phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
Ngôn Tình,Ngược
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
76,489
Truyện Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Bị ép gả cho anh rể, bị bạn trai phản bội, trên người không còn xu nào, không còn nơi nào có thể đi ... ... Ba sự việc xui xẻo như thế, Đường Lạc Lạc gặp phải trong cùng một ngày. Vô vọng chấp nhận số phận, nhưng lại có sự phát hiện ly kỳ. Ý! Hình như anh chồng gay trong truyền thuyết không tệ cho lắm ... ... Trước khi gặp Đường Lạc Lạc, ông vua kim cương đứng đầu S thị xếp thứ năm nhà họ Mặc – Mặc Thiệu Đình nổi tiếng với thủ đoạn cay độc, sau khi gặp Đường Lạc Lạc, danh tiếng anh lại nổi như cồn, với sự cưng chiều vợ hơn cả tính mạng ... ... “Làm vợ anh, cuộc đời em chỉ cần mua mua mua, cà cà cà.” “Đường Lạc Lạc, nói với em bao nhiêu lần rồi, em không cần phụ trách việc xinh đẹp như hoa, phụ trách ăn ngủ chơi là được rồi!” “Anh không muốn có con, như thế sẽ chia mất tình yêu của vợ dành cho anh.” Nghe những lời nói linh tinh của Mặc Thiệu Đình, Đường Lạc Lạc dở khóc dở cười, chỉ biết đưa hai tay lên đầu hàng ... ...
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1
Hôn lễ bi thảm nhất thế giới này, không phải là tay trái kết hôn với tay phải, mà là ... hôn lễ chỉ có một mình.

Hôm nay Đường Lạc Lạc đã trải qua một hôn lễ như thế.

Trong quán bar Túy Thời Quang náo nhiệt nhất S thị, những ánh đèn màu sặc sỡ rọi vào nhãn cầu, tiếng nhạc xập xình kích thích màng nhĩ, trong sàn nhảy, vô số nam nữ trẻ tuổi đang nhảy nhót hét toáng điên cuồng ... ...

Đường Lạc Lạc nằm gục xuống bàn, trước mặt bày đầy những chai bia xanh xanh đỏ đỏ, ánh mắt say khướp cầm một chai bia trên tay, nheo mắt lại nốc bia.

Hôm nay là ngày cô kết hôn, nhưng cô lại không thấy vui chút nào, chị hai Đường Tuyết Phù mất tích trước đêm hôn lễ, vì muốn đeo bám hào môn họ Mặc đứng đầu S thị, ba cô Đường Quý Lễ, đành đưa cô ra thế thân, đem cô gả cho anh rể Mặc Thiệu Đình, nhưng cái tên đó, vốn không hề xuất hiện trong hôn lễ!

Bà mẹ thật sự mất mặt phải mở cửa cho người mất mặt, đúng là mất mặt vào tận nhà luôn rồi.

Đường Lạc Lạc uống bia giải sầu một mình trong góc tối, bên tai vọng đến tiếng trò chuyện của những nhóm nam nữ xung quanh, tuy tiếng nhạc không nhỏ, nhưng tiếng trò chuyện của họ càng to hơn.

- Các cậu biết không? Anh năm vua kim cương đứng đầu S thị, Mặc Thiệu Đình hôm nay kết hôn đó!

- Cái này ai mà không biết chứ, nhưng, nghe nói Mặc Thiệu Đình cái gì cũng tốt, chỉ là ....

- Chỉ là gì?

- Chỉ là ... là gay đó !

- Thật hay giả vậy?

- Đương nhiên là thật rồi, nếu không cậu nghĩ đi, tại sao đến tận bây giờ Mặc Thiệu Đình cũng không có tin đồn gì cơ chứ? Nghe nói á, anh ta không chỉ là gay, còn rất xấu trai nữa, nên mới lấy một người vợ không có chút thế lực gì cả đó!

- Mình còn nghe nói, anh ta có sở thích bạo lực nữa kìa!

Từng câu nói truyền đến tai Đường Lạc Lạc, khiến cô không kiềm được rùng mình một cái, cái gì? Là gay ư?

Còn xấu trai nữa?

Còn cả sở thích bạo lực đặc biệt ư?

Nhiều khuyết điểm như vậy, sao có thể dung hòa một cách hoàn mỹ trên một người đến thế, lợi hại thật đấy Mặc Thiệu Đình ạ!

Đường Lạc Lạc thở dài một tiếng, tốc độ nốc bia vào miệng càng nhanh hơn, cho cô say đến chết đi ... say chết rồi cái gì cũng không biết thôi ...

- Người đẹp bé nhỏ, sao uống bia một mình vậy? Có muốn anh bầu bạn không?

Một giọng nói dê xồm vang bên tai cô, Đường Lạc Lạc ngước đầu lên, liền thấy một người đàn ông đầu béo tai to ghê tởm, đang cười hehe hỏi cô với hai cái răng mạ vàng lộ ra.

- Không muốn.

- Làm quen nào! Chà, cô em dùng nước hoa gì vậy, trên người thơm thật ....

Tên dê xồm thấy Đường Lạc Lạc uống bia một mình, vội nảy ra ý nghĩ xấu, lúc này bỏ mặc sự từ chối của Đường Lạc Lạc, một cánh tay dê xồm đưa ra vuốt lên mặt của Đường Lạc Lạc.

Đôi mắt say mông lung của Đường Lạc Lạc lườm tên béo ấy, há to miệng, cắn lên cánh tay dê xồm của con heo béo đó.

- Á!

Tên dê xồm hét toáng lên, tức giận vung cánh tay ra, đánh lên mặt Đường Lạc Lạc:

- Con nha đầu thúi, không biết nể mặt ông đây !

Đường Lạc Lạc mơ mơ màng màng, phản ứng đặc biệt chậm chạp, mắt thấy bàn tay ấy đang vung đến trước mặt cô, muốn né tránh, nhưng cơ thể cứ đơ đơ, chỉ biết nhắm mắt một cách vô thức, nhủ thầm thật xui xẻo ...

Tuy nhiên chờ một lúc sau, trên mặt cũng không có cảm giác đau rát, Đường Lạc Lạc ngờ vực mở mắt ra, liền thấy một người đàn ông cao to đang đứng trước mặt, một tay nắm chặt cánh tay của tên dê xồm.

- Tôi ghét nhất loại đàn ông nào ức hiếp phụ nữ.

Mặc Thiệu Đình lên tiếng lạnh lùng, ánh mắt màu đen tuyền phát ra ánh hào quang tà ma và lạnh lẽo, thân hình cao to đứng chắn trước mặt Đường Lạc Lạc, chỉ bóp nhẹ xương tay của tên béo, đã khiến tên béo hai chân bủn rủn, quỳ ngay xuống đất.

- Cứu mạng, cứu mạng, đại gia, tôi biết lỗi rồi.

Tên béo la hét oai oái, trên miệng không ngừng xin lỗi, tay Mặc Thiệu Đình vừa buông, hắn ta liền cắp mông cong giò lên chạy mất bóng.

Mặc Thiệu Đình quay người lại, đối diện với Đường Lạc Lạc trong ánh đèn lung linh ảo diệu, hơi bia trên người cô gái khiến anh không kiềm được chau mày.

Lúc này Đường Lạc Lạc mới thấy rõ mặt của Mặc Thiệu Đình.

Cho dù đã thấy qua vô số người đàn ông khôi ngô trên tivi, thời khắc này Đường Lạc Lạc cũng không khỏi kinh ngạc, người đàn ông trước mặt, thực sự đẹp trai quá đi thôi.

Đôi mắt sau thẳm đen tuyền, lấp lánh như ánh sao, dường như một ánh mắt thôi cũng có thể nhìn thấu linh hồn một người, đường nét khuôn mặt sâu như tượng tạc, mỗi một giác quan cũng đều tinh tế vô cùng, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên, là dạng môi thích hợp để hôn nhất ....

Đường Lạc Lạc nhìn đến ngớ người, tiến một bước lên trước định cám ơn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên đầu óc choáng váng, toàn thân mềm nhũn, trực tiếp ngã nhào vào lòng Mặc Thiệu Đình.

Mặc Thiệu Đình vô thức lùi về một bước, nhưng hương thơm trên người cô gái trong tay khiến lòng anh khẽ rung, đang định đẩy cô gái ra, liền nghe tiếng hứ phát ra từ tiểu nha đầu mềm mại trong lòng:

- Tiểu ca ca này, anh lợi hại thật đấy ! Mạnh hơn chồng tôi nhiều lắm luôn.

- Chồng cô ư?

Mặc Thiệu Đình dở khóc dở cười, cô gái này tầm hơn 20 tuổi thôi, đã có chồng rồi sao?

- Mặc Thiệu Đình đó.

Đường Lạc Lạc ngước đầu lên, ánh mắt trong sáng lấp lánh dưới ánh đèn có ánh hào quang khẽ lay động:

- Đúng, chồng tôi chính là Mặc Thiệu Đình ... không chỉ có anh, chỉ cần là một người đàn ông thôi cũng mạnh hơn anh ta ...

Ánh mắt Mặc Thiệu Đình trầm xuống, mép miệng lộ ra nụ cười chế giễu, thật là trùng hợp, thì ra tiểu nha đầu say khướp trước mặt đây lại là cô vợ của anh sao?

Bản thân đối với cuộc hôn nhân sắp đặt này hoàn toàn không vừa ý, nên hôm nay ngay cả hôn lễ cũng không đi, không ngờ lại gặp cô vợ tương lai ở nơi này, tiểu nha đầu này đúng là muốn trốn cũng không trốn được rồi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 2
Mặc Thiệu Đình còn đang cảm khái là ông trời trêu ngươi, cô gái trong lòng cứ dụi vào người anh, cánh tay mềm mại đặt lên cổ anh, thủ thỉ bên tai anh:

- Mặc Thiệu Đình tồi nhất! Mặc Thiệu Đình là tên khốn tồi tệ nhất ....

Đôi môi đỏ mọng, lướt qua mặt anh, cảm giác tê tê chưa từng có, khiến ánh mắt Mặc Thiệu Đình trầm xuống.

Cảm giác ái muội khó tả tăng vọt trong tim anh, anh nhìn xuống, muốn nhìn rõ khuôn mặt của Đường Lạc Lạc, bỗng chốc một giây sau, Đường Lạc Lạc “ọe” một tiếng, nôn hết lên người anh chuẩn không cần chỉnh luôn.

Một luồng hơi bia khó ngửi lan ra, áo sơ mi trắng của Mặc Thiệu Đình xem như xong, vốn ưa sạch sẽ đến khó chịu như Mặc Thiệu Đình đứng tại chỗ bất động, toàn thân hóa đá luôn.

Tiểu nha đầu này nói nôn là nôn, không có chút cảnh báo gì cả!

Đường Lạc Lạc ngước mặt lên, ngốc ngếch hướng về phía Mặc Thiệu Đình cười, sau đó nghiêng đầu, không ngờ lại ngủ mất tiêu luôn.

Mặc Thiệu Đình hết cách, chỉ biết chau mày, chào thua hoàn toàn bế Đường Lạc Lạc lên, bước đi về phía cửa quán bar, dù sao cũng phải tìm nơi nào đó thay quần áo có bám bẩn và mùi hôi này đi mới được ....

Ngoài cửa quán bar đang đậu một chiếc Maybach đen tuyền, Mặc Thiệu Đình sắc mặt trầm lặng, dặn dò trợ lý Tần Việt đang đứng ngoài cửa:

- Đổi ngay cho tôi một chiếc xe bình thường, tôi tự lái.

Tần Việt cung kính nhận lệnh, không lâu sau, một chiếc Porsche bình thường chạy đến, Mặc Thiệu Đình bế Đường Lạc Lạc trong lòng cho lên xe, bản thân ngồi lên vị trí lái.

Phòng tổng thống tại khách sạn Kim Tôn.

Đường Lạc Lạc mơ mơ màng màng được Mặc Thiệu Đình bế vào trong phòng, lại mơ mơ màng màng được Mặc Thiệu Đình nhét vào tay cái áo khoác tắm, đẩy vào phòng tắm.

Đầu óc choáng váng thơ thẫn, Đường Lạc Lạc cởi bỏ quần áo, mở vòi sen, nước lạnh chảy xuống mặt khiến đầu óc cô bỗng chốc tỉnh táo vài phần, hồi ức lại sự việc vừa xảy ra ban nãy, đôi mắt đột nhiên mở to, trời ạ! Cô đã làm gì vậy?

Đầu tiên là uống bia điên cuồng trong quán bar, tiếp đó được cứu bởi một người đàn ông lạ, sau đó … sau đó bản thân nôn đầy lên thân thể người ta.

Đúng là lấy oán trả ơn mà!

Đường Lạc Lạc mạnh tay vỗ lên đầu cô, muốn giết chết bản thân luôn.

Trong phòng ngủ, Mặc Thiệu Đình vừa thay ra cái áo sơ mi tồi tệ không tả nổi, vò thành cục ném vào một góc, bước vào phòng tắm phía bên kia tắm gội từ đầu đến chân hết mấy lần, sau đó mới thay quần áo bước ra.

Tim mệt mỏi quá!

Nếu đổi lại là người khác, Mặc Thiệu Đình đã sớm cho cô chết mấy lần bằng nhiều phương thức khác rồi, nhưng không biết tại sao, nhìn vào đôi mắt trong vắt của cô gái trong lòng, và nụ cười ngây thơ ấy, anh lại không nỡ xuống tay …

Thì ra người kết hôn với anh, chính là tiểu nha đầu này, Mặc Thiệu Đình bất giác nhìn về phía phòng tắm bên kia, ánh mắt thâm trầm hơn nhiều.

Tuy so với dự tính khiến người khác cạn lời, nhưng dường như … cũng không chán lắm!

Tiếp đó, cánh cửa phòng tắm mở ra, Đường Lạc Lạc thò cái đầu nhỏ ra, nhìn Mặc Thiệu Đình cười ngốc nghếch, sau đó nũng nịu bước ra:

- Cái đó … tiểu ca ca, cám ơn anh nhé!

Mặc Thiệu Đình nhìn chiếc áo sơ mi ngay góc tường:

- Cô cám ơn tôi như thế đó hả?

Đường Lạc Lạc ngại ngùng vò vò đầu:

- Vậy … vậy tôi đền tiền cho anh được không ?

Mặc Thiệu Đình:

- Được.

Chính là thích nhìn dáng vẻ bị làm khó rồi tìm cách giải vây của cô.

Đường Lạc Lạc chớp chớp mắt, ôi! Anh ta thật khó đoán, không ngờ lại muốn mình đền tiền thật ư? Thôi được, nể tình anh đã cứu mạng cô, đền thì đền.

Cô đưa tay lục lọi túi áo, lúc này mới phát hiện, tất cả tiền đều thanh toán hết cho quán bar rồi, không kiềm được vẻ mặt khó xử ngước đầu lên:

- Hiện tại trên người tôi không còn tiền, hay là … anh đưa tôi một chuyến, đưa về nhà, tôi lấy tiền trả anh nhé?

- Tôi còn phải đưa cô về đến nhà sao?

Mặc Thiệu Đình nhếch nhếch mày, thật sự nghi ngờ lỗ tai của bản thân, tiểu nha đầu này có biết cái gì gọi là “ được voi đòi tiên ” không?

- Tôi cũng không muốn thế! Nhưng giờ này không còn xe buýt, taxi thì không còn tiền.

Vẻ mặt Đường Lạc Lạc còn tội nghiệp hơn cả Mặc Thiệu Đình nữa.

- Cô có biết tôi là ai không? Yên tâm để tôi đưa cô về nhà ư?

Mặc Thiệu Đình không nhịn được ngước đầu, nhìn tiểu nha đầu ranh mãnh có da mặt cực dày này.

Đường Lạc Lạc xoe tròn đôi mắt:

- Lôi Phong?

Mặc Thiệu Đình:

- … …

Thôi được! Có lẽ hôm nay anh ra cửa không xem lịch rồi, gặp khắc tinh trong số mệnh anh rồi.

Không nói lời nào anh dẫn Đường Lạc Lạc xuống lầu, đi đến trước xe Porsche của anh, Mặc Thiệu Đình mở cửa xe, cho Đường Lạc Lạc ngồi vào trong, chiếc xe phóng đi, không lâu sau, dừng lại trước phòng trọ nhỏ Đường Lạc Lạc thuê, Đường Lạc Lạc nhảy xuống xe, vẫy tay về phía Mặc Thiệu Đình:

- Đi nào! Theo tôi lên nhà lấy tiền.

Mặc Thiệu Đình chỉ biết yên lặng theo sau Đường Lạc Lạc, nghĩ rằng bảo vật sống này còn có những chiêu trò gì nữa đây.

Đường Lạc Lạc thuê là một căn phòng nhỏ trong tòa nhà chung cư bình thường, phần lớn thời gian đều ở ký túc xá của trường, rất ít khi về đây, chỉ có bạn trai Lâm Phong lâu lâu ghé qua, và thời khắc này, khi cô đẩy cửa vào, cô lập tức sững người.

Dưới đất vứt đầy quần áo nam nữ, cứ thế men theo đến tận trước cửa phòng ngủ …
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 3
Lúc Đường Lạc Lạc còn đang sững người, trong phòng ngủ vọng ra từng tiếng rên động tình của nam nữ, kèm theo tiếng ồn quen thuộc, khiến đầu óc Đường Lạc Lạc “ung” một tiếng, dường như muốn nổ tung.

- Lâm Phong, đừng ... đừng như vậy ... thấy ghét quá! Đây là nhà của tiện nhân Đường Lạc Lạc đó, người ta không thích ở đây đâu.

Giọng nói nữ yểu điệu vang lên, Đường Lạc Lạc vẳng tai lên nghe, nghe ra đó là tiếng của hoa khôi trường - Vương Vân Nhi.

- Cô ta không về đâu, bị nhà bắt đi kết hôn rồi, ngoan, bảo bối ... thế này ... ưm ... con tiện nhân đó sao sánh bằng em được? Anh nói được sẽ làm được, cô ta đả gả cho thiếu gia nhà họ Mặc, chúng ta kiếm một món hời từ cô ta, sau đó anh sẽ ở cùng em.

Giọng nói Lâm Phong mang chút thở dốc và gấp gáp, giọng nói chưa dứt, từng tiếng rên rỉ chói tai không ngừng vọng ra, cách cánh cửa gỗ mỏng, giống như quay hiện trường trực tiếp vậy.

- Lỡ như cô ta không đồng ý thì sao?

Vương Vân Nhi khẽ rên một tiếng, kêu cực kỳ phóng đãng.

- Cô ta chạy đi lấy chồng, nhất định sẽ thấy có lỗi với anh, chắc chắn sẽ đồng ý thôi, em yên tâm nhé bảo bối. Anh sớm chịu đủ cô ta rồi, một cái cũng không cho anh chạm vào, đâu có giống em phóng đãng nhập cốt chứ, nếu không phải vì nhà cô ta có chút tiền của, anh đã sớm đá cô ta rồi ...

Tiếp theo đó là tiếng rên ý ý a a không ngừng, cảm giác như ở hiện trường xem phim hành động tình yêu vậy, Đường Lạc Lạc đứng yên bất động, vì Lâm Phong là bạn trai của cô, nhưng chút hối lỗi đối với hắn ta, bỗng chốc hóa thành cơn phẫn nộ nồng cháy.

Nếu không phải ban đầu Lâm Phong đeo bám cô dai như đĩa, thì cô đã không thèm quen hắn ta đâu, nhưng suy cho cùng thì ... tên khốn này lại ở trong nhà cô, gian díu với người con gái khác?

Bản thân bị gia đình ép kết hôn, hắn ta không thèm quan tâm thì thôi, còn chuẩn bị lợi dụng lòng hối lỗi của cô, nhẫn tâm kiếm một món hời từ cô?

Thật sự là chú có nhịn thì thím đây cũng không thể nhịn nữa!

Đường Lạc Lạc chưa kịp suy nghĩ gì thêm, chỉ cảm thấy cơn lửa giận trong lòng đang bùng nổ, không để tâm đến soái ca tình cờ quen trong quán bar đang đi theo sau cô, vội tiến lên một bước đẩy cánh cửa phòng ngủ ra, trước mắt hai con người trần như nhộng hiện ra, chẳng phải là hoa khôi trường Vương Vân Nhi và bạn trai cô Lâm Phong đây sao?

Gian tình bị bắt gặp, Vương Vân Nhi hét to một tiếng, lập tức trốn sau Lâm Phong:

- Phong, em rất sợ ... em rất sợ ... hic hic ...

Lâm Phong ôm lấy Vương Vân Nhi, trên mặt lộ vẻ hoảng loạn đầu tiên, tiếp đó lại cố gượng trấn tĩnh:

- Sao lại là cô? Đường Lạc Lạc, không phải cô đi kết hôn rồi sao?

- Anh ở trong nhà tôi, mà hỏi sao lại là tôi? Anh không cảm thấy anh rất buồn cười sao?

Cặp nam nữ trước mặt co rút trong chăn, toàn thân trần như nhộng, nhìn đến bao tử Đường Lạc Lạc cồn cào khó chịu, cô không nói lời nào, đưa tay lên nhắm thẳng vào mặt Lâm Phong, “chát” một cái tát cho Lâm Phong một bạt tai.

Lâm Phong bị tát đến ngớ người, sau đó liền tức giận:

- Cô đi kết hôn với người khác, còn dám tát tôi sao? Đường Lạc Lạc, tôi nói cho cô hay, là do cô có lỗi với tôi, tôi đã sớm không thích cô rồi, người tôi yêu là Vân Nhi, hiện tại cô nhanh chóng gửi cho tôi một món tiền, nếu không tôi sẽ tuyên bố quan hệ của tôi và cô ra ngoài, khiến cô thân bại danh liệt, xem xem người nhà họ Mặc sẽ đánh giá cô ra sao !

Vương Vân Nhi ôm lấy Lâm Phong, vừa giả tạo khóc thút thít, vừa châm dầu vào lửa:

- Phong, anh không cần đôi co với loại người như cô ta, cô ta tự cam trụy lạc, vì tiền cái gì cũng có thể làm được...

Đường Lạc Lạc xem như hiểu thấu loại người mặt dày thật sự rồi, nhìn cặp cẩu nam nữ giả tạo này, cô không muốn nói thêm một từ nào với họ nữa, đưa tay chỉ về phía cửa:

- Hai người cút ngay cho tôi! Cút ngay lập tức! Tôi không muốn nhìn thấy hai người nữa.

- Cô nghĩ tôi muốn thấycô sao?

Lâm Phong cười lạnh một tiếng:

- Tôi nói cho cô hay, chuyện tôi và cô quen nhau tất cả mọi người trong trường đều biết, chỉ cần tôi tung tin này ra ngoài, người nhà họ Mặc sẽ bỏ qua cho cô hay sao? Biết điều thì mau gửi ngay 200 triệu phí bịt miệng đi, có thể tâm trạng tôi vui tôi sẽ tha cho cô một lần, người nên cút khỏi đây là cô mới đúng !

Lâm Phong đinh ninh Đường Lạc Lạc hiện tại là người nhà họ Mặc, việc từng là tình nhân với hắn ta, nhất định sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô trong mắt người nhà họ Mặc, hắn ta sao có thể bỏ qua cơ hội phát tài này chứ?

Người mà Đường Lạc Lạc gả là ông vua kim cương đừng đầu S thị Mặc Thiệu Đình ấy, trong tay nhất định có không ít tiền!

- Hai người ...

Đường Lạc Lạc bị cắn lại một nhát, tức đến mức nói không nên lời, nhưng bản thân lại không biết phải làm thế nào với cặp cẩu nam nữ này mới chết chứ ...

Cô chỉ cảm thấy một cơn choáng váng quay cuồng, đang lúc đứng không vững, bàn tay ấm áp phía sau nhẹ nhàng đỡ lấy cô, sau đó, Mặc Thiệu Đình từ sau lưng Đường Lạc Lạc bước ra phía trước, trong tay giơ lên chiếc di động cao cấp được thiết kế riêng, miệng nhếch lên nở nụ cười khinh bỉ, đưa màn hình đến trước mặt Lâm Phong và Vương Vân Nhi, bộ dạng xấu hổ của hai người đều được quay lại.

- Hai người xác định là không chịu cút khỏi đây sao? Vậy thì tôi sẽ không khách khí nhé ! Đoạn video này chắc thú vị lắm ! Không biết chia sẻ lên mạng sẽ náo nhiệt thế nào đâu nhỉ?

Mặc Thiệu Đình khẽ nhếch mép, có chút gì đó tà ma mê hoặc không diễn tả được, nhưng những lời nói ra, lại bình tĩnh đáng sợ y như quỷ Satan vây.

Cảnh trộm tình xấu hổ của hai người mà bị đăng lên mạng, thì coi như tiêu tùng.

Lâm Phong tức giận cực kỳ, đứng dậy vồ về phía Mặc Thiệu Đình, miệng mắng những lời dơ bẩn:

- Hay lắm Đường Lạc Lạc, còn dẫn theo cả trợ thủ, mau dừng tay, lão đây đánh chết ngươi ...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 4
Đường Lạc Lạc phản ứng lại và nhìn Mặc Thiệu Đình với ánh mắt đầy lo lắng. Lâm phong là nhân vật nổi trội trong đội thể thao của trường, thể chất luôn rất tốt, cô sợ rằng Mặc Thiệu Đình sẽ bị thương khi đứng ra bênh vực cô, nhưng......

Mặc Thiệu Đình chẳng thèm nhìn lấy Lâm Phong một cái, anh nghiêng nhẹ người, nâng chân lên, và đá một cú trực diện khiến Lâm Phong té nằm xuống đất, bàn chân với chiếc giày da được thiết kế đặc biệt của anh đạp thẳng đè lên cổ của Lâm Phong thật mạnh, giọng nói của anh thì vẫn bình thản và từ tốn:

- Mau xin lỗi, mau nói lời xin lỗi cô ấy.

Lâm Phong chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như vỡ vụn, và phát ra những tiếng kêu rên rỉ. Vương Vân Nhi đang đứng gần đó cũng giật cả mình, Đường Lạc Lạc cũng một phen hoảng hốt, không tin vào mắt mình.

Cách ra đòn chớp nhoáng của Tiểu ca ca không phải quá đỉnh sao?

Đẹp trai phong độ đến chết mất thôi !

Bàn chân của Mặc Thiệu Đình đè mạnh hơn nữa lên cổ của Lâm Phong một cách lạnh lùng, và gương mặt anh vẫn không biến sắc.

Lâm Phong đau đớn đến nỗi mất cả tri giác, chưa kịp nghĩ ngợi thì nước mắt nước mũi đã chảy thành dòng, vội vàng cầu cứu Đường Lạc Lạc:

- Đường Lạc Lạc, tôi sai rồi......ối......mong cô tha cho tôi, thả tôi ra đi.......tôi sai rồi...... á á á ư ư ư.....”

Vương Vân Nhi quấn thật chặt tấm chăn vào người, sợ hãi đến độ run cầm cập, không biết Đường Lạc Lạc kiếm đâu ra cứu binh lợi hại đến như vậy.

Mặc Thiệu Đình hướng đôi mắt tuyệt đẹp như thăm dò về phía Đường Lạc Lạc, anh nhìn chầm chầm đến nỗi khiến gương mặt Đường Lạc Lạc đỏ ửng lên. Thật ra thì cô cũng chả có tình cảm sâu đậm gì với Lâm Phong cả, chẳng qua do quá tức giận mà thôi. Đặc biệt trong lúc này lại càng không muốn nhìn thấy họ một phút một giây nào nữa, cô ngoảnh mặt:

- Hai người cút đi.

- Cút!

Mặc Thiệu Đình bồi thêm một cú đá lên người Lâm Phong, sau đó ung dung chỉnh lại cổ áo sơ mi, mọi động tác đều thanh lịch và phong độ, tưởng chừng như người vừa rồi đánh gục Lâm Phong xuống đất không phải là anh ta vậy.

Lâm Phong loay hoay bò dậy, Vương Vân Nhi vội quấn chăn vào người chạy lại. Khi ả ta vừa định đắp chăn lên người Lâm Phong, thì giọng nói lạnh lùng của Mặc Thiệu Đình vang lên:

- Không được lấy đi bất cứ thứ gì ở đây.

Lâm Phong và Vương Vân Nhi bốn mắt nhìn nhau, đành nhặt vội mấy bộ quần áo trên sàn, miễn cưỡng che chắn lên người, rồi luống cuống bỏ đi.

Đột nhiên chỉ còn lại Mặc Thiệu Đình và Đường Lạc Lạc hai người họ trong căn nhà bừa bộn đó.

Mặc Thiệu Đình nhìn xuống, thấy Đường Lạc Lạc đang nắm chặt hai tay, cúi mặt, hàng mi cong dài đang chớp vội thật nhanh, và rồi một giọt nước mắt đọng lại trên mi mắt ấy, trông như cô ấy sẽ bật khóc bất cứ lúc nào.

Một cảm giác ghen tuông là lạ vụt lên trong lòng, cô ta đang đau lòng vì thằng khốn khi nãy sao?

Người như hắn ta, chia tay rồi còn tiếc vậy sao?

Đường Lạc Lạc hít mũi, dù bản thân có tình cảm với Lâm Phong hay không, nhưng gặp phải tình huống như vừa rồi thì không có người con gái nào có thể vui vẻ cả. Cô ngước lên chớp chớp mắt với Mặc Thiệu Đình, và nói lời cảm ơn một cách chân thành:

- Cám ơn anh rất nhiều, Tiểu ca ca!

Nếu khi nãy không có Mặc Thiệu Đình ra tay giúp đỡ, không những bản thân bị bắt nạt, mà còn bị Lâm Phong tống tiền, chợt nghĩ lại thôi cũng một phen hú vía.

Mặc Thiệu Đình tằng hắng một cách lạnh lùng, đưa bàn tay thon dài về phía cô:

- Tiền bồi thường cái áo đâu?

Anh không hề biết cách an ủi người khác, khi cô đau lòng đến thế, cũng chỉ biết nói vấn đề khác để đánh lạc hướng của cô mà thôi.

- Ờ ha, đúng rồi, tiền quần áo.

Đường Lạc Lạc lau nước mắt, vội quay lưng đi tìm ví tiền của cô, nhưng đến khi tìm được thì mới phát hiện, trong ví của cô không còn một xu. Chắc là khi nãy đã bị Lâm Phong vơ sạch hết tiền của cô rồi.

Đúng là xui xẻo quá đi mà.

Thế là cô đành nắm thật chặt ví tiền trong tay, ngẩng đầu nhìn Mặc Thiệu Đình với đôi mắt tội nghiệp, chớp mắt nói:

- Tiểu ca ca, tôi có thể thương lượng với anh một việc được không?

- Không được.

Mặc Thiệu Đình khoanh tay trước ngực, khi nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của cô, anh cố gắng giữ cho bản thân không nhoẻn miệng cười, và từ chối cô một cách lạnh lùng.

Đường Lạc Lạc:

- ......

Anh có thể cư xử một cách bình thường một lần được không vậy.

Đường Lạc Lạc đành mặt dày, ấm ức đi đến nắm lấy tay áo của Mặc Thiệu Đình, nghẹn ngào nói:

- Tiền của tôi đã bị cướp hết rồi, bây giờ không còn một xu dính túi, tiền quần áo...tiền quần áo có thể đợi tôi xoay vòng vốn rồi trả anh được không?

Cần phải xoay vòng vốn sao......

Nói ra khiến Mặc Thiệu Đình tưởng rằng họ đang bàn về một hợp đồng lớn nghìn tỷ vậy.

- Cô tưởng chỉ cần xoay vòng vốn là cô có thể trả nổi sao?
Anh cúi người xuống, đưa khuôn mặt lại gần gương mặt nhỏ xinh của Đường Lạc Lạc, nhìn cô chầm chầm với đôi mắt đen tuyền đầy sức hút, và ánh nhìn đọng lại trên đôi môi đỏ mọng nhỏ xinh của Đường Lạc Lạc.

Cô trợn to đôi mắt của mình, lộ ra vẻ mặt ngây thơ, quả thật đáng yêu vô cùng.

Anh phát hiện bản thân mình hiện tại xấu tính quá thể, rõ ràng bản thân không hề để tâm đến cái áo đó, nhưng vì muốn trêu cô thêm một chút, muốn nói chuyện với cô thêm vài câu, mà anh không từ bất kỳ phương pháp nào.

- Đắc tiền lắm sao? Anh muốn bao nhiêu ?

Đường Lạc Lạc chợt chột dạ, tiêu rồi tiêu rồi, gặp ca khó rồi đây.

Mặc Thiệu Đình giơ ra ba ngón tay, quơ qua quơ lại trước mặt Đường Lạc Lạc.

Giọng nói tan nát cõi lòng của Đường Lạc Lạc càng nghẹn ngào:

- Ba trăm ngàn ư?

Anh mặc đồ đắc tiền vậy làm chi chứ!

Thân hình hoàn hảo mặc gì cũng đẹp rồi, tại sao lại không biết suy nghĩ nhỉ!

- Ba trăm triệu.

Mặc Thiệu Đình ung dung quơ ngón tay. Bộ quần áo nào của anh mà không phải do nhà thiết kế đo may riêng cho anh chứ, ba trăm triệu là do tâm trạng của anh vui nên mới có giá đó.

- Sao anh không đi cướp đi.

Đường Lạc Lạc sắp khóc thành tiếng:

- Tại sao anh không đắp tiền lên người luôn cơ chứ, trước khi tôi ói, tại sao anh không nói tôi biết chứ!

- Cô cũng đâu có hỏi tôi.

Mặc Thiệu Đình nhún vai, vẻ mặt còn vô tội hơn cả Đường Lạc Lạc.

Đường Lạc Lạc:

- ......

Còn đổ thừa cho cô nữa sao?

- Không có đúng không?

Mặc Thiệu Đình nhoẻn nhẹ mép môi, tay ngắt nhẹ cằm của Đường Lạc Lạc, và cúi người xuống hôn nhẹ lên đôi má của cô.

Đôi môi mềm mại mang hương thơm của thiếu nữ, và căng mọng như đang vẫy gọi Mặc Thiệu Đình, khiến ánh mắt anh tối sầm lại.

Hít một hơi thật sâu, Mặc Thiệu Đình đưa lưỡi bá đạo tiến thẳng vào, răng môi giao hòa, Đường Lạc Lạc chỉ cảm thấy có một luồng điện chạy qua toàn thân, không còn điều khiển được cơ thể của cô nữa, cứ như bị cuốn vào một hố đen sâu thẳm, hoặc giả là như một con thuyền đang lênh đênh trên mặt biển, hoàn toàn lạc mất phương hướng của mình.

Mùi hương thanh thoát trên người anh như bao vây lấy cô, các ngón tay hơi thô giữ thật chặt cằm của cô, khiến cô không thể trốn tránh. Nụ hôn của anh bá đạo và đầy sức quyến rũ, mang một luồng khí chiếm lĩnh mạnh mẽ, ví như một đế vương đang muỗn chinh phục thuộc hạ của mình, khiến Đường Lạc Lạc hoàn toàn không thể thở được.
 

Bình luận facebook

Top Bottom