phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 10
 “Cô đó, chắc đã thay đổi cách nhìn về mình rồi chứ gì? Hừ! Sắc đẹp của cô vẫn chưa đủ chuẩn đâu! Đừng quên thân phận của mình, vào phòng tổng tài nhớ phải gõ cửa trước chứ!”

 “Dạ! Tôi xin lỗi!” Tiêu Hà Hà gật đầu liên tục.

 An Tây giận dữ, hất cái mông lớn và rời đi.

 “Hà Hà, chị lại va vào đâu nữa rồi?” Hướng Tịnh tiến đến. “Có phải tổng tài và An Tây đang ấy ấy không?”

 “Làm gì có!” Cô nhanh chóng nói. “Trong đầu em toàn những suy nghĩ đen tối!”

 Hướng Tịnh lè lưỡi ra, cười nói: “Nhưng em thấy vẻ mặt của chị rõ ràng là như vậy mà! Chị xem mặt chị đỏ bừng lên rồi kìa, làm như người ấy ấy với tổng tài là chị vậy!”

 “Đừng giỡn nữa!” Tiêu Hà Hà nghiêm nghị kêu Hướng Tịnh dừng lại. Cô đã làm mích lòng tổng tài, không biết liệu có bị sa thải không nữa. Nhưng đã chờ rất lâu, cô vẫn chưa chờ được Tần Trọng Hàn nổi giận.

 Sau giờ làm, cánh cửa văn phòng tổng tài vẫn đóng chặt, Tiêu Hà Hà vẫn đang ngồi ở chỗ của mình. Mọi người đã ra về gần hết, An Tây trừng mắt nhìn Tiêu Hà Hà mấy cái, rồi mang đôi giày cao gót đi về phía thang máy.

 Tiêu Hà Hà thấp thỏm không yên, không biết liệu mình có bị sa thải hay không.

 Điện thoại đột nhiên reo lên, Tiêu Hà Hà sợ đến mức suýt nữa nhảy cẫng lên, liếc nhìn vào phòng tổng tài, nhấn nút nghe. “Thư ký Tiêu, mang cho tôi một ly cà phê!”

 Trong văn phòng, Tần Trọng Hàn nhân thời gian nghỉ ngơi đã đi rửa mặt chải đầu, thay cái áo sơ-mi bị nhăn ra, nhìn vào gương mặt điển trai hấp dẫn trong gương, một nụ cười nhếch lên ở khóe miệng.

 Sau đó tiếp tục quay lại bàn và làm việc.

 “Tổng tài, cà phê đây!” Tiêu Hà Hà bưng ly cà phê bước vào với vẻ mặt bất an rồi đặt nó lên bàn.

 Ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ bất cẩn sẽ bị sa thải ngay.

 “Giúp tôi tìm lại tài liệu của cuộc họp sáng nay!” Tần Trọng Hàn chỉ vào đống tài liệu ở trước mặt, nói mà không thèm ngẩng đầu lên.

 “Dạ!” Đặt cái khay lên bàn trà ở bên hông, Tiêu Hà Hà bắt đầu tìm, nhưng không ngờ lại bất cẩn đụng đổ ly cà phê. “A! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tổng tài!”

 Tiêu rồi! Cô lại gây ra họa nữa rồi!

 Vội vàng đỡ lấy ly cà phê. Cà phê nóng văng lên trên tay làm phỏng da cô. Nóng quá! Nhưng cũng đã làm ướt bàn làm việc của Tần Trọng Hàn.

 Tiêu Hà Hà mặc kệ cơn đau âm ỉ trên tay, lấy khăn giấy lau bàn cho Tần Trọng Hàn, vừa lau vừa nói: “Tổng tài, tôi xin lỗi, tôi không cố ý!”

 Cho đến khi đã lau hết sạch sẽ. May quá, không làm tổng tài bị phỏng, nếu không thì cô tiêu đời thật rồi. Người ta là kim cương, một cân thịt còn đắt hơn kim cương nữa, sao cô đền nổi đây?

 Không có sự giận dữ như dự đoán. Anh ta để cây bút trong tay xuống, nhìn vào bộ dạng hoảng loạn của cô, rồi nhìn vào tay cô, ánh mắt chợt nghiêm nghị lại. Anh ta lập tức đứng dậy, kéo tay cô về phía mình. “Có bị phỏng tay không?”

 Nói rồi, anh ta kéo cô vào phòng vệ sinh phía sau phòng tổng tài, mở vòi nước rồi xối lên tay cô.

 Bàn tay to lớn của anh ta nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, Tiêu Hà Hà muốn rút tay lại nhưng anh ta đang nắm rất kỹ, cẩn thận dùng nước lạnh xối cho cô.

 “Cũng may không bị phỏng, nhưng bị đỏ rồi, về nhà nhớ bôi thuốc!” Cuối cùng anh ta cũng thả tay cô ra! Bàn tay đó nhỏ thật, lại còn bị chai nữa, xem ra đã chịu rất nhiều khổ cực.

 Cặp lông mi dài của Tiêu Hà Hà cúi xuống, tim đột nhiên đập thình thịch. “Tổng tài, tôi xin lỗi, tôi sẽ đi pha ly khác cho anh!”

 Bên dưới lớp lông mi đen và dày, một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mặt cô, đôi môi mỏng nhếch lên rất tao nhã. “Được!”

 Cô giống như một con chuột nhỏ, bám sát vào tường rồi chạy ra khỏi phòng tổng tài, hít một hơi thật sâu, bất ngờ vì anh ta không nổi giận. Khi cô quay lại, cô đặt ly cà phê xuống một cách cẩn thận. “Tổng tài, tài liệu anh cần đây!”

 Tầm nhìn của anh ta dừng lại ở tay cô, một lúc lâu sau mới gật đầu. “Ừ!”

 “Tổng tài!”

 “Hả?” Tần Trọng Hàn đóng xấp tài liệu lại và nhìn lên.

 “Tại sao anh lại giao cho tôi phụ trách việc hợp tác với AVL vậy?”

 “Cô không đảm nhiệm nổi à?” Tần Trọng Hàn nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm.

 “Tôi chỉ là nhân viên mới!”

 “Cô chỉ cần cho tôi biết cô có đảm nhiệm nổi hay không thôi.” Tần Trọng Hàn nói.

 “Ngẩng đầu lên!” Khóe môi của Tần Trọng Hàn nhếch lên, giọng nói càng thu hút hơn. “Cô có sở thích nhìn chằm chằm vào ngón chân của mình rồi nói chuyện với người khác à?”

 “Hả?” Mặt cô đỏ bừng, ngước đầu lên với vẻ ngượng ngùng, đâm sầm vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta.

 Không hiểu sao khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta, giống như ánh sáng chói lọi của những viên kim cương đen, khiến người ta sẽ bị rơi vào sâu thẳm bên trong nó nếu lỡ bất cẩn.

 “Được hay không được?” Anh ta hỏi một cách nghiêm túc.

 “Được!” Tiêu Hà Hà hít một hơi thật sâu, trả lời với vẻ chắc chắn.

 Bất kể ra sao, cô phải cố gắng hết sức để thử. Trong thế giới của cô không có thất bại, bởi vì cô không cho phép bản thân mình thất bại. Cô còn phải nuôi Thịnh Thịnh, Thịnh Thịnh là nguồn tin của cô!

 “Tốt lắm! Tôi hy vọng sẽ nghe được một câu trả lời khẳng định!" Anh ta nói.

 “Cám ơn sự cất nhắc của tổng tài!” Tiêu Hà Hà cảm kích từ tận đáy lòng.

 “Đi ăn chung đi!” Anh ta dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô và nói.

 “Cái gì?” Cô ngạc nhiên, tưởng rằng mình đã nghe nhầm.

 “Dọn dẹp đồ đạc, tan ca, cùng đi ăn cơm!” Anh ta uống hết ly cà phê rồi đứng dậy, thân hình cao lớn kèm theo cảm giác áp chế đi thẳng về phía cô.

 “Tổng tài, tôi xin lỗi, tôi còn chút chuyện! Tôi xin phép đi trước!” Cô còn phải đi đón con trai nữa, trễ quá rồi. Trời ơi, cô lại tới trễ nữa rồi!

 Cô chạy như bay ra ngoài, Tần Trọng Hàn thừ người ra, đây là lần đầu tiên anh ta bị một cô gái từ chối!

 Nhìn theo bóng người rời đi nhanh chóng của Tiêu Hà Hà, Tần Trọng Hàn cũng đi theo ra ngoài. Tiêu Hà Hà đi xuống cầu thang, đi ra khỏi cổng công ty đến thẳng trạm xe buýt.

 Nhưng hình như xe buýt cũng muốn chống lại cô, chờ hoài không thấy đến!

 Tần Trọng Hàn lái chiếc Bugatti màu xanh lam ra khỏi cửa công ty một cách từ tốn, liếc mắt nhìn thấy bóng dáng mảnh mai ở chỗ trạm xe buýt, cô đang nhìn đồng hồ với vẻ rất sốt ruột.

 Tầm nhìn sắc bén chăm chú vào bóng dáng đó.

 Tiêu Hà Hà đứng chờ xe buýt mà sốt cả ruột, đột nhiên cảm thấy có ai đó cứ nhìn chằm chằm vào mình.

 Một trực giác không thể giải thích làm cô nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn về phía đường cái, ở đó có ai đâu chứ, chỉ toàn xe cộ qua lại, cô vội lắc đầu mà không nói gì.

 Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên du dương, Tiêu Hà Hà giật mình, nhanh chóng trả lời.

 “Hà Hà, em làm sao vậy? Chị đã đón Thịnh Thịnh về nhà rồi, em không cần phải vội, cứ về thẳng nhà luôn ha!” Ở đầu bên kia vang lên giọng oang oang của Mig.

 “Cám ơn chị, Mig!” Cô đang sốt ruột, không ngờ Mig đã giúp cô đón con trai mình về rồi. Vậy thì tốt quá, nếu không, nghĩ tới dáng vẻ thất vọng của Thịnh Thịnh, trái tim cô lại thấy nhói đau.

 Hôm nay mệt mỏi quá, căng thẳng quá, nhưng vừa nghĩ đến Thịnh Thịnh, cô liền cảm thấy dù khổ dù mệt hơn cũng đáng.

 Hôm nay cô bất thình lình nhìn thấy tổng tài và thư ký An hôn nhau, vậy mà tổng tài làm như không hề xảy ra chuyện gì. May mà không sa thải cô, xem ra tổng tài không phải là kẻ tiểu nhân thích ghi hận. Cúi đầu nhìn cánh tay bị phỏng của mình, lại gây ra họa mà cũng không bị sa thải, Tiêu Hà Hà bật cười giống như đã trúng giải độc đắc vậy.

 Ánh mắt của Tần Trọng Hàn vẫn dõi theo bóng dáng của Tiêu Hà Hà. Chiếc Bugatti từ từ băng qua, cuối cùng cũng đi qua nhà chờ xe buýt. Còn trong kính chiếu hậu, hình bóng nhỏ bé đó ngày càng rõ ràng hơn.

 “Cuối tuần này là lễ kỷ niệm thành lập công ty, Hà Hà, chị đã chuẩn bị áo váy gì chưa?” Hướng Tịnh hỏi.

 “Cần phải chuẩn bị áo váy nữa à?” Tiêu Hà Hà ngạc nhiên. “Không tham gia liệu có được không?”

 “Không phải chứ? Không tham gia sao mà được?”

 Đang nói thì thư ký Cao đến thông báo: “Thứ bảy này là lễ kỷ niệm thành lập công ty, địa điểm tổ chức tại khách sạn Kim Nhã, nữ giới mặc váy đến dự, còn nam giới thì mặc vest!”

 “Ờ!” Chân mày của Tiêu Hà Hà nhíu lại. Váy hả? Đắt lắm!

 Chờ đến thứ bảy trong sự thấp thỏm bất an.

 May mắn thay, Mig có váy. Cỡ người của cả hai xem xem nhau, nên Tiêu Hà Hà đã hỏi mượn Mig một cái váy.

 Mig lựa một cái váy nhỏ màu trắng, có chút cảm giác của phong cách Brazil. Sau khi Tiêu Hà Hà mặc vào, cả Mig và Thịnh Thịnh đều ngây người ra.

 “Hà Hà, em nên mặc mấy cái váy có thắt lưng kiểu này nè, nó làm lộ rõ phần xương quai xanh hoàn hảo của em, cả bộ ngực đáng tự hào này nữa. Ôi trời ơi, chàng trai nào nhìn thấy cũng đều phải chảy máu mũi!”

 “Dì Mig, mẹ con mặc hở hang như vầy mà không có ai bảo vệ thì sao mà được? Không được, con cũng đi. Con phải bảo vệ mẹ, không cho những kẻ háo sắc đến gần mẹ!” Thịnh Thịnh sốt ruột nhảy tưng tưng.

 “Ha! Thằng nhóc, vậy mới được chứ, tìm ba cho con!”

 “Con không cần ba đâu. Con muốn lớn nhanh một chút để mẹ lấy con!” Thịnh Thịnh vỗ vào ngực mình đầy khí phách. “Con có thể bảo vệ mẹ!”

 “Ha ha!” Mig bật cười. “Thằng nhóc này, con dám yêu mẹ thật ha? Đến khi con lớn, mẹ con đã già khú đế rồi!”

 “Mẹ con sẽ không già đâu!” Thịnh Thịnh vẫn hét lên. “Dì Mig cũng sẽ không già!”

 “Phải, chúng ta đều không già, không già mới lạ đó!” Mig cười ha hả. Nếu không già, vậy sẽ trở thành yêu tinh ngàn năm rồi.

 “Được rồi, đừng cười nữa! Nhìn em vậy ổn không?” Tiêu Hà Hà nhìn mình trong gương. “Không được, không thể quá nổi bật được. Em muốn bình thường thôi.”

 “Trời ơi! Cái này đẹp rồi!”

 “Mig, chị che bớt giùm em đi, em không thể mặc hở như vậy được! Thịnh Thịnh nói đúng!” Tiêu Hà Hà bắt đầu lo lắng. Cô là mẹ độc thân đang nuôi con, sao có thể làm quá như vậy được?

 Cuối cùng, Mig đã thỏa hiệp.

 Tuy cái váy màu trắng này thích hợp đi dự tiệc, đáng tiếc là có thêm một cái áo khoác phụ bên ngoài nữa, che mất thân hình lung linh bên dưới cái váy, nên cảm thấy có vẻ hơi quê mùa.

 “Trời ơi, Hà Hà, em đúng là làm mất giá quần áo của chị quá!” Nhìn vào Hà Hà đang cố che đậy, Mig không chịu nổi phải lắc đầu.

 “Vậy nhìn được hơn nhiều nè.” Quan sát kỹ một lúc, Tiêu Hà Hà nhoẻn miệng cười: “Này, Mig, vậy Thịnh Thịnh làm phiền chị nha!”

 “Mẹ ơi, mẹ nhớ phải về sớm đó nha!” Thịnh Thịnh ôm lấy cánh tay của Tiêu Hà Hà với vẻ mặt không yên tâm. “Mẹ phải cẩn thận với những chú xấu bụng đó, mẹ không được uống rượu của người khác đưa nha! Vì trong rượu có thể đã bị bỏ thuốc mê. Mẹ ơi, mẹ có nghe rõ chưa?”

 “Ha ha, ôi trời ơi!” Mig không chịu nổi phải kêu lên. “Thịnh Thịnh đã học được từ đâu vậy con? Ý thức cảnh giác đáng sợ thật!”

 “Trên ti-vi đó dì Mig, trên ti-vi có nói mà!” Thịnh Thịnh nói với vẻ nghiêm túc.

 “Con trai yên tâm, mẹ sẽ cẩn thận. Con ở nhà nhớ nghe lời dì ha.”

 “Dạ!”

 “Mẹ nhớ phải mở điện thoại đó, nếu có ai bắt nạt mẹ, con sẽ đến cứu mẹ ngay!”
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 11
 Khi chủ tịch Tần Lăng Hàng nhìn thấy cô gái đi bên cạnh Tần Trọng Hàn, ông ấy lập tức sa sầm mặt lại. Rõ ràng, ông ấy rất không hài lòng về cô gái đó.

 Tăng Ly quét tầm mắt một lượt quanh sảnh tiệc rồi nhíu mày lại. Vẫn vậy! Năm nào cũng là mấy cô gái này, không có gì mới mẻ cả! Đột nhiên, anh ta nhìn thấy một bóng người đang co lại trong góc, có vẻ như là Tiêu Hà Hà.

 So với những chàng trai cô gái đẹp đẽ trước mắt, cô có vẻ quá tầm thường, không phải về diện mạo, mà hơi thở của cô hoàn toàn không phù hợp với nơi này.

 Vội sải bước tiến đến. “Chào! Hà Hà, cục cưng, sao cô đứng đây một mình vậy?”

 Tiêu Hà Hà ngẩng đầu lên và nhìn thấy vẻ mặt đùa giỡn của Tăng Ly, khẽ nói: “Giám đốc Tăng!”

 Anh ta thực sự biết đùa, ai cũng gọi là cục cưng, nhưng có vẻ như anh ta cũng không có ác ý gì, ngược lại có một cảm giác thân thiết khó thể giải thích được.

 “Chào anh.” Khẽ lên tiếng, đầu dường như cúi xuống thấp hơn. Tiêu Hà Hà nhìn vào mũi giày của mình với vẻ bất lực. Những buổi tiệc tùng như vậy thực sự không hợp với cô, cô có thể xin phép rời khỏi đây không?

 “Sao vậy? Muốn đi hả?” Tăng Ly vừa nhìn thấy bộ dạng của cô liền biết ngay cô đang ngồi không yên.

 Cô nhìn lên với vẻ ngạc nhiên. “Sao anh biết?”

 “Hà Hà, cô đúng là đặc biệt. Những cô gái khác, có tiệc tùng gì đều sẽ mong được có mặt, cô thì hay thật, lại muốn đi về!” Tăng Ly nhìn lướt qua bộ váy trên người cô. Ừm, thay váy rồi, nhìn đẹp hơn so với những bộ đồng phục mặc khi đi làm, nhưng vẫn còn rất quê mùa. “Hay vầy đi, đi theo anh trai này đi?”

 “Ờ…” Tiêu Hà Hà sững người ra.

 “Ha ha! Sợ rồi chứ gì?” Tăng Ly vẫn còn cười. “Nhìn cô biết ngay là con nít, rất trong sáng, làm anh trai tôi đây không nỡ tàn phá đóa hoa của nước nhà!”

 Nói gì vậy chứ? Tiêu Hà Hà không nói nên lời. Cô và giám đốc Tăng đã thân nhau đến mức có thể mở miệng nói đùa những chuyện này hay sao?

 Tiêu Hà Hà ngẩng đầu lên nhìn vào Tăng Ly một cách nghiêm túc. Trong ánh mắt của anh ta không có một chút tục tĩu nào, ngược lại còn sáng trong như một cậu bé mới lớn. Tiêu Hà Hà yên tâm về suy nghĩ trong lòng mình, rồi nói với vẻ thờ ơ: “Giám đốc Tăng, nhiều khi giả bộ cà rởn cũng mệt mỏi lắm, chi bằng bản chất ra sao thì cứ để vậy, anh như vậy không thấy mệt à?”

 Rõ ràng không hề háo sắc nhưng lại giả vờ rất háo sắc. “Ờ...” Hơi ngớ người ra một chút, Tăng Ly cười khì khì. “Hà Hà à, cô đúng là làm cho anh trai tôi đây bất ngờ lắm đó! Nhìn cô có vẻ như hiểu tôi rất rõ vậy đó!”

 Tăng Ly đứng lên rồi ngồi xuống cạnh Tiêu Hà Hà, cách cô rất gần, rất gần...

 Tiêu Hà Hà lùi lại để tạo khoảng cách, anh ta lại ngồi nhích lên trước. Tiêu Hà Hà lại ngồi ra xa hơn, cho đến khi cô lùi lại đến cuối ghế xô-pha...

 “Hà Hà, cô thấy tôi có đẹp trai không?” Tăng Ly hỏi Tiêu Hà Hà một cách nghiêm túc.

 “Đẹp trai!” Cô trả lời. “Nhưng anh có thể nào ngồi qua bên kia không?”

 Cô xấu hổ gần chết, lần đầu tiên ngồi gần với đàn ông đến vậy, rất không quen.

 Còn ở đầu bên kia, một ánh nhìn sắc bén đang bắn về phía bên này. Khóe môi của Tăng Ly nhếch lên một nụ cười khó hiểu, tiếp tục ngồi nhếch về phía trước. “Hà Hà à, nếu cô thấy tôi đẹp trai, hay cô làm bạn gái của tôi đi?”

 “Ờ…” Tiêu Hà Hà ngớ người ra. “Giám đốc Tăng, trình độ nói đùa của anh đứng đầu thiên hạ rồi đó!”

 “Cô có bạn trai rồi hả?” Tăng Ly nhếch mày.

 “Không, nhưng giám đốc Tăng đừng đùa với tôi nữa!” Tiêu Hà Hà đứng dậy, cô không muốn nói thêm những câu không đâu với anh chàng không đứng đắn này nữa. Ngồi gần như vậy, các cô gái ở bữa tiệc đã bắt đầu nhìn cô trừng trừng rồi.

 Ai ngờ, vừa đứng dậy liền cảm nhận được những ánh mắt dò xét ập đến cùng lúc từ bốn phía, Tiêu Hà Hà căng thẳng, suýt nữa là vấp ngã.

 “Cẩn thận chút chứ!” Tăng Ly giơ tay ôm chặt cô, đỡ lấy cơ thể của cô. “Hà Hà à, tôi nói cô phải cẩn thận chứ. Anh trai tôi đây vẫn chưa ăn thịt cô mà, sao cô sợ đến mức này rồi?”

 Tiêu Hà Hà nhíu mày, ngượng ngùng muốn chết. “Tôi xin lỗi!”

 Cô muốn đứng dậy nhưng anh ta giữ chặt eo cô, cô không gượng lại được nên đã bị kéo vào lòng anh ta. “Ha ha, tôi thích được ôm theo như vầy lắm!”

 Tầm mắt của Tăng Ly không quên liếc về phía người đang ngồi uống rượu ở đầu bên kia của sảnh tiệc - Tần Trọng Hàn, nở nụ cười kỳ lạ, ôm chặt Tiêu Hà Hà hơn, cằm dưới còn cố tình đặt trên vai của Tiêu Hà Hà một cách đầy ẩn ý. Mái tóc dài của cô vừa khéo che đi đôi môi của anh ta, nếu nhìn nghiêng từ một phía, sẽ thấy họ đang hôn nhau một cách thân mật.

 Bị Tần Trọng Hàn liếc nhìn một cái lạnh lùng, Tăng Ly chợt rùng. Ánh mắt đó lạnh quá, đột nhiên có cảm giác như quay lại trước đây. Ài… Từ khi nào Hàn lại xem trọng Tiêu Hà Hà đến vậy?

 “Giám đốc Tăng, anh buông tôi ra đi!” Giọng của Tiêu Hà Hà càng nhỏ hơn, cô đang xấu hổ muốn chết.

 “Được rồi! Tôi cũng thấy nói chuyện kiểu này rất nhàm chán!” Tăng Ly sửa đổi tác phong không đúng đắn vừa rồi, buông tay ra một cách ngượng ngùng, nhìn Tiêu Hà Hà với đôi mắt trong veo.

 Mặt của Tiêu Hà Hà đỏ bừng, xấu hổ muốn chết. Vừa được tự do, cô ngay lập tức ngồi sang ghế xô-pha bên cạnh như muốn trốn chạy, cách anh ta càng xa càng tốt.

 Còn ánh mắt được chiếu qua từ trong sảnh tiệc giống như một mũi tên nhọn có nhúng thuốc độc, ước gì có thể bắn chết Tiêu Hà Hà, cô nghĩ những người đó chắc là fan hâm mộ của Tăng Ly!

 Đang sững người ra thì nhìn thấy ở không xa phía trước, một anh chàng bất thình lình đi đến với vẻ mặt ngầu và đẹp trai đến lóa mắt. Ánh mắt của tất cả mọi người trong sảnh tiệc cũng dõi theo bước chân của anh ta. Mãi đến khi anh ta bước đến cạnh Tiêu Hà Hà và Tăng Ly như thể một vị vua, Tiêu Hà Hà mới hoàn hồn lại, đứng phắt dậy. “Tổng tài!”

 “Chào! Hàn, cục cưng à, sao bây giờ anh mới đến?” Lời Tăng Ly nói có ý ám chỉ, anh ta nghĩ vừa rồi khi mình đang ôm Tiêu Hà Hà thì Tần Trọng Hàn phải nên bước qua đây rồi mới phải.

 Ánh mắt của Tần Trọng Hàn liếc qua Tiêu Hà Hà đang đỏ gay mặt, nhìn thấy trên khuôn mặt trắng trẻo hình như có dính một ít bột, ngay lập tức cau mày lại.

 Rồi lạnh lùng liếc sang Tăng Ly đang ngồi bên cạnh. “Cậu rất vô vị!”

 “Vì vậy tôi mới nói chuyện với Hà Hà đó!” Tăng Ly nhún vai. “Phải không Hà Hà?”

 “Ờ…” Tiêu Hà Hà không biết phải nói gì, đành phải ậm ờ cho qua, dè dặt liếc nhìn Tần Trọng Hàn. Ánh đèn chiếu vào mặt anh ta, đó là một gương mặt lạnh lùng được trời sinh, không trắng trẻo đẹp đẽ như Tăng Ly. Trên gương mặt ngay thẳng có vẻ nghiêm nghị và sắc sảo sau khi trải qua nhiều sương gió, ngũ quan rõ ràng. Bên dưới cặp lông mày đen dày là một đôi mắt như hố sâu, sâu đến mức không thể nhìn thấy đáy. Có lẽ, đôi môi hơi vểnh lên là vì lạnh lùng trong nhiều năm, vì vậy khóe môi hơi chùng xuống. Ngay cả khi đối mặt với người bạn thân là Tăng Ly, sự lạnh lùng trên gương mặt đó cũng chưa từng xóa mờ.

 “Hàn à, anh hơi nghiêm túc rồi thì phải? Làm Hà Hà sợ rồi kìa!” Lên tiếng trêu đùa, Tăng Ly híp đôi mắt đào hoa đầy thu hút, nhìn về phía Tiêu Hà Hà đang vặn vặn tay mình.

 Tất cả mọi người đều nhìn sang bên này. Tần Trọng Hàn và Tăng Ly đều đang ngồi trước mặt cô gái ăn mặc và trang điểm quê mùa đó, cô gái này có lai lịch thế nào?

 “Tổng tài, giám đốc Tăng, hai anh trò chuyện đi!” 'Tiêu Hà Hà nhận ra được ánh mắt của mọi người, vội vã đứng dậy. Cô không thèm ở cạnh hai người họ đâu. Cô đi ra ban công bên ngoài như thể đang chạy trốn, tránh né những ánh mắt đáng sợ này.

 Trên mặt của Tần Trọng Hàn xẹt qua một vẻ lạnh lùng rồi nhanh chóng trở lại bình thường, nhìn về phía Tăng Ly, nói với vẻ lạnh nhạt: “Không được đùa với cô ấy!”

 “Tại sao?” Tăng Ly nhướng mày. “Những cô gái trong sáng như Hà Hà không có nhiều đâu!”
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 12
 Khi Tiêu Hà Hà nhìn xuống dưới mới phát hiện ra, bóng dáng nhanh nhẹn của Tăng Ly thoăn thoắt như như một con mèo, mới chớp mắt, anh ta đã leo theo đường ống để tụt xuống dưới đất rồi.

 “Ôi trời ơi!” Cô ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ.

 “Hà Hà, cục cưng à, tôi đi đây! Tạm biệt!” Tăng Ly ở dưới đất gửi một nụ hôn gió cho Tăng Hà Hà đang đứng trên ban công, rồi quay người biến mất trong màn đêm.

 Tiêu Hà Hà thở phào, cũng may anh ta không sao. Tuy đây là tầng hai, nhưng nếu nhảy xuống thì vẫn cần có can đảm lắm, giám đốc Tăng có bản lĩnh thật!

 “Tiêu Hà Hà, không ngờ cô còn quyến rũ cả giám đốc Tăng nữa ha!” Một giọng nói chanh chua mỉa mai vang lên, không cần nhìn cũng biết đó là An Tây.

 Tiêu Hà Hà quay người lại, nhìn chằm chằm vào An Tây. Hôm nay cô ta mặc một cái váy màu đen, ôm chặt bộ ngực đầy đặn của mình. Làn da trắng trẻo, thân hình đầy đặn, nhưng trên mặt đầy vẻ khinh miệt, cho thấy lòng kiên nhẫn của cô ta vẫn chưa đạt chuẩn. “Chị An! Chào chị!”

 Trên ban công chật hẹp đột nhiên trở nên đông đúc, ngay cả không khí cũng theo đó mà khắc nghiệt hơn.

 An Tây đứng bên cạnh cười khẩy với vẻ kiêu ngạo, không hề để ý đến vẻ thờ ơ của Tiêu Hà Hà. Cúi đầu nhìn cái áo khoác trên người cô, mỉm cười lạnh lùng: “Cô nhìn lại cách ăn mặc của cô đi! Quê mùa muốn chết! Với bộ dạng này của cô mà muốn quyến rũ tổng tài và giám đốc Tăng?”

 Tiêu Hà Hà lại hướng mắt nhìn về cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, không thèm để ý đến An Tây. Một cô gái như vậy, ngoài việc làm ấm trên giường ra, quả thực không còn tích sự gì.

 “Tiêu Hà Hà, tôi cảnh cáo cô, nếu muốn tiếp tục ở lại công ty, thì đừng đụng đến tổng tài!”

 “Chị An, tôi xin phép!” Tiêu Hà Hà quay người bỏ đi. Nơi này đông đúc quá, cô nên đi thì hơn. Giám đốc Tăng cũng đi rồi, một thư ký nhỏ nhoi như cô cũng không cần phải ở lại.

 “Tiêu Hà Hà!” An Tây giận dữ hét lên. Cô dám không nghe lời cảnh cáo của cô ta à? Hừ! Cô ta nhìn cách ăn mặc của cô, trên khóe miệng cũng nhếch lên nụ cười mỉa mai. Ánh mắt khinh thường đó giống như đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình, rồi đột nhiên với tay ra.

 “A… Chị làm gì vậy?” Tiêu Hà Hà vừa mới bước qua khỏi cửa ban công thì đã bị An Tây kéo áo khoác lại. “Chị An, chị làm ơn thả tay ra!”

 “Tôi không thả! Nhìn cái váy rẻ tiền này của cô đi, kinh tởm chết đi được. Muốn quyến rũ tổng tài à? Cô bớt bớt lại đi!” An Tây kéo một cái thật mạnh, cái áo trên người Tiêu Hà Hà bị cô ta kéo ngược về sau. Roạt một tiếng, cái áo đã bị rách, chiếc váy trắng hoàn hảo bên trong được lộ ra.

 “A…” Tiêu Hà Hà hét lên một tiếng.

 An Tây khựng lại! Cô ta không ngờ sau khi xé rách cái áo khoác, thân hình của Tiêu Hà Hà lại đẹp đến vậy!

 Tại thời khắc An Tây thất thần đó, Tiêu Hà Hà đã quay người chạy ra ngoài, đầu cúi xuống, trên mặt nóng bừng. Cô chưa bao giờ lộ như vậy trước mặt mọi người, dù cái váy này vốn không hề hở hang, nhưng nó thật sự đã quá cởi mở so với những bộ quần áo trước đây cô mặc, gần như để lộ cả khe núi đôi còn gì!

 “Cô Tiêu, khoan đi đã, chút nữa chủ tịch sẽ phát biểu!” Thư ký Cao đã nhìn thấy Tiêu Hà Hà trong sảnh tiệc, ngạc nhiên về cách ăn mặc của cô, suýt nữa không nhận ra.

 “Ờ…” Tiêu Hà Hà ngẩng đầu lên: “Thư ký Cao, em có thể xin về không?”

 “Không phải tôi không cho cô về, nhưng có thể chút nữa sẽ cần đến chúng ta. Dù sao đây là lễ kỷ niệm thành lập công ty, không phải một bữa tiệc bình thường, nên thư ký cần phải ở lại để kiểm tra xem có thiếu sót gì không.”

 “Ồ! Vậy em vào phòng vệ sinh một chút!” Tiêu Hà Hà nắm chặt cái túi nhỏ trong tay, chạy về phía phòng vệ sinh.

 Đột nhiên nghe thấy bên trong phòng vệ sinh nữ vang lên tiếng rên rỉ, Tiêu Hà Hà liếc nhìn theo bản năng, giọng nữ đó lại vang lên một cách mơ hồ. “A... Nhẹ thôi... Không chịu nổi rồi...”

 “Mới vậy mà đã không chịu nổi rồi?” Một giọng nói trầm ấm như của phát thanh viên.

 “Hàn... Anh chờ đã, nghe em nói... Vừa rồi An Tây đến tìm em, cảnh cáo em phải tránh xa anh... A... Hàn à...”

 Tiếng la hét của cô gái làm cho Tiêu Hà Hà ngây người ra.

 Cô vội vàng lùi lại một bước, nhưng lại va vào chân tường bên cạnh. Trời ơi! Tổng tài vào trong phòng vệ sinh nữ làm gì với cô gái đó vậy?

 “Ai ngoài đó?” Tần Trọng Hàn khẽ hỏi với giọng khàn khàn, kèm theo đó là tiếng la hét của cô gái.

 Trong lúc hoảng sợ, Tiêu Hà Hà đã chạy như bay ra ngoài.

 Trong giây tiếp theo, cánh cửa trong nhà vệ sinh được mở ra, Tiêu Hà Hà mới chạy được vài bước đã bị ai đó chụp tay lại.

 “A…” Cô hét lên rồi quay đầu lại, trong lòng lẩm bẩm. Tiêu rồi! Lại gây ra họa nữa rồi!

 “Là cô?” Hơi ngạc nhiên, hai mắt của Tần Trọng Hàn híp lại, trên khuôn mặt điển trai mà lạnh lùng lóe lên một chút ngạc nhiên, sau đó lại lạnh nhạt, vô hình trung làm cho người khác thấy rùng mình.

 “Tổng tài, tôi không nhìn thấy gì cả, cũng không nghe thấy gì cả...” Trời ơi, giấu đầu lòi đuôi rồi, Tiêu Hà Hà ước gì mình có thể cắn đứt lưỡi của mình cho xong.

 “Hàn, ai vậy?” Cô gái bên trong nhà vệ sinh hỏi lớn tiếng.

 Tần Trọng Hàn quay đầu lại và không nói gì. Bóng người cao lớn tiến đến với vẻ áp bức, tóm chặt lấy eo của Tiêu Hà Hà. Mùi thuốc lá dễ chịu xộc thẳng vào mũi Tiêu Hà Hà, làm cô cảm thấy choáng váng một cách không thể giải thích được. “Tổng tài, anh buông tay ra, buông ra...”

 Cô sợ hãi và hét lên. “Tổng tài định làm gì?”

 Nhưng người đàn ông lạnh lùng như một vị thần ở trước mặt đột nhiên dùng môi mình chặn môi cô lại. Thời gian, dường như ngừng trôi.

 Tại thời khắc hai môi giao nhau, trái tim của cả hai đều run rẩy theo.

 Tần Trọng Hàn kéo mạnh một cái, ôm cô vào phòng vệ sinh nam bên cạnh, cánh cửa đóng sầm lại. Trong không gian chật hẹp, Tiêu Hà Hà được Tần Trọng Hàn ôm chặt, môi của anh ta ngậm hết cái miệng nhỏ nhắn của cô, đầu lưỡi đưa vào trong miệng cô. Một luồng khói thuốc xông vào cổ họng, Tiêu Hà Hà đờ đẫn!

 Tần Trọng Hàn cũng bị sốc bởi sự bồng bột của mình!

 Tiêu Hà Hà đã có phản ứng, bắt đầu giãy giụa. “Này... Tổng tài...”

 Nhưng cô càng giãy giụa, anh ta càng điên cuồng. Mặc kệ sự phản kháng của cô, anh ta lại làm sâu thêm nụ hôn này. Cô cố gắng đẩy anh ta ra, muốn né tránh nụ hôn của anh ta.

 Nhưng, nụ hôn của anh ta quá mãnh liệt, làm cô không tài nào thoát được.

 Chiếm đoạt sự ngọt ngào của cô một cách say đắm, anh ta cũng không biết tại sao môi của cô lại thu hút anh ta đến vậy...

 Vốn là một nụ hôn xảy ra đột ngột vì muốn ngắt lời cô, ai ngờ đã hôn rồi thì không thể ngừng lại được. Tiêu Hà Hà chưa có kinh nghiệm gì, nên đã bị anh ta hôn đến nỗi tay chân đều mềm nhũn ra.

 Còn nụ hôn của anh ta từ từ trở nên dịu dàng, còn kèm theo một số cảm xúc khó tả.

 Nụ hôn kìm nén nhưng mạnh mẽ của anh ta, giống như con người của anh ta, độc tài và cô đơn. Giữ nụ hôn một lúc rất lâu, hơi thở anh ta đã không ổn định, trong tim dâng lên một cảm giác không thể diễn tả bằng lời.

 Như có một chút đau buồn, một chút mang nợ khó nói ra được. Ánh mắt của anh ta dần trở nên xa xăm...

 Cho đến khi anh ta đè chặt cô vào tường nhà vệ sinh, cả người cô đều mềm ra. Cô vẫn đang úp người vào ngực anh ta, ở tư thế vô cùng nóng bỏng này.

 Một tay của cô vịn ở chỗ eo mảnh mai mà rắn chắc của anh ta một cách vừa vặn, tay kia thì đang bấu vào cái cổ tao nhã của anh ta.

 Da của anh ta sờ rất thích. Khuôn mặt đỏ ửng của cô dính sát vào ngực anh ta, cảm nhận nhịp đập của tim anh ta.

 Tiêu Hà Hà đờ đẫn, đầu óc có một khoảnh khắc trống rỗng, quên mất việc phải lập tức rời khỏi người anh ta.

 Vô thức nhìn lên, va thẳng vào mắt, là đôi mắt sâu thẳm đầy ma mị của anh ta, lúc này đang híp lại và nhìn cô. Đôi mắt sâu thẳm đó, dù nhìn thế nào cũng không thể nhìn thấu được.

 Mùi thơm của sữa cứ quanh quẩn trước mũi anh ta, giống như làn gió nhẹ ấm áp mang hương thơm của hoa anh đào mùa xuân, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng thư thái.

 Ngăn cách bởi bộ quần áo, nhưng anh ta vẫn cảm nhận được cơ thể mềm mại của cô. Hòn núi đôi căng tròn của cô dính chặt trên ngực anh ta, giống như có một ma lực kỳ lạ, khơi gợi ham muốn được giấu ở nơi sâu nhất bên trong anh ta.

 Đôi mắt đen hơi lóe sáng, trong mắt có một ngọn lửa đang thiêu đốt, loáng thoáng hiện lên vẻ nguyên sơ nhất.

 Tần Trọng Hàn của lúc này giống như một con báo đã ở ẩn rất lâu, tỏa ra hơi thở đầy nguy hiểm.

 Tiêu Hà Hà vừa hoàn hồn lại liền ngay lập tức đẩy anh ta ra xa, nhưng trong không gian nhỏ hẹp này, hai người chỉ có thể đứng đối mặt với nhau.

 “Nhìn thấy chuyện không nên nhìn thấy, cô phải gánh chịu hậu quả!” Giọng của Tần Trọng Hàn trầm và khàn, đôi mắt ma mị đầy mê hoặc, hơi thở nóng hổi phun trên cái cổ mảnh mai của cô, như thể muốn đốt cháy cô, làm cô cảm thấy tê dại.

 Tim cô bắt đầu đập thình thịch. “Tổng tài, tôi không cố ý đâu. Tôi...”

 Cảm nhận được cơ thể của anh ta đang căng cứng, cô cố gắng giải thích, trong lòng có một chút bối rối.

 Cô thực sự đã gây ra họa rồi!

 Tuy họa lần này có phần không đâu, thậm chí không thể trách cô được, nhưng…, nhưng trên đời này làm gì chỗ cho kẻ yếu thế nói lý...

 “Cô sao?” Giọng anh ta lành lạnh, đôi mắt ma mị nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong sáng của cô, nụ cười trong veo nhưng đủ hút hồn người khác.

 Tiêu Hà Hà lúng túng nhìn vào khuôn mặt đẹp trai hoàn hảo ở gần bên, trong lòng có chút hoảng loạn, hơi nghiêng đầu qua một chút. “Tổng tài, anh mở cửa ra trước đã, rồi chúng ta nói chuyện...”

 Tần Trọng Hàn khẽ nhếch môi, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ của cô. Làn da cô trắng nõn nà sau khi được trang điểm nhẹ, đôi mắt hơi né tránh tựa như nước suối trong veo. Đôi môi mượt mà, khi hé mở vô cùng thu hút.

 Tần Trọng Hàn híp mắt lại, bất thình lình cúi đầu xuống, giữ thật chặt môi cô một lần nữa.

 Làn môi mềm mại và mượt mà, đẹp đến mức khiến người khác một khi đã chạm vào thì không thể buông ra được nữa. Cơ thể của cả hai người đều run lên. Tiêu Hà Hà trợn to mắt với vẻ không dám tin, tiếng hét chưa kịp ra khỏi cổ họng thì đã bị anh ta nuốt thẳng vào miệng một cách im ắng.
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 13
 Tần Trọng Hàn chợt thức tỉnh, hai mắt mờ đi trong khoảnh khắc rồi lại trong lên, quay về vẻ sâu thẳm lạnh lùng như trước. Anh ta nhìn Tiêu Hà Hà, vẫn ánh mắt lạnh lùng đó. “Cô là hạng phụ nữ nào vậy? Ái mộ hư vinh? Ngây thơ trong sáng?”

 Tiêu Hà Hà lắng nghe giọng điệu nguy hiểm của anh ta, nhìn vào khuôn mặt đẹp trai như được chạm trổ của đó, đôi mắt sâu thẳm đó dường như có ma lực, khiến người ta bị hút vào trong đó từ lúc nào không hay.

 “Anh buông ra!” Cô đã bị anh ta lợi dụng một cách khó hiểu như vậy.

 “Hàn, anh đâu rồi?” Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gọi của một cô gái.

 Tiêu Hà Hà bắt đầu run rẩy. Nếu bị người khác phát hiện, hoặc bị An Tây phát hiện ra cô có gì đó với tổng tài, cô thực sự không còn mặt mũi gì nữa!

 “Tổng tài, tôi muốn từ chức!” Tiêu Hà Hà lạnh lùng nói.

 Cô không phải là loại phụ nữ tùy tiện, trước giờ cô chưa từng đụng đến ai, nhưng anh ta quả thực đã ức hiếp người quá đáng!

 Tần Trọng Hàn không nói gì, chỉ mở cửa và đi ra ngoài.

 Trong phòng vệ sinh nam chỉ còn lại một mình Tiêu Hà Hà, đột nhiên cô thấy tủi thân muốn khóc, muốn khóc thật lớn!

 Tại sao lại ức hiếp cô như vậy?

 Ông trời ức hiếp cô, cô sai rồi, cô không nên đi làm người đẻ mướn, hại cốt nhục ruột thịt phải chia lìa, đến nay vẫn chưa thể tìm thấy con ruột của cô!

 Khóe mắt đỏ lên, Tiêu Hà Hà ngồi xuống trên bệ bồn cầu rồi khóc ngon lành.

 “Ai đang khóc trong đó vậy?” Một giọng nam nghiêm nghị bất thình lình vang lên, làm Tiêu Hà Hà sợ không dám lên tiếng.

 “Ai ở trong đó?” Lại cất tiếng hỏi, lần này trong giọng nói đã có chút mất kiên nhẫn.

 “Chủ tịch, chắc là cô gái nào đó đi vào nhầm phòng vệ sinh! Hay ông quay lại buổi tiệc đi, cậu chủ đã đến đó rồi!” Lại một giọng nam khác.

 Tiêu Hà Hà sợ đến mức không dám nhúc nhích. Tiêu rồi! Tiêu rồi! Sao cô lại quên đây là phòng vệ sinh nam chứ?

 Cuối cùng, khi Tiêu Hà Hà quay lại bữa tiệc và đang chuẩn bị rời đi, Tăng Ly đã đi khỏi trước đó đã quay trở lại, nhìn thấy Tiêu Hà Hà đang cúi đầu vội vã đi ra ngoài, anh ta suýt không nhận ra. “Ơ! Hà Hà, cục cưng ơi, cô đẹp quá!”

 Tiêu Hà Hà ngước nhìn lên, hai mắt rưng rưng nhìn về phía Tăng Ly. Ngay thời khắc đó, anh ta cũng ngớ người ra, rồi đột nhiên cười lớn đầy rất ngạc nhiên. “Là cô thật hả? Hà Hà, cục cưng à, tự nhiên trên trời rơi xuống một nàng tiên xinh đẹp vậy ta? Sao cô khóc?”

 Đối mặt với Tăng Ly thích nói đùa, Tiêu Hà Hà cười gượng với vẻ bất lực, chỉ liếc nhìn Tăng Ly một cái. “Xin lỗi giám đốc Tăng, tôi phải đi đây!”

 “Hà...” Tăng Ly thấy khó hiểu.

 Nhìn theo bóng lưng rời đi vội vã mà không hiểu gì, rồi quay đầu lại tìm kiếm bóng dáng Tần Trọng Hàn, thấy anh ta đang đứng giữa một nhóm các cô gái, cười tươi lấp lánh như ánh sao.

 Lại đến thứ hai.

 Tiêu Hà Hà cầm đơn xin thôi việc đến tìm thư ký Cao.

 “Thư ký Cao, đây là đơn xin thôi việc của em!”

 “Cô muốn từ chức?” Thư ký Cao rất ngạc nhiên. “Hà Hà, vào được Tần thị là chuyện không dễ dàng, trong hơn 20 người chỉ chọn cô và Hướng Tịnh, cô nghĩ cũng biết mức độ cạnh tranh khốc liệt đến thế nào rồi!”

 “Dạ em biết! Thư ký Cao, cám ơn chị, em chỉ muốn từ chức!”

 “Chuyện này thì tôi không thể quyết định được!” Thư ký Cao nghĩ đến việc Tiêu Hà Hà đã được tổng tài tuyển vào, chị ấy vẫn nên hỏi ý tổng tài trước thì hơn.

 Và lúc này, Tần Trọng Hàn vừa bước ra khỏi thang máy, thư ký Cao lập tức nói: “Tổng tài, cô Tiêu muốn từ chức!”

 Tiêu Hà Hà nhìn thấy Tần Trọng Hàn, nhìn vào đôi môi mỏng của anh ta, nghĩ đến việc tự nhiên bị hôn tối qua, mặt cô lại nóng ran lên, bất giác cúi đầu xuống. Nhưng nghĩ lại mình đâu làm gì sai, tại sao phải chột dạ? Ngước mặt lên không chịu khuất phục, nhìn lại anh ta.

 Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Tần Trọng Hàn quét qua, dừng lại trên gương mặt trắng trẻo của Tiêu Hà Hà, không nói gì, đi thẳng về phía văn phòng của mình.

 Thư ký Cao không biết phải làm gì. “Hà Hà, cô tự vào nói với tổng tài đi!”

 “Em...” Tiêu Hà Hà không hiểu, tại sao việc cô từ chức lại khó khăn đến vậy chứ?

 Không cam tâm, Tiêu Hà Hà đi theo đến trước cửa văn phòng tổng tài, gõ cửa vài tiếng.

 “Vào đi!” Giọng nói lạnh lùng như băng.

 Hít thật sâu! Đừng lo lắng, sắp sửa không cần làm nữa rồi! Cô không sợ, đẩy cửa bước vào, nhưng tim của Tiêu Hà Hà vẫn căng thẳng và đập nhanh.

 Tần Trọng Hàn đã ngồi sau bàn làm việc, mắt không nhìn lên, vẫn đang chăm chú xem công văn trong tay.

 “Tổng tài, tôi muốn từ chức!”

 “Tại sao?” Trong đôi mắt đen lạnh lùng của Tần Trọng Hàn lóe lên một ánh nhìn sắc bén.

 Ánh mắt lạnh băng như sương tuyết của ngày đông, vắng lặng như tờ. Trên khuôn mặt rắn rỏi ngoài vẻ lạnh lùng ra, dường như còn kèm theo một chút cảm xúc không thể giải thích được. “Vì tối qua tôi đã hôn cô?”

 “Ờ… Tổng tài, tôi không hợp với công việc này!” Cô đến để làm việc chứ không phải để bị quấy rối!

 Trong mắt của Tần Trọng Hàn lóe lên một ánh nhìn cân nhắc: “Dự án hợp tác với VL đã bắt đầu, cô muốn tôi bàn giao lại cho ai? Thư ký Tiêu, từ chức cũng được, nhưng trước tiên cô phải đền bù thiệt hại cho công ty đã. Ba mươi triệu! Đưa ra đây rồi lập tức biến đi!”

 “Hả…” Tiêu Hà Hà suýt nữa hét lên. “Công ty làm gì có tổn thất gì?”

 “Đã một tuần rồi, thư ký Tiêu, cô buộc tôi đột ngột thay người, cô có biết thời gian một tuần sẽ có bao nhiêu cơ hội không? Trang phục mùa đông được tung ra thị trường sớm một ngày thì lợi nhuận trên cả trăm triệu, cô đã làm chậm trễ một tuần, tôi kêu cô đền 30 triệu, xem như khách sáo lắm rồi!”

 “Anh nói ngang!” Tiêu Hà Hà giận dữ.

 “Thương trường chỉ nói quy tắc và lợi nhuận!”

 “Tôi không có tiền!” Cô biết đi đâu tìm 30 triệu? 30 ngàn cũng không có!

 “Vậy tôi từ chối yêu cầu từ chức của cô, lập tức ra ngoài làm việc!” Tần Trọng Hàn lạnh lùng nói.

 Trên gương mặt lạnh lẽo xẹt qua một ý nghĩ sâu xa, trong mắt cũng lóe sáng.

 Bộ dạng của anh ta làm cho Tiêu Hà Hà hiểu rõ anh chàng này đang cố tình làm vậy, anh ta biết cô không có tiền. “Anh cố tình!”

 Nắm đấm của cô siết chặt bên người, cố nhẫn nhịn. Cô đang rất tức giận.

 Tần Trọng Hàn im lặng không nói gì, rồi bất thình lình đứng lên.

 Tiêu Hà Hà sợ đến nỗi co người lại, khóe môi của anh ta lập tức nhếch lên, ánh mắt phức tạp và khó đoán. “Cô sợ tôi à?”

 “Tôi ra ngoài làm việc đây!” Cô quay ngoắt người lại, bây giờ không từ chức được, cô sẽ làm xong vụ hợp tác này rồi từ chức sau.

 Tiêu Hà Hà mặt mày ủ rũ đi ra khỏi phòng tổng tài.

 “Hà Hà, tổng tài nói sao?” Thư ký Cao hiếm khi nhiều chuyện.

 “Thư ký Cao, có phải người nào từ chức cũng phải trả cho công ty 30 triệu không?” Cô đang nghi ngờ không biết có phải Tần thị dựa vào cách lừa gạt này mới phát đạt như vậy không, đúng thật là đáng ghét.

 “Hả…” Thư ký Cao ngớ người ra. “Sao cô nói vậy? Chẳng lẽ tổng tài yêu cầu cô đền bù 30 triệu?”

 “Xem như em chưa hỏi gì!” Cô không muốn nhiều chuyện, bực bội ngồi xuống ghế của mình.

 Thư ký Cao chớp chớp mắt, lần đầu tiên nghe được tin này, cũng lần đầu tiên nghe thấy tổng tài không cho cấp dưới thôi việc. Không lẽ tổng tài và thư ký Tiêu thực sự có mối quan hệ đặc biệt nào đó?

 “Chào buổi sáng!” Hướng Tịnh đã đến. “Chào! Hà Hà! Hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao không thấy chị đâu cả?”

 “Chị có gì đâu, tối qua chị ở đó mà!” Cô nói dối.

 “Không đúng, Hà Hà, cục cưng à, hình như cô đã rời khỏi đó từ sớm!” Một giọng nam đột nhiên xen vào, pha lẫn chút ý giễu cợt.

 “Cục cưng?” Thư ký Cao và Hướng Tịnh đều líu lưỡi.

 “Đúng vậy! Chị Cao cục cưng, Hướng Tịnh cục cưng, mọi người đều khỏe chứ?” Tăng Ly nhìn ba người phụ nữ với vẻ hăm hở, ai cũng kêu bằng “cục cưng” mà không thấy ngại miệng.

 Thư ký Cao và Hướng Tịnh nhìn nhau, hiểu rằng công lực nói đùa của Tăng Ly còn giỏi hơn Đông Phương Bất Bại.

 Tiêu Hà Hà thấy Tăng Ly đang cà rỡn, liếc anh ta một cái uể oải, không nói gì.

 “Sao vậy? Bệnh rồi hả?” Tăng Ly vừa nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Hà Hà, vội hỏi với giọng quan tâm.

 “Làm việc thôi!” Tiêu Hà Hà lắc đầu thất vọng.

 “Nhưng nhìn cô có vẻ không được ổn cho lắm!” Tăng Ly hơi nghi hoặc. “Rốt cuộc có chuyện gì?”

 “Không có gì! Tôi đi pha cà phê!” Tiêu Hà Hà mếu máo. Bị người ta lợi dụng, muốn từ chức, nhưng người đó lại đòi cô bồi thường. Còn cô bị cưỡng hôn thì phải tìm ai để đòi bồi thường đây?

 Nghĩ đến việc sau này vẫn phải đến Tần thị làm, ngay cả nụ cười gượng gạo trên mặt của Tiêu Hà Hà cũng ỉu xìu theo.

 “Cho tôi một ly luôn!” Tăng Ly thấy cô không muốn nói, lại chuyển tầm nhìn sang hai người phụ nữ còn lại.

 Thư ký Cao lắc đầu, Hướng Tịnh nhún vai, họ đều không biết đã xảy ra chuyện gì.

 “Vậy tôi vào phòng tổng tài đây. Các cục cưng, tạm biệt!” Tăng Ly bước về phía phòng tổng tài với vẻ phóng khoáng.

 Tiêu Hà Hà bưng cà phê sáng đến trước phòng tổng tài, gõ cửa rồi bước vào. Tăng Ly đang ngồi trên ghế xô-pha, Tần Trọng Hàn cũng đang ngồi đó.

 “Tổng tài, cà phê! Giám đốc Tăng, cà phê!” Nói xong một cách máy móc, Tiêu Hà Hà định đi ra liền bị Tăng Ly gọi lại.

 “Hà Hà, hôm nay cô sao vậy? Nhìn cô hơi lạ đó!”

 Khi Tăng Ly hỏi thì ánh mắt nhìn vào Tần Trọng Hàn, còn trong mắt anh ta không có chút gợn sóng nào.

 “Không có gì!” Tiêu Hà Hà cười cười. “Tôi ra ngoài làm việc đây!”

 “Thư ký Tiêu, hôm nay cô đến VL một chuyến đi, tranh thủ nhắc nhở chuyện hợp tác. Tôi hy vọng sẽ nhận được một kế hoạch có hiệu quả thiết thực!” Tần Trọng Hàn lên tiếng khi Tiêu Hà Hà chuẩn bị đi ra ngoài.

 “Dạ!” Tiêu Hà Hà gật đầu đồng ý, trong lòng lại chửi thầm, anh chàng này đúng là gian xảo hơn cáo nữa.

 “Đúng lúc tôi cũng định đi. Hà Hà, để tôi chở cô đi!” Tăng Ly nhấp một ngụm cà phê rồi đứng dậy.

 Tần Trọng Hàn liếc anh ta một cái, Tăng Ly bị giật mình bởi cái nhìn lạnh lẽo phát ra từ trong mắt anh ta, nhưng vẫn tiếp tục nói với vẻ không sợ chết: “Hàn à, anh trừng tôi như làm gì?”

 Tiêu Hà Hà ôm xấp tài liệu trong tay, nhớ lại bộ dạng cãi cọ giữa Tăng Ly và Tần Trọng Hàn vừa rồi, cô không nhịn được phải phì cười. Dù là người như Tần Trọng Hàn, thì đối với những anh chàng cà rởn như Tăng Ly, cũng chỉ có thể bó tay mà thôi!
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 14
 Tuổi mười bảy!

 Tuổi mười bảy của cô, với cô mà nói, mười bảy tuổi là một năm u ám. Năm đó, cô mất đi quá nhiều thứ...

 “Đi ăn chung đi!” Ngô Tân Tuyên không hiểu sao mình lại có cảm tình với Tiêu Hà Hà. “Tôi mời cô!”

 “Vậy có tiện không?” Tiêu Hà Hà không ngờ rằng nhà thiết kế hàng đầu của VL lại mời mình ăn cơm.

 “Sao lại không tiện? Chẳng lẽ cô không đói à?” Ngô Tân Tuyên nhướng cặp lông mày mảnh được tỉa gọn gàng đẹp mắt, nhìn vào Tiêu Hà Hà. “Hay là cô không muốn đi ăn với tôi?”

 “Dạ làm gì có. Vậy em cám ơn chị!” Tiêu Hà Hà không khách sáo nữa.

 Ngô Tân Tuyên là người mà cô luôn rất ngưỡng mộ, chị ấy có rất nhiều mẫu thiết kế kinh điển, Tiêu Hà Hà cũng không ngờ rằng Ngô Tân Tuyên lại là người bình dị dễ gần đến vậy.

 “Hôm đó khi cô nói mẫu thiết kế của tôi có khiếm khuyết, tôi thực sự khá bất ngờ!”

 “Xin lỗi chị, em chỉ nói đại thôi!”

 “Nhưng đó thực sự là một mẫu thiết kế có khiếm khuyết mà!” Ngô Tân Tuyên không hề giấu giếm. “Cái váy đó đã bị nứt khi lên sàn diễn, tôi đã dùng kim băng để khâu lại cho người mẫu!”

 “Sao tự nhiên lại bị nứt?” Tiêu Hà Hà hơi ngờ vực, thảo nào cô nhìn cái váy đó không được ôm ở chỗ eo cho lắm, hoàn toàn không giống với các thiết kế của Ngô Tân Tuyên trước đó.

 “Cạnh tranh!” Ngô Tân Tuyên chỉ nói hai từ, nhưng Tiêu Hà Hà nghe không hiểu.

 Hai người vừa trò chuyện vừa bước ra khỏi văn phòng của Ngô Tân Tuyên.

 “Hàn! Tôi và Hà Hà đi là được rồi, anh là tổng tài của chúng tôi, sao cũng theo đến góp vui vậy?” Giọng của Tăng Ly vang lên từ phía bên kia hành lang.

 Tiêu Hà Hà ngớ người ra rồi nhìn về phía bên kia, ở đó ngay lập tức trở nên ồn ào.

 Sự xuất hiện của Tần Trọng Hàn quả nhiên đã gây ra náo động.

 Đặc biệt là khi anh ta xuất hiện ở hành lang cùng lúc với Tăng Ly, sự náo động càng gay gắt hơn.

 Nhiều nhân viên của VL đều thò đầu ra khỏi khu vực làm việc để được nhìn thấy vị tổng tài lớn của Tần thị, chỉ nhìn thấy khuôn mặt điển trai lạnh lùng hoàn hảo của anh ta thôi cũng đủ có cảm giác ngây ngất.

 Một bộ vest phẳng phiu, vẫn không có chút nếp gấp nào. Đôi giày da bóng loáng như gương. Một đôi mắt diều hâu hút hồn, đầy vẻ mê hoặc.

 Còn xung quanh anh ta, dường như có một luồng không khí mạnh mẽ. Đi qua hành lang, ngay lập tức làm cho các cô gái trong khu vực văn phòng đắm chìm trong vẻ quyến rũ tự nhiên của anh ta, cũng làm cho những chàng trai đang có mặt ở đó phải khâm phục sức đàn áp lạnh lùng của anh ta.

 Nói tóm lại, cả người anh ta toát ra sức hút độc đáo khiến người ta sợ hãi nhưng lại say mê...

 Tăng Ly lúc nào cũng nở nụ cười trên mặt, trông rất bình dị dễ gần, nhưng Tần Trọng Hàn lại giống như một tảng băng. Hai người đứng cùng nhau, giống như một bó đuốc và một tảng băng, nhưng lại vô cùng hài hòa. Tần Trọng Hàn vừa đến, ngay cả tổng tài của VL cũng đích thân ra tiếp đón.

 Loại thượng hạng trong đàn ông, không nghi ngờ gì, chính là hai anh chàng này!

 Tiêu Hà Hà méo miệng, bước một bước lớn lùi về phía sau đám đông, đầu cúi thấp đến mức không thể thấp hơn, rụt cổ thành một con đà điểu nhỏ.

 Theo trực giác bản năng, có cảm giác vô cùng nguy hiểm... Bởi vì, dường như cô đã cảm nhận được một tầm nhìn đáng sợ đang quét qua đám đông, bắn về phía cô.

 Ngô Tân Tuyên liếc nhìn Tiêu Hà Hà. “Hà Hà, chúng ta đi qua bên kia!”

 “Dạ!” Ngay lập tức trả lời, Tiêu Hà Hà đi theo Ngô Tân Tuyên đi xuống từ một cầu thang ở đầu kia của hành lang.

 “Hình như cô rất sợ tổng tài của cô thì phải!” Trên cầu thang, Ngô Tân Tuyên cười và nói.

 “Ờ… Không có!” Tiêu Hà Hà hơi kinh ngạc.

 Ngô Tân Tuyên chỉ mỉm cười với vẻ thích thú. “Tổng tài Tần, ngoài việc hơi trăng hoa một chút, thì năng lực làm việc là số một đó!”

 Rất trăng hoa thì có! Cô đã nhìn thấy anh ta hai lần rồi, ít nhất đã hôn hai cô gái khác nhau! Tiêu Hà Hà suy nghĩ một hồi, hay đừng nhiều chuyện thì hơn, công việc của cô không được nhiều chuyện!

 “Đến một quán Tứ Xuyên ở gần công ty chúng tôi ăn ha? Cô sẽ không chê quán nhỏ đó chứ?”

 Tiêu Hà Hà rất ngạc nhiên, nhà thiết kế Ngô mà lại đến nơi nhỏ bé đó? Cô cứ tưởng mấy sếp như chị ấy phải đến nhà hàng Tây chứ. “Không đâu, em rất thích món ăn Tứ Xuyên!”

 “Vậy thì tốt quá!” Ngô Tân Tuyên vui vẻ nói. “Đi thôi!”

 Hai người sóng vai đi ra khỏi tòa nhà, nhưng ở cổng tòa nhà lại đột nhiên xảy ra một đợt rối loạn khác.

 Hai người cùng lúc quay đầu lại, nhìn thấy Tăng Ly và Tần Trọng Hàn đang cùng đi ra, hai bóng người cao lớn vô cùng thu hút.

 “Hà Hà, cô làm gì đi nhanh quá vậy?” Tăng Ly hỏi lớn.

 Tiêu Hà Hà rụt cổ và quay đầu lại, họ đã đi đến trước mặt hai người. Tiêu Hà Hà chào hỏi với vẻ thận trọng: “Tổng tài, giám đốc Tăng!”

 Tần Trọng Hàn liếc nhìn Ngô Tân Tuyên, khẽ gật đầu, có vẻ thờ ơ, xem như đã chào hỏi xong.

 “Tôi và Hà Hà định đi ăn món Tứ Xuyên, chắc là tổng tài Tần và giám đốc Ly sẽ không đến những nơi đó, nên tôi sẽ không mời hai cậu đâu!” Ngô Tân Tuyên mở miệng một cách tao nhã. “Hà Hà, đi thôi!”

 “Ừm!” Tiêu Hà Hà mừng thầm trong lòng, nhanh chóng quay người bước đi.

 “Không mời chúng tôi? Vậy sao mà được?” Tăng Ly lẩm bẩm, lén liếc nhìn Tần Trọng Hàn bên canh, rồi hét lên với hai cô gái đang đi về phía bên kia: “Tôi rất thích những quán nhỏ, các món ăn ở đó thường rất ngon! Món ăn Tứ Xuyên lại càng ngon! Tuyên cục cưng à, tôi cũng đi nữa! Chờ tôi với...”

 Ngô Tân Tuyên quay đầu lại với vẻ mặt kỳ lạ, Tiêu Hà Hà trợn tròn mắt, giám đốc Tăng đúng là thích góp vui mà!

 “Hàn! Anh cũng đi luôn đi, ăn chung cho vui! Dù gì bây giờ cũng đến giờ ăn rồi!”

 Cứ tưởng Tần Trọng Hàn sẽ không đi, ai ngờ anh ta lại gật đầu. “Có gì mà không được chứ?”

 Vậy là, dưới vẻ ngơ ngác của Ngô Tân Tuyên và Tiêu Hà Hà, Tần Trọng Hàn và Tăng Ly đã dẫn đầu đi về vào trong con hẻm nhỏ nằm cạnh VL.

 “Trời ơi! Đây có phải là Tần Trọng Hàn mà tôi quen không?” Ngô Tân Tuyên kinh ngạc nói.

 “Chị Ngô, chị có quen với tổng tài của chúng tôi hả?” Tiêu Hà Hà hỏi với vẻ ngờ vực.

 “Ừ! Tính ra tôi quen biết cậu ấy đã được mười năm rồi đó!”

 “Hả?”

 “Hả cái gì mà hả? Cậu ấy là đàn em học sau tôi!”

 “Đàn em?” Tiêu Hà Hà ngạc nhiên, có vẻ như Ngô Tân Tuyên và Tần Trọng Hàn bằng tuổi mà, chắc tổng tài cũng phải ba mươi rồi chứ!

 “Nghi ngờ hả? Nhìn tôi thì không già lắm, nhưng tôi đã ba mươi hai tuổi rồi!” Ngô Tân Tuyên thở dài. “Thời gian làm cho người ta già đi mà!”

 “Không, chị Ngô, chị không già chút nào cả!” Tiêu Hà Hà lắc đầu.

 “Cô đừng căng thẳng quá như vậy, cứ thoải mái là được rồi.” Ngô Tân Tuyên liếc nhìn cô.

 “Dạ! Chị Ngô!”

 “Hai người mau lên đi! Tuyên cục cưng ơi, có phải chị không muốn mời không?” Tăng Ly hét lên ở phía trước.

 “Chúng ta mau đi thôi! Chàng hề đó đang hối rồi kìa!” Ngô Tân Tuyên nói đến Tăng Ly.

 “Vậy chắc chị cũng quen biết giám đốc Tăng nhiều năm rồi phải không?”
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom