Full Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 205
“Đó là bởi vì anh đang ở tuổi dậy thì, còn em vẫn là một cô bé!” Tăng Ly nhớ lại đêm xuất tinh đầu tiên của mình, Dương Dương nằm trên giường của anh ta, còn anh ta lại...

Nghĩ vậy, mặt anh ta bỗng đỏ bừng lên.

“Anh sao vậy?” Dương Dương không hiểu. “Tự nhiên sao lại đỏ mặt?”

“Đừng hỏi nữa!” Giọng anh ta hơi thô lỗ, không muốn nhắc lại chuyện ngại ngùng của mình. Cũng bắt đầu từ đêm đó, anh ta biết rằng mình đã trưởng thành, không thể ở quá gần em gái mình được nữa.

“Anh kể cho em nghe câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết ha?”

“Không muốn nghe.”

“Vậy em muốn nghe gì?”

“Anh kể cho em nghe về lịch sử tình yêu của anh đi!” Cô nói.

“Anh chưa từng yêu!” Anh ta lắc đầu, đúng là anh ta từng có rất nhiều phụ nữ, nhưng họ đều không có yêu thương mà chỉ làm chuyện đó với nhau, hoàn toàn chỉ là bản năng của cơ thể.

“...” Dương Dương hơi ngạc nhiên. “Nhưng anh rất trăng hoa...”

“…”

“Không có gì để nói hả?”

“Phải! Xấu hổ!” Anh ta nói.

“Em ngủ đây!” Cô nhắm mắt lại, thực sự mệt mỏi. Vòng tay của anh ta rất ấm áp, cô tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay anh ta, nhắm mắt lại, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.

Tăng Ly nhìn chằm chằm vào cô, lắng nghe hơi thở đều đặn của cô, rồi thở dài. Cô bé ngốc nghếch này, vậy mà cũng ngủ cho được! Nhưng hiếm khi cô không từ chối anh ta như lần này.

Ôm nhau ngủ thật ngon suốt đêm, thật khó khăn khi mà anh ta cũng yên phận như vậy.

Nhưng sáng sớm vừa thức dậy, Dương Dương đã bị đánh thức bởi một nụ hôn nóng hổi của ai đó. Tăng Ly đã hôn lên cổ cô, cố ý muốn chọc cho cô dậy.

Cô lim dim mở mắt ra, rồi khuôn mặt đẹp trai của anh ta đập vào mắt. “Anh đã nói sẽ không lộn xộn mà!”

“Dương Dương...” Anh ta khẽ hét lên đầy vẻ tủi thân. “Anh thích em, yêu em...”

“Câu này, anh từng nói với bao nhiêu cô gái rồi?” Cô nhướn mày lên, vùng vẫy định xuống khỏi giường.

“Chỉ có em thôi!” Anh ta há miệng ngậm dái tai cô lại. Lời nói của anh ta đi thẳng vào tai, bốn từ đó chạm vào trái tim, khiến tim cô run rẩy.

Trong căn phòng chỉ còn lại hơi thở căng thẳng và bối rối của cô, cô cảm thấy nhịp tim của mình đang đập rất nhanh.

“Dương Dương, làm vợ anh đi!” Anh ta hôn lên dái tai cô, cô cảm nhận được toàn thân đang ngứa ngáy theo. Một cảm giác tê dại ập đến, mặt cô bỗng đỏ au lên một cách triệt để.

Cảm thấy quá xấu hổ ngượng ngùng nên định giãy giụa đứng lên, nhưng vai cô đột nhiên bị siết chặt, một đôi cánh tay mạnh mẽ đã ghì chặt cô vào lòng!

Cô hoảng hốt ngước mắt lên, đúng lúc va vào đôi mắt đang trợn to của Tăng Ly. “Anh Ly...”

Mặt Dương Dương đỏ lên vì mắc cỡ, nhưng không biết mình phải có phản ứng gì với Tăng Ly. Tăng Ly nhìn vào cô một lúc, rồi hỏi cô một cách nhẹ nhàng: “Làm vợ anh được không?”

Dương Dương mắc cỡ nên không dám nhìn lên, đành phải vùi mặt vào bầu ngực rộng lớn của Tăng Ly. Tim anh ấp cũng đang đập rất nhanh.

Sau đó, Tăng Ly lại một lần nữa hôn lên trán cô, rồi hỏi: “Anh chỉ hỏi em một câu, anh thích em, yêu em, sẵn sàng dùng cả đời để giữ chặt tay em, em đồng ý lấy anh chứ?”

Cả người Tăng Dương run lên, không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào. Nhưng Tăng Ly đang ôm cô thì bỗng lật người lại, anh ta nằm đè lên người cô, và nhìn xuống cô, trên khuôn mặt đẹp trai của anh ta đầy vẻ nghiêm túc và khẩn thiết. “Dương Dương à, anh biết trong lòng em có bóng râm, em lo rằng anh không yêu em. Thật ra anh thực sự rất yêu em, chỉ có điều anh nhận ra quá trễ! Hãy cho anh nắm tay em, suốt đời suốt kiếp, được không?”

Anh ta chờ đợi câu trả lời của cô. Đôi mắt anh ta sáng ngời, đầy háo hức. Anh ta nắm chặt tay Dương Dương, và kéo tay cô đưa lên môi mình, rồi hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô...

Cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, suýt nữa thốt ra ba từ “em đồng ý”, nhưng lời được nói ra khỏi miệng lại là: “Buông em ra!”

“Dương Dương, anh không buông! Nhận lời anh đi!” Ánh mắt của anh ta dịu dàng, đầy ý tình sâu đậm, và cả vẻ mong chờ sâu sắc. “Nếu em không đồng ý, chúng ta sẽ tiếp tục như thế này, anh sẽ không cho em xuống khỏi giường đâu...”

Anh ta di chuyển cơ thể, để cô nhận ra sự khác lạ của anh ta.

Đàn ông vừa mới thức dậy thường khá nguy hiểm, chẳng bao lâu, ánh mắt của anh ta đã mãnh liệt hơn. “Làm vợ anh đi, Dương Dương…”

Dương Dương nhìn vào đôi mắt ngày càng sâu thẳm và rực lửa của Tăng Ly, cô như bị cám dỗ. Trong lúc hoa mắt chóng mặt, cô khẽ thốt ra một từ từ đôi môi đỏ thắm. “Được…”

Ngay khi lời nói vừa được thốt ra, khuôn mặt của Tăng Ly đột nhiên rạng ngời, trên môi trên mắt anh ta tràn ngập những nụ cười hạnh phúc. Còn Dương Dương, khoảnh khắc thốt ra lời nói đó, cô bỗng tái mét mặt mày. Cô… Rốt cuộc cô đã không biết nhục nhã mà nói gì vậy trời?

Rồi cô nhanh chóng bồi thêm một câu. “Là chuyện không thể nào!”

Niềm vui vừa dâng lên của Tăng Ly đột nhiên bị đóng băng. “Con nhỏ này, em không được chơi xấu!”

Anh ta không cho cô trốn chạy nữa. Anh ta nâng cái cằm nhọn của cô lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn vừa thấy đã yêu của cô, rồi thì thầm. “Dương Dương, em đừng trốn tránh anh nữa, em cũng thích anh mà. Em đã yêu anh bao nhiêu năm, bây giờ không dám yêu nữa sao?”

“Em...” Dương Dương hoảng hốt, định biện hộ nhưng đã bị Tăng Ly dùng ngón tay mảnh khảnh của mình chặn trước môi. “Suỵt...”

Tăng Ly thì thầm: “Anh không muốn nghe thấy những lời gây tổn thương từ miệng em nữa... Hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn. Cứ quyết định vậy đi! Lấy giấy chứng nhận trước đã!”

Nếu anh ta không ngang ngược như vậy, không biết sẽ phải lãng phí bao nhiêu thời gian nữa. Anh ta thực sự không muốn tiếp tục phí hoài nữa. Sáu năm rồi, anh ta đã bỏ lỡ quá nhiều điều, mà đời người thì có được mấy lần sáu năm chứ?

Tăng Ly cúi đầu xuống và hôn hẹ lên trán và tai Dương Dương, rồi anh ta thì thầm. “Anh không muốn nghe thấy em từ chối anh. Dương Dương à, anh đối với em rất nghiêm túc. Chúng ta kết hôn đi! Anh cần em! Anh không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì nữa, vì cuộc đời của chúng ta có bao nhiêu lần sáu năm đâu chứ?”

Giọng của Tăng Ly ngày càng nhỏ dần. Anh ta vùi mặt mình vào trong tóc của Dương Dương, để cô có thể nghe thấy nỗi chua xót và u sầu đong đầy trong giọng nói của anh ta.

Một nỗi chua xót và đau đớn dâng lên trong tim Tăng Dương Dương, cô bất giác duỗi tay ra và ôm lấy cổ của người đàn ông trước mặt này. Cô muốn an ủi anh ta, muốn dựa vào anh ta. Sáng sớm hơi se lạnh, cô cần anh ta sưởi ấm cho cô, cũng giống như anh ta đang cần cô vậy.

Cơ thể cao to rắn chắc của Tăng Ly bỗng run lên. Anh ta ngạc nhiên và vui mừng ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt đang đẫm lệ của Dương Dương. Trong đôi mắt đó có oán giận, có đau buồn, có trách móc, còn có những lời yêu muốn nói ra nhưng lại thôi...

Ánh mắt của hai người di chuyển và quấn lấy nhau, thời gian như thể ngừng trôi vào lúc này...

Đột nhiên, những nụ hôn và vòng tay mãnh liệt diễn ra giữa họ. Cơn mưa hôn rơi xuống trên mắt, mày, mũi và miệng của nhau...

Đó là tình cảm đã đè nén tận sâu trong tim, vào buổi sáng mùa đông này, đã phun trào như núi lửa, thiêu đốt lẫn nhau...

Nụ hôn nóng bỏng, vòng tay nồng nhiệt, đam mê kéo dài. Dương Dương nhắm mắt lại, cuối cùng đã thoải mái đón nhận sự vuốt ve và vòng tay của Tăng Ly lần đầu tiên, cách lần trước cũng đã sáu năm. Nhưng lần đó, có quá nhiều đau buồn và cay đắng, cũng có quá nhiều chua xót và lãng mạn.

Ngọn lửa lan tỏa trên da thịt dính sát vào nhau, mái tóc rối tung đang khiêu khích các giác quan của Tăng Ly, còn cô vẫn ôm chặt cổ anh ta. Dương Dương trúc trắc đến gần như không thể thở được.

Dương Dương nhút nhát nhắm mắt lại, còn Tăng Ly thì xâm lấn một cách hoang dại.

Anh ta không thể bày tỏ những cảm xúc phức tạp lẫn sâu trong tim mình, duy chỉ có vẻ hoang dại trên khuôn mặt đẹp trai với những đường nét rõ ràng của anh ta đã nói rõ tình cảm sâu sắc mà anh ta dành cho cô.

Dương Dương đã bị anh ta hôn đến không thở được, cô cảm thấy mình sắp ngạt thở đến nơi rồi.

Tất cả mọi thứ đều rối tung lên, cuối cùng Tăng Ly cũng buông tha cho đôi môi của cô. Trong lúc cô vẫn đang thở dốc, tay của anh ta đã cởi áo cô ra, cô không kìm được những giọt nước mắt rơi xuống. Tăng Ly lúc này không thể dùng lời nói để bày tỏ nỗi đau và phấn khích trong lòng, chỉ muốn có cô, thật đẹp, thật chặt, thật khiến anh ta dù muốn dừng lại nhưng cũng không thể.

Anh ta nhẹ nhàng hôn cô, hôn khô nước mắt của cô. Nụ hôn kéo dài miên man, sự dịu dàng cố ý, cuối cùng đã làm cho cơ thể đang căng cứng của Dương Dương dần dần dịu lại, cũng làm cho đôi lông mày đang nhíu chặt phải giãn ra.

Hai người dính chặt vào nhau, gần như có thể nghe thấy nhịp tim của nhau. Cuối cùng anh ta cũng di chuyển, những cảm xúc tốt đẹp đã làm cho cả hai bắt đầu chìm đắm.

Anh ta như thể mọc rễ bên trong cơ thể cô, dù là lực cản gì cũng không thể kéo anh ta ra khỏi cơ thể cô được.

Hết lần này đến lần khác, ngọn lửa đang rực cháy không thể nào dập tắt được.

Trên chiếc giường lớn, họ quấn lấy nhau, thở hổn hển và rên rỉ, không ai muốn dừng lại. Có lẽ, thực sự vì quá yêu nhau, và cuối cùng cũng hiểu được cảm giác hòa hợp về thể xác và tâm hồn, cả hai đều rất trân trọng và dè dặt.

Trong ngọt ngào có cả chua xót và đau đớn, giống như tình cảm giữa họ, phí hoài bao nhiêu năm, cuối cùng đã đến được với nhau!

Sau cơn mây mưa hoang dã là cái nhìn chăm chú vào nhau, ánh mắt long lanh như nước quấn lấy nhau. Cuối cùng, cả hai đều lộ ra một nụ cười thỏa mãn nhất, và Dương Dương lại một lần nữa ngủ say trong vòng tay anh ta vì quá mệt mỏi.

Không biết đã qua bao lâu, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong phòng, cửa phòng bị đẩy mạnh ra một cái “rầm”, một cậu bé môi đỏ răng trắng xuất hiện ở cửa, rồi đột nhiên đưa hai tay lên che mắt lại, rồi hét lên: “A! Cậu không mặc quần áo! Ở truồng luôn kìa... Mắc cỡ quá... Lêu lêu lêu...”

“Ơ!” Tăng Ly bị tiếng hét của Ngữ Điền làm cho giật mình, anh ta vội chụp lấy quần áo để che mình lại. Anh ta nhớ đã đóng cửa rồi mà ta? Trời ơi, sao lại chưa đóng cửa chứ?

Bị Ngữ Điền la hét, Dương Dương cũng thức dậy. Cô vội đắp kín chăn lại, không dám ra ngoài. Cô đã bị con trai nhìn thấy rồi, hơn nữa, hơn nữa lại cùng với anh Ly.

“Ngữ Điền! Con mau ra ngoài đi ra! Chờ cậu mặc quần áo xong rồi đưa con đi chơi!” Sau một lúc ngượng ngùng thì Tăng Ly lập tức lấy lại tiếng cười khanh khách, không ngờ lần đầu tiên sau khi anh ta và Dương Dương làm hòa lại bị con trai nhìn thấy.

Ngữ Điền lấy tay xuống khỏi mắt, cười hà hà rồi nói: “Con vào báo với cậu, ba và mẹ con đến rồi, ba mẹ gọi cậu mợ xuống dưới nhà đó! Con xuống dưới trước đây!”

Ngữ Điền đóng cửa lại giúp họ. Tăng Ly nhìn đồng hồ, đã 10 giờ trưa rồi, không ngờ anh ta và Dương Dương lại ngủ một giấc lâu đến vậy.

“Tại anh hết đó! Hại em không còn mặt mũi gặp ai!” Dương Dương trốn trong chăn rồi khẽ hét lên, làm cho Tăng Ly phải cười phá lên. Tâm trạng của anh ta rất vui.

Trong phòng khách nhà họ Tăng.

Tần Trọng Hàn đưa Hà Hà và Thịnh Thịnh đến nói với Ngữ Điền, cậu bé là con của Tăng Ly và Dương Dương. Cả nhà ba người ngồi trong phòng khách. Tăng Phong Việt lần đầu tiên chính thức gặp cháu gái mình – Hà Hà, cũng lần đầu tiên gặp Thịnh Thịnh.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 206
“Này! Cháu ngoan à, cháu sẽ sớm có thêm một đứa em trai hoặc em gái nữa đó! Tổ tiên phù hộ!” Bà Tăng phấn khởi hẳn lên, cảm thấy rất an ủi. Mấy hôm nay thấy Ly và Dương Dương đã gần gũi nhau hơn, cuối cùng hôm nay cũng đã có tiến triển, khỏi phải nói trong lòng bà vui đến dường nào.

Ngữ Điền vừa nhìn thấy Tần Trọng Hàn và Hà Hà thì ngay lập tức chạy đến trước mặt họ, ngọt ngào gọi: “Mẹ, ba...”

“Ngữ Điền!” Tiêu Hà Hà ôm lấy Ngữ Điền, liếc nhìn sang Tần Trọng Hàn, anh ta cũng không ngờ Ngữ Điền lại dựa dẫm vào mình và Hà Hà như vậy. Nhưng vẫn phải nói cho cậu bé biết sự thật, hy vọng với nhiều tình yêu hơn sẽ giúp cậu chấp nhận sự thật này, mà không bị tổn thương.

Khi bà Tăng nhìn thấy cháu nội mình quý mến Hà Hà như vậy, khóe mắt bà bỗng đỏ lên. Cháu bà lớn lên bên cạnh Tần Trọng Hàn. Đều do họ sơ suất quá, nếu biết trước chuyện Dương Dương mang thai, có lẽ bây giờ họ đã có tới mấy đứa cháu rồi.

“Bác gái à, bác đừng buồn!” Tần Trọng Hàn hiểu tâm trạng của bà Tăng. “Hôm nay tụi con tới chính là để nói với Ngữ Điền về thân phận của nó, để mọi thứ trở về đúng chỗ, cũng để cho con có thêm tình thương! Bác yên tâm, con và Hà Hà sẵn sàng phối hợp với mọi người, giúp Ngữ Điền sớm thích ứng.”

“Bác không biết phải cám ơn con thế nào, con đã nuôi dạy Ngữ Điền rất tốt...” Bà Tăng rớt nước mắt vì cảm xúc dâng trào, rồi quay lại trợn mắt nhìn Tăng Phong Việt. “Ông Tăng, tất cả đều tại ông cố chấp, nên mới hại tụi nhỏ chịu biết bao nhiêu khổ cực!”

“Bà à, tôi im miệng, tôi im miệng là được chứ gì? Từ nay về sau, tôi sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì nữa, vậy được chưa?” Tăng Phong Việt cũng rất hối hận.

Đang nói thì Tăng Ly đã thay quần áo xong và đi xuống. “Hàn, Hà Hà, hai người tới chơi hả?”

“Khi nào cậu mới sinh một em trai cho tụi con chơi chung vậy?” Thịnh Thịnh nói ra câu nào là làm mọi người giật mình câu đó!

Nhưng Tăng Ly lại cười ha hả. “Con à, con trai của cậu không phải là để cho con chơi đâu à. Con phải bảo vệ cho em, biết chưa?”

“Con cũng sẽ bảo vệ cho em!” Ngữ Điền cũng xung phong nhận việc.

“Vậy thì tuyệt vời quá! Có hai đứa hỗ trợ, xem ra cậu phải cố gắng rồi! Ba mẹ, hôm nay con và Dương Dương sẽ đi đăng ký kết hôn!”

“Ờ!” Mọi người đều bị sốc. Bà Tăng đột nhiên vỗ tay. “Tốt lắm! Tốt lắm! Đăng ký trước rồi làm đám cưới sau, mẹ chờ tổ chức đám cưới này ba mươi năm rồi đó!”

“Mẹ, con chỉ mới ba mươi tuổi thôi mà.”

“Khi con còn chưa ra đời thì mẹ đã mong chờ đến ngày cưới của con rồi!” Bà Tăng cười và nói. “Dương Dương đâu?”

“Mẹ, cô ấy ngại nên không xuống!” Tăng Ly lắc đầu với vẻ buồn cười. “Chắc là do mắc cỡ, vì đã bị con trai bắt gặp tại trận, da mặt cô ấy hơi mỏng!”

Tần Trọng Hàn quay lại nhìn Hà Hà, rồi vươn tay ra ôm lấy vai cô, vô cùng trìu mến. “Bà xã à, hay hôm nay chúng ta cũng đi đăng ký luôn đi!”

Tiêu Hà Hà vỗ nhẹ lên tay anh ta, mặt đỏ lên vì mắc cỡ. “Đừng phá nữa! Mau nói cho Ngữ Điền biết chuyện quan trọng đi!”

“Anh mặc kệ! Tóm lại hôm nay anh phải đi đăng ký!” Tần Trọng Hàn đã quyết định, sau đó đưa mắt nhìn sang Tăng Ly với vẻ nghiêm túc. “Ly à, mau kêu Dương Dương xuống đây. Hôm nay chúng ta phải giải quyết chuyện của Ngữ Điền!”

Tăng Ly cũng nhìn Tần Trọng Hàn với vẻ mặt nghiêm túc. “Được! Để tôi lên kêu cô ấy xuống!”

“Em xuống rồi đây!” Dương Dương cũng đã thay xong quần áo, chưa bước xuống cầu thang mà mặt cô đã đỏ bừng lên.

Đột nhiên, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, làm cô sợ đến suýt nữa bước hụt chân. May mà Tăng Ly nhanh tay lẹ mắt, vươn tay ra và đỡ kịp cô. “Trời ơi, em cẩn thận chút được không?”

“...” Tăng Dương Dương lại càng xấu hổ hơn.

Tăng Ly ngây người ra khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, trong mắt đầy vẻ trìu mến, nhưng đang ở trước mặt mọi người nên đành phải nói bằng giọng trêu chọc. “Không ai cười em cả.”

“Gì chứ!” Dương Dương suýt nữa cắn vào lưỡi mình. Cô hơi bối rối, liền vội vàng nói: “Em mà mắc cỡ hả? Hà Hà, anh Tần, anh chị tới chơi hả?”

Dương Dương nhanh chóng đi về phía Hà Hà.

“Dì đỏ mặt rồi kìa!” Ngữ Điền cười lên.

Dương Dương càng đỏ mặt hơn, ôm lấy Ngữ Điền, vùi mặt vào bầu ngực nhỏ nhắn của cậu. “Ngay cả con cũng cười dì hả?”

“Ngữ Điền à, Dương Dương không phải là dì của con đâu!” Tiêu Hà Hà hơi trầm ngâm, rồi nói với Ngữ Điền.

Tăng Phong Việt và bà Tăng, cả Tăng Ly đều đang nín thở. Dương Dương cũng bỏ qua vẻ nhút nhát và ngẩng đầu lên.

“Vậy là mợ hả mẹ?” Ngữ Điền ngước khuôn mặt ngây thơ lên và hỏi.

“Không phải luôn!” Tiêu Hà Hà lắc đầu.

Đôi mắt đen nhánh của Ngữ Điền nhìn chằm chằm vào Tiêu Hà Hà, rồi nhìn sang Dương Dương. Vẻ mặt ngoan ngoãn đó khiến mọi người cảm thấy đau lòng, thật sự rất lo nếu nói ra sự thật, liệu con có bị tổn thương hay không.

Ngữ Điền nhìn Tiêu Hà Hà rồi nhìn sang Tần Trọng Hàn với vẻ mặt bối rối, rồi nhìn sang Thịnh Thịnh. Thịnh Thịnh đi đến và nói. “Ngữ Điền, để anh nói với em vậy! Ý của mẹ là, dì đây mới là mẹ của em, cậu Ly là ba của em!”

“Vậy chẳng phải em sẽ có hai ba và hai mẹ à?”

“Là mẹ ruột, chính cậu Ly và dì Dương Dương đã sinh ra em, Ngữ Điền!” Thịnh Thịnh vỗ vai Ngữ Điền như một ông cụ non. “Em đừng có sợ ha! Cứ xem như mình có thêm ba và mẹ, có thêm ông bà nội. Ngữ Điền, em hạnh phúc thật đó! Chớp mắt em đã có thêm nhiều người thân rồi.”

Một chuyện nặng nề như vậy, một chuyện mà mọi người đều lo lắng, nhưng khi được nói ra từ miệng Thịnh Thịnh lại thật đơn giản.

Dương Dương ngước mặt lên nhìn Ngữ Điền, khóe mắt bỗng đỏ hoe.

“Mau gọi mẹ đi!” Thịnh Thịnh thúc giục. “Đây là mẹ của em!”

Ngữ Điền trợn to mắt, mọi người đều tưởng cậu bé đã bị hoảng sợ, nhưng không ngờ, chàng trai bé nhỏ đột nhiên cười phá lên với vẻ tự hào. “Vậy sau này con có thể đến sống ở hai nhà phải không? Mẹ ơi, có được vậy không?”

Cậu bé quay đầu lại nhìn Tiêu Hà Hà, và cô gật đầu. “Tất nhiên rồi! Nhưng Ngữ Điền à, đây mới là mẹ ruột của con!”

Cậu bé đi đến gần Dương Dương, nhìn cô, rồi cười đến híp mắt lại. “Dì cũng là mẹ của con hả?”

Dương Dương gật đầu với đôi mắt đẫm lệ.

Ngữ Điền lại nhìn sang Tăng Ly. “Cậu là ba của con hả?”

Tim của Tăng Ly đã sắp nhảy ra ngoài. “Phải, con trai, ba là ba của con!”

“Oh yeah! Thật tuyệt vời! Vậy sau này ba có thể ráp đồ chơi giùm con rồi phải không? Dù con chơi hư, nhưng chỉ cần đến tìm ba, ba sẽ không thấy phiền?” Ngữ Điền không hề cảm thấy không vui, ngược lại còn hỏi với vẻ rất mong chờ.

“Phải!” Tăng Ly hứa.

“Vậy thì tuyệt quá! Ba ơi, chúng ta lên phòng ráp robot đi!” Ngữ Điền nói rồi cầm lấy tay Tăng Ly, định đi lên lầu.

“Ngữ Điền à, còn mẹ nữa kìa con!” Tiêu Hà Hà nhắc nhở.

Ngữ Điền lại quay đầu lại, nhìn thấy Dương Dương. Lúc này cô đang bụm miệng lại và nhìn vào Ngữ Điền với vẻ thương tiếc. Cậu bé đi đến trước mặt Dương Dương, rồi khẽ nói: “Mẹ ơi...”

Dương Dương nước mắt đầm đìa, khoảnh khắc mà Ngữ Điền gọi cô là mẹ khiến cô muốn khóc. Hạnh phúc này, với cô, chưa bao giờ có được. Trước đây, cô càng không dám mong chờ. Bây giờ, nó lại đến quá nhanh, nhanh đến mức khiến cô không biết phải làm gì.

Cô vội vàng cúi đầu xuống, đôi mắt đỏ hoe. Ngữ Điền đi đến, giúp cô lau nước mắt. “Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc rồi?”

“Để anh đi ráp robot với em, Ngữ Điền!” Thịnh Thịnh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu. “Để hai ba và hai mẹ đi đăng ký kết hôn, chúng ta chơi với nhau được không?”

“Vậy sau này em sẽ sống ở đâu?”

“Cháu ngoan à, tất nhiên con sẽ sống ở nhà ông bà nội rồi, để bà nội nấu nhiều món ngon cho con ăn!” Bà Tăng cũng rất vui.

Hà Hà bỗng nhớ ra là còn hai bác. “Ngữ Điền à, đây là ông bà nội của con. Con ngoan, mau chào ông bà đi!”

Ngữ Điền đi đến trước mặt bà Tăng và gọi: “Bà nội!”

Tăng Phong Việt cũng không thể chờ được nữa, liền đi đến gần. Ngữ Điền nhìn thấy ông ta thì cười hì hì rồi ôm lấy cổ ông nội. “Ông nội ơi, sau này ông sẽ kể chuyện cho con nghe chứ?’
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 207
Hai người phụ nữ đã ném ném hai người đàn ông đẹp trai cực phẩm ở lại phòng đăng ký kết hôn, rồi quay người ung dung rời đi, còn cảnh cáo không được đi theo họ, nếu không họ sẽ bỏ trốn vào buổi lễ kết hôn sau đó.

Làm vậy mà được à?

“Ôi trời ơi! Gan của họ càng ngày càng lớn thì phải!” Tăng Ly lên tiếng oán than. “Hoàn toàn không coi chúng ta ra gì cả! Rốt cuộc ai mới là chủ gia đình đây? Sau này có cần cho tên họ đứng trước trong sổ hộ khẩu không trời?”

Tần Trọng Hàn nhún vai. “Ai biểu cậu kết hôn! Đã nói hôn nhân là nấm mồ. Cậu hối hận rồi hả? Tôi sẽ cho Hà Hà đứng tên trước tôi, tôi sẵn lòng để cho cô ấy làm chủ gia đình.”

“Không!” Tăng Ly lắc đầu với vẻ kiên quyết. “Tôi thấy anh hối hận rồi thì có! Hứ! Làm chủ gia đình thì làm chủ gia đình, tôi không sợ đâu.”

“Làm gì có chuyện đó?” Tần Trọng Hàn cười một cách ngớ ngẩn. “Cả đời tôi cũng sẽ không hối hận!”

“Tôi cũng vậy!” Tăng Ly than vãn.

“Tổ chức đám cưới chung, cậu thấy sao?”

“Được đó, sau này chúng ta sẽ cùng kỷ niệm ngày cưới. Người khác thì kỷ niệm riêng hai người, còn chúng ta sẽ kỷ niệm cùng nhau rồi mới trải qua thế giới của hai người. Có ý nghĩa lắm!” Tăng Ly lại vui vẻ trở lại.

Tiêu Hà Hà và Dương Dương bắt taxi và chuẩn bị đến nhà Cung Luyến Nhi, lúc này lại nhận được điện thoại của Mao Chi Ngôn. “Là Mao Chi Ngôn gọi. Làm sao bây giờ? Tại sao anh ta lại gọi cho chị?”

“Chị cứ nghe đi!” Dương Dương nói.

“Ừm!” Tiêu Hà Hà nhấn nút trả lời. “Alo!”

“Cô Tiêu à, tôi sắp rời khỏi đây, tôi muốn nói lời xin lỗi với cô!” Mao Chi Ngôn nói ở đầu bên kia điện thoại: “Tất cả mọi chuyện đều vì tôi và Lam Tịnh. Tôi biết một câu xin lỗi không thể bày tỏ sự áy náy của tôi, tôi cũng không còn mặt mũi nào đến gặp mọi người, nhưng tôi chỉ muốn nói xin lỗi!”

“Nhưng anh định đi đâu?” Tiêu Hà Hà nhất thời không biết phải làm gì, mặc dù cô rất oán hận con người này, nhưng dù gì cũng đã tìm được con, nên có một số thứ cũng phải buộc bản thân mình mở lòng ra. Cô luôn tử tế như vậy, lúc nào cũng nghĩ cho người khác.

Mao Chi Ngôn thở dài. “Cô Tiêu à, cô nên hận tôi mới phải. Cô thực sự quá tử tế! Một lần nữa xin lỗi cô!”

“...” Hà Hà không nói nên lời.

Đầu bên kia đã gác máy.

“Anh ta nói gì?” Dương Dương hỏi.

“Anh ta nói xin lỗi, sau nó nói sẽ ra đi!” Tiêu Hà Hà thở dài. “Anh ta đã nhận ra bản thân đã sai, vậy chúng ta có thể yên tâm rồi!”

Dương Dương im lặng, cô đã bị Mao Chi Ngôn và Mạc Lam Tịnh hại đến mức khốn khổ, không thể tha thứ cho họ được. “Thôi bỏ đi, đừng nhắc tới anh ta nữa, anh ta muốn đi thì cứ đi, đi cho khuất mắt thì tốt hơn!”

“A! Tuyết rơi rồi kìa!” Tiêu Hà Hà quay đầu và nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nhận ra những bông hoa tuyết đang bay đầy trời. “Trận tuyết đầu tiên của năm nay đó!”

“Kỷ niệm ngày cưới của chúng ta nữa!” Dương Dương cũng hào hứng kêu lên. “Chị Hà Hà, chị nghĩ chúng ta có được bội thu không? Sẽ gặt hái được tình yêu không?”

“Có chứ! Chỉ cần trong tim có tình yêu, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc!” Tiêu Hà Hà vững tin vào điều này.

“Em cứ cảm thấy mọi chuyện giống như một giấc mơ!”

Chiếc xe đã chạy đến trước nhà họ Cung, bầu trời đang bay đầy hoa tuyết, trên mặt đất cũng được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng xóa.

Cung Luyến Nhi đang đứng trên ban công ngắm tuyết, đột nhiên nhìn thấy Hà Hà và Dương Dương cùng đến, nhất thời vui mừng đến thét lên. “A! Mig ơi, Hà Hà và Dương Dương đến chơi kìa!”

Cô là người đầu tiên vội vã lao ra ngoài, nhìn thấy Tiêu Hà Hà và Dương Dương liền ôm chầm lấy từng người. “A! Sao hai chị lại đến đây? Mà còn đến cùng lúc nữa chứ, em vui quá!”

Cung Luyến Nhi vui như trẩy hội. Sau khi chắc chắn đứa bé không sao thì cô liền được xuất viện, nhưng vì đã bị Mễ Kiệt biết chuyện cô có thai, nên sau đó cô đã bị cấm túc.

Mễ Kiệt đã ra tối hậu thư, sẽ kết hôn với cô, không cho cô đi ra ngoài, bây giờ Mễ Kiệt đang giúp cô quản lý công ty. Còn ông bà Mễ thì thay nhau ra mặt, vận động cô mau mau kết hôn với Mễ Kiệt, nhưng cô vẫn chưa đồng ý. Cô biết Mễ Kiệt không yêu mình, chỉ vì con nên mới muốn kết hôn với cô, vậy thì cô sẽ tủi thân lắm, cô không muốn sống như vậy.

“Em bị cấm túc rồi hả?” Dương Dương vừa ghen tỵ và đồng cảm. “Nhớ hồi trước khi chị và chị Hà Hà mang thai, ai cũng phải sống những ngày khó khăn cả. Em thực sự hạnh phúc hơn tụi chị nhiều, đúng không chị Hà Hà?”

Tiêu Hà Hà mỉm cười và gật đầu. “Phải đó, nghĩ đến thì thấy em ấy thật hạnh phúc, thật sự rất ghen tị. Lúc đó, hình như chị phải đi làm thêm nữa đó, may mà con vẫn được sinh ra bình an, lại rất khỏe mạnh!”

“Phải, em chưa bao giờ phải chịu khổ cả!” Cung Luyến Nhi cười hì hì và nói. Nghĩ đến việc họ phải chịu khổ, Cung Luyến Nhi nói với giọng bất bình: “Lần sau, khi hai chị có thai nữa, thì nhất định phải kêu mấy người đàn ông đó làm trâu làm ngựa để hầu hạ cho hai chị!”

“Đúng! Nhất định phải vậy, nhất định phải kêu họ hầu hạ chúng ta!” Dương Dương cũng vui vẻ lên.

“Được rồi, cô hai của tôi ơi, em đừng chạy nhảy lung tung, coi chừng con chứ!” Mig bưng dĩa trái cây bước ra khỏi bếp, rồi ngay lập tức kìm chế Cung Luyến Nhi đang nhảy tưng tưng. Cô phụng lệnh của ba mẹ đến đây để chăm sóc cho Cung Luyến Nhi. “Con có một người mẹ thích chạy nhảy như em, đúng là tội nghiệp. Em phải cẩn thận, biết chưa?”

“Phải ha, phải cẩn thận!” Luyến Nhi ngay lập tức ngồi xuống trên ghế sofa một cách cẩn thận. “Mọi người cũng ngồi đi. Em sắp buồn chết rồi nè, bác sĩ nói chỉ cần em cẩn thận một tí thì sẽ không sao. Nhưng sắp đến tết rồi, em muốn đi du lịch quá!”

“Em đừng đi đâu hết thì tốt hơn! Nhiệm vụ của em bây giờ là yên tâm dưỡng thai!” Mig ngắt lời cô. “Nếu em không muốn con xảy ra chuyện, thì hãy ngoan ngoãn đi!”

“Nhưng en vẫn muốn đi chơi!” Cung Luyến Nhi rất tủi thân. “Không lẽ trong bảy tháng tới, em đều phải sống như vậy sao?”

“Sinh con xong lại càng không được đi lung tung, còn phải chăm sóc con cái nữa chứ!” Tăng Dương Dương trực tiếp phá vỡ hy vọng của Cung Luyến Nhi. “Em đó, còn phải bị cấm túc hơn một năm nữa, ít nhất là một năm! Chị Hà Hà, chúng ta đưa Thịnh Thịnh và Ngữ Điền đi du lịch đi, chị thấy sao? Chỉ bốn người chúng ta thôi, không dẫn theo đàn ông!”

“Bốn người chúng ta đi thì có an toàn không?” Tiêu Hà Hà hơi ngây người ra, nhưng cũng đã bị khơi dậy sự hứng thú.

“Chị cũng đi nữa! Chị tham gia, chị sẽ bảo vệ cho mọi người!” Mig cũng phấn khởi theo. “Hay chúng ta đi chung đi! Phải rồi, Hà Hà à, hay…, hay gọi theo con nuôi của ba em, Đỗ Cảnh đó, đi theo bảo vệ tất cả chúng ta, em thấy sao?”

“Không được, mọi người vô lương tâm quá vậy, phải chờ em đi cùng chứ!” Cung Luyến Nhi kêu lên.

“Chờ em sinh con rồi thì chúng ta lại đi! Mặc kệ, chị phải thư giãn trước đã. Đi Hàn Quốc hay Nhật đều được, chị muốn đi chơi!” Dương Dương cổ vũ.

Tiêu Hà Hà nhìn Mig, rồi đột nhiên hét lên. “Mig, chắc không phải chị có ý với Đỗ Cảnh đó chứ? Vậy được, tụi em sẽ tạo cơ hội cho chị. Ừm! Đỗ Cảnh được lắm. Mig à, chị cũng nên tìm chốn đi về rồi!”

“Cái gì chứ? Chị làm gì có ý gì với Đỗ Cảnh? Thôi, không cho anh ta đi nữa!” Mig đỏ mặt.

“Ha! Không có thì sao chị lại đỏ mặt?” Dương Dương nói đùa.

Vào lúc này, điện thoại của nhà họ Cung vang lên, Cung Luyến Nhi với tay ra và trả lời. “Alo! Ồ, anh Tần hả? Có chuyện gì? Chị Hà Hà và Dương Dương đều đang ở nhà em. Được, em biết rồi. Ở nhà em thì có gì mà không yên tâm? Đúng thật là! Em đâu phải đàn ông. Anh yên tâm đi, em không ăn thịt họ đâu...”

Cung Luyến Nhi đặt điện thoại xuống và thở dài. “Từ khi nào mà những anh chàng trăng hoa như Tần Trọng Hàn và Tăng Ly đã trở thành nô lệ của vợ vậy cà? Mới không nhìn thấy vợ có một lúc mà đã vô cùng nhớ nhung. Các chị à, người đàn ông của các chị đang ở bên ngoài đó, có muốn gọi họ vào đây không?”

Tiêu Hà Hà và Tăng Dương Dương cùng lúc giật mình, rồi họ lần lượt nhìn ra bên ngoài một cách vô thức. Bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi đầy, đã mịt mù đầy sương.

“Họ có nói rằng họ đang ở bên ngoài hả?” Tiêu Hà Hà hơi lo lắng. Nếu đúng vậy thì, chút nữa lỡ tuyết rơi nhiều quá, chạy xe về sẽ không an toàn. Nghĩ vậy, cô liền sốt ruột hẳn lên.

Dương Dương thì bĩu môi. “Từ khi nào mà em cũng trở thành một người phụ nữ được quan tâm rồi?”

Trong giọng nói có một chút oán giận, có lẽ vì cô đơn quá lâu, không ai quan tâm quá lâu, khiến cô không thể không sinh ra oán giận. “Tâm trạng đang vui mà bị phá hỏng rồi!”

“Mấy người phụ nữ tụi em hả, đang ở trong phước thì không biết hưởng. Còn người cô độc như chị đây, muốn làm cho người ta nhớ nhung cũng không thể nè! Được rồi, được rồi! Hôm nay tuyết rơi nhiều, mấy đứa hãy về nhà, ôm người đàn ông của mình để sưởi ấm đi!” Mig lắc đầu với vẻ rất ngưỡng mộ và rất ghen tị.

“Mau tìm cho Mig một người đàn ông, để chị ấy cũng được sưởi ấm!” Tăng Dương Dương đề xuất.

“Đỗ Cảnh đi! Cứ quyết định vậy đi ha!” Tiêu Hà Hà cũng hùa theo.

“Này! Không được đùa với chị!” Mặt của Mig bỗng đỏ bừng lên.

“Mau vào trong đi, ngoài trời lạnh lắm!” Vào lúc này, giọng của Mễ Kiệt vang lên ngoài cửa, và theo sau anh ta là hai người đàn ông cũng cao to không kém.

“Ai cho anh vào đây?” Cung Luyến Nhi vừa nhìn thấy Mễ Kiệt thì liền xụ mặt xuống, rồi nhìn thấy Tần Trọng Hàn và Tăng Ly thì lập tức mỉm cười: “Anh Tần, anh Tăng, hai anh cũng đến chơi hả? Chào mừng, chào mừng!”

Chỉ riêng với Mễ Kiệt, Cung Luyến Nhi vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ như thể không quen biết anh ta.

“Thật mất hứng!” Dương Dương lắc đầu. “Thôi bỏ đi, chị về trước đây, bữa khác lại tụ họp.”

“Chị cũng đi đây!” Tiêu Hà Hà đi theo Tăng Dương Dương. Cả hai người họ đều không chào hỏi Tần Trọng Hàn và Tăng Ly, mà chỉ đi thẳng ra ngoài.

“Đúng là tức chết đi được! Chúng ta vừa mới ngồi xuống chưa ấm mông, hai người họ liền tìm tới!” Dương Dương tức giận nói, rồi kéo Tiêu Hà Hà qua và thì thầm bên tai cô: “Chị Hà Hà, hay chúng ta bỏ trốn một lần đi?”

Tiêu Hà Hà quay đầu lại, nhìn thấy Tần Trọng Hàn và Tăng Ly cũng đã đuổi theo ra ngoài. “Họ đến rồi kìa, chúng ta trốn đi đâu đây?”

“Em sẽ gọi điện liên lạc với chị, chị cứ suy nghĩ đi. Tuyết rơi nhiều quá, em về nhà đã, em nhớ Ngữ Điền rồi!” Dương Dương lạnh đến nỗi chà xát hai tay vào nhau.

“Được rồi, chúng ta sẽ liên lạc qua điện thoại!” Hà Hà cũng cảm thấy rất lạnh!

Hai người đàn ông đuổi đến cùng một lúc, mỗi người đều ôm lấy người phụ nữ của mình, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của họ để sưởi ấm cho họ. “Bà xã à, chúng ta về nhà thôi!”

Trong nhà.

“Mig, em lên lầu trước đây. Bác sĩ nói em phải giữ tâm trạng vui vẻ, em không muốn bị ai đó ảnh hưởng. Hôm nay tuyết rơi, em đi ngủ trước đây, ngủ sớm dậy sớm mới sinh được một em bé có quy luật sinh học rõ ràng!” Cung Luyến Nhi cố tình không nhìn Mễ Kiệt, đứng dậy và đi thẳng lên lầu.

“Anh hai chị đến rồi, vậy chị đi trước đây, không làm phiền hai người nữa!” Mig cầm áo khoác và đi ra ngoài.

“Chị đừng đi mà!” Cung Luyến Nhi có chút căng thẳng. Cô không muốn ở riêng với Mễ Kiệt, nhưng Mig đã đi rồi. “Đúng thật là, bạn bè kiểu gì vậy?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 208
“Luyến Nhi à, chúng ta đừng nhắc đến cô ấy nữa!” Mễ Kiệt khẽ hét lên đầy giận dữ. Trong lúc lửa giận sục sôi, anh ta vội giơ tay ra kéo tay cô lại, giật mạnh một cái để kéo cô vào lòng mình. Cúi người xuống, một nụ hôn thô lỗ lập tức bịt chặt môi cô. Người phụ nữ chết tiệt này, một ngày không chọc giận anh ta, cô sẽ không ngủ ngon à?

Môi cô rất mềm mại. Mễ Kiệt không thể kiềm chế được cảm xúc đang dâng trào, ngón trỏ thon dài vuốt ve bờ lưng nhỏ nhắn của Cung Luyến Nhi, ép sát cô vào lòng mình, siết chặt, dường như muốn nhét cô vào trong cơ thể anh ta, cứ mãi như vậy không bao giờ tách ra.

“Anh đã nếm trải rồi, có phải nên buông tay ra rồi không? Hy vọng đã không làm anh thất vọng!” Cung Luyến Nhi cố đè nén sự rung động trong lòng, nặn ra một nụ cười vô tư, thè lưỡi ra liếm môi đầy vẻ khiêu khích. Dưới ánh mắt tức giận của Mễ Kiệt, cô cao ngạo ngẩng đầu lên. “Nếu anh muốn được hầu ngủ thì cứ ra giá đi, em đây có tiền!”

“Luyến Nhi, em đừng như vậy!” Mễ Kiệt đau lòng khi nhìn vào vẻ mặt kiên cường của cô, và cả vẻ yếu đuối có thể bị phá vỡ bất kỳ lúc nào trên khuôn mặt kiêu ngạo đó. Anh ta lên tiếng đầy thương tiếc, một lần nữa kéo cô vào lòng mình, ôm cô thật chặt, để cô cảm nhận được sự tồn tại của anh ta, cảm nhận được tình yêu mà anh ta dành cho cô. “Làm vậy sẽ tổn thương em, cũng tổn thương anh. Đừng nói những lời làm tổn thương nhau như vậy. Em biết anh đã quyết định quên đi quá khứ, hãy cho anh một cơ hội!”

Nhưng cuối cùng anh vẫn không yêu em! Cung Luyến Nhi thầm than thở trong lòng, rồi nhẹ nhàng đẩy anh ta ra, và tiếp tục giả vờ. Cô sợ rằng nếu mình lơi lỏng một chút thì sẽ không kìm được nước mắt. “Được rồi, em phải lên lầu nghỉ ngơi! Anh không ra giá thì thôi vậy, em đây có thể tìm người khác. Trên đời này có thiếu gì đàn ông muốn làm ấm giường cho em, đâu phải mỗi mình anh! Anh đ đi, em không thích loại đàn ông luôn tự cho mình là đúng như anh, cũng không thích những kẻ đàn ông một dạ hai lòng!”

“Luyến Nhi! Em đừng như vậy. Hôm nay có tuyết rơi, anh cố tình về sớm để cùng em ngắm tuyết. Chúng ta đến phòng kính ngắm tuyết đi! Em đừng kích động, cẩn thận cho con!” Mễ Kiệt lên tiếng đầy xúc động, bàn tay to lớn áp đầu cô vào ngực mình, để cô nghe thấy nhịp tim của anh ta, nó đang đập nhanh vì cô.

Nghẹn ngào cắn chặt môi mình, cho đến khi mùi máu tanh chảy vào giữa kẽ răng, nỗi đau buồn trong mắt cô từ từ lắng xuống, hóa thành nỗi đau thương như đã chết. “Trong tim anh, con quan trọng hơn em phải không? Anh yên tâm, em sẽ sinh con ra, anh không cần phải giả vờ tốt bụng nữa, em không cần anh giúp em dưỡng thai!”

Cung Luyến Nhi từ từ rút khỏi vòng tay của Mễ Kiệt, đứng thẳng lên và đi về phía cầu thang. Trong khoảnh khắc lướt ngang qua vai nhau đó, một giọt nước mắt rơi xuống, chua chát trong tim, rất lâu mà cũng không thể tan đi được.

Người chua xót đâu phải chỉ có mình Cung Luyến Nhi, Mễ Kiệt cũng chua xót lắm chứ!

“Luyến Nhi!” Mễ Kiệt hét lên buồn bã.

“Anh đi đi!” Cung Luyến Nhi cắn răng và nói.

Cô đi lên lầu. Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ngày càng xa, Mễ Kiệt chán nản, nhưng nghĩ lại những gì cô vừa nói, anh ta càng thấy hậm hực hơn.

Rồi quay lại nhìn tuyết rơi bên ngoài, lo rằng tối nay cô ngủ sẽ bị lạnh, nên anh ta đã muối mặt mà đi lên cầu thang.

Sau khi lên lầu, cả người Cung Luyến Nhi không còn chút sức lực nào. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà, không biết mình đang khó chịu chuyện gì, chỉ cảm thấy mình rất thiệt thòi, rất rất thiệt thòi. Tại sao tình yêu của người khác đều đến từ hai phía, còn cô lại chỉ có thể hát một mình?

Khi Mễ Kiệt mở cửa ra, đầu của cô đang vùi vào trong chăn, người thì ngồi trên sàn nhà, trông rất đáng thương, giống như một con mèo con vô gia cư.

Nghe thấy tiếng động, cô liền quay đầu lại, rồi nhíu mày. “Anh vào đây làm gì?”

Mễ Kiệt nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm, giọng anh ta không còn vẻ đau buồn và giận dữ như vừa rồi, nói như đang thương lượng. “Chúng ta nói chuyện đi! Dưới đất lạnh lắm, em đứng lên đi!”

Không chờ Cung Luyến Nhi có phản ứng, anh ta đã vội vã bước tới, bồng cô lên và đặt lên giường, lúc này mới nhận ra tay cô đang rất lạnh.

“Em tự làm được!” Đâu phải cô không tự đi lại được, cô không cần sự giúp đỡ của anh ta.

Anh ta không nói gì, chỉ đắp chăn lại cho cô, để cô dựa vào đầu giường, đặt một cái gối sau lưng. Rồi anh ta lặng lẽ nhìn cô, vẫn không nói gì.

Đột nhiên, bầu không khí trở nên hơi kỳ lạ.

Tích tóc, tích tóc… Thời gian đang lặng lẽ trôi qua. Cung Luyến Nhi mím chặt môi, cũng không nói gì. Môi cô vừa mới bị cắn rách, nên hơi sưng đỏ.

Mễ Kiệt thương xót khi nhìn khuôn mặt nhỏ bướng bỉnh của cô, đôi lông mày lưỡi mác hơi nhíu lại, điềm tĩnh hỏi: “Em định cứ tiếp tục gây sự với anh như vậy hoài hay sao? Lúc trước không phải em nói không quan tâm anh yêu ai, chỉ cần em được ở bên anh thôi à?”

Cung Luyến Nhi im lặng một hồi lâu, sau đó khẽ nói. “Lúc trước ba em còn sống, dì Mai còn sống, em vẫn là cục cưng của họ. Bây giờ em không còn là gì cả, tất nhiên em muốn tìm một người đàn ông yêu em. Tại sao em phải bắt mình chịu thiệt thòi cả đời, chịu vất vả cả đời chứ?”

“Em nói đi! Bao nhiêu tiền?” Mễ Kiệt nhìn vào vẻ mặt của cô, biết rằng càng trò chuyện nhã nhặn với cô, thì cô sẽ càng rối rắm, nên anh ta tiếp tục hỏi: “Tối nay anh sẽ hầu hạ em, em có thể trả bao nhiêu?”

Anh ta vì cô, mà sẵn sàng làm trai bao cho cô.

Cung Luyến Nhi hơi ngạc nhiên, cắn chặt môi và im lặng. Sao anh ta lại tự muốn làm trai bao? Cô chỉ nhất thời tức giận và tủi thân nên mới nói vậy, sao anh ta lại tự ví mình như thế?

“Chẳng phải nói sẽ hầu cho em ngủ hay sao? Được thôi, anh nhận lời. Nói đi, em có thể trả bao nhiêu?” Giọng của Mễ Kiệt rất nhỏ, còn hơi khàn khàn. “Không phải muốn anh hầu em ngủ à?”

Những giọt nước mắt của Cung Luyến Nhi đột nhiên rơi xuống, làm mờ cả hai mắt.

“Anh sẵn lòng làm trai bao cho một mình em, chỉ một người duy nhất suốt cuộc đời. Luyến Nhi à, anh chỉ muốn nói với em, sáu năm qua, anh giữ mình trong sạch, không có bất kỳ thói xấu nào, không làm chuyện đó với phụ nữ, ngoại trừ em. Nếu em cảm thấy cần phải xem anh là trai bao, chỉ cần em vui, anh sẵn sàng làm trai bao của em.” Giọng của anh ta hơi tự ti.

Tim của Cung Luyến Nhi chợt thắt lại, còn anh ta thì bị bao quanh bởi vô số cảm xúc. “Chỉ cần em vui, chỉ cần em cảm thấy làm vậy mới sẽ làm cho tâm trạng em tốt hơn, thì anh sẵn lòng!”

Cung Luyến Nhi nghiến chặt răng, cố gượng để không cho nước mắt rơi xuống, nhưng trong tim đã nhói đau.

Mễ Kiệt vươn tay ra nhưng không biết làm sao để ôm lấy cô. Hai tay anh ta cuối cùng đã chạm vào người cô, rồi không thể kìm chế nỗi thương xót, như thể muốn nhét cô vào trong cơ thể mình, không còn giận dỗi, rồi nói một cách yếu ớt. “Cô gái ngớ ngẩn, rõ ràng em yêu anh, rõ ràng không thể rời xa anh, tại sao em còn giày vò bản thân mình? Không phải anh đã nói với em rằng anh thích em rồi sao? Nếu không thích, thì sao anh lại đụng đến em? Đúng là làm bậy sau khi uống say, nhưng vẫn là không thể kìm nén được tình cảm, say rượu chẳng qua chỉ là một cái cớ. Sáu năm giữ mình không đụng đến phụ nữ, chỉ đụng đến một mình em... Bởi vì em là em, em có hiểu không?”

Cung Luyến Nhi cố nuốt nước mắt vào trong, không cho phép mình khóc, nhưng cơ thể run rẩy và tiếng nấc nghẹn ngào đã làm lộ ra nỗi buồn của cô, sự ngạc nhiên bất ngờ của cô, và cả lòng tự trọng và kiêu hãnh khiêm nhường của cô.

“Em không cần anh thương hại em! Em không cần anh đồng cảm với em! Anh không cần an ủi em đâu, bây giờ con rất khỏe, em không cần sự an ủi của anh.” Cung Luyến Nhi thì thầm một cách đau khổ, cố sức đẩy anh ta ra xa.

Nhưng bàn tay to lớn của Mễ Kiệt đã giữ chặt đầu cô lại, để cô dựa vào mình. Anh ta nói vào tai cô: “Nghe này! Anh không thương hại em, cũng không đồng cảm với em, càng không phải vì con nên mới an ủi em. Anh chỉ cần em, chỉ cần em, vậy thôi!”

Anh ta hôn lên trán cô. Trong lúc hoảng hốt, cô nghe thấy anh ta nói rất nhẹ nhàng: “Anh thực sự muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Sáu năm chờ đợi là một thói quen, và thói quen đó cần thời gian để bỏ. Anh chỉ muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Quá khứ, anh không thể xóa bỏ, nhưng anh thực sự đã mở lòng, tin hay không thì tùy em. Anh chỉ cần em, không phải vì em đang mang thai, không phải vì em có gia tài kết sù, cũng không phải vì anh muốn tìm một người thay thế. Trên đời này, Cung Luyến Nhi, chỉ là duy nhất. Bây giờ người duy nhất này, đang ở trong vòng tay của anh.”

Cuối cùng, cuối cùng cũng không thể kìn nén được nữa, Cung Luyến Nhi đã khóc thật to.

Cô tóm chặt lấy áo của Mễ Kiệt và khóc như một đứa trẻ, giống như lần ở trong bệnh viện, cô đã tìm thấy được chỗ dựa. Nhưng anh ta không muốn lại giống như lần trước, khóc đã rồi cô lại đẩy mình ra xa.

“Không được khóc nữa!” Anh ta khẽ ra lệnh.

Và ngược lại, cô càng khóc to hơn.

“Không được khóc nữa, em nghe thấy không? Không nghe lời thì anh sẽ trừng phạt em đó!” Anh ta nhỏ giọng đe dọa.

“Em muốn khóc. Em cứ khóc đó thì sao? Anh không can thiệp được đâu!” Cô khẽ hét lên với vẻ tủi thân. Khóc cũng không cho khóc, có còn muốn cho người ta sống nữa không đây?

Mễ Kiệt hết cách, chỉ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, miệng mỉm cười đầy chua xót. Ánh mắt cô hơi hoảng loạn. Anh ta cười tươi hơn, rồi bỗng, anh ta cúi người xuống dùng môi ép chặt vào môi cô. Một nụ hôn ngang ngược rơi xuống, Luyến Nhi đờ đẫn, quên đi những giọt nước mắt, đón nhận sự xâm phạm đột ngột của anh ta.

Sau một lúc lâu, Mễ Kiệt mới buông cô ra, những ngón tay mảnh khảnh lướt qua đôi môi đỏ thắm. “Còn khóc nữa, anh sẽ trừng phạt em nữa!”

“Ai cho phép anh hôn em vậy?” Khuôn mặt trắng bệch của cô bỗng đỏ bừng, trong mắt vẫn đẫm lệ, đôi môi đỏ đến rung động lòng người.

Anh ta nhìn cô, nhận ra khi cô khóc vẫn rất dễ thương, đặc biệt là bộ dạng sướt mướt bây giờ lại càng rung động lòng người, vô cùng xinh đẹp.

“Ai biểu em cứ khóc suốt!” Mễ Kiệt bất giác cong môi lên, rút một tờ khăn giấy để lau nước mắt cho cô. “Được rồi, đừng khóc nữa. Em nhìn em khóc kìa, xấu xí chết đi được!”

“Ai biểu anh nhìn... Liên quan gì đến anh?” Cung Luyến Nhi nói một cách ngắt ngừng, giật lấy tờ khăn giấy rồi tự lau nước mắt.

“Khi em khóc cũng rất xinh đẹp!” Mễ Kiệt mỉm cười rạng rỡ hơn, và đôi mắt cũng sáng lên.

Cung Luyến Nhi hơi ngây người ra. Khóc mà đẹp gì?

Cô ngước mắt lên nhìn anh ta, và ánh mắt của anh ta rực lửa, trông rất đáng sợ. Cung Luyến Nhi đang trong trạng thái hỗn loạn, cô ngẩng lên nhìn anh ta, và đôi mắt lấp lánh cuối cùng cũng lấy lại vẻ bình thản. “Mặc kệ anh!”

Cô không dám nhìn anh ta khi anh ta đang nhìn mình như vậy, vì cô sợ. Tim cô đột nhiên nhảy thình thịch, nhịp tim đập rất nhanh.

“Tuy bộ dạng khi khóc của em rất đẹp, nhưng em đừng khóc nữa, vì em khóc thì anh sẽ đau lòng!” Anh ta mỉm cười rồi nâng cằm cô lên. “Hôm nay Trọng Hàn và Ly đã đi đăng ký rồi, ngày mai chúng ta cũng đi được không?”

“Họ đã kết hôn rồi hả?” Cung Luyến Nhi ngây ra.

Anh ta mỉm cười nhìn cô. “Hết giận rồi phải không?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 209
“Để anh đền bù cho em được không?” Anh ta không còn cách nào khác, thích một cô gái nhỏ hơn mình rất nhiều thì phải dỗ dành cô ấy, nhưng anh ta vẫn rất sẵn lòng, đúng là bị ma nhập rồi!

“Vậy em cũng phải yêu đương một lần cho biết, cùng với người khác! Em muốn công bằng. Tại sao cả đời em chỉ được thích một mình anh? Em muốn biến anh thành bến đỗ đã từng.” Lý do của cô rất đường hoàng, và vô cùng đầy đủ.

“Em dám?” Mễ Kiệt rối lên khi nghe thấy điều này. Cô ấy còn muốn yêu đương với người khác? “Phụ nữ mang thai thì nên yên phận một chút, sớm ngày làm cô dâu, nếu không để bụng to ra thì mặc váy cưới sẽ không đẹp nữa đâu!”

“Ai nói muốn lấy anh chứ? Chị đây không thèm lấy chồng!”

“Em là chị của ai?”

“Chị của anh!”

“Con nhỏ này, em vẫn muốn bị trừng phạt tiếp có phải không?”

“Anh dám phạt em thì em sẽ khóc... Hu hu... Này, Mễ Kiệt... Đừng mà...” Tiếng hét của cô dần dần trở thành tiếng rên rĩ khe khẽ...

Ở nhà họ Tần.

Tần Trọng Hàn đã đậu xe xong, tuyết đã rơi một lớp rất dày.

Tần Trọng Hàn chở vợ con về nhà, vậy mà Ngữ Điền đã không đòi đi theo, có lẽ nhà họ Tăng đã cho cậu bé quá nhiều chú ý, khiến cậu bé thích ở lại đó. Và đây cũng là điều mà họ hy vọng, mọi người được trả về đúng chỗ của mình, đó là kết quả tốt nhất.

“Mẹ ơi, khi nào chúng ta mới đi gặp ông ngoại vậy?” Thịnh Thịnh nghĩ ra hình như mấy ngày rồi không gặp ông ngoại.

“Thịnh Thịnh nhớ ông ngoại rồi hả?” Tiêu Hà Hà nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, rồi ôm lấy cậu bé. “Vậy con gọi điện cho ông ngoại đi, chờ tuyết ngừng rơi, đường sá dễ đi đã, rồi chúng ta mới đi thăm ông ngoại!”

“Dạ!” Thịnh Thịnh gật đầu.

Tần Trọng Hàn quay lại nhìn con trai: “Con gọi ba đi! Gọi ba thì ngày mai sẽ chở con đi!”

“Không gọi!” Thịnh Thịnh lắc đầu.

“Vậy ba sẽ không chở con đi!” Tần Trọng Hàn đe dọa.

Thịnh Thịnh trợn tròn mắt, ngáp một cái thật dài, khuôn mặt nhỏ cau lại rồi ôm lấy Tiêu Hà Hà. “Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ được không? Ngữ Điền được ngủ chung với mợ Dương Dương, nên người ta cũng muốn ngủ chung với mẹ!”

“Được chứ, mẹ cũng sẽ ôm con ngủ!” Làm sao Tiêu Hà Hà nhẫn tâm không đáp ứng yêu cầu của con trai mình.

“Không được, đêm nay là đêm tân hôn của ba mẹ mà!” Tần Trọng Hàn từ chối thẳng thừng, anh ta đã biết trước suy nghĩ của con trai khi thằng quỷ nhỏ này trợn tròn mắt lên vừa nãy rồi.

“Mẹ…” Thịnh Thịnh lắc người làm nũng.

“Mẹ sẽ ngủ với Thịnh Thịnh!” Tiêu Hà Hà nắm tay con trai. “Chúng ta mau đi lên lầu thôi, ngoài này lạnh quá!”

Hai mẹ con tay trong tay đi ra khỏi gara. Tần Trọng Hàn trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người với vẻ kinh ngạc. Thịnh Thịnh quay đầu lại liếc nhìn anh ta, ý tứ đó rất rõ ràng: Dám đe dọa con, ba chết chắc rồi!

“Mẹ ơi, con tắm xong sẽ gọi điện cho ông ngoại!”

Tần Trọng Hàn đương nhiên cũng không chịu yếu thế, anh ta đuổi theo, bồng con trai lên và mở miệng như thể muốn lấy lòng. “Để ba bồng con, tắm cho con. Tối nay ba cũng ngủ với con luôn!”

Trong phòng tắm.

Tần Trọng Hàn đã xả đầy nước vào bồn tắm, rồi nhìn sang con trai vẫn đang đứng im một chỗ. “Mau lên nào, nước ấm rồi đó!”

“Chú có lấy lòng con cũng vô ích thôi, tối nay con muốn ngủ với mẹ!” Thịnh Thịnh liếc nhìn Tần Trọng Hàn, rồi lên tiếng lạnh lùng.

“Này! Con cố tình!” Tần Trọng Hàn không biết làm sao, có một đứa con trai thiên tài thực sự không phải chuyện tốt lành gì, mong rằng đứa sau sẽ không có tư chất cao như vậy, giống người bình thường là được rồi, nếu không anh ta sẽ chết chắc.

“Để con tự tắm!” Thịnh Thịnh bắt đầu cởi đồ.

“Để ba tắm cho con. Yên tâm đi, tối nay sẽ cho mẹ con ngủ với con!” Tần Trọng Hàn túm lấy cậu bé và bắt đầu cởi quần áo cho cậu. Đây là con trai của anh ta, bàn tay to lớn sờ lên da thịt của cậu bé, tận hưởng tình thân ấm áp. Mặc dù con trai cố tình chọc tức anh ta, nhưng trong lòng anh ta vẫn thấy rất vui, ai biểu đây là con trai của anh ta chứ?

“Chú tắm cho con, con cũng không gọi chú là ba đâu!” Giọng nói trẻ con lại vang lên lần nữa.

“Tại sao vậy?”

“Bởi vì chú đã hại mẹ chịu rất nhiều đau khổ, làm sao mà dễ dàng được làm ba của con chứ?” Lời Thịnh Thịnh nói làm Tần Trọng Hàn cảm thấy lương tâm tội lỗi. Phải, làm gì mà dễ dàng như vậy được?

Bên ngoài phòng tắm, Tiêu Hà Hà đang đứng bên cửa sổ ngắm nhìn tuyết rơi, bỗng không nhịn được cười. Cô không biết tại sao con trai lại không chịu gọi Tần Trọng Hàn là ba.

Cô lấy hai tờ chứng nhận kết hôn ra khỏi túi, cầm nó trong tay và nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, trong lòng thầm nói: “Ba Nam Bắc ơi, mẹ ơi, em trai ơi, bây giờ con rất hạnh phúc! Mọi người ở trên trời có hạnh phúc không?”

Sau khi tắm và lau khô người, Tần Trọng Hàn bồng cậu bé ra ngoài. Thịnh Thịnh nhìn thấy Tiêu Hà Hà đang đứng bên cửa sổ, họ đã ra đến nơi mà mẹ cũng không cảm nhận được.

Thịnh Thịnh thì thầm vào tai Tần Trọng Hàn: “Chắc mẹ đang nhớ ông ngoại và cậu rồi, chú phải chịu trách nhiệm an ủi mẹ!”

“Mẹ con cần được ba an ủi riêng!” Tần Trọng Hàn thừa cơ nói: “Tối nay con tự ngủ một mình được không? Dù gì tối nay cũng là ngày ba mẹ nhận giấy đăng ký kết hôn mà, con có thể cho ba chút sỉ diện không? Con trai?”

“Chú nói mà không giữ lời!” Thịnh Thịnh bĩu môi. “Con đi gọi điện cho ông ngoại đã!”

“Mặc quần áo vào đã chứ!” Tần Trọng Hàn giúp con trai mình mặc quần áo.

Tiêu Hà Hà nghe thấy giọng nói mới hoàn hồn lại, quay lại thì nhìn thấy Tần Trọng Hàn đang mặc quần áo cho con trai, hình ảnh này khiến cô cảm thấy hạnh phúc. “Ngày mai có thể đắp người tuyết rồi, có vẻ như tuyết sẽ rơi cả đêm đó!”

“Mẹ ơi, ngày mai con sẽ đắp một người tuyết thật lớn để tặng mẹ!” Thịnh Thịnh kéo dây kéo của chiếc áo len lên. “Bây giờ con đi gọi điện thoại, cho mẹ và chú nửa tiếng ở riêng với nhau!”

“Này!” Tần Trọng Hàn và Tiêu Hà Hà nhìn nhau và mỉm cười, vẻ mặt của Tần Trọng Hàn có cả một chút thất vọng. “Thằng nhóc con, con chỉ bố thí có nửa tiếng thôi hả?”

“Nửa tiếng là đủ lắm rồi!” Thịnh Thịnh suy nghĩ như một ông cụ non, rồi nói: “Không muốn thì thôi!”

“Cám ơn con trai, ba rất cảm kích!”

“Chú không phải là ba của con!” Thịnh Thịnh trượt xuống khỏi giường với vẻ huênh hoang. “Tóm lại, con sẽ không nhận chú đâu!”

“Thằng nhóc, sao ba lại không phải là ba của con?”

“Ai biểu chú không nhận ra con sớm hơn!”

“Thằng quỷ nhỏ này, bây giờ con đang cố tình hành hạ thân già này đó hả?”

“Ông nội còn không nói mình già, vậy mà chú dám giả vờ già hả? Để con kêu ông nội đánh đít chú. Mẹ ơi, con đi đây, mẹ phải tự bảo vệ mình đó nha, đừng để kẻ dê xòm đến quá gần đó!” Thịnh Thịnh không quên dặn dò Tiêu Hà Hà.

“Này! Nó thực sự chỉ mới năm tuổi thôi hả?” Tần Trọng Hàn cảm thấy rất đau đầu. “Anh là kẻ dê xòm à?”

Tiêu Hà Hà nhún vai, rồi hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ anh không phải sao?”

“Hà Hà...” Tần Trọng Hàn đi đến gần cô rồi đưa tay ra ôm chặt lấy cô từ phía sau, để cô có thể dựa vào lòng mình, rồi hà hơi thì thầm vào tai cô: “Anh thực sự là kẻ dê xòm hả?”

Nhìn vào bàn tay to lớn đang thắt quanh eo mình, Tiêu Hà Hà mỉm cười, rồi quay người lại và nhìn vào người đàn ông đẹp trai đang đứng trước mặt, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên bờ ngực rắn chắc của anh ta, ép sát mặt vào tim anh ta. “Nếu anh không phải kẻ dê xòm, bây giờ anh đang làm gì vậy?”

“Này, bà xã!” Tần Trọng Hàn cau đôi chân mày lưỡi mác lại, đôi mắt sâu thẳm chớp chớp đầy vẻ dịu dàng. Hai tay siết chặt eo Hà Hà, kéo cô sát vào cơ thể rắn chắc của mình như không muốn để có một kẽ hở giữa họ. “Sau này anh chỉ dê xòm với em thôi!”

“Nếu anh dám rung động với người phụ nữ khác, e rằng con trai của anh cũng sẽ không đồng ý đâu. Em khuyên anh tốt nhất đừng chọc giận con, chọc giận em thì còn được, chứ chọc giận con thì e rằng sau này anh sẽ ăn đủ đó!”

“Anh đâu có dám!” Tần Trọng Hàn đã được một bài học rồi, thằng nhóc đó không phải cứng đầu bình thường, đến hôm nay mà vẫn không chịu gọi anh ta là ba.

“Tốt nhất là vậy!” Tiêu Hà Hà mỉm cười rất vui vẻ.

Tần Trọng Hàn ôm cô thật chặt. “Bà xã à, nửa tiếng cũng có thể làm rất nhiều thứ! Ví dụ như tạo ra một thiên thần...”

“Đúng là kẻ dê xòm!” Tiêu Hà Hà cảm nhận được phản ứng của cơ thể anh ta, cô đỏ mặt lên rồi bĩu môi. “Em không rảnh!”

“Không lẽ em muốn ngủ với con trai tối nay thật à?” Tần Trọng Hàn mỉm cười gian xảo, để bàn tay to lớn thỏa thích di chuyển trên lưng của Hà Hà, đôi mắt sâu thẳm đang tối dần, trong mắt đầy ý trêu chọc.

Tiêu Hà Hà lắc đầu dù vừa thích thú và vừa mắc cười. “Đúng là con vật chi biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới!”

Cảm thấy cái đùi lớn của anh đang cọ xát không ngừng vào hai chân mình, thậm chí còn nhét vào giữa hai chân cô một cách quá đáng, làm Hà Hà lập tức đỏ bừng mặt lên.

“Bà xã, chúng ta về phòng đi!” Giọng nói cuốn hút của Tần Trọng Hàn rất thấp, rồi anh ta bồng Hà Hà lên, đá cửa ra và quay về căn phòng của mình ngay bên cạnh, đóng cửa và khóa lại. Một loạt hành động diễn ra rất liền mạch.

Chẳng mấy chốc, cả hai người cùng ngã xuống trên chiếc giường lớn bên cạnh. Tần Trọng Hàn nằm đè lên cơ thể mềm mại bên dưới, bàn tay to lớn càng tiến công mạnh bạo hơn.

Dưới sự trêu chọc của bàn tay to lớn của anh ta, Tiêu Hà Hà không kìm được tiếng rên rỉ, khuôn mặt xinh đẹp dần trở nên đỏ hồng.

“Bà xã...” Khẽ hét lên lần nữa, Tần Trọng Hàn nhanh chóng nhắm chính xác vào đôi môi đỏ của Hà Hà, nụ hôn hoang dại kèm theo rung động và phấn khích rơi xuống, một tay cởi phăng áo của cô ra, luồn thẳng vào trong áo lót của cô, vuốt ve làn da mịn màng đó.

“Rầm, rầm!” Tiếng đập vào cửa đột nhiên vang lên, tiếp theo đó là giọng nói non nớt kèm theo chút tự mãn của Thịnh Thịnh. “Mẹ ơi, ông ngoại nói sẽ đến đón chúng ta đi đó. Ông nói chưa kết hôn thì không được sinh thêm một đứa con riêng nữa đâu. Mẹ ơi, mẹ có nghe thấy không?”

“Này!” Tần Trọng Hàn nằm úp trên người Hà Hà với vẻ mặt thất vọng, vừa mới khơi dậy thì đã bị một câu của con trai dập tắt hoàn toàn rồi. Anh ta khẽ gầm lên một cách giận dữ: “Thằng quỷ nhỏ, không phải nói cho nửa tiếng à?”

“Mau ngồi dậy đi!” Tiêu Hà Hà đỏ mặt, chỉnh lại quần áo của mình và đi ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra, khuôn mặt nhỏ nhắn và non nớt của Thịnh Thịnh liền xuất hiện trước cửa với nụ cười gian xảo. Cậu bé nhún vai, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt như muốn giết người của Tần Trọng Hàn, đưa tay lên khoác ngang eo của Tiêu Hà Hà. “Mẹ ơi, con đến bảo vệ mẹ đây, chờ ông ngoại đến đón chúng ta đi ha!”

“Chết tiệt!” Đôi chân mày lưỡi mác của Tần Trọng Hàn cau lại. “Thằng quỷ nhỏ, con cố tình làm vậy! Ông ngoại con có nói vậy thật à?”

“Tất nhiên!” Thịnh Thịnh ngước cằm lên, tuyên bố mà không hề sợ chết: “Ông ngoại nói, muốn cưới con gái của tôi, thì khiêng tám cái kiệu đến đây, nếu không thì không có cửa!”

“Ông ngoại nói vậy thật à?” Tần Trọng Hàn không tin rằng Bùi Lâm Xung lại không nể mặt đến vậy.

“Không tin thì chú gọi hỏi ông ngoại đi!”

“Mẹ ơi, chúng ta vào phòng con đọc truyện đi. Sau này mẹ cứ yên tâm, con sẽ tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu của ông ngoại để bảo vệ mẹ!”

“Được! Chúng ta đi đọc truyện thôi.” Tiêu Hà Hà nắm lấy tay con trai và chuẩn bị rời đi.

“Chờ đã! Hà Hà, để anh và con trai thương lượng một chút!” Tần Trọng Hàn nghiến răng và nói, rồi đứng phắt dậy.
 

Bình luận facebook

Top Bottom