phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 30
Hắn lái xe đến quán bar gần đó, tự chuốc cho mình say, trong lúc mơ hồ, hắn nhìn thấy Dung Thành đi đến.

Thực ra Hứa Vy Lương ở biệt thự nhà họ Lệ, hắn cũng có chút tư lợi.

Như vậy, Dung Thành không thể tùy tiện đến tìm cô...

Ánh mắt Lệ Hàn Quân rời rạc, đồng tử khó có thể tập trung: “Có phải anh rất đắc ý?”

Dung Thành ngây ra, hơi chau mày.

“Anh thích Vy Lương? “ Lệ Hàn Quân chán nản day day thái dương, vừa say vừa không giống say mà hỏi Dung Thành: “Nhìn chúng tôi đến bước này, anh nhất định châm biếm tôi có mắt không tròng mà đi tin người khác, hại chết cốt nhục của mình, còn một tay tạo nên cục diện như ngày hôm nay, đúng không?”

Dung Thành mấp máy môi: “Hứa phó tổng cả một đời đều rất khổ, nếu như Tam thiếu gia còn lương tâm, những ngày tháng còn lại mong anh đối tốt với cô ấy một chút... hoặc là... Anh buông tha cho cô ấy đi...”

Buông tha cho cô ấy?

Lệ Hàn Quân nhắm mắt, ngẩng đầu dựa vào ghế sofa..

Hắn làm sao có thể để cho cô đi.

Hắn tình nguyện lạc trong mê cung như vậy cả đời, cô có thể căm hắn, hận hắn, ghét hắn, nhưng vĩnh viễn không được rời xa hắn.

...

Trong biết thự, người hầu đem thuốc cho Hứa Vy Lương: “Phu nhân, nên uống thuốc rồi.”

Trung y trị gốc, cho nên Lệ Hàn Quân tìm bác sĩ trung y đến điều trị sinh non và suy nhược cho cô.

Trong không khí tràn ngập vị đắng, cô nhàn nhạt “Ồ” một tiếng rồi trở mình dậy uống thuốc.

Đúng lúc phim truyền đến tiếng kêu thảm thiết, người hầu nhất thời tò mò bộ phim Hứa Vy Lương xem, nghiêng đầu liếc một cái, tim xém chút nữa vọt ra ngoài.

Là một bộ phim kinh dị bị cấm chiếu ở nước ngoài.

Phim miêu tả năm 80 của thế kỉ trước, ba nam một nữ hợp thành một nhóm tiến vào rừng Nam Mỹ để làm kí sự về một bộ tộc ăn thịt người, sau đó liền mất tích, cô vừa liếc mắt nhìn, đúng lúc bộ tộc ăn thịt người đem một trong những người đó...

Trong dạ dày người hầu có một cỗ chua xót...

Hứa Vy Lương mặt không cảm xúc mà uống thuốc, đưa tay tắt Ipad: “Tôi uống xong rồi.”

“... Vâng.” Người hầu cầm chiếc cốc uống thuốc có nắp chạy chối chết, chạy xa rồi vẫn còn nghe thấy tiếng khóc.

Hứa Vy Lương yên lặng xuống lầu bước đến chuồng của Đại Hắc, tháo dây cho nó, lôi vòng cổ của nó kéo nó đến gác xép.

Âm thanh cầu cứu của Hứa Uyển càng lúc càng nhỏ, mắt khóc đến sưng đỏ lên, híp thành một đường, thân dưới dường như tê liệt, đám đàn ông kia không ngừng ra ra vào vào, nên đã chảy máu tươi, cô ta không thể làm gì được, toàn thân trên dưới đều bị chơi đùa hết rồi, chỉ còn thống khổ hét lên xin tha mạng...

Cửa gác xép có vài vệ sĩ đứng canh.

Hứa Vy Lương lên lầu vài tên vệ sĩ nhìn nhau hỏi: “Phu nhân, sao cô lại lên đây?”

“Mở cửa.”

Vệ sĩ chần chừ: “Cái này...”

Hứa Vy Lương nới lỏng vòng cổ của Đại Hắc, thậm chí cô không có một chút biểu cảm hay lời nói gì, Đại Hắc như nhận được lệnh mà hướng đến mấy tên vệ sĩ sủa lên vài tiếng chói tai, vệ sĩ hơi có chút biến sắc.

Nhớ đến thái độ đối với Hứa Uyển của Lệ Hàn Quân trước lúc rời đi, cuối cùng mấy người họ cũng mở cửa gác xép cho Hứa Vy Lương.

Hứa Vy Lương vừa bước vào, chỉ nhìn thấy Hứa Uyển bò ở dưới mặt đất, đôi chân mở rộng, mà vài tên đàn ông kia vẫn duy trì tư thế cưỡi ngựa, vừa nghe thấy tiếng cửa đẩy vào, bọn họ liền quay đầu hướng về phía cánh cửa...

Ba tên lưu manh kia nhìn thấy Hứa Vy Lương, đồng tử bỗng nhiên thu lại, đặc biệt bên cạnh cô còn dắt một con chó săn lộ rõ hàm răng trắng sâu hoắm...

Hứa Uyển cảm thấy sự đau đớn trên thân thể giảm đi rất nhiều, lúc này mới bừng tỉnh mà ngẩng đầu.

Vừa nhìn thấy Hứa Vy Lương, cô ta tức giận đến nỗi ngũ quan vặn vẹo, mũi cũng lệch đi, trong suy nghĩ càng trở nên chìm đắm.

“Là chị? Con tiện nhân như chị đến để cười tôi sao? Tôi nói cho chị biết, Lệ Hàn Quân chỉ nhất thời bị chị che mắt thôi, người anh ấy yêu là tôi, anh ấy sẽ đón tôi đi, đợi tôi đi được khỏi đây chính là ngày chết của chị.”

“Oẳng oẳng!”

Con chó mở cái mồm lớn ra sủa.

Hứa Uyển liên tưởng đến cảnh cô ta từ gác xép nhìn thấy ngày hôm qua, chân nhất thời mềm nhũn, trực tiếp ngồi co quắp trên mặt đất.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 31
Vài tên lưu manh dồn dập quỳ xuống đất xin tha: “Lệ phu nhân cầu xin cô tha cho chúng tôi, chúng tôi đều bị Hứa Uyển sai khiến, hơn nữa chúng tôi lúc đó cũng không....A!!”

Đại Hắc giật khỏi xích, trực tiếp nhào vào tên đang nói chuyện xuống mặt đất, há miệng hung hắng cắn vào cẳng chân hắn, cẳng chân trần trong chớp mắt máu tươi nhỏ giọt li ti.

Máu bắn đầy lên mặt Hứa Uyển, cô ta đột nhiên trở nên ngây ngốc, biểu cảm trên khuôn mặt thời khắc này cũng trở nên ngưng tụ.

“Cứu mạng, cứu mạng với! Đại ca cứu mạng...” Tên côn đồ kêu cứu thảm thiết, vài người muốn xông lên nhưng đa số muốn chạy thoát thân, nhưng Đại Hắc không cho bọn họ cơ hội thoát thân, nó dùng móng vuốt sắc nhọn ấn đẩy bọn họ ngã xuống đất...

Cuối cùng trong phòng đều là mùi máu tanh, có người bị cắn rách phần thịt trên đùi, có người bị cắn mất vài ngón tay, có người bị giật mất nửa bên tóc.

Hứa Uyển bị kích thích ở trong phòng chạy loạn xa, thân thể trần chuồng, tóc tai bù xù chạy trốn tứ phía: “Aaaaa, cút ra! Không được đến đây! Hứa Vy Lương, tôi biết tôi sai rồi, tôi xin lỗi chị, tôi đã nói rõ với Hàn Quân là do tôi làm rồi, tôi xin chị tha cho tôi đi...”

Hứa Vy Lương giống như đang xem phim: “Lúc Tiểu Bảo khóc thảm thiết, cô có tha cho nó không?”

“Cút! Cút ra...!” Đôi tay Hứa Uyển không ngừng vung vẩy, muốn đuổi Đại Hắc đi, Đại Hắc không vội vàng nhào lên, mà dừng lại chỗ cách Hứa Uyển tầm một mét, ánh mắt lấp lánh có thần nhìn về phía cô ta như đang nhìn về phía con mồi của mình vậy.

Hứa Vy Lương cuối cùng cũng lộ ra nụ cười mỉm đã lâu không gặp, cô vuốt ve lông Đại Hắc: “Đừng kích động, thịt của cô chua quá, Đại Hắc không thích ăn.”

“Tôi rất hối hận lúc đầu không giết chết chị, tiện nhân, tiện nhân!” Hứa Uyển không dám tùy ý nhúc nhích, nỗi sợ hãi dần dần bị sự tức giận thay thế.

“Đáng tiếc, về sau cũng không còn cơ hội nữa.” Hứa Vy Lương vừa khuấy động bộ lông đen nhánh của Đại Hắc, vừa hững hờ nói: “Lệ Hàn Quân mỗi buổi tối đều quỳ xuống trước giường của tôi cầu xin sự tha thứ, tôi nói với hắn, muốn được tôi tha thứ chỉ có một cách, cô đoán xem là gì?”

“Hứa Vy Lương, con đàn bà ác độc! Tôi nguyền rủa chị chết không dễ dàng...” Cô ta tê tâm phế liệt mà hét lên, cũng có khoảnh khắc Hứa Vy Lương dường như nhìn thấy được bản thân mình trước đây.

Cô cũng bị ép vào con đường cùng như vậy, toàn thân run rẩy nhưng không thể dùng sức...

“Tôi nói với hắn, muốn tôi tha thứ, trừ khi hắn tự tay giết chết cô, cô luôn một lòng muốn thành Lệ phu nhân, muốn thay thế tôi, nhưng cuối cùng lại bị người đàn ông cô yêu nhất giết chết, kết quả như vậy cô thích không?”

“A!!!” Hứa Vy Lương bịt chặt lỗ tai, gần như sụp đổ.

“Còn bà mẹ đê tiện kia của cô, tôi nghe nói Hứa Châu đã chính thức khởi tố bà ta tội mưu sát, bà ta một hơi nói ra hết chuyện xấu của các người, hiện tại toàn thành phố đều biết được mẹ con các người là loại gì. Hứa Uyển, cả đời này của cô coi như xong rồi, nhưng tôi không muốn để cô chết dễ dàng như vậy, tôi muốn cô sống cũng không được mà chết cũng chẳng xong, cả đời này phải sống trong địa ngục đau khổ...”

“Tiện nhân, tôi phải giết chết chị! Tôi phải giết chết chị...”

Hứa Uyển xông đến chỗ Hứa Vy Lương, muốn bóp chết cô, nhưng đối diện lại là Đại Hắc, cái lưỡi đầy máu tiếp xúc với khuôn mặt cô ta trên không trung.

Trước mắt bỗng nhiên đen lại, cô ta cứ như vậy mà ngất đi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 32
Sau khi Hứa Uyển tỉnh lại, cô ta trở nên điên dại đến không còn nhận ra nổi nữa, chỉ biết hò hét ầm ĩ, cười ngây cười ngốc. Sau khi Lệ Hàn Quân nghe mấy vệ sỹ kể lại chuyện xảy ra đêm qua, hắn liền quay sang nhìn Hứa Vy Lương.

Hứa Vy Lương ôm Đại Hắc đứng một bên, ánh mắt không hề sợ hãi, mặc cho Lệ Hàn Quân nhìn.

“Hứa Vy Lương.” Lệ Hàn Quân không hề thích bộ dạng lạnh lùng này của Hứa Vy Lương, hắn đi đến trước mặt cô.

“Anh muốn trừng phạt tôi thế nào đây?”

“… Tôi đâu có nói sẽ trừng phạt em.”

“Không trừng phạt hay là chưa trừng phạt? Có điều không sao hết, tôi thừa nhận người là tôi dọa điên đó, không phải cô ta thích giả điên giả dại sao? Tôi giúp cô ta một tay thôi.”

Sự bình thản của cô khiến lồng ngực Lệ Hàn Quân như bị đá tảng chèn vào, đúng lúc hắn định nói gì đó thì Hứa Vy Lương lại nói: “Dù sao tôi cũng không có tương lai, bây giờ báo thù xong rồi, anh làm gì tôi cũng được…”

Hiện giờ cô đã là cái xác biết đi rồi.

Trái tim Lệ Hàn Quân như bị bóp nghẹt, đau đến ngừng thở, mấy giây sau, hắn mới dặn dò vệ sỹ: “Đưa Hứa Uyển đến bệnh viện tâm thần, tìm người để mắt đến cô ta 24/24.”

Để đề phòng cô ta giả điên, rồi quay lại báo thù.

Nhưng Hứa Uyển điên thật rồi. Lúc đầu cô ta định giả điên để chờ cơ hội hành động, nhưng sau khi được đưa đến viện tâm thần, ngày nào cũng bị y tá cho uống một đống thuốc, màu nào cũng có.

Uống thuốc xong, trạng thái thần kinh của cô ta liền trở nên tồi tệ hơn.

Từ ngủ li bì đến phản ứng chậm chạp, cuối cùng bắt đầu hỏi mọi người cô ta là ai, cô ta làm gì, sao cô ta ở đây?

Ngoài ra, cô ta còn thường nằm mơ, mơ thấy bản thân quay về thời không lo không nghĩ ở bên cạnh Lệ Hàn Quân, quay về thời mười năm, mười sáu tuổi.

Lệ Hàn Quân là chủ tịch hội học sinh.

Cô ta và Hứa Vy Lương cùng gặp hắn, nhưng Hứa Vy Lương ưu tú hơn, lần nào cũng đưa ra những ý kiến độc đáo, có tính sáng tạo, cho nên mọi ánh mắt đều đổ dồn lên cô, nhưng rõ ràng ở nhà họ Hứa, cô gần như không hề tồn tại.

Cô ta không cam tâm.

Cô ta không cam tâm người đàn ông cô ta yêu lại bị Hứa Vy Lương cướp mất.

Điều khiến cô ta càng không can tâm hơn chính là cô không xinh bằng Hứa Vy Lương, cho nên trong mắt đám nam sinh trong khoa đều chỉ có Hứa Vy Lương, đến các giáo sư cũng coi Hứa Vy Lương là No.1.

Cô ta mua thêm thật nhiều đồ hàng hiệu và quần áo đẹp, trang điểm cho bản thân trở nên cao quý, sang trọng hơn, rất nhiều bạn học đều khen cô ta, khiến lòng hư vinh của cô ta trở nên thỏa mãn. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, vẫn chưa thể thu hút ánh mắt của Lệ Hàn Quân.

Cô ta càng thất vọng, thì bản thân lại càng khoa trương hơn.

Tiền tiêu vặt nhà họ Hứa cho không đủ, cô ta liền đi lừa đảo, quen đám côn đồ. Sau này, tâm địa càng thêm lệch lạc…

Mãi đến trận hỏa hoạn năm đó, sau khi Hứa Vy Lương cứu Lệ Hàn Quân ra thì lập tức hôn mê. Cô ta liền đưa Lệ Hàn Quân đến bệnh viện, cố ý làm thương tay mình, giả vờ đau đớn, còn Hứa Vy Lương lại không thích ôn nghèo kể khổ nên không bao giờ kể lại chuyện này.

Từ đó cô bỗng trở thành bạn gái danh chính ngôn thuận của Lệ Hàn Quân…

Sau này, cô ta thường xuyên nằm mơ đến cảnh tượng một đứa bé toàn thân đầy máu đến đòi mạng cô ta. Ngày nào cô ta cũng hoang mang lo sợ. Mỗi lần tỉnh lại, cô ta đều hét ầm hét ĩ, mọi người nhìn thấy biểu cảm của cô ta đều khinh thường mà cũng thương xót.

Hứa Vy Lương đến thăm cô ta mấy lần, lần nào cũng đứng nhìn từ xa, sau đó rời đi, đi đến nghĩa địa.

Đứng trước bia mộ của con trai, cuối cùng, cô cũng không kìm lòng được mà khóc nức nở.

Cuối cùng cô cũng đã đẩy kẻ thủ ác đứng sau tất cả vào vực thẳm…

Cô cảm nhận được sự vui vẻ khi trả thù được, nhưng tận sâu đáy lòng cô không hề vui như đã nghĩ, bởi vì cô biết rằng, cô không thể quay trở lại năm xưa, Tiểu Bảo của cô không thể quay lại được. Trong thâm tâm cô còn nghĩ đến việc xử lý Hứa Uyển xong thì nên đẩy Lệ Hàn Quân xuống vực thẳm thế nào…

Nhưng Lệ Hàn Quân không phải Hứa Uyển

Cô hận hắn, nhưng cô cũng yêu hắn.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 33
Trong lòng Hứa Vy Lương rất rối rắm, cảm xúc lẫn lộn.

Cô liên tiếp nhận được điện thoại của bố mẹ chồng, đại khái nói bọn họ chơi chán rồi, chuẩn bị trở về nhà, vừa hay chờ cháu nội ra đời, còn hỏi Hứa Vy Lương cần quà gì không, sau một hồi trầm mặc, Hứa Vy Lương mới nói một câu: “Hoa cúc trắng.”

Hai ông bà nhà họ Lệ còn chưa hồi thần thì cô đã tắt điện thoại.

Sau khi gả cho Lệ Hàn Quân, cô rất hiếu thuận với bố mẹ chồng, chăm sóc người thân, quan tâm chồng, giúp đỡ công ty, chuyện nào cũng làm rất tốt.

Hai ông bà nhà họ Lệ rất hài lòng về cô.

Đây là lần đầu tiên cô tắt điện thoại của họ.

Thời tiết mùa đông ngày càng lạnh, sáng sớm, eo của Hứa Vy Lương liền đau ê ẩm như bị kim châm. Cô nhớ ra bác sỹ nói eo của cô đã trở nên nặng hơn, nếu có kỳ tích thì may ra không phải ngồi xe lăn, cô nhíu mày, gọi điện thoại cho Dung Thành.

Dung Thành vội đến biệt thự nhà họ Lệ, sau khi nghe cô nói dự định, hắn liền nhíu mày: “Hứa phó tổng, cô nghĩ kỹ chưa? Nếu cô bỏ đi thì sẽ mất hết tất cả, còn có Tiểu Bảo thiếu gia, cô nỡ không?”

“Tôi muốn tìm một bờ biển, ngắm biển chờ Tiểu Bảo đến đón tôi.” Lúc cô nói những lời này, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.

“Hứa phó tổng, cô đừng bi quan như vậy, hiện giờ y học rất phát triển, nếu cô có bệnh gì? Có thể liên lạc với chuyên gia…” Dung Thành nhìn bộ dạng chán sống của cô, lo quá nên đã nắm lấy tay cô.

Hứa Vy Lương khẽ đẩy tay hắn ra, định nói gì đó nhưng đột nhiên trước mắt tối sầm, suýt ngã xuống đất, may mà Dung Thành đỡ lấy eo của cô, bởi lo lắng nên hắn buột miệng nói: “Hứa phó tổng, cẩn thận!”

Hứa Vy Lương kinh hồn bạt vía, trái tim lập tức đập chậm một nhịp, bàn tay trắng nõn tóm lấy cổ áo Dung Thành, đôi mắt nhức nhối nhìn chằm chằm hắn ta.

Bốn mắt nhìn nhau, mặt đối mặt.

Rầm!

Theo sau tiếng, đạp cửa là giọng nói vang trời phá tan bầu không khí yên tĩnh trong phòng…

“Các người đang làm gì đó?”

Hứa Vy Lương đứng ở cửa, nổi giận đùng đùng, đôi mắt thâm trầm như muốn nhảy khỏi hốc mắt.

Dung Thành kinh hãi, thả Hứa Vy Lương ra: “Vừa rồi Hứa phó tổng đứng không vững, tôi đỡ cô ấy…”

“Cô ấy là vợ của Lệ Hàn Quân tôi, xin hãy gọi là Lệ phu nhân!”

Lửa giận như đốt cháy tim hắn, Lệ Hàn Quân tức giận như một con dã thú xổng chuồng, trực tiếp hung hăng đạp một đạp lên bụng Dung Thành. Cơ thể Dung Thành không nghe theo khống chế, lùi về sau mấy bước, ôm lấy bụng, mồ hôi lạnh trên đầu cứ vậy rơi xuống, toàn thân run lên.

“Dung Thành!” Mặt Hứa Vy Lương biến sắc, lao đến chắn trước Dung Thành: “Lệ Hàn Quân, anh điên à? Tôi mời anh ấy đến, anh muốn làm gì thì nhắm vào tôi đây này…”

“Em dám nói lại lần nữa!” Mỗi chữ đều như rít ra từ kẽ răng.

Gân xanh trên mu bàn tay Lệ Hàn Quân nổi lên.

“Tôi nói, nếu anh muốn làm hại anh ta, thì bước qua xác của tôi trước đã!” Hứa Vy Lương đỡ lấy Dung Thành, quan tâm hỏi: “Anh không sao chứ? Tôi đưa anh đến bệnh viện…!”

Lời quan tâm còn chưa dứt, cánh tay của cô đã bị Lệ Hàn Quân kéo ra, ngũ quan thâm trầm của người đàn ông như đang nước trong hồ băng, khiến người ta khiếp sợ. Hắn ôm cô vào lòng, cắn răng nói: “Hứa Vy Lương, đây là em ép tôi, là em tự tìm đến đó nhé!”

Hắn lôi cô ra ngoài, đi đến một phòng khác…
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 34
Dung Thành hồi thần lại, không cam tâm đứng thẳng dậy: “Lệ Hàn Quân, buông cô ấy ra…” Lời vừa thốt ra đã bị mấy tên vệ sỹ ngăn lại, họ đánh tới tấp hắn, sau đó vứt ra khỏi biệt thự.

Một bên, Hứa Vy Lương bị Lệ Hàn Quân lôi vào một căn phòng, đôi tay người đàn ông trực tiếp ném cô lên giường.

Đầu óc choáng váng.

“Anh muốn làm gì?” Cô chưa kịp lấy hơi, Lệ Hàn Quân đã chồm lên người cô, môi hắn phủ lên môi cô, xâm chiếm từng ngóc ngách, mạnh mẽ đến nỗi khiến đôi môi cô vừa đỏ vừa sưng, thậm chí còn tợt da ra.

Đó căn bản không phải là hôn, là trút giận và bạo lực, hận đến nỗi không thể không trừng phạt cô “ngoại tình”.

“Ưm… Lệ Hàn Quân, anh đừng có động vào tôi…” Hứa Vy Lương cố đẩy ra, giữa răng và môi đều là mùi máu tanh nồng: “Lệ Hàn Quân, tôi sắp chết rồi, um…”

Lời chưa dứt, người đàn ông đã cởi đồ của cô ra, cường bạo đè hai tay cô lên đầu giường, cúi đầu hôn núm hồng đào trước ngực cô, làn da trắng nõn lập tức tím lên.

Cô đau đớn co người lại, toàn thân lẩy bẩy…

“Đừng mà, Lệ Hàn Quân, tôi xin anh đừng như vậy…”

“Không muốn tôi ư? Vậy em muốn ai? Dung Thành ư? Hứa Vy Lương, tôi nói cho em biết, đời này em chỉ có thể làm người phụ nữ của tôi!” Lệ Hàn Quân đưa tay kéo khóa quần, không hề có màn dạo đầu, hắn trực tiếp kéo hai chân cô ra, đẩy thấp eo xuống, đưa vật nóng bỏng kia vào nơi sâu nhất của cô, sau đó đâm mạnh…

Dạ dày cô thắt lại.

Sự phẫn nộ trên người hắn vẫn chưa tan đi, một tay tóm lấy cổ cô, một tay thô lỗ bóp lấy ngực cô như một con dã thú mất kiểm soát, điên cuồng tung hoành khắp cơ thể cô.

Từng giọt mồ hôi rơi trên mặt cô.

Mắt cô mờ dần, ngây ngốc nhìn lên trần nhà, đột nhiên không phản kháng nữa.

Lúc Lệ Hàn Quân tỉnh lại sau cơn điên cuồng, chuyển động phía dưới của hắn vẫn chưa ngừng. Sắc mặt người phụ nữ bên dưới trắng bệch, tóc đen rối bời, dán đầy lên mặt, trên mặt đầy mồ hôi nhầy nhợt, sớm đã mất đi ý thức. Hắn như bừng tỉnh lấy thứ kia ra khỏi người cô, sau đó bước xuống.

Bỗng phát hiện, Hứa Vy Lương đang phát sốt.

“Đừng mà, đừng qua đây…”

“Tiểu Bảo, xin lỗi, mẹ không bảo vệ được con…”

“Lệ Hàn Quân, tôi hận anh! Hận anh!”

Hứa Vy Lương nằm trên giường, khuôn mặt đỏ lên vì sốt, ý thức mơ hồ, miệng không ngừng nói nhảm.

Lúc đầu cô gọi đi gọi lại tên Tiểu Bảo, sau đó không ngừng nhắc đến ba chữ Lệ Hàn Quân.

Lệ Hàn Quân gọi bác sỹ đến, nghe thấy những lời này, liền đấm mạnh lên tường, trên tay hơi rơm rớm máu, ánh mắt u buồn. Hắn kêu bác sỹ chăm sóc tốt cho Hứa Vy Lương, sau đó lấy chìa khóa xe, lái xe lên đường lớn.

Hắn không biết mình đã đi đâu, cứ đi cứ đi mãi.

Trên đường vắng tanh, thỉnh thoảng mới có bóng người.

Đợi đến khi hắn tỉnh lại trong cơn phẫn nộ thì xe đã đến cổng trường THPT A.

Đó là nơi họ gặp nhau.

Hôm đó, cô gặp bạo lực học đường, bị mấy tên côn đồ chặn đường. Hắn vốn lạnh lùng với mọi người, nhưng hôm đó hắn bỗng xuất hiện, còn ra tay cứu cô. Hắn kéo cô chạy khắp sân trường, còn cô nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích và ngưỡng mộ.

Cô cho rằng đó là lần đầu hai người gặp nhau, nhưng không phải, trước đó rất lâu rồi, trong một cuộc triển lãm thư pháp, chữ viết bằng bút lông của cô khiến mọi người chú ý đến, trong đó có hắn.

Hắn muốn tìm hiểu xem, rốt cuộc là ai đã viết ra chữ đẹp như vậy…

Rầm !

Bên tai vang lên tiếng động rất lớn, chiếc xe bất ngờ đâm vào cây to bên đường. Đầu Lệ Hàn Quân đập vào bánh lái phía trước, túi khí liền bật ra, cả người liền bắn ra sau.

Trong lúc mơ hồ, hắn như thấy ở nơi xa kia, có một người đang cười hiền hòa với hắn…

“Hàn Quân, em yêu anh.”

Hắn khẽ cong môi mỉm cười.

Hứa Vy Lương dần dần tỉnh lại, đôi chân đạp nên sàn nhà lạnh giá, tiến vào phòng tắm.

Nước lạnh buốt chảy dài từ đầu xuống chân cô, chảy qua những viết bầm tím trên người…

Cô đứng dưới vòi hoa sen, chà sát những vết tích kia, cọ mạnh, cọ mạnh hơn nữa, mãi đến khi da đỏ ửng lên, máu da lẫn lộn, giống như bị người ta lột đi một lớp da, nhìn mà rợn người.
 

Bình luận facebook

Top Bottom