♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 10: Xấu Xí Đều Bù Lại
Cho nên nói, cô giằng co nhiug năm như vậy, quả nhiên tất cả đều là vô ích há chẳng phải đều là công dã tràng sao?

Diệp Oản Oản thật long muốn chết quách đi cho rồi!

Lần này cũng con may phướt lắm cô kịp thời phát hiện, nếu không cô đã vùi dập một bong hoa tươi đẹp của tổ quốc rồi ~

Bắt đầu từ ngày hôm nay ngay giờ phút này, cô phải đem chính mình ăn vận thật xinh đẹp, có thể có bao nhiu phần xinh đẹp thì phô ra bấy nhiu, đem tất cả những xẫu xí kiếp trước đều đền bù lại thích đáng!

‘’thế nào?có vấn đề’’ (ôn nhu biến đâu mất hết rồi -.-)

‘’không’’ Diệp Oản Oản bày ra vẻ mặt không chịu khuất phục trả lời.

’’A…’’Bên tai truyền tới tiếng cười khẽ của hắn.

Cô nhất thời chó chút hoảng sợ mà hướng về phía hắn ta nhìn sang.


So với thường ngày trông hắn không thuận mắt, trên mặt không phải là âm thầm đáng sợ, hung ác tàn bạo, càng không phải là trống rỗng làn lung? Quái quỷ gì vậy…Tư Dạ Hàn lại đang cười..~

Diệp Oản Oarn vừa mới phát hiện ra, hôm nay tâm tình hắn đặt biệt tốt? không phải chứ hắn mà cũng lúc tâm tình tốt ư..?Mà còn bọc lộ ra bên ngoài…=.=

Là bởi vì tối hôm qua ngủ không tệ sao?



Thật ra thì Tư Dạ Hàn cái này tính tình nóng nảy dễ giận có quan hệ mật thiết với chứng mất ngủ của hắn, không ai có thể chịu đựng mất ngủ lâu dài như vậy mà không có cách nào chìm vào giấc ngủ.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản tâm tư bắt đầu linh hoạt.

Cô muốn thừa dịp hôm nay Tư Dạ Hàn hiếm thấy thâm tình không tệ, đề cập với hắn về sự kiện kia?

Mới vừa bước xuống lầu, cô nhận được tin nhắn từ trưởng lớp, thong báo kì thi cuối kì cô cần phải tới tham gia, nếu không khó mà có biện pháp lên được đại học năm ba.

Cô nhớ lúc trước chính mình thường xuyên cúp cua, cũng còn khá cô làm bài chuyên ngành tương đối tốt, mới miễn cưỡng lên đại học năm hai, năm thứ hai đại học thời điêm không đi thi cô không tham gia, kết quả là lưu ban rồi ~ (tội gê ahuhu -.-).

Sau đó bởi vì bị Tư Dạ Hàn hạn chế tự do, vô luận cô đi đến chỗ nào đều có người đi theo, căn bản không có biện pháp đến trường học, việc học đối với cô hoàn toàn rơi xuống vực thẳm….Đời này, chính mình ba ngày trước chạy trốn bị tóm được, cô bị xuống lệnh cấm túc, nhưng lúc trước bất đồng chính là cô chưa cùng Cố Việt Trạch đi, cho nên bây giờ cô cùng Tư Dạ Hàn quan hệ còn có mâu thuẫn đến mức không thể hòa giải, sự tình còn có chỗ giảng hòa.

Lần này nàng nhất định phải đi tham gia thi, không thể như trước như thế tự ngược bản than..

Diệp Oản Oản hít sâu một hơi, thử thăm dò mở miệng lí nhí nói ‘’ Cái đó…tôi ngày mai,,có thể đến trường được không?’’

Cơ hồ là ở tiếng nói của cô vừa rơi xuống trong nháy mắt, trong phòng không khí trong tít tắt liền thấp xuống, khuôn mặt hắn khối phục vẻ lạnh giá trước sau như một của thường ngày.

Diệp Oản Oản nhất thời trong lòng hơi hồi họp mọt chút, quả nhiên vẫn là không được?

Nhưng lời đều nói ra cả rồi, dù sao cũng phải thử xem, cô gắng gượng tiếp tục mở miệng:’’ sắp đến kì thi cuối kì, nếu như không tham gia, tôi sẽ không có cách nào lên được đại học năm ba’’ Vừa dứt lời cô cảm thấy hôm nay dường như rút hết sức lực rồi.

‘’Tôi có thể cho cô lên’’

Sau khi nge được câu trả lời Diệp Oản Oản nhất thời không có phản đối.

Đôi với năng lực của Tư Dạ Hàng, đừng nói không để cho cô tham gia kì thi cũng có thể lên lớp, để cho cô trực tiếp câm bằng tốt nghiệp cũng không phải là không thể.

Nhưng như vậy đối với cô thì có ý nghĩa gì?

Mặc dù đã sớm đoán được sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng Diệp Oản Oản ít nhiều vẫn có chút thất vọng, vẻ mặt hơi có chút ảm đạm, nhìn thấy bánh bao cô thích ăn nhất cũng không có chút hứng thú, thấp giọng lẩm bẩm nói ‘’ không cần…’’

Nhưng Tư Dạ Hàn sắc mặt không chỉ không có chuyển biến tốt mà ngược lại càng có vẻ âm trầm.

Diệp Oản Oản không muốn quan hệ vật vả lắm mứi hòa hoãn không chọc giận đến hắn, vì vậy vội vàng nói:’’ Tôi chỉ tùy tiện nói một chút, không đến trường học nữa’’.

Tư Dạ Hàn không nói gì, chẳng qua là nhìn thấy nữ hân trước mắt chợt trở nên ám đạm thần sắc, tâm tình đột nhiên dội lên một trận không thể khống chế nóng nảy.

Hắn ghét cô lộ ra vẻ mặt như thế!

Diệp Oản Oản vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ, muốn lấy lòng hắn ta quả nhiên rất khó, cô đã nói không đi, tại sao vẫn là một bộ mặt giết người biểu tình thế kia?
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 11: Có Phải Hay Không Hù Đến Các Ngươi
Trong lúc nhất thời, không khí trong phòng ngưng trệ đóng băng, cô và Tư Dạ Hàn trong trạng thái phảng phất như trở về trước khi trùng sinh.

Đối với người trước mắt này sự bẩm sinh sợ hãi bắt đầu chiếm lấy thân thể của cô.

Còn tốt, lúc này một loạt tiếng bước chân từ trong viện đi tới, phá vỡ cục diện bế tắc.

Hứa Dịch mang theo một đám người làm vườn, thợ tỉa hoa, công nhân xây cất các loại cùng đi vào phòng khách," Cửu gia, vườn có vấn đề cần tu chỉnh... Ách..."

Hứa Dịch nói được nửa câu, liền nhìn thấy Tư Dạ Hàn ngồi bên tay trái cô gái, lập tức ngây ngẩn cả người, phía sau hắn 1 đám người hầu cũng đưa mắt nhìn nhau.

Không chỉ có kinh ngạc vì cô gái này có khuôn mặt xinh đẹp, mà là tất cả mọi người đều rõ, chủ tử có bệnh thích sạch sẽ, đối với nữ nhân càng chán ghét đến cực hạn, phàm là nữ nhân không thể xuất hiện trước chủ tử quá ba bước, chỉ có Diệp Oản Oản này, mẹ ruột hắn liền không được

Cô gái này rốt cuộc là ai?

Diệp Oản Oản nhìn xem Hứa Dịch, nhìn đến những người giúp việc kia, cắn miếng sủi cảo tôm, nói xin lỗi:" Ngô, hôm nay tôi quên hóa trang có phải hay không hù dọa đến mọi người?"

Diệp...Diệp Oản Oản!!!

Nghe được tiếng nói quen thuộc này, tất cả mọi người ở trong phòng đều choáng váng.

Cô gái xấu xí kia mặc dù vóc người vô cùng thê thảm, nhưng lại có 1 giọng nói vô cùng dễ nghe, giống như suối nước Giang Nam, thanh tịnh nhuyễn nhu.


Nhưng mà, thanh âm lại dễ nghe, để cho tất cả mọi người bọn họ vừa đến nhìn thấy liền chán ghét, về sau cô gái này vào ở cẩm viên, hạ nhân bọn họ không ít người đi theo chịu tội.

Giờ phút này vị chủ tử bên cạnh không dùng phấn trang điểm, nước chảy Phù Dunng giống như nữ hài tử này lại là Diệp Oản Oản?

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Diệp Oản Oản tâm trạng liền nghiêm túc suy nghĩ

," Quả nhiên bộ dạng lúc đầu cuả tôi càng đẹp mắt a? Tôi nhớ lại thời điểm lúc tôi nhuộm đầu tóc xanh các người nhìn nét mặt tôi cực kì kinh diễm! Bằng không hay ngày mai đổi lại?"



Chỗ nào kinh diễm, có mà kinh dị thì có!

Hứa Dịch rốt cuộc tự trấn an tinh thần, lắc đầu như đánh trống " Không có, không có, bộ dáng của tiểu thư vô cùng đẹp."

Như nào cũng không nghĩ đến, Diệp Oản Oản trang điểm thành cái dạng này.

Sở dĩ trước mắt vị Diệp tiểu thư này, cho tới nay không phải nhan sắc có vấn đề, mà là đầu óc có vấn đề?

Con mắt của chủ tử cũng quá độc đi, rốt cuộc làm sao nhìn qua cái bản chất kia của cô gái so với tường thành còn dày hơn dung mạo?

Nếu như lúc này Diệp Oản Oản biết suy nghĩ của Hứa Dịch, nhất định sẽ nói cho hắn biết chủ tử nhà các người không cần nhìn thấu " Tường thành ", mà chủ tử các người thích tầng kia của "Tường Thành"!

" Các người là muốn thảo luận chỉnh vấn đề viên Tử Tu sao?" Diệp Oản Oản hỏi.

Hứa Dịch vô ý thức gật đầu, " Chính là"

Diệp Oản Oản lập tức liền thử thăm dò hỏi

" Cái kia tôi có thể đề nghị 1 chút việc không?"

Đoán chừng cô còn phải ở cái loại địa phương này 1 thời gian rất dài, có 1 số việc dựa theo ý của mình, để cho cô ở dễ chịu 1 chút?

Đi trường học không thể, nhưng cái này có thể a?

Cô nhớ kỹ, trừ việc ra bên ngoài, Tư Dạ Hàn đối với cô có yêu cầu khác, bất luận chuyện gì đều dung túng.

Mà Hứa Dịch nghe được Diệp Oản Oản yêu cầu, lập tức muốn tử tự, lập tức nhìn về phía Tư Dạ Hàn xin giúp đỡ, hi vọng chỷ tửcó thể cho hắn làm chủ.

Cửu gia a! Van xin ngày đừng để nữ nhân này chà đạp vườn!

Tư Dạ Hàn nói vs Diệp Oản Oản 2 chư:"Tùy ngươi"

Hứa Dịch:"..."

Tốt a, hắn biết sẽ như vậy mà.

Hứa Dịch chỉ có thể khổ cực lại gần:"Tiểu thư, người có ý kiến gì ạ"

Diệp Oản Oản cẩn thận nghĩ nghĩ:" Ta không thích hoa hồng cùng oải hương, có thể đem đổi lại thành hoa hướng dương không?"

Hứa Dịch sửng sốt 1 chút,vô ý thức hỏi:" Tiểu thư, người thích hoa hướng dương?"

Đối với" Cho đem những hoa kia đi vứt"" Cho nhổ tất cả" yêu cầu này của Diệp Oản Oản thật sự quá bình thường

Diệp Oản Oản suy nghĩ 1 chút nói:" Bình thường thôi"

Hứa Dịch không hiểu: " Vậy tại sao..."

Diệp Oản Oản mắt sáng rực lên:" Bởi vì về sau có thể xào thành hạt dưa"

Hứa Dịch:" Ách..."

Tư Dạ Hàn"..."

Diệp Oản Oản lại chỉ hướng nơi xa:" Còn có hồ nước kia, đừng nuôi cá chép kia, vừa yếu ớt vừa không thể ăn, thả chút cả trắm nhỏ, tôm nhỏ, cá trích... Khung hoa tường vi đổi thành giàn cây nho a... Kỳ thật khoai lang có thể trồng 1 chút

Hắn, 1 bước đi vào võng du, hắn dùng phong cách của hắn đi lên đỉnh cao cùng mỹ nữ
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 12: Cô Đói Bụng Rồi Hả?
Còn có sân cỏ phía đông, ngược lại đốt cũng đều đốt rồi, không bằng thừa dịp có tro bụi của cây cỏ bón thật phì ra, canh tác ra rồi trồng chút cải trắng chứ?

Cải... Cải trắng...

Thấy Hứa Dịch trợn mắt hốc mồm, Tư Dạ Hàn cũng là vẻ mặt khó lường, Diệp Oản Oản thanh âm hơi thấp một chút, yếu ớt nói, Thế nào?

Tư Dạ Hàn ngón tay thon dài nhẹ một chút lấy chén sứ trắng, khẽ nâng lên con ngươi, Ở nơi này của tôi, thường ngày để em đói bụng rồi hả?

Diệp Oản Oản nhất thời nghẹn một cái, A... Không có...

Cô từ nhỏ cơm áo không lo, chưa từng nhịn đói qua cũng chưa từng chịu đói, ở nhà của Tư Dạ Hàn đây càng không có khả năng, đầu bếp Cẩm Viên mỗi ngày đổi lấy trò gian liền vì cô có thể ăn nhiều mấy ngụm, bởi vì nếu như cô ăn phân lượng ít hơn so với Tư Dạ Hàn quy định, những đầu bếp kia cũng sẽ bị đuổi.

Nhưng cô cũng không biết mình là chuyện gì xảy ra, giống như chuột đồng như thế, có thói quen tích trữ đồ ăn, thức ăn bên người càng nhiều, cô càng có cảm giác an toàn.

Chẳng qua là kiếp trước bị Tư Dạ Hàn nhốt lấy, tinh thần uất ức uể oải, dần dần đối với thức ăn không có gì * ( Editor: tác giả ghi là * thật luôn nhé, nhưng theo kiến thức và ý của mình thì có nghĩa là: phấn chấn, Oản Oản không quan tâm đến thức ăn nữa.)


Thật vất vả sống lại, ngoại trừ làm đẹp, ăn ngon tự nhiên ắt cũng không thể thiếu, nếu không thật là uổng công sống lại lần này rồi.

Một hồi lâu sau, Tư Dạ Hàn hướng phía Hứa Dịch nhìn một cái, Làm theo.

Hứa Dịch mặt xám như tro tàn: Dạ...


Hắn thật sự là quá ngây thơ rồi, còn tưởng rằng cô gái này đổi tính thật rồi.

Cô lại muốn đem vườn cây tư gia đẳng cấp đổi thành vườn rau xanh, thật là phát điên...

Diệp Oản Oản nghe một chút Tư Dạ Hàn đồng ý, nhất thời tâm tình sáng lại, hưng phấn nói, Quá tốt, như vậy chờ đến mùa thu, liền có thể có rất nhiều đồ ăn ngon rồi!

Chờ đến mùa thu...

Nghe được cái này bốn chữ, Tư Dạ Hàn thần sắc khẽ biến, trong con ngươi xẹt qua một tia khác thường.

Từ trước theo bên cạnh hắn Diệp Oản Oản lòng tràn đầy chỉ có ý muốn chạy trốn, làm sao có thể suy nghĩ đến tương lai?

Cả ngày, Diệp Oản Oản cặn kẽ cùng Hứa Dịch thương lượng chỗ nào trồng trọt cái gì, toàn bộ hành trình chỉ huy đám người hầu làm việc.

Chờ đến chạng vạng tối, Cẩm Viên trước bị phá hư nhờ Diệp Oản Oản đã rực rỡ hẳn lên.

Phía đông trồng cải trắng, phía tây trồng vào hoa hướng dương, bên tường là mới cắm giàn nho, hoa cỏ cây cối quý giá đều bị rau cải cây ăn quả thay thế, đổi nước trong hồ, một đống cá trắm cỏ đuôi màu mỡ cùng tôm sống vui sướng bởi nhảy khắp nơi...

Từ trước Cẩm Viên hoa một cái một cây cỏ đều là trân phẩm hiếm thế (quý hiếm trên trần thế), người giúp việc xuống chân đều phải chú ý, nếu không khả năng một cước đi xuống liền giết chết một triệu, giống như bây giờ, mặc dù thành vườn rau xanh, ngược lại ngoài ý muốn không phải có khói lửa.

Không biết có phải hay không nguyên nhân là gia tăng lượng vận động, lượng cơm Diệp Oản Oản ăn đều khôi phục, buổi tối lại ăn không ít.

Sau khi ăn uống no đủ, nghỉ ngơi dưỡng sức, nàng bắt đầu lần nữa suy nghĩ vấn đề ban ngày.

Không chỉ là đi học, vấn đề căn bản trước mắt là quan hệ cùng trạng thái của cô và Tư Dạ Hàn.

Nếu muốn hoàn toàn thay đổi, cô nhất định phải tìm hắn cố gắng nói chuyện một lần.

Căn phòng của Tư Dạ Hàn ở lầu chót, là nơi mà kiếp trước cô chưa bao giờ sẽ chủ động bước vào.

Đùng đùng đùng --

Diệp Oản Oản có chút khẩn trương đứng ở cửa, hít sâu một hơi, sau đó gõ cánh cửa.

Két một tiếng cửa phòng mở ra, đập vào mắt là một đôi mắt giống như hàn đàm(Editor: là đầm lạnh) lạnh giá chìm thúy con ngươi.

Cái đó, tôi có việc muốn tìm anh nói một chút, bây giờ có thuận tiện hay không?

Người đàn ông dường như đã sớm ngờ tới cô sẽ đến, trên mặt không có chút nào ngoài ý muốn, không nói một lời xoay người trở lại trong phòng, coi như là thầm chấp nhận.

Diệp Oản Oản vội vàng tiến lên một bước đuổi theo.

Tối nay bất luận như thế nào cũng phải đem người đàn ông này giải quyết!
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 13: Chắc Chắn Không Thích Ăn Dưa Bở Sao?
Diệp Oản Oản lần đầu tiên vào căn phòng của Tư Dạ Hàn

Vừa mới bước vào thì có một loạt cảm giác bị áp bức mãnh liệt.

Cả căn phòng sắc thái đều dị thường trầm mạc, nổi bật là 1 góc để một bộ loa nhìn rất cao cấp, âm nhạc được bật lên làm cho con người ta cảm thư giãn theo dòng chảy của từng bộ phận

, rèm cửa sổ y hệt như chủ nhân lạnh lùng mà đóng lại, không để lại một tia khe hở, toàn bộ không gian đều là hoàn toàn bịt kín với thế giới bên ngoài.

Trong căn phòng căn bản nhiều nhất chính là rượu, đa số toàn những loại rượu tây xa xỉ..

---------

Ngoại trừ Tư Dạ Hàn ra, trong căn phòng căn bản luôn luôn cần một người...

Nhà thôi miên của Tư Dạ Hàn (p/s do nam chính của chúng ta ko ngủ được vì thương nhớ nữ chính:v=))))

Xét theo hiện tại, Tư Dạ Hàn đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ ( hự hự mị liên tưởng công chúa ngủ trong rừng..)


A, ngủ một giấc mà thôi sao lại cảm giác nghìn thu mới 1 lần ngủ vậy..

Nhìn hắn tối hôm qua ngủ ngược lại rất thuận lợi, đoán chừng là bởi vì ba ngày không ngủ?

Diệp Oản Oản sau khi đi vào phòng, nhà thôi miên đi ra ngoài.



Đỉnh đầu mập mờ dưới ánh đèn, Tư Dạ Hàn với vẻ mặt lạnh như xương đi tới quầy bar trước mặt ngồi xuống, rót một ly rượu vang, Nói đi.

Diệp Oản Oản cũng sớm đã cân nhắc được rồi, giờ phút này cũng không nhiều do dự, trực tiếp mở miệng nói, Tôi.. muốn nói một chút quan hệ giữa chúng ta!

Quan hệ của chúng ta? Tư Dạ Hàn hơi nhíu mày, tựa hồ đối với cái đề tài này cảm thấy hứng thú.

Diệp Oản Oản gật đầu một cái, giọng nói trịnh trọng mở miệng hỏi: Đúng thế. Tư Dạ Hàn, anh.. cho là, giữa chúng ta bây giờ quan hệ tính là gì?

Tư Dạ Hàn: Em là của tôi (Editor: Cười)

Diệp Oản Oản: ...


Diệp Oản Oản mặt liền biểu thị, rõ ràng..cô là muốn nói chuyện với anh ta sao bây giờ đã trôi lạc lời rồi..?

hoàn toàn không cách nào hiểu câu trả lời.

Diệp Oản Oản cưỡng bách chính mình tự mở miệng coi thường, tiếp tục mở miệng nói: Tư Dạ Hàn, cho tới nay tôi đều không hiểu, anh vì sao lại vừa ý tôi, lấy thân phận của địa vị của anh, muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn dang giá chẳng phải đều có thể có dễ như mua một đĩa cơm sao, coi như là anh thích vẻ đẹp mập mạp của tôi, thích khẩu vị nặng, cũng có vô số người sẽ nguyện ý đi đến mồm anh hay sao?

Vô luận nguyên nhân ABcdFGH là cái gì, nếu điểm này đã không cách nào thay đổi, sao quan hệ của chúng ta không thay đổi chút đi?

Anh một mực tức giận, tôi thì lại không ngừng chạy trốn, đó là bởi vì ai cũng không thể chịu đựng được bất luận làm gì đều bị giám sát, không thể chịu đựng được đời người bị khống chế, tự do bị tước đoạt, anh càng muốn khống chế tôi, cưỡng bách tôi, thì tôi lại càng có cảm giác muốn chạy thật xa, có câu nói, dưa hái xanh không ngọt, tôi tin rằng anh cũng biết đạo lý này!

Tư Dạ Hà giờ phút này lẳng lặng nghe Oản Oản nói một tràng dài, một tay lười biếng nghiêng bám lấy đầu, một cái tay khác nhẹ nhàng đung đưa ly rượu trong tay, sâu xa nói: Ai nói tôi thích dưa bở?

Diệp Oản Oản: ...

Anh moẹ nó chứ điên mất thôi? Sao hắn ta không biết nói chuyện một cách vui vẻ??????

Thời gian chậm rãi qua đi...

Không biết trầm mặc bao lâu, Diệp Oản Oản đột nhiên đứng lên, từng bước từng bước hướng phía Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn cũng không nói chuyện, chỉ sắc mặt lãnh đạm nhìn lấy cô đến gần.

Rốt cuộc, Diệp Oản Oản đi tới trước nam nhân đứng lại, một giây kế tiếp, bỗng nhiên nghiêng thân, mềm mại bờ môi rơi vào bờ môi lạnh giá đối diện mình---(ahhh kp có cảnh giường chiếu chứ TT lại thức ăn cho chó sao)

Em... Chắc chắn chứ?

Nữ hài uyển chuyển mềm mại nhu nhược dán môi mình vào môi của hắn, mang theo ngây thơ mị hoặc, Chắc chắn... Không thích ăn dưa bở sao?
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 14: Lớn Lên Thành Khuyết
Trong nháy mắt lúc đôi môi mềm mại của cô gái rơi xuống, con ngươi của Tư Dạ Hàn chợt co rúc lại.

ánh mắt so với ngày trước bất cứ lúc nào đều muốn u ám hơn, giống như có thể đem người linh hồn đều hút vào.

Nhìn lấy ánh mắt, Diệp Oản Oản kịp thời lui đến khoảng cách an toàn, gắng gượng tiếp tục mở miệng nói, Thật ra thì tôi chỉ là hy vọng có thể có cuộc sống bình thường như những cô gái khác, ta bảo đảm sẽ không chạy trôn, lại nói nếu anh không cưỡng ép tôi như con búp bê thì tôi việc gì phải chạy trốn chứ?

Cố Việt Trạch, trước là não của bà đây bị cửa kẹp,ngu như bò, cho nên mới có thể đối với cái một tên cặn bã nam nhớ mãi không quên, bà đây bây giờ đã suy nghĩ minh bạch.

Cảm thấy sao, lấy địa vị của ngài cùng giá trị, chỉ cần chúng ta khôi phục bình thường sống chung, thời gian lâu dài, tôi nhất định sẽ lớn lên thành dưa bở đấy!

Diệp Oản Oản nói khô cả họng, khẩn trương chờ đợi Tư Dạ Hàn đáp lại, Thật ra thì... Dưa bở thật sự ăn rất ngon, tôi cảm thấy anh có thể thử xem, chưa thử qua làm sao biết không thích đây, đúng không?

Tư Dạ Hàn tựa như cười mà không phải cười mà nhìn trước mắt ra sức rao hàng mình mầm dưa nhỏ sâu xa nói, Nếu lớn lên có khuyết tật đây? (Editor: Cười lộn ruột.)

Diệp Oản Oản khóe miệng nhất thời rút ra, lau mồ hôi nói, Sẽ không sẽ không! Tôi sẽ cố gắng thật tốt lớn lên! Nhất định Căn Chính Miêu Hồng!

(Editor: Thật ra tiếng Trung là 根正苗红=Căn Chính Miêu Hồng, câu này có nghĩa là đức cao trọng vọng nếu ghép lại bằng bốn chữ, nhưng đặc biệt thì hai từ căn miêu còn có nghĩa là rễ và mầm hoặc Mẩm rể, Nguồn gốc, còn hai từ Chính Hồng có nghĩa Việt là: Đang đỏ đỏ. Ở đây Oản Oản ý nói cho ta biết là:

Nghĩa 1: Oản Oản sẽ lớn lên trở nên Đức Cao Trọng Vọng nghĩa là Trở thành người có đạo đức cao cả, được người ta quý trọng,

Nhưng Nghĩa 2 lại là là: Oản Oản sẽ lớn lên Đầy Đủ Rể Mầm, Chín Hồng Cả Quả.

Tính ra thì tác giả cũng có tâm và thâm ý đầy đầu thật đấy. Cười.)



Không biết qua bao lâu, hắn cụp mắt, thật thấp cười khẽ một tiếng: Được, tôi liền cho em thời gian ba tháng.

Diệp Oản Oản nhất thời có chút quấn quít, A, ba tháng có thể hay không quá ngắn một chút? Thời gian không đủ sẽ nuôi dưỡng không tốt...

Tôi không ngại.


... Được rồi...

Ba tháng liền ba tháng đi!

Có thể tranh thủ được ba tháng tự do đã vô cùng không dễ dàng.

Diệp Oản Oản lập tức hưng phấn nói, NIq3Os0h Tôi đây đi thu thập đồ vật á! Ngày mai tôi trước hết dọn ra ngoài! Bất quá có rảnh rỗi ta sẽ tới Cẩm Viên trông nom vườn rau xanh đấy!

Nói xong giống như rất sợ Tư Dạ Hàn đổi ý, bạch bạch bạch mà chạy như một làn gió bay.

Nhìn lấy cô gái kia vui sướng bóng lưng rời đi, Tư Dạ Hàn có chút sắc mặt trầm xuống, cơ hồ là ngay lập tức sẽ hối hận.

Một giây kế tiếp, ngón tay nhẹ nhàng lau môi chính mình sót lại một chút xúc cảm mềm mại đôi môi...

Oản Oản, đây là lần cuối cùng tôi tin tưởng em

Cũng là một lần cuối cùng, cho em cơ hội.

Nếu em phản bội...

Sau khi trở lại phòng.

Diệp Oản Oản nhanh chóng đem sách giáo khoa còn có hành lý đều thu thập một chút.

Lại thật thành công, thật giống như là đang nằm mơ như thế!

Lúc này, một trận tiếng chuông điện thoại di động reo lên, điện thoại gọi đến, Thẩm Mộng Kỳ.

Diệp Oản Oản khóe miệng xẹt qua một tia giễu cợt, giơ tay lên nghe điện thoại, Alô?

Điện thoại di động vừa mới kết nối, lập tức truyền tới Thẩm Mộng Kỳ thanh âm thở hổn hển, Oản Oản, mình gọi điện thoại cho cậu thế nào một mực không người nhận? Cậu là chuyện gì xảy ra? Tại sao chưa cùng Cố Việt Trạch đi? Cậu có biết hay không mình hao tốn bao nhiêu sức lực mới khuyên được Cố Việt Trạch, mới đem hắn dẫn dụ đến! Còn nữa, mình đang ở cửa của Cẩm Viên, người giúp việc lại không cho mình đi vào! Cậu nhanh nói với bọn hắn một chút!

Há, bởi vì mình bị đuổi ra khỏi Cẩm Viên rồi.

Cái gì...cậu...cậu bị đuổi ra khỏi Cẩm Viên rồi hả? Giọng nói củaThẩm Mộng Kỳ nhìn như là lo âu, kì thực rõ ràng là không đè nén được vui sướng.

Đúng vậy, ngày mai tôi sẽ dọn về nhà trọ.

Quá tốt Oản Oản! Xem ra kế hoạch lần này vẫn có tác dụng đấy chứ! Có phải hay không Tư tiên sinh gặp ngươi cùng với Cố Việt Trạch cho nên hiểu lầm cái gì, mới trong cơn tức giận đuổi cậu đi ra?

Diệp Oản Oản không nhanh không chậm nói, Làm sao cô biết Tư Dạ Hàn chứng kiến ta cùng Cố Việt Trạch? Mấy ngày đó hắn cũng không ở nhà, cô không phải là rõ ràng nhất sao?

Mình... Mình đoán, tóm lại chúc mừng cậu, rốt cuộc thoát khỏi cái đó nam nhân đáng sợ rồi!
 

Bình luận facebook

Top Bottom