Full Cô gái yêu tiền

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Triêm Y
Thể loại
HĐ, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
11
Nguồn
https://www.facebook.com/ngontinhnoidanhchotatcamoinguoi/
Lượt đọc
1,339
Cô từ trước đến nay không quan tâm nhiều đến những chuyện khác, chỉ mong kiếm được thật nhiều tiền.

Tiền, tiền, tiền!

Tiền chính là đồ trang sức J•S, là tranh của Dali, là đĩa CD của Carpenter…

Cô muốn tiền, mục tiêu cả đời của cô chính là tiền! Cô chưa bao giờ che giấu việc – cô rất yêu tiền!

PS: “Không giống các câu chuyện tình yêu xưa nay- người phụ nữ dành tình cảm cho một người quyền quý, lại chỉ có thể kìm nén cảm xúc, chịu đựng dằn vặt. . . Câu chuyện này dùng ngôn từ vui tươi, tình cảm âm thầm xuyên suốt. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng sau khi đọc xong” - bình luận của người đọc.

Mở đầu:

Tại sảnh nhà hát BJ, buổi biểu diễn độc tấu piano của Shaw vừa mới kết thúc, Tân Tiêu Đồng mang theo cảm giác thẫn thờ rời khỏi ghế ngồi.

Bắc Kinh vừa mới trải qua đại dịch SARS, chọn thời điểm này để tổ chức buổi biểu diễn của nghệ sỹ bậc thầy như Shaw cũng có chút phục hồi tâm ý người dân. Tuy vậy, có rất ít người đến xem, nếu đem so sánh với lúc trước, quả thật rất vắng vẻ.

Vì vậy mới có thể dễ dàng kiếm được vé với giá rẻ như thế. Tân Tiêu Đồng lén lút giơ tay chữ V, cảm giác rất mãn nguyện.

Người có tiền đều sợ chết, cô không biết điều này có đúng không. Nhưng rõ ràng hôm nay, không có đám nhà giàu không hiểu gì nhưng vẫn học đòi đến nghe, vé đã dễ dàng mua hơn trước. Lúc này cô đã tìm ra một điểm tốt của SARS.

Tâm trạng vui vẻ, quên nhìn lối đi, cô sơ ý đụng phải một người. Tiêu Đồng vội vàng xin lỗi.

-"Không sao." Ôn Hải Đông mỉm cười nhìn cô gái trước mắt, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng.

Tiêu Đồng từ từ ngẩng đầu lên, Ôn Hải Đông đối diện ánh mắt của cô, ánh mắt linh hoạt, trông rất lanh lợi. Trong lòng anh khẽ quan sát cô.

Tiêu Đồng mặc một chiếc váy màu xanh lam, cùng với một chiếc khăn choàng màu vàng nhạt, trông dịu dàng mà thanh thoát. Trên người cô cũng không đeo quá nhiều đồ trang sức, cũng không phải là đồ đắt tiền, nhưng trông lại vô cùng hợp với cô, làm tăng thêm vẻ trang nhã, đứng đắn. Cô không tính là tuyệt thế mỹ nữ, nhưng trên mặt trang điểm tự nhiên thanh lịch, nhẹ nhàng làm cho người đối diện phải động lòng.

Cô gái trước mắt, từ cách ăn mặc tới bộ dáng chắc hẳn dưới 25 tuổi. Phụ nữ trên 25 tuổi, cho dù có chăm sóc như thế nào, cũng sẽ có chút dấu vết của thời gian. Ôn Hải Đông đã gặp qua vô số người, chắc chắn sẽ không phán đoán sai.

Chỉ là. . . . . . Cô gái này nhìn có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đấy?

-"Xin lỗi, hình như trước đây chúng ta đã từng gặp nhau?" Ôn Hải Đông hỏi xong mới phát hiện câu hỏi có chút khiếm nhã, vội giải thích, "Tôi không có ý gì khác, chỉ là trông cô rất quen mắt…"

Tiêu Đồng nháy nháy mắt, trước mặt là một người đàn ông có tướng mạo anh tuấn, nhưng lại là kiểu người Phương Đông nho nhã, không phải đối tượng yêu thích của cô, nhớ lại cũng có chút khó khăn. Chỉ là gương mặt này thật sự rất quen mắt, dường như rất hay gặp ….

“A, đúng rồi, tôi thường thấy anh ở các cuộc đấu giá”. Cô nhớ kỹ anh ta, là bởi vì anh ta là người đã mua bức danh hoạ mà cô mơ ước có được, để cho cô ở một bên vừa ghen tỵ lại ao ước – cô là không có tiền, lần đó đi vào cũng là để nhìn tận mắt bức danh họa mà thôi.

"Đúng vậy, cô nhắc làm tôi mới nhớ ra. Năm ngoái, buổi triễn lãm của Đạt Lợi ở đại sảnh tầng một SJT, cô cũng tới đúng không?" Nói về tranh vẽ, anh lại nhớ đến một lần chạm mặt khác, lúc ấy anh đang chọn tranh phục chế, còn cô thì đang nhìn chằm chằm vào quầy trưng bày tranh.

"Đúng! Đúng! Còn có, hình như ở của hàng ngọc SYS, tôi có gặp qua anh!" Tiêu Đồng đưa tay lên vòng ngọc trên cổ, lúc ấy cô muốn mua là một chiếc vòng khác, nhưng là. . . . . .tiền. …Chiếc vòng kia có giá trên một vạn, thật là làm cô tức giận muốn chết.

Hai người lần lượt nhớ lại n lần "vô tình gặp gỡ", cười thầm, thì ra là đều là người có cùng sở thích!

"Xem ra chúng ta rất có duyên! Tôi tên là Ôn Hải Đông.Tôi có thể biết tên cô được không?" Ôn Hải đông lịch sự đưa tay ra.

"Tân Tiêu đồng." Tiêu Đồng cười tươi, bắt tay anh ta.

Tiêu Đồng cùng Ôn Hải Đông trò chuyện vui vẻ, hai người từ tầng hai trò chuyện tới đại sảnh tầng một, lại từ đại sảnh trò chuyện tới cửa. Ôn Hải Đông đứng một bên xe, anh muốn đưa Tiêu Đồng về nhà. Tiêu Đồng nhìn quanh: "Thật ngại, lát nữa tôi còn có chút việc, tôi tự mình bắt xe, không làm phiền anh nữa." Nói xong liền muốn từ biệt. ~d.d.lqd~

Ôn Hải Đông vẫn một mực kiên trì, nhưng Tiêu Đồng nhất quyết từ chối, cuối cùng hai người trao đồi phương thức liên lạc, rồi mới nói lời tạm biệt. Anh nhìn theo bóng Tiêu Đồng càng lúc càng xa.

Trái tim, mà không hai con ngươi như rơi vào dòng nước, khó thoát ra được.

“Ồ, đây không phải là Ôn tiên sinh sao? Thế nào, hôm nay lại có thời gian rảnh rỗi tới nghe đại sư diễn tấu sao!" Âm thanh trong trẻo từ sau lưng vang lên, quen thuộc giống như nghe ngàn vạn lần. . . . .

"Tề Vĩ, cậu lại tới giả bộ phong nhã sao?" Ôn Hải Đông cau mày. Người đàn ông trước mắt vẫn điệu bộ cà lơ phất phơ, làm hỏng vẻ đẹp trai của anh ta.

"Vậy cậu tới đây làm gì? Tìm người đẹp?" Tề Vĩ không đứng đắn mà cười cười, ánh mắt vô tình hay cố ý nhìn về hướng Ôn Hải Đông vừa mới lưu luyến.

Ôn Hải Đông trong lòng kích động: "Đừng nói xằng bậy, cô ấy không phải là người phụ nữ cậu cướp đi từ chỗ tôi”. Ôn Hải Đông và Tề Vĩ đều là công ty lớn ở Phương Đông, nhưng mà không thuận mắt nhau, thường ngày tranh đấu gay gắt, nhiều nhất đương nhiên là tranh giành phụ nữ. Tề Vĩ diện mạo còn hơn anh, hơn nữa lại là con trai độc nhất của gia đình giàu có, phụ nữ ở bên Ôn Hải Đông luôn không chịu được cám dỗ của cậu ta. Nhưng bàn về năng lực kinh doanh thì Tề Vĩ không bì kịp anh. Anh âm thầm cản trở, cũng phá hỏng một vài vụ làm ăn của Tề Vĩ - chỉ là những vụ buôn bán đơn giản, những vụ buôn bán lớn nhà họ Tề cũng không dám giao cho vị thiếu gia này, sợ cậu ta làm mất hết tài sản của công– vì vậy hai người cũng coi như hoà nhau.

Giờ phút này trong mắt anh Tề Vĩ không quen thuộc nữa, Tân Tiêu Đồng không phải loại phụ nữ cậu ta thường qua lại, cô không tham gia trò chơi này. Tim đập mạnh, mặc dù biết không có tác dụng, anh vẫn lên tiếng khuyên Tề Vĩ, hi vọng cậu ta từ bỏ ý định: "Tôi cùng cô gái kia không có gì , chỉ là vô tình gặp được. . . . . ."

"Xem cậu khẩn trương thành cái bộ dáng này, còn nói không có cái gì." Tề Vĩ quen biết Ôn Hải Đông đã rất lâu rồi, giành phụ nữ của hắn, hắn cũng không để tâm, ngược lại làm Tề Vĩ tức điên hơn. Lần này không khó để nhận ra hắn khẩn trương như vậy, tại sao lại có thể bỏ qua cơ hội?

"Cậu không cần phải suy nghĩ lung tung, cô ấy không phải loại phụ nữ kia …” Ôn Hải Đông vội vàng chỉ rõ, Tề Vĩ theo trong tay hắn rút ra danh thiếp.

"Thì ra chỉ là hướng dẫn du lịch nhỏ, người như vậy cậu cũng để ý?" Tề Vĩ đối với buôn bán gần như một chữ cũng không biết, nhưng lại có trí nhớ cực tốt, lập tức nhớ thông tin trên danh thiếp. Ôn Hải Đông đưa tay đoạt lại nhưng cũng đã muộn.

"Tân Du Đồng. . . . . . Tên thật khó nghe"

"Cái gì Du? Là Tiêu! Ngươi có biết chữ hay không vậy?" Cùng người này làm đối thủ, thật là thắng không cần dùng võ. Ôn Hải Đông bất đắc dĩ thở dài, đem danh thiếp cẩn thận cất kỹ.

Mặc kệ cô ta tên gì, quan trọng cô ta là người Ôn Hải Đông xem trọng. Tề Vĩ mừng thầm trong bụng, lần này nắm được điểm yếu Ôn Hải Đông rồi, hắn cũng không tin hắn còn có thể thua!

Tề Vĩ cũng không rảnh nói nhiều lời cùng Ôn Hải Đông, rất nhanh liền rời đi, vội vàng tính toán thế nào đem người phụ nữ kia về tay mình.

Ha ha, lần này, hắn nhất định phải thắng!

* * *
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 1
“Làm tình nhân của tôi! Tôi cho cô tiền”

Tân Tiêu Đồng trừng hai mắt, nhìn người đàn ông trước mặt.

Người đàn ông này vô cùng kì lạ, đầu tiên là cho người “mời” cô đến nhà hàng này, sau đó lại không hỏi ý của cô đã tự mình gọi món. Cuối cùng, lại đột nhiên nói một câu như vậy.

"Tôi tên là Tề Vĩ, cô đã nghe nói qua rồi chứ." Người đàn ông tỏ vẻ ngạo mạn, thật may là khoảng thời gian Tiêu Đồng làm hướng dẫn viên du lịch cũng không ngắn, dạng khách khó chiều thế nào cũng đã gặp qua, nụ cười chuyên nghiệp không thay đổi.

"R&Q, nhà họ Tề?" Cho dù không có người bạn tốt Tần Thanh xuất thân từ gia đình giàu có ở Phương Tây, thì cô bình thường vẫn hay lui tới những “nơi cao cấp”, chỉ cần nghe lời đồn thổi thôi cũng đủ để cô nhớ kĩ cái tên này. Huống hồ sự nghiệp kinh doanh của công ty R& Q có quy mô toàn cầu, phân nửa số tiền cô tiêu hàng năm đều là vào túi của họ. Mà Tề Vĩ chính là người thừa kế duy nhất của R&Q, tiếng tăm của anh ta thực sự rất lẫy lừng.

Ấn tượng ban đầu của Tiêu Đồng về anh ta chỉ là một tên phá gia chi tử. Bây giờ gặp trực tiếp, ấn tượng đó cũng không thay đổi, chỉ là có phát hiện mới.

Đó chính là —— người này rất tuấn tú!

Nhìn kĩ thì thấy dáng vẻ của anh ta có chút giống người Phương Tây. Nghe nói mẹ anh ta là người ngoại quốc, quả nhiên con lai thường có vẻ ngoài rất đẹp trai. Bề ngoài của anh ta làm cô có chút liên tưởng đến một bức danh hoạ. Con ngươi đen láy khác biệt với đôi mắt màu nâu cuả người phương Đông, nó giống như cặp mắt tròn vo của chú chim nhỏ, trông khả ái vô cùng. Sống mũi cao, làn môi mỏng, nhìn thế nào cũng thấy thật hợp ý cô.

Nếu như hỏi anh ta có “bán” hay không, như vậy liệu có quá thất lễ không? Tiêu Đồng len lén nghĩ. Anh ta là người có rất nhiều tiền, có lẽ sẽ không đồng ý.

Thật đáng tiếc, rất khó để gặp được người có diện mạo hợp ý cô như vậy. Với con mắt nhìn người của cô, nếu bỏ lỡ anh ta, thì không biết đến bao giờ mới gặp được người như vậy nữa. Đến lúc đó, cô chỉ có thể làm gái trinh già …

—— Đợi một chút, anh ta vừa mới nói cái gì?

"Làm phiền anh có thể nhắc lại câu vừa rồi một lần nữa được không?"

Ngu ngốc! Chỉ là một câu nói thôi mà nghe cũng không hiểu! Tề Vĩ âm thầm khinh bỉ.

“Tôi nói cô làm tình nhân của tôi, tôi sẽ chu cấp tiền cho cô.”

Tề Vĩ có chút khẩn trương nhìn Tiêu Đồng, chỉ sợ cô sẽ cự tuyệt. Việc này có liên quan đến vấn đề thắng thua trong cuộc chiến của anh và Ôn Hải Đông, anh một chút cũng không muốn mất thể diện.

"Bao nhiêu?" Tiêu Đồng không chút bất ngờ.

"Bốn tháng, năm trăm vạn."

Tiêu Đông lén tặc lưỡi, thật dễ dàng nha! Nếu anh ta cứ tiêu xài phung phí chỉ bằng một lời nói như vậy, R&Q không phá sản sớm mới là lạ.

"Anh có bệnh gì sao? Về mặt tình dục ấy." Không thể nào có chuyện kiếm tiền dễ dàng như vậy được.

"Dĩ nhiên không có." Tề Vĩ lên tiếng bảo vệ thanh danh của mình.

"Vậy anh có thói quen gì không tốt sao? Ví dụ như SM…?” Cô rất sợ đau, cũng tuyệt đối không bao giờ làm hành động như là: cầm một cây nến lên và nói "Gọi ta là nữ vương đi"

"Cô cho tôi là cái gì? Biến thái sao?" Tề Vĩ không nhịn được nữa, "Rốt cuộc cô có đồng ý hay không, không cần hỏi nhiều vấn đề vậy...."

"Được"

"Hả?"

"Tôi nói được." Tiêu Đồng không tính là xinh đẹp, nhưng nụ cười của cô lại cực kỳ sáng lạn "Bây giờ chúng ta nên bàn cụ thể đi!"

"Hôm nay tôi sẽ chuyển vào tài khoản của cô 250 vạn, bốn tháng sau sẽ chuyển tiếp số tiền còn lại —— dĩ nhiên, nếu trước lúc đó tôi cảm thấy chán, tôi sẽ trực tiếp chuyển số còn lại cho cô luôn. Tối mai, chuyển đồ của cô đến địa chỉ này, đây là chìa khoá." Tề Vĩ đưa cho Tiêu Đồng một cái chìa khóa cùng một tờ giấy, Tiêu Đồng cười cười nhận lấy.

Xem ra về phương diện này, anh ta có vẻ có kinh nghiệm phong phú.

"Có thể chuyển trước 300 vạn không?" Tiêu Đồng cất chìa khóa cùng tờ giấy.

"Có thể. Thế nào, chê ít sao?" Đúng là lòng tham của phụ nữ.

"Không phải, chỉ là con số 250 nghe không được tốt lắm, nếu anh thấy phiền phức có thể chuyển trước 200 vạn cũng được." Tiêu Đồng nhún nhún vai, anh ta muốn làm đồ ngốc, cô cũng không có hứng thú cản.

"Thật là lắm chuyện." Tề Vĩ nói thầm một câu.

"Như vậy, hiện tại không còn chuyện gì nữa chứ?" Tiêu Đồng giả bộ như không nghe thấy.

"Cô có thể đi." Tề Vĩ lạnh nhạt nói.

Tiêu Đồng xách túi lên, đi mấy bước lại quay lại.

"Đúng rồi, tôi còn có chuyện muốn nói."

"Nói đi."

"Đầu tiên, ‘tình nhân’, cái từ này đặc biệt chỉ dùng với những người đàn ông đã có vợ, anh chưa có vợ, tôi cùng lắm chỉ là bạn gái của anh, tuyệt đối không tính là nhân tình." Cô cười nói tự nhiên. "Hơn nữa, lần sau nếu anh mời người khác ăn cơm, thì nên để đối phương tự chọn món. Mặc dù bít tết được rất nhiều người thích, nhưng sẽ có một số người không thích!"

Tề Vĩ ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô gái trước mặt, cô ta có biết là đang nói chuyện cùng với ai hay không?

"Dĩ nhiên, người chi tiền luôn là người có quyền lớn nhất, nếu anh nhất định không quan tâm đến lời nói của tôi, tôi đành phải chấp nhận vậy." Tiêu Đồng nhẹ nhàng khom mình, "Hẹn gặp lại, kẻ ngoại tình tuyệt vời của tôi."

Ngoại tình?

Tề Vĩ nhìn theo bóng lưng của cô, chợt cảm thấy nhức đầu.

Thật không thể hiểu nổi sở thích của Ôn Hải Đông, làm sao có thể coi trọng loại phụ nữ ham hư vinh, không có đầu óc lại không thể giải thích nổi này chứ?



"Tiêu Đồng, cậu điên rồi sao?" Tần Thanh hét lên ở trong điện thoại, Tiêu Đồng nhíu nhíu mày, đưa ống nghe ra xa.

"Có thể nói nhỏ một chút không, lỗ tai mình sắp thủng rồi!" Tiêu Đồng kháng nghị.

"Nếu cậu không có tiền thì có thể tìm mình! Tại sao lại ngu ngốc tìm đến Tề Vĩ, cậu có biết hay không, anh ta là cái loại mà cho dù có vứt vào thùng rác cũng không ai thèm nhặt lên" Giọng điệu vẫn lớn như cũ.

"Mình không phải là không có tiền. . . . . ."

"Vậy cậu làm sao lại bán mình! Cứ cho là cậu yêu tiền như mạng sống, cũng đâu cần phải như vậy!" Tần Thanh gần như tức giận đến không nói nên lời.

"Hiện tại, ở công ty du lịch không có việc làm . . . . . Miệng ăn núi lở, ở không như vậy cũng không tốt."

"Bà cô của tôi ơi. . . . . ." Tần Thanh than thở, "Dù vậy cậu cũng không cần phải tìm đến loại này để kiếm sống chứ! Chỉ là năm trăm vạn thôi mà, mình cũng có thể cho cậu ."

"Không cần. Được đàn ông chu cấp tiền, điều này chẳng phải rất hợp lý sao."

"Này, cậu nói “hợp lý” ở chỗ nào! Cậu đây chính là bán mình, bán mình có hiểu không?"

"Bán mình thì thế nào? Tính thế nào cũng thấy là mình được lợi ??"

"Được lợi sao ?" Tần Thanh kinh ngạc.

"Đúng vậy, bộ dáng của Tề Vĩ vừa hay đúng với loại tớ thích, dù sao cả đời này mình cũng không muốn kết hôn , nếu như anh ta làm việc ở các nhà hàng vào thứ Sáu, mình nhất định sẽ “bao” anh ta! Bây giờ, mình không cần phải chi tiền, lại còn có thể kiếm được tiền, như vậy không phải được lợi hay sao?"

"Đợi chút, cậu nói cả đời cũng không muốn kết hôn?"

"Đúng vậy, lấy chồng để làm gì? Chẳng những không vui vẻ gì, lại còn mất tự do." Tiêu Đồng đem ống nghe điện thoại đổi sang tai khác, duỗi người một cái, "Mình đây cả đời không cần lấy chồng, không cần con cái, chỉ cần kiếm tiền!"

“Còn nữa cậu nói cậu muốn “bao” Tề Vĩ ?” Giọng hét toáng lên.

"Cái này cũng là lẽ tự nhiên mà ,chẳng phải quan hệ nam nữ luôn là một phần tuyệt vời của cuộc sống sao, tại sao lại có thể bỏ qua được chứ?" Cô trả lời, "Thật ra thì mình cũng muốn thử một chút, nhưng là không tìm được người nào phù hợp! Chẳng phải cậu nói anh ta rất đào hoa sao, như vậy cũng không tệ lắm!"

". . . . . ." Tần Thanh thật là hết nói nổi, người bạn tốt này của cô thật là bướng bỉnh.

"Vậy nên, A Thanh, cậu cũng không cần bận tâm quá nhiều, cậu chỉ cần nói cho mình biết, Tề Vĩ kia có vấn đề gì không tốt hay không. Nếu như là có bệnh hoặc có khuynh hướng bạo lực, hiện tại đổi ý vẫn còn kịp." Tiêu Đồng hỏi, đây là mục đích chính cô gọi cho người bạn tốt này. Gia đình Tần Thanh rất quyền thế, cô ấy thường giao thiệp với giới này, đối với loại tin tức kia chắc hẳn nắm rõ.

"Bạn gái gần đây của anh ta nói mọi thứ đều bình thường, tình trạng sức khoẻ rất tốt, sức sống của tuổi hai mươi tám." Tần Thanh căm ghét sự thành thật của mình, "Tiêu Đồng, tên kia thực sự ngu ngốc như heo, đi theo anh ta cậu coi như xong."

"Vậy thì có quan trọng gì? Mình có tiền là tốt rồi!" Khuôn mặt kiêu ngạo, cứ coi như phụng dưỡng cha mẹ già, lấy thái độ đó ứng phó là được thôi.

"Tiêu Đồng, cậu nên tìm một người yêu cậu,kết hôn với anh ta, sống một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ. . . . . ." Tần Thanh kiên trì khuyên giải.

"Ha ha, vui vẻ hạnh phúc . . . . . ."

Nói chuyện điện thoại cả ngày trời, tắt máy, Tiêu Đồng nhẹ nhàng mỉm cười.

Đến bây giờ Tần Thanh vẫn ngây thơ như vậy, thật hồn nhiên, đáng yêu.

Cô ấy sống trong gia đình giàu có, mọi thứ đều không thiếu, mục tiêu trong cuộc sống cũng không nhiều, cho nên mới khát khao có được tình yêu như vậy.

Tình yêu, nghe mới hay làm sao, hay đến nỗi bản thân cô cũng không có diễm phúc để thưởng thức.

Cô thích tất cả những thứ xinh đẹp trên thế giới này, nhưng tình yêu, nó thực sự quá xa xỉ.

Cảm giác được yêu thương? Cảm giác lưu luyến không rời suốt đời suốt kiếp?

Ai dza…. tại sao lại tin tưởng vào thứ cảm giác hư vô như vậy?

Chẳng qua chỉ là đi tìm một lý do, một lý do để cùng một người đàn ông dây dưa, một lý do để gắn kết hai con người cô đơn lại với nhau.

Cô đứng dậy, đi tới bên cạnh bàn, bật một chiếc đĩa CD vừa mới mua cách đây vài ngày, tiếng nhạc du dương vang lên.

Cô không muốn quan tâm đến việc này. Cô có quá nhiều việc phải làm, không có thời gian rảnh rỗi để vương vấn một người đàn ông ở trong lòng.

Tiếng Violin cùng tiếng piano nhẹ nhàng vang lên trong không khí. Quả nhiên là đồ tốt, tất cả âm thanh phát ra đều rất trong trẻo, đúng là không gì sánh được.

Cô không cần tình yêu, cô chỉ muốn tiền. Cô muốn có thật nhiều tiền, dùng số tiền đó để mua những thứ cô thích, đi những nơi cô muốn.

Cuộc đời của cô sẽ thật vui vẻ, vui vẻ đến mức không cần sự tồn tại của một người khác.

Ích kỷ, hư vinh, tham tiền, tất cả những lời bình luận khó nghe, cô đều bỏ ngoài tai.

Nếu như tất cả mọi người trên thế giới đều khao khát có được tình yêu, chẳng phải cũng nên tồn tại một người hào phóng không suy nghĩ như vậy sao.

Bạn tốt nói cô là bán mình, như thế còn là khách khí. Nói khó nghe một chút, cô làm vậy chẳng khác gái điếm là bao.

—— Cô có thể làm gì đây?

Vì tình yêu bán mình, hay vì tiền bạc bán mình, có gì khác nhau sao?

Vì tiền bán mình, ít nhất còn có thể đổi lấy cái gì đó chân thực; còn vì tình yêu mà bán mình, liệu có thể đổi được cái gì?

Tiêu Đồng khẽ cười nhạt.

Người ta thường đặt ra các quy tắc về tình yêu, để thể hiện sự thăng hoa trong cảm xúc.

Đáng tiếc, trong thế giới hiện đại, những quy tắc này dần trở thành một cái cớ nực cười.

Cô không cần cái cớ đó, cô không cần bao biện cho cuộc đời của mình.

Cô chính là muốn bán mình, không được sao?



Toà nhà cao như vậy, thật phù hợp để bao nuôi tình nhân.

Tiêu Đồng đứng trước cửa, lấy chìa khoá ra, nhưng không mở cửa ngay.

—— Sẽ không sao chứ? Cô thực sự sợ đau nha.

Thật ra ấn tượng của cô về anh ta không phải là kẻ ngu ngốc, cũng không quá bá đạo, chỉ là có chút hơi trẻ con, rất thuần khiết.

Bởi vì tính cách trẻ con cộng thêm một chút bá đạo cùng ngạo mạn của anh ta, làm cô không còn cảm thấy đáng sợ nữa.

Về cơ bản, anh ta cũng không phải là người xấu, chỉ là có chút ngu ngốc mà thôi. Tần Thanh cũng nói như vậy.

Đi vào thôi! Chắc là không chết được đâu.

Cô mở cửa.

Tốt . . . . . . Một căn nhà ngu ngốc. . . . . .

Cách bài trí phô trương, những bức tường ánh lên sắc vàng chói loá, sàn nhà được trải bằng một tấm thảm dài màu đỏ thẫm (tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của cô, cô thực sự không biết nó được làm từ chất liệu gì). Đồ nội thất bằng gỗ được thiết kế theo phong cách phương Tây, bàn trà được ngay chính giữa phòng, tủ đứng trưng bày những món đồ thủ công mỹ nghệ cùng với đồ cổ. Trên tường treo các tác phẩm khắp Đông – Tây, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ giữa trừu tượng và hiện thực.

Trên ghế salon màu đen, một người đàn ông quần áo thoải mái, đầu tóc bóng loáng, dáng vẻ vô cùng phù hợp với căn phòng. Tiêu Đồng không nhịn được nổi nữa, thả hành lý trong tay xuống, cười đến đau cả thắt lưng.

"Ngu ngốc, cô cười cái gì?" Tề Vĩ không giải thích được, quát lên.

"Gian phu đại nhân, đây chính là nơi ngài nuôi dưỡng tình nhân sao?"

"Không được gọi tôi là gian phu!" Lần này là thẹn quá hoá giận.

"Tôi có thể thay đổi bài trí trong nhà chứ?” Nếu như sống ở một nơi như thế này trong bốn tháng, cô sợ rằng sẽ không cứu nổi thị giác của mình mà phát điên.

"Tại sao cô lại phiền phức vậy?" Tề Vĩ không bình tĩnh nổi, "Thôi, cô muốn làm sao thì làm!"

"Cám ơn gian. . . . . . Tề tiên sinh." Tiêu Đồng tươi cười rạng rỡ.

Tề tiên sinh? Tề Vĩ nhìn về phía Tiêu Đồng, vừa đúng lúc tầm mắt của Tiêu Đồng cũng nhìn anh, anh nhìn vào một đôi mắt sáng ngời đó.

Cô gái này thật rất kỳ quái, theo điều tra của anh, cô là một người rất thích những người giàu có. Một hướng dẫn viên du lịch nhỏ bé lại thường xuyên ra vào những nơi cao cấp, không phải chính là để quyến rũ đại gia sao.

Vì vậy anh vừa gặp cô liền ra giá ngay, mà cô cũng không giả bộ thuần khiết, trực tiếp nhận lời.

Tất cả đều rất bình thường, duy chỉ có thái độ của cô.

Loại phụ nữ như cô ta, đối với kim chủ không phải đều rất cung kính, xu nịnh lấy lòng sao? Thế sao cho dù cô luôn tươi cười, nhưng lại giống như là đang chế nhạo anh.

Ảo giác! Nhất định là là ảo giác!

"Gọi tôi là Vĩ được rồi." Tề tiên sinh. . . . . . Ba chữ này làm anh nghĩ rằng mình đang ở công ty, cùng một đám người nói chuyện công việc.

"Vĩ. . . . . ." Tiêu Đồng thấp giọng, có chút buồn nôn.

Tề Vĩ thoả mãn gật gật đầu: "Tôi bình thường sẽ không ở đây, ban ngày cô có thể đi ra ngoài, nhưng buổi tối nhất định phải ở nhà. Nếu như ban ngày tôi có việc tìm cô thì sẽ gọi điện thoại, phải đảm bảo rằng cô sẽ có mặt ngay."

"Nếu như tôi đang bò ở Vạn Lý Trường Thành, cũng phải lập tức có mặt sao?" Tiêu Đồng hỏi.

"Cô sao lại lắm lời như vậy?"

"Tuy là gần đây cơ quan du lịch không có việc làm, nhưng nói không chừng ngày nào đó có người muốn đến suối nước nóng Thang Sơn thì sao, đến lúc đó tôi sẽ phải đi làm!"

"Thời điểm này còn có người dám đi suối nước nóng sao?" Tề Vĩ mệt mỏi, "Hơn nữa tại sao cô còn phải làm hướng dẫn viên du lịch? Không phải tôi đã cho cô tiền rồi sao?"

"Tiền đương nhiên là càng nhiều càng tốt." Tiêu Đồng nhún vai, "Chỉ là nếu anh không đồng ý cho tôi làm cả hai việc thì thôi vậy, dù sao anh cũng là ông chủ."

"Không sao, nhưng cô nhất định phải theo tôi tham gia các buổi tiệc xã giao, hơn nữa không được làm tôi mất mặt!" Đây mới là mục đích chủ yếu của anh, cũng chính là tác dụng quan trọng nhất của người phụ nữ này.

Tiêu Đồng nhìn sự hưng phấn trong mắt anh ta, có chút ngạc nhiên: "Không phải đây là nguyên nhân này mà anh “bao” tôi đấy chứ? Chẳng lẽ anh không tìm được bạn đồng hành.”

Tề Vĩ có chút đỏ mặt: "Cô hỏi nhiều như vậy để làm gì? Nhớ kỹ chức vụ của cô chỉ là tình nhân mà thôi!"

"Là bạn gái không phải tình nhân." Tiêu Đồng lại một lần nữa nhắc anh ta.

"Cô. . . . . . !"

"Những thứ này để ở đâu thì được? Tôi có thể bắt đầu dọn dẹp chưa?” Lúc anh ta tức giận, trông rất giống một đứa trẻ thiếu kiên nhẫn.

Tiếc là anh ta lại tỏ ra quá hời hợt, nhưng mà như vậy cũng rất đáng yêu nha!


Ra khỏi phòng tắm, Tiêu Đồng mặc áo ngủ đi tới bên giường, trong lòng có chút khẩn trương.

"Xin chỉ giáo thêm." Cô cúi người xuống, "Tại hạ tài hèn học ít, xin lượng thứ cho."

"Cô đang nói cái gì vậy?" Tề Vĩ nhìn cô, nhịp tim chợt tăng lên.

Tiêu Đồng không trang điểm, mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng noãn ửng đỏ. Vẻ mặt không thấy ngượng ngùng cũng không thấy yêu mị, chính là mang vẻ tự nhiên.

Mặc dù không phải tuyệt thế mỹ nữ . . . . . . nhưng lại cực kỳ hấp dẫn ánh mắt người khác. . . .

Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, hôn lên đôi môi màu hồng phớt của cô.

Cô nhắm mắt lại, chuyên tâm học hỏi.

Mùi vị quả không tệ? —— Nếu nói cho anh ta biết, liệu anh ta có nổi giận hay không?
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 2
"Tại sao không nói với tôi, cô vẫn là xử nữ?" Tề Vĩ khá kiên nhẫn, chờ cô tắm rửa xong quay lại giường mới hỏi. Tuy nhiên tính cách anh thực không tốt, âm lượng có chút lớn.

"Nói nhỏ thôi! Màng nhĩ của người ta thực rất yếu!" Tiêu Đồng ôm ngang người anh, che miệng anh ta lại.

Tề Vĩ cảm nhận được mềm mại ở trên người, ánh mắt lập tức trở nên u ám, anh hôn nhẹ bàn tay đang ở trên miệng mình, một tay bắt đầu không an phận, dọc theo mái tóc dài của cô trượt xuống, lưu luyến ở trên làn da mịn màng của cô.

Không thể nào, anh ta thực nhiều năng lượng quá nha . . . .

Tiêu Đồng vội vàng rút tay về, cũng nhanh chóng rời khỏi người anh ta, nhìn chằm chằm vào bàn tay không an phận kia.

Tề Vĩ biết rằng nếu còn tiếp tục như vậy, tiếp theo sẽ lại là một hồi hoan ái, Tiêu Đồng là lần đầu tiên, không thích hợp để quá mức tận tình. Anh đưa tay ra khỏi người cô, không dám thách thức ý chí của mình.

"Trả lời tôi, nếu không . . . . . ." Tay để trước ngực cô, tư thế uy hiếp.

"Oh, có gì tốt đẹp để nói, hơn nữa tôi cũng chưa nói là sẽ không trả lời” Trong xã hội mà quyền lực và tiền bạc quyết định mọi thứ, một người nghèo như cô có thể đi được quãng đường nhiều năm như vậy, đương nhiên sẽ không có cảm giác tội lỗi.

"Việc này. . . . . . Anh cần một bạn giường, tôi lại cần tiền, chúng ta hai bên đều có lợi, một giao dịch công bằng như vậy chuyện kia căn bản cũng không quan trọng." Tiêu Đồng dễ dàng nói, "Lúc trước khi chúng ta bàn bạc cũng không có nói nếu tôi là trinh nữ sẽ được thêm tiền, vậy tôi nói với anh làm gì?"

"Cô thật ngu ngốc! Nếu cô nói với tôi trước, tôi sẽ không chạm vào cô!" Anh cảm thấy bị cô gái này đánh bại. Thông thường, không phải xử nữ đều rất coi trọng sự trinh trắng sao? Hơn nữa, cô đã 23 tuổi vẫn còn là xử nữ, không phải là ôm mộng đẹp chờ Bạch Mã hoàng tử tới sao, tại sao lại tuỳ tiện cho anh như vậy?

—— Trừ khi, cô đã thầm mến anh, chỉ là không dám nói ra?

Mặc dù nguyên tắc của anh là không động vào xử nữ, nhưng bây giờ cũng đã làm, hơn nữa cảm giác lại không tệ, những ngày này để cô ở bên cạnh,đối với cô dịu dàng một chút là được.

Anh mải nghĩ, không biết khoé miệng mình đã cong lên, đôi mắt thất thần, tạo thành khuôn mặt cười ngây ngốc.

Tiêu Đồng nhìn không nổi anh ta tự chà đạp lên khuôn mặt mà cô yêu thích, liền gọi anh ta từ trong tưởng tưởng trở về: "Tại sao sẽ không động vào? Tôi chỉ là không tìm được một người thích hợp để trao lần đầu thôi, không có ý nghĩa gì đặc biệt."

"Người thích hợp? Không có ý nghĩa đặc biệt?" Tại sao lời này nghe có vẻ không được tự nhiên lắm.

"Đúng vậy, tôi rất kén chọn, anh chính là người đầu tiên làm tôi cảm thấy thực sự rất đẹp trai” Cô vẽ lên mặt anh, nhìn thế nào cũng rất thuận mắt.

"Bởi vì diện mạo của tôi?" Cô lưu lại độ ấm trên mặt anh, làm anh thực không biết đó là tức giận hay là dục vọng.

"Còn có tiền của anh." Cô miễn cưỡng trả lời.

"Là vì diện mạo và tiền của tôi?" Anh xoay người áp chế cô, theo dõi sự kinh hoàng trong mắt cô.

"Vậy còn có thể là vì cái gì? Anh có sở trường gì nữa sao?" Tiêu Đồng đưa tay muốn đẩy anh ta, thế nhưng anh không để ý, môi tàn sát bừa bãi trên cổ cô, nhắc nhở cô anh còn có một “sở trường” khác.

"Này này, đừng như vậy! Anh mạnh như vậy, tôi thật sự vừa đau vừa mệt rồi!" Ai đã nói chuyện này rất tốt đẹp vậy? Thật là đáng chết! Mặc dù kỹ thuật của anh ta khá tốt ( ít nhất trông rất nhuần nhuyễn ), nhưng lần đầu tiên cô căn bản không lãnh hội cái gọi gọi là cao trào, chỉ cảm thấy đau đớn không thôi.

“Còn không phải là do cô. . . là. . . là cái gì tự chịu. . . ai bảo trước đó cô không nói ra.” Tề Vĩ đưa ra lý do.

"Do tôi?”

"À!"

"Gieo gió gặt bão, đến cả thành ngữ cũng nói không xong, anh không phải người Trung Quốc sao?" Cô liếc mắt một cái, "Tôi nghe nói đàn ông các anh đối với xử nữ rất cố chấp, tôi là sợ anh làm cái gì đó biến thái, nên mới không nói, đến lúc đó anh sẽ khắc biết thôi”

Tề Vĩ cảm thấy trên người càng lúc càng nóng, không dám đùa tiếp, dời người đi. Tiêu Đồng cảm thấy sức nặng trên người biến mất, liền dùng chăn che mình, chỉ còn dư một đôi thật to mắt cùng cái miệng nho nhỏ.

"Tôi không phải biến thái!" Tề Vĩ kêu lên.

"Không phải thì không phải, anh làm gì mà kêu lớn tiếng như vậy? Không biết thế nào là giấu đầu hở đuôi sao?" Tiêu Đồng chớp mắt, vô tội nhìn anh.

"Không biết!" Đây là lời nói thật.

"Không biết thì thôi vậy, tóm lại, coi như đây là một tình huống ngoài ý muốn, anh không cần phải bận tâm đến." Tiêu Đồng chột dạ liếc vết hồng ở trên ga trải giường , đáng tiếc, một cái ga trải giường tốt, thật đẹp. "Thật ra thì tôi cũng rất tò mò, tôi suốt ngày chạy khắp nơi, tôi còn tưởng rằng nó đã sớm biến mất trong một lần mạo hiểm nào đó rồi, ai ngờ đến nó vẫn ở đây, thật là kỳ tích."

"Tôi làm sao có thể không bận tâm. . . . . ." Giọng Tề Vĩ giống như là từ dưới nền đất truyền tới.

"Aidza, vậy thì anh có thể nghĩ là một ngày nào đó tôi đã chạy đến bệnh viện, sửa lại một chút, thật ra thân thể tôi đã trải qua rất nhiều lần tu luyện, như vậy không tốt hơn sao?" Người này không phải là kết giao cùng xử nữ một lần sẽ toàn phần chịu trách nhiệm chứ.

Sẽ không như vậy đâu. . . . Đầu năm nay mọi thứ đều thật giả lẫn lộn, nếu anh ta như vậy thì đã sớm bị người ta gạt cưới rồi. ~diendanlequydon.com~

"Quan trọng là cô không phải như vậy!" Tề Vĩ vẫn dây dưa không ngừng, "Tôi phát hiện ra biểu hiện của cô không lưu loát . . . . . ."

"Này, anh thân là đàn ông lải nhải cái gì vậy? Tôi đây đau đến chết đi còn không có ý kiến, anh oán trách cái gì?"

"Nếu cô nói sớm cho tôi biết, ít nhất tôi đã dịu dàng hơn một chút!” Anh thậm chí có chút đỏ mặt, “Hoặc ít nhất sẽ thêm một chút dạo đầu. . . . "

Tiêu Đồng nhìn hắn, khóe miệng càng lúc càng sâu.

"Cô cười cái gì?" Giọng điệu bực mình

"Không ngờ anh lại là đứa trẻ ngoan như vậy!" Tiêu Đồng vỗ vai anh.

"Cô nói bậy bạ gì vậy!" Anh quay lưng đi.

"Đứa bé ngoan, ngủ ngon." Tiêu Đồng cũng không quản anh, tự nhiên ngủ.

Cô rất mệt! Nhất định phải ngủ nhiều một chút.

"Này! Cô!" Tề Vĩ quay lại, lắc lắc đầu của nàng.

"Tiêu Đồng. . . . . ." Tiêu Đồng từ khóe miệng nặn ra hai chữ, rồi ngủ tiếp.

"Rõ ràng mắt lớn như vậy, còn nói tiểu Đồng sao!" Hắn oán trách.

Không tệ lắm, ít nhất vẫn biết đồng là nói đến mắt.

Tiêu Đồng vừa mơ màng ngủ, vừa mơ hồ suy nghĩ.

Nàng có dự cảm, ở cùng vị “gian phu” này sẽ rất vui vẻ.

Mong đợi ~

"Trong thoả thuận không nói rằng tôi phải nấu bữa sáng, tôi còn muốn ngủ thêm một lát nữa, muốn ăn thì anh tự mình nấu đi!" Tiêu Đồng cho rằng hành động náo loạn của Tề Vĩ là để cô thức dậy nấu điểm tâm sáng, lucky post lại càng quấn chặt chăn.

"Tôi không phải là muốn cô nấu cơm." Tề Vĩ vén chăn lên, thì thầm bên tai cô, "Hiện tại, tôi cũng không muốn ăn cơm, mà chỉ muốn ăn cô."

Hơi thở nóng rực ở bên tai Tiêu Đồng, tạo thành một loại hấp dẫn mơ hồ. Tiêu Đồng biết là anh ta cố ý trêu đùa, nhưng trong lòng không kìm hãm được cảm giác khác thường dâng lên.

"Này, đã tám giờ rồi, anh không cần phải đi làm sao?"

"Mới tám giờ, vẫn còn sớm." Môi từ bên tai trượt đến khóe miệng, giọng nói của anh trầm thấp.

"Nữ viết Kê minh." Tiêu Đồng bật ra bốn chữ.

"Cái gì?"

"Nữ viết Kê minh, Sĩ viết Muội đán." Cô giải thích một chút, "Cô gái thì nói rằng gà gáy rồi, trời đã sáng, anh nên xuống giường đi; chàng trai lại nói con gà này thật ngu ngốc, trời còn chưa sáng đâu, chết cũng không chịu rời khỏi giường”

"Đúng là vẫn còn rất sớm, tôi chỉ cần trước giờ tan sở buổi chiều có mặt ở công ty một lát là được." Giọng điệu hả hê.

"À, nói cũng phải, đó là tập đoàn của gia đình anh, đương nhiên anh sẽ là một người nhàn rỗi."

"Tôi không phải một người nhàn rỗi, tôi là Tổng giám đốc !" Anh tự hào nói.

"Tổng giám đốc. . . . . ." Tiêu Đồng chợt nắm lấy bả vai anh.

"Làm ơn, tuy rằng thời gian qua có tin đồn trang sức của công ty anh có lẫn một ít tập chất, nhưng mà tôi rất thích trang phục của R&Q. . . . Vài ngày trước, đồ nội thất mới ra mắt cũng rất được. . . ."



"Cô là đang khen công ty của tôi sao?" Tề Vĩ tự động bỏ qua những lời phàn nàn.

"Tôi á?" Tiêu Đồng bày ra bộ dạng cầu nguyện, "Nhìn xem trên mặt tôi có chỗ nào là đang khen công ty của anh không, xin anh tốt nhất là bớt tham gia vào các công việc ở công ty đi."

"Tại sao? Tôi là Tổng giám đốc nha!" Hắn không hiểu.

"Bởi vì tôi không hy vọng là nó sẽ đóng cửa trong vòng một năm . . . Có thể sẽ ảnh hưởng đến nền kinh tế toàn cầu đấy. . . . Thật đáng thương. . . . . ."

Tề Vĩ hơi sửng sốt, sau đó hiểu ra: "Ý cô là nếu tôi nhúng tay vào công việc của công ty sẽ khiến cho nó phải đóng cửa sao?"

"Bằng không bốn tháng sau anh hẵng tham gia vào công việc ở công ty, đến lúc đó tiền tôi cũng đã nhận đủ, sẽ không phải chịu cảnh chết đói đầu đường xó chợ” Tiêu Đồng gật đầu khẳng định câu hỏi của anh.

"Này, cô nói như vậy không phải hơi quá đáng sao. Tôi đây rất thông minh, R&Q dưới sự dẫn dắt của tôi nhất định sẽ đi lên như diều gặp gió.”

Tiêu Đồng liếc mắt, làm vẻ không tin.

"Cô dám xem thường tôi sao. . . . . Tôi là Tề Vĩ!" Anh thao thao bất tuyệt.

"Anh không thấy phiền phức sao?" Tiêu Đồng xoay người không để ý tới anh nữa.

"Là Tề Vĩ, là vĩ đại đấy. . . . . ." Anh đuổi theo cô, ở một bên càu nhàu. *d.d.lqd*

Tiêu Đồng bất đắc dĩ, quay lại hôn lên cái miệng đang liên tục càu nhàu, nuốt trọn lời nói của anh.

Anh ngẩn ra, sau đó rất phối hợp, đáp lại nụ hôn của cô.

Khi một đứa bé khóc hãy dỗ dành nó bằng một cái kẹo, khi bạn gái tức giận hãy tặng cô ấy một bó hoa, còn khi bà xã liên tục càu nhàu hãy chủ động giúp cô ấy làm việc nhà.

Mặc dù cô từ trước đến nay đều tự nhận thấy mình chưa đủ đáng yêu, nhưng làm một chút hành động ngọt ngào thì cũng không đến nỗi tệ lắm.

Kết quả anh ta thật sự lề mề đến tận chiều, như vậy cũng tốt, cô có thể xem như mình đã xả thân cứu vớt đại nghiệp của R&Q.

Vị đại thiếu gia nhà họ Tề này thực phù hợp với những công việc không theo quy củ, cũng không hẳn là do ngu ngốc, mà có thể là do suy nghĩ quá đơn giản. Nếu để cho anh ta tiếp quản R&Q, chắc trong vòng một tháng sản nghiệp ba đời của nhà họ Tề sẽ tiêu tan. Hoặc nhẹ hơn thì cũng đưa ra các quyết định sai lầm, đối với tập đoàn bọn họ cũng không phải điều tốt đẹp gì.

Nói đến đây, cô lại càng cảm thấy công lao to lớn của mình thật đáng khen ngợi.

Nhìn chung quanh phòng một lượt, cô quyết định, chiều nay sẽ tu sửa lại nó.

Cuộn thảm lại, phân loại đồ nội thất trong nhà, cô nhìn chằm chằm vào bức tường sơn màu vàng chói.

Sơn lại tường? Như vậy quá phiền phức, hơn nữa sẽ rất lâu để mùi sơn bay đi. Dùng giấy dán tường? Vậy phải đi tìm công nhân cũng rất phiền phức . . . . .

Nhìn lên trên trần nhà thạch cao, cô sẽ treo một tấm lụa theo phong cách Trung Quốc lên đó.

Cầm túi xách lên, đem theo bản đồ, lên đường thôi!



Xe buýt đi dọc các con phố, Tiêu Đồng nhìn khung cảnh náo nhiệt ngoài cửa sổ, có chút suy tư.

Đã rất lâu không đến nơi này, khó có dịp đến đây, nhất định sẽ phải đi dạo vài nơi, dù sao cũng chỉ đến Mộc Tê Viên để mua vải.

Xuống xe ở Châu thị, cô rẽ vào một con hẻm, bước vào một tiệm bán đồ dùng trong Hí kịch.

Cô không hiểu biết nhiều về các loại hình nghệ thuật cổ xưa, nhưng cô rất thích ngắm các bộ trang phục cùng đồ trang sức dùng trong các vở kịch đó. Cho nên, thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi cô sẽ tới đây, mua một số món đồ có vẻ kỳ lạ nhưng lại mang đậm chất Trung Quốc.

Hết cách rồi, thấy vật gì xinh đẹp lập tức muốn mua ngay, đó là một trong những tật xấu của cô, cũng là nguyên nhân duy nhất có thể khiến cô khóc lóc hai, ba ngày liền.

Đi tới một cửa tiệm lớn, trên tay cô đã xách một đống túi lớn nhỏ, dây lụa, đồ trang trí, chuỗi hạt. . . . Mặc dù không nhiều, nhưng là rất đắt. Dù sao cũng không phải tiền của mình, cứ vậy xài thôi.

"Oh? Cô Tân." Đặt túi đồ trên quầy thanh toán, người đàn ông trông rất quen mắt. Anh ta nhìn thấy Tiêu Đồng nét mặt tỏ ra rất vui mừng, kêu lên một tiếng.

. . . . . . Nhớ tới, ở buổi diễn tấu lần trước! Người đàn ông này gọi là. . . . . .

"Anh Ôn đúng không, thật là trùng hợp, lại gặp anh." Bởi vì vẻ ngoài của anh ta không thuộc phạm vi chú ý của cô, nhớ lại có hơi mất thời gian.

"Đúng vậy, thật là trùng hợp." Ôn Hải Đông cười, nhìn thấy túi đồ trong tay Tiêu Đồng, "Cô Tân thích kinh kịch sao?"

"Chỉ hiểu biết qua qua." Tiêu Đồng tự giễu, "Anh Ôn thì sao?"

"Tôi cũng vậy, không biết nhiều lắm, chỉ là có mấy người bạn của tôi rất thích cái này, tôi là giúp bọn họ tới xem một chút." Ôn Hải Đông cố gắng không tỏ ra quá vui mừng, anh vốn định mấy hôm nữa sẽ hẹn Tiêu Đồng gặp mặt, không nghĩ sẽ vô tình gặp ở chỗ này. Bọn họ thật là có duyên, cô. . . . . . Chắc cô cũng sẽ nghĩ như vậy. . . . . .

"Anh Ôn thật sự có rất nhiều bạn nha!" Tiêu Đồng cố gắng ghi nhớ gương mặt này, tin rằng sau này nhất định sẽ có lúc cần tới.

"Đâu có, đâu có." Ôn Hải Đông tiếp tục, "Cô Tân còn muốn đi xem đồ gì sao? Nơi này tôi khá quen thuộc. . . . . ."

"A, tôi đã đi dạo xong rồi, bây giờ phải ghé qua Mộc Tề Viên mua một ít vải nữa." Tiêu Đồng nhìn ánh mắt ân cần của anh ta, trong lòng cảm thấy vui vẻ.

Quả nhiên, Ôn Hải Đông nắm lấy cơ hội: "Xe của tôi đang đậu ở bên ngoài, vừa hay tôi cũng vậy muốn đến đó xem một chút, chúng ta cùng nhau đến đó."

"Được!" Cười nói tự nhiên, để anh ta xách túi lớn, túi nhỏ giúp cô, Tiêu Đồng ngồi vào xe anh.

Bắc Kinh rất lớn, Cô bình thường sẽ không gọi taxi, nhưng là được quá giang thật là vui.

Dù sao có người đẹp đi cùng, anh ta cũng không phải là chịu thiệt thòi, đúng không?

"Loại vải này rất đẹp, lần trước tôi đã mua một ít về may quần áo." Tiêu Đồng chỉ chỉ, nơi này cô rất quen thuộc, dĩ nhiên sẽ trở thành người dẫn đường.

"À? Vậy cô không thích mua quần áo may sẵn?" Ôn Hải Đông hỏi.

"Tất nhiên là có, nó có điểm khác biệt nha." Tiêu Đồng cười, hôm nay cô mặc quần áo mùa hè của SAG, tay áo lỡ cùng quần gấp ống, trẻ trung mang nét quyến rũ, "Nhưng có lúc không mua được quần áo hợp ý, dĩ nhiên là có thể ra ngoài đặt may."

"Vậy cô định dùng loại vải này để làm gì? " Ôn Hải Đông cầm lên một tấm vải lụa mềm mại.

"Để may sườn xám, sẽ rất đẹp, mặc dù người mặc nó không xinh đẹp được như vậy." Tiêu Đồng le lưỡi, "Là tôi tự thiết kế đấy."

"Oh? Vậy lúc hoàn thành, tôi muốn xem qua một chút." Ôn Hải Đông biểu cảm không thay đổi.

"Nhưng cái áo đó . . . . phải có dịp thích hợp mới mặc được . . . . . " Tiêu Đồng rất muốn thử ngay, nhưng cũng không thể mặc sườn xám như vậy đi ở trên đường lớn.

"Thứ bảy này, nhà họ Hồ sẽ sẽ tổ chức một buổi tiệc, tôi có thể mời cô làm bạn đồng hành được không?" Đúng với ý của anh, Ôn Hải Đông đưa ra lời đề nghị.

"Được . . . . . . A, không được rồi. . . . . ." Tiêu Đồng chợt nhớ tới Tề Vĩ, anh ta từng nói điều kiện khi trở thành “người tình” của anh ta chính là phải tham gia các buổi tiệc xã giao cùng anh ta. Tuy rằng việc kia không có ràng buộc về pháp lý, nhưng khi cô đã nhận tiền của ai đó để làm việc gì, cô luôn tận tâm hoàn thành.

"Bữa tiệc kia tôi nhất định sẽ đi, nhưng là tôi đã có hẹn với người khác rồi.” Vẻ mặt của cô rất tiếc, "Trừ phi người kia không tới được, tôi mới có thể đi cùng anh."

Mấy hôm nay, Ôn Hải Đông có hỏi thăm về Tiêu Đồng, anh biết cô và Tần Thanh là bạn tốt, còn tưởng rằng cô đang nói về Tần Thanh, cười nói: "Không sao, đây là số điện thoại di động của tôi, nếu như bạn cô không đi, có thể gọi cho tôi. "

"OK." Tiêu Đồng lấy điện thoại di động ra, lưu lại số điện thoại của anh, hai người tiếp tục đi dạo, cô mua rất nhiều vải vóc. Ôn Hải Đông đưa cô về đến dưới toà nhà.

"Kim ốc" dĩ nhiên là không thể tiếp khách, cô nói với anh là phòng đang sửa sang lại (cũng xem như là nói thật), xin lỗi không thể mời anh lên nhà.

Ôn Hải Đông vui vẻ lái xe đi, ghi nhớ địa chỉ.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 3
Chủ nghĩa hưởng lạc? Cũng không hoàn toàn là như vậy. . . . . Cuồng mua sắm? Tuyệt đối không phải vậy. . . . . .Nhà sưu tầm thì lại càng không đúng, cô chỉ là mua những món đồ cô thích mà thôi.

Có người sẽ nói cuộc sống của cô không có ý nghĩa, nhưng cuộc sống như thế nào mới là có ý nghĩa đây? Theo đuổi mơ ước, cô chính là đang theo đuổi nó . . . . . . Chẳng lẽ mục tiêu như vậy không được coi là mục tiêu sao?

Con sâu gạo của xã hội . . . . . Nực cười, cô có việc làm, có chi tiêu, là một người rất bình thường. Cô không nêu cao tinh thần tình nguyện, nhưng cô cũng có tạo ra giá trị nha.

Cô thích cuộc sống của mình, nó không tầm thường, mặc cho người khác nghĩ gì.

Hàng ngày đi dạo phố, nhìn ngắm những món đồ xinh đẹp, đối với cô, nó thật tuyệt vời. Những người khác cho rằng đó là chỉ là giết thời gian bởi họ không thể hiểu được ý nghĩa của việc đó.

So với việc mỗi ngày đều lặp đi lặp lại những công việc nhàm chán, so với những người suốt ngày làm việc chỉ để lấp đầy bụng, thì ít nhất cô vẫn có cuộc sống như thế này.

Mỗi ngày của cô đều trôi qua rất vui vẻ, hạnh phúc, cuộc sống của cô rất vẹn toàn, tốt đến nỗi cô không có thời gian để quan tâm đến những điều người khác nói.

Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, cô không sống cuộc sống của ai khác, cũng không phê bình cuộc sống của ai.

Mọi người đều đem mọi thứ ra so sánh với tiêu chuẩn mà họ đặt ra, không được vượt quá tiêu chuẩn đó. Như vậy thật kỳ quặc.

Cô từ xưa đến nay, đâu quan tâm người khác nghĩ gì.

Cô mỉm cười, đi lại trong nhà, mở một chiếc đĩa CD lên nghe. Suy nghĩ cả một buổi chiều, thật lãng phí thời gian.

Cuộc sống, là để hưởng thụ, thứ cho cô không lo cho nỗi lo thiên hạ.

Cô chỉ nghĩ tới cuộc sống của mình, không hơn.

Sáng thứ bảy, sau khi cô hét ầm ĩ lên Tề Vĩ mới chịu tỉnh dậy.

"Gian phu đại nhân, nếu anh còn tiếp tục như vậy, về sau sẽ rất dễ “bất lực” nha!" Tiêu Đồng nhắc nhở anh. Người trẻ tuổi luôn sống rất phóng túng, lúc lớn tuổi mới biết tầm quan trọng của sức khoẻ. Đến lúc đó hối hận thì đã muộn.

"Này, không phải tôi đã nói cô không được gọi tôi như thế rồi sao?" Tề Vĩ kháng nghị, " Hơn nữa, cô cũng không nên nói như vậy, có muốn thử một chút xem tôi là “bất lực” hay không?"

"Tôi đang nói thật đấy! Chàng trai trẻ, lời nói thật thường rất khó nghe, không nên vì chứng minh ‘năng lực’ của mình mà bỏ lỡ phần đời còn lại." Về sau nếu bất lực sẽ là một chuyện vô cùng thê thảm, chỉ cần nhìn những tấm quảng cáo trên tường các con hẻm nhỏ sẽ biết ngay điều đó.

"Nhưng nếu anh vẫn nghĩ rằng “Dù sao cũng đã trả tiền rồi, muốn làm gì thì cũng làm cho đến chán”, thì tôi đây cũng rất sẵn lòng phục vụ, dù sao đàn ông bên ngoài vẫn còn rất nhiều." Cô nhún nhún vai, làm ra vẻ không có vấn đề gì.

Tề Vĩ nhất thời không biết nên làm gì, nằm ở trên giường nhìn biểu hiện của cô, cảm thấy vô cùng thất bại.

"Chẳng lẽ cô không có chút khoái cảm nào sao?"

"Tất nhiên, tôi cảm thấy rất tốt ." Dù sao cũng là người có kinh nghiệm phong phú, có rất nhiều kỹ năng để học hỏi, "Anh rất lợi hại nha, nếu như R&Q có phá sản, anh cũng có thể hành nghề này."

"Tôi không cần."

"Có sao đâu, dù sao việc anh làm bây giờ cũng không khác là mấy, chỉ khác đó là anh được chọn đối tượng và tiền là do anh trả. Như vậy không phải thiệt hơn sao . . . . . ."

". . . . . ." Tề Vĩ thật hết chỗ nói rồi, không thể làm gì hơn là chặn miệng cô lại.

Chiêu này thật có tác dụng —— cô dùng nó để ngăn anh càu nhàu, còn anh lại dùng nó để ngăn cản cô nói năng lung tung.



Mấy ngày sống cùng nhau, anh không thể không thừa nhận, cô gái này có suy nghĩ rất khác người, không thể nào hiểu nổi cách nghĩ của cô.

Mấy hôm nay, bị những câu nói kỳ quái của cô đả kích, thời gian động não của anh so với cả năm trước còn nhiều hơn rất nhiều.

Cô gái này, thật sự là phức tạp . . . . À không, phải là cực kỳ phức tạp.

Kết quả, lúc hai người rời khỏi giường đã là buổi trưa.

Cô đã nói trước với anh rồi, tự anh không nghe lời cô, sau này không thể trách cô được nha.

"Ah, cô mặc sườn xám sao?"

Tiêu Đồng không mang nhiều quần áo tới, bộ sườn xám này cũng là cô về nhà lây tới.

"Đúng vậy, như thế nào, rất đẹp phải không?"

Tề Vĩ nhìn cô mặc sườn xám, hai mắt sáng ngời.

Vải lụa màu đen mềm mại dính sát cơ thể, trên ngực có thêu một đoá hoa đỏ sẫm, cổ áo đính hạt, làm tôn lên làm da trắng noãn của cô. Bộ sườn xám mặc sát người, cắt may đơn giản, nhưng lại có thể làm nổi bật thân hình của cô. Một bên tà xẻ đến đầu gối, khoe bắp chân thon thả.

Anh chợt có một suy nghĩ, muốn đem cô bọc lại thật kỹ, không để cho người khác nhìn thấy vẻ quyến rũ này của cô.

"Vải vóc ở Mộc Tề Viên phần lớn đều được dệt bằng tay,trông rất đẹp, rất thích hợp để may sườn xám." Cô bối tóc lên, cài một chiếc trâm đính đá. Cô rất thích trâm cài và bông tai có những sợi tua dài, lúc di chuyển sẽ lắc lư theo cử động, tạo nên cảm giác rất uyển chuyển, rất thích hợp với trang phục phụ nữ cổ xưa.

"Cô tự mua vải may sao?"

"Đúng vậy, là do tôi tự thiết kế ! Tiền công cũng không đắt lắm, nhưng nhìn rất sang trọng." Cô rất đắc ý.

"Nhưng nếu cô mặc sườn xám, vậy tôi mặc cái gì thì thích hợp?" Vẻ mặt Tề Vĩ đau khổ, trên người mặc một bộ tây trang màu trắng, thật không phù hợp với bộ đồ của cô.

"Trường bào, anh không có sao?" Cũng không thể mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn được!

"Cô cho rằng tôi ngớ ngẩn, không có việc gì cũng mặc trường bào đi dạo sao?" Tề Vĩ oán trách, lấy điện thoại di động ra, "Alo, cửa hàng HAG phải không? Tôi là Tề Vĩ. . . . . . Ở đó có trường bào chứ? Mỗi loại đem đến một bộ cho tôi. . . . . . Đúng, size của tôi. . . . . . Địa chỉ . . . . ."

Tiêu Đồng giành lấy điện thoại di động của anh: "Thật xin lỗi, không cần phải loại nào cũng đưa tới, cửa hàng các cô có một bộ màu xanh lam đậm phải không? . . . . Đúng, chính là bộ có giá 5800, cái bộ đắt chết người ấy. . . . . . Làm phiền các cô đưa bộ đó đến đây là được. . . . . Ừ . . . . . . Đợi chút. . . . . ."

Cô đưa di động trong tay trả lại Tề Vĩ: "Anh đọc địa chỉ cho họ đi."

Tề Vĩ đọc địa chỉ xong, cúp điện thoại.

"Cô chắc chắn là bộ đồ kia được chứ?"

"Yên tâm đi, tôi để ý bộ đồ đó đã lâu rồi, nhưng vì nó dành cho nam giới, tôi có mua về cũng không dùng được, nên chỉ ngắm một chút thôi." Hiện tại có người mẫu mặc nó, cô lại không cần bỏ tiền mua, như vậy thật tốt.

"Cô sao lại chú ý đến quần áo nam giới làm gì?" Tề Vĩ lầm bầm.

"Chỉ cần nó đẹp, thì của nam hay nữ có quan trọng sao?" Khác biệt duy nhất chính là cô sẽ mua ngay những bộ đồ nữ giới đẹp mắt, nhưng chỉ có thể ngắm những bộ đẹp mắt dành cho nam.

"Có thể. . . . . ." Cô mang theo vẻ mặt nịnh nọt lại gần anh, "Trong thời gian tới cho tôi theo anh đi mua sắm quần áo được không?"

Anh ta chi tiền mua những bộ đồ mà cô thích, sau đó lại mặc nó để cho cô ngắm, thật là viễn cảnh tốt đẹp. . . . . .

Cô là đang thừa dịp đi mua sắm để bắt bí anh thêm sao? Quả nhiên là loại phụ nữ thường dùng mưu đồ. Anh cau mày, khó chịu đứng lên.

"Tùy cô."

Tiêu Đồng nhạy cảm nhận ra sự khó chịu của anh ta, không biết vừa rồi nói gì làm anh ta phật ý, cũng không để ý anh nữa.

Đứa trẻ này tính khí rất thất thường, không cần hoảng sợ.

Hồ gia là một toà nhà xây dựng theo kiến trúc Châu Âu, nằm ở trên một miếng đất đắt đỏ ngoại ô Bắc Kinh, có thể thấy được sự giàu có của họ.

Lái xe vào bên trong, Tiêu Đồng nghĩ là mình đang ở một buổi triển lãm xe Bắc Kinh.

Tại bữa tiệc hai người tạo ra một chấn động nhỏ, Tiêu Đồng toàn thân mặc bộ sườn xám với giá 500 tệ hoàn toàn nổi bật giữa đám khách mời mặc lễ phục đắt giá, mái tóc bối lên cùng trang sức bằng ngọc, phong thái nhàn nhã, mang một vẻ quyến rũ cổ điển. Tề Vĩ mặc một bộ trường bào màu xanh lam, làm cho anh thêm vẻ thành thục, không còn vẻ cuồng ngạo vốn có.

Họ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, chưa kịp phản ứng đã bị đám đông vây kín.

Tề Vĩ đối với những cô gái vây quanh không chút để ý, đi tới chỗ vài người bạn nói chuyện phiếm, đem Tiêu Đồng để qua một bên.

Tiêu Đồng cũng không phải là lần đầu tới những nơi như thế này, nên cũng dễ dàng ứng phó. Cô cùng vài vị “phu nhân” bàn về quần áo, đồ trang sức, nói xong liên tiếp gật đầu, mà cô cũng mượn cơ hội để thưởng thức vài bộ quần áo hàng hiệu trong mùa hè năm nay ở khoảng cách gần.

Có người từng nói "Xã hội thượng lưu" xã giao tràn đầy sự dối trá, hoàn toàn không có ý nghĩa. Nhưng với cô mà nói, ít nhất có thể xem nó là cơ hội để có thể thưởng thức thời trang, trang sức, tiện thể ngắm mỹ nữ, nhưng lại rất ít trai đẹp.

Phụ nữ dùng nhan sắc để tiến vào xã hội thượng lưu, đàn ông lại chỉ có thể dùng tiền và quyền, cho nên không nên đòi hỏi quá cao về vẻ bề ngoài của họ. Đây chủ yếu là nhận được gen di truyền tốt từ mẹ, nhưng lại không biết được khó khăn gian khổ ngoài xã hội, giống như Tề Vĩ lớn lên trong nhung gấm lụa là.

Nhưng mà anh ta thực sự rất đẹp trai! Lại rất đúng với sở thích của cô.

Thẩm mỹ của cô rất kỳ lạ, không đúng khẩu vị của cô, thì dù là tuyệt thế mỹ nhân hay tuyệt thế nam nhân, cũng không thể hấp dẫn ánh nhìn của cô. Giống như hiện tại, người đàn ông phía trước, dáng vẻ trông rất đẹp trai, nhưng cô không thích kiểu lịch sự nho nhã của anh ta.

Lịch sự nho nhã. . . . . . Cái này hình như gần đây dùng rất nhiều, là dùng chỉ Ôn Hải Đông. . . . . .

A! Vừa nhớ đến, liền gặp một gương mặt trông rất quen mắt, không phải là Ôn Hải Đông sao.

Rốt cuộc cũng nhớ được diện mạo của anh ta, thật đáng mừng.

"Anh Ôn." Tiêu Đồng kêu một tiếng, xưng hô giống như lần trước đi nhờ xe.

"Tiêu Đồng." Ôn Hải Đông nhìn cô một lượt, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, "Cô thực sự mặc sườn xám tới, rất đẹp, rất hợp với cô."

"Cám ơn." Đây chính là phép lịch sự, được người khác khen ngợi liền phải hạ mình nói lời cảm tạ.

"Tôi không thấy côTần ở đâu cả?" Ôn Hải Đông thhấy lạ, không có ai đi bên cạnh Tiêu Đồng, có chút bất ngờ.

"Anh hiểu lầm rồi..., tôi nói có hẹn với người khác, không phải Tần Thanh, mà là một tên ngu ngốc để lại bạn gái đứng một mình." Tiêu Đồng chỉ chỉ sau lưng Ôn Hải Đông, "Đấy, anh ta đang đi tới."

Ôn Hải Đông quay đầu lại, người ở phía sau, là Tề Vĩ.

"Anh rốt cuộc cũng nhớ ra mình có mang theo bạn gái hả? Tôi còn tưởng anh đổi tính, quay qua thích đàn ông rồi chứ! " Thật không hiểu anh ta kêu cô ăn mặc đẹp tới đây để làm gì, dù chỉ làm bình hoa cũng không nên vứt cô sang một bên tự mình đi chơi chứ!

"Tề Vĩ, Tiêu Đồng, hai người. . . . . ." Ôn Hải Đông bắt đầu lo lắng, một tia hi vọng còn sót lại, lên tiếng hỏi.

"Cô ấy là tình nhân của tôi." Tề Vĩ nghe anh ta gọi tên Tiêu Đồng, chân mày nhíu lại.

"A, tôi đã nói rất nhiều lần rồi, là bạn gái không phải tình nhân, gian phu đại nhân kia." Tiêu Đồng theo bản năng cãi lại anh, không có chú ý tới Ôn Hải Đông đang ngây người như phỗng.

Cô không có chú ý, nhưng Tề Vĩ lại quan sát rất rõ ràng. Từ nét mặt kinh ngạc của Ôn Hải Đông, không dám tin cho đến từ bỏ cùng đau lòng, sự biến đổi này khiến cho tâm tình của Tề Vĩ trở nên rất tốt.

Ha ha, Ôn Hải Đông, lần này anh thua chắc!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 4
"Chẳng lẽ cô thích người như thế sao?" Sau khi nhảy xong một bài, Tề Vĩ lại đi theo đám bạn tốt chơi đùa, hoàn toàn quên mất mục đích tới đây —— chọc tức Hải Đông. Ôn Hải Đông đương nhiên nắm lấy cơ hội, kéo Tiêu Đồng vào một góc nói chuyện.

"Thích anh ta sao? Không thể nào?" Tiêu Đồng cười.

"Vậy tại sao cô lại . . . . . ."

"Chính là vì tiền, ngoài ra còn có thể vì lý do gì khác sao?" Cô cũng không mượn cớ vòng vo, nói thẳng lý do.

"Cô. . . . . .rất thiếu tiền sao?"

Tiêu Đồng nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của anh ta, biết rằng anh ta chắc chắn sẽ tưởng tượng ra cô là một cô gái đáng thương, bán mình nuôi gia đình, cười nói: "Tôi không có khó khăn như vậy. . ., chỉ là điều kiện anh ta đưa ra rất tốt, không có lý do gì để từ chối cả!"

"Nhưng, trông cô không giống loại người như vậy. . . . . ." Ôn Hải Đông ngờ vực.

"Tôi đúng là loại người như vậy đấy!" Anh ta cho rằng mình hiểu cô lắm sao?"Anh Ôn, anh là người có tiền, đương nhiên sẽ không biết được cảm giác món đồ mình thích bị người khác dành mất, không biết tới cảm giác đó khó chịu đến nhường nào. Tôi luôn yêu tiền hơn mạng sống, không tin thì anh có thể đến công ty du lịch của tôi hỏi một chút, tôi là Tân Tiêu Đồng, từ trước đến nay đều có thể vì tiền mà quỳ gối khom lưng.”

"Nhưng vì tiền, vậy không đúng lắm. . . . . ." Ôn Hải Đông không nói nên lời, chỉ có thể miễn cưỡng nói.

"Như thế nào mới được coi là đúng? Vì yêu sao?" Tiêu Đồng lắc đầu cười, "Con người là một loài động vật bậc cao, cũng có dục vọng. Nhưng con người luôn tự xưng mình là bá chủ mọi vật, khinh thường việc tìm bạn tình của động vật. Vì vậy, động vật có thể tự do chọn bạn để giao phối, sinh sôi nảy nở, nhưng con người lại phải có ‘ tình cảm ’ mới có thể làm như vậy."

"Trong thế giới này, có bao nhiêu tình cảm là thật?" Tiêu Đồng không phải nhà diễn giả, cũng không quan tâm người khác có hiểu ý mình không, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, "Giải phóng tình dục, tình một đêm, ngoại tình, lang chạ . . . . . . Cái thế giới này đã sớm vẩn đục như vậy, liệu theo đuổi tình cảm có thể chân thực hơn so với theo đuổi tiền bạc hay không?"

"Tôi biết là anh xem thường những cô gái có thể vì tiền mà bán mình, nhưng cũng chưa chắc chúng tôi đã để ý các anh. Chúng tôi vì tiền bán mình, các anh vì dục vọng của bản thân mà chi tiền. Tôi nghĩ, việc mua bán này, anh chắc hẳn cũng đã làm qua" Tiêu Đồng thấy Ôn Hải Đông lúng túng gật đầu, nói tiếp, "Người mua và người bán, ai cao thượng hơn ai không quan trọng, chẳng qua cũng chỉ là cá mè một lứa mà thôi."

Ôn Hải Đông bị cô nói cho một phen, cả người sững sờ, một lúc sau mới thốt nên lời: "Chẳng lẽ mục tiêu của cô không phải là tình yêu và hôn nhân sao?"

"Tôi luôn dành tình yêu cho những món đồ xinh đẹp, hơn nữa tôi còn chưa tìm thấy người tôi muốn." Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ phát hiện ra vẻ đẹp của tình yêu mà những người nghệ thuật kia vẫn thường ca ngợi, nhưng bây giờ, nó vẫn đang nằm ngoài cuộc sống của cô.

"Vậy nếu cô đồng ý, tôi sẽ ra giá cao hơn?"

"Xin lỗi." Cô bật cười, lắc đầu một cái.

"Tại sao?"

"Bởi vì vẻ ngoài của anh không phải là kiểu mà tôi thích, tôi sẽ không tự ép bản thân mình." Lời nói này có chút tổn thương lòng tự trọng của anh ta, cô cảm thấy hơi áy náy, "Bởi vì mục đích của anh không đơn thuần, tôi lại không muốn tự tìm đến phiền toái." -d.d.lqd-

Hai bên đều không đặt tâm tư vào đó, tự nhiên cuộc giao dịch sẽ thành công. Nhưng nếu một bên đã nặng tâm, thì sự việc chắc hẳn sẽ ngày càng rắc rối.

Cô không hiểu nhiều về chuyện tình cảm, nhưng lại rất hiểu lòng người. Trong các vở hí kịch cũng thường có những cảnh này, kết quả đều là bi kịch kéo dài, như vậy thà không bắt đầu thì hơn.

"Tôi với anh cùng nhau đi nghe diễn xướng, cùng nhau đi dạo phố như những người bạn tốt, như vậy không phải sẽ tốt hơn sao?" Tiêu Đồng đứng dậy, vươn tay ra.

Ôn Hải Đông chần chừ một chút, rồi bắt lấy tay cô: "Vậy lần sau tôi có thể mời cô cùng tham dự triển lãm tranh chứ?"

"Dĩ nhiên là được, nhưng mà bây giờ, chúng ta có thể nhảy một điệu được không? Ngồi như vậy rất nhàm chán!"

"Câu này nên để tôi nói mới đúng." Ôn Hải Đông cúi người xuống, "Tiêu Đồng, tôi có thể vinh hạnh mời cô nhảy một bản chứ . . . . . ."

"Được, chúng ta nhảy bài kế tiếp." Cô dẫn anh vào sân.

"Thì ra là ở đây, Tề Vĩ là người khiêu vũ kém nhất, chẳng trách anh ta vừa tới nơi liền chạy đi trò chuyện cùng bạn." Tiêu Đồng bước theo nhịp, bản nhạc du dương, giai điệu này cô đã rất quen thuộc.

"Thật ra anh ta chỉ có vẻ ngoài đẹp trai, ngoài ra. . . . . . gia đình anh ta rất giàu có." Ôn Hải Đông nhìn về phía Tề Vĩ cùng đám người kia, "Vật họp theo loài, anh ta đi theo đám người kia cũng học không học được cái gì tốt đẹp cả, suốt ngày chỉ biết vào dựa vào quyền thế. Tôi cũng không biết đã đắc tội gì với anh ta, anh ta luôn xem tôi như kẻ thù. . . . . . Tìm đến cô, có lẽ cũng là vì tôi. . . . . ."

"Vì anh?"

"Đúng vậy, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, anh ta đã nhìn thấy. Tôi đã nghĩ anh có thể sẽ làm phiền cô . . . . . . Kết quả . . . . . ."

"À, tôi còn đang tự hỏi giữa tôi và anh ta không có chút quan hệ nào, tôi lại không phải là một đại mỹ nữ gì, tại sao anh ta lại chủ động tìm tôi, thì ra nguyên nhân là vì anh." Tiêu Đồng hiểu ra, "Thì ra tôi chỉ là một món đồ chơi để tranh giành. . . . . . Thật đáng thương . . . . . ."

"Là anh ta muốn đấu với tôi, tôi cũng cảm thấy rất nhức đầu!" Ôn Hải Đông vừa khiêu vũ cùng cô vừa tìm ra rất nhiều manh mối, "Anh ta cũng có không ít kẻ thù . . . . . . Thật may là mặc dù R& Q có quy mô rất lớn, nhưng chủ tịch Tề vẫn chưa giao nhiều quyền lực vào tay anh ta. . . . . ."

"Anh ta rất để ý anh nha."

Ôn Hải Đông trợn tròn mắt: "Tiêu Đồng. . . . . . Xin cô đừng nói những câu nghe kỳ cục như vậy được không?"

"Vốn là như vậy mà, tôi nghĩ rằng cho dù là yêu hay là hận, ở mức độ này anh ta chính là rất để ý anh." Tiêu Đồng nhìn vẻ mặt sợ hãi của anh ta, cười lớn, "Tôi cũng không nói các anh là BL. . . , anh khẩn trương như vậy làm gì?"

"BL?"

"Boy’s love. . . . . . Anh không biết sao? Homo? Gay? Đã hiểu chưa?"

Ôn Hải Đông phục cô không kiêng kỵ điều gì: "Tôi biết. Nhưng chúng tôi chỉ là không vừa mắt nhau thôi. . . . . . Anh ta luôn cướp bạn gái của tôi." Anh đỏ mặt lên, nhớ tới điều Tiêu Đồng vừa nói, "Mà tôi lại luôn gây cản trở việc buôn bán của anh ta."

"Các anh thật là vô vị." Tiêu Đồng kết luận.

"Trông hai người trò chuyện rất vui vẻ!" Bọn họ đang trò chuyện trong khi anh không ở đây, ánh mắt khó chịu nhìn về phía Ôn Hải Đông.

"Bị bạn trai bỏ rơi, không còn cách nào khác đành tìm người giúp đỡ!" Tiêu Đồng không cảm thấy chột dạ, nhìn lại một cách thoải mái.

"Vậy đem bạn gái trả lại cho anh, trông nom kỹ một chút." Ôn Hải Đông trong lòng cảm thấy buồn cười, Tiêu Đồng rất khôn khéo, lại chính mình cặp cùng một người trì độn như vậy.

Nhưng mà anh sẽ không bỏ qua cơ hội chọc tức Tề Vĩ này, cúi xuống thì thầm bên tai Tiêu Đồng: "Nhớ chuyện cô vừa đồng ý với tôi, còn nữa, cám ơn cô hôm nay đã đặc biệt mặc bộ đồ này vì tôi, rất đẹp, rất hợp với cô." Sau đó rời đi.

Chọn lầm bạn rồi . . . . . . Tiêu Đồng mỉm cười, rồi lắc đầu, chuẩn bị chống đỡ núi lửa Tề Vĩ sắp phun trào.

"Gian phu đại nhân, anh không tiếp tục trò chuyện cùng bạn bè nữa sao?"

"Tiếp tục trò chuyện? Nói thêm lát nữa chắc bạn gái tôi bỏ trốn theo người khác mất!" Sắc mặt anh cực kỳ không tốt.

"Làm sao có thể chứ? Tôi rất có đạo đức nghề nghiệp nha." Cô dũng cảm bồi thêm một câu, "Huống hồ, anh Ôn chỉ là bạn của tôi."

"Anh. . . . Ôn?"

Tiêu Đồng gật đầu một cái: "Đúng, anh ấy rất tốt, tại sao anh luôn thù hằn với anh ấy vậy"

"Cô thích anh ta sao?" Tề Vĩ hét lên, cô dám chắc cả đại sảnh đều nghe thấy.

"Ha ha, không có việc gì, không có việc gì, chỉ là hiểu lầm thôi, mọi người cứ tiếp tục khiêu vũ đi." Tiêu Đồng mang theo bộ mặt cười cười, kéo Tề Vĩ ra khỏi đại sảnh, chạy ra sân sau của Hồ gia.

Thường thì trong sân sẽ có rất nhiều ghế đá, các cặp tình nhân sẽ ngồi ở đó trò chuyện. Hai người tìm một nơi vắng vẻ để tránh làm phiền các cặp đôi tâm tình.

"Này, gian phu đại nhân, cho dù anh không ngại mất mặt, nhưng tôi cũng rất hay đến những chỗ này. . . . . ." Cô thường xuyên đến những chỗ như thế này để xem triển lãm, nếu cứ như vậy cô còn mặt mũi nào đến đây nữa, "Anh có thể giữ cho tôi chút thể diện được không?"

"Sao cô có thể cười nói với Ôn Hải Đông như vậy, cô không nhớ thân phận của mình sao?"

"Tôi chỉ là bạn gái của anh, tại sao không thể nói chuyện với người khác? Anh nghĩ mình là ai, chúng ta đã kết hôn sao?" Đừng nói là bọn họ còn chưa kết hôn, kể cả cô có là vợ của anh ta, cô cũng có quyền tự do của mình.

"Kết hôn?"

"Không được trò chuyện với người khác phái, anh nghĩ đang ở trong phim truyền hình sao? Nam chính có vẻ ngoài lịch lãm, nhưng vì vợ của mình trò chuyện cùng người khác mà đánh đập cô ấy." Hoặc giống như trong tiểu thuyết, nam chính sẽ có cách làm khác nhưng kết quả cũng không khác là bao, đáng tiếc cô không có khuynh hướng thích tự ngược, "Anh làm như vậy thật quá vô vị, như vậy chính là xúc phạm tôi. Anh không biết, nếu quá tham lam giữ lấy, lại càng làm người khác muốn chạy trốn sao?"


Tề Vĩ nhìn cô chằm chằm, ở trong mắt cô, anh không nhìn thấy một tia chột dạ nào.

"Rốt cuộc cô và Ôn Hải Đông có quan hệ gì?"

Tiêu Đồng nhìn anh thở dài: "Chỉ là bạn bè! Anh ta có rất nhiều sở thích giống tôi, có thể cùng nhau bàn luận."

"Sở thích giống nhau?" Giọng điệu có chút vị chua.

"Đúng vậy, âm nhạc, hội họa, trang sức, hí kịch . . . . mà . . . . . . Anh không thể hiểu được đâu." Tiêu Đồng không giải thích nhiều.

"Sao cô biết là tôi không hiểu?" Nghiến răng nghiến lợi.

"Gian phu đại nhân, thực tế một chút đi, về mặt này anh thực rất tệ nha, cùng lắm chỉ là học đòi người ta ra vẻ am hiểu thôi, đúng là làm trò cười." Cô nói thẳng vào vấn đề, không chú ý tới sắc mặt của anh ngày càng xanh mét, "Làm người phải tự biết lấy mình, anh ngoài ưu điểm là có rất nhiều tiền ra, những thứ khác không thể nào đem ra so sánh với người khác được!" (~: má này phán thẳng thấy sợ luôn =.=)

Anh ta chỉ thiếu nước treo một cái biển lớn có khắc chữ: "Cái gì cũng không biết" lên trên người thôi —— mà nếu muốn khắc, nhớ dùng thêm kim cương, đá quý khảm lên, mới thể hiện hết được bản chất cao quý của anh ta.

"Cô cô cô. . . . . ." Tề Vĩ giận dữ.

"Không cần nổi nóng, tôi chỉ là tùy tiện nói như vậy thôi." Mặc dù rất thẳng tính nhưng biết nhìn tình hình là kỹ năng của cô (trong hướng dẫn du lịch), cô luôn biết thuận theo chiều gió, "Thật ra thì anh cũng có rất nhiều điểm tốt, ví dụ như . . . . . . thể lực của anh không phải rất tốt sao . . . . ."

Suy nghĩ mãi không ra điểm tốt thứ hai, tính tình trẻ con hình như cũng là ưu điểm, nhưng. . . . . . nếu nói ra, cô sợ rằng anh sẽ trực tiếp đánh cô.

Cái mạng vẫn quan trọng hơn, cô quyết định thuận theo anh ta một chút. Tuy là, một đứa trẻ nổi giận cũng không có gì đáng sợ..., rất nhanh sẽ quên mất là vì sao lại tức giận, nhưng cũng không cần đổ thêm dầu vào lửa.

Tề Vĩ lúc này chỉ cảm thấy thất bại đến cực điểm, anh là con trai duy nhất (tạm thời coi như là cháu đích tôn) trong gia đình, luôn được mọi người cung phụng hết mức. Hơn nữa, ông nội và mẹ anh luôn cưng chiều anh, chưa bao giờ tham gia vào chuyện của anh. Người ngoài thì luôn nhìn vào tiền và địa vị kinh tế của R&Q để ra sức lấy lòng anh, chưa bao giờ có người dám nói thẳng trước mặt anh như vậy. Mà người đó lại còn là người được anh bao nuôi.

Nhưng. . . . . . những điều cô nói hình như cũng có chút đúng. . . . . .


Hàng ngày, Anh luôn đi làm theo kiểu đi sớm về muộn, nhưng hình như cô so với anh còn bận rộn hơn nhiều —— cả ngày bận rộn đọc sách, nghe nhạc, đi dạo phố; loay hoay cùng cái máy chụp hình NK, bận rộn viết cái này vẽ cái kia, sửa sang lại đống đồ biểu diễn cổ quái của cô.

Mặc dù cô luôn nói mình cái gì cũng biết một chút, không am hiểu kĩ về một thứ nhất định, nhưng cô thực sự biết rất nhiều thứ. Chỉ là, cô không dùng cái đó để kiếm sống, mà là chỉ là sở thích của bản thân—— rất nhiều sở thích, khó trách cô lại đáp ứng điều kiện của anh, bởi vì thứ cô muốn, chỉ có tiền.

Cô sống trong thế giới của riêng cô, nhàn nhã tự đắc. Thậm chí cô có là tình nhân của anh đi nữa, anh cũng không có cách nào tác động đến cô.

Vì vậy, anh càng cảm thấy tức giận, cô coi anh như là một đứa trẻ để dỗ dành, nhưng lại cùng người đàn ông kia vừa nói vừa cười.

Chẳng lẽ chỉ bởi vì bọn họ có cùng sở thích? Hay cô cũng giống như những người khác, cho rằng Ôn Hải Đông thông minh lanh lợi, là người trẻ tuổi thành công, đem hai người bọn họ ra so sánh?

Hừ! Tại sao tất cả mọi người đều cho rằng anh thua kém Ôn Hải Đông? Anh không thể nào vượt qua anh ta!

Đây không chỉ là vấn đề mặt mũi nữa, mà nó còn liên quan đến cuộc sống của anh sau này.

Không thể để người phụ nữ này xem thường được, anh nhất định phải cho cô thấy anh vĩ đại như thế nào.

Anh là ai chứ, anh chính là Tề Vĩ!


Gần đây hình như “gian phu đại nhân” có chút không bình thường, một tuần sau, Tiêu Đồng mới chậm chạp phát hiện ra điều này.

Thời gian đi làm đã chuyển từ giữa trưa thành mười giờ sáng, hình như sớm lên không ít —— mặc dù vẫn là đi trễ; mà mỗi ngày về nhà cũng muộn hơn, thỉnh thoảng còn thấy anh đem công việc về nhà làm.

Phản ứng đầu tiên của cô là lập tức nói cho Ôn Hải Đông, nếu anh ta có mua cổ phiếu của R& Q, nhất định phải sớm bán đi —— dĩ nhiên, nếu muốn, anh ta có thể lên kế hoạch mua lại R&Q.

"Trước mắt thì R& Q vẫn còn rất ổn, cô yên tâm đi!" Ôn Hải Đông nói cho cô biết, "Nếu như nó có dấu hiệu suy sụp, tôi sẽ thông báo trước cho cô, để cô nhanh chóng đòi số tiền còn lại."

Anh âm thầm lắc đầu một cái, ở một đầu điện thoại Tiêu Đồng không thể thấy được.

Tên tiểu tử kia xem ra lần này đã đấu trực diện, thật tiếc là "người trong cuộc" kia lại không biết gì cả.

Lần trước Tề Vĩ cướp danh thiếp của Tiêu Đồng từ trong tay anh, chỉ liếc mắt qua đã nhớ tên và địa chỉ của cô, khiến anh chậm hơn một bước —— dĩ nhiên, anh đến chết cũng không muốn thừa nhận là do diện mạo của mình không hợp mắt Tiêu Đồng, như vậy thật quá mất mặt.

Tiểu tử kia, tuy có hơi cà lơ phất phơ, nhưng là thật ra thì rất thông minh! —— Ít nhất, trí nhớ cũng rất tốt.

Không biết với tính cách trẻ con của mình thì anh ta có thể tiến xa bao nhiêu trên thương trường, nhưng với khí phách của anh ta, anh ta hành động rất mau lẹ (biểu hiện lúc giành bạn gái của anh), hình như rất thích hợp với thương trường.

Anh nghĩ cần phải ra tay trước một chút, để tránh đến khi anh ta đã lớn mạnh, sẽ phải đấu với một đối thủ lớn.

"Anh Ôn, anh cũng không nên giậu đổ bìm leo nha." Tiêu Đồng hình như biết anh đang nghĩ cái gì.

"Làm sao có thể chứ? Chủ tịch Tề đâu phải là nhân vật dễ trêu chọc, tiềm lực R&Q rất lớn, Tề Vĩ cũng không phải là nắm quá nhiều quyền lực, tôi dù có ý định phá rối, cũng chỉ có thể tác động rất nhỏ." Đây là lời nói thật, "Thế nào, đau lòng sao?"

"Bắt nạt một đứa trẻ không phải là hành vi tốt, muốn ức hiếp cũng nên đợi anh ta lớn lên rồi hẵng chơi!" Nghĩ đến cảnh khuôn mặt đẹp trai của anh ta tràn đầy nước mắt, cũng có chút không nỡ.

"Tiêu Đồng, cô rất thông minh." Có thể biết được ý định của anh, nhưng cũng không thể biết được hướng đi tiếp theo, "Buổi chiều tới rạp chiếu phim đi, có buổi chiếu mở màn của MHY."

"Không gian kín sao!" Phản ứng sau dịch Sars.

"Cô không đi sao?"

"Dĩ nhiên —— có!" Tiêu Đồng cười.

Vì vậy lúc Tề Vĩ tan việc trở về nhà, nhìn thấy trong nhà không có bóng người, chỉ có một tờ giấy để lại trên bàn.

"Gian phu đại nhân, tôi đi xem phim, bữa tối anh tự mình giải quyết, có lẽ tôi sẽ về trễ."

Tề Vĩ nhìn chằm chằm tờ giấy, không biết vị "Gian phu" này ở vị trí nào trong lòng cô.

Cầm lên một cái đĩa CD của cô, bỏ vào máy. Trên CD có vài chữ to: 100 ca khúc nổi tiếng thế giới ( vol 1).

Anh ngồi nghe loại nhạc nhức đầu này cả buổi tối, thậm chí có vài bài nghe đến thuộc.

Jazz, Valse, còn có cả khúc quân hành.

Buồn ngủ quá. . . . . .
 

Bình luận facebook

Top Bottom