Chương 1
 “Cởi quần áo ra, nằm lên giường, đặt hai chân lên!” Bác sĩ mặc áo choàng trắng dặn dò.

 Trên tấm ga giường phẫu thuật màu xanh, cô gái nhỏ nhắn nhưng xinh đẹp nhắm chặt hai mắt với vẻ bị lăng nhục. Cặp lông mi dài như cánh bướm mỏng và mềm mại, không cần bay lượn cũng rất đẹp. Đôi môi đỏ xinh tươi hơi nhếch lên, khóe miệng như đầy nỗi buồn.

 Mùi vị chua chát ngập tràn trong suy nghĩ, cô gái 17 tuổi - Tiêu Hà Hà, nhục nhã lắng nghe lời căn dặn của bác sĩ, cởi hết quần áo rồi nằm lên giường chờ bác sĩ kiểm tra.

 Tiêu Hà Hà gần như cảm nhận được cái nhìn đầy mỉa mai của nữ bác sĩ trung niên kia, chắc chắn cô ấy nghĩ rằng cô là một cô gái yêu chuộng hư vinh.

 Đây là lần đầu tiên Tiêu Hà Hà cởi sạch quần áo của mình trước mặt người khác.

 Ánh sáng chói chang chiếu xuyên qua bức rèm của phòng khám, chói lòa đến mức làm người ta không thể mở mắt ra được. Nhưng trái tim cô lại một màu u tối, vì cô đã chấp nhận một công việc bị xã hội này khinh miệt – làm người đẻ mướn.

 Cô chỉ mới 17 tuổi. Bác sĩ đã kiểm tra cho cô một lúc, sau đó, Tiêu Hà Hà nghe cô ấy nói với giọng lạnh lùng: “Xong rồi, mặc quần áo vào đi!”

 Tiêu Hà Hà bắt đầu mặc lại quần áo, thở một hơi thật dài. Ải này cuối cùng cũng qua, qua được ải này, cô sẽ có thể nhận được một nửa số tiền đó.

 Cô có một khuôn mặt trắng nõn nà, mái tóc đen xõa sau lưng, chiếc áo phông lớn che phủ đôi vai mảnh mai của cô. Vẻ ngoài yếu ớt, trông gầy gò và bất lực.

 Một người đàn ông mặc vest đang đứng chờ ở cửa, nhìn thấy Tiêu Hà Hà đang được bác sĩ dẫn ra, anh ta liếc nhìn cô, khẽ hỏi: “Bác sĩ Lý, kết quả kiểm tra thế nào?”

 “Anh Mao yên tâm, vẫn là trinh nữ, không bị bệnh phụ khoa!” Bác sĩ Lý không hề né tránh, thẳng thắn nói.

 Hai má của Tiêu Hà Hà lập tức đỏ au, không dám nhìn người đàn ông trước mặt. Cô chỉ biết ông ta là người đại diện cho người muốn nhờ cô làm người đẻ mướn, còn cụ thể người đó trông như thế nào, Tiêu Hà Hà không hề biết, Người đó cao hay lùn, mập hay ốm, cô đều không biết. Cô chỉ biết rằng người đó ra giá 5 triệu để tìm một người đẻ mướn. Không nghi ngờ gì, đó là một nhân vật bí ẩn.

 “Cô Tiêu, đi thôi!” Mao Chi Ngôn nói vài lời với bác sĩ Lý rồi dẫn Tiêu Hà Hà lên một chiếc xe, sau đó xe chạy về hướng biệt thự trên núi Thanh Vân.

 “Cô Tiêu, bắt đầu từ hôm nay đến trước khi mang thai, để đảm bảo nguồn gốc của đứa bé, người thuê dặn cô không được rời khỏi biệt thự nửa bước. Đến sau khi mang thai, người thuê sẽ trả cho cô một khoản chi phí đáng kể, cô Tiêu không cần lo lắng cho bệnh tình của em trai mình nữa. Số tiền đó sẽ vào tài khoản trong hôm nay.”

 Tiêu Hà Hà thở dài: “Tôi… nếu không được ra ngoài, vậy tôi có thể gọi điện thoại không?”

 “Tất nhiên là được!” Mao Chi Ngôn nói với thái độ dịu dàng. “Cô Tiêu, không phải chúng tôi muốn hạn chế tự do của cô, nhưng người thuê đã bỏ ra một khoản chi phí cao như vậy, tất nhiên cô phải chịu trách nhiệm với người thuê rồi, có phải không?”

 “Ừm!” Bàn tay nhỏ bé của Tiêu Hà Hà bắt tay ông ta.

 “Cô Tiêu, trong phòng ở tầng trên có sẵn quần áo và tất cả đồ dùng sinh hoạt, sau này mỗi ngày tôi sẽ mang đồ ăn đến cho cô. Cô Tiêu, luật sư đã làm xong thủ tục rồi, chỉ cần cô ký tên nữa là xong.”

 “Ồ!” Tiêu Hà Hà sững người ra, nhưng vì em trai, cô đã ký.

 Khi chữ viết được in trên giấy, trái tim của Tiêu Hà Anh cũng nhốn nháo theo, cô không biết đâu là tương lai. Một khi cô đặt bút xuống, nghĩa là đã hủy đi cuộc đời của mình, nhưng không còn cách nào khác! Em trai cô đang chờ có chi phí phẫu thuật. Cô vừa khóc vừa ký tên rồi đưa cho Mao Chi Ngôn. “Ông Mao, vậy…, vậy tối nay người đó…, người đó sẽ đến sao?”

 “Đúng vậy, tối nay người đó sẽ đến.”

 “Cô Tiêu, tôi về trước. Đây là hợp đồng, bản này cô tự giữ kỹ!” Mao Chi Ngôn quay người rời khỏi biệt thự.

 Căn biệt thự lớn này chỉ còn lại một mình Tiêu Hà Hà. Cô đang sợ hãi chờ đêm tới, cô sẽ bán mình đi. Mà không, cô đã mình trước đó rồi.

 Cô đột nhiên có chút căng thẳng, không biết người thuê là một người như thế nào?

 Mở cửa phòng ngủ ở tầng hai, ngay lập tức cô bị choáng ngợp bởi nội thất bên trong. Thiết kế đơn giản, trang trí chủ đạo với hai màu đen và trắng, trang trọng nhưng không cầu kỳ, ngay cả ga trải giường cũng màu trắng, trắng tinh làm người ta cảm thấy chột dạ. Tiêu Hà Hà nghĩ, không biết người đó có mắc hội chứng sợ bẩn không.

 Những vật dụng cho nữ giới toàn màu trắng giống như được chuẩn bị sẵn cho cô. Chiếc giường đôi lớn và tủ đầu giường. Mở tủ ra, bên trong toàn quần áo mới một màu, đều là những mẫu cô chưa bao giờ nhìn thấy, nhưng vừa nhìn là biết ngay hàng hiệu.

 Cô không có hứng thú với mấy thứ đó, cô chỉ muốn sớm kết thúc hợp đồng này, sớm quay trở lại trường học để tiếp tục việc học của mình. Cô đi tắm và thay quần áo, chờ đợi sự xuất hiện của kim chủ.

 Mười giờ tối, một chiếc Bentley màu đen không có thương hiệu lắm xuất hiện trong sân của biệt thự.

 Tim của Tiêu Hà Hà lập tức căng thẳng đến mức đập liên hồi. Anh ta đến rồi! Người đó đã đến rồi!

 Cô hít một hơi thật sâu và đứng ở cửa phòng khách tầng dưới. Âm thanh của đôi giày da bước trên sàn đá cẩm thạch đang từ xa tiến đến gần, tiếng bước chân hơi dừng lại ở cửa, sau đó tiến đến gần cô từng bước từng bước một, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

 Bất thình lình, cánh cửa mở ra, một bóng người cao lớn đập vào tầm mắt, đôi giày da sáng bóng, quần tây dài thẳng li. Nhìn lên phía trên, thân hình mảnh khảnh, cân nặng vừa vặn, không béo phì, chỉ có điều trên mặt anh ta đang đeo một cái mặt nạ cáo thường được dùng trong những buổi vũ hội hóa trang.

 Tim của Tiêu Hà Hà đập thình thịch, bất thình lình chóng mặt, suýt nữa là đứng không vững.

 Ánh mắt sắc bén của người đàn ông lướt qua khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ sợ sệt của Tiêu Hà Hà, mở miệng: “Cô là Tiêu Hà Hà?”

 Giọng nói rất dễ nghe, thấp trầm, có sức hút, kèm một chút quyến rũ gợi cảm, rất phù hợp làm phát thanh viên, nghe giọng cũng còn rất trẻ.
 
Chương 2
 “Mình không hối hận!” Cô không vững tâm nhưng lại nói một cách kiên định, vì em trai, vì nhà họ Tiêu, cô sẵn sàng hy sinh bản thân mình.

 Đôi mắt lạnh lùng phía sau cái mặt nạ đột nhiên dịu lại, vẫn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô, khẽ nói: “Cô chắc là cô biết chuyện gì sắp xảy ra chứ?”

 Tiêu Hà Hà được anh ta bồng vào chiếc giường lớn trong phòng ngủ, rồi anh ta cởi bộ đồ vest ra, để lên ghế xô-pha bên cạnh để nó không bị nhăn.

 Tiêu Hà Hà nhìn vào cử động của anh, cô chắc chắn, người đàn ông này bị hội chứng sợ bẩn.

 “Tôi biết!” Vẫn rất quyết tâm, không hề chùn chân. Miễn là em trai khỏe lại, mọi chuyện đều đáng cả.

 Đột nhiên, cô cảm thấy mình đang bị một đôi bàn tay lớn ôm chặt, chặt đến mức rất đau. Sức mạnh của anh ta làm cô muốn khóc. Xuyên qua màn lệ mờ mờ, cô nhìn thấy khóe miệng của anh ta nhếch lên, hình như có vẻ không vui. “Cô đúng là không biết xấu hổ, đem bán thân xác của mình, làm vậy kiếm được rất nhiều tiền à?”

 Tim nhói đau, nước mắt của Tiêu Hà Hà đang dâng lên trong mắt. Sao cô có thể không biết xấu hổ chứ?

 Nhưng cô thực sự không còn lựa chọn, cô không thể nhìn em trai mình chết được!

 Tuy nhiên, cô không có ý định giải thích, dù gì cô cũng vì tiền nên mới làm người đẻ mướn.

 Thấy cô không nói gì, người đàn ông dường như có chút không vui. Một tay luồn vào trong áo ngủ của cô, cười gằng và nói: “Chỗ này chắc chưa ai từng đụng vào đó chứ?”

 Đột nhiên, toàn thân cảm thấy ớn lạnh, cô không chịu được phải rùng mình. Đôi môi của người đàn ông lướt trên xương quai xanh của cô.

 Cô vừa giận vừa xấu hổ, vì chưa bao giờ làm chuyện đó nên cô bắt đầu né tránh, lăn qua phía bên kia giường.

 Thậm chí, trong đầu còn có ý muốn chạy trốn, nhưng trốn rồi thì tiền phải làm sao?

 Người đàn ông giữ chặt cô lại, xé rách áo ngủ của cô, để lộ ra thân hình đẹp đẽ. Cúi đầu hôn lên nơi tay vừa cầm, không quên nói với giọng lạnh lùng: “Không phải cô cần tiền à? Hả? Vậy sao lại trốn? Trốn thì sẽ không có tiền đâu!”

 “Không! Chúng ta có thể chờ đến ngày mai rồi làm không?” Tiêu Hà Hà hét lên trong hoảng loạn, vừa đẩy vừa đánh vào người anh ta, giãy giụa để lăn sang phía bên kia giường.

 Cô đã sợ, thực sự sợ hãi! Người đàn ông này quá khủng khiếp.

 “Cô không cần tiền nữa à? Vậy được, bây giờ cô có thể rời khỏi đây!” Người đàn ông buông cô ra, hừ một tiếng lạnh lùng.

 Tiêu Hà Hà đột nhiên sững người ra. Cô đang làm gì vậy? Nhìn vào cái mặt nạ cáo đang lắc lư trước mắt mình của anh ta, cô đột nhiên ôm lấy tay anh ta một cách khẩn thiết và yếu ớt, khẽ nói với giọng run rẩy: “Tôi không trốn nữa!”

 Người đàn ông nhếch môi, bổ nhào người tới, đưa tay ra. Áo ngủ trên người cô bị anh ta xé hết sạch, cơ thể trắng nõn nà lộ ra trong không khí, lạnh cóng, nhưng trong cơ thể lại nóng bừng.

 Cô sợ đến nỗi cắn đỏ môi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đáng sợ.

 Nụ hôn của anh ta lần mò vào miệng cô, kèm theo chút ít mùi cồn. Còn Tiêu Hà Hà thì trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, hình ảnh con cáo cứ chớp hiện trước mắt cô. Trong vài năm tới, e rằng ngay cả trong mơ, cô cũng không thể xóa bỏ hình ảnh này.

 Những ngón tay vốn đang dừng lại ở cằm dần dần trượt xuống, làn hơi nóng hổi kèm theo chút cồn đang kích thích làn da của cô. Cô hơi rùng mình, bàn tay nhỏ túm chặt ga trải giường.

 Chỉ nghe thấy tiếng “roạt” một cái, cảm giác mát lạnh ập đến. Cô hét lên, vội dùng tay che lại.

 “Không!” Cô cắn chặt môi, theo bản năng túm càng chặt hơn.

 “Bỏ tay ra!” Ánh mắt của anh ta u ám.

 “Tôi...” Những gì cô muốn nói đều dừng lại trong hành động tiếp theo của anh ta, chỉ phát ra một tiếng hét chói tai. “A…”

 Sau một lúc khá lâu, cuối cùng người đàn ông cũng dừng lại. Anh ta cảm nhận được người nằm bên dưới cơ thể mình đang run rẩy, còn anh ta thì đang dần bình tĩnh lại và bắt đầu dâng lên lòng thương hại cô...

 “Được rồi, đừng khóc nữa!” Anh ta đưa tay ra và ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt trên mặt cô. “Cần tiền thì phải trải qua điều này, tôi sẽ cho cô gấp đôi số tiền đó!”

 Lời nói của anh ta như đâm một nhát thật mạnh vào trái tim cô, cô bất thình lình đẩy anh ta ra. “Đủ rồi, tối nay đã đủ rồi chứ?”

 “Cô có tư cách từ chối sao?” Anh ta gắt gỏng tuyên bố, phớt lờ những giọt lệ trên má cô. Mặc dù cô làm chuyện này lần đầu tiên, nhưng anh ta không hề có ý định tha cho cô. Đã bao lâu rồi không có cảm giác này?

 Rồi anh ta lại bổ nhào tới, Tiêu Hà Hà giật mình, muốn khóc nhưng không khóc được. Một lần nữa, cô đau đến chết đi sống lại. Lần này, anh ta còn thô lỗ hơn lần trước. Cô không biết mình có còn mạng để sống tiếp hay không nữa.

 Cô không chịu được nữa phải giãy giụa, nhưng giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi sức nặng như núi đang đè trên người mình, không thoát được sự chiếm đoạt của anh ta hết lần này đến lần khác. “Anh thả tôi ra! Thả... tôi... ra!”

 Giọng nói vì đau mà như vụn vỡ, vang lên một cách rời rạc.

 Nhưng người đàn ông lại dùng một tay nâng cằm cô lên, nhìn chằm chằm vào cô, lạnh lùng nói: “Mới có vậy mà đã không chịu nổi rồi à? Cô không cần tiền nữa hả?”

 Rất lâu sau đó, cuối cùng anh ta mới thả cô ra...

 Trong căn phòng rất yên tĩnh, người đàn ông đã đi tắm, Tiêu Hà Hà nằm trên chiếc giường lớn giống như một khúc gỗ, từ khóe mắt chảy ra hai hàng lệ...

 Chuông điện thoại vang lên ngay vào lúc này, phá vỡ sự im lặng của căn phòng.

 Người đàn ông nhanh chóng tắm xong và ra ngoài, mở điện thoại, nói với giọng rất nhẹ nhàng và dịu dàng: “Lam Ảnh, sao em còn chưa ngủ?”
 
Chương 3
 “Alo! Tiêu Tiêu hả? Em thấy khó chịu chỗ nào?” Tiêu Hà Hà lo lắng hỏi.

 Ở đầu bên kia vang lên một giọng nói xa lạ: “Cô Tiêu, tôi là bác sĩ điều trị chính của Tiêu Tiêu. Thành thật xin lỗi, em trai của cô đã qua đời rồi! Chiều nay, vì cậu bé không tìm được cô, lo lắng quá nên đã ngất đi, sau đó không tỉnh lại nữa. Cô Tiêu, cô biết những người bị bệnh tim không thể chịu được kích động, chúng tôi cũng rất xin lỗi!”

 “Bác sĩ đang nói gì vậy?” Tiêu Hà Hà nhét 5 ngón tay vào miệng, nước mắt rơi xuống lã chã. “Không... Không thể nào, Tiêu Tiêu sẽ không chết đâu, không đâu...”

 Người đàn ông ngạc nhiên quay người lại, nhìn vào tấm lưng trần thon thả nhưng đang run rẩy của Tiêu Hà Hà, trong lòng anh ta cũng hơi sững sờ, có người chết sao?

 Anh ta bước tới và ngồi xuống đối diện với cô, nhìn thấy khóe miệng cô đang chảy máu, bốn ngón tay trong miệng đã bị cắn đứt. Anh ta hơi cau mày lại, khuôn mặt nhỏ nhắn này, nhìn đâu cũng thấy đáng thương.

 “Tôi sẽ tới đó liền, tôi tới đó liền!” Tiêu Hà Hà bất thình lình để điện thoại xuống và đứng dậy, nhưng vì chỗ ở giữa hai chân quá đau nên suýt nữa đã bị ngã. Người đàn ông giơ tay ra đỡ lấy cô.

 “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 Tiêu Hà Hà không ngẩng đầu lên, nước mắt chỉ chảy ra. Tiêu Tiêu chết rồi, cô không còn gì nữa cả, người thân duy nhất cũng không còn, cô phải đi tìm Tiêu Tiêu. “Tôi muốn ra ngoài, tôi muốn ra ngoài, tôi không cần tiền, hợp đồng của chúng ta bị xóa bỏ, tôi không cần tiền nữa!”

 “Cô chắc chứ?” Người đàn ông cau mày.

 Tiêu Hà Hà giãy giụa thoát khỏi anh ta, cầm lấy quần áo của mình rồi mặc vào. Mặc kệ ánh mắt của người đàn ông sau lưng kinh ngạc thế nào, cô đeo ba lô lên, chỉ lấy đồ đạc của mình rồi rời đi.

 Người đàn ông tóm chặt lấy cô: “Buổi tối ở đây không có xe xuống núi đâu, đã xảy ra chuyện gì?”

 Nước mắt của Tiêu Hà Hà xoay tròn trong mắt: “Tôi muốn xuống núi!”

 Người đàn ông không nói gì thêm, đôi mắt sâu thẳm híp lại: “Để tôi đưa cô xuống núi!”

 Trên đường đi, nước mắt của Tiêu Hà Hà cứ tuôn ra, còn người đàn ông đang lái xe bên cạnh cũng im lặng không nói gì, mãi đến khi đã chở cô tới bệnh viện. “Nếu cô không muốn làm nữa, tôi cũng không ép cô! Một nửa chi phí xem như là tiền đền bù cho đêm đầu tiên của cô vậy!”

 Tiêu Hà Hà hơi khựng người lại, nhưng vẫn ra khỏi xe mà không nói gì.

 Nhìn bóng cô chạy như bay vào trong bệnh viện, khớp của những ngón tay mảnh khảnh đang cầm vô-lăng trắng bệch lên, bực bội cởi mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt điển trai như Phan An, nhưng đôi chân mày vẫn nhíu chặt lại, một vẻ u sầu nhuốm lên trong mắt...

 Khi Tiêu Hà Hà đến được phòng bệnh, các y tá vừa dùng tấm ga giường màu trắng phủ lên người Tiêu Tiêu.

 “Em trai của tôi đâu? Em trai của tôi đâu rồi?” Cô thấy ai cũng hỏi như một người điên.

 “Cô Tiêu, tôi xin lỗi, đã không còn cách nào khác!” Bác sĩ điều trị chính day dứt và nói xin lỗi Tiêu Hà Hà. Tuy bệnh nhân chết là một chuyện rất bình thường, anh ta là bác sĩ nên không còn lạ lẫm gì nữa, nhưng đứa bé này chỉ mới 15 tuổi, chết quả thực rất đáng tiếc.

 Trên giường bệnh, nhìn vào cơ thể ốm yếu được tấm ga giường bao phủ, Tiêu Hà Hà hét lên một tiếng chói tai: “Không…”

 “Cô Tiêu, xin nén bi thương!” Các bác sĩ và y tá đều khuyên cô với vẻ mặt đồng cảm.

 Chỉ hét lên một tiếng, cô run rẩy kéo tấm ga giường ra, nhìn thấy khuôn mặt xám xịt và đôi môi xanh xao của Tiêu Tiêu, nước mắt cô rơi xuống lã chã.

 Trong khoảnh khắc xé ruột xé gan nhất đó, cô cũng chỉ bật khóc, cố hết sức không cho mình gây ra bất kỳ tiếng động nào: “Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu ơi...”

 Như thể chỉ dốc sức gào thét tận đáy lòng mình, cậu bé sẽ quay về bên cạnh cô.

 Một tháng rưỡi sau đó.

 Tiêu Hà Hà đang hỗn loạn cuối cùng cũng đã chấp nhận sự thật Tiêu Tiêu đã ra đi, và ngay vào lúc này, cô cũng phát hiện ra mình đã có thai.

 Mới chỉ một đêm, cô đã trúng chiêu rồi!

 Kinh ngạc, đờ đẫn, buồn phiền, rồi lại ngạc nhiên mừng rỡ. Đây sẽ là người thân nhất của cô trên đời này, một sinh mạng mới đang được hình thành trong bụng cô.

 Ra khỏi cánh cửa khoa phụ sản, Tiêu Hà Hà cầm phiếu xét nghiệm trên tay rồi nhìn số thứ tự trên đó, lộ ra một nụ cười hiếm có trong hơn một tháng nay.

 Nghĩ đến người thuê đó, anh ta quả thực không đến tìm cô!

 Nếu để anh ta biết được chuyện này, cô không biết sẽ thế nào. Nghĩ đến đây, Tiêu Hà Hà bắt đầu hoảng loạn. Không được, cô phải bỏ trốn, lập tức trốn đến một nơi mà không ai quen biết cô.

 Bước nhanh về phía trước, trong hành lang, Tiêu Hà Hà hớt hơ hớt hãi đụng thẳng vào bầu ngực rộng lớn của một người: “Ôi! Tôi xin lỗi!”

 Ngước lên nhìn theo bản năng, nhìn thấy một thân hình mảnh mai, bộ đồ vest màu đen bao phủ quanh cơ thể rắn chắc của anh ta. Thân hình cao lớn, khuôn mặt gầy gò nhưng có nghị lực kèm theo vẻ lạnh lùng như tuyết mùa đông. Đôi mắt đen sâu thẳm như ngôi sao rơi xuống trên bầu trời, lấp lánh rực rỡ, nhưng dường như ẩn chứa vẻ u sầu. Cái mũi thẳng như tác phẩm điêu khắc thời Hy Lạp cổ đại. Đôi môi mỏng với các góc cạnh rõ ràng đang nhếch lên không hề có chút tình cảm.

 “Anh gì ơi, xin lỗi anh!” Tiêu Hà Hà lại xin lỗi lần nữa, tự nhiên cảm thấy người này quen quen, nhưng không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

 Người đàn ông đó chỉ cúi đầu, khi nhìn thấy Tiêu Hà Hà, anh ta hơi ngạc nhiên rồi gật đầu: “Không có gì!”

 Giọng nói trầm và lạnh lùng như băng, tự nhiên Tiêu Hà Hà giật mình, khẽ cúi chào rồi quay người rời đi.

 Người đàn ông đó không ngăn cô lại mà chỉ quay đầu nhìn bóng dáng gầy gò đang hoảng hốt rời đi, ánh mắt sâu thẳm và khó đoán.

 Vừa cúi đầu nhìn xuống, anh ta nhìn thấy một tờ kết quả xét nghiệm rơi dưới đất và nhặt nó lên. Khi nhìn thấy trên đó viết tên Tiêu Hà Hà, kết quả là dấu cộng, ghi chú rõ là đã có thai, đôi mắt của người đàn ông nheo lại, rồi một lần nữa quay đầu nhìn cô gái đang rời đi, ánh mắt nguy hiểm như con báo ẩn mình nhìn thấy con mồi, chính xác đến đáng sợ...

 “Trọng Hàn, sao anh lại đến đây? Không phải em nói anh không cần tới rồi hay sao?” Đột nhiên, giọng của một cô gái ngọt ngào vang lên. Tần Trọng Hàn nhanh chóng nhét tờ kết quả vào trong túi áo của mình, mỉm cười một cách dịu dàng.
 
chương 4
 7 tháng sau.

 Ở khoa phụ sản bệnh viện.

 “Mig ơi, em sợ!” Tiêu Hà Hà vẻ mặt đau đớn, mặt đẫm mồ hôi siết chặt tay người bạn thân Mig của cô, không chịu được phải hét lên: “A… Đau quá!”

 “Hà Hà, em cố chịu một chút, bác sĩ nói đứa bé sẽ được sinh ra sớm thôi. Đừng sợ, chị sẽ ở ngoài này chờ em! Em hãy nghĩ đến việc mình sắp có một đứa con dễ thương, em phải dũng cảm lên nha, em bé vẫn đang chờ mẹ của nó là em sớm sinh nó ra đó! Ha!” Mig cùng y tá đẩy cô vào phòng sinh với vẻ lo lắng.

 Một tiếng sau, cuối cùng đã nghe thấy tiếng khóc của em bé vang lên từ trong phòng sinh, Mig chắp hai tay trước ngực và cầu nguyện: “A! Cuối cùng cũng sinh nở bình an rồi!”

 Cánh cửa phòng sinh được mở ra, bác sĩ tháo khẩu trang xuống: “Mẹ và con đều bình an, một bé trai, nặng ba ký rưỡi!”

 “Cám ơn bác sĩ!” Mig khom lưng đáp lễ với vẻ mặt cảm động, thay mặt Hà Hà cám ơn bác sĩ. “Cám ơn...”

 “Vào thăm bạn của cô đi, cô ấy rất mạnh mẽ!” Bác sĩ mỉm cười rồi rời đi.

 Tiêu Hà Hà được đẩy vào phòng bệnh có một khuôn mặt nhợt nhạt, trong mắt ngấn lệ. “Mig ơi, là con trai có phải không? Em lại có người thân rồi!”

 “Đúng vậy, Hà Hà, em có con trai rồi, một cậu bé xinh xắn. Chờ khi nào em xuống khỏi giường được, chúng ta sẽ đến thăm nó!”

 “Em muốn đi ngay bây giờ, vừa rồi trong phòng sinh chỉ nhìn được một cái, nó dễ thương lắm!” Nói rồi, trên mặt Tiêu Hà Hà đầy vẻ hiền hậu.

 “Em đã đặt tên chưa? Nói chị nghe thử.” Mig cười hỏi. “Nói trước nha, nó là con nuôi của chị!”

 “Hì hì, được thôi, con nuôi của chị, con ruột của em!” Cả hai cùng cười, khung cảnh rất ấm áp. “À, nó tên là Tiêu Thừa, biệt danh là Thịnh Thịnh được không?”

 “Chà, tên hay đó, thừa tiền khải hậu nha (kế thừa cái cũ, sáng tạo cái mới). Ha ha, được lắm! Con nuôi của chị tên là Thịnh Thịnh!” Mig cười và gật đầu.

 Nhưng, ngay lúc đó, y tá đột nhiên hốt hoảng chạy tới nói với hai người: “Cô Tiêu, con của cô biến mất rồi!”

 “Cái gì?” Như sét đánh ngang tai, Tiêu Hà Hà kinh hoàng tột đỉnh. “Sao tự nhiên con tôi lại biến mất được?”

 “Hồi nãy có bốn người mặc áo đen đến đây, họ để lại cái này, nói cô Tiêu xem xong sẽ biết tại sao!” Y tá nói rồi đưa ra một cái phong bì.

 “A…” Tiêu Hà Hà cầm lấy cái phong bì với đôi tay run rẩy. Mở ra bên trong là một tấm séc, số tiền ghi trên đó hình như là 5 triệu, ngoài ra còn kèm theo một lá thư được đánh máy. Cô liếc nhìn lá thư, cả khuôn mặt tái nhợt hơn, hét lên một tiếng như xé nát ruột gan: “Không…”

 Mig cầm lấy lá thư, kinh ngạc hỏi: “Sao lại như vậy?”

 “Anh ta đã tìm đến rồi. Mig, con của em, em muốn con của em!” Tiêu Hà Hà mặt đầy nước mắt, đã không thể chịu nổi phải nằm ẹp xuống.

 “Hà Hà, chị sẽ tìm giùm em, chúng ta đi tìm con!” Mig ôm chặt cô, muốn an ủi nhưng nhận ra tay chân cô đều lạnh ngắt. “Hà Hà à, em phải mạnh mẽ lên, đừng làm chị sợ được không?”

 “Em muốn con của em thôi, em không cần tiền, em chỉ cần Thịnh Thịnh của em, con của em!” Tiếng khóc như xé ruột xé gan, cuối cùng dần biến thành tiếng rên rĩ đầy bi thương. Giống như một con mèo nhỏ bị thương, Tiêu Hà Hà nằm co quắp trên giường bệnh, đau đớn và bất lực...

 Năm năm sau.

 “Mẹ ơi, khi nào chúng ta mới đến nhà của dì Mig vậy? Thịnh Thịnh rất nhớ dì Mig!”

 Trên máy bay, bên cạnh người phụ nữ trẻ có một cậu bé 5 tuổi da trắng nõn đang ngồi, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi môi đỏ và hàm răng trắng xinh lên nhìn người mẹ xinh đẹp của mình - Tiêu Hà Hà.

 “Sắp tới rồi con. Thịnh Thịnh ngoan nè, dì Mig sẽ đến đón Thịnh Thịnh mà, chút nữa chúng ta sẽ được gặp dì rồi, ngồi đàng hoàng!” Tiêu Hà Hà mỉm cười dịu dàng, nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn của con trai, trong lòng cô rất khó chịu, ánh mắt cũng bắt đầu trống rỗng, như thể muốn thông qua khuôn mặt non nớt này để tưởng tượng về một khuôn mặt khác cũng non nớt nhưng chỉ có duyên gặp mặt một lần.

 Tha thứ cho mẹ, mẹ thực sự không biết con đang ở đâu, mẹ xin lỗi!

 Một giọt nước mắt chảy xuống mặt, mỗi khi nghĩ đến đứa con bị bắt đi, trong lòng cô lại buồn bã, và lòng căm hận đối với người đàn ông đeo mặt nạ cáo đó lại thấm vào tận xương tủy. Sao anh ta lại tàn nhẫn đến vậy, bắt họ phải cốt nhục chia lìa?

 “Mẹ ơi, mẹ khóc rồi kìa!” Bàn tay bé nhỏ vươn tới và giúp mẹ lau nước mắt. “Mẹ đừng khóc, Thịnh Thịnh sẽ ngoan, Thịnh Thịnh sẽ bảo vệ mẹ!”

 “Con trai ngoan, mẹ không khóc! Mẹ chỉ vui quá thôi, cuối cùng chúng ta cũng quay về rồi!” Tiêu Hà Hà lau nước mắt, hôn lên mặt con trai.

 Đứa bé năm xưa cô nhặt được bên bờ sông khi đang mất hết ý chí này, không ngờ nó thân thiết đến vậy, đã đi cùng cô 5 năm, mang lại cho cô niềm vui lớn lao, cũng giống như con của cô đã quay về bên cô vậy.

 “Mẹ ơi, con muốn đi tiểu!” Cậu bé cau mày và hét lên.

 “Được, để mẹ dẫn con đi.”

 “Không được! Để con tự đi. Thịnh Thịnh là con trai, mẹ là con gái!” Tiêu Thừa kiên quyết lắc đầu rồi mở dây an toàn.

 “Nhưng con đi một mình có được không?”

 “Thịnh Thịnh là đàn ông mà!” Cậu bé đã xẹt chui qua người Tiêu Hà Hà, chạy về phía phòng vệ sinh ở phía sau.

 Và một người đàn ông cao lớn ngồi ở hàng ghế thứ ba phía sau Tiêu Hà Hà cũng vừa đứng dậy, anh ta hơi híp đôi mắt sâu thẳm lại, cả người phát ra vẻ nghiêm nghị làm cho những người khác trong ca-bin không dám nhìn thẳng vào. Anh ta giơ tay lên liếc nhìn cái đồng hồ có gắn kim cương đang đeo trên tay, chân mày nhíu chặt lại, rồi đi về phía phòng vệ sinh.

 Đi sải vài bước thì đã đi đến cửa phòng vệ sinh, đẩy cửa định bước vào, Tiêu Thừa ngẩng đầu lên nhìn ông chú này. “Chú ơi, Thịnh Thịnh đến trước mà, để Thịnh Thịnh đi tiểu trước, chú xếp hàng đi!”

 “Ơ…” Cúi đầu xuống, lúc này mới phát hiện ra bên cạnh mình còn có một cậu bé khoảng 5 tuổi, Tần Trọng Hàn nhướng mày: “Đi chung đi!”

 Thịnh Thịnh cũng nhếch mày, học theo anh ta. “Có chú ở đó, con không đi tiểu được! Chú ơi, phiền chú ra ngoài trước!”

 Kỳ lạ! Tần Trọng Hàn nhìn cậu bé cao chưa đến túi quần của mình này, bỗng cảm thấy có phần quen thuộc, có phần gần gũi. Khuôn mặt nhỏ bé này, đôi mắt này, đã gặp ở đâu?

 “Chú ơi, phiền chú ra ngoài trước!” Thịnh Thịnh nói một cách lễ phép và rất lịch sự.

 “Thằng quỷ nhỏ, con còn không lo giải quyết thì máy bay sẽ hạ cánh đó, chúng ta đều không đi tiểu được đâu!” Tần Trọng Hàn nói rồi cởi dây nịt của mình. Đúng là buồn cười, bồn tiểu này lớn như vậy, thằng quỷ nhỏ này lại dám giành với mình!

 “Chú xấu quá đi, cởi quần ngay trước mặt người khác! Cô nói làm vậy là không đúng đâu!”

 Rất kinh ngạc, Tần Trọng Hàn ngờ mặt ra. Thằng quỷ nhỏ này đang nói cái giống gì với mình vậy?

 Cúi đầu nhìn cái của mình, Tiêu Thừa nhíu mày, tỏ vẻ phiền muộn. “Tại sao cái của chú lại khác với của Thịnh Thịnh?”

 Máy bay sắp đến nơi rồi, mà Tiêu Thừa cứ đứng đó cau mày.

 Mãi cho đến khi xuống khỏi máy bay, Tiêu Hà Hà vẫn không hiểu tại sao từ sau khi con mình đi vào phòng vệ sinh trên máy bay đến giờ vẫn cứ trầm tư.

 “Thịnh Thịnh, con sao vậy?”

 “Mẹ, này! Là chú đó kìa!” Tiêu Thừa chỉ vào một bóng người con to trước mặt, nói với Tiêu Hà Hà: “Của chú đó không giống như của Thịnh Thịnh!”

 “Cái gì?” Tiêu Hà Hà nhất thời chưa hiểu được.

 “Thì lúc đi tiểu đó mẹ, chú đó còn giành với con, làm con chút nữa không tiểu được!”

 Ờ…

 Mặt của Tiêu Hà Hà bỗng đỏ bừng đến tận mang tai, bị lời nói của con làm cho dở khóc dở cười, còn rất xấu hổ, liếc nhìn về phía bóng người đang rời đi đó một cách vô thức. Trong đoàn người, không nghi ngờ gì, người đàn ông đó rất nổi bật. Chỉ một bóng lưng nhưng lại như hạc đứng giữa đàn gà, thân hình mảnh khảnh nhưng nhanh nhẹn và rắn chắc, bộ vest gọn gàng vừa nhìn là biết ngay hàng hiệu. Thấy người đàn ông đó biến mất ở góc rẽ của tòa nhà, có vẻ như đang rất vội vàng!

 “Chú đó không tuân theo kỷ luật, không biết lịch sự!” Tiêu Thừa vẫn đang nói. “Tiểu xong còn không dội bồn cầu, là Thịnh Thịnh đã nhấn nút để dội giúp chú đó!”

 “Chà, Thịnh Thịnh ngoan nhất nè!” Tiêu Hà Hà cúi người và hôn lên mặt con trai một cách khó khăn. “Chúng ta đi thôi, chắc là dì Mig chờ đến sốt ruột rồi đó!”

 “Yeah! Sắp được gặp dì Mig rồi, mẹ đi nhanh lên!” Tiêu Thừa vội vã hét lên, kéo tay Tiêu Hà Hà chạy ra phía cửa.

 “A… Thịnh Thịnh!” Ở cổng đón, một người phụ nữ mặc váy bó sát, chân mang đôi giày da cao gót màu vàng hét lên rồi bổ nhào tới một cách cường điệu, ôm và nhấc bổng Tiêu Thừa lên. “Con trai ngoan, con có nhớ mẹ nuôi không? Nào, hôn mẹ một cái!”

 “Dì Mig, Thịnh Thịnh nhớ dì lắm. Dì lại đẹp ra rồi, có phải dạo này có nhiều chú theo đuổi dì không?” Tiêu Thừa ôm chặt cổ Mig, hôn một cái thật mạnh lên khuôn mặt trắng bóc của cô.

 “Ừ! Con trai ngoan, hôn mẹ nuôi tình cảm như vậy! Nào, để mẹ nuôi hôn lại Thịnh Thịnh một cái tình cảm hơn nha!” Nói rồi, Mig đưa đôi môi đỏ lại gần, in từng dấu môi đỏ chót lên khuôn mặt trắng nõn của Thịnh Thịnh.

 Tiêu Hà Hà nhìn thấy mặt của con trai bị in lên nhiều dấu môi đỏ, mỉm cười với vẻ bất lực. “Được rồi, Thịnh Thịnh, xuống đi con. Nếu con còn không xuống, dì Mig của con sẽ bị lộ sạch đó!”

 “Mẹ ơi, bị lộ sạch có phải có nghĩa là bị người ta nhìn thấy hết không mẹ? Vậy hồi nãy Thịnh Thịnh cũng bị lộ sạch rồi, bị chú nhìn thấy con chim nhỏ của Thịnh Thịnh rồi!” Nói rồi, Tiêu Thừa lại bắt đầu buồn bã, có vẻ như đang rất bối rối.

 Mig ngạc nhiên, để Thịnh Thịnh xuống, nắm tay rồi vỗ lên vai Tiêu Hà Hà. “Được lắm! Hà Hà à, em dạy con trai của chúng ta kiểu gì vậy? Con nít ranh nha! Mới nhỏ xíu mà đã biết bị lộ sạch là gì rồi!”

 “Hà Hà, hai mẹ con em cứ sống ở đây đi, dù sao cũng đang để không, không cần trả tiền thuê, không cần thấy ngại. Nếu thực sự cảm thấy ngại, em chỉ cần nấu cơm cho chị ăn vào những lúc không có ai mời chị đi ăn là được, ok?”

 “Mig, em thực sự rất cám ơn chị, nếu mấy năm qua không có chị, em không biết phải sống sao nữa!” Tiêu Hà Hà nhìn quanh căn hộ hai phòng ngủ này, trong lòng rất cảm kích.

 “Em đó, đừng cứng đầu nữa. Tại sao không xài số tiền đó?” Cho đến bây giờ, Mig vẫn không hiểu tại sao Hà Hà không chịu xài 5 triệu đó. Số tiền đó là do đứa con trai đã bị bắt đi của cô đổi lại mà!

 “Em không muốn xài số tiền bán con trai em, em đã có lỗi với nó lắm rồi, đến bây giờ vẫn không biết nó đang ở đâu, nếu em còn xài số tiền đó, em sẽ cảm thấy bất an cả đời!” Tiêu Hà Hà cười cay đắng.

 Đó là nỗi đau được chôn ở nơi sâu thẳm nhất trong đời cô, nỗi đau mà cô sẽ mãi mãi không bao giờ quên được!

 “Được rồi, đừng nghĩ nhiều quá, không xài thì không xài. Nhưng Thịnh Thịnh càng lớn nhìn càng giống em, ngoài đôi mắt ra, thì khuôn mặt của nó, cái mũi nhỏ của nó, cái miệng nhỏ nữa, đều rất giống em! Đúng là duyên phận mà, không uổng công nhặt đứa bé này về nuôi.” Mig ngày càng cảm thấy Thịnh Thịnh giống y chang Tiêu Hà Hà. Nếu không biết nội tình, sẽ không ai nghi ngờ rằng đứa bé này không phải là con của Tiêu Hà Hà.
 
Last edited:
chương 5
 Xuống miền Nam công tác liên tục một tuần, ký được mấy hợp đồng ấn tượng trở về, Tần Trọng Hàn chưa nghỉ ngơi thì đã đến công ty, đích thân phỏng vấn tuyển dụng nhân viên mới.

 “Không gặp cô ấy hả?”

 “Tăng Ly!” Một giọng nam trầm và lạnh lùng đột nhiên vang lên, rất nhẹ nhàng, có ý cảnh cáo. Trong hai từ đơn giản này dường như không thể nghe ra biểu hiện gì, nhưng Tăng Ly lại biết rằng anh ta đã nổi giận.

 “Được rồi, xem như tôi chưa nói gì!” Một trận cười khẽ khẽ theo đó vang lên, hai ngón tay đang cầm điếu thuốc của Tăng Ly dường như hơi run rẩy. “Tôi đi ra ngoài đây, xem thử hôm nay có món gì đặc biệt không, luôn tiện sửa soạn lại chút!”

 Nuốt một ngụm khói thuốc, gương mặt của Tần Trọng Hàn u ám, làm cho vẻ mặt của anh ta càng kỳ lạ hơn.

 Mặc một bộ vest cổ điển xuất hiện ở Tần thị, lúc này Tiêu Hà Hà mới phát hiện ra những cô gái đến xin việc đều đang rất mong chờ điều gì đó. Họ trang điểm rất xinh đẹp và quyến rũ.

 Và lúc này, các cô gái ngồi gần bên bắt đầu thì thầm bàn tán.

 “Cô biết không, đợt tuyển dụng lần này do tổng tài Tần đích thân phỏng vấn đó!”

 “Phải đó! Tổng tài Tần đẹp trai lắm, cuối cùng chúng ta cũng được nhìn thấy người thật rồi!”

 “Người tình trong mộng của tôi đó! Còn cả Tăng Ly nữa, anh chàng có nụ cười quyến rũ suốt ngày đi theo bên cạnh tổng tài Tần đó nữa! Tôi nghe nói anh ấy cũng giống như tổng tài Tần, đều là những anh chàng độc thân giàu có!”

 “Suỵt! Giám đốc Tăng đến rồi kìa!” Không biết ai đã lên tiếng nhắc nhở.

 Những tiếng thét bất thình lình vang lên làm Tiêu Hà Hà ngớ người ra, nhìn theo ánh mắt của mọi người, vô cùng kinh ngạc!

 Đó rõ ràng là gương mặt của một người đàn ông, nhưng lại mềm mại như một người phụ nữ.

 Da mặt trắng bóc, dưới ánh đèn có vẻ trong suốt, ngũ quan tinh tế kết hợp với nhau một cách hoàn hảo. Anh ta đang đứng ở cửa phòng tiếp tân và huýt sáo, nở một nụ cười lười biếng, làm cho không ít cô gái bắt đầu la hét.

 “Này! Các người đẹp, đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Giọng nam trầm êm tai vang lên. “Cuộc phỏng vấn sắp bắt đầu rồi đó nha!”

 “Giám đốc Tăng, tổng tài kêu cậu lập tức vào phòng họp chuẩn bị!” Đột nhiên, thư ký Cao ở sau lưng kéo kéo áo của Tăng Ly, vào lúc này mà anh ta ở đây huênh hoang thì sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển dụng của công ty.

 Tiêu Hà Hà không tiến lên phía trước mà ngồi rụt vào một góc, nhìn hoàn toàn không ăn nhập gì với những cô gái trang điểm lộng lẫy kia. Vốn ăn mặc như một cô trinh nữ quê mùa, nhưng lại thu hút được sự chú ý của Tăng Ly - anh chàng bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong nhiệt tình đó. Có lẽ do cô đứng một mình trong góc, một bóng người quá cô đơn, làm cho Tăng Ly phải nhìn chăm chú. Ồ! Người đẹp tiềm ẩn ha! Làn da rất đẹp!

 Tặc tặc! Nhưng cách ăn mặc này, đã quá lỗi thời rồi!

 “Giám đốc Tăng, tổng tài sắp đến rồi đó!” Thư ký Cao hơn 40 tuổi lại hét lên lần nữa.

 “Được rồi, chị Cao, chị đến thời kỳ mãn kinh thì nói một tiếng, thằng em này sẽ mua cho chị ít thuốc hỗ trợ và dưỡng da!”

 “Thằng nhóc, chê chị nói nhiều chứ gì?” Thư ký Cao liếc nhìn những người muốn cười nhưng không dám cười đang có mặt ở đó, lạnh lùng nói: “Được rồi, bắt đầu phỏng vấn, mọi người chuẩn bị một chút đi!”

 Tăng Ly đá lông nheo với mọi người rồi quay người đi vào phòng họp một cách khoan thai.

 Và cánh cửa thang máy được mở ra ngay vào lúc này, Tần Trọng Hàn sải bước về phía trước, phía sau là vài người ăn mặc phẳng phiu như hội đồng giám khảo. Họ trò chuyện với nhau và đi về phía phòng họp.

 “Ôi… Đẹp trai quá!” Hơn hai mươi cô gái đều nghệch mặt ra.

 Tiêu Hà Hà quay đầu lại một cách vô thức, nhìn thấy một bóng người mảnh khảnh, chỉ cảm thấy người đó đang mặc một bộ vest phẳng phiu, không hề có nếp gấp, trông giống như người mắc hội chứng sợ bẩn.

 Sau đó liền nghe thấy thư ký Cao cầm danh sách hét lên: “Người đầu tiên, Tiêu Hà Hà, có mặt ở đây chưa?”

 “Dạ có.” Tiêu Hà Hà nghe thấy tiếng hét liền giơ tay lên một cách vô thức.

 Tầm mắt của mọi người đổ dồn về phía sau, nhìn thấy Tiêu Hà Hà đang mặc một bộ vest màu xám, để mặt mộc nhưng da lại rất trắng, nhưng cách ăn mặc không dễ làm cho người khác để mắt tới. Mọi người đều nhìn với vẻ khinh thường. Bộ dạng này mà muốn vào Tần thị, có vượt qua được không?

 Tiêu Hà Hà cúi đầu xuống và đi theo thư ký Cao vào phòng họp.

 Bên trong phòng họp có một hàng người đang ngồi, người ngồi ở chính giữa nhất cúi đầu xuống giống như đang suy nghĩ điều gì đó. Ánh sáng mặt trời từ bên ngoài cửa sổ đúng lúc rọi vào, làm mờ đi hình dáng của anh ta, giống như Satan ra ngoài vào ban đêm, khôi ngô tuấn tú.

 “Cô Tiêu, nghe nói cô là thủ khoa của khoa Tài chính thuộc đại học X, từng kiêm nhiệm rất nhiều công việc, vậy tính ra cô cũng có ít kinh nghiệm rồi ha?”

 Câu hỏi của hội đồng phỏng vấn đưa ra rất chuyên nghiệp, câu trả lời của Tiêu Hà Hà cũng làm cho mọi người gật gù. Nhưng ngay lúc này, người nãy giờ luôn cúi đầu không nói gì - Tần Trọng Hàn, lại ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi híp lại của anh ta nhắm thẳng vào mặt Tiêu Hà Hà, ánh mắt hơi khựng lại. Tiêu Hà Hà cũng ngước mắt lên, bốn mắt nhìn nhau, cô bỗng hơi cúi đầu xuống một cách vô thức.

 Có một khoảnh khắc bất ngờ, sau đó Tần Trọng Hàn hỏi: “Cô tên là Tiêu Hà Hà?”

 “Dạ phải!” Tiêu Hà Hà gật đầu.

 Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, tại sao tổng tài lại hỏi một câu không đạt tiêu chuẩn như vậy?

 Tăng Ly cau mày lại, quay sang nhìn Tần Trọng Hàn.

 Còn đôi mắt sắc bén của Tần Trọng Hàn lại nhìn chằm chằm Tiêu Hà Hà với ánh nhìn phức tạp, có một thoáng lờ mờ lóe qua.

 Mọi người đều đang chờ tổng tài Tần đặt câu hỏi tiếp theo, nhưng chờ hoài vẫn không thấy có phản ứng gì.

 “Hàn à!” Tăng Ly đang ngồi cạnh đá anh ta một cái.

 Tần Trọng Hàn hoàn hồn lại: “Cô Tiêu, tôi đã hỏi xong rồi, mời cô ra ngoài trước. Nếu cô trúng tuyển, chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho cô!”

 Ơ này…

 Tiêu Hà Hà không biết anh ta có ý gì, nhưng đành phải đi ra ngoài.

 “Hàn à, có chuyện gì xảy ra với anh vậy?” Sau khi Tiêu Hà Hà đi ra ngoài, Tăng Ly không nhịn được phải hỏi thẳng ngay trước mặt hội đồng phỏng vấn.

 “Cô ta được nhận!” Tần Trọng nói và đứng dậy.

 “Nè! Hàn à, vẫn chưa phỏng vấn xong mà!” Tăng Ly hét lên.

 “Tôi mệt rồi, phần còn lại làm phiền mọi người!” Tần Trọng Hàn sải bước rời khỏi.

 Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không biết chuyện gì đã xảy ra, sao tổng tài chỉ phỏng vấn một người rồi đi mất?

 Chờ đợi trong bồn chồn lo lắng, Tiêu Hà Hà đã chờ được cuộc gọi từ Tần thị, thông báo cô đã trúng tuyển.

 “Yeah! Tuyệt quá!” Bỏ điện thoại xuống, Tiêu Hà Hà nhảy cẫng lên. Được một công ty lớn như Tần thị tuyển dụng, có nghĩa là sau này sẽ có thu nhập đáng kể hơn, cô và Thịnh Thịnh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn rồi!
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom