OnGoing Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 20: Bị Trường Đuổi Học
Trong nháy mắt, trong phòng học vang lên một trận xì xào bàn tán kinh ngạc.

Ta đi! Diệp Oản Oản điên rồi sao? Lại dám chống đối điện hạ!

Chắc chắn là bởi vì muốn nhân cơ hội đến gần điện hạ rồi! Dù sao cơ hội cũng tốt như vậy!

Đệt! Nàng cũng không soi mặt mình vào trong nước tiểu mà xem mình là cái loại đức hạnh gì, loại rác rưới này mà cũng dám đánh chủ ý với điện hạ của chúng ta?

Nữ chủ nhiệm lớp trẻ tuổi giận đến mặt đều đen rồi, Diệp Oản Oản! Em lập tức phải bị trường đuổi học, vẫn còn ở nơi này dương dương đắc ý cái gì chứ?! Đứng thứ nhất từ dưới lên rất có mặt mũi sao? Tôi làm sao lại dạy ra cái loại học sinh không biết liêm sỉ như em!

Nghe được lời của cô giáo, nhất thời tất cả học sinh nữ đều hưng phấn không thôi.

Ha ha, thiếu chút nữa đã quên rồi, Diệp Oản Oản sắp bị trường học đuổi học rồi!

Thì ra tin tức này là thật a!!!

Quá tốt! Lần này nhìn cô ta còn phách lối như thế nào được!



Chủ nhiệm lớp vốn là định nhẫn nhịn đến khi thông báo cô bị đuổi học chính thức phát ra, vào lúc này thật sự không thể nhịn được nữa trước mặt bạn học cả lớp liền bắt đầu mắng, Chính em đi ngắm nghía trong gương đi, nhìn một chút em là cái bộ dáng quỷ quái gì, cả ngày làm người không ra người quỷ không ra quỷ, thành tích cũng rối tinh rối mù, hại nhiều lần thứ hạng thứ nhất từ dưới lên đều tại lớp chúng ta, lớp F danh tiếng của chung ta chính là bị cái loại rác rưởi này như em làm cho hư hỏng! Một viên cứt chuột này như em kéo chân sau của toàn bộ lớp học, lại còn không có phân nửa lòng xấu hổ! Em, bây giờ ngay lập tức cút cho ra khỏi trường học của tôi ngay!

Mắt thấy Diệp Oản Oản thật muốn bị đuổi đi rồi, các nữ sinh trong lòng tràn đầy vui mừng.


Cái đồ xấu xí đó còn muốn chiếm đoạt điện hạ!

Lần này đi gặp báo ứng đi!

Cút ra ngoài! Cút ra ngoài!

Mau cút đi!

Đối mặt các bạn học ồn ào lên tiếng xua đuổi, thần sắc Diệp Oản Oản không thay đổi chút nào con ngươi, trong trẻo lạnh lùng hướng thảng về phía bục giảng, Cút ra khỏi trường học? Không biết, là ai cho cô Lương ngài quyền lợi làm cho em phải cút!?

Thấy Diệp Oản Oản lại còn dám nghi ngờ lời của mình, sắc mặt Lương Lệ Hoa nhất thời càng thêm khó coi, lạnh lùng nói, Trải qua sự nhất trí của các lãnh đạo nhà trường, em đã bị đuổi!


Diệp Oản Oản nghe vậy, trên mặt nhất thời hiện lên thần sắc giễu cợt.

A, cái gì mà quyết định nhất trí của các lãnh đạo nhà trường, nàng mặc dù đã vi phạm qua không thiếu nội quy trường học, nhưng đều là trang điểm, không mặc đồng phục học sinh, cúp cua này nọ, đều là chút sự tình nho nhỏ, mà dựa theo quy định trường học, ít nhất phải vi phạm ba lần lỗi nặng mới có thể bị đuổi.

Nàng bị đuổi, hoàn toàn là bởi vì Lương Lệ Hoa ở trước mắt lãnh đạo nhà trường thêm mắm thêm muối, khoa môi múa mép mà thôi.

Theo lý thuyết, làm giáo viên, không cần phải cùng một học sinh gây khó dễ, nhưng người nào để cho nàng có vận khí Quá tốt, trước đó lại vô tình phá vỡ bí mật Lương Lệ Hoa cùng một lãnh đạo nhà trường đã kết hôn ngoại tình.

Lương Lệ Hoa tự nhiên muốn trăm phương ngàn kế đem cái đinh trong mắt là nàng này vứt khỏi trường học!

Kiếp trước đã là như vậy, trong ngày thường gây khó dễ với nàng chẳng qua chỉ là bình thường như cơm bữa, hở một tí chính là ở trước mặt bạn học cả lớp làm nhục nàng, mà mỗi lần nhìn nàng bị làm nhục, đều sẽ thành tiết mục giúp vui cho các học sinh này.

Ngớ ra làm gì, còn không mau cút đi ra ngoài! Lương Lệ Hoa nghiêm nghị chỉ ra bên ngoài phòng học, xem như đã không thể chờ đợi được nữa.

Diệp Oản Oản hạ giọng thật thấp, cười lạnh một tiếng, A, ngay cả một phần văn bản thông báo chính thức cũng không có, chỉ bằng một câu nói của cô giáo Lương, tôi liền bị đuổi? Trường học là nơi mặc cô quyết định sao?

Sắc mặt Lương Lệ Hoa đột nhiên đại biến, dùng sức vỗ bục giảng nói, Diệp Oản Oản! Em càn rỡ! Có người nói chuyện với giáo viên như vậy sao? Cha mẹ em rốt cuộc là làm sao dạy mà dạy ra cái loại như em?!

Lương Lệ Hoa vừa nói, vừa đưa ánh mắt khinh bỉ quan sát nàng một cái, Bất quá cũng khó trách, cha mẹ là cái dạng gì thì chỉ có thể dạy ra con gái dạng đó! Cha tham ô công quỹ, mượn lãi suất cao thiếu nợ đến mông, anh trai là tên côn đồ ma bài bạc, cái loại gia đình này có thể dạy dỗ ra mặt hàng gì đây?

Lương Lệ Hoa vẻ mặt tràn đầy chán ghét cùng giễu cợt, lại trực tiếp đem chuyện nhà của Diệp Oản Oản cứ như vậy nói toạc ra ở trước mặt tất cả học sinh.

Phía dưới nhất thời lại một trận kinh ngạc xì xào bàn tán, tất cả tầm mắt đều giống như nhìn thấy phải cái vâth đáng ghét gì.

Diệp Oản Oản bình tĩnh đứng tại chỗ, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ gì.

Chỉ có Tư Hạ cách nàng gần nhất chú ý tới, trong nháy mắt Lương Lệ Hoa nói ra những lời đó về cha mẹ Diệp Oản Oản, cặp mắt cô gái luôn luôn kiếp nhược này như bùng phát hàn băng, tràn ra một cỗ lãnh ý cực kỳ đáng sợ.

Nam sinh hơi nhíu mày, trong ánh mắt lóe lên một tia hoài nghi, là ảo giác sao??
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 21: Chỉ Nhìn Cô Muốn Thi Bao Nhiêu Điểm
Sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, Diệp Oản Oản không nhanh không chậm mở miệng: Thì ra là như vậy, có nhiều cha mẹ là có thể dạy ra dạng con gái gì... Như thế, có phải hay không tôi cũng có thể nói, cô giáo dạng gì, là có thể dạy ra học sinh dạng đó? Toàn bộ lớp F coi như là lớp học nát nhất trường, không biết, cô Lương ngài có cảm tưởng như thế nào? (Pi: chửi hay lắm :]))

Cô... Cô càn rỡ! Lương Lệ Hoa giận đến tức điên.

Cái con nha đầu chết tiệt kia, lại dám giễu cợt trình độ dạy học của cô!

Ở trong tất cả các lớp học, thành tích của lớp F là kém cỏi nhất, cái này vẫn là chỗ đau của cô.

Trong phòng học, tất cả học sinh đều đã sợ ngây người.

Ôi chao Cmn...

Diệp Oản Oản này, lại dám lại nhiều lần mạnh miệng với chủ nhiệm lớp như thế...


Đây là Diệp Oản Oản bất kể bị chửi thế nào đều một chữ không dám lên tiếng sao?

Lương Lệ Hoa cười lạnh một tiếng, Diệp Oản Oản, cô có phải hay không thật sự cho rằng tôi không có biện pháp gì để bắt cô? Tôi bây giờ ngay lập tức sẽ có thể để cho cô cút ra khỏi cửa chính trung học Thanh Hòa!

Diệp Oản Oản tựa như cười mà không phải cười hướng phía Lương Lệ Hoa nhìn, Làm sao không biết chứ, cô Lương đây lợi hại như vậy, làm thế nào sẽ bắt tôi - một học sinh mà không có biện pháp?




Diệp Oản Oản tận lực nhấn mạnh thêm mấy chữ Lợi hại như vậy, rõ ràng đang ám chỉ Lương Lệ Hoa cùng lãnh đạo trường học quan hệ không bình thường.

Quả nhiên, sắc mặt Lương Lệ Hoa nhất thời thay đổi.

Mặc dù Diệp Oản Oản cũng không có chứng cớ, lời của cô ta cũng sẽ không có người tin tưởng, nhưng nếu bị cô ta tại chỗ này nói bậy nói bạ như thế, khó tránh khỏi có người có lòng thật sẽ đi kiểm chứng, nhất là vợ của người kia cũng là giáo viên trong trường...

Cái con nha đầu chết tiệt này, lại dám uy hiếp cô!

Keng keng keng ——

Lúc này, tiếng chuông vào học chính thức vang lên, phá vỡ cục diện giằng co.

Sắc mặt Lương Lệ Hoa trầm mặt cả giận nói, Vì một mình cô, thiếu chút nữa làm trễ nãi tất cả các bạn học làm kiểm tra! Diệp Oản Oản, chút nữa tôi lại tính sổ với cô! Lớp trưởng, tới đem bài thi phát xuống đi!

Coi như, cái con nha đầu chết tiệt kia ngược lại không đến mấy ngày phải đi rồi, không cần phải ở chỗ này cùng với cô ta cãi vả đem sự tình làm lớn chuyện.

Lớp trưởng vội vàng đi tới nhận lấy bài thi bắt đầu phát ra.

Thấy không còn trò hay để xem, các học sinh phía dưới một trận thất vọng thổn thức, sau đó rối rít kêu thảm nhìn về phía bài thi.

Diệp Oản Oản liếc nhìn bài thi, là văn tống.

Mặc dù cô đã cố gắng tranh thủ thời gian, nhưng ngày hôm qua kiểm tra số học vẫn không thể nào học kịp, hôm nay muốn thi là Văn tống, Ngữ Văn và Tiếng Anh.

Những năm tháng lớp mười hai chính là ở trường không ngừng trải qua các cuộc thi lớn nhỏ, mỗi tháng một lần nắm rõ kỳ thi coi như là một lần trắc nghiệm tương đối trọng yếu, sẽ căn cứ xếp hạng lần nữa để sắp xếp chỗ ngồi.

Ánh mắt Diệp Oản Oản nhanh chóng nhìn xong những cái đề thi kia, tất cả đề bài đều hoàn toàn xa lạ.

Ngày trước kiểm tra, bài thi cô cũng không nhìn, đối với cái đề bài này đương nhiên không có chút ấn tượng nào.

Chỉ là, mặc dù đối với những đề bài này cô không có ấn tượng, nhưng mỗi một câu trả lời của mỗi đề bài, chỉ cần cô liếc một cái, trong nháy mắt sẽ hiện lên rõ ràng trước mắt.

Kiếp trước thành tích cùng điểm số đối với cô mà nói không có bất kỳ ý nghĩa gì, cô chưa từng để tâm qua bài kiểm tra nào, tất cả giờ học đều không tập trung, nhưng trí nhớ đối với cô mà nói là một loại bản năng, kiến thức trên sách học, chỉ cần cô xem qua một lần, cho dù hoàn toàn không suy nghĩ qua, cũng sẽ nhớ kỹ toàn bộ một chữ không rơi xuống đất.

Những thứ ký ức đó trong đầu, bất kể trôi qua bao lâu, lúc cần có thể tùy tiện lấy ra.

Hôm nay ba môn kiểm tra này, đối với cô mà nói không có bất kỳ độ khó gì.

Có thể đạt bao nhiêu điểm kiểm tra, chỉ cần nhìn cô muốn thi bao nhiêu điểm
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 22: Học Cặn Bã Không Có Tư Cách Trang Bức
Muốn để cho trường học rút lại quyết định đuổi học cô, lần này bài kiểm tra là điểm mấu chốt nhất.

Một tuần là đủ thời gian để học, mặc dù hơi gấp, nhưng đối phó với bài kiểm tra trắc nghiệm này thì cũng đủ rồi.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản không phân tâm nữa, bắt đầu lật xem bài vở.

Một bên, có nam sinh nằm ở trên bàn học ngủ, nghe được bên cạnh mình truyền tới tiếng lật dở ồn ào của trang sách, nhất thời nhíu mày hướng phía về phía người bên cạnh mình nhìn.

Kết quả, ngẩng đầu lên một cái, lại thấy Diệp Oản Oản đang xem sách.

Cô gái này... Bị kích thích nên đổi tính rồi hả?

Đang nghĩ như thế, khi nhìn rõ động tác tiếp theo của Diệp Oản Oản, nam sinh kia mặt nhất thời đen xuống.

Bởi vì Diệp Oản Oản tốc độ lật sách thật là so với hôm nay cô lật mặt tốc độ còn nhanh hơn.

Ở đây chỗ nào là đang đọc sách?

Nhưng nếu như không phải là đang đọc sách, vậy thì là đang làm cái gì? Rảnh rỗi,đau trứng mà chơi lật sách sao?

“Thật ồn ào.” Nam sinh với khuôn mặt đẹp trai hiện lên vẻ không vui.

Diệp Oản Oản sắc mặt triệt để biến thành đen, tiểu tử thúi này, vẫn còn hăng hái hơn rồi đúng không!



Có tin hay không lão nương liền dùng bối phận đè chết cậu!

Bàn về bối phận, hắn còn phải cung cung kính kính gọi cô một tiếng thím Cửu đấy!

Kiếp trước,cô cũng là sau đó mới biết, Hot Boy Tư Hạ của Thanh Hòa lại là cháu của Tư Dạ Hàn.



Diệp Oản Oản hơi nhíu mày, “A, ngại tôi làm ồn? Có bản lãnh thì thi được hạng nhất đi a! Cá lớn nuốt cá bé, người mạnh là vua, học cặn bã không có tư cách Trang Bức!”

“...” Nam sinh kia nhất thời bị nghẹn gần chết, trên mặt đều là vẻ thật là không cách nào tin được.

Hắn mới vừa rồi, lại bị người đứng hạng nhất đếm ngược từ dưới lên trên của trường giễu cợt?

A, rất tốt.

Lần kiểm tra này, hắn sẽ để cho nữ nhân kia biết rốt cuộc cái gì mới là cá lớn nuốt cá bé, người mạnh là vua!

Tiếng chuông, tan học rốt cuộc cũng vang lên, thời gian của 1 ngày trôi qua thật nhanh.

1 thời thoải mái cúp cua, học tập thật cực khổ à.

Đi xuống dưới, Diệp Oản Oản xem chính mình cũng đã là bóng chồng, bóng chồng lên trên còn có rậm rạp chằng chịt chữ.Bảy ngày sắp tới, nhà trường sẽ cho học sinh nghỉ ngơi để chuyên tâm học tập nghênh đón kiểm tra.

Trung học Thanh Hòa là dạy học khép kín, trừ phi có tình huống đặc biệt gì đó, học sinh đều thống nhất yêu cầu ở nội trú.

Học tập được mấy ngày nay, mọi người đều có thể tự mình học ở nhà trọ, cũng có thể học ở trong lớp.

Sau khi tan học, các học sinh lần lượt trở lại nhà trọ, Diệp Oản Oản cũng mang rương hành lý hướng phía lầu ký túc xá đi tới.

Ký túc xá của trường học là bốn người một phòng, bất quá, bởi vì bạn cùng phòng đồng lòng gạt bỏ, cô được an bài một người ở một phòng.

Cộng thêm mối quan hệ giữa cô cùng Tư Dạ Hàn, cô không muốn cho ai biết cả, nàng ở 1 phòng ngược lại càng có lợi.

Ngón tay tinh tế trắng nõn nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ký túc xá, không khí quen thuộc nhất thời đập vào mặt.

Căn phòng này một người ở mặc dù diện tích cũng không lớn, bất quá cô là người duy nhất ở đã cảm thấy đầy đủ, so sánh với Cẩm Viên rộng lớn thật là đáng sợ, ngược lại lại cho cô có 1 cảm giác an toàn.

Hơn nữa, Thanh Hòa từ trước đến nay đều có vô số nhà giàu có cùng bạn học đầu tư,điều kiện rất tốt, không chỉ có máy điều hòa không khí, còn có phòng tắm riêng cùng phòng vệ sinh.

Diệp Oản Oản để hành lý xuống, đem tất cả đồ vật đều sắp xếp lại một chút.

Sau khi hết thảy thu dọn xong, đang chuẩn bị ngồi xuống tiếp tục học bài, đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

Mở cửa, chỉ thấy Thẩm Mộng Kỳ trên người mặc 1 cái váy tơ lụa màu hồng nhạt đang cười tươi rói,mà đứng trước cửa.

Cô ta vừa nhìn thấy Diệp Oản Oản lập tức mặt đầy kích động, nước mắt lập tức rưng rưng:“ Oản Oản!” Bạn rốt cuộc cũng trở lại trường rồi! Tớ lo lắng cho cậu gần chết! Gặp lại cậu thật sự quá tốt rồi!

Nhìn thấy Thẩm Mộng Kỳ cái bộ dáng cực kỳ quan tâm, Diệp Oản Oản trong lòng không khỏi cảm khái, cũng khó trách sau này Thẩm Mộng Kỳ ở trong làng giải trí lại Hot như vậy, kỹ thuật diễn này quả thật không lời gì để nói.

Diệp Oản Oản đến trước bàn đọc sách ngồi xuống, bởi vì bị quấy rầy mà thần sắc hơi lộ ra không kiên nhẫn, “Có chuyện gì? Vô luận bạn có chuyện gì, bảy ngày sau rồi hẵn tới tìm mình, bây giờ mình không có thời gian.

Thẩm Mộng Kỳ cho là cô bởi vì cùng Cố Việt Trạch cãi nhau mà tâm tình không tốt, liền ôn nhu khuyên bảo:“Cố thiếu đoán chừng là hiểu lầm quan hệ giữa cậu cùng Tư Dạ Hàn, nhưng hắn cũng chỉ là yêu cậu quá sâu nên cũng không trách cậu quá tiếp xúc, trong lòng của hắn vẫn có cậu, nếu không lần này cũng không có khả năng cũng sẽ đi giúp cậu! Chỉ cần cậu đi tìm hắn, cùng hắn đem hết hiểu lầm rồi giải thích rõ là tốt rồi!”

Diệp Oản Oản tạm thời không có thời gian cùng cô ta đạ

minh tinh màn hình nói nhảm, giờ phút này sự chú ý của cô toàn bộ đều đặt ở trong sách vở.

Xem Diệp Oản Oản phiền não mà không ngừng lật sách, phỏng chừng còn chưa có hết giận, Thẩm Mộng Kỳ cũng không tiếp tục khuyên nhủ.

“Cái kia Oản Oản, tớ đi trước, sắp kiểm tra rồi, tớ cũng phải dành thời gian học tập, cha tớ nói lần này chỉ cần tớ có thể tiếp tục giữ vững vị trí thứ ba của lớp liền mua cho tớ một cái điện thoại di động mới, bạn nếu có chuyện nhất định phải tới tìm tớ a!”

“Biết.” Diệp Oản Oản cũng không ngẩng đầu lên.

Thẩm Mộng Kỳ hơi nhíu mày, có chút không thích ứng với thái độ lạnh lùng này của Diệp Oản Oản.

Đang chuẩn bị rời đi, ánh mắt của cô ta bỗng nhiên liếc xéo nhìn Diệp Oản Oản rồi liếc trên một góc bàn học rực rỡ nhiều màu sắc, cái kia rõ ràng chẳng phải thư tình sao.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 23: Gửi Thư Tình Cho Tư Dạ Hàn
Thẩm Mộng Kỳ nhất thời trong lòng cười lạnh một tiếng.

Thật đúng là cho rằng Diệp Oản Oản lần này có thể hơi có chút cốt khí đây!

Nguyên lai vẫn là đồ hèn!

Giả bộ đứng đắn làm gì?

Ánh mắt Thẩm Mộng Kỳ lóe lên, lúc đi tới sau lưng Diệp Oản Oản, len lén lấy điện thoại di động ra, hướng về phía Diệp Oản Oản chụp một tấm ảnh, sau đó lặng yên không một tiếng động lui ra ngoài.

Sau khi trở lại nhà trọ, Thẩm Mộng Kỳ đương nhiên không phải là học bài, mà là lập tức gửi tin nhắn cho Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn rốt cuộc quăng tên phế vật Diệp Oản Oản kia, mà bây giờ, chính là cơ hội tốt nhất cho cô ta!


Tư Dạ Hàn là người nào, chính là người thừa kế duy nhất danh môn Tư gia nước Hoa, những người bình thường này đối với sự tồn tại của bọn họ mà nói là xa không với tới.

Mà cô ta, không chỉ có số điện thoại di động riêng của Tư Dạ Hàn, còn có thể tùy thời ra vào hoàng cung nhỏ gọi là Cẩm Viên ở Đế Đô.

Nghĩ tới những thứ này, tưởng tượng một ngày kia trở thành nữ chủ nhân Cẩm Viên, tưởng tượng tất cả mọi người đều biết rõ quan hệ của mình cùng Tư Dạ Hàn, cô ta thật là hưng phấn đến phát run.




Ngay cả Diệp Oản Oản cái người ngu ngốc đó cũng có thể lấy được Tư Dạ Hàn, cô ta làm sao không thể có được hắn.

Dù sao người nam nhân kia đối đãi với mình là bất đồng như thế, cô ta không chỉ có thể tùy ý ra vào Cẩm Viên, còn đưa cho cô ta cái đống lễ vật cực đắt, cực nhiều tiền, chỉ cần cô ta gặp phải việc khó, lại đến trước mặt hắn nói một chút, hắn cũng có phái người giải quyết.

Thẩm Mộng Kỳ hai gò má dính vào đỏ ửng, trên mặt tràn đầy ngọt ngào cùng tự tin, chỉ cần cô ta lại cố gắng một chút, người đàn ông này sớm muộn sẽ là của cô ta! (Pi: ngủ đi rồi mơ cưng :]))

[ Tư tiên sinh, nghe nói anh và Oản Oản cãi nhau, anh có khỏe không? Anh không cần lo lắng cho Oản Oản, tôi đã vừa mới qua xem cô ấy, Oản Oản cô ấy tốt vô cùng. ]

Cái tin này vẫn phối thêm một tấm ảnh, chính là tấm hình mà cô ta mới vừa rồi chụp lén, trong hình, tấm thư tình kia chụp vô cùng rõ ràng.

Lấy khả năng quan sát của Tư Dạ Hàn, tuyệt đối sẽ phát hiện bức thư này là viết thư tình cho Cố Việt Trạch!

Liền biết, Diệp Oản Oản rời đi hắn sau đó không chỉ có rất khỏe mạnh, còn ngay lập tức sẽ bắt đầu đối với Cố Việt Trạch cạn tào ráo máng đây!

Bây giờ cô ta phải thêm một cây đuốc, để cho Tư Dạ Hàn hoàn toàn chán ghét Diệp Oản Oản, không có bất kỳ khả năng hồi tâm chuyển ý.

Giờ phút này, trong nhà trọ của Diệp Oản Oản.

Sau khi Thẩm Mộng Kỳ rời khỏi, Diệp Oản Oản lúc đầu đang tiếp tục xem sách, chung quy lại cảm giác mình dường như bỏ sót cái gì.

Cô theo bản năng hướng phía góc bàn đọc sách của mình nhìn lại.

Quả nhiên, chỉ thấy trong góc có một bản nháp tấm thư tình, là cô trước kia viết cho Cố Việt Trạch, vẫn còn chưa kịp hoàn thành, cho nên không có thể đưa đi ra ngoài.

Sách, thiếu chút nữa quên đem vật này!

Kiếp trước Tư Dạ Hàn cấm túc cô, cô tự nhiên cũng phản kháng, lấy cái chết bức bách mới thuận lợi trở lại trường học, chỉ là bởi vì Thẩm Mộng Kỳ ba ngày hai đầu âm thầm khiêu khích, cô ở trường học không có thể đợi bao lâu không nói, danh tiếng cũng bị bôi xấu hoàn toàn.

Mà lúc trước chuyện đầu tiên Thẩm Mộng Kỳ khiêu khích quan hệ của cô và Tư Dạ Hàn, chính là bức thư tình này.

Đời này tình huống mặc dù hơi có chút bất đồng, cô định lý giải với Thẩm Mộng Kỳ, coi như là cô cùng Tư Dạ Hàn chia tay, Thẩm Mộng Kỳ cũng sẽ không buông tha bất kỳ cơ hội nào ở trước mặt Tư Dạ Hàn bôi đen cô.

Diệp Oản Oản nhặt bức thư tình kia lên, chuyển động bút trong tay, khóe miệng chậm rãi cong lên.

Cũng còn khá bức thư tình này chẳng qua là bản nháp, cũng không có viết là gởi cho ai.

Cho nên, nó tại sao không thể là viết cho Tư Dạ Hàn đây?

Diệp Oản Oản lấy điện thoại di động ra, hướng về phía tấm thư tình kia chụp một tấm theo, ngay sau đó, gởi cho Tư Dạ Hàn, hơn nữa phối thêm một cái icon trái tim.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 24: Buồn Nôn Chết Người
Sau khi gửi tin nhắn xong, Diệp Oản Oản liền không quản chuyện thư tình nữa, tranh thủ từng giây từng phút mà tiếp tục đọc sách.

Mà Cẩm Viên thời khắc này, đã long trời lở đất, người ngã ngựa đổ...:>

Trên ghế sa lon vẻ mặt nam nhân cáu kỉnh và tàn nhẫn, con ngươi màu đen giống như đêm đông sâu lắng vậy, ngón tay bởi vì mới vừa bóp nát ly, huyết dịch đang tí tách chảy xuống, trước đó người bưng trà cũng bị đạp lộn nhào trên đất, một cảm giác bị áp bách khổng lồ giống như ở bên trong không gian điên cuồng tàn phá.

Tất cả người giúp việc đều run lẩy bẩy mà trốn ở góc phòng, thở mạnh cũng không dám thở một tiếng.

Hứa Dịch phía sau mồ hôi lạnh nhễ nhại, cứng còng sống lưng đứng ở bên người nam nhân, ánh mắt xéo qua run rẩy liếc cái màn hình điện thoại di động tan vỡ trên sàn nhà, trên mặt tràn đầy tuyệt vọng.

Điện thoại di động chất lượng quá tốt, màn hình bị bóp nát vẫn hoạt động như cũ, hiện lên rõ ràng tấm ảnh thư tình bị phóng đại.

Đáng chết, hắn biết ngay sẽ xảy ra chuyện như vậy mà!

Cô gái kia đối với họ Cố quyết một lòng, bị bỏ rơi rồi bị thoái hôn đều không để ý, như cũ đi lên lấy lại, làm sao có thể lại đột nhiên đổi tính, nghĩ thật tốt cùng ông chủ sống qua ngày?

Cái này không nói, chân trước mới vừa lừa gạt ông chủ xong, chân sau lập tức lại đuổi theo Cố Việt Trạch rồi.

Còn viết ra thư tình sến súa như thế nữa!


Thật là quá không biết xấu hổ!

Trên thư tình là một bài thơ, phiên dịch được ý tứ đại khái chính là nguyện ý hóa thành cà vạt trên cổ áo của hắn, cảm thụ mùi thơm của hắn, nguyện hóa thành vạt áo của hắn, trói lại eo thân của hắn, nguyện hóa thành dầu gội trên tóc của hắn, làm đen nhánh tóc mai của hắn...

[Pi: tỏ tình thua Tiểu Vân nhà mị rồi:>>.]



Thật là dâm từ diễm khúc!

Khó trách ông chủ tức đến như vậy!

Bất quá là một người đàn bà mà thôi, nếu không nghe lời, vậy thì coi như là một món đồ vật đặt ở nhà nuôi vậy, cần gì phải thả cô ta như thế.

Ông chủ cũng quá hồ đồ, lại bị vài ba lời của cô gái kia lừa bịp rồi.

Giờ phút này, khuôn mặt nam nhân sắc âm trầm như nước, cái nội tâm dã thú ẩn nấp trong cơ thể đã hoàn toàn lao ra nhà tù, liếm ăn lấy móng nhọn, tản ra khí tức khát máu.

Oản Oản...

Tôi nói rồi...

Đây là một lần cuối cùng tôi cho cô cơ hội...


Một lần cuối cùng tin tưởng cô...

Bắt trở lại. Trên ghế sa lon, truyền tới thanh âm khàn khàn trầm thấp của nam nhân.

Hứa Dịch bị vẻ mặt âm lãnh của nam nhân dọa sợ đến run lên, vội vàng nói, Vâng! Tôi sẽ phái người đi ngay!

Trong nháy mắt, một hàng xe màu đen lặng yên không một tiếng động theo cửa chính của Cẩm Viên lái vào trong bóng đêm.

Bên trong phòng khách, tất cả người giúp việc đều câm như hến, trong lòng tràn đầy oán phẫn.

Từ sau khi cô gái kia tới Cẩm Viên, bọn họ không có một ngày nào yên ổn, toàn bộ Cẩm Viên đều bị cô ấy làm cho huyên náo chướng khí mù mịt.

Hứa Dịch nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ nồng đậm đến biến hóa, trong lòng cũng là tình cảnh bi thảm, tiếp theo chờ đợi bọn hắn, sợ lại là một trận mưa to gió lớn...

Cô gái kia sau khi bị bắt trở về, còn không biết lại phải làm thế nào!

Đến lúc đó thảm nhất xui xẻo nhất, cũng không phải bọn họ những người làm này...

Keng --

Ngay lúc này, cái điện thoại di động tan vỡ trên đất kia đột nhiên vang lên một tiếng, đồng thời màn hình cũng sáng lên.

Hứa Dịch theo bản năng đem điện thoại di động nhặt lên nhìn một cái, một giây kế tiếp nhất thời chân mày nhíu chặt.

Tại sao lại là bức thư tình kia?

Hơn nữa lần này vẫn là đơn độc nội dung thư.

Theo sát, lại là Keng một tiếng.

Lần này là một cái tin nhắn, trong tin nhắn ngắn chỉ có một icon, icon là một cái trái tim ngọt ngào yêu thương.

Mà lần này, Hứa Dịch rốt cuộc chú ý tới, người gửi hai cái tin nhắn thật này giống như không phải là Thẩm Mộng Kỳ, mà là... Mà là Diệp Oản Oản!!!

Chuyện này... Đây là có ý gì?

Chẳng lẽ cái thư tình buồn nôn chết người kia không phải là viết cho Cố Việt Trạch, mà là Diệp Oản Oản viết cho... Viết cho ông chủ đấy!?
 

Bình luận facebook

Top Bottom