OnGoing Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 95
Buổi tối ngày trước khi xảy ra chuyện ở nhà của Phương Vi Vi, chỉ có ít ỏi vài người hiểu rõ. Nhưng Vưu Bội bị phát hiện, từ đó về sau lại bị chuyện ông chủ TRE mới của ả thưa ra toà, ngày hôm sau thổi quét các nhà truyền thông báo chí lớn.

Một nhà báo đăng hình chụp mới của Vưu Bội. Vẻ mặt của ả trong hình ảm đạm, kéo va li hành lý đi ra từ đồn công an. Bởi vì camera được dùng vô cùng rõ ràng, trên mạng cũng có người biết tình hình tiết lộ tin tức, cho nên có thể không nghi ngờ gì xác định người trong ảnh là Vưu Bội, mà không phải là từ cắt ghép hoặc là người khác giả trang thành.

Trước khi mất tích, tất cả tin tức được truyền ra đều là từ TRE, bệnh viện và cảnh sát. Tình huống của Vưu Bội là hôn mê bất tỉnh, nhưng cô ta đột nhiên khoẻ mạnh tráng kiện xuất hiện, khiến cho tất cả truyền thông muốn biết tình hình thật sự đều lâm vào sương mù, không biết đây có phải là một trò đầu cơ không.

Ngoại trừ trang web chính thức của TRE.

Tần Thành kiện Vưu Bội ra toà, là bởi vì liên quan tới Tưởng Tịch bị bắt cóc. Trong chuyện này, thân phận chính yếu nhất của anh là chồng của Tưởng Tịch, mà không phải là cấp trên.

Một số truyền thông muốn vì chuyện này mà công kích Tưởng Tịch. Tần Thành cố ý đăng một bản tuyên bố trên trang web của TRE, tỏ ý Giải trí TRE sẽ tận hết sức lực giải trừ hợp đồng với Vưu Bội, ngoài ra, anh là bởi vì Vưu Bội phái người bắt cóc Tưởng Tịch nên mới kiện Vưu Bội.

Lúc anh mới truyền ra Vưu Bội bắt cóc Tưởng Tịch, có phóng viên đánh hơi được không tầm thường. Tưởng Tịch nằm viện trước đó vài ngày, truyền thông vẫn không được biết là vì sao nằm viện, mà nay thấy thời gian của Tần Thành, rõ ràng là hai ngày sau vụ bắt cóc.

Ngay lúc tất cả phóng viên truyền thông rục rịch, ý đồ là người đầu tiên đụng tay vào tư liệu, một nhà báo có lực ảnh hưởng thâm hậu đưa một tin khủng khác.

“Ngôi sao mới của giới âm nhạc, Phương Vi Vi, thân phận con gái nhà giàu bị vén lên, cùng Tưởng Tịch vốn là chị em họ.”

Tin tức này giới thiệu toàn bộ tình hình gia đình của Phương Vi Vi, trong nhà có bao nhiêu người, có xí nghiệp gì, xí nghiệp do ai quản, đều liệt kê từng cái rõ ràng.

Mặc dù ngay sau khi truyền ra, có người giữ thái độ nghi ngờ Phương Vi Vi có dùng quy tắc ngầm hay không, nhưng càng nhiều câu hỏi của mọi người hướng về quan hệ của cô ta và Tưởng Tịch hơn.

Chị em họ, hay là ruột thịt, hừ, hai người này đang đùa giỡn với đông đảo khán giả và nhóm fan sao? Hoặc là nói, tất cả thành tựu của hai vị này từ debut tới nay đều có người lèo lái ở sau lưng .

Phương Vi Vi mới debut, cho tới nay chỉ có phát hành album, còn chưa có quay phim xong. Vì thế, sau khi tin tức được một trang web lớn đưa tin thì tất cả chú ý của mọi người đều chuyển tới trên người Tưởng Tịch.

Xem bình luận của mọi người, cảm thấy hai người được bình luận đến gần như nhau. Nhưng mà, hễ là người có đầu óc thì sẽ rõ ràng chuyện này là Tưởng Tịch tổn thất lớn nhất.

Sóng gió về thân phận phu nhân tổng giám đốc của cô còn chưa trôi qua, lại thêm là em họ của Phương Vi Vi, nên hình tượng mất đi không ít. Khi tới giữa trưa, trên mạng liền xuất hiện một đám thuỷ quân bôi nhọ cô. (thuỷ quân: là những người được mướn để post những comment ở trên mạng, tiếng Anh là internet mercenaries). Buổi chiều, chính sách khẩn cấp của TRE còn chưa đưa ra, lại có người nói cô muốn trả thù Vưu Bội, cho nên mượn tay Tần Thành loại trừ Vưu Bội, Vưu Bội vô tội, tất cả là do cô tự biên tự diễn.

Mỗi lần Tần Thành đụng phải chuyện của Tưởng Tịch là không kiên nhẫn nổi, lúc này đây tức giận đến nỗi đập bể điện thoại nội tuyến trong văn phòng.

Thư ký nghe thấy tiếng đồ đạc vỡ ở trong phòng, run sợ trong lòng, lòng đang nhỏ máu – tổng giám đốc Tần, anh có mất hứng cũng đừng đập bể đồ đạc, nếu thật sự không thích thì có thể tặng điện thoại lại cho tôi mà!

Sau khi đập vỡ một bộ điện thoại, một chồng văn kiện, ba cốc nước có giá trị xa xỉ thì Tần Thành ngừng lại, nhưng quanh thân tràn ngập sát khí, không ai dám lại gần trong phạm vi mười thước.

Lưu Viện mạo hiểm bị nguy cơ sát khí lan đến, Thư Minh thay mặt thư ký đang sợ hãi, gõ cửa trong ánh mắt thán phục.

“Vào đi.”

“Tổng giám đốc Tần.” Lưu Viện mở ra sổ ghi chép. “Công ty đã viết xong bài báo, chỉ cần anh ra lệnh một tiếng là video có thể được đăng lên.”

Khuôn mặt đen có thể so với đít nồi của Tần Thành lúc này mới bình thường được chút. “Bây giờ trở về làm xác nhận một lần nữa, cần phải khiến cho Phương Vi Vi trước sáng sớm mai cút khỏi giới giải trí.”

“Tổng giám đốc Tần.” Lưu Viện nghe đến đó, do dự. “Anh thật sự muốn làm như vậy? Phương Vi Vi là tài năng mới có giá trị thương mại nhất trong năm nay của công ty chúng ta.”

“Công ty không thiếu một người như cô ta.” Hiện giờ Tần Thành ước gì có thể lột da Phương Vi Vi. Người phụ nữ này thấy chuyện bại lộ liền mượn Tưởng Tịch làm lá chắn, còn mướn thuỷ quân bôi nhọ Tưởng Tịch. Cô ta nghĩ mình làm rất bí mật sao?

Khi dễ anh là tên mù hay là thằng ngốc?

Muốn mượn Tưởng Tịch để nhanh chóng lên vị trí cao? Không có cửa đâu!

Tần Thành vốn nghĩ nể mặt Phương Duệ, nhưng hiện giờ xem ra không cần thiết một chút nào. Phương Vi Vi nở mày nở mặt tiến vào giới giải trí phải không? Anh sẽ khiến cho cô ta thân bại danh liệt, mặt xám mày tro mà cút đi.

Lưu Viện vẫn là không muốn bỏ mặc tiền bạc và công sức mà công ty đã bỏ ra trên người Phương Vi Vi, do dự nói: “Tổng giám đốc Tần, anh muốn hỏi ý của Tưởng Tịch trước hay không?”

Tốt xấu gì Tưởng Tịch cũng là em họ của Phương Vi Vi, bởi vì một mối ân oán không đâu mà trút giận, có chút lỗ vốn.

Thản nhiên liếc Lưu Viện một cái, Tần Thành lập tức gọi điện thoại cho Tưởng Tịch.

Tưởng Tịch quả thật không có quyết đoán như Tần Thành, nhưng ý của cô và Tần Thành giống nhau, làm cho Phương Vi Vi cút khỏi giới giải trí.

“Nếu em đồng ý thì anh liền công bố video theo dõi này.” Tần Thành cầm tờ hợp đồng của Phương Vi Vi, cười cực kỳ khủng bố.

Tưởng Tịch nghe ra ý của anh, ngừng vài giây rồi nói: “Anh đừng gấp, em tìm cậu út hỏi tình hình một chút.”

Dù sao gắn camera theo dõi ở trong nhà của người khác là hành vi trái pháp luật. Bọn họ tung ra video này, khó tránh khỏi sẽ khiến cho một ít phiền phức không cần thiết.

…..

“Chú út, chú đã nói ra, cháu đây cũng không vòng vo với chú, cháu nói rõ với chú là cháu không có khả năng rời khỏi giới giải trí.”

“Tổng giám đốc Phương, điện thoại riêng của anh.” Giọng nói của trợ lý phá tan hồi ức của Phương Duệ. Anh ngồi thẳng người lên, nhận lấy điện thoại.

“Cậu út.” Tiếng nói trong trẻo của con gái truyền tới. “Cháu muốn hỏi một chút về thái độ của chú đối với Phương Vi Vi.”

Câu hỏi này của cô khó mà trả lời. Phương Duệ phút chốc hoảng hốt, nói: “Tiểu Tịch, cháu nên biết rằng Vi Vi cũng là cháu ruột của tôi.”

Mặc dù cô ta phạm vào sai lầm lớn, anh cũng không đành lòng chặt đứt ý tưởng của cô ta.

“Cháu hiểu rồi.” Giọng nói của Tưởng Tịch bình tĩnh đến nỗi không thật. “Nếu là cháu ở vào vị trí của cậu út, nói không chừng còn không bằng cậu út. Nhưng mà, cậu út, cháu không làm được như cậu vậy, Phương Vi Vi lúc chín tuổi đã muốn cháu bị bọn buôn người bắt đi. Cháu đối với chị ta chỉ có hận.”

Phương Duệ kinh ngạc khi bắt được hai câu cuối. Anh mím môi, nói: “Cháu lặp lại lần nữa, tiểu Tịch, cháu nói Vi Vi muốn bọn buôn người bắt cháu?”

“Đúng vậy.” Có lẽ lời nói kế tiếp có đả kích rất lớn đối với Phương Duệ, nhưng Tưởng Tịch cũng không nghĩ nhiều như vậy. Hễ là chuyện đã đổ vỡ, càng kéo dài thì càng có thể xuất hiện biến cố không cần thiết.

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Năm ấy cháu năm tuổi, Phương Vi Vi chính miệng thừa nhận chị ta mang cháu đi rạp chiếu phim mục đích là để cho cháu bị bọn buôn người bắt đi.”

“Nhưng không phải là cháu không có…”

“Đó là bởi vì cháu gặp được một người tốt.” Tưởng Tịch nghĩ đến cậu bé kia, cười cười. “Một cậu bé có lòng tốt mang cháu về nhà của mình. Là tự cháu bị lời nói của Phương Vi Vi doạ sợ nên mới bỏ đi khỏi nhà của cậu ta.”

Phương Duệ không thể tin được sự thật năm đó, anh ngăn cản tất cả ý nghĩ không tốt, nói: “Tiểu Tịch, tôi vẫn luôn tin cháu, nhưng cháu phải biết rằng bắt cóc là chuyện không thể tuỳ tiện nói lung tung.”

“Cậu út không tin thì có thể đi tìm người hỏi.” Tưởng Tịch nhắm mắt lại. “Năm đó có một cô gái nghe được lời nói của Phương Vi Vi. Cháu tin rằng với năng lực của cậu út thì tìm ra người bạn thân lúc chín tuổi của Phương Vi Vi không thành vấn đề.”

“Cháu nói thật à?”

“Cháu không nói dối.” Khoé miệng Tưởng Tịch cong lên. “Bởi vậy bây giờ Phương Vi Vi phải rời khỏi giới giải trí. Bất quá, cháu sẽ cho Phương Vi Vi hai lựa chọn, một là chủ động rời khỏi, hai là bị người ta đuổi ra. Cậu út, cháu nể mặt của cậu, cho chị ta một cơ hội, trước rạng sáng nếu chị ta chủ động đề nghị rời khỏi thì cháu sẽ giữ lại video. Nếu chị ta không chủ động thì cháu liền tự mình tuôn ra video chị ta và Vưu Bội bàn bạc ở sau lưng.”

“Tiểu Tịch, cháu đừng kích động. Tôi lập tức liên lạc với Vi Vi, cháu chờ tin của tôi.”

Buổi tối, nhà họ Phương.

Trời mới sẩm tối, toàn bộ người nhà họ Phương đã bị triệu tập lại một chỗ.

Ông lão Phương chống gậy, nhìn nhìn vẻ mặt âm tình bất định của đứa con trai út, rồi nhìn vẻ mặt xanh trắng của đứa cháu gái thứ hai, hỏi: “Phương Duệ, làm sao vậy, cứ như thế mà khẩn cấp gọi tất cả mọi người tới?”

“Đúng vậy. Chị đang mua sắm quần áo đó, em liền gọi một cú điện thoại, vô cùng lo lắng gọi chúng tôi trở về?” Mợ hai nhà họ Phương bất mãn vén mái tóc lên.

Phương Duệ nhìn thoáng qua Phương Vi Vi, lấy ra một túi văn kiện, đẩy đến trước mặt ông lão Phương, nói: “Ba, con có đăng ký một công ty ở nước Anh, gần đây kinh doanh của công ty tăng nhanh, con muốn để cho anh hai đến đó quản lý. Cả nhà bọn họ đi nước Anh vài năm, chắc là nhanh chóng bắt đầu.”

“Á, dừng lại!” Mợ hai nhà họ Phương nghe thấy không vừa ý. “Phương Duệ, cậu đây là có ý gì? Cậu kêu anh hai cậu đi quản lý một cái công ty nhỏ. Sao cậu không nói cậu đem vị trí của mình tặng cho anh hai cậu làm?”

“Cô câm miệng lại cho tôi.” Ông lão Phương mắng, quay đầu nhìn Phương Duệ, nói: “Con tiếp tục đi.”

“Công ty có liên hệ với con ở bên này, phát triển cũng rất nhanh. Một mình anh hai khẳng định không quản lý hết, cho nên con nghĩ để cho Phương Vi Vi rời khỏi giới giải trí đi theo đến nước Anh, sau này kế thừa công ty cũng tốt.”

Anh mới vừa nói xong, lại có người thiếu kiên nhẫn, con trai của mợ cả nhà họ Phương nói: “Chú út, chú cũng cho cháu quản lý công ty đi.”

Mợ cả nhà họ Phương tát trên đầu con trai một cái. “Sau này con kế thừa gia nghiệp, tranh giành với em gái con cái gì. Công ty kia nói không chừng còn không lớn bằng một công ty dưới tay của ba con đâu!”

Lời này nói không dễ nghe.

Ông lão Phương trầm ngâm vài phút, ngẩng đầu nhìn con trai út, nói: “Con theo ba đến phòng sách một chuyến.”

Hai người vào phòng sách, mợ hai cũng kéo Phương Vi Vi về phòng.

“Vi Vi, chuyện gì xảy ra vậy? Thái độ của chú út con không bình thường! Còn có tin tức hôm nay sao lại thế này, con để lộ thân phận không việc gì, sao cùng con tiện nhân Tưởng Tịch kia lôi kéo quan hệ?”

“Tin tức là con truyền ra.” Phương Vi Vi ở Phương gia chỉ có thể dựa vào mợ hai Phương. Vành mắt cô ta đỏ lên, gạt bỏ hai giọt lệ, nói: “Mẹ, Tưởng Tịch muốn con rời khỏi giới giải trí, kêu chú út đuổi cả nhà chúng ta ra khỏi nước.”

Mợ hai nhà họ Phương vừa nghe thấy liền nổi giận.

“Con Tưởng Tịch này là cái gì chứ, kêu con rời khỏi giới giải trí? Vi Vi, con đừng buồn, mẹ sẽ giúp con, mẹ sẽ để cho con đó xem xem cuối cùng là ai rời đi.”
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 96
Ban đêm mười một giờ hai mươi ba phút, Tưởng Tịch nhận được điện thoại trả lời của Phương Duệ.

Đoàn phim đang kết thúc công việc, Tưởng Tịch nghe được tiếng chuông, bỏ xuống y phục diễn đã cởi ra một nửa, cầm lấy điện thoại.

“Tiểu Tịch.” Phương Duệ thấp giọng nói: “Vi Vi từ giờ trở đi rời khỏi giới giải trí. Sáng ngày mai Cool K sẽ tuyên bố tin này.”

“Cám ơn cậu út.” Tưởng Tịch nhìn chăm chú mình ở trong gương một hồi, lịch sự nhã nhặn nói: “Cháu đáp ứng với chú cũng sẽ làm được.”

Phương Duệ thở dài một tiếng, không nói gì.

Là anh giúp Phương Vi Vi tiến vào giới giải trí, không ngờ rằng không tới nửa năm ngắn ngủi thì đã xảy ra chuyện như vậy. Lại nói tiếp, cũng có sai lầm của anh.

Tưởng Tịch đại khái đoán ra ý nghĩ của anh, cười cười cúp điện thoại.

Trở lại khách sạn đã rạng sáng một chút.

Tưởng Tịch và Vương Mộng sắp xếp công việc ngày mai một chút rồi mang theo áo khoác trở về phòng.

Đoàn làm phim cấp cho cô một phòng đơn như thông thường, không riêng gì cô, những diễn viên chính khác cũng giống nhau. Hạ Chi Khanh do Tần Tự an bài nên không đóng phim vào buổi tối, cũng sẽ không ở khách sạn, bởi vậy đến tầng bốn chỉ có cô, Lâm Dật và Nguyên Tấn Thần thôi.

Phòng của Lâm Dật cách thang máy gần nhất. Tưởng Tịch nhìn theo anh ta vào phòng rồi mới lấy thẻ phòng ra.

“Tưởng Tịch.” Nguyên Tấn Thần gọi cô lại. “Tôi muốn tìm một thời gian nói chuyện với em.”

Tưởng Tịch ngẩn người. Nguyên Tấn Thần từ sau khi khởi động máy không thể nói là rất nổi bật, nhưng so với trước kia thì xem như khiêm nhường rất nhiều. Không ngờ hắn bỗng nhiên đề xuất nói chuyện.

Lấy thẻ phòng ra, Tưởng Tịch quay đầu nhìn Nguyên Tấn Thần. “Tôi nghĩ chúng ta không có gì hay để nói.”

Nguyên Tấn Thần nhíu mày. Tưởng Tịch nhìn, cảm thấy rằng vẻ mặt này không phù hợp với hình tượng ôn hoà của hắn.

Mở cửa ra, Tưởng Tịch cười như bình thường. “Thời gian không còn sớm, chúc Nguyên sư huynh ngủ ngon.”

Cửa nhẹ nhàng đóng lại. Nguyên Tấn Thần nghĩ đến người ở đằng sau cánh cửa, ánh mắt buồn bã.

Tưởng Tịch trở lại trong phòng, mới phát hiện có người ở đây.

“Anh tới lúc nào thế?” Tưởng Tịch cởi áo khoác ra, nhướng mắt. “Ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi. Anh mang bữa khuya đến cho em, ở trong tủ lạnh đó.” Tần Thành ngáp dài, đứng dậy. “Nghe nói hôm nay em không trở về nhà, nên anh tới.”

Tưởng Tịch ừ một tiếng, nói: “Cậu út gọi điện thoại tới. Phương Vi Vi sẽ rời khỏi giới giải trí.”

“Cô ta thật sự cam tâm? Hay là chỉ nói ngoài miệng!”

Tưởng Tịch rửa mặt xong đi ra, tiếp lời của anh: “Em cũng không rõ, nhưng cậu út đã nói, có lẽ Phương Vi Vi sẽ yên tĩnh một hồi. Em đã đồng ý với cậu út không tung video lên mạng, dĩ nhiên phải làm như thế.” Cụ thể thì phải xem biểu hiện sau này của Phương Vi Vi.

Tần Thành gật đầu. “Nghe theo em.”

Anh nói xong thì từ sau lưng ôm lấy Tưởng Tịch. Chiều cao của hai người bọn họ không phải là chiều cao lý tưởng nhất được lưu truyền ở trên mạng, nhưng như vầy cũng rất thoải mái. Tần Thành chỉ cần hơi cúi đầu một chút là có thể dễ dàng hôn lên khoé miệng, mũi, sườn mặt của Tưởng Tịch.

Tưởng Tịch đang thoa mặt, cũng ngầm đồng ý hành động của anh, cho đến khi tay anh càng ngày càng có hạnh kiểm xấu.

Chậm rãi thở dài, Tưởng Tịch xoay người, đối diện với Tần Thành, nói: “Muốn em giúp anh hay không?”

Tần Thành kinh ngạc. “Em nói thiệt?”

Tưởng Tịch thản nhiên cười. “Em nghĩ em đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mà trong khoảng thời gian ngắn hơi khó tiếp nhận một chút. Nếu anh không để ý, em…”

Tần Thành nhìn cô không nói gì, sau một lúc lâu khẽ hôn lên mí mắt cô, trêu chọc nói: “Anh phát hiện em còn sắc hơn anh.”

Tưởng Tịch ngoài miệng phớt lờ, nhưng trong lòng thật ra rất để ý. Cô sống hai kiếp nhưng cũng chưa từng chủ động như vậy, kết quả lại còn bị cười nhạo.

Tưởng Tịch không khỏi nhìn kỹ Tần Thành một lần nữa.

“Em bị doạ sợ à?” Tần Thành giữ lấy vai cô, nhìn vài ánh đèn lác đác ở bên ngoài, nói: “Anh chỉ là muốn em nhìn thấy anh nhiều hơn mà thôi.”

Tưởng Tịch lại một lần nữa bị đả kích.

Tần Thành khẳng định lời nói của anh không phải là ngôn ngữ hay được dùng nhất trong ngôn tình hả?

Ngàn vạn lần đừng nói với cô là Tần Thành lén lút đọc những thứ mà nữ sinh đọc đó nha. Cô sẽ khó mà chấp nhận được.

Tần Thành không ngờ được suy nghĩ của Tưởng Tịch, dù sao ôm hôn người một cái là đủ. Đương nhiên, kết quả là sau khi Tưởng Tịch ngủ, anh ở trong nhà vệ sinh ngây người hơn nửa giờ.

Về phần rốt cuộc đang làm cái gì, lần thứ n+1 Tần Thành cảm thán: nhìn được ăn không được rất khổ sở có biết không?

Lạy Tần Thành đã ban tặng lén tắt đồng hồ báo thức của cô, Tưởng Tịch ngủ thẳng đến hơn mười giờ ngày hôm sau.

Đến khi ngủ dậy thì Tần Thành đã không thấy đâu, di động đã tắt của cô được đặt ở trên bàn .

Bóp bóp trán, Tưởng Tịch ngồi trên giường trong chốc lát, rồi nhanh chóng mặc quần áo.

Khi xuống lầu thì đúng lúc đụng phải Vương Mộng mang bữa sáng tới.

“Đạo diễn Lâm nói hôm nay chị không cần đi đoàn phim.” Vương Mộng cắm ống hút vào hộp sữa, đưa cho Tưởng Tịch, dáng vẻ rất thong dong. “Bên ngoài đều đang bàn luận chuyện Phương Vi Vi rời khỏi giới giải trí. Một ít phóng viên đã chờ phỏng vấn ở dưới lầu khách sạn. Tưởng Tịch, Phương Vi Vi thật sự rời khỏi giới giải trí hả?”

“Tôi không rõ lắm.” Tưởng Tịch nghe thấy cô không cần đến đoàn làm phim, đơn giản trở về phòng mở máy tính lên. “Phương Vi Vi là người của công ty, nếu cô ta thật sự rời khỏi, công ty sẽ nhanh chóng công bố tin tức.”

Vương Mộng lanh lợi gật đầu.

Chuyện Phương Vi Vi rời khỏi giới giải trí quả nhiên đã truyền ra ở trên mạng. Truyền ra tin tức chính là Cool K, lời thông báo không nhiều lắm, chỉ nói đơn giản là Phương Vi Vi phải ra nước ngoài quản lý công ty, bởi vì thời gian gấp rút, mới không thể không vội vàng cho hay, báo cho đông đảo fan và dân chúng bình thường. Về phần hợp đồng quảng cáo và kịch bản phim mà cô ta đã ký, nhà họ Phương sẽ một mình gánh chịu tất cả chi phí bồi thường.

Phối hợp với thông báo là ảnh chụp cuộc sống của Phương Vi Vi, mặt khác nói chung là bình thường.

Tưởng Tịch xem lại một lần, rồi lướt qua các tin tức khác.

Sau đó, bất ngờ nhìn thấy một hình ảnh.

Tưởng Tịch há hốc mồm, trái lại Vương Mộng ở bên cạnh hô lên trước. “Trailer cuối cùng của ‘2033’!”

Tưởng Tịch cười lên.

Mấy ngày nay cô thâu âm, đóng phim, đối phó với Phương Vi Vi, lại quên đi chuyện của bộ phim.

Giữa tháng hai, “2033” đã tung ra trailer đầu tiên, bởi vì tên tuổi của Dung An, một khi trailer được tung ra liền khiến cho dân mạng theo đuổi. Bây giờ trailer cuối cùng được tung ra, xem ra Dung An đã rốt cuộc xác định thời gian công chiếu.

“Tưởng Tịch, em xem diễn xuất của chị, thấy được lắm. Giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Liên hoan phim Kim Ảnh năm nay sẽ thuộc về chị.” Vương Mộng thật tình vui mừng cho Tưởng Tịch. “Năm trước chị lấy được nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, năm nay lại lấy giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, còn có tài năng mới xuất sắc nhất. Nhất định sẽ loá mắt những kẻ mắt chó.”

Tưởng Tịch nghe cô ta ngớ ngẩn nói, nở nụ cười. Đúng vậy, năm nay mục đích chính của cô là dựa vào diễn xuất trong “2033” để lấy giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất và tài năng mới xuất sắc nhất.

Giữa trưa, Tưởng Tịch kêu Vương Mộng mặc quần áo của cô đánh lạc hướng phóng viên, còn mình thì mặc quần áo của Vương Mộng đi phim trường.

Quay phim buổi tối rất mệt. Cô vắng mặt một ngày thì sẽ bổ sung vào lúc khác, đến cuối cùng thì vẫn là mình mệt, không bằng đi sớm quay cho rồi.

Nhưng tới nơi, Tưởng Tịch mới phát hiện hôm nay cô thật sự không cần đến phim trường.

Theo như Lâm Tu Dân nói, Phương Vi Vi đã liên hệ với bọn họ, xác định là rời khỏi đoàn phim. Lâm Tu Dân dĩ nhiên rất bất mãn với hành vi naỳ của cô ta, nhưng vẫn tìm diễn viên đã từng hợp tác qua ở trong giới đến thay thế Phương Vi Vi. Hôm nay đều là quay tất cả các cảnh mà Phương Vi Vi đã quay trước đó. Những cảnh diễn có Tưởng Tịch trong đó, toàn bộ do diễn viên tạm thời thay thế.

Tưởng Tịch đứng xem ở cạnh phó đạo diễn một hồi, cho đến khi diễn viên tạm thời kia xoay người thì mơ hồ.

Diễn viên thay thế cô kia lại có thể giống cô đến năm sáu phần. Nhưng không phải là dáng dấp của người nhà họ Phương.

Lúc này Nguyên Tấn Thần kết thúc, vỗ vỗ camera trong tay cô, nói: “Cô ta là diễn viên thế thân của em, tới vào sáng hôm qua, chẳng lẽ em không biết?”

Tưởng Tịch lắc đầu.

Nguyên Tấn Thần nhìn cô với thâm ý, cuối cùng quay đầu nhìn người đang diễn ở trong phim trường, nói: “Nghe nói là tổng giám đốc Tần đưa tới.”

Tưởng Tịch nghiêng đầu, từ góc độ này vừa vặn nhìn thấy sườn mặt của cô gái đó, hơi giống cô, nhưng về phong cách thì hai người chắc chắn là khác nhau.

Nhớ tới Tần Thành có oán giận đối với kịch bản này, Tưởng Tịch cười yếu ớt, xem ra Tiêu Diễn lại muốn bị tra tấn đây. Nhưng mà… Bộ phim này cô không cần thế thân.

Tưởng Tịch muốn đi nói với Lâm Tu Dân bỏ thế thân đi, nhưng Nguyên Tấn Thần gọi cô lại.

“Tưởng Tịch, buổi chiều tôi không có diễn, đi ra ăn một bữa cơm nhé, thế nào?”

Cô đã từ chối quá nhiều lần, sao hắn còn không hết hy vọng?

Tưởng tịch sờ sờ nhẫn cưới, nói: “Được.”

Bất luận như thế nào, lúc này đây cô phải chặt đứt tất cả ý tưởng của Nguyên Tấn Thần, nên hay không nên có, trừ đây về sau sẽ không liên quan đến cô.

…..

Thành phố Z có nhiều nơi nổi tiếng, tuỳ tiện một chỗ nào đó cũng không tồi. Nhưng mà Nguyên Tấn Thần lái xe lòng vòng, cuối cùng dừng lại trong một chung cư.

Tưởng Tịch vén tóc ra sau tai, nắm lấy di động không xuống xe.

“Tôi thật xin lỗi, một mình mang em tới nơi này.” Nguyên Tấn Thần đứng cạnh cửa xe bên cô cười khổ. “Có người bạn nói em ở chung cư này, cho nên tôi cũng mua một căn. Tương Tịch, nếu đã đến đây, hy vọng em có thể đi lên nhìn xem.”

“Nguyên Tấn Thần.” Tưởng Tịch khẽ thở dài. “Tôi đã nói tôi không có cảm giác với anh, sao anh…”

Sao lại cố chấp như vậy chứ?

“Tôi chỉ là muốn cho em biết tôi yêu em nhiều bao nhiêu.”

“Nhưng mà, tình yêu của anh, tôi không cần.”

“Đó là chuyện của em.” Về chuyện này dường như Nguyên Tấn Thần không bỏ được. “Tình yêu không phải là chuyện đơn phương, nhưng cũng không phải em nói không yêu là sẽ không yêu được.”

Tưởng Tịch bất giác nhíu mày. “Nguyên Tấn Thần, anh đừng như vậy!”

“Tưởng Tịch.” Nguyên Tấn Thần mở cửa xe ra, giọng nói ẩn chứa khẩn cầu. “Tôi hy vọng em đi lên liếc nhìn một cái, sau đó ăn một bữa cơm với tôi.”

Dưới lầu có người qua đường tò mò nhìn về phía bọn họ. Tưởng Tịch nhẫn nhịn, xuống xe vào thang máy.

Nguyên Tấn Thần thở ra, cười đi theo vào, ấn số.

Hắn ở ngay trên lầu Tưởng Tịch. Bố cục bên trong căn hộ đều giống nhau, cho nên phía dưới phòng ngủ của Nguyên Tấn Thần chính là phòng ngủ của Tưởng Tịch.

Cảm nhận được điểm này, cả người Tưởng Tịch không thoải mái. Kiếp này, biểu hiện của Nguyên Tấn Thần rất giống nam phụ trong phim ngôn tình. Cô chán ghét, đồng thời lại có chút bất lực.

“Em ngồi xuống trước đi, tôi đi rót nước cho em.” Nguyên Tấn Thần lấy một đôi dép lê mới tinh ra cho Tưởng Tịch. “Còn nữa, em muốn ăn cái gì? Trong tủ lạnh có đồ ăn, tôi làm cho em.”

“Không cần.” Tưởng Tịch vỗ vỗ tường. “Tôi chỉ là tới liếc mắt xem một cái, bây giờ cần phải đi.”

“Tưởng Tịch.” Nguyên Tấn Thần nửa giơ giày lên, trong mắt tràn đầy tổn thương sâu sắc. “Tôi học nấu ăn vì em, em nếm thử tại chỗ này được không?”
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 97
Lý trí nói cho Tưởng Tịch biết cô phải lập tức rời đi. Cô và Nguyên Tấn Thần không có một chút khả năng nào, ở đây chỉ có tạo thành phiền phức lớn hơn nữa cho nhau mà thôi.

Cô cúi đầu, xoay người.

Cánh tay lập tức bị giữ chặt.

Nguyên Tấn Thần thả đôi dép lê trên đất. Hắn xuất thân tốt, làm chuyện lấy dép cho người khác là lần đầu tiên trong đời.

“Tưởng Tịch.” Nguyên Tấn Thần chịu đựng cơn giận, bực dọc, phiền muộn, cố gắng bình tĩnh hoà nhã. “Rốt cuộc tôi đã làm cái gì khiến cho em tránh né như rắn rết?”

“Anh không có làm gì cả, là tôi không thích anh, tôi chán ghét anh. Nguyên Tấn Thần, anh buông tha tôi, cũng như buông tha cho chính mình, được không?”

Vai Nguyên Tấn Thần bỗng dưng sụp xuống.

Hắn giằng co nửa phút, khi ngẩng đầu lại thì trong mắt toả ra tia ấm áp. “Em hãy ở lại ăn cơm, tôi hứa từ nay về sau không làm phiền em nữa.”

Tưởng Tịch ngẩn ra, chậm rãi quay người lại.

Nguyên Tấn Thần thấy cô thay giày, cong cong khoé miệng, cười đi vào phòng bếp.

Tưởng Tịch một mình ngồi trên sô pha, không đi giúp.

Mấy phút đồng hồ sau, mùi thơm thức ăn từ trong phòng bếp bay ra. Lại mấy phút nữa, Nguyên Tấn Thần bưng một ly nước cùng một dĩa trái cây đã cắt xong đi ra.

Dép lê trên chân hắn và dép lê Tưởng Tịch đang mang là cùng kiểu, hiển nhiên là kiểu dáng tình nhân.

Để ly nước và dĩa trái cây trước mặt Tưởng Tịch, trên gương mặt khôi ngô tuấn tú của Nguyên Tấn Thành đều là ý cười.

“Em ăn trước cái này đi, thức ăn sẽ lập tức xong ngay.”

Tưởng Tịch không nói lời nào.

Nguyên Tấn Thần cũng không giận, cười đi vào phòng bếp.

Hơn nửa giờ sau, âm thanh xào rau trong phòng bếp rốt cuộc ngừng lại.

Nguyên Tấn Thần từ trong phòng bếp nhô đầu ra, nói: “Em đến bàn ăn bên kia ngồi đi, đồ ăn lập tức được mang ra.”

Tưởng Tịch đờ đẫn ngồi vào bên kia.

Nguyên Tấn Thần làm tám món ăn, bốn rau bốn mặn, bốn lạnh bốn nóng, cộng thêm cháo. Vừa thấy liền biết là bỏ ra rất nhiều công sức để học.

Kiếp trước, Nguyên Tấn Thần không nấu ăn gì mấy, thường ngày ở trong nhà đều là Tưởng Tịch thu dọn. Nhưng kiếp này, Tưởng Tịch làm sao cũng không ngờ được hắn lại đặc biệt đi học mấy thứ này.

“Em nếm thử cháo trước đi.” Nguyên Tấn Thần dùng muôi múc một chén nhỏ cho Tưởng Tịch. “Tôi mới học làm gần đây.”

Trứng muối trắng mịn mà không mùi, thịt nạc cắt thành miếng nhỏ bằng đầu ngón tay, màu sắc tuy rằng không bằng ăn ở nhà hàng, nhưng nhìn ra được người nấu ăn rất tỉ mỉ.

Sau khi Tưởng Tịch thử qua thì bỏ muỗng xuống.

“Thế nào?”

“Mùi vị không tồi.” Lòng Tưởng Tịch mềm xuống một cách khó hiểu. Cô nếm qua tất cả đồ ăn một lần, trong ánh mắt hy vọng của Nguyên Tấn Thần, nói: “Anh nấu ngon lắm, nhưng mà…”

“Dừng.” Nguyên Tấn Thần ngăn cản cô tiếp tục nói. “Em ăn cơm trước đi.”

“Nguyên Tấn Thần.” Giọng nói của Tưởng Tịch không lạnh nhưng kiên quyết như cũ. “Anh có danh tiếng, có tiền, có địa vị, anh muốn tìm loại phụ nữ như thế nào đều có thể.”

“Em thì sao? Tôi chỉ muốn em.”

“Tôi thì không được.” Giờ phút này Tưởng Tịch không hề muốn tổn thương một người đàn ông đã vì cô mà nấu cơm, nhưng không thể không tổn thương hắn. “Người tôi yêu là Tần Thành. Đời này tôi chỉ yêu một mình anh ấy.”

“Không có khả năng khác sao?”

“Không có. Đời này tôi chỉ yêu một mình anh ấy.” Tưởng Tịch đứng lên, không quay đầu lại đi đến cửa thay giày, ngẫm nghĩ, nói tiếp: “Tôi hy vọng anh nói được thì làm được, sau này đừng đến làm phiền tôi nữa. Nếu không, tôi không ngại lợi dụng chức quyền riêng khiến cho anh gặp phải phiền phức.”

Âm cuối biến mất trong ánh mắt phẫn nộ của người ở ngoài cửa.

“Sao anh lại tới đây?” Tưởng Tịch đi đến nhìn số nhà ở ngoài cửa. “Không phải anh đi lộn tầng chứ?”

“Em cũng không đi lộn tầng.” Tần Thành nhìn vào trong nhà xem xét, lại vươn đến ngửi trên người cô. Mùi thơm đồ ăn, được lắm, cô lén ăn cơm với đàn ông khác ở sau lưng anh.

Nhất là thấy người kia là Nguyên Tấn Thần, mà khi Nguyên Tấn Thần còn cười mời anh vào nhà ăn cơm, Tần Thành không còn bình tĩnh.

Giữa trưa anh bỏ họp, từ bên kia thành phố đến tìm Tưởng Tịch, nghĩ buổi tối dẫn cô đi ngâm suối nước nóng. Không ngờ rằng cô ở trong nhà người đàn ông khác, ăn đồ ăn anh ta làm.

“Em theo anh trở về.” Tần Thành đen mặt, không phân bua lôi Tưởng Tịch xuống lầu.

Tưởng Tịch cảm giác được cơn giận của anh, ngoan ngoãn đi theo.

Nhưng Tưởng Tịch đã quên một điểm, người đàn ông đang bị ghen tuông đốt trong lòng, đặc biệt là loại đàn ông có tính chiếm hữu mạnh mẽ từ trong xương cốt như Tần Thành thì tại thời điểm này không còn tự chủ nữa.

Bọn họ mới đi đến cầu thang bên kia thì Tần Thành đột nhiên tăng nhanh tốc độ. Anh nắm chặt cổ tay Tưởng Tịch, dưới chân như gắn bánh xe lửa (như là bánh xe lửa của Na Tra), xông xuống cầu thang.

Tưởng Tịch vốn mang giày cao gót nên khó khăn, nhưng Tần Thành không có nhìn cô. Lúc đi đến tầng một thì Tưởng Tịch nghe thấy một tiếng vô cùng nhỏ, cổ chân lập tức đau đớn.

“Tần Thành.” Tưởng Tịch nhịn không được gọi anh, nhỏ giọng tức giận. “Anh dừng lại một chút.”

“Sao, chờ Nguyên Tấn Thần đuổi theo hả? Hay là em luyến tiếc hắn?” Tần Thành nói ra miệng liền hối hận, nhưng tính đàn ông không chịu nhu nhược, khiến anh không hề tỏ ra áy náy.

Giống như một mũi dao nhọn cắm thẳng vào ngực, Tưởng Tịch dừng lại vài giây, vung Tần Thành ra, chỉ có mấy mét ở bên ngoài cửa nhà cũng không vào, cắn răng khập khiễng đi thẳng vào thang máy ở trước mặt Tần Thành.

Tần Thành thấy người nào đó hoàn toàn không quan tâm đến anh, tức giận đấm lên tường, không nói hai lời đi xuống lầu từ thang máy ở bên kia, lái xe đi mất.

Đây là lần cãi lộn thứ hai của hai người sau đám cưới.

Khác với hồi tết lần đó, lần này bọn họ không ai để ý đến ai, như là mười bảy mười tám tuổi yêu nhau, chơi trò chiến tranh lạnh.

Thật ra Tưởng Tịch không có giận nhiều. Tần Thành một câu cũng không nghe cô giải thích thì thôi, nhưng anh lại dùng lời nói sỉ nhục cô.

Người khác nói như vậy, cô có thể làm bộ như không nghe thấy, nhưng anh thì không được.

Cô học nghệ thuật từ nhỏ, trong xương cốt vốn có sự cao ngạo, bướng bỉnh của người làm nghệ thuật, bởi vậy cũng giận. Cô trở lại đoàn phim, sau khi chờ chân hết sưng, cho người đóng vai thế thân kia một khoản tiền, để cho cô ta đi.

Cô làm việc, nên nói nên cười vẫn như bình thường, nhìn không ra sơ hở.

Chỉ có Vương Mộng phát hiện thời gian Tưởng Tịch không quay phim thì tinh thần không tốt, luôn thất thần.

Cô ta lo lắng báo cho Lục Mạnh Nhiên, bên kia cũng đang sầu.

“Anh Lục.” Vương Mộng nhìn Nguyên Tấn Thần đang diễn cặp với Tưởng Tịch, di chuyển tới nơi khuất, thấp giọng nói: “Cảm xúc của Tưởng Tịch hai ngày nay không bình thường, chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì sao!”

Lục Mạnh Nhiên rất ngạc nhiên Vương Mộng thần kinh thô lại nhìn ra bất thường. Anh lén nhìn ông chủ trong phòng họp đã bốc lột cấp dưới ba ngày nay, nói đỡ: “Đoán là đã cãi nhau với tổng giám đốc Tần. Cô chăm sóc cô ấy cho tốt, xảy ra tình huống gì thì liên lạc với tôi ngay lập tức.”

Vương Mộng càng nghe càng lo lắng, nhịn không được thấp giọng hỏi: “Tổng giám đốc Tần sẽ không bỏ rơi Tưởng Tịch chứ? Anh Lục, Tưởng Tịch sẽ không bị vùi lấp chứ?”

Lục Mạnh Nhiên: “…”

Đầu óc của cô gái này không giống với người thường sao?

“Anh Lục!” Vương Mộng lo lắng gọi.

“Cô yên tâm đi.” Lục Mạnh Nhiên chịu đựng ánh mắt bắn tới của Tần Thành, kiên trì nói tốt cho tổng giám đốc Tần của bọn họ. “Giữa tổng giám đốc Tần và Tưởng Tịch có chút mâu thuẫn nhỏ, không có vấn đề gì khác. Mấy ngày nay cô chú ý nhiều đến thần thái của Tưởng Tịch.”

Cho dù Lục Mạnh Nhiên chính miệng bảo đảm nhân phẩm của Tần Thành, chuyện chiến tranh lạnh giữa Tần Thành và Tưởng Tịch trong một tuần vẫn lộ ra.

Có truyền thông chụp được ảnh của Tần Thành cùng một người phụ nữ đi vào khách sạn.

Người phụ nữ đó là con gái của thương nhân lớn nhất trong ngành ẩm thực ở thành phố Z, tốt nghiệp đại học danh tiếng ở nước ngoài, một năm trước về nước, sau đó tiếp quản phần sản nghiệp dưới tay cha mình. Cô ta làm việc trong nửa năm ngắn ngủi đã nâng cao định mức lợi ích của công ty lên đến 3%. Hiện giờ, cô ta được vô số đàn ông trong lòng mơ ước tuyển chọn làm vợ.

Nhưng tầm mắt của cô ta rất cao, một năm trở lại đây nhìn vừa mắt không quá ba người đàn ông, Tần Thành là một trong số đó.

Cũng không biết có phải Tần Thành bất cẩn hay không. Hành tung một ngày của anh cùng với người phụ nữ kia đều bị chụp lại cả.

Báo chí miêu tả sinh động, khiến cho người ta có cảm giác Tưởng Tịch bị vứt bỏ.

Buổi sáng Vương Mộng nhìn thấy tin tức thì hơi lờ mờ, trong lòng cô ta nhớ kỹ không thể để cho Tưởng Tịch nhìn thấy, liền lén lấy đi di động và máy tính bảng.

Nhưng giấy không thể gói được lửa, Tưởng Tịch lại là người có tâm tư nhanh nhạy, cảm giác được ánh mắt của người trong đoàn phim nhìn cô không thích hợp, lập tức mượn máy tính bảng của thợ hoá trang tới kiểm tra.

Internet ở chỗ đoàn phim rất nhanh. Tưởng Tịch gõ tên của Tần Thành và mình vào liền hiện ra mấy chục tin tức. Trên trang web biểu hiện tin tức mới nhất, là ba bốn tấm ảnh chụp Tần Thành cùng một người phụ nữ xa lạ.

“Tưởng Tịch.” Vương Mộng luống cuống tay chân giật lấy máy tính bảng trả lại cho nguyên chủ, lo lắng bất an dùng lời giải thích của Lục Mạnh Nhiên, hoảng sợ nói: “Anh Lục gọi điện thoại lại nói tin tức là giả, chị ngàn vạn lần đừng tin những gì trên đó nói.”

Tưởng Tịch cười cười: “Em không cần lo lắng, những tin tức này…” Mấy chữ cuối cùng được nói chậm rãi, rõ ràng. “Tôi không ngại.”

Thật vất vả hạ mình đến giải thích, Tần Thành mới vừa đi tới cửa liền nghe thấy một câu này thì cơn giận lại từ từ nổi lên, không thèm gõ cửa, đi thẳng ra khỏi phim trường.

Lục Mạnh Nhiên cũng nghe được, đứng tại chỗ thở dài.

Những người khác trong phim trường như có chút đăm chiêu.

Hai người chiến tranh lạnh đến giữa tháng tư còn không có gặp mặt một lần, không nói một câu. Trong khoảng thời gian này, Tưởng Tịch đều ở khách sạn, không trở về căn hộ một lần nào, khi rảnh thì xem xét kịch bản, rất chuyên nghiệp. Ngược lại trên internet, scandal của Tần Thành và cô gái họ Dương xôn xao cả nửa giới showbiz, không biết có bao nhiêu người nhìn Tưởng Tịch mà chê cười ở sau lưng.

Vương Mộng được lệnh của Lục Mạnh Nhiên, mỗi ngày không cho Tưởng Tịch xem báo giấy, xem tin tức. Nhưng nhìn thấy sự tình ngày càng dữ dội, Vương Mộng nhịn không được. Cô ta tìm lúc mà tâm trạng Tưởng Tịch nhìn không tệ, quyết định dò xét ý tứ.

“Tưởng Tịch.” Vương Mộng đắn đo. “Đạo diễn Lâm nói cho chị nghỉ một ngày, chị thấy chúng ta có thể nhân dịp này trở về công ty một chuyến không?”

“Em muốn trở về?” Tưởng Tịch gối lên cánh tay, nhìn trời. “Vậy quay xong buổi tối thì trở về đi. Ngày mai là lễ premiere* của “2033”, về sớm một ngày cũng tốt.”

(*là lễ chiếu phim ra mắt ngày đầu tiên)

“Vậy em đi báo với anh Lục nha?”

“Được! Đúng rồi, em đặt giúp chị một phòng, tốt nhất là khách sạn gần với chỗ phim premiere.”

Động tác của Vương Mộng ngừng lại. “Chị không trở về…căn hộ sao?”

Khoé miệng Tưởng Tịch mang nụ cười, giọng nói bình thường. “Trong nhà không có người ở thời gian dài, bây giờ tìm người quét dọn chỉ sợ hơi trễ. Em trước hết đặt phòng cho chị đi, dù sao chỉ ở có hai ngày là trở lại.”

Mặt Vương Mộng lộ vẻ khó xử.

Tưởng Tịch vẫn cười như cũ. Cô sao mà không biết ý nghĩ trong lòng của Vương Mộng. Nhưng mâu thuẫn của cô và Tần Thành dù sao vẫn phải là hai người bọn họ tự giải quyết. Ý tưởng của cô là tính nói cho Vương Mộng biết, sau đó thông qua miệng của những người khác truyền đến tai Tần Thành, cũng không bằng cô tự mình đem trong lòng nói cho Tần Thành nghe.

Cái người Tần Thành kia, thật ra là hy vọng bọn họ mặt đối mặt nói chuyện một lần chứ gì! Lần trước anh đến, tuy rằng cô không gặp được, nhưng có thể đoán ra suy nghĩ của anh.

Nhưng có lẽ anh thật sự tức giận, mất mặt mũi đến nói chuyện với cô. Vậy không sao, lần này cô chủ động. Trước kia anh đã chủ động nhiều lần, bây giờ bọn họ thỉnh thoảng đổi vai cũng có thể coi như là tình thú.
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 98
Lễ Premiere của phim “2033” được tổ chức ở nhà hát lớn nhất của thành phố C. Đêm đó, ngoài tất cả diễn viên của bộ phim lên sân khấu ra, còn có một số ngôi sao, nhân vật nổi tiếng của địa phương và trên trăm fan được chọn ngẫu nhiên.

Tưởng Tịch là diễn viên chính của bộ phim, thế cho nên là một trong những người được chú ý lớn nhất của phim. Bởi vậy chiều hôm nay, vừa hơn hai giờ là cô đã bị Vương Mộng kéo đi làm tóc.

Lễ phục đã sớm được chọn, kiểu dáng mùa xuân mới của Givenchy vừa được đưa ra thị trường – áo đầm ngắn không vai màu xanh lam, mới được chuyển về bằng máy bay vào hai ngày trước. Bởi vì màu sắc của bộ lễ phục nhạt hơn bộ màu đỏ Tưởng Tịch đã mặc vào buổi Liên hoan phim, cho nên Tưởng Tịch có vẻ nhỏ hơn vài tuổi so với thực tế.

“Cô Tưởng, trước kia cô hay đi theo đường lối thành thục.” Thợ tạo hình rất không đành lòng làm hỏng mái tóc dài đen bóng của Tưởng Tịch, liền đề nghị nói: “Không thì lần này theo phong cách trẻ trung đi.”

Vương Mộng ở kế bên gật gù đồng ý. “Chị chưa từng đi theo phong cách trẻ trung, không bằng thử xem, nếu không được thì sửa lại, dù sao vẫn đủ thời gian.”

Nhìn bộ dáng nóng lòng muốn thử của hai người bọn họ, Tưởng Tịch đành phải cười gật đầu.

…..

Lễ Premiere bắt đầu lúc bảy giờ rưỡi, Tưởng Tịch đến trước một tiếng. Không phải là lần đầu tiên nhà hát tổ chức lễ Premiere, mọi việc đều rất đúng thời gian đã định. Lúc Tưởng Tịch đến, trước cửa nhà hát đã trải xong thảm đỏ, mấy chục thước tường ký tên ở bên ngoài cũng đã đặt xong, hai người MC đang phỏng vấn nhà sản xuất phim, hơi có chút tư thế như thảm đỏ của lễ Liên hoan phim.

Vương Mộng không có cách nào đi theo cô, Tưởng Tịch ngồi ở trong xe đã ngừng vài giây, rồi mở cửa xe bước ra.

Hai bên thảm đỏ là phóng viên và một số fan, bị nhân viên bảo an chắn lại, chờ sau khi minh tinh đi qua thì bọn họ mới có thể đi vào.

Tưởng Tịch mang theo nụ cười bước trên thảm đỏ, nhận lấy tiếng hò hét của phóng viên và fan ở hai bên.

Cô đi không chậm, nhưng người sau lưng nhanh, cho nên cô mới vừa nhận phỏng vấn của người MC xong thì người sau lưng liền đối diện với cô.

Nhiều ngày không gặp, Tần Thành có chút thay đổi. Tây trang màu đen hoàn mỹ thể hiện thân mình cao ngất rắn chắc của anh, một đôi mắt phượng gợi tình, khoé môi nhếch lên ba phần cười như có như không, ôn hoà hơn hai phần so với lúc trước, cảm giác gần gũi hơn một chút.

Tưởng Tịch cười, liếc mắt nhìn anh một cái, rồi chuyển hướng ánh mắt về phía bạn gái bên cạnh anh. Ừ, người thật nhìn đẹp hơn so với trong ảnh, khí chất cũng tốt, chẳng trách phóng viên ghép đôi cô ta với Tần Thành.

Trai tài gái sắc, thật không tồi.

Cô khẽ gật đầu, xoay người phóng khoáng rời đi.

“Tần Thành, tôi thấy sao cái vị kia nhà anh chẳng hề để ý gì cả vậy? Thế nào? Không bằng chúng ta thật sự tới luôn?” Người phụ nữ nhìn bóng dáng đã đi xa của Tưởng Tịch, huýt sáo cười vui sướng khi người gặp hoạ.

“Cô có nghĩ cũng đừng nghĩ.” Tần Thành trừng cô ta, chuyển qua hung hăng trừng bóng dáng của Tưởng Tịch. Anh tức giận gần một tháng nay, cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới cô, nhưng cô lại làm như người không có việc gì, còn ăn mặc quyến rũ như vậy.

Gánh lấy ánh mắt như đốt ở sau lưng, Tưởng Tịch tìm thấy tên của mình, ngồi vào hàng ghế đầu của lễ Premiere.

Trùng hợp, bên trái là Dung An, bên phải là Lâm Dật, phía sau không khéo là chỗ Tần Thành và cô gái họ Dương.

Các minh tinh lục tục đi vào, không bao lâu, phòng chiếu phim to như vậy đã vang lên tiếng chào hỏi của mọi người.

Tưởng Tịch dựa vào bên trái nói vài câu với Dung An, lại đáp lại chào hỏi của những người trong giới, còn lại vài phút liền im lặng ngồi tại chỗ nghe đạo diễn và Dung An trò chuyện.

“Anh muốn nói?” Cô gái họ Dương ngồi không yên, nghiêng người rỉ tai với Tần Thành: “Muốn tôi giúp anh không?”

“Cám ơn cô, nhưng không cần.” Cả ngừơi Tần Thành đều ngâm trong vại dấm chua, vừa nói là ầm ầm bốc lên khí chua lè. “Người ta là đại minh tinh, công việc rất nhiều!”

Âm thanh của anh rất lớn, như là cố ý làm cho người nào đó nghe. Cô gái họ Dương nhìn nhìn Tưởng Tịch như lão tăng ngồi thiền ở phía trước, không phúc hậu che miệng cười.

Như là làm cho Tần Thành thêm ngột ngạt, lúc này trong hội trường lại có một người vào, ôm một bó hoa, không coi ai ra gì đưa đến trước mặt Tưởng Tịch.

“Chúc mừng em.” Nguyên Tấn Thần một thân tây trang tao nhã, trong nháy mắt giết không ít nữ minh tinh và fan đang ở hiện trường.

Tưởng Tịch không thể nhận ra nhíu mày, lập tức mỉm cười, nhận lấy hoa, nói: “Cảm ơn Nguyên sư huynh.”

“Không cần cảm ơn.” Nguyên Tấn Thần ôm Tưởng Tịch một cái rất nhanh. “Sau này chúng ta vẫn là bạn bè.”

Ý này của hắn chính là không còn dây dưa. Tảng đá lớn trong lòng Tưởng Tịch được hạ xuống, ngầm đồng ý với hành động của Nguyên Tấn Thần.

“Ái chà, xem ra là thật sự muốn ly hôn đó!” Cô gái họ Dương nói thầm một tiếng, cúi người nói: “Bộ dáng của Nguyên Tấn Thần không kém hơn anh, tính tình cũng tốt. Tôi thấy vợ của anh và hắn là một đôi trời sinh, huống chi người ta cùng là người trong giới.”

Tần Thành hoàn toàn nổi bão: “Cô im miệng cho tôi, không nói lời nào không ai cho là cô câm cả.”

Cô gái họ Dương lại lo sợ thiên hạ không loạn, nói: “Nổi giận? Chậc chậc, bà xã nhanh chóng có người yêu, đáng thương, đáng thương.”

Tưởng Tịch ngồi ở hàng trước, nghe phía sau thầm thì, hư hư thực thực liếc mắt về phía âm thanh, ánh mắt thay đổi mấy lần.

Cũng may là lễ Premiere nhanh chóng bắt đầu.

Người dẫn chương trình trước hết mời tất cả nhân viên của đoàn phim lên sân khấu làm một phỏng vấn vắn tắt, sau đó mới bắt đầu chiếu phim.

Lần đầu tiên Tưởng Tịch xem thành phẩm, nên đặc biệt chuyên tâm cho tới màn cuối cùng.

Ánh sáng hậu kỳ được xử lý thật thích hợp, khiến cho khi người ta vừa nhìn đến ánh sáng kia liền cảm giác được hy vọng. Đến khoảnh khắc tiếng vỗ tay vang lên, mọi người trong đoàn phim theo Tưởng Tịch cúi đầu chào khán giả.

Cuối cùng, do Dung An lên sân khấu nói một ít lời cảm tạ. Lễ Premiere coi như chính thức kết thúc.

Tưởng Tịch vốn tính là sau khi lễ Premiere kết thúc thì tìm một chỗ nói chuyện với Tần Thành, nhưng thấy vừa kết thúc thì anh liền kéo cô gái họ Dương đi ra ngoài, nên từ bỏ ý định.

“Tưởng Tịch, giờ chúng ta trở về khách sạn hả?” Vương Mộng xuống xe, nhìn xung quanh. Không phải là anh Lục nói tổng giám đốc Tần đến sao? Nhưng rốt cuộc người ở đâu? Sao tìm không thấy?

“Không.” Tưởng Tịch xoa bóp ấn đường. “Chúng ta quay về đoàn phim.”

“Không phải, không phải chị muốn ở khách sạn sao?” Vương Mộng luống cuống. Tưởng Tịch muốn trở về đoàn phim như vậy, không phải là thật sự tan vỡ với tổng giám đốc Tần chứ!

“Chút nữa em trả phòng lại đi.” Tưởng Tịch mở nhạc lên, một bản nhạc êm dịu phát ra, tâm trạng cô tốt hơn một chút. “Tôi đã làm trễ tiến độ của đoàn phim không ít. Bây giờ trở về, sáng mai có thể quay tiếp tục.”

Nói đến chậm trễ tiến độ, Vương Mộng nhất thời không có ý kiến, nhưng ánh mắt dừng ở trên gương mặt mỏi mệt của Tưởng Tịch, không cam lòng ngồi trở lại trong xe.

…..

“Anh đi nhanh như vậy làm gì?” Cô gái họ Dương ồn ào bất mãn. “Tôi còn chờ chụp ảnh với Nguyên Tấn Thần, anh đi nhanh như vậy thì làm sao tôi nói chuyện với anh ấy được.”

“Cô muốn nói như thế nào liền nói như thế đó.” Tần Thành giống như xách con gà con, nhét người vào trong xe Lincoln dài (giống như xe Limousine nhưng là hiệu Lincoln), dặn tài xế: “Đưa cô Dương an toàn trở về.”

Nói xong, ba bước thành hai bước chuyển hướng sang lối khác.

Tưởng Tịch mới vừa ngồi vào trong xe.

Đầu óc Tần Thành nóng lên, tức giận gì đó cũng không thấy, anh bước nhanh qua, gõ cửa sổ.

“Tổng giám đốc Tần?” Vương Mộng ngạc nhiên mừng rỡ quay đầu. “Tưởng Tịch, tổng giám đốc Tần tới.”

“Cô đi xuống đi.” Tần Thành không có thời gian nói lời vô ích với Vương Mộng, mở ra cửa xe, nói: “Hôm nay Tưởng Tịch về nhà, tự cô tìm xe về đi.”

Tưởng Tịch thờ ơ nhìn anh một cái.

Tần Thành làm như không thấy, thay Vương Mộng, lái xe đi.

Tưởng Tịch ngồi ở ghế phó lái, không nói lời nào.

Tần Thành muốn nói, nhưng sợ mình bị Tưởng Tịch làm cho nổi điên lên ở trên đường, nhịn nhục, về đến cửa nhà mới mở miệng. “Chúng ta nói chuyện.”

Tưởng Tịch híp híp mắt. “Được.”

Vì thế, hai vợ chồng hơn nửa đêm ngồi trong phòng khách ngả bài.

Tần Thành hít sâu một hơi, nói: “Tất cả scandal của anh và cô Dương đều là giả.”

“Tưởng Tịch gật đầu: “Em biết.”

Tần Thành: “…”

Cô ấy biết, là cô ấy tin tưởng mình? Tưởng Tịch nói tiếp: “Chỉ là em không biết các người đang làm cái gì.”

Tình huống này như là thẩm lý và xét xử. Tần Thành nghĩ đến những chuyện mình làm thì ấn đường nhíu thành chữ 川.

Độ cong khoé môi Tưởng Tịch lớn hơn một chút. “Em cho rằng các người là bạn bè, nhưng em nghĩ không ra, là bạn bè gì mà ba ngày hai bữa thì gặp mặt.”

Tần Thành cau mày, mấy lần há miệng nhưng nói không ra lời, sau cùng nhắm hai mắt lại cam chịu nói: “Anh học nấu ăn với đầu bếp nhà họ Dương, anh đang học nấu ăn cho em.”

Tưởng Tịch giương mắt nhìn anh chăm chú.

Tần Thành mở mắt lên, lập lại một lần nữa: “Anh đang học nấu ăn. Bà Tần, sau này em có muốn ăn thì anh làm cho.”

Trong lòng Tưởng Tịch có đoán qua việc này, nhưng mà để Tần Thành chính miệng thừa nhận, cô phát hiện cô muốn khóc lên. Ở đoàn phim nhiều ngày như vậy, lúc cô giận Tần Thành cặp kè với với người phụ nữ khác thì đã tự nghĩ lại nếu không phải cô không cho Tần Thành cảm giác an toàn thì hai người bọn họ sao lại bởi vì một chút chuyện nhỏ như vậy mà cãi nhau. Anh nói chuyện khó nghe là không đúng, nhưng biểu hiện của cô có thật sự tốt không?

Đứng dậy ôm lấy Tần Thành, Tưởng Tịch áp vào mặt anh, cười ra vài giọt nước mắt. “Cám ơn anh, ông Tần, em rất cảm động.”

“Vậy em thì sao?” Tần Thành tức giận một tháng trời, nên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tưởng Tịch. Anh nắm lấy cằm cô, cho dù nhìn thấy nước mắt cũng không lùi nửa bước.

Tưởng Tịch không coi vào trong mắt chuyện mờ ám của anh, trong lòng anh thở dài bất đắc dĩ. Nhất thời im lặng trong chốc lát, cô tại áp tới một lần nữa, cọ vào mặt Tần Thành, nói: “Ngày đó, Nguyên Tấn Thần nói chỉ cần em ăn cơm anh ta nấu một lần thì từ nay về sau không làm phiền em nữa.”

Cho nên ngày đó cô ấy ở trong nhà Nguyên Tấn Thần? Cho nên anh trách lầm cô ấy?

Tưởng Tịch cảm giác được anh dao động, nói tiếp: “Tần Thành, em đã nói không thích Nguyên Tấn Thần thì sẽ không có quan hệ với anh ta. Đương nhiên, việc kia em cũng có sai, là em bình thường không đủ thẳng thắn thành khẩn, mới tạo nên ấn tượng sai cho anh. Thật xin lỗi, là em sai.”

Cảnh tượng này có chút huyền huyễn, Tần Thành bấm bấm cánh tay, cảm giác được đau mới tin là thật. Nhưng tiếp theo, anh liền phát hiện tư thế của hai người bọn họ rất thân mật.

Tưởng Tịch thế nhưng áp mặt của mình không ngừng cọ xát. Hơn nữa, áp vào trong ngực anh vừa khéo là…Tần Thành chưa ăn cơm tối, từ lúc ra khỏi rạp chiếu phim đã cảm thấy đói, nhưng hiện giờ dạ dày anh không đói mà lòng đói.

Hiểu lầm được nói ra, Tưởng Tịch thông suốt sáng tỏ, chủ động lui lại, đan mười ngón tay với Tần Thành. “Ông Tần, xin hỏi có thể mời anh khiêu vũ một bản không?”

Tần Thành: “…”

Trong phòng không có nhạc, Tưởng Tịch liền cùng Tần Thành dựa theo tiết tấu khiêu vũ trước kia, chậm rãi đi đi lại lại. Có lẽ là ánh đèn lờ mờ, hai người có chút động tâm, cuối cùng dừng bước, môi áp vào nhau trao đổi hô hấp.

Tưởng Tịch mơ mơ màng màng cảm thấy mình đi trên mây, khi thình lình bị cảm giác mát kích thích thì phát hiện ra mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ, Tần Thành đang nắm lấy bộ lễ phục cô mặc, cùng cô nhìn nhau.

Ánh trăng chiếu vào phòng ngủ, làm cho trên mặt Tần Thành có một vầng sáng, rất là quyến rũ.

Tưởng Tịch trộm nhìn Tần Thành vài giây, vuốt tay anh, hơi run rẩy giật ra dây thắt lưng ở bên hông.

Lời ngoài đề

Thật sự muốn cho boss Tần phúc lợi, nhưng mà viết phải thông qua xét duyệt, cho nên liền dừng lại chỗ này…

Cat: Hehehe…
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
185
Points
9,999
Chương 99
Tưởng Tịch xin nghỉ ngày hôm sau.

Đối với bên ngoài nói là bị bệnh, nhưng nguyên nhân thực sự là…

Tưởng Tịch quẳng di động đi, một tay đỡ thắt lưng, một tay đè xuống chăn, chậm rãi ngồi dậy.

Ra giường dưới thân khô ráo ấm áp, nghiễm nhiên là đã được dọn dẹp qua. Cúi đầu nhìn vết bầm ở bên eo và nhiều ngấn đỏ loang lổ ở ngực, Tưởng Tịch cảm thấy trước khi bộ phim được quay xong cô cần phải ở khách sạn.

“Em thức rồi?” Tần Thành đẩy cửa ra đi vào, trong tay bưng một chén cháo. “Em đói bụng không? Muốn ăn trước một chút gì không?”

“Em muốn đi tắm trước.” Tưởng Tịch giật chăn ra, chợt mặt đỏ lên, nhanh chóng kéo chăn trở lại.

Tần Thành mắt phượng chợt loé, nở nụ cười xấu xa.

Sáng nay thức dậy, anh đã nghĩ ngay đến vẻ mặt sau khi thức dậy của Tưởng Tịch. Cô đối với chuyện gì cũng không để tâm, trước mặt anh luôn là một bộ dáng không thèm để ý. Cho nên, anh đặc biệt muốn biết cảm giác của cô sau đêm đầu tiên là gì.

Hiện tại xem ra không tồi. Ít nhất là đỏ mặt.

Tâm tình Tần Thành thật tốt, vì thế bỏ cháo xuống, không nói hai lời bồng Tưởng Tịch lên. “Em chắc là không đi được, anh bồng em đi.”

“Anh để em xuống.” Tưởng Tịch chỉ vào dép lê nằm lộn xộn trên sàn. “Em tự mình đi.”

“Em không đi được.” Tần Thành nhìn không chớp mắt, đi vào nhà tắm, thả người ngồi trên bồn cầu, sau đó xoay người tự mình mở nước.

Tưởng Tịch khẽ cắn môi, hừ nói: “Anh đi ra ngoài trước đi.”

Tần Thành xoay người, tươi cười quyến rũ. “Anh giúp em.”

Anh còn có thể càng không biết xấu hổ hơn không?

Tưởng Tịch đen mặt, đứng chân không trên đất, nói: “Anh không đi ra thì em đi.”

“Trên mặt đất lạnh.” Tần Thành ưỡn mặt ôm người lên. Tưởng Tịch kinh hô một tiếng, theo bản năng ôm lấy cổ anh.

Tần Thành đắc ý cười ra tiếng, cẩn thận để người vào trong bồn tắm, ánh mắt dịu dàng như nước. “Anh đi ra ngoài, ngay tại bên ngoài, em có gì thì bảo anh. Bà Tần, anh yêu em.”

Tưởng Tịch liếc xéo anh một cái.

Tần Thành sờ sờ mũi, cầm theo chăn, không cam lòng đi ra ngoài.

Cửa phòng tắm nhẹ đóng lại. Tưởng Tịch thả lỏng người ngồi vào trong nước, một lúc lâu sau cũng cười.

Nhưng rất nhanh, cô liền cười không nổi.

Bởi vì, khăn tắm của cô ở bên ngoài, trong phòng tắm chỉ có một cái áo sơ mi bị Tần Thành thay ra.

Gọi Tần Thành, Tưởng Tịch có chút gọi không ra miệng. Nhéo ấn đường nửa phút, Tưởng Tịch cam chịu số phận mặc áo sơ mi của Tần Thành, đánh răng rồi đi ra ngoài.

Trong phòng ngủ không có ai, Tưởng Tịch vội chạy đến tủ quần áo ở bên cạnh, tìm áo ngủ của mình thay, kiểm tra xong một lần không có vấn đề gì, đang tính xoay mình thì bị người ôm lấy từ một bên.

“Tưởng Tịch.” Giọng nói Tần Thành khàn khàn. “Cảm ơn em.”

Tưởng Tịch đưa tay cầm qua khăn lau tóc, nghe vậy ừ một tiếng.

“Cám ơn em đã bằng lòng.” Tần Thành quay 90 độ, đối mặt với Tưởng Tịch, ngay sau đó, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, nói: “Anh thật vui!”

Tưởng Tịch sửng sốt vài giây, cười lập lại động tác của anh, nói: “Cũng cám ơn anh, Tần Thành, kiếp này yêu em.”

Tần Thành nghe thấy không hợp lý, nhưng không suy ngẫm, liền kéo Tưởng Tịch ra ngoài nếm thử đồ ăn anh làm.

Khẩu vị của người thành phố Z và thành phố H giống nhau. Mục đích anh học nấu ăn với lão đầu bếp của nhà họ Dương là không sai. Nếu học không đúng với ẩm thực của Tưởng Tịch, chẳng phải là lãng phí thời gian sao. Tần Thành nghĩ đến những món ăn Nguyên Tấn Thần làm, trong lòng đảo mắt xem thường.

Hai người ăn cơm xong, Tần Thành thu dọn chén đũa, Tưởng Tịch ngồi ở sô pha xem ti vi.

Buổi sáng ít có chương trình hay, Tưởng Tịch đành phải ấn lung tung, cho đến khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Phương Vi Vi trở về từ nước Anh tối hôm qua.” Tần Thành mang máy tính cho Tưởng Tịch xem. “Cô ta tiếp quản công ty ở nước ngoài của Phương Duệ. Ngày hôm qua trở về chủ yếu là tham gia một chương trình phỏng vấn kinh tế.”

“Những chuyện này không liên quan tới em.” Nhắc đến Phương Vi Vi, sắc mặt Tưởng Tịch liền lạnh xuống. “Chỉ cần cô ta không gây phiền phức cho em.”

“Em yên tâm đi!” Tần Thành nghiêng đầu chọc ghẹo. “Có anh ở đây, sẽ không cho cô ta cơ hội nào.”

“Đúng rồi, em nghe nói vụ án của Vưu Bội đã qua nhiều ngày thẩm tra.”

“Là ba ngày sau.” Tần Thành vuốt xuôi mái tóc Tưởng Tịch từng cái một. “Ả dám bắt cóc em, anh sẽ khiến cho ả trả giá thật lớn. Nhưng đến lúc đó em không cần đi, Mạnh Nhiên sẽ đại diện em chờ phán xét.”

Tưởng Tịch gật đầu.

“Còn nữa, buổi tối có một bữa tiệc, em đi tham dự với anh.”

“Được.”

…..

Tưởng Tịch cho rằng đám tiệc mà Tần Thành nói là của một nhân vật nổi tiếng nào đó của thành phố tổ chức, nhưng tới nơi mới phát hiện người tổ chức tiệc là cái cô Dương kia.

Càng không ngờ tới là mợ hai nhà họ Phương và Phương Vi Vi đều ở trong đám tiệc.

“Em đi tới chỗ yên tĩnh.” Tưởng Tịch thấy mợ hai nhà họ Phương đi về phía bên này, ý định đầu tiên là lập tức rời đi. Nhưng mục đích của mợ hai nhà họ Phương chính là khiến cho cô không thoải mái, thì làm sao để cho cô được toại nguyện.

“Tiểu Tịch.” Mợ hai nhà họ Phương vô cùng thân thiết gọi người bỏ đi ở phía trước là Tưởng Tịch. “Đã lâu không gặp, mợ hai rất nhớ cháu!”

“Bà Phương.” Tưởng Tịch gật đầu. “Xin chào, đã lâu không gặp.”

“Ôi chao! Tiểu Tịch, cháu bây giờ ngay cả một tiếng mợ hai cũng không chịu kêu sao?” Bà Phương làm như là thật, nói: “Không phải là cháu còn nghi ngờ Phương Vi Vi chứ? Tiểu Tịch, mợ nói cho cháu, Vi Vi thật sự không có nói trước mặt truyền thông là cháu vào giới này, tất cả các chương trình đều là ông Tần ở sau lưng an bài. Nó thật sự quan tâm đến cháu, nó không muốn cháu bị fan chán ghét.”

Ở đây đều là nhân vật nổi tiếng, bà Phương hô lên như vậy, tất cả những người khác đều dùng ánh mắt khác biệt nhìn Tưởng Tịch, giống như cô thật sự làm rất nhiều chuyện xấu, tội ác tày trời.

Tưởng Tịch cảm thấy chán ghét đối với hành động của bà Phương, nhưng kêu cô đấu với một người phụ nữ trung niên ở trong yến tiệc thì cô không thể nào giữ được mặt mũi của mình và Tần Thành.

Trước khi bà Phương mở miệng lần nữa, Tưởng Tịch ngữ khí bình tĩnh không thể bình tĩnh hơn, nói: “Bà Phương, tôi nghĩ, ngoài cậu út ra, tôi và nhà họ Phương các người không quen biết. Về phần Phương Vi Vi, xin thứ cho tôi lỡ mồm, tôi và cô ta vốn không có quan hệ, tại sao nói đến hại cô ta?”

“Cháu không hại nó, cậu út của cháu có thể đưa nó đi nước Anh sao? Cháu không hại nó, cậu út của cháu có thể đuổi cả nhà chúng tôi ra ngước ngoài sao?” Mợ hai nhà họ Phương chỉ vào Tưởng Tịch. “Vi Vi từ nhỏ đã đối xử tốt với cháu. Trước kia tôi cũng chiều chuộng cháu như là con gái ruột. Cháu trưởng thành thì cũng không thể vong ân bội nghĩa như vậy.”

“Tiểu Tịch, cháu nói cháu ở trong giới giải trí tốt như vậy, tại sao còn muốn đối phó với Vi Vi? Vi Vi thật sự thích ca hát, đóng phim. Nó không nghĩ tới giành giật cái gì với cháu, sao cháu không khoan dung nó vậy? Chẳng lẽ nói Phương Vi Vi chết đi thì cháu mới chịu buông tha cho nó sao? Đúng rồi, ngày hôm qua Vi Vi ở ngoài sân bay bị tai nạn xe trầy da, cũng là do cháu phái người đi làm chứ gì! Tiểu Tịch, Vi Vi là chị họ của cháu, cháu không thể độc ác như vậy!”

“Bà Phương, mời bà chú ý lời nói, nếu không tôi sẽ thưa bà tội phỉ báng.” Tưởng Tịch càng nghe càng giận. Bà Phương thật sự nghĩ rằng tại đây, trong trường hợp như thế này cô không dám ra tay đánh bà ta sao? Cô có thể nhịn, nhưng không có nghĩa là cô sẽ luôn dễ dàng tha thứ.

“Phỉ báng? Tiểu Tịch, cháu hại Vi Vi, còn muốn hại mợ sao? Không phải là cháu nghĩ là có nhà họ Tần làm chỗ dựa sau lưng, cháu liền có thể coi thường pháp luật sao? Tiểu Tịch, tôi nói cho cháu biết, cháu sợ chết nhưng tôi không sợ. Vi Vi bị uất ức thật lớn là do cháu, tôi ngay cả trả giá nửa cái mạng này cũng không để cho cháu tuỳ ý làm bậy.”

“Bà Phương, tôi nghĩ pháp luật rất công chính, không phải bà nói coi thường là có thể coi thường được.” Tần Thành bưng champagne tới, đứng chắn ở sau lưng Tưởng Tịch, nói: “Tưởng Tịch tiến vào giới giải trí là dựa vào thực lực của cô ấy. Nếu bà suy bụng ta ra bụng người, chúng tôi cũng không có biện pháp gì. Nhưng bà Phương nói chuyện thì xin chú ý một chút, dù sao cái mà bà đại diện chính là hình tượng nhà họ Phương. Đương nhiên nếu bà phớt lờ cũng được, chúng tôi không quan trọng.”

Tần Thành ra mặt quả nhiên có phản ứng khác biệt, nói mấy câu đã khiến cho mợ hai nhà họ Phương á khẩu không trả lời được.

“Anh Tần, tôi không phải ý này.” Bà Phương thấy Tần Thành nói đỡ cho Tưởng Tịch, trong lòng không biết anh rốt cuộc là quan tâm thật sự tới Tưởng Tịch hay là ra vẻ. Bà ta dùng khoé mắt lướt qua quần chúng chung quanh, thay đổi vẻ mặt, nói: “Xin anh đừng hiểu lầm.”

“Nếu tôi hiểu lầm thì sao? Bà Phương phải xin lỗi vợ tôi trước mặt mọi người chứ?” Trong đôi mắt xẹt qua một tia thâm độc, Tần Thành khẽ uống một ngụm champagne, chờ câu trả lời của bà ta.

“Tôi thay mặt mẹ tôi xin lỗi với Tưởng Tịch.” Phương Vi Vi đẩy đám người ra, đi tới, lấy qua ly rượu đỏ của người phục vụ, uống một hơi cạn sạch. “Xin lỗi tổng giám đốc Tần, xin lỗi Tưởng Tịch.”

Tần Thành cười khẩy, lườm cô ta một cái, kéo Tưởng Tịch bỏ đi.

Phương Vi Vi chờ cho đám người phân tán thì kéo bà Phương trở về xe.

“Mẹ, khi không mẹ tìm Tần Thành làm gì? Anh ta không phải là người chúng ta có thể đối phó được.” Phương Vi Vi ném cho bà Phương sắc mặt giận.

“Mẹ là trút giận cho con.” Bà Phương giậm chân. “Ai biết Tần Thành sẽ giúp con tiện nhân Tưởng Tịch kia chứ.”

“Cho nên chúng ta cũng đừng đấu với cô ta.” Phương Vi Vi dựa vào cửa kính xe, khóc. Thân mình mảnh mai không ngừng run rẩy. “Mẹ, chỉ cần có Tần Thành là chỗ dựa sau lưng, chúng ta sẽ không đấu lại Tưởng Tịch đâu.”

“Mẹ không tin.” Bà Phương tự phụ mình là mưu mô đệ nhất thiên hạ, lau nước mắt cho con gái, xót xa nói: “Bất quá, nếu con tiện nhân Tưởng Tịch kia bởi vì Tần Thành nên mới ngang ngược như vậy, mẹ đây liền giật Tần Thành lại cho con. Đến lúc đó, Tần Thành đứng về phía con, mẹ xem cô ta còn có thể hại con như thế nào?”

Phương Vi Vi: “…” Cũng chỉ có biện pháp này thôi. Mặc dù có lỗi với mẹ cô ta, nhưng vì tương lai của mình, cô ta chỉ có thể làm như vậy.

…..

Sau khi hai mẹ con nhà họ Phương rời đi, Tưởng Tịch rốt cuộc có giây phút yên tĩnh.

“Phương Vi Vi chưa chết tâm.” Tần Thành dựa vào, nói: “Anh sẽ cho cô ta một chút giáo huấn.”

“Được.” Tưởng Tịch không phản đối. “Nhưng không cần liên quan đến cậu út.”

“Anh sẽ cố gắng.” Tần Thành thì thầm vào tai cô. “Nhưng em phải dùng cái gì để đổi lại.”

“Thật xin lỗi.” Tưởng Tịch buông tay. “Em vừa gọi điện thoại cho Vương Mộng, sau buổi tiệc thì cô ấy sẽ mang em về đoàn phim.”

“Anh xin nghỉ một tuần cho em.” Tần Thành bất mãn. Anh tính đêm nay, đêm mai, liên tiếp mấy đêm đều làm một ít chuyện có ích cho thân thể. Nếu cô đi rồi thì anh còn làm như thế nào được?

“Đối với anh, chậm trễ một ngày liền tốn thêm tiền một ngày.” Tưởng Tịch đè tay duỗi tới của anh. “Những điều bà Phương nói hôm nay, ngày mai khẳng định sẽ truyền ra với đủ loại lý do. Đến lúc đó, người trong đoàn phim đều coi em không vừa mắt, nói sau lưng là em hống hách. Ông Tần, ông chắc chắn muốn nhìn thấy tình cảnh như vậy không hả?”

Tần Thành đương nhiên không muốn. Trên đời này, điều anh không muốn nhất là nhìn thấy Tưởng Tịch bị những người khác sỉ nhục.
 

Bình luận facebook

Top Bottom