phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ,Ngược
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
41
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
4,173
Truyện Có Em Thế Giới Không Có Anh từ Inovel
Đêm khuya mờ mịt, trên biển, một chiếc du thuyền hai tầng xa hoa đang diễn ra thịnh yến, xa hoa phung phí, âm thanh phóng đãng không ngớt bên tai.
Hứa Vỹ Lương vác bụng bầu tám tháng đi giữa ánh mắt khinh thường và châm biếm của mọi người. “Chà chà, sắp sinh rồi vẫn còn mò đến đây kiếm tiền? Cũng không thèm để ý nơi này là nơi nào, không sợ rằng những người kia chơi đùa đến nỗi...
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 1
 Đêm khuya mờ mịt, trên biển, một chiếc du thuyền hai tầng xa hoa đang diễn ra thịnh yến, xa hoa phung phí, âm thanh phóng đãng không ngớt bên tai.

 Hứa Vy Lương vác bụng bầu tám tháng đi giữa ánh mắt khinh thường và châm biếm của mọi người.

 “Chà chà, sắp sinh rồi vẫn còn mò đến đây kiếm tiền? Cũng không thèm để ý nơi này là nơi nào, không sợ rằng những người kia chơi đùa đến nỗi một xác hai mạng sao?”

 “Lời này mà cô cũng dám nói? Cô không biết cô ta là ai sao?”

 “Không phải là loại đàn bà lẳng lơ thèm đàn ông...”

 “Nhổ vào, cô mù mắt hay sao? Người phụ nữ đó là Hứa Vy Lương...”

 Người phụ nữ vốn đang nghịch móng tay màu đỏ tươi bỗng khựng lại, lắp ba lắp bắp: “Cô ta… cô ta chính là Lệ phu nhân, Hứa Vy Lương trong truyền thuyết, người phụ nữ rắn độc đã ép chết em gái mình đó ư?"

 Hứa Vy Lương đẩy cửa bước vào một căn phòng riêng trên tầng hai, mùi tanh nồng khiến người ta cảm thấy buồn nôn xông lên mũi. Dạ dày cô khẽ cuộn trào, ánh mắt rơi vào đôi nam nữ đang nằm trên sofa.

 Người đàn ông ngồi thẳng, chiếc áo sơ mi trên người có chút lộn xộn.

 Người phụ nữ thân hình uốn éo như rắn đang cưỡi trên người hắn, tất lưới đen bị xé tả tơi, váy tuột xuống tận bắp đùi, dưới cổ áo trễ lộ ra từng đợt sóng cuộn trào mãnh liệt, ướt át... mà chói mắt.

 “Tam thiếu gia, phu nhân đến rồi.” Cô bồ như khiêu khích liếc nhìn cô một cái.

 “Bảo bối, đừng sợ.” Lệ Hàn Quân cười như không cười vỗ mông cô bồ, nhìn về phía Hứa Vy Lương: “Lệ phu nhân, hôm nay lại đến nơi này bắt gian sao? Bản lĩnh lớn đó.”

 “Không cần khách khí, tôi chỉ muốn xem xem người phụ nữ khiến cho anh quẳng hợp đồng vài tỷ của công ty đi để đặc biệt đưa đến du thuyền hoan lạc có gì hơn người?”

 Một cánh tay của Lệ Hàn Quân luồn vào trong cổ áo của người phụ nữ, áng chừng khuôn ngực to lớn của cô ta: “Nhìn thấy chưa? Ngực to hơn cô, mông vểnh hơn cô, cơ thể đẹp hơn cô, tuổi trẻ hơn cô, cái loại bà bầu như cô làm sao có thể so sánh được với cô ấy?”

 “Tam thiếu gia, anh thật đáng ghét...” Cô bồ đấm vào ngực của Lệ Hàn Quân, hờn dỗi cọ sát ngực trên cánh tay hắn.

 Hứa Vy Lương là vợ chính thức lại hoàn toàn bị biến thành vật trang trí.

 Nửa năm nay, đến cô cũng không nhớ nổi bản thân đã gặp qua bao nhiêu người muốn cướp vị trí vợ cả này rồi, móng tay cô ghim chặt vào lòng bàn tay, cô biết rõ cuộc hôn nhân này là cô dùng mọi cách để có được, cho nên, cô không có tư cách để kêu than.

 Cô bồ nhí nhìn cô ngây như tượng gỗ đứng đó, đắc ý cười cong môi, đột nhiên kề sát miệng Lệ Hàn Quân...

 Khuôn mặt Lệ Hàn Quân xẹt qua một tia nguy hiểm, nghiêng đầu né tránh.

 Lửa giận đè nén trong lòng Hứa Vy Lương trong nháy mắt như núi lửa phun trào. Quả nhiên y hệt năm đó, đôi môi của hắn là cấm địa, dù cho phụ nữ bên ngoài của hắn rất nhiều, nhưng cũng chỉ có người phụ nữ đó mới có thể chạm.

 Cô lấy điện thoại ra, đưa về hướng phía hai người họ.

 “Tách”

 Ánh đèn flash lóe lên, cô bồ nhí không kịp che mặt và ngực, tư thế vẫn phóng đãng như thế, cô ta có chút hoảng loạn: “Lệ phu nhân, cô làm cái gì vậy?”

 Hứa Vy Lương trực tiếp chuyển bức ảnh này cho thuộc hạ, đứng trước mặt bọn họ gọi điện thoại: “Tìm tư liệu về người phụ nữ này, cần phải làm lớn chuyện lên rồi đuổi cô ta ra khỏi công ty.”

 “Cô…cô đúng là ức hiếp người quá đáng!” Khuôn mặt cô bồ biến sắc khó coi, sau đó lại làm nũng với Lệ Hàn Quân: “Tam thiếu gia, anh cần phải giúp người ta…”

 “Được.” Lệ Hàn Quân nhả ra một vòng khói, vỗ vai cô ta, lười biếng nói: “Không phải em nói làm việc vất vả sao? Từ nay trở đi không cần đi làm nữa, chuyển đến Ngự Cảnh Uyển, tôi nuôi em.”

 “Cảm ơn Tam thiếu gia.” Cô bồ vui mừng kinh ngạc, miệng cười đến nỗi không khép lại được.

 Đứa bé trong bụng đột nhiên đá Hứa Vy Lương một cái, cô đau đến nhíu mày.

 Lệ Hàn Quân nhìn về phía Từ Vy Lương, ánh mắt lạnh lẽo: “Hứa Vy Lương, lúc đầu cô cũng ép Tiểu Uyển bằng cái trò quái đản này sao? Hiện tại cô vừa ý chưa?”

 Người Hứa Vy Lương khẽ run lên: “Nhiều năm như vậy cô ta cướp của tôi bao thứ, tôi ép cô ta một lần thì có làm sao?”

 Ầm!

 Lệ Hàn Quân đang ngồi trên ghế sô pha đột nhiên đứng dậy, mạnh mẽ đá văng bàn trà trước mặt.

 Một bình rượu vừa vặn vỡ bên chân cô, mảnh vỡ tung tóe cứa vào cẳng chân của Hứa Vy Lương, máu tươi thuận theo mắt cá chân chảy xuống, tí tách tí tách rơi xuống nền nhà.

 Bụng dưới lúc này cũng truyền đến cơn đau âm ỉ…

 Cô hít thở thật sâu, nhẹ nhàng ôm bụng dưới, cắn chặt răng, quay đầu rời đi.

 Cô không thể mang con ra làm trò đùa.

 Một trận cuồng phong từ sau lưng cô ập tới…

 Hứa Vy Lương tránh không kịp, Lệ Hàn Quân kéo chặt lấy cánh tay cô, đẩy cô xuống ghế sô pha, sau đó bóp chặt cổ cô, sức lực mạnh đến nỗi hận không thể bóp chết cô.

 “Cô cả ngày đều chăm chăm theo dõi hành tung của tôi, không ngại mà đuổi theo đến tận du thuyền để bắt gian, không phải là muốn được ngủ cùng tôi sao? Được, bây giờ tôi sẽ thỏa mãn cô!”

 Ánh mắt Lệ Hàn Quân lạnh lùng, ‘roạt’ một tiếng, bàn tay to lớn xé vụn quần áo bầu của cô.

 “Đừng…”

 Trái tim Hứa Vy Lương co rút, sự đau đớn ở thân dưới càng đau thêm.

 Cảm giác đau đớn đó cô đã quá quen thuộc, một năm trước cô cũng như vậy mà mất đi đứa con đầu tiên.

 Một dòng nhiệt lưu từ thân dưới cứ ồ ồ chảy ra.

 “Bụng, Lệ Hàn Quân, bụng tôi đau quá…” Hứa Vy Lương cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch, một tay đỡ lấy cái bụng đã nhô lên cao vút, tay khác níu chặt lấy cổ tay của Lệ Hàn Quân: “Giúp tôi…gọi bác sĩ…”

 “Ha, giả bộ thật giống!”

 Lệ Hàn Quân cười nhạo chế giễu, giọng nói tràn đầy sự căm hận, đôi mắt đỏ ngàu, đột nhiên tách hai chân của cô ra, tấm lưng to lớn khỏe mạnh đẩy về phía trước, mạnh mẽ tiến vào cơ thể khô hạn của cô...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 2
 “A”

 Tiếng kêu thảm thiết xé rách bầu trời đêm.

 Trán Hứa Vy Lương toát mồ hôi hột, trong nháy mắt, lớp ngụy trang mạnh mẽ bị đánh tan: “Dừng lại…đây là con anh, anh sẽ làm nó bị thương mất! Xin anh…mau dừng lại…”

 “Em gái ruột của cô bị cô hại mất xác dưới biển, cô dựa vào đâu mà yên tâm thoải mái ở đây mang thai sinh con?”

 Lệ Hàn Quân bóp khuôn mặt cô đến biến dạng, muốn tư thế của cô phải thật sâu và mãi cho đến khi vào tận sâu trong u cốc, càng lúc càng mạnh mẽ…

 Cô bị hắn đâm đến mất hồn mất vía, từ đau đớn đơn thuần thành đau đớn cực độ.

 Hứa Vy Lương biết hắn không yêu cô, nhưng cũng không nghĩ rằng hắn máu lạnh đến vậy, hoàn toàn không để ý đến sự sống chết của cô và đứa nhỏ!

 Mùi máu tươi nồng bỗng nhiên tràn ngập không gian...

 Đầu mũi Lệ Hàn Quân hơi chấn động, động tác không khỏi ngừng lại, cúi đầu mới nhìn thấy nơi hai người giao hợp chảy ra một vùng đỏ thẫm, đem ghế sô pha dưới thân nhuộm thành màu máu...

 Thân dưới Hứa Vy Lương máu chảy ồ ạt.

 Cả căn phòng nhất thời yên lặng.

 “Tam thiếu gia, cái này... Lệ phu nhân cô ta...” Cô bồ nhí nhìn đến ngây ngốc.

 “Im miệng!” Con ngươi đen u ám của Lệ Hàn Quân nhíu lại, văng tục một câu, không do dự mà rút vật đó ra, lấy điện thoại lập tức gọi đi.

 Tầm mắt Hứa Vy Lương dần dần trở nên mơ hồ.

 Vì mất máu quá nhiều, cơ thể cô trở nên lạnh lẽo…

 Mười phút sau, bác sĩ mặc áo blouse vội vã lo lắng chạy đến.

 Vẫn còn chưa kịp mở miệng, Lệ Hàn Quân liền đưa ra mệnh lệnh kì quái: “Xem xem đứa bé đã chết chưa? Vẫn chưa chết thì mổ bụng cô ta lấy đứa bé ra.”

 Hắn thậm chí còn không thèm liếc Hứa Vy Lương một cái.

 Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ run lẩy bẩy nói có thể chuẩn bị làm phẫu thuật mổ bụng được rồi, sau đó Lệ Hàn Quân nghiễm nhiên không cho phép bác sĩ tiêm thuốc mê cho cô.

 Hứa Vy Lương cảm giác được con dao phẫu thuật sắc bén của bác sĩ rạch bụng cô ra.

 Cô giống như con cừu con chờ bị làm thịt nằm trên mặt đất, bị cô bồ nhí và Lệ Hàn Quân quan sát trong suốt quá trình, sự đau đớn truyền từ bụng đến toàn thân. Khoảnh khắc đó cô mới hiểu được cái gì gọi là lăng trì, cái gì gọi là tâm địa sắt đá…

 “Lệ phu nhân, chút đau đớn này so với sự ác độc của cô chẳng qua chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn thôi, vẫn mong cô vui vẻ nhận lấy. Cô nhất định phải chịu đó, nếu không tay bác sĩ mất kiểm soát rồi không may đâm vào tim con trai cô một cái đó…”

 Hứa Vy Lương cắn môi, dùng ý chí lớn nhất để gắng sức không khiến mình vùng vẫy, nhưng cũng không cam tâm mà gầm lên giận dữ với Lệ Hàn Quân: “Lệ Hàn Quân, đến mạng của con ruột mà anh cũng có thể mang ra làm trò đùa sao? Anh…quả đúng là…không…bằng…cầm…thú!”

 Gầm xong thì cô hôn mê, không bao lâu sau lại bị đau đớn làm thức tỉnh.

 Tình xong lại hôn mê, hôn mê rồi lại tỉnh…

 Cô đang chịu đựng tất cả những cực hình tàn khốc nhất ở địa ngục, Lệ Hàn Quân thấy cô đau đến chết đi sống lại nhưng vẫn cắn chặt răng kiên quyết không kêu đau lấy một câu, từng giọt máu uốn lượn nơi thân dưới giống như đóa mai nở rộ trong ngày đông vậy.

 Cổ họng hơi bỏng rát, trái tim Lệ Hàn Quân chấn động, đáy mắt có thứ gì đó đang dần dần ngưng tụ lại...

 Nhưng vừa nghĩ tới Hứa Uyển vô tội bị cô ép chết, chút tình cảm khác thường nơi đáy lòng này chợt tan biến.

 Đây chính là sự trừng phạt dành cho cô.

 Trong lúc ý thức mơ màng, cuối cùng Hứa Vy Lương cũng nghe thấy bác sĩ nói phẫu thuật hoàn thành rồi, Lệ Hàn Quân chán ghét liếc đứa bé một cái: “Thật xấu, ác độc giống hệt mẹ nó.”

 Hứa Vy Lương cảm nhận được sự lạnh lùng trước giờ chưa từng có...

 Vào lúc này, điện thoại của Lệ Hàn Quân đột nhiên reo lên, hắn nhíu mày nhận máy, không biết đối phương nói gì mà cả người hắn như bị sét đánh, thậm chí đến tiếng nói cũng đang run rẩy.

 Hứa Vy Lương mệt mỏi kiệt sức gần ngất đi nên nghe không được rõ ràng lắm.

 Đại khái là Lệ Hàn Quân đang hỏi...

 “Anh nói lại lần nữa, ai quay về rồi?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 3
 Không biết đã bao lâu, Hứa Vy Lương cũng không biết bản thân mình rốt cục còn ngủ hay đã thức, giữa lúc mơ màng, một cái tát hung hăng giáng xuống mặt cô, khiến cô bừng tỉnh.

 Đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát, chóp mũi tràn ngập mùi nước khử trùng nhàn nhạt.

 Đây là bệnh viện.

 Mà đối diện cô lúc này là hai người phụ nữ một già một trẻ, Hứa Uyển bị cô ép chết trong truyền thuyết và mẹ cô ta – Diệp Cẩn.

 Hứa Uyển chừng hai mươi tuổi, da dẻ trắng nõn, đôi mắt tràn ngập ôn tình, cho dù không nói gì cũng khiến người ta nảy sinh cảm giác thương tiếc, nhưng ẩn sâu trong đó là một trái tim tàn độc.

 “Chị, không nghĩ rằng tôi có thể quay về phải không…”

 “Đúng là không nghĩ đến.” Vết thương ở bụng Hứa Vy Lương đau nhói, nhưng khuôn mặt vẫn cười gằn: “Vì lẽ đó cho nên năm nào tôi cũng thắp hai nén hương trước mộ phần của cô.”

 “Tiện nhân, cô dám nguyền rủa em gái cô?” Diệp Cẩn vênh váo hung hăng vung tay lướt qua khuôn mặt cô, cô nghiêng người, không nghĩ rằng lại ảnh hưởng đến vết thương mổ, chỉ còn cách hứng chịu cái tát của Diệp Cẩn.

 Cô bị tát đến nỗi choáng váng đầu óc ngã xuống giường, mặt biến sắc.

 “Năm đó nếu không phải em gái cô mất tích, thì đồ đê tiện như cô làm sao đến lượt ngồi lên chức Lệ phu nhân? Hiện tại em gái cô trở về rồi, cô lập tức ly hôn cùng Tam thiếu gia đi, còn cả đồ tạp chủng mà cô sinh ra cũng phải mang đi, đừng gây chướng mắt Tiểu Uyển!”

 Lúc nhỏ, Hứa Vy Lương luôn nghĩ rằng cô cũng là con gái của Diệp Cẩn, tại sao Diệp Cẩn chưa bao giờ nhìn vào mắt cô, ăn cơm không cho cô ngồi vào bàn, tan học phải làm vô số việc nhà, quần áo cũng chỉ mặc đồ thừa của Diệp Cẩn.

 Sau này cô mới biết, thì ra mẹ ruột lúc mang thai cô tám tháng, phát hiện ba cô ở bên ngoài bao dưỡng Diệp Cẩn, mà lúc đó Diệp Cẩn đã mang thai năm tháng.

 Mẹ cô bởi vì không chịu nổi khích thích, ngã từ trên lầu xuống, khó sinh mà qua đời.

 Nói cách khác, Diệp Cẩn hại chết mẹ cô.

 Từ lúc đó cô mới hiểu, những gì cô muốn chỉ còn cách đòi lại từ trong tay hai mẹ con bà ta.

 Không tranh không đoạt thì chỉ còn con đường chết.

 “Ly hôn? Chỉ cần bà nói là xong sao?” Hứa Vy Lương trừng mắt nhìn Diệp Cẩm, giọng chế giễu: “Bà nghĩ bà là cái gì? Chẳng qua chỉ là người tình của ba tôi thôi, bỏ ngón tay ra khỏi tôi.”

 Diệp Cẩn giận điên lên, tròng mắt sắp nứt ra lại muốn đánh cô.

 “Bà cứ nghĩ cho kĩ đi cái tát này mà giáng xuống thì ngày mai tôi sẽ khiến cho cả nhà họ Hứa phá sản, khiến bà chỉ còn hai bàn tay trắng.” Lưng Hứa Vy Lương đổ mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn nghiến chặt răng gắng gượng.

 Diệp Cẩn sợ sệt, động tác trên tay chợt chậm lại hai nhịp: “Cô dựa vào cái gì chứ?”

 “Dựa vào ba chữ Lệ phu nhân.”

 “Hứa Vy Lương cô, cái này…” Khuôn mặt Hứa Uyển lộ vẻ tức giận, tức tới mức gần như méo xệch, hận không thể nhào tới bóp chết Hứa Vy Lương. Nhưng giây phút cố gắng nhào tới, sắc mặt cô ta chợt thay đổi, đội nhiên tự tát lên mặt mình một cái, đôi vai run bần bật, nhìn có vẻ vô cùng khủng khoảng và bất lực: “Chị à, đừng làm vậy, sau này em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không dám giành anh Hàn Quân với chị nữa, em sẽ từ hôn với anh ấy để anh ấy lấy chị, chị đừng tìm người bắt cóc cưỡng dâm em…”

 Cô cũng phụ họa với màn kịch hay ở đối diện, Hứa Vy Lương lạnh lùng nhếch môi: “Có chút cưỡng dâm thì sao mà đủ được? Tối thiểu cũng phải moi tim chọc thủng mắt…”

 “Cô muốn moi tim ai, chọc thủng mắt ai?”

 Phòng bệnh bị người đá bật ra đánh “ầm” một tiếng, Lệ Hàn Quân thân đầy hàn khí xông vào.

 “Vy Lương, mẹ xin con đó, con ly hôn với Hàn Quân đi, trả Hàn Quân lại cho Tiểu Uyển đi. Con tìm người hiếp dâm nó, hại nó tinh thần thất thường lẽ nào còn chưa đủ sao?”

 “Bụp!” Diệp Cẩn cũng quỳ về hướng Hứa Vy Lương, khóc rống lên, nước mắt dàn dụa.

 Lệ Hàn Quân cau mày, bác sĩ nói Hứa Uyển từng chịu sự đả kích rất lớn, dẫn đến thần kinh không bình thường.

 Vốn dĩ, vị hôn thê của hắn là Hứa Uyển.

 Nhưng đêm trước hôn lễ, Hứa Uyển đột nhiên mất tích, nhà họ Hứa bất đắc dĩ nên đành gả Hứa Vy Lương đi trước. Ai biết được tất cả mọi chuyện đều là âm mưu của Hứa Vy Lương, cô ta phái người bắt cóc rồi hiếp dâm Hứa Uyển…

 “A a a…” Hứa Uyển đột nhiên ôm đầu hét loạn lên: “Hàn Quân em có lỗi với anh, em không thể giữ tấm thân trong sạch cho anh nữa rồi, em bị chị phái người… Kiếp sau chúng ta lại làm vợ chồng nhé!”

 Nói xong, cô bật người trèo lên ngưỡng cửa sổ.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 4
 “Không!” Tim Lệ Hàn Quân chợt nhào lên cuống họng, hắn thấp giọng dỗ dành: “Tiểu Uyển, anh không ghét bỏ em. Nghe lời đi, trên đó rất nguy hiểm, em xuống trước đi?”

 Hứa Uyển nghẹn ngào lắc đầu, khuôn mặt nhỏ co rúm thành một nắm, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ tựa như có thể nhảy xuống bất cứ lúc nào vậy.

 “Tiểu Uyển, con làm gì vậy? Lẽ nào con không cần mẹ nữa sao? Ông trời ơi, tôi đã tạo ra nghiệt gì, ông muốn báo ứng thì cứ báo ứng lên người tôi đây này…” Diệp Cẩn khóc như thể trời đất sắp sập vậy, phẫn nộ chỉ vào Hứa Vy Lương: “Đều tại cô, cô là hung thủ!”

 Quanh thân Lệ Hàn Quân toàn là hơi thở tàn bạo, hắn tóm lấy cổ áo Hứa Vy Lương: “Cô lập tức nghĩ cách dỗ dành Tiểu Uyển xuống cho tôi!”

 “Lệ Hàn Quân, mắt anh bị mờ à? Hứa Uyển giả điên đó, tôi không hề tìm người cưỡng hiếp cô ta…”

 Tay Lệ Hàn Quân dùng lực đẩy Hứa Vy Lương một cái: “Câm miệng, qua đó nhận lỗi với Tiểu Uyển, cô ấy mà xảy ra chuyện, tôi bắt cô phải chôn cùng.”

 “Anh…”

 “Cô không muốn gặp con trai cô nữa sao?” Câu nói cụt ngủn của Lệ Hàn Quân tựa như bóp lấy cổ họng Hứa Vy Lương, rõ ràng là ánh nắng sán lạn, rõ ràng là trời yên biển lặng nhưng cô lại cảm thấy trái tim đã chết lặng từ lâu của mình bị đông cứng rồi.

 Móng tay bấm vào lòng bàn tay cũng không cảm thấy đau.

 Cô gắng chịu vết thương ở bụng, đi đến trước mặt Hứa Uyển, ánh mắt lạnh lùng nói: “Cô bị người ta cưỡng hiếp là do cô tự làm tự chịu, tinh thần bất thường cũng là báo ứng ông trời dành cho cô…”

 “Hứa Vy Lương!”

 “Không phải cô muốn nhảy lầu sao? Nhảy đi, nhảy thuận buồm xuôi gió nhé! Đợi cô chết rồi, tôi sẽ tiếp tục làm cái chức Lệ phu nhân vẻ vang của tôi, con trai tôi còn có thể tiếp tục thừa kế cả tập đoàn Lệ Thị, còn cô, chỉ có thể biến thành một đống xương trắng…”

 “A!”

 Đôi mắt Hứa Uyển đỏ ngầu, giống như phát điên nhào đến chỗ Hứa Vy Lương, túm lấy tóc cô, ra sức đập đầu cô xuống đất, phát ra tiếng va chạm ầm ầm.

 Một lát sau, máu tươi chạy dọc xuống đầu cô.

 Hứa Vy Lương gắt gao cắn môi dưới muốn phản kháng, miệng vết thương trên bụng liền bị rách ra, màu tươi chảy ồ ồ ra ngoài.

 “Tiện nhân, cô thực sự rất hiểu tôi, biết tôi muốn dày vò cô, cô liền chủ động mang đến tận cửa!” Khoảng cách hai người rất gần, Hứa Uyển ghé sát tai Hứa Vy Lương, âm thanh nhỏ tới mức chỉ có hai người họ có thể nghe thấy: “Chị nói không sai, tôi thực ra không điên, năm đó người cưỡng hiếp tôi cũng không phải do chị phái đến, đêm tân hôn tôi bị một đám côn đồ bắt cóc cưỡng hiếp, nhưng như vậy thì làm sao? Hàn Quân tin tôi cho rằng chị là kẻ cầm đầu, haha!”

 Hứa Vy Lương cảm giác đầu óc mình sắp bị nổ tung: “Đừng có đắc ý, tôi sẽ không để cho cô đạt được…”

 Dứt lời, ngực cô bỗng đau nhói, giống như con rối bị mất đi sức sống, bị Lệ Hàn Quân giẫm đạp.

 Lệ Hàn Quân không thèm nhìn cô lấy một cái, thân hình cao ngạo cúi xuống, đôi tay đặt ngang eo Hứa Uyển ôm vào lòng.

 “Năm đó anh không thể bảo vệ được em, hiện tại làm sao nỡ nghi ngờ em? Tiểu Uyển, sao em ngốc vậy? Em yên tâm, anh sẽ ly hôn với Hứa Vy Lương rồi lấy em.”

 Hứa Uyển cắn môi khóc, nói không ra lời dựa vào ngực hắn, nước mắt chảy ào ào, làm cho ngực áo sơ mi trắng của hắn có nhiều nếp nhăn.

 Hứa Vy Lương nhìn hai người họ rời đi, siết chặt bàn tay, trong cổ họng tràn ngập một vị gỉ sắt nhàn nhạt…

 Đôi cẩu nam nữ!
 

Bình luận facebook

Top Bottom