Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,481
Reaction score
621
Points
278
Chương 35
Lệ Hàn Quân ra khỏi bệnh viện, trên đầu quấn băng dày cộp, rơm rớm máu.

Bước đi lảo đảo, hắn lững thững đi về biệt thự.

Hắn không hiểu bản thân đang làm sao nữa, bác sỹ đề nghị hắn ở lại bệnh viện quan sát nhưng hắn cứ nghĩ đến Hứa Vy Lương đang ở biệt thự thì lại không chịu được, muốn quay về. Nhưng vừa đẩy cửa liền thấy giường trống trơn, chăn bị vứt lăn lóc dưới đất, quần áo cô nằm la liệt xung quanh.

Đôi mắt người đàn ông co lại.

Sau đó, tiếng nước chảy rào rào từ trong phòng tắm truyền đến.

Thật may, cô ấy chưa biến mất, cô ấy đang tắm.

Lệ Hàn Quân trút được gánh nặng trong lòng, trong đầu bỗng hiện lên một ý nghĩ, sau đí nhẹ nhàng đi lấy đồ rồi vào phòng tắm. Vừa đẩy cửa ra, hắn liền nhìn thấy đống vết cào, vết bầm do ma sát dày đặc trên người cô.

Hứa Vy Lương … đang tự hành hạ mình !

Hắn lao đến, ôm cô vào lòng, nước trong vòi chảy xuống đỉnh đầu, hai người đều ướt sũng, Lệ Hàn Quân run lên. Hóa ra là nước lạnh, cơ thể cô còn lạnh đến đáng sợ hơn.

“Em điên rồi ư? Em hận thì nhắm vào tôi này, hành hạ bản thân làm gì chứ! Mùa đông lạnh vậy mà ngâm nước lạnh, người tổn thương chỉ có bản thân em thôi!” Giọng nói Lệ Hàn Quân run rẩy, bất giác ôm cô chặt hơn: “Tôi thừa nhận tôi đã bạo lực hôn nhân, nhưng đó chỉ là vì tôi đố kỵ! Hứa Vy Lương, em là Lệ phu nhân, nếu tôi không ly hôn, em sẽ mãi là Lệ phu nhân…”

“…”

Không ai đáp lại, tiếng nước chảy vẫn không ngừng.

Hương thơm của sữa tắm hòa vào hương thơm cơ thể cô.

Hứa Vy Lương bị ôm chặt đến không thể phản kháng, cô cũng lười giãy dụa, chỉ bật cười một tiếng: “Lệ Hàn Quân, anh biết không? Hứa Uyển nói không sai, tôi bị AIDS, anh động vào tôi, chắc anh cũng bị nhiễm rồi nhỉ?”

“Tôi biết.” Lệ Hàn Quân đặt cằm lên vai cô.

Cơ thể Hứa Vy Lương khựng lại: “Anh biết sao?”

“Đúng, sau khi biết Hứa Uyển là kẻ đứng sau bắt cóc Tiểu Bảo, tôi đã kêu trợ lý đi điều tra, tôi biết hết những gì cô ta làm…”

Hứa Vy Lương cắn môi: “Anh biết rồi, vậy sao còn động vào tôi?”

“Sinh không cùng ngày nhưng nguyện chết cùng một mộ.” Đôi mắt đen láy của Lệ Hàn Quân hiện lên một tia đau thương, hắn nhíu mày, lấy ra một con dao gọt hoa quả, đặt vào tay cô.

Hắn nắm lấy mu bàn tay của cô, trong lòng bàn tay cô là cán dao.

Hắn đưa mũi dao lên trước tim mình.

“Những gì tôi nợ em, để tôi trả luôn một lượt, đừng tự hành hạ mình nữa, tôi bằng lòng để em một dao giết chết tôi!”

Cô cầm lấy cán dao, chất liệu gỗ không hề có nhiệt độ.

Cô không động đậy, chỉ nhẹ nhàng: “Trước đây, tôi từng cầu nguyện trước mặt Phật tổ, bạch mã hoàng tử sẽ cưỡi tuấn mã đến đón tôi, gia đình ba người chúng tôi sống vui vẻ, hạnh phúc.”

“Hứa Vy Lương…”

“Nhưng đáng tiếc, Phật tổ không nghe thấy lời nguyện cầu của tôi, tôi trao nhầm tình cảm, còn mất đi cả con.”

“…” Đôi mắt luôn u ám của Lệ Hàn Quân ngập trong hơi nước, khiến hắn sắp không nhìn ra biểu cảm của người trước mặt, nhưng lời của cô còn chưa dứt: “Tôi muốn anh chết, nhưng tôi lại sợ đến khi xuống địa ngục lại gặp lại anh, anh còn tranh giành Tiểu Bảo với tôi, Lệ Hàn Quân, nếu anh còn chút lương tâm, hãy tránh xa tôi ra, tôi và Tiểu Bảo đều không muốn gặp anh.”

Nước mắt trộn lẫn với nước máu, trượt dài theo ngũ quan góc cạnh.

Cô rất buồn.

Cô rất muốn biết, làm sao có thể quay ngược thời gian.

Làm thế nào cô mới hết buồn, dù một chút thôi…

Trái tim Lệ Hàn Quân như bị đánh mạnh một gậy, băng trên đầu ướt đẫm, đầu óc mê man.

“Nhưng biết làm sao đây? Lệ phu nhân, có chết tôi cũng muốn ở bên em và Tiểu Bảo.” Đời này hắn sẽ không ly hôn với cô, hắn muốn bám lấy cô đến tận già.

Hứa Vy Lương lạnh lùng nhìn hắn, đột nhiên kích động, đẩy hắn ra.

Trên nền phòng tắm bị phủ một lớp bong bóng xà phòng.

Lệ Hàn Quân vốn đã sắp không trụ được nữa, bị đẩy một đẩy, hắn liền trượt chân, ngã ngửa ra sau. Hứa Vy Lương nghe thấy rầm một tiếng, nhưng không hề bận tâm, nhanh chóng mặc đồ của mình rồi đi ra ngoài.

Đầu Lệ Hàn Quân bị đập vào tường, vết thương liền rách ra.

Máu tươi chảy dài xuống mặt…

Ý thức dần mơ hồ.

Rất lâu, rất lâu về sau, hắn thường mơ cùng một giấc mơ, hắn mơ thấy Hứa Vy Lương lúc trẻ mặc váy trắng dài, đứng dưới cây ngô đồng ở cổng trường, váy tung bay trong gió, trên môi nở rộ nụ cười…
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,481
Reaction score
621
Points
278
Chương 36
Lệ Hàn Quân bị trọng thương, nguy hiểm đến tính mạng.

Hứa Vy Lương lại âm thầm dọn đồ đạc, rời khỏi thành phố đau thương này, những thứ liên quan đến Lệ Hàn Quân, cô không thèm nghe đến một chữ. Lúc Dung Thành đưa cô đến sân bay, hắn có hỏi cô, nếu Lệ tiên sinh chết thì làm thế nào?

Hứa Vy Lương nghĩ một hồi, nói: “Tôi sẽ cố sống lâu hơn anh ta, như vậy thì kiếp sau sẽ không gặp lại nữa.”

Lệ Hàn Quân hôn mê đúng một tháng trong bệnh viện.

Lúc mới tỉnh, đầu óc hắn có chút bất thường.

Trợ lý nói với hắn, Lệ phu nhân mất tích rồi, trợ lý cho rằng hắn sẽ nổi trận lôi đình nhưng Lệ Hàn Quân chỉ bình tĩnh ‘ừ’ một tiếng, sau đó quay đầu nhìn ra cửa sổ. Trong màn đêm, những hạt mưa rơi lên trên lá chuối, rồi lại chảy xuống đất.

Tí tách, tí tách.

Hắn nghe tiếng mưa, rồi dần thiếp đi.

Thời gian vô tình vùi lấp tất cả.

Chớp mắt, bốn mùa xuân đã trôi qua.

Năm đó Lệ Hàn Quân còn tưởng sau khi động vào Hứa Vy Lương sẽ bị AIDS, ai ngờ khi đi kiểm tra thì không hề bị gì hết, trợ lý báo lại với hắn, người bệnh nhân AIDS năm xưa vốn không bị bệnh, hắn chỉ giả vờ để lừa tiền Diệp Cẩn.

Nguồn gốc sâu xa vẫn là do ông trời sắp đặt.

Hôm đó, hắn nhận được tin nhắn của giáo sư Lục ở nước ngoài, nói có một thai nhi chết não, sau khi được trị liệu đã sống lại, nhưng cách trị liệu này rất nguy hiểm, nếu thất bại thì bệnh nhân sẽ chết hẳn.

Hôm đó, hắn ra khỏi bệnh viện, mặc vest, đeo cà vạt, đi giày da. Đột nhiên hắn phát hiện phía sau có một đứa nhỏ bám theo, đôi mắt dán chặt lấy người hắn, nhìn không chớp mắt.

Bé gái đó chớp chớp mắt, đôi mắt sáng như sao trời.

Mấy năm nay, tính cách của hắn tốt hơn nhiều, thậm chí còn chủ động cúi xuống hỏi con bé: “Bạn nhỏ này, cháu đi theo chú lâu lắm rồi, cần chú giúp gì không?”

“Cháu không phải bạn nhỏ, cháu tên Tiểu Vĩ Ba, mẹ nói, đôi mắt của cháu biết nói.” Tiểu Vỹ Ba chăm chú nhìn hắn, đột nhiên chu môi: “Tại sao lại có chút không giống nhỉ?”

Lệ Hàn Quân thấp giọng cười: “Cái gì không giống?”

“Chú vừa vàng vừa gầy, ông ấy vừa trắng vừa cường tráng.” Tiểu Vỹ Ba gãi đầu, xoa xoa một hồi, lại gật đầu: “Có lẽ, cháu nhận nhầm người rồi, ôi, nghĩ cũng đúng, mẹ nói ông ấy lên trời rồi, trên trời còn có rất nhiểu tiểu tinh linh bầu bạn, chú đẹp trai, tạm biệt nhé, cháu phải đi đây, bên ngoài có rất nhiều người xấu, mẹ rất đáng thương, cháu không thể bị người ta lừa đi, nếu như vậy thì sẽ không có ai bên mẹ…”

Nói xong, Tiểu Vỹ Ba cười, như muốn rời đi, nhảy chân sáo quay người chạy mất.

Trái tim Lệ Hàn Quân khẽ đập mạnh, vẫn duy trì trạng thái cúi người, nhìn trông như gù, mãi đến khi trợ lý đến đỡ, hán mới gãi cổ: “Có thấy đứa bé gái đó giống tôi không?”

“Hả?” Trợ lý mở to mắt, há hốc miệng.



Gần đây Tiểu Vỹ Ba khá khó chịu.

Nó rất hay gặp chú đẹp trai, trên đường đi học gặp, trên đường về cũng gặp, thậm chí có những lúc còn gặp cả trong trường mầm non. Chỉ gặp thì thôi đi, đằng này chú đẹp trai lại tặng đủ thứ quà cho con bé, còn lén dẫn nó đi ăn KFC, mẹ rất ghét nó ăn đồ ăn nhanh.

Nó hỏi hắn, có phải có ý đồ gì xấu không?

Chú đẹp trai liền trìu mến nhìn nó rồi lắc đầu.

Tiểu Vỹ Ba bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ chú đẹp trai rất đẹp trai, chắc không phải người xấu đâu. Nó không thể ăn hôi đồ của người khác mãi, nhưng nó nhỏ vậy thì cũng không báo đáp được gì, nên làm sao đây?

Bên ngoài cửa sổ mưa to gió lớn.

Lúc tan học, Tiểu Vỹ Ba lại nhìn thấy chú đẹp trai, hắn cầm một chiếc ô đen lớn, lặng thầm nhìn đứa bé vui vẻ chạy ra từ lớp học.

Lệ Hàn Quân bước đến, giọng nói nhẹ nhàng: “Đang mưa đó, chạy chậm thôi, ướt người mẹ cháu sẽ buồn đó.”

“Ồ, chú đẹo trai, hôm nay chú mang quà gì đến cho cháu vậy?” Tiểu Vỹ Ba quấn quấn tóc, tuy ngại nhưng con bé thầm nghĩ bản thân là một cô gái bé nhỏ ai gặp cũng yêu, cho nên có vòi chú đẹp trai một lần cũng không sao nhỉ.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,481
Reaction score
621
Points
278
Chương 37
Lệ Hàn Quân lấy ra một đống đồ chơi số lượng có hạn đưa cho nó.

“Không phải cháu nói có người bắt nạt cháu, nói cháu không có mô hình đường ray tàu hỏa sao? Nhìn xem có thích không?”

Chiếc tàu hỏa này rất tinh tế, Tiểu Vỹ Ba vui mừng vỗ tay, còn nhảy cẫng lên: “Đẹp, đẹp lắm, chú đẹp trai, cháu hỏi chú nhá, có phải chú rất giàu không?”

Có thể mua đươc tàu hỏa đẹp như vậy.

“Có nhiều tiền hơn cháu nghĩ một chút.”

“Ồ, thế chú kết hôn chưa?” Tiểu Vỹ Ba chớp chớp mắt: “Nếu chú chưa kết hôn, chú có cần bạn gái không? Để cháu giới thiệu một người cho chú nhé.”

Lệ Hàn Quân nhìn Tiểu Vỹ Ba bằng ánh mắt kỳ lạ, bỗng nhiên cứng họng.

Hắn đưa ô lên trên đỉnh đầu con bé, nước mưa lăn dài theo xương ô.

Tiểu Vỹ Ba ngượng ngùng nghịch ngón tay, vừa làm nũng vừa giới thiệu: “Mẹ cháu rất đẹp, cũng rất tài giỏi, chú ở cạnh mẹ cháu sẽ không bị thiệt đâu, đến khi cháu lớn cháu sẽ báo hiếu chú, sẽ mua nhiều đồ ăn ngon, đồ chơi đẹp cho chú, mẹ cháu rất đáng thương, lúc sinh cháu ra bị mất nhiều máu nên suýt mất mạng, bây giờ mẹ cháu vẫn…”

Nhớ đến mỗi lần eo mẹ đau nhức không ngủ được, hôm sau lại nói dối nó là nửa đêm tỉnh giấc, trong lòng nó cảm thấy rất đau xót.

Nếu có người chăm sóc mẹ thì tốt rồi…

Trong lòng Tiểu Vỹ Ba nghĩ như vậy.

Động tác cầm ô của Lệ Hàn Quân khẽ khựng lại.

Trợ lý có báo cáo lại, lúc sinh con Hứa Vy Lương bị khó sinh, nhưng nghe Tiểu Vỹ Ba kể lại thì càng đáng thương hơn. Hắn vuốt tóc con bé, mái tóc đen tuyền bóng mượt, trên đầu nó có hai khoáy, rất giống cô.

“Cháu hay gán ghép mẹ cháu cho người đàn ông khác lắm ư?”

“Đâu có!” Tiểu Vỹ Ba chu môi: “Chú là người đầu tiên cháu thấy vừa mắt đó, những người khác không xấu thì bụng phệ…”

Lệ Hàn Quân đột nhiên quỳ xuống, ôm chặt Tiểu Vỹ Ba vào lòng, hôn lên tóc nó, đôi mắt luôn kiêu ngạo đẫm nước mắt: “Tiểu Vỹ Ba, nếu chú nói thực ra chú là ba cháu…”

“Chú đẹp trai, tuy chú rất đẹp trai nhưng đừng có đi lừa người chứ. Cô giáo nói đi lừa người thì mũi sẽ dài ra, ba cháu lên trời rồi.” Tiểu Vỹ Ba tự nhiên cảm thấy vòng tay hắn rất ấm áp, có chút không nỡ đẩy ra.

Nghe thấy lời nói non nớt của con bé, trái tim hắn như mềm ra, tan thành từng mảnh.

“Cô ấy nói với cháu như vậy ư?”

Lệ Hàn Quân vừa nói, trong miệng như cảm nhận thấy vị gỉ sắt.

Mấy năm nay, hắn đã quen rồi, hắn nuốt máu bên miệng xuống, ánh mắt bỗng nhìn thấy một bóng hình quen thuộc ở phía xa xa, nói đúng ra, là một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, chầm chậm đi đến.

Tay người phụ nữ cầm ô, tóc dài đến vai, năm tháng không hề hấn gì với cô, vẫn như bốn năm trước, điềm tĩnh xinh đẹp.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,481
Reaction score
621
Points
278
Chương 38
Lúc Hứa Vy Lương đến, Tiểu Vỹ Ba một mình cầm một chiếc ô màu đen, đang đứng trong mưa.

Đôi mắt to đen nhánh nhìn chăm chú về một hướng khác...

Hứa Vy Lương hoài nghi: “Cái ô này của ai? Không phải bảo con chờ mẹ ở cổng sao?”

“Mẹ ơi, khi nãy có một chú đẹp trai nói chú ấy là ba con, nhưng không phải ba con đã bay theo tiểu tinh linh rồi sao?”

Trong nháy mắt, Hứa Vy Lương bị câu hỏi đơn giản này đâm trúng, giống như cục đá ném trúng vào tâm hồ vậy, dập dềnh gợn sóng, theo phản xạ cô nhìn về hướng mà Tiểu Vỹ Ba vừa nhìn, nơi đó bóng người nhốn nháo, tất cả đều là phụ huynh đến đón con tan học.

Trong đám người, hình như cô nhìn thấy một bóng lưng, rất giống hình dáng trong ký ức.

Nhưng cuối cùng, cô cúi đầu xuống răn dạy con gái: “Gần đây bọn buôn người rất hung hăng ngang ngược, đừng nhìn thấy ai cũng gọi ba. Ba con đến xương cốt cũng hóa thành tro bụi rồi, lấy đâu ra ba hử? Đi thôi, mẹ đưa con về nhà.”

Khóe miệng Tiểu Vỹ Ba khẽ nhếch lên, cảm giác giống như có thể treo lên đó hai thùng nước.

“Mẹ lại gạt người rồi, con mới bốn tuổi, xương cốt sao có thể hóa thành tro bụi nhanh thế chứ? Cục xương Đại Hắc ăn ba năm trước, đến hiện tại vẫn còn trắng bóng mà!”

Hứa Vy Lương: “...”

Con gái quá thông minh cũng không phải là một chuyện tốt.

“Mẹ nói hóa rồi là hóa rồi.”

“Mẹ độc tài, hừ, xấu xa.” Tiểu Vỹ Ba làm mặt xấu, quay người đi theo mẹ, trước lúc gần đi vẫn lưu luyến quay đầu lại nhìn, bàn tay nhỏ đặt lên cặp sách, trong cặp sách vẫn còn giấu chiếc tàu hỏa nhỏ mà chú đẹp trai cho nó.

Thế nhưng, sao chú ấy vừa nhìn thấy mẹ thì liền bỏ đi?

Lệ Hàn Quân đứng trong góc, không động đậy, cứ nhìn cô nắm bàn tay bé nhỏ của con gái đi như vậy rồi xoay người biến mất trong cơn mưa nặng hạt, trong ánh mắt đó không còn sự hận thù trước đây nữa mà chỉ còn lại sự dịu dàng trước đây chưa từng có.

Buổi sáng hôm sau, lúc Hứa Vy Lương đang chuẩn bị đi làm, đột nhiên có một bác sĩ tới tìm cô, nói kiểu bại liệt nửa người của cô là một ví dụ điển hình. Ông hy vọng Hứa Vy Lương có thể đến bệnh viện của họ kiểm tra để các chuyên gia nghiên cứu khắc phục vấn đề khó khăn này.

Hứa Vy Lương không khỏi nhìn vị bác sĩ đó bằng ánh mắt đa nghi: “Cảm ơn, hiện tại tôi sống khá tốt, không cần nghiên cứu đâu.”

Cô đã quen cuộc sống ngồi xe lăn rồi.

Huống hồ còn phải chăm sóc Tiểu Vỹ Ba nữa, đi bệnh viện rồi thì Tiểu Vỹ Ba phải làm sao?

“Hứa tiểu thư, bệnh viện chúng tôi thực sự rất có thành ý, cô xem...”

“Xin lỗi, điện thoại tôi reo rồi, đồng nghiệp của tôi đang giục tôi đi làm.” Hiện tại, cô đang giữ chức quản lí trong bộ phận thiết kế của một công ty nhỏ, lương không cao nhưng cũng đủ nuôi sống cô và Tiểu Vỹ Ba.

Bác sĩ khuyên Hứa Vy Lương mất một hồi lâu nhưng cô vẫn không đồng ý. Sau khi cô đi, bác sĩ đành bất lực thở dài, hắn bấm số điện thoại của Lệ Hàn Quân: “Lệ tiên sinh, phu nhân cự tuyệt đề nghị của chúng tôi rồi.”

...

Hứa Vy Lương luôn cảm thấy gần đây có người đang theo dõi cô, thường cảm nhận được một đôi mắt âm u của ai đó lẩn trốn trong đám người.

Nhưng thoáng nhìn xung quanh thì lại không thấy gì.

Sáng thứ ba, tại nhà trẻ của Tiểu Vỹ Ba có tổ chức hoạt động ba con, Hứa Vy Lương xin nghỉ đồng thời đem theo cấp dưới của mình cùng đến. Mặc dù cô không không thể cùng chơi các hoạt động đó với Tiểu Vỹ Ba, nhưng nó vẫn rất vui vẻ.

Người ta thường nói con gái là bảo bối tâm can, Hứa Vy Lương cuối cùng cũng lĩnh hội được rồi.

Bốn năm trước, khi cô mới tới đây liền mua một căn phòng cạnh biển, vốn định từ từ chờ chết. Nào ngờ, một tháng sau cô đến bệnh viện kiểm tra, kết quả nhận được không phải cô bị AIDS mà là mang thai rồi!

Cô lại có con...

Tâm trạng cô lúc đó rất phức tạp, từng nghĩ bỏ đứa bé này đi nhưng cuối cùng vẫn sinh ra nó, không biết nên cảm thấy vui mừng hay bất hạnh nữa, hạ sinh Tiểu Vỹ Ba không bao lâu thì cô phải ngồi xe lăn.

Tiểu Vỹ Ba chơi mệt rồi, đầu đầy mồ hôi chạy về phía cô, nhìn cô với dáng vẻ ngây thơ vô cùng: “Mẹ ơi, con muốn uống nước.”

Hứa Vy Lương sờ vào trong túi, chỉ còn một bình nước rỗng.

“Con ở đây chờ mẹ một lát, mẹ sang phía đối diện mua, đừng chạy lung tung đó.”

Tiểu Vỹ Ba gật đầu như bổ củi: “Yên tâm đi, con không chạy lung tung đâu, nhất định ngoan ngoãn chờ mẹ về!”

Nhưng Hứa Vy Lương không ngờ rằng khi cô mua nước quay về, chỗ Tiểu Vỹ Ba đứng khi nãy không một bóng người!
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,481
Reaction score
621
Points
278
Chương 39
Sắc mặt cô chợt thay đổi, lập tức thông báo với nhà trường đăng tin tìm người, nhưng cuối cùng vẫn bặt vô âm tín.

Trong lúc Hứa Vy Lương đang vô cùng lúng túng thì điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn: “Bệnh viện Nhân Hòa.”

Trái tim Hứa Vy Lương chợt ngừng đập.

Lẽ nào Tiểu Vỹ Ba đang ở bệnh viện Nhân Hòa?

Cô cũng không kịp nghĩ nhiều, liền đón xe đến bệnh viện Nhân Hòa, trên đường đi cũng gọi lại cho số điện thoại đã gửi tin nhắn cho cô, nhưng không có ai bắt máy, lòng cô nóng như lửa đốt, thiếu chút nữa thì báo cảnh sát.

Đến bệnh viện rồi, trong hộp thư lại truyền đến một mệnh lệnh: “Tầng ba, phòng bệnh 401.”

Hứa Vy Lương không dám dừng lại để nghỉ, thở gấp nhanh chóng lên tầng ba, tầng ba vô cùng yên tĩnh, cuối hành lang đang đứng có một người đàn ông thân mặt vest đen vóc người cao lớn, hơi thở của Hứa Vy Lương chợt căng thẳng, Lệ Hàn Quân cảm nhận được động tĩnh phía sau, chẫm rãi quay người lại.

“Hứa Vy Lương, đã lâu không gặp...”

Hắn đi đến trước mặt cô hơi cúi người, sắc mặt dịu dàng.

“Bốp…” Hứa Vy Lương chẳng cần nghĩ ngợi, vung tay hung hăng tát hắn một cái: “Tiểu Vỹ Ba đâu? Anh giấu Tiểu Vỹ Ba ở đâu rồi?” Thiếu chút nữa thì cô cho rằng Tiểu Vỹ Ba bị người ta bắt cóc, tim sắp nhảy ra ngoài rồi.

Kết quả lại là Lệ Hàn Quân.

Sao cô có thể không tức giận chứ?

Lệ Hàn Quân nhận lấy cái tát này, nhưng tâm trạng không hề chấn động, hắn nói thẳng: “Tôi đã sắp xếp bác sĩ cho em rồi, em vào chữa bệnh đi, sau khi ra ngoài tôi sẽ trả lại Tiểu Vỹ Ba cho em.”

“Anh…”

“Lẽ nào em không muốn đứng dậy, không muốn mang Tiểu Vỹ Ba đi khám phá mọi nơi trên thế giới sao? Hứa Vy Lương, em vì tôi mà liệt, nếu em không chịu chữa bệnh thì tôi không bỏ qua đâu.”

Hứa Vy Lương bị hắn chặn lời, trong lòng cũng rất lo lắng cho Tiểu Vỹ Ba. Dù biết chắc rằng Lệ Hàn Quân sẽ không làm hại đến Tiểu Vỹ Ba nhưng cô vẫn không yên tâm.

“Nếu như Tiểu Vỹ Ba thiếu một sợi tóc, Lệ Hàn Quân, tôi cam đoan nhát dao bốn năm trước tôi không đâm vào tim anh sẽ cắm vào thêm một lần nữa!” Dứt lời, cô chỉ đành điều khiển xe đẩy tiến vào phòng khám bệnh.

Không phải có một vị bác sĩ mà là cả một đội ngũ trị liệu của bệnh viện.

Trong đó có người là người nước ngoài.

Còn có vị bác sĩ trẻ hôm trước bảo Hứa Vy Lương đến bệnh viện của hắn ta làm nghiên cứu, thấy Hứa Vy Lương hắn híp mắt cười chào hỏi nhưng Hứa Vy Lương trực tiếp làm ngơ, sắc mặt không chút biểu cảm nói: “Muốn nghiên cứu thế nào thì làm nhanh lên đi, tôi còn phải đón con nữa.”

Các bác sĩ: “...”

Sau khi có phương án nghiên cứu tỉ mỉ, các bác sĩ nhất trí đưa ra ý kiến, bệnh của Hứa Vy Lương đã thành bệnh nan y rồi, không có khả năng chữa trị, cho dù miễn cưỡng nuôi hi vọng đứng lên thì tương lai vẫn sẽ rất dễ tái phát.

Kết quả này, Hứa Vy Lương đã từng nghe rất nhiều lần rồi.

Ngón tay khẽ nắm lại.

Cô cũng biết là như vậy nên không muốn đến bệnh viện, có kiểm tra hay không thì cũng có gì khác biệt chứ?

Làm xong một loạt kiểm tra, Hứa Vy Lương mặc bác sĩ lắc lư chân cô, từng cây kim nhỏ xíu ghim vào để thử kích thích phản ứng của cô, chỉ có một chỗ Hứa Vy Lương cảm thấy hơi ngứa.

Kết thúc kiểm tra, cô ra khỏi phòng bệnh, giây phút đẩy cửa chợt nghe thấy một tràng cười như chuông ngân: “Chú đẹp trai, con chưa nói xong mà, đợi chú rảnh chú phải dẫn con đi vười bách thú đó, con muốn xem hươu cao cổ, con muốn xem voi, con còn muốn xem em gấu trúc nữa…”

Cánh cửa được đẩy ra hoàn toàn, Hứa Vy Lương bị xúc động bởi cảnh trước mắt.

Tiểu Vỹ Ba dang hai chân ngồi trên cổ Lệ Hàn Quân, cha con họ đứng trước cửa sổ, đôi mắt to tròn xinh đẹp của Tiểu Vỹ Ba nhìn xuống phía dưới cửa sổ, nhảy nhót vui mừng vỗ tay.

“Tiểu Vỹ Ba!” Giây kế tiếp, giọng nói lạnh lùng của cô cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người họ.

“Mẹ ơi.” Tiểu Vỹ Ba tụt xuống từ cổ Lệ Hàn Quân: “Mẹ kiểm tra xong rồi ạ?”

Hứa Vy Lương có cảm giác như thể lớp vỏ bọc của mình bị bóc trần, lạnh giọng nói: “Qua đây! Ai cho con nói chuyện với người lạ? Mẹ dạy con như thế nào hả? Chúng ta đi thôi!”

“Ừm…” Tiểu Vỹ Ba bị lời giáo huấn đột ngột của Hứa Vy Lương dọa sợ đến nhún vai: “Chú đẹp trai là người tốt, chú ấy sẽ không bán con đâu…”

“Con còn cãi lại à?”

“Con…”

“Tiểu Vỹ Ba ngoan, không khóc, mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi mà.” Lệ Hàn Quân dùng vẻ mặt ôn hòa trước đây chưa từng có dỗ dành Tiểu Vỹ Ba: “Nếu mẹ tức giận rồi, vậy con đi với mẹ trước đi, chú sẽ ghi nhớ ước hẹn của chúng ta.”

Lại còn có ước hẹn nữa?

Lời lọt vào lỗ tai Hứa Vy Lương lại trở thành suy nghĩ Lệ Hàn Quân rắp tâm muốn cướp con đi, cô kéo Tiểu Vỹ Ba rồi ôm nó đặt lên chân, dù sao cũng là ngồi xe lăn, cô chỉ đành điều khiển xe lăn vào thang máy rồi đi xuống tầng.

Hai ngón tay của Lệ Hàn Quân khẽ vuốt ve, đôi mắt ảm đạm khó lường, ánh mắt chợt rơi xuống chiếc cặp sách đang nằm một bên của Tiểu Vỹ Ba, sau đó hắn nhấc cặp sách lên đi theo xuống tầng…
 

Bình luận facebook

Top Bottom