phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 63
6163.
Mặc Thiệu Đình giả vờ vỡ lẽ.

- Vậy cô đúng là khổ tâm rồi.

Đường Lạc Lạc mặt vừa đỏ lên, cầm lấy điện thoại của Mặc Thiệu Đình, linh cảm vừa xuất hiện, muốn xem trộm một chút Weibo của tổng tài nhà họ Mặc, xem xem có tin nhắn với em gái nào hay đại loại như thế không, còn đem ra tát vào mặt Mặc Thiệu Đình, giúp mình kéo lại một ván.

Liền thấy bài đăng mới nhất của Mặc Thiệu Đình, chia sẻ tin tức bản thiết kế nhà họ Mặc bị tiết lộ ra ngoài, kèm theo câu bình luận lời ít ý nhiều.

- Tận mắt chứng kiến mới cho là thật, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Những bình luận phía dưới đối với câu nói này xem ra rất thâm sâu, không biết phải giải thích thế nào, quần chúng bàn luận xôn xao, dù sao cậu chủ Mặc gần nửa năm cũng không đăng Weibo một lần, giờ mới công khai bình luận tin tức bên lề của nhà họ Mặc, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Chỉ có Đường Lạc Lạc biết, Mặc Thiệu Đình là đang cố vũ cho cô.

Nói những người mắng chửi mỉa mai mình, đừng nhắm mắt đoán mò.

Cô cười ngọt ngào, cái cảm giác bất kể khi nào, đều biết nhất định có người bên cạnh âm thầm ủng hộ cô, đúng là rất vui.

Vui đến cô cũng không muốn nghĩ, cái tốt của Mặc Thiệu Đình, là đối với cô, hay đối với Đường Phù Dung nữa.

- Nhìn cái gì mà mặt mày hớn hở vậy.

Mặc Thiệu Đình hỏi, nhịn không được giơ tay véo mũi Đường Lạc Lạc.

- Làm tốt việc lái xe của anh đi, anh mới mặt mày hớn hở đó.

Đường Lạc Lạc ném điện thoại cho Mặc Thiệu Đình.

- Nhanh đưa tôi đến gặp em gái Uyển Du của anh nào!

Trong tiệm cà phê Bestti.

Lâm Uyển Du vừa nhìn thấy bóng dáng Đường Lạc Lạc và Mặc Thiệu Đình, liền lấy lại tinh thần, ngồi ngay thẳng lại.

Trên người cô mặc một chiếc váy ren trắng tinh, tóc buộc lỏng phía sau, mặt trang điểm nhẹ nhàng, tỏ ra vừa dịu dàng vừa đáng thương, giữa mày mang chút rầu rĩ, vẫy tay về phía Đường Lạc Lạc và Mặc Thiệu Đình, Lâm Uyển Du nhỏ nhẹ lên tiếng.

- Thiệu Đình, Lạc Lạc, hai người đến rồi.

Đường Lạc Lạc le lưỡi, trong lòng nghĩ cô chủ Lâm này đúng là biết diễn kịch, con người này bình thường kiêu ngạo vậy đấy, bây giờ giả làm chú cừu non ngoan ngoãn, đúng là chút cảm giác sai trái cũng không có, ây không đúng, Lâm Uyển Du trước mặt Mặc Thiệu Đình, có lẽ đều luôn nữ thần như thế kia, chỉ khi đối đãi với cô, mới nghênh ngang kiêu ngạo mới đúng.

Nghĩ đến đây, Đường Lạc Lạc giơ tay khoác lấy cánh tay Mặc Thiệu Đình, cười híp mắt ngồi xuống đối diện Lâm Uyển Du.

- Chúng tôi đến rồi, em Uyển Du, có gì muốn nói với vợ chồng tôi sao?

Không phải thích làm bộ làm tịch sao, vậy xem ai ác hơn ai.

Quả nhiên, nhìn thấy cánh tay Đường Lạc Lạc khoác lên tay Mặc Thiệu Đình, trên mặt Lâm Uyển Du thoáng có nét đố kị, nhưng rất nhanh, cố gắng nhẫn nhịn sự kích động muốn giẫm nát Đường Lạc Lạc, cô cười khổ.

- Cảm ơn hai người đã đến, hôm nay, tôi đến tìm hai người, chủ yếu là có vài lời muốn nói với hai người.

Mặc Thiệu Đình sắc mặt bình tĩnh, không chút gợn sóng, Đường Lạc Lạc thoải mái ngồi xuống, cười híp mắt hỏi.

- Chuyện gì, nói đi.

- Là thế này, trước kia tôi cố chấp, sợ Thiệu Đình bị cô gái lạ lừa gạt tình cảm, nên luôn coi cô là kẻ địch, dạo này tôi suy nghĩ lại, cảm thấy việc bản thân làm trước kia, hoàn toàn sai rồi, tôi hy vọng hai người có thể tha thứ cho tôi, nhất là cô, Lạc Lạc, cô có thể tha thứ cho tôi không?

Lâm Uyển Du thút thít, mong chờ nhìn Đường Lạc Lạc.

- Tha thứ cho cô?

Đường Lạc Lạc đảo mắt, Lâm Uyển Du ở trước mặt Mặc Thiệu Đình cầu xin mình tha thứ, còn trưng ra bộ mặt nửa sống nửa chết, đây rõ ràng đào cái hố cho mình rồi.

Nếu mình dứt quyết từ chối, cô ta sẽ thừa thắng xông lên, giả vờ vô cùng đáng thương, một khóc hai náo ba treo cổ, để Mặc Thiệu Đình cảm thấy mình thật máu lạnh vô tình, nhưng nếu mình đồng ý rồi thì sao, vậy sau này Lâm Uyển Du sẽ rửa sạch hết tất cả vết dơ, có thể tiếp tục dùng thân phận thanh mai trúc mã quấn lấy Mặc Thiệu Đình rồi.

Đúng là hình mẫu cô gái tâm cơ, cụm từ này quả thật sinh ra là để dành cho Lâm Uyển Du mà.

- Lạc Lạc, tôi biết cô lâu nay luôn không thích tôi, nhìn tôi không vừa mắt, nhưng tôi luôn xem Thiệu Đình là anh của mình, tôi cũng đã từng đối với cô có không ít thành kiến, làm sai một vài chuyện, nhưng ai lại không có quá khứ chứ? Tôi tin Thiệu Đình cũng hy vọng hai người chúng ta hoà hợp với nhau, làm chị em thân thiết, tôi nhẫn tâm khiến anh ấy thất vọng sao?

Lâm Uyển Du nói đến thật lòng thật dạ, sau cùng khóe mắt cũng đỏ lên.

- Chuyện đã qua cứ để nó qua đi được không? Từ nay về sau, để chúng ta đối xử chân thành với nhau được không?

- Đối xử chân thành, làm chị em thân thiết?

Đường Lạc Lạc cười nhìn Lâm Uyển Du.

- Tôi xuất thân thấp hèn, có tư cách gì làm chị em tốt của cô chứ?

Đây đều là lời Lâm Uyển Du từng mỉa mai cô, nhưng không bao lâu, Lâm Uyển Du lại vờ vĩnh muốn làm chị em tốt với cô, đúng là nực cười.

- Đừng nói bản thân như thế.

Lâm Uyển Du vô cùng đau lòng nhìn Đường Lạc Lạc.

- Cô cũng không muốn có gia cảnh như thế, tôi sẽ không ghét bỏ cô đâu.

Đường Lạc Lạc:…

- Cô sẽ không ghét bỏ tôi, nhưng tôi lại có chút ghét bỏ cô đấy.

Đường Lạc Lạc vốn muốn diễn kịch cùng Lâm Uyển Du, nhưng thật sự là kiên trì không nổi, quá giả tạo quá buồn nôn rồi.

- Lạc Lạc, sao cô lại nói như thế?

Vẻ mặt Lâm Uyển Du như đã chịu oan ức to lớn, đôi mắt đẫm lệ nhìn Mặc Thiệu Đình.

- Thiệu Đình… Em thật lòng muốn cùng Lạc Lạc làm hoà trở lại, nhưng cô ấy đối với em, lại không khoan dung như vậy, nếu cô ta yêu anh, không phải nên đối xử khoan dung với người bên cạnh anh hay sao?

Đúng là mấy cô nữ chính yếu đuối trong phim tình cảm lâm li bi đát, thánh mẫu bạch liên hoa hộ thân.

Đường Lạc Lạc nhẹ nhàng dựa người về phía sau, cách xa một khoảng với Lâm Uyển Du.

- Cô nói xong chưa? Bây giờ đến tôi rồi, cô luôn miệng nói tôi tha thứ cho cô, không tha thứ cho cô là nhỏ mọn, là không khoan dung, vậy tôi hỏi cô, nếu có người bắt cóc cô, kiếm một đống lưu manh muốn hãm hiếp cô, cô sẽ khoan dung với loại người như vậy sao?

- Đó là hiểu lầm…

Lâm Uyển Du quay đầu ấp úng, tiếp tục dùng ánh mắt thân thiết nhìn về phía Mặc Thiệu Đình, mong chờ Mặc Thiệu Đình sẽ vì mình nói một hai câu, nhưng nhìn Mặc Thiệu Đình nhìn Đường Lạc Lạc không chớp mắt, trong mắt tràn đầy thương xót.

- Nếu như có người cho cô uống xuân – dược, tìm một người đàn ông lạ mặt khó ưa bại hoại danh dự của cô, cô sẽ khoan dung với loại người như thế sao?

Đường Lạc Lạc chậm rãi từ tốn, nhìn chắm chằm Lâm Uyển Du, để cô ta cảm thấy bản thân thực sự không còn chốn dung thân.

- Nếu như có người cố tình đến kiếm chuyện với cô, mỗi lần gặp mặt đều sỉ nhục cô không đáng một xu, đột nhiên một ngày tâm trạng tốt lên, muốn cùng cô làm chị em thân thiết, xoá hết mọi vết tích, cô không đồng ý là không lương thiện, không khoan dung, cô có phải muốn đánh chết cô ta không?

- Tôi…

Lâm Uyển Du cắn môi, không nghĩ đến Đường Lạc Lạc lại ở trước mặt Mặc Thiệu Đình, không những không để lại cho cô chút mặt mũi, mà còn giở lại chuyện cô đã làm, trong lòng đối với cô ta càng hận đến đay nghiến.

- Những chuyện cô không làm được, tại sao lại lấy ra cầu xin người khác?

Đường Lạc Lạc đứng dậy, đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta.

- Người làm sai chuyện, không phải một câu xin lỗi là xong, tôi không phải mẹ cô, không có lí gì bao dung hết mọi sai lầm của cô, không nhắc chuyện cũ với cô, thật xin lỗi, em Uyển Du, tôi không muốn làm bạn với cô, cũng không có ý muốn tha thứ cho cô, nhưng cô sẽ hiểu cho tôi mà, dù sao tôi cũng đã xin lỗi cô rồi, nên đối xử khoan dung với tôi một chút, đúng không?

- Cô ép người như thế, không chịu cho tôi một cơ hội sao?

Lâm Uyển Du nước mắt chảy dài ấn tay vào lồng ngực, như chịu không nỗi đả kích lớn, có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

- Đúng rồi.

Đường Lạc Lạc gật đầu.

- Là không cho cô cơ hội, thì sao?

Mặc Thiệu Đình dở khóc dở cười, cảm thấy tiểu nha đầu này lúc này như biến thành một tiểu ác ma, à, thật muốn xem xem cô ấy mặc bộ trang phục ác ma, bộ dạng trên đầu đeo hai chiếc sừng nhỏ màu đỏ, nhất định đáng yêu chết mất.

Ánh mắt nuông chiều này, một lần nữa nhói vào tim Lâm Uyển Du, cô hôm nay vốn dĩ muốn gọi Đường Lạc Lạc đến, ở trước mặt Mặc Thiệu Đình cầu hoà, cho dù Đường Lạc Lạc không đồng ý không nhắc lại chuyện cũ, cũng có thể ở trước mặt Mặc Thiệu Đình thể hiện vẻ mặt yếu đuối đáng thương của cô ta.

Ai ngờ cô ta đã hạ giọng như thế, Đường Lạc Lạc không những không bị cô ta đả động, còn quay lại tính sổ với cô ta, lấy những chuyện xưa lắc xưa lơ đều lật lại ra hết, khiến cô ta quả thật không còn mặt mũi ở lại đây nữa!

Nhìn thấy trong mắt Mặc Thiệu Đình chỉ có Đường Lạc Lạc, đứng lên theo Đường Lạc Lạc, Lâm Uyển Du biết lần này cô ta tiêu rồi, nhưng vẫn lấy lại tinh thần, vẻ mặt thương tâm như đã chịu cực chịu khổ.

- Cho dù cô không tha thứ cho tôi, tôi cũng sẽ chúc phúc cho hai người, chúc hai người vui vẻ hạnh phúc.

Sau đó giả vờ liếc mắt nhìn Mặc Thiệu Đình, ra vẻ vì yêu mà đau khổ, buồn rầu khôn nguôi.

Đường Lạc Lạc khoác cánh tay Mặc Thiệu Đình, nở nụ cười vô hại.

- Yên tâm, tôi sẽ cùng Mặc Thiệu Đình của cô hạnh phúc vui vẻ sống bên nhau, cậu chủ Mặc vừa đẹp trai lại giàu có, khí to dũng mãnh, là người tình trong mơ của rất nhiều cô gái đó, tôi nhất định sẽ trân trọng, về việc làm bạn gì đó thì không cần nữa, thật lòng muốn chúng tôi tốt, thì nhờ cô tránh xa chúng tôi một chút, được không?

Mặc Thiệu Đình:…

Hình như có thứ kì lạ gì ở đây, khí to dũng mãnh là cái quỷ gì?

Là đang khen anh, được thôi tuy rằng anh đối với mặt này rất có tự tin, nhưng… thật sự phải trực tiếp nói ra sao.

Lâm Uyển Du sắc mặt tái mét, mở to mắt nhìn con tiện nhân Đường Lạc Lạc khoác lấy tay Mặc Thiệu Đình rời đi, tức giận đẩy hết ly cà phê xuống bàn.

Đường Lạc Lạc, Đường Lạc Lạc đáng chết, cô ta nhất định sẽ không tha cho cô!

Sẽ có một ngày, cô ta sẽ cho người phụ nữ láo xược này biết, người Mặc Thiệu Đình yêu là cô ta!

Vừa mới bước ra tiệm cà phê, Đường Lạc Lạc không mấy tự nhiên buông tay Mặc Thiệu Đình, gãi gãi đầu.

- Vừa nãy, những lời tôi nói, đều là để chọc tức Lâm Uyển Du , anh đừng có để tâm đó.

- Lời gì?

Mặc Thiệu Đình nhếch mày, cười như không cười nhìn cô.

- Ý của cô là, tôi vừa không đẹp trai lại không giàu có? Không phải người tình trong mơ của rất nhiều cô gái sao?

- Mấy cái này đều phải.

Đường Lạc Lạc nghĩ lại những lời mình vừa nói lúc nãy, nhịn không được trên mặt phát sốt.

- Là… Cái đó… Cái đó không phải…2

- Cái nào?

Mặc Thiệu Đình thoáng cười gian xảo, từ từ tiến gần đến Đường Lạc Lạc, nói nhẹ bên tai cô.

- Có cần tôi chứng minh một chút, lời cô nói đều là thật không?

- Không cần!

Đường Lạc Lạc như con mèo xù lông, lập tức nhảy ra phía xa.

- Tôi tin rồi. Tôi tin rồi. Tôi tin rồi!

Mặc Thiệu Đình dở khóc dở cười, một tay níu lấy Đường Lạc Lạc quay về, trong túi áo lấy ra một tấm thẻ đen, đưa cho Đường Lạc Lạc.

- Này, thưởng cho cô, hôm nay cô làm tôi rất vui vẻ, có khen thưởng.

Đường Lạc Lạc một mực muốn từ chối, thể hiện mình là một cô gái không ham hư danh, nhưng làm việc ở nhà họ Mặc chưa đến một tháng, một phần lương còn chưa đến tay, bây giờ không một xu dính túi, đã đến bước đường đi chợ đêm cũng không dám mua lung tung, chỉ biết bất lực ngượng ngùng nhận lấy.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 61
6161.
Mặc Lan nghĩ ngợi một chút, nhanh chóng trả lời.

- Tôi không làm gì sai, trong lòng ngay thẳng, được, đối chứng thì đối chứng, nếu Đường Lạc Lạc đề xuất muốn trước mặt toàn công ty đấu với tôi, vì để chứng minh sự trong sạch của mình, tôi đề nghị tìm một vài phóng viên truyền thông, đều đến để làm nhân chứng, cũng để dạy dỗ nhân viên, để mọi người có được bài học, tổng tài, anh nói thế nào?

- Được.

Mặc Thiệu Đình nhắm mắt, hoàn toàn đồng ý.

Bề ngoài nhìn Mặc Lan có vẻ rất ngay thẳng, nhưng thực chất là để Đường Lạc Lạc trong tình huống không có bằng chứng, khuếch đại sức ảnh hưởng của sự việc, để Đường Lạc Lạc không thể trở mình.

Cô em họ này của anh, thường ngày rất quy tắc, không ngờ lại đối với Đường Lạc Lạc có hứng thú lớn đến vậy, đúng là kì lạ.

- Nếu tổng tài đồng ý rồi, vậy thì ngày mai, tôi sẽ ra mặt tổ chức một buổi họp báo, đến lúc đó chúng ta ở trước mặt mọi người, trực tiếp đối chứng về ý tưởng thiết kế, khi đó rốt cuộc người nào thua bản thiết kế của người kia, cũng không còn đường chối cãi.

Mặc Lan nhìn Đường Lạc Lạc, nhếch mày khiêu khích.

- Được, tôi rất mong chờ.

Đường Lạc Lạc ngẩn cao đầu không chịu thua, ánh mắt lấp lánh.

Văn phòng của Mặc Thiệu Đình trước giờ tồn tại như một cấm địa, nhân viên bình thường làm việc ở nhà họ Mặc cả đời, có thể cũng chưa từng vào đây một lần, trước mắt mọi chuyện đã bàn xong, Mặc Lan cũng lui ra.

Đường Lạc Lạc đi đằng trước, đã nghe thấy Vương Bác đằng sau chỉ trỏ:

- Đường Lạc Lạc, cô đúng là không biết xấu hổ! Tôi mà là cô, đã không còn mặt mũi tiếp tục ở lại trong công ty rồi! Đừng nghĩ có cậu chủ Mặc làm chống lưng, thì cô có thể làm mưa làm gió, tôi đợi xem trò cười ngày mai của cô! Còn không cút về nhà viết bản kiểm điểm!

- Xin lỗi, phó bộ trưởng, trước khi sự tình chưa làm rõ, cũng không thể chứng minh bản thiết kế là do tôi tiết lộ ra ngoài, tôi viết kiểm điểm gì chứ? Gì mà không còn mặt mũi, tôi không những phải ở lại công ty, tôi còn chuẩn bị vì công ty cống hiến cả đời nữa.

Nói xong, Đường Lạc Lạc hắng giọng, quảnh mặt tự tin đi về phòng làm việc của bộ phận thiết kế.

Để lại Vương Bác sắc mặt tái mét, chỉ về hướng Đường Lạc Lạc vừa đi.

- Ai cho cô dũng khí? Đã như thế rồi còn giả vờ cái gì? Bộ trưởng Mặc, cô xem cô ta kiêu ngạo chưa, ngày mai khóc không ra tiếng!

Mặc Lan khoanh tay, nhìn Đường Lạc Lạc rời đi, gương mặt tỏ vẻ thương hại và xem thường.

- Để cô ta đắc ý một chút, rất nhanh, cô ta sẽ biết sự việc này nghiêm trọng thế nào.

Đúng vậy, rất nhanh, Đường Lạc Lạc đã phát hiện, dựa theo tình hình bây giờ, ước mơ ở lại công ty cống hiến cả đời, sợ rằng hơi khó thực hiện.

Tuy đã nói rõ trong văn phòng của Mặc Thiệu Đình, nhưng đã rất nhanh bị người khác lan truyền, đồng nghiệp hiện giờ trong công ty, nhìn biểu hiện của họ, đều là khinh thường và ghét bỏ, giống như trên người cô có mầm bệnh gì, hận không thể tránh xa cô một chút.

Thậm chí, không kiêng kị gì lớn tiếng bàn luận bên cạnh cô.

- Nhìn trong sáng vậy, không nghĩ đến lại làm ra chuyện mất mặt như thế, phản bội công ty, cũng không sợ nhận mấy đồng tiền dơ bẩn kia sẽ bỏng tay.

- Cô đó, nhỏ tiếng chút, người ta không phải người thường, còn nhớ mới vào công ty, đã mời cậu chủ Mặc về làm chống lưng? Cô ăn nói thẳng thắn như thế, cẩn thận bị người ta trả đũa.

- Được rồi, cô nghĩ không đắc tội cô ta, thì cô ta không trả đũa cô sao, nhà họ Mặc còn phát lương cho cô ta, cũng không thấy cô ta tha cho nhà họ Mặc sao, loại người này đúng là vong ơn bội nghĩa, qua cầu rút ván.

Những lời nói này từng câu một truyền đến tai Đường Lạc Lạc, dù cho tâm lý cô có vững tới đâu, cũng không tránh khỏi cảm thấy uất ức buồn bã.

Lời nói của cô, không một ai tin, nhưng lời đồn truyền nhanh đến thế, dù ngồi ở đây, cũng cảm thấy đứng ngồi không yên.

Trong những lời bàn luận của mọi người, Nhạc Thanh đi về phía Đường Lạc Lạc, làm ra bộ dạng cẩn thận.

- Lạc Lạc, những lời trong văn phòng tổng tài lúc nãy, là phó bộ trưởng bắt tôi nói, cô sẽ không giận tôi chứ? Thật thật sự không còn cách nào khác, rời khỏi đây, tôi không kiếm được công việc nào tốt hơn thế nữa, vả lại… vả lại… Tôi cũng không nói gì nhiều, đúng không? Cô vẫn làm bạn với tôi chứ?

Đường Lạc Lạc trước giờ đều không có ý hại người, càng không thích xem người khác là kẻ địch, nhưng cũng là một người có tâm cơ, Nhạc Thanh đã phản bội cô một lần, cô nhận xui, nhưng để cô tiếp tục chịu thiệt, thì không có lần thứ hai đâu.

- Tôi không trách cô, cô nói đúng, lời cô nói đều là thật.

Đường Lạc Lạc chỉ muốn mau chóng kết thúc cuộc nói chuyện với Nhạc Thanh, không nghĩ đến vừa nói xong, đã thấy Nhạc Thanh ánh mắt sáng hẳn lên, thần bí sáp lại gần.

- Vậy Lạc Lạc, cô kiên quyết đấu cùng bộ trưởng Mặc, có chắc ăn không? Bằng chứng này rất khó tìm đó? Cô rốt cuộc làm sao nghĩ ra thế?

Nhạc Thanh trong lòng kích động, cô cứ cảm thấy Đường Lạc Lạc dám đề xuất đối chứng với Mặc Lan, nhất định cất giấu thứ gì lợi hại lắm, nếu mình có thể đào được bí mật này, nói với Mặc Lan, không phải lập được công lớn hay sao?

Nói không chừng Mặc Lan cao hứng lên, không những cho cô tiền, mà còn đề bạt cô thì sao?

Trong lòng vui sướng tràn đầy kì vọng, Nhạc Thanh không mảy may ý thức được, suy nghĩ gấp gáp và vui vẻ của cô hiện giờ, đã hoàn toàn hiện rõ trên mặt.

Đường Lạc Lạc nhìn vẻ mặt của Nhạc Thanh, đã biết cô muốn làm gì, cũng trách bản thân quá sơ suất, lúc trước lại nhìn không ra lòng dạ thâm sâu của Nhạc Thanh.

Bây giờ người ta đã đào một cái hố, đợi cô nhảy vào, sao cô lại khiến người ta thất vọng được?

- Tôi đó hả, nghĩ thế này…

Đường Lạc Lạc gian đảo đảo mắt, ý chỉ Nhạc Thanh tới gần, nói nhỏ vài câu bên tai Nhạc Thanh …

… …

Đường Lạc Lạc chưa từng cảm thấy thời gian trôi chậm như thế, bên tai vang vọng những lời bàn luận của đồng nghiệp, mở Weibo, phát hiện “nhân viên nhà họ Mặc tiết lộ cơ mật” đã lên đầu bảng tìm kiếm, bèn không muốn sống nữa.

Nghĩ cũng không cần nghĩ, tin tức này nhất định là Mặc Lan tung ra ngoài, mục đích là muốn làm to chuyện, để mình không còn chốn dung thân.

Mặc Thiệu Đình tuy không phải người nổi tiếng, nhưng vừa trẻ vừa giàu, lại điển trai, vài năm nay nhà họ Mặc đang trên đà lớn mạnh, danh tiếng rất cao, thân là tổng tài nhà họ Mặc, dù cho Mặc Thiệu Đình có khiêm tốn, Weibo cũng do công ty quản lí, vẫn thu hút một lượng lớn người hâm mộ nữ, được công nhận là “người chồng quốc dân”.

Tin tức này vừa nổ ra, lập tức một đống người hâm mộ nữ bình luận dưới Weibo Mặc Thiệu Đình, độ nóng chốc lát bùng nổ.

Ây Yo Wei La: Chồng ơi chồng ơi, nghe nói trong ông ty anh xuất hiện kẻ phản bội, muah muah đừng khóc!

Cá Thu Đao Trên Miếng Bánh Mì: Tập đoàn nhà họ Mặc nhân văn như thế, lại có thể xuất hiện kẻ phản bội, đúng là lòng người không đáy, một con sâu làm rầu cả nồi canh.

Bánh Phồng Tôm Đào Hoa: Dám ăn hiếp chồng của tôi! Loại người này nên kéo ra đánh chết! Búng lỗ tai!

So với những đồng nghiệp lòng đầy căm thù trong công ty, người ngoài trên mạng đối với chuyện này thái độ cũng ôn hoà một chút, chế giễu là chính, mang thái độ chuyện không phải của mình chỉ xem trò náo nhiệt, nhưng những lời khinh thường cô, cũng sắp ngập tràn ra cả màn hình.

Đường Lạc Lạc càng ngày càng đau lòng, điều khiến cô đau không chỉ là những người muốn búng lỗ tai cô, nói cô là tên ăn hại, còn có –

Ai cho phép họ gọi Mặc Thiệu Đình là chồng?

Tuy mình chỉ là hữu danh vô thực, nhưng cô còn chưa gọi qua đó được không?

Bây giờ còn chưa ly hôn có được không?

Mấy cô đáng xấu hổ này!

Đường Lạc Lạc bĩu môi, nghĩ Mặc Thiệu Đình cũng sẽ không lên Weibo, trực tiếp dùng tài khoản chính, bình luận một dòng.

Đường Lạc Lạc: nghe nói cậu chủ Mặc đã kết hôn rồi đó.

Đăng xong dòng này tâm trạng mới tốt lên một chút, chưa qua một lúc lại mở lên, bình luận của cô đã có trên ngàn câu trả lời, Đường Lạc Lạc biết không có câu nào tốt đẹp, do đó xem cũng không xem, trực tiếp tắt máy.

Cũng không biết Mặc Lan vì sao cứ nhắm vào mình, nhưng có một điểm Đường Lạc Lạc khẳng định, bây giờ cô đang cưỡi trên lưng cọp, trừ khi chứng minh sự trong sạch của mình, nếu không đúng là không còn cách trở mình nữa.

Tai bay vạ gió, đây đúng là tai bay vạ gió.

Khó khăn lắm mới chịu đựng đến giờ tan làm, Đường Lạc Lạc chậm rãi dọn dẹp đồ đạc, đợi những người khác lần lượt ra khỏi văn phòng, mới theo sau đi ra ngoài.

Bình thường cô đi rất chậm, vì đợi mọi người gần đi về hết, xong mới ngồi lên xe Mặc Thiệu Đình về nhà, nhưng hôm nay…

Nghĩ đến bộ mặt bình tĩnh của anh trong văn phòng tổng tài, ánh mắt lạnh nhạt kia, tâm trạng Đường Lạc Lạc chốc lát trở nên ủ dột, sợ rằng anh ta sẽ không đợi mình nữa.

Suy cho cùng, dù bản thân chịu thêm nhiều uất ức, khó khăn, dẫu sao dính líu tới việc ăn cắp bản thảo thiết kế của nhà họ Mặc, Mặc Thiệu Đình là tên cuồng công việc, rất xem trọng sự nghiệp, loại con gái cản trở sự nghiệp phát triển của anh ta như cô, còn bị nghi là kẻ phản bội, e là anh ta sẽ không thích cô nữa.

Đường Lạc Lạc vừa nghĩ chua xót, vừa nói với bản thân, không thích thì không thích, dù sao cô sớm đã muốn rời khỏi anh, không thích càng tốt, lúc rời đi, sẽ không còn vướng bận gì nữa.

Dù cô có hiểu đạo lý, nhưng khi nghĩ đến Mặc Thiệu Đình, lòng đau muốn chết.

Cô rầu rĩ đi ra toà nhà văn phòng của nhà họ Mặc, cúi đầu nhìn xuống chân, im lìm đi về phía trước.

Không đến thì không đến, mình cô cũng có thể tự về nhà, Mặc Thiệu Đình đáng chết, Mặc Thiệu Đình xấu xa, Mặc Thiệu Đình cặn bã…

Đường Lạc Lạc đang cúi đầu điên cuồng mắng chửi Mặc Thiệu Đình, “két” một tiếng, tiếng thắng xe quen thuộc vang bên tai cô, cô còn có chút nghi ngờ có phải do mình nghe nhầm không, mơ mơ màng màng ngước đầu lên, đã thấy chiếc Ferrari hút mắt kia, như mọi buổi tối, dừng trước mặt mình.

Chỉ là, hôm nay cửa xe không hạ xuống.

Tuy trong lòng ra sức nói với bản thân phải thận trọng, tuy nhìn xuyên qua cửa xe, lờ mờ thấy được gương mặt của Mặc Thiệu Đình, lạnh như tảng băng ngàn năm, nhưng Đường Lạc Lạc đúng là vô dụng còn thấy vui mừng, hai ba bước chạy đến bên cạnh xe, thành thục mở cửa, mặt dày ngồi vào trong.

Mặc Thiệu Đình ngồi trên ghế lái, trên người mặc bộ âu phục màu xám, sống lưng thẳng đứng, cả người khí thế phi phàm, trên gương mặt tinh xảo đẹp đẽ lạnh như băng, đôi mắt u ám và lạnh lùng, dường như nhìn lâu chút nữa có thể đóng băng được cả người khác, rõ ràng đang phát ra loại khí trường người sống chớ đến gần, đến gần rồi sẽ chết.

Đôi tay thon dài của anh đặt trên tay lái, không cử động, cũng không quay đầu xem Đường Lạc Lạc bên cạnh một chút nào, dáng vẻ đó, rõ ràng đang truyền đạt sự khó chịu của anh.

Đường Lạc lạc đang chịu áp lực rất lớn, giả vờ không nhìn thấy vẻ mặt âm u của Mặc Thiệu Đình, giơ tay kéo kéo tay áo của anh.

- Mặc tiểu ca ca, sao anh không lái xe vậy.

- Anh đẹp trai, mặt anh cứng nhắc như thế, giống như tôi đang thiếu tiền anh ấy, không đúng nhỉ, tôi đúng là đang thiếu tiền anh.

- Cười cái coi nào, đây đây, cười một cái, được không, anh không cười, tôi cười cho anh một cái.

- Nghe nói đàn ông hay giận dỗi, cái đó sẽ nhỏ đi đó.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 62
6162.
- Được rồi được rồi, đừng giận tôi nữa, lời tôi nói đều là thật là thật đó, bản thiết kế đó, là tôi thiết kế cho công ty của ba, nhưng không biết, từ khi nào đã bị Mặc Lan lấy đi, còn trở thành bản thảo thiết kế của công ty mình, sau khi tôi phát hiện, tìm chị ta để nói chuyện, nhưng chị ta không thừa nhận, còn quay lại vu cáo tôi…

- Mặc Thiệu Đình, anh cũng nói câu gì đi chứ.

Đường Lạc Lạc dùng hết mưu mẹo, khiến Mặc Thiệu Đình để ý đến cô, nhưng anh cứ ngồi yên ở đó, mắt không chuyển hướng, bất luận thế nào cũng không chịu khuất phục.

- Anh không phải câm rồi chứ?

Đường Lạc Lạc nhụt chí nằm dài lên ghế:

- Tôi sai rồi, tôi sai rồi còn chưa được sao, tôi biết chuyện này đã mang rắc rối cho anh, xin lỗi.

Cô gái đáng thương kéo lấy tay áo của Mặc Thiệu Đình, Mặc Thiệu Đình quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm như đáy biển, khó có thể nhìn thấu.

- Đường Lạc Lạc, cô có biết, lúc trước luôn có một tài xế thay tôi lái xe, bản thân tôi rất ghét việc lái xe, tôi thấy, đó là một công việc lặp lại vô nghĩa, đúng là lãng phí tính mạng của tôi.

- Hả?

Đường Lạc Lạc ngước mắt nghi ngờ, cái này có liên quan gì đến những lời vừa nãy?

Mặc Thiệu Đình có phải giận đến ngu muội luôn rồi?

- Nhưng từ khi gặp cô, tôi lần nào cũng đích thân lái xe.

Bên mép Mặc Thiệu Đình, lộ nét cười dịu dàng ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.

- Vì khi đón cô về nhà, trong xe chỉ có hai chúng ta, không còn người thứ ba, khoảng thời gian ở cùng cô, tôi cảm thấy đó là một trong những thời khắc đẹp đẽ hiếm hoi của cuộc đời, tôi rất trân trọng.

Đường Lạc Lạc lộ ra vẻ mặt cảm động, nhẹ nhàng nói.

- Tiểu ca ca…

- Tôi rất trân trọng từng phút giây được ở bên cạnh cô, đồng thời vì những điều này, cố gắng thay đổi bản thân, nhưng còn cô thì sao? Đường Lạc Lạc, tôi giận không phải vì cô bị nghi ngờ ăn cắp bản thiết kế của công ty, tôi đều tin từng lời cô nói, nếu không tôi sẽ không cho cô cơ hội rửa sạch tội danh, nhưng chuyện này đã xảy ra lâu như vậy, sao ngay từ đầu cô không nói cho tôi biết?

Mặc Thiệu Đình nắm lấy cằm của Đường Lạc Lạc, ánh mắt như đang đi săn, tràn ngập tính công kích và xâm lược sẵn sàng bùng phát, giống như muốn nhìn xuyên thẳng người cô.

- Gặp khó khăn, phản ứng đầu tiên không phải đến tìm tôi, mà là tự mình làm rối tung lên, tôi rất giận, thật sự rất tức giận.

- Tôi…

Đường Lạc Lạc cứng họng, trong lòng vốn có chút áy náy, bây giờ đã hổ thẹn đến không tưởng tượng được.

Nếu như ngay từ lúc đầu, Đường Quý Lễ yêu cầu cô đi lấy cắp bản thiết kế của nhà họ Mặc, cô lập tức nói với Mặc Thiệu Đình, Mặc Thiệu Đình nhất định sẽ giúp cô nghĩ cách, có lẽ chuyện cũng không thành ra thế này.

Nhưng bản thân lại tự cho mình thông minh, làm ra một bản thiết kế, để Mặc Lan có cơ hội, còn cô bây giờ toàn lời ra tiếng vào, cũng không nói rõ nữa.

Đường Lạc Lạc cảm thấy bản thân, đúng là tự tìm chỗ chết.

- Vậy… Vậy tôi sai rồi, anh muốn sao để không giận tôi nữa đây?

Đường Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt lấp lánh, đồng tử trong veo như hồ nước, phản chiếu lại hình ảnh của Mặc Thiệu Đình.

- Tôi muốn có chút bồi thường.

Mặc Thiệu Đình cười hư hỏng, khiến cho nét mặt tinh xảo càng thêm vài phần gian ác, nhướng người lại gần, anh vây lấy Đường Lạc Lạc trong phạm vi của mình, một tay ôm lấy vòng eo cô, nhẹ nhàng cắn một cái lên chiếc tai trắng trẻo của cô.

- Chẳng hạn như, ở trên xe…

Đường Lạc Lạc cảm thấy toàn bộ máu huyết trong người, chốc lát xông thẳng lên não, ong một tiếng, đầu óc liền trống rỗng.

Cái tên này, cái tên này!

Vừa mới cảm thấy áy náy với hắn ta muốn chết!

Cảm thấy anh ta là một người tốt!

Còn cảm thấy hình tượng anh ta thật to lớn!

Chưa được bao lâu, đã lộ ra đuôi sói của anh, à không, bộ mặt thật của con sói xám!

- Lưu manh!

Đường Lạc Lạc bĩu môi chống đối.

- Tôi còn tưởng anh thật sự nổi giận rồi! Tên lừa đảo!

- Tôi thật sự nổi giận rồi đó.

Mặc Thiệu Đình vẻ mặt vô tội, gương mặt cực kì lừa tình, để anh ta nói gì cũng đều như thật vậy.

- Vì vậy, đặc biệt cần đến vợ đại nhân giúp tôi nguôi nguôi giận…

- A… Đi ra…

Đường Lạ Lạc dùng cả chân tay, muốn đẩy con sói xám đang vồ tới ra khỏi người, nhưng quanh người đều bị người đàn ông toàn tính xâm lược vây lấy, không gian trên xe càng hẹp lại, hoàn toàn không có sức chống đỡ.

Ánh mắt Mặc Thiệu Đình âm u lại mê hoặc, cúi đầu, nhẹ nhàng cắn vào nút áo của Đường Lạc Lạc, cái cảm giác da thịt chạm vào lưỡi, cả người Đường Lạc Lạc tê dại, trong lúc trên dưới thất thủ thì…

Một tiếng reo điện thoại không biết điều vang lên.

Cơ thể Mặc Thiệu Đình dừng lại, thật sự bực bội đến đỉnh điểm, mắt nhìn cô gái nhỏ đáng yêu trước mặt, hai má ửng hồng, cực kì hợp khẩu vị… lại ngay chính lúc này, tên nào không biết điều gọi cho anh!

Đường Lạc Lạc như nắm được cọng rơm cứu sinh, vội mở to mắt, đỏ mặt khuyên nhủ Mặc Thiệu Đình.

- Anh mau nghe đi, nghe điện thoại đi, không chừng có chuyện gì quan trọng, không chừng là Mặc Lan gọi đến! Biết đâu rất có ích, mau nghe mau nghe!

Nhìn vẻ mặt gặp được cứu tinh của cô, Mặc Thiệu Đình vừa hận vừa yêu, xoay người cắn mạnh vào môi Đường Lạc Lạc.

- Cô gái nhỏ, sớm muộn gì cô cũng không thoát được đâu!

Bây giờ mới thẳng người, ngồi vào ghế lái.

Đường Lạc Lạc vội vàng chỉnh lại quần áo đã bị Mặc Thiệu Đình chà xát đến không ra gì, hô hấp từ từ bình ổn trở lại, nhịp tim cũng trở lại bình thường.

Mặc Thiệu Đình lấy điện thoại, lướt mắt qua người gọi đến, nhìn Đường Lạc Lạc sắc mặt phức tạp.

- Là Lâm Uyển Du.

Lại là Lâm Uyển Du…

Đường Lạc Lạc trong lòng chửi thầm, cái cô Lâm Uyển Du sao có thể xuất hiện khắp nơi như vậy, đúng là keo con chó chuyển thế, tinh thần miệt mài bám dính này nếu dùng vào việc khác, chỉ sợ bây giờ đã lấy được cả đống kỉ lục Guinness thế giới rồi.

Mặc Thiệu Đình nhìn thất Đường Lạc Lạc không vui, không nghĩ gì nhấn nút mở loa, giọng nói nũng nịu của Lâm Uyển Du, lập tức ngập vào trong xe.

- Thiệu Đình… em là Uyển Du, em biết chuyện lần trước anh có hiểu lầm với em, nhưng sao anh nhẫn tâm như thế, cứ không để ý tới em, em đến công ty tìm anh, còn bị người khác cản lại, em đến nhà anh, anh lại tránh né không gặp, khoảng thời gian đó em thật sự rất nhớ anh…

Mặc cho Đường Lạc Lạc chỉ là Mặc phu nhân trên danh nghĩa, vả lại lúc nào cũng nhắc nhở bản thân sớm có ngày sẽ rời khỏi Mặc Thiệu Đình, nhưng nghe những cô gái khác bày tỏ với chồng mình, còn nũng nịu như thế.

Huống chi cô gái này, mấy lần muốn đẩy cô vào hố lửa…

Đường Lạc Lạc đảo mắt, giọng nói nhẹ nhàng tiếp lời Lâm Uyển Du.

- Mấy ngày nay không gặp, cô đã rất nhớ anh ấy sao?

Trên đời này rất nhiều đàn ông chưa kết hôn, Lâm Uyển Du sao lại nghĩ không thông, bám lấy Mặc Thiệu Đình đã kết hôn rồi chứ?

Nhớ chồng của người khác, rất vui sao?

Đường Lạc Lạc thật sự rất khó lí giải loại khoái cảm này.

Lâm Uyển Du đối diện quả nhiên không nghĩ đến Đường Lạc Lạc lại ở bên cạnh Mặc Thiệu Đình, lập tức im lặng, trong lúc Mặc Thiệu Đình chuẩn bị tắt máy, Đường Lạc Lạc cũng cảm thấy Lâm Uyển Du muốn rút lui, giọng nói làm bộ của Lâm Uyển Du lại vang lên.

- Lạc Lạc, cô cũng ở đó. Thật tốt quá, tôi nghĩ lúc trước, giữa chúng ta có chút hiểu lầm, tôi đối với những chuyện mình từng làm, cũng vô cùng áy náy, nếu như có thời gian, chúng ta có thể gặp mặt được không? Cô sẽ không nhỏ mọn, không cho tôi một cơ hội chứ? Ngay lúc này luôn, được không? Tôi ở tiệm cà phê Bestti đợi hai người, nhất định phải đến đó, được không?

Đường Lạc Lạc nhếch miệng, Lâm Uyển Du hôm nay muốn giở trò gì, bình thường đối với mình đều nghênh ngang kiêu ngạo, hôm nay đổi tính rồi, lại còn nhận lỗi…

Không đúng, cô ta là đang đổi chiến thuật!

Hình tượng cô chủ cao cao tại thượng trước kia, rõ ràng Mặc Thiệu Đình không nghe theo, bị từ chối vài lần, lần này chuẩn bị đi theo hướng giả vờ yếu đuối nữa rồi!

Aaa, kẻ địch quá gian xảo!

Phải nói diễn xuất của Lâm Uyển Du như giở trời, lần đầu Đường Lạc Lạc gặp cô đã lĩnh giáo qua rồi, cô ta đổi tính như vậy, rõ ràng càng dễ đối phó hơn.

Nghe những lời nói đó.

- Cô sẽ không nhỏ mọn, không cho tôi một cơ hội chứ?

Mình không cho cô ta cơ hội, thì là nhỏ mọn, là lòng dạ hẹp hòi sao!

Đường Lạc Lạc chỉ cảm thấy trong lòng mình có cả ngàn con ngựa cỏ bùn điên cuồng gào thét, Lâm Uyển Du bây giờ nhất định ước gì mình từ chối gặp mặt cô ta, rồi tiếp tục giả vờ đáng thương vô tội, mình sẽ để cô ta được như ý sao?

Tất nhiên không thể!

Mặc Thiệu Đình chau mày, vừa muốn dứt khoát từ chối Lâm Uyển Du, đã nghe Đường Lạc Lạc rất tự tin trả lời.

- Được thôi, vậy chúng ta một lát nữa sẽ qua đó, không gặp không về nhé em Uyển Du.

Nói xong, liền giơ tay nhanh gọn nhấn tắt máy.

Mặc Thiệu Đình bối rối, không hiểu Đường Lạc Lạc đang giở trò gì.

- Cô còn muốn gặp cô ta sao? Không phải rất ghét cô ta sao?

Sự hãm hại và chống đối của Lâm Uyển Du đối với Đường Lạc Lạc, Mặc Thiệu Đình đều thấy, lý do trì hoãn không trừng phạt Lâm Uyển Du, một là niệm tình Lâm Uyển Du cùng nhau lớn lên, hai là Lâm gia đang trong thời rạng danh, không dễ ra tay, thứ ba là La Nhã vừa về nước, Lâm Uyển Du rất được La Nhã yêu thích, cực kì không tiện ra tay.

Nhưng dù có như thế, tình cảm anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên cùng Lâm Uyển Du, cũng đã phai mờ chín phần mười rồi.

Vì vậy mấy ngày nay, chỉ cần Lâm Uyển Du đến tìm anh, Mặc Thiệu Đình né dược thì né, có thể tránh không gặp thì tránh không gặp, vậy mới khiến thái độ Lâm Uyển Du chuyển đổi một trăm tám mươi độ.

- Đi đi đi, người ta nhớ anh như thế, sao lại không đến gặp, đây không phải khiến trái tim thiếu nữ của người ta tan vỡ hay sao?

Đường Lạc Lạc nhếch mày, vỗ vai Mặc Thiệu Đình.

- Tài xế riêng của tôi, lái xe nào!

Mặc Thiệu Đình:…

Nha đầu này càng ngày càng kiêu ngạo rồi, có được xem là do anh chiều hư không?

Nhưng bộ dạng kiêu ngạo này, sao anh lại thích như thế?

Vừa đạp ga xe, chiếc Ferrari phi nhanh trên đường.

Đường Lạc Lạc trong miệng lầm bầm, ra sức mắng chửi Lâm Uyển Du.

- Tưởng tôi không dám đi sao? Tưởng tôi sẽ từ chối sao, đừng hòng!

Mặc Thiệu Đình cười hì hì, hít hít mũi.

- Lạc Lạc à, cô có ngửi một mùi gì đó rất nồng không?

Đường Lạc Lạc ngửi ngửi, lắc đầu.

- Không ngửi thấy mùi gì?

- Mùi giấm.

Mặc Thiệu Đình nhịn cười.

- Một mùi giấm rất nồng đó.

- Ai nói vậy?

Đường Lạc Lạc cảm thấy thẹn quá hoá giận.

- Tôi nói cho anh biết, đợi người mẹ đại nhân của anh vừa đi, tôi sẽ ly hôn với anh đó, anh đừng có mà đắc ý, vẻ mặt của anh là gì đây, Mặc Thiệu Đình! Không được cười nữa!

Mặc Thiệu Đình không nhịn được cười, lấy điện thoại, mở Weibo của mình ra, đưa đến trước mặt Đường Lạc Lạc.

- Tôi nói cô đúng là lười biếng, tên tài khoản Weibo cũng không chịu đổi cái mới, Đường Lạc Lạc?

Đường Lạc Lạc cầm lấy điện thoại, nhìn thấy bình luận của mình, lập tức xấu hổ nói không nên lời, lẩm bẩm thêm một câu.

- Tôi nói không sai mà, anh vốn dĩ đã kết hôn, đây là tôi không mang chút tình ý tư nào cả, đang phổ cập kiến thức cho họ đó.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 63
6163.
Mặc Thiệu Đình giả vờ vỡ lẽ.

- Vậy cô đúng là khổ tâm rồi.

Đường Lạc Lạc mặt vừa đỏ lên, cầm lấy điện thoại của Mặc Thiệu Đình, linh cảm vừa xuất hiện, muốn xem trộm một chút Weibo của tổng tài nhà họ Mặc, xem xem có tin nhắn với em gái nào hay đại loại như thế không, còn đem ra tát vào mặt Mặc Thiệu Đình, giúp mình kéo lại một ván.

Liền thấy bài đăng mới nhất của Mặc Thiệu Đình, chia sẻ tin tức bản thiết kế nhà họ Mặc bị tiết lộ ra ngoài, kèm theo câu bình luận lời ít ý nhiều.

- Tận mắt chứng kiến mới cho là thật, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Những bình luận phía dưới đối với câu nói này xem ra rất thâm sâu, không biết phải giải thích thế nào, quần chúng bàn luận xôn xao, dù sao cậu chủ Mặc gần nửa năm cũng không đăng Weibo một lần, giờ mới công khai bình luận tin tức bên lề của nhà họ Mặc, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Chỉ có Đường Lạc Lạc biết, Mặc Thiệu Đình là đang cố vũ cho cô.

Nói những người mắng chửi mỉa mai mình, đừng nhắm mắt đoán mò.

Cô cười ngọt ngào, cái cảm giác bất kể khi nào, đều biết nhất định có người bên cạnh âm thầm ủng hộ cô, đúng là rất vui.

Vui đến cô cũng không muốn nghĩ, cái tốt của Mặc Thiệu Đình, là đối với cô, hay đối với Đường Phù Dung nữa.

- Nhìn cái gì mà mặt mày hớn hở vậy.

Mặc Thiệu Đình hỏi, nhịn không được giơ tay véo mũi Đường Lạc Lạc.

- Làm tốt việc lái xe của anh đi, anh mới mặt mày hớn hở đó.

Đường Lạc Lạc ném điện thoại cho Mặc Thiệu Đình.

- Nhanh đưa tôi đến gặp em gái Uyển Du của anh nào!

Trong tiệm cà phê Bestti.

Lâm Uyển Du vừa nhìn thấy bóng dáng Đường Lạc Lạc và Mặc Thiệu Đình, liền lấy lại tinh thần, ngồi ngay thẳng lại.

Trên người cô mặc một chiếc váy ren trắng tinh, tóc buộc lỏng phía sau, mặt trang điểm nhẹ nhàng, tỏ ra vừa dịu dàng vừa đáng thương, giữa mày mang chút rầu rĩ, vẫy tay về phía Đường Lạc Lạc và Mặc Thiệu Đình, Lâm Uyển Du nhỏ nhẹ lên tiếng.

- Thiệu Đình, Lạc Lạc, hai người đến rồi.

Đường Lạc Lạc le lưỡi, trong lòng nghĩ cô chủ Lâm này đúng là biết diễn kịch, con người này bình thường kiêu ngạo vậy đấy, bây giờ giả làm chú cừu non ngoan ngoãn, đúng là chút cảm giác sai trái cũng không có, ây không đúng, Lâm Uyển Du trước mặt Mặc Thiệu Đình, có lẽ đều luôn nữ thần như thế kia, chỉ khi đối đãi với cô, mới nghênh ngang kiêu ngạo mới đúng.

Nghĩ đến đây, Đường Lạc Lạc giơ tay khoác lấy cánh tay Mặc Thiệu Đình, cười híp mắt ngồi xuống đối diện Lâm Uyển Du.

- Chúng tôi đến rồi, em Uyển Du, có gì muốn nói với vợ chồng tôi sao?

Không phải thích làm bộ làm tịch sao, vậy xem ai ác hơn ai.

Quả nhiên, nhìn thấy cánh tay Đường Lạc Lạc khoác lên tay Mặc Thiệu Đình, trên mặt Lâm Uyển Du thoáng có nét đố kị, nhưng rất nhanh, cố gắng nhẫn nhịn sự kích động muốn giẫm nát Đường Lạc Lạc, cô cười khổ.

- Cảm ơn hai người đã đến, hôm nay, tôi đến tìm hai người, chủ yếu là có vài lời muốn nói với hai người.

Mặc Thiệu Đình sắc mặt bình tĩnh, không chút gợn sóng, Đường Lạc Lạc thoải mái ngồi xuống, cười híp mắt hỏi.

- Chuyện gì, nói đi.

- Là thế này, trước kia tôi cố chấp, sợ Thiệu Đình bị cô gái lạ lừa gạt tình cảm, nên luôn coi cô là kẻ địch, dạo này tôi suy nghĩ lại, cảm thấy việc bản thân làm trước kia, hoàn toàn sai rồi, tôi hy vọng hai người có thể tha thứ cho tôi, nhất là cô, Lạc Lạc, cô có thể tha thứ cho tôi không?

Lâm Uyển Du thút thít, mong chờ nhìn Đường Lạc Lạc.

- Tha thứ cho cô?

Đường Lạc Lạc đảo mắt, Lâm Uyển Du ở trước mặt Mặc Thiệu Đình cầu xin mình tha thứ, còn trưng ra bộ mặt nửa sống nửa chết, đây rõ ràng đào cái hố cho mình rồi.

Nếu mình dứt quyết từ chối, cô ta sẽ thừa thắng xông lên, giả vờ vô cùng đáng thương, một khóc hai náo ba treo cổ, để Mặc Thiệu Đình cảm thấy mình thật máu lạnh vô tình, nhưng nếu mình đồng ý rồi thì sao, vậy sau này Lâm Uyển Du sẽ rửa sạch hết tất cả vết dơ, có thể tiếp tục dùng thân phận thanh mai trúc mã quấn lấy Mặc Thiệu Đình rồi.

Đúng là hình mẫu cô gái tâm cơ, cụm từ này quả thật sinh ra là để dành cho Lâm Uyển Du mà.

- Lạc Lạc, tôi biết cô lâu nay luôn không thích tôi, nhìn tôi không vừa mắt, nhưng tôi luôn xem Thiệu Đình là anh của mình, tôi cũng đã từng đối với cô có không ít thành kiến, làm sai một vài chuyện, nhưng ai lại không có quá khứ chứ? Tôi tin Thiệu Đình cũng hy vọng hai người chúng ta hoà hợp với nhau, làm chị em thân thiết, tôi nhẫn tâm khiến anh ấy thất vọng sao?

Lâm Uyển Du nói đến thật lòng thật dạ, sau cùng khóe mắt cũng đỏ lên.

- Chuyện đã qua cứ để nó qua đi được không? Từ nay về sau, để chúng ta đối xử chân thành với nhau được không?

- Đối xử chân thành, làm chị em thân thiết?

Đường Lạc Lạc cười nhìn Lâm Uyển Du.

- Tôi xuất thân thấp hèn, có tư cách gì làm chị em tốt của cô chứ?

Đây đều là lời Lâm Uyển Du từng mỉa mai cô, nhưng không bao lâu, Lâm Uyển Du lại vờ vĩnh muốn làm chị em tốt với cô, đúng là nực cười.

- Đừng nói bản thân như thế.

Lâm Uyển Du vô cùng đau lòng nhìn Đường Lạc Lạc.

- Cô cũng không muốn có gia cảnh như thế, tôi sẽ không ghét bỏ cô đâu.

Đường Lạc Lạc:…

- Cô sẽ không ghét bỏ tôi, nhưng tôi lại có chút ghét bỏ cô đấy.

Đường Lạc Lạc vốn muốn diễn kịch cùng Lâm Uyển Du, nhưng thật sự là kiên trì không nổi, quá giả tạo quá buồn nôn rồi.

- Lạc Lạc, sao cô lại nói như thế?

Vẻ mặt Lâm Uyển Du như đã chịu oan ức to lớn, đôi mắt đẫm lệ nhìn Mặc Thiệu Đình.

- Thiệu Đình… Em thật lòng muốn cùng Lạc Lạc làm hoà trở lại, nhưng cô ấy đối với em, lại không khoan dung như vậy, nếu cô ta yêu anh, không phải nên đối xử khoan dung với người bên cạnh anh hay sao?

Đúng là mấy cô nữ chính yếu đuối trong phim tình cảm lâm li bi đát, thánh mẫu bạch liên hoa hộ thân.

Đường Lạc Lạc nhẹ nhàng dựa người về phía sau, cách xa một khoảng với Lâm Uyển Du.

- Cô nói xong chưa? Bây giờ đến tôi rồi, cô luôn miệng nói tôi tha thứ cho cô, không tha thứ cho cô là nhỏ mọn, là không khoan dung, vậy tôi hỏi cô, nếu có người bắt cóc cô, kiếm một đống lưu manh muốn hãm hiếp cô, cô sẽ khoan dung với loại người như vậy sao?

- Đó là hiểu lầm…

Lâm Uyển Du quay đầu ấp úng, tiếp tục dùng ánh mắt thân thiết nhìn về phía Mặc Thiệu Đình, mong chờ Mặc Thiệu Đình sẽ vì mình nói một hai câu, nhưng nhìn Mặc Thiệu Đình nhìn Đường Lạc Lạc không chớp mắt, trong mắt tràn đầy thương xót.

- Nếu như có người cho cô uống xuân – dược, tìm một người đàn ông lạ mặt khó ưa bại hoại danh dự của cô, cô sẽ khoan dung với loại người như thế sao?

Đường Lạc Lạc chậm rãi từ tốn, nhìn chắm chằm Lâm Uyển Du, để cô ta cảm thấy bản thân thực sự không còn chốn dung thân.

- Nếu như có người cố tình đến kiếm chuyện với cô, mỗi lần gặp mặt đều sỉ nhục cô không đáng một xu, đột nhiên một ngày tâm trạng tốt lên, muốn cùng cô làm chị em thân thiết, xoá hết mọi vết tích, cô không đồng ý là không lương thiện, không khoan dung, cô có phải muốn đánh chết cô ta không?

- Tôi…

Lâm Uyển Du cắn môi, không nghĩ đến Đường Lạc Lạc lại ở trước mặt Mặc Thiệu Đình, không những không để lại cho cô chút mặt mũi, mà còn giở lại chuyện cô đã làm, trong lòng đối với cô ta càng hận đến đay nghiến.

- Những chuyện cô không làm được, tại sao lại lấy ra cầu xin người khác?

Đường Lạc Lạc đứng dậy, đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta.

- Người làm sai chuyện, không phải một câu xin lỗi là xong, tôi không phải mẹ cô, không có lí gì bao dung hết mọi sai lầm của cô, không nhắc chuyện cũ với cô, thật xin lỗi, em Uyển Du, tôi không muốn làm bạn với cô, cũng không có ý muốn tha thứ cho cô, nhưng cô sẽ hiểu cho tôi mà, dù sao tôi cũng đã xin lỗi cô rồi, nên đối xử khoan dung với tôi một chút, đúng không?

- Cô ép người như thế, không chịu cho tôi một cơ hội sao?

Lâm Uyển Du nước mắt chảy dài ấn tay vào lồng ngực, như chịu không nỗi đả kích lớn, có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

- Đúng rồi.

Đường Lạc Lạc gật đầu.

- Là không cho cô cơ hội, thì sao?

Mặc Thiệu Đình dở khóc dở cười, cảm thấy tiểu nha đầu này lúc này như biến thành một tiểu ác ma, à, thật muốn xem xem cô ấy mặc bộ trang phục ác ma, bộ dạng trên đầu đeo hai chiếc sừng nhỏ màu đỏ, nhất định đáng yêu chết mất.

Ánh mắt nuông chiều này, một lần nữa nhói vào tim Lâm Uyển Du, cô hôm nay vốn dĩ muốn gọi Đường Lạc Lạc đến, ở trước mặt Mặc Thiệu Đình cầu hoà, cho dù Đường Lạc Lạc không đồng ý không nhắc lại chuyện cũ, cũng có thể ở trước mặt Mặc Thiệu Đình thể hiện vẻ mặt yếu đuối đáng thương của cô ta.

Ai ngờ cô ta đã hạ giọng như thế, Đường Lạc Lạc không những không bị cô ta đả động, còn quay lại tính sổ với cô ta, lấy những chuyện xưa lắc xưa lơ đều lật lại ra hết, khiến cô ta quả thật không còn mặt mũi ở lại đây nữa!

Nhìn thấy trong mắt Mặc Thiệu Đình chỉ có Đường Lạc Lạc, đứng lên theo Đường Lạc Lạc, Lâm Uyển Du biết lần này cô ta tiêu rồi, nhưng vẫn lấy lại tinh thần, vẻ mặt thương tâm như đã chịu cực chịu khổ.

- Cho dù cô không tha thứ cho tôi, tôi cũng sẽ chúc phúc cho hai người, chúc hai người vui vẻ hạnh phúc.

Sau đó giả vờ liếc mắt nhìn Mặc Thiệu Đình, ra vẻ vì yêu mà đau khổ, buồn rầu khôn nguôi.

Đường Lạc Lạc khoác cánh tay Mặc Thiệu Đình, nở nụ cười vô hại.

- Yên tâm, tôi sẽ cùng Mặc Thiệu Đình của cô hạnh phúc vui vẻ sống bên nhau, cậu chủ Mặc vừa đẹp trai lại giàu có, khí to dũng mãnh, là người tình trong mơ của rất nhiều cô gái đó, tôi nhất định sẽ trân trọng, về việc làm bạn gì đó thì không cần nữa, thật lòng muốn chúng tôi tốt, thì nhờ cô tránh xa chúng tôi một chút, được không?

Mặc Thiệu Đình:…

Hình như có thứ kì lạ gì ở đây, khí to dũng mãnh là cái quỷ gì?

Là đang khen anh, được thôi tuy rằng anh đối với mặt này rất có tự tin, nhưng… thật sự phải trực tiếp nói ra sao.

Lâm Uyển Du sắc mặt tái mét, mở to mắt nhìn con tiện nhân Đường Lạc Lạc khoác lấy tay Mặc Thiệu Đình rời đi, tức giận đẩy hết ly cà phê xuống bàn.

Đường Lạc Lạc, Đường Lạc Lạc đáng chết, cô ta nhất định sẽ không tha cho cô!

Sẽ có một ngày, cô ta sẽ cho người phụ nữ láo xược này biết, người Mặc Thiệu Đình yêu là cô ta!

Vừa mới bước ra tiệm cà phê, Đường Lạc Lạc không mấy tự nhiên buông tay Mặc Thiệu Đình, gãi gãi đầu.

- Vừa nãy, những lời tôi nói, đều là để chọc tức Lâm Uyển Du , anh đừng có để tâm đó.

- Lời gì?

Mặc Thiệu Đình nhếch mày, cười như không cười nhìn cô.

- Ý của cô là, tôi vừa không đẹp trai lại không giàu có? Không phải người tình trong mơ của rất nhiều cô gái sao?

- Mấy cái này đều phải.

Đường Lạc Lạc nghĩ lại những lời mình vừa nói lúc nãy, nhịn không được trên mặt phát sốt.

- Là… Cái đó… Cái đó không phải…2

- Cái nào?

Mặc Thiệu Đình thoáng cười gian xảo, từ từ tiến gần đến Đường Lạc Lạc, nói nhẹ bên tai cô.

- Có cần tôi chứng minh một chút, lời cô nói đều là thật không?

- Không cần!

Đường Lạc Lạc như con mèo xù lông, lập tức nhảy ra phía xa.

- Tôi tin rồi. Tôi tin rồi. Tôi tin rồi!

Mặc Thiệu Đình dở khóc dở cười, một tay níu lấy Đường Lạc Lạc quay về, trong túi áo lấy ra một tấm thẻ đen, đưa cho Đường Lạc Lạc.

- Này, thưởng cho cô, hôm nay cô làm tôi rất vui vẻ, có khen thưởng.

Đường Lạc Lạc một mực muốn từ chối, thể hiện mình là một cô gái không ham hư danh, nhưng làm việc ở nhà họ Mặc chưa đến một tháng, một phần lương còn chưa đến tay, bây giờ không một xu dính túi, đã đến bước đường đi chợ đêm cũng không dám mua lung tung, chỉ biết bất lực ngượng ngùng nhận lấy.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 64
6164.
- Tôi… Tôi sẽ không xài bừa đâu, đến lúc đó tôi sẽ ghi nợ, xài bao nhiêu đều ghi ra, sau đó trả anh.

- Tôi là người cho vay nặng lãi, tính lãi gấp đôi đó.

- Gian thương!

- Nhung mà, cô cũng có thể không trả, quỵt nợ này, lấy thân bồi thường này.

- Hứ!

Hai người cứ trêu chọc nhau trên đường về đến biệt thự nhà họ Mặc …

Ngày thứ hai, là ngày Đường Lạc Lạc phải đồi đầu với Mặc Lan trong buổi họp báo.

Nơi họp báo mà bộ phận thiết kế đặc biệt chuẩn bị cho Đường Lạc Lạc, sẽ bắt đầu vào mười giờ sáng.

Hơn tám giờ sáng, Đường Lạc Lạc rúc đầu vào trong chiếc chăn mềm mại, vô tư ngủ rất ngon.

Chuông báo thức không chịu nhàn rỗi reo đến mấy lần, cách mười phút lại hành Đuờng Lạc Lạc một lần, vẫn không biết mệt mỏi reo lên.

Đến lúc Mặc Thiệu Đình nhẹ nhàng bước đến trước giường Đường Lạc Lạc, nhẹ giọng nói nhỏ bên tai.

- Mẹ tôi vào đây rồi.

Đường Lạc Lạc lập tức giật mình tỉnh giấc, từ trên giường với tư thế cá chép nhảy lên, đầu óc loạn xạ nhìn quanh.

- Ở đâu ở đâu?

Thật sự còn công hiệu hơn sói đến rồi.

Mặc Thiệu Đình dở khóc dở cười.

- Không nói như thế cô sẽ dậy sao, hôm nay là ngày cô đối đầu với Mặc Lan, tôi còn sợ cô sẽ căng thăng nữa, bây giờ xem ra, lo lắng của tôi đúng là thừa thãi. Yên tâm đi, mẹ tôi hôm nay sáng sớm đã ra ngoài rồi, không có ở nhà.

- Ê, Mặc Thiệu Đình, anh hù tôi như thế, sofa trong phòng tôi cũng không cho anh nằm nữa, có một người xấu như anh thế sao?

Đường Lạc Lạc ôm gối mặt mày uẩt ức.

Mặc Thiệu Đình:…

Ai xấu rồi?

Không thể nói rõ ràng sao? Đó là gọi cô dậy đó được không? Còn chê hôm qua tạt gáo nước lạnh vào mặt anh chưa đủ hay sao, nha đầu này đúng là một tiểu yêu tinh, luôn tìm cách chọc vào anh, tự mình cũng không biết!

Đường Lạc Lạc không có tâm trạng nhìn ngắm biểu hiện bối rối của Mặc Thiệu Đình, nhìn một lúc, liền vội vội vàng vàng bò dậy tắm rửa thay quần áo, kéo Mặc Thiệu Đình năn nỉ anh đưa cô đến nơi họp báo, hai người tay chân rối rít, cuối cùng cũng kịp đến sát giờ tại nơi họp báo.

Nơi họp báo sẽ tổ chức ở tầng cao nhất của khách sạn Kim Đỉnh, vì sự việc lấy cắp này đã được bàn tán xôn xao, vì vậy cuộc họp báo này đã thu hút rất nhiều sự chú ý, phóng viên sớm đã chạy đến khách sạn, dựng sẵn máy ảnh, sốt ruột đợi người trong cuộc đến.

Đường Lạc Lạc từ phía xa đi xuống xe Mặc Thiệu Đình, cùng Mặc Thiệu Đình chia nhau ra hành động, lúc đến nơi, khách sạn đã chật cứng người.

Rất nhiều phóng viên và nhà kinh doanh lớn, đều đến xem kết quả thế nào, thậm chí rất nhiều người thường đều vây xung quanh xem náo nhiệt, trên mạng thậm chí còn phát trực tiếp, chỉ vì đến xem Mặc Thiệu Đình làm sao thẳng thừng trừng trị kẻ phản bội, khắp nơi đều ồn ào náo nhiệt.

Đã bị phóng viên cả đàn vây đến, hỏi những câu hỏi ngày càng tráo trở.

- Cô Đường, xin hỏi có phải cô đến cuộc họp này là để xin lỗi cô Mặc Lan không?

- Thân là một nhà thiết kế, sao cô lại lấy cắp bản thảo thiết kế của công ty bán cho người khác, cô rốt cuộc nghĩ như thế nào?

- Bây giờ cô cảm thấy xấu hổ không? Sau khi bị lật tẩy, có cảm giác thẹn quá hoá giận không?

Đường Lạc Lạc mặc trên người bộ lễ phục màu đen, trên viền váy còn tô điểm nhữung mảnh kim cương lấp lánh, như hàng ngàn ngôi sao chiếc sáng trên trời, mái tóc đen óng ánh xoã sau vai, nụ cười long lanh, ánh mắt trong trẻo, đối mặt những câu hỏi khó của đám phóng viên, từ đầu đến cuối không hấp tấp, gật đầu ung dung đi đến hiện trường cuộc họp báo.

Sự ung dung và bình tĩnh này, khiến đám phóng viên vốn định nhân cơ hội này lấy được tin đầu bản chỉ biết bối rối nhìn nhau, cảm thấy sự việc có chút ngoài dự tính, tại sao một cô gái trẻ như thế, gặp phải chuyện thế này, tình cảnh này, không phải nên hốt hoảng lo sợ sao? Không phải nên khóc lóc xấu hổ sao?

Nhìn bộ dạng này của cô, như đang buớc trên thảm Oscar vậy!

Ngay cả những người trên mạng đang xem trực tiếp, vốn dĩ miệng luôn một mực phản đối hành động ăn cây táo, rào cây sung, lúc trước mắng chửi Đường Lạc Lạc đến không ra gì, lát sau khi Đường Lạc Lạc lên hình, cũng có không ít người nhanh chóng chuyển từ anti fan sang fan thực thụ, dù sao, đẹp là trên hết.

Dưới sự ghi hình của chục chiếc máy ảnh, Đường Lạc Lạc sắc mặt không đổi đi đến tầng cao nhất .

Vừa bước vào hiện trường họp báo, Đường Lạc Lạc nhịn không được sững người một lúc.

Trên bục họp báo còn trống vài chỗ, để chuẩn bị cho mình và người bên cạnh, và phía bên kia cũng có vài chỗ ngồi, toàn người của công ty nhà họ Mặc.

Mặc Lan bây giờ đang ngồi trước bục ở phía bên kia, tự tin đầy mình nhìn cô cười, trong nụ cười đó tràn ngập sự khiêu khích và cực kì có cảm giác ưu việt, như người ngồi trên chơi đùa với con mồi của mình, nhìn con mồi vùng vẫy đến chết.

Bên cạnh cô ta, có không ít gưong mặt thân thuộc, Vương Bác, Nhạc Thanh cùng một nhóm những người đồng nghiệp ngày thường thân thuộc với cô, mà phía bên cô, lại trống không, đừng nhắc thảm thương ra sao nữa.

Đường Lạc Lạc không thể không tự cổ vũ bản thân, phải biết, chân lý đều nằm trong tay thiểu số, điều này chứng minh, bản thân nhất định sẽ thắng!

Ừm, nhất định là vậy.

Ánh mắt nhìn xuống dưới bục, Đường Lạc Lạc có phát hiện ngoài ý muốn, người bạn chí cốt Diệp Tiểu Manh, lúc này với mái tóc ngắn xinh đẹp, chen chúc dưới đám đông nhiệt tình vẫy tay với cô.

Đường Lạc Lạc thật sự cảm động muốn mời Diệp Tiểu Manh ăn bữa cơm, từ ngày hôm qua có người phát tán tin tức bản thiết kế nhà họ Mặc bị lấy cắp, tên người bị nghi ngờ là Đường Lạc Lạc, điện thoại cô chưa reo lần nào, có thể trong thời khắc này chạy đến ủng hộ cô, cũng chỉ có một mình Diệp Tiểu Manh.

Đúng là… Có tóc không sợ hói.

Diệp Tiểu Manh ra sức vẫy tay với Đường Lạc Lạc, chỉ thiếu một tấm bảng thần tượng thôi, nhóm người bên cạnh bàn luận việc Đường Lạc Lạc lấy cắp bản thiết kế của nhà họ Mặc, thật không biết xấu hổ, Diệp Tiểu Manh trừng mắt phản bác lại.

- Không dám đâu! Không phải như thế, Lạc Lạc của chúng tôi không phải loại người đó!

- Còn chưa có kết quả, mấy người như thế là tạo nghiệp, phỉ báng đó!

- Tôi không nghe tôi không nghe, dù sao cũng không phải Lạc Lạc nhà chúng tôi làm!

Đúng là fan thép mà.

Cách buổi họp báo bắt đầu còn năm phút, cả hiện trường đều bận rộn, mọi người đều nóng lòng muốn xem thử, đều mong chờ tiến triển của sự việc sắp tới.

Mặc Thiệu Đình dưới sự bao quanh của bảo vệ và trợ lí, ngồi xuống hàng đầu tiên dưới bục, vừa xuất hiện đã dẫn đến một loạt tiếng hét, tốn mất biết bao cuộn phim, anh đã quen với cảnh tượng náo nhiệt này rồi, mặt không biến sắc, mắt không chuyển dời, chỉ khi lướt qua Đường Lạc Lạc, miệng nở nụ cười bí ẩn, nháy mắt với Đường Lạc Lạc.

Đường Lạc Lạc bị ánh mắt đó làm cho mất bình tĩnh, miễn cưỡng khống chế bản thân, không cười lớn trong tình huống này, nếu không đám người này sẽ nghĩ cô bị điên rồi.

Bề ngoài Mặc Lan nhìn rất thong thả, thực chất luôn dán mắt vào nhất cử nhất động của Đường Lạc Lạc, nhìn cô ung dung ngồi vào phía bên kia, trên mặt không lộ vẻ thất vọng sợ hãi, cũng không đau buồn hoảng sợ, càng nghĩ càng thấy không ổn.

Ý nghĩ đối chứng này, vốn dĩ là trò cười hoang đường, chị đề nghị tổ chức cuộc họp báo này, là muốn làm lớn chuyện, để Đường Lạc Lạc không còn cơ hội để trở mình.

Đường Lạc Lạc nên vùng vẫy đến chết, thất vọng tràn trề mới đúng, tại sao bộ dạng không một chút kinh hồn bạt vía, sắc mặt hồng hào, giống như tối hôm qua còn ngủ ngon hơn cả chị ta?

Nghĩ như thế, Mặc Lan vốn dĩ cảm thấy không có tí sơ hở, không hiểu sao trong lòng lại có cảm giác lo lắng kì lạ, Nhạc Thanh bên cạnh thăm dò sắc mặt, vội vàng chạy đến mật báo cho Mặc Lan, lặp lại nội dung mà mình đã thám thính từ Đường Lạc Lạc từ đầu đến cuối nói hết cho Mặc Lan nghe.

Nhạc Thanh cũng có vài phần tâm tư riêng, muốn có được sự coi trọng và đề bạt của Mặc Lan, bí mật vừa moi được từ Đường Lạc Lạc, nhất định nên ở thời khắc quan trọng mới nói với Mặc Lan, như vậy mới khiến Mặc Lan ấn tượng sâu sắc.

Quả nhiên, Mặc Lan vừa nghe, vừa nhịn không được cười lạnh nhạt, thì ra là như vậy, chả trách vẻ mặt của Đường Lạc Lạc không sợ sệt gì, thì ra, còn có chiêu cuối nữa.

Chỉ là, chiêu cuối này, từ giây phút khi bị chị ta biết được, đã mất đi ý nghĩa rồi.

Đường Lạc Lạc, hôm nay cô định sẵn thân bại danh liệt, chống chọi thế nào cũng vô ích.

Cuộc họp báo chính thức bắt đầu, những phóng viên phía dưới lập tức nêu câu hỏi, dường như không cần làm nóng không khí, cả hiện trường chốc lát đã trở nên náo nhiệt như lửa đốt.

- Xin hỏi cuộc họp báo muốn làm sáng tỏ chuyện gì? Đối với thời gian làm bản thiết kế, không phải đã có kết luận rồi sao?

- Cô Đường, cô đều bị nói là đã lấy cắp bản thảo thiết kế của nhà họ Mặc, xin hỏi, đây có phải thật không?

- Cô Mặc, tác phẩm của cô bị sao chép, dùng vào việc khác, tâm trạng bây giờ thế nào?

Bất kể là dư luận hay tình thế, gần như một bên đều cho rằng, Đường Lạc Lạc lấy cắp bản thảo thiết kế của nhà họ Mặc, trừ việc thực lực hai bên đều khác xa, hiển nhiên thấy được trong đó có kẻ thao túng.

Ngay cả trên mạng lúc này cũng ồn ào hẳn lên, người trên mạng chia thành hai phe, một phe ủng hộ Mặc Lan, trách mắng Đường Lạc Lạc giúp người ngoài không biết xấu hổ, còn to gan nhắm vào nhà họ Mặc, phe còn lại… lại là những quần chúng xem náo nhiệt, thật lòng cảm thấy Đường Lạc Lạc là vô tội cùng không phải là không có, chỉ là tiếng nói của họ sớm đã chìm trong những lời mắng chửi.

Alibaba Và Bốn Mươi Tên Cướp: Cuộc họp báo bắt đầu rồi, bày sẵn hạt dưa nước suối, ngồi đợi nhà họ Mặc tát bụp bụp vào mặt tên phản đồ.

Bột Nhào Siêu Cứng: Nhan sắc hai bên đều rất cao, nhìn mặt tôi bầu tiểu phản đồ một phiếu.

Lương Sinh: Lấy cắp bản thiết kế thật đáng ghét! Đúng là khiến ta đáng khinh!

Tương Đậu Phộng: Nói sao đây, tôi cảm thấy trước khi chưa có kết luận, cũng nên kết luận quá sớm… Ừm… Tôi nói mọi người cũng không nghe đúng không…

Trong lúc ồn ào, Mặc Lan đứng dậy, hai tay để tư thế hạ xuống, cả cuộc họp báo đều lập tức yên lặng.

Tiếp đến, cô nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói đĩnh đạc.

- Gần đây xôn xao chuyện bản thiết kế của nhà họ Mặc bị lấy cắp, tôi biết mọi người rất quan tâm, cũng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người đối với tôi, cuộc họp báo hôm nay, chủ yếu là muốn đối chứng xem ý tưỏng thiết kế của hai bên, là trắng hay đen, tôi tin rằng mọi người đều tự có kết luận riêng, ở đây tôi cũng muốn khuyên cô Đường một câu, quay đầu là bờ, đừng đợi đến chứng cứ rành rành, dưới trăm ánh mắt dõi theo, là con gái như thế thì hơi khó coi, chi bằng sớm nhận lỗi thì tốt, có lẽ công ty sẽ khoan hồng, không làm lớn chuyện.

Những lời này vừa rộng lượng vừa từ tốn, đồng thời vẻ mặt tràn đầy tự tin, tỏ ra vừa khoan dung lại hiểu rõ đạo lý, lập tức kéo về không ít thiện cảm.

Đang lúc các phóng viên mắt vừa lóe sáng, chuẩn bị bắt lấy những ám chỉ trong lời nói của Mặc Lan tiếp tục chất vấn, Đường Lạc Lạc chậm rãi đứng lên, màu mắt sáng sủa, giọng nói ngọt ngào:

- Bây giờ mọi người đều cảm thấy tôi đã lấy cắp bản thiết kế của công ty nhà họ Mặc, bán cho công ty khác, nhưng ở đây, tôi nhắc lại lần nữa, mẫu trang phục mùa xuân của nhà họ Mặc, vốn là do tôi thiết kế cho công ty khác, là cô Mặc đã lấy cắp sáng tạo của tôi, mới khiến sự việc rối loạn như thế.
 

Bình luận facebook

Top Bottom