nhi của một bác sĩ họ Trương, ông ấy khá lớn tuổi. Tuy không bằng được bệnh viện bên này, nhưng con nít không thể chần chừ. Anh chạy qua bên đó khám tạm, làm sao cho thằng bé hạ sốt, dù sao cũng đỡ hơn chờ ở đây.

Tương Đào nhìn đoàn người xếp hàng dài ở trước mặt khẽ do dự, nhưng rồi anh ta vẫn nhận lấy cây dù, không ngớt nói tiếng cảm ơn người đàn ông lạ mặt, sau đó bế Tương Tiểu An chạy vọt vào trong màn mưa.

Bùm!!!

Tương Đào vừa bế con đến trước cửa phòng khám lập tức nghe thấy một tiếng nổ cực lớn phát ra từ phía bên bệnh viện Nhân dân, đoàn người xô đẩy nhau chạy tán loạn khỏi bệnh viện.

Anh ta nhìn con trai trong lồng ngực mình, bỗng chốc rùng mình.

*

Sở Từ nằm cuộn người trên giường, hàng lông mày nhíu chặt, khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, anh rên khẽ, hàm răng cắn chặt vào nhau tựa như đang cố nén cơn đau thấu trời.

Chiếc radio đầu giường vẫn phát tiết mục đêm khuya, phát thanh viên là một giọng nữ, thanh âm khàn khàn, như tiếng gió rì rào ngoài khơi xa, trải qua tang thương, xuyên qua thời gian, xuyên vào lòng người biến thành lời an ủi những con người phải nghe tiết mục rạng sáng mới có thể chìm vào giấc ngủ.

Di động đột nhiên reo vang, Sở Từ vươn mình ngồi dậy, lau mồ hôi trên mặt, rồi nhận máy:

- Alo, là tôi… Được! Trước tiên phong tỏa toàn bộ sảnh bệnh viện, tôi đến ngay.

Sở Từ tắm sơ qua một chút, mở tủ quần áo. Trước mặt anh dãy quần áo chỉ duy nhất một màu đen được xếp ngăn nắp, anh rút đại một cái mặc vào, vẩy vẩy mái tóc ướt rồi nhanh chóng ra cửa.

Bom độc cyanua, đây đã là vụ nổ thứ ba ở thành phố Dương.

Cảnh viên Tần Hàm đang báo cáo tình hình sơ bộ về vụ nổ này:

- Hiện tại thống kê được đã có 182 người bị nạn, xác định 23 người tử vong, chuyển về bệnh viện quân khu 17 người … Không giống như hai lần trước là không gây thương vong. Từ ca! Lần này nó muốn ra tay tàn sát thật rồi!

Càng về cuối ngữ điệu của Tần Hàm càng nghẹn ngào, tâm trạng không thể khống chế, ngay trong thời gian làm việc cũng quên mất phải xưng hô là đội trưởng hoặc lão đại.

Sở Từ nhíu mày, thần sắc không thay đổi. Anh là người có thể khống chế tâm tình cực tốt, khả năng này cũng nhờ hai năm nằm vùng mà có được.

Anh vuốt nhẹ bánh lái, ánh mắt sắc bén, ngữ điệu chắc chắn:

- Tần Hàm, chúng ta nhất định bắt được hắn.

Tần Hàm quen Sở Từ hơn 20 năm, chưa bao giờ anh ấy nghi ngờ lời nói của Sở Từ. Anh ấy điều chỉnh lại cảm xúc, một lần nữa lên tiếng:

- Lão đại, em tin anh!

Thành phố Dương có hơn ba trăm ngàn người, mười hai đường cao tốc dẫn đến khắp các thành phố trong cả nước, là khu vực tập trung những nhà máy sản xuất hóa chất lớn.

Mức thu nhập bình quân đầu người của thành phố Dương chỉ nằm ở mức trung bình trong 23 quận huyện của tỉnh. Ăn không đủ no nhưng cũng chẳng lo chết đói, tuy đôi lúc có trộm cắp, ẩu đả nhưng trong vòng năm năm qua thì đây là lần đầu tiên xuất hiện vụ giết người tàn ác như vậy.

Bệnh viện Nhân dân đệ tam nằm ở khu vực có dân cư tập trung đông đúc nhất thành phố, quanh đó là các trường học và nhà dân, cho dù là cuối tuần thì người chờ khám vẫn xếp thành một hàng dài ở sảnh bệnh viện từ sáng sớm.

Nổ bom độc cyanua lại xảy ra ngay tại sảnh, có thể tưởng tượng được số lượng người thương vong trong vụ nổ lần này nhiều đến mức nào.

Sở Từ đến bệnh viện Nhân dân đệ tam lúc 9 giờ 47 phút, cách thời gian xảy ra vụ nổ là 2 tiếng 03 phút.

Mưa đã tạnh, bầu trời quang đãng, ánh mặt trời ló dạng, phóng viên của các tòa soạn và đài truyền hình bủa vây phía bên ngoài cổng.

Sở Từ sở hữu gương mặt tuấn tú, mày kiếm mắt sao, mũi thẳng môi bạc kết hợp cùng đôi chân dài thẳng tắp. Khi anh vừa đến thành phố Dương đã lộ tấm ảnh tám múi gây sốt cộng đồng mạng, từ đó sở hữu luôn danh hiệu Soái ca của Cục cảnh sát thành phố Dương.

Số lượng fans của anh cao gấp ba lần nhân viên của Cục cảnh sát, thật đúng với danh xưng “Ngôi sao cảnh cục”.

Anh vừa đến nơi lập tức bị phóng viên vây lấy, tranh nhau hỏi, muốn biết được chút nội tình từ anh:

- Đội trưởng Sở, cảnh sát đã khóa chặt nghi phạm chưa?

- Lần đánh bom ở bệnh viện này là do phần tử khủng bố gây ra sao? Đội trưởng Sở có phát biểu ý kiến gì không?

- Đội trưởng Sở, vụ nổ bom hai lần trước và lần này là do một hung thủ gây ra? Khi nào cảnh sát có thể bắt được hung thủ?



Tuy rằng cảnh sát đến kịp thời và phong tỏa tin tức nhưng trên đời này có bức tường nào không lọt gió, người làm truyền thông có biết bao nhiêu thủ đoạn moi tin, vì vậy họ cũng hỏi thăm được thông tin ở một vài nơi.

Sở Từ nhíu mày, đi thẳng một mạch không lên tiếng. Anh đi qua đường cảnh giới, bỏ lại nhóm phóng viên ở bên ngoài, xoải đôi chân dài vào trong bệnh viện.

Hiện nay bệnh viện đã bị phong tỏa, người không có trách nhiệm không được vào.

Hiện trường tại tầng trệt khá ngổn ngang, mặt đất có rất nhiều mảnh kiếng bể và tư trang, đi gần đến phòng truyền dịch có dấu vết bị axit ăn mòn, xung quanh có vết máu, các cảnh viên đang thu thập vật chứng tại hiện trường.

Sở Từ quan sát thật kỹ một lần nữa rồi mới lên tầng trên.

Lầu một là khu nội trú, người bị nạn nằm la liệt trong ngoài, có người già với mái tóc điểm bạc, có trẻ em khuôn mặt non nớt, thanh niên trai tráng, và có cả phụ nữ. Các nhân viên y tế chạy qua chạy lại, nhưng vẫn còn rất nhiều người chưa có giường.

Ánh mặt trời chiếu qua khung cửa sổ, hành lang tràn ngập mùi thuốc sát trùng xen lẫn vị tanh nồng, không khí oi bức và ẩm ướt thật khiến cho người ta nghẹt thở.

Sở Từ đi từ đầu hành lang bên này sang đến bên kia, nhíu mày mấy lần, hai mắt ửng đỏ, bàn tay buông thõng hai bên cuộn chặt thành nắm đấm. Anh hít một hơi thật sâu để cố gắng giữ bình tĩnh, lúc này tức giận chẳng thể giải quyết được vấn đề gì, chỉ có bắt hung thủ ra trước pháp luật mới là phương cách tốt nhất.

- Lão đại! – Tầm Hàm đưa một ly café cho Sở Từ - Bệnh viện vốn dĩ không đủ nhân lực, gần đây lại có dịch cảm cúm nên hầu hết các y bác sĩ đều tập trung ở tầng trệt hỗ trợ. Tên khốn đó cho nổ bom ngay tại sảnh nên phần lớn những người trúng độc là các nhân viên của bệnh viện. Hiện tại chỉ còn cách điều thêm bác sĩ và y tá từ các bệnh viện khác và các phòng khám sang đây.

Sở Từ gật đầu. Tối hôm qua anh đọc tư liệu vụ án đến gần năm giờ, vừa đặt người xuống giường thì bị dựng dậy, thật sự không còn đủ minh mẫn cho lắm, anh thấp giọng hỏi:

- Có thấy ai tình nghi không?

- Trần Thần và Tiểu Tề vẫn đang lấy lời khai, tình hình cũng không khả quan cho lắm, bây giờ chỉ hỏi được thông tin của những người bị nhẹ. Sau khi phát nổ những người chứng kiến lập tức bỏ chạy, muốn tìm lại tất cả các nhân chứng e rằng khá khó khăn. – Giọng Tần Hàm đầy lo âu.

- Không phải bên ngoài có giới truyền thông à? Đưa ra thông báo: Bom nổ tỏa ra một lượng chất độc rất lớn, cực kỳ nguy hiểm đến những ai hít phải khí độc này. Để đảm bảo an toàn, tất cả người dân có mặt tại bệnh viện sáng nay vui lòng sắp xếp quay lại để kiểm tra; sau đó tiến hành lấy lời khai từng người. – Trong đầu Sở Từ suy nghĩ lý do vì sao tên nghi phạm đột nhiên thăng cấp.

- Camera thì sao?

Tần Hàm lắc đầu:

- Bệnh viện mới thay đổi thiết bị, những máy thu hình cũ đã được tháo gỡ, chưa kịp lắp đặt mới, e rằng hung thủ dựa vào điểm này.

- Những nạn nhân tử vong đưa qua chỗ lão Lương chưa. Sau khi xác định thân phận thì thông báo gia đình đến Cục cảnh sát, hỏi xem gần đây nạn nhân có đắc tội với ai không, nếu có thì tiến hành điều tra chi tiết hơn. - Sở Từ suy nghĩ một chút rồi lại nói tiếp – Lát nữa cậu tìm kiếm những nhà máy hóa chất có sử dụng loại chất độc này.

Tần Hàm lên tiếng:

- Lão đại…

Khó khăn lớn nhất của bọn họ bây giờ chính là cảnh đội thiếu người trầm trọng, đặc biệt khoa giám định, ngay cả pháp y Lương, cho dù làm liên tục 24h không ngủ vẫn chưa hết việc.

Sở Từ đang tính nói gì đó thì cửa thang máy mở ra, một người quay sang phía Sở Từ:

- Lão đại, lãnh đạo thành phố đến rồi, Cục trưởng Diệp nói anh xuống đó một chuyến.

Sở Từ và Tần Hàm liếc mắt nhìn nhau, lần này vụ nổ bom gây ảnh hưởng rất lớn, e là lãnh đạo thành phố muốn định ngày phá án.

Sở Từ đá vào mông Tần Hàm một cái, cao giọng:

- Tên nhóc này muốn nói gì thì mau lên, tôi đi xin lãnh đạo cho.

Tần Hàm không chút khách sáo, thuật lại khó khăn về nhân lực cho anh nghe.

Sở Từ vỗ vai Tần Hàm, anh đưa tay tìm thuốc lá trong túi quần theo thói quen, chợt nhớ đây là bệnh viện nên lại thôi, để nguyên tay trong túi rồi đáp lời Tần Hàm:

- Được!

Tầng trệt chỉ có một phòng riêng duy nhất dùng để lấy lời khai, hiện tại đã được trưng dụng để đón tiếp các lãnh đạo.

Sở Từ gõ cửa đợi bên trong truyền ra một tiếng “Mời vào”, Sở Từ mới đẩy cửa vào trong.

Trong phòng có hơn hai mươi người, người đứng người ngồi, Sở Từ quét mắt nhìn, các cấp lãnh đạo trong thành phố đều có mặt đông đủ.

Cục trưởng Diệp đứng lên giới thiệu:

- Tiểu Sở! Đây là thị trưởng Trương, đây là bí thư Từ, đây là…

Sở Từ liên tục gật đầu nhưng không để tâm.

- Đây là đội trưởng đội trinh sát hình sự của cục chúng tôi, tốt nghiệp xuất sắc Học viên cảnh sát hoàng gia, cậu ấy phá được không ít các vụ án lớn.

Thị trưởng Trương khoảng chừng 50 tuổi, hơi mập, đầu hói, gương mặt phúc hậu, mặc bộ âu phục hợp dáng người. Phía sau ông ấy là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc bộ vest sẫm màu cầm theo cặp da, chắc là thư ký.

Thị trưởng Trương quan sát Sở Từ một lúc, sau đó mở miệng giọng lãnh đạo:

- Vụ nổ khí độc cyanua 713 ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đối với thành phố Dương, có khả năng lan rộng khắp cả nước. Cục trưởng Diệp nói cậu là một tay trinh sát dày dạn kinh nghiệm. Sở Từ, đừng để chúng tôi thất vọng. Tôi cho cậu một tuần lễ, cậu có thể phá được vụ này không?

- Tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng! – Ánh mắt Sở Từ kiên định, nhìn thẳng về phía ông ta.

- Chỉ có điều… - Ngữ điệu Sở Từ lấp lửng, nhìn thị trưởng Trương bộ dạng muốn nói nhưng lại thôi.

- Tiểu Sở, cậu có khó khăn gì ư? Nói ra đi, nếu có thể chúng tôi nhất định sẽ giúp đỡ tận tình.

Chờ cho Sở Từ rời đi, thị trưởng Trương mới nở nụ cười, ông ta vỗ vỗ vai Cục trưởng Diệp:

- Thủ hạ của Cục trưởng Diệp đúng là “Ngọa hổ tàng long”.

Cục trưởng Diệp ngơ ngác không hiểu.

Thị trưởng mỉm cười, không nói tiếp.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
CHƯƠNG 2
1315

Cảnh Nguyệt đi công tác tỉnh. Trên đường quay về thành phố Lô, nghe theo lời mẹ dặn, cô tiện đường ghé thăm người cô góa bụa tên Cảnh Tân ở thành phố Dương.

Chồng của bà Cảnh Tân khi còn sống là một cảnh sát hình sự, hi sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Bà không có con cái nên coi Cảnh Nguyệt như con gái ruột của mình, từ nhỏ thương yêu cô nhất nhà. Hiện tại Cảnh Nguyệt đã 29 tuổi nhưng vẫn chưa chịu kết hôn, bà làm sao có thể không lo lắng cho được.

- Nguyệt Nguyệt à, người cô giới thiệu cho con là cảnh sát xuất sắc nhất cảnh đội, không những cực kỳ đẹp trai mà còn nhiệt tình, thường ngày đều giúp cô thay vòi nước, đổi bình gas. Dù gì con cũng đến đây, vậy con và cô cùng thằng bé ra ngoài ăn với nhau bữa cơm, không hợp thì coi như con có thêm một người bạn.

Chồng bà Cảnh Tân qua đời mười năm, bà vẫn sống trong căn nhà cũ ở đại viện của Cục cảnh sát. Bên lãnh đạo cục có ý định muốn đổi căn nhà khác nhưng bà không chịu chỉ khăng khăng muốn được ở ngôi nhà này cùng “chồng” mình.

- Cô à, con có bạn trai rồi! – Cảnh Nguyệt ngắm nhìn những bông hoa đủ màu sắc trong sân của bà Cảnh Tân, ánh mắt mơ màng.

Tại sao ngay cả cây xương rồng mà cô cũng không “nuôi” được vậy?!

- Ôi dào! Yêu đương mà không lấy kết hôn làm tiền đề chính là lưu manh. Con với tên bạn trai làm luật sư kia yêu nhau hai năm trời, nếu thật lòng muốn đi chung đường thì đã xin được lấy con từ lâu rồi!

Mặt trời lên, bà Cảnh Tân đưa chậu hoa cúc ra ngoài tắm nắng.

Cảnh Nguyệt không trả lời, thật lòng cô cũng tán đồng với câu nói cuối cùng của cô mình, giữa cô và Hứa Mặc Bạch tồn tại một vài vấn đề.

- Huống chi bạn trai luật sư của con không bằng đầu ngón tay tiểu Sở nhà cô, chia tay sớm bớt đau khổ - Bà Cảnh Tân tiếp lời.

Vì chú cô là cảnh sát nên trong mắt bà Cảnh Tân cảnh sát là người hoàn mỹ nhất, Cảnh Nguyệt cũng lười tranh luận với bà. Cô biết bà luôn có cái nhìn phiến diện về người bạn trai này của cô. Bà luôn cho rằng luật sư tranh tụng cho nhà giàu cũng chả tốt lành gì.

Bà đang nói hăng say nên Cảnh Nguyệt không tiện phản bác, cũng không muốn nghe bà luôn miệng than phiền bạn trai của mình, vừa hay di động cô vang lên, cô chợt thở phào nhẹ nhõm.

- Alo! Cục trưởng Trần, chào Cục trưởng, tôi là Cảnh Nguyệt… Cục cảnh sát thành phố Dương? Vâng tôi ở gần đó. – Cảnh Nguyệt nhìn đồng hồ rồi tính toán thời gian – Khoảng nửa tiếng nữa tôi có thể có mặt ở đó. Vâng!

- Có chuyện gì sao?

Sắc mặt Cảnh Nguyệt nghiêm túc, vừa thu dọn đồ đạc vừa nói với cô của mình:

- Phía Bệnh viện nhân dân đệ tam thành phố Dương vừa xảy ra vụ nổ bom, số người thương vong rất nhiều, bên tỉnh phái con đến hiệp trợ cho Cục cảnh sát thành phố Dương.

- Vậy con mau đi đi – Bà Cảnh Tân vội đặt chậu hoa xuống đất, thúc cháu gái đi nhanh một chút, ra đến cổng vẫn không quên dặn Cảnh Nguyệt – Bình an trở về nhé!

Khi chồng bà còn sống ngày nào bà cũng nói câu này, mặc dù bây giờ ông không còn nhưng bà chẳng thể quên.

*

Khi Sở Từ, Tần Hàm và các cảnh viên trở về Cục cảnh sát đã hơn bảy giờ tối. Hoàng hôn, chân trời lộ ra những tia nắng đỏ au báo hiệu mai sẽ là một ngày đẹp trời.

Tần Hàm còn chưa vào đến văn phòng đã ngửi được mùi thức ăn thơm nức mũi, anh ấy sờ sờ cái bụng lép kẹp của mình, rên khẽ:

- Ái chà, khoai tây hầm thịt bò. Em đói chết rồi!

Dứt lời Tần Hàm chạy nhanh về phía trước để có thể “cướp” được món khoai tây bò hầm mình yêu thích. Vừa đẩy cửa phòng làm việc, chỉ trông thấy mười mấy hộp cơm chất thành hai chồng đặt trên bàn làm việc cạnh lối ra vào, còn tất cả mọi người đều đang vây quanh một cô gái lạ mặt có dáng vẻ khá thanh tú.

Tần Hàm lấy một hộp cơm rồi cũng tiến lại gần, tò mò nghe ngóng.

Giọng nói của cô gái ấy không lớn nhưng ngữ điệu khá kiêu ngạo, cô ta lướt nhìn những người xung quanh hắng giọng:

- Giáo sư Cảnh không những là giáo sư trẻ nhất đại học thành phố Lô, mà còn là nữ pháp y trưởng duy nhất trực thuộc đội trinh sát hình sự của tỉnh, rất nổi danh trong giới pháp y cả nước.

- Lợi hại vậy à? Chả trách Cục trưởng Diệp phải đích thân tiếp đón.

Cô gái nở nụ cười đắc ý, tiếp tục nói:

- Hơn nữa, có lẽ các anh không biết, giáo sư Cảnh của chúng tôi - thạc sĩ khoa phẫu thuật thần kinh và “Thiên tài nhất đao” Tống Lan Chu - chủ nhiệm khoa ngoại thần kinh chính là hai đại thiên tài trong chuyên khoa thần kinh quốc gia.

Nghe được cái tên quen thuộc Tần Hàm cũng lên tiếng:

- Tôi cũng biết vị bác sĩ Tống Lan Chu này, rất nổi tiếng trong nước, chồng của dì tôi có khối u ở não, khi qua bệnh viện thủ đô có gọi cho ông ấy nhưng nghe nói muốn được ông ấy phẫu thuật cũng phải đợi sang năm sau!

- Ái chà, giỏi như vậy sao!!!

- Thế nhưng tại sao sau đó giáo sư Cảnh lại chuyển sang làm pháp y, là một nữ pháp y sẽ khó tìm được bạn trai lắm!!!

Cô gái gượng cười. Cô ta chẳng phải nghiên cứu sinh dưới sự dẫn dắt của giáo sư Cảnh, chỉ do lần này được đại diện sinh viên theo giáo sư tham dự một hội thảo nghiên cứu mà thôi:

- Cái này tôi cũng không biết… Nghe các sư huynh sư tỷ nói đột nhiên giáo sư Cảnh quyết định thi vào pháp y, không ai khuyên được.

- Còn có tìm được bạn trai hay không thì mọi người cứ yên tâm, bạn trai của giáo sư Cảnh… - Cô ta còn đang huyên thuyên không dứt thì một nữ cảnh viên liên tục huých vào cùi chỏ cô ta, cắt ngang câu chuyện, cô ta theo tầm mắt của nữ cảnh viên ngoảnh đầu nhìn.

Trước mặt cô ta là một người đàn ông tuấn tú, rất cao, rất soái, đang đứng trước cửa phòng làm việc, quét mắt nhìn về phía bọn họ. Trong phòng làm việc lập tức lặng yên như tờ, mọi người như đám chim non bay tan tác.

- Cô… Mới tới?

Sở Từ đi đến trước mặt cô gái, một tay đút túi quần, một tay cầm chiếc hộp quẹt Zippo phiên bản có giới hạn, ngón trỏ bật nắp liên tục, phát sinh một tràng tiếng động lách cách trong không gian yên tĩnh.

Vóc dáng cô gái không cao, đứng trước mặt Sở Từ trông càng nhỏ bé, hầu như cả thân người đều bị bóng dáng của Sở Từ vây lấy.

Trời sinh Sở Từ có cặp mắt mang theo sát khí, anh nhìn cô gái chờ cô ta trả lời, gương mặt không mang theo chút cảm xúc nào.

Cô ta không biết có phải mình đã làm hư chuyện rồi hay không, nuốt nước miếng một cách khó khăn, lắp bắp trả lời:

- Tôi… Tôi là…

Tần Hàm thấy lão đại dọa cô gái nhỏ sắp khóc bèn chạy đến giải vây:

- Lão đại đây là sinh viên của Giáo sư Cảnh vừa được tỉnh điều đến, tên là…

Tần Hàm quay đầu… Trời, anh ấy cũng không biết cô bé này tên là gì. Tần Hàm nhìn về phía cô gái, nở nụ cười dịu dàng như gió xuân:

- Cô tên gì?

Ánh mắt của Sở Từ dọa cô ta sợ đến mức mặt mày trắng bệch, nhỏ giọng đáp lời:

- Uyển Tình, Hà Uyển Tình.

Tần Hàm khoác tay lên vai Sở Từ, giới thiệu tiếp:

- Đây là sinh viên của giáo sư Cảnh, Hà Uyển Tình.

- Ừm – Sở Từ thu lại ánh mắt lạnh lùng, rồi liếc nhìn Tần Hàm khẽ hất cằm.

Tần Hàm ngượng ngùng thu tay về.

Cửa phòng làm việc của Cục trưởng Diệp mở ra, mọi người lập tức vùi đầu vào hộp cơm của mình nhưng khóe mắt vẫn lén quan sát động tĩnh trong phòng Cục trưởng.

Đầu tiên là giọng của Cục trưởng Diệp, thanh âm lớn và hào sảng:

- Vậy thì vất vả cho giáo sư Cảnh rồi.

Sau đó là một giọng nữ trầm bổng, tựa như vang vọng từ dưới giếng sâu:

- Cục trưởng Diệp đừng khách sáo, đây là việc tôi nên làm.

Nghe được giọng nói này cả người Sở Từ bỗng chốc cứng đờ, anh cất chiếc bật lửa vào lại trong túi quần, sau đó kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía chủ nhân vừa phát ra âm thanh ấy.

Cửa phòng được mở ra quá nửa, một người phụ nữ với khuôn mặt trái xoan, mắt to tròn, hàng mi cong cùng làn da trắng nõn bước ra. Đối phương có dáng người yểu điệu, mặc một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với quần jean đen và áo khoác dáng dài màu trắng. Từ khe hở của áo khoác có thể trông thấy thấp thoáng vòng eo nhỏ nhắn.

Sở Từ khẽ nhíu mi, thầm nghĩ: vòng eo ấy chỉ bằng một gang tay của mình thôi à?

Theo sau người phụ nữ ấy là Cục trưởng Diệp và một cậu thanh niên còn rất trẻ và hơi gầy, cũng mặc áo blouse.

Thấy Sở Từ đã quay về, Cục trưởng Diệp vẫy tay với anh, mỉm cười giới thiệu:

- Sở Từ, đây chính là người được tỉnh trưởng Trương điều đến giúp đỡ chúng ta trong vụ án 713, pháp y Cảnh Nguyệt, giáo sư Cảnh. Phía sau là trợ lý của giáo sư, Tân Yến.

Sở Từ ngồi không nhúc nhích, đảo mắt nhìn hai người rồi gật đầu:

- Sở Từ.

Cục trưởng Diệp hiểu tính cách của Sở Từ, anh không biết cách giao tiếp và đối nhân xử thế, ông sợ Cảnh Nguyệt hiểu lầm là anh có thành kiến với cô nên vội vàng giải thích:

- Cậu ấy suốt cả ngày đều ở bên ngoài, còn chưa được ăn trưa nên chắc là mệt chết rồi, giáo sư Cảnh đừng phiền lòng.

Cảnh Nguyệt có một đôi mắt phong tình, con ngươi đen như mực, sâu không thấy đáy; nếu được đôi mắt ấy nhìn trúng rất dễ dàng bị hút sâu vào trong đó.

Cô tỉ mỉ quan sát Sở Từ mười mấy giây, rồi nhanh chóng thầm kết luận anh bằng mấy từ: tuấn tú, kiên nghị, không có tình người.

Tuấn tú là đánh giá bề ngoài của Sở Từ, kiên nghị là phân tích tính cách của anh, còn không có tình người là dựa vào tác phong làm việc của anh mà đưa ra phán đoán.

Là một thượng cấp tốt.

Thế nhưng…

Cảnh Nguyệt gật đầu, nở nụ cười được công thức hóa, cũng đáp lời đơn giản:

- Cảnh Nguyệt!

Cục trưởng Diệp nói thêm vài câu để điều tiết bầu không khí rồi mới rời đi.

- Giáo sư Cảnh.

Hà Uyển Tình chần chừ đi đến bên cạnh Cảnh Nguyệt, giọng sợ hãi, viền mắt ngấn lệ, bộ dáng oan ức.

Hà Uyển Tình gặp được mọi người thì liên miệng kể hết các thành tích của Cảnh Nguyệt là mong có ngày Cảnh Nguyệt có thể nhìn ra được cô ta ngưỡng mộ cô, và sẽ đồng ý cho cô ta gia nhập nhóm nghiên cứu của Cảnh Nguyệt.

Cảnh Nguyệt liếc Hà Uyển Tỉnh một cái, cô loáng thoáng nghe thấy Hà Uyển Tình vừa bàn luận về công việc và đời sống cá nhân của cô. Cô ta tuy thông minh, đáy lòng cũng thiện lương nhưng lại hay tính toán.

… có điều, tính quá hóa dở.

Tâm tư không thuần khiết rất khó có thể đạt được thành tựu chuyên môn cao.

Cảnh Nguyệt lạnh lùng đưa ra quyết định:

- Ngày mai em về trước, em không cần tham gia vụ án này.

- Giáo sư Cảnh – Hà Uyển Tình vô cùng bất ngờ, trừng mắt ngạc nhiên nhìn Cảnh Nguyệt.

Nếu cô ta được tham gia vào vụ án bom độc cyanua 713 lần này sẽ là một bước đệm quan trọng trong nghề nghiệp của cô ta trong tương lai. Cho dù sau này cô ta không được gia nhập vào nhóm nghiên cứu của giáo sư thì Cảnh thì nó cũng giúp cô ta có thêm chút thành tích trong công tác.

- Tại sao? – Hà Uyển Tình kéo kéo ống tay áo của Cảnh Nguyệt, rõ ràng năng lực nghiệp vụ của cô ta cao hơn hai nghiên cứu sinh của Cảnh Nguyệt.

Cảnh Nguyệt cúi đầu nhìn ống tay áo của mình, khẽ nhíu mày.

Cô là người thẳng thắn, nếu Hà Uyển Tình đã hỏi cô sẽ không lảng tránh, hiếm khi nào nói thêm vài câu:

- Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất với học sinh và trợ lý của mình “Nói ít làm nhiều”. Không giỏi chuyên môn có thể học, biển học bao la cần phải cố gắng lao luyện; nếu tâm tư không thuần thì với học thuật mà nói càng khó khăn hơn. Giáo sư Trương muốn tôi đưa em cùng tham gia hội thảo, bây giờ hội thảo đã kết thúc, em cũng nên trở về rồi.

Dứt lời, cô quay sang nhìn trợ lý của mình:

- Vé máy bay chiều về tôi sẽ nhờ Tân Yến đặt giúp em.

- Cô sẽ hối hận! – Nước mắt Hà Uyển Tình chảy ròng ròng, bị Cảnh Nguyệt đuổi về trước mặt nhiều người như vậy, cô ta cảm giác khó chịu còn hơn là chết, cắn chặt răng hét lên một câu rồi chạy khỏi văn phòng.

Người trong đội hình sự không tiện xen vào.

Tân Yến từ nãy giờ vẫn đứng yên một bên vội chạy theo Hà Uyển Tình theo lệnh của Cảnh Nguyệt.

Cảnh Nguyệt cũng không giải thích nhiều. Cô đi thẳng đến trước mặt Sở Từ nhìn đồng hồ đeo tay, giọng nghiêm túc:

- Báo cáo nghiệm thi của vụ án bom độc cyanua 713 sẽ đưa đến phòng làm việc cho anh vào tám giờ sáng mai. Nếu như bên cảnh sát cần bổ sung thêm những hạng mục giải phẫu cần thiết nào khác thì có thể qua phòng pháp y tìm tôi.

Sở Từ cong môi, đôi mắt nhìn chằm chằm bóng lưng vừa rời đi của Cảnh Nguyệt, đáy mắt lấp lánh ánh sáng, đợi đến khi bóng lưng ấy khuất xa Sở Từ mới thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nhìn “đám chim cút” đang xem trò vui, chậm rãi lên tiếng:

- Giáo sư Cảnh ngày mai đưa cho tôi báo cáo nghiệm thi, còn các cậu thì sao?

Văn phòng lập tức như cuồng phong quét lá khô, đám chim cút hận không thể chui tọt vào trong lồng, chỉ mong sao đừng bị lão đại chú ý đến.

Tâm tình của Sở Từ bất chợt biến chuyển, anh cầm hộp cơm về phòng làm việc của mình ăn, tránh cho đám chim cút có cảm giác ngột ngạt.

Chờ tới khi anh vào phòng làm việc đám chim cút ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Tần Hàm không sợ chết, nhẹ nhàng rút di động nhắn tin trong group chat của cảnh đội:

- Mọi người có để ý không, khí chất của giáo sư Cảnh và lão đại giống nhau y chang.

Trần Thần gật đầu lia lịa, phụ họa:

- Đúng đúng, bộ dáng như kiểu viết sẵn dòng chữ “Người sống chớ tiến vào, ai cản ta phải chết” vậy!

Sở Từ vừa rút di động, trên màn hình của anh hiển thị một loạt tin nhắn nhóm. Cách một lớp cửa kính anh quét mắt nhìn đám người sinh động ở bên ngoài, khẽ nhíu mày… “Người sống chớ tiến vào, ai cản ta phải chết” ư???

Rất tốt!

Anh ghim!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
CHƯƠNG 3
1316

Ngày 14 tháng 7, trời trong xanh, gió nhè nhẹ, lay động lòng người.

Tân Yến kiểm tra lại một lần cuối cùng bản báo cáo nghiệm thi, xác nhận không có sai sót mới chuyển qua cho Cảnh Nguyệt ký tên.

Mặt trời hừng đông soi chiếu ánh sáng lên chậu cúc non đặt ở bệ cửa sổ, Cảnh Nguyệt ngáp một hơi, rồi tiếp tục sắp xếp lại trình tự báo cáo nghiệm thi của những nạn nhân tử vong. Thấy Tân Yến vẫn chưa rời đi, cô suy nghĩ một chút rồi nói:

- Các em bận bịu suốt đêm rồi, cho mấy đứa về ngủ bù một buổi, phần báo cáo này tôi sẽ đưa qua cho đội trưởng Sở.

Đoàn tham dự hội thảo nghiên cứu của Cảnh Nguyệt gồm năm người, ngoài Hà Uyển Tình còn có hai nghiên cứu sinh của cô. Chuyên môn nghiệp vụ của hai nghiên cứu sinh này không sánh được với Hà Uyển Tình nhưng ham học hỏi và không nhiều lời. Vừa đến phòng pháp y đã vùi đầu làm việc cả đêm cùng pháp y Lương.

- Giáo sư cứ đi nghỉ đi ạ, để bọn em… - Tân Yến từ chối, làm gì có chuyện sinh viên được ngủ còn giáo sư làm việc.

- Pháp y Lương cần phải nghỉ ngơi, chiều các em quay lại đến lượt tôi nghỉ.

Pháp y Lương đã lớn tuổi, sức khỏe có hạn, bên trong cảnh cục cần một người có kinh nghiệm ngồi trực ban, kịp thời phối hợp với đội hình sự, Cảnh Nguyệt tự cân nhắc được công việc của mình.

Nghe giáo sư nói như vậy Tân Yến không còn cách nào từ chối, lập tức gọi hai nghiên sinh cùng về lại khách sạn.

Gần tám giờ Cảnh Nguyệt cầm báo cáo đến phòng làm việc của Sở Từ.

Cảnh Nguyệt gõ cửa ba cái, không người đáp, cửa phòng không đóng nên cô đưa tay đẩy cửa vào trong.

Ánh mặt trời xán lạn, mùi café nồng đậm.

Cảnh Nguyệt cau mày.

Trước tiên cô ra mở cửa sổ cho thoáng, quay người lại mới trông thấy Sở Từ ngủ thiếp đi trên bàn làm việc.

Mặt bàn ngổn ngang, nào là ảnh chụp ở hiện trường bệnh viện, rồi tư liệu liên quan đến vụ án, bên trái là mấy quyển sách tâm lý tội phạm, góc bên phải là tách café đã nguội còn quá nửa, cạnh ly nước là chiếc gạt tàn trống không bằng pha lê, góc gạt tàn đè lên một túi thuốc chứa hai viên thuốc con nhộng, trên mặt túi có hàng chữ tiếng Anh.

Tầm mắt Cảnh Nguyệt tiếp tục di chuyển.

Ánh mặt trời từ cửa sổ phía sau lưng Sở Từ hắt lên gương mặt anh tuấn của anh, quang ảnh loang lổ chỗ sáng chỗ tối, hàng lông mày phần nào bớt đi sự lãnh đạm, ngược lại càng tô đậm dáng vẻ mà người ta thường hay bàn luận về vị đội trưởng đội trinh sát hình sự này.

Cảnh Nguyệt ngẫm nghĩ: lời miêu tả ấy như thế nào nhỉ?

Ánh mặt trời, đầy nhiệt huyết!

Ừ… Đúng! Là một con báo đen đang nằm rình mồi dưới ánh mặt trời trong khu rừng rậm.

Cảnh Nguyệt bất chợt xuất thần.

Giọng nói trầm thấp của Sở Từ vang lên, ngữ điệu khá bông đùa:

- Thấy đẹp trai không?

Cảnh Nguyệt lập tức tỉnh trí lại, cô đặt báo cáo lên bàn làm việc, khuôn mặt ửng đỏ, lần đầu tiên có cảm giác ngượng ngùng.

Cô lùi về sau một bước, sắc mặt khôi phục lại bình thường, giọng lạnh lùng vang lên:

- Đội trưởng Sở, đây là báo cáo nghiệm thi của 23 nạn nhân tử vong, nếu không còn việc gì tôi xin phép về phòng pháp y trước.

Sở Từ cầm báo cáo đọc lướt qua. 9 giờ sáng nay người thân của các nạn nhân sẽ đến cảnh cục cho lời khai, anh buộc phải tham gia.

Cảnh Nguyệt đi đến cửa chợt dừng bước chân, nhớ đến phòng làm việc nồng nặc mùi café, cô có lòng tốt nhắc nhở:

- Dạ dày đội trưởng Sở không tốt, nên uống ít café lại.

Tay Sở Từ đang cầm báo cáo chợt khựng lại, lên tiếng phủ nhận:

- Dạ dày tôi chẳng có chỗ nào là không khỏe.

- Ờ!

Cảnh Nguyệt ừ một tiếng, không nói tiếp, đóng cửa rời đi.

Mắt Sở Từ quét đến túi thuốc có hai viên con nhộng Omeprazole (1) anh bỏ quên ở trên bàn, anh bật cười… Khả năng quan sát tốt đấy!!!

(1) Omeprazole là thuốc ức chế tiết axit dạ dày, được dùng để điều trị các rối loạn về dạ dày và thực quản (như trào ngược axit, viêm loét dạ dày)

Cốc! Cốc! Cốc!

Một lúc sau truyền đến tiếng gọi của nữ cảnh viên tên Trần Thần.

- Lão đại!

- Vào đi.

Sở Từ vội cất thuốc vào ngăn tủ.

Một tay Trần Thần cầm ly sữa đậu nành, tay kia cầm một túi bánh bao mỉm cười bước vào:

- Giáo sư Cảnh mời mọi người ăn sáng.

Sữa đậu nành mới nấu, còn bốc hơi nóng, Sở Từ nhận lấy nhấp một ngụm, giữa răng và môi đượm hương đậu nành thơm ngát, đầy ngọt ngào.

Trần Thần là tiểu chim cút nói nhiều nhất đội, được ăn uống no say là liên miệng không thôi, từ chuyện giáo sư Cảnh là một người tốt tính đến mức nào, lại nhảy sang than phiền tên tội phạm mất nhân tính ra sao, khiến cho người thân của những nạn nhân tử vong đến cảnh cục đều khóc lóc vật vã.

Sở Từ ăn xong một chiếc bánh bao cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều, anh rút tờ giấy lau miệng, rồi quay sang nhìn Trần Thần:

- Nói xong chưa?

- Dạ nói xong – Trần Thần lập tức đưa tay lên kéo khóa miệng.

- Mau sắp xếp thứ tự lấy lời khai người thân của những người bị hại.

Sở Từ đọc báo cáo nghiệm thi, cây bút gõ nhẹ trên báo cáo của nạn nhân tên Vương Văn Hạo:

- Bắt đầu từ người nhà nạn nhân Vương Văn Hạo.

- Dạ vâng, lão đại!

Cảnh Nguyệt đã sắp xếp báo cáo dựa theo thời gian tử vong của các nạn nhân, nạn nhân Vương Văn Hạo là người chết đầu tiên, cũng là người ở gần phạm vi nổ bom cyanua nhất.

*

Hai người cho khẩu cung là một nam một nữ.

Người phụ nữ tầm hơn bốn mươi tuổi, rất chú trọng cách ăn mặc, gương mặt tiều tụy. Cô ta là Hàn Dĩnh, vợ của Vương Văn Hạo. Cô ta vừa nói vừa dựa vào cậu thanh niên bên cạnh khóc nức nở.

Cậu thanh niên tên Vương Phàm, là con trai của Vương Văn Hạo, tầm 20 tuổi, mặc theo xu hướng thời nay, tóc dài được bện lại, đeo khuyên tai, anh ta ôm lấy mẹ mình an ủi.

Tiểu Tề ghi lời khai, câu hỏi cơ bản theo trình tự, ví dụ như nghề nghiệp của nạn nhân, quan hệ xã hội của anh ta khi còn sống, gần đây có kết oán với ai hay không…

Sở Từ ở phòng sát vách quan sát, Tần Hàm đứng bên cạnh anh đang nghịch điện thoại, ngón tay lướt nhanh như khiêu vũ.

Thông tin liên quan đến nạn nhân Vương Văn Hạo khiến Tần Hàm líu lưỡi:

- Lão đại, em muốn đổi nghề thành bác sĩ. Anh xem đi, nạn nhân là Vương Văn Hạo, chỉ là phó chủ nhiệm khoa của một bệnh viện cấp quận nhưng có thể cho con trai du học ở học viện âm nhạc Manhattan bốn năm trời, chi phí tự túc.

- Học phí đắt lắm à? – Trần Thần ngây ngô hỏi lại.

- Đúng là tép con không va chạm xã hội, để anh đây phổ cập cho em gái một chút. – Tần Hàm đắc ý lắc lắc di động trong tay – Học phí trường này một năm hơn 45 ngàn đô. Bốn năm đại học khoảng tầm hơn 1 triệu nhân dân tệ. Hơn nữa trong vòng ba năm ông ta còn mua được hai bất động sản ở trung tâm thành phố dưới danh nghĩa của mình, một căn hộ nội bộ của bệnh viện. Em gái xem đi… làm bác sĩ có phải rất giàu không?!

- Có khi nào là tiền của vợ ông ta không? – Trần Thần suy đoán.

- No no no! Hàn Dĩnh chỉ là một cô giáo dạy tiếng Anh nhỏ bé của thành phố Dương. – Tần Hàm lắc đầu.

Theo mức lương cơ bản tại thành phố Dương mà nói, thu nhập và tài sản của vợ chồng của Vương Văn Hạo không cân xứng.

Vương Văn Hạo là phó chủ nhiệm khoa dược của bệnh viện Nhân dân đệ tam, nắm quyền trong việc chọn lựa nguồn dược phẩm đã là điểm hoài nghi lớn nhất rồi.

Ánh mắt Sở Từ nhìn lướt qua quần áo trên người Hàn Dĩnh và Vương Phàm, anh chợt nhớ ra trong 23 nạn nhân tử vong có 4 người thuộc khoa dược. Anh cong môi chặc lưỡi: thật thú vị!

Sở Từ quay sang Tần Hàm ra lệnh:

- Điều tra tình trạng kinh tế của Mưu Kiến Nghiệp, Hoắc Nhu và Đinh Hoành.

Mưu Kiến Nghiệp là quản lý khoa dược, Hoắc Nhu và Đinh Hoành quản lý nhà thuốc bệnh viện. Ba người này đều là cấp dưới của Vương Văn Hạo, phó chủ nhiệm khoa Dược bệnh viện Nhân dân đệ tam.

Tần Hàm là một cao thủ IT, chủ yếu phụ trách cung cấp thông tin cho cảnh đội và các vấn đề liên quan đến an ninh mạng, kiêm luôn các công việc lặt vặt, khi nào cần là anh ấy có mặt.

- Yes, my lord! – Tần Hàm khom lưng, đưa tay chéo lên vai theo đúng bộ dáng của thân sĩ quý tộc.

- Cút ngay!

Sở Từ giơ chân đá mông Tần Hàm, rồi quay sang Trần Thần:

- Trần Thần, tôi và cô sẽ lấy khẩu cung người nhà của Hoắc Nhu.

Tần Hàm nhanh chóng tra ra được tình trạng kinh tế của ba nạn nhân rồi gửi cho Sở Từ.

Hoắc Nhu quản lý nhà thuốc tây bệnh viện Nhân dân đệ tam, 28 tuổi, tốt nghiệp đại học Y thành phố Lô. Cha mẹ cô ta ở xa đang trên đường đến, ở thành phố Dương chỉ có người chồng sắp cưới, Hàn Chí Viễn là người thân duy nhất. Anh ta là quản lí tiêu thụ của công ty TNHH dược phẩm sinh học Trường Sinh, chịu trách nhiệm phân phối dược phẩm cho nội thành thành phố Dương và hai huyện lân cận.

Trùng hợp ở chỗ công ty Trường Sinh mới đây được chọn là đối tác cung cấp dược phẩm cho bệnh viện Nhân dân đệ tam.

Sở Từ cũng không đi ngay vào phòng hỏi cung mà để Hàn Chí Viễn ngồi chờ trong đó một mình.

Hàn Chí Viễn mặc âu phục đen, vóc dáng trung bình, hơi mập, bộ dáng đoan chính, ngồi yên trên ghế, cơ thể hơi ngả về phía trước, hai khuỷu tay chống lên mặt bàn, hai bàn tay ôm lấy ly nước lọc. Cặp mắt hắn đỏ au, nét mặt hoang mang, tròng mắt thỉnh thoảng đảo lên chiếc đồng hồ treo tường, dường như có chuyện gì đó cần phải giải quyết ngay.

Nửa tiếng sau Hàn Chí Viễn rốt cục không nhịn được đứng phắt dậy tính ra mở cửa mới trông thấy Sở Từ và Trần Thần đẩy cửa đi vào.

- Cảnh sát mấy người làm ăn kiểu gì vậy, bắt tôi ngồi chờ ở đây lâu như thế này! Không biết tôi còn biết bao nhiêu việc để xử lý à?! – Hàn Chí Viễn tức giận mắng chửi, khi ánh mắt hắn chạm phải tầm mắt của Sở Từ theo bản năng lập tức co rụt lại, thanh âm yếu dần, rồi ngồi xuống ghế - Chiều nay tôi còn phải đón cha mẹ của Tiểu Nhu, rồi còn phải sớm lo hậu sự cho cô ấy. Cảnh sát các người nhất định phải bắt được tên hung thủ khốn kiếp trả thù cho tiểu Nhu nhà tôi.

Sắc mặt Sở Từ bình tĩnh lấy điện thoại ra xem không nói lời nào.

Trần Thần mở miệng an ủi hắn vài câu, sau đó mở sổ ghi chép bắt đầu hỏi cung.

- Cô Hoắc gần đây có đắc tội với ai không?

Hàn Chí Viễn lắc đầu:

- Tiểu Nhu đối xử với mọi người rất hiền hòa, không có bạn bè nào nói xấu cô ấy thì làm sao có thể đắc tội với người khác.

Trần Thần hỏi tiếp:

- Còn người nhà các bệnh nhân trong bệnh viện thì sao?

Đáy mắt Hàn Chí Viễn đột nhiên trở nên hung hăng hơn, hai tay cuộn chặt, trả lời rất nhanh:

- Không có, Tiểu Nhu làm khoa dược rất ít khi tiếp xúc với người nhà bệnh nhân.

- Cô Hoắc và anh Hàn mới đính hôn gần đây đúng không?

- Đúng, tháng năm năm nay. Vốn dĩ tôi muốn cưới luôn nhưng tiểu Nhu muốn làm đám cưới nước ngoài, tôi lại bận công việc nên chưa sắp xếp nghỉ được; do vậy chúng tôi tổ chức đính hôn trước. Hôm đó chúng tôi đãi hai bàn ở Khách sạn Phúc Vinh trong thành phố, cũng mời đồng nghiệp trong khoa của tiểu Nhu.

- Có xảy ra khả năng bạn trai cũ của cô Hoắc hoặc bạn gái cũ của anh Hàn nghe tin hai người đính hôn nên tức giận… - Lời giả thiết của Trần Thần còn chưa tròn lập tức bị Hàn Chí Viễn cắt ngang.

Hắn ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, vẻ mặt mất kiên nhẫn:

- Không phải, mấy người đừng đoán mò, tôi là mối tình đầu của tiểu Nhu. Tôi và bạn gái cũ cũng vậy, đã chia tay rõ ràng rồi!

Tíng ting…

Di động của Sở Từ vang lên âm báo tin nhắn.

Bên giám chứng đã có kết quả, tại hiện trường sảnh bệnh viện tìm được vân tay trong mẩu kính bể, vừa khít thích hợp với vân tay của một tài xế taxi đánh nhau bị câu lưu được lưu trong kho dữ liệu vân tay của Bộ công an.

Sở Từ bỏ điện thoại xuống, cặp mắt chăm chú nhìn Hàn Chí Viễn, lên tiếng hỏi:

- Cô Hoắc hoặc anh Hàn có quen người tài xế taxi nào tên Trương Đại Vĩ không?

Cơ thể Hàn Chí Viễn cứng đờ, lảng tránh ánh mắt của Sở Từ, trán lấm tấm mồ hôi, lắc đầu:

- Không quen!

Sau đó hắn đột nhiên đứng bật dậy quay sang Sở Từ và Trần Thần hét toáng lên:

- Đám cảnh sát các người có điên không, không lo đi bắt hung thủ lại quay sang thẩm vấn tôi làm gì. Tôi muốn mời luật sư, tôi muốn tố cáo các người, tôi sẽ cho báo giới biết các người bất tài đến mức nào…

Sở Từ cũng đứng dậy, đút tay vào túi quần, nhìn Hàn Chí Viễn đầy lạnh lùng:

- Chỉ là hỏi theo lệ, anh Hàn lo xa rồi. Nếu như anh nhớ ra manh mối nào mong anh báo lại với cảnh sát, bây giờ anh Hàn có thể ra về.

Hàn Chí Viễn cảm thấy cực kỳ khó chịu khi bị Sở Từ nhìn chằm chằm, hắn mở mạnh cánh cửa, sau đó hừ một tiếng bỏ đi.

Trần Thần mơ hồ, không hiểu vì sao hắn đột nhiên lại tức giận:

- Lão đại, hắn sao vậy.

Sở Từ liếc nhìn cô ấy một cái, ra khỏi phòng thẩm vấn mới trầm giọng đáp:

- Có lẽ do trên mặt tôi viết dòng chữ “Người sống chớ tiến vào, ai cản ta phải chết”, nên dọa hắn sợ.

Ái chà, nói xấu bị phát hiện rồi, tiểu chim cút Trần Thần run lên, vội lấy di động nhắn tin cho đồng bọn một chuỗi icon “Bồ Tát phù hộ”.
 

Bình luận facebook

Top Bottom