OnGoing Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 115
Vừa trông thấy nét mặt của Phương Tiểu Ngư, biết ngay cô đã bị cuộc đối thoại vừa rồi làm cho hoảng sợ, Tống Đình Hi liền cảm thấy lo lắng.

Anh áy náy nói với cô: “Tiểu Ngư, thật sự xin lỗi em, em nghe thấy cả rồi sao?”

Phương Tiểu Ngư gật đầu, im lặng không nói gì.

Tống Đình Hi muốn an ủi, nhưng không biết phải làm sao mới xoa dịu được tổn thương trong lòng Phương Tiểu Ngư lúc này, đành phải nói: “Em đừng để bụng, bố anh trước nay luôn như thế.”

Phương Tiểu Ngư ngẩng đầu nói: “Lạc Bảo Nhi vừa mới ngủ, em sợ làm ồn thằng bé, có thể vào phòng anh nói chuyện không?”

Tống Đình Hi có một dự cảm không lành, nhưng vẫn gật đầu.

Vào phòng Tống Đình Hi rồi, Phương Tiểu Ngư chậm rãi nói: “Đình Hi, em biết anh có lòng tốt mới bảo em dọn đến nhà anh, nhưng anh cũng nhìn thấy rồi đấy, bố anh không hoan nghênh hai mẹ con em, em cũng không phải người dễ dàng nhẫn nhịn, không thể ở lâu được, anh nên để em rời đi thì hơn.”

Tống Đình Hi lập tức hốt hoảng, nắm lấy tay Phương Tiểu Ngư nói: “Tiểu Ngư, cho dù anh để em ra đi thì em có thể đi đâu chứ? Bố anh không hiểu em nên mới hiểu lầm em, anh sẽ nghĩ cách làm thay đổi suy nghĩ của bố, em đừng đi được không?”

Lời cầu xin của Tống Đình Hi khiến Phương Tiểu Ngư thấy rất khó xử.

Tống Đình Hi tiếp tục khuyên nhủ: “Ngày mai em sẽ chính thức đi làm rồi, đợi sau khi bố anh nhìn thấy năng lực làm việc của em thì chắc chắn sẽ đích thân muốn giữ em lại, lẽ nào em không muốn chứng tỏ bản thân mình sao?”

Chứng tỏ bản thân?

Mình có muốn không?

Phương Tiểu Ngư tự hỏi lòng mình.

Câu trả lời mà cô nhận được chính là có.

Phải, cô rất muốn, mỗi lần Mộc Du Dương hạ nhục cô thì cô đều muốn chứng tỏ bản thân mình.

Thế là cuối cùng, Phương Tiểu Ngư nhận lời tiếp tục ở lại.

Tống Đình Hi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Phương Tiểu Ngư về phòng rồi, Tống Đình Hi liền đứng tựa vào tường, trong lòng thầm hạ quyết tâm: Phương Tiểu Ngư, lần này anh giá nào cũng không thể để em đi nữa.

Hôm sau, sau khi đưa Lạc Bảo Nhi đến trường, Phương Tiểu Ngư cùng Tống Đình Hi đến công ty thiết kế thời trang Louise của tập đoàn Tống Thị.

Khác với sự lớn mạnh của Gloria, Louise dưới sự chèn ép của nhà họ Mộc đã phải chật vật một khoảng thời gian dài.

Hiện giờ công ty đang vào giai đoạn tái phát triển, thế nên bầu không khí rất sôi động, các nhân viên đều hăng hái tích cực.

Chính vì thế nên chỉ một thời gian ngắn sau khi Tống Đình Hi tiếp quản, Louise đã dần dần vươn lên, trở thành một trong những đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Gloria.

Phương Tiểu Ngư được tuyển vào làm thiết kế trưởng, các nhân viên biết cô là nhân vật kì tích, người đầu tiên trong nước đạt giải quán quân của cuộc thi Venusca nên vô cùng hoan nghênh.

Bầu không khí tràn đầy năng lượng và các nhân việc chăm chỉ làm việc đã khiến Phương Tiểu Ngư mau chóng yêu thích công việc nơi đây, tâm trạng cũng dần trở nên vui vẻ lạc quan hơn.

Tống Đình Hi trông thấy thế cũng cảm thấy rất an ủi.

Do có sự gia nhập của Phương Tiểu Ngư nên công ty đã hoàn thành thuận lợi vài đơn hàng lớn, khiến sĩ khí tăng cao.

Tống Đình Hi vì vậy quyết định mời mọi người ra ngoài ăn tiệc, nghỉ ngơi một chút.

Trong quán bar, các đồng nghiệp trò chuyện vui vẻ, sảng khoái uống rượu.

Sau buổi tiệc, mọi người lần lượt ra về, Tống Đình Hi dìu Phương Tiểu Ngư bước ra ngoài, cô rõ ràng đã say, cứ loạng choạng đứng không vững, trong tay vẫn còn cầm một chai bia.

Phương Tiểu Ngư vẫn còn tiếp tục muốn uống, Tống Đình Hi đành phải để cô ngồi xuống một băng ghế đá bên đường rồi cùng ngồi bên cạnh cô.

Lúc này, ở cách họ không xa, có một chiếc Aston Martin đang đỗ lại, người ngồi trong xe nhìn cảnh tượng trước mặt bằng ánh mắt lạnh lùng.

Tống Đình Hi và Phương Tiểu Ngư ngồi xoay lưng ra đường nên không hề nhận ra ánh nhìn của người đó.

Phương Tiểu Ngư lè nhè nói: “Đình Hi à, anh có biết không, em lâu lắm rồi mới được vui thế này đấy.”

Gương mặt cô đỏ bừng, xem ra đã rất say rồi, nói năng có hơi không rõ ràng.

Tống Đình Hi biết khó có dịp để cô thư giãn thế này nên cũng không ngăn cản, chỉ ngồi yên bên cạnh lắng nghe cô nói.

Phương Tiểu Ngư lại uống một ngụm bia, vừa cười vừa nói: “Ha ha, từ sau khi em vào Gloria, quen biết Mộc Du Dương thì đã liên tục gặp chuyện xui xẻo, còn mấy lần suýt mất mạng nữa, giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng rời được cái nơi quỷ ám ấy, rời xa cái tên Mộc Du Dương!”

Nói xong, cô hệt như muốn chúc mừng, giơ cao chai bia cụng vào một cái li vô hình trong không khí rồi ngửa cổ uống sạch.

Uống xong, cô còn phát ra một tiếng khà đầy hài lòng.

Tống Đình Hi thấy thế liền hỏi: “Rời xa Mộc Du Dương, em thật sự vui đến thế sao?”

“Vui! Em vui lắm!” Phương Tiểu Ngư hưng phấn đứng dậy, lảo đảo nói: “Lúc trước, khi còn ở Gloria, anh ta cứ luôn bắt em làm cái này, bắt em làm cái kia, đối xử với em rất tệ bạc, hoàn toàn không quan tâm cảm nhận của em, giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng không phải nhìn thấy bản mặt của anh ta nữa, cuối cùng cũng không bao giờ phải gặp lại anh ta nữa.”

Nói đến câu cuối, Phương Tiểu Ngư thần trí không còn tỉnh táo nữa, loạng choạng muốn ngã.

Tống Đình Hi vội vàng đứng dậy đỡ lấy cô.

Phương Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi ngủ thiếp đi.

Tống Đình Hi khẽ thở dài, sau đó bế cô dậy rồi đưa vào trong xe.

Ở bên kia đường, Mộc Du Dương ngồi trong xe, nét mặt sa sầm, trông rất đáng sợ.

Từ sau khi nghe An Ly nói Phương Tiểu Ngư đã bỏ đi, anh liền bắt đầu ăn không ngon ngủ không yên, thậm chí đã đến căn chung cư tìm cô nhưng không gặp.

Rõ ràng đã nhiều lần tự dặn lòng không được tìm cô nữa, nhưng anh vẫn không kiềm được mà chạy khắp nơi tìm kiếm, chỉ mong cô bình an.

Không ngờ hôm nay lại trông thấy cảnh này.

Hơn nữa mỗi một câu nói vừa rồi của Phương Tiểu Ngư, anh đều nghe thấy rất rõ ràng.

Mỗi một câu lại khiến ngọn lửa trong lòng anh bừng cháy dữ dội hơn.

Thì ra cô ta ghét mình đến thế, không muốn gặp lại mình đến thế.

Thế thì mình việc gì phải tốn công đi khắp nơi tìm tung tích của cô ta?

Mộc Du Dương, tỉnh táo lại đi, người phụ nữ này không hề xứng đáng cho mày phải để tâm!

Anh ngửa đầu, nhắm mắt lại rồi thở dài, sau đó lái xe rời đi.

Khi Phương Tiểu Ngư tỉnh lại ngày hôm sau thì đã là gần trưa rồi.

Cơn đau đầu do say rượu vẫn không hề giảm, cô cố gắng bò xuống giường, bước ra khỏi phòng.

Vừa ôm đầu vừa loạng choạng bước xuống dưới lầu.

Nhưng khi vừa xuống dưới thì cảnh tượng trước mắt đã lập tức khiến cô bừng tỉnh.

Trong phòng ăn bên dưới, hai ông bà Tống và Tống Đình Hi đang ngồi ăn cơm trưa.

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người Phương Tiểu Ngư.

Phương Tiểu Ngư lúc này mới nhận ra, mình còn chưa chải đầu rửa mặt, vẫn đang mặc áo ngủ, đi chân không xuất hiện trước mặt họ.

Cô hốt hoảng quay người lại chạy rầm rầm lên lầu.

Lao thẳng vào phòng mình đóng cửa đánh ầm một tiếng.

Ở cái bàn ăn bên dưới, hai vợ chồng họ Tống vẻ mặt không còn tự nhiên chút nào.

Tống Định Bang cau mày, đặt mạnh đôi đũa xuống, đôi đũa đập xuống bàn phát ra một tiếng kêu chói tai, khiến bà Tống và Tống Đình Hi đều quay sang nhìn ông.

Tống Định Bang bất mãn nói: “Đầu tóc rũ rượi, áo ngủ xộc xệch, còn chạy lung tung trong nhà, không ra thể thống gì cả!”

Tống Đình Hi không nói gì, cố tỏ ra thản nhiên cầm đũa ăn cơm tiếp.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 116
Ông Tống thấy con trai không thèm đoái hoài đến mình thì giận dữ đập bàn quát tháo: “Đừng ăn nữa! Con nói đi, khi nào thì mới đuổi Phương Tiểu Ngư này đi?”

Tống Đình Hi vẫn không quan tâm ông, vừa ăn vừa bình thản nói: “Nếu bố muốn đuổi cô ấy đi thì đuổi luôn cả con đi.”

“Con…” Ông Tống giận dữ chỉ tay vào mặt con trai, không thốt nổi nên lời.

Tống Đình Hi đặt bát đũa xuống, nói một câu “Con ăn xong rồi”, sau đó đứng dậy rời khỏi bàn ăn.

“Con quay lại đây!” Ông Tống đập bàn quát, nhưng Tống Đình Hi không hề quan tâm.

Ông đành phải đập tay vào đùi thở dài.

Bà Tống ngồi bên cạnh an ủi: “Ông bớt giận, giận quá sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe!”

“Bà còn dám nói nữa!” Ông Tống trút giận sang vợ mình, “Tất cả là tại bà, từ bé đã nuông chiều nó, khiến nó sinh hư, lúc đầu sống chết không chịu tiếp quản tập đoàn, chạy đi làm một bác sĩ khoa nhi tầm thường, bây giờ chịu về làm việc thì lại dẫn theo một người phụ nữ không biết từ đâu chui ra, đúng là chọc cho tôi tức chết mà!”

Ông Tống đang nói thì chợt bị hụt hơi, ho sù sụ.

Bà Tống vội vàng vỗ lưng cho ông rồi khuyên nhủ: “Hai cha con ông cứng đầu như nhau, không ai chịu nhường ai, ông cứ để mặc nó đi.”

Trên lầu, Phương Tiểu Ngư vẫn còn đang đứng dựa vào cửa, tinh thần bấn loạn lấy tay ôm ngực.

Phía bên kia cửa chợt vang lên tiếng gõ cốc cốc.

Cô giật bắn mình, sau đó hít một hơi rồi mở cửa.

Tống Đình Hi đứng trước cửa cười nói: “Anh có mang ít thức ăn từ bếp lên cho em, em mới say rượu dậy, không thể để bụng rỗng.”

Phương Tiểu Ngư cảm ơn rồi mời anh vào phòng.

Tống Đình Hi đặt thức ăn lên bàn cười nói: “Em mau ăn đi, à phải rồi, sáng nay anh đã thay em đưa Lạc Bảo Nhi đến trường rồi, em không cần phải lo.”

“À, cảm ơn anh.” Phương Tiểu Ngư vừa nói vừa ngoan ngoãn ngồi xuống ăn, cô thật sự rất đói, vừa nhai ngấu nghiến vừa nói: “Vừa rồi, em thật sự xin lỗi, đã thất lễ rồi.”

Tống Đình Hi mỉm cười lắc đầu nói: “Không sao, bố mẹ anh là như thế, khá là cổ hủ, chú trọng lễ giáo, lúc trước anh cũng không chịu nổi sự quản thúc nên mới bỏ nhà đi làm bác sĩ.”

Phương Tiểu Ngư gật đầu: “Thật ra có người lo cũng tốt mà, em từ bé đã không có mẹ, bố cũng mất sớm, đều phải tự lo cho mình, sau này còn phải lo cho Lạc Bảo Nhi.”

Tống Đình Hi liền nói: “Vậy sau này anh sẽ lo cho em.”

“Khụ khụ.”

Câu nói của Tống Đình Hi làm Phương Tiểu Ngư giật mình suýt nghẹn, lập tức ho sặc sụa.

Tống Đình Hi vội vàng rót cho cô một cốc nước, Phương Tiểu Ngư chộp lấy cốc nước uống ừng ực mấy ngụm mới đỡ.

Tống Đình Hi giả vờ tức giận: “Em làm quá rồi, anh chỉ nói chơi thôi, vả lại anh dù gì cũng là cấp trên của em, lo lắng cho em lẽ nào không được sao?”

Phương Tiểu Ngư ngượng ngùng cười nói: “Vâng vâng vâng, anh là ông chủ, lo cho em là đúng, là đúng!”

Thấy vẻ lúng túng của cô, Tống Đình Hi không kiềm được mà bật cười, xoa đầu cô nói: “Mau ăn đi, ăn xong rồi thì chúng ta còn việc quan trọng phải làm nữa.”

Phương Tiểu Ngư thắc mắc hỏi: “Việc gì thế?”

Tống Đình Hi giải thích: “Anh có hẹn bàn chuyện làm ăn với Lưu tổng của trang phục Đại Duyệt, em là nhà thiết kế trưởng của Louise không phải cũng nên tham gia sao?”

“Trang phục Đại Duyệt?” Phương Tiểu Ngư nghĩ một lúc rồi chợt mở to mắt nói: “Đó là một khách hàng lớn đấy!”

Tống Đình Hi mỉm cười gật đầu nói: “Đúng thế, cho nên em ăn no rồi thì cố gắng đi giành lấy mối làm ăn này về đi!”

Trang phục Đại Duyệt mỗi năm đều chi một khoản tiền rất lớn để thiết kế trang phục, thế nên rất nhiều công ty thiết kế muốn được hợp tác, mà Lưu tổng của Đại Duyệt lại nổi tiếng là người khó tính, thậm chí nhiều tác phẩm của các nhà thiết kế nổi tiếng cũng đều bị ông chê bai.

Thế nên cuộc gặp gỡ lần này, Phương Tiểu Ngư cảm thấy rất căng thẳng.

Nơi diễn ra buổi thảo luận hợp tác là ở phòng họp công ty trang phục Đại Duyệt.

Phương Tiểu Ngư và Tống Đình Hi đến sớm, hai người được sắp xếp ngồi chờ trong phòng họp.

Một lát sau, Lưu tổng mới thong dong đến.

Tống Đình Hi đứng dậy đưa tay ra định bắt tay Lưu tổng.

Nhưng Lưu tổng không đáp lại mà trực tiếp nói: “Phó tổng tài Tống, xin lỗi, lần hợp tác này e là phải bị hủy rồi.”

“Sao lại như thế?” Phương Tiểu Ngư kinh ngạc.

Tống Đình Hi cũng ngẩn người, từ từ rút cánh tay lại rồi thắc mắc hỏi: “Lưu tổng, chúng ta không phải đã thỏa thuận rồi sao?”

Lưu tổng nở nụ cười lịch sự đáp: “Đúng là như thế, nhưng vừa rồi tôi đã bàn xong việc hợp tác với Gloria, thế nên bên phía các anh, tôi đành phải xin lỗi thôi.”

“Không còn cơ hội để bàn thêm sao?” Tống Đình Hi vẫn cố gắng tranh thủ, vì dù sao đối với một công ty thiết kế thời trang đang phát triển mà nói thì đây đúng là một vụ làm ăn không thể dễ dàng bỏ qua.

Nhưng Lưu tổng chỉ mỉm cười lắc đầu.

Phương Tiểu Ngư giận dữ liền lớn tiếng: “Ông làm thế này là sao? Rõ ràng đã hẹn bàn với chúng tôi trước, vừa rồi chúng tôi ngồi đây chờ lâu như thế, ông vừa vào đã bảo là bàn xong với người ta rồi, đúng là nói mà không giữ lời, thất tín quá!”

Đột nhiên bị mắng chửi, nét mặt Lưu tổng lộ rõ vẻ khó chịu, liền không khách khí đáp lại: “Cho dù các người có hẹn trước thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, cuối cùng chúng tôi vẫn chọn hợp tác với bên Gloria, dù gì Louise của các người cũng chỉ là một công ty nhỏ đang phát triển, còn Gloria thì lại rất có tiếng tăm, có thực lực, còn là công ty dưới trướng của nhà họ Mộc nữa, tôi đương nhiên phải chọn họ rồi!”

“Nếu ban đầu ông đã muốn hợp tác với Gloria thì tại sao còn gọi chúng tôi đến?” Phương Tiểu Ngư hỏi.

Lưu tổng có hơi ngập ngừng, sau đó nói: “Ban đầu tôi xem trọng công ty các người, nhất là cô còn là quán quân của Venusca, tài hoa thực lực thì khỏi phải bàn, nhưng bên Gloria vừa rồi đột nhiên gọi điện đến, nói là muốn hợp tác với công ty chúng tôi, có thể được hợp tác với một công ty lớn như thế với chúng tôi mà nói là một cơ hội tốt, tôi đương nhiên không thể từ chối!”

Nói xong, ông ta quay lưng định bỏ đi.

Phương Tiểu Ngư vẫn không bỏ cuộc, cầm tất cả tài liệu đã chuẩn bị chạy lên cản đường Lưu tổng, nói với ông bằng giọng gần như cầu xin: “Lưu tổng, ông đừng đi, ông xem qua bản thiết kế của chúng tôi trước rồi hẵng nói, tôi đảm bảo là ông sẽ hài lòng!”

Cô chìa bản thiết kế ra trước mặt Lưu tổng, ánh mắt tràn đầy hi vọng.

Lưu tổng nhìn Phương Tiểu Ngư thở dài, giọng điệu nhẹ nhàng hơn: “Cô Phương, tôi biết năng lực của cô, nhưng cũng mong cô hiểu cho tôi, tôi là vì nghĩ cho sự phát triển của công ty thôi.”

Rồi ông ta khẽ đẩy Phương Tiểu Ngư sang một bên, bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Phương Tiểu Ngư còn muốn đuổi theo tiếp, nhưng bị Tống Đình Hi đưa tay ngăn lại.

Anh nhìn theo bóng Lưu tổng rồi nói: “Đừng đuổi theo nữa, vô ích thôi.”

Phương Tiểu Ngư thở dài, không phục: “Sao lại như thế?”

Tống Đình Hi trả lời: “Đây là thương trường, chính là cạnh tranh.”

“Nhưng chuyện này cũng kì lạ quá!” Phương Tiểu Ngư vừa suy tư vừa nói: “Gloria sao lại đột nhiên nhảy vào tranh giành lần hợp tác này của chúng ta chứ?”

Tống Đình Hi nghĩ một lúc rồi nói: “Trang phục Đại Duyệt là một khách hàng lớn, Gloria muốn chiếm lấy cũng không có gì bất ngờ.”

“Nếu từ đầu đã có ý muốn chiếm lấy thì tại sao không làm sớm đi? Lại ngay lúc chúng ta chuẩn bị kí hợp đồng với Đại Duyệt thì lại nhảy vào?” Phương Tiểu Ngư hỏi lại.

Câu hỏi này khiến Tống Đình Hi cũng cảm thấy lạ.

“Trừ phi…” Phương Tiểu Ngư ngập ngừng.

“Trừ phi cái gì?” Tống Đình Hi hỏi.

Vẻ mặt Phương Tiểu Ngư dần dần lộ ra sự khó chịu, cô nghiến răng nói: “Trừ phi là có người cố ý muốn chơi chúng ta!”

Tống Đình Hi còn chưa kịp hỏi rõ thì Phương Tiểu Ngư đã vội vàng chạy ra ngoài, mất tăm mất tích.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 117
Mộc Du Dương đang chủ trì cuộc họp trong phòng hội nghị cấp cao tập đoàn Thịnh Thế Mộc Thiên.

Trợ lí Lục Trạch nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, thần sắc có chút bất an.

Anh nhẹ giọng kề tai Mộc Du Dương khẽ nói: “Tổng tài, cô Phương Tiểu Ngư đang la lối bên ngoài đòi gặp anh.”

Mộc Du Dương trầm ngâm, lạnh lùng nói: “Không gặp.”

Nhận được lệnh nhưng Lục Trạch lại rất do dự, không rời đi.

Mộc Du Dương liếc mắt nhìn: “Không nghe thấy lời tôi vừa nói à?”

Lục Trạch kinh sợ nói: “Cô Phương xem ra đang rất kích động, bên ngoài sắp náo động cả lên rồi.”

Mộc Du Dương day day thái dương nói: “Đưa cô ta vào phòng đợi tôi.”

Lục Trạch lúc này mới tuân lệnh rời khỏi.

Phương Tiểu Ngư mất cơ hội hợp tác với Trang phục Đại Duyệt nên cô nghĩ chắc chắn có người cố tình phá cô, mà kẻ cô nghĩ ra đầu tiên chính là Mộc Du Dương.

Mộc Du Dương đang họp, cô theo chân Lục Trạch vào phòng tổng tài ngồi chờ trên ghế sofa.

Đợi một lúc lâu, Mộc Du Dương mới họp xong quay về văn phòng.

Sau khi bước vào phòng, không nhìn lấy Phương Tiểu Ngư một cái, anh trực tiếp ngồi vào bàn làm việc.

Phương Tiểu Ngư bị ngó lơ, cảm thấy mất tự nhiên. Cô đến trước bàn làm việc, không khách khí nói: “Tại sao anh lại làm vậy?”

Mộc Du Dương chậm rãi nhìn về phía cô, trong mắt không chút gợn sóng, lạnh nhạt nói: “Tôi không biết cô đang nói gì.”

“Anh đừng giả vờ nữa, Mộc Du Dương, anh nhắm vào tôi cũng được nhưng tại sao anh lại hại cả Louise?” Phương Tiểu Ngư cho rằng Mộc Du Dương giả bộ hồ đồ nên càng thêm tức giận.

Mộc Du Dương nhíu mày nhìn cô nói: “Tôi không hiểu cô đang nói gì. Tôi không có thời gian điên với cô. Để tôi bảo Lục Trạch dẫn cô ra ngoài.”

Vừa nói anh vừa ấn số điện thoại nội bộ nhưng bị Phương Tiểu Ngư ấn tắt.

Mộc Du Dương tức tối nhìn cô.

Phương Tiểu Ngư nhìn anh nói: “Anh không hiểu đúng không? Vậy thì để tôi nói cho anh hiểu.”

Cô đặt người ngồi đối diện Mộc Du Dương tiếp tục nói: “Hôm nay đáng ra là ngày tôi ký hợp đồng với Lưu tổng bên Trang phục Đại Duyệt. Nhưng ông ấy đột nhiên nói với tôi, ông ấy đã ký hợp đồng với công ty Gloria của tập đoàn Thịnh Thế Mộc Thiên các người!”

Mộc Du Dương không để ý xùy một tiếng: “Vậy thì đã sao? Năng lực của các người không đủ mạnh thì đến công ty đối thủ khóc la om sòm à?”

Phương Tiểu Ngư hứ một tiếng nặng nề: “Không phải, Phương Tiểu Ngư tôi từ trước đến nay có chơi có chịu. Nếu cạnh tranh trên thương trường tôi thua tôi tâm phục khẩu phục. Nhưng nếu có người giở trò sau lưng thì thắng cũng cũng đâu có gì hay ho, tôi không phục!”

Mộc Du Dương cười nhạt nói: “Ý của cô là tôi cố tình giở trò sau lưng cô để cô không ký được hợp đồng à?”

“Ừ! Rốt cuộc anh cũng thừa nhận rồi!”Phương Tiểu Ngư như nắm được chứng cứ, chắc nịch khẳng định.

Mộc Du Dương lùi ghế về phía sau, nhếch mép: “Tôi không thừa nhận chuyện gì cả. Trên thương trường, lừa lọc nhau để thắng là chuyện có thật. Nhưng Mộc Du Dương tôi không phải là loại người thích dùng thủ đoạn, càng không để công ty của mình làm những chuyện như vậy.”

Phương Tiểu Ngư thấy anh nói không giống kiểu giả tạo. Bình tĩnh mà nghĩ lại, đây quả thật không phải là phong cách làm việc của đường đường Mộc đại tổng tài.

Khẩu khí có chút ôn hòa trở lại, cô bán tín bán nghi hỏi: “Thật sự không phải anh làm sao?”

Mộc Du Dương cầm lấy một cây bút máy trên bàn xoay xoay, nhẹ nhàng nói: “Cô tin hay không thì tùy.”

Thấy Phương Tiểu Ngư không nói gì, Mộc Du Dương không khỏi hỏi: “Tại sao ngay từ đầu cô lại khẳng định tôi là vì muốn phá cô mà phải giả thần giả quỷ để hại Louise?”

Phương Tiểu Ngư chần chừ: “Vì anh ghét tôi. Anh ghét tôi với Tống Đình Hi ở bên nhau. Vì anh không muốn chúng tôi sống tốt nên mới cố tình cướp đi hợp đồng Trang phục Đại Duyệt.”

Phương Tiểu Ngư phỏng đoán ác ý khiến Mộc Du Dương cảm thấy khó chịu.

Không ngờ trong lòng cô, anh lại là dạng người đáng ghét đến vậy.

Mà còn là “chúng tôi” với Tống Đình Hi nữa.

Mộc Du Dương đứng dậy, mắt đen thăm thẳm, khóe miệng nở nụ cười mỉa mai, nhìn chằm chằm vào mắt Phương Tiểu Ngư nói: “Phương Tiểu Ngư, cô quá đề cao mình rồi! Tôi nói cô biết, đối với tôi, cô đã sớm không còn là gì nữa. Tôi sẽ không vì muốn ở bên cô mà tốn hao thêm sức lực nào nữa. Cho nên cô có thể thu hồi lại những phỏng đoán của mình đi. Cô và Tống Đình Hi có như thế nào thì tôi cũng chẳng may may quan tâm đến!”

Anh một lần nữa lại ấn số điện thoại nội bộ và nói: “Tiễn khách.”

Lời của Mộc Du Dương, từng câu từ chữ như khoan thẳng vào trái tim Phương Tiểu Ngư. Cô không lời nào phản bác lại.

Lục Trạch rất nhanh sau đó bước vào đưa Phương Tiểu Ngư rời khỏi phòng tổng tài.

Phương Tiểu Ngư lòng đau như cắt bước ra khỏi cao ốc tập đoàn Thịnh Thế Mộc Thiên, không còn khí thế hùng hổ như khi bước vào.

Cô vừa ra khỏi cửa cao ốc thì đụng phải Tống Đình Hi.

Tống Đình Hi đỡ lấy cô hỏi: “Tiểu Ngư, xảy ra chuyện gì vậy? Sao em lại chạy đến đây? Anh tìm em suốt!”

Phương Tiểu Ngư lắc đầu nói: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”

Tống Đình Hi không hiểu lắm nhưng nhìn thấy sắc mặt Phương Tiểu Ngư không tốt nên không hỏi nhiều, anh lái xe đưa cô đi khỏi.

Lên xe, Tống Đình Hi vừa lái vừa thỉnh thoảng liếc mắt sang Phương Tiểu Ngư.

Anh hỏi: “Em tìm gặp Mộc Du Dương rồi à?”

Phương Tiểu Ngư cắn chặt môi, gương mặt đau khổ, cố gắng nhớ lại ký ức nói chuyện ban nãy với Mộc Du Dương, không hề nghe thấy lời Tống Đình Hi đang hỏi.

“Tiểu Ngư?”Tống Đình Hi lại gọi một tiếng thăm dò.

Phương Tiểu Ngư lúc này mới hoàn hồn, “Ừm... Hả?” Cô có chút bối rối quay đầu nhìn về phía ghế Tống Đình Hi.

Lúc này anh đang chuyên tâm nhìn phía trước nhưng cũng hỏi: “Tiểu Ngư, em vừa đi tìm Mộc Du Dương đúng không?”

Phương Tiểu Ngư lặng lẽ quay đầu lại, nghĩ đến chuyện lúc này, ủ rũ gật đầu, “Ừm.”

Tống Đình Hi thở dài, dịu dàng nói: “Tiểu Ngư, hứa với anh, sau này đừng gặp anh ta nữa, được không?”

Anh nói vậy không phải vì ghen tức cô đã đi tìm Mộc Du Dương mà là vì mỗi lần chỉ cần Phương Tiểu Ngư gặp Mộc Du Dương, cô đều không vui.

Anh cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng không vui của cô.

Phương Tiểu Ngư không cách nào đồng ý với Tống Đình Hi, cô cúi đầu, lí nhí lảng sang chuyện khác: “Đình Hi, Lạc Bảo Nhi về chưa?”

Tống Đình Hi đưa tay lên nhìn vào đồng hồ trả lời: “Bây giờ mới hai giờ chiều, vẫn còn sớm.” Anh tiếp tục truy hỏi: “Tiểu Ngư, hứa với anh, được không?”

Phương Tiểu Ngư biết bản thân không thể trốn tránh được vấn đề này: “Đình Hi, em bây giờ không thể cho anh câu trả lời chắc chắn là vì chỉ cần em còn ở Louise thì em không thể tránh Gloria, tránh tiếp xúc Mộc Du Dương.”

Tống Đình Hi lúc này mới suy nghĩ lại.

Cô đến Louise làm việc thì chuyện cạnh tranh của Louise và Gloria sau này là điều không tránh khỏi. Phương Tiểu Ngư cũng khó mà không tiếp xúc với Mộc Du Dương.

Anh nhẹ nhàng nói: “Tiểu Ngư, anh xin lỗi, là anh sai rồi.”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 118
Phương Tiểu Ngư lắc đầu nói: “Đình Hi, anh biết lý do vì sao hôm nay em đi tìm Mộc Du Dương đúng không?”

Tống Đình Hi ừ một tiếng.

Hôm nay khi Phương Tiểu Ngư vừa bước ra khỏi Trang phục Đại Duyệt thì liền biến mất dạng, anh chẳng thể nào tìm được. Anh thử đến trước cửa Thịnh Thế Mộc Thiên tìm cô, không ngờ cô lại ở đó.

Phương Tiểu Ngư cười đau khổ: “Đình Hi, trước tiên em muốn nói tiếng xin lỗi anh. Tại vì em mà ảnh hưởng đến sự hợp tác của Đại Duyệt và Louise.”

Tống Đình Hi giật mình. Anh dừng xe vào bên đường, chăm chú nhìn vào mặt cô, “Tiểu Ngư, em nói chuyện ngốc nghếch gì vậy? Hợp đồng với Trang phục Đại Duyệt và em chẳng có liên quan gì….”

“Anh nghe em nói hết đã.” Phương Tiểu Ngư cắt lời Tống Đình Hi, tiếp tục nói: “Đây đúng là lỗi của em, Mộc Du Dương vì ghét em, biết em làm việc cho Louise nên đã cố tình chèn ép Louise, cướp đi hợp đồng với Đại Duyệt.”

Tống Đình Hi nhìn bộ dạng tự trách bản thân của cô mà lòng anh đau thắt. Anh hạ giọng an ủi: “Tiểu Ngư, đây thật sự chẳng liên quan gì đến em cả. Em đến Louise làm việc là may mắn lớn nhất với anh. Hợp đồng gì đó với Trang phục Đại Duyệt, anh không quan tâm. Điều anh quan tâm cũng chỉ có em mà thôi.”

Phương Tiểu Ngư trầm ngâm, cô không ngờ anh lại nói vậy, càng không ngờ tình cảm mà anh dành cho cô lại sâu đậm đến thế.

Nhưng đáng tiếc, cô vô phước không thể nhận lấy tấm chân tình này.

Phương Tiểu Ngư nói: “Đình Hi, xin lỗi, trong lòng em, anh vẫn mãi là người bạn tốt.”

Đúng vậy, anh là bạn tốt, luôn luôn là như vậy, mãi mãi sau này cũng là như vậy.

Tống Đình Hi đè nén sự chua xót trong lòng mình, nói: “Tiểu Ngư, dù đã thế này thì em cũng không thể khẳng định chuyện này là do Mộc Du Dương làm. Không bằng không chứng chúng ta không nên đổ oan cho anh ta.”

Phương Tiểu Ngư thành thật suy nghĩ lại thì cảm thấy lời anh nói rất có lý.

Lúc nãy đầu cô nóng quá nên nhất thời suy nghĩ cực đoan rồi.

Nghĩ đến lời Mộc Du Dương lúc nãy thật sự không giống nói dối.

Hơn nữa, anh cũng đâu cần thiết phải nói dối với cô. Anh đường đường là tổng tài của Thịnh Thế Mộc Thiên, không cần phải lừa gạt một nhân vật thân phận thấp bé như cô.

Cô lẩm bẩm: “Nói vậy, lẽ nào thật sự là do người khác làm? Nhưng mà... còn ai lại muốn nhắm vào Louise? Hay là họ muốn nhắm vào mình?”

Tống Đình Hi suy nghĩ lắm cũng không nghĩ ra được gì thêm nên chỉ đành nói: “Hiện giờ chúng ta vẫn chưa biết ai là người làm ra chuyện này. Nhưng có thể khẳng định vị trí của nhân vật này ở Gloria là không thấp, nếu không, hắn không thể có đủ quyền hạn làm ra chuyện này.”

Phương Tiểu Ngư gật đầu, lòng thầm nghĩ dù đó là ai thì cô nhất định cũng phải lôi hắn ra cho bằng được.

Rất nhanh sau đó, xe đã đến trước cổng Louise, Phương Tiểu Ngư phi xuống xe chạy ngay vào văn phòng.

Tống Đình Hi vốn định đưa cô về nhà nghỉ ngơi nhưng cô khăng khăng đòi anh đưa đến công ty làm việc. Không thể lay chuyển được cô, Tống Đình Hi đành chấp nhận.

Thời gian làm việc trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã bận rộn hết cả buổi chiều.

Đến giờ tan sở, Phương Tiểu Ngư đang chuẩn bị đến trường đón Lạc Bảo Nhi thì gặp Tống Đình Hi đang đợi ngoài cửa.

Không ngại ngùng, cô liền lên xe Tống Đình Hi. Hai người cùng nhau đến đón Lạc Bảo Nhi đi học về.

Trước cổng trường mẫu giáo có rất nhiều phụ huynh đứng đợi đón con em của mình. Tống Đình Hi và Phương Tiểu Ngư vừa đến đã gây không ít sự náo động.

Các phụ huynh bắt đầu xì xào bàn tán.

“Đó không phải là đại thiếu gia nhà họ Tống sao? Sao anh ta lại ở đây?”

“Đúng đấy. Anh ấy chưa có con, đến nhà trẻ làm gì nhỉ?”

“Nhìn người phụ nữ kế bên anh ta kìa. Đó không phải là người phụ nữ đã ở cạnh Mộc tổng tài lần trước sao?”

“Các người còn chưa biết gì à? Cô ta đã bị tổng tài Mộc vứt bỏ rồi, nghe nói lại dụ được đại thiếu gia nhà họ Tống. Thật là không đơn giản mà!”



Nghe thấy những lời khó nghe này, Phương Tiểu Ngư siết chặt nắm đấm của mình.

Cô không ngại người khác nói cô thế nào nhưng đây là ở trường học, cô sợ những lời đồn đại sẽ ảnh hưởng đến Lạc Bảo Nhi.

Đám phụ huynh này hiểu lầm cô như vậy, nếu biết Lạc Bảo Nhi là con trai cô, nói không chừng bọn họ sẽ bắt con họ xa lánh Lạc Bảo Nhi.

Nghĩ đến điều này, cô hùng dũng bước đến đám phụ huynh đó định tranh luận một phen thì bị Tống Đình Hi kéo lại, người anh quay về hướng đám phụ huynh đó.

Gương mặt thanh tú hiền hậu bình thường của anh giờ đây xuất hiện nộ khí, giọng đanh thép lạnh lùng: “Các người đến đón con hay là đến để làm tám chuyện?”

Đám phụ huynh giật mình run rẩy. Trong đó có một phụ huynh dũng cảm đứng ra, lí nhí: “Xin… Xin lỗi…. anh Tống. Những lời nói lúc nãy của chúng tôi nếu có gì đắc tội mong anh đại lượng bỏ qua cho chúng tôi.”

Lông mày đang nhíu chặt của Tống Đình Hi giãn ra chút, “Sau này đừng để tôi nghe thấy các người nói xấu Tiểu Ngư.”

Đám phụ huynh liên tục gật đầu, nhanh chóng đến cổng đón con mình về.

Lạc Bảo Nhi nắm tay cô giáo Trương bước ra.

Trong cả trường này, Lạc Bảo Nhi là đứa bé mà cô Trương thương yêu nhất. Mỗi lần tan học, cô Trương đều tự tay dắt cậu ra cổng.

Lạc Bảo Nhi nhìn thấy Phương Tiểu Ngư đứng trước cổng liền ba chân bốn cẳng chạy vào lòng Phương Tiểu Ngư, nũng nịu gọi: “Mẹ ơi!”

Khi Lạc Bảo Nhi ở trong vòng tay của mình, Phương Tiểu Ngư cảm giác vui mừng khó tả.

Cô cười nói với Lạc Bảo Nhi, “Lạc Bảo Nhi ngoan, nói gì với cô rồi về nào?”

Lạc Bảo Nhi quay đầu về hướng cô Trương, ngọt ngào hô to: “Tạm biệt cô!”

Tuy có chút nghi hoặc về lý do Phương Tiểu Ngư đổi người đàn ông đi bên cạnh nhưng cô Trương vẫn cười với Phương Tiểu Ngư và vẫy tay chào tạm biệt.

Trên đường về nhà, Lạc Bảo Nhi cứ luyên thuyên, xem ra hôm nay cậu đi học rất vui.

“Mẹ ơi, chúng ta đi ăn lẩu cay được không?” Lạc Bảo Nhi hỏi với vẻ mong đợi.

“Hả? Lại ăn cái này à?” Phương Tiểu Ngư có chút không vui. Tuy lẩu cay rất ngon nhưng ăn nhiều quá thì cũng không tốt cho sức khỏe.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt to tròn lấp lánh của Lạc Bảo Nhi như vậy, Phương Tiểu Ngư cuối cùng cũng phải thỏa hiệp. Cô ra vẻ nghiêm khắc nói: “Thôi cũng được nhưng mỗi tháng chỉ được ăn một lần! Hôm nay ăn xong rồi thì tháng này không được ăn nữa nhé!”

Lạc Bảo Nhi vui vẻ gật đầu, một tay kéo Phương Tiểu Ngư, một tay kéo Tống Đình Hi, mặt tràn đầy hạnh phúc tiến về tiệm lẩu cay quen thuộc.

Lạc Bảo Nhi thích nhất là các món viên. Hôm nay Phương Tiểu Ngư cũng không quản thúc cậu lắm. Cô để cậu thoải mái ăn no bụng. Ăn xong, Lạc Bảo Nhi đi muốn không nổi, nũng nịu đòi Phương Tiểu Ngư bế.

Tống Đình Hi giật lấy tờ tính tiền trước mặt Phương Tiểu Ngư, một tay bế lấy Lạc Bảo Nhi, vui vẻ lái xe về nhà.

Đường về nhà yên lặng đến lạ, Lạc Bảo Nhi đã ngủ ở ghế sau.

Về đến biệt thự của Tống gia, vẫn chưa đến tám giờ tối.

Tống Đình Hi bế Lạc Bảo Nhi đang ngủ say ở ghế sau lên, cùng Phương Tiểu Ngư vào nhà.

Vừa vào nhà, Phương Tiểu Ngư liền trợn tròn mắt.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 119
Bởi vì trên ghế sofa trong phòng khách không chỉ có Tống Định Bang nghiêm nghị và bà Tống mà còn có hai người lớn tuổi khác mà cô không quen.

“Sao thế?” Thấy Phương Tiểu Ngư đang sững người trước cửa, Tống Đình Hi nghi ngờ hỏi.

Khi anh vào nhà liền nhìn thấy những người đang ngồi trên ghế sofa.

Tống Đình Hi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói bên cạnh Phương Tiểu Ngư: “Ông nội, bà nội, hai người về nhanh thế?”

Tống lão gia và Tống lão phu nhân nghe tiếng liền vui mừng quay đầu lại, nhìn thấy Tống Đình Hi, trong tay còn bế Lạc Bảo Nhi.

Tống lão gia lập tức đứng dậy bước đến nắm lấy tay Tống Đình Hi. Thấy Lạc Bảo Nhi bế trên tay anh, ông vui mừng khôn xiết, “Đình Hi, đây là chắt của ông đây à?”

Tống Đình Hi vội lắc đầu, “Ông à, không phải như ông nghĩ đâu. Đây là con của Tiểu Ngư, tên là Lạc Bảo Nhi.”

“Tiểu Ngư?” Tống lão gia lúc này mới chú ý đến Phương Tiểu Ngư đang đứng bên cạnh Tống Đình Hi. Ông mừng rỡ, “Đình Hi, đây là vợ của con đấy à?”

Phương Tiểu Ngư cuống cuồng lắc tay, “Không phải, không phải ạ, thưa ông, con không phải.”

Tống Đình Hi giải thích: “Ông ơi, đây là bạn của con, tên là Phương Tiểu Ngư.”

Tống lão gia hơi thất vọng, Tống lão phu nhân bước đến kéo Tống Đình Hi ngồi xuống ghế.

Lạc Bảo Nhi bị đánh thức, bàn tay múp míp của cậu cứ dụi mắt liên tục, cậu lẩm bẩm: “Mẹ ơi, chúng ta đang ở đâu vậy?”

Phương Tiểu Ngư đón lấy Lạc Bảo Nhi từ tay Tống Đình Hi. Cô ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Lạc Bảo Nhi ngoan, chúng ta về nhà rồi. Đây là nhà của chú Tống.”

Lạc Bảo Nhi dần hết buồn ngủ. Cậu mở mắt to nhìn khắp bốn phía, phát hiện có hai người không quen, thế là cậu ngây thơ quay lại hỏi: “Mẹ ơi, hai ông bà này là ai vậy?”

Nghe tiếng nũng nịu của Lạc Bảo Nhi, Tống lão gia và Tống lão phu nhân trong lòng tò mò muốn xem mặt đứa trẻ đáng yêu mũm mĩm kia.

Tống Đình Hi thay Phương Tiểu Ngư trả lời: “Lạc Bảo Nhi, đây là ông bà nội của chú, nên con phải gọi là ông cố và bà cố nhé!”

Lạc Bảo Nhi gật đầu nhìn về hướng hai người kia, ngọt ngào gọi: “Con chào ông cố, con chào bà cố, con là Lạc Bảo Nhi.”

Hai ông bà bị bộ dạng thành thật của Lạc Bảo Nhi cười vui đến phát ra tiếng ha ha rất lớn, liên tục không ngừng đưa tay nựng má tròn trĩnh của cậu.

Phương Tiểu Ngư phát hiện hai ông bà lão này không giống bố mẹ của Tống Đình Hi. Họ rất hiền hòa, không để ý việc hai mẹ con cô từ đâu xuất hiện.

Bên kia là hai gương mặt u ám của Tống Định Bang và bà Tống, họ như muốn cản hai ông bà lão nhưng lại không dám.

Khoảng hơn một giờ sau, Lạc Bảo Nhi cũng bắt đầu mệt rã rời nên Phương Tiểu Ngư đưa cậu lên lầu ngủ trước.

Tống Đình Hi cũng định lên lầu ngủ nhưng bị Tống lão gia kéo tay vào phòng ngủ, đóng cửa lại như muốn nói riêng điều gì.

Tống lão gia Tống Bách năm nay sắp bước qua tuổi 70, nhưng xương cốt vẫn còn rắn chắc.

Đầu năm ông cùng Tống lão phu nhân du lịch nước ngoài, nói là cuối năm mới quay về nhưng bây giờ thì về sớm hơn dự định nên hôm nay Tống Đình Hi gặp họ liền cảm thấy ngạc nhiên là vậy.

Tống Bách hỏi: “Đình Hi, cái cô Phương Tiểu Ngư đó, ông thấy cũng không tệ. Con đưa người ta về đây ở, có phải con đã thích người ta rồi không?”

Hai vợ chồng ông vốn định đi nước ngoài chơi.

Nhưng một năm trở lại đây, trước đó vài ngày bà lại nói cảm thấy sức khỏe không tốt nên họ phải về sớm.

Không ngờ vừa về đến thì lại có hỉ sự lớn thế này.

Tống Đình Hi không chút nghĩ ngợi gật đầu: “Đúng vậy thưa ông. Con thật sự rất thích cô ấy. Con hi vọng mọi người đừng ngăn cản con. Con sẽ luôn ở bên cô ấy và Lạc Bảo Nhi. Nếu có thể con mong có thể cưới cô ấy làm vợ.”

Tống lão gia gõ lên đầu anh một cái, đanh thép nói: “Đứa bé ngốc này! Ai lại ngăn cản con chứ? Một cô gái tốt như vậy, đưa về nhà còn không kịp nữa mà lại! Hay là bố mẹ con phản đối?”

Tống Đình Hi ngượng ngùng nói: “Ông à, không phải lý do từ bố mẹ con, mà là Tiểu Ngư…Tiểu Ngư, cô ấy không thích con.”

Anh thở dài đau khổ, tiếp tục nói: “Nhưng con sẽ không bỏ cuộc, dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ, con cũng sẽ kiên trì đến cùng.”

Tống lão gia cực ủng hộ cách nghĩ này của Tống Đình Hi. Nếu cưới được Phương Tiểu Ngư, ông còn được lời thêm một đứa cháu mập mạp dễ thương kia nữa!

Ông ôm chặt cháu trai vào lòng, cầu mong ước nguyện có thể thành hiện thực ngay!

Trong căn phòng ngủ rộng rãi, Phương Tiểu Ngư lẳng lặng ngồi yên trên giường để yên cho ánh đèn bên cạnh hắt lên gương mặt tiều tụy của cô. Lạc Bảo Nhi đã ở bên cạnh cô nhưng sao cô vẫn không thể ngủ được.

Cô không ngờ Tống gia còn có hai người già như vậy nữa. Tống Đình Hi trước nay cũng chưa bao giờ nói cho cô biết điều này.

Bây giờ Tống lão gia và Tống lão phu nhân đều đã về. Người nhà họ Tống đoàn tụ vui vẻ. Còn Phương Tiểu Ngư cô và Lạc Bảo Nhi thật sự có thể tiếp tục ở đây sao?

Nghĩ đến hai gương mặt u ám của Tống Định Bang và bà Tống, Phương Tiểu Ngư thấy cô nên nhanh chóng rời khỏi đây.

Tuy Tống Đình Hi đối với cô rất tốt nhưng điều tốt như vậy cô không đủ phần phước để đón nhận.

Ngày kế là thứ bảy, Lạc Bảo Nhi và cô đều được nghỉ. Đến lúc đó cô sẽ nói rõ với Tống Đình Hi. Cô sẽ dọn khỏi nhà họ Tống.

Hạ quyết tâm, Phương Tiểu Ngư nằm xuống, cố gắng ngủ.

Buổi sáng ngày thứ hai đưa Lạc Bảo Nhi đi học, Tống Đình Hi vẫn lái xe chở hai người đi.

Khi đến trường thì đã có rất nhiều phụ huynh đứng đưa con mình vào học.

Trong đó có một số phụ huynh quen mặt đi tới. Họ chính là đám người hôm qua nói xấu Phương Tiểu Ngư.

Họ lúc này đang dắt những đứa trẻ, trên tay là đủ các loại hộp quà lớn nhỏ.

“Chào cô, đây là món quà nhỏ con tặng cho Lạc Lạc.” Một cậu nhóc nhỏ cầm hộp quà đưa cho Phương Tiểu Ngư.

“Cô ơi, đây là quà con tặng cho Lạc Lạc.” Lại thêm một cô bé chạy đến.

“Cái này là của con!”

“Này là của con…”

Nhìn thấy những món quà nhỏ trên tay các bé, Phương Tiểu Ngư có chút hoang mang. Cô hướng mắt về phía các phụ huynh hỏi: “Các người… làm gì vậy?”

Một người đàn ông dáng mập mạp bước ra. Anh ta gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi cô Phương, hôm qua là do chúng tôi đã hiểu lầm cô. Chúng tôi không nên có những lời như vậy.”

Người đàn ông mập mạp đó đang dắt đứa con gái bên cạnh. Cô bé nhìn rất đáng yêu. Cô bé vừa nũng nịu vừa nghiêm túc nói: “Bố ơi, chúng ta sau này không được như vậy nữa! Thầy nói, chúng ta không được nói xấu sau lưng người khác, cũng không được tùy tiện đổ oan cho người ta! Lạc Lạc là bạn thân nhất của con, con không cho bố nói mẹ bạn ấy như vậy nữa!”

Bọn trẻ cũng nhao nhao lên theo. Âm thanh non nớt của chúng làm Phương Tiểu Ngư cảm thấy rất êm tai.
 

Bình luận facebook

Top Bottom