OnGoing CÔ GÁI KHÔNG NƯỚC MẮT

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 23/4/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Tóm Tắt nội dung truyện

    Cô Gái Không Nước Mắt của tác giả Nhók's Lười's là câu chuyện về cuộc sống và tình yêu định mệnh của cô từ khi gặp anh trên ghế nhà trường...

    Huỳnh Diệu Vy - Tiểu thư của tập đoàn Huỳnh Gia to lớn, một đứa con gái sống trong hạnh phúc nhưng tất cả đối với cô chỉ là một cuộc sống bình thường và cô đơn vì nó chỉ là con nuôi của họ, tất cả những gì cô có chỉ là một vẻ hào quang khoác bên ngoài mình...

    Nhưng từ khi gặp được anh - Thiếu chủ của Trần Gia, người thừa kế của tập đoàn mạnh nhất thế giới, cuộc sống hai màu của cô đã biến mất mặc dù cả hai không hề hợp gì với nhau.!!
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Giới Thiệu

    *Huỳnh Dịu Vy (Arza) (nó) 17 tuổi

    Gia thế: con nuôi của Huỳnh Lâm chủ tịch tập đoàn Huỳnh Gia đứng nhì thế giới về mọi mặt.

    Ngoại hình: baby kute, không mang nét đẹp sắc sảo nhưng lại mang một vẻ đẹp ngây thơ vô (số) tội của một thiên thần, da trắng hồng mềm mại, đôi ngươi to đen lây lấy với hàng mi cong và dài, tóc dài ngang lưng với mái bằng, đôi môi nhỏ xinh màu cherry tự nhiên, cao 1m60 thân hình chuẩn không cần chỉnh.

    Tính cách: năng động (tăng động mới đúng), nghịch ngợm, thích chọc phá người khác, rất rất tốt bụng, hiền lành (cái này là khi khôg đụng vào chuỵ ấy đó nha) và dễ thương, rất thích cười và cũng vì thích cười nên chưa ai một lần nhìn thấy Dịu Vy khóc. Học siêu miễn bàn. IQ 200/200.

    Thích: ăn đồ ngọt, đọc manga (giốg t/g), nghe nhạc, hát và vẽ,....

    Ghét: trai "ảo tưởng sức hút", mấy đứa con gái "giả tạo hoá".

    *Hoàng Mai Nhi (Jade) (nhỏ) 17 tuổi

    Gia thế: con một của chủ tịch tập đoàn Hoàng Gia là Hoàng Vinh. Hoàng Vinh và Huỳnh Lâm là bạn thân từ nhỏ nên sau này Mai Nhi và Dịu Vy cũng trở thành bạn thân của nhau. Và cũng là chị vợ tương lai của Dịu Vy.

    Ngoại hình: đẹp. Một nét đẹp "nghiên thùng đổ thúng" "chim bay cá chạy" một nét đẹp đã "đạp" đổ hàng ngàn tên con trai khi lần đầu nhìn thấy. Mang một nét đẹp khá là châu Âu (con lai Pháp nha), mắt nâu kết hợp với hàng mi cong dài, mũi cao tự nhiên cộng với đôi môi anh đào, "thanh lịch và dịu dàng" là những gì nhìn thấy khi lần đầu gặp Mai Nhi. Cao 1m68.

    Tính cách: dịu dàng, tốt bụng, thương người nhưng giận lên là chắc chắn sẽ có thiên tai, rất quan tâm tới người khác nhất là Dịu Vy vì cô rất nghịch ngợm. Nói chung tốt về mọi mặt. Học lực cũng xếp vào hạng tốp IQ 190/200.

    Thích: mua sắm, hát và vẽ giống như Dịu Vy,...

    Ghét: giống Huỳnh Vy và bị lừa dối.

    *Lưu Linh An (Azure) (cô) 17 tuổi

    Gia thế: tiểu thư của Lâm Gia. Bố của cô cũng là bạn thân của bố nó với bố nhỏ.

    Ngoại hình: đôi mắt xanh ngọc lấp lánh dưới hàng mi cong. Mái tóc ngắn ngan vai rất cá tính. Đôi môi nhỏ xinh, hai má phúng phính ửng hồng mềm mại (Min: mập hơn 2 chế kia một chút / Cô: e nó ai mập hả!!?*trừng mắt* / Min: chỉ là một chút thui mờ *co dò chạy*) Cao 1m70. Bạn thân của nó và nhỏ.

    Tính cách: nhí nha nhí nhảnh, tưng tưng tăng tăng, lăng xăng lóc chóc.

    Thích: ăn ăn và ăn, chơi chơi và chơi, quẩy quẩy và quẩy.

    Ghét: đói.

    *Huỳnh Gia Huy (Brian) (anh) 17 tuổi

    Gia thế: anh nuôi của Dịu Vy và là con ruột của Huỳnh Lâm.

    Ngoại hình: hotboy nha, cao 1m80 body chuẩn sáu múi, da trắng, tóc kiểu hàn màu nâu đỏ, có nụ cười "lỗ đen vũ trụ" tức là cứ cười ở đâu là liền thu hút girl trong trường đến đó. Học cũng siêu nhưng thua Dịu Vy. IQ 195/200.

    Tính cách: vui vẻ hòa đồng với mọi người, cũng thích chọc phá người khác (anh nào em náy) và còn rất thương yêu em gái.

    Thích: đi bar, đua xe, luyện game,...

    Ghét: con gái đeo bám (vậy mà gặp hoài)

    *Trần Thiên Vũ (Roy) (hắn) 17 tuổi

    Gia thế: con trai nuôi của Trần Gia, là người sẽ thừa kế tập đoàn Trần Gia lớn nhất thế giới.

    Ngoại hình: cao 1m82 mức độ đẹp trai còn hơn cả Gia Huy, da trắng, tóc màu nâu đồng,...đẹp trai quá không tả được.

    Tính cách: cực kì giỏi võ, tính tình thì lúc lạnh lúc ấm bất thường, không thích quan tâm chuyện thiên hạ, ít nói (tuỳ lúc) nhưng cực kì sát gái. Luôn đứng đầu trong các cuộc thi trong trường IQ 200/200.

    Thích:............(chả bít ông này thích gì)

    Ghét: cũng giống Gia Huy luôn.

    *Đặng Minh Khôi (Riam) (cậu) 17 tuổi

    Bạn thân của nó từ hồi cấp 2, cứ như hai anh em sanh đôi vậy đó. Nhoi không tưởng, luôn cùng nó bày trò quậy phá. Hotboy hòa đồng với mọi người. Hacker bí ẩn nổi tiếng nhất thế giới IQ 200/200. Là cánh tay phải đắc lực của nó.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Lại Cười

    Hãy tươi cười với mọi người. Chúng ta chẳng những không mất gì cả, mà trái lại, sẽ nhận được rất nhiều.

    ========================

    Anh không hề nói những câu ngọt ngào...

    Anh không hề biết đáng yêu chút nào...

    Anh không hề không hề...

    Không hề giống như em đã mơ...

    Nhưng sao lại nhớ anh đến thế này...

    Nhưng sao lại nhớ cả đêm lẫn ngày...

    Nhưng sao lại sao lại...

    Sao lại cứ nhắc anh mãi thôi...

    Hey boy.......

    (Soái ca- Bảo Uyên) một cô gái có khuôn mặt vô dễ thương bận bộ đồng phục trường Đông Á, đi giầy nike màu xanh dương, tóc đen dài thắt bím đuôi tôm, vai đeo chiếc balô trắng in hình Đôraemon to đùng phía trước, tai đeo tai nghe thi thoản lại nhẩm theo bài hát mình đang nghe. Và cô gái đó không ai khác chính là Dịu Vy nhà ta.

    Hôm nay là ngày đi học đầu tiên ở trường mới của Dịu Vy, Dịu Vy vô cùng háo hức. Vì sao ư? Vì cuối cùng cũng có địa điểm chịu "nạp mạng" cho những trò quậy phá của Dịu Vy.

    Đi đến ngã ba thì....

    - Cẩn thận....

    Kííííítttt.... (âm thanh nghe quen ghê)

    - Em không sao chứ? - Dịu Vy nhìn đứa bé gái trong lòng mình nhẹ giọng hỏi.

    - Dạ..không sao ạ...nhưng chị...- đứa bé gái dùng tay chỉ vào vết thương đang chảy máu trên đầu gối bên phải của Dịu Vy.

    - Không sao đâu! Nhưng sao em lại chạy ra ngoài đường thế? Biết nguy hiểm lắm không? - Dịu Vy nhìn đứa bé giọng lo lắng hỏi.

    - Em bị lạc mẹ ạ! - cô bé lễ phép trả lời.

    Dịu Vy đứng dậy bước từng bước nặng nề về phía chiếc xe đã gây tai nạn (chửi! Chửi đi!!!)

    Cốc cốc cốc... Dịu Vy dùng tay gõ vào cửa xe. Cửa kính của chiếc xe từ từ được hạ xuống. Người trong chiếc xe khẻ nhăn mặt như sắp hứng chịu chuyện gì rất tồi tệ sắp xảy ra (có người sợ bị chửi)

    Nhưng....

    - Anh hãy đưa cô bé này đến đồn cảnh sát đi chắc ba mẹ lo đang lo cho cô bé ấy lắm! - Dịu Vy ôn tồn nói giọng không có gì là toả vẻ tức giận (*hụt hẩn*).

    Cạch. Cửa xe mở ra Dịu Vy đưa đứa bé gái ấy vào trong xe rồi Dịu Vy quay bước đi.

    Không hiểu sao người trong xe lại nhìn theo cái bóng đang đi khập khiển kia cho tới khi khuất sau con đường dài và hẹp mới phóng xe đi.

    Vì chân đang bị thương nên Dịu Vy mất gần 30' mới tới được trường.

    Trường to thế này mà cổng lại nhỏ thế sao? Không phải đâu! Chỉ vì nó đang bị mấy girl trong trường đứng đầy cả cổng mà thôi. Để làm gì ư? Haizz...chỉ là để ngắm trai mà thôi. (Có một sự mê trai thật là bá đạo)

    Từ chiếc xe đậu trước cổng một người con trai vô cùng "đập" trai bước ra với vẻ mặt lạnh băng. Mái tóc dài xoả xuống màu nâu đồng, đôi mắt đen sâu hun hút, mũi cao và thẳng, da trắng, dáng người cao khoản 1m82 body chuẩn sáu múi.

    Người con trai đó tên là Thiên Vũ hotboy no.1 của trường Đông Á. Học siêu giỏi luôn đứng đầu trong các kì thi của trường được rất nhiều nữ sinh mến mộ.

    Thiên Vũ quét ánh mắt lạnh như băng của mình khắp cả sân trường, bổng ánh mắt đó dừng lại ở chổ một cây cột ở cổng trường cũng là nơi mà Dịu Vy đang đứng.

    Bọn con gái trong trường cũng dõi theo ánh mắt của Thiên Vũ rồi nhìn thấy Dịu Vy. Bắt đầu có những lời bàn tán xuất hiện.

    - Con nhỏ đó là ai mà lại được anh Thiên Vũ để ý vậy?

    - Ngưỡn mộ ghê!

    - Xì...không đẹp bằng mình mà...

    - Có được khuôn mặt dễ thương đó chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ?

    Vân vân và mây mây.....

    Một đứa con gái đứng gần Dịu Vy nhất đưa chân ra gạt cho Dịu Vy té, không may nơi tiếp đất đầu tiên lại là cái đầu gối đang còn chảy máu đó, đau! thực sự rẩt đau nhưng Dịu Vy chỉ khẻ nhăn mặt.

    Còn cô gái kia thì cứ làm như mình không cố ý mà (cố tình) đụng trúng Dịu Vy. Dịu Vy cũng chỉ cười rồi bước đi về phòng hiệu trưởng.

    "Con nhỏ đó chỉ biết cười thôi sao?" - Thiên Vũ đã nhìn thấy tất cả từ việc Dịu Vy bị té lần hai cho đến nụ cười kia. Sao mà ghét nụ cười đó quá.

    Dịu Vy lê cái thân hình nhỏ bé của mình lên tới phòng hiệu trưởng.

    - Chào thầy ạ! - Dịu Vy lễ phép cúi đầu.

    - Em là Dịu Vy phải không? - ông thầy Hiệu trưởng ôn tồn hỏi.

    - Vâng là em!

    - Em sẽ học lớp 11a1 ở tầng 2 dãy phòng học thứ nhất đó!

    - Vậy thưa thầy em về lớp!

    Rồi Dịu Vy cũng đi về lớp. Sân trường giờ đây vắng lặng tưởng chừng như chỉ nghe được tiếng lá rơi. Trời đã vào đông từ lâu mà mấy cái cây ở đây vẫn xanh tươi mơn mởn không có dấu hiệu gì là sẽ rụng lá.

    Dịu Vy bước đến trước cửa lớp thì thấy một giáo viên khá trẻ đang đứng ngoài cửa.

    - Em chào cô!

    - Em là Dịu Vy?

    - Vâng!

    - Cô là Nhã Trúc chủ nhiệm lớp 11a1!

    - Vậy bây giờ em mau vào lớp đi các bạn đang đợi!

    Cô Nhã Trúc bước vào lớp đập bàn một cái Rầm.

    - Cả lớp im lặng! Hôm nay lớp ta sẽ chào đón một thành viên mới! Em vào đi!

    Dịu Vy vừa bước vào là mấy con mắt của mấy thằng con trai trong lớp như sắp rớt ra ngoài.

    - Chào các bạn! Mình là Huỳnh Dịu Vy các bạn gọi mình là Dịu Vy được rồi! Mong các bạn sẽ giúp đỡ! - cười.

    "Lại cười" - đây là ý nghĩ của một người ngồi cuối lớp.

    - Lớp ta còn nhiều chổ lắm! Dịu Vy em muốn ngồi ở đâu?

    - Em muốn ngồi bàn cuối lớp...dãy 1 ạ!

    Nghe tới bàn cuối lớp thì có người đang mừng thầm thì liền bị dập tắt.

    Sau khi đã yên vị chổ ngồi thì cô Nhã Trúc cũng bắt đầu dạy hai tiết Toán vủa mình.

    Ra chơi....
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Bạn Mới

    Một loạt những sự trùng hợp ngẫu nhiên khác thường hay những việc xảy ra tương tự nhau có lẽ không đơn giản như vậy mà là những sự trùng hợp ngẫu nhiên có ý nghĩa.

    =======================

    Ra chơi...

    Dịu Vy đang đi tìm đường xuống căn-teen thì không hiểu sao lại đi lạc vào thư viện.

    "Sao lại là thư viện?" - Dịu Vy nhìn tấm bản đề chữ "Thư viện" to đùng trước cửa phòng.

    Như có một cái gì đó đang thu hút Dịu Vy, Dịu Vy bước vào thư viện.

    Không gian xung quanh im lặng. Cũng đúng thôi! Đây là thư viện mà.

    Mấy kệ sách cao chót vót với đầy những quyển sách to có, nhỏ có, ít trang cũng có, còn có cả những quyển trên 1000 trang, được sắp ngăn nắp. Trong phòng còn có nhiều bàn dành cho các học sinh trong trường đến đây đọc sách, ngoài ra còn có máy vi tính, phòng còn được trang bị cả máy lạnh nữa (trường này giàu ghê)

    Đi tới dãy tiểu thuyết đã dịch. Đi từ đầu dãy tới cuối dãy Dịu Vy dừng lại ở quyển "Tình yêu vượt thời gian" của Catherine Bybee.

    Cầm lấy quyển sách đi về phía mấy cái bàn thì...

    Rầm...bộp..bộp...bộp...

    Vì không chú ý về phía trước nên khi đi Dịu Vy đã vô tình đụng trúng một người đang đi phía trước mà trên tay còn đang bê một chồng sách lớn thế là chồng sách đổ hết xuống sàn.

    - Xin lỗi! Cho tôi xin lỗi tôi vô ý quá! - Dịu Vy rối rít xin lỗi người đó tay thì nhặt mấy quyển sách đang rớt dưới sàn lên.

    - À! Không sao đâu! - người đó cũng lụm những quyển sách kia lên.

    - Cho tôi gửi! - Dịu Vy đưa mấy quyển sách cho người kia.

    Lúc này thì bốn mắt nhì nhau.

    "Dễ thương ghê!" - đó là suy nghĩ của người đó.

    - Này anh gì ơi? Anh bị sao vậy? - thấy người kia cứ nhìn mình chằm chằm Dịu Vy lên tiếng.

    - Hờ...Anh xin lỗi! Mà em học lớp 11 hả? - người đó nhìn Dịu Vy hỏi.

    - Vâng!

    - Chúng ta làm bạn được không? - người đó nhìn Dịu Vy đề nghị.

    - Làm bạn? - Dịu Vy bất ngờ trước câu nói đó của người đối diện.

    - Không được cũng không sao...

    - À..không không em không có ý đó!

    - Vậy làm bạn nhé! Anh tên Trần Minh Quân còn em?

    (Trần Minh Quân 18t anh họ của Thiên Vũ cũng thuộc hạng hotboy nhưng tính tình lại vô cùng ấm áp, thân thiện, hoà đồng và vui vẻ với mọi người, học giỏi cực IQ 198/200)

    - Em là Huỳnh Dịu Vy! Chào anh! - Dịu Vy nở một nụ cười tươi hết sức. Làm Minh Quân đơ vài giây.

    - Em cũng thích đọc sách hả? - Minh Quân nhìn quyển sách trên tay Dịu Vy hỏi.

    - Cũng không hẳng! Nhưng sao anh lại bê một chồng sách lớn thế kia! Nguy hiểm lắm!

    - Anh là hội trưởng CLB văn học cũng là chủ nhiệm của thư viện nên giờ ra chơi anh tranh thủ dắp xếp lại mấy quyển sách! - Minh Quân ôn tồn giải thích.

    - Vậy để em giúp anh nha! - Dịu Vy là một người rất thích giúp đỡ người khác nên đã vô cùng vui vẻ giúp Minh Quân sắp xếp lại mấy quyển sách.

    - Cảm ơn em nha!

    Rồi hai người họ mỗi người một việc, lâu lâu lại nghe thấy mấy tiếng cười đùa phát ra từ căn phòng đó nhưng chẳng mấy chốc công việc đã được hoàn thành, số sách đã được sắp xếp ngăn nắp trở lại kệ. Công việc vừa hoàn thành thì chuông báo vào học vang lên.

    - Em về lớp trước nha?

    - Ngày mai em có tới nữa không?

    - Ngày mai em sẽ ghé!

    Nói rồi Dịu Vy chạy vụt đi về lớp bỏ lại Minh Quân đứng đó nhìn theo bóng dáng Dịu Vy bất giác nở một nụ cười (tự nhiên cái cười à)

    Dịu Vy tung tăng trở về lớp, ổn định chổ ngồi của mình.

    Cạch. Cánh cửa lớp mở ra, cô Nhã Trúc bước vào, mắt lia nhẹ khắp lớp. Nhận được ánh nhìn "triều mến" của cô bất giác cả lớp im phăn phắc. Như chỉ nghe được tiếng lá rơi ngoàn cửa sổ, tiếng mấy con muỗi cái cứ bay vo ve khắp lớp.

    Bộp. Một tiếng động như phá vỡ cái im lặng như "thánh" đó. Cả lớp đổ dồn về phía phát ra tiếng động đó.

    - Hìhì...xin lỗi!

    Trời! Thì ra là một cậu bạn trong lớp thấy có một con muỗi cái cứ "lượn lời" trước mặt như khiêu khích rồi thả nhiên đáp xuống cánh tay của cậu ta. Không thể chịu nổi, cơ thể mình đang bị xâm phạm. Không ngờ mình đẹp trai tới mức muỗi cái cũng phải ngất ngây! (rồi! Tên này đã mắc bệnh "ảo tưởng sức hút" giai đoạn cuối và hết thuốc chữa) nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ cứ để nó hút máu như thế thì có ngày bị mất máu mà chết, nên phải diệt trừ tai hoạ về sau. Thế là con muỗi cái đáng thương, tội nghiệp, vì cải tội hám trai mà phải về chầu ông bà sớm hơn dự định (thiện tai, thiện tai *chấp tay*)

    - E hè...Hôm nay lớp ta sẽ chào đón thêm hai bạn mới...

    Chưa kịp dức lời thì...

    - Là ai vậy cô?

    - Boy hay girl vậy cô?

    - Có đẹp không cô?

    - Bla...bla...blo...blo...

    Hàng đống câu hỏi vang lên làm cô Nhã Trúc muốn nổ cả đầu (panadol đây ạ!)

    Hít một hơi thật sâu rồi...

    - Im lặng hết cho tôi!

    Rắc...thôi xong! Chiếc bình hoa ở cuối lớp đã vỡ tan tành đây gọi là hiện tượng "áp đảo tinh thần vật chất" (chém :]) đừng có tra bác gồ nha ^^)

    Ám khí bốc lên mịt mù. Cả lớp im lặng.

    Để cái lớp 11a1 này không "nổi dậy đấu tranh giành quyền được nói" lần nữa. Cô Nhã Trúc lên tiếng.

    - Hai em vào đi!

    Từ cửa lớp một nam một nữ bước vào lớp.

    Chu choa! Lại là hotboy hotgirl nữa. Trời ơi! Cái lớp này toàn hội tụ hotboy hotgirl của trường không nha.

    - Các em giới thiệu về mình đi!

    - Chào các bạn! Mình là Hoàng Mai Nhi! Rất mong được giúp đỡ!

    Nói xong Mai Nhi còn bồi thêm một nụ cười tươi rói lộ cả hai má lún đồng tiền cực dễ thương, đã khiến bọn con trai trong lớp phải "ngất ngây con gà tây" vì độ sociu của cô.

    Bọn con trai thì hét lên ầm ầm còn người bên cạch thì mặt tối sầm lại trên trán suất hiện thêm ba vạch đen.

    - Huỳnh Gia Huy!

    Gọn gàn và súc tích nhưng cũng đủ để bọn con gái nằm sắp lớp vì mức độ lạnh lùng đó (chỉ là đang giận mới thế thôi)

    - Hai em muốn ngồi ở đâu?

    Cô Nhã Trúc cất giọng hỏi.

    - Tụi em ngồi chung được không cô? - Gia Huy nhìn cô nháy mắt hỏi. Cái hành động đó đã là tim cô Nhã Trúc xuýt rớt ra ngoài. Còn bọn girl càng hét điên cuồng hơn (bệnh nặng lém rùi ^^)

    - Nhưng....

    Cô Nhã Trúc hoang mang nhìn xuống hai cái bàn cuối lớp.

    - Không sao đâu! Cô để em!

    Mai Nhi nói rồi đi xuống bàn của Dịu Vy.

    - Bạn nhườn chổ này lại cho mình với bạn Huy được không?

    Mai Nhi nhìn Dịu Vy xem con bạn này sẽ làm gì.

    - Không!

    Ốồồồ...tiêu rồi không ngờ người bạn thân chí cốt của mình lại trả lời phủ phàn như vậy, sắp có bão lớn rồi (t/g đi di cư lánh nạn đây *xách vali ra sân bay*)

    - Cậu dám...

    Mai Nhi trừng mắt nhìn con bạn to gan.

    - Ý ý! Tớ nào có dám!

    Dịu Vy cuống cuồng dọn tập vở chạy sang bàn bên kia dù lòng thì chả muốn một tí nào. Nhưng không muốn không được, chỉ cần làm Mai Nhi giận một cái là mây giông sẽ kéo đến nên để bảo toàn tính mạng thì dọn đi là thượng sách.

    - Hứ...

    Mai Nhi hất mặt ngồi xuống bàn, Gia Huy cũng về chổ ngồi luôn.

    - Kiểu này mình chết chắc!

    Dịu Vy mặt phụng phịu gục đầu xuống bàn.

    Mọi cử chỉ và hành động đó của Dịu Vy đều được thu lại bởi người kế bên (ai tự hiểu nha^^)

    Cả buổi học bàn bên kia cứ huyên thuyên cả lên làm mấy lần bị thầy cô nhắc nhở mà mèo vẫn hoàn mèo nói vẫn phải nói.

    Còn bàn của Dịu Vy thì im phăn phắc. Vì sao một người hoạt bác như Dịu Vy lại không nói một lời nào? Cũng chả thèm làm quen? Đáp án là do Dịu Vy rất ghét bọn hotboy, hotgirl vì quen biết mấy người này chỉ gây ra những phiền phức cho mình nên không quen biết là tốt nhất.

    Còn kẻ ngồi kế bên thì mặt cứ hầm hầm. Chẳng lẻ một người đẹp trai mang tiếng là hotboy no.1 của trường này lại bị "bơ" một cách tàn nhẫn như vậy sao? Không thể nào chấp nhận được. Nhưng biết làm sao được! Chẳng lẽ lại mặt dày đi làm quen trước sao? Nhưng vậy thì còn gì là sỉ diện của một hotboy no. 1 nữa chứ!
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Em Họ Anh Có Bị Căm Hay Điết Gì Không Vậy?

    Tình bạn là một sợi chỉ bằng vàng nối trái tim của cả thế giới.

    =======================

    Reng...reng...reng...

    Reng...reng...reng...

    Reng...reng...reng...

    Chiếc điện thoại đang reo inh ỏi cả lên nhưng chủ nhân của nó không có dấu hiệu sẽ thức dậy. Nhưng không! Cuối cùng chủ nhân của nó đã thức nhưng tay lại vơ lấy chiếc điện thoại, ngồi thẳng người tay dơ cao tư thế cứ như sắp quăng cái thứ trên tay vậy.

    Bỗng xuất hiện hai kẻ có khuôn mặt cực kì giống Dịu Vy. Hai kẻ đó tự xưng là Angel và Devil của Dịu Vy.

    "Con gái à! Con không được làm như vậy" - Angel lắc đầu nhìn Dịu Vy.

    "Này con gái! Chính nó đã phá hổng giất ngủ ngàn thu ý nhầm giất ngủ ngàn vàng của con! Con nên tiêu diệt nó" - Devil dùng tay chỉ chỉ vào chiếc điện thoại trong tay Dịu Vy.

    "Con không nhớ đó là cái iphone6 plus đặc biệt mà chính papa đã làm cho con sao?" - Angel vẫn nhẹ giọng.

    "Ê ê! Gì thì gì chứ phá con ta ngủ là đã mang tội rồi đó nhá" - Devil khoanh hai tay trước ngực nói.

    "Cái điện thoại đó có tội gì đâu! Chính Dịu Vy đã cài báo thức gây không cho Dịu Vy ngủ! Tới giờ! Chiếc điện thoại chỉ làm đúnh nhiệm vụ của mình thôi" - Angel nói một lèo.

    "Nhưng..." - Devil á khẩu.

    "Ta nói đúng rồi phải không? Con gái vậy con mau bỏ chiếc điện thoại ấy xuống đi" - Angel nói rồi cùng Devil biến mất.

    -........

    1s...

    2s...

    3s...

    - Áááá...trễ giời rồi!

    Dịu Vy để chiếc điện thoại xuống giường rồi chạy nhanh vào WC làm VSCN với tốc độ "bàn thờ".

    Chưa đầy 5' sau Dịu Vy bước ra với bộ đồng phục trường Đông Á trên người.

    Bộ đồng phục gồm một chiếc áo trắng ngắn tay với bâu sơ mi sọc xanh đỏ khoác ngoài là chiếc áo dài tay màu xanh đậm bên ngực trái có hai chữ Đ.A được may cách điệu màu trắng, đi kèm với chiếc váy ngắn trên gối cũng sọc xanh đỏ luôn. Mang đôi nike màu đỏ tươi vào chân, tóc buộc cao hơi xéo, đeo thêm cái balô bằng da màu đen. Rồi phi thẳng ra khỏi nhà.

    Với tốc độ kỉ lục, chỉ cần mất chưa đầy 10' Dịu Vy đã có mặt trước cổng trường. Nhưng...ôi thôi! Cổng trường đóng cửa mất rồi còn đâu! Phải làm sao đây?

    Nhưng rất may là trường này không dùng khoá mà dùng mật khẩu để mở cửa. Với IQ 200/200 của Dịu Vy thì tra ra mật khẩu là chuyện vô cùng đơn giản.

    Tít...tít...tít...

    2' sau cánh cổng mở ra. Dịu Vy nhìn xung quanh rồi rón rén bước vào.

    Vì tiết 1 đã vào hơn 30' rồi mà lớp của Dịu Vy thì đang học môn "lặc sả" (lịch sử) của bà cô Phương Tâm nổi tiếng là khó nhất trường, giờ này mà vào là chết chắc. Thôi thì đợi ra chơi rồi vô luôn.

    Nói rồi Dịu Vy đi một vòng quanh trường. Đây là lần đầu tiên Dịu Vy có dịp đi tham quan trường này. Trường này đúng là rất rộng nha. Gồm có ba khu.

    Khu 1 gồm có ba dãy phòng với một dãy phòng học có ba tầng, dãy thứ hai là các phòng dành cho giáo viên và hiệu trưởng, dãy cuối cùng là các CLB trong trường và một hội trường rất rộng.

    Khu 2 là khu thể thao gồm sân vận động, sân bóng, hồ bơi,...vân vân và mây mây nhiều thứ khác.

    Khu cuối cùng là khu vườn với hồ nước, đồi cỏ, vườn hoa,...

    Dịu Vy đi một vòng quanh khu vườn của trường, dừng chân tại một bãi cỏ xanh tươi.

    Lấy chiếc iphone6 plus màu xanh dương trong balô ra đút tai nghe vào và bật bài hát yêu thích.

    Dù xa nhau...

    Em vẫn mãi tin rằng...

    Một mai đây anh quay lại...

    Vì em tin...

    Sâu thẳm trái tim anh...

    Còn yêu em...

    Lời chia tay...

    Ngày xưa cũng không thể...

    Làm tim em quên được anh...

    Chợt em đâu...

    Rồi đau gấp trăm lần...

    Lặng im...

    Khóc đêm...

    Thời gian qua...

    Có trôi đi...

    Cho bao màu xanh lá phai úa...

    Nhưng làm sao xóa hết...

    Hình dung anh trong em...

    Người yêu ơi...

    Em hi vọng...

    Dù nhỏ nhoi hay vô vọng...

    Rằng em mong được một lần...

    Gặp lại anh thôi...

    Dù là...

    Giất mơ...

    (Khóc đêm - Khởi My)

    Đang say xưa hát theo bản beat của bài Khóc đêm thì điện thoại lại rung lên.

    - What?

    "Cậu đang ở đâu vậy hả???"

    Giọng nói "oanh vàng thánh thót" của Mai Nhi vang lên ở đầu dây bên kia.

    - Ờ! Tớ đi trễ! Ra chơi tớ sẽ vô!

    "Ừ! Vậy thôi! Tớ yên tâm rồi!"

    - Vậy thôi bye!

    Dịu Vy nói rồi tắt máy.

    - Giờ này chắc là ra chơi rồi! Vô lớp thôi!

    Dịu Vy nói rồi xách balô đi về lớp.

    "Cậu ta hát cũng hay đấy chứ!" (người bí ẩn)

    Vào lớp.

    - Helo bấy bề!

    Dịu Vy nhảy chân sáo vào lớp miệng cười nói mà không biết là hàng ngàn con tim đã không cánh mà bay (chém ^^)

    - Giờ này mới vào đó hả?

    Mai Nhi lạnh lùng buôn một câu.

    - Đã bảo là đi trễ rồi mà! Mà khoan đã! Hôm qua hai người về mà không báo tui một tiếng là sao?

    Dịu Vy hơi xụ mặt tỏa vẻ hối lỗi (tuy chả có lỗi gì) nhưng lại sực nhớ ra điều gì đó liền lên tiếng nói lại.

    - Tại tụi tui quên chứ bộ!

    Mai Nhi gãi đầu cười cười nói.

    - Mà hai tui đâu rồi?

    Dịu Vy nhìn chổ trống bên cạnh của Mai Nhi hỏi.

    - Tui không biết nữa! Ra chơi là ảnh đi liền chả thèm nói tui một tiếng.

    - Mà thôi! Tui có chuyện đi trước nha!

    Dịu Vy nói rồi bỏ đi để lại một mình Mai Nhi ngồi đó mặt ngu ngơ chưa hiểu chuyện gì.

    Ra khỏi lớp Dịu Vy đi thẳng tới Thư viện. Nhưng trời ơi! Không biết Dịu Vy đi kiểu gì mà lại chạy tới...căn-teen (chế này mắc bệnh mù đườg)

    "Dù gì cũng đến đây thì đi ăn luôn vì sáng giờ có gì cho vào bụng đâu"

    Nghĩ là làm, Dịu Vy đi về phía quầy đồ ăn. Lấy hai ổ bánh bông lan, một cái bánh su kem cùng một ly matcha sữa cho vào khây. Định quay lưng ra thì Dịu Vy vấp phải thứ gì đó liền té xuống.

    Rầm...

    - Hôm nay mình ra đường không coi ngày hay sao á! - Dịu Vy lẩm bẩm, nhặc đống đồ ăn lên.

    - Em không sao chứ? - một giọng nói trầm ấm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Dịu Vy.

    - Không sao!

    Dịu Vy nói rồi phủi váy đứng dậy.

    - Dịu Vy!

    - Anh Minh Quân!

    Dịu Vy bất ngờ nhìn người vừa phát ra giọng nói trầm ấm đó.

    - Sao em lại ở đây?

    - Cũng như anh thôi! Ăn trưa!

    - Theo anh! Anh sẽ giới thiệu cho em mấy người bạn của anh!

    Minh Quân nói rồi nắm tay Dịu Vy dắt đi.

    Đến một cái bàn khá khuất trong căn-teen, có hai người con trai đang ngồi đó. Một người có khuôn mặt rất quen. Không! Phải nói là người mà suốt mấy năm qua ngày nào Dịu Vy cũng gặp mặt. Chính là người anh trai yêu "quấu" của Dịu Vy là Gia Huy.

    Dịu Vy chạy lại trước mặt Gia Huy nở một nụ cười hết sức dễ thương.

    - Chào em gái yêu dấu! - Gia Huy cũng nhìn Dịu Vy cười lại.

    Bụp...

    - Đau quá! - Gia Huy ôm mặt đau khổ.

    Dịu Vy thì hả hê với cú đánh đó của mình, còn Minh Quân và người con trai kia thì mắt mở to kinh ngạc.

    - Hai hay quá ha! Về Việt Nam mà không thèm báo em biết! Hôm qua còn không về nhà nữa hả?

    Dịu Vy trở lại bình thường, quay về việc chính là hỏi tội Gia Huy.

    - Hìhì cho hai xin lỗi mà! Tại hai quên chứ bộ! - Gia Huy cười làm hoà.

    - Quên à! Vậy mà không quên đi bar gái gú nhỉ? - Dịu Vy nhìn Gia Huy mặt gian vô cùng.

    - Hổng lẽ em thấy hết rồi hả?

    - Vừa đủ để nhỏ Nhi cho hai một trận! - Dịu Vy vừa nói tay vừa lôi trong túi áo ra cái iphone6 plus màu xanh dương của mình mà bấm bấm.

    - Thôi! Cho hai xin lỗi mà! Em muốn hai làm gì cũng được hết! - Gia Huy buộc miệng nói với Dịu Vy, nhưng dù gì cũng đã nói rồi đành chấp nhận thôi dù biết thứ mà Dịu Vy muốn anh làm chắc chắn chẳng tốt lành gì.

    - Thiệt á? - Dịu Vy mặt cười cười làm Gia Huy toát mồ hôi ướt đẫm cả trán.

    - Ừ...ừm! - Gia Huy nuốt nước bọt trả lời.

    - Vậy được! Tha cho hai lần này!

    - Hai người quen nhau hả? - Minh Quân mặt ngây ngô không hiểu chuyện gì mà đứng nhìn hai người đó nói chuyện với nhau.

    - Ừm! - Dịu Vy và Gia Huy đồng thanh trả lời.

    - Vậy khỏi cần giới thiệu! Còn đây là Thiên Vũ em họ anh! - Minh Quân trở lại bình thường rồi giới thiệu người còn lại.

    - Ùm...chào! - Dịu Vy miễn cưỡng đưa tay làm quen với Thiên Vũ.

    -........ - Thiên Vũ mặt vẫn lạnh băng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    - Anh Minh Quân này! Em họ của anh có bị căm hay điết gì không vậy?

    Dịu Vy không sock trước hành động đó của Thiên Vũ mà mở miệng nói móc.

    - A hahaha.....

    Gia Huy thì đập bàn cười ngặc ngẻo vì màng chào hỏi hết sức "bá đạo" của cô em gái mình.

    - Cậu nói ai căm điết thế hả? - Thiên Vũ giận tím mặt vì không ngờ có người lại dám nói với cậu như vậy.

    - À! Thì ra cậu không căm điết thế mà tui cứ tưởng....

    - Tưởng gì??? - Thiên Vũ mặt khó hiểu nhìn Dịu Vy.

    - À...chả có gì! - Dịu Vy xua xua tay phản bác.

    Reng reng reng.... Tiếng chuông vào học đã cắt đứt cuộc nói chuyện đầy nguy hiểm đó.