OnGoing Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
961
Reaction score
116
Points
203
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ, sủng, ngọt, HE
Tình trạng
Đang viết
Số chương
346
Lượt đọc
5,285
Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài
Phương Tiểu Ngư
cảm thấy số phận của mình sao thê thảm vậy, mẹ mất cha lấy vợ khác làm mẹ kế của cô nhưng chính mẹ kế này lại ép cô phải lấy chồng, không chỉ vậy mà cô còn bị chính người bạn trai phản bội, thê thảm hơn là cô lại qua đêm với người lạ mặt.

Cô lại còn trúng độc đắc lơn khi chỉ bên nhau 1 đêm nhưng lại dính bầu, vừa có thai lại vừa bị đuổi khỏi nhà, Phương Tiểu Ngư lại cảm thán: " Thì ra không có thảm nhất, mà chỉ có thảm hơn!". Ai ngờ vẫn may xoay chuyển, Phương Tiểu Ngư và con trai lại được tổng tài đẹp trai lạnh lùng trong truyền thuyết nhặt về nhà.
Từ đó, đi làm có người đưa, tan làm có người đón, con trai có người chăm. Nhưng sao tổng tài đêm nào cũng mò lên giường cô? Đêm ấy, tổng tài lại đến, Phương Tiểu Ngư đành phải kêu lên: " Mộc Du Dương , sự lạnh lùng của anh đi đâu mất rồi?"
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 1: Trốn khỏi nhà để đánh ghen
Tiếng đập cửa rầm rầm kèm theo cả tiếng la hét của Phương Tiểu Ngư từ trên lầu vang vọng xuống.

“Lý Vân Phương, bà già kia, mau mở cửa ra, thả tôi ra!”

Ngoài cửa, mẹ kế Lý Vân Phương của cô gương mặt tỏ rõ vẻ bực dọc, nhưng vẫn giả vờ nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Tiểu Ngư à, em trai con bây giờ bị người ta ép đến mức có nhà mà không thể về, con không thể đồng ý giúp một lần sao?”

Phương Tiểu Ngư biết rõ tính cách của mẹ kế nên hoàn toàn không mắc mưu, lập tức phẫn nộ đáp trả: “Các người đừng có nằm mơ! Con trai của bà đã thành tên khốn không thể cứu chữa nổi rồi, đừng hòng lôi tôi theo chết chung!”

“Con khốn này, giống hệt như ả mẹ ruột không biết xấu hổ của mày, mày cứ cứng miệng đi, nếu không đồng ý thì đừng hòng ra ngoài!”

Lý Vân Phương mắng chửi một hồi rồi bước xuống lầu, mặc kệ tiếng gào khóc của người bị nhốt bên trong.

Phương Tiểu Ngư nghe tiếng chân mẹ kế rời đi thì giận dữ đạp mạnh vào cửa rồi ngồi phịch xuống đất, không nói gì nữa, những giọt nước mắt kiềm nén bấy lâu bây giờ đều tuôn ra hết.

Từ bé cô đã phải sống dưới sự chèn ép của mẹ kế, sau khi bố cô mắc bệnh qua đời thì mẹ kế lại càng thêm độc đoán, giờ đây vì muốn giúp con trai cưng của bà ta trả nợ thua bạc mà ép cô phải lấy một người đàn ông đáng tuổi cha mình, đúng là nằm mơ mà!

Một yêu cầu vô liêm sỉ như thế, Phương Tiểu Ngư thật sự thà chết cũng không bằng lòng.

Nhưng cô không ngờ, lần này Lý Vân Phương thật sự tàn nhẫn, nhốt cô suốt hai ngày hai đêm không thả ra, cũng không cho cô chút đồ ăn thức uống nào.

Phương Tiểu Ngư bất lực ngồi tựa vào tường, đôi môi vốn căng mọng của cô giờ đã khô nứt nẻ, cô ngước mắt nhìn lỗ thông gió trên đầu, đây chính là cơ hội thoát duy nhất của cô, cho dù có ngã chết cũng không thể để hai mẹ con đó được như ý.

Cô phải bỏ trốn, đi tìm người bạn trai thanh mai trúc mã của mình là Đường Úc Phi, không bao giờ quay lại nơi gọi là nhà này nữa.

Trời cũng đã tối, trong nhà rất yên tĩnh, có lẽ mẹ kế cũng đã ngủ rồi.

Giữ chặt lấy mười mấy đồng còn sót lại trong túi, Phương Tiểu Ngư bèn trèo lên lỗ thông gió trên mái nhà, cố gắng đẩy cánh cửa sổ đã bị hoen rỉ ra, tìm được vài mảnh vải đã dùng trong căn phòng bụi bặm chất đầy đồ linh tinh, buộc chặt lại với nhau tạo thành một sợi dây thừng rồi dùng nó đu ra ngoài cửa sổ, rón rén chuồn ra cửa sau.

Cảm giác chạm chân xuống mặt đất khiến cô thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra hai bàn tay đau rát, không biết từ lúc nào mà hai bàn tay đã bị thanh sắt và mảnh kính cửa sổ cứa rách, máu tươi nhỏ xuống từng giọt.

Phương Tiểu Ngư đau đến mức nghiến răng, giơ hai tay ra rồi bắt chước theo dáng vẻ mà thằng em trai mắc nợ bình thường hay làm với cô, chìa ngón giữa về phía cửa sổ căn phòng đã tắt đèn của mẹ kế mà chửi rủa: “Lý Vân Phương, rồi sẽ có ngày bổn cô nương cho bà một bài học!”

Nói xong, cô không dám ở lại lâu, chạy một mạch ra đường, vẫy tay bắt taxi.

Tiền taxi khiến cô tiêu tốn hết toàn bộ số tiền trong túi.

Nhưng ngẩng đầu nhìn thấy cửa sổ tầng 20 vẫn sáng đèn, biết Đường Úc Phi vẫn chưa ngủ, Phương Tiểu Ngư cảm thấy trong lòng tràn đầy hi vọng và cả một sự ngọt ngào yêu thương.

Cô bị nhốt trên lầu, điện thoại cũng bị lấy đi, Úc Phi mấy ngày nay không liên lạc được với cô nên chắc đang lo lắng đến mức không ngủ được.

Nghĩ đến đây, Phương Tiểu Ngư vội vàng bước vào thang máy.

Cô muốn kể cho Úc Phi nghe những chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua.

Nói cho anh biết cô yêu anh dường nào.

Nói cho anh biết, từ nay về sau, cô chỉ còn mình anh thôi…

Một tiếng teng vang lên, đã đến tầng 20, Phương Tiểu Ngư bước đến trước cửa nhà Đường Úc Phi, cửa không hề khóa, ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ bên trong căn nhà.

Cửa chỉ khép hờ, đẩy nhẹ một cái là đã mở ra, Phương Tiểu Ngư chợt nhìn thấy một đôi giày cao gót màu vàng để ở gần cửa, trong lòng giật mình, đây… không phải là giày của cô.

Cố gắng thuyết phục bản thân đừng suy nghĩ lung tung, Phương Tiểu Ngư từ từ bước vào phòng khách rồi tiến đến phòng ngủ.

Nhưng âm thanh mờ ám phát ra từ phòng ngủ đã nói cho cô biết, điều cô lo sợ đã trở thành sự thật.

“Anh Đường, anh nhẹ thôi, á… ưm…”

Những tiếng kêu kích thích đập vào tai Phương Tiểu Ngư, càng khiến trái tim cô tan nát.

Cô cứ đứng yên bất động trước cửa, cảm thấy đầu kêu ong ong, cái bụng trống rỗng của cô chợt quặn thắt, khiến cô buồn nôn.

“A… anh Đường xấu quá… à, cô bạn gái thanh mai trúc mã của anh vẫn chưa chịu cho anh chạm vào người sao?”

“Ừm…” Là giọng của Đường Úc Phi: “Cục cưng, sao lại nhắc đến cô ta làm gì? Cô ta quá khô khan, bảo là vào đêm tân hôn mới chịu cho anh, đâu có quyến rũ như em, a…”

Âm thanh cuối cùng ấy không biết chạm vào chỗ nào của cô gái kia mà lại khiến cô ta kêu lên đầy kích thích.

Cuộc đối thoại ấy hệt như một mồi lửa đốt lên khối thuốc nổ trong lòng Phương Tiểu Ngư, cô giận dữ đẩy mạnh cửa, xông vào phòng.

Cảnh tượng ân ái trong phòng đập vào mắt cô, hai cơ thể trần như nhộng đang quấn nhau trên giường khiến tinh thần Phương Tiểu Ngư kích động, khiến trái tim cô tan nát, nước mắt lập tức trào ra.

Hai người trên giường bị sự xuất hiện đột ngột của Phương Tiểu Ngư làm cho giật mình, hoảng loạn co người trong chăn, che đi cơ thể của mình.

“Tiểu… Tiểu Ngư, sao em lại đến đây? Mẹ em nói em đi chơi với bạn học cơ mà.” Đường Úc Phi ôm chăn, vừa kinh ngạc vừa hốt hoảng nhìn cô bạn gái vừa xuất hiện.

“Tôi đi chơi thì anh liền thừa cơ mèo mỡ ở nhà sao?” Phương Tiểu Ngư nghẹn ngào, cố kiềm tiếng khóc, giận dữ tột cùng.

Phương Tiểu Ngư nắm chặt bàn tay, chỉ muốn lao đến đánh chết đôi cẩu nam nữ kia.

Sau đó cô làm như thế thật.

Phương Tiểu Ngư tháo đôi giày đã bị bẩn lúc chạy trốn của mình ra, cầm một chiếc ném thẳng vào đầu của Đường Úc Phi, trúng ngay hồng tâm!

“Ây da!” Đường Úc Phi bị ném trúng ngay đầu, kêu la thảm thiết.

“Này, sao cô lại đánh anh ấy?” Cô gái đang cuộn trong chăn liền bước ra bảo vệ Đường Úc Phi, đã biết rõ sự tình còn cố ý xoa xoa đầu của anh ta.

Phương Tiểu Ngư nhìn mái tóc nhuộm vàng đã rối bù, gương mặt trang điểm đã bị lem của cô gái kia mà càng thêm giận dữ: “Con gà móng đỏ kia, tôi không những đánh anh ta mà còn đánh cả cô nữa!”

Dứt lời cô cầm nốt chiếc giày còn lại ném vào người cô gái kia.

Cú ném ấy không trúng, nhưng đủ khiến cô gái bật dậy hét vào mặt Phương Tiểu Ngư: “Loại phụ nữ hung dữ như cô, ai mà thèm? Vừa nhà quê vừa thấp kém, chả trách người đàn ông của cô lại đi tìm cô gái khác!” Nói xong cô ta lừ mắt nhìn Phương Tiểu Ngư.

Phương Tiểu Ngư giận sôi máu, xông đến định tát cho cô ta mấy bạt tai, nhưng bị Đường Úc Phi ngăn lại: “Phương Tiểu Ngư! Đừng đánh nữa, vừa phải thôi, đừng có quá đáng!”

“Tôi quá đáng sao?” Phương Tiểu Ngư hất tay Đường Úc Phi ra, cảnh tượng họ quấn lấy nhau vừa rồi đã khiến cô cảm thấy quá gớm ghiếc, giờ lại còn bị mắng chửi khiến cô vô cùng phẫn nộ, cô chỉ vào mặt Đường Úc Phi: “Anh lén tôi đi ngoại tình còn nói tôi quá đáng? Đường Úc Phi, anh có còn biết xấu hổ không?” Anh…”

“Đủ rồi!” Đường Úc Phi nhìn Phương Tiểu Ngư, thấy cô là một ả hung dữ không biết lí lẽ, làm sao bì được với cô nhân tình dịu dàng đáng yêu bên cạnh? Anh ta khó chịu ngắt lời cô: “Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, nhưng cô không cho tôi động vào một ngón tay của cô, bảo là để dành đến đêm tân hôn, tôi nói thật cho cô biết, tôi còn chơi chưa đủ, hoàn toàn không hề muốn kết hôn với cô, nếu cô còn muốn ở bên cạnh tôi thì phải bày tỏ chút thành ý, dâng hiến cho tôi, đợi vài năm nữa, sau khi tôi chơi bời đủ rồi thì sẽ thật sự lấy cô.”

Phương Tiểu Ngư thật sự không dám tin những lời vô sỉ ấy lại phát ra từ miệng của người bạn trai mối tình đầu mà cô yêu sâu sắc bấy lâu!

Nước mắt cuối cùng cũng tuôn ra mà không kiềm được, cô ngẩn người một lúc rồi bước lên phía trước, tát thẳng vào mặt người đàn ông ấy.

“Đường Úc Phi, coi như tôi đã mù rồi!”
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 2: Thất thân mà không biết gì cả
Phương Tiểu Ngư cắn răng nói xong, cứ thế đi chân không chạy ra ngoài, nền nhà lạnh buốt cũng không lạnh hơn trái tim cô.

Đã rời khỏi nhà Đường Úc Phi thế nào, cô không nhớ rõ nữa, đã đi bao xa, đi đến nơi nào, cô cũng không biết.

Vì muốn ở bên cạnh Đường Úc Phi mà cô đã từ bỏ việc học đại học ở nơi xa, thành tích dù rất tốt vẫn cam lòng ở lại một trường hạng ba, mục đích là vì muốn cùng học đại học bốn năm với anh ta, hai người đã hẹn sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn, nhưng giờ đây khi vừa mới tốt nghiệp thì lại…

Giờ đây mọi chuyện thật quá nực cười, quá ngốc nghếch, quá ngu xuẩn!

Trời chợt đổ mưa, Phương Tiểu Ngư muốn cười, cười mình quá ngốc, nhưng khi miệng vừa nhếch lên thì nước mắt lại trào ra.

Cô cứ thế thất thểu đi lang thang trong đêm, đột nhiên có một nguồn lực đập mạnh vào người cô, Phương Tiểu Ngư đứng không vững, ngã lăn ra đất.

“Bộ bị mù…” Phương Tiểu Ngư đau đớn, cố gắng lồm cồm bò dậy định mắng kẻ đã đụng mình, nhưng chưa kịp nói dứt câu thì chợt nhìn thấy người trước mặt mình có gì đó không ổn.

Đó là một người đàn ông cao lớn đẹp trai, mặc một chiếc quần tây màu đen may đo vừa vặn, tôn lên đôi chân dài, ở trên mặc áo sơ mi trắng chỉ gài cúc một nửa, để lộ bộ ngực săn chắc, áo vét đã cởi ra khoác trên tay, mặt mày nhăn nhó, đỏ bừng do say rượu, có vẻ rất khó chịu.

Mộc Du Dương đang trong tiệc rượu, đột nhiên thấy chóng mặt nên muốn ra ngoài dạo một chút, không ngờ còn chóng mặt hơn, nhất thời không phân biệt phương hướng nên mới xảy ra va chạm, đang định nói lời xin lỗi.

“Này, đụng trúng người ta mà không biết xin lỗi sao? Có biết phép lịch sự không thế?” Cơn giận và nỗi uất ức của Phương Tiểu Ngư giờ đã có nơi để trút ra.

“Im đi.” Mộc Du Dương bực dọc nói, trước nay chưa có ai dám nói thế này với anh cả.

Anh ngẩng đầu nhìn con người to gan hỗn xược đứng trước mặt mình.

Nhưng cảm giác kì lạ này khiến anh mơ hồ, không nhìn rõ người con gái trước mặt mình, chỉ thấy đôi môi xinh xắn của cô mấp máy liên tục, phát ra một giọng nói quyến rũ.

Phương Tiểu Ngư thấy người đàn ông này cứ nhìn mình chằm chằm thì liền khó chịu phẩy phẩy tay trước mặt anh, “Tôi đang nói chuyện với anh đấy, có nghe thấy không?”

Từng đợt hơi nóng cứ dâng lên trong người Mộc Du Dương, cảnh tượng trước mắt lại càng khiến anh thấy khó chịu, ánh mắt đen láy của anh như muốn bốc lửa.

“Cô ồn ào quá.”

Nói xong, Mộc Du Dương không ngần ngại, đưa tay tóm lấy cô gái đang huyên thuyên trước mặt mình, ôm chặt vào lòng, thưởng thức vị ngọt ngào trên đôi môi của cô.

Ưm…

Phương Tiểu Ngư không kịp phản ứng, một sức lực quá mạnh áp vào mặt cô, kẹp chặt lấy đôi môi cô.

Nụ hôn đầu của cô…

Tại phòng VIP trên tầng thượng khách sạn Hoa Diên, thành phố C.

Ánh đèn vàng trong phòng vô cùng êm dịu ấm áp, trên chiếc giường hình tròn đặt ngay giữa phòng có hai con người đang quấn lấy nhau, dùng cơ thể để viết nên câu chuyện ân ái.

“Úc Phi… Đừng rời xa em… Đừng đi…”

“Úc Phi, sao anh lại làm thế với tôi? Tôi hận anh!”

“Ưm… em yêu anh, Úc Phi.”

Cô gái trên giường chốc chốc lại nói năng mơ hồ, cứ ôm chặt lấy chàng trai, cơ thể liên tục cử động.

Lí trí tỉnh táo và vẻ lạnh lùng nghiêm nghị bình thường của chàng trai không còn nữa, giờ đây anh chỉ muốn buông thả bản thân vào từng ngóc ngách vườn hoa sâu thẳm bên trong cô gái, hưởng thụ khoái cảm từng đợt từng đợt dâng trào.

Một đêm trụy lạc.

Ánh sáng chói mắt xuyên qua tấm rèm cửa sổ chiếu vào trong, Phương Tiểu Ngư cố gắng mở mắt làm quen với ánh sáng, xoa xoa cái đầu nặng trịch của mình rồi nhìn cảnh tượng xung quanh, một khung cửa sổ bằng kính lớn được phủ rèm màu cà phê, đồ đạc bày biện trong phòng đơn giản nhưng xa hoa, trông rất giống như một căn phòng khách sạn, lại giống một căn hộ chung cư của một người giàu có kĩ tính.

Cô đang ở đâu đây?

Phương Tiểu Ngư cố gắng ngồi dậy, cảm thấy như mình vừa mới đi đánh nhau về, cả người nhức mỏi.

Cô cẩn thận quan sát cảnh tượng xa lạ trước mặt, cố gắng nhớ lại chuyện đã xảy ra hôm qua.

Cô nhớ sau khi thoát khỏi nhà, cô đã đến nhà Đường Úc Phi, sau đó nhìn thấy…

Cảnh tượng gian tình vẫn còn sờ sờ trước mắt, giờ nhớ lại càng khiến Phương Tiểu Ngư đau lòng, nếu đó chỉ là một giấc mơ thì tốt quá!

Sau khi cô rời khỏi nhà Đường Úc Phi thì cả quãng đường cứ mơ hồ, không biết là mình đã đi đâu, sau đó dường như đã tông trúng một người…

Không đúng, là bị người ta tông trúng!

Sau đó…

“A… Nụ hôn đầu của mình!”

Phương Tiểu Ngư bất giác đưa tay chạm lên môi mình.

Đã gặp phải một tên biến thái, đột nhiên bị hôn, Phương Tiểu Ngư lúc đó choáng váng, cơ thể yếu ớt vừa đói vừa mệt của cô không chịu nổi nữa, chỉ thấy trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

Sau đó, sau đó thì sao?

Phương Tiểu Ngư lắc lắc đầu, muốn nhớ lại những chuyện sau đó, nhưng cho dù cố đến đâu cũng không có ấn tượng gì.

Cô bực bội ngồi dậy, chợt nhìn thấy một vệt đỏ tươi trên tấm ra gường trắng tinh thì giật bắn mình!

Lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn!

Lí trí và ý thức đều quay lại, quần áo vứt tứ tung khắp nơi và vệt máu đỏ trên giường đã kể lại rõ ràng sự việc xảy ra đêm qua.

Cô cảm giác như máu toàn thân đều đã đông cứng lại.

Phương Tiểu Ngư men theo cạnh giường trườn xuống đất, cúi đầu thật thấp, sau đó vội vàng điên cuồng nhặt quần áo của mình rồi mặc vào, như muốn quét sạch việc đã xảy ra đêm qua.

“Kính coong!”

Khi cô vừa mặc xong quần áo chuẩn bị rời đi thì chuông cửa chợt vang lên.

Phương Tiểu Ngư hốt hoảng tột cùng, phải làm sao đây? Giờ muốn chạy cũng không chạy được nữa rồi.

Người ngoài cửa chờ một lúc lâu cũng không thấy ai ra mở cửa liền lấy thẻ ra quẹt.

Phương Tiểu Ngư căng thẳng nhìn người đang bước vào, người ấy mặc đồng phục chỉnh tề, là nhân viên của khách sạn.

“Thưa cô, cô đã dậy rồi, đây là của anh khách đi cùng cô đã để lại.” Người phục vụ trẻ tuổi nói chuyện rất lịch sự, nhưng ánh mắt không giấu nổi vẻ châm chọc, nói xong, anh ta đưa ra một tấm thẻ ngân hàng màu vàng.

“Đây là cái gì?” Phương Tiểu Ngư ngơ ngác không hiểu gì cả.

“Anh ấy nói đây là thù lao của cô, trả công cho chuyện hôm qua.”

Thù lao? Trả công?

Cái tên khốn đáng chết ấy xem cô là gì chứ?

“Tôi không cần, anh đi đi!”

“Nhưng anh ấy nói chúng tôi nhất định phải giao tận tay cô.”

“Tôi đã bảo là không cần, anh đi ra ngoài mau!” Phương Tiểu Ngư giận dữ, đuổi người nhân viên đi.

“Đứng lại!”

Nhưng khi người nhân viên hốt hoảng chuẩn bị quay người bỏ đi thì lại bị Phương Tiểu Ngư gọi lại.

Phương Tiểu Ngư móc hết mọi thứ trong túi mình ra, chỉ tìm được đúng một đồng tiền thừa đi taxi hôm qua.

Cô đưa đồng xu cho nhân viên phục vụ rồi nói: “Đưa luôn cả đồng này cho cái người đó, nói đây là thù lao tôi trả cho anh ta hôm qua.”

Rồi bất chấp vẻ mặt ngơ ngác của nhân viên nọ, Phương Tiểu Ngư bước ra khỏi căn phòng chứa quá khứ không vẻ vang của cô.

Trên tầng thượng tập đoàn Thịnh Thế Mộc Thiên nằm ở trung tâm thành phố Y, tổng tài Mộc Du Dương đang ngồi xem tài liệu bên một chiếc bàn làm việc màu nâu đẹp mắt, gương mặt kiên nghị điển trai của anh rất thong dong, chốc chốc lại cầm bút kí tên, xem ra rất quen với những việc này.

Đột nhiên cửa phòng bật mở, Lương Vệ Lễ bước vào.

Bị làm phiền bất ngờ thế này, Mộc Du Dương tỏ rõ sự khó chịu, ánh mắt trở nên lạnh lùng, nhíu mày lại, nhưng không để ý đến người vừa bước vào mà vẫn tiếp tục xem tài liệu.

Lương Vệ Lễ thấy Mộc Du Dương không thèm quan tâm mình thì giả vờ than thở: “Ôi, Mộc đại tổng tài bận thế này, tôi đành phải ngồi chờ thôi!”

Nói xong anh liền ngồi phịch xuống cái ghế xoay đối diện.

Mộc Du Dương vẫn không chút cảm xúc, không ngẩng đầu nhìn lên, đã quen biết bao nhiêu năm nay, không cần nhìn cũng biết tên nhóc họ Lương này rốt cuộc đang muốn làm gì.

Mộc Du Dương luôn nổi tiếng là một tổng tài mặt lạnh, người bình thường ai cũng sợ khí thế lạnh lùng cực độ ấy của anh, duy chỉ có người bạn thân từ bé Lương Vệ Lễ là dám tùy tiện trước mặt anh.

Vì bố của Lương Vệ Lễ cũng là một nguyên lão khai quốc của tập đoàn Thịnh Thế Mộc Thiên, khi còn trẻ đã cùng bố của Mộc Du Dương giành lấy giang sơn này, vô cùng trung thành, lập vô số công lao, là một trong số ít những bậc trưởng bối mà Mộc Du Dương kính trọng.

“Có chuyện gì?”
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 3: Đổi việc! Đổi việc ngay
Lương Vệ Lễ tưởng mình đã thu hút được sự chú ý của Mộc đại thiếu gia nên có chút đắc ý.

Anh liền rút từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng màu vàng và một đồng xu, đặt lên bàn làm việc trước mặt Mộc Du Dương.

Mộc Du Dương nhận ra tấm thẻ ngân hàng, đây chính là thứ sáng nay anh đã nhờ Lương Vệ Lễ đưa cho cô gái mà mình đã cùng qua đêm tối qua, giờ sao lại lấy về?

Lương Vệ Lễ nhận ra vẻ thắc mắc của Mộc Du Dương liền bật cười: “Thú vị không? Người ta trả lại cho anh đấy, này, còn tặng thêm một đồng tiền chi phí ra giường nữa.” Vừa nói anh vừa chỉ vào đồng bạc sáng lấp lánh trên bàn.

Mộc Du Dương giật mình, trên gương mặt lạnh lùng tỏ rõ sự giận dữ khó hiểu xen lẫn một chút tò mò thú vị.

Lương Vệ Lễ nhìn thấy vẻ mặt hiếm có của Mộc đại thiếu gia liền vội vàng trưng thói nhiều chuyện của mình.

“Kể cũng lạ, anh trước nay luôn không gần nữ sắc mà, sao đột nhiên giờ lại thay đổi muốn hưởng thụ như thế?”

Lương Vệ Lễ biết người bạn này không giống mình, bản thân anh thích tung hoành tình trường, cờ bay phấp phới, nhưng Mộc đại thiếu gia tuy có tất cả trong tay nhưng lại không quen người bạn gái nào.

Mấy năm trước tuy có từng yêu một lần, nhưng cũng chỉ thoáng qua, cô gái đó đã chạy ra nước ngoài cắt đứt quan hệ với Mộc Du Dương, Lương Vệ Lễ cứ tưởng Mộc Du Dương sẽ chờ cô gái đó cả đời, ai ngờ tối qua người bạn này lại nghĩ thông suốt, chịu qua đêm với cô gái khác rồi.

Sự tò mò trong lòng Lương Vệ Lễ dâng cao.

Mộc Du Dương lại lạnh lùng đập tan sự tò mò ấy: “Nói xong rồi thì cút ra ngoài.”

Nhìn gương mặt băng giá càng lúc càng hạ nhiệt độ của Mộc Du Dương, Lương Vệ Lễ cũng không dám hỏi nhiều nữa, đành cố kiềm sự nhiều chuyện trong lòng mà vội vàng bước ra khỏi phòng tổng tài.

Mộc Du Dương đặt bút xuống, cầm đồng xu lên, nhớ lại việc xảy ra đêm qua.

Hôm qua anh có việc đi công tác ở thành phố C, buổi tối đi gặp công ty đối tác rồi tham gia một buổi tiệc rượu.

Uống được một lúc thì anh chợt cảm thấy chóng mặt, cả người nóng bừng, cực kì khó chịu, bèn đi ra ngoài hít thở không khí.

Ai ngờ hít thở không khí cũng vô ích, ngược lại còn thấy người nóng hơn, đây rõ ràng không phải cảm giác do say rượu mang lại, Mộc Du Dương lúc đó đã nhận ra, nhưng đã quá muộn, lúc ấy anh cần phải tìm được một người giúp anh giải tỏa cảm giác này.

Sau đó anh đã gặp cô gái ấy.

Mộc Du Dương nhắm mắt, tựa hồ cảm nhận được mùi hương ngọt ngào ấy vẫn còn ở bên cạnh mình.

Cô gái ấy…

Tối đó do dược tính phát tác nên anh không nhìn rõ mặt cô, chỉ có vệt đỏ trên ra giường sau khi xong chuyện là tác động mạnh vào trái tim băng giá của anh.

Buổi sáng thức dậy, Mộc Du Dương nhìn thấy có một cô gái đang xoay lưng ngủ chung giường với mình thì liền nhớ lại sự bồng bột tối qua, lập tức đứng dậy tắm rửa rồi rời đi, quay về thành phố Y, trước khi đi anh có để lại một tấm thẻ ngân hàng với một số tiền lớn đủ để khiến tất cả mọi cô gái mê tiền phải động lòng.

Ai ngờ cuối cùng lại như thế này.

Mộc Du Dương định thần lại, cất tấm thẻ vào trong ngăn bàn rồi nhìn đồng xu kia, đắn đo một lúc lâu, sau đó cầm lấy cho vào túi áo.



Năm năm sau.

Tại một tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố Y, khung cảnh rất bận rộn.

Các nhân viên ở đây đều đang chăm chú làm việc của mình, thỉnh thoảng lại có vài người ra vào.

Tại một góc bàn làm việc sát cạnh cửa sổ, tiếng gõ bàn phím vang lên lách cách.

Phương Tiểu Ngư ngồi ở đó, mặc một bộ váy công sở màu xanh lam vừa vặn, ôm lấy thân hình gọn gàng xinh xắn của cô.

Bận rộn cả ngày, cũng đã sắp đến giờ tan làm, Phương Tiểu Ngư liếc nhìn thời gian rồi rút điện thoại ra gửi một tin nhắn thoại: “Cục cưng, hôm nay không tăng ca, đừng vì đợi mà ngủ gục nhé.”

Nói xong, cô hớn hở thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.

Đột nhiên cô nhìn thấy giám đốc của mình lắc lư cái bụng mỡ bước đến thì liền cảm thấy suy sụp.

Không phải chứ! Lại nữa sao?

Phương Tiểu Ngư giật mình, ngón tay đang chuẩn bị tắt máy khẽ run run rồi nhấn nút khởi động lại.

Cơn sợ ấy còn chưa qua, giám đốc đã tuyên bố một tin xấu: “Tối nay phiền mọi người phải tăng ca rồi! Cố gắng để thành tích tháng này đạt gấp đôi nhé!”

Nói xong, ông ta mặc kệ vẻ mặt ngao ngán của các nhân viên phía sau, đủng đỉnh đi về văn phòng.

Phương Tiểu Ngư nhìn màn hình máy tính vừa bật sáng trở lại, trong lòng vừa khó chịu vừa chán nản.

Ôi…

Từ sau khi vào làm ở công ty này ba năm trước thì tăng ca đã trở thành việc thường nhật của Phương Tiểu Ngư, nhưng quan trọng nhất là lại không hề có tiền tăng ca.

Hết cách rồi, vì cuộc sống, cô đành phải cố gắng làm việc thôi, cũng may thành tích rất xuất sắc, giám đốc cũng hay có ý muốn đề bạt cô, ai ngờ có một lần giám đốc mời cô ăn cơm, cô lại từ chối, tin tức thăng chức cũng theo đó mà biến mất.

Phương Tiểu Ngư cảm thấy có hơi hụt hẫng, mở điện thoại lên xem, tin nhắn thoại lúc nãy đã được trả lời, là một biểu tượng cảm xúc hình một người đang nhảy nhót vui vẻ.

Nhìn biểu tượng, Phương Tiểu Ngư cũng biết được người ấy đã vui như thế nào.

Cô khẽ thở dài rồi lại gửi một tin nhắn thoại báo việc mình phải tăng ca.

Một lát sau, người bên kia gửi đến một biểu tượng cảm xúc hình người cúi mặt ủ rũ.

Phương Tiểu Ngư trông thấy mà đau lòng, nhưng cũng đành phải bất lực mở tài liệu làm việc.

Tăng ca đến tận gần mười giờ, Phương Tiểu Ngư cứ luôn cảm thấy bất an, nhớ mãi đến biểu tượng cảm xúc ủ rũ ấy.

Cô nhìn vào phòng giám đốc rồi quyết định đứng dậy, đến gõ cửa.

“Giám đốc, tôi muốn hỏi chức trưởng phòng khi nào mới có quyết định?”

“Tiểu Phương à, đừng có nôn nóng, thành tích của cô mọi người đều nhìn thấy rõ, khi thời cơ đến thì tự nhiên sẽ quyết định rồi.” Giám đốc thong thả uống trà, vẽ ra viễn cảnh cho Phương Tiểu Ngư.

“Giám đốc, tôi đến công ty cũng được mấy năm rồi, trong công việc tôi tự thấy mình rất nỗ lực, nếu không có được sự thăng tiến và không gian phát triển tương xứng thì tôi đành phải tìm nơi khác lập thân thôi.”

“Này này…” Giám đốc chợt biến sắc mặt, đằng hắng giọng, đứng dậy vòng ra phía sau Phương Tiểu Ngư, bàn tay to béo thô ráp vô tình hữu ý vỗ vào cặp mông căng tròn của cô. “Tiểu Ngư à, trên đời này, phụ nữ cạnh tranh trong công việc là không dễ đâu, nhưng mà vẫn có cách, để xem cô có hiểu hay không thôi.”

Phương Tiểu Ngư giật bắn mình, gai ốc toàn thân nổi lên, không ngờ ông ta lại có ý này.

Cô vung tay tát mạnh, bốp một tiếng, giám đốc bị tát nổ đom đóm mắt.

“Đồ dê già, dám giở trò với tôi, thật kinh tởm!”

Cặp mắt kính của giám đốc bị Phương Tiểu Ngư đánh cho méo xệch, ông ta vừa xoa mặt vừa giận dữ quát: “Tôi vốn rất xem trọng cô, Phương Tiểu Ngư, đừng có rượu mời không uống lại uống rượu phạt, cẩn thận tôi sẽ khiến cô ra đi tay trắng đấy!”

“Ai sợ ai chứ? Có tin là bây giờ tôi bước ra nói với mọi người ông đã sàm sỡ tôi không?”

Dứt lời, Phương Tiểu Ngư đưa tay vò đầu tóc rối bù, sau đó cởi nút áo, vẻ mặt làm như vừa bị ức hiếp rất ghê gớm rồi gào to: “Bớ người ta, giám đốc muốn…”

Vừa nói cô vừa chạy ra ngoài văn phòng.

Đúng là lợi hại!

Giám đốc trước nay luôn tỏ vẻ đạo mạo làm sao chấp nhận được chuyện này, sợ cái mặt nạ mình đã mang bao nhiêu năm nay bị lột ra, lập tức kéo tay Phương Tiểu Ngư lại mà xuống nước.

“Trời ơi, đừng hét nữa, đừng hét nữa! Cô nói đi, rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Ông ta tưởng cô sẽ dùng chiêu này để ép ông ta phải cho cô lên chức trưởng phòng.

Nhưng không ngờ lại nghe Phương Tiểu Ngư nói: “Tôi muốn nghỉ việc, ngày mai tôi sẽ gửi đơn lên, ông duyệt rồi trả lương đầy đủ cho tôi, không được thiếu một đồng.”

Chỉ thế thôi ư?

Giám đốc cơ hơi bất ngờ, nhưng sau đó gật đầu ngay, ông ta thật sự không thích giữ lại một cô gái tính tình mạnh mẽ lại không biết nhìn sắc mặt cấp trên thế này.

Có được câu trả lời rồi, Phương Tiểu Ngư liền vội vàng rời khỏi công ty, nhưng không về nhà mà lại ghé vào một trường mẫu giáo ở gần nhà.

Trường mẫu giáo không vang lên tiếng cười đùa của trẻ nhỏ như ban ngày mà vô cùng yên tĩnh.

“Chị đến rồi, thằng bé đợi chị đến mức ngủ quên luôn.”
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 4: Sinh ra một bảo bối
Cô giáo trường mẫu giáo đã quen với việc người mẹ này ngày nào cũng rất muộn mới đến đón con, nhẹ nhàng dắt Phương Tiểu Ngư vào phòng ngủ của bọn trẻ.

Phương Tiểu Ngư bước vào căn phòng có rất nhiều giường ngủ, nhưng vẫn rất rành rẽ mà tiến đến giường của con trai mình, âu yếm nhìn cậu bé đang ngủ say trên giường mà tay vẫn cầm chặt điện thoại, cô khẽ vuốt mái tóc lòa xòa trước trán cậu rồi bế cậu dậy, nói lời chào cô giáo rồi đi về nhà.

Buổi tối, trong một căn hộ chung cư, lò trong bếp đang nấu mì, Phương Tiểu Ngư tắt bếp rồi bưng mì ra phòng khách.

Tăng ca xong, bụng đói cồn cào, khi cô đang chuẩn bị ăn thì chợt nghe trong phòng con trai mình dường như có tiếng động, liền lập tức đứng dậy bước vào xem.

“Mẹ ơi…”

Trên giường, một cậu bé đáng yêu để tóc quả dưa đang ngồi khoanh chân, đưa ngón tay bé xinh trắng trẻo dụi dụi mắt mình.

Phương Tiểu Ngư ngồi xuống cạnh giường, chỉnh lại bộ quần áo ngủ có in hình chú bọt biển tinh nghịch đã hơi nhăn nhúm của con trai rồi nhẹ nhàng hỏi: “Cục cưng, Lạc Bảo Nhi, sao con lại dậy rồi?”

“Mẹ ơi, Lạc Bảo Nhi gặp ác mộng, vì hôm nay các bạn ở trường đã cười con, nói con không có bố, mẹ cũng không đến đón con, bố mẹ đều không cần con.”

Lạc Bảo Nhi vẫn còn mơ màng chưa tỉnh, nhưng gương mặt ngái ngủ vẫn hiện rõ vẻ uất ức, cái miệng xinh xắn phụng phịu, cặp lông mày nhíu lại, còn đôi mắt to thì bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Phương Tiểu Ngư thấy chua xót trong lòng, cô ôm lấy con trai rồi khẽ hôn lên má cậu để an ủi.

Lạc Bảo Nhi từ bé đã luôn thiếu cảm giác an toàn, vì phải tăng ca nên Phương Tiểu Ngư ngày nào cũng rất muộn mới đến đón cậu, dần dần khiến cậu luôn có cảm giác mình sẽ bị bỏ rơi.

“Lạc Bảo Nhi, con đừng nghe người khác nói bậy, con là cục cưng của mẹ, mẹ sẽ không bao giờ bỏ con đâu.” Phương Tiểu Ngư đau lòng ôm chặt con trai an ủi, “Ngày mai mẹ không cần phải tăng ca nữa, sẽ ở với con cả ngày, có được không?”

“Thật không mẹ?” Vẻ uất ức trên mặt Lạc Bảo Nhi lập tức biến mất, cậu mừng rỡ nhảy cẫng trên giường, “Yeah yeah!”

Phương Tiểu Ngư cũng bật cười, dù gì cũng là trẻ con, chớp mắt là có thể vui trở lại, sự uất ức vừa rồi đã tan biến hết không còn thấy đâu nữa.

Thật sự không biết vẻ uất ức có phải là do cậu nhóc này vì muốn được ở bên mẹ mà cố tình làm ra hay không.

Phương Tiểu Ngư chợt thấy trong lòng rất vui, có phải cô đã sinh ra một bảo bối rồi không?

Sau khi nghỉ việc, Phương Tiểu Ngư thoải mái ở bên cạnh Lạc Bảo Nhi vài ngày, nhưng số tiền còn lại trong tài khoản ngân hàng khiến cô phải lập tức đi tìm một công việc mới.

Trong lúc xem các thông tin tuyển dụng của vài công ty, Phương Tiểu Ngư chợt chú ý đến công ty thiết kế thời trang Gloria của tập đoàn Thịnh Thế Mộc Thiên.

Công ty này không chỉ nổi tiếng đứng đầu trong nước mà còn rất có địa vị trên trường quốc tế.

Hôm phỏng vấn, Phương Tiểu Ngư trước tiên đưa Lạc Bảo Nhi đến trường mẫu giáo, sau đó về nhà thay bộ đồ công sở đắt tiền nhất của mình.

Sau khi trang điểm cẩn thận, Phương Tiểu Ngư bắt một chiếc taxi đến công ty phỏng vấn.

Cũng không biết tài xế này bị làm sao mà cứ liên tục nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Thế nên đoạn đường đáng lẽ chỉ mất hai mươi phút, tài xế này lại chạy hơn nửa tiếng mà vẫn chưa đến nơi.

Phương Tiểu Ngư sốt ruột thúc giục, tài xế lúc này mới thu lại ánh nhìn, tăng tốc lái xe.

Cuối cùng cũng đến được tòa nhà.

Phương Tiểu Ngư mang giày cao gót chạy cộp cộp về phía tòa nhà, chợt chuông điện thoại vang lên.

Cô vừa chạy vừa rút điện thoại ra, nhìn thấy đó là cô giáo ở trường gọi đến.

“Chị Phương, chị mau đến đây đi, Phương Thiên Lạc nhà chị bị sốt cao đã nhập viện rồi!”

“Sao lại như thế? Sáng nay lúc tôi đưa thằng bé đến trường nó vẫn khỏe mà.” Phương Tiểu Ngư đứng khựng lại, suýt nữa đã đập mặt vào cánh cửa xoay của tòa nhà, vẻ mặt hốt hoảng.

“Hôm qua có một em bị cảm, chắc là đã lây cho Phương Thiên Lạc.”

“Cái gì? Đang ở bệnh viện nào?”

“Bệnh viện Mộc Khang.”

“Tôi sẽ qua ngay.”

Không kịp nghĩ nhiều nữa, Phương Tiểu Ngư quay người chạy một mạch, rồi chợt nhận ra không thể cứ thế này mà chạy đến bệnh viện, cô vội bắt ngay một chiếc taxi.

Đến bệnh viện, sau khi tìm kiếm một lúc, cuối cùng cô cũng nhìn thấy con trai Lạc Bảo Nhi đang được truyền dịch trên giường bệnh.

Cậu bé nằm mệt mỏi, hoàn toàn không còn sức sống như bình thường, đôi mắt to tròn linh hoạt giờ như có một màn sương bao phủ, gương mặt nhăn nhó cứ nhìn mãi về phía cửa phòng bệnh.

Chỉ đến khi Phương Tiểu Ngư xuất hiện ở cửa thì gương mặt đỏ bừng do phát sốt của cậu mới nở một nụ cười.

“Mẹ ơi.”

Lạc Bảo Nhi dang tay về phía Phương Tiểu Ngư đòi ôm.

Phương Tiểu Ngư thấy lòng thắt lại, vội chạy đến.

“Mẹ ơi, lúc nãy bị tiêm, con không khóc chút nào cả!” Lạc Bảo Nhi ngẩng đầu khoe chiến công.

“Cục cưng dũng cảm lắm.” Thấy con trai đang được truyền dịch, không tiện ôm, Phương Tiểu Ngư chỉ đặt con trai ngồi trong lòng mình rồi hôn lên trán cậu.

Cô giáo đã đưa Lạc Bảo Nhi đến bệnh viện ngồi cảnh đó thấy cảnh tình cảm của hai mẹ con thì không khỏi thở dài.

Thật sự không phải một người phụ nữ tầm thường.

Còn trẻ thế này mà đã làm mẹ đơn thân, một mình nuôi dưỡng con trai nơi đất khách, sự nghiệp và gia đình đều phải lo chu toàn, một người ngoài như cô giáo trông thấy mà còn không khỏi đau lòng.

“Chị Phương, chị đừng lo lắng quá, bác sĩ bảo không có gì nghiêm trọng, chỉ là bị sốt do cảm thông thường, ở bệnh viện truyền dịch vài ngày là sẽ khỏe thôi.”

“Ừ, thế thì tốt quá, cô Lý, cảm ơn cô.” Phương Tiểu Ngư đứng dậy cúi người cảm ơn cô giáo Lý.

Cô giáo Lý vội vàng đỡ cô dậy, miệng liên tục nói không sao không sao.

Phương Tiểu Ngư liếc nhìn đồng hồ, chỉ còn 15 phút nữa là đến giờ phỏng vấn, lại quay sang nhìn Lạc Bảo Nhi tinh thần giờ đã tốt hơn nhiều, cô bèn có hơi ngại ngần nói với cô giáo Lý: “Cô Lý, có thể phiền cô chăm sóc Lạc Bảo Nhi một chút không? Hôm nay tôi có một buổi phỏng vấn quan trọng, sắp đến giờ rồi, nếu không đi là không kịp.”

“Không sao, chị đi đi.” Cô giáo Lý lập tức đồng ý.

Phương Tiểu Ngư liền cảm ơn rồi bước đến giường bệnh, áy náy nhìn tinh thần sa sầm của con trai cưng, dịu dàng nói: “Bảo Nhi, mẹ xin lỗi, mẹ sẽ mau chóng quay về chơi với con, có được không?”

“Vâng.” Cậu bé ngẩng đầu lên, tuy không nỡ rời xa mẹ, nhưng cuối cùng vẫn hiểu chuyện gật đầu, “Mẹ đi mau đi, Lạc Bảo Nhi biết mẹ đang đi kiếm tiền để mua thuốc cho Lạc Bảo Nhi, Lạc Bảo Nhi sẽ ngoan mà.”

Vừa nói cậu vừa đưa bàn tay trắng trẻo ra phẩy phẩy tay.

“Con trai mẹ ngoan quá!”

Phương Tiểu Ngư hôn lên trán Lạc Bảo Nhi rồi chạy đến chỗ phỏng vấn.

Sắp không kịp rồi, sắp không kịp rồi…

Phương Tiểu Ngư trong lòng vô cùng sốt ruột, phóng ra cổng bệnh viện với tốc độ nhanh nhất.

Khi sắp đến cổng bệnh viện, cô vừa rút tờ sơ yếu lí lịch vừa cúi đầu nhìn đồng hồ, chỉ còn lại 12 phút.

Một tiếng bịch vang lên, Phương Tiểu Ngư chỉ cảm thấy mình vừa tông phải một người rất cao lớn, sơ yếu lí lịch vừa rút ra rơi xuống bay khắp nơi.

“Xui xẻo quá, xui xẻo quá!”

Đúng là càng vội thì càng rối, Phương Tiểu Ngư chẳng mắng chửi người kia mà vội vàng cúi xuống nhặt giấy tờ.

Tờ giấy cuối cùng bị rơi xuống dưới một đôi giày da bóng loáng, Phương Tiểu Ngư không ngẩng đầu mà nói: “Này, anh cũng kì lạ lắm, đụng trúng người khác không giúp người ta nhặt đồ thì thôi đi, có thể dời cái chân cao quý của anh ra không? Tôi đang vội lắm!”

Mộc Du Dương cau mày, lạnh lùng nhìn cô gái vừa rồi đã tông trúng mình, giờ lại ngồi càm ràm dưới chân anh, thần sắc khó hiểu, chân vẫn không động đậy.

Phương Tiểu Ngư thấy người kia mãi không động đậy bèn đứng dậy, vừa định nói gì đó thì chợt giật mình bởi ánh mắt của anh.

Chàng trai đang nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt đen láy sâu thẳm tựa như không có đáy, trên gương mặt điển trai kiên nghị của anh không có chút cảm xúc gì, hệt như một khối băng lạnh ngàn năm vậy.

Phương Tiểu Ngư bất giác thấy lạnh sống lưng.

Mộc Du Dương nhìn cô gái trước mặt mình, nhớ lại cảm giác vừa rồi khi cô tông vào ngực anh, tại sao lại có một cảm giác quen thuộc đến kì lạ như thế?
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom