OnGoing Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 15: Chướng Ngại Giấc Ngủ
“Cảm ơn.” Đối mặt với sự chúc mừng của Thẩm Mộng Kỳ, Diệp Oản Oản khẽ cười một tiếng, cúp điện thoại.

Đời này, nợ nần giữa cô và Thẩm Mông Kỳ, tất nhiên phải tính toán hết một lần,nhưng mà cô ném chuột sợ vỡ bình, người anh trai không có tiền đồ của cô bây giờ đang bị Thẩm Mộng Kỳ làm cho thần hồn điên đảo, nếu như lúc này cô mà động vào Thẩm Mộng kỳ chỉ e rằng quan hệ giữa cô và anh trai lại càng bết bát hơn.

Cho nên bây giờ, chỉ có thể tạm thời chờ đợi cơ hội.

Bên trong phòng ngủ chính trên lầu cuối.

Sau khi Diệp Oản Oản rời đi, nhà thôi miên liền trở về phòng, lần nữa chuẩn bị thôi miên.

“Cửu gia, bấy giờ có thể bắt đầu không?”

Tư Dạ Hàn tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó, cũng không biết có nghe rõ lời của hắn hay không, chẳng qua chỉ tùy ý giơ tay lên một cái.



Vì vậy nhà thôi miên phát ra âm nhạc, đốt chất xông hương đặc biệt, bắt đầu tâm lý dẫn dụ…

Nửa giờ sau….


Một tiếng sau….

Hai tiếng sau….

Người đã giải quyết không biết bao nhiêu chứng bệnh hóc bứa, khó nhằn, người được đoàn lính đánh thuê NO.1 thê giới “Chư Thần Hoàng Hôn” mời làm chuyên gia tâm lý cao cấp – Mặc Huyền bắt đầu lần thứ N hoài nghi nhân sinh.

Mỗi lần điều trị cho Tư Dạ Hàn, hắn lúc nào cũng có cảm giác bản thân là một thầy thuốc giả…

“Cửu gia, ngài hôm nay gặp phải chuyện gì sao?” Mặc Huyền thử dò hỏi.

Mấy ngày trước là do vị tiểu cô nương bên cạnh kia không ngừng tìm cách chạy trốn, làm cho anh không cách nào kìm chế được tức giận, dẫn đến ba ngày không ngủ.

Hôm nay là vì sao chứ? Không phải nói cái vị tiểu cô nương kia đã thay đổi tính nết rồi sao?

Mới vừa nãy khi hắn nhìn thấy người kia, cũng lấy làm kinh hãi, cô bé kia không chỉ là trang điểm qua da mặt, ăn mặc đẹp đẽ một chút, giữa hai hàng lông mày cũng ôn nhu không ít, không giống như trước kia cả người lúc nào cũng tràn đây lệ khí.

Theo lý thuyết tâm tình của Cửu gia không phải là sẽ trở nên ổn định một chút sao? Như thế nào thôi miên lại thất bại?

Nhưng giờ phút này Tư Dạ Hàn nằm trên giường, bóng mờ màu xanh đen dưới mắt lại từ từ nổi lên, gân xanh trên trán phồng ra, vẻ mặt hầu như trở nên hung ác dữ tợn, rõ ràng là đang phải chịu đựng thống khổ to lớn.

Giống như trong thân thể anh có một con dã thú đáng sợ, mất khống chế, cáu kỉnh, làm loạn vô cùng, phá hư tính khí, từng giây từng phút ăn mòn tinh thần anh.

Thấy trạng thái của Tư Dạ Hàn có chiều hướng chuyển biến xấu, càng lúc càng tệ hại. Mặc Huyền ngưng trọng sắc mặt, vội vàng hỏi “Là bởi vì vị Diệp tiểu thư kia?”

Nhưng mà, giống y như những lần trước, Tư Dạ Hàn không hề trả lời hắn.

Nếu như Tư Dạ Hàn tình nguyện trao đổi với người khác, bệnh tình của anh cũng sẽ không nghiêm trọng như vậy.

Tâm lý phòng bị của anh quá nặng, không cho phép bất kì kẻ nào tiến vào vùng lãnh địa của anh.

Coi như có là bác sĩ tâm lý giỏi hơn nữa, nếu như bệnh nhân không chịu phối hợp cũng sẽ không có năng lực làm thêm bất kỳ điều gì.

Nghĩ đến Diệp Oản Oản tâm tình của Mặc Huyền có chút phức tạp.

Cô gái này có khả năng liên quan đến khúc mắc trong lòng Tư Dạ Hàn, nếu không thật sự rất khó giải thích việc Tư Dạ Hàn luôn luôn bài xích con gái vậy mà lại đem một cô gái bình thường giam giữ ở bên cạnh mình.

Nhưng là, hắn thật sự không có cách nào lấy được câu trả lời từ chỗ Tư Dạ Hàn, về phía Diệp Oản Oản cũn không hề thu được tin tức hữu dụng nào.

Diệp gia kinh doanh trong lĩnh vực giải trí, trước mắt chú hai của Diệp Oản Oản là chủ nhà họ Diệp, dưới cờ Hoàng Thiên nắm trong tay hơn một nửa ngành giải trí, nhưng nói cho cùng lịch sử chân chính lâu đời, so sánh với những thế gia hào môn, thì cũng chỉ là một phú hào bình thường.

Vô luận là Diệp Oản Oản hay là gia tộc nhà cô, cũng không thể cùng với một gia tộc khổng lồ áp đảo tất cả các thế gia cổ xưa tại nước Hoa như Tư gia, cũng không thể cùng với người thừa kế Tư gia Tư Dạ Hàn có bất kì liên hệ nào, cho nên Tư Dạ Hàn đối xử đặc biệt với Diệp Oản Oản, thật sự làm người ta không hiểu.

Từ sau khi Diệp Oản Oản xuất hiện, tình trạng của Tư Dạ Hàn càng trở nên tệ hơn, nếu lại không có biện pháp chữa khỏi khuyết điểm gặp chướng ngại giấc ngủ này, thân thể của anh sợ là không thể lạc quan
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 16: Lương Tâm Ngươi Có Đau Hay Không?
Sáng ngày thứ hai.

Diệp Oản Oản ngủ một giấc đến sang, tự nhiên tỉnh dậy mà không cần đồng hồ báo thức.

Sau đó, bắt đầu xem xét hôm nay nên trang điểm mặt mình kiểu gì.

Nếu bên Tư Dạ Hàn đã không cần phải che giấu dung mạo nữa, cô tự nhiên có thể khôi phục dáng vẻ vốn có.

Bất quá, đột nhiên cô nghĩ đến, cô còn có một chuyện rất trọng yếu cần phải làm, để chuyện này có thể tiến hành một cách thuận lợi, cô vẫn cần tạm thời che giấu thân phận của mình.

Tướng mạo của cô lúc đầu ngoại trừ những người ở Tư gia này, đến nay không có bất kì người nào khác từng thấy qua, cho nên trước mắt cho đến thời điểm thích hợp, cô nên thay đổi mình từng chút một, đây cũng là cách thức giúp cô không cần lén lén lút lút nghĩ biện pháp che giấu dung mạo của mình.

[VoVo: Ý nói, nếu thích hợp thì đến lúc đó thể hiện ra dung mạo của bản thân, không cần phải che giấu nữa Nhưng mà vẫn là phải che giấu nguyên mạo cho người ngoài không biết. Ví dụ: Thẩm Mộng Kỳ, Cố Việt Trạch...]

Cho nên, nguyên dạng vốn có của cô tạm thời vẫn là không nên bại lộ ở trước mặt quá nhiều người thì tốt hơn.

Diệp Oản Oản suy nghĩ một chút, vì vậy ngoại trừ hình xăm ra, vẫn là tiếp tục trang điểm da mặt, thuận tiện mang theo bộ tóc giả màu xanh lá cây.


[VoVo: Suy nghĩ cho đã rồi rốt cuộc vẫn xài cái bộ dạng cũ. Đập đập.]

Lúc Diệp Oản Oản xuống lầu, không thấy Tư Dạ Hàn, ngược lại Lâm Khuyết con hàng kia hôm nay lại đến.

Tên kia trong lúc vô tình giương mắt thấy cô, nhất thời đem tất cả cà phê trong miệng đều cho phun ra ngoài ——


Thảo! Mắt chó của ta!!!

[VoVo: Ta hiểu mà Lâm Khuyết. Vỗ vai.]

[Lâm Khuyết: Vô ca, Qua nói cho Quẫn Quẫn chỉnh lại kịch bản hộ ta đi.]

[Haizz. X2]

Diệp Oản Oản liếc hắn một cái, biểu tình trách lầm hiếm thấy.

Cô hướng phía dưới lầu quét mắt qua một cái, phát hiện hôm nay không chỉ là Lâm Khuyết, Tư Dạ Hàn còn có thêm hai người bạn tốt, Thẩm Tu cùng Tạ Chiết Chi cũng ở đây.

Giờ phút này, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Thẩm Tu dừng lại ở trên người của cô một giây, trên mắt kính gọng vàng kim tơ thoáng qua một đạo bạch quang, thời điểm nhìn về phía Lâm Khuyết, trong giọng nói là một sự cảnh cáo nguy hiểm, Lâm Nhị, đây chính là điều mà ngươi muốn làm ta ngạc nhiên nên mới rạng năm giờ sáng đem ta đánh thức chạy tới Cẩm Viên?

Một bên Tạ Chiết Chi cười cười run rẩy hết cả người, một đôi mắt dâm tà hồn xiêu phách lạc, Ha ha~ Tu, đừng nói như vậy chớ! Quả thật rất kinh ngạc vui mừng không phải sao? Thật hâm mộ Cửu ca, mỗi ngày đều trải qua thú vị như vậy!

[VoVo: Đệt, tên này là S, chắc chắn là S. Kinh nghiệm của ta sau ngàn bộ tiểu thuyết không sai đâu.]

Không phải đâu, cô ấy ngày hôm qua... dung nhan ngày hôm qua, không trang điểm, thật siêu đẹp siêu tiên, ta đều sợ ngây người... Lâm Khuyết không có lời nói mạch lạc nào mà giải thích.

Tạ Chiết Chi cười không nhịn được, Dạ dạ dạ, siêu đẹp siêu tiên, ngươi cũng có thể cùng Cửu ca tìm một loại phong cách như thế này ~

Lâm Khuyết không có biện pháp giải thích, chỉ có thể mang vẻ mặt ủy khuất trừng mắt hướng phía Diệp Oản Oản.

Diệp Oản Oản nhíu mày, Nhìn ta làm gì? Trang điểm đối với nữ nhân là lễ phép căn bản nhất không biết sao?

Lâm Khuyết khóe miệng co giật, Ngài quả thật là rất có lễ phép rồi...

[VoVo: Vỗ vai Lâm Khuyết]

[Haizz X2]

Lúc này, một loạt tiếng bước chân vang lên, Tư Dạ Hàn tỉnh rồi.

Ánh mắt nam nhân nhàn nhạt ở dưới lầu nhìn lướt qua, trên mặt không có bất kỳ vẻ mặt dư thừa nào.

Phải nói đây vẫn là một loại biến thái tâm lý, tư chất mạnh nhất, thấy cái bộ dáng này của cô ngay cả ánh mắt đều không có nháy mắt một cái.

Diệp Oản Oản không quên giờ phút này quan trọng nhất vẫn chính là để Tư Dạ Hàn cảm nhận được độ hảo cảm cùng độ trung thành của cô, để cho hắn tin tưởng chính mình, hoàn toàn đối với chính mình yên tâm, vì vậy chạy bạch bạch tới trước mặt Tư Dạ Hàn, Cửu gia Cửu gia, người xem ta ngày hôm nay đẹp mắt không?

Tư Dạ Hàn nhìn cặp mắt trước mặt lấp lánh yêu cầu khen ngợi, vẻ mặt vô cùng sinh động của nữ hài tử, bởi vì cô rời đi mà cả một đêm tâm tình u buồn, không hiểu tiêu tán mấy phần: Ừm.

Vẻ mặt Lâm Khuyết vô cùng thê thảm, Cửu ca, lương tâm của ngươi thật có đau hay không?

Thẩm Tu bình tĩnh ngồi ở một bên, vẻ mặt hiện lên suy nghĩ hoàn toàn là trong dự liệu của ta, Tạ Chiết Chi nhưng là nhìn đến mặt đầy hứng thú.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 17: Lại Trêu Ghẹo Tôi Liền Trở Mặt Đó!
Rất nhanh, người giúp việc mang bữa ăn sáng bưng lên, năm người đều ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.

Diệp Oản Oản nhìn một chút sang Tư Dạ Hàn bên cạnh, lại nhìn một chút Lâm Khuyết, Thẩm Tu cùng Tạ Chiết Chi đối diện, cùng bốn cái người hào quang chói mắt ngồi cùng trên một cái bàn ăn cơm, để cho cô có loại cảm giác đặc biệt huyền huyễn.

Dù sao bốn người này tương lai đều là một nhân vật quan trọng trong mỗi cái lĩnh vực dẫn đến phong vân.(Pi: Ý là gây sóng gió đó)

Bởi vì Diệp gia là làm nghề giải trí, cho nên Diệp Oản Oản chú ý nhất, vẫn là ảnh đế Tạ Chiết Chi.

Đại khái là phát hiện ánh mắt của Diệp Oản Oản thường xuyên liếc trộm, Tạ Chiết Chi nghiêng người lấy tay chống đỡ đầu của mình, hướng về phía cô chớp chớp cặp mắt liễm diễm đào hoa kia, Tiểu Diệp một dạng, muốn được ký tên sao?

Đệt! Cái nhìn kia, thật là trực tiếp nha!

Người này nhất định chính là hồ ly tinh đực, khó trách lại đem toàn bộ tim của thiếu nữ nước Hoa đều cướp đi nha.

Ký tên! Cô đương nhiên muốn!

Tạ Chiết Chi thế nhưng là ảnh đế Oscar tương lai a! Nước Hoa lần đầu tiên có được nam tài tử Oscar! Được người này ký tên về sau cô cầm đi bán cũng có thể phát tài một khoản!


Cho dù là bây giờ, Tạ Chiết Chi cũng đã cầm vô số giải thưởng lớn, bây giờ ở trong vòng giải trí là nhân vật có nhân khí nóng bỏng nhất, là nam tài tử làm cho toàn bộ thiếu nữ nước Hoa điên cuồng nhất.

Đừng nói chính tay hắn viết ký tên, coi như là hắn tùy tiện để một tấm ảnh tuyên truyền xuất hiện trong buồng điện thoại, cũng có thể trở thành địa điểm tham quan hấp dẫn, mỗi ngày đếm không hết cô gái mê soái ca đứng xếp hàng đi vào buồng điện thoại chụp chung.

Nhưng là, nhìn đến một tên biến thái muốn chiếm làm của riêng, Diệp Oản Oản quả quyết lắc đầu một cái.

Lại dám cất giấu chữ ký tên của người đàn ông khác? Trừ phi cô không muốn sống nữa!

Thấy Diệp Oản Oản một bộ rõ ràng rất muốn, nhìn Tư Dạ Hàn một cái sau đó lập tức nhịn đau vẻ mặt nhỏ nhắn lắc đầu, Tạ Chiết Chi cười khẽ một tiếng, Tiểu Diệp tử thật đáng yêu.

Diệp Oản Oản: ...

Tạ Ảnh Đế anh đủ rồi! Lại trêu ghẹo tôi, tôi liền muốn trở mặt! Anh không thấy người anh em biến thái kia của anh đầu đều có đám mây hình nấm rồi sao?

Lâm Khuyết ở bên cạnh liếc Tạ Chiết Chi một cái, bĩu môi mà chê, Tạ tam, tiết tháo của cậu đâu? Thậm chí ngay cả Diệp Oản Oản đều dám trêu tới...

Tạ Chiết Chi ngón tay nhẹ nhàng xoa lấy cánh hoa hồng mang theo hạt sương bên trong bình hoa, sâu xa nói, Tất cả các cô gái trên cõi đời này đều là đóa hoa, hẳn là đều được yêu thương quý trọng.

Lời này đơn giản là lọt đến trong tâm trí của Diệp Oản Oản, Diệp Oản Oản lập tức trợn mắt nhìn Lâm Khuyết nói: Có nghe hay không? Học hỏi đi cẩu độc thân!


Lâm Khuyết nhất thời xù lông: Đệt! Nói ai là cẩu độc thân đây! Cô mới là cẩu độc thân!

Diệp Oản Oản nghiêng đầu nhìn về phía Tư Dạ Hàn ở một bên, Cục cưng, Lâm nhị mắng em là cẩu độc thân! Anh nói một chút hắn đây là có ý gì, đây không phải là rõ ràng đang trù yểu chúng ta chia tay sao?

Tư Dạ Hàn nghe được tiếng yêu thương này của Diệp Oản Oản, vô cùng sốt ruột trong não như có từng tia từng tia ngọt ngào khe nước chảy tràn qua, sau đó, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhất thời hướng phía Lâm Khuyết ở một bên bắn tới.

Lâm Khuyết trong nháy mắt bị dọa sợ đến co lại thành một đoàn: Cửu ca, tôi sai rồi...

Diệp Oản Oản cô - tên tiểu nhân này!

Tạ Chiết Chi hướng phía Tư Dạ Hàn méo đầu một chút, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn vẻ mặt đối diện đang say sưa ngắm cái đầu xanh lục của cô gái, A, A Cửu, mấy ngày không thấy, tiểu nha đầu này của cậu ngược lại giống như biến thành một người khác rồi sao?

Tư Dạ Hàn hướng phía cô gái nhìn một cái.

Biến thành một người khác?

Cô thay đổi duy nhất, chẳng qua chỉ là hơi thông minh một chút, đổi một phương thức khác thoát đi hắn mà thôi.

Thấy ánh mắt Tư Dạ Hàn trong nháy mắt âm u, Tạ Chiết Chi nhíu mày, một bộ vẻ mặt sợ thiên hạ không loạn, Sách, nếu biết rõ mục đích của cô ấy, cần gì còn phải dung túng cho cô ấy? Cái này cũng không giống như tính cách của cậu nha!

Ăn no rồi! Tôi đi học!

Lúc này, Diệp Oản Oản đã ăn xong bữa ăn sáng, cầm cặp sách cùng một bên đồ đạc lên, lên tiếng chào hỏi với Tư Dạ Hàn.

Đang muốn rời đi, lúc đi được một nửa lại đi vòng vèo trở lại, bạch bạch bạch chạy đến trước mặt Tư Dạ Hàn, đeo cặp sách, giơ lên hai cánh tay mềm mại ôm cổ Tư Dạ Hàn, ở khóe môi người đàn ông khóe môi hôn chụt một cái, Nhớ nghĩ tới em nha! (ed: bà này diễn hơi lố rồi. Nhưng mà Ad thích:v)

Nói xong, để lại cho bốn người kia trợn mắt hốc mồm, nhảy nhảy nhót nhót mà đi rồi nha. =.=

Một hồi lâu sau, Tư Dạ Hàn lười biếng tựa vào ghế ngồi sau lưng, con ngươi hờ hững liếc nhìn người bạn tốt ở một bên, Bây giờ biết rồi hả?

Đây chính là lý do.

Lý do để cho hắn không cách nào kháng cự được.

P/s: Ở đây tác giả có nói đến một việc khá quan trọng đây, hình như mấy chương trước cũng có lỗi rồi. Có gì mình sẽ chỉnh sửa sau. Điều đó là: Oản Oản năm nay lớp 12 nha.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 18: Học Cho Giỏi Nha
Trường THPT Thanh Hòa.

Đây là trường học tốt nhất ở Đế Đô, tỉ lệ lên lớp cực kỳ cao và chưa coz trường nào làm được như thế.

Trước 16 tuổi, Diệp Oản Oản chỉ học ở nước ngoài. Sau 16 tuổi, mới về nước, không có tham gia kỳ thi tốt nghiệp và tuyển sinh THPT, theo lý thuyết là không thể vào trường Thanh Hòa.

Có thể được trúng tuyển, lúc đó ba của cô vẫn là chủ tịch tập đoàn Diệp Thị, dùng quan hệ để giúp nàng đi cửa sau vào trường.

Từ 16 tuổi đến 20 tuổi, cô đều đã học ở trường cấp 3 bốn năm rồi, mà vẫn còn chưa tốt nghiệp.

Ngày từ đầu thành tích tụt dốc là do yêu sớm, tâm tư thiếu nữ của cô đều đặt trên người vị hôn phu Cố Việt Trạch anh tuấn, cao lớn, cả ngày đổi trò chơi để làm hắn vui lòng, thư tình viết đến mấy trăm bức, gấp đến nghàn con hạc giấy.



Sau đó thành tích thảm hại, đều vì tên cặn bã đó.


Sáng sớm, ánh nắng chiếu trên mái tóc xanh của cô, Diệp Oản Oản đứng trước cổng chính của trường THPT Thanh Hòa. Nhìn lấy bảng hiệu của Trường rực rỡ 4 chữ lớn” THPT THANH HÒA”, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm.

Lần này, đừng ai nghĩ có thể ngăn cản bổn tiểu thư học giỏi!

Đi trên sân trường vừa xa lạ vừa quen thuộc, ở 2 bên con đường là hàng cây cổ thụ lớn tuổi, trong không khí tràn đầy mùi thanh khiết của cỏ cây., xa xa là 1 hàng ngói đỏ của tòa nhà cổ để dạy học, trong radio phát ra tiếng âm nhạc du dương, từng học sinh trên người đeo cặp sách đang tụ năm tụ ba rối rít để vào lớp học,...

Sống lại nhiều ngày như vậy cho tới hôm nay, Diệp Oản Oản lần đầu tiên có cảm giác mình sống lại.

Nhìn lên bầu trời xanh thẳm, cô cơ hồ có cảm giác muốn rơi lệ.

Bên cạnh, có những ánh mắt đang xì xào bàn tán khác thường, nhưng cô 1 chút cũng không để ý.

So với những gì cô bị trong kiếp trước, trong trường học những lời đồn nhảm này cũng chẳng ảnh hưởng tới cô.

“Cmn! Đó là ai a! Đáng sợ đến mức tôi suýt đụng phải cây!” Một người đàn ông thoát khoải nguy hiểm đụng phải cây đại thụ, vẻ mặt sợ hãi như gặp quỷ.

Bên cạnh có nữ sinh giọng the thé nói:“ Ngay cả cô ta, ông cũng không nhận ra! Đó là Diệp Oản Oản của lớp F, a!.

“ Đệt! Cô ta chính là Diệp Oản Oản? Đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy!” Vẻ mặt nam sinh nhìn mà than thở.

Một nữ sinh khác mặt đầy chán ghét nói:“ Cả ngày trang điểm quá đà, bôi son chét phấn đầy mặt, trang phục kỳ dị thì coi như xong đi, thành tích còn thảm hại muốn chết, 4 năm còn không tốt nghiệp được, nghe nói cuộc sống riêng cũng xấu không kém, cả ngày cúp học không biết ở bên ngoài làm gì, thứ người như vậy tại sao còn không bị đuổi,! Thật là làm mất mặt trường THPT THANH HÒA!

Có 1 học sinh liền chen miệng vào:“ Thộ bớt đi! Nghe Thẩm Mộng Kỳ nói, cha của Diệp Oản Oản tham ô công quỹ, đã sớm bị đuổi ra khỏi công ty, còn thiếu nợ lãi suất cao! Không biết cô ta còn cái gì để ra vẻ ta đây nữa, ngày ngày không thèm nhìn nội quy trường học, tùy ý làm bậy!

Bất quá, những ngày an nhàn của cô ta không còn mấy ngày đâu, tôi nghe nói trường học chuẩn bị đuổi học cô ta. Dù sao 1 thời gian ngắn nữa, lãnh đạo bên trên sẽ đến kiểm tra, nêua như muốn lãnh đạo biết trường chúng ta có học sinh như vậy, nếu như vậy danh dự trăm năm của Thanh Hòa đều bị hủy hết!

Tất cả mọi người vẻ mặt đều vui mừng:“ Cuối cùng, dạng người này không còn tiếp tục ở lại trường!”
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 19: Bản Lĩnh Thi Đứng Nhất Đếm Ngược
-----------------------

Diệp Oản Oản một bên, hứng thú nghe những tin đồn nhảm về mình, lấy lại được một chút tin tức mà cô đã sắp quên, một bên ung dung thản nhiên mà đi đến của lớp F.

Trong nháy mắt khi cô đi đến cửa, không khí trong phòng học đầu tiên là bỗng nhiên an tĩnh quỷ dị một giây, ngay sau đó là điên cuồng vỗ bàn cùng huýt sáo.

Tất cả mọi người đêu chỉ sợ thiên hạ không loạn.

Lớp này được coi như là lớp học nát nhất trường trung học Thanh Hòa, không bao giờ để ý đến nội quy trường học, rất nhiều người không tuân theo quy tắc quản giáo, Diệp Oản Oản chẳng qua chỉ là người thu hút nhiều sự chú ý từ người khác nhất thôi.

Nói trắng ra là, cô chính là kiểu học sinh, ngày thường buồn chán luôn kiếm trò mua vui chọc cười người khác.

Mà mỗi lần Diệp Oản Oản ra tay không bao giờ phải để bọn họ thất vọng.

“Ha ha ha CMN! Diệp Oản Oản mái tóc này của cậu thật trâu bò nha!”



“Đúng đúng đúng, so với kiểu tóc nổ bể đầu trước kia, kiểu tóc này của cậu bùng nổ hơn nhiều!”

Tất cả các nam sinh đều đang cười to thì các nữ sinh đều tỏ vẻ chán ghét và khinh thường.


“Náo náo cái gì, tất cả đều yên tĩnh cho tôi! Không nghe thấy tiếng chuông vào học đã vang lên sao?” Trước cửa truyền tới âm thanh tức giận của chủ nhiệm.

“Diệp Oản Oản lại là em! Em… Em xem một chút, e mang bộ dạng qủy quái gì đây? Còn không mau trở lại chỗ ngồi của em đi!” Chủ nhiệm lớp nhìn thấy mái tóc màu xanh lục kia của Diệp Oản Oản, giận đến nổ phổi, lúc đầu muốn tiếp tục mắng cô, kết quả lại để cô trực tiếp trở về chỗ ngồi.

Dù gì người học sinh này cũng sắp bị đuổi học rồi, không cần phải phí hơi sức mắng chửi nó làm gì.

Diệp Oản Oản nhìn lướt qua phía trong phòng học một cái, không cần nhớ lại, ngay lập tức đã biết chôc ngồi của mình ở đâu.

Bởi vì mỗi chỗ ngồi trong lớp đều xếp theo thứ hạng thành tích học tập, mà thứ hạng của cô từ trước đến nay luôn là người đứng nhất từ dưới lên, tự nhiên sẽ ngồi bàn cuối.

Vị trí bàn cuối cùng là cạnh cửa sổ, gần một nam sinh.

Nam sinh một thân quần áo xốc xếch, mái tóc ngỗ ngược, trong lỗ tai mang theo tai nghe, đang nằm ngủ trên bàn học, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở các chiếc lá, chiếu qua song cửa sổ rồi nhún nhảy trên gò má tinh xảo của thiếu niên đang ngủ say, làm cho thiếu niên nhìn qua như là người vừa bước ra từ trang bìa tạp chí.

Tư Hạ, là hot boy số một của trung học Thanh Hòa.

Hút thuốc, đánh nhau, cúp cua không có chuyện gì là không tinh thông, thành tích cũng nát đến rối tinh rối mù, nhưng mà bởi vì có một vẻ ngoài hào nhoáng, trong nhà lại có nhiều tiền nên ngồi vững cái vị trí hot boy này.

Nghe thấy bên cạnh có tiếng bước chân, thiếu niên vốn đang nhắm mắt ngủ nhất thời hiện lên vẻ mặt không kiên nhẫn “Cút!”

Trong phòng học, những học sinh khác, nhất là các nữ sinh thấy vậy tất cả đều trưng ra vẻ mặt hả hê.

Các cô đang ngồi chiêm ngưỡng vẻ đẹp vô tận của điện hạ khi ngủ say, kết quả lại bị con người xấu xí này cắt đứt.

Cô gái xấu xí, dựa vào cái gì mà có thể ngồi chung bàn với điện hạ!

Nhưng mà, dù là bộ dạng nổi giận mắng người cũng đẹp trai, rất đẹp trai!

Trước khi sống lại, Diệp Oản Oản mặc dù ăn mặc phách lối nhưng trên thực tế lại là người nhát gan, nội tâm cực kì tự ti hèn yếu, tính cách cũng rất âm trầm.

Nếu là ngày trước, bị Tư Hạ gầm lên một tiếng như vậy, Diệp Oản Oản khẳng định đã sớm ngoan ngoãn dọn dẹp cái ổ của mình đến cái bàn đã gãy mất một cái chân nằm co rút bên cạnh thùng rác ở phía bên kia.

Mà lần này, đối mặt với sự nổi giận của nam sinh, Diệp Oản Oản đứng ở chỗ đó mà nhìn từ trên cao xuống, tựa như cười mà không phải cười liếc nhìn nam sinh kia một cái, giống như chưa hề nghe thấy cái gì, trực tiếp đặt mông ngồi xuống cái ghế bên cạnh hắn.

Săc mặt nam sinh chợt đổi: “Muốn chết? Cút cho tôi!”

Diệp Oản Oản không nhanh không chậm đem sách vở nhét vào trong hộc bàn, sau đó móc quyển sách giáo khoa và hộpđồ dùng học tập ra, lơ đãng nhìn về phía nam sinh bên cạnh, chậm rãi mở miệng nói, “Tôi dựa vào bản lĩnh của mình thi được hạng nhất đếm ngược, dựa vào bản lĩnh của mình giành được vị trí này, cậu dựa vào cái gì để bắt tôi cút?”

Tư Hạ: “….”

Tất cả bạn học trong lớp: “…”

Ngay cả chủ nhiệm lớp mặt cũng đã đen như đít nồi
 

Bình luận facebook

Top Bottom