phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 210
Vào lúc này, Tần Lăng Hàng đang xem tivi ở tầng dưới, mắt Tần Trọng Hàn quay tròn rồi nhìn về phía ba mình như muốn cầu cứu. “Ba, ba có muốn có thêm một đứa cháu trai không?”

Tần Lăng Hàng quay đầu lại. “Hai đứa nhận giấy chứng nhận rồi hả?”

“Dạ phải, mới nhận hôm nay!” Tần Trọng Hàn bồng Thịnh Thịnh xuống và đặt cậu bé ngồi lên trên ghế sofa.

“Vậy tổ chức đám cưới sớm đi!” Tần Lăng Hàng lại liếc nhìn cháu trai, đương nhiên đã hiểu ý của con trai mình. “Thịnh Thịnh à, chơi cờ với ông nội được không?”

“Không được!” Thịnh Thịnh lắc đầu.

“Tại sao vậy?”

“Con không rảnh. Từ hôm nay trở đi, con sẽ trở thành vệ sĩ riêng của mẹ, bảo vệ mẹ khỏi những kẻ dê xòm!”

“Này! Trong nhà làm gì có dê xòm nào?” Tần Lăng Hàng thực sự không nói nên lời. Đứa cháu trai thiên tài của ta ơi!

“Có mà, có một kể rất rất dê!” Thịnh Thịnh ra dấu, làm Tần Lăng Hàng không thể nhịn được cười, còn Tần Trọng Hàn thì chỉ biết im lặng và trợn tròn mắt.

“Này! Cháu ngoan à!” Không cần nói, đương nhiên Tần Lăng Hàng cũng biết cậu bé đang nói đến ai.

Khuôn mặt đẹp trai của Tần Trọng Hàn đang méo xẹo, không còn vẻ điềm tĩnh và lạnh lùng như trước nữa, mà thay vào đó là vẻ thất bại và bất lực của một người đàn ông bình thường. Anh ta không ngờ đã tìm được con trai, nhưng cậu bé lại liên tục phá hoại chuyện tốt của mình một cách không biết mệt mỏi đến vậy.

Tần Lăng Hàng thì nôn nóng muốn bồng thêm cháu, nhà họ Tần ít người, đương nhiên ông ta cũng rất lo lắng. Nhưng nhìn thấy con trai như vậy, bị cháu trai theo sát bên, nên ông già như ông ta dành phải ra mặt giùm. “Thịnh Thịnh à, để ông đưa con đi gặp mặt một bà nội, con chịu không?”

“Là người yêu cũ của ông nội hả?” Thịnh Thịnh hỏi với giọng nghi ngờ.

“Ồ! Ông nội không phải là kẻ trăng hoa vậy đâu!” Tần Lăng Hàng cũng cảm thấy đau đầu rồi, quá thông minh thực sự không phải là chuyện tốt. “Đó là bà nội đã từng bồng con khi con còn rất rất nhỏ.”

“Nhưng tuyết đang rơi nhiều lắm, không an toàn đâu!” Thịnh Thịnh lắc đầu. “Ông nội ơi, ngay mai rồi chúng ta hẵng đi có được không?”

“Ông sợ ngày mai thì bà ấy sẽ đi mất!” Tần Lăng Hàng nói.

“Bà đi đâu? Có phải ông nội muốn cưới bà không?” Thịnh Thịnh nhướn mày lên. “Con không ngại nếu ông cưới bà đâu!”

“Này! Thằng quỷ nhỏ, ngay cả ông nội mà con cũng dám đùa à?”

Nhắc đến chuyện này, Tần Trọng Hàn cũng gật đầu. “Ba à, bao nhiêu năm qua, ba đã rất rất vất vả, rất cô đơn. Nếu thấy hợp, con cũng hy vọng ba sẽ tìm được một người bầu bạn!”

“Nghiêm túc đi! Ba không cần!” Tần Lăng Hàng hừ một tiếng lạnh lùng. “Đi thôi! Cháu ngoan à, đi thay đồ!”

“Con mới tắm rồi, nhưng ông nội vẫn muốn người ta đi ra ngoài, đúng là vô nhân đạo!” Thịnh Thịnh mím miệng, lại lo lắng liếc nhìn Tần Trọng Hàn. “Hôm nay tha cho chú, ngày mai con sẽ cùng mẹ về nhà ông ngoại ở!”

“Này!” Tần Trọng Hàn cạn lời. Thói đời gì vậy trời? Anh ta và vợ đã nhận giấy chứng nhận rồi, vậy mà còn phải được con trai cho phép thì mới được động phòng, điều này cũng hơi đáng sợ rồi thì phải?

Khóe miệng xưa nay luôn lạnh nhạt của Tần Lăng Hàng cũng bất giác cong lên, người có thể chọc cho con trai mình lo lắng đến vậy, cũng chỉ có đứa cháu trai cưng này mà thôi!

“Chúng ta sẽ về hơi trễ đó!”

“Ba! Đi đường cẩn thận!” Tần Trọng Hàn căn dặn bằng giọng rất biết ơn.

“Yên tâm, ba sẽ kêu tài xế lái chậm hơn!”

Ý chậm hơn này, sau khi Thịnh Thịnh lên xe mới hiểu ra được. “Ông nội, chú tài xế lái còn không nhanh bằng chúng ta đi bộ nữa, ông thực sự muốn đến thăm bà nội đó chứ?”

Tần Lăng Hàng gật đầu. “Tuyết rơi nhiều như vậy, ai biểu con muốn làm hỏng đêm tân hôn của ba với mẹ con, hại ông nội đành phải đưa con ra ngoài!”

“Ông nội gian xảo, lần sau con nhất định sẽ không đi với ông nữa đâu!”
Thịnh Thịnh bĩu môi. “Con sẽ không tin ông nội nữa!”

“Này! Ông nội thật sự muốn đưa con đi gặp một bà nội mà!” Tần Lăng Hàng không muốn hình ảnh cao quý của mình bị phá hủy, liền giải thích ngay lập tức.

“Thật sao?”

“Thật chứ! Con gặp rồi sẽ biết!”

“Được rồi, tin ông thêm lần nữa, nhưng lần sau con chắc chắn sẽ không ra ngoài nữa đâu!”

“Dương Dương, em nói thật hả? Có phải chúng ta hơi không ngoan rồi không?” Tiêu Hà Hà trốn ngoài ban công vừa gọi điện vừa ngắm tuyết. Dương Dương nói với cô sẽ bỏ trốn một lần, để cho những người đàn ông đó sốt ruột một phen. Lần đầu tiên làm chuyện xấu này, Tiêu Hà Hà cảm thấy lương tâm hơi tội lỗi.

“Được rồi, cứ quyết định vậy đi! Ừm! Chị muốn đến Hokkaido, suối nước nóng ở đó dễ chịu lắm!” Cô chỉ cảm thấy hơi tiếc. Chuyện lần trước làm cô bị bỏ lại ở Hokkaido, không một xu dính túi, hễ nghĩ lại thì thấy hơi buồn.

Khi Tần Trọng Hàn quay về phòng thì không nhìn thấy Tiêu Hà Hà đâu cả. Cô không có trong phòng, anh ta đã tìm khắp nơi. Nghe thấy ngoài ban công có tiếng động, anh ta liền lập tức bước tới.

Tiêu Hà Hà cũng rất cẩn thận, cô đã nghe thấy tiếng bước chân của Tần Trọng Hàn. “Được rồi Dương Dương, chị cúp máy đây, chúng ta sẽ liên lạc sau!”

Cô vừa gác máy thì Tần Trọng Hàn cũng vừa đi đến.

Tiêu Hà Hà cầm chặt cái điện thoại, lương tâm thấy hơi tội lỗi.

“Em đang làm gì vậy?” Dường như Tần Trọng Hàn đã nhận ra điều gì đó, anh ta nhìn cô rồi híp mắt lại, đầy vẻ nguy hiểm. “Em gọi điện thoại cho ai vậy?”

“Dương Dương!” Hà Hà nhanh chóng nói.

“Dương Dương hả? Sao em căng thẳng quá vậy? Anh cứ tưởng em gọi cho người đàn ông nào khác chứ!” Tần Trọng Hàn cười phá lên, rồi ôm lấy Tiêu Hà Hà như một con sói đang vồ lấy con cừu non. “Bà xã à, ba đã đưa Thịnh Thịnh đi gặp mẹ của Chi Ngôn rồi, tạo không gian riêng cho chúng ta đó!”

Anh ta ôm ghì cô vào lòng và hôn lên mặt cô.

Tiêu Hà Hà rất căng thẳng, nhớ lại chuyện Mao Chi Ngôn từng gọi cho cô. “Mao Chi Ngôn đã gọi điện xin lỗi em. Anh ta nói không còn mặt mũi nào đến gặp chúng ta. Anh ta nói sẽ ra đi!”

“Anh ấy cần thời gian!” Tần Trọng Hàn thở dài. “Hy vọng ba có thể giải quyết ổn thỏa mọi chuyện!”

“Ừm!” Tiêu Hà Hà gật đầu. “Tuyết đẹp quá!”

“Bà xã à, mặc dù anh rất muốn ngắm tuyết với em, nhưng anh càng muốn cùng em tạo ra thiên thần!”

“Không! Em muốn ngắm tuyết!” Tiêu Hà Hà lắc đầu. “Lâu lắm mới được thấy tuyết rơi nhiều như vậy! Thịnh Thịnh và ba anh ra ngoài khi tuyết rơi nhiều như vậy, liệu có ổn không?”

“Không sao đâu, ba nhất định sẽ kêu tài xế lái thật thật chậm mà!” Tần Trọng Hàn vùi mặt vào cổ Tiêu Hà Hà, hít lấy mùi thơm của riêng cô. Tiếng rên khàn khàn cố đè nén lại một lần nữa thức tỉnh, và vào lúc này, anh ta biết rằng mình sẽ không bị gián đoạn lần nữa.

“Anh đừng có giống như một con thú vậy chứ, em muốn ngắm tuyết!” Tiêu Hà Hà đẩy mặt Tần Trọng Hàn ra mà không hề khách sáo.

Tần Trọng Hàn bị đẩy ra thì cảm thấy rất tủi thân, khó khăn lắm mới điều được con trai đi chỗ khác, vậy mà bà xã lại không muốn. Anh ta ngước mắt lên nhìn nhà kính trồng hoa ở gần đó, bên trong có một phòng hoa nhỏ, rất ấm áp, có thể ngắm tuyết, cũng có thể làm chuyện khác! Lớp kính ở đó có dán thêm màng, nếu không bật đèn thì bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, còn bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong đang làm gì!

Tần Trọng Hàn lanh trí, bất chấp sự giãy giụa của Hà Hà, bồng thẳng cô vào phòng hoa, khóa cửa lại, những nụ hôn dày đặc rơi xuống.

Bên ngoài phòng hoa, tuyết bay đầy trời, cảnh đẹp như tranh vẽ.

Bên trong phòng hoa, Tiêu Hà Hà đỏ mặt còn hơn hoa, quyến rũ còn hơn hoa.

“Đừng mà…”

“Anh không chịu nổi nữa rồi!” Lẩm bẩm một câu ngang ngược và mạnh mẽ, Tần Trọng Hàn hôn gấp gáp lên môi Hà Hà, không cho cô có cơ hội để từ chối sự nồng nhiệt của anh ta.

“Ở đây người ta sẽ nhìn thấy đó!” Tiêu Hà Hà khẽ hét lên đầy lo lắng, cô không muốn bị nhìn thấy, nhất là khi đang làm chuyện đó.

Tần Trọng Hàn nghe thấy vậy liền cười phá lên đầy ám muội, cúi đầu xuống hôn lên mắt Tiêu Hà Hà, rồi nói bằng giọng thật nhỏ và khàn. “Ở đây có dán màng, không bật đèn thì không thể nhìn thấy đâu!”

Không cho Tiêu Hà Hà thời gian để từ chối, Tần Trọng Hàn nụ cười thật tươi, rồi những nụ hôn men theo mặt cô và đi xuống dưới, rồi cọ xát thân mật trên cánh môi mềm mại của cô, mút lấy hơi thở của nhau. Bàn tay to lớn càng không kìm nén được, liên tục vuốt ve cơ thể tinh tế của cô, cởi áo cô ra, vén cái áo len lên trên, men theo cổ cô và đi xuống dưới, từ từ dừng lại ở chỗ mềm mại trên hòn núi đôi đang dựng đứng lên kia.

“Tần Trọng Hàn, chúng ta về phòng...” Giọng nói hơi gấp gáp, Tiêu Hà Hà cố đẩy Tần Trọng Hàn ra. Cô không còn sức để đứng vững nữa, cả người đang dựa vào cửa kính, đột nhiên trước ngực truyền đến một cảm giác ấm áp đến rùng mình, khiến cô suýt nữa ngã liệt xuống trên sàn nhà.

“Em cứ tiếp tục ngắm tuyết đi...” Tần Trọng Hàn hôn lên ngực của Tiêu Hà Hà bằng một cách rất lạ. “Cửa khóa rồi, không ai ra ngoài ban công đâu!”

Bên trong phòng hoa yên tĩnh, vì bên ngoài tuyết đang rơi, tuyết rơi trắng trời chiếu rọi vào phòng hoa tạo ra một cảnh đẹp hiếm thấy. Tiêu Hà Hà mượn ánh mắt mơ màng và nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Tần Trọng Hàn, mặc dù không rõ nhưng cũng đẹp mông lung.

“Anh điên rồi hả?” Tiêu Hà Hà thở hổn hển, chỉ cảm thấy nhịp tim đang như trống gõ, khẽ trách mắng sự thô lỗ của anh ta. Sao anh ta có thể làm chuyện đó ở một nơi như thế này chứ?

“Hì hì…” Hơi nóng trong miệng anh ta phả ra trên mặt cô, thổi vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, kèm theo chút ngứa ngáy.

“Anh còn cười nữa, em mặc kệ anh đó!” Cô hờn dỗi và trách anh ta.

Vậy mà anh ta vẫn mỉm cười, trên khuôn mặt đẹp trai đó có chút bức thiết, và có chút buồn phiền. “Bà xã à, chuyện này bình thường mà. Chúng ta là vợ chồng, em thoải mái chút được không?”

“Không... Em sợ lắm...” Cô cảm thấy hoảng loạn, càng cảm thấy một sự lo lắng và phấn khích đầy ngượng ngùng.

“Không còn cách nào quay lại nữa rồi!” Anh ta thì thầm trả lời cô. “Anh muốn em rồi!”

“Sao anh có thể…” Cô giãy giụa trong vòng tay anh ta, cố gắng đẩy anh ta ra.

“Em có lạnh không?” Anh ta dịu dàng hỏi cô. Dù đang ở trong bóng tối, cô vẫn cảm nhận được ngọn lửa ẩn giấu trong mắt anh ta, và nó sắp bùng cháy.

Nhiệt độ trong phòng hoa ít nhất là 25 độ. Cô lắc đầu, không dám nhìn vào mắt anh ta. Cô cảm nhận được thân nhiệt của anh ta đang tăng lên, hơi thở cũng trở nên nóng bỏng hơn.

Tần Trọng Hàn thở dốc, ôm chặt lấy cô. “Bà xã thư giãn đi, cứ giao cho anh!”

“Em sợ…” Cô khẽ kêu lên, cảm thấy mình đang bị anh ta ôm rất chặt, anh ta đã dùng hết sức. Và bóng tối đã tạo ra niềm đam mê cho nhau, cô cảm thấy hơi thở của mình cũng đang run rẩy theo.

Anh ta nhẹ nhàng bồng cô lên, ép cô vào cánh cửa, vén váy cô lên và kéo quần lót của cô xuống, siết chặt vòng eo mảnh mai của cô. Còn đôi môi háo hức của anh ta chớp mắt đã in dấu lên cánh cổ mảnh mai và nữ tính của cô.

“Em sợ…” Cô vẫn nói câu đó.

Nhưng, anh ta đã cúi mặt xuống, dùng môi mình bịt cái miệng nhỏ nhắn đang càm ràm của cô lại, liên tục xoay chuyển và đổi bên, tham lam mút lấy đôi môi và cái lưỡi ngọt ngào của cô.

“Tần Trọng Hàn…” Tiêu Hà Hà không còn chút sức lực. Trong bóng tối, khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng, nhưng vì đã đuối sức nên cứ để mặc cho anh ta làm bất cứ điều gì anh ta muốn.

Sự nhút nhát của cô khiến đôi mắt vốn đã sâu thẳm của anh ta lại càng tối hơn nữa.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 211
“Này!” Trong bóng tối, Tần Trọng Hàn đưa khuôn mặt đẹp trai của mình ra trước mắt cô, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ đang xấu hổ của cô, chớp chớp đôi mắt đen nhánh. “Bà xã à, em muốn hay không muốn vậy?”

Nói rồi, anh ta dùng sức đỡ cô lên, động tác dữ dội và mạnh mẽ.

Động tác dữ dội này của anh ta khiến Tiêu Hà Hà gần như mất tiếng, một cảm giác mạnh mẽ cuốn tràn vào thể xác và tâm hồn của cô. Cô không thể nói nên lời, cô phát ra tiếng rên rỉ như đang khóc.

Cuối cùng, đầu óc cô trống rỗng và leo lên đỉnh cao của hạnh phúc... Sau đó, cả người cô ngất đi...

Chỉ trong một phút đó, đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không biết đêm nay là đêm nào, chỉ biết vùi đầu vào vai anh ta, cả người thở dốc mà không còn chút sức lực. Còn anh ta, người đầy mồ hôi, ôm chặt cô và im lặng hồi tưởng lại cảm giác tuyệt vời đầy rung động vừa rồi. Một lúc lâu sau, cuối cùng anh ta cũng yên tĩnh lại trong tiếng thở hổn hển dữ dội.

“Bà xã à, còn muốn nữa không?” Anh ta hỏi bằng giọng khàn khàn.

Tiêu Hà Hà đỏ mặt đến tận lỗ tai, không nói gì vì mắc cỡ.

Anh ta khẽ cười. “Sao em vẫn còn nhút nhát quá vậy?”

Sau khi Tiêu Hà Hà nghỉ ngơi xong thì trượt xuống khỏi người anh ta, định mặc lại quần áo của mình. Nhưng khi cô vừa trượt xuống khỏi eo anh ta, cô liền nghe thấy anh ta rên lên một tiếng.

“Mau vào nhà thôi...” Cô căng thẳng kêu lên.

Nhưng anh ta đã kéo cô lại, giật mạnh một cái, cô lại rơi vào trong vòng tay của anh ta.

Tiêu Hà Hà làm gì còn sức lực, đầu óc lờ mờ. Anh ta ôm cô, sự vuốt ve của anh ta không hề dừng lại. Một lúc lâu sau, anh ta vẫn ôm cô và từ từ quay người lại, ép sát cô từ phía sau.

Sau khi trải qua nhiều trắc trở và khó khăn, trong căn phòng hoa nho nhỏ, không còn tranh cãi, không còn hiểu lầm, chỉ còn lại tình nồng và mật ngọt.

Cuối cùng, trong một lần va chạm và xâm lấn tiếp theo của anh ta, thế giới của cô lại một lần nữa nở hoa, rực rỡ sắc màu.

Sáng sớm, thức dậy trong cái ôm và nụ hôn ẩm ướt và nóng bỏng kiểu Pháp, Tiêu Hà Hà mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trên giường. Mọi thứ đêm qua đều lóe lên trong đầu cô, cô không nhớ mình đã về phòng như thế nào.

“Bà xã, chào buổi sáng!” Tần Trọng Hàn nhìn cô với ánh mắt rạng rỡ.

“Mấy giờ rồi?” Cô hỏi.

“Chín giờ sáng rồi!” Giọng anh ta khàn khàn. “Em ngủ say quá!”

“Thịnh Thịnh đâu?”

“Con và ba đi từ tối qua tới giờ vẫn chưa về. Thịnh Thịnh ngủ lại nhà ba vợ rồi. Ba và ba vợ đang bàn bạc đám cưới của chúng ta, một tuần sau sẽ tổ chức đám cưới!” Anh ta nói.

“Không tổ chức đám cưới có được không?” Tiêu Hà Hà hỏi. Thực ra, cô thực sự không muốn làm đám cưới chút nào cả. “Em không muốn mặc váy cưới cho người khác nhìn, mệt mỏi lắm. Chúng ta đừng tổ chức đám cưới có được không?”

“Vậy sao được? Chẳng phải phụ nữ nằm mơ cũng muốn mặc váy cưới à?” Anh ta ngạc nhiên hỏi.

“Nhưng em không muốn! Đám cưới vốn dĩ là một hình thức hao tốn công sức và tiền bạc, nên mọi người tụ họp lại rồi ăn bữa cơm là được rồi, đừng làm đám cưới nữa ha?”

“Vậy sao được?” Tần Trọng Hàn sẽ không đồng ý!

Đang nói thì Dương Dương gọi đến, Tần Trọng Hàn đưa điện thoại cho cô. “Dương Dương gọi!”

Tiêu Hà Hà cầm lấy điện thoại. “Dương Dương?”

“Chị Hà Hà, tiêu rồi! Một tuần nữa, người lớn hai nhà sẽ tổ chức đám cưới cho chúng ta, muốn chúng ta tổ chức cùng ngày. Ba và chú ba, chính là ba của chị, hai anh em bao nhiêu năm qua không ngồi chung, thề đến chết cũng không qua lại, vậy mà hôm nay đã ngồi lại với nhau, nói sẽ tổ chức đám cưới chung cho chúng ta. Phải làm sao đây?” Dương Dương lo lắng nên nói nguyên một tràng.

“Tổ chức chung hả?” Tiêu Hà Hà cũng rất ngạc nhiên, rồi than thở: “Tổ chức đám cưới, mệt mỏi lắm!”

“Em cũng nghĩ vậy đó. Em không muốn làm đám cưới, vậy có được không?” Dương Dương cũng lo lắng như vậy.

“Chị cũng muốn vậy!” Hà Hà lại dè dặt liếc nhìn Tần Trọng Hàn. “Nhưng hình như họ đều không đồng ý!”

“Vậy hôm nay chúng ta sẽ nghĩ cách. Em mặc kệ! Chị Hà Hà, chị không trốn thì em trốn trước đây!”

“Chúng ta sẽ liên lạc sau ha!” Hà Hà nhanh chóng gác máy.

Ba mẹ của ba nhà đang tích cực chuẩn bị cho đám cưới, nhưng vào ngày thiệp cưới vừa mới được in xong và chưa đi mời, thì Tiêu Hà Hà và Tăng Dương Dương đều dẫn theo con trai của mình và biến mất!

Cùng lúc đó, có Đỗ Cảnh và Mig tham gia từ đầu đến cuối. Hà Hà và Dương Dương đều để lại lời nhắn, nói rằng nếu một mực muốn tổ chức đám cưới mệt mỏi đó thì họ sẽ không quay về nữa. Dù sao họ cũng dẫn theo Mig và Đỗ Cảnh, sáu người cùng nhau ra ngoài tránh mặt một thời gian thì cũng rất an toàn.

Hai chú rể tương lai đều sững sờ, cô dâu của họ đã bỏ đi đâu mất rồi?

Hokkaido vào mùa đông.

Thế giới trắng xóa, như thể được phủ lên một tấm màn màu bạc trắng.

Sáu người mặc áo khoác lông dày và vào ở tại một khách sạn địa phương.

“Wow! Chúng ta có thể đi trượt tuyết rồi phải không? Nhiều tuyết quá!” Thịnh Thịnh vừa nhìn thấy một vùng tuyết màu trắng liền lập tức hét lên. “Chú Đỗ, dì Mig, chú và dì đưa con và Ngữ Điền đi trượt tuyết đi!”

Mặt của Mig bỗng trở nên lúng túng, cô không ngờ Hà Hà và Dương Dương lại rủ Đỗ Cảnh đi chung thật. Chuyến chạy trốn lần này, Hà Hà và Dương Dương cố tình ghép đôi cho cô và Đỗ Cảnh, trong lòng cô biết rất rõ. Một người miệng mồm lanh lẹ như Mig, khi đối mặt với vấn đề nam nữ, tự nhiên lại không biết phải làm gì.

Đỗ Cảnh vốn hiền như khúc gỗ, dường như không nhận ra ý định của Hà Hà và Dương Dương. Suốt đường đi, anh ta đã rất im lặng, thỉnh thoảng mới nói vài câu với bọn trẻ, thỉnh thoảng lại ngây người ra, không biết đang nghĩ gì.

“Tại sao không kêu mẹ con đưa con đi?” Mig hỏi.

“Mẹ còn phải sinh em! Có lẽ bây giờ trong bụng mẹ đã có em rồi đó!” Thịnh Thịnh cười hì hì và nói với mọi người. “Cả mợ Dương Dương nữa, mợ cũng có thể có em bé rồi. Bây giờ ở đây chỉ có dì và chú Cảnh có thể trượt tuyết được, có cả con và Ngữ Điền nữa, nên cứ để mẹ và mợ ở lại khách sạn nghỉ ngơi đi!”

“Hả! Ôi trời đất ơi” Tăng Dương Dương kinh ngạc kêu lên, rồi liếc nhìn sang Tiêu Hà Hà. “Chị Hà Hà, sao chuyện gì Thịnh Thịnh cũng biết hết vậy?”

Tiêu Hà Hà cũng rất bất lực, không ngờ Thịnh Thịnh lại nói như vậy. Nhưng không biết cô đã có thai thật chưa? Mấy hôm nay Tần Trọng Hàn đã cố gắng tạo ra thiên thần, không biết trong bụng cô đã có em bé chưa nữa.

“Em cũng đi trượt tuyết đây!” Dương Dương và Tăng Ly mới ở bên nhau chưa được mấy ngày, đương nhiên cô sẽ chưa có thai.

Lúc này, Ngữ Điền tháo khẩu trang xuống, đưa tay ra kéo kéo áo khoác của Tăng Dương Dương và hỏi: “Mẹ ơi, Nhật cũng có tuyết rơi hả? Lạnh quá! Khắp nơi đều là tuyết!”

“Ngữ Điền không muốn trượt tuyết hả?” Dương Dương ngay lập tức cảm thấy đau lòng.

“Dạ không phải, anh hai muốn trượt tuyết mà, con cũng đi!”

“Dương Dương, hay em đừng đi nữa, coi chừng trong bụng có em bé đó!” Hà Hà kéo tay Dương Dương, rồi khẽ nói vào tai cô: “Để Mig và Đỗ Cảnh dẫn hai đứa đi đi, cho họ chút không gian, biết đâu chừng khi chúng ta về thì họ sẽ thành đôi đó!”

“Được!” Dương Dương suýt nữa quên mất điều này, cô cảm thấy xấu hổ vì sự lơ là của mình. “Tự nhiên em nhớ ra chắc có thể em cũng có thai rồi. Mig, Đỗ Cảnh, vậy hai đứa phải làm phiền anh chị rồi!”

Đỗ Cảnh chỉ khẽ gật đầu, còn mặt của Mig thì càng đỏ hơn. Cô nói như bay: “Đừng lo!”

“Đi nào! Xuất phát!” Thịnh Thịnh reo lên.

“Thịnh Thịnh!” Hà Hà không yên tâm, liền gọi Thịnh Thịnh lại.

“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy?”

Hà Hà mỉm cười và chớp chớp mắt, rồi nói với con trai: “Đừng quên nhiệm vụ mà mẹ đã giao cho con đó nha!”

“Mẹ yên tâm đi, Thịnh Thịnh nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Chàng trai nhỏ vỗ nhẹ vào ngực mình để đảm bảo.

“Anh hai ơi, mẹ đã giao nhiệm vụ gì cho anh vậy?” Ngữ Điền hỏi rất tò mò.

Bốn người đã xuất phát.

Tiêu Hà Hà và Tăng Dương Dương nghe thấy Thịnh Thịnh nói với Ngữ Điền như vầy: “Con nít thì không nên hỏi han chuyện của người lớn. Đây là bí mật của anh và mẹ đó, đợi thành công rồi sẽ nói cho em biết!”

“Này! Trời đất ơi, chị có chắc là Thịnh Thịnh sẽ giúp được Đỗ Cảnh và Mig không?”

“Được!” Tiêu Hà Hà nhìn vào Dương Dương bằng ánh mắt rất tự tin. “Em nghĩ họ có đuổi theo đến đây không?”

Về lại phòng khách sạn.

Dương Dương ngồi trên tấm nệm. “Có! Và còn rất nhanh! Nếu em đoán không sai, có lẽ chưa tới ba tiếng, họ đã bay đến đây rồi. Kiểm tra danh sách xuất nhập cảnh ở chỗ hải quan, tên của chúng ta sẽ bị phát hiện ra ngay, rồi họ đáp máy bay đến. Toàn bộ quá trình chỉ chưa đầy vài tiếng. Em đoán chắc họ đang trên đường đi rồi.”

“Thật sự có thể đấu tranh để không tổ chức đám cưới sao?” Tiêu Hà Hà hơi lo lắng.

“Nếu không được, nếu mọi người thấy băn khoăn, vậy cứ đem hết chi phí chi cho đám cưới làm lì xì cho chúng ta đi. Em không sợ có nhiều tiền đâu, ha ha ha...”

Trên máy bay.

Trong khoang hạng nhất, có hai người đàn ông cao to, đẹp trai đang ngồi.

Đó là Tần Trọng Hàn và Tăng Ly. Vừa điều tra ra hành tung của họ, cả hai liền lập tức đuổi theo.

“Tôi thật sự không hiểu, tại sao những người phụ nữ khác đều muốn tổ chức một đám cưới thế kỷ, còn những cô gái của chúng ta lại không muốn. Anh nói có phải họ bị bệnh không?” Tăng Ly nghiêng mắt và hỏi Tần Trọng Hàn đang ngồi bên cạnh.

“Nếu họ bị bệnh thật, tôi nghĩ chúng ta cũng bị bệnh, ít nhất cũng bị bệnh nặng hơn họ. Biết rõ họ có bệnh mà vẫn cần họ, không phải bệnh nặng hơn thì là gì?” Tần Trọng Hàn hỏi.

“Này! Nói cũng phải lắm! Có ma lực, ma lực!” Tăng Ly nói rồi cười phá lên. “Ma lực của tình yêu!”

Tần Trọng Hàn lại thầm thề trong lòng, bắt được người phụ nữ nhỏ bé to gan đó, anh ta nhất định sẽ hôn cho cô ngạt thở, sau đó cầm tù cô lại, không cho phép cô rời khỏi nửa bước.

Người đang có cùng suy nghĩ này đương nhiên còn có Tăng Ly. Anh ta nhận ra mới xa nhau chưa được nửa ngày, nỗi nhớ của anh ta ngày càng sâu đậm.

Hai người đàn ông đều đang nổi giận trong lòng, nhưng khi thật sự xuất hiện trước mặt người phụ nữ của mình, sự tức giận đó đã bị dập tắt ngay lập tức.

Ở khách sạn.

Tiếng gõ cửa vang lên, Dương Dương và Hà Hà đều giật mình. “Họ trượt tuyết về rồi sao?”

“Không thể nào đâu! Chị đã nói với Thịnh Thịnh rồi, nhất định phải tạo cơ hội cho Mig và Đỗ Cảnh, thằng nhóc đó nhất định sẽ có cách mà! Không thể nào về sớm vậy đâu!”

“Vậy không lẽ là họ đã đến?” Dương Dương cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài.

“Trời...” Tiêu Hà Hà cũng hơi lo lắng. “Chắc anh ấy sẽ giận lắm, phải làm gì đây?”

“Chúng ta ra xem thử!” Cả hai cùng đi đến trước cửa.

“Một, hai, ba!” Cánh cửa mở ra.

Quả nhiên... Bên ngoài cửa có hai người đàn ông mặc vest phẳng phiu đang đứng đó.

“Anh... Hai anh đến rồi hả?” Hà Hà ngập ngừng hỏi, thấy mình rất có lỗi.

Tần Trọng Hàn không có biểu hiện gì, chỉ quay sang nói với Tăng Ly: “Tự xử lý người phụ nữ của mình!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 212
Tiêu Hà Hà thấp thỏm trong lòng, ngước mắt lên nhìn lén anh ta một cái, nhìn thấy đôi môi mỏng của anh ta đang mím chặt lại và chờ đợi biểu hiện của cô. Cô đi tới trước mặt anh ta với lương tâm tội lỗi, mặt đỏ bừng và nhón chân lên, hôn lên cằm anh ta rồi rời đi nhanh chóng.

“Vậy đã được chưa?” Mặt cô đã đỏ bừng lên.

Anh ta không nói gì.

Cô lại vô thức ngước mắt lên, nhìn thấy trong mắt anh ta lóe lên ánh lửa. Cô lập tức cúi đầu xuống. “Anh nói anh muốn gì đi mà!”

“Em tự suy nghĩ xem mình nên làm gì đi, bây giờ anh sẽ đi tắm. Nếu chút nữa anh ra đây mà em vẫn không làm anh hài lòng, em sẽ biết số phận của mình đó!” Anh ta trầm giọng đe dọa.

Tiêu Hà Hà ngây người ra. “Rốt cuộc thì anh muốn gì hả?”

“Cởi quần áo ra, nằm lên giường chờ anh!” Anh ta chớp mắt, ra lệnh đầy ẩn ý, sau đó đi vào phòng tắm.

Sao anh ta có thể nói như vậy?

Tiêu Hà Hà cắn môi. Trời ơi! Trên mặt nóng như lửa đốt.

Cởi hết quần áo? Cô sẽ không làm đâu.

Thấy anh ta đang ở trong phòng tắm, Tiêu Hà Hà mở cửa và đi ra ngoài.

Khi đi ngang qua cửa phòng của Tăng Ly và Dương Dương, nghe thấy bên trong vang lên tiếng thở hổn hển khe khẽ, cô ngây người ra rồi vội vã rời khỏi đó.

Tần Trọng Hàn tắm xong thì chỉ mặc áo choàng tắm rồi đi ra, không nhìn thấy ai trong phòng. Chết tiệt! Tần Trọng Hàn mắng thầm một tiếng, vẫn mặc áo choàng tắm và mở cửa đi ra ngoài để bắt người.

Tiêu Hà Hà trốn trong hành lang, hít thật sâu, hít thật sâu, hy vọng anh ta sẽ không nổi giận. Cô trốn ra khỏi phòng, bên ngoài rất lạnh. Cô hà hà hai tay thì nghe thấy tiếng bước chân. Cô hoảng sợ quay đầu lại, còn chưa nhìn rõ người vừa đến là ai thì đã bị vác lên vai.

“A…” Tiêu Hà Hà hét lên và chạm vào mái tóc vẫn còn ướt sũng của anh ta, đột nhiên bừng tỉnh. “Sao anh lại ra ngoài như thế này? Lỡ bị cảm lạnh thì sao?”

“Ai cho phép em chạy ra đây?” Tần Trọng Hàn một lần nữa vác Tiêu Hà Hà vào phòng.

Khi Tiêu Hà Hà vừa được đặt xuống thì cô lo lắng quay đầu lại, nhìn thấy tóc anh ta vẫn còn đang giọt nước, liền lập tức lấy khăn lông lau tóc cho anh ta. “Để vậy sẽ bị cảm lạnh đó!”

Bên ngoài toàn băng và tuyết, sao anh ta lại ra ngoài như thế này?

Tần Trọng Hàn sa sầm mặt lại, không nói lời nào.

“Được rồi, đừng giận nữa!” Tiêu Hà Hà nhẹ nhàng an ủi.

Đột nhiên, cả người cô bị anh ta kéo một cái thật mạnh, rơi vào vòng tay rắn chắc của anh ta. Đôi tay mạnh mẽ siết chặt cơ thể cô, cô cảm nhận được thân nhiệt của anh ta. Những giọt nước trên tóc anh ta đang nhỏ xuống trên má cô.

Anh ta khẽ hôn nhẹ vào tai cô, rồi nói lớn tiếng: “Lần này anh phải trừng phạt em gấp đôi.”

Anh ta hôn lên dái tai và má cô. Một đôi môi nóng bỏng lang thang trên cổ cô, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy. Sự đê mê trong một khoảnh khắc khiến cô bất giác nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm mà làn da anh ta mang lại.

Bàn tay anh ta trượt xuống từ cánh tay cô từng chút, từng chút một. Men theo đường cong đó, vuốt ve phần mềm nhất của cơ thể cô.

Cơ thể cô đột nhiên tê liệt, bên tai là hơi thở hổn hển của anh ta, như một cú sốc điện. Cô mềm nhũn ra ở trong vòng tay của anh ta.

Trong một khoảnh khắc, cả miệng cô chỉ toàn hương vị của anh ta, mùi bạc hà thoang thoảng, và mát lạnh.

Đột nhiên, một giọt nước rơi xuống cổ cô, cảm giác mát lạnh làm cô giật mình, vội đẩy anh ta ra. “Tần Trọng Hàn, lau khô tóc trước đã!”

“Không!” Anh ta lắc đầu đầy kiên quyết, rồi tiếp tục cúi người xuống.

“Đừng cử động!” Tiêu Hà Hà lo lắng, mặc kệ anh ta đang làm gì, cô vẫn cầm khăn lau khô từng chút tóc cho anh ta. Đến khi trên tóc không còn nước nữa, cô mới thở phào. Còn anh ta, đã cởi áo khoác của cô ra, nhưng cô không nhận ra vì mải bận rộn.

“A…” Tiêu Hà Hà hét lên.

“Bà xã, sau này em đừng bỏ trốn nữa được không?” Tiếng “được không” của anh ta, dịu dàng đến vô cùng. Cô cảm thấy có thứ gì đó trong tim mình đang tan chảy, tích tắc tích tắc.

“Em không bỏ trốn!” Cô không phải có ý định bỏ trốn. “Thật ra…”

Anh ta ngắt lời cô: “Em không được làm anh sợ như thế này một lần nữa!”

Gặp được cô, tất cả những lời trách móc đều không thể nói ra được, tất cả chỉ có thể biến thành tiếng thở dài.

Rồi anh ta nhìn cô, cô cũng nhìn anh ta. Cô nhận ra trong đôi mắt anh ta có chút sương mù. Đôi mắt anh ta ẩn chứa một khát vọng sâu xa, đôi mắt anh ta chứa bao nhiêu tình cảm, khiến cô càng áy náy hơn.

“Em không muốn tổ chức đám cưới. Hễ nghĩ đến việc phải làm đám cưới, phức tạp quá chừng, thì em liền cảm thấy mệt mỏi.” Tiêu Hà Hà nói với vẻ tủi thân: “Còn nữa, trước giờ em vẫn muốn đến Hokkaido. Lần trước anh bỏ rơi em ở đây, em muốn biết liệu anh có đến đây để đưa em đi hay không!”

Tim anh ta nhói lại và ôm lấy cô, nhớ lại chuyện lần trước thì tong lòng vô cùng áy náy. “Anh xin lỗi…”

“Thứ em muốn không phải là lời xin lỗi, em muốn sống với anh thật hạnh phúc! Hãy tha thứ cho em vì đã trẻ con như lần này!”

“Tổ chức một đám cưới linh đình cho em, cũng chính vì muốn bù đắp cho em!” Anh ta nói ra nỗi áy náy trong tim. “Không phải tất cả phụ nữ đều muốn có một đám cưới linh đình sao?”

“Nhưng em không muốn!” Cô nói.

“Vậy em nói đi, em muốn gì?” Giọng anh ta rất dịu dàng. “Chỉ cần em nói ra, anh sẽ làm điều đó!”

“Ở lại đây chơi với em vài ngày, sau đó đưa em và con trai về, đừng bỏ rơi em! Cả nhà chúng ta sẽ cùng về với nhau!”

“Vậy còn đám cưới?” Tần Trọng Hàn hơi lo lắng: “Ba và ba vợ, cả ba của Ly đều đang rất sốt ruột!”

“Anh nói với họ sẽ không tổ chức không được à?”

Cô nũng nịu ôm chặt eo anh ta và khép mình trong vòng tay anh ta. Cô biết rằng người đàn ông này có thể làm được mọi thứ, anh ta nhất định sẽ thuyết phục được người lớn trong nhà.

“Được! Anh sẽ thuyết phục họ!” Tần Trọng Hàn không có lựa chọn nào khác, anh ta chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào dù chết vẫn không muốn tổ chức đám cưới như vậy.

Sau đó, anh ta đã bồng cô lên giường khi nào, Tiêu Hà Hà cũng không nhớ rõ. Khi phản ứng lại thì anh ta đang cúi xuống nhìn cô, nói bằng giọng trìu mến: “Bà xã à, người ta nói, em bé đã đi lên thiên đường vẫn có thể gọi về lại, chỉ cần chúng ta thành tâm, em bé lần trước có thể quay lại, em có tin không?”

Tiêu Hà Hà hơi ngây người ra, trong tim hơi chua xót, gật đầu mà mắt rướm lệ. “Tin!”

Trong căn phòng bên cạnh.

Tăng Dương Dương đang nước mắt đầm đìa, khóc lóc với vẻ tủi thân. “Đã nói với anh rồi, người ta không muốn, người ta sợ đau, vậy mà anh còn không buông tha cho người ta!”

Tăng Ly thật lúng túng! Đã mấy lần rồi mà, tại sao người phụ nữ đã sinh con mà vẫn còn... sợ đau?

Anh ta đã cố kìm nén, đã chậm rãi và nhẹ nhàng lắm rồi, còn muốn sao nữa?

“Dương Dương…” Tăng Ly nóng ruột đến đổ mồ hôi hột. Anh ta đã dừng lại rồi, nhưng sự trì trệ này sẽ lấy mạng người ta đó. “Anh hết cách rồi, anh xin lỗi!”

Mặc dù cô đau đến chảy nước mắt, nhưng nếu anh ta cứ dừng lại như vậy, anh ta lo rằng cuộc sống sau này sẽ có trở ngại. Người đàn ông bình thường như anh ta, vào những lúc như vầy mà có thể chịu đựng được một phút thì đã là một điều kỳ diệu rồi! Nhưng thời gian diễn ra của điều kỳ diệu luôn rất ngắn ngủi.

Thế là, Tăng Ly đã biến thành ác ma, khiến Tăng Dương Dương không còn đường trốn thoát.

Nhưng rồi sau đó nữa, sau khi Dương Dương thức dậy, nhìn thấy anh Ly vẫn đang nằm úp trên người mình. Hai người đang dính chặt lấy nhau, không ai chịu rời khỏi ai cả.

Tăng Dương Dương có cảm giác bị lừa. “Thả em ra, anh vốn dĩ không hề yêu em!”

Lời cáo buộc của cô làm cho Tăng Ly bỗng như sụp đổ. “Dương Dương, trời đất chứng giám, sao anh lại không yêu em?”

“Anh chỉ lừa gạt em thôi...” Dương Dương cố nén nỗi đau rã rời để đẩy Tăng Ly ra, nhưng cơ thể của anh ta lại có phản ứng, và vẫn đang giữ nguyên tư thế bên trong người cô.

“Đừng nhúc nhích!” Tăng Ly nhoẻn miệng cười, trong đôi mắt đào hoa đầy tình cảm, rồi cắn vội lên môi Dương Dương. “Cô bé à, anh cũng không còn cách nào khác, thực sự là vì thằng nhỏ của anh không chịu nghe lời, vừa nhìn thấy em liền vui lên. Anh đã dạy dỗ nó rồi, nhưng nó vẫn không nghe lời, anh biết phải làm sao đây?”

Dương Dương đỏ bừng mặt lên, rồi giận dữ. Sao anh ta có thể nói ra câu đó? “Anh nói bậy gì vậy hả?”

Tia cười trong mắt Tăng Ly lại đậm hơn vài phần. “Lần cuối cùng, anh làm xong thì sẽ đưa em đi chơi! Đây là lần đầu tiên gia đình ba người chúng ta đi du lịch mà!”

“Anh...” Dương Dương bị anh ta làm cho cạn lời.

Nụ cười của Tăng Ly nhạt dần. Anh ta dịu dàng nhìn cô và nói: “Em yêu à, chúng ta hãy tạo ra thêm một em bé nữa đi! Một mình Ngữ Điền thì buồn lắm, chúng ta có nghĩa vụ để con có bạn đồng hành, phải không nè?”

“Tăng Ly!” Dương Dương hét lên, cùng lúc đó, mặt cô đã đỏ ửng lên giống như một quả cà chua.

Đương nhiên Tăng Ly biết rằng cô đang mắc cỡ, mặt cô đỏ lên trông rất đáng yêu, đôi môi đỏ như quả đào mật. “Lần này, anh phải nhìn em cho thật kỹ!”

Lần này tuyệt đối không thể giống như lần trước, anh ta nhất định phải nhìn thấy cô mang thai, nhìn thấy cô sinh con, ở bên cạnh cô, cho cô tình yêu!

“Tăng Ly!” Tăng Dương Dương đẩy anh ta ra một lần nữa.

“Này! Dương Dương, anh đã nghe thấy rồi. Có phải em muốn anh nhanh chóng làm cho em vui phải không? Đừng sốt ruột chứ, anh nhất định sẽ cố hết sức mà!” Tăng Ly nói một cách nghiêm túc.

“Anh có thể nào đừng dày mặt như thế này không?” Tăng Dương Dương hoàn toàn không nói nên lời.

“Sao anh lại dày mặt? Chẳng lẽ em không nghĩ rằng tạo ra con người là một công trình rất vĩ đại hay sao? Con người chẳng phải đều sinh sản hữu tính à? Và việc sinh ra thế hệ tương lai là nghĩa vụ mà mỗi công dân chúng ta nên cố gắng thực hiện được, nếu không, thế giới không còn con người thì sẽ cô đơn biết mấy?”

“Anh…” Tăng Dương Dương trợn tròn mắt, cố hết sức đẩy anh ta ra. “Em không muốn làm chuyện này với anh nữa, không bao giờ nữa!”

Không lãng mạn chút nào, lại còn rất dã man, cô không muốn bị anh ta kiểm soát như vậy.

Tuy nhiên, sự đấu tranh của cô ngay lập tức gây ra sự đòi hỏi điên cuồng của anh ta. “Đã nói đừng di chuyển rồi mà, thằng nhỏ của anh không chịu nổi nữa đâu!”

Và đúng vậy, Dương Dương liền cảm nhận được cái thứ đang vùi sâu trong cơ thể mình đã cứng lên, rồi trở nên to hơn, rồi sau đó, anh ta đã bắt đầu di chuyển.

Cô trợn trừng mắt nhìn anh ta. “Anh…”

“Anh muốn em!” Anh ta chặn môi cô lại...

Ở khu trượt tuyết.

Hai đứa trẻ được quấn chặt trong những chiếc áo khoác lông dày vẫn lạnh tới mức cả khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.

Đỗ Cảnh dẫn họ trượt một vòng. Mig không hề biết trượt tuyết, mặc dù cô ấy là một người rất hoạt bát, nhưng khả năng phối hợp vận động không tốt, thế mạnh của cô ấy là lập trình máy tính.

Ngay cả khi đã đến khu trượt tuyết, cô cũng chỉ đứng yên tại chỗ, không dám di chuyển.

“Dì Mig ơi, sao dì không trượt đi?” Thịnh Thịnh trượt một vòng rồi quay lại, ai ngờ Mig vẫn còn đứng yên ở đó, vậy sao được? Mẹ nói cậu phải làm người mai mối cho chú Đỗ và dì Mig mà, nếu cậu không hoàn thành nhiệm vụ, cậu biết ăn nói sao với mẹ đây?

“Dì… Dì thấy nóng, nên không dám vận động nữa!” Mig vừa ngước lên thì nhìn thấy Đỗ Cảnh, đột nhiên hơi căng thẳng, nên nói đại một lý do.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 213
Mig đột nhiên trợn to mắt và nhìn vào gương mặt đẹp trai của Đỗ Cảnh, lúc này mới nhận ra mình đã ngã vào người anh ta rồi. Trong lúc hoảng hốt, cô luống cuống định đứng dậy một lần nữa, nhưng lại làm cho Đỗ Cảnh khẽ hét lên. “A! Đừng cử động!”

Người phụ nữ chết tiệt! Cô ấy đã đè lên thằng nhỏ của anh ta rồi!

Mig nghe thấy giọng của anh ta thay đổi nên liền không dám nhúc nhích gì, cúi đầu xuống và nhận ra điều gì đó, cả khuôn mặt bỗng đỏ lên giống như một quả cà chua.

Đỗ Cảnh đỡ người cô lên, cơ thể mềm mại rơi vào lòng. Còn chân của cô vẫn đang đè lên chỗ đó của anh ta. Đỗ Cảnh hơi bối rối, đây là lần đầu tiên ngã sầm vào một người phụ nữ một cách ngượng ngùng như vậy.

Mig bị anh ta dịch sang một bên, lúc này Đỗ Cảnh mới thở phào, quay mặt qua và nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Mig, ánh mắt bỗng có chút sợ sệt. Còn Mig cũng hoảng hốt cúi gầm mặt xuống, bầu không khí giữa hai người có chút ám muội.

“Ôi… Chú Đỗ đang ôm dì Mig kìa! Chú Đỗ đang ôm dì Mig kìa!” Tiếng reo hò của Ngữ Điền đã làm gián đoạn bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.

“Con nói gì vậy hả?” Mig khẽ hét lên.

“Chú Đỗ phải chịu trách nhiệm đó!” Thịnh Thịnh trượt tới một cách nhẹ nhàng. “Chú Đỗ, chú không được lợi dụng dì Mig dễ dàng như vậy đâu, chú phải có trách nhiệm với dì đó!”

Khi Đỗ Cảnh đưa Mig và hai đứa trẻ đi ăn uống no say trở về thì trời đã tối, nhưng thật lạ là không thấy Tiêu Hà Hà và Tăng Dương Dương ở đâu cả.

“Hai mẹ không có trong phòng!” Ngữ Điền đã tìm khắp phòng nhưng không thấy ai cả.

“Để chú xuống hỏi lễ tân!” Đỗ Cảnh quay sang nói với Mig. “Cô canh chừng tụi nhỏ!”

“Ừm!” Mig gật đầu mà đỏ mặt. Sau khi từ khu trượt tuyết trở về, đây là lần đầu tiên anh ta nói chuyện với cô.

“Dì Mig ơi, dì thích chú Đỗ có phải không?” Trong quá trình chờ đợi, Thịnh Thịnh không kìm được lòng nên phải hỏi Mig.

“Thằng nhóc, để sức mà lo cho mẹ và mợ của con đi!” Mig xoa đầu cậu. “Bây giờ vẫn chưa tìm thấy họ nữa đó.”

“Mẹ và dì chắc chắn đã những người đàn ông của họ bắt đi rồi, không cần phải lo quá đâu!”

“Sao con biết được ba con đã đến đây?”

“Nếu một ngày mà vẫn không đến, vậy chú ấy thực sự không phải là ba của con rồi!” Thịnh Thịnh lắc lắc tay Mig. “Dì Mig, mẹ con bằng tuổi với dì, con đã lớn vậy rồi, dì cũng mau kết hôn đi chứ, nếu không con sẽ lo lắng cho dì lắm đó!”

“Lo cho dì chuyện gì?” Mig hơi ngạc nhiên.

“Lo dì một mình sẽ cô đơn đó!” Thịnh Thịnh nói với lẽ dĩ nhiên.

“Thằng nhỏ tinh quái này nha!” Trong lòng Mig chợt thấy ấm áp, cúi đầu xuống và nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Thịnh lên. Đứa trẻ này mới được Hà Hà sinh ra vào đêm đó, chớp mắt cái... Thì ra Thịnh Thịnh mới là con trai của Hà Hà. Mig cảm thấy mình đã không uổng công yêu thương cậu bé trong những năm qua. Một đứa trẻ chu đáo như vậy, cô thực sự muốn sinh một đứa cho riêng mình, nhưng...

“Được! Dì Mig nhất định phải nhanh chóng tìm bạn trai, để Thịnh Thịnh của dì được yên tâm nè!” Mig chỉ vào cái mũi nhỏ của cậu bé. “Nếu dì không lấy được chồng thì sẽ sống nhờ vào Thịnh Thịnh đó nha!”

“Dạ không đâu, Thịnh Thịnh nhất định sẽ cưới được chồng cho dì!”

“Chú Đỗ về rồi kìa!” Ngữ Điền hét lên. “Chú Đỗ ơi, hai mẹ đi đâu rồi?”

“Ba của hai đứa đến rồi, chú nghĩ chắc họ đang ở với nhau!” Đỗ Cảnh đi đến trước mặt Mig. “Hay chúng ta cứ canh chừng lũ trẻ thêm một lúc nữa, họ đã thuê phòng riêng hết rồi!”

“Họ đã đuổi theo đến đây thật à?” Mig kêu lên. “Thật đáng ghen tị, hành động đuổi theo vợ lãng mạn quá đi!”

“Dì Mig, con và Ngữ Điền vào phòng xem tivi đây, dì và chú Đỗ đi lãng mạn với nhau đi, không cần canh chừng tụi con đâu.” Thịnh Thịnh cầm tay Mig đặt vào trong tay của Đỗ Cảnh. “Chú Đỗ à, dì Mig phải làm phiền chú rồi!”

“Thằng nhóc!” Mig hoảng loạn rụt tay lại. Đỗ Cảnh cũng ngây người ra, ánh mắt hơi di chuyển.

“Anh hai ơi, chúng ta đi xem tivi đi!” Ngữ Điền và Thịnh Thịnh dắt tay nhau đi về phòng, bước vào rồi hai đứa trẻ cùng lúc quay đầu lại. “Chú và dì đi chơi vui nha!”

“Này!” Mig rất xấu hổ. “Anh đừng để bụng, tụi nó còn nhỏ, ăn nói lung tung thôi!”

Đôi mắt đen nhánh của Đỗ Cảnh chợt lóe lên rồi im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Ra ngoài đi dạo đi!”

“Hả!” Mig hoàn toàn bất ngờ, cô tưởng anh ta sẽ từ chối. Cô lắp bắp không biết phải nói gì, còn Đỗ Cảnh đã sải bước đi ra bên ngoài khách sạn rồi.

Cô đành phải đi theo.

Sapporo là thủ phủ của Hokkaido, cũng là thành phố lớn nhất ở đó, là trung tâm kinh tế và văn hóa của Hokkaido, nên trên các đường phố vào ban đêm, khắp nơi đều có đầy nam thanh nữ tú, ăn uống tụ họp, vô cùng náo nhiệt.

Hai người đi ra phố, Mig đi bên cạnh Đỗ Cảnh, tim đập thình thịch. Cô rất thích người như Đỗ Cảnh, bởi vì anh ta biết nấu ăn. Và trong xã hội bây giờ, những người đàn ông sẵn sàng vào bếp giúp phụ nữ nấu ăn thực sự quá ít ỏi. Vì vậy hôm đó, khi anh ta giúp Hà Hà nấu ăn, cô thật sự có ấn tượng rất tốt đối với Đỗ Cảnh.

Đỗ Cảnh cũng cứ đi về phía trước, thỉnh thoảng anh ta liếc nhìn Mig, thấy cô gái đang đi bên cạnh mình hơi mất tập trung, đi đứng cũng không biết nhìn đường, nên anh ta đã âm thầm nhìn đường giùm cô.

Thấy những người khác đều có cặp có đôi, còn anh ta cũng đã ba mươi rồi, đã đến lúc phải tìm một cô gái để kết hôn và sinh con. Chưa bao giờ nghĩ đến tình yêu, nhưng thật sự rất ngưỡng mộ Tần Trọng Hàn và Hà Hà, cũng rất ngưỡng mộ Tăng Ly và Tăng Dương Dương, cả ba nuôi và Tân Tuyên nữa...

Mig đang mãi suy nghĩ. Đỗ Cảnh cũng đang mãi suy nghĩ.

Hai người cứ đi về phía trước, Mig bị vấp một cái, trẹo chân, cả người mất thăng bằng và ngã sang một bên.

“Cẩn thận!” Đỗ Cảnh nhanh chóng hoàn hồn lại và giơ tay ra đỡ, ôm lấy cô gái đang sắp ngã vào lòng mình, để cô tránh được sự đau đớn thể xác.

Tim của Mig vì sự hoảng sợ vừa rồi nên đang đập thình thịch, hoảng hốt nhìn vào người đang ôm mình, lắp bắp nói. “Cám ơn.”

Đỗ Cảnh vẫn ôm lấy cô, dường như đã quên rằng cần phải buông cô ra. Thân hình mềm như không xương của cô nằm rũ trong vòng tay anh ta, anh ta có thể cảm nhận được nhịp tim của cô.

Bộ ngực mềm mại của cô dán sát vào ngực anh ta, khiến anh ta có một cảm giác rung động khó giải thích được.

Đỗ Cảnh bỗng như mất hồn, cứ ôm Mig mà không hề nhúc nhích trong một lúc thật lâu. Cảm nhận sự mềm mại của cô gái này, trong đầu bỗng trở nên hỗn loạn. Hôm nay đã ôm cô ấy lần thứ hai rồi đó, cảm giác rất khác...

Mig thấy anh ta chưa buông tay ra, mặt cô liền đỏ ửng lên. “Đỗ... Đỗ Cảnh...”

Được người khác ôm như vậy, cô thấy không quen lắm. Nhất là khi anh ta rất cao, được anh ta ôm, cô chỉ cảm thấy mình giống như một con vật cưng nhỏ bé. Mặc dù cô rất có thiện cảm với Đỗ Cảnh, nhưng điều đó không có nghĩa là cô rất tùy tiện. “Đỗ Cảnh, cám ơn anh!”

Cô cũng đang nhắc nhở anh ta buông tay ra được rồi.

Đỗ Cảnh hoàn hồn lại, cúi đầu xuống nhìn vào cô gái có chút bối rối nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh này. Khuôn mặt đỏ ửng của cô rất dễ thương, và đột nhiên khiến anh ta thích thú.

Thay vì buông cô ra, anh ta lại hỏi: “Cô đi đường lúc nào cũng bất cẩn như vậy à?”

Cô hơi xấu hổ: “Hồi nãy chỉ là tai nạn thôi! Anh buông tôi ra đi!”

“Buông cô ra, lỡ cô lại bị té nữa thì phải làm sao?” Đỗ Cảnh chưa bao giờ chọc cười người khác, nhưng lại không thể kìm được phải trêu chọc cô. Vẫn ôm lấy eo cô, làn eo đó còn nhỏ hơn một vòng tay nữa, làm anh ta sợ hãi, lỡ siết mạnh quá thì sẽ làm gãy xương của cô bé này.

Hai tay của Mig bỗng chống vào ngực anh ta, cố tách hai người ra xa một chút. Nhưng cô nhận ra làm vậy cũng chỉ vô ích, ngược lại còn làm trò cười cho anh ta nữa.

Mig nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt luôn lạnh lùng của Đỗ Cảnh đang có một nụ cười mờ nhạt, cảm giác thất vọng bỗng ập đến. Rốt cuộc anh ta có ý gì chứ? Cô không đủ sức để chống lại anh ta, chẳng thà là từ bỏ sớm.

Sau đó, cô nghe thấy Đỗ Cảnh nói: “Mig, tôi là một người thẳng thắn!”

“Hả?” Cô ngước mắt lên, không hiểu ý anh ta là gì.

“Nếu cô có thích tôi một chút, chúng ta có thể thử. Còn nếu cô không có ý đó, thì chúng ta đừng lãng phí thời gian!” Giọng điệu và vẻ mặt của Đỗ Cảnh khi nói ra câu này rất ngầu.

Mig ngạc nhiên nhìn anh ta, đập vào trong đáy mắt là khuôn mặt góc cạnh rõ ràng và đầy cá tính của anh ta.

Anh ta thả cô ra và lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với cô.

Có ai bày tỏ tình yêu mà như vậy không?

Quá thẳng thắn, quá ngang ngược. Cô tự hỏi không biết có phải anh ta đã cầm súng quen rồi không, nên làm việc gì cũng đều ngang ngược như vậy. Cô cảm thấy mình hơi dở khóc dở cười, nhưng cùng lúc đó tim cô cũng đập rộn ràng lên. Ý anh ta là, nếu cô có ý đó với anh ta, thì anh ta sẽ chấp nhận phải không?

Đỗ Cảnh chỉ lặng lẽ nhìn cô, rồi mím chặt môi lại. “Thôi bỏ đi, cô về đi, tôi tự đi được rồi!”

Anh ta đã cô đơn quá lâu, quá lâu. Và những người đã từng ngồi tù, làm sao có thể mong đợi sẽ có cô gái nào đó thích mình. Thì ra, đó chỉ là ảo tưởng của anh ta mà thôi.

Anh ta sải bước rời đi, chớp mắt đã đi xa hơn mười mét, rồi hai mươi mét. Mig hoảng loạn: “Này! Khoan đã! Đỗ Cảnh!”

Anh ta không dừng lại, cảm giác tự ti của anh ta lại ập đến. Một cô gái như vậy, không thích hợp với anh ta, có lẽ suốt cuộc đời này anh ta cũng không thích hợp cho hôn nhân! Anh ta tiếp tục bước về phía trước.

“Đỗ Cảnh, anh đứng lại đó!” Mig vội vã hét lên, nhưng anh ta lại càng bước nhanh hơn.

Cô không muốn mất đi cơ hội, mặc dù chủ động không nên là quyền của một cô gái, nhưng cô vẫn đã đuổi theo. Cô chạy rất nhanh, nhưng vì trên đường vẫn còn đóng tuyết chưa được quét sạch, nên cô bị trượt chân, cả người bổ nhào về phía trước. “A...”

Lần này, không có ai anh hùng cứu mỹ nhân. Mig đã ngã một cái rầm, rất đau. Tay bị bong gân, đau đến mức nước mắt tuôn xuống như mưa.

Có lẽ vì cú ngã này quá mạnh, Đỗ Cảnh bỗng đứng khựng lại rồi quay người lại, thì nhìn thấy một hình dáng nhỏ nhắn đang nằm sấp dưới đất. Anh ta miễn cưỡng quay lại. Sao lúc nào cô ấy đi đường cũng bất cẩn đến vậy trời?

Tay đau quá!

Vừa định đứng dậy thì một đôi giày da đập vào mắt, ngước mắt lên thì nhìn thấy khuôn mặt cứng nhắc và thờ ơ của Đỗ Cảnh, có thể nhìn thấy một chút thương xót trong đôi mắt. Anh ta đỡ cô đứn dậy, lên tiếng hỏi với vẻ bất lực: “Bộ cô không thể cẩn thận một chút hả?”

Trong lòng cô có chút uất ức. “Ai biểu anh đi nhanh như vậy, tôi còn chưa trả lời thì anh đã bỏ đi rồi!”

“Được rồi, để tôi đưa cô về!” Nói rồi anh ta định bồng cô lên.

“A! Tôi tự đi được!” Mig đứng vững và định bước đi. “A, đau quá!”

“Đau ở đâu?” Đỗ Cảnh lo lắng.

“Đau chân!” Cô vừa bước đi thì nhận ra chân mình bị bong gân, đau quá!

Đỗ Cảnh không nói gì, chỉ bồng cô lên và đi về phía khách sạn, sau đó bồng thẳng cô vào phòng anh ta.

Mig không dám nói gì, chỉ dựa vào lòng anh ta, ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên cơ thể anh ta. Đột nhiên, tự nhiên cô muốn khóc mà không rõ lí do.

“Chân có bị bong gân rồi phải không?” Anh ta khẽ hỏi rồi đặt cô ngồi lên giường, quỳ xuống trước mặt cô, sau đó cởi giày cho cô.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 214
Sau đó, anh ta in một nụ hôn lên trán cô, một nụ hôn rất trong sáng. “Cô bé ngoan!”

“Anh...” Cô mắc cỡ đến đỏ cả tai.

“Anh thích đánh nhanh thắng nhanh, nhưng anh vẫn sẽ cho em thời gian!” Anh ta nói. “Thời hạn là ba tháng, nếu chúng ta hợp nhau thì sẽ kết hôn, được không?”

Cô ngây người ra, sao cứ cảm thấy giống như đang bàn chuyện làm ăn vậy? Nhưng cô vẫn gật đầu một cách ngu ngơ. “Được!”

Sau khi trả lời, vẫn cứ cảm thấy giống như đang bàn chuyện làm ăn, như thể có một sự kỳ lạ tên là “thành kèo” vậy. Đây là tình yêu sao?

Trong bóng tối.

Trên chiếc giường lớn có hơi lộn xộn, quần áo vương vãi trên sàn nhà, để lộ ra bầu không khí ám muội. Trong phòng đã trải qua một cuộc chiến tranh nguyên thủy nhất giữa nam và nữ.

Thức dậy trong giấc ngủ, vừa cử động một cái là cả người đau nhức, Tiêu Hà Hà thất thểu mở mắt ra, đột nhiên hoảng hốt. “A, trời tối rồi! Sao Thịnh Thịnh và Ngữ Điền còn chưa về nữa?”

“Bà xã à, không có chuyện gì đâu, Đỗ Cảnh và Mig sẽ không để lạc mất chúng đâu mà lo!” Tần Trọng Hàn nói rồi ôm lấy eo Tiêu Hà Hà một lần nữa, rồi kéo cô trở lại trên giường.

“Mau dậy đi, trời tối rồi kìa, sao có thể vậy hoài được?” Có trời mới biết là anh ta đã làm bao nhiêu lần rồi. Tiêu Hà Hà chỉ biết mỗi lần sau khi mình tỉnh dậy vì kiệt sức, một người đàn ông động dục nào đó vẫn giữ nhịp điệu trên người cô, như thể cả đời chưa bao giờ được đụng vào phụ nữ vậy!

Còn cô, bây giờ cả người đều rã rời và đau nhức, giống như bị người ta tách từng bộ phận trên người ra rồi vậy.

“Hy vọng chúng ta đã tạo được một em bé!” Giọng nói trầm ấm đầy sức hút vang lên, Tần Trọng Hàn yên lặng nhìn chằm chằm vào Tiêu Hà Hà vừa mới thức dậy trong mệt mỏi, nụ cười trên đôi môi mỏng đó như thể muốn bị đánh vậy.

Hơi quay người qua, cố chịu con đau nhức toàn cơ thể, Tiêu Hà Hà lạnh mặt lại rồi nói với Tần Trọng Hàn đang cười như gió xuân được mùa kia. “Mau mặc quần áo vào rồi đi tìm con trai, Tần Trọng Hàn, anh có nghe thấy không?”

“Không cho em cứ nghĩ đến người đàn ông khác!” Tần Trọng Hàn bĩu môi, bàn tay to lớn lại không yên phận mà một lần nữa lang thang trên cơ thể mềm mại đang dựa sát vào người mình.

“Đó là con trai của anh!”

“Cũng không được! Nó vẫn là đàn ông!” Giọng trầm khàn của Tần Trọng Hàn cũng có chút quỷ quyệt. “Bà xã à, em có hài lòng không? Em thấy ông xã em có ổn không?”

“Nếu anh còn không ngồi dậy, em sẽ mặc kệ anh thật đó. Mau đi xem Thịnh Thịnh đã về chưa!” Tiêu Hà Hà bắt đầu mặc quần áo vào.

“Được rồi! Anh sẽ đi ngay!”

Cuối cùng hai người cũng bước ra khỏi phòng, vừa mở cửa phòng thì nhìn thấy Thịnh Thịnh và Ngữ Điền đang xem tivi.

“Mẹ, ba!” Ngữ Điền vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Tiêu Hà Hà và Tần Trọng Hàn, nên ngay lập tức phấn khởi kêu lên.

“Hai đứa đều đang ở đây hả?” Cuối cùng Tiêu Hà Hà cũng thở phào nhẹ nhõm.

Còn Thịnh Thịnh thì chỉ chào hỏi Tiêu Hà Hà: “Mẹ ơi, mẹ cùi quá, mới đi một ngày mà đã bị bắt lại rồi!”

“Làm ơn đi, do ba con có bản lĩnh thôi!” Tần Trọng Hàn bước tới và bồng Ngữ Điền lên, nói vào tai cậu bé: “Đến phòng bên cạnh gọi ba và mẹ con dậy đi, giờ này vẫn còn ngủ. Chúng ta còn phải đi ăn cơm nữa chứ!”

Anh ta không được ôm vợ mình và ngủ tiếp, đương nhiên cũng không thể để cho Tăng Ly được hạnh phúc hơn. Tần Trọng Hàn thầm có ý nghĩ xấu xa như vậy.

“Tụi con đã ăn rồi!” Thịnh Thịnh liếc nhìn Tần Trọng Hàn, cũng tạm hài lòng. “Hiệu suất của chú cũng cao lắm đó, con tưởng chú sẽ không tìm thấy mẹ con con chứ!”

“Con trai à, dì Mig và chú Đỗ đâu?” Tiêu Hà Hà hỏi.

“Họ đi nói chuyện yêu đương rồi!”

“Ồ! Thật hả?”

“Mẹ ơi, chú Đỗ đã ôm dì Mig đó mẹ!” Ngữ Điền khoe với Tiêu Hà Hà. “Bây giờ con sẽ đi gọi ba và mẹ dậy!”

Kết quả là, tối đó, Đỗ Cảnh và Mig chỉ xuất hiện rồi bàn giao bọn trẻ lại cho ba mẹ chúng, sau đó họ đã biến mất.

Ngày hôm sau, Tần Trọng Hàn và Tăng Ly đều đưa người phụ nữ của mình đi trượt tuyết. Nhưng Tần Trọng Hàn nói với Hà Hà và Dương Dương: “Hai em không nên đi trượt tuyết đâu, để tụi anh đưa hai con trai đi là được rồi! Hãy chờ tụi anh khải hoàn quay về ha!”

“Ồ! Tuyệt vời! Con đi trước đây!” Thịnh Thịnh đã trang bị xong. Cậu bé trượt rất nhanh, cũng rất vững vàng, trượt một cái đã lao vút ra ngoài.

“A! Tần Trọng Hàn, anh mau đuổi theo đi, con trượt nhanh quá kìa!” Tiêu Hà Hà lo lắng và hét lên. “Thịnh Thịnh, đừng trượt nhanh quá!”

Tần Trọng Hàn vừa quay người lại thì đã nhìn thấy con trai mình trượt như bay ra ngoài, với tốc độ rất nhanh. “Thằng nhóc này, để anh bắt được, nhất định phải đánh đít nó!”

“Ngữ Điền, con không được trượt nhanh vậy đâu đó!” Tiêu Hà Hà căn dặn.

“Con biết rồi, con sẽ không đi xa đâu!” Ngữ Điền giòn giã trả lời. “Con sẽ ở đây để bảo vệ cho hai mẹ!”

“Trời ơi! Thịnh Thịnh trượt nhanh quá!” Dương Dương cũng không kìm được phải hét lên. “Anh Tần, anh Ly, hai anh mau đuổi theo đi chứ!”

“Thịnh Thịnh, chậm lại!” Tần Trọng Hàn hét lớn một tiếng và ngay lập tức đuổi theo.

“Ồ! Bay nào! Bay nào...” Thịnh Thịnh hoan hô rồi lướt vút qua, cơ thể nhỏ bé lao như bay trên đường trượt, một trải nghiệm thú vị với tốc độ nhanh như chớp.

Mặc dù đường trượt thích hợp cho người mới bắt đầu biết trượt, độ dốc không lớn, nhưng vì Thịnh Thịnh trượt quá nhanh, khó tránh làm người khác phải lo lắng. Cậu bé chỉ mới học trượt ngày hôm qua, vẫn chưa quen lắm, vậy mà dám trượt nhanh như vậy, làm Tần Trọng Hàn toát cả mồ hôi lạnh.

Cứ đuổi theo mãi, vì Thịnh Thịnh trượt rất nhanh. Và gần đó có một cậu bé vì chưa nắm được kỹ thuật trượt nên đã té ngã đột ngột, khiến Thịnh Thịnh không kịp tránh qua một bên, cả người sắp đâm sầm vào cậu bé đó. Cậu đã thử đổi hướng nhưng lại vấp phải ván trượt của cậu bé kia, cơ thể nhỏ bé lộn nhào một cái, trúng ngay cái dốc làm cả người cậu trượt thẳng xuống.

“Thịnh Thịnh...” Tần Trọng Hàn hoảng sợ hét lên, giọng đầy run rẩy và hoảng loạn, cảm thấy tim như sắp nhảy ra ngoài. Anh ta nhanh chóng trượt xuống dốc. Trong khoảnh khắc cơ thể con trai sắp rơi xuống đất đó, anh ta quỳ gối xuống rồi đỡ lấy con trai. Kết quả, cả hai cha con đều bị ngã và văng ra rất xa. Tần Trọng Hàn đập người xuống mặt đất đầy tuyết một cái rầm, nhưng không để cho con trai phải chịu bất kỳ tổn hại gì.

“Con trai, con sao rồi? Có bị trúng chỗ nào không?” Sau khi anh ta ngã xuống thì ngay lập tức bồng con trai lên, tháo găng tay ra và kiểm tra khắp người cậu bé. “Có sao không? Hả? Con có sao không?”

Trong khoảnh khắc vừa rồi, khuôn mặt đẹp trai của Tần Trọng Hàn tái mét lại, anh ta thật sự sợ rằng con trai mình đã bị ngã đau.

Thịnh Thịnh cảm nhận được sự quan tâm của ba mình, và cả vẻ hoảng loạn thoáng qua trong mắt anh ta, biết rằng mình không nên trượt quá nhanh như vậy. Và trong khoảnh khắc đó, sự hoảng loạn từ tận đáy lòng của ba đã khiến cậu cảm thấy mình vô cùng tội lỗi, khuôn mặt nhỏ nhìn vào Tần Trọng Hàn với đầy vẻ rối rắm. Cả khuôn mặt cũng trắng bệch ra, vì cậu sợ rằng mình sẽ bị ngã chết.

“Con nói gì đi chứ! Thịnh Thịnh, có phải sợ lắm không con? Con trai?” Tần Trọng Hàn thấy cậu bé không nói gì, trong lòng càng sợ hãi hơn, giọng nói cũng run rẩy hơn. “Có phải ba ngã đè lên con rồi không?”

“Con không sao!’ Thịnh Thịnh hét lên, hai bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy cổ của Tần Trọng Hàn.

“Không sao thật chứ?” Trái tim vừa mới căng như dây đàn của Tần Trọng Hàn cuối cùng đã nhẹ nhõm, kéo Thịnh Thịnh đến và ôm vào lòng. Cảm giác ôm nhau thật chặt đó làm mọi lo lắng trong tim anh ta dần dần lắng xuống.

“Ba ơi, con sai rồi!” Thịnh Thịnh khẽ nói xin lỗi bên tai Tần Trọng Hàn.

“...” Cuối cùng con trai cũng chịu gọi ra hai từ đó, môi Tần Trọng Hàn khẽ mấp máy, trong tim xao động, không kìm được những giọt nước mắt rưng rưng.

“Ba ơi!” Thịnh Thịnh lại gọi lên một cách chân thành.

“Con trai, cuối cùng con cũng chịu gọi ba là ba rồi ha?” Trong đôi mắt đen nhánh của Tần Trọng Hàn lóe lên một niềm vui, mừng rỡ ôm chặt con trai, anh ta cứ tưởng mình phải chờ lâu lắm mới được nghe thấy tiếng ba này chứ.

“Cám ơn ba!” Thịnh Thịnh cũng ôm lấy Tần Trọng Hàn.

Tăng Ly vừa đuổi theo đến nơi thì nhìn thấy cảnh này, cũng không nén nổi nụ cười.

Ở thành phố H.

Sau khi về nhà, Tần Trọng Hàn đưa Hà Hà và Thịnh Thịnh đến thăm ba vợ. Cuối cùng cũng được gặp con gái, Bùi Lâm Xung vẫn không thể nhịn được, phải lên tiếng càm ràm vài câu. “Con gái ngoan à, sao lại không cần tổ chức đám cưới hả? Vì không muốn làm đám cưới nên con mới bỏ trốn vậy à?”

“Ba, ba và Tân Tuyên cũng có làm đám cưới đâu?” Tiêu Hà Hà biết rằng ba mình và Tân Tuyên đã đi đăng ký kết hôn. “Sau này con phải gọi là dì Tân Tuyên rồi!”

Mặc dù hơi ngại, nhưng dù sao về mặt vai vế, Tân Tuyên cũng là mẹ kế của cô, nên lễ nghi này cần phải có.

“Không cần đâu! Chúng ta không học theo phương Đông mà học theo phương Tây, mọi người cứ gọi tên như cũ là được rồi!” Bụng của Ngô Tân Tuyên đã nhìn thấy rất rõ, cô mỉm cười và nói với Tần Trọng Hàn và Hà Hà: “Chị và Trọng Hàn là bạn học, chị cũng không muốn làm dì Tân Tuyên gì đó của hai người đâu, sau này hai người cứ gọi tên của chị là được rồi, để tránh cho mọi người khỏi thấy ngại miệng!”

“Vậy con phải gọi thế nào? Con gọi bà ngoại nhỏ có được không?” Thịnh Thịnh ngẩng mặt lên và hỏi.

Câu hỏi của cậu bé làm cho mọi người được một trận cười no bụng, Bùi Lâm Xung cười hà hà và nói: “Đúng, gọi là bà ngoại nhỏ, vợ nhỏ bé của ông ngoại đó! Đương nhiên phải gọi là bà ngoại nhỏ rồi!”

“Ông ngoại ơi, ông có hai vợ lận hả? Vậy thì bà ngoại nhỏ sẽ ghen đó!”

“Ha ha ha... Ông ngoại chỉ có một người vợ thôi.” Bùi Lâm Xung cười ha hả. “Tân Tuyên à, em có ghen không?”

Ngô Tân Tuyên trợn mắt liếc ông ta. “Anh nghiêm túc đi!”

Tần Trọng Hàn và Tiêu Hà Hà nhìn nhau và mỉm cười. Sắc mặt của Ngô Tân Tuyên xem ra cũng không tệ, họ thật sự có thể yên tâm rồi.

Ba tháng sau.

Ở bệnh viện.

“Trời ơi!” Tiêu Hà Hà cầm kết quả siêu âm và đi ra khỏi phòng khám. “Ông xã ơi…” -"

“Sao vậy em?” Tần Trọng Hàn thấy sắc mặt cô hơi khác, nên hơi lo lắng.

“Ông xã, có hai em bé thật nè! Bác sĩ nói có hai em bé lận!” Tiêu Hà Hà ôm cổ Tần Trọng Hàn, vừa khóc vừa cười và hét lên.

“Thật hả? Bác sĩ có nói là trai hay gái không?” Tần Trọng Hàn cũng vô cùng bất ngờ.

“Không, bác sĩ nói không cho lựa chọn giới tính, nên không có nói cho em biết!” Tiêu Hà Hà bĩu môi.

“Được rồi, con nào thì chúng ta cũng đều chào đón cả!” Tần Trọng Hàn nói.

Ôm lấy eo bà xã, hai người cùng bước ra ngoài.

Không ngờ lại gặp được bác sĩ Lý, chị ta vừa nhìn thấy Tần Trọng Hàn rồi nhìn sang Tiêu Hà Hà, sau đó mỉm cười.

“Cậu Tần đưa vợ đi khám thai đó hả?” Bác sĩ Lý mỉm cười và chào hỏi.

Tần Trọng Hàn gật đầu. “Bác sĩ Lý, chào chị!”

Bác sĩ Lý lại nói: “Chuyện tôi nói với cậu lần trước, cậu có nói với cô Mạc không?”

Lời của chị ta vừa thốt ra, vẻ mặt của Tần Trọng Hàn đã sa sầm lại. “Cô ấy đã làm nữ tu rồi!”

“Ồ!” Bác sĩ Lý hơi ngạc nhiên. “Bệnh của cô ấy chắc là sẽ chữa khỏi được. Bây giờ chúng tôi có rất nhiều biện pháp can thiệp, có thể hỗ trợ mang thai được!”

Tiêu Hà Hà đã hiểu ra bác sĩ Ly đang nói về chuyện Mạc Lam Ảnh không thể mang thai, trong lòng cô cũng rất lấy làm tiếc. Nhớ lại thì cũng đã lâu rồi không gặp Hàn Lạp, không biết bây giờ anh ta thế nào. Còn Mạc Lam Ảnh, thực sự sẽ làm nữ tu suốt đời hay sao?

“Cám ơn bác sĩ Lý, tôi và vợ tôi xin phép đi trước!” Tần Trọng Hàn không thích bác sĩ Lý nhắc đến chuyện này, anh ta sợ Hà Hà sẽ buồn, dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom