♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thể loại
Truyện Teen, Ngôn Tình, Sủng
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Sàn Truyện, Group Dịch Các Thể Loại Truyện Sủng, Dịch Ngôn Tình
Lượt đọc
10,753
Giới thiệu:
"Khẩu vị của người này rốt cuộc nặng đến bao nhiêu vậy, cái này cũng bỏ vào miệng được à?" Câu hỏi rất ấn tượng ngay từ mở đầu câu chuyện ngôn tình sủng trong tác phẩm Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương của tác giả Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Tỉnh lại từ sau giấc ngủ, cô nhìn chính mình trong gương đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác như nhìn thêm một giây nữa đều cay đôi mắt.

Trước khi sống lại, cô yêu một lòng Cố Việt Trạch, sau đó lại hận anh ta đến thấu xương.

Đời trước não cô bị cửa kẹp nên mới không muốn lấy một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi cặn nam tiện nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, dẫn đến kết cục là chúng bạn xa lánh.

Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị đừng nên gặp lại, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé! Cùng đón đọc truyện hay này để biết kết cục câu chuyện.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 1: Còn muốn trốn sao
Diệp Oản Oản mở mắt.

Đối mặt là đôi môi khiến cho cô sợ hãi đến ngay cả linh hồn đều run rẩy con ngươi.

"A--"

Đôi tay tái nhợt của cô gái đột nhiên cầm cái chăn ngăn chặn vật dưới thân thể.

Cảm giác tê liệt thống khổ, rốt cuộc bản thân vẫn sống sờ sờ mà vẫn phải trải qua một lần nữa.

Chẳng lẽ nơi này là Địa Ngục sao?

Tại sao, rõ ràng cô đã chết, nhưng lại trở về nơi ày, trở lại bên cạnh tên ác ma này?

Trong đầu của cô lập tức bị nhiệt độ nóng bỏng của người đàn ông bốc hơi lên đến hỗn loạn tưng bừng, theo bản năng chống cự, "Đừng đụng vào tôi!"

Động tác của người đàn ông ngưng lại một hồi, ngay sau đó giống như bị đụng vào vảy ngược, khuôn mặt giống quỷ lệ khát máu nhất thời u ám, môi mỏng lạnh giá tàn nhẫn cắn xé đi xuống, giống như muốn nuốt hết máu và xương của cô vào bụng.

Diệp Oản Oản bị đau đến không có cách nào suy nghĩ bất cứ chuyện gì, chỉ có thể vô ý thức lầm bầm," Tại sao... tại sao là tôi... Tư Dạ Hàn... Tại sao nhất định phải là tôi..."

"Bởi vì, tôi chỉ cần em."



Bên tai truyền tới thanh âm trầm thấp của người đàn ông, giống như gông xiềng, ngay cả linh hồn của cô cũng đồng thời bị giam cầm.

Nghe câu trả lời của người đàn ông cùng kiếp trước giống nhau như đúc, Diệp Oản Oản hoàn toàn lâm vào hôn mê.

. . .


Thời điểm mở mắt ra lần nữa, bên ngoài cửa sổ đã từ đêm tối biến thành ban ngày.

Trong không khí tràn ngập một cổ mùi hoa, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua chấn song rơi , khiến cho tâm tình của con người không tự chủ thanh tĩnh lại.

Nhưng mà, một giây kế tiếp, Diệp Oản Oản đột nhiên thần kinh căng thẳng.

Cảm giác áp bách mạnh mẽ theo người đàn ông tỉnh lại ở toàn bộ bên trong không gian lan tràn.

Bên hông đột nhiên bị một cánh tay nắm chặt, cô giống như là gối ôm, bị ôm vào trong ngực của người đàn ông.

"Còn muốn trốn sao?"

Bên tai truyền tới thanh âm làm cho người ta rợn cả tóc gáy.

Theo bản năng muốn sống, Diệp Oản Oản lập tức lắc đầu một cái.

Cũng không biết người đàn ông có tin cô hay không, ánh mắt ở trên mặt của cô dừng lại một cái, chợt kéo cô đến hôn môi của cô, cằm của cô, cổ. . .

Hơi thở nóng bỏng thô nặng chôn ở trong cổ của cô, tùy thời khắc đều có thể tản ra tín hiệu nguy hiểm.

Diệp Oản Oản giống như nai con bị cắn, không dám làm một cử động nhỏ nào.

Không biết qua bao lâu, người đàn ông rốt cuộc thả lỏng cô ra.

Một giây kế tiếp, Diệp Oản Oản đáy mắt đụng vào một hình ảnh vô cùng kiều diễm.

Người đàn ông lấy thân thể nửa trần xuống giường, tia phản quang buộc vòng thân thể thon dài cùng hông gầy của anh.

Cảnh sắc như vậy chỉ có một cái chớp mắt, người đàn ông liền nhặt quần áo ở bên mép giường, những ngón tay thon dài cẩn thận cài chiếc nút áo sơ mi được mang tới viên thứ nhất.

Rõ ràng trước đây còn tàn bạo giống như dã thú, vậy mà giờ khuôn mặt lại tuấn mĩ như vậy, lạnh như băng không nhiễm một tia khói lửa nhân gian.

Cho đến khi thanh âm đóng cửa vang lên, dây thần kinh căng thẳng cuối cùng sắp gãy mất của Diệp Oản Oản mới buông lỏng xuống.

Rốt cuộc có thể xử lý tình cảnh của chính mình vào lúc này.

Cô chậm rãi đánh giá trang trí bốn phía, cùng với chính mình ở trong gương trên bàn trang điểm đối diện——

Cô gái trong gương môi son màu đen bị gậm nhắm đến chỉ còn sót lại một chút ám sắc, phấn trang điểm trên mặt đã bị nước mắt và mồ hôi tẩy đi, thân thể phủ đầy dấu tím bầm cùng vết hôn, cuối cùng là một mảng hình xăm máu tanh kinh khủng.

Bộ dáng này, rõ ràng là cô khi hai mươi tuổi!

Khi đó, vì muốn né tránh Tư Dạ Hàn, cô đã cố ý đem chính mình biến thành cái bộ dạng xấu xí chán ghét này.

Cô sống lại. . . Thật sống lại. . .

Trong phút chốc, sự sợ hãi to lớn và tuyệt vọng cơ hồ làm cô hít thở không thông.

Tại sao. . .

Tại sao lại muốn cho cô trở lại bảy năm trước!

Cho dù chết, cô cũng không muốn lại trở lại nơi này, trở lại bên tên ma quỷ này bên người.

Cô nhớ rõ, đây là lần đầu tiên cô cùng Tư Dạ Hàn phát sinh quan hệ, mà sau đó vô số buổi tối, nàng đều bị hành hạ đến sống không bằng chết.

Cô bị nhốt ở nơi này , mất đi người yêu, thân nhân, mất đi tôn nghiêm, mất đi tự do, mất đi hết thảy.

Hết thảy các thứ này, chẳng lẽ cô còn phải lần nữa trải qua một lần nữa?

Không, nếu ông trời cho cô cơ hội làm lại một lần nữa, cô nhất định phải thay đổi hết thảy mọi thứ!
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 2: Nuốt Được Đến Miệng
A. . .

Nhưng mà, thay đổi, cô phải thay đổi như thế nào đây?

Tư Dạ Hàn quyền thế ngút trời, bóp chết cô còn dễ hơn so với bóp chết một con kiến, thứ mà anh ta đã muốn muốn, tuyệt đối không có gì là không thể chiếm được.

Diệp Oản Oản hít sâu một hơi, bức lui sợ hãi trong thân thể đối với người đàn ông kia.

Nhất định sẽ có biện pháp!

Ít nhất cô đã không phải là thiếu nữ ngu ngốc, ngu xuẩn của bảy năm trước mặc cho người khác định đoạt.

"Trời ơi! Oản Oản. . ." Bên tai đột nhiên truyền tới một tiếng kêu kích động.

Nghe được cái âm thanh quen thuộc này, sống lưng Diệp Oản Oản nhất thời cứng đờ, ánh mắt lạnh như băng thẳng hướng cửa nhìn.

Ngay sau đó, liền thấy được gương mặt mà cô đến chết cũng không thể nào quên được.


Gương mặt quyến rũ mê người để cho cô không chút nào đề phòng ——

Chính là người bạn thân nhất của cô vào kiếp trước!

"Oản Oản, Tư thiếu anh ta tại sao có thể đối với cậu làm như vậy!" Thẩm Mộng Kỳ xông tới, nắm tay của cô, ánh mắt khiếp sợ rơi vào đệm giường xốc xếch cùng thân thể tràn đầy dấu vết tím bầm của cô.


Đôi mắt của Diệp Oản Oản, nhìn bàn tay của mình bị bóp đến đau nhức, lần này, cô không có bỏ lỡ đáy mắt của Thẩm Mộng Kỳ lóe lên một tia căm ghét cùng ý cười trên nổi đau của người khác.

"Oản Oản, cậu làm sao vậy? Cậu không sao chứ! Oản Oản cậu đừng làm mình sợ nha!" Thẩm Mộng Kỳ thấy ánh mắt của Diệp Oản Oản quỷ dị, cho là cô bị đả kích, nóng nảy không dứt hỏi.

Diệp Oản Oản thản nhiên mà rút tay mình về, lắc đầu: "Không việc gì."

Năm đó, việc cô bị Tư Dạ Hàn hành hạ đến thảm như vậy, cũng không thể nào bỏ qua công lao của Thẩm Mộng Kỳ.

Những chuyện của cô và Tư Dạ Hàn, cô không dám nói cho bất luận kì ai biết, chỉ nói cho một mình Thẩm Mộng Kỳ, coi cô ta là người bạn mà bản thân tín nhiệm nhất, cũng không biết. . .

Thẩm Mộng Kỳ lại đối với Tư Dạ Hàn tồn tâm tư như vậy, đã sớm mơ ước tới vị trí Tư thiếu phu nhân, ngoài mặt là đang giúp cô, nhưng thật ra là lợi dụng cô để đến gần Tư Dạ Hàn, hơn nữa khắp nơi khiêu khích quan hệ giữa cô và Tư Dạ Hàn, để cho mỗi ngày cô đều bị Tư Dạ Hàn hành hạ dưới cơn thịnh nộ đến sống không bằng chết.

Mà cô thậm chí không phát giác ra gì cả, mà còn cảm tạ ân đức Thẩm Mộng Kỳ vì bản thân " Xuất mưu bày kế".

Nhìn lấy chính mình trong gương, Diệp Oản Oản không khỏi cười khổ.

Thật ra thì chính Thẩm Mộng Kỳ thay cô nghĩ ra cái chủ ý "Giả xấu" này, mà cô lại còn đồng ý.

Bất kể người khác thấy thế nào, chỉ cần có thể để cho Tư Dạ Hàn chán ghét cô liền làm tất cả.

Nhưng mà, cô như thế nào cũng không ngờ tới, ngay cả khi cô trong cái bộ dáng như quỷ này, Tư Dạ Hàn đều đang có thể nuốt được đến miệng.

"Cậu như vậy rồi còn không sao! Oản Oản, cậu đừng lo lắng, mình nhất định sẽ giúp cho cậu!" Thẩm Mộng Kỳ làm bộ dáng tình thâm nghĩa trọng.

Diệp Oản Oản trong lòng dâng lên một cái nụ cười lạnh, a, quả nhiên lại đến rồi.

Kiếp trước Thẩm Mộng Kỳ cũng là như vậy, giả bộ trượng nghĩa mà nghĩ cách giúp cô rời đi, còn cố ý đi tìm Cố Việt Trạch hỗ trợ.

Kết quả cuối cùng là, Thẩm Mộng Kỳ đã sớm lúc không có ai bán đứng cô, đem tin tức cô muốn cùng Cố Việt Trạch "Bỏ trốn " nói cho Tư Dạ Hàn.

Chuyện này cũng khiến cho quan hệ giữa cô cùng Tư Dạ Hàn càng thêm gay gắt, khiến cho tính tình của Tư Dạ Hàn càng nóng nảy khó chịu, đối với ham muốn chiếm đoạt làm của riêng càng đáng sợ hơn, mà cô cũng hoàn toàn mất đi tự do. . .

Lấy năng lực của cô bây giờ, cùng Tư Dạ Hàn cứng đối cứng không khác nào đi tìm chết.

Hết lần này tới lần khác kiếp trước cô lại quật cường đến chín trâu tám hổ đều kéo không trở lại, đối với lời nói của Thẩm Mộng Kỳ thì nói gì nghe nấy, một lần lại một lần mà bể đầu chảy máu.

Thù lớn của Diệp gia chưa trả, ba mẹ còn đang chờ cô về nhà, cô còn muốn đem anh trai từ trên kỳ đồ* kéo trở về, chuyện cô cần làm còn rất nhiều.

(*) mình cũng không biết kỳ đồ là gì nữa, ai biết nhớ nói để mình chỉnh sửa nha.

Nhưng điều kiện đầu tiên là cô phải lấy lại được tự do.

Cô sẽ làm dịu đi quan hê giữa mình và Tư Dạ Hàn, tuyệt đối không thể làm tiếp bất kỳ chuyện gì có khả năng chọc giận anh ta, tự tạo cho mình một địch nhân đáng sợ.

"Oản Oản, cậu nhớ đợi mình!" Thẩm Mộng Kỳ tự mình nói với cô một đống lời nói hư tình giả ý, liền rời đi.

Sau khi Thẩm Mộng Kỳ rời đi, trên vẻ mặt bất lực yếu ớt của Diệp Oản Oản nhất thời hóa thành lạnh lùng cùng chết lặng.

Mới vừa giựt giây cô chạy trốn một lần không được, lại bắt đầu bày ra lần thứ hai, xem ra là không đưa cô vào chỗ chết là không bỏ qua.

Vậy thì nhìn một chút. . .

Lần này rốt cuộc mới là ai chết!
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 3: Vị Hôn Phu Trước
Đảo mắt đã là ba ngày sau.

Ba ngày này, Diệp Oản Oản phần lớn thời gian đều là ngủ và sửa sang lại trí nhớ của kiếp trước.

Tư Dạ Hàn cùng kiếp trước vẫn như thế, suốt ba ngày cũng không có xuất hiện, từng người trong phòng đều vùi đầu vào làm việc, nói chuyện với cô cực ít, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không dám cùng với cô đối mặt.

Nhà ở lớn như vậy, giống như bị bỏ hoang.

Diệp Oản Oản thay đổi quần áo ngủ, liếc nhìn thời gian trên đồng hồ, ngay sau đó xuống lầu hướng trong sân đi tới.

Tối nay ánh trăng rất tốt, gió mát hiu hiu, để cho cái nhà tù âm trầm trong trí nhớ cũng không đáng sợ tới như vậy.

Thật ra thì, cảnh trí của ngôi nhà rất đẹp, dù sao cũng là Tư Dạ Hàn tự mình thiết kế, còn mời cả đoàn đội kiến trúc cấp thế giới, ở vị trí phong thủy bảo địa tốt nhất Đế Đô, hao tốn suốt năm năm thời gian mới hoàn toàn làm xong.

Chỉ tiếc, kiếp trước đừng nói thưởng thức, đối với cái nhà tù nhốt bản thân, cô chỉ có căm ghét, chỉ muốn hoàn toàn đem nó phá hủy.

Đập vào mắt liền có thể thấy, một mảng lớn cỏ cây bị thiêu hủy, cố ý kéo cắt toàn bộ vườn hoa, cái ao cũng là một mảnh đục ngầu. . . Những thứ này đều là "Kiệt tác" của cô.

"Oản Oản —— "

Lúc này, một thanh âm quen thuộc đột ngột vang lên ở trong gió đêm.

Diệp Oản Oản thu hồi ánh mắt trên một mảnh hoa hồng khô héo, thuận theo phương hướng âm thanh truyền tới ngước mắt nhìn.

Chỉ thấy đối diện ánh sáng, người đàn ông mặc một bộ âu phục xa hoa đắt tiền được chế tác riêng, mặt mũi thâm thúy tuấn dật, khí độ bất phàm.

Không khỏi không thừa nhận, chỉ cần gương mặt cùng một thân khí độ này, Cố Việt Trạch quả thật có đem cô mê đến thần hồn điên đảo.

Chẳng qua, nếu là cùng so với tên yêu nghiệt Tư Dạ Hàn, trong nháy mắt liền lộ ra nhạt nhẽo rồi.

Cố Việt Trạch đứng cách xa cô mấy bước, nhìn cô một cái, chân mày nhất thời không dễ phát hiện mà nhíu lại.

Diệp Oản Oản tự nhiên phát hiện cái phản ứng nhỏ xíu này của anh ta, vì vậy đôi mắt liếc nhìn lối ăn mặc của mình lúc này.

Giờ phút này cô vẫn mặc một bộ trang phục chủ lưu kim loại nặng, trên mặt vẽ nùng trang hù chết người.

Bởi vì trong tủ treo căn bản không có quần áo bình thường, vì vậy cô mới thẳng thắn trực tiếp giữ vững hình tượng trước, cũng coi là tránh cho chính mình trong thời gian ngắn thay đổi quá lớn, đưa tới hoài nghi.

Cố Việt Trạch ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, trên khuôn mặt anh tuấn tràn đầy thất vọng, "Oản Oản! Em làm sao có thể như thế cam chịu chìm vào đọa lạc, đưa đi lên cửa mặc cho người ta làm nhục!"

Cam chịu chìm vào đọa lạc?

Diệp Oản Oản cẩn thận tỉ mỉ lấy bốn chữ này, lòng tràn đầy tự giễu.

Kiếp trước, cả trái tim của cô đều đặt ở đây trên người của anh ta, vì để có thể bảo vệ thân thể trong sạch, không tiếc đem mình biến thành cái bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ.

Kết quả, chỉ đổi được một câu "Chìm vào đọa lạc" của anh ta.

Cô biết Thẩm Mộng Kỳ nhất định sẽ không ở trước mặt Cố Việt Trạch nói lời khen cho cô, nhưng nếu anh ta còn có một chút tình ý với cô, thì cũng không thể chỉ tin tưởng lời nói một bên của Thẩm Mộng Kỳ.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản đang muốn mở miệng, sống lưng đột nhiên dâng lên một trận lạnh lẽo.

Tư Dạ Hàn. . .

Lúc này anh ta đang ở phụ cận gần đây!

Cô cơ hồ là theo bản năng phát giác được hơi thở của người đàn ông kia.

Kiếp trước cô căn bản cũng không biết Tư Dạ Hàn ngay tại đây âm thầm nhìn thấy, nghiêm nghiêm thật thật cắm sừng cho Tư Dạ Hàn, khiến cho tất cả cơn ác mộng của cô bắt đầu. . .

Diệp Oản Oản nhẹ nhàng thở phào một cái, cưỡng ép làm cho bản thân quên đi sự tồn tại của Tư Dạ Hàn, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía Cố Việt Trạch, khẽ cười một tiếng nói, "Không biết Cố công tử bây giờ là lấy thân phận gì chất vấn tôi đây? Vị hôn phu trước của tôi? Hay là. . . Chồng của chị họ tôi?"

Nghe được rõ ràng Diệp Oản Oản giễu cợt hỏi ngược lại, sắc mặt Cố Việt Trạch trầm xuống, "Oản Oản, anh biết em hận anh, nhưng anh cũng là thân bất do kỉ, vô luận như thế nào, em biến thành hôm nay cái bộ dáng này, anh cũng có một phần trách nhiệm, em bây giờ lập tức theo anh đi, anh đưa em rời đi Đế đô!"


Chương Trước DS Chương Báo LỗiChương Sau
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 4: Chết Dưới Hoa Mẫu Đơn
Kiếp trước, Diệp Oản Oản chỉ cảm thấy việc mình thất thân, chính là chuyện có lỗi với Cố Việt Trạch, đối với những lời khó nghe của Cố Việt Trạch một câu cũng không có phản bác, nghe được anh ta nói là do thân bất do kỉ liền hoàn toàn tha thứ, biết được anh ta đến vì muốn cùng mình rời đi, càng cảm động không thôi, cảm thấy trong lòng của anh ta vẫn có mình.

Đơn giản là ngu ngốc đến đáng thương.

Nào ngờ, đây bất quá là vì lòng tự ái đàn ông mà thôi.

Cô dù gì cũng từng là vị hôn thê của Cố Việt Trạch, nhưng bây giờ lại làm tình nhân của Tư Dạ Hàn, loại chuyện này nếu mà truyền ra ngoài, để cho mặt mũi của anh ta bay đi đâu?

Ngay lúc Cố Việt Trạch nói ra chuyện cho mình đi với anh ta trong nháy mắt, Diệp Oản Oản rõ ràng cảm thấy nhiệt độ bốn phía đột nhiên lạnh xuống.

Mà ngay tại góc tối cách Diệp Oản Oản xa mấy bước.

Khuôn mặt người đàn ông cùng bóng đêm hòa làm một thể, quanh thân lệ khí mất khống chế bắt đầu tàn phá, giống như một giây kế tiếp sẽ đem người xoắn nát, cắn nuốt không còn sót cả xương.

Phụ tá Hứa Dịch bên cạnh Tư Dạ Hàn giờ phút này đã mồ hôi như mưa, hai chân không ngừng run lên.

Cái kẻ thích phá hoại đời người này, lại còn dám rủ rê người phụ nữ của Lão đại cùng dã nam nhân đi cắm sừng!

Bắt đầu từ khi Diệp Oản Oản xuất hiện ở bên người lão đại, bọn họ mấy người thủ hạ không có một ngày nào tốt lành, Lão đại mà một khi phát hỏa lên, bọn họ tất cả đều muốn đi gặp họa a!

Mà người phụ này lại am hiểu nhất chính là đem Tư Dạ Hàn chọc giận.

Lần này lại còn đi đưa lửa giận có cấp độ còn cao cấp hơn, đủ đem toàn bộ Đế đô đều đốt thành tro bụi!

Hứa Dịch tuyệt vọng nhắm mắt một cái, không cần nhìn anh cũng có thể biết, tiếp theo đỉnh đầu của Lão đại sẽ có bao nhiêu đen. . .

Cố Việt Trạch thấy Diệp Oản Oản bất động, thần sắc hơi lộ ra không kiên nhẫn, trực tiếp hướng tay về phía mà đưa ra, muốn kéo cô đi.

Diệp Oản Oản nhạy bén mà lui về phía sau một bước, tránh ra đối phương đụng chạm.

"Oản Oản?" Cố Việt Trạch cau mày.

Diệp Oản Oản thần sắc lạnh lùng, "Cố Việt Trạch, tôi có nói là muốn đi theo anh sao?"

Trong ánh mắt của Cố Việt Trạch mang theo tia thương hại, "Oản Oản, loại thân phận như Tư Dạ Hàn này, chẳng qua là chơi đùa với em mà thôi, em cần gì phải vì trả thù anh, cứ như vậy lãng phí chính bản thân!"

Trong ấn tượng của anh, Diệp Oản Oản đối với anh yêu đến chết đi sống lại, hơn nữa từ trước đến giờ là anh nói gì nghe nấy, cho nên Cố Việt Trạch chỉ coi cô là muốn đưa tới sự chú ý của anh.

"Lãng phí bản thân?"

Diệp Oản Oản giống như nghe được cái trò cười gì, cười lạnh mở miệng nói, "Tư Dạ Hàn so với anh còn có tiền, so với anh thì có quyền thế hơn, sắc đẹp thì có giá trị cao hơn anh, so với dáng người của anh thì được hơn, coi như là ngủ với anh ta một lần, cũng mạnh hơn so với anh cả đời! Ai cho anh có tự tin mà nói ra những lời này?"

"Em . . ." Cố Việt Trạch hoàn toàn không nghĩ tới Diệp Oản Oản lại sẽ nói ra lời như vậy, sắc mặt thoáng cái trầm xuống.

Cùng lúc đó, trong góc tối cái kẻ quanh thân tràn đầy khí tức điên cuồng tàn phá, lại giống như dã thú được vuốt lông, bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Còn khuôn mặt sống sót sau tai nạn của Hứa Dịch kinh ngạc không thôi mà hướng Diệp Oản Oản nhìn.

Vị Diệp tiểu thư này, hôm nay thế nào khác thường như vậy?

Những lời này không ngờ sẽ được cô gái này nói ra, không phải là cô gái này yêu Cố Việt Trạch đến chết đi sống lại sao?

Hẳn là không kịp chờ đợi đi theo Cố Việt Trạch bỏ trốn mới đúng a!

Chẳng lẽ là dục cầm cố túng?

Cố Việt Trạch lần này là nổi giận thật, giọng nói vô cùng lạnh lùng và nghiêm nghị cảnh cáo nói, "Oản Oản, em đừng cùng anh đùa bỡn tính khí của trẻ con, Tư Dạ Hàn tính tình âm độc hung tàn, giết chóc thành tính, em có biết hay không thủ hạ của anh ta đã giết bao nhiêu mạng người? Lưu lại nơi này bên cạnh anh ta, em không muốn sống nữa sao!"

Đối với lời cảnh cáo của Cố Việt Trạch, Diệp Oản Oản chẳng qua chỉ lười biếng ngáp một cái, một giây kế tiếp, đuôi mắt hơi nhíu mà liếc đi qua, sâu xa nói, "Vậy thì như thế nào, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu ~~ "
 

Bình luận facebook

Top Bottom